Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Như là giấc mơ qua...

586 trả lời, 63.841 lượt xem — Trang 9 / 20


Không Phải Đâu Mà...

Thôi thơ đừng có giận hờn
Ta thèm nghe tiếng thơ hơn bất kỳ
Buồn buồn... ám ảnh phân ly
Quẩn quanh... không thể nghĩ gì tốt hơn

Ngẩn nhìn vai áo thấy sờn
Bước chân in dấu cô đơn một mình
Khoảng dài mong nhớ lặng thinh
Đêm đêm níu chặt bóng hình chiêm bao

Nhớ khu vườn cũ ngày nào
Tinh sương hoa cỏ ngọt ngào hương loang
Bây giờ mưa gió hoang tàn
Lâu lâu giọt nắng ghé sang thăm chừng

Nắng về hoa ngó rưng rưng
Mây mù trước mặt sau lưng vũng sầu
Làm gì có chuyện mưa ngâu
Giăng trên biển nhớ làm cầu anh qua...

Trúc Giang 24.1.08

(Lục Bát Cho Anh)

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Vậy Đó...

Có anh hong lửa sưởi nồng
Nhẹ xoa vểt xướt khiến lòng bình yên
Chút đau bỗng chốc vơi liền
Thịt da êm mát dịu huyền làm sao

Hay là ....Nhỏ ráng chịu đau
Để anh dỗ mãi ngọt ngào thương yêu
Hay là ...Nhỏ cứ...nũng nhiều
Để anh xót dạ ...cưng chìu Nhỏ nha

Dù anh tính nóng như là...
Dang tay... rồi cũng hề hà cười vui
Cục quạu nén xuống ngậm ngùi
Nghiêng bờ vai ấm Nhỏ vùi giấc say

Trúc Giang 30.1.09

(Lục Bát Cho Anh)

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-02 01:30:27TrucGiang>


Xuân ... hào phóng !!!

Xuân đa tình lắm tự muôn đời
Đâu có bao giờ ở ... một nơi
Sáng dạo vườn hoa mơn má thắm
Chiều rong phố hội rỡ môi cười
Nhạc ru hồn thế du dương trỗi
Rượu chuốt tay tiên lã lướt mời
Hào phóng niềm vui cho tất cả
Tha hồ ... chắp cánh vẩn vơ chơiii

Trúc Giang

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Dặn Người...cố nhớ...đừng quên

Lối xưa ngày tháng rêu rong
Chân Người thưa tới hẳn lòng quên Ta
Chợ đông phố đẹp nhẩn nha
Bỏ dòng sông lạnh tím hoa lục bình
Trôi theo con nước vô tình
Nắng khô mưa rũ ai gìn mà trao
Hồn đi tìm lại kiếp sau
Nhớ chờ ...
chưa thấy được nhau...
đừng rời...
Lạc rồi... sợ lắm Người ơi
Bôn ba cõi tục mòn hơi
còn tìm...

Trúc Giang 02.2.09

(Lục Bát Cho Anh)

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Linh Đơn

Đường về có thấy chông chênh
Có nghe đau đớn...
tựa bên vai nầy
Lắng hồn theo tiếng ru say
Trời trong nắng ấm một ngày bình an

. . . . . . . . .

Đêm qua cạn chén linh đơn
Chìm sâu giấc điệp môi phơn phớt cười
Vớt chùm trăng nở vàng tươi
Nhụy lung linh sáng tỏa ngời hương duyên
Miên man bơi giữa diệu huyền
Sông thơ suối mộng chỉ thuyền Ta xuôi
Dọc bờ ai đó vẫy mời
Anh ơi đừng ghé...
dẫu lời nỉ non...

nhé Anh.

Trúc Giang 03.02.09

(Lục Bát Cho Anh)

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Mộng mơ

Chỉ là cơn mưa nhỏ
Rơi hắt hiu trong chiều
Chỉ là cơn gió thoảng
Tỏa thật nhiều hương yêu

Nhớ hôm qua mới gặp
Ta thấy mắt ai cười
Lung linh trong màu nắng
Vườn nở đoá hồng tươi

Ta mang ý tuyệt vời
Thơ vờn bay trong gió
Xôn xao từng bước nhỏ
Mộng đẫm giữa chiều rơi

Bàn tay nhè nhẹ nắm
Mà in dấu tình sâu
Nụ hôn sao đằm thắm
Bềnh bồng trôi...rất lâu

Lời tỏ tình khe khẽ
Hàng cây nghiêng bóng che
Lá trên cành rung nhẹ
Gió thẩn thờ lắng nghe

Mây đang lững lờ bay
Cũng giật mình đứng lại
Vài hạt rớt trên vai
Ru tình thơ đẹp mãi

Ai bảo thoáng mộng mơ
Nhẹ nhàng rồi tan mất
Sao ta nghe rất thật
Rung động cả hồn thơ.

Trúc Giang 20.1.04

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Có Anh

Trong mê tỉnh có bàn tay nhẹ đỡ
Tiếng dỗ dành linh diệu biết bao nhiêu
Từng ngõ buồn anh thổi gió tin yêu
Xen nắng ấm phủ lên vùng tăm tối

Lòng do dự giữa đôi bờ sinh tử
Bước qua rồi xa hẳn bóng người thân
Nếu không đi... bão tố cũng chôn dần
Bao hẹn ước Người ơi ...xin hãy nhớ

Trúc Giang 11.2.09

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
 
HƯƠNG XA !

Mịt mờ xa khuất những thương yêu
Nhung nhớ loang theo vạt nắng chiều
Lối cũ vàng hoe bao xác lá
Đường xưa hiu quạnh bước chân xiêu
Xuân tàn xuân héo thương câu hát
Trăng úa trăng sầu nhó tiếng tiêu
Dư ảnh nhạt nhòa ngân ngấn lệ
Ta về gom lại chút hương yêu !

                        nha uyen


KHOẢNG TRỜI YÊU

Người đi bỏ lại khoảng trời yêu
Xao xác bên song nắng trở chiều
Lối cũ hoa buồn rơi tí tách
Đường xưa lá úa rụng liêu xiêu
Mưa tuôn trên mái nhòa câu hát
Gió thoảng bên lòng nhẹ khúc tiêu
Đã hết những ngày mơ mộng cũ
Người đi bỏ lại khoảng trời yêu
 
Hàn Phong
 
Cho em theo chân Huynh tỷ nhe hì hì...[:)]
Nghĩa tình yêu
 
Ai người hiểu được nghĩa tình yêu
Có lá vào thu gió gọi chiều
Với bướm đồi thông đùa dáng ngã
Cùng hoa nắng hạ rũ lòng xiêu
Trong tay khắp nẻo vùi thi phú
Đôi bóng chung đường ngạo sáo tiêu
Tuổi ngọc trăng ngà xây tháp bạc
Ai người hiểu được nghĩa tình yêu
 
Vancali 2.17.09
Chúc Trúc Giang ngày vui hìhi...[:)]
Khổng Tử có dạy :
- Làm thơ để kết thêm tình bạn
- Làm thơ để phấn khởi đời sống
- Làm thơ để ngợi ca cuộc đời
- Làm thơ để học hỏi đạo lý làm người .
Đăng nhập để trả lời
0

Chào các bạn đến chơi đông vui quá! TG

Giữa Hoang Mang

Bức Tâm Thư thế vòng tay ấm
Ghi dấu yêu dỗ giấc hao gầy
Bao nhiêu trĩu nặng dần bay
Chỉ còn nghe tiếng ru say tình nồng

Cũng không biết vì sao trí quẩn
Đường Đông Tây mỗi lúc thêm gần
Thường trông mây nước bâng khuâng
Mây trôi nước chảy... mộ phần Ta đâu

Chỗ vắng vẻ lòng Ta sợ lắm
Nơi cảnh ...tiên thuyền tục sao lên
Thôi thì tìm chốn không tên
Ta -Người ước hẹn kề bên cùng về...

Đừng núm níu làm chi cõi thế
Bao lằn roi còn rướm da nầy
Xác hồn căng tím đau ngây
Kể ra ngọn cỏ nhánh cây cũng buồn

Trúc Giang17.2.09

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-03-01 15:29:35TrucGiang>


Qua bờ…còn tiếc gì đâu…

Ru tình hà tiện mấy câu
Ngủ không yên giấc buồn đâu kéo về
Đêm dài tiếp nối lê thê
Gió lay tâm sự ủ ê kiếp người

Quờ tay tìm dấu nụ cười
Vô tình vướng phải dòng đời trôi qua
Khe sầu hằn vết phong ba
Trăm năm biển xoáy bờ xa khuất dần

Tà dương…
đứng đợi bâng khuâng
Thuyền không…
ngoái lại
một lần nữa thôi
Cây cao che bóng
xưa ngồi
Dường như nhỏ lệ bồi hồi đưa Ta…

Trúc Giang 28.02.09

(Lục Bát Cho Anh)

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


...

Yêu Anh tấm lòng độ lượng
Như cây toả bóng bên đường
Nắng mưa em về lạc bước
Tàng Anh che chở yêu thương

Em từ đau vùi thương tích
Bình yên anh một góc trời
Tỉnh ra vườn chim gọi nắng
Hồn em quấn quýt không rời

Đi đâu Ta vẫn vui cùng
Một mình rượu thơm cũng nhạt
Mai đừng để lòng lung lạc
Thiện ác biết sao mà lường

Trúc Giang 01.3 09


TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Cám ơn ...

Chợt nghe ríu rít quanh vườn
Hé nhìn ra cửa lạ thường nắng trong
Vẽ lên buổi sáng vầng hồng
Quyện hai nỗi nhớ tim lồng dấu yêu
Hôm nay không tối không chiều
Nắng còn say đọng gió hiu hiu kề
Nắng mơ có gió vỗ về
Gió buồn nắng dịu bốn bề trãi tơ
Một ngày hạnh phúc không ngờ
Cám ơn Người gởi bài thơ ngọt ngào...

Trúc Giang 03.3.09


(Lục Bát Cho Anh)

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-03-31 21:41:00Viet duong nhan>


Một mảnh tình quê

Người đi vạn dặm sơn khê
Mang theo một mảnh tình quê bên lòng


Gió mát trời quê rợp bóng dừa
Bốn mùa yên ả cứ thoi đưa
Rộn ràng cây trái vươn mầm mới
Thong thả tay chèo nhịp sóng khua
Sáng sáng đồng xanh chim chóc gọi
Đêm đêm hồn lắng mõ chuông chùa
Cuộc đời bình dị không khanh tướng
Vẫn ấm nhân tình giữa gió mưa

Vẫn ấm nhân tình giữa gió mưa
Dù mây giăng lối lạc đường khuya
Vai mềm thấm lạnh hơi sương ướt
Hồn lẻ nương về sưởi nắng khô
Điệu hát trong lành xua bóng tối
Lời ru êm dịu mát trời trưa
Ai xa hãy nhớ vòng tay Mẹ
Tiếng gọi muôn đời tha thiết đưa

Tiếng gọi muôn đời tha thiết đưa
Ngọt ngào sâu lắng khó phôi pha
Là niềm cổ vũ khi chùng bước
Đó sức kiên gan lúc bão lùa
Từng mạch máu hồng tim gắn bó
Bao dòng lệ tủi khóc lìa xa
Dù thân chìm nổi đời dâu biển
Một mảnh tình quê chẳng nhạt nhòa.

Trúc Giang 08.11.04

R
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Thôi Đừng Nói Nữa...

Dẫu biết ta dần đi tới
Bờ mê thuyền ghé đưa qua
Dẫu biết rồi chia hai ngã
Mà lòng nghe vẫn xót xa

Trách người buồn bã cứ khơi
Sao không để yên góc trời
Đã hứa cùng về một nơi
Nghĩa gi chậm chân hay vội

Nếu may về bến Bồng lai
Một khắc thế gian ngàn ngày
Chim ca suối hát hồn say
Giấc khổ trần ai bù lại

Đừng làm em rơi nước mắt
Khi còn có thể chia vui
Đừng làm em đêm nằm tủi
Chiêm bao ám ảnh không rời...

Trúc Giang 06.3.09

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Đừng Xa… Dù Chỉ Vần Thơ

Ờ ơiiii... nghĩ vậy sai rồi
Nuớc non thanh tú tuyệt vời riêng ai
Khác nhau vóc dáng hình hài
Không cùng tâm tính đức tài càng phân

Tài ta kém họ mấy lần
Nhưng tâm lương thiện có phần bù qua
Sánh so cao thấp chi mà
Để lòng thanh thản đừng sa lụy phiền

Rượu thơ là thú thần tiên
Theo dòng cảm hứng có duyên thì cùng
Hoà chơi mấy vận vui chung
Chữ không có tội thơ không ý tà

Rủi xui thì chịu thôi mà
Có buồn một chút dần dà cũng quên
Có qua thác có té ghềnh
Mới hay đời chẳng nghĩa tình chi đâu

Vần thơ nếu gởi được sầu
Nếu mang yêu dấu nối cầu chiêm bao
Không qua lạc nhịp làm sao
Thì xin cứ bước cùng nhau xướng hòa

Trúc Giang 07.3.09

(Lục Bát Cho Anh)


TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Ờ…Vậy Đó…

Vì nếu không… sao đêm dài thao thức
Bên đèn khuya nắn nót điệu yêu thương
Vành vạnh nhớ nối hai bờ ấm lạnh
Biến ngọt ngào biển mặn chẳng còn vương

Vì nếu không… sao tim thường đau xiết
Vắng một ngày buồn quẩn trí mông lung
Âm vọng khác… như mình đang thở khó
Muốn chia phần... hai nửa gánh cùng chung

Vì nếu không… chắc ngày luôn tẻ nhạt
Vườn khô cằn cây cỏ chẳng đơm hoa
Có thương yêu trời dất mới dịu hòa
Ta cũng vậy… mảnh hồn thôi rách nát

Trúc Giang 15.3.09

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Lời Cho Anh

Nhớ Anh lòng bỗng rộn vui
Giữa nồng hương sứ thoảng mùi thanh tao
Diệu kỳ là khoảng trời sao
Có bờ vai ấm tựa vào nằm mơ
Có khi đâu phải tình cờ
Mà đi tìm mãi đến giờ mới ra
Cầu Ô rưng rức nhìn qua
Thân còn vương tội nên ta đành ...chờ...

nha !!!!!

Trúc Giang 17.3.09


(Lục Bát Cho Anh)

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Ví Dụ...

Nếu mai thức dậy thấy vườn không
Vắng tiếng chim ca thiếu nụ hồng
Cây cỏ chờ mưa thoi thóp thở
Bướm hoa nhớ nắng thẩn thờ mong
Đường quanh trơ lạnh chân mờ dấu
Lối phủ mù sa hương nhạt nồng
Chắc hẳn lòng mình đau đớn lắm
Mà thôi... ai xé dãi tâm đồng...

Trúc Giang 20.3.09

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Nhập Dòng...

Như vừa trầm mát dưới sông
Như vừa phơi nắng trời trong trên đầu
Như vừa trút cạn nỗi sầu
Như vừa mở cửa ngạt ngào hương hoa

Vì Em buồn đã trôi xa
Vì Em tay khéo kết hoa đan tình
Vì Em một tập sách xinh
Vì Em đang trải lòng mình thành thơ

Nếu không ngày đó tình cờ
Nếu không kiếp nọ hẹn chờ nhân gian
Nếu không trăng uyển mơ màng
Nếu không ...chắc sẽ buồn chan ngập hồn

Nên ngày mở mắt...Cảm Ơn
Nên ngày rộn rã giận hờn yêu thương
Nên ngày mọc nhánh uyên ương
Nên ngày khắc dấu lạ thường lên tim

Hẹn nhau có lạc nhớ tìm
Hẹn nhau chia xẻ nỗi niềm dẫu chi
Hẹn nhau gìn giữ những gì
Hẹn nhau dầu chẳng... chẳng di đổi dời

Thương sao bóng lẻ bên đời
Thương sao gặp khó cho lời nhủ khuyên
Thương sao quá đỗi quá hiền
Thương sao thao thức từng đêm vui buồn

Có khi nóng giận điếng hồn
Có khi nhung nhớ như không thể nào
Có khi lòng trĩu cơn đau
Có khi sóng sánh nhiệm mầu đưa sang

Lòng tin vào những nồng nàn
Lòng tin có thật muộn màng dấu yêu
Lòng tin mất mác đã nhiều
Lòng tin tìm gặp được điều ước mong

Trời thơ đâu chỉ đôi dòng
Trời thơ mây ửng bềnh bồng xưa sau
Trời thơ ướp mật tình trao
Trời thơ biến cả chiêm bao thành ngày

Nầy thuyền gặp sóng lắc lay
Nầy đời hụt hẫng vùi cay nuốt sầu
Nầy chân kề mé vực sâu
Nầy bàn tay đỡ lo âu vỗ về

Từ trong hơi ấm tràn trề
Từ tim khép lại say mê điệu vần
Từ đêm ngóng đợi bâng khuâng
Là Từ khi ấy ta gần biết bao..

.Trúc Giang 26.3.09

(Lục Bát Cho Anh)

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Xin Đừng Lấy Mất Khoảng Trời...

Thường khi chim hót có đôi
Vườn chan nắng ấm mây trôi bềnh bồng
Góc sân bum búp nụ hồng
Bướm dang cánh mỏng hoa lòng hé tươi

Sáng nay vắng bóng nụ cười
Cành trơ gió lặng đâu rồi tiếng oanh
Tơ vàng buổi sớm mong manh
Sắc xuân đượm thắm giờ xanh xao nhiều

Lưa thưa bụi cát như trêu
Không vương trên áo mà khêu giọt buồn
Đưa tay giấu ngọn triều cuồng
Xô vào cõi vắng đừng tuôn vào đời

Để còn đâu đó khoảng trời
Để vườn cổ tích còn ngời ánh trăng
Để hoa đơm kín chỗ nằm
Để em còn lắng bổng trầm điệu thơ...

Nhé Anh...

Trúc Giang 03.4.09

(Lục Bát Cho Anh)

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Không...Không...

Khi không quàng gánh ưu phiền
Để đêm thao thức không yên chuyện người
Không còn bóng dáng nụ cười
Sớm mai không thấy mây trời rất xanh

Sao không tắm suối trong lành
Đừng cho gió đẩy tròng trành thuyền mơ
Nhớ mình hẹn với nhau chờ
Không ai được phút hững hờ với ai

đó Anh...
Trúc Giang 05.4.09

(Lục Bát Cho Anh)

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Cho nhau...

Nhỏ đâu là ... lương y
Chỉ có tình nhu mì
Để ngọt ngào ấp ủ
Anh ngon giấc hằng khi

Nhỏ đâu là sợi chỉ
Làm vưóng vít đời anh
Góc trời mộng xanh xanh
Cuối đường anh soãi cánh

Ừ thì đã từ lâu
Nhỏ ngủ vùi yên ả
Quen với nhịp đêm sâu
Tiếng ru huyền diệu lạ...

Nhỏ khởi từ hư hao
Bờ xa sóng rạt rào
Gom từng hơi thở khó
Chắt chiu nửa đời trao

Trúc Giang 06.4.09

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Còn Đây...

Lơ đãng đưa tay ngắt nụ tình
Tim khờ bỗng mọc nhánh tươi xinh
Rực ngời sắc lạ trần ai hiếm
Tỏa ngát hương huyền hạ giới ...khuynh (*_+)
Tiên nữ thương thầm mơ ... ấp ủ
Mỹ nhân trộm nhớ ước kề bên
Chỉ riêng Vậy Đó ngày đêm ghéttttttttt
Nghe tiếng Ờ ơiiiiii..phát...bực mình

Trúc Giang 04.4.09

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Cho Anh

Vui buồn mình hứa ...chia chung
Sợi dây cảm xúc lạ lùng trói nhau
Chất thơ là máu dâng trào
Hồn thơ là mật ngọt ngào kết tinh

Đi về đâu tủi một mình
Trong lòng vắt vẽo bóng hình Người-Ta
Nói cười âm vọng như là
Có ai nghe...trộm ..liếc qua...lén... tìm

May mà nhốt kỹ trong tim
Mấy tầng che kín nỗi niềm thương yêu
Tội cho gió chở sáng chiều
Cũng không sao kịp thật nhiều nhớ mong...

Trúc Giang 27.3.09

(Lục Bát Cho Anh)

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Vậy Đó ...

Bắt đầu từ dạo...em không biết
Đêm dịu lắng chờ những điệu ru
Có lúc chiêm bao tràn mộng ước
Canh dài lắm bữa cũng âm u

Như mới vừa thôi... buồn muốn khóc
Biết sông triều cạn đường không xe
Trời khuya đứng gió oi nồng quá
Dỗ giấc trần ai giữa hội hè

Sao hỏi rằng em ...có đợi chờ
Sao không ...là một... trả lời cho
Sao còn đứng đó ..trêu người mãi
Hay tại thích nghe... cố...giả vờ

Thì nói thiệt nè... Em Nhớ Anh
Ngày bao nhiêu chuyện để riêng dành
Sợ ...vui quên mất nằm ôn lại
Thao thức đến mòn canh hết ...canh

Trúc Giang 22.3.09

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Một Ngày...

Mấy hôm đầu óc lững lơ
Chiêm bao thấy số như cờ bí quân
Băng sông thì giáp tử thần
Lui vào trướng thủ lại gần như ngơ

Ngũ ngôn tình ấm bài thơ
Thất ngôn xiết nhẹ sợi tơ vô hình
Mặt trời soi chỗ u minh
Một ngày hư thực trở mình gọi Anh

Nắng đang soãi bước trên cành
Gió ào qua cửa thư xanh quãy về
Vai sờn áo vướng...sơn khê
Li ti Bụi Cát mãi mê đường dài

Choàng tay ôm hết một ngày
Một ngày hạnh phúc một ngày rất thơ
Một ngày vừa thực vừa mơ
Một ngày đổi cả kiếp người phù du...

Trúc Giang 09.4.08


(Lục Bát Cho Anh)

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Nếu Như...

Suối nép mình chốn rừng sâu thăm thẳm
Lòng đơn sơ không giấu vết lăn trầm
Cơn bão biến xô vào hồn sỏi đá
Tưởng cạn dòng khô chết giữa lặng câm

Ngày định mệnh gió tha về Hạt Cát
Thả bên bờ khơi nước đổ về xuôi
Cây bỗng lớn phủ rộng tàng che nắng
Mát ngọt dòng ...từ đó trở màu tươi

Cũng từ đó lòng suối ôm huyền thoại
Đêm tự tình trong trẽo ánh trăng soi
Rừng mang mang hương thoảng ngộp đất trời
Dẫu tiên cảnh... dẫu Bồng lai ...sao sánh

Bỡi yêu dấu...bỡi nồng nàn ...da diết
Chỉ tim phàm mới cảm nhịp hòa chung
Bước dâu biển nếu ngày kia in dấu
Suối cạn dòng cuồng nộ Cát bay tung...

Trúc Giang 10.4.09

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Cho nhau...

Em nào có bắt Anh bù
Nợ thì để đó từ từ ... mất đâu
Trèo non hay lặn biển sâu
Thiên đàng Địa phủ... còn lâu thoát vòng

Chỉ cần mai sớm đóa hồng
Chỉ cần chiều tối thong dong mấy vần
Chỉ cần đêm thẳm ân cần
Chỉ cần bữa bữa cho gần mơ hơn

Em không thích cứ giận hờn
Để rồi quẩn trí tan hồn vì anh
Vườn thơ mình đã ươm xanh
Ngày nào cũng rộn tiếng oanh ngọt ngào

Mong manh hư thực em trao
Hoàng hôn cuộc sống cho nhau thật tròn
Lỡ mai hơi thở đã mòn
Giữa lòng ân oán chỉ còn yêu thương....

Trúc Giang 19.4.09


(Lục Bát Cho Anh)

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Chuyện xưa

Phật Ấn Đông Pha cùng tọa thiền
Tưởng Tô an lạc ngộ từ duyên
Ai ngờ cao hứng cho Người...tục
Lầm nghĩ … khoái lòng ngỡ Tớ …Tiên
Sĩ ví sư ngồi …phân một đống
Sư nhìn thế sĩ...Phật trang nghiêm
Văn hay chữ tốt …bồ sao đủ
Chân lý thông rồi tịnh mới ... thiêng

Trúc Giang 19.4.09

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0


Ờ…

Đâu phải đơn thuần trắng đen sợi tóc
Nước thời gian mau đổi sắc thay hình
Mắt nhìn xấu lòng không ưa ...có thể
Nhưng …vô duyên chưa hẳn đã vô tình

Lược gương đó… từ ta đi còn dõi
Khắp trong ngoài treo sợi tóc trừ ma
Tiết đông lạnh biến thành roi quất buốt
Ngày nắng hè hừng hực lửa không tha

Sợi tóc xanh… vô tình …ờ có lẽ
Rớt trong đêm quá khứ… lạc trời xa
Còn vướng mãi cột ngày hiu hắt sống
Không cho cây trỗ nhánh gọi chim ca

Sợi tóc bạc… thôi đừng ai cúi nhặt
Để theo về cát bụi giấu sầu đan
Đừng ai ngó rồi quay lưng chẳng thiết
Thăm thẳm sâu …sợi tóc lại bàng hoàng

TrúcGiang 21.02.09

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0