GIÓ!
Gió hỡi gió, bốn phương trời gió dậy
Chở về đây dông bão tự muôn xưa
Thuyền ta đó gió mặc lòng đưa đẩy
Tình ta đây gió chở mãi không vừa.
Ta gọi gió từ cuối trời dĩ vãng
Bên bờ nào thiết dựng tự nguyên sơ
Từng cơn lốc thổi tung trời hỗn loạn
Vũ trụ tình thai nghén một cơn mơ.
Em có nghĩ từ xưa không gió lốc
Tình đôi ta một khối hỗn mang thôi
Từ nguyên thủy một hôm trời lập cập
Gió lồng lên một tiếng gọi nên lời.
Gió chở Tiếng băng mình qua cõi tối
Dìu trăng sao vào núi, biển, sông, hồ
Thuyền trôi mãi biết về đâu bến đợi
Gió quay cuồng lồng lộng nẻo hư vô.
Gió vẫn gió từ bao đời cuồng nộ
Buồn hoang sơ từng độ trải mênh mông
Mộng kỳ dị vào trong Em buổi đó
Mà tình anh - Em hỡi! - điệp trùng không!
Anh theo gió băng mình qua thế kỷ
Chuyện hải hồ phiêu bạt kiếp long đong
Để trăn trở thiên thu sầu vạn lý
Vì tình Em, ôi, gió lỗi hẹn muôn vàn!
Gió vẫn gió, từ bao đời vẫn gió
Anh kêu gào, réo gọi một đê mê
Cái gì “CÓ” trong dòng giông bão đó?
“CUỘC TÌNH TA”, Em hỡi, nói nhau nghe!
Gió vẫn gió, dập dồn gieo hiểm họa
Trùng tràng mưa che khuất nẻo sao trăng
Anh hoảng hốt nghe khắp mình băng giá
Lạc tay chèo, thuyền giạt sóng lênh đênh.
Bỗng sực tỉnh, anh trườn lên bão loạn
Vào cuồng phong, ngược lối, hướng trung tâm
Êm ả quá, giữa một vùng quang đãng
Nụ cười Em óng mượt cả thời không.
Để hôm nay giữa chất sầu kỳ dị
Bước Em về vang động cả xưa sau
Thuyền mỏng mảnh cuối dòng thiên cổ lụy
Nhịp chèo khoan xoáy nước lại non đầu.
N.T.
(Trích “Thơ gởi Thượng Đế và Người đời”)