Diễn Đàn » Nhật Ký online

Khi buồn ta viết............

223 trả lời, 32.390 lượt xem — Trang 7 / 8
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-06 23:15:58huongtran87>
Dường như ta càng say càng trở nên trầm lặng, ta biết mình vốn chẳng lắm lời như thời còn vô tư nữa, ta lớn hơn suy nghĩ nhiều hơn và cũng khóc nhiều hơn nữa. Ta đã say rất say hay ta chỉ giả vờ say nhĩ, anh có lẽ ta chưa bao giờ cảm nhận được tình yêu anh dành cho ta nhưng có lẽ bây giờ ta hiểu rằng anh tôn trọng ta thật nhiều......Ta có lẽ sẽ mỉm cười cám ơn anh tất cả cám ơn tình cảm anh dành cho ta dù biết rằng ta sẽ chẳng bao giờ nói những lời đó với anh, cám ơn cuộc sống đã cho ta gặp anh.
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0
Lâu rồi ta không không tìm đến người bạn quen tâm sự vui buồn cứ mỗi lúc vui buồn ta lại trầm mình vào điệu nhạc. Ngày mai là bao giờ ngày ta trở về với ngày xưa.
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0
Lâu rồi ta bỏ rơi dòng nhật ký chìm mình vào dòng nhạc, cứ nghe rồi ngủ chẳng bận tâm hay suy nghĩ nhiều nên mọi người ai cũng bảo ta có vẻ mập hơn, ừ cũng đúng ko có gì để suy nghĩ hay ta dường như chẳng muốn suy nghĩ nên cứ ngủ mỗi khi ta rảnh rổi.Nhưng ta cũng tự hiểu rằng đó là cái giả dối của riêng ta, ta không dành cho anh cái tìm cảm sâu tận đáy lòng mình nhưng cũng không nhẫn tâm xua đuổi, ta cái tàn ác của ta đâu rồi nhĩ. Ta vô tâm ta hững hờ với ta mọi thứ bây giờ sao quá vô nghĩa, ta tìm chút ý nghĩa của cuộc sống nhưng vẫn được một con số không, sống chỉ để sống vậy sao......cuộc sống ơi đã bao lần ta đi tìm ý nghĩa, xin cho ta một chút thôi ánh sáng của câu trả lời ngoài những tuyệt vọng cứ năm sâu trong lòng, cứ âm ĩ nhấn chìm ta.
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0
Ta rồi cuối cùng cũng trở lại với mi cuốn nhật kí nhỏ của ta ah, ta cứ nghĩ rằng khi ta viết blog với những người bạn thật quanh ta ta có thể tìm được sự đồng cảm nhưng ta đã sai ta viết làm gì nhĩ khi những người bạn quanh ta chẳng một ai hiểu cho ta , vậy là thôi ta sẽ tư viết cho riêng ta, ta sẽ an ủi cho chính nổi niềm của cuôc sống để ta còn thấy rằng ta hiểu bản thân ta.
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0
Cho đấn tận bây giờ ta vẫn ko tìm ra một chân lý cho riêng mình nhỏ bạn cứ bảo rằng sao ta ko học cách chấp nhận cái mới để quên đi cái củ, ta thật sự cũng muốn mà nhỏ nhưng sao nó khó quá, ta dường như không thể quên được anh, nhưng chính ta cũng biết rằng cả hai ko thể nào quay lại, ta đang vì cái gì nhĩ, vì tự ái của riêng mình để rồi ta biết rằng từ đây ta và anh sẽ là hai đường thẳng song song ko bao giờ gặp lại.
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0
Một tuần spring break ở nhà sao cảm thấy buồn và nhớ lớp học quá, con người quả là ngộ khi đi học cứ mong được nghĩ rồi khi nghĩ lại mong được đi học. Hôm nay nhóm bạn đi Washington DC chơi, hix hix mình thì ở nhà, rồi New York cũng không muốn đi, có lẽ dịp hè đi sẽ vui hơn nên cái bệnh làm biếng của mình ko muốn dậy sớm để đi chơi tí nào. Tuần này ở nhà mà toàn bệnh rồi bệnh, viêm họng rồi mọc răng nữa chứ, hix hix gần 21 tuổi mà mình cứ bị chọc là con nít tủi thân dễ sợ. Giờ này có lẽ nhỏ đang đi chơi, vậy cũng vui nhưng mình biết có điều gì rất khác ở tình bạn của hai đứa nhung mình mong rằng đó là điều sai.
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0
Trời mưa cứ mưa tầm tã ta một mình lang thang khắp đây đó, cứ một mình ta chọn những gì ta thích ko phân vân, đôi khi người ta cũng cần một người bạn nhưng với ta cảm giác cô độc cũng tốt. Trên đường phố tấp nập nhiều ánh mắt nhìn ta đến lạ lùng ta phớt lờ qua rồi một mình lại tiếp tục lang thang, thỉnh thoảng ta biếng lười khép chiếc ô nhỏ cho những hạt mưa rơi nhẹ trên đầu lành lạnh, cô đơn.Rồi lại tiếp tục những ánh mắt nhìn ta đến kì lạ, và hình như ta đã quen với điều đó những lúc lang thang những ánh mắt nhìn ta khó hiểu đến lạ, tại sao nhĩ tại sao họ lại nhìn ta chứ, ta bình thường chỉ thích cảm giác lang thang. Mùa xuân lại về trăm hoa đua nở ta sẽ tiếp tục những hành trình lang thang , cô độc mà dường như không cô độc của riêng ta sau những ánh mắt la lùng.
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0
Tin mình được nhận học bỗng làm mình vui thật nhiều nhưng cũng nhớ nhà đến kinh khủng, mình muốn gọi báo cho ba mẹ đầu tiên nhưng ko ai bắt máy mình thật là buồn. Vậy là những cố gắng của mình cuối cùng cũng được đền bù, nhưng ngày mai sẽ là một ngày cố gắng khác, cố gắng thực hiện những ước mơ cho tương lai nhỏ bé.
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0
Buồn là gì nhĩ sao ta không thể tự mình thoát ra khỏi nỗi buồn, ta muốn đến một nơi nào đó chỉ mình ta ta muốn cứ ở mãi đó, khóc ta muốn những giọt nước mắt cứ chảy dài đến khi nó tự khô cạn, ta muốn nghe tiếng sóng biễn vỗ về ru ta giấc ngủ diệu êm, ta muốn.........muốn chạy trốn thế giới quanh ta , ta muốn trút gánh nặng trần gian làm kẻ lang thang giữa cuộc đời nhưng ta không đủ can đảm để làm những gì ta muốn. Ta yếu đuối mang quá nhiều gánh nặng để đôi vai nhỏ bé muốn đáng ngã ta giữa cuộc đời quá nhiều mâu thuẫn quá nhiều nỗi buồn quá nhiều tính toán nghĩ suy, ta ơi biết làm sao để tiếp tục tranh đấu giữa cuộc đời.
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0
Hôm nay sinh nhật em gái vậy mà mình chỉ có thể chúc mừng qua phone, em mình chắc đã lớn hơn nhiều hơn một năm rồi còn gì nữa rồi nghe kể chuyện nhóc em trai sao mà nhớ nhà da diết, nhớ tất cả mọi người nhớ ba nhớ mẹ, nhớ cả những lúc bị la khi chạy dòng dòng với nhóc em trai, bây giờ nếu có trở về nhà liệu mình còn dám cùng nhóc em trai chạy dài dưới những cơn mưa, liệu những gì là của ngày xưa cũ sẽ trở lại hay nó sẽ không và không bao giờ trở lại nữa..........những ngày xưa ơi cùng ta đi mãi nhé chặng đường dài để cảm thấy may mắn khi ta vẫn còn có những ngày xưa để nhớ......để mong được trở lại và quay về....
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0
Có phải như những gì nhỏ bạn nói ta bắt đầu yêu anh, bắt đầu nhớ đến anh, ta vốn sống vô cảm ta che giấu tất cả mọi cảm xúc của mình vậy thì sao nhỏ có thể nhận ra. Có lẽ trái tim ta đang lỗi nhịp ta đâu phải là sắt đá để không biết yêu thương để luôn hờ hững bước qua anh cứ xem như xa lạ, hai năm không quá dài cũng ko quá ngắn, hai năm anh dõi theo từng bước chân ta trong khi ta luôn hờ hững....... liệu thời gian có đủ để thay đổi chút gì trong ta về anh?
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0
Ta dường như đang cuốn mình vào dòng xoáy của chính mình, ta cứ nghĩ mình đã quên anh quên để không bao giờ nhớ nữa vậy mà lòng vần tràn ngập muộn phiền về anh. Khi anh thất hứa một lời hứa không quan trọng mà lòng ta đã cảm thấy hụt hẫng vậy sao, cả ta và anh bây giờ ai cũng có thế giới riêng của mình không còn vướng bận gì đến nhau thì tại sao tại sao ta lại cứ như vậy, cứ muốn tìm đến anh , cứ muốn được anh quan tâm, đó là chuyện đã qua đã qua từ rất lâu rồi vậy thì tại sao ta lại như vậy, tại sao ta ko tìm cuộc sống riêng và chúc cho anh hạnh phúc. Ta muốn hét thật to ta ghét anh ta muốn send cho anh hàng ngàn msg để anh hiểu hiểu những gì trong lòng ta nhưng ta biết rằng mình không thẻ làm tổn thương anh thêm một lần nữa ta không thể khi biết rằng bên anh đang có một người con gái khác ta không thể làm trẻ con mãi. Ba năm quá dài để ta vẫn nhớ , ba năm không một lần gặp lại anh sao ta vẫn nhớ nhớ đến da diết, để rồi ta một kẻ si tình vượt nữa vòng trái đất mong được gặp anh, nhưng rồi lại cũng ko đủ can đảm nói rằng mình gặp nhau được không, sao trong ta qua nhiều điều xuẩn ngốc, ta vẫn được gọi là thông minh là kiêu ngạo là người vô tâm không biết chạnh lòng nhưng có ai hiểu rằng lòng ta gục ngã trước anh mối tình đầu vụn dại, làm sao để ta quên được anh làm sao để ta thoát khỏi chiếc bóng tình yêu vô hình ta mang nặng trong tim.
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0
Ta ghét nhất những kẻ nói dối vậy mà ta lại đang tập tành nói dối ko cười mà có lẽ là ta giỏi chăng hay vì ta chưa bao giờ nói dối nên ta đã được tin. Ta ghét mình ghét cái cách mà ta đang sống chao ôi sao giả dối quá ngay cả đến cách nói cười như vậy có thật là cuộc sống ko? Ta biết nhiều người nhìn ta với anh mắt ngưỡng một trông mắt họ ta quá hoàn hảo ta có tất cả mọi thứ nhưng ai hiểu rằng sâu bên trong ta là những điều khác một con người khác ta đang cố che giấu. Ta cũng thích rong chơi thích phá phách cũng thích như các bạn cùng lứa tuổi nhưng ta không có can đảm , đôi khi nhìn đóng bài tập ta chẳng muốn nhìn vào nhưng ta cũng ko đủ can đảm bỏ rơi ta sợ nhìn ánh mắt thất vọng của gia đình , ta không muốn một lần nữa trượt dài trước cuộc sống nhưng chao ôi ta ghét bản thân mình vì bên trong ta đang chất chứa thêm một con người khác,..... xin đừng nhìn ta bằng ánh mắt hoàn hảo vì ta cũng chỉ là một con người rất bình thường mà thôi.
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0
Lại một giấc mơ kì lạ với em, sao em lại mơ thấy anh, em thấy anh lạnh lùng hờ hững bước qua em không hề ngoảnh lại em đã biết điều đó là sự thật nhưng sao giấc mơ vẫn làm lòng em đau đến vô tận. Anh có bao giờ nghĩ chúng ta sẽ gặp lại nhau nó sẽ như thế nào nhĩ, anh có bao giờ những giác mơ của em thành sự thật, anh làm sao để em quên anh không thấy mình cô đơn khi anh hờ hững bước qua em như hai người xa lạ. Em ước mình quên được anh như chưa bao giờ được biết anh vậy.........nhưng có lẽ nó thật quá khó đối với em.
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0
Một ngày trống rỗng với nhiều muộn phiền ta muốn chạy trốn tất cả mọi thứ muốn chạy thật xa nơi không còn ai biết đến ta nữa , ta ước mình có một tâm hồn bình an trong cuộc sống mà chao ôi sao thật khó. Ta đã từng nghĩ rằng mình hạnh phúc nhưng ta đã sai cái hạnh phúc mỏng manh đã tuột khỏi tầm tay ta mất rồi, ta lên kế hoach chạy trốn ta sẽ có rất nhiều lý do để gia đình chấp nhận cho ta một chuyến đi xa đi thật xa, đi để tìm sự bình thản cho tâm nặng trĩu của riêng ta. Mẹ bảo rằng đó là những người thân ta chưa bao giờ biết mặt nhưng họ sẽ rất thương ta, họ sẽ che chở và đùm bọc cho ta tất cả , có thể nó đúng và cũng có thể nó sai nước Mỹ làm con người ta thay đổi nhiều hơn mẹ vẫn tưởng nhưng có gì đi nữa ta cũng bất chấp, ta đang muốn chạy trốn khỏi nơi này thì phải chăng đây là cơ hội tốt nhất cho ta, có lẽ chỉ duy nhất mình nhỏ sẽ buồn khi ta ra đi mà thôi. Nhưng nhỏ sẽ hiểu và thông cảm cho ta đúng không nhỏ, nhỏ ah ta đã sai và sai rất nhiều lần rồi lần này ta mắc phải một sai lầm nữa cũng đâu có sao, nơi nào có nỗi buồn ta sẽ chạy trốn ta không can đảm để đối đầu vậy thôi, rồi ta sẽ gọi cho nhỏ cái ngày ta quyết định ra đi nhỏ ah ta sẽ rất nhớ nhỏ . Nhỏ ah có lẽ nhỏ cũng không bất ngờ đâu nếu ta nói với nhỏ điều đó đúng ko, tha lỗi cho ta.
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0
Giọt nước mắt bây giờ có phải là muôn màng cho tất cả, sao ta cứ luôn đánh rơi đi tất cả mọi thứ mà ta có. Ta cố tìm đến nơi ta có nhiều bạn bà cố tìm chút niềm vui nhưng ta dường như vô vọng , ta không thể nào tập trung, ko thể nở dù chỉ là một nụ cười gượng gạo. Khóc ta đang cố khóc nhưng bao nhiêu nước mắt để xóa hết nỗi buồn ta đang mang, ta muốn trở về nhà, giờ đây với ta ước chi có một mái nhà để được ba mẹ che chở, ta tuyệt vọng đến vô cùng......giọt nước mắt ơi sao ngoan cố cứ nằm sâu trong nỗi buồn. Ta khóc trong nỗi buồn trong nỗi tuyệt vọng dù biết rằng mọi thứ đã muộn màng, một lần nữa ta bỏ rơi mình trước cuộc đời, bơ vơ nơi xa lạ cố tìm chút thân quen........dù biết rằng mọi thứ giờ đây chỉ là nỗi tuyệt vọng.
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0
Những giấc mơ cứ lặp đi lặp lại nhưng cho đến bây giờ ta mới có một giấc mơ để được gặp anh, tự nhiên thấy mình trống trải đến lạ lùng, quá khứ ta vẫn biết đó là quá khứ không bao giờ quay lại thì tại sao trong ta luôn suy nghĩ để đêm về những giấc mơ cứ ập đến. Một giấc mơ kì lạ ta thức dậy vào giữa đêm khuya ta biết mình đã quá suy diễn quá viễn vong nhưng cũng chỉ ngồi đó lặng im đếm thời gian trôi, ta cứ tự hỏi lòng bao giờ ta sẽ hết có những giấc mơ như vậy, những giấc mơ về những ngày cắp sách ta gặp anh như hai kẻ xa lạ dưới mái trường thân quen, hay ta đang cố ôm thật chặt quá khứ không muốn buông ra với những gì là thực tại. Lòng ta tràn ngập những suy tư hay ta sẽ tìm đến anh gặp anh một lần sau cuối trút bỏ những gánh nặng lòng đang vương rồi mãi mãi chôn sâu mối tình đầu vào dĩ vẵng vĩnh viễn như một giấc mơ tràn ngập hạnh phúc........để biết rằng thực tại ta đã mất anh. Nửa vòng trái đất ta đã cố vượt qua vậy tại sao chỉ một vài bước chân nhỏ ta lại ngập ngừng......thời gian ơi biết rằng không trở lại quá khứ là những gì đã đi qua sau ta cứ nặng mối tương tư.
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0
Cứ mỗi lần tìm đến nhật ký là một lần trong ta cứ biết bao nhiêu chuyện muồn phiền , hay phải chăng ta là người quá đa sầu đa cảm. Hơn một năm rồi ta không tìm đến biển, chút mặn thân quen ngày xưa cứ mỗi lúc buồn ta gục đầu trên cát nghe sòng biển rì rào ta thì thầm bên biển những nỗi buồn không tên, ta kể hết cho biển như một người bạn thâm giao vậy mà có lúc ta lại lãng quên biển chỉ vì lý do ta bây giờ xa biển.....chắc biển ghét ta lắm phải không? Biển ah mai ta sẽ về bên biển tìm chút thân quen của ngày xưa dù biết đó không phải là biển của ta nữa rồi............. dù ta vẫn gọi cái tên gọi thân quen là biển........biển ơi ta nhớ biển nhớ những gì mà có lẽ đúng ra ta nên quên đi , tìm đến biển ta biết trong niềm vui sẽ đọng đâu đó những nỗi buồn vì bây giờ chỉ có ta bên biển nghe biển thì thầm chuyện buồn vui....
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0
Hôm nay gặp lại mấy nhỏ bạn củ ngồi tám dốc mà thấy mình lạc lõng đến lạ lùng, vẫn những đề tài cũ quấn áo, shopping, thời trang hàng hiệu này nọ kia mà sao mình lại dửng dưng đến lạ, bao lâu rồi mình không quan tâm đến nó nữa nhĩ, ít mua sắm xe xua với bạn bè, bớt mua những món đồ mắc tiền mà có lẽ ở nơi mình gọi là quê hương đó có thể sẽ là một tháng lương, trước đây mình đã nói đó không phải là những đua đòi đó chỉ là sự cần thiết của cuộc sống vậy tại sao bây giờ ta lại dửng dưng đến thế? Lạ nhĩ ta thay đổi từ bao giờ, có lẽ sẽ ít ai nhận ra sự thay đổi của mình nhưng ta biết trong ta đang có nhiều thay đổi........?
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0
Lòng ta sao cứ như muôn ngàn ngọn sóng, tại sao giữa ta và nhỏ lại trở nên như bây giờ, nhỏ biết không ta đã khóc và giận rất nhiều lần hết lần này đến lần khác , nhỏ ah liệu bao lâu nữa ta sẽ vỡ ra, nhỏ ah ta và nhỏ ai đang là người thay đổi hay thời gian làm chúng ta đổi thay để hôm qua khi từ nhà nhỏ trở về ta cứ khóc hoài ko thôi, ta cố bảo lòng sẽ không giận nhỏ nhưng nhỏ ơi lòng vị tha của ta cũng đâu quá lớn.......Nhỏ ah có lẽ nhỏ đúng hãy để cô đơn để người ta nhận rằng những người xung quanh thật quan trọng, ta chưa bao giờ bỏ rơi nhỏ nhưng nhỏ ơi ta không thể cố gắng hơn nữa khi nhỏ cứ đạp đổ hết mọi thứ ta cố gầy dựng...........nhỏ ah nhỏ đang nghĩ gìta cứ tuởng ta hiểu nhỏ để bây giờ ta hiểu ra rằng hình như ta đã sai, nhỏ ơi ta phải làm gì bây giờ đây, giữ lấy tình bạn của chúng ta hay cứ để nó trôi trôi xa chúng ta mãi mãi?
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0
Ngốc tự nhiên mà hai đứa giận nhau ah, ko thèm gọi phone cho nhỏ nữa chứ, ừ thì nhỏ cũng ko thèm gọi , cứ im lặng vậy để xem ai lì hơn nào, mà tự nhiên lại giận chuyện gì ko biết nữa hay cái msg bắt xin lỗi nhỏ bạn thân nhỏ, vậy mà cũng giận [:@]. Cả ngày cứ nhìn cái phone hoài ah ghét mình quá đi, thôi ko thèm nhìn phone nữa đâu nhỏ cảm thấy giận rùi đi off cái phone luôn mới được, để xem ai đáng ghét hơn ai nè [:(][:(][:(].
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0
Thời gian này sao ai cũng muốn làm ăn, ai cũng muốn làm giàu chẳng ai muốn làm công cho người khác thì phải, anh hai định mở công ty, chắng biết chỉ nghe nói là sang năm tự dưng cũng muốn đầu tư khi nghe anh hai hỏi có muốn làm ăn với anh hai ko, nhưng nghĩ đi nghĩ lại cái thân học chưa tới đâu tiền bạc lại chẳng nhiều lỡ ko thuận buồm xuôi gió thì anh còn có chỗ để nương thân, còn mình chắc thân tàn ma dại , nên không dám hứa với anh hai mà thấy mình sao gan nhỏ quá, hihi chắc cũng phải đầu tư nhưng chỉ với số vón nhỏ nhỏ cho biết mùi được làm chủ, hix hix. Hôm nay muốn trồng cây xứ mà cứ gọi anh hai hỏi mãi, anh hai cười làm thấy mình sao tệ quá đi có mỗi chuyện nhỏ xíu cũng phải gọi anh hai rồi, vậy mà lúc nào cũng có ý nghĩ làm giàu nên ba mẹ la cũng phải , nhắc tời tiền là buồn khôn tả sao tiền cứ trôi hết chỗ này rồi lại nới khác, tự nhiên giống kẻ nghèo, hix hix từ nay phải hứa với mình ko đi shopping nữa, ghét mùa hè quá đi, ghét cả mình nữa sao cứ ưa đi mua đồ, hix hix.
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0
Sáng nay đi học nhỏ cảm nhận được cái se se lạnh, phải chăng mùa thu đang đến?
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0
Ba mẹ cho con xin lỗi con biết những gì con sắp làm, con biết ba mẹ sẽ buồn lắm nhưng con biết làm sao đây, con luôn sợ sống trong sợ hãi, con sợ cứ mang nổi phật phồng trong lòng mình, ai rồi cũng phải lớn lên, ai rồi cũng sẽ có lúc đến bước ngoặc của cuộc đời, nên con nhất định sẽ ra đi, đi để trở lại là con của ba mẹ với những tháng ngày vui tươi. Con xin lỗi.
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0
 

 
Hôm nay vào đây tình cờ đọc được cái này của HT, tặng HT bó hoa buổi sớm, chúc HT luôn vui nha!
Gió bốn mùa vẫn thổi
Đăng nhập để trả lời
0
Sáng nay đi học chạy vô dd một tí ai ngờ nhận được hoa LX tặng, cảm ơn LX nhiều hen[:)][:)][:)].
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0
Nhỏ lại hỏi mình thêm lần nữa cuộc sống này đâu là chân lý, đâu là công bằng giữa điều đúng và cái sai, chẳng lẽ dù mình đang đúng nhỏ cũng phải im lặng, đó không phải là nhỏ. Nhỏ ghét sự dối trá, nhỏ dường như khó chịu nhẫn nhịn với nhỏ đúng sai luôn phải rạch ròi, có lẽ vì vậy mà người ta bảo nhỏ ưa mơ mộng không thích nhìn vào cuộc sống thực tế, nhưng nhỏ cho rằng mình không sai, nhỏ không sai khi muốn phân biệt giữa cái đúng và cái sai. Nhỏ ah cố lên nhé vì điều đúng bao giờ cũng sẽ chiến thắng, tự tin và mạnh mẽ lên nhé.........
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0
Có lẽ giờ này anh đang ngủ say sau một đêm mệt mỏi ở bệnh viện, em biết nhưng không thể làm gì, đôi khi em cứ tự trách mình thật nhiều, sao em không thể giúp gì được cho anh lúc này, sao em cứ luôn là gánh nặng cho anh..... Có lẽ 2 đã hai năm rồi nhưng chưa bao giờ em nhắc nhiều đến anh vì em vẫn luôn như vậy.........và anh cũng chưa bao giờ thắc mắc vì điều đó. Anh biết không có lẽ là muộn nếu nói rằng đến tận bậy giờ em mới hiểu được anh là quan trọng như thế nào với em, em đã biết lo lắng cho anh như anh vẫn luôn lo lắng cho em vậy. Anh biết không tối qua em không thể nào chợp mắt được, em đã chờ phone anh rất nhiều, chưa bao giờ em như vậy, em cố ngủ nhưng vẫn cứ thao thức, cứ mong trời sáng và rồi em cũng biết mẹ anh đã ổn, em vui lắm. Em nhận ra giọng nói anh trong mệt mõi có lẽ anh rất mệt, em biết làm gì nhĩ, anh à cố gắng lên nhé.
 
Bao sóng gió để rồi em nhận ra mình yêu anh thật nhiều vậy mà đã rất nhiều lần em cho rằng anh không quan trọng không có anh em vẫn sống vui vẻ, nhưng em nhận ra mình đã sai và sai rất nhiều. Anh còn nhớ ngày mà anh và em cứ ngỡ rằng từ nay chung ta sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa không, em đã rất buồn và giận anh, em rất sợ nhưng đã lao ra khỏi xe chạy và khóc, em giận em đã rất giận anh. Em cố chạy chạy vô hướng vậy mà anh vẫn tìm ra em, em rất ghét ghét anh dù anh đã năn nỉ thật nhiều, sao em lại xua đuổi anh như vậy nhĩ, em tàn nhẫn qua đúng ko,.......nhưng anh à từ nay em sẽ không như vậy nữa đâu, em không muốn làm anh buồn hay cứ mãi là cô bé giận dỗi nữa đâu.
 
Em đã từng sợ, từng ích kỹ khi chỉ dành riêng mọi thứ cho em, em không viết về anh trên blog của mình,....còn anh thì khác mọi thứ điều có tên em, rồi tất cả tất cả để em nhận ra rằng anh yêu em biết bao nhiều, vậy mà em cứ luôn giận hờn. Với mọi người em luôn tươi cuời vui vẻ, nhưng với anh em lại khác, em luôn cáu gắt , để anh cứ phải tìm kiếm những nụ cười hiếm hoi dành cho anh, em ác lắm đúng không, nhưng anh à từ nay em sẽ không như vậy nữa đâu, em sẽ luôn mim cười khi bên anh....
 
Anh à nếu viết cho anh thì có lẽ thức trọn đêm nay em vẫn không viết ra đủ, em chỉ muôn nói rằng em yêu anh, luôn bên cạnh em anh nhé.
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0
Anh nè sao anh cứ luôn tràn ngập trong lòng em, có lẽ vì em có rất nhiều chuyện chưa bao giờ nói cùng anh. Anh à em là con nhỏ rất cứng đầu, em luôn lì lợm và cứng đầu lắm, em ít khi khóc trước mặt ai vậy mà không hiểu sao mỗi lần gặp anh em cứ bật khóc rất dễ dàng, để anh phải dỗ dành....... Có lẽ chính em cũng không hiểu được mình sao em lại yếu đuối vậy anh nhĩ , anh nói rằng rất sợ những lúc em khóc vậy mà em thì cứ luôn khóc nhè làm anh sợ. Anh à từ nay em sẽ không buồn nữa, em đã nghiệm ra rất nhiều điều trong cuộc sống, từ nay em sẽ sống thật vui vẻ và hòa đồng cùng mọi người. Anh còn nhớ em đã từng viết khi rất buồn mà chỉ một mình em không:
Dao cắt vào tay tay chảy máu
Những giọt máu đào cứ tuôn mau
Giọt lệ hòa tan dòng máu đỏ
Mắt ngọc nghen ngào tự ta lau
Giờ thì em có anh lau tan dòng nước mắt những lúc muộn phiền, cám ơn nhé anh của em.
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0
Anh à nếu nói rằng em đang giận anh thì thật không đúng , em không tìm thấy ở nơi em sự giận giỗi, nó là một nỗi buồn. Anh đã hứa hứa với em rất nhiều và rồi bao lời hứa anh quên đi hết, em có đòi hỏi gì đâu chỉ là những điều thật bình dị vậy mà anh cũng thất hứa với em. Em đã giận anh rất nhiều lần nên bây giờ có lẽ em sẽ không giận nữa, có lẻ trong em không còn niềm tin để thất vọng, với em nó chỉ là một cảm giác trống trãi đến lạ lùng. Em đã trải lòng mình rất nhiều, em đã cố thật vui vẻ, sống để cảm thông và tha thứ cho tất cả mọi người, nhưng hình như cuộc sống không phải luôn mỉm cười cùng em, càng cố gắng em càng thấy mình thất bại. Trong em bây giờ chỉ là cảm giác buồn đến tuyệt vọng.........
Nụ cười hồng chưa hé đã vụt tan
Tình chưa nở sao đã vội phai tàn
Cho tim hồng tan nát mối tình thơ
Cho một lần em tìm quên anh mãi
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 4 5 6 7 8 » »»