"Bắc Xuyên ở đâu?"
Đó là giọng của Thu Tử.
"Này, chuyện gì thế này, sao cậu ta biến mất rồi?"
Giọng nói thanh mảnh đặc trưng của Vinh Tử vang lên. Theo sau đó, bóng dáng cô ta xuất hiện ở cửa thư viện. Vinh Tử nhìn quanh thư viện, tưởng tôi không có ở đó nên quay lại phòng nghỉ. Cô ta đâu biết lúc này tôi đang nằm sau kệ sách.
"Cậu ta không có ở đây cũng không sao, tôi có chuyện muốn nói với cậu."
"Chẳng phải cậu nói Bắc Xuyên tìm tôi sao? Nên tôi mới đến, nếu cậu có việc thì để sau hãy nói."
Hóa ra Vinh Tử đã nói dối Thu Tử là tôi tìm cô ấy để lừa cô ấy đến đây.
"Không được, chuyện của tôi rất gấp, phải nói ngay bây giờ."
"Được rồi, vậy cậu nói đi, rốt cuộc là có chuyện gì?"
"Hãy đưa tay cậu ra đây cho tôi xem."
Giọng điệu của Vinh Tử thật cay nghiệt.
"Để cậu xem tay?"
"Chuyện cậu lừa dối chú và Bắc Xuyên đến hôm nay là chấm dứt!"
"Cậu đang nói gì vậy, lừa dối cái gì chứ."
"Đừng giả vờ nữa, tôi biết hết rồi. Cậu không phải có một bí mật lớn sao? Nhà họ Ngọc là gia đình chính trực, xuất thân từ giới tư pháp, không dung thứ cho loại người mờ ám như cậu."
"Vinh Tử, cậu quá đáng rồi, tôi có gì là mờ ám chứ..."
"Hừ, còn chối à? Không có thì cho tôi xem đi, không dám cho xem là có tật giật mình đúng không? Nhìn đi, đây chính là bằng chứng!"
"Cậu muốn xem cái gì?"
"Này, cậu còn giả ngơ. Hừ, tôi đang nói đến cổ tay trái của cậu đấy, tháo găng tay ra cho tôi xem."
"Cái gì?"
"Hừ, sợ rồi sao? Cậu không giấu được nữa đâu, mau cho tôi xem đi."
"Không được, Vinh Tử, xin hãy tha thứ cho tôi. Tôi sẽ làm theo lời cậu, hôm nay sẽ rời khỏi nhà họ Ngọc, nhưng xin cậu đừng ép tôi tháo găng tay nữa."
Lúc này Vinh Tử lại càng tỏ ra hống hách, không hề nhượng bộ, thậm chí còn lao vào người Thu Tử. Hai người phụ nữ lặng lẽ vật lộn với nhau, tiếng động tôi nghe rất rõ. Tôi muốn giúp Thu Tử dạy cho Vinh Tử một bài học, nhưng cơ thể lại không nghe lời, muốn hét lớn ngăn cản họ cũng không thốt nên lời.
"Á!!"
Bên cạnh đột nhiên vang lên tiếng thét kinh hãi của Vinh Tử. Chắc chắn cô ta đã nhìn thấy thứ không nên thấy. Mục đích của cô ta đã đạt được, chắc chắn đã tháo găng tay của Thu Tử và tận mắt nhìn thấy bí mật trên tay trái cô ấy, nếu không sao cô ta có thể hét lên kinh hoàng đến thế?
À, Thu Tử thật đáng thương, cô ấy đã tốn bao công sức dựng lên bức màn bí mật, vậy mà lại bị Vinh Tử phá hỏng. Rốt cuộc ở đó ẩn giấu bí mật gì? Đáng tiếc là tôi không thể đứng dậy nổi.
"Vinh Tử."
Tôi nghe thấy giọng Thu Tử, bình tĩnh đến lạ thường, cứng rắn như thép nguội.
"Cậu đã thấy hết rồi, vậy thì hãy thề đi, không được nói bí mật này cho bất kỳ ai."
"Tôi không làm, cậu còn muốn uy hiếp tôi sao?"
Giọng Vinh Tử run rẩy, giờ đây vị thế của hai người đã hoàn toàn đảo ngược.
"Ừ, cứ coi là uy hiếp đi. Nếu cậu không thề với thần linh là sẽ giữ kín, thì hôm nay cậu đừng hòng bước ra khỏi căn phòng này. Mau thề đi!"
Thu Tử vừa nói vừa đi lại trong phòng, bận rộn kéo rèm, khóa cửa, chặn đường thoát của Vinh Tử. Tôi nằm dưới đất, vẫn có thể nhìn thấy bóng dáng Thu Tử đang di chuyển.
"Á, cậu làm gì vậy, mau đưa chìa khóa cho tôi!"
Vinh Tử sốt sắng đến mức sắp khóc.
"Không được, cậu không thề thì tôi không đưa."
Hai người dường như lại vật lộn với nhau, tôi có thể nghe thấy tiếng thở dốc dồn dập.
Tôi không thể ngồi yên được nữa, lần này chắc chắn sẽ có người bị thương, thậm chí là...
Tôi dồn hết sức lực cử động cơ thể, tốn bao công sức mới nhấc được nửa thân trên lên. Năm tấc, sáu tấc, một thước, tôi nhích từng chút một, nhưng đã kiệt sức, ngay lập tức lại ngã nhào xuống đất, miệng rên lên một tiếng rồi hoàn toàn mất ý thức.
Khi tỉnh lại, tôi thấy mình đang được ôm chặt trong lòng. Là Thu Tử.
"Bắc Xuyên, anh phải cố lên, Bắc Xuyên, Bắc Xuyên."
Chắc chắn tiếng rên vừa rồi của tôi đã làm cô ấy giật mình.
"Vinh Tử mau lại đây, Bắc Xuyên xảy ra chuyện rồi. Vinh Tử ——, ơ, Vinh Tử đâu rồi?"
Vinh Tử không trả lời, dường như vẫn còn đang giận dỗi.
Lúc này, tôi không nhịn được mà nhìn vào tay trái của Thu Tử, muốn xem rốt cuộc có thứ gì khiến Vinh Tử kinh ngạc đến vậy. Thế nhưng Thu Tử đã quấn một chiếc khăn tay quanh cổ tay, che kín chỗ đó lại, thật là tâm tư sâu xa.
"Vinh Tử ——, Vinh Tử ——"
Thu Tử lại gọi liên tiếp về phía phòng nghỉ, nhưng vẫn không có tiếng đáp lại.
"Bắc Xuyên, anh đợi một chút, một mình tôi không làm được, phải gọi Vinh Tử đến giúp, phải mời bác sĩ đến ngay lập tức."
Thu Tử rất sốt sắng, nói xong liền chạy về phía phòng nghỉ.
"Ơ, chuyện gì thế này, Vinh Tử trốn đi đâu rồi?"
Tôi nghe thấy giọng nói đầy nghi hoặc của Thu Tử.
Nhưng dù có muốn trốn, trong phòng nghỉ căn bản không có chỗ nào để ẩn nấp. Hơn nữa, chìa khóa cửa vẫn luôn nằm trong tay Thu Tử, từ chỗ tôi nằm cũng có thể thấy cửa chính thư viện vẫn đóng chặt.
"Chuyện gì thế này, Vinh Tử biến mất rồi, nhưng rõ ràng không thể nào ra ngoài được."
Thu Tử vẻ mặt đầy khó hiểu, quay lại bên cạnh tôi.
"Cửa sổ đều đóng chặt cả rồi chứ?"
Tôi cuối cùng cũng có thể lên tiếng, lo lắng hỏi.
"Ừ, chính tay tôi đóng. Tất cả đều không hề xê dịch, vậy mà không thấy bóng dáng Vinh Tử đâu cả."
Các bạn độc giả, kể từ sau đó, Tam Phổ Vinh Tử đã vĩnh viễn biến mất khỏi thế giới này.
Nhưng ai có thể tin được một người sống sờ sờ lại bốc hơi như nước chứ? Chuyện này chắc chắn có uẩn khúc. Cô ấy chắc chắn đã bị ai đó đưa đi, nhưng rốt cuộc là ai, và bằng thủ đoạn gì?
Ai mà ngờ được, vài ngày sau Vinh Tử lại biến thành một cái xác đáng sợ, xuất hiện ở một nơi không ai ngờ tới.