Tác giả: agatha christie

Năm Chú Heo Con

Lượt đọc: 4308 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG BA
cậu luật sư trẻ

George Mayhew trả lời thận trọng và không đưa ra chính kiến gì.

Dĩ nhiên, anh có nhớ vụ án, nhưng không quá rõ ràng. Cha anh là người phụ trách, ở thời điểm đó anh chỉ mới mười chín tuổi.

Phải, vụ án đã gây chấn động mạnh. Vì Crale là một người nổi tiếng khi đó. Tranh của ông ta rất đẹp – thật sự rất đẹp. Hai trong số đó được trưng bày ở Viện Tate. Cũng chẳng phải việc đó có ý nghĩa gì to tát.

Ông Poirot lịch sự xen ngang, nhưng anh không hiểu lắm ông hứng thú gì với vụ án này. Ồ, cô con gái à! Thật á? Vậy sao? Canada ư? Sao nghe người ta nói là New Zealand.

George Mayhew bớt căng thẳng. Anh thoải mái hơn.

Một trải nghiệm kinh khủng trong đời cô gái. Anh rất thông cảm với cô ấy. Thực sự thì nếu cô ấy không biết sự thật có lẽ sẽ tốt hơn. Dù vậy, giờ nói điều đó thì còn có ích gì chứ.

Cô gái muốn biết sao? Ừ, nhưng có gì để biết chứ? Có báo cáo của phiên tòa, dĩ nhiên. Còn bản thân anh thì thực sự chẳng biết gì hết.

Không, anh e rằng việc bà Crale có tội đã quá rõ rồi. Bà làm vậy nói chung cũng có lý do. Giới nghệ sĩ – thật không dễ sống chung. Với Crale, anh hiểu, không phải cô này thì là cô khác.

Và bản thân bà ấy hẳn cũng là kiểu phụ nữ chiếm hữu. Không thể chấp nhận sự thật. Ngày nay bà hoàn toàn có thể ly dị và kết thúc mọi chuyện. George Mayhew thận trọng nói thêm. “Để xem nào… ừm, Phu nhân Dittisham, hình như, chính là cô gái trong vụ án đó.”

Poirot nói là ông cũng tin thế.

“Báo chí cứ lâu lâu lại lôi chuyện đó ra,” Mayhew nói. “Bà ta vào ra tòa ly dị thường xuyên. Bà ta rất giàu, tôi đoán chắc ông cũng biết rồi. Trước Dittisham từng kết hôn với nhà thám hiểm lừng danh đó. Bà ta gần như lúc nào cũng được nhắc tới. Kiểu phụ nữ thích sự chú ý, tôi cho là thế.”

“Hoặc biết đâu chỉ là sùng bái anh tài,” Poirot gợi ý.

George Mayhew không bằng lòng với ý kiến đó. Anh miễn cưỡng chấp nhận. “À, có thể… phải, tôi nghĩ cũng có thể là vậy.”

George Mayhew như đang ngẫm nghĩ về điều đó.

Poirot nói. “Có phải công ty của anh đã đại diện cho bà Crale lâu năm rồi không?”

George Mayhew lắc đầu. “Ngược lại mới phải. Jonathan & Jonathan mới là luật sư tư vấn của nhà Crale. Tuy nhiên, trong trường hợp này, ông Jonathan cảm thấy mình không nên đại diện cho bà Crale, và ông ấy đã thu xếp với chúng tôi – đúng hơn là cha tôi – để phụ trách vụ của bà ấy. Ông Poirot à, ông đi gặp ông Jonathan già thì có ích hơn đấy. Ông ấy đã về hưu – hơn bảy mươi tuổi rồi – nhưng ông ấy quen thân với gia đình Crale lắm, và có thể nói cho ông nhiều thứ hơn tôi. Thật đấy, tôi chẳng có gì để nói cho ông cả. Lúc đó tôi còn trẻ mà. Tôi còn chả biết mình có lên tòa không cơ.”

Poirot đứng lên và George Mayhew, cũng đứng lên, nói thêm. “Có thể ông nên nói chuyện với Edmunds, thư ký luật sư của chúng tôi. Khi đó ông Edmunds còn làm cho công ty và tương đối hứng thú với vụ án này.”

---❊ ❖ ❊---

Ông Edmunds nói năng chậm rãi. Đôi mắt ánh lên vẻ cảnh giác của luật sư. Ông từ tốn quan sát Poirot thật kỹ rồi mới miễn cưỡng cất lời. Ông nói. “Phải, tôi có chú ý tới vụ nhà Crale.” Ông gay gắt nói thêm. “Một vụ ô nhục.” Đôi mắt sắc sảo của ông đánh giá Hercule Poirot. Ông nói. “Bao năm qua rồi giờ đi khơi lại chuyện này.”

“Kết luận của tòa đâu nhất thiết phải là kết thúc.”

Edmunds chậm rãi gật gật cái đầu vuông vắn của mình. “Điều đó cũng không phải không có lý.”

Hercule Poirot nói tiếp. “Bà Crale còn một cô con gái.”

“À, tôi nhớ có một đứa bé. Con bé được gửi cho họ hàng bên nước ngoài, phải vậy không?”

Poirot tiếp tục. “Cô con gái ấy tin chắc mẹ mình vô tội.”

Hai hàng lông mày rậm rạp của ông Edmunds nhướng lên. “Cũng là lẽ thường tình mà, phải không?”

Poirot hỏi. “Ông có thể cho tôi biết điều gì để củng cố niềm tin ấy không?”

Edmunds ngẫm nghĩ. Rồi, ông chậm rãi lắc đầu. “Thật sự thì tôi cũng chẳng thể nói gì. Tôi khâm phục bà Crale. Dù bà ấy có là gì, đó cũng là một phu nhân! Không như con người kia. Một ả đàn bà trắc nết, không hơn không kém. Trơ tráo! Rác rưởi mà ngạo mạn, đúng vậy đấy, lại còn ra vẻ! Bà Crale thì rất mực quý phái.”

“Nhưng vẫn là một kẻ sát nhân?”

Edmunds cau mày. Ông nói, bớt ngượng ngập hơn trước. “Tôi từng hỏi mình điều đó, hết ngày này qua ngày khác. Ngồi ở vành móng ngựa thật bình thản và lặng lẽ. ‘Mình không tin đâu,’ tôi từng tự nhủ như thế. Nhưng, nếu ông hiểu ý tôi, ông Poirot, chẳng còn gì khác để tin cả. Chất độc cần không thể tình cờ lọt vào bia của ông Crale. Có người đã bỏ nó vào. Và nếu không phải bà Crale, thì ai làm?”

“Đó chính là vấn đề đấy,” Poirot nói. “Ai làm?”

Một lần nữa đôi mắt già nua sắc sảo ấy quan sát gương mặt Poirot. “Vậy ý của ông là thế à?”

“Còn ông nghĩ thế nào?”

Ngài thư ký ngập ngừng một lát rồi mới đáp lời. “Chẳng có gì cho thấy điều đó cả… chẳng có gì.”

Poirot nói. “Ông đã có mặt ở tòa khi diễn ra phiên điều trần của vụ án phải không?”

“Mỗi ngày.”

“Ông đã nghe các nhân chứng đưa ra bằng chứng rồi?”

“Đúng thế.”

“Ông có ấn tượng gì về họ không, có điều gì không phải hoặc bất thường không?”

Edmunds nói thẳng. “Ý ông là có ai trong số họ nói dối không chứ gì? Có ai trong số họ có lý do muốn ông Crale chết không à? Ông Poirot ơi, thứ lỗi cho tôi, nhưng ý nghĩ ấy thật là quá kịch đi.”

“Ông cũng cứ cân nhắc thử xem sao,” Poirot nài.

Poirot nhìn gương mặt tinh anh, đôi mắt mệt mỏi và trầm tư kia. Chầm chậm, đầy tiếc nuối, Edmunds lắc đầu.

“Cô Greer ấy,” ông Edmunds nói, “cô ta cay độc, và đầy hận thù! Tôi có thể nói cô ta đã nói rất nhiều điều không chấp nhận được, nhưng cái cô ta muốn là ông Crale còn sống. Có ích gì cho cô ta khi Crale chết chứ. Cô ta muốn bà Crale bị treo cổ, hẳn rồi, nhưng đó là vì cái chết đã cướp mất người đàn ông của cô ta. Cô ta như một con cọp cái bất kham! Nhưng, như tôi nói đấy, cô ta muốn ông Crale còn sống. Còn ông Philip Blake, ông ta cũng chống đối bà Crale. Có thành kiến. Công kích bà ấy bất cứ lúc nào có thể. Nhưng tôi có thể nói ông ta thành thực theo quan điểm của mình. Ông ta là bạn thân của ông Crale mà. Còn anh ông ta, ông Meredith Blake – một nhân chứng mới tệ làm sao – vừa mơ hồ, vừa do dự, hình như chẳng bao giờ chắc chắn về câu trả lời của mình. Tôi từng gặp nhiều nhân chứng kiểu đấy rồi. Nói thật nhưng lúc nào cũng có vẻ như đang nói dối hết. Không muốn nói gì nhiều quá nếu có thể tự kìm chế, ông Meredith Blake ấy. Nhờ vậy mà luật sư còn moi được nhiều thứ từ ông ta hơn nữa. Kiểu người im im nhưng dễ bị rối trí ấy. Rồi qua đến bà gia sư, bà ta làm rất tốt. Không dông dài, trả lời nhanh và đúng trọng tâm. Nghe bà ta trả lời, ông chẳng thể phân biệt được bà theo phe nào đâu. Quả thật, bà ta phản ứng rất nhanh. Kiểu người khôn khéo.” Ông ngừng một lát. “Có khi là biết nhiều hơn những gì bà ta để lộ ra nữa.”

“Cũng có khi như thế,” Hercule Poirot nói.

Poirot nhìn kỹ gương mặt nhăn nheo, tinh anh của ông Alfred Edmunds. Gương mặt bình thản và dửng dưng. Nhưng Hercule Poirot tự hỏi có phải ông vừa được gợi ý điều gì không.

« Lùi
Tiến »