
Ai đứng đây mà nghe hồn mưa đổ
Phút chia tay thương loang lỗ vết sầu
Tim se sắt dâng men đắng thương đau
Trăng chếch bóng ngã màu vương nuối tiếc
Đàn ai oán trỗi cung hờn ly biệt
Gió chênh vênh nghiệt ngã xám mây trời
Đêm khuya khoắt hai chiếc bóng chơi vơi
Khan tiếng nấc nghẹn lời rung môi chát
Đôi châu pha vỡ vụng về trên cát
Con bướm tình ngơ ngác vỗ cánh bay
Kẻ bước đi mà dạ héo gang tày
Người ở lại đọa đày đau hấp hối
Tiếng vượn tu đêm dài thêm bức bối
Tình khuất mờ theo sương khói lam khuê
Quay gót lui mà thương dạ não nề
Chìm bóng đêm, lối về xa muôn kiếp
