Phi Thường Mỹ Thực Ký

chương 12: bánh bao nhím nhân đậu đỏ (2)

"Thèm mấy năm nay rồi đấy, Hồng tỷ, chị không biết đâu, kể từ cái hồi ăn bánh bao thịt siêu to khổng lồ của Tần Hoài trong cuộc thi năm đó, từ đấy về sau em ăn bánh bao ở quán ăn mà cứ như nhai rơm rác vậy. Ăn bánh bao ngon đến mấy cũng chỉ thấy như hàng fake thôi."

Trần Huệ Hồng bị Âu Dương chọc cười, cũng gắp một chiếc bánh bao lên, trêu: "Làm gì mà khoa trương thế? Sáng nào chị cũng có thấy cậu ăn bánh bao đâu."

Dứt lời, chị cắn một miếng rồi gật gù.

"Đúng là ngon thật." Trần Huệ Hồng gật đầu khẳng định.

Trần Tuệ Tuệ thì đang gặm chiếc bánh bao nhím đậu đỏ, ăn từng miếng nhỏ xíu một cách chậm rãi, chẳng nói chẳng rằng.

Về phần Tần Lạc — —

Trong lúc Âu Dương và Trần Huệ Hồng mải buôn chuyện thì con bé đã xơi tái hai cái sủi cảo Tứ Hỉ Giảo rồi, nhìn kiểu gì cũng không giống người mới quất một chầu cách đây chưa đầy một tiếng.

Tuổi trẻ đúng là tốt thật, sức ăn khỏe gớm.

Thấy Tần Lạc nãy giờ chỉ cắm mặt ăn sủi cảo Tứ Hỉ Giảo, Âu Dương tò mò gắp một cái: "Đây là cái sủi cảo Tứ Hỉ Giảo gì đó đúng không, nhìn đẹp phết nhỉ. Cơ mà sao tôi cứ thấy món này quen quen?"

Cậu cắn thử một miếng.

Âu Dương đờ người ra.

Hoàn toàn đứng hình, kiểu hóa đá mất bảy tám giây luôn ấy.

Thấy Âu Dương đột nhiên hóa đá, Tần Lạc đang mải tranh thủ nhồi nhét sủi cảo để đánh lừa dạ dày cũng phải dừng lại, ngập ngừng hỏi: "Bị... bị mặn à anh?"

Chẳng lẽ lúc anh trai trộn nhân để muối chưa tan hết?

Đâu thể nào, mấy cái lỗi sơ đẳng kiểu này thường chỉ có ông bô Tần Tòng Văn nhà cô mới mắc phải thôi chứ.

Giây tiếp theo, hốc mắt Âu Dương đã ươn ướt.

"Hoài đại sư!" Âu Dương hận sắt không thành thép gào lên, "Năm đó lúc đi thi, sao cậu không làm món này hả?!"

"Nếu cậu làm món này, thì bọn tôi có phải trùm bao tải tẩn cho thằng cháu ruột ông thầu quán ăn số 6 một trận, cũng phải giành bằng được giải nhất về cho cậu!"

Không đến mức thế đâu, bình thường hắn cũng có mấy khi ăn ở quán ăn số 6, nhận tiền mặt vẫn ngon hơn cái thẻ ăn miễn phí một năm nhiều.

"Nếu tôi sớm biết cậu có cái tay nghề này..." Âu Dương nghẹn ngào, "...thì năm đó lúc khởi nghiệp, tôi nhất định sẽ rước cậu về làm đầu bếp chính."

"Thì cái quán lẩu cá của tôi, cũng chẳng đến mức mới mở một năm đã sập tiệm."

Hại bây giờ bố mẹ cắt luôn viện trợ, nghèo rớt mùng tơi, lương tháng có 4 củ bọ. Họ còn bảo phải đợi cậu ta tu tâm dưỡng tính, làm ăn đàng hoàng thì mới cho tiền.

Khổ quá mà!

Tôi coi cậu là đàn anh, cậu lại coi tôi là trâu ngựa chắc?

Âu Dương trăm mối cảm xúc ngổn ngang, biến bi phẫn thành sức ăn, cắm cúi gắp sủi cảo Tứ Hỉ Giảo nhét vào mồm.

Tần Lạc lập tức cảm nhận được nguy cơ ập tới, không cam chịu tụt hậu bèn tăng tốc độ ăn uống như hổ đói.

Trần Huệ Hồng thấy đám thanh niên bây giờ thú vị thật, cái gì cũng thích hơn thua, đến ăn cơm mà cũng thi thố y như trẻ con. Chị hứng thú ngồi nhìn hai người đua tốc độ ăn uống. Đến cái tuổi này rồi sức ăn của chị cũng chẳng còn bao nhiêu, đồ ăn chính mới đụng mấy đũa đã no căng. Giờ so với việc tự ăn thì ngồi nhìn người khác ăn ngon miệng lại thấy vui hơn nhiều.

Lại còn đưa cơm nữa chứ.

Lúc cuộc đua giữa Âu Dương và Tần Lạc đã đi được 1/3 chặng đường, Trần Tuệ Tuệ cuối cùng cũng gặm xong chiếc Bánh Bao Nhím Nhân Đậu Đỏ đầu tiên.

"Tuệ Tuệ, con có muốn ăn mấy cái Hoành Thánh nhỏ không? Hay là con muốn ăn sủi cảo trước?" Trần Huệ Hồng cúi đầu dịu dàng hỏi.

Trần Tuệ Tuệ lắc đầu, thủ thỉ: "Mẹ ơi, Bánh Bao Nhím ngon lắm ạ."

"Thứ tư tuần sau nhà mình làm Bánh Bao Nhím đi mẹ."

Tần Hoài: !

Tần Hoài biết Tuệ Tuệ thoạt nhìn đã thấy là một đứa trẻ ngoan.

Không chỉ bẽn lẽn, đáng yêu, hiểu chuyện mà còn rất thông minh.

Mấu chốt nhất chính là thông minh.

Xem cái tên này đặt hay biết bao, Tuệ Tuệ, thông tuệ, nhân đôi sự thông tuệ!

Thật sự là chỉ cần nói qua một chút là hiểu ngay.

Món Bánh Bao Nhím Nhân Đậu Đỏ này của hắn, chính là đặc biệt làm cho Trần Tuệ Tuệ!

Chẳng cần hắn phải nói bóng nói gió tìm cách bắt chuyện, Tuệ Tuệ đã chủ động nhắc tới.

100 lượt thu hút khách hàng, quả thực dễ như trở bàn tay!

Tối đó, Trần Huệ Hồng gửi tin nhắn WeChat cho Tần Hoài, hỏi hắn về độ khó khi làm Bánh Bao Nhím Nhân Đậu Đỏ. Sau khi biết học làm món bánh bao này chỉ cần có tay là được, Trần Huệ Hồng chủ động hỏi Tần Hoài có thể dành thời gian dạy chị không. Sau khi nhận được câu trả lời chắc chắn, Trần Huệ Hồng trực tiếp ôm luôn việc sửa chữa nhà ăn và tuyển dụng nhân viên để thay lời cảm ơn. Chị còn hào phóng bày tỏ nếu nhà của Tần Hoài không đủ chỗ ở, căn hộ trống của chị có thể cho Tần Tòng Văn, Triệu Dung và Tần Lạc ở tạm, trong thời gian ngắn chị cũng không định cho thuê.

Dù sao đối với Trần Huệ Hồng mà nói, tìm một công ty sửa chữa đáng tin cậy để cải tạo đơn giản và nhờ người trong công ty của em trai hỗ trợ đăng tin tuyển dụng, còn lâu mới phiền phức bằng việc học làm Bánh Bao Nhím Nhân Đậu Đỏ.

"Cho nên, đây chính là thành quả ba ngày cúp cua phấn đấu của Hồng tỷ?!" Âu Dương nhìn những chiếc bánh bao nhân đậu đỏ hình con nhím to nhỏ không đều trên bàn ăn, ánh mắt nhìn Tần Hoài tràn ngập sự hoài nghi.

Sáng sớm Tần Hoài đã nhắn tin cho cậu ta, bảo cậu ta lên lầu đánh giá thành quả mấy ngày nay của Trần Huệ Hồng, thuận tiện bàn bạc đối sách giảng dạy. Âu Dương còn tưởng rằng Trần Huệ Hồng dưới sự chỉ dạy của Tần Hoài đã có tay nghề nấu nướng tăng mạnh, hưng phấn xông lên chuẩn bị đánh chén một bữa no nê, kết quả...

Mấy con nhím xiêu vẹo này là cái quái gì đây?

LVQ8371