Năm Chú Heo Con

Lượt đọc: 4311 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG SÁU
chú heo con này đi ra chợ…

Philip Blake giống hệt như những gì Montague Depleach đã mô tả. Một người đàn ông thành đạt, khôn ngoan, vẻ ngoài thân thiện – có vẻ bắt đầu đẫy đà.

Hercule Poirot đã hẹn gặp ông Blake lúc sáu giờ rưỡi chiều thứ Bảy. Philip Blake vừa hoàn thành xong vòng golf mười tám lỗ, và ông đã chơi rất xuất sắc – thắng được đối thủ của mình năm bảng. Blake đang có tâm trạng để mà thân thiện và cởi mở.

Hercule Poirot giới thiệu bản thân và mục đích của mình. Vào lúc này, ít ra ông không còn thể hiện sự tôn sùng quá mức dành cho sự thật tuyệt đối nữa. Theo ông Blake hiểu, họ đang bàn về một loạt sách chép lại những vụ án nổi tiếng.

Philip Blake cau mày, vẻ thắc mắc. “Chúa lòng lành, sao lại bày ra mấy thứ đó làm gì?”

Hercule Poirot nhún vai. Hôm nay ông cư xử gần như một người ngoại quốc. Ông muốn để đối phương tỏ thái độ hạ cố, coi thường.

Ông lẩm bẩm. “Công chúng mà. Họ thích mấy chuyện như vậy… phải, thích lắm.”

“Kinh khủng,” Philip Blake thốt lên. Nhưng ông nói điều đó bằng một giọng vui vẻ, không phải phán xét và ghê tởm mà một người nhạy cảm hơn hẳn sẽ thể hiện.

Hercule Poirot nhún vai và nói. “Bản chất con người là vậy mà. Ông Blake ạ, ông và tôi hiểu rõ thế giới này thế nào, chúng ta đâu có ảo tưởng gì về đồng loại đâu. Họ không xấu, phần lớn thì không, nhưng chắc chắn không nên lý tưởng hóa họ.”

Blake vui vẻ nói. “Tôi đã thoát khỏi ảo tưởng của mình từ lâu rồi.”

“Thay vào đó, ông lại rất giỏi kể chuyện, tôi nghe đồn thế.”

“À!” Blake chớp mắt. “Nghe chuyện này chưa?”

Poirot bật cười đúng chỗ. Câu chuyện không được đứng đắn lắm, nhưng vui.

Philip Blake ngả người lại lên ghế, cơ thể thả lỏng, đôi mắt nhíu lại vui vẻ.

Đột nhiên Hercule Poirot nghĩ ông ta trông thật giống một chú heo hạnh phúc.

Một chú heo. Chú heo con này đi ra chợ…

Người đàn ông này, Philip Blake, ông ta là người thế nào nhỉ? Một người, xem nào, vô ưu vô lo. Đủ đầy, hạnh phúc. Không có những ý nghĩ hối tiếc, không có gì cắn rứt lương tâm trong quá khứ, không có bất cứ ký ức đau buồn nào. Không hề, một chú heo được cho ăn no ngủ kỹ rồi đem ra chợ – và bán được giá…

Nhưng có lẽ, Philip Blake đã từng là gì đó hơn thế. Ông ta, khi còn trẻ, hẳn đã từng là một thanh niên đẹp trai. Đôi mắt có hơi nhỏ, có lẽ cũng hơi gần nhau quá nữa, nhưng ngoài ra thì ông ta là một chàng trai tuấn tú, bảnh bao. Giờ ông ta bao nhiêu rồi? Chắc đâu đó khoảng năm, sáu mươi. Philip Blake có lẽ gần bốn mươi, cái lúc Crale chết. Để rồi, đã bớt ngây thơ, đã bớt lao vào những cảm giác thỏa mãn thoáng qua. Đòi hỏi ở cuộc đời nhiều hơn, có lẽ thế, và được nhận lại ít hơn…

Poirot lẩm nhẩm một điều như là câu cửa miệng. “Ông hiểu tình thế của tôi rồi.”

“Không đâu, thật sự, ông biết đấy, tôi chẳng hiểu gì hết.” Tay buôn chứng khoán ngồi thẳng dậy trở lại, ánh mắt sắc sảo như thường lệ. “Tại sao lại là ông? Ông đâu phải là nhà văn đúng không?”

“Không hẳn… không. Thực ra tôi là thám tử.”

Sự khiêm tốn trong câu nói ấy của Poirot hình như chưa từng có tiền lệ.

“Hẳn rồi. Ai chẳng biết ông. Thám tử Hercule Poirot lừng danh!”

Nhưng giọng Blake ngầm chứa vẻ giễu cợt. Cơ bản mà nói, Philip Blake là một người Anh đúng nghĩa, Anh đến mức ông chẳng thể coi những gì một người ngoại quốc tự xưng là nghiêm túc.

Hẳn khi ở với bạn bè, ông sẽ kể. “Một tên bịp bợm loắt choắt dị hợm. Ôi dào, mà tôi nghi chắc đàn bà cũng đổ trước lão thôi.”

Và mặc dù cái thái độ hạ cố đầy mỉa mai đó chính là thứ Hercule Poirot đã nhắm đạt được từ trước, ông vẫn cảm thấy vô cùng khó chịu.

Philip Blake, một tay thương buôn thành đạt, chẳng hề bị ấn tượng trước Hercule Poirot! Thật không thể chấp nhận.

“Tôi rất vui,” Poirot vờ vịt, “khi ông thấy tôi nổi tiếng đến thế. Để cho ông hay, thành công của tôi đều là nhờ dựa vào tâm lý học cả – vào câu hỏi tại sao vĩnh cửu đối với hành vi của con người. Đó, thưa ông Blake, chính là thứ khiến cả thế giới hứng thú với tội ác ngày nay. Ngày trước thì là tình cảm. Những vụ án nổi tiếng chỉ toàn được kể lại theo một chiều – câu chuyện tình đi cùng với nó. Ngày nay lại khác lắm. Người ta say sưa đọc về chuyện bác sĩ Crippen giết vợ mình vì bà ấy là một phụ nữ mạnh mẽ và quyền lực, còn ông chồng thì nhỏ thó tầm thường và do đó bà ấy khiến ông ta cảm thấy thấp kém. Họ đọc về một nữ tội phạm khét tiếng giết người vì chính bản thân bà ta bị cha mình ngược đãi hồi mới ba tuổi. Như tôi nói đấy, chính cái tại sao của các vụ án mới là thứ hấp dẫn ngày nay.”

Philip Blake nói, khẽ ngáp. “Cái tại sao của đa số các vụ án cũng hiển nhiên lắm, theo ý tôi. Thường là tiền bạc.”

Poirot thốt lên. “A, nhưng quý ngài thân mến, cái tại sao không bao giờ hiển nhiên cả. Vấn đề chính là ở chỗ đó!”

“Và đó là lúc ông xuất hiện hả?”

“Và đó, như ông nói, là lúc tôi xuất hiện! Họ đề xuất viết lại chuyện về những vụ án đã qua – từ góc độ tâm lý học. Tâm lý học tội ác, đấy là sở trường của tôi. Tôi đã chấp nhận công việc đó.”

Philip Blake cười toe toét. “Có vẻ béo bở đấy nhỉ?”

“Tôi hy vọng vậy… rất rất hy vọng vậy.”

“Chúc mừng ông. Giờ thì, có lẽ ông nên nói cho tôi biết đâu là lúc tôi xuất hiện?”

“Hẳn rồi. Vụ nhà Crale, Monsieur thưa ông .”

Philip Blake không lộ vẻ ngạc nhiên, nhưng có vẻ đăm chiêu. Ông nói. “Phải, dĩ nhiên rồi, vụ nhà Crale…”

Hercule Poirot sốt ruột nói. “Ông không thấy khó chịu với chuyện này chứ, ông Blake?”

“Ồ, về việc đó.” Philip Blake nhún vai. “Chẳng ích gì khi bất mãn một chuyện mình không thể ngăn cản. Phiên tòa xử Caroline Crale thuộc về công chúng. Ai cũng có thể viết về nó. Tôi phản đối cũng có ích lợi gì. Nhưng ở một góc độ, tôi xin nói thẳng, tôi quả rất không thích. Amyas Crale là một trong những người bạn chí cốt của tôi. Tôi rất buồn khi toàn bộ câu chuyện không vui này lại bị xới lên lần nữa. Nhưng đời sẽ có lúc thế mà.”

“Ông thật triết lý, ông Blake ạ.”

“Không, không. Tôi chỉ là đủ khôn ngoan để không tính chuyện chống đối cái không thể thôi. Tôi tin câu chuyện ông viết sẽ không đến mức kinh khủng như kẻ khác sẽ làm.”

“Tôi mong, ít nhất mình có thể viết nó một cách khéo léo và tinh tế,” Poirot nói.

Philip Blake phì cười nhưng hoàn toàn không có chút gì vui vẻ. “Nghe ông nói thế tôi thấy buồn cười quá.”

“Tôi đảm bảo với ông, ông Blake, tôi rất hứng thú. Chuyện này với tôi không chỉ là vấn đề tiền bạc. Tôi thật lòng muốn phục dựng quá khứ, muốn cảm nhận và chứng kiến những gì đã xảy ra, muốn thấy phía sau cái hiển nhiên ấy và muốn hình dung suy nghĩ cũng như cảm xúc của những diễn viên trong vở kịch.”

Philip Blake nói. “Tôi không biết chuyện đó có nhiều ẩn tình gì. Đấy là một vụ khá đơn giản. Đàn bà ghen tuông, chỉ có thế thôi.”

“Ông Blake, nếu ông chịu thuật lại cho tôi phản ứng của ông với vụ việc thì sẽ có ích cho tôi lắm.”

Philip Blake bỗng nhiên gay gắt, mặt ửng đỏ. “Phản ứng! Phản ứng! Đừng có ra vẻ mô phạm như thế. Tôi đâu chỉ có đứng đó mà phản ứng! Hình như ông không hiểu là bạn tôi – bạn tôi đấy, thưa ông – đã bị giết, bị đầu độc! Và nếu tôi hành động nhanh hơn hẳn đã cứu được anh ấy rồi.”

“Tại sao ông lại nghĩ như thế, ông Blake?”

“Như thế này. Tôi cho rằng ông đã biết những tình tiết liên quan đến vụ án rồi chứ gì?”

Poirot gật đầu.

“Tốt lắm. Giờ thì sáng hôm đó, anh Meredith gọi tôi. Anh ta khá lo lắng. Một trong mấy thứ Ma dược của anh bị mất – và đúng cái thứ Ma dược chết người kinh khủng ấy chứ. Tôi bèn làm gì? Tôi bảo anh ta đến đây và hai chúng tôi sẽ cùng nhau bàn bạc. Quyết xem nên làm gì. ‘Quyết xem phương án tối ưu.’ Giờ nghĩ lại tôi không thể hiểu nổi sao mình có thể lần lữa ngu ngốc như thế! Đáng lẽ tôi phải nhận ra thời gian rất cấp bách. Đáng lẽ tôi phải chạy đến chỗ Amyas và báo ngay. Đáng lẽ tôi phải nói: ‘Caroline đã lấy cắp một trong mấy món thuốc độc mà Meredith chế, thành ra anh với Elsa nên cẩn trọng đi.’”

Blake đứng dậy. Ông bước tới bước lui trong cơn kích động.

“Chúa lòng lành, ông ạ. Ông có tin là tôi không ngừng nghĩ đi nghĩ lại điều đó không? Tôi đã biết. Tôi đã có cơ hội để cứu anh ấy, và tôi đã lần lữa, chờ Meredith! Sao tôi không nhận ra Caroline sẽ không hề day dứt hay do dự gì cả chú. Cô ta ăn cắp chất độc để dùng, và – Chúa chứng giám – dùng nó ngay khi vừa có cơ hội. Cô ta dại gì chờ đến khi Meredith phát hiện ra chất độc bị mất. Tôi đã biết – dĩ nhiên tôi đã biết – rằng Amyas đang gặp nguy hiểm chết người, và tôi đã không làm gì cả!”

“Tôi nghĩ ông hơi quá khắt khe với bản thân rồi, Monsieur thưa ông . Ông đâu có nhiều thời gian…”

Người đối diện ngắt lời ông. “Thời gian ư? Tôi có cả đống thời gian. Tôi có cả đống phương án. Như tôi nói, tôi đã có thể đi gặp Amyas, nhưng dĩ nhiên cũng phải tính đến chuyện anh ấy không tin tôi. Amyas không phải kiểu người dễ tin bản thân gặp nguy hiểm. Anh ấy sẽ nhạo báng ý kiến đó. Và anh ấy cũng chưa từng hiểu rõ bản chất độc địa của Caroline. Nhưng tôi đã có thể đến gặp cô ta. Tôi đã có thể nói. ‘Tôi biết cô đang âm mưu gì. Tôi biết cô đang định làm gì. Nếu Amyas hay Elsa chết vì trúng độc coniine, cô chắc chắn sẽ bị treo cổ.’ Điều đó hẳn sẽ làm cô ta chùn bước. Tôi cũng đã có thể báo cảnh sát. Ôi! Những chuyện đó tôi đều có thể làm được… Ấy thế mà, tôi để bản thân bị ảnh hưởng bởi phương cách chậm chạp, cẩn thận của Meredith. ‘Chúng ta phải chắc chắn, bàn cho thật kỹ, xác định rõ ràng ai là kẻ có khả năng lấy cắp nó…’ Lão già ngu ngốc chết tiệt, cả đời chẳng bao giờ chịu quyết đoán nhanh chóng! Anh ta may mắn khi là con trai cả và được hưởng cả cơ ngơi để sống nhờ. Thử mà đi kiếm tiền ấy hả, có khi mất trắng không còn một xu.”

Poirot hỏi. “Bản thân ông hoàn toàn chắc ai là người đã lấy cắp chất độc ư?”

“Dĩ nhiên. Tôi biết ngay đó phải là Caroline. Ông thấy đấy, tôi biết Caroline rất rõ.”

Poirot nói. “Thú vị thật. Tôi muốn biết, ông Blake, Caroline Crale là loại phụ nữ thế nào?”

Philip Blake gay gắt. “Cô ta chẳng phải kiểu người ngây thơ bị hại như người ta tưởng ở phiên tòa đâu!”

“Vậy bà ấy là người thế nào?”

Blake lại ngồi xuống. Ông nghiêm giọng nói. “Ông thật sự muốn biết ư?”

“Tôi thật sự rất muốn biết.”

“Caroline là một con người bại hoại. Cô ta bại hoại từ tận gốc rễ. Nói thật, người phụ nữ đó rất thu hút. Cô ta có kiểu cách ngọt ngào có thể hoàn toàn che mắt người khác. Cô ta có cái vẻ mỏng manh, yếu đuối khiến người ta dễ mủi lòng. Tôi cũng từng tìm hiểu một chút về lịch sử, đôi lúc, tôi nghĩ Nữ hoàng Scotland Mary hẳn phải có phần giống thế. Lúc nào cũng vừa ngọt ngào vừa khốn khổ vừa quyến rũ, ấy thế nhưng lại là một phụ nữ máu lạnh đầy toan tính, một nữ nhân mưu mô đã sắp đặt vụ ám hại Darnley và thoát tội. Caroline cũng như thế đấy, một kẻ mưu mô toan tính máu lạnh. Và tính khí cô ta còn bất ổn nữa.

“Tôi không biết họ đã kể ông chưa – đây không phải chi tiết quan trọng của vụ án, nhưng nó vạch rõ con người thật của cô ta – điều Caroline đã làm với em gái mình ấy? Cô ta ghen tức, ông biết đấy. Mẹ cô ta tái giá, thế là mọi sự chú ý và tình thương đều dành cho Angela bé bỏng. Caroline không chịu nổi điều đó. Cô ta định giết con bé bằng một cây xà beng, đập cây sắt vào đầu con bé. May mắn là cú đánh không trí mạng. Nhưng đó là một hành động kinh khủng.”

“Phải, thật thế.”

“Đấy, đấy là con người thật của Caroline. Cô ta phải đứng nhất. Không được như thế thì không chịu nổi. Và trong cô ta còn có một con quỷ ngạo mạn, máu lạnh sẵn sàng tính đến chuyện sát nhân.

“Cô ta có vẻ bốc đồng, ông biết đấy, nhưng kỳ thực tính toán ghê lắm. Hồi còn con gái, khi đến Alderbury, cô ta đã đánh giá tất cả chúng tôi và lên kế hoạch. Caroline không có tài sản. Tôi thì chẳng bao giờ có cửa – một thằng con thứ phải tự thân vận động. (Buồn cười thay, giờ này có khi tôi còn mua lại được cả Meredith và Crale, nếu anh ấy vẫn còn sống!) Cô ta có cân nhắc Meredith, nhưng cuối cùng lại quyết định chọn Amyas. Amyas sẽ thừa kế Alderbury, và mặc dù với ngôi nhà đó anh ấy sẽ chẳng có được bao nhiêu tiền, nhưng cô ta nhận thấy sự phi thường trong năng khiếu hội họa của anh. Cô ta đánh cược, tin rằng Amyas không những sẽ là một thiên tài mà còn giàu có nữa.

“Và cô ta đã thắng. Amyas được công nhận từ sớm. Anh ấy không phải một họa sĩ hợp thời lắm, nhưng tài năng của anh được công nhận và tranh được đón mua. Ông có thấy tranh anh ấy vẽ chưa? Có một bức ở đây này. Đến xem thử đi.”

Blake dẫn đường vào phòng ăn và chỉ lên bức tường bên trái.

“Ông xem đi. Amyas đó.”

Poirot lặng nhìn. Ông chưa từng nghĩ rằng người ta có khả năng hòa trộn một đề tài truyền thống với thứ phép màu đặc biệt của riêng mình như thế. Một bình hoa hồng đặt trên một chiếc bàn gỗ gụ trơm bóng. Một bộ tĩnh vật cũ mèm. Thế mà Amyas đã sắp xếp làm sao cho những bông hồng của ông ta rực cháy với một sức sống mãnh liệt đến gần như tàn bạo. Lớp gỗ trơn bóng của chiếc bàn rung động và sống dậy. Giải thích thế nào cảm giác rạo rực mà bức tranh khuấy lên? Vì nó thật sự rạo rực. Tỉ lệ của chiếc bàn có lẽ sẽ khiến Đại úy Hale khó chịu, ông ta sẽ chê rằng chưa từng thấy những bông hồng nào có hình dạng và màu sắc như vậy. Để rồi về sau ông ta sẽ bắt đầu ngờ ngợ không hiểu vì sao những bông hồng mình thấy lại chẳng hề ấn tượng, và lý do gì những chiếc bàn gỗ gụ tròn lại khiến ông ta khó chịu đến thế.

Poirot thở dài. Ông thì thầm. “Phải… tất cả đều ở đó.”

Blake đưa khách về lại chỗ cũ. Ông lẩm bẩm. “Tôi vốn chẳng hiểu tí gì về hội họa. Không hiểu sao tôi lại thích ngắm bức tranh đó như thế, cứ ngắm suốt. Nó thật… ôi, khốn nạn, nó thật đẹp.”

Poirot gật đầu dứt khoát.

Blake mời khách một điếu thuốc và cũng tự châm cho mình một điếu. Ông nói. “Chính anh ấy đấy, người đã vẽ nên những bông hồng ấy, người đã vẽ bức Người phụ nữ với bình lắc cocktail, người đã vẽ bức Chúa Giáng sinh xúc động và tuyệt đẹp, đó chính là người đã phải chết khi đang ở thời kỳ đỉnh cao, đã bị tước đi sự sống mãnh liệt và rực rỡ, tất cả chỉ vì một ả đàn bà tâm địa độc ác và đầy thù hận!”

Ông ngừng một chút rồi tiếp. “Ông sẽ cho rằng tôi cay cú… rằng tôi có thành kiến quá mức với Caroline. Cô ta quả thật thu hút, tôi cảm thấy điều đó. Nhưng tôi biết tôi vẫn luôn biết – con người thật đằng sau. Và con người ấy, ông Poirot ạ, thật sự xấu xa. Cô ta độc ác, thâm hiểm và là một kẻ chiếm đoạt!”

“Ấy thế mà tôi lại nghe kể rằng bà Crale đã phải chịu đựng nhiều chuyện trong suốt những năm tháng hôn nhân của mình?”

“Phải, gặp ai cô ta cũng rêu rao thế! Lúc nào cũng là kẻ tử vì đạo! Tội ông bạn Amyas. Cuộc sống vợ chồng của anh ấy là một chuỗi tháng năm bất hạnh triền miên, hoặc lẽ ra là như thế nếu không nhờ tài năng xuất chúng của anh. Tranh của Amyas, ông thấy đấy… anh ấy luôn có hội họa. Đó là lối thoát. Khi vẽ tranh, anh ấy chẳng màng gì cả, không quan tâm đến Caroline và những lời cằn nhằn của cô ta cũng như những trận cãi vã liên tu bất tận. Không hề có điểm dừng, ông biết không. Không một tuần nào trôi qua mà không có một đợt nảy lửa về chuyện này hay chuyện nọ. Cô ta thích như thế. Cãi nhau kích thích cô ta, tôi tin là vậy. Một phương tiện. Caroline có thể nói ra mọi điều cay đắng thâm độc mà mình muốn. Cô ta hẳn rất khoái trá sau mỗi trận cãi vã ấy… trông thỏa mãn và sung sướng như một con mèo. Nhưng điều đó lại rút cạn anh ấy. Anh ấy muốn hòa bình, thư giãn, một cuộc sống yên tĩnh. Dĩ nhiên một người như thế lẽ ra chẳng bao giờ nên cưới ai, anh ấy không thích cuộc sống gia đình. Một người như Crale nên yêu đương mà không ràng buộc. Ràng buộc khiến anh ấy khó chịu.”

“Ông ấy tin tưởng ông à?”

“À, anh ấy biết tôi là một người bạn đáng tin cậy. Amyas cho tôi biết nhiều chuyện. Anh ấy không phàn nàn. Chẳng phải kiểu người như vậy. Đôi khi, Amyas sẽ nói, ‘Đám phụ nữ phiền phức.’ Hay, ‘Đừng bao giờ kết hôn, ông bạn già ạ. Muốn địa ngục thì đợi sau khi chết đã.’”

“Ông biết mối quan hệ của ông ấy với cô Greer chứ?”

“Ồ có… ít ra thì tôi cũng thấy nó nảy sinh. Amyas kể với tôi là đã gặp một cô gái tuyệt vời. ‘Cô ấy rất khác,’ anh nói, ‘khác hẳn với bất kỳ ai cậu từng gặp từ trước đến nay.’ Tôi cũng chẳng để ý gì lắm đâu. Amyas lúc nào cũng nói là mình gặp cô này cô kia rất khác mà. Thường chỉ chừng một tháng sau ông mà nhắc đến tên người đó thì Amyas sẽ nhìn ông trân trân, không hiểu ông đang nói gì ngay! Nhưng cô Elsa Greer này thực sự rất khác. Tôi nhận ra điều đó khi tôi đến ở lại tại Alderbury. Elsa Greer đã tóm gọn anh ấy, ông biết không, như cá mắc mồi không thể gỡ ra. Lão già tội nghiệp ấy thành con rối của cô ta.”

“Ông cũng không thích Elsa ư?”

“Không, tôi không thích cô ta. Cô ta đích thị là một con thú săn mồi. Cô ta cũng muốn cả thể xác lẫn tâm hồn của Crale. Nhưng dù vậy, tôi nghĩ, cô ta hợp với Crale hơn là Caroline. Cô ta có khả năng sẽ để anh ấy yên một khi đã chắc chắn có được người đàn ông này. Hay biết đâu cô ta sẽ chán ngấy anh và chuyển sang những đối tượng khác. Điều tốt nhất cho Amyas là được tự do không vướng vào phụ nữ.”

“Nhưng hình như ông ấy không thích thế?”

Philip Blake thở dài, nói. “Tên ngốc nghếch ấy lúc nào cũng dính vào không ả này thì cũng ả khác. Vậy mà, xét theo một góc độ nào đó, phụ nữ thật sự không có mấy ảnh hưởng tới anh. Hai người phụ nữ thật sự đã tạo được dấu ấn trong cả cuộc đời anh là Caroline và Elsa.”

Poirot nói. “Ông ấy có thích đứa bé không?”

“Angela hả? Ồ! Bọn tôi ai cũng mến Angela. Cô bé đáng yêu lắm. Luôn nhiệt thành với mọi thứ. Khốn khổ cho bà gia sư phải dạy dỗ cô bé. Có, Amyas thích Angela, nhưng đôi khi cô bé hành xử quá lố khiến anh ấy nổi xung thiên lên, thế là Caroline sẽ can thiệp. Caro lúc nào cũng hùa theo Angela, và cả hai cùng nhau tấn công anh ấy. Amyas ghét mỗi khi Caro theo phe của em gái chống lại mình. Có chút gì đó gọi là ghen qua ghen lại, ông biết đấy. Amyas ghen với cái cách Caro lúc nào cũng đặt em gái lên hàng đầu và làm mọi thứ vì cô bé. Còn Angela ghen với Amyas và chống lại anh rể theo những cách không thể chịu nổi. Chính anh ấy quyết định cô bé nên đến trường mùa hè đó, và cô bé nổi đóa lên. Tôi nghĩ, không phải vì cô bé không thích trường học đâu, cô bé thích đi học lắm chứ, theo tôi biết… nhưng chính vì cái kiểu vũ lực giải quyết mọi thứ quá thô lỗ của Amyas khiến cho cô bé nổi xung. Cô bé chơi xỏ anh rể đủ mọi cách để trả thù. Có lần còn bỏ mười con sên lên giường anh ấy. Nhìn chung, tôi nghĩ Amyas đúng. Đã đến lúc cho cô bé vào nề nếp. Bà Williams rất giỏi, nhưng ngay cả bà ta cũng phải thừa nhận Angela bắt đầu vượt quá tầm kiểm soát của mình.”

Philip ngừng lời. Poirot nói: “Khi tôi hỏi liệu Amyas có thích đứa bé không, ý tôi là con của ông ấy cơ, cô con gái ấy?”

“Ồ, ý ông là Carla bé nhỏ à? Có, con bé đáng yêu lắm. Anh ấy thích chơi đùa cùng con bé mỗi khi có hứng. Nhưng tình cảm dành cho con bé cũng không thể ngăn anh ấy cưới Elsa, nếu ông muốn hỏi. Anh ấy không quý con bé đến mức đó.”

“Caroline Crale có thương yêu cô bé lắm không?”

Mặt Philip thoáng nhăn lại. Ông nói. “Tôi không thể nói cô ta không phải người mẹ tốt. Không, không nói thế được. Đó là điều…”

“Sao, ông Blake?”

Philip nói một cách chậm rãi và đau khổ. “Đó là điều duy nhất tôi… hối tiếc… trong chuyện này. Ý nghĩ về con bé. Tuổi còn nhỏ mà đã phải chịu một thảm cảnh như thế. Họ gửi con bé ra nước ngoài cho vợ chồng em họ của Amyas. Tôi hy vọng, tôi thật lòng hy vọng, họ có thể che giấu sự thật này với con bé.”

Poirot lắc đầu. Ông nói. “Sự thật, ông Blake ạ, như cây kim trong bọc, sẽ có ngày lòi ra. Dù cho sau từng ấy năm đi nữa.”

Tay buôn chứng khoán lẩm bẩm. “Tôi không biết nữa.”

Poirot tiếp tục. “Vì sự thật, ông Blake ạ, tôi sẽ phải nhờ ông làm một chuyện.”

“Chuyện gì?”

“Tôi muốn nhờ ông viết ra cho tôi chính xác những gì đã diễn ra vào những ngày ấy ở Alderbury. Như thế nghĩa là, tôi muốn nhờ ông viết hết tất cả những gì về vụ án mạng và những tình tiết liên quan.”

“Nhưng, ông ơi, sau ngần ấy năm ư? Làm sao tôi nhớ đúng hết được chứ?”

“Không nhất thiết như thế.”

“Phải thế chứ.”

“Không, vì một lẽ, theo thời gian, trí nhớ chúng ta sẽ giữ lại những chi tiết quan trọng và xóa đi những thứ râu ria bề ngoài.”

“Hô! Ý ông là chỉ những điểm chính thôi à?”

“Không hề. Tôi muốn có một bản chi tiết tường tận về từng sự kiện đã xảy ra, cũng như mọi cuộc nói chuyện mà ông còn nhớ được.”

“Và lỡ như tôi nhớ lầm thì sao?”

“Ông cứ cố hết sức theo trí nhớ của mình là được. Lỗ hổng thì chắc phải có thôi, đâu thể nào tránh được.”

Blake nhìn viên thám tử tò mò. “Nhưng để làm gì? Hồ sơ cảnh sát sẽ cung cấp cho ông cả vụ án chính xác hơn nhiều.”

“Không, ông Blake ạ. Hiện giờ chúng ta đang nói về mặt tâm lý học của vấn đề. Tôi không muốn những sự kiện đơn thuần. Tôi muốn những sự kiện do chính ông lọc ra. Thời gian và trí nhớ chịu trách nhiệm cho sự chọn lọc ấy. Có thể có những sự việc, những lời nói mà tôi sẽ hoài công vô ích nếu tìm trong hồ sơ cảnh sát. Những việc những lời mà ông không hề nhắc đến vì, có thể, ông cho rằng chúng không liên quan, hay vì ông không muốn nhắc lại chúng.”

Blake gắt lên. “Những gì tôi viết có đem xuất bản không thế?”

“Chắc chắn là không. Chỉ có tôi đọc thôi. Nhằm giúp tôi rút ra kết luận của riêng mình.”

“Và ông sẽ không trích trong đó ra nếu không hỏi ý tôi chứ?”

“Dĩ nhiên rồi.”

“Hừm,” Philip Blake nói. “Tôi bận lắm, ông Poirot ạ.”

“Tôi biết là sẽ khá phiền và mất thời gian của ông. Tôi rất vui nếu có thể đề nghị với ông một… mức giá hữu nghị.”

Có một khoảng lặng ngắn. Rồi Philip Blake đột ngột nói. “Không, nếu tôi đồng ý… tôi sẽ làm không công.”

“Thế ông đồng ý chứ?”

Philip cảnh báo. “Hãy nhớ, tôi không bảo đảm là trí nhớ của mình chính xác đâu.”

“Điều đó hoàn toàn dễ hiểu.”

“Vậy thì,” Philip Blake nói, “tôi nghĩ tôi nên đồng ý. Tôi có cảm giác như mình – ở một góc độ nào đó – nợ Amyas Crale việc này.”

« Lùi
Tiến »