Nữ yêu râu xanh

từ mỹ tử bí mật

Akechi không tiếp tục cuộc trò chuyện đầy ẩn ý đó nữa. Ông mỉm cười tán gẫu thêm vài câu chuyện phiếm vô thưởng vô phạt, sau đó cáo từ một cách nhẹ nhàng tự nhiên, không quên hẹn lần sau lại tới.

Sau khi Akechi đi rồi, cả ông Omagahara và phu nhân Yumiko đều không đưa ra bất kỳ bình luận nào về sự viếng thăm cũng như những gì ông đã nói. Giữa hai người họ cứ như tồn tại một điều cấm kỵ là không được bàn tán sau lưng Akechi vậy. Thế nhưng, Shōji Takehiko lại chìm trong suy tư: Cuộc gặp tối nay của thám tử Akechi rốt cuộc là có ý đồ gì? Đây không giống như một buổi thẩm vấn thông thường. Ông ta còn mục đích nào khác không? Takehiko dù cố gắng thế nào cũng không bắt gặp được hàm ý bên trong. Qua lời Akechi, có thể thấy bí ẩn phòng kín đã được giải, nguyên nhân cái chết của họa sĩ lập dị San-ki Bunkichi cũng cơ bản được làm rõ. Thế nhưng, tại sao ông ta lại kể những điều đó với chúng ta? Ba người chúng ta chẳng qua chỉ đóng vai người nghe, không hề cung cấp được manh mối tham khảo nào cho ông ta cả. Mà Akechi cũng không có vẻ gì là muốn nghe. Vậy chẳng lẽ tối nay ông ta cố ý đến để thông báo tiến độ điều tra sao? Dù nói thế nào, nếu đúng là vậy thì thật khó hiểu. Nhất định phải còn ý nghĩa khác, và ông ta chắc chắn đã thu hoạch được gì đó qua cuộc trò chuyện này nên mới ra về. Takehiko tuy không hiểu nhiều về Akechi, nhưng tính cách của vị thám tử này quyết định rằng ông sẽ không bao giờ làm việc gì vô mục đích, và nếu mục đích chưa đạt được, ông sẽ không bỏ qua. Vợ chồng Omagahara kể từ khi Akechi ra về vẫn giữ im lặng một cách kỳ quái, họ cũng đang hoang mang vì cuộc thăm hỏi này, dường như đã dự cảm được một điềm báo xấu.

Nghe xong cuộc đối thoại giữa ông Omagahara và Akechi, Takehiko nảy sinh một cảm giác dị thường khó tả. Trong lòng anh xuất hiện một đám mây u ám dày đặc và không ngừng lan rộng. Anh nhớ lại ngày hôm sau khi Kida rơi xuống vách đá ở Atami, anh và ông Omagahara cùng đến hiện trường điều tra. Khi đến lượt anh nằm rạp xuống dưới gốc cây tùng trên tảng đá nhô ra biển, nhìn xuống mặt nước sâu đến mức chóng mặt, ông Omagahara đã nói: "Thực tế thì chẳng cần lý do gì cả, chỉ cần nhấc bổng hai cái chân này lên là xong." Nói rồi ông làm như đùa mà thực sự nhấc chân anh lên. Anh đã hoảng sợ vội vàng bò dậy. Ngữ điệu và động tác của ông Omagahara lúc đó lại hiện lên mồn một trước mắt Takehiko. Chuyện này vốn không liên quan gì đến việc Akechi tới chơi, nhưng anh theo bản năng lại liên tưởng đến tình huống lần đó.

Không biết vì sao, vị cựu quý tộc trắng trẻo béo mập này đột nhiên trở nên tâm trạng không tốt. Trong lòng ông đang nghĩ gì? Những phẩm chất ẩn giấu sâu thẳm trong nội tâm ông mà không ai biết tới, dường như không cho phép người khác suy đoán thêm, bỗng trở nên vô cùng đáng sợ. Đương nhiên, Takehiko nảy sinh ý nghĩ này còn vì một lý do khác. Mối quan hệ tình ái giữa anh và phu nhân Yumiko vẫn luôn diễn ra âm thầm và lén lút. Trong hoàn cảnh đó, sự xuất hiện đột ngột của Akechi càng làm tăng thêm vài phần sợ hãi dị thường trong anh.

Kể từ lần ân ái trong phòng tắm đến nay mới chỉ hơn mười ngày, trong thời gian đó ông Omagahara có việc về nhà muộn chỉ đúng ba ngày, và cả ba ngày đó anh đều hẹn hò với phu nhân. Ái dục của Yumiko mỗi lần lại thêm phần điên cuồng, dục vọng mãnh liệt đó khiến Takehiko choáng váng cả mắt. Một tiểu thư cao quý ban ngày và một người đàn bà trong phòng ngủ quả thực là hai con người hoàn toàn khác biệt.

"Em không sợ ông chủ sao?"

Takehiko nhìn Yumiko sau khi đã thỏa mãn cơn điên cuồng ái dục, đang dần bình tĩnh trở lại, và hỏi với giọng nửa đùa nửa thật. Anh luôn gọi ông chủ Omagahara là "tiên sinh".

"Anh sợ rồi à? Em thì không sợ, ông ấy yêu em hơn cả chính bản thân mình. Đây không phải tình cảm vợ chồng bình thường. So với những người khác, tình yêu của ông ấy đặc sắc và mãnh liệt hơn nhiều. Ông ấy cho phép em làm mọi chuyện, cũng sẵn lòng làm mọi thứ vì em, bao gồm cả việc hy sinh tình yêu của mình. Điểm này chỉ mình em biết. Tuy nhiên, em cũng không muốn làm ông ấy đau lòng. Anh hiểu chứ? Hiểu lời em nói không?"

Đó là một kiểu luận điệu kỳ lạ. Vừa nói, bà vừa áp cơ thể trần trụi trắng nõn vào người Takehiko và hôn anh. Takehiko cảm thấy mình như đang nghe những âm thanh từ cõi khác, chẳng lẽ ý bà là "dù chồng có biết cũng chẳng có gì đáng sợ, giữa em và chồng có một sợi dây liên kết tình cảm vượt xa mức bình thường" sao? Anh vẫn chưa thể hoàn toàn thấu hiểu lý luận này. Nói vậy chẳng lẽ "mình chỉ là một công cụ giải tỏa tình dục sao?". Nghĩ đến đây, Takehiko không khỏi cảm thấy một nỗi thất vọng tràn trề.

"Anh muốn có được em cho riêng mình, anh ghét việc phải chia sẻ tình yêu này với bất kỳ ai khác."

Trong khoảnh khắc đó, anh rốt cuộc đã thốt ra tiếng lòng bằng giọng khàn đục. Nhưng chính anh cũng chưa có kế hoạch cụ thể hóa việc này. Nếu cụ thể hóa thì chỉ có con đường "bỏ trốn", nhưng anh cho rằng điều đó là bất khả thi. Lời anh nói chẳng qua chỉ là một nguyện vọng bộc phát trong lúc cảm xúc dâng trào mà thôi. Yumiko không trả lời gì cả. Có lẽ bà biết đó chỉ là những lời ba hoa của anh trong lúc nhất thời, chứ không phải một ý nghĩ đã được cân nhắc kỹ lưỡng.

Thế nhưng, dù vậy, cùng với sự tăng trưởng của ái dục dành cho Yumiko, tính ích kỷ trong tình yêu, tức là lòng ghen tuông, cũng ngày một mạnh mẽ hơn trong anh, điều này là không thể tránh khỏi. Từ rất lâu trước đây, trong lòng anh đã nảy sinh một nghi vấn, anh nghi ngờ Yumiko yêu sâu đậm như thế thì anh không phải là người đầu tiên, có lẽ trước đó đã từng có những người khác. Nghi vấn mơ hồ này kể từ tối Akechi tới chơi lại đột ngột nhuốm màu sắc đậm đặc hơn.

Cả Kida và Murakoshi có lẽ đều đã từng nhận được tình yêu của phu nhân. Hơn nữa, cái chết kỳ quái của hai người họ biết đâu lại có liên hệ nào đó với sự say đắm của phu nhân. Ý nghĩ kỳ quái này mang một sức mạnh không thể ức chế, cứ cuộn trào trong lòng Takehiko.

Vào buổi tối ngày hôm sau cuộc gặp với Akechi, vì đã biết chắc chắn ông Omagahara sẽ về muộn, Takehiko lại lén lút lẻn vào phòng ngủ của vợ chồng chủ nhân. Chiếc giường ngủ khổng lồ đặt ở góc phòng mà Yumiko và ông Omagahara thường xuyên sử dụng, đối với Takehiko, là một vật cản trở khổng lồ. Hễ nhìn thấy nó là anh lại thấy chán ghét và tội lỗi. Nhưng hôm nay, nó lại biến thành một thứ gì đó mang tính kích thích dị thường. Thậm chí anh cũng không cảm thấy ghen tuông với mùi vị đàn ông lởn vởn trên đó. Bởi vì người đàn ông ấy, cũng như phu nhân Yumiko, không phải là đối thủ mà anh có thể cạnh tranh, anh chỉ cảm thấy người đàn ông đó tồn tại ở một thế giới hoàn toàn cách biệt. Đối tượng ghen tuông của anh là những người khác, những kẻ có cùng thân phận với anh.

"Anh không phải người đầu tiên làm chuyện này với em đúng không? Dù em có bảo anh là trẻ con, nhưng điểm này anh vẫn biết được."

Phu nhân Yumiko 27 tuổi, Takehiko 25 tuổi, tuổi tác không chênh lệch bao nhiêu nhưng trước mặt bà anh quả thực giống như một đứa trẻ. Phu nhân cũng hào hứng khi nói vậy.

"Việc truy hỏi đến cùng chuyện này chẳng có ý nghĩa gì đâu. Anh đừng có suy nghĩ bậy bạ nữa, chúng ta yêu nhau như vậy chẳng phải tốt lắm sao. Hãy tập trung tâm trí vào cuộc tình này đi, chỉ cần anh thấy cơ thể em đã nỗ lực hết mình, có thể khiến anh say mê, thế là đủ rồi."

Thực tế, Takehiko cũng chỉ mê luyến cơ thể của phu nhân. Anh thích cảm giác được cơ thể ấm áp kiều nộn của bà quấn lấy, mỗi lúc như vậy, anh đều quên sạch mọi suy nghĩ trong giấc mộng.

Thế nhưng, hễ vừa rời khỏi phu nhân, sự ghen tuông và ngờ vực lại lập tức hiện lên trong tâm trí anh. Những suy tư ngày đêm dần làm tăng thêm nỗi đau khổ, anh cả ngày đứng ngồi không yên, ngay cả công việc ông chủ giao anh cũng không còn tâm trí để làm.

Ba ngày sau cuộc thăm hỏi của Akechi, tức là trưa ngày 19, thấy phu nhân không có nhà, anh cầm một sợi dây đồng lẻn vào phòng phu nhân ở cuối tòa nhà kiểu Tây. Đây là biện pháp cuối cùng mà anh phải thực hiện trong sự bất lực.

Vì anh và phu nhân có mối quan hệ đó, nên việc anh ra vào phòng bà thường là không cần gõ cửa mà cứ lén lút lẻn vào. Có một lần anh khẽ đẩy cửa phòng bà bước vào, thấy bà đang quay lưng về phía mình cặm cụi viết gì đó trên bàn, nghe thấy tiếng bước chân, phu nhân cuống quýt khép cuốn vở lại. Đó là một cuốn vở có hình dáng kỳ lạ mà anh chưa từng thấy bao giờ.

Bìa của nó trông như làm bằng nhôm và có một cái khóa nhỏ. Thấy anh vào, phu nhân hoảng loạn giấu cuốn vở vào trong ống tay áo Kimono. Sau khi khóa lại, bà vội vàng cất vào ngăn kéo dưới bàn rồi khóa luôn ngăn kéo đó. Thấy dáng vẻ chật vật lúng túng đó của phu nhân, Takehiko không hỏi gì. Phu nhân cũng không giải thích.

Lúc anh đẩy cửa vào, phu nhân đúng là đang viết gì đó. Ngoài cuốn vở nhỏ đó ra, trên bàn không còn thứ gì khác. Theo đó, bà nhất định đang viết vào cuốn vở ấy. Vì vậy, Takehiko nghĩ đó có thể là một cuốn nhật ký có khóa để lưu giữ bí mật chăng? Anh từng nghe người ta nói có loại nhật ký như vậy, chắc chắn là đúng rồi, nếu không phu nhân đã không hoảng loạn giấu đi như thế. Phu nhân đang viết cuốn nhật ký không cho phép anh xem, lại còn dùng khóa, điều này không đơn thuần là vì thẹn thùng sợ người khác xem trộm, mà chắc chắn bên trong chứa đựng bí mật không muốn bất kỳ ai biết tới. Mỗi lần nghĩ đến đây, lòng ghen tuông mãnh liệt trong anh lại trỗi dậy không thể kiểm soát.

Bây giờ, anh lại nghĩ đến cuốn nhật ký có khóa đó. Chắc chắn nó vẫn được đặt trong ngăn kéo cũ. Takehiko tuy không có chìa khóa, nhưng ổ khóa ngăn kéo không quá phức tạp, dùng đầu sợi dây đồng uốn cong lại có lẽ sẽ mở được. Thời thơ ấu anh từng nghịch ngợm làm trò này nên đối với ổ khóa ngăn kéo kiểu này anh vẫn có chút tự tin.

Anh vào phòng phu nhân, thuận lợi mở được ngăn kéo. Cuốn nhật ký có khóa vẫn nằm ở đó. Anh lấy cuốn nhật ký mang về phòng mình, lại dùng sợi dây đồng đó loay hoay với cái khóa nhật ký, nhưng lần này loay hoay mãi mà không mở được. Hết cách, anh đành dùng đầu dao nhỏ cạy khóa ra. Kết quả là trên nhật ký để lại dấu vết bị cạy, anh nghĩ thế này thì không thể trả về chỗ cũ được nữa, chỉ còn cách giấu biệt nó đi vĩnh viễn. Anh hạ quyết tâm, dù phu nhân có truy hỏi thế nào cũng kiên quyết nói là không biết.

Đúng như dự đoán, cuốn nhật ký rất dày. Cách Yumiko ghi nhật ký khá tùy hứng, bên trong không ghi chép quá nhiều trang, các sự kiện được viết tản mạn linh tinh. Tổng thể nội dung không quá nhiều, chỉ hơn một giờ là có thể đọc xong hết. Anh vừa đọc mà tim vừa đập thình thịch, cơ thể run rẩy. Không biết bao nhiêu lần anh kinh ngạc đến mức gần như không thể đọc tiếp được nữa.

Nội dung bên trong không chỉ khiến những suy đoán mơ hồ của anh đều được xác thực, mà còn ghi lại những suy luận còn đáng sợ hơn cả sự thật. Bà đã suy luận ra hung thủ của ba vụ án mạng: Kida, Murakoshi và San-ki. Dù đây chỉ là phân tích dự đoán của Yumiko, nhưng những suy luận này không hề có kẽ hở, tất cả đều có căn cứ thực tế.

Ôi! Phu nhân Yumiko quả là một người phụ nữ không thể tưởng tượng nổi! Ban ngày là một phu nhân quyền quý, buổi tối lại là một con dã thú mỹ lệ. Chỉ riêng điểm này thôi đã khiến Takehiko kinh ngạc đến mức cảm thấy thế giới như hoàn toàn thay đổi. Giờ đây, bà lại thực hiện một bước nhảy vọt thứ ba để trở thành một nhà thám tử lỗi lạc. Những suy luận tinh vi và sâu sắc của bà khiến anh phải há hốc mồm kinh ngạc.

Dưới đây là một số phần có liên quan trực tiếp đến câu chuyện này được trích ra từ cuốn nhật ký có khóa của Yumiko:

"Ngày 6 tháng Năm: Tôi khát khao mạo hiểm và tình ái. Hôm nay rốt cuộc cũng có cơ hội để tôi thực hiện hai nguyện vọng này. Chồng tôi hôm nay có tiệc chiêu đãi, đến tận 8 giờ tối mới về. Tôi bảo là đi Ginza mua đồ, nên vừa qua một giờ chiều tôi đã một mình rời khỏi nhà. Xe hơi của nhà chồng đã dùng, tôi vội vã bắt taxi đến thẩm mỹ viện Ichidamoku ở Akasaka. Ichidamoku Yoko là giáo viên hồi tôi học nữ sinh trung học, người tình đồng giới của tôi, nên bất kể tôi nói gì cô ấy cũng đều có thể bao dung cho tôi. Khi chỉ có hai người, chúng tôi chuyện gì cũng nói. Hơn nữa, tôi thực lòng hy vọng cô ấy làm bạn tốt của mình. Yoko vẫn như xưa, thích những chuyện kỳ quái quái gở, vì thế cô ấy rất nhẹ nhàng đáp ứng toàn bộ yêu cầu của tôi. Cô ấy có thể thấu hiểu bất cứ chuyện gì trên đời này.

Cuộc hẹn của tôi là lúc ba giờ. Để có thể đúng giờ phó ước, cần phải nhanh chóng chuẩn bị sẵn sàng. Tôi nhờ cô ấy sửa kiểu tóc cho mình. Tôi yêu cầu cô ấy tận lực dùng mười phút để sửa một kiểu tóc, rồi sau đó lại dùng mười phút để phục hồi về như cũ. Cô ấy là chuyên gia trong lĩnh vực này nên rất nhanh đã làm tôi hài lòng. Sau đó tôi lại trang điểm lên mặt. Vì không muốn trang điểm đẹp nên cũng không tốn mấy công phu. Sau khi làm xong hết, tôi mượn bộ Kimono cũ mà Yoko từng mặc trước đây để thay. Trang điểm thành dáng vẻ một người vợ của nhân viên văn phòng bình thường. Việc này tiêu tốn 40 phút. Tôi xỏ đôi guốc gỗ đế thấp của Yoko, lén lút đi ra từ cửa sau và bắt một chiếc taxi.

Tôi xuống xe ở một đoạn không xa nhà nghỉ 'Shimizu' tại phố Shin-yashiki, quận Taito. H (Kida) đã đến trước và đang đứng đợi tôi trước cửa nhà nghỉ, chúng tôi cùng nhau đi vào.

Cái nhà nghỉ 'Shimizu' này là do tôi tình cờ phát hiện ra khoảng một tuần trước khi đi Ginza về và ngồi taxi đi dạo mát. Đã sớm nghe nói ở Yanaka có những khách điếm cổ xưa như vậy, đến tận nơi xem quả thực là có thật. Gần đó còn có rất nhiều nhà nghỉ kiểu mới có gắn mác suối nước nóng, nhưng tôi ghét những nơi đó. Những nhà nghỉ hạng sang thường rất dễ bị chú ý, rất nguy hiểm, còn những khách điếm nhỏ cổ xưa thường chẳng ai hay biết. Chúng tôi giống như một cặp góa phụ bình thường và tình nhân của mình bước vào nhà nghỉ, vừa vào trong đã được dẫn đến một căn phòng đơn yên tĩnh. Cô phục vụ cũng là một người dáng vẻ quê mùa, tất cả những điều này tạo cảm giác rất tốt.

H dường như là lần đầu trải qua chuyện này nên tỏ ra khá hoảng hốt. Anh ta là một người đàn ông rất đáng yêu, trong những cuộc tình sau này chắc sẽ dần trở nên tự nhiên và táo bạo hơn. Ngày mồng mười chồng tôi lại có tiệc, vẫn sẽ về rất muộn, tôi đã hẹn với anh ta lần sau gặp nhau tại nhà nghỉ 'Cỏ Dại' ở phố Koshigaya gần trại nuôi ngựa Takadanobaba. Nhà nghỉ này cũng là một khách điếm phong cách cổ xưa mà tôi đã phát hiện ra từ trước.

Chúng tôi ở lại 'Shimizu' khoảng hai tiếng đồng hồ. 5 giờ rưỡi tôi quay lại thẩm mỹ viện Ichidamoku, Yoko giúp tôi tẩy trang và làm lại tóc. Khoảng 6 giờ rưỡi, tôi đã về đến nhà."

"Sau đó, nhật ký các ngày 10 tháng Năm, 23 tháng Năm, mồng 2 tháng Sáu, mồng 8, mồng 17, mồng 5 tháng Bảy, mồng 13, mồng 17, 24, 31, mồng 7 tháng Tám, 14, 21, mồng 5 tháng Chín, mồng 9, 13, mồng 10 tháng Mười đều ghi chép về tình hình hẹn hò với H. Nội dung có dài có ngắn, đại đồng tiểu dị như đoạn trích trên. Trong khoảng từ 17 tháng Bảy đến 21 tháng Bảy, vợ chồng Omagahara cùng các hầu gái thân cận, tài xế... đến biệt thự ở vùng núi Hakone để tránh nóng, nên tình hình hẹn hò có chút khác biệt. Mấy lần hẹn hò trong tháng Bảy diễn ra tại một nhà nghỉ hạng trung ở Odawara, mấy lần trong tháng Tám là ở nhà nghỉ hạng trung tại Kokufu-tsu. Những cuộc hẹn này nếu không phải tranh thủ lúc ông Omagahara về Tokyo muộn thì cũng là Yumiko giả vờ có việc phải đi Tokyo. Nhưng lần nào bà cũng chọn những ngày an toàn nhất, điểm này có thể khẳng định chắc chắn. Dù là Yumiko từ biệt thự trên núi đi xuống hay H từ Tokyo cố tình chạy tới, trong những lần hẹn hò đó, ở Hakone đều không có một trạm trung chuyển như thẩm mỹ viện Ichidamoku. Vì vậy, bà không thể hoàn toàn hóa trang. Tuy nhiên, phu nhân vẫn lợi dụng nhà vệ sinh ở nhà ga để thay đổi trang phục đôi chút. Về những lần hẹn hò với H này, bà viết rất dài, ở đây tôi chỉ sao chép một số sự thực mới mẻ và quan trọng."

"Ngày 2 tháng Chín: (đoạn đầu lược bỏ) Hôm nay, người thanh niên tên Murakoshi lần đầu đến nhà chúng tôi ăn tối. Anh ta là một nhân viên ưu tú của công ty dược phẩm, chồng tôi có vẻ rất coi trọng anh ta. Trước đó anh ta cũng đã từng tới, nhưng trò chuyện với tôi tối nay thì là lần đầu tiên. Anh ta là một thanh niên lý trí và ít nói. Bề ngoài có vẻ hơi lạnh lùng, nhưng có lẽ bên trong lại chứa đựng một tình cảm nóng bỏng không ngờ tới. (đoạn sau lược bỏ)"

"Ngày 15 tháng Chín: (đoạn đầu lược bỏ) Lòng tôi vẫn không thể quên được M. Tối nay hai chúng tôi lần đầu đi dạo trong vườn. Chồng tôi cùng H và vài thanh niên khác đang chơi bài Poker trong thư phòng. M dường như không thích lắm những trò chơi phân định thắng thua này. Dưới sự cám dỗ của tôi, anh ta đã theo tôi ra vườn. Đây là một đêm đẹp trời với vầng trăng sáng treo cao. M rõ ràng đã yêu tôi, có lẽ tình yêu đó cũng rất mãnh liệt. Thế nhưng, anh ta chỉ im lặng không thổ lộ điều gì. Anh ta nói với tôi toàn những vấn đề đầy tính triết lý, không hề có thái độ kiêu ngạo hay làm bộ làm tịch. Anh ta thậm chí không chạm vào tay tôi lấy một cái. Tuy nhiên, tâm tình của anh ta tôi hiểu rõ, và anh ta chắc cũng hiểu rõ điều đó. (đoạn sau lược bỏ)"

"Ngày 27 tháng Chín: Tôi và M rốt cuộc cũng đến ngày này. Tôi dùng cùng một phương pháp như khi hẹn hò với H để đi gặp M, nhưng chúng tôi gặp nhau ở một nhà nghỉ tên 'Bụi Cỏ' hoàn toàn khác tại khu Meguro. Yoko đúng là một người luôn đáp ứng mọi yêu cầu mà. Cô ấy bao dung cho mọi sự tùy hứng của tôi trong tất cả các vấn đề, và miệng cũng rất kín. Toàn bộ bí mật của tôi đều nằm trong tay cô ấy, chỉ mình cô ấy biết mà thôi.

Là một người đàn ông, M rất cương quyết, cơ thể săn chắc cường tráng của anh ta quả thực mạnh mẽ như một sợi dây thép. Cơ thể mềm mại yếu ớt của H hoàn toàn không thể sánh bằng. Bản thân tôi đã rất quen với chuyện này nên không chút hoảng hốt. Ngược lại, M lại có chút khiếp đảm."

"Ngày 2 tháng Mười: Chú thích: Hẹn hò với M hai lần. Ghi chép lược bỏ."

"Ngày 5 tháng Mười: (đoạn đầu lược bỏ) Hôm nay, thư ký của chồng là Shōji Takehiko đã trở thành một thành viên trong nhà chúng tôi. Anh ta là một thanh niên điển trai, nhưng tôi thấy anh ta vẫn còn như một đứa trẻ. (đoạn sau lược bỏ)"

"Ngày 10 tháng Mười: Trước sự khẩn cầu dai dẳng của H, tôi bất đắc dĩ phải hẹn hò với anh ta tại nhà nghỉ 'Shimizu' ở phố Shin-yashiki như lúc ban đầu. H nói từ giữa tháng Chín tôi đã rất lạnh nhạt với anh ta, anh ta khóc. Anh ta vẫn chưa biết chuyện giữa tôi và M, nhưng cũng có chút nghi ngờ. Tôi vuốt ve cơ thể mềm yếu của anh ta để an ủi. Vì vậy, anh ta nhận ra rất rõ rằng tôi đã thay lòng đổi dạ, nên cứ quấy rầy tôi không biết mệt. Tôi đã tận lực thỏa mãn các yêu cầu của anh ta để anh ta thấy vui, đây cũng là lần gặp gỡ cuối cùng. Tôi không định liên lạc với H nữa."

"Ngày 11 tháng Mười: (đoạn đầu lược bỏ) Tôi bảo Takehiko mang chiếc ống nhòm có giá ba chân ra hành lang, tôi muốn xem kiến. Thế nhưng, đột nhiên một con bọ ngựa lớn lọt vào tầm mắt tôi. Tôi bảo Takehiko đi đánh chết nó, nhưng anh ta nhất thời hoảng loạn không biết làm sao, vụng về chạy tới trước mặt tôi. Tôi bị con bọ ngựa làm cho sợ hãi thét lên và lập tức nhào vào lòng anh ta. Tình huống bất thình lình khiến anh ta không biết phải làm thế nào, toàn thân run rẩy. Thật là một thanh niên đáng yêu làm sao! (đoạn sau lược bỏ)"

"Ngày 15 tháng Mười: Hôm nay ban ngày có một cơ hội rất an toàn, tôi và M gặp nhau ở nhà nghỉ 'Tokiwa' tại Shibuya. Tôi hiểu rất rõ M đã mê luyến tôi sâu sắc, anh ta còn thốt ra những lời như 'muốn chết'. Thế nhưng, tôi chưa bao giờ nghĩ tới chuyện đó. Nghe nói hôm qua M đã cãi nhau với H trong vườn và bị H đánh. Anh ta và H có tính cách hoàn toàn khác biệt, ngày thường dường như cũng không hòa thuận lắm. Tuy nhiên, lần cãi vã này có lẽ là vì H đã cảm thấy tuyệt vọng về chuyện của tôi và anh ta, chứ chưa chắc anh ta đã nghi ngờ quan hệ giữa tôi và M. Nhưng trực giác sinh ra từ tình yêu thật đáng sợ, không cần phải nói, trực giác của H cho rằng M chính là người thay thế vị trí của anh ta. M đứng ở vị trí của kẻ chiến thắng, nên cuộc cãi vã đó với anh ta chẳng có vấn đề gì.

Một ngày trước cuộc cãi vã với M, khi trong phòng khách chỉ còn lại hai chúng tôi, H đã cho tôi xem một thứ kỳ lạ. Có ai đó đã gửi cho H một phong bì chứa chiếc lông chim màu trắng. H nói anh ta không tài nào nghĩ ra được là ai gửi. Tôi đoán chắc đó là trò đùa dai của ai đó thôi.

Chú thích: Sau đó có ba lần hẹn hò với M trong tháng Mười. Đều là những ghi chép rập khuôn nên tôi lược bỏ tại đây."

"Ngày 31 tháng Mười: (đoạn đầu lược bỏ) Tôi cùng chồng và Takehiko ba người đi đến biệt thự ở Atami. Lại bắt đầu lịch trình dùng ống nhòm quan sát mọi vật. Trong thời gian này chúng tôi xem những 'bộ phim trong cửa sổ', chúng tôi đúng là những bậc tiền bối trong việc xem phim kiểu này. (đoạn sau lược bỏ)"

"Ngày 2 tháng Mười một: Có thể thấy S (Takehiko) đang dần rơi vào lưới tình. Chỉ cần chạm nhẹ vào tay là anh ta đã đỏ mặt tía tai, run rẩy. Thật quá đáng yêu. Hôm nay sau khi tắm xong, tôi cùng anh ta quan sát ống nhòm, vì thế gò má hai người áp rất sát nhau, lúc tình cờ chạm vào nhau, tôi cảm thấy trái tim anh ta đập kịch liệt.

Buổi chiều, H tận dụng kỳ nghỉ lễ hai ngày để đến biệt thự. Anh ta hy vọng tôi dù thế nào cũng hãy hồi tâm chuyển ý, hãy yêu anh ta như trước đây. Anh ta trông rất đáng thương. Thế nhưng, tôi hiện tại chỉ cần M là đủ rồi. Tuy nhiên tôi cũng không thấy phiền khi gặp anh ta buổi tối, tôi cùng chồng và H cùng anh tài xế đánh bài Bridge. H ngồi cạnh tôi, anh ta có vẻ rất vui. Tôi cũng khéo léo trêu chọc một chút khiến anh ta càng thêm phấn khởi."

"Ngày 4 tháng Mười một: Ngày hôm qua không rút ra được thời gian để viết nhật ký. Bởi đã xảy ra một sự kiện kinh hoàng, H đã rơi xuống biển từ vách đá Uomi-zaki và tử vong. Lúc đó tôi và chồng đang dùng ống nhòm ngắm biển ở biệt thự và vô tình chứng kiến sự việc này.

Chú thích: Đoạn này ghi chép tỉ mỉ những gì họ thấy khi Kida rơi xuống biển. Mọi độc giả đều đã biết qua chương 'Ống nhòm', nên tôi lược bỏ đoạn văn dài này ở đây.

Chiếc lông chim trắng đó chính là lời báo tử. Lúc H đến đây ban ngày, anh ta đã kể với tôi việc lại nhận được phong bì chứa lông chim trắng và cho tôi xem. Người gửi biết anh ta ở biệt thự nên gửi trực tiếp tới đây. Thư được nhận vào đợt đưa thư đầu tiên buổi sáng, và lúc H chết trong túi vẫn còn để chiếc lông trắng đó. Cảnh sát cho rằng đó là âm mưu của một tổ chức bí mật, nhưng lại không tưởng tượng nổi H có liên quan gì đến những tổ chức như vậy."

"Chiều tối, chồng tôi và S đến hiện trường vách đá Uomi-zaki để điều tra tình hình. Tôi biết hai người họ đến đó nên đứng trước cửa sổ tầng hai dùng ống nhòm nhìn về phía đó. Họ ngồi ở quán trà dưới chân vách đá một lát, rồi đi dọc theo phố về hướng này và xuống lối mòn. Trước khi xuống, hai người lần lượt dùng ống nhòm nhìn về phía tôi. Tôi vẫy khăn tay đáp lại. Khi họ đi xuống thì bị rừng cây che khuất nên không thấy nữa.

Chẳng bao lâu sau chồng tôi và S quay về, báo lại chi tiết tình hình điều tra. Họ gặp một thanh niên kỳ lạ trên vách đá, nghe anh ta kể H đã cùng một người đàn ông mặc áo khoác xám đi xuống dưới gốc cây tùng đó. Vì vậy họ phán đoán chắc chắn là một vụ giết người. Người đàn ông mặc áo khoác xám chính là hung thủ. Nghe nói gã đó còn xách một cái túi da rất lớn, trông như từ Tokyo tới. (đoạn sau lược bỏ)"

"Ngày 6 tháng Mười một: Cuối cùng cũng rời Atami quay về Tokyo. (đoạn sau lược bỏ)"

"Ngày 7 tháng Mười một: (đoạn đầu lược bỏ) Chồng không có nhà, tôi đến chỗ Yoko. Tôi dùng giọng thanh mảnh gọi điện đến công ty của M, nhưng anh ta nói trong điện thoại rằng hôm nay bị đau đầu không thể đến hẹn được, mong tôi lượng thứ. Giọng anh ta rất mất tự nhiên, dường như có chút khàn đục. Tôi thất vọng quay về. (đoạn sau lược bỏ)"

"Ngày 8 tháng Mười một: (đoạn đầu lược bỏ) Hôm nay Điều tra viên Shoppu của Sở Cảnh sát Thành phố tới. Chồng có nhà nên chúng tôi cùng gặp mặt. Nghe nói vụ án Atami đã chuyển giao cho Sở Cảnh sát Tokyo, nhưng công tác điều tra dường như vẫn chưa thực sự bắt đầu. (đoạn sau lược bỏ)"

"Ngày 10 tháng Mười một: (đoạn đầu lược bỏ) Khó khăn lắm mới gặp lại được M. Hôm nay vẫn ở nhà nghỉ 'Bụi Cỏ' tại Meguro. Sắc mặt M rất tệ, trông vô cùng u uất. Ngay cả ở trên giường, anh ta cũng mất đi sự nhiệt huyết ngày nào. Anh ta nói hai ba ngày trước Sở Cảnh sát có tìm anh ta để điều tra xem chiều mồng 3 anh ta đi đâu. Cảnh sát có vẻ muốn điều tra toàn bộ bạn bè của H, xem hồ sơ ngoại phạm của họ có người làm chứng hay không. May mắn là M có bằng chứng vô cùng xác đáng chứng minh mình không thể là hung thủ. Vì ngày hôm đó anh ta đi xem kịch Kabuki, chạm mặt bà vú nuôi Tomi ở hành lang và chào hỏi nhau. Lúc đó là khoảng năm giờ chiều nên đây là bằng chứng không thể nghi ngờ.

Dù không còn gì phải lo lắng nhưng anh ta vẫn mang vẻ mặt sầu muộn. M đang giấu giếm điều gì đó. Dù anh ta là người kín tiếng nhưng tôi vẫn nhận ra được. Tuy nhiên tôi không ép anh ta phải nói. Tôi biết có hỏi anh ta cũng chẳng nói đâu. Hôm nay thật chẳng thú vị gì. Một M yếu ớt như sợi dây thép mất đi sức bật chẳng khiến tôi thấy hứng thú chút nào. (đoạn sau lược bỏ)"

"Ngày 13 tháng Mười một: (đoạn đầu lược bỏ) Gọi điện cho M nhưng lại bị anh ta từ chối. Anh ta nói dù vẫn đi làm nhưng tình trạng sức khỏe rất tệ. (đoạn sau lược bỏ)"

"Ngày 17 tháng Mười một: (đoạn đầu lược bỏ) Gặp M ở nhà nghỉ 'Ise-ei' tại Azabu. M ngày càng trở nên khó hiểu, anh ta dường như đang buồn rầu vì chuyện gì đó. Hẹn hò với tôi mà anh ta cứ tỏ ra rất khiên cưỡng, nói chính xác hơn là đang tồn tại một nỗi sợ hãi. Anh ta thực sự đang sợ hãi điều gì đó. Một người đàn ông như M đến mức này thì chắc chắn phải có lý do rất lớn. Khi tâm trạng đang ôm ấp tôi có chút chuyển biến tốt, M thẫn thờ thốt ra: 'Tôi cũng có thể bị giết'. Hơn nữa, ánh mắt đầy sợ hãi nhìn chằm chằm vào mặt tôi. Tôi dù thế nào cũng muốn anh ta nói ra bí mật trong lòng, nhưng anh ta nhất quyết không nói và rất hối hận vì vừa lỡ lời. Tại sao một người đàn ông như M lại sợ hãi vì chuyện gì đó đến thế, điều này khiến tôi cũng thấy rất sợ hãi. Đến cả một người có mối quan hệ này với tôi mà M cũng không thể nói ra bí mật, rốt cuộc là vì sao? Đó là nỗi sợ hãi kiểu gì vậy? Tôi thực sự cũng bắt đầu thấy sợ rồi."

"Ngày 20 tháng Mười một: Hôm nay hẹn hò lại bị M từ chối. Tôi gọi điện và anh ta khước từ, đây là lần thứ ba rồi. M cứ như đang cố ý trốn tránh tôi. Anh ta có bí mật không thể nói với bất kỳ ai, nếu hẹn hò với tôi có lẽ sẽ lỡ lời nói ra điều gì đó, nên anh ta mới cố ý né tránh.

Mấy ngày qua tôi đã suy nghĩ rất nghiêm túc để tìm ra bí mật của anh ta, nhưng vẫn không thể hiểu hết được. Tuy không hiểu hết nhưng trong lúc mơ hồ tôi lại có chút cảm giác, tôi thấy bí mật đó dường như cứ lờ mờ hiện ra trước mắt mình. Tôi nảy sinh một sự hoài nghi đáng sợ. Thế nhưng, trái tim tôi lại bảo điều đó là không thể nào, sự hoài nghi này dù nói thế nào cũng không thể thành lập. Ôi! Thật đáng sợ. Đây là nỗi sợ hãi điềm xấu mà tôi chưa từng cảm nhận được kể từ lúc sinh ra đến nay. (đoạn sau lược bỏ)"

"Ngày 28 tháng Mười một: (đoạn đầu lược bỏ) Takehiko đã trở thành một thám tử tạm thời, anh ta đang điều tra tình hình của chúng tôi. Kiku và cậu bé gác cổng Itsuki đều lén báo cho tôi biết. Nghe nói anh ta điều tra cuốn nhật ký hành trình của ông quản gia già. Cuốn nhật ký đó chẳng qua chỉ ghi lại giờ giấc ông chủ rời nhà mỗi ngày (nếu biết đi đâu thì ghi địa chỉ đó), giờ về, cùng tên tuổi khách khứa và thời gian viếng thăm, vân vân – giống như một bảng thời gian biểu vậy. Quản gia là người phục vụ tận tụy của chồng tôi, ngày nào ông ấy cũng ghi chép tình hình cho chồng tôi như thế. Tại sao Takehiko lại muốn điều tra cái bảng này? Sau khi nghe Kiku kể, tôi đã tìm ra nguyên nhân. Takehiko bảo Kiku hồi tưởng lại trong khoảng từ tháng Năm đến đầu tháng Mười, những ngày giờ tôi ra ngoài; nghe nói anh ta hỏi rất tỉ mỉ. Có vẻ cũng dò hỏi những người hầu khác nữa. Theo đó, Takehiko xem nhật ký của quản gia nhất định là để nắm rõ ngày giờ chồng tôi vắng nhà.

Takehiko giống như một kẻ cuồng thám tử vậy, có lẽ anh ta tự nghĩ ra trò điều tra gì đó lập dị, nhưng cũng có khả năng là được ai đó nhờ vả. Là cảnh sát sao? Viên điều tra Shoppu tới lần trước có vẻ rất chính trực. Nhưng cảnh sát hiện giờ đang điều tra cái gì nhỉ? Tôi định sẽ hỏi kỹ lại anh ta."

"Ngày 2 tháng Chạp: (đoạn đầu lược bỏ) M đột ngột chuyển đến căn hộ Jinnan ở Shibuya, anh ta gọi điện báo cho tôi biết. Vì là điện thoại ở nhà nên tôi không thể nói gì nhiều, chỉ nghe thôi. Cũng không biết vì sao anh ta lại chuyển nhà. Việc chuyển nhà lần này liệu có liên quan gì đến bí mật mà anh ta đang che giấu không? (đoạn sau lược bỏ)"

"Ngày 3 tháng Chạp: Vì tôi rất lo lắng cho M, nên tôi đã lén lút công khai đến căn hộ Jinnan nơi M mới dọn tới. Tôi hỏi vì sao anh ta chuyển nhà, anh ta chỉ nói không thích căn hộ cũ. Căn phòng mang phong cách Âu cổ điển thuần túy rất trang nhã và tĩnh lặng, điều này có vẻ hợp ý M. Biểu cảm của anh ta vẫn vô cùng u uất. Trông anh ta không giống như vì sợ hãi chuyện gì mà phải chuyển nhà trong tình thế bất khả kháng. Anh ta có tâm sự rất nặng nề nhưng lại không nói một lời, con người anh ta như thể đã hoàn toàn thay đổi, thậm chí chẳng thèm nhìn tôi lấy một cái, đôi mắt nhìn thẫn thờ vào một khoảng không vô định. Dù có nói chuyện với tôi nhưng cũng rất thất thần, hồn vía lên mây.

Ngày mai là ngày chồng tôi đi Osaka. Dự định đi bằng máy bay và sẽ ở lại đó một đêm. Tôi đem việc này nói với M, nhưng anh ta không có phản ứng gì. Xem ra anh ta căn bản không hề tính đến việc tận dụng cơ hội này để hẹn hò với tôi, cứ ngây người ra không thốt một lời. Chẳng còn cách nào khác, chúng tôi chia tay nhau trong tâm trạng rất chán nản.

Tối hôm đó tôi đột nhiên nảy ra một ý định. Tôi bảo Takehiko – người vốn chuẩn bị đi cùng chồng tôi đến Osaka – hãy cáo bệnh để ở lại nhà, anh ta lập tức đồng ý ngay. Thật là một thanh niên đáng yêu làm sao!"

"Ngày 4 tháng Chạp: Chồng tôi lên máy bay đi Osaka buổi sáng. (đoạn giữa lược bỏ) Đêm khuya, Takehiko lén lút vào phòng ngủ của tôi. Tôi để anh ta đến có hai mục đích: thứ nhất là để làm rõ vì sao thời gian qua anh ta lại hỏi thăm Kiku và mọi người về tình hình ra ngoài của tôi trong khoảng từ tháng Năm đến tháng Mười. Vừa nghe tôi hỏi, Takehiko lập tức nói thật ngay. Ngoài dự kiến, đó là do Kogoro Akechi nhờ anh ta điều tra. Tôi giả vờ như đã phát hiện ra từ sớm để tiếp tục truy vấn, Takehiko đưa cho tôi xem bản danh sách ngày tháng mà anh ta lấy từ chỗ Akechi. Trên đó ghi lại tổng cộng mười tám ngày từ mồng 6 tháng Năm đến mồng 10 tháng Mười năm nay kèm theo mốc thời gian. Chỉ nhìn qua một cái là tôi hiểu ngay. Đó là những ngày giờ tôi hẹn hò với H tại các nhà nghỉ. Rốt cuộc ông Akechi làm thế nào mà hỏi thăm ra được thời gian chính xác đến vậy nhỉ?

Ông Akechi có được nhật ký của H, chỉ có thể là từ nguồn đó. H không ghi tên tôi, nhưng lại ghi lại thời gian hẹn hò vào nhật ký. Vì là một danh thám như Akechi, ông ấy đã kết nối khoảng thời gian đó với tôi và muốn xác minh. Để giấu chồng ra ngoài, tôi nhất định phải chọn những ngày chồng không có nhà. Vì vậy Akechi đã bảo Takehiko điều tra cả thời gian chồng tôi vắng nhà. Nếu thời gian ra ngoài của hai người trùng khớp, chứng tỏ việc ra ngoài của tôi có tính chất kỳ lạ. Thật không hổ danh là thám tử lừng danh. Thế nhưng, số lần tôi ra ngoài thực tế nhiều gấp ba bốn lần số ngày trong bảng đó, việc ngẫu nhiên trùng khớp cũng là có thể. Với Takehiko tôi nói vậy có lẽ lừa dối qua chuyện được, nhưng nếu là đối diện với Akechi thì chưa chắc đã qua mặt được ông ta.

Mục đích còn lại của tôi tối hôm đó chính là cám dỗ. Tôi vào phòng tắm, vẫy tay gọi Takehiko lại. Theo ý hiệu của tôi, Takehiko trần trụi lao vào trong. Chúng tôi cùng vào bồn tắm. Cơ thể Takehiko rất tràn đầy sinh lực, có một kiểu mãnh liệt của sự trinh nguyên mà cả H và M đều không có. Tôi cuồng loạn âu yếm anh ta, và cũng tận lực bao bọc, hòa tan anh ta theo đúng trí tưởng tượng và yêu cầu của anh ta. Cuộc hẹn hò với Takehiko mới khiến tôi nhận ra mình chính là kiểu phụ nữ có thể hòa tan nam giới. Nếu xét theo nghĩa này, Takehiko là một đối thủ tuyệt vời của tôi. Lần đầu tiên tôi thấy đàn ông đáng yêu đến thế."

"Ngày 14 tháng Chạp: M đã chết. 9 giờ tối qua tại căn hộ, anh ta dường như đã dùng súng lục tự sát. Vừa lúc đó tất cả chúng tôi đều ở trong nhà nghe radio. Nghe nói tiếng súng vang lên ngay sau tiếng báo giờ 9 giờ, chúng tôi cũng nghe thấy tiếng báo giờ đó.

Buổi tối, Chủ nhiệm Hanada của Đội 1 Sở Cảnh sát tới, nói chi tiết về tình hình đêm xảy ra vụ án. Ban đầu Sở Cảnh sát cho rằng đó là tự sát, nhưng sau đó trên ngực người chết lại phát hiện chiếc lông chim màu trắng mà H từng nhận được hai lần, hơn nữa M cũng không để lại di thư. Căn cứ vào hai điểm này, họ cho rằng có khả năng bị sát hại. Chủ nhiệm hỏi chồng tôi liệu M có động cơ nào dẫn đến tự sát không, chồng tôi nói chưa bao giờ thấy M có dấu hiệu như vậy. Vị Chủ nhiệm này có vẻ là cấp trên của Điều tra viên Shoppu từng đến đây. Ông ta có diện mạo của một kẻ hơi chi li, không có phong thái nam nhi cho lắm, nhưng có vẻ rất thông minh tháo vát. Ánh mắt ông ta dường như có một loại tia sáng sắc bén có thể nhìn thấu lòng người, khiến người ta không dám nhìn thẳng. Ông ta truy hỏi kỹ mối quan hệ của chúng tôi với M, điều tra tỉ mỉ tình hình của chúng tôi vào tối xảy ra vụ việc. Khi sự việc không may này xảy ra, chồng tôi, Takehiko và tôi đang nghe radio, nên có bằng chứng ngoại phạm vô cùng xác đáng. Chúng tôi vốn ít khi nghe radio, nhưng tối qua vì có buổi biểu diễn violin của Sekiguchi Juzaburo nên ngoại lệ đã nghe một lần. Hơn nữa cả ba người cùng nghe thấy tiếng báo giờ 9 giờ, chúng tôi có thể làm chứng cho nhau. Lúc sắp đi, Chủ nhiệm Hanada nói ông đã hỏi những chuyện rất thất lễ và xin lỗi chúng tôi. Ông ta không hề nghi ngờ chồng tôi hay tôi là hung thủ giết M, nhưng có vẻ như cảnh sát phải điều tra kỹ lưỡng mọi người quen của nạn nhân."