Con thì vẹo đầu, con thì lòi nhân, con thì mất cân đối, con lại giống như con chuột mọc thêm mấy cái gai, sống động hệt như mấy con nhím nghệ thuật phái trừu tượng.
Âu Dương ngẫm nghĩ, mấy ngày trước cậu ta ăn Bánh Bao Nhím Nhân Đậu Đỏ đâu có hình thù thế này.
Không phải chứ ông anh, chẳng phải trước đó cậu nói loại bánh bao này là hàng nhập môn, có tay là làm được sao?
Chẳng lẽ cậu chính là kiểu thầy giáo trong truyền thuyết, trình độ chuyên môn thì đầy mình nhưng kỹ năng sư phạm lại kém cực kỳ?
Tần Hoài cầm lấy một chiếc bánh bao nhím mập mạp to cỡ nắm đấm người lớn, gai trên lưng còn thưa thớt hơn cả tóc của mấy anh lập trình viên đang đối mặt với nguy cơ hói đầu, nói: "Hương vị đều giống nhau, bột là do tôi nhào, nhân là do tôi làm, tạo hình không ảnh hưởng đến việc ăn uống."
Nói xong, Tần Hoài cắn miếng đầu tiên làm mẫu.
Hôm nay Tần Hoài gọi Âu Dương đến, chủ yếu là để dọn kho.
Tuy thành quả học tập của Trần Huệ Hồng không được như ý, nhưng thái độ học tập lại rất tốt. Trong ba ngày, số lượng Bánh Bao Nhím được gói ra nhiều đến mức mấy cái tủ lạnh cũng nhét không hết. Tần Lạc sắp ăn đến phát ói rồi, giờ cứ nhìn thấy đồ nhân đậu đỏ là con bé lại buồn nôn.
Tuân thủ nguyên tắc không lãng phí thức ăn, Tần Hoài lấy lý do bàn bạc đối sách giảng dạy để túm cổ Âu Dương tới ăn bánh bao.
Dù sao hôm nay thứ Bảy cũng không cần đi làm, rảnh rỗi thì vẫn là rảnh rỗi, chi bằng tới ăn chút Bánh Bao Nhím Nhân Đậu Đỏ.
Âu Dương cảm thấy có lý, chộp lấy một cái nhét ngay vào miệng, vừa ăn vừa nói: "Nói thì nói thế, nhưng mấy cái bánh bao này trông thảm quá. Ngày mốt là Ngày hội nấu ăn gia đình rồi, Hồng tỷ làm mấy thứ này, liệu có ổn không?”
"Tôi không phải chê bánh bao này dở, chủ yếu là... Hồng tỷ có kể cho cậu nghe chuyện Ngày hội gia đình mấy năm trước không?"
Tần Hoài gật đầu.
Đương nhiên là có kể rồi.
Ngày hội gia đình của trường Tiểu học Thực nghiệm được tổ chức trước kỳ thi cuối kỳ một tuần. Vốn dĩ sự kiện này lập ra là để thúc đẩy tình cảm gia đình, tăng cường mối quan hệ và tình bạn giữa các học sinh, cũng như tăng cường giao lưu giữa các phụ huynh. Kết quả lại đi ngược mong đợi, dưới sự ganh đua nội bộ khó hiểu của đám phụ huynh có tiền này, Ngày hội gia đình dần dần bị biến chất.
Nhìn từ giá nhà của khu dân cư Vân Trung cũng có thể thấy, điều kiện gia đình của học sinh trường Tiểu học Thực nghiệm đều rất khá giả.
Gia sản như Trần Huệ Hồng đặt trong hội phụ huynh cũng chỉ được coi là mức trung bình khá. Đám phụ huynh có tiền này mà muốn ganh đua thì mức độ lố lăng đến nhường nào, nghĩ thôi cũng đủ hiểu.
Âu Dương nuốt xong miếng bánh bao, bắt đầu bật chế độ xả rác: "Năm ngoái là Ngày hội sáng tạo gia đình gấp thuyền giấy, nội thuyền rồng thôi đã có 7 chiếc, tàu thủy hay gì đó thì càng không cần phải nói. Nếu không phải điều kiện không cho phép, bọn họ hận không thể gấp luôn cả con tàu Titanic ra ấy chứ."
"Năm kia là Ngày hội khoa học công nghệ gia đình, cuối cùng có tới 26 tác phẩm xin cấp bằng sáng chế, hình như còn có 2 cái được đầu tư tung ra thị trường luôn. Tôi nghe nói vì hai năm đầu ganh đua quá lố, lố đến mức liếc mắt một cái là biết ngay bỏ tiền ra mua. Trường học vì muốn cân bằng lại nên năm nay mới đổi thành Ngày hội nấu ăn gia đình, còn đặc biệt quy định bắt buộc phải tự làm tại chỗ."
"Cũng không xếp hạng nữa, chỉ trao giải thôi. Nào là giải Được yêu thích nhất, giải Sáng tạo nhất các kiểu, giải thưởng không phân biệt trước sau, đỡ cho mấy vị phụ huynh này lại ganh đua loạn cào cào lên."
"Thuyền rồng thì có thể thuê người gấp sẵn linh kiện rồi mang đến trường ráp lại, tác phẩm Ngày hội Khoa học Công nghệ thì trực tiếp mang đồ làm sẵn đến, chứ nấu ăn thì kiểu gì phụ huynh cũng phải đích thân động tay vào. Cùng lắm là mang theo một trợ lý phụ việc, có làm lố thì cũng chẳng lố đến mức nào được.”
"Thực ra mấy năm trước Hồng tỷ muốn tìm người làm hộ cũng được, đâu phải là không tìm được ai. Nhưng Hồng tỷ không thích mấy trò màu mè xảo trá này, chị ấy cảm thấy Ngày hội gia đình thì phụ huynh và con cái nên cùng nhau xắn tay vào làm. Kết quả là làm thành tích mấy năm trước của Tuệ Tuệ đều đội sổ."
"Mặc dù tôi cảm thấy Tuệ Tuệ có thể không quá quan tâm đến mấy cái xếp hạng này, nhưng trong lòng Hồng tỷ thì không thoải mái, luôn cảm thấy mình làm Tuệ Tuệ mất mặt. Trùng hợp năm nay là Ngày hội nấu ăn bắt buộc phải tự mình động thủ, Hồng tỷ liền cảm thấy thời cơ rửa hận đã đến. Tần Hoài, tôi nói cho cậu biết, cậu đừng nhìn bề ngoài Hồng tỷ tỏ vẻ không quan tâm lắm, thực ra chị ấy đã sớm chuẩn bị rồi. Từ lúc có thông báo 3 tháng trước, chị ấy đã bắt đầu lén lút tập luyện."
Nói tới đây, Âu Dương giơ tay lên, chỉ vào phần rãnh giữa ngón cái và ngón trỏ bên tay trái: "Cậu có để ý tay trái Hồng tỷ không? Có một vết sẹo, là do hai tháng trước thái rau bị cắt trúng đấy. Lúc đó Hồng tỷ vốn định luyện xào rau, kết quả lúc luyện thái rau thì cắt luôn vào tay. Tuệ Tuệ thấy nguy hiểm quá nên không cho chị ấy xào rau nữa."
"Xào rau không được, Hồng tỷ liền chuyển sang tập gói sủi cảo. Có thể cậu không nhìn thấy trên mu bàn chân chị ấy cũng có sẹo! Hơn một tháng trước, lúc băm nhân sủi cảo, chị ấy không chú ý đặt dao lên thớt, con dao rơi thẳng xuống chém luôn vào mu bàn chân."
LVQ8371