Có những chiều anh ngồi ngắm chân mây
Tim chơ vơ tìm lại ngày hạnh phúc
Tình chúng mình như nụ hoa anh túc
Nở giữa khô cằn sỏi đá hoang vu
Có ai biết trong vẻ đẹp sương mù
Do hơi nước từ huyền không hư ảo
Bay thấp thoáng long lanh như vân tảo
Nhưng một tia nắng
Cũng làm tan biến theo hư vô
Tình ta luôn phẳng lặng như mặt hồ
Giông tố nộ cuồng đi qua bình yên trở lại
Cho dù bây giờ là ngang trái
Nhưng chúng minh đâu biết trước ngày mai
Định mệnh sẽ đưa ta đến tương lai
Như hai dòng nước sẽ hội tụ về biển cả
Vững niềm tin đừng để lòng sa ngả
Mình hẹn nhau ở cuối đường tình yêu nhé em
