Diễn Đàn » Chuyện Cười

heheheheeh...

226 trả lời, 27.938 lượt xem — Trang 6 / 8
TTNR dạo này chắc không còn nhàn rỗi nữa hay sao muh ít ghé vntq quá hén ! [;)]
 
 
LT hôm đó đang đi dạo trên đường thì thấy phía trước có đám đông bu coi gì đó, LT tò mò len vô tới giữa, thấy TTNR đang nằm trên mặt đường, đầu chảy máu, mặt nhăn nhó... LT liền hỏi :
- Chuyện gì đã xẩy ra vậy?
TTNR gượng sức thì thào :
- Tui cũng hông biết nữa, tui cũng mới từ trên tầng 1 rơi xuống đây thôi...
[:D]
Đăng nhập để trả lời
0
KĐG đang dạo chơi trong công viên bỗng thấy cô gái rất xinh đẹp đi ngang qua. Không thể kiềm chế trước sắc đẹp của nàng, KĐG đã trao cho nàng một cái hôn trộm.

Thấy mình bị xúc phạm, cô gái đã kiện KĐG ra toà.
- Tuyên phạt bị cáo 3 tháng tù - Chủ tọa kết luận.
- Thưa quý toà, tôi chỉ hôn cô ấy có một cái mà bị 3 tháng tù thì quá nặng - KĐG ấm ức.
- Như thế là nhẹ cho anh đấy! Nếu chẳng may cô ấy vui lòng cho hôn thì anh sẽ phải ngồi tù... cả đời.  
ở xứ sở của nắng mưa và bão
…sống hết mình yêu cũng hết mình luôn..
Đăng nhập để trả lời
0
Ông tòa này đúng là có kinh nghiệm hén... [:)]
 
Đêm đó, Dê đang rảo bước trên đường thì bỗng nghe có tiếng kêu "ngừng lại, hông thôi ông lãnh cục gạch lên đầu bây giờ !"
Dê hỏang hồn dừng chân lại thì đúng lúc 1 viên gạch từ trên lầu cao rớt xuống ngay trước mặt mình. Dê quay lại tìm dáo dát mà hông thấy bóng ai hết, nên lại tiếp tục đi.
Một lúc sau, Dê định băng qua đường thì lại nghe giọng nói lúc nảy cất lên "ngừng lại ngay, hông thôi xe ủi ông chết bi giờ !". Dê ngừng lại ngay, đồng thời có chiếc xe búyt chạy băng qua trước mặt cái ào...
Dê lại dáo dát tìm mà vẫn không thấy bóng dáng ai hết, bèn kêu lên :
- Ai vậy ?
Giọng nói kia trả lời :
- Ta là thần hộ mạng của ông chớ ai
Dê gằng giọng :
- Vậy huh? Vậy lúc tui cưới vợ thì ông trốn ở đâu vậy?
[:D]
Đăng nhập để trả lời
0
bắt quả tang hai ông chồng nói xấu vợ hén [:D]
Đăng nhập để trả lời
0
Cái gì nói xấu vợ? TTNR đâu có chịu nhận cái hôn của KDG, cho nên KDG mới ở tù 3 tháng đó, sao lại làm vợ chồng được ! [:D]
Đăng nhập để trả lời
0
truyện kể KDG thấy cô gái xinh đẹp đi ngang qua mà TTNR thì đâu có xinh đẹp đâu, nên cô gái đó không phải là TTNR đâu á , KDG quê xệ [:D]
Đăng nhập để trả lời
0
Uh, thì Dê kể dzị để người ta đừng chê KDG dám hun 1 cô xí quắc đó muh, hông tin TTNR hỏi người kể đi ! [:D]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-16 17:39:37Tiểu thư nhàn rỗi>
TTNR thì dễ thương chớ hông có xí quắc luôn [8D] mà sao KDG hông sợ bị chê hay sao mà lại tự khai ra là hôn trộm cô gái xí quắc dzị hén [:D] 
 
 
KDG bước vào quán rượu. Anh Dê, người phục vụ chạy lại kéo ghế mời ông ta ngồi và hỏi: “Thưa ngài, ngài muốn gì ạ?”.

- KDG: Tôi muốn gì ư? Một căn nhà lớn, nhiều tiền và một người vợ đẹp.

- Dê: Không phải thế! Ý tôi là, ông khao khát cái gì?

- KDG:Tôi khao khát cái gì ư? Có một tòa lâu đài, trở thành triệu phú và có một cô vợ nhan sắc cỡ hoa hậu.
[/align]- Dê: Ông lại hiểu sai ý tôi rồi. Điều ông muốn là gì?

- KDG: Tôi thích con trai hơn, nhưng con gái cũng tuyệt. Chỉ cần nó khỏe mạnh là được.

Anh Dê bực mình:

- Cái tôi đang hỏi là ông muốn uống gì?

- KDG: Sao cậu không nói ngay thế từ đầu? Thế cậu có cái gì?

- Dê: Thật lòng thì chẳng có cái gì cả. Tôi không kiếm được nhiều tiền, lại còn cả ngày phải quẩn quanh trong quán rượu để làm việc.[:D][/align]



Đăng nhập để trả lời
0
Tê Tê lên một chuyến bay và ngồi vào dãy ghế hạng nhất. Nam tiếp viên lịch sự tiến đến và mời cô chuyển sang hàng ghế sau vì cô chỉ mua vé thường. 
TT trả lời: “Tôi là tóc vàng xinh đẹp, tôi thông minh, có một việc làm tử tế và tôi sẽ ngồi ở hàng ghế này cho tới khi chúng ta tới Jamaica.”
Chẳng biết phải làm sao, nam tiếp viên liền nhờ người phụ trách giảng giải nhưng TT vẫn khăng khăng giữ ý kiến cũ.
Trong lúc cả đoàn tiếp viên chưa biết phải xử lý tình huống này thế nào thì cơ trưởng tiến lại gần và thì thầm điều gì đó vào tai cô. Ngay lập tức, TT đứng dậy và trở về chỗ ngồi của cô tại hàng ghế thường phía đuôi máy bay.
Cả đoàn tiếp viên không nén nổi tò mò hỏi cơ trưởng điều gì khiến cô ta thay đổi ý định nhanh vậy? Vị cơ trưởng mỉm cười: "Có gì đâu, tôi nói với cô ta rằng phần trước của máy bay sẽ không đi Jamaica.”


Ngày tháng ra đi mãi mãi không bao giờ quay trở lại
Đăng nhập để trả lời
0
Mẹ của chị ruột






 

R đến chỗ làm với đôi mắt đỏ hoe. Đồng nghiệp xúm tới hỏi tại sao cô khóc nhiều vậy.
R thổn thức:
- Sáng nay, tôi mới nhận được cú điện thoại của bố, báo tin mẹ tôi đã qua đời.
Mọi người xúm vào an ủi. Sau đó, một cú điện thoại khác gọi đến làm cô lại nức nở dữ hơn:
- Hôm nay thật là một ngày khủng khiếp. Chị ruột tôi lại vừa mới gọi điện thoại báo rằng mẹ chị ấy cũng mất rồi.
Ngày tháng ra đi mãi mãi không bao giờ quay trở lại
Đăng nhập để trả lời
0
Không trả lại nhẫn






R và TT gặp nhau trong một siêu thị sau bao ngày xa cách. R hỏi: "Chuyện đám cưới của cậu với anh ấy đến đâu rồi?"
"À, bọn tớ hủy hôn rồi. Tình yêu của tớ dành cho anh ấy đã phai nhạt".
"Thế cái nhẫn nạm kim cương to đùng mà anh ấy tặng cậu cũng trả lại ư?".
"Ồ không, tình yêu của tớ dành cho cái nhẫn thì lại đậm đà hơn bao giờ hết".
Ngày tháng ra đi mãi mãi không bao giờ quay trở lại
Đăng nhập để trả lời
0
Thấy nhân viên không tôn trọng mình, KDG liền cho treo một tấm biển trên cửa ra vào mang dòng chữ: "Tôi là sếp".
Trưa hôm đó, đi ăn về, KDG thấy tấm biển bị tháo đi mất. Thế vào đó là mảnh giấy nhỏ dán dòng chữ: "Vợ ông vừa đến, đòi lấy tấm biển của bà ấy về".
Ngày tháng ra đi mãi mãi không bao giờ quay trở lại
Đăng nhập để trả lời
0
KDG thấy cong lỳ sắp cưới vợ bèn viế thư cho CL một bức thư với nội dung như sau:[/align][color=seagreen][/color] [/align][color=seagreen]Gửi ông!

Tôi vừa nhận được thiệp mời của ông cách đây 2 phút. Thế là tôi sắp toi vài lít, còn ông sắp toi cả cuộc đời...

Giờ này tôi có khuyên nhủ chắc cũng không nhằm nhò gì, bởi khi ông trao nhẫn cưới cho vợ ông cũng có nghĩa là vợ ông đã xỏ nhẫn cưới vào... mũi ông (Đấy, chúng ta luôn thua từ khi trọng tài thổi còi bắt đầu hiệp đấu).

Chỗ bạn bè, tôi muốn ông chuẩn bị tinh thần để hiểu hai từ khác âm nhưng đồng nghĩa: “lấy vợ” và “đi tù”.

Mụ vợ tôi (thư này dành riêng cho ông nên tôi gọi như vậy, nếu mụ ấy biết thì tôi từ án treo chuyển vào trại, từ 6 tháng chuyển sang chung thân, từ chung thân đến tử hình... mong ông giữ mồm, giữ miệng cho), mụ vợ ông và các mụ vợ trên đời tuy không cùng cha, cùng mẹ nhưng đều giống nhau bởi dòng máu chiếm hữu lúc nào cũng chảy rần rật.

Mụ ấy đổ đồng tình yêu và sự chiếm hữu. Cái thân xác này, mụ chiếm hữu đã đành, nhưng cái khoảng thời gian bé tí tẹo vênh ra vào giữa giờ ăn trưa cũng bị mụ kiểm soát chặt chẽ. Giờ trưa nghỉ ngơi tí chút, Yahoo Messenger phải vàng khè, thi thoảng mụ xì-pam một cái. Không thấy thì mụ gọi điện thoại, gọi bàn, di động, không được thì mụ gọi cho đồng nghiệp. Ông có tin không, 8 năm nay, chưa bao giờ tôi thoát khỏi tầm mắt mụ. Mụ gọi thế là yêu, là quan tâm, lo lắng...

Mỗi lần thông báo đi công tác là tôi phải lấy tinh thần, mở miệng như người có lỗi và y rằng mặt mụ dài như cái bơm. Mụ buồn vì không có chồng trong 2,3 ngày, còn tôi như mở cờ trong bụng vì không “bị” yêu thương, lo lắng ít nhất trong 48 giờ.

Mụ thuê ô-sin để trông con, còn mụ rảnh rang để... trông tôi.

Năm thì mười hoạ mụ mới cấp cho cái “quota” được đi bù khú với đám bạn... 10 năm không gặp. Mà đám bạn đó, ai, ở đâu, làm gì, điện thoại bi nhiêu... mụ đều lưu trong bộ nhớ phi thường mà đôi khi tôi nghĩ người trần không mấy ai có. Và suốt cái buổi nhậu hiếm hoi ấy mụ cứ réo rắt gọi. Nghe ồn ào thì mụ hỏi: “Tại sao ồn thế, có phải nhậu xong rồi rậm rật đi karaoke bàn tay vàng?”, im lặng thì mụ dán tai vào, rít lên: “Tại sao yên tĩnh, có phải rửng mỡ mò vào nhà nghỉ?”. Nếu đêm đó tôi mà về muộn thì quả là thảm kịch. Biết mình có lỗi, tôi rón rén bước vào nhà, vén màn thất kinh khi thấy mụ tóc tai dựng đứng, mắt thâm quầng, ngồi nhìn trừng trừng lên trần nhà (sau này tôi mới biết mụ quả là cao tay, mụ vẫn ngủ, ngáy ngon lành, nhưng khi nghe tiếng kẹt cửa, mụ ngồi phắt dậy, xõa cho tóc tai dựng ngược, quệt tí phấn mắt màu chì vào quanh mắt, rồi ngồi chờ chồng như thể từ kiếp trước). Cho dù, có mệt rã rời vì bia rượu, tôi vẫn cố gắng trả đủ bài vì đó là phép thử của mụ. Vậy mà sáng sau, chưa kịp hồi sức, đã nghe thấy tiếng mụ cha chả, xoong nồi xủng xoảng, mụ quát chó, chửi mèo, đánh con chí chóe...

Và tôi, cố lết tấm thân xác bèo nhèo - 8 năm trước còn lịch lãm, hào hoa nhất lớp (ông biết mà) - dắt xe ra khỏi cửa, đứa lớn ngồi sau, đứa bé ngồi trước (mà vẫn thò tay cấu nhau), khăn bịt mặt, nón trùm đầu, sữa, cặp sách... lôi thôi như dân tị nạn.

Than ôi, làm người đã khổ, làm chồng còn khổ hơn gấp bội!

Đôi khi (nhất là khi tôi nộp cho mụ một cục tiền), mụ cũng nới chút đỉnh cho tôi “thở”, nhưng cũng chỉ là “thở hắt”, nhất quyết không cho “thở dài”.

Về nhà, nếu tắt điện thoại thì mụ tra: “Sợ em nào gọi hay sao mà tắt”, nhưng cứ có điện thoại gọi đến là tôi giật mình thon thót. Không nghe cũng chết mà nghe thì con người mất hết văn minh, lịch sự. Tôi phải nói thật to, càng ông ổng càng tốt, càng thô bạo (mày, tao, ông, tôi) càng tốt, đi lại thật hoành tráng, vung chân, vung tay dù có khi đầu dây bên kia chỉ hỏi mỗi câu: tài liệu để đâu? Nếu tôi nói nhỏ thì mụ sẽ cho là có vấn đề, mụ sẽ khảo, sẽ tra cả đêm cho ra vấn đề... vì sao nói nhỏ.

Thực ra mụ (và các mụ) lo hơi thừa, thân thủ phi phàm như các mụ thì tôi (và chúng ta) là vỏ quýt chứ có là vỏ dừa mụ đâm cũng thủng.

Ông có biết, khi về nhà bộ mặt của lũ chúng ta phải thế nào các mụ mới hài lòng không? Câu hỏi không bao giờ có đáp án, bởi:

Nếu ông cáu gắt: Mụ cho là ông có bồ ruồng rẫy vợ con.
Ông vui vẻ: Mụ cho là ông có bồ nên phởn phơ, hứng chí.
Ông chu đáo: Mụ cho là ông có bồ nên thấy cắn rứt, hối hận.
Nói chung, trong mắt các mụ vợ tự cho mình là Sơ-lốc Hôm, kiểu gì ông cũng “phải” có bồ.

Mụ xấu cũng bảo tại chồng, già cũng bảo tại chồng (thời gian mụ dành để quản thúc đâu có chịu vào sa-lông làm đẹp bao giờ). Tuần rồi, xem chung kết hoa hậu, tôi toàn nhìn... ngón chân cái, thi thoảng mới dám liếc trộm mấy em. Triết lý cơm-phở luôn đóng đinh trong đầu mụ, mà mụ đâu có biết cơm có thể ăn cơm nguội hoặc chiên, chứ phở có ai ăn nguội hay chiên bao giờ. Cơm dù không ngon nhưng ngày nào người ta cũng có thể ăn, còn phở thì ai có thể xơi triền miên.

Nói chung, lấy vợ là đi tù, đó là chân lý (dù rằng ông vẫn một lòng yêu quản giáo). Ông cứ chuẩn bị tinh thần đi, cái gia đình lý tưởng mà ông mơ ước rồi sẽ thành cái cối xay một chức năng, xay hết mọi ước mơ trai trẻ thành món sinh tố bèo nhèo.

Hôm nay, tôi có hẳn 1h tự do, dĩ nhiên tôi phải nói dối mụ, phải huy động bạn đồng nghiệp, phải lạy lục em lễ tân để lỡ mụ có kiểm tra. Nhưng tôi mất 25 phút viết thư cho ông, còn 35 phút nữa tôi phải đi lai rai cốc bia với bạn bè trước khi... chui về lồng.
Giờ này năm sau, nếu ông quá bức xúc, cứ đến tôi, tôi chỉ cho ông cách khởi nghĩa mà không bị dìm vào bể máu.

Tôi đi đây. Không, tôi bắt đầu khởi nghĩa đây. Cũng phải chọn quán bia gần gần, vì còn cái đồng hồ công tơ mét nữa chứ...


Chào ông,
Mr. KDG[/color]
.
(nguồn Xitrum)[/align]
Ngày tháng ra đi mãi mãi không bao giờ quay trở lại
Đăng nhập để trả lời
0
Sợ bị hôn vào "pháo"
Cô hoa hậu dẫn đầu đoàn phụ nữ hậu phương đi thăm các thương binh ở quân y viện. Đến bên giường của một chiến sĩ, cô hỏi:
- Nhiệm vụ của anh là gì?
- Giao liên.
- Vậy thì em hôn lên "đôi hài vạn dặm của anh" - Nàng nói rồi hôn lên bàn chân anh lính. Tiếp đó, "cô tiên" đến giường bên hỏi:
- Còn anh?
- Sĩ quan tham mưu.
- Ôi, cho em hôn "bộ tổng tham mưu" của anh!
Hôn lên trán chàng sĩ quan xong, qua giường kế tiếp, cô hoa hậu dạn dĩ nựng yêu:
- Nào, chàng trai dũng cảm, hãy nói cho em biết binh chủng của anh?
KDG hoảng hốt co đầu gối lên bụng, mặt đỏ bừng, lắp bắp:
- Em... em xin chị... đừng... Em ở bên... pháo binh.
Ngày tháng ra đi mãi mãi không bao giờ quay trở lại
Đăng nhập để trả lời
0
Ông giáo làng có cô con gái đã đến tuổi cập kê. Một sáng có ba chàng trai đến cầu hôn cùng lúc, anh là thợ cưa (biệt hiệu là dê), anh là thợ chạm biệt hiệu là CL và anh còn lại là sĩ quan quân đội tức KDG.
Ông giáo lúng túng khó xử vì cả ba đều xứng đáng làm rể, chẳng biết chọn ai. Ông nghĩ ra một cách, bèn đưa cho ba người ba ổ khóa giống nhau và nói:
- Cứ coi như là con gái tôi bị nhốt ở trong phòng bằng ổ khóa này, anh nào mở ra trước thì sẽ được lấy nó. Nhớ là lúc mở khóa phải làm thơ vịnh đấy nhé!
Dê cầm lấy ổ khóa, mở đồ nghề ra, vừa làm vừa ngâm nga:
Khóa đồng dù cứng đến đâu
Anh cưa một lúc còn đâu khóa đồng.

CL không kém, lấy búa và đục ra gõ chan chát rồi nghêu ngao:
Khóa đồng anh giữ trong tay
Anh đục cả ngày khóa chịu nổi sao?

Còn KDG, sau phút đầu lúng túng chợt sực nhớ ra điều gì, vội rút khẩu súng lục đeo bên hông ra, hớn hở vịnh:
Súng anh dài chỉ một gang
Với hai viên đạn bắn tan khóa đồng.

Nghe xong, ông giáo vuốt râu cười ha hả, còn cô con gái đỏ bừng mặt. Kết quả thế nào, không nói ra thì ai cũng biết.
Ngày tháng ra đi mãi mãi không bao giờ quay trở lại
Đăng nhập để trả lời
0
KĐG vào quán rượu gọi 2 ly whisky một lần.
Bồi bàn thắc mắc: - Sao anh không gọi một cốc đôi mà lại là hai cốc đơn?
- Tôi nhớ bạn. Tôi gọi cho tôi và anh ấy.
Vài tháng trôi qua... Bỗng một hôm, KĐG chỉ gọi 1 ly whisky. Anh bồi bàn lo lắng hỏi:
- Có chuyện gì xảy ra với bạn anh vậy?
- Không, anh ta vẫn uống như thường. Nhưng tôi quyết định cai rượu![:)]
ở xứ sở của nắng mưa và bão
…sống hết mình yêu cũng hết mình luôn..
Đăng nhập để trả lời
0
Sợ không kham nổi phần thưởng
KDG đốn củi bị rơi rìu xuống sông, anh đang ngồi buồn rầu nhìn dòng nước xoáy thì Bụt hiện lên an ủi: "Đừng buồn! Ta sẽ mò chiếc rìu cho con". Dứt lời, Bụt biến mất và loáng cái ông đã ngoi lên, tay cầm chiếc rìu bằng vàng.
- Đây có phải rìu của con không?
- Thưa Bụt, không phải rìu của con.
Bụt lại lặn xuống nước mò lên một cái rìu bạc, KDG vẫn không nhận. Lần thứ ba, Bụt mò lên cả ba chiếc rìu vàng, bạc và sắt, anh chỉ nhận chiếc rìu sắt là của mình. Thấy anh nghèo túng mà thật thà chất phác, Bụt liền cho anh cả ba chiếc rìu...
... Vài năm sau, KDG đi dạo cùng vợ trên bờ sông xưa, không may cô vợ trượt chân ngã xuống nước. Anh chàng thở phào nhìn xoáy nước, định bỏ về thì Bụt lại hiện ra bảo:
- Ta sẽ mò vợ lên cho con, đừng buồn!
KDG chưa kịp mở miệng thì Bụt đã hiện lên trên mặt nước cùng Cindy Crawford và hỏi:
- Đây có phải vợ con không?
KDG loạng choạng suýt ngã, tim đập thình thịch, vội vàng lí nhí:
- Dạ phải...
- Nói dối! Ta sẽ trừng phạt ngươi!
Trước cơn thịnh nộ hiếm thấy của Bụt, KDG tội nghiệp quỳ xuống nghẹn ngào:
- Mong Bụt hiểu cho, nếu con nói "không" thì Người lại mang lên Claudia Schifer và tiếp tục "không" thì người sẽ vớt đến vợ con, khi ấy con mà bảo "đúng" thì Bụt lại cho con cả ba nàng. Thế thì con chết mất! Không thể nào kham nổi! Hu hu!
Ngày tháng ra đi mãi mãi không bao giờ quay trở lại
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Tiểu thư nhàn rỗi

TTNR thì dễ thương chớ hông có xí quắc luôn [8D] mà sao KDG hông sợ bị chê hay sao mà lại tự khai ra là hôn trộm cô gái xí quắc dzị hén [:D] 


KDG bước vào quán rượu. Anh Dê, người phục vụ chạy lại kéo ghế mời ông ta ngồi và hỏi: “Thưa ngài, ngài muốn gì ạ?”.

- KDG: Tôi muốn gì ư? Một căn nhà lớn, nhiều tiền và một người vợ đẹp.

- Dê: Không phải thế! Ý tôi là, ông khao khát cái gì?

- KDG:Tôi khao khát cái gì ư? Có một tòa lâu đài, trở thành triệu phú và có một cô vợ nhan sắc cỡ hoa hậu.
- Dê: Ông lại hiểu sai ý tôi rồi. Điều ông muốn là gì?

- KDG: Tôi thích con trai hơn, nhưng con gái cũng tuyệt. Chỉ cần nó khỏe mạnh là được.

Anh Dê bực mình:

- Cái tôi đang hỏi là ông muốn uống gì?

- KDG: Sao cậu không nói ngay thế từ đầu? Thế cậu có cái gì?

- Dê: Thật lòng thì chẳng có cái gì cả. Tôi không kiếm được nhiều tiền, lại còn cả ngày phải quẩn quanh trong quán rượu để làm việc.[:D]


Ở đây có tới 4 người "nhàn rỗi". Một người post truyện, hai gã "tán róc" và một gã đang ngồi gõ lan man trong giờ làm việc...
Đăng nhập để trả lời
0
Trong bệnh viện tâm thần, 2 bệnh nhân Vvn & KĐG đi dạo thì Vvn trượt chân ngã xuống hồ bơi, chìm ngỉm, KĐG nhảy xuống cứu bạn đem lên bờ.
Sau khi biết tin về hành động dũng cảm của KĐG, ông Viện trưởng mời KĐG & thông báo:
- "Tôi có 1 tin vui & 1 tin buồn. Tin vui là anh sẽ được ra viện vì anh đã có hành động dũng cảm cứu người, chứng tỏ anh đã lấy lại được thăng bằng & trạng thái bình thường. Tin buồn là Vvn đã treo cổ tự sát trong phòng phơi đồ."
- KĐG nói: "Dạ không phải nó tự sát đâu, tôi treo nó lên cho nó khô đó !"[:@]
ở xứ sở của nắng mưa và bão
…sống hết mình yêu cũng hết mình luôn..
Đăng nhập để trả lời
0
Không bằng lòng với báo cáo của Viện Trưởng Dê, Sở Y-tế cử nhân viên xuống điều tra hồ sơ xuất viện và tái chẩn sức khoẻ tâm thần của KDG.

Nhân viên sở: Theo anh thì ở trong viện này, ai là người bị bệnh nặng nhất?
KDG: Thì ông Viện trưởng Dê chớ còn ai.
Nhân viên sở: Tại sao anh nghĩ như vậy?
KDG: Chớ còn gì nữa. Ai vô đây cũng hai ba năm là xuất viện. Nặng lắm cũng bốn năm năm là ra. Chỉ có mình ổng là ở đây hơn cả chục năm rồi...
Đăng nhập để trả lời
0
Thế là một cuộc tổng kiểm tra diễn ra, nhân viên sở y tế yêu cầu viện trưởng Dê:
- Anh hãy qua chỗ KDG bảo anh ta bán cho anh 1 lít thịt!
Dê chạy đi một hối về nói rằng KDG nhất định không bán thịt cho mình, nhân viên sở cho rằng KDG đủ điều kiện để ra viẹn liền đến chỗ KDG hỏi:
- Có phải vì Dê yêu cầu bán cho 1 lít thịt nên anh không bán à?
- Không phải đâu! Cái lão viện trưởng Dê cứ yêu cầu bán 1 lít thịt mà lại không mang can thì tôi làm sao đong cho hắn được! - KDG thủng thẳng đáp....
Ngày tháng ra đi mãi mãi không bao giờ quay trở lại
Đăng nhập để trả lời
0
LT đang lái xe, bị bể bánh, phải dừng xe lại để lắp bánh sơ cua vô, đậu ngay bên bệnh viện tâm thần. vvn từ phía bên trong bệnh viện chăm chú theo dỗi LT qua hàng rào sắt.
LT tháo bánh ra rồi, để mấy con ốc bù loong cạnh đó, rồi lỡ chân đá trúng 1 cái, 4 con ốc lọt hết xuống lổ cóng ! [:@]
LT đứng lớ ngớ, chả biết phải tính làm sao thì vvn mới kêu lên :
- Ông cứ tháo 1 con ốc từ mỗi cái bánh kia ra mà dùng, như vậy có thể đi về rồi mua thêm 4 con ốc khác sau !
- Ờ hén, ông tài thiệt, cám ơn ông nha !
- Uh, tui chỉ bị điên thui, đâu có ngu đâu !
[:D]
Đăng nhập để trả lời
0
Sao tựa đề là chuyện cười mà khi vào toàn là cự nhau om xòm vậy???
 Người xưa có câu rất hay"ghét của nào thì dời trao của đó"
Tui thấy các you chíc chọt nhau dzữ quá hông lẽ là dzậy?
 Chúc các you có một buổi tối chủ nhât dzui dzẻ và nhớ post nhiều chuyện cười há!!!!
Đăng nhập để trả lời
0
KDG đem chó của mình đến khám bác sĩ thú y.
- Bác sĩ làm ơn cắt đuôi con chó này dùm.
- Trời đất! Sao lại nhẫn tâm làm vậy?
- Thật sự thì tôi không muốn làm vậy đâu, nhưng có một người bạn nói là ngày mai đến ở nhờ, tôi không muốn anh ta thấy bất kỳ một cái gì làm cho anh ta tưởng là được chào mừng cả. Làm vậy cho hắn về mau mau.[8D][:D]
Ngày tháng ra đi mãi mãi không bao giờ quay trở lại
Đăng nhập để trả lời
0
KDG và CL cùng đi dạo trong công viên. CL mắc bệnh nói lắp.
- Này... mày... có... nhìn... thấy... cô... gái... xinh... đẹp... kia... không?
- Đâu ?
- Cô... ấy... đi... mất... rồi.
- Thế mà cũng nói.
- Kìa... mày... có... thấy...
KDG  rất bực mình rồi nên nói bừa luôn cho qua chuyện:
- Rồi tao thấy rồi.
- Mày... thấy... rồi... sao... còn... dẫm... vào... "bom"... của...chó... vậy?
Ngày tháng ra đi mãi mãi không bao giờ quay trở lại
Đăng nhập để trả lời
0
KDG rất thích ăn trứng, sáng ăn trứng, trưa trứng rồi tối lại trứng. Bố mẹ cậu thấy lo lắng, tìm mọi cách làm cho cậu chán trứng nhưng không có tác dụng.
Một hôm, mẹ KDG lấy lốp cao su thái nhỏ bỏ vào chảo trứng chiên để cậu không nuốt được. Nhưng KDG vẫn cố ăn hết thật nhanh. Ăn xong KDG phi ngay ra sân, túm lấy cổ con gà trống lắc lắc và hét:
- Lần sau tao cấm mày dùng... bao cao su nghe chưa!
Ngày tháng ra đi mãi mãi không bao giờ quay trở lại
Đăng nhập để trả lời
0
Chiêu 'độc'
Tại Bệnh viện Tâm thần Trung ương. Trong phòng trực của bác sĩ, KDG hối hả chạy vào.
- Bác sĩ! Bác sĩ cho em một cây đinh 5 tấc với một cây búa đi.
- Chi vậy em?
- Em phải trả thù thằng hớt tóc!
- Tại sao phải trả thù nó?
- Lần nào hớt tóc nó cũng nhấp kéo trúng đầu em chảy máu. Em thù nó lắm.
- Nhưng trả thù bằng cách nào mà dùng búa và đinh?
- Em có cách trả thù này độc lắm, bảo đảm nó hết đường làm ăn luôn.
- Nhưng mà bằng cách nào?
- Em lấy cây đinh 5 tấc đóng vô đầu em rồi ra cho nó hớt tóc, thế nào nó nhấp trúng cũng gẫy kéo nó cho coi....
Ngày tháng ra đi mãi mãi không bao giờ quay trở lại
Đăng nhập để trả lời
0
LT lái xe hơi từ Nha Trang đi Đà Lạt, giữa đường thấy có cô gái rất xinh vảy tay xin quá giang, LT nhận chỡ liền.
Có 1 lúc, sang số xe, LT vô tình chạm lên đùi cô gái, LT rút tay lại ngay. Cô gái nhìn LT, mĩm cười nói :
- Nếu anh thích, có thể đi xa hơn á !
Vậy là LT lái xe vô tới Sài Gòn luôn...
[:D]
Đăng nhập để trả lời
0
Thấy KDG đang cố cưa cẩm một cô gái, LT đến hỏi :
 
- LT: bộ anh thích loại người mập mạp sao?
 
- KDG: đâu có
 
- LT: vậy anh thích người bị hôi nách à?
 
- KDG: không
 
- LT: hông lẽ anh thích người miệng thúi?
 
- KDG: làm gì có chuyện đó
 
- LT: vậy sao anh cưa cẩm vợ tui [:D]
Đăng nhập để trả lời
0
Tiếp...
 
- KDG : cưa cẩm vợ ông cho bỏ ghét, hông được à ! [:D]
 
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 4 5 6 7 8 » »»