Hi, lỡ tay bấm nhầm nên lạc vào phòng tâm sự bạn gái, lỡ vào nên đọc luôn, lỡ đọc rồi nên cũng có đôi lời gởi lại............
Đọc hết những lời mà RẮn viết Cl cũng thấy bùi ngùi, không biết đây là những phút luyện bút của Rắn hay thật nơi để Rắn trút cõi lòng mình. Nếu đây là chỗ luyện bút, mình thấy Rắn dường như đã có một chút thành công và sẽ thành công nữa trên con đường nghệ thuật.........
Còn nếu, nếu, nếu đây là nỗi lòng thật sự của Rắn, thì cho mình xin lỗi nha, mình thật sự xin lỗi. Nói chuyện với Rắn cũng nhiều, đọc bài của Rắn cũng thật nhiều, thế mà hôm nay đọc mấy dòng này mình cảm thấy bất ngờ vô hạn, hic. Mình không nghĩ ra, mình cũng không thể tưởng tượng được một người quậy, tung hoành ngang dọc trong xóm tám mà lại có được một khoản lặng im thế này, hic,.................
Nếu đây là những gì Rắn nghỉ, những gì Rắn bức xúc, mình cũng xin trả lời đôi dòng cho nhưng lời bạn viết dưới danh nghĩa một người bạn mới quen, một người chỉ biết qua lời mà không hề biết mặt (không biết Rắn nghĩ sao khi mình xưng là bạn, có thể mình đang tự nhận mà thôi). Bạn có hỏi tại sao mình cứ phải cười, mình phải cứ gồng mình khi mình không muốn, khi mình không thích. đúng vậy, nhièu khi mình cũng tự hỏi mình câu như vậy, tại sao mình không sống cho mình, cho những niềm vui của mình, tại sao lại cứ vì người khác, tại sao?tại sao?????????? Nhưng dần qua thời gian, mình cũng có được một câu trả lời , có thể đây chỉ là câu trả lời cho chỉ mình mình thôi, vì một bài toán trong sách thì chỉ có một đán án nhưng bài toán cuộc đời thì không phải vậy, mỗi người một đáp án khác nhau, mỗi người một lời giải. Đối với mình, mình nghĩ, cuộc sống mà chỉ có mình mình, chỉ nghĩ đến mình, chỉ quan tâm đến những điều mình nghĩ, chỉ làm hững gì mình muốn làm thì, hic, rồi đến một lát nào đó mình sẽ không còn một ai bên cạnh, không còn một niềm an ủi nào khác ngoài bản than mình, ngoài những gì mình nghĩ....... Nói như thế không phải là lúc nào cũng phải sống vì người khác, lúc nào cũng phải kiềm nén những gì mình nghĩ, từ bỏ những gì mình muốn làm để làm vui lòng người khác. Làm như vậy đến một lúc nào đó, mình sẽ trở thành nô lệ của chính những suy nghĩ, những quan niệm sống của mình............ Một con người biết dung hòa giữa mình và người, giữa bản thân và xã hội thì thật là tuyệt vời, ít nhất thì theo mình là như vậy, nhưng để dung hòa được thì cũng không phải dễ, nếu dễ thì ai cũng hạnh phúc, cũng vui vẻ rồi
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
. Mỗi người phải tự tìm cho mình một cách riêng để dung hòa nó, vì sao mình nói vậy, vì mỗi người điều khác nhau về tâm tư tình cảm, khác nhau về bản chất bên trong của chính mình, do đó không thể nói rằng phương pháp của người này có thể áp dụng cho người khác được đâu, chỉ có thể dựa trên phương pháp hay của người khác mà từ đó rút ra cho mình một phương pháp. HI, hôm nay mình hơi triết lý một chút, Rắn đừng giận nha
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
.
Còn về nước mắt, mình là con trai, hic, những lúc buồn mình lại thích trở thành con gái, trở thành con gái để CL có thể khóc, có thể khóc thật to để trút bớt nỗi lòng mình. Theo mình biết thì khóc cũng là một phương pháp để giảm bớt muộn phiền, nhưng mình lại bị ràng buột bởi chính ccái quan niệm của ông cha, hic, con trai ai lại khóc, con trai phải cúng cáp chứ ai laịc khóc như con gái, thế là mình lại nén lòng mình, lại không rơi nước mắt. Thế nhưng con gái lại khác, con gái có thể đổ bao nhiêu nước mát cũng được, và mình cũng thường khuyên nhữg người bạn gái đang buồn mà tâm sự với mình như vậy. Khóc đi, cứ khóc đi, khóc đi để có thể trút bớt nỗi buồn mình đang mang, và mình nghĩ, tại sao không khóc nhỉ, tại sao không khóc khi có thể khóc...................
Cô đơn thì chắc ai cũng phải trải qua, nhưng có thể những giây phút ấy sẽ qua nhanh đối với nhiều người và đọng lại lâu hơn đối với những người khác. Nhưng qua những giây phút ấy, mình vẫn có những con người thân quen bên cạnh, những bạn bè đáng mến. Tại sao mình lại cứ nghĩ đến hoài những giây phút cô đơn, việc đó sẽ làm cho mình cảm thấy cô đơn hơn mà thôi và vì thế sẽ làm cho mình trở thành một con người trầm cảm, cô đơn ngay cả khi mọi người xung quanh đang quây quần quanh mình, ngay cả khi có người mang niềm vui đến cho mình...................
HIc, thôi mình dừng đây, và zọt đây, không mấy bà tám bu lại xẻ thịt mình, hiiiiiiiiiiiiiiiiii
Có gì lần sau nói tiếp!
Thân ái,
Bình đẳng giữa những người Bất bình đẳng là sự Bất bình đẳng
My Blog: http://360.yahoo.com/congly084