Phi Thường Mỹ Thực Ký

chương 14: trợ lý tiểu tần (2)

"Vụ sủi cảo này Tuệ Tuệ cũng cấm tiệt, Hồng tỷ lại chuyển sang luyện làm bánh ngọt kiểu Tây, kết quả học không vào nên đổi sang làm món nguội. Nhưng món nguội lại quá đơn giản, nếu tôi nhớ không nhầm thì hai tuần trước chị ấy mới đổi sang làm món thịt kho.”

Có thể vì nói quá nhanh nên hơi nghẹn, Âu Dương cầm lấy cốc nốc ực một ngụm nước rồi nói tiếp.

"Thực ra tôi thấy làm món kho cũng ổn, tuy có chút hiềm nghi là gian lận nhưng không dễ mắc lỗi, gói gia vị kho đều nhờ người ta pha sẵn cho. Nếu không phải hai ngày trước Tuệ Tuệ khen món bánh bao này ngon, tôi đoán bây giờ Hồng tỷ đang ở nhà hì hục kho ruột già lợn rồi."

Ngày hội nấu ăn gia đình ở trường học mà lại mang ruột già lợn kho đi.

Tần Hoài chỉ có thể cảm thán Trần Huệ Hồng quả nhiên là một người không thích đi theo lối mòn.

"Cho nên, hai người bây giờ định tính toán thế nào?" Âu Dương cầm lấy cái bánh bao nhím nhân đậu đỏ cuối cùng lên.

"Tôi cảm thấy Bánh Bao Nhím Nhân Đậu Đỏ không ổn." Tần Hoài nói thật: "Hai ngày nay Hồng tỷ đã nói bóng nói gió đi dò la rồi, trong số phụ huynh bạn học lớp Tuệ Tuệ tuy không có ai làm đầu bếp, nhưng lại có nhà mở nhà hàng."

"Đến lúc đó họ cứ bảo đầu bếp trong nhà hàng làm sẵn mấy món sơ chế, mang đến trường chỉ việc bỏ vào nồi đun lên là xong, hoàn toàn phù hợp với yêu cầu của trường học."

Âu Dương lập tức ngồi thẳng lưng lại: "Vậy phải làm sao bây giờ? Thành phố chúng ta có vị đầu bếp nào đặc biệt nổi tiếng không, nếu thật sự không còn cách nào thì bảo Hồng tỷ đi mời người ta luôn!"

"Nhưng mà bây giờ e là quá muộn rồi, không khéo người ta đã mời hết rồi cũng nên?"

Tần Hoài lắc đầu: "Tính cách của Hồng tỷ cậu còn rõ hơn tôi, tự mang bột nhào sẵn và nhân làm sẵn đi gói bánh bao đã là cực hạn rồi. Cái kiểu mang đồ làm sẵn đến chỉ việc thả vào nồi đun, chắc chắn chị ấy sẽ không chịu đâu."

Âu Dương lo lắng vỗ đùi đánh đét một cái: "Vậy phải làm sao bây giờ? Chẳng lẽ năm nay Tuệ Tuệ lại phải đội sổ tiếp à!"

Tuệ Tuệ đội sổ thì cậu lo lắng như vậy làm gì? Chẳng lẽ cậu cũng nhận được nhiệm vụ của hệ thống à?

Ngay sau đó, Tần Hoài liền nghe thấy Âu Dương lẩm bẩm tự nhủ.

"Tôi còn đang trông cậy vào việc năm nay Tuệ Tuệ tỏa sáng rực rỡ, Hồng tỷ vui vẻ sẽ phát thêm cho tôi 2000 tệ tiền thưởng nữa. Mẹ tôi thế mà cắt sạch viện trợ, một đồng cũng không cho tôi, tôi sắp nghèo rớt mồng tơi đến nơi rồi."

"Cho nên tôi mới đề xuất phương án B," Tần Hoài nói.

"Nếu đọ về chất lượng thật sự không lại thì chúng ta sẽ lấy số lượng để giành chiến thắng. Bố tôi có một bộ khuôn làm điểm tâm sưu tầm được, có thể làm ra hơn 20 loại tạo hình điểm tâm, bao gồm chó, mèo, thỏ, Tôn Ngộ Không, Trư Bát Giới, Bạch Long Mã, đài sen của Quan Âm Bồ Tát... Hôm qua tôi đã gọi điện nhờ cô tôi gửi tới rồi, chắc chiều nay là nhận được."

"Khuyết điểm duy nhất là kiểu dáng hơi cũ kỹ một chút, không có mấy hình hot trend như heo Peppa, cừu Suzy, Pikachu hay In the Night Garden. Dù sao đó cũng là bộ khuôn mà bố tôi nhờ người thợ mộc giỏi nhất huyện làm cho từ hơn 30 năm trước, có chút không theo kịp thời đại."

"Nhưng không sao, chúng...chúng ta có thể đánh vào chủ đề hoài cổ, phục cổ."

"Đến lúc đó, tôi sẽ nhào bột và làm nhân trước một ngày. Nhân đậu đỏ, nhân đậu xanh, nhân hoa hồng, nhân khoai lang tím, nhân hạt sen đều làm hết, chủ đạo là bánh ngọt. Nhân mặn thì chỉ làm trứng muối thôi, thực ra làm nhân thịt tươi là ngon nhất, nhưng Hồng tỷ không rành dùng lò nướng lắm, rất dễ bị lật xe nên bỏ qua."

"Mục tiêu của Ngày hội nấu ăn gia đình ngày mốt chính là: ai cũng có phần, tranh thủ làm sao để học sinh và phụ huynh toàn trường mỗi người đều được nếm thử một miếng."

Đến lúc đó chẳng phải sẽ trực tiếp tỏa sáng rực rỡ sao!

Âu Dương nghe mà ngớ cả người, cảm thấy Tần Hoài nói nghe có vẻ rất hợp lý nhưng lại có chút ảo ma. Suy nghĩ một lúc, cuối cùng cậu ta cũng tìm ra lỗ hổng.

"Nhiều loại điểm tâm như vậy, Hồng tỷ biết làm sao?"

Tác phẩm hiện tại của Trần Huệ Hồng là theo trường phái trừu tượng đấy!

"Chỉ cần bọc nhân vào trong vỏ là được, phần còn lại đã có khuôn lo."

"Nhưng mà..." Âu Dương vẫn cảm thấy không đáng tin: "Với trình độ của Hồng tỷ, để một mình chị ấy tự làm thì liệu có ăn ngon nổi không?"

"Điểm tâm làm xong không phải còn phải đem đi hấp hoặc nướng sao? Một mình Hồng tỷ kham nổi không?"

"Đương nhiên là không kham nổi rồi."

"Cho nên, Hồng tỷ cần một người trợ lý phụ giúp bưng bê đồ đạc, giúp chị ấy kiểm soát toàn cục." Tần Hoài nói.

Âu Dương: "... Năm nay chắc chắn trường học kiểm tra gắt gao lắm, với thân phận của cậu thì làm sao mà trà trộn vào được?”

Tần Hoài làm ra vẻ mặt nghiêm túc: "Thật không dám giấu giếm, mẹ ruột của tôi và Hồng tỷ thực ra là đồng hương."

Âu Dương: ??

"Mặc dù không cùng một làng, cũng chẳng cùng một huyện, nhưng ít ra thì cũng chung một thành phố. Tuy khoảng cách hơi xa một chút, nhưng cháu gái đằng ngoại của bà cô ba nhà mẹ ruột tôi lại gả cho cháu họ đằng ông cậu của một hộ gia đình trong làng Hồng tỷ."

"Tuy quan hệ họ hàng có chút phức tạp, nhưng tính ra thì —— tôi chính là ông chú họ xa của Tuệ Tuệ."

"Là một người bà con nghèo, đến nương tựa người chị họ xa đã phát đạt làm trợ lý cho chị ấy, sau đó vào Ngày hội gia đình đi theo phụ giúp bưng bê đồ đạc, lý do này rất hợp lý đúng không?”

"Dù sao mấy bộ khuôn mà cô tôi gửi tới cũng nặng tới ba bốn chục cân, đâu thể để hai mẹ con Hồng tỷ và Tuệ Tuệ tự bê đi được?"

LVQ8371