Phi Thường Mỹ Thực Ký

chương 15: khuôn làm bánh

Nói xong, trợ lý Tiểu Tần lấy thẻ nhân viên của mình ra khoe.

Công ty Hồng Viễn, trợ lý Hội đồng quản trị, Tần Hoài.

Sáng nay vừa mới lấy được, còn nóng hổi, vỏ bọc thẻ cũng mới cáu cạnh.

Năm giờ chiều, anh shipper giao tận cửa bộ khuôn mà Tần Tú Lệ gửi tới.

Sáu bộ khuôn bằng gỗ thịt cộng lại nặng ngót nghét hơn 60 cân. Âu Dương không tin một khối khuôn lại nặng tới mười mấy cân bèn ôm một khối đứng lên bàn cân, sau đó phát hiện bản thân lại mập lên 8 cân, thế là bắt đầu trầm cảm.

Tần Hoài chọn cách phớt lờ, lấy bộ khuôn hình động vật ra làm thử một mẻ.

Rất thành công.

Tốc độ nhanh, kích thước hình dáng đồng đều, quan trọng nhất là hầu như không cần gia công gì thêm. Bản thân khuôn khắc đã đủ tinh xảo, ép ra mấy con thỏ con, heo con trông sống động như thật, đúng kiểu mà bọn trẻ con rất thích.

"Thế mà ép ra được thật kìa, tôi cứ tưởng loại khuôn này chỉ dùng để ép bánh trung thu với bánh hoa quế thôi chứ." Âu Dương đã hết trầm cảm, tấm tắc kêu kỳ diệu, chỉ vào một bộ khuôn khác chưa dùng đến, hỏi: "Đừng bảo là cả Tôn Ngộ Không với Trư Bát Giới trên bộ khuôn kia cậu cũng ép ra được luôn đấy nhé?"

"Có thể ép ra hình dáng đại khái." Tần Hoài nói: "Sau đó còn phải gia công và tô màu thêm, nếu tay nghề xịn thì thành phẩm cuối cùng trông cũng chẳng khác tò he là mấy."

"Thế thì ngon rồi." Âu Dương lập tức nổi hứng thú, "Hai năm trước tôi dắt cháu trai đi dạo phố gặp người nặn tò he. Nói thật tôi thấy nặn chán òm, đại khái chỉ nhìn ra là Tôn Ngộ Không thôi chứ soi kỹ thì chịu. 25 tệ một con, không ăn được cũng chẳng chơi bền được, dạo phố còn chưa xong thằng cháu tôi đã bóp nát bét rồi. Cậu mà có thể sản xuất hàng loạt, một mẻ 3 con, một lần 3 phút, thì lương theo giờ là 1500 tệ đấy!”

"Tần Hoài, cậu còn mở nhà ăn làm cái quái gì nữa, ra thẳng cổng trường Tiểu học Trực thuộc bày sạp luôn đi, cậu sắp phát tài to rồi!"

Tần Hoài rất muốn lôi cái bảng giao diện hệ thống của mình ra cho Âu Dương xem. Với kỹ năng ngón tay cấp sơ cấp của hắn thì lấy cái gì ra mà phát tài, dựa vào đám học sinh tiểu học ngốc nghếch nhiều tiền hay dựa vào sự khoan dung của mấy anh trật tự đô thị chắc?

"Bây giờ cậu nặn thử một con đi, tôi đem về cho cháu tôi, để nó mở mang đường tiêu thụ cho cậu. Nó học trường Tiểu học Trực thuộc đấy." Âu Dương cảm thấy mình như đã nhìn thấy một tương lai xán lạn.

Đến lúc đó Tần Hoài phụ trách sản xuất, cậu ta lo khâu tiêu thụ, con đường làm giàu phát tài đã ở ngay trong tầm tay.

Tần Hoài dang hai tay ra: "Không biết làm."

"Không biết làm sao nhà cậu lại có mấy cái khuôn này? Chẳng lẽ là chú biết làm?!" Âu Dương cảm thấy đã đến lúc phải bồi đắp tình hữu nghị với Tần Tòng Văn rồi.

"Bố tôi cũng không biết làm."

"Chuyện là thế này, 6 bộ khuôn đó là do 27 năm trước lúc bố tôi còn chưa mở tiệm ăn sáng, đã đi tìm người thợ mộc nổi tiếng nhất huyện chúng tôi để đặt làm. Tốn cũng không ít tiền đâu, dùng lời của mẹ tôi mà nói thì, năm đó nếu bố tôi không đặt làm 6 bộ khuôn này mà dùng số tiền đó lên thành phố mua một căn nhà nhỏ, thì nhà tôi đã được tự do tài chính từ đời nảo đời nào rồi."

Âu Dương: 0.0

"Cái thứ này đắt thế cơ à?"

"Cũng không hẳn, chủ yếu là hồi đó nhà trên thành phố rẻ, còn rẻ hơn cả ở huyện chúng ta."

"Thế sao chú lại phải tốn đống tiền để đặt bộ khuôn mà chú ấy căn bản không biết dùng chứ?" Âu Dương không hiểu nổi.

Về chuyện này, Tần Hoài bày tỏ đây là một câu chuyện rất dài.

Nhắc tới chuyện này, không thể không kể đến hoài bão to lớn của Tần Tòng Văn.

Đừng thấy Tần Tòng Văn mở tiệm ăn sáng hơn hai mươi năm mà tay nghề vẫn bình thường, ông cũng từng là người có ước mơ đấy. Hơn hai mươi năm trước, huyện Cầu nhờ vị trí địa lý nên cũng từng phồn hoa một thời gian, thương khách qua lại nườm nượp, trong đó không thiếu người có tiền, dù là quán ăn hay nhà nghỉ thì buôn bán đều rất khấm khá. Vào thời điểm đó, ước mơ của Tần Tòng Văn là mở một tiệm điểm tâm, đi những bước vững chắc, trước tiên là đứng đầu toàn huyện, sau đó vươn ra toàn tỉnh, cuối cùng là tiến ra cả nước.

Trùng hợp lúc đó, nhà hàng nổi tiếng nhất huyện đang tìm cách tăng thu nhập, ngoài phục vụ bữa trưa và bữa tối bình thường thì còn bán thêm Điểm Tâm cả ngày. Mẫu mã cực kỳ đa dạng, đủ loại hình thú cưng đáng yêu cái gì cũng có, lại còn có cả bộ hộp quà. Nào là mười hai con giáp, một trăm lẻ tám anh hùng Lương Sơn Bạc, hay combo Tây Du Ký, chỉ cần tiền trao cháo múc thì thậm chí có thể đặt làm riêng, chỉ sợ không nghĩ ra chứ không có gì là không làm được. Chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, Điểm Tâm của nhà hàng đó đã trở thành đặc sản nổi tiếng của huyện Cầu, thương khách qua lại đều thích mua vài bộ để biếu tặng.

Điểm Tâm vừa hot lên là người ta đổ xô làm theo. Các tiệm Điểm Tâm ở huyện Cầu, đếm không sót tiệm nào, đều đi tìm thợ mộc đặt làm khuôn y hệt. Hàng cao cấp làm không nổi thì quay sang đánh chiến tranh giá cả, cạnh tranh khốc liệt ở phân khúc bình dân. Dưới sự "nội quyển" đồng lòng của mọi người, thợ mộc ở huyện Cầu bỗng trở thành nghề cực hot. Tần Tòng Văn mang trong mình ước mơ Điểm Tâm cũng đu trend đi tìm thợ mộc đặt khuôn, không những phải xếp hàng mà còn phải chi thêm tiền, vung một khoản khổng lồ để đặt làm, trở thành con gà béo số một trong cơn sốt Điểm Tâm.

LVQ8371