Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Như là giấc mơ qua...

586 trả lời, 63.840 lượt xem — Trang 7 / 20
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-30 17:54:28TrucGiang>
 
[/align] 
[/align]Nhẹ nhàng...
[/align] 
[/align]Ngộ gì mà ngộ... ghẹo Người... ngay
[/align]Thoát được  "thiền môn"  tự phục ...tài
[/align]Kinh nhẫn tụng thường nghe muốn chết
[/align]Mõ từ gõ mãi điếc màn tai
[/align]Đã mang trĩu trĩu bao đêm đó
[/align]Mới nhẹ thênh thênh một sáng nầy
[/align]Đợi cánh liền da lòng hết sẹo
[/align]Mênh mông trời rộng lại cùng bay...
[/align] 
[/align]nhé Anh ...
[/align] 
[/align]Trúc Giang 12.8.08
[/align]
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


 Nhẹ nhàng...
[/align] 
[/align]Ngộ gì mà ngộ... ghẹo Người... ngay
[/align]Thoát được  "thiền môn"  tự phục ...tài
[/align]Kinh nhẫn tụng thường nghe muốn chết
[/align]Mõ từ gõ mãi điếc màn tai
[/align]Đã mang trĩu trĩu bao đêm đó
[/align]Mới nhẹ thênh thênh một sáng nầy
[/align]Đợi cánh liền da lòng hết sẹo
[/align]Mênh mông trời rộng lại cùng bay...
[/align] 
[/align]nhé Anh ...
[/align] 
[/align]Trúc Giang 12.8.08
 
[/align]
Ừ thì...
 
Mênh mông trời rộng lại cùng bay
Danh lợi hơn thua những chữ nầy
Đến lúc nên cho vào quá khứ
Hay là hãy gát bỏ ngoài tai
Trăng thanh thưởng thức ra chi sức
Gió mát nhàn du há dụng tài
Lều cỏ tâm đồng câu xướng họa
Ừ thì, người thẳng cụng người ngay
 
hén Em...
 
 
[:)][:D]

Mây thiếu gió, mây buồn rơi xuống thấp
Gió thiếu cây, há được gọi cuồng phong
Cây thiếu hoa, sao tránh khỏi thẹn lòng
Hoa thiếu bướm, hoa thẫn thờ rũ cánh

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-30 09:50:27TrucGiang>
Trích đoạn: Thiên Hùng

 Nhẹ nhàng...


[/align] 


[/align]Ngộ gì mà ngộ... ghẹo Người... ngay


[/align]Thoát được  "thiền môn"  tự phục ...tài


[/align]Kinh nhẫn tụng thường nghe muốn chết


[/align]Mõ từ gõ mãi điếc màn tai


[/align]Đã mang trĩu trĩu bao đêm đó


[/align]Mới nhẹ thênh thênh một sáng nầy


[/align]Đợi cánh liền da lòng hết sẹo


[/align]Mênh mông trời rộng lại cùng bay...


[/align] 


[/align]nhé Anh ...


[/align] 


[/align]Trúc Giang 12.8.08
 


[/align]
Ừ thì...

Mênh mông trời rộng lại cùng bay
Danh lợi hơn thua những chữ nầy
Đến lúc nên cho vào quá khứ
Hay là hãy gát bỏ ngoài tai
Trăng thanh thưởng thức ra chi sức
Gió mát nhàn du há dụng tài
Lều cỏ tâm đồng câu xướng họa
Ừ thì, người thẳng cụng người ngay

hén Em...


[:)][:D]



Hãy Hứa …
 
Ừ thì... người thẳng cụng người ngay
Nhấp ngụm quỳnh tuơng sẽ nhớ hoài
Chẳng thể đông hàn thu úa mãi
Chắc rằng xuân mượt hạ xanh lai
Hơn thua chi mấy rồi…xuôi chuyến
Vinh nhục dẫu nhiều cũng…phủi tay
Còn phút yêu thương đời vẫn đẹp
Đừng làm mưa bão thảm vầng mây
 
Nhé Anh...
 
Trúc Giang 30.8.08
 
 
 
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
Thôi nhé...

Xoa tay ...dỗ giấc rồi ...mơ
Nhớ bè nhớ bạn nhớ thơ phát...khùng
Lại lần tìm đến nhà chung
Nếu không là nợ thì cùng quê hương

Xoa tay ...nằm nghĩ lại thương
Ngón dài ngón ngắn đều chung một bàn
Cớ sao anh cả đầu đàn
Bỏ em bỏ út sang ngang cho đành

Giận thì gọi chúng ...quỳ quanh
Mệt thì kêu chúng quạt hanh sưởi nồng
Chỗ nào trầy xướt da bong
Dành phần em quấn tơ lòng thiết tha

Trái tim Anh rất hiền hòa
Chui vào mới thấy bao la ngọt ngào
Bốn mùa tám tiết nhiệm màu
Vắng mưa thiếu nắng vườn nào xanh tươi

Nhé Anh chín bổ làm mười
Ấu tròn vành vạnh ai cười kệ ai
Tim mình bảo đúng... không sai
Nghĩa tình sao để gió lay sóng đùa

Trúc Giang 07.9.08



 
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
 
Mộng Và Thực

Có lẽ ta già từ lâu lắm
Bởi yêu cốt cách của người xưa
Mở mắt sáng mai đầy nắng mới
Khề khà rượu lạt những hôm mưa

Có ao nuôi cá vườn vừa đủ
Thả rong đâu đó mấy bầy gà
Ai nài hỏi mấy không hề bán
Bạn tới thăm chơi có gọi là

Xanh mướt chung quanh giậu tươi xanh
Dây leo bông tím cánh mong manh
Gió thoảng lung linh bầy bướm lượn
Bốn mùa cảnh sắc bốn mùa tranh

Cách không xa lắm phía sân sau
Rau diếp ngò hành chen chúc nhau
Bạc hà ớt sả cây lá quế
Nồi canh chín tới tỏa ngạt ngào

Bốn góc ta trồng cây bông sứ
Đêm đêm hương thoảng nhớ đường xưa
Một mai cuối hết vùi đâu đó
Còn thấy mùi thơm thuở đứng chờ

Lâu lâu ta cũng đi xuống chợ
Chồm hỗm chờ đem tô cháo lòng
Rủng rỉnh má mầy cho dằn túi
Bạn bè hú hí quán vui đông

Nếu có đứa nào đi trước ta
Sá gì đây đó quảng đường xa
Nhang trầm quyện khói quanh di ảnh
Còn mất nhìn nhau chẳng khác là

Lẽ ra đơn giản chớ nào mơ
Tạo hóa định xong một ván cờ
Dù nay ta được nhiều hơn thế
Vẫn cảm trong lòng kẻ bơ vơ

NhàQuê. 09-09-08


Ờ...phải Đó....

Càng Già càng nhớ chuyện đời xưa
Lẩn thẩn lơ thơ hết chỗ chừa
Có lúc hồn chìm mơ ngược đuổi
Nhiều khi trí bổng mộng xa đưa
Đang cười chợt mếu ...thương thân phận
Mới ngủ lại choàng... giận nắng mưa
Trăm Lão một Ông thơ chín mọng
Thơm tình ngọt ý nhấp càng...ưa...

Trúc Giang 09.9.08

 
 


TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: TrucGiang

Hãy Hứa …
 
Ừ thì... người thẳng cụng người ngay
Nhấp ngụm quỳnh tuơng sẽ nhớ hoài
Chẳng thể đông hàn thu úa mãi
Chắc rằng xuân mượt hạ xanh lai
Hơn thua chi mấy rồi…xuôi chuyến
Vinh nhục dẫu nhiều cũng…phủi tay
Còn phút yêu thương đời vẫn đẹp
Đừng làm mưa bão thảm vầng mây
 
Nhé Anh...
 
Trúc Giang 30.8.08
 
 
 

 
 
[color=blue] Lời hẹn...
 
Đừng làm mưa bão thảm vầng mây
Vơi cạn qua đi nước lại đầy
Đến hẹn trao lời cay khoé mắt
Đoan thề giữ dạ ấm vòng tay
Thơm thơm suốc tóc chườm mơ ước
Ngọt ngọt bờ môi đọng cảm hoài
Thoang thoảng qua mành hương dạ lý
Sương hàn nương gió nhẹ bay bay
 
... trên vai em...!
 
 [:)][:D]
 
Mây thiếu gió, mây buồn rơi xuống thấp
Gió thiếu cây, há được gọi cuồng phong
Cây thiếu hoa, sao tránh khỏi thẹn lòng
Hoa thiếu bướm, hoa thẫn thờ rũ cánh

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-24 13:38:40TrucGiang>

Sáng mai thức dậy ....

Anh biết không, trong im vắng em vẫn nghe lời anh thủ thỉ ...trầm bỗng những âm thanh sáng trưa chiều tối như quyện lấy hồn em....thân thương đến chẳng ngờ....

Hôm nọ bất thường hun hút tin anh lòng em hờn giận tim em khắc khoãi buồn vương... cứ nghĩ vẩn vơ hay là ... một đêm thao thức không yên...

Bây giờ cố vui với những gì mình đang có dù một phút một giây vẫn lung linh diễm tuyệt...Em sẽ không làm cho lòng anh chùng đau u ẩn mà thay vào đó là nhè nhẹ hương yêu...

Đừng nhắc đến chia lìa anh nhé dẫu đã biết rồi không sao thoàt được ...vòng lẩn quẩn đời người....Một ngày kia...vẫn không hình dung đươc em sợ quá anh ơiiiii...
....


Trúc Giang



TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-24 13:46:11TrucGiang>

Hoa tình thơ vẫn nở

Đâu chỉ là trong gió
Mà đầy ắp trong tim
Ngập tràn qua hơi thở
Tiếng tự tình đêm đêm

Đâu chỉ trong giây phút
Mà dài cả trăm năm
Mình đôi hồn gắn bó
Chẳng bao giờ xa xăm

Em cứ thì thầm mãi
Bên đời anh lời tình
Đêm sâu tới bình minh
Đến ngàn năm không mõi

Vẫn nhịp đều đôi tim
Vẫn quyện hòa hơi thở
Hoa tình thơ vẫn nở
Vẫn nồng nàn hương duyên

Trúc Giang

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
 
Lời thầm

Yêu rất yêu dòng thơ buổi sáng
Tựa như men vừa nhấp đã say
Anh không biết sao hoài đưa chuốc
Uống thật nhiều mạch tắt hồn bay

Nếu lỡ say chìm vào mộng đẹp
Em thì thầm kể chuyện anh nghe
Xưa thượng giới một vì sao lạc
Hẹn trần ai duyên kết tơ se

Đi ngược hướng suốt đời không gặp
Mất thật nhiều ngày tháng thanh xuân
Trần ai đã sắp về cõi giác
Bỗng một ngày tim nhịp bâng khuâng

Nhắc lại buổi hẹn thề kiếp trước
Trách hờn anh sao chóng quên rồi
Khi bước xuống thế trần sắc tục
Chuyện đời xưa gió thoảng mây trôi.

Giờ héo hắt chẳng còn mấy nữa
Tia nắng chiều sắp tiễn ngày đi
Chén rượu cay buồn thêm thấm thía
Tình yêu nầy triệu kiếp không di

Hạt linh đơn giữ lòng ấm mãi
Khi cận kề ... thức tỉnh cơn mê
Lúc mệt mõi là nguồn diệu lực
Nhớ mang theo những lúc đi về...

Trúc Giang

 



TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-24 11:03:43TrucGiang>

 Trở lại vườn mơ…

Lâu rồi…
vườn cũ rêu phong
Mình chưa về lại soi dòng sông xưa
Ngày qua
sớm nắng chiều mưa
Không người chăm chút
hoa lưa thưa gầy

Cầu mơ mấy nhịp còn đây
Mà thơ gánh lại khi đầy lúc vơi
Trà thơm rót chẳng ai mời
Cỏ cây dáng úa…
gió lời thở than

Nhưng hồn hoa vẫn dịu dàng
Trong hoang vắng ..
vẫn nồng nàn tỏa hương
Khép mình thui thủi một phương
Trăng là bạn thiết …
canh trường …
chuốc say

Buồn vương héo hắt hình hài
Nét xưa tươi tắn …
mà…
nay đâu tìm
Quanh mình…trời đất lặng im
Như xoa nỗi khổ…
ma`…
tim như vò …

Trúc Giang 08.6.08



TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
 
Vàng Thu

Hễ thu sang ...ngậm ngùi phận mỏng
Trời lại buồn giọt nhỏ thầm đưa
Anh nhớ nhé đừng di trên lá
Để yên nằm ...lịm giấc trong mưa

Có xót xa ...bàn tay nhặt khẽ
Đem về nhà khắc chữ ...vu vơ
Cất đâu đó ...mùa sau ...chiếc nữa
Thu đời mình ...đủ một bài thơ

Trời thay tiết lạ lùng sắc lá
Mỗi thu sang thêm lắm diệu kỳ
Mới năm trước vàng mơ chiều nắng
Đến mùa nầy ướp cả tình...si

Còn nữa chứ... nụ hôn đằm thắm
Phớt nhẹ nhàng lên má lên môi
Còn thủ thỉ Gió ru vào mộng
Hạt mưa đan... tay gối ... tuyệt vời

Trúc Giang 10.10.07

 
 




TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-30 17:55:09TrucGiang>
Trích đoạn: TrucGiang

 
Sáng mai thức dậy ....

Anh biết không, trong im vắng em vẫn nghe lời anh thủ thỉ ...trầm bỗng những âm thanh sáng trưa chiều tối như quyện lấy hồn em....thân thương đến chẳng ngờ....

Hôm nọ bất thường hun hút tin anh lòng em hờn giận tim em khắc khoãi buồn vương... cứ nghĩ vẩn vơ hay là ... một đêm thao thức không yên...

Bây giờ cố vui với những gì mình đang có dù một phút một giây vẫn lung linh diễm tuyệt...Em sẽ không làm cho lòng anh chùng đau u ẩn mà thay vào đó là nhè nhẹ hương yêu...

Đừng nhắc đến chia lìa anh nhé dẫu đã biết rồi không sao thoàt được ...vòng lẩn quẩn đời người....Một ngày kia...vẫn không hình dung đươc em sợ quá anh ơiiiii...
....


Trúc Giang





 


Chỉ Riêng Anh...
 

Hạnh phúc là tình anh gởi trao
Ngàn năm vẫn giống tựa ngày nào
Hồi còn xa lạ Thầy sơ kính
Giờ đã thân quen Ấy ngọt ngào
Từng chút xẻ chia khi hoạn nạn
Rất nhiều an ủi lúc buồn đau
Trong đời có lẽ Anh duy nhất
Cho Nhỏ niền tin thật nhiệm màu

 
Trúc Giang 19.8.08
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
 
 Con Khô Rớt

Mở bịch tôm khô sang keo đựng
Vài con” bất phục” rớt trên bàn
Kể như công thưởng vui vẻ hưởng
Răng già trệu trạo ngon hết can

Có dù rớt đất ta cũng lượm
Tiếc chổ từ xa gởi qua đây
Tôm cá nơi nào mà chẳng có
Thương sao bên đó nhớ bên nầy

Chiêu ngụm trà lài sẳn “đưa cay”
Mới đó thời gian vun vút bay
Nhớ thuở thương hồ thầy đệ tử
Ra vàm ghé bến khắp Miền Tây

Nhóm bếp nửa đêm nấu ấm trà
Lục lạo lon đường mới nhớ ra
Hồi sáng lại quên mua bánh kẹo
Tôm khô thắc ngặt được quá là !

Hồi xưa “tẩu quốc” có vậy đâu
Mắm sống bần chua cũng nuốt nhầu
Ngư ông bày vẽ trà buổi sáng
Tôm khô, chưa chắc dễ “dân giàu”

Nay viết bài thơ như nhắc lại
Miền quê cũng lắm thú ăn chơi
Khô lân chả phụng chà, cao quá!
Quanh quẩn vườn sông đủ sướng đời

NhàQuê, 21-08-08



Phải không...

Trà thơm bén vị ...tôm khô
Hưong quê gợi nhớ tựa hồ đâu đây
Bạn bè thân thích vui vầy
Răng long đầu bạc chừng nầy vẫn như...

Nhấp vào cỡi mối sầu tư
Mở trang ký ức đã nhừ tháng năm
Con tôm khô rớt kêu thầm
Tình sông tình nước thắm đằm biết bao

Thuyền trôi chở ý dạt dào
Đưa người về với thuở nào ngược xuôi
Thương hồ lang bạt xa xôi
Khi lên ...bục giãng lúc ngồi ...rửa tai

Bây giờ nhắc lại như say
Bần chua mắm sống thèm...nay đâu tìm
Lâu rồi kỷ niệm nằm im
Mà con khô rớt làm tim bồi hồi

 Trúc Giang. 22.8.08

 
 


TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-29 19:24:47TrucGiang>
 
 
Thơ Anh
 
Thơ anh nhóm lửa đêm đông
Làm tan băng giá gọi hồng nắng lên
Đường dài bớt nỗi chông chênh
Vực sâu vẫn giữ lòng bền không nao

Khi em cuộc sống đảo chao
Lần tìm về giữa ngọt ngào vườn mơ
Tiếng ru ấm áp vô bờ
Lời ru tựa sợi dây tơ buộc ràng

Góc trời xa… nhớ mênh mang
Tin yêu vời vợi gởi ngàn mây chan
Bóng chiều râm mát dịu dàng
Giữa dòng xuôi ngược giương tàng tỏa che

Em thường khuya… lắng hồn nghe
Hương theo gió nhẹ bên hè thoảng qua
Chở ân tình… chở thiết tha
Sang đây đắp mộng… phong ba ngăn ngoài…

TrúcGiang

(Lục Bát Cho Anh)
 






[/align][/align]
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Thơ anh nhóm lửa đêm đông
Làm tan băng giá gọi hồng nắng lên
Đường dài bớt nỗi chông chênh
Vực sâu vẫn giữ lòng bền không nao

Khi em cuộc sống đảo chao
Lần tìm về giữa ngọt ngào vườn mơ
Tiếng ru ấm áp vô bờ
Lời ru tựa sợi dây tơ buộc ràng
Trích đoạn: TrucGiang

 
 

Thơ ngân khúc nhạc trong ta
Ru bao nỗi nhớ diết da về người
Chênh chao chốn ấy chợ đời
Trong tim vẫn ấm những lời thương yêu..
 
Hi, tình cờ ghé qua Topic của bạn, thấy bạn trùng tên, lại chung Avarta, mình vào làm quen. 
Chúc vui, sáng tác được nhiều nha!

 







[/align][/align]
Có một khoảng trống nơi trái tim còn đập, lúc người rời xa tôi... €) €)
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: NganGiang

Thơ ngân khúc nhạc trong ta
Ru bao nỗi nhớ diết da về người
Chênh chao chốn ấy chợ đời
Trong tim vẫn ấm những lời thương yêu..

Hi, tình cờ ghé qua Topic của bạn, thấy bạn trùng tên, lại chung Avarta, mình vào làm quen. 
Chúc vui, sáng tác được nhiều nha!


Ừ...thì chắc có chút duyên
Cùng chung xóm nhỏ đâu...tiền kiếp xưa
Mặt mày tên bạn  dễ ưa
Xuống trần tui lén...nhận bừa cho...oai...
 
Chúc bạn cuối tuần vui.
 
TG
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0





 
Chứng

Lên đồi nằm sải cổ thư
Chờ tia nắng rọi hiền từ kệ kinh
Chân què ngựa chứng ngẫm mình
Kéo xe tàng tích dặm nghìn cỏ khô
Mở cương tắm suối mơ hồ
Thiên la địa võng tiền đồ mù khơi
Hoàn yên lục lạc rong chơi
Buồn vui giậm cẳng quên đời phía sau
Mắt che roi quất niềm đau
Vó câu đồng loại cơ cầu nhiều phen
Tưởng đâu chân cứng đá mềm.
Đừng tin lần nữa lại thêm đau lòng !

NhàQuê. 16-09-08




  Yên...

Gót chân thiên lý giẫm mòn
Tung hoành trời đất đâu còn chỗ nao
Chiều nay dừng lại vẫy chào
Đồi xanh gió mát thở phào nhẹ thênh
Soãi mình nệm cỏ mông mênh
Xanh rì một cõi suối rền chim ca
Yêu thương dòng chảy hiền hòa
Xoa lành những vết can qua tủi buồn
Nẽo bon chen gối đã chồn
Bình tâm dõi bóng hoàng hôn xuống dần
Ngắm trăng treo dạ tần ngần
Thiên thai trần thế xích gần nhau hơn
Đi đơn nay lại về đơn
Trãi lòng thanh thản tạ ơn đời nầy...

 Trúc Giang 16.9.08

 

 



[/align]
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-19 07:15:29TrucGiang>








Tường Rêu

Đời nầy có trước cả trăm năm
Thế hệ đồng thời mất biệt tăm
Đá xám buồn thiu vờ lặng lẽ
Rêu xanh áo não nén âm thầm
Bao nhiêu lượt khách bao xao cảm
Mấy triệu người ngang mấy xáo tâm
Bất chợt dừng chân lòng lắng đọng
Hình ghi trí khắc tận sâu thâm

NhàQuê. 12-09-08

 




Có khác gì đâu...

Hồn ta rêu phủ đã bao năm
Chỗ dấu loang mờ góc tối tăm
Mưa gội thêm buồn khung cảnh vắng
Trăng soi càng lạnh bước chân thầm
Mây đưa quá khứ về vương trí
Gió kể niềm riêng khuấy động tâm
Những mãng tranh đời tô đủ sắc
Tường nầy duy chỉ một màu thâm

Trúc Giang 12.9.08

 
 





[/align]
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 



Suối cạn...Vì sao...
[/align] 
[/align]Tình Anh ... con nước lớn ròng
[/align]Chợt mưa chợt nắng xuống lòng em đau
[/align]Hôm qua giọt đắng anh trao
[/align]Uống rồi cảm giác nghẹn ngào xót xa
[/align]Vết roi tím vắt ngang qua
[/align]Còn rươm rướm máu trên da trong hồn
[/align]Sáng nầy thay dấu nụ hôn
[/align]Bằng câu thăm hỏi lạnh lùng ...sơ giao
[/align]Đọc xong ngân ngấn lệ trào
[/align]Hỏi lòng không biết vì sao ...thế nầy...
[/align]Tại em lời kể không hay
[/align]Bao nhiêu chuyện ngắn chuyện dài huyên thuyên
[/align]Để anh nghĩ ngợi triền miên
[/align]Khi vui thi ghẹo lúc phiền đắng cay
[/align]Vậy thôi...có lẽ  từ nay
[/align]Anh không thích nữa...em thay tiếng thầm.
[/align] 
[/align]TrúcGiang


[/align]
 
(Lục Bát Cho Anh)
 
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
 
Từ có Anh...

Thương câu lục bát Tình Anh
Ngát màu thanh thoát ngọt lành vị mơ
Thở bằng nhịp điệu câu thơ
Ngủ trong mộng ướp đôi bờ thực hư
Mỗi ngày cảm thấy hình như
Lòng mình nở nụ tương tư thêm nhiều
Nhờ ơn lắp vũng tiêu điều
Đem làn hương diệu gió hiu tỏa ngần
Nỗi đau từ vết sâu hằn
Từng cơn buốt rát đã dần nhẹ phai
Đường thơ phơn phớt dấu hài
Cỏ hoa mươn mướt xanh hoài hồn ta
Cây cao tàng nhánh la đà
Anh che bóng nắng mưa sa ngăn ngoài
Cho em vần lại thêm say
Đời không còn vướng chông gai nát nhầu...

Trúc Giang 16.9.08

 
 
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
 
Cám ơn...xin gởi vô bờ
[/align] 
[/align]Em như lá  úa lang thang
[/align]Một hôm gió thổi vướng ngang vai Người
[/align]Trong mơ khi khóc khi cười
[/align]Tỉnh ra ngơ ngác giữa đời bạc đen
[/align]Không chê phận mỏng thấp hèn
[/align]Phả hơi nắng ấm nhẹ len vào hồn
[/align]Tưới lên  bằng những nụ hôn
[/align]Nuôi xanh màu lá sắc buồn phôi pha
[/align]Lại còn thương ví ngọc ngà
[/align]Trong ngần tình ý mượt mà dáng thơ
[/align]Cám ơn  mưa nắng tình cờ
[/align]Và ơn gió đuổi mây mờ bay xa
[/align]Ơn Anh khơi lại thiết tha
[/align]Cho em còn thấy ngày qua nhiệm màu
[/align] 
[/align]Trúc Giang 25.9.08
 
 
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
 
Lại nghĩ về...
 
Hôm qua nhấp ngụm đường phèn
Cổ đang khô đắng bổng len vị nồng

[/align]Bao nhiêu bệnh chứng hóa không
[/align]Vườn thơ lại trỗ nhánh bông ngọt ngào
[/align] 
[/align]Nắng vàng xua bóng đêm chao
[/align]Trời trong xoá dấu bão lao qua hồn
[/align]Nấm mồ quá khứ vùi chôn
[/align]Bình yên về khoảnh hoàng hôn đời người
[/align] 
[/align]Cho dù môi mắt kém tươi
[/align]Trái tim nhịp vẫn không nguôi rộn ràng
[/align]Yêu anh tình vẫn nồng nàn
[/align]Như khi hai đứa còn đang tuổi hồng
[/align] 
[/align]Vắng tin mỗi bữa em trông
[/align]Tiếng im ngày một bỗng lòng không yên
[/align]Vần gieo xoắn nỗi buồn phiền
[/align]Sợi tơ căng đứt triền miên giọt thầm...
[/align] 
[/align]TrúcGiang 01.6.08
 
 
(Lục Bát Cho Anh)
 
 
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
 
Ước gì...mãi ..xuân
 
Sớm mai còn đọng tinh sương
Lung linh nắng chiếu đẹp dường cảnh tiên
Trong lòng cảm thấy bình yên
Ghé môi hôn nhẹ lên miền dấu yêu
 
Đoá tương tư tím mỹ miều
Hé cười rạng rỡ làm xiêu hồn người
Mây xanh vén một góc trời
Có Anh đứng ngắm mắt ngời niềm thương
 
Cỏ đùa lá hát du dương
Gió đong đưa nhịp duyên hương hữu tình
Giang tay giữ chặc bình minh
Để xuân ở lại ...để mình mãi... xuân
 
TrúcGiang 4.6.08

 
 
(Lục Bát Cho Anh)
 
 


TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Hạt Cát
 
Dấu mình góc nhỏ vườn em
Sáng nào cũng lén nhìn xem hoa cười
Ngất say vì nét môi tươi
Lăn tròn Hạt Cát vờn rơi má hồng
 
Thật là ...dễ ghét ghê không
Cát bay sao lại ...bềnh bồng thế kia
Đầu cành con bướm ghen kìa
Dưới chân ngọn cỏ lắc lia điệu hờn
 
Thì ra...Hạt Cát biết ..hôn
Đã rình từ thuở vườn còn hoang sơ
Chờ ngày hé cánh hoa mơ
Hóa thành lãng tử đề thơ ghẹo Người ...
 
TrúcGiang05.6.08
 
 
(Lục Bát Cho Anh)
 
 
 
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
 
Hờn...
 
Vùng vằng ngọn gió đi qua
Cát không nhúc nhích...
ồ... ra
...là hờn
Lâu lâu G. bỗng lên cơn
Để trăng khuya lạnh buồn hơn xuân tàn
 
Cửa nhà tơ nhện giăng màn
Vắng người chăm chút cỏ lan vào thềm
Đừng nha...
đó khoảng trời êm
Giữa trần bi lụy biết tìm nữa đâu...
 
Cát nằm thao thức canh thâu
Vầng thơ gượng gạo
nát nhầu điệu ru...
Đêm càng sâu thẳm âm u
Sương dần rớt lạnh sao lu
trăng mờ...
 
Cựa mình đau giấc đang mơ
Thẩn thờ lẩn lộn đôi bờ thực hư
Hờn ghen vỡ trái ưu tư
Chắc vườn mai sáng mưa mù giăng giăng...
 
TrúcGiang 06.6.08
 
 
(Lục Bát Cho Anh)
 
 
 
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
 
Chiêm Bao
 
Đêm qua đom đóm lạc đàn
Chui qua bờ trúc bay sang nhà mình
Hỏi hoài sao cứ làm thinh
Lấp la lấp lánh...
thình lình
...hóa thân
 
Nhìn ra...
một thoáng tần ngần
Nửa làn khói nhạt
...nửa phần là mây
Mừng vui khẽ rộng vòng tay
Chợt buồn hụt hẫng...
khói mây tan nhòa
 
Canh tàn thấm lạnh...
nằm co
Tưởng đâu mộng đẹp tròn vo ân tình
Ai ngờ thề nguyện không linh
Đóm hồng vụt tắt...
bóng mình
... vỡ theo
 
TrúcGiang07.6.08

 
 
 
(Lục Bát Cho Anh)
 
 
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
 
Ngông...
 
Ngày đi mình tự khóc mình
Tiếng nghe da diết...
trước
lung linh đèn
Em quì quan mộ mi hoen
Thấy quanh đời chỉ tối đen một màu
 
Qua ngân ngấn lệ dâng trào
Hiện ra kiếp trước ta trao ước thề
Bàn tay vẫy goị em về
Mong manh khoảnh khắc lại kề bên nhau
 
Ừ...
em lại hóa vì sao
Anh vầng nguyệt sáng thuở nào chung soi
Trần gian tìm gặp nhau rồi
Nắm tay mình lại về nơi Nhược Bồng
 
Bắt đầu ngày tháng thong dong
Bình minh chim hót suối trong rãi đàn
Gối tay nệm cỏ mơ màng
Nằm ôn kỷ niệm ...địa đàng trăm năm..
 
TrúcGiang 08.6.08

 
 
(Lục Bát Cho Anh)
 
 
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
 
Ngày không có...Nắng
 
Sáng nay vắng ánh dương hồng
Âm u  mây kéo bão giông đầy trời
Cỏ buồn thốt chẳng nên lời
Hoa tuôn nước mắt...
đâu rồi xuân tươi
 
Mặt trời hí hửng rong chơi
Lênh đênh biển rộng ...
vòng nơi thiên bồng
Bỏ quên hạ giới mênh mông
Ngày không có nắng...
chìm trong đêm dài
 
Lại còn lần lửa hẹn...
...mai
Biết đâu vui bước lại say cung Hằng
Phàm nhân tục thế sao bằng
Tiên nga Ngọc nữ tuyết băng mỹ miều
 
Lần nầy lạc giữa đường chiều
Đêm dần phủ bóng ...
chắc... nhỉêu khê tìm
Gần sang tới bến...
thuyền chìm
Cứ long đong mãi chờ thêm cực lòng...
 
TrúcGiang09.6.08

 
 
(Lục Bát Cho Anh)
 
 
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
 
Giận...
 
Sáng nay vứt gánh tơ tình
Lên chùa gõ mõ tụng kinh ...đỡ buồn
Mà sao Hạt Cát giữ vườn
Lần ra dấu vết....
chạy bươn đi tìm
 
Cả ngày vắng chủ ...
vườn im
Mưa bay lất phất...càng thêm lạnh lùng
Chỗ nầy nước đã mạch cùn
Nơi kia đất sỏi...
cây không tươi mầm
 
Biết rồi...
tại chủ lười chăm
Tối ngày để Cát âm thầm vén vun
Nhọc nhằn nên mới ...
nổi...hung
Lỡ tay làm gãy nhánh hồng ban mai
 
Hối rồi ...
lặn lội đường dài
Lên chùa đứng trước Phật đài...tội xưng
Nghe ra ...
ồ...ngộ quá chừng
Rằng klhông phải lỗi...
mà xưng ...
ngọt ngào
 
TrúcGiang10.6.08

 
 
(Lục Bát Cho Anh)
 
 
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
 
Lạ...
 
Suốt ngày nắng gọi mòn hơi
Không gian im vắng
lá rơi kín vườn
Đêm qua đâu có mưa tuôn
Bão không thấy bóng
sao dường
biển dâu
 
Xác xơ nhuộm đẫm một màu
Kìa hoa cúi mặt
trên cao mây ngừng
Cớ gì trời đất không dưng
Sáng trêu
tối cợt
khi chùng lúc căng
 
Ừ...thôi
đừng mãi băn khoăn
Ba mươi tăm tối
rằm trăng sẽ tròn
Hạn về cây cỏ héo hon
Mưa xuân lất phất
đọt non nhựa tràn
 
Ừ... thôi
đó luật tuần hoàn
Ta
người
chẳng thể chung sang một thuyền
Vừa hôm...
thoảng chút hương duyên
Nay thơ héo rũ...
quên
tiền kiếp xưa
 
TrúcGiang

 
 
(Lục Bát Cho Anh)
 
 


TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 5 6 7 8 9 » »»