Diễn Đàn » Tâm Sự Bạn Gái

Tâm Tư Con Gái

216 trả lời, 24.660 lượt xem — Trang 3 / 8
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-07 07:58:44Ran>
 
Ban đêm mặt trời đi ngủ
Tìm sao thấy bóng ai ơi
Ngây ngô tìm hoài cả tối
Ơ kìa...ban mai dậy rồi
 
Tiếng chim ca trong vườn nhỏ
Lan, Cúc nhè nhẹ toả hương
Nụ cười ai như có đường
Làm ai ngây ngô ... thiệt tội
 
Mặt trời lên xua đêm tối
Như có một phép nhiệm màu
Nào có cần tìm ở đâu?
Mặt trời luôn luôn ở đấy
 
Toả nắng ấm áp biết mấy
Xua tan lạnh giá con tim
Ai ơi đừng mãi kiếm tìm
mặt trời núp trong vườn nhỏ
 
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
Ta đã mãi đi tìm
Hình ảnh một người xa
Người ta vừa rất hiểu
Lại như không hiểu gì...
 
Tìm mãi mà chẳng thấy
Đành quay về với ta
Đến ta ta chưa có
Nên đi tìm chính mình!
 
 
Ai bảo yêu nhau là đau khổ
Xin một đời đau khổ để yêu nhau.
Đăng nhập để trả lời
0
Môi nào hãy còn thơm, cho ta phơi cuộc tình.
Tóc nào hãy còn xanh, cho ta chút hồn nhiên
Tim nào có bình yên, ta rêu rao đời mình
Xin người hãy gọi tên.

Khi tình đã vội quên, tim lăn trên đường mòn
Trên giọt máu cuồng điên, con chim đứng lặng câm
Khi về trong mùa đông, tay rong rêu muộn màng.
Thôi chờ những rạng đông..

Xin chờ những rạng đông
Đời sao im vắng
Như đồng lúa gặt xong
Như rừng núi bỏ hoang
Người về soi bóng mình.
Giữa tường trắng lặng câm.

Có đường phố nào vui, cho ta qua một ngày
Có sợi tóc nào bay, trong trí nhớ nhỏ nhoi
Không còn, không còn ai, ta trôi trong cuộc đời
Không chờ, không chờ aị

Em về, hãy về đi, ta phiêu du một đờị
Hương trầm có còn đây, ta thắp nốt chiều nay
Xin ngủ trong vòng nôi, ta ru ta ngậm ngùi,
Xin ngủ dưới vòm cây ...

 
hix...tự dưng nghe cí bài này chi cho bùn chứ....
 
Có sợi tóc nào bay, trong trí nhớ nhỏ nhoi
Không còn, không còn ai, ta trôi trong cuộc đời
Không chờ, không chờ aị

 
!!!



 
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
chán như con cá rán mà chẳng bít là mình đang chán cí zì
!!!
chạy vào đây viết một câu cho đỡ chán ... sao viết xong thấy vẫn chán
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
Trời đất, Rắn ở đây mà bà con tưởng ai bắt đi rồi chứ, làm lang thang lo quá xá[:D]
 
Thì ra Ran chán là vì rán con cá bị khét nên mẹ la àh, cái đó thường thôi vì lang thang cũng bị hoài, thôi hết cá rán thì qua nhà lang thang có thịt heo mới mần đó, lấy về mà quay là chết chán liền[:D]
"Khi người không yêu ta, Buồn đã thành một nhẽ
Khi ta không yêu người, Sao cũng buồn đến thế"

Đăng nhập để trả lời
0
chai sạn đi thế này...Cứ cười nói, cứ đùa, cứ nói là "mình vẫn ổn" có thể là tự an ủi mình như thế. Sao thế này... rõ ràng là đã rất chán nản vì phải tự gồng mình lên giải quyết mọi chuyện...luôn luôn là thế...chẳng bao giờ nghĩ cho mình...àh ừh, mình quen rồi mà, mình đã sock nhiều rồi, bây giờ là quen, là chai sạn...Cười như một phản xạ không điều kiện, vì nước mắt không còn có thể rơi được nữa...Đau lòng quá...Đang ngồi trước màn hình mà như chẳng làm gì cả...Đang nghe nhạc mà như không nghe gì cả...Đang viết gì thế nhỉ? Kêu ca với mọi người àh? Liệu có mấy người hiểu mà kêu ca? Họ cứ sống cuộc sống của họ đã đủ mệt rồi? Có mấy ai thèm để ý đến suy nghĩ của một con bé dở hơi, đã hơn 20 tuổi đời mà như một đứa con nít. Lúc nào cũng cần sự an ủi, lúc nào cũng cần một bờ vai để dựa, lúc nào cũng cần một vòng tay ấm áp, nhưng mà việc nó làm chẳng bao giờ như suy nghĩ của nó...Cứ lúc nào cần là lại tự mình gạt đi...Ừh họ còn đang bận rộn với cuộc sống, với tương lại của họ, mình có quyền gì mà bắt họ phải mệt mỏi chán nản với mình...mình ổn...chắc thế...cười thôi.Cứ khi nào khóc là lại tự lau đi...Khóc làm gì, nước mắt có xóa nhòa được tất cả không, có làm mình vơi đi không hay là chỉ làm mình thêm trống rỗng...mình ổn...chắc thế...cười thôi. Bây giờ thì trên khóe mắt lại chảy ra
Chàng Cóc ơi! Chàng Cóc ơi!
Thiếp bén duyên chàng có thể thôi
Nòng nọc đứt đuôi từ đây nhé
Nghìn vàng khôn chuộc dấu bôi vôi
Đăng nhập để trả lời
0
Buồn thế, chẳng hiểu vì sao nữa, mình quá nhạy cảm, rốt cuộc cũng chỉ là người dưng thôi mà. Tại sao lại cứ bị ám ảnh bởi sự ra đi của người ta chứ, ra đi vĩnh viễn khi còn quá trẻ. Cuộc sống thật ngắn, mới ngoài 20 tuổi mình cứ nghĩ cuộc đời còn dài lắm chứ, tại sao họ lại ra đi sớm quá như vậy???
Đăng nhập để trả lời
0
thủa nhỏ khi đọc bài Hoa cúc xanh của Xuân Quỳnh tôi rất thích. Tôi thuộc lòng nó ngay khi đọc lần thứ 2 và từ lúc đó tôi luôn luôn tâm niệm về một cuộc sống dản dị với căn nhà trên cánh đồng thơ mộng đầy gió và ánh mặt trời.

Tôi mơ mộng về một ngôi nhà nhỏ với ô cửa sổ xinh xắn mỗi khi mở ra là có thể thấy được một triền cỏ xanh mướt dưới thung lũng, một dòng suối róc rách chảy, một vùng rộng lớn hoa cỏ khoe sắc thắm tươi.... và ở nơi ấy chỉ có những con người lành hiền như đất với tâm hồn thánh thiện yêu đời ,yêu người.

Sau này cuộc sống của tôi có nhiều đổi thay, tôi gặp nhiều những vui buồn chia ly hội ngộ. Cũng có lúc đau khổ, cũng có khi vui sướng. Nhưng lúc nào trong sâu thẳm tâm hồn tôi vẫn luôn khao khát về một khung trời như thế, một cuộc sống như thế.

Mỗi lần vấp ngã tôi lại tự nhủ lòng còn bao nhiêu điều tôi phải làm cho mơ ước của mình. Dù thế này hay thế khác thì trái tim tôi vẫn luôn hướng về những ước mơ, những khát vọng cuộc sống dấu yêu.

Chưa bao giờ mất lòng tin như lúc này.

Tôi vẫn tự nhủ lòng mình cần phải cố gắng, cố gắng nhiều hơn nữa,

 
HOA CÚC XANH
 

Hoa cúc xanh có hay là không có
Trong lầm lầy tuổi nhỏ của anh xưa
Một dòng sông lặng chảy về xa
Thung lũng vắng sương bay đầy cửa sổ


Hoa cúc xanh có hay là không có
Một ngôi trường bé nhỏ cuối ngàn xa
Mơ ước của người hay mơ ước của hoa
Mà tươi mát mà dịu dàng đến thế


Cỏ mới mọc con chim rừng thơ bé
Nước trong ngần thầm thì với ngàn lau
Trái tim ta như nắng thuở ban đầu
Chưa chút gợn một lần cay đắng


Trên thềm cũ mùa thu vàng gió nắng
Đời bình yên chưa có những chia xa
Khắp mặt đầm xanh biếc một màu hoa
Hương thơm ngát cả một vùng xứ sở


Những cô gái da mịn màng như lụa
Những chàng trai đang độ tuổi hai mươi
Người yêu người, yêu hoa cỏ đất đai
Những câu chuyện xoay quanh mùa hái quả...


Hoa cúc xanh có hay là không có
Tháng năm nào ấp ủ thuở ngây thơ
Có hay không thung lũng của ngày xưa
Anh đã ở và em thường tới đó


Châu chấu xanh, chuồn chuồn kim thắm đỏ
Những ngả đường phơ phất gió heo may
Cả một vùng vương quốc tuổi thơ ngây
Bao mơ ước mượt mà như lá cỏ...


Anh đã nghĩ chắc là hoa đã có
Mọc xanh đầy thung lũng của ta xưa.
 


_Xuân Quỳnh_
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
Ban Mai Tình Yêu
 
 
Buổi sớm tinh mơ êm đềm, em bước ra vườn
Giọt nắng long lanh hòa ca ngàn muôn sắc thắm
Chờ người đến đây, tim em ngất ngây, đắm say tình này

 
mối tình đầu nhẹ như sương, đẹp như ban mai. Tình đầu là hơi thở dịu dàng cho em tiếp bước trên con đường dài.
 
Ngọn gió bên em như muốn nói câu chi
Ngoài ban mai gió hát câu gì
Buổi sớm mênh mang sao em thấy trông mong
Màn sương đêm lấp lánh nụ hoa

 
hì, đúng rồi, những ngóng trông như nắng rơi bên thềm.... ^^
 

Người đến bên em bao khao khát đam mê
Tình yêu ta như áng mây hồng
Cầm tay và nói với nhau tiếng yêu
Còn chờ chi hỡi anh

 
anh đã nói với em tiếng yêu đầu, và anh biết không em đã không biết là mình đã hạnh phúc.
Có những thứ mất đi rồi mới thấy được giá trị của nó. Anh lớn lao biết bao khi đã từng xuất hiện trong cuộc đời em. Cám ơn anh nhé, dù chỉ là cho một khoảnh khắc hạnh phúc trong cuộc đời bề bộn này của em ^^.
 
Ngày tháng trôi đi như muôn ánh sao đêm
Vụt bay qua hoa trắng bên thềm
Dù xa vẫn nhớ đến nhau dấu yêu
Tình này trao đến anh

 
Em yêu anh hơn khi đã dũng cảm xa anh và mong anh hạnh phúc. Em hiểu được tình yêu đích thực không có nghĩa là chiếm hữu mà là cảm giác được hạnh phúc khi người ấy của em vui vẻ hạnh phúc.
He he ... em cũng nhớn lắm rồi đó chứ... ít ra là trong suy nghĩ (hix.. vì hôm nay em vẫn như kon cá cảnh anh ạ)
 
Này người yêu xin đừng đi nhé anh
Có em đây dâng tình yêu đến anh
Và em mãi mãi yêu người
Dù có phong ba ta vẫn đêm ngày chờ mong đến mai sau

 
em không mong anh rời xa em nhưng nếu việc rời xa em khiến anh không phải buồn phiền và áp lực thì đó là điều em mong muốn nhất đấy. Anh còn nhớ câu chuyện hòn đá và người bộ hành không? Em đã nói là em ko phải hòn đá bởi đơn giản hòn đá tự bản thân nó ko cảm nhận được sự nặng nhọc của người bộ hành khi bước đi trên con đường dài. Còn em em cảm nhận được và em không muốn là gánh nặng cho anh.
 
Những ước mơ xanh êm đềm em nhớ thương người
Giọt nắng long lanh hòa ca ngàn muôn sắc thắm
Chờ người đến đây, tim em ngất ngây, đắm say tình này

 
Biết vậy, em vẫn chờ một ngày mai tươi đẹp, những buổi sớm mai thường cho em hy vọng và em vẫn mong anh đến bên em. Chỉ đơn giản là em yêu anh rất nhiều
Có biết không???
:P
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày qua nhanh như chưa hề qua.
lại một buổi sáng
em thức giấc mà vẫn mơ màng cứ ngỡ là sáng hôm qua hay hôm kia. Cũng có lẽ là ... một buổi sáng nào đấy của 20 năm nữa.
Em bỗng cảm nhận thời gian với mình thật quý giá, quý như mạng sống, như hơi thở, như những người thân yêu nhất quanh em, như anh nữa người đặc biệt của em.

Thế mà nó đang trôi qua một cách lãng phí.

Em có cảm giác từng ngày qua là em thêm một nỗi đau, thêm một tiếc nuối, thêm một nỗi buồn và em thì cứ tưởng hạnh phúc và niềm vui, nụ cười và tiền bạc đang ở phía trước, một phía trước thời gian nào đó có thể 2 năm, có thể 10 năm có thể là chẳng bao giờ.

anh cần thời gian, và anh bảo cho anh thời gian....
ừ em cho anh thời gian đấy.

"Có phải thời gian trắng một mầu
Tháng ngày chưa hẹn đã qua mau "

Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
Cha cha nghe Ran nói như đang có tâm sự buồn vậy ha.
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0
Cũng lâu rồi nhỉ? Em ko có cái cảm giác ấy.
Là ai đó khiến em mỉm cười thật nhiều. Những điều rất nhỏ nhặt cũng có thể khởi đầu cho niềm vui bất tận của ngày.
Là có ai đó để ý em, nhận ra mỗi lần em buồn - dù nỗi buồn chỉ thoáng qua khi em làm sai điều gì đó. Hoặc hỏi “Có chuyện gì thế em?”. Hoặc đưa em cốc nước đá “Uống đi, cho hạ nhiệt” - Trúng phóc những khi em cần.
Là có ai đó cùng em đứng bên cửa sổ mỗi tối, ngắm trời đêm và buôn chuyện linh tinh. Về ngày. Về những người cả anh và em đều yêu mến. Về hôm qua. Ngày mai... Và rồi, tìm thấy ở nhau những khoảng lặng dễ dàng chia sẻ.
Là có ai đó rảnh một chút là tranh thủ rủ em đi uống nước, đi xem phim. Để em cảm thấy có người vẫn cần đến mình, muốn ngồi với mình.

Là có ai đó hứa sẽ đi chạy với em quanh cái hồ nhỏ xíu và nắm tay em thật chặt để rồi chẳng chạy được mà chỉ toàn đi bộ và giải thích lung tung về trăng sao về vật lý, về ánh sáng và bao nhiều thứ vơ vẩn khác....



Lâu nay em vẫn tự mình. Một mình.


Không có ai dắt xe cho em.




Nhắc em đi đường cẩn thận.


Hẹn em ngày mai lại đến...

... như anh. Ngày xưa.
Thế, ở bên cạnh anh, em luôn có cái cảm giác như mỗi khi ngồi nghe Canon in D vậy. Phóng khoáng. Thanh khiết. Trong veo. Vui vẻ. Thảnh thơi. Lành hiền.
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
Là có ai đó hứa sẽ đi chạy với em quanh cái hồ nhỏ xíu và nắm tay em thật chặt để rồi chẳng chạy được mà chỉ toàn đi bộ và giải thích lung tung về trăng sao về vật lý, về ánh sáng và bao nhiều thứ vơ vẩn khác....

....là có ai đó đạp mún hụt hơi chở em lên dốc cầu vào 1 chiều mưa....
....là có ai đó cầm tay em mà cầm nhầm cành hoa vừa mới tặng...
....là có ai đó mỗi sáng...tỷ thí võ nghệ cùng em ...
......[8|]
Lá rời cây là do gió thổi đi hay là cây không muốn giữ lá ở lại.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: NhiepPhong

Là có ai đó hứa sẽ đi chạy với em quanh cái hồ nhỏ xíu và nắm tay em thật chặt để rồi chẳng chạy được mà chỉ toàn đi bộ và giải thích lung tung về trăng sao về vật lý, về ánh sáng và bao nhiều thứ vơ vẩn khác....

....là có ai đó đạp mún hụt hơi chở em lên dốc cầu vào 1 chiều mưa....
....là có ai đó cầm tay em mà cầm nhầm cành hoa vừa mới tặng...
....là có ai đó mỗi sáng...tỷ thí võ nghệ cùng em ...
......[8|]


oánh chét giờ
 [&gt;:]
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
ta vẫn như một người không có lý do để bước trên con đường yêu đương,tim ta khô cằn sỏi đá ư.không đâu tim ta vẫn đập mạnh mẽ,vẫn mong hòa nhịp đập con tim với em.vẫn khao khát chờ mong.vẫn hi vọng nhiều lắm.nhưng không được rồi.vì ta la người đến sau.ta vẫn theo hõi từng bước em đi.không mong hi vọng được nâng đỡ em trên đường đời,nhưng ta hạnh phúc khi ta thấy em vui,và nỗi niềm ta sẽ vui lên khi thấy em hạnh phúc.
       có ai đã từng yêu
       chẳng thể phai niềm nhớ
       dặt dìu trong hơi thở
       ta nghe tiếng em cười
       em nói yêu người đó
       ta vẫn ngồi lặng thinh.
có ai yêu mà không dám nói chưa.một tình yêu không nói nên lời.và em đã vu quy,ta làm gì đây với một con tim tan vỡ.
      
đẹp trai khổ lém!
Đăng nhập để trả lời
0
[themNhac]http://www.nhaccuatui.com/m/a-u3UHpQAR[/themNhac]


WAY BACK INTO LOVE


I've been living with a shadow overhead
I've been sleeping with a cloud above my bed
I've been lonely for so long
Trapped in the past, I just can't seem to move on


I've been hiding all my hopes and dreams away
Just in case I ever need them again someday
I've been setting aside time
To clear a little space in the corners of my mind


All I wanna do is find a way back into love
I can't make it through without a way back into love
Oh oh oh


I've been watching but the stars refuse to shine
I've been searching but I just don't see the signs
I know that it's out there
There's gotta be something for my soul somewhere


I've been looking for someone to shed some light
Not somebody just to get me through the night
I could use some direction
And I'm open to your suggestions


All I wanna do is find a way back into love
I can't make it through without a way back into love
And if I open my heart again
I guess I'm hoping you'll be there for me in the end


There are moments when I don't know if it's real
Or if anybody feels the way I feel
I need inspiration
Not just another negotiation


All I wanna do is find a way back into love
I can't make it through without a way back into love
And if I open my heart to you
I'm hoping you'll show me what to do
And if you help me to start again
You know that I'll be there for you in the end
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Ran

Cũng lâu rồi nhỉ? Em ko có cái cảm giác ấy.
Là ai đó khiến em mỉm cười thật nhiều. Những điều rất nhỏ nhặt cũng có thể khởi đầu cho niềm vui bất tận của ngày.
Là có ai đó để ý em, nhận ra mỗi lần em buồn - dù nỗi buồn chỉ thoáng qua khi em làm sai điều gì đó. Hoặc hỏi “Có chuyện gì thế em?”. Hoặc đưa em cốc nước đá “Uống đi, cho hạ nhiệt” - Trúng phóc những khi em cần.
Là có ai đó cùng em đứng bên cửa sổ mỗi tối, ngắm trời đêm và buôn chuyện linh tinh. Về ngày. Về những người cả anh và em đều yêu mến. Về hôm qua. Ngày mai... Và rồi, tìm thấy ở nhau những khoảng lặng dễ dàng chia sẻ.
Là có ai đó rảnh một chút là tranh thủ rủ em đi uống nước, đi xem phim. Để em cảm thấy có người vẫn cần đến mình, muốn ngồi với mình.

Là có ai đó hứa sẽ đi chạy với em quanh cái hồ nhỏ xíu và nắm tay em thật chặt để rồi chẳng chạy được mà chỉ toàn đi bộ và giải thích lung tung về trăng sao về vật lý, về ánh sáng và bao nhiều thứ vơ vẩn khác....



Lâu nay em vẫn tự mình. Một mình.


Không có ai dắt xe cho em.




Nhắc em đi đường cẩn thận.


Hẹn em ngày mai lại đến...

... như anh. Ngày xưa.
Thế, ở bên cạnh anh, em luôn có cái cảm giác như mỗi khi ngồi nghe Canon in D vậy. Phóng khoáng. Thanh khiết. Trong veo. Vui vẻ. Thảnh thơi. Lành hiền.

 
hạnh phúc mãi nhé !!!
Đăng nhập để trả lời
0
topic này tôi thấy cách đây 1,2 năm j` đó... cũng tò mò vào đọc, nhưng nghĩ mình là con trai đọc lén  tâm tư con gái, mà còn xía vào thì ko phải...nhưng sau mấy năm trời...già đi rồi. vã lại trong này có nhìu gái đẹp ^^.phải vào reply 1 phát, chắc Ran bây giờ thấy những dòng chữ của ở đầu topic như ký ức thôi, ko có j` bàn nữa... thực tế thì mình sợ mấy câu chuyện dài dòng mà ko đi đến đâu... thể loại giống như Ran viết vậy... đọc ko hiểu... chỉ cảm giác đc sơ sơ là đang sầu...nhìu khi mình cũng muốn sầu nhưng ko đc, chẳng có chuyện j` buồn rầu cả,dạo này thư thản sống phây phây. chắc sắp thành tiên rồi
trên trời triệu triệu vì sao
xếp thành 4 chữ vì sao yêu người
trần gian triệu triệu con người
vì sao chẳng có một người tôi yêu
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: cloud

topic này tôi thấy cách đây 1,2 năm j` đó... cũng tò mò vào đọc, nhưng nghĩ mình là con trai đọc lén  tâm tư con gái, mà còn xía vào thì ko phải...nhưng sau mấy năm trời...già đi rồi. vã lại trong này có nhìu gái đẹp ^^.phải vào reply 1 phát, chắc Ran bây giờ thấy những dòng chữ của ở đầu topic như ký ức thôi, ko có j` bàn nữa... thực tế thì mình sợ mấy câu chuyện dài dòng mà ko đi đến đâu... thể loại giống như Ran viết vậy... đọc ko hiểu... chỉ cảm giác đc sơ sơ là đang sầu...nhìu khi mình cũng muốn sầu nhưng ko đc, chẳng có chuyện j` buồn rầu cả,dạo này thư thản sống phây phây. chắc sắp thành tiên rồi


Sắp thành con quỷ phây phây trước cảm xúc của người khác thì có.

Còn mụ Rắn kia,  mắc mớ chi đòi oánh tui, cùng lắm là lâu quá tui ko phá bà thôi chớ ... hic hic,  người ta ngoan thế này mà.
Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
...
Đăng nhập để trả lời
0
(Sưu tầm)

Nhân trường hợp chị thỏ bông

Thảo Hảo


Bạn tôi, vợ về quê thăm mẹ. Anh ở nhà, vào đúng ngày chủ nhật, thì buồn. Alô cho một người bạn, và cả hai đi mát-xa.
Cô gái làm mát-xa cho anh rất xinh, mặt tỉnh bơ, vừa làm vừa kể chuyện cười. Cô kể chuyện chị thỏ bông đi lạc.
"Chị thỏ bông có chồng là anh thỏ bông. Một hôm chị thỏ bông đi vào rừng tìm cà rốt. Lúc quay trở ra thì bị lạc. Chị đi một đoạn thì gặp anh thỏ trắng. Chị hỏi, đường về nhà tôi là đường nào. Anh thỏ trắng bảo, ''muốn biết thì ở lại đây đêm nay''. Chị thỏ bông đành ở lại.
Ngày hôm sau, chị đi tiếp, mãi vẫn không thấy đường. Chị nhìn thấy anh thỏ nâu. Chị hỏi, đường về nhà tôi là đường nào. Anh thỏ nâu nói, ''muốn biết thì ở lại đây đêm nay''. Chị thỏ bông cắn răng ở lại đấy một đêm.
Hôm sau nữa, chị đi tiếp. Vẫn lạc đường. Lần này thì gặp anh thỏ đen. Chị đến hỏi, đường về nhà tôi là đường nào. Anh thỏ đen cũng nói, ''muốn biết thì ở lại đây đêm nay''. Chị thỏ đen tặc lưỡi ở lại.
Sáng hôm sau, chị tỉnh dậy, và lên đường. Ði được một đoạn thì thấy nhà, với anh thỏ bông đang đánh răng trước cửa. Chị về nhà được hai hôm thì biết mình có mang."

Cô mát-xa đố: "Em đố anh, con của chị thỏ bông sẽ có màu gì?"
Bạn tôi đoán, cà phê sữa bông, khoang đen bông..., mãi cũng sai, đành hỏi cô.
Cô bảo: "Muốn biết thì ở lại đây đêm nay".
Ðương nhiên là bạn tôi không phải thỏ bông nên không ở lại. Chỉ cười khà khà, tí sau rút ví ra, cho tiền boa, và về kể tôi nghe, tấm tắc khen mãi cô gái massage tinh ranh làm anh buồn cười - cái việc mà cả mấy năm nay vợ anh không làm được.


***

Thưa chị em phụ nữ,
Không làm chồng cười được là một cái tội rất to. Nó khiến cho chồng các chị phải đi tìm nụ cười ở những nơi khác. Và đó là một cái quyền của đàn ông.
Cái này không phải là mình tôi nghĩ ra và phát ngôn. Mà điều này, báo (dành cho phụ nữ) nào cũng có nói. "Khi anh ấy có người khác, bạn hãy xem lại mình." Nghe như một châm ngôn.
Bởi vì các chị không biết kể chuyện chị thỏ bông, cho nên các anh phải đi nghe người khác kể lại câu chuyện ấy.
Bởi vì các chị không biết mát-xa, cho nên các chị không thể cấm các anh đi mát-xa.
Bởi vì các chị không biết quá nhiều thứ nên các anh phải đi lấy kiến thức từ nơi khác.
Bởi vì các chị biết quá nhiều thứ nên các anh sẽ đi phổ biến kiến thức cho nơi khác.
Bởi vì các chị quá hiền,
Bởi vì các chị quá dữ,
Bởi vì các chị quá ngăn nắp,
Bởi vì các chị quá bừa bộn...
Kiểu gì, như báo đã nói, cũng là lỗi của các chị thôi.
Và báo (có lẽ đã ăn hối lộ của đàn ông) mà đề cao quá sức cái công dung ngôn hạnh, gần như đặt hẳn các chị lên bàn thờ, khiến các chị không leo xuống được để đấu tranh bình đẳng với đàn ông, cho nên các chị đành ở đó mà vui vầy với bếp núc cùng con cái.

Trong khi đó,
Thưa các chị,
Một món quà nhân ngày phụ nữ mà tôi muốn tặng cho các chị, dù mở ra các chị có thể nhăn mặt, thấy vô đạo đức, gói lại không nhận, là phần phân tích sau vụ việc chị thỏ bông vừa qua để các chị biết thực lực các chị đến đâu:

Các chị dễ rơi vào tình huống "chị thỏ bông" hơn các anh
Có lẽ, chẳng ai nói cho chồng các chị biết rằng: phụ nữ có khả năng sa ngã hơn đàn ông rất nhiều. Lại không phải kiểu sa ngã ăn-bánh-trả-tiền-một-lần-rồi-quên như đàn ông, mà đây là sa ngã tinh thần, thương thương nhớ nhớ mà chồng các chị có biết thì chỉ có nát tim gan. Không báo nào răn đe người đàn ông rằng nếu anh cứ để bụng bia đi lại nghênh ngang trong nhà mà quăng quật vợ, thì vợ anh, tuy cúi mặt hiền thục nấu ăn trong bếp cho anh đó, nhưng tâm trí là hướng về người khác rồi; như một nơi an ủi, như một chốn yêu thương; chỉ rất may cho anh, rằng chị đã ở cái thế "bàn thờ" của phụ nữ Á đông, nên ít khi để cho mọi việc đến nơi đến chốn, chứ còn không thì...

2. Luôn có những người khác mà chị không biết
Chị thỏ bông chỉ cần đi ra đường cũng đã thấy muôn sắc thỏ đón chào mình. Anh thỏ bông có thể thấy vợ là nhàm, nhưng những anh thỏ khác thì không thế.
Các chị cũng thế, để ra một ngày nhìn quanh mình đi, rồi các chị sẽ thấy, nếu các chị bật đèn xanh, sẽ có vài người đàn ông mong được các chị cười với họ một cái, hay ăn một bữa cơm của các chị nấu, hay được các chị xoa đầu.
Lâu nay các chị vẫn được giáo dục trở thành một bông hồng duy nhất cho một người duy nhất. Ðó hình như là chiến lược của cánh đàn ông. Ðàn ông không nói với các chị rằng, nếu càng nhiều người ngắm, thì họ càng quý bông hồng của mình. Không đời nào họ nói như thế. Họ chỉ muốn an toàn, nên cố hướng dẫn các chị nở mãi một cách, tỏa hương mãi một loại; loại nào, cách nào công dung ngôn hạnh tiết liệt nhất. Thế rồi sau đó, khi đã đúc được chị thành bông hoa nhựa rồi, họ lại chỉ muốn tìm đến những bông hoa dại biết kể chuyện thỏ bông.
Thường bao giờ họ cũng bắt các chị lựa chọn: hoặc là hoa dại và không có anh ấy, hoặc là thành hoa nhựa và có anh ấy; các chị sẽ chọn ngay con đường hoa nhựa.
Các chị không biết, rằng nếu các chị cứng đầu làm hoa dại, thì các chị sẽ không mất gì cả, mà còn kích thích người ta giữ các chị lại hơn.

Gia đình còn hay mất là do đạo đức các chị
Chị thỏ bông có cái khả năng đi ba đêm về mà anh thỏ bông vẫn không biết, và trên đường có rất nhiều anh thỏ đen, nâu, trắng sẵn sàng rủ chị phiêu lưu. Cái gia đình thỏ bông thật ra còn hay mất là do chị, do đạo đức của chị đến đâu. Chị thỏ bông hoàn toàn có thể tạo ra những vụ việc đi lạc lần nữa để phiêu lưu mà chẳng mất gì. Nhưng trời phú cho chị thỏ bông (cũng như cho các chị em phụ nữ) cái khả năng nghĩ về đạo đức rất mạnh, cho nên anh thỏ bông mới còn vợ cùng nhai cà rốt với mình.

***

Tóm lại:
Sau vụ việc chị thỏ bông này, hẳn các anh đã thấy mình cũng cần cảnh giác mà giữ vợ?
Bởi vì con đường hư hỏng của phụ nữ không cần mất công như các anh đâu. Theo một thống kê mật, những lời đề nghị của phụ nữ được chấp nhận tới 8/10, trong khi đàn ông chỉ có 1.5/10 mà thôi.
Bình đẳng với phụ nữ là cho họ biết vũ khí mà họ có, và để họ tùy nghi xử dụng sau khi đã cân nhắc được mất.
Hôm nay, nhân vụ chị thỏ bông, tôi lấy lại chút bình đẳng cho các chị. Còn bây giờ, tôi phải đi. Có người đang đợi tôi để hỏi: muốn làm hoa dại hay hoa nhựa.
Tôi nghĩ kỹ rồi. Tôi chỉ hung hăng thế thôi. Ðể không mất anh ấy, tôi sẽ làm hoa nhựa.






http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=197164

http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=198040
Đăng nhập để trả lời
0

Cái câu chuyện Chị thỏ bông nì R đọc cũng lâu lâu rùi. Lúc đọc nó R cũng có một vài théc méc và suy nghĩ riêng thế này ạ….

R nghĩ Chị Thỏ bông một lòng mong về nhà với Anh thỏ bông nhưng vì đãng trí quên mất đường về nên phải hỏi hết người nọ đến người kìa…thật tội nghiệp. Mà cũng kỳ lạ tại sao các anh thỏ, nâu, đen, trắng …. đều muốn chị ở lại qua đêm mà ko có anh nào thật sự muốn giúp đỡ đưa chị về nhà. Phải chăng các anh thỏ đều như nhau ??? Xã hội loài thỏ là như vậy ???

Nói đi cũng phải nói lại…Chị Thỏ bông cũng dễ dãi…chẳng đặng thì đừng dù lòng ko muốn nhưng vì yêu anh thỏ Bông nên bằng mọi giá cũng phải về đến nhà với Anh thỏ bông. Điều này nếu Anh Thỏ Bông ko thông cảm thì chị sẽ phải một cái giá rất đắt….

Nói lại cũng phải nói đi….cuối cùng anh thỏ bông thì sao chứ??? Vợ đi mí ngày ko về mà chẳng vác xác đi tìm cứ ngồi nhà chờ… mà ko bít là có mời chị thỏ nâu lạc đường nào ở lại qua đêm ko nữa…

Túm lại của câu chuyện này thấy có chị Thỏ bông là đại diện cho phần yếu còn các anh thỏ bông, thỏ nâu, thỏ đen, thỏ trắng….đại diện cho phần mạnh ta thấy bên mạnh dù khác nhau về màu lông nhưng bản chất thì giống nhau hít á…..đều có tính thương phái yếu đến kỳ lạ

E hèm…..Nói về người kể chuyện:
…đời sống thực khi cô gái kể câu chuyện này cho “khách hàng” nghe (R xin cho hai chữ khách hàng vào ngoặc) thì đã thu được thành công nhất định đó là làm vui lòng khách để khách boa cho nhiều tiền hơn. Như vậy là cô ta đã có thể nuôi sống bản thân bằng cái nghề của cô ta….đi mua nụ cười của thiên hạ rùi.
Về người khách….sau khi làm việc về, mệt mỏi…có giây phút thư giãn thoải mái, được cười, được phục vụ họ sẵn sàng bỏ tiền ra có khi là số tiền bằng nửa tháng lương mà anh ta kiếm được cũng nên…..

Phía sau những nụ cười - Những cô vợ ở nhà thì sao ???

!!!
Xin để mọi người viết tiếp ạ…


Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
Cí nì R viết riêng gửi BC :)

BC à R bít bạn đang bùn... đang khủng hoảng....nhưng dù thế nào thì bạn cũng phải cố gắng nhé....R mong bạn đừng bi quan... Cuộc sống không có người xấu chỉ là họ nhìn đời và hành động không giống như ý mình thôi.

Bạn muốn tồn tại và đứng vững bạn phải thích nghi...thích nghi của con người thì đa dạng lắm...một là thay đổi chính bản thân mình...hai là thay đổi đối tượng tác động vào chúng ta ba là làm thế nào để cải thiện môi trường sống.....R nghĩ cách tốt nhất là làm sao bạn có thể tổng hoà cả ba việc trên còn nếu không bạn chỉ cần giúp cho bản thân mình vượt qua hoàn cảnh xấu đó đã là tốt rồi.

Hãy cố gắng nhé BC....
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-27 11:24:29bochet>
Đọc thư R viết cho mình. BC chợt nghĩ tới một câu chuyện mình vừa dạy, Chí Phèo. Chắc R còn nhớ. Đứng giảng bài cho các em, sao mình chợt muốn khóc, khóc thương cho thân phận Chí Phèo hay thương cho mình, BC cũng ko biết nữa.

Anh chàng Chí Phèo đó, thật đáng thương. Anh ta có đáng tội gì đâu mà hà cớ gì anh ta phải bị biến thành như vậy. Không cha, không mẹ, không gia đình, không bạn bè,... không có một ai để thương và cũng không có ai thương hắn. Nhưng hắn vẫn sống, nhưng sao chứ, hắn bị đi tù. Đi tù một cách lãng xẹt... Không tội mà vô tù, bị tội oan mà vô tù còn đỡ ức, đằng này, vô duyên vô cớ hắn bị bỏ tù. Như R thấy đó, hắn phải tự mình tồn tại trong cái xã hội đầy bất công và vô lý đó, Chí Phèo phải thay đổi, hắn thay đồi cái gì đây...

Mình vui lắm, vì R nghĩ cho mình rất nhiều, mình hiểu, mình phải thay đổi, hoặc thay đổi chính mình, hoặc thay đổi những gì ta tiếp xúc hoặc là thay đôi môi trường, nhưng mình thực sự không biết mình sẽ thế nào đây sau khi đã thay đổi. Mình đã nghĩ tới một trường hợp, đó là mình thành một kẻ lãnh cảm, lãnh cảm trong cả 2 ý nghĩa, nghĩa thực và nghĩa Y học, mình ước gì mình là Rắn, lột xác xong mình đã là một người khác, cũng có thể dễ dàng quên đi những đau thương đã qua, nhưng mình chỉ là con bọ chét thôi, chỉ khác là mình sẽ nhảy cao hơn cái hộp, mặc cho cái hộp có nắp không, nếu có nắp thì sao và không có nắp thì sao R nhỉ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-28 13:46:38pansy>
Trích đoạn: Ran

Cí nì R viết riêng gửi BC :)

BC à R bít bạn đang bùn... đang khủng hoảng....nhưng dù thế nào thì bạn cũng phải cố gắng nhé....R mong bạn đừng bi quan... Cuộc sống không có người xấu chỉ là họ nhìn đời và hành động không giống như ý mình thôi.

Bạn muốn tồn tại và đứng vững bạn phải thích nghi...thích nghi của con người thì đa dạng lắm...một là thay đổi chính bản thân mình...hai là thay đổi đối tượng tác động vào chúng ta ba là làm thế nào để cải thiện môi trường sống.....R nghĩ cách tốt nhất là làm sao bạn có thể tổng hoà cả ba việc trên còn nếu không bạn chỉ cần giúp cho bản thân mình vượt qua hoàn cảnh xấu đó đã là tốt rồi.

Hãy cố gắng nhé BC....


Xin phép bạn BC cho PS xía zô thư của bạn (chịu mang tiếng zô ziên)[:(]

Hic! Ước gì mình có được cái "nội lực" thâm hậu này của loài rắn :
_Biết thích nghi ! Hic...! Rắn lục thì ở chỗ nhìu lá xanh ; Rắn nước thì ở dưới nước [:D]...
_Biết thay đổi bản thân mình ! Hic...! Rắn cứ sau 1 thời gian lại tự lột xác [:D]
_Biết thay đổi đối tượng tác động vào chúng ta ! hic...! Kẻ nào dám tác "động" zô Rắn thì chỉ có đi viện ,mà đi hổng kịp thì...ngoẻo lun [:D]
....Loài Rắn siêu việt ! [X(]
(kekeke! dạo này sao khoái quậy R. thía . Chỉ xin Rắn đừng phồng mang. P.thề đây là lần cuối cùng thứ nhất [:D])
[image][/image]
Đăng nhập để trả lời
0
@ Sài Gòn Lùn Tịt...sao tự dưng lôi phụ huynh vô đây zị T_______T
Lớp trẻ bàn loạn cấm lôi các bậc tiền bối ra nha...R thấy như vậy không hay đâu....

Thật ra ngay từ đầu khi reply lại câu chuyện của SGLT R đã cố gắng nhìn một cách biện chứng rùi...nói đi rùi nói lại nhìu lần mừ...hix... R ko phủ nhận chị thỏ bông ko dễ dãi mà LT....đọc kỹ lại nhe... R cũng mong SGLT mở rộng tấm lòng khi đọc câu chuyện này đó.

Người Việt Nam có câu "Một trăm cái lý không bằng một tí cái tình" Thật sự mọi lý lẽ phân tích để thấy được đúng sai...và cuối cùng khi thấy được cái sai rồi thì lại xử lý bằng tình cảm đó. Cái này Phụ nữ Việt Nam đứng hàng đầu. Đó là điểm mạnh và cũng là điểm yếu của họ. Nhưng nói như vậy ko có nghĩa là R nhìn phiến diện đâu. Con trai, hay con gái, đàn ông hay đàn bà đều là con người cả. Ai cũng có lúc lỗi lầm...việc nhìn nhận cái lỗi và xử lý cái lầm thì ko ai giống ai đâu nên các bạn nam nhi khi đọc câu chuyện này hãy mở rộng tấm lòng với chị thỏ bông dại dột nhé...

@ Cong Lỳ....[:D]
Rắn có nói, cô thỏ này do đãng trí nên mới quên đường,

hix...cái này ko phải rắn nói à mà là câu chuyện của SGLT nói đó. R chỉ dựa vào nó để phân tích thui.

À quên....nếu Cong Lỳ mà có bị lạc giữa lòng Hà Nội thì nhớ nhắn cho Ran nhé. Ran sẽ dẫn đường cho Cong Lỳ. Đưa Cong Lỳ sang Trung Quốc bán kiếm chút xèng....chẹp...dạo này túng thiếu [&amp;o]

PS lẹp bẹp ui, dạo này PS yêu quái R quá...hix.... bạn luôn "chăm sóc" R ở bên R đến... ngộp thở....xin cho R chút không khí đê để R còn lột xác T___T ...Mỗi lần Rắn lột xác là một lần đau đớn đó PS ui.
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
"Hai vợ chồng khi lấy nhau gia đình đàng hoàng, vợ chồng hạnh phúc.. Rồi đến thời điểm làng bị vào mùa đói... hạn hán khắp nơi.. anh chồng chẳng biết làm gì ngoài việc ngồi thơ thẩn nghĩ về những tháng ngày hạnh phúc đã qua.. và giục giã vợ cầm rổ đi khắp làng trên xóm dưới để vay gạo.. Vợ đi đến đâu cũng bị người ta xua đuổi.. thời điểm ấy làm sao vay mượn được của ai... Cho đến một ngày vợ về ,,, cười tươi.... tay cầm một túi bánh tây, nào cơm, nào giò.. nào thịt.. Chồng vui lắm.. hỏi vợ lấy những thứ ấy ở đâu ra.. có lẽ lâu lắm rồi... anh ta không được ngửi mùi vị của bánh tây.. của cơm gà cá gỡ....

Cô vợ nói gặp 1 người hàng xóm cũ.. bà ấy hứa cho vay tiền để đi buôn cau... nhưng rồi khi vợ đi xuống bếp.. trong túi rơi ra 1 lá thư của 1 người đàn ông lạ... Ông ta viết : có gì chúng ta gặp nhau vào ngày mai. và anh sẽ đưa thêm cho em 1 ít tiền nữa
Người chồng căm lắm... chờ vợ lên... giận giữ quát tháo vào mặt vợ.. đuổi vợ đi... anh ta hất văng cả gói thức ăn xuống đất.... cô vợ chỉ biết khóc.. và rồi ra đi ....

Còn lại người chồng.. bực bôị.. nhưng khi nhìn đến miếng thịt dưới sàn nhà.. anh ta ko cầm lòng được. Dễ đến cả nửa năm nay anh ta ko biết đến miếng thịt là gì...

Ngập ngừng.. anh ta bò đến , nhìn trước nhìn sau.. cho miếng thịt vào mồm.. rồi đến bánh.. anh ta ăn như chết đói.. ăn ko kịp nuốt...

Rồi khi ăn hết, no nê rồi.. chợt nhớ những thứ vừa rồi do vợ đi bán rẻ bản thân cho người đàn ông khác để có...

anh ta cố nôn ra cho bằng hết.. mâu thuẫn.. tự khinh rẻ mình.. người đàn ông nằm trên sàn nhà.. co ro.. khóc nấc lên từng hồi ...."

----------------

PS: Gửi pà kon và @ Chiều Nhạt Nắng chuyện này đọc cho đỡ buồn. [:D]
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
tui cũng vào tặng bà thơ mới dc tui cũng muốn cho bà ngã nà [:D] hiiiiiiiii ngã vỡ mật ra cho tui coi đi nghỉ thôi đã thấy vui chít dc á [:D][:D]

Xa cách

Có một bận, em ngồi xa anh quá,
Anh bảo em ngồi xích lại gần hơn.
Em xích gần thêm một chút: anh hờn.
Em ngoan-ngoãn xích gần thêm chút nữạ
Anh sắp giận, em mỉm cười, vội-vã
Đến kề anh, và mơn-trớn: "Em đây !"
Anh vui liền; nhưng bỗng lại buồn ngaỵ
Vì anh nghĩ: thế vẫn còn xa lắm.

Đôi mắt của người yêu, ôi vực thẳm !
Ôi trời xa, vừng trán của của người yêu !
Ta thấy gì đâu sau sắc yêu-kều
Mà ta riết giữa đôi tay thất-vọng.
Dầu tin-tưởng: chung một đời, một mộng.
Em là em; anh vẫn cứ là anh.
Có thể nào qua Vạn-lý trường-thành
Của hai vũ-trụ chứa đầy bí-mật.
Thương-nhơ ùcũ trôi theo ngày tháng mất,
Quá-khứ anh; anh không nhắc cùng em.
- Linh-hồn ta còn u-ẩn hơn đêm,
Ta chưa thấu, nữa là ai thấu rõ.
Kiếm mãi, nghi hoài, hay ghen bóng gió,
Anh muốn vào dò-xét giấc em mợ
Nhưng anh giấu em những mộng không ngờ,
Cũng như em giấu những điều quá thực...

Hãy sát đôi đầu ! Hãy kề đôi ngực !
Hãy trộn nhau đôi mái tóc ngắn dài !
Những cánh tay ! Hãy quấn riết đôi vai !
Hãy dâng cả tình yêu lên sóng mắt !
Hãy khắng khít những cặp môi gắn chặt
Cho anh nghe đôi hàm ngọc của răng;
Trong say-sưa, anh sẽ bảo em rằng :
"Gần thêm nữa ! Thế vẫn còn xa lắm !"

Xuân Diệu
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Ran

@ Sài Gòn Lùn Tịt...sao tự dưng lôi phụ huynh vô đây zị T_______T
Lớp trẻ bàn loạn cấm lôi các bậc tiền bối ra nha...R thấy như vậy không hay đâu....



Oppsss, xin lỗi Ran, tư duy phi giới hạn quen rồi. Nhiều khi nghĩ sao nói vậy quên nhìn trước ngó sau. Mai mốt SG sẽ cẩn trọng hơn. Cảm ơn nhé !




http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=197164

http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=198040
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: SGLT

Trích đoạn: Ran

@ Sài Gòn Lùn Tịt...sao tự dưng lôi phụ huynh vô đây zị T_______T
Lớp trẻ bàn loạn cấm lôi các bậc tiền bối ra nha...R thấy như vậy không hay đâu....



Oppsss, xin lỗi Ran, tư duy phi giới hạn quen rồi. Nhiều khi nghĩ sao nói vậy quên nhìn trước ngó sau. Mai mốt SG sẽ cẩn trọng hơn. Cảm ơn nhé !


Không phải xin lỗi đâu SGLT. Chính là phải nhìn trước ngó sau nên mới không được lôi phụ huynh vào đó bạn. Ran sợ bạn lôi bố rồi mấy hồi lại lôi cả mẹ vào thôi.
Nếu trong mấy bài của Ran có động chạm zì đến bạn thì Ran thật sự xin lỗi nhé. Chỉ là vô tư phân tích và nói lên cảm nghĩ của riêng mình khi đọc câu chuyện bạn post thôi. Ran không có ý ám chỉ ai hết. Bạn đừng hiểu lầm.
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Ran

Trích đoạn: SGLT

Trích đoạn: Ran

@ Sài Gòn Lùn Tịt...sao tự dưng lôi phụ huynh vô đây zị T_______T
Lớp trẻ bàn loạn cấm lôi các bậc tiền bối ra nha...R thấy như vậy không hay đâu....



Oppsss, xin lỗi Ran, tư duy phi giới hạn quen rồi. Nhiều khi nghĩ sao nói vậy quên nhìn trước ngó sau. Mai mốt SG sẽ cẩn trọng hơn. Cảm ơn nhé !


Không phải xin lỗi đâu SGLT. Chính là phải nhìn trước ngó sau nên mới không được lôi phụ huynh vào đó bạn. Ran sợ bạn lôi bố rồi mấy hồi lại lôi cả mẹ vào thôi.
Nếu trong mấy bài của Ran có động chạm zì đến bạn thì Ran thật sự xin lỗi nhé. Chỉ là vô tư phân tích và nói lên cảm nghĩ của riêng mình khi đọc câu chuyện bạn post thôi. Ran không có ý ám chỉ ai hết. Bạn đừng hiểu lầm.


hai kí ngừoi này sao khách sáo thế, cứ nói qua nói lại hoài hà, mà nói gì cho tui nói ké dzí hén[:D] tui cũng khách sáo giống hai ngừơi dzị á[:D]
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»