Diễn Đàn » Truyện Cần Đánh Máy

Tây Sơn Bi Hùng Truyện - Lê Đình Danh 🔒

123 trả lời, 20.956 lượt xem — Trang 1 / 5
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-07 07:17:59huytran>
Truyện này có tất cả 70 chương.






Bạn nào xung phong đánh, xin liên hệ với tôi, tôi sẽ gửi bản scan cho.

Chương 1-10

1-2 Lucern nhận đánh.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-10 09:48:10Ct.Ly>
    Chào huytran, để mình đánh 2 chương đầu trước nhé. Email của mình là [email=nndung802000@yahoo.com]nndung802000@yahoo.com[/email]
Thân
0
Nếu vậy thì để tôi đánh máy 2 chương kế cho !
Hãy liên hệ:
  [email=xephuynh51@yahoo.com]xephuynh51@yahoo.com[/email]
hoặc:
  http://music.easyvn.com/nguyende25
 
 
Kẽ ở miền xa

Hãy liên hệ:
http://music.easyvn.com/nguyende25
0
Chào huytran.
Mình nhận đánh máy từ chương kế tiếp cho đến chương 10 được ko...nếu được thì bạn gửi scan qua email [email=tynvungtau@yahoo.com]tynvungtau@yahoo.com[/email]...
0
Chào huytran, gửi cho Lam hai chương qua ly_thanh_lam@yahoo.com.vn nha
0
Huỳnh Phú Sỹ bạn hỡi, đã nhận được 2 chương chưa? Có trở ngại gì không thì xin cho biết sớm, để còn sắp xếp với các bạn khác. Còn như cần thời gian đánh thì đừng lo, không có gì gấp, chỉ cần vô thông báo 1 tiếng là được.
 
Cảm ơn nhiều nhé.
0
Mình là thành viên mới cũng mong góp được chút ít sức lực cho VNTQ. Cho mình nhận 2 chương nhé. Gửi cho mình qua email: [email=the_kop80@yahoo.com]the_kop80@yahoo.com[/email] 
0
Hi, mình có thể giúp bạn 5 chương. Nhưng mình kô rành về vi tính, mong bạn chỉ giùm.[sm=----.gif][sm=----.gif][sm=----.gif]. Email: supertuni@gmail.com
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-09 23:36:08huytran>
Chào huytran.
Mình nhận đánh máy từ chương kế tiếp cho đến chương 10 được ko...nếu được thì bạn gửi scan qua email [email=tynvungtau@yahoo.com]tynvungtau@yahoo.com[/email]...

  Chào huytran, gửi cho Lam hai chương qua ly_thanh_lam@yahoo.com.vn nha

  Mình là thành viên mới cũng mong góp được chút ít sức lực cho VNTQ. Cho mình nhận 2 chương nhé. Gửi cho mình qua email: [email=the_kop80@yahoo.com]the_kop80@yahoo.com[/email] 


Hi, mình có thể giúp bạn 5 chương. Nhưng mình kô rành về vi tính, mong bạn chỉ giùm.[sm=----.gif][sm=----.gif][sm=----.gif]. Email: [email=supertuni@gmail.com]supertuni@gmail.com[/email]
 
 
Xem ra Huỳnh Phú Sỹ không thể tham gia tiếp với chúng ta nữa rồi. Vậy bây giờ tôi xin sắp xếp thế này:
Ruby Vo nhận đánh từ chương 5-10, bây giờ phiền bạn đổi thành 3-8 được không? Nếu có nhiều quá thì xin cho biết
Ly Thanh Lam, bạn nhận từ 9-10 nhé.
Thekop, phiền bạn từ 11-12.
Supertuni, chà, bạn không rành về vi tính mà nhận tới 5 chương à? Những chỗ nào cần giúp, bạn cứ liên lạc với các mod, supermod và admin của diễn đàn này (giỡn thôi). Tôi sẽ email cho bạn thử 2 chương 13-14 thôi nhé, có gì cần thì reply cho tôi.
 
Cám ơn tất cả. Bộ này dài lắm, cũng may có được các bạn nhiệt tình như vậy.
 
0
Chào HuyTran
Chào các hiệp sĩ
 
Khi các hiệp sĩ đang luyện xong những  " chưong " nào rồi thì hãy đem post vào đưới đây, cho dể tìm ,
 
Khi nào xong, nhờ HuyTran xem lại rồi cho CtLy biết nhé, Ctly sẽ mang vào thư viện sau
 
Cảm ơn HuyTran và tất cả hiệp sĩ nhé
Tình thân
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-10 03:25:59Ruby_Vo>



Huytran cứ gửi cho RV nha...mà có thời hạn không hả Huytran...RV sẽ cố gắng làm trong thời gian ngắn nhất...[:)]


[/align]







[/align]
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-10 04:36:25huytran>
Có thời hạn. Làm sao xong trước Tết năm tới - Tết năm tới chứ không phải Tết năm nay nghe! Có điều lâu lâu các bạn nên vào thông báo tiến độ công việc cho mọi người theo dõi được.

Hy vọng mình có thể ăn Tết con chuột trong lòng thanh thản không phải lo nghĩ về bộ này nữa.

Thân ái.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-13 13:33:37Hoangtien>
Chào bạn Huytran, mình cũng muốn giúp bạn đánh máy truyện. Mình rất rành về vi tính vả lại có nhiều thời gian. Bạn cho mình nhận từ chương tiếp theo đến chương... 20 nhé. Bạn sẽ làm xong nhanh thôi.
 
Email của mình: [email=tieuquai_123@yahoo.com]tieuquai_123@yahoo.com[/email]
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-13 19:06:57Hoa Tong>
Mình là "bạn mới". Mấy ngày qua rảnh, lướt qua diễn đàn, thấy các bạn đều nhiệt tình và vui vẻ, cũng muốn góp phần chút ít.
70 chương mà mới gả được 20. huytran có thể cho mình nhận 5 chương làm thử.
HOA TONG
Email: [email=hoadiec@gmail.com]hoadiec@gmail.com[/email]
0
Chào các bạn, mình là thành viên mới, cũng thường đọc các tài liệu và truyện trên Việt Nam Thư Quán, nay mình cũng muốn góp một phần công sức để kho tàng Thư Quán thêm phong phú. Vậy có tài liệu nào cần đánh máy vui lòng gửi cho mình theo địa chỉ sau: vplam@hcm.vnn.vn

Chúc mọi người một năm mới vui vẻ và nhiều may mắn.
Tiên Tửu
0
Cám ơn bạn đã Email cho mình. Mình đã nhận được bản scan 6 chương từ 15 đến 20. Mình sẽ cố gắng hoàn thành nhanh chóng. [:)]
0
wên, nick của mình là: thienharonglon303@yahoo.com
0
mình rất muốn tham gia. Bạn gửi cho minh chương nào cũng được. Địa chỉ của mình là [email=s_12_white@yahoo.co]s_12_white@yahoo.co[/email]m.vn
0
Nghỉ Tết lâu quá thế nên bây giờ mới lên diễn đàn được. Mình đã đánh xong 2 chương 11 và 12 rồi. Mình đã gửi mail cho [email=ciceron78@yahoo.com]ciceron78@yahoo.com[/email] rồi, vì không biết post lên bằng cách nào. Nhờ ciceron giúp mình nhé. Nếu còn chương nào chưa đánh thì cứ gửi cho mình 2 hoặc 3 chương cũng được. Địa chỉ [email=the_kop80@yahoo.com]the_kop80@yahoo.com[/email].
Thân ái!
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-27 23:49:26huytran>
Bạn ơi, cách post truyện lên dđ cũng giống như cách post bất cứ cái gì khác. Mở một "Trả Lời", xong đánh máy hay paste nội dung vào, thế thôi.
Tôi sẽ hiệu đính các chương đã đăng lên từ từ. Một lần nữa, cảm ơn rất nhiều, bạn nhé.
 
Đánh máy: thekop
 
Chương mười một
Sông Lại Dương, cha con Tôn Thất Hương tận trung bỏ mạng.
Núi Thạch Tân, anh em Lý Tài tàn sát hàng quân.

Tôn Thất Hương đóng quân ở bờ Nam sông Lại Dương, có quân vào báo:
- Thưa tướng quân, chủ tướng Tây Sơn là Nguyễn Nhạc sai người dâng thư cho tướng quân.
Hương xem xong thư mừng rỡ cười lớn rằng:
- Nguyễn Nhạc quả nhiên trúng kế, phen này ta sẽ đổt quân mai phục của chúng trong núi Bích Kê và Lại Khánh thành tro bụi cho chúng biết tài dụng binh của ta.
Tôn Thất Đính tò mò hỏi:
- Trong thư giặc nói gì mà cha tỏ ra vui mừng thế?
Hương đáp:
- Nguyễn Nhạc xin mỗi ngày nộp mười con thú rừng, trong mười ngày sẽ đủ số thú rừng. Mười ngày sau một trăm con thú này sẽ thay ta đốt phục binh của chúng ở hai hòn núi kia vậy.
Tôn Thất Chính kính cẩn hỏi:
- Xin cha giảng giải rõ hơn, chúng con vẫn còn chưa hiểu.
Tôn Thất Hương dẫn hai con ra ngoài doanh trại, goi quân mang đến một con ngựa, có một cái hòm bằng gỗ được đặt vừa vặn, nai nịt cẩn thận trên lưng ngựa. Đến gần con ngựa đó, Hương nói:
- Các con cứ cho đây là một con thú rừng. Trong chiếc hòm này đựng đầy than củi đang cháy, dưới lớp than lửa lót một lớp tro cho khỏi nóng lưng thú. Ta lại cho đại binh tiến sát bìa rừng rồi thả chúng ra khỏi cũi, thú rừng ắt phải chạy vào rừng. Mùa này cây lá khô trong rừng chồng chất lên nhau, gặp một mồi lửa tức khắc bùng cháy, khi ấy đường đèo và hai ngọn núi kia sẽ biến thành biển lửa. Các con hiểu chưa?
Vỡ lẽ, Tôn Thất Đính mừng rỡ nói:
- Ngược hướng gió mà vẫn đánh được hoả công, cổ kim chưa từng nghe nói. Cha thật là thần cơ diệu toán!
Nói rồi ba cha con hớn hở vào dinh.

Ba hôm sau, Nguyễn Huệ đem năm ngàn quân tiến đánh. Quân vào phi báo, Tôn Thất Hương liền nai nịt cầm thương lên ngựa cùng hai con ra chiến trận. Đợi quân Tây Sơn vào vừa tầm tên, Hương ra lệnh cho quân xạ tiễn. Binh Nguyễn triều bắn ra như mưa, Nguyễn Huệ lệnh cho ba quân khom mình cầm khiêng che tên cứ thế tiến lên. Hương bảo Tôn Thất Đính:
- Con mau dẫn một ngàn kỵ binh chuẩn bị giáp chiến, cha sẽ cho bộ binh tiếp ứng. Bọn giặc này quả nhiên liều lĩnh, có năm ngàn quân mà dám tấn công vào đại binh của ta.
Tôn Thất Đính vâng lệnh đi ngay. Hai bên giáp chiến hò reo vang dậy góc trời. Quân Tây Sơn đốt đuốc tung hỏa hổ đốt, vội vàng cởi áo quăng gươm mà chạy, tiếng gào khóc vang lên thảm thiết. Tôn Thất Hương liệu bề không chống nổi liền thúc ngựa chạy theo. Phút chốc đuổi kịp hậu quân Tôn Thất Chính, cùng gặp nhau ở bờ Nam sông Lại Dương Giang, Hương nói:
- Không biết chúng dùng thứ vũ khí gì, lửa từ trong ống tuôn ra đốt quân ta không kịp trở tay không kịp. Con hãy cho thương binh bị lửa đốt vượt sông chạy trước. Ta mau rút về giữ đèo Thạch Tân, nếu chúng đuổi theo thì lấy gỗ đá lăn xuống, chứ giữa chiến trường mà đánh thì dù thiên binh vạn mã cũng phải bại binh!
Khi quân Nguyễn triều thua chạy, Nguyễn Huệ lệnh cho quân không được đuổi theo. Vũ Văn Dũng hỏi:
- Sao sư huynh không cho quân thừa thắng đuổi theo?
Nguyễn Huệ ngậm ngùi chỉ thây quân Nguyễn nói:
- Binh triều lớp chết lớp bị thương ước nửa vạn người. Vì sự đấu tranh mà phải chém giết lẫn nhau, nhưng xét cho cùng đều chung dòng giống cả. Thấy tình cảnh thế này Dũng không xót dạ sao?
Vũ Văn Dũng cúi đầu thưa:
- Sư huynh thật dũng lược vượt xa Hạng võ, nghĩa nhân trội hẳn Lưu Bang. Trước tấm lòng đại đức của sư huynh, Văn Dũng thấy mình nhỏ mọn lắm thay.
Huệ trầm tư nói:
- Giữa trận chiến phải hết lòng giết giặc để giành chiến thắng, giữ mạng sống cho mình ấy là điều tự nhiên của lẽ sinh tồn. Nhưng như thế không bị buộc thì đừng nên sát hại sinh linh - Rồi Huệ ngửa mặt lên trời mà khấn rằng - Lạy trời cho Trần Quang Diệu mở đập nước ở thượng nguồn khi quân Nguyễn triều chưa kịp vượt sông!
Vừa lúc ấy Nguyễn Nhạc dẫn đại binh đến hỏi Huệ rằng:
- Sao em không thừa thắng đuổi theo quân địch mà lại dừng quân ở đây?
Huệ vòng tay đáp:
- Thưa đại huynh, binh Nguyễn triều không thể nào vượt khỏi Lại Dương Giang, ta chia ba cánh bao vây ắt địch phải cùng đường. Nếu chúng cởi giáp quy hàng, xin đại huynh dung nạp cho rõ ràng đại nghĩa của ta.
Nguyễn Nhạc cười bảo:
- Ta năm ấy cũng vì thương kẻ cùng đường mới đưa dân lên Tây Sơn Thượng, thì điều này ta há chẳng biết ư? Vả lại trong quân lệnh có điều cấm giết hàng quân. Ta là chủ tướng lại phạm vào quân lệnh hay sao?
Rồi quay lại ba quân, Nhạc nói:
- Các ngươi cùng ta đánh đổ binh triều, trừ diệt Phúc Loan, đem lại áo ấm cơm no cho cha mẹ vợ con gia quyến của các ngươi. Trong quân Nguyễn triều kia biết đâu chẳng có họ hàng của các ngươi trong đó. Nay ta bảo các ngươi, nếu địch bỏ khí giới không kháng cự thì các ngươi nên mở lượng hiếu sinh, chớ giết người vô tội.
Ba quân cùng quỳ xuống thưa:
- Vua trời đại đức. Chúa công đại đức. Chúng tôi một dạ vâng lời!
Nguyễn Nhạc liền hạ lệnh tiến quân.


Khi ấy Trần Quang Diệu ở thượng nguồn sông Lại Dương Giang thấy lửa cháy ngút trời ở hạ lưu, lại nghe cả tiếng la hét, trống trận dập liên hồi liền truyền lệnh phá đập. Gặp lúc Tôn Thất Chính dẫn thương binh ra đến giữa sông, nước sông lúc ấy cạn không quá gối, quân bị bỏng nằm lăn dưới nước để dập lửa và cho đỡ nóng. Bỗng nước và gỗ cây tuôn xuống ầm ầm như thác đổ, quân Nguyễn triều bị cây bừa nước cuốn, người ngựa không còn một mạng!
Tôn Thất Hương ở trên bờ nhìn thấy con mình bị chết trong dòng nước bạc, như dao cắt ruột không dằn được nỗi đau hét lên một tiếng: Con ơi! Rồi té nhào xuống ngựa.
Tả, hữu đỡ dậy, thấy quân Tây Sơn đã bao vây ba mặt, còn sau lưng nước đổ ầm ầm, ba quân đều vứt giáo xin hàng. Tôn Thất Hương khóc rằng:
- Con ta một đứa chết cháy thành tro, một đứa chết thây làm mồi cho cá, còn ta bị vây bốn mặt cùng đường. Nhà ta mấy đời đều làm khanh tướng, ta chỉ chết đi để trọn nghĩa trung thần, vẹn tình phụ tử chứ còn sống trên đời làm chi nữa!
Nói xong rút gươm toan tự vẫn, bỗng sực nhớ điều gì liền quăng gươm đi về phía Nguyễn Nhạc quỳ nói:
- Tôi là tướng bại binh xin tướng quân thương tình tha tội chết.
Vũ Văn Nhậm thị oai nạt rằng:
- Đây là chúa công của Tây Sơn ta, sao ngươi dám gọi là tướng quân?
Tôn Thất Hương sợ hãi dập đầu lạy thưa:
- Bại tướng không biết là Chúa công. Xin Chúa công tha tội chết!
Nguyễn Nhạc cười lớn hỏi:
- Ngươi là đại tướng của chúa Nguyễn lại tham sống sợ chết đến thế sao? Ngươi dập đầu xin tha mạng nhưng bình sinh ta rất khinh ghét hạng người này.
Tôn Thất Hương vội đứng dậy nói:
- Tôi không phải kẻ tham sanh uý tử, lúc nãy đã định liều mình trả nợ quân vương. Nhưng nhìn Chúa công tai to mặt lớn, tay dài quá gối tướng mạo phi phàm đúng là chân mệnh đế vương. Vả lại trong quân của Chúa công có kẻ kỳ tài bày ra trận đất lửa phía trước, trận nước phía sau thì nghiệp cả ắt thành. Nay được thấy dung nhan của Chúa công trong lòng đã thoả nguyện. Xin Chúa công cho biết vị nào đã bày kế đãnh trận này, cho tôi được diện kiến thì dù Chúa công có giết cũng chẳng ân hận gì.
Nguyễn Nhạc chỉ Nguyễn Huệ cười nói:
- Ấy chính là em của ta, tên Nguyễn Huệ. Ngươi hãy xem thử tướng mạo em ta thế nào?
Tôn Thất Hương đăm đăm nhìn Nguyễn Huệ như quan sát tướng mạo rồi bất ngờ nhảy đến rút dao ngắn giấu trong người đâm Nguyễn Huệ. Huệ ngồi trên lưng ngựa vung chân đá một cước, Hương ngã nhào xuống đất. Hô quân trói lại. Nhạc hỏi:
- Cớ sao ngươi lập kế xin hàng rồi mưu giết em ta?
Tôn Thất Hương trợn mắt mắng:
- Ta muốn giết tên này để trừ mối nguy cho xã tắc. Nhà ta mấy đời khanh tướng lẽ đâu lại hàng lũ giặc cướp như ngươi sao!
Nói xong đập đầu xuống đất đến chết! Trương Văn Hiến thương xót nói:
- Tôi thường nghe nói Tôn Thất Hương là người tín nghĩa. Nay đến lúc chết còn lo trừ hại cho chúa, thật là một đấng trung thần. Xin Chúa công cho mai táng tử tế tỏ rõ lòn tông trọng người trung nghĩa của ta.
Nguyễn Huệ xuống ngựa, nhẹ nhàng đưa tay vuốt mặt Hương, nhưng mắt vẫn mở trừng trừng. Thấy vậy Huệ nói:
- Tướng quân có cái lý trung với vua, tôi có cái lý hiếu với dân. Tuy rằng chí hướng khác nhau nhưng nghĩa khí của tướng quân, tôi 1 lòng tôn kính, thì vì đâu mà còn oán giận nhau đến thế!
Huệ vừa nói dứt lời, măt Hương liền nhắm lại. Nguyễn Nhạc sai người lo hậu sự theo lễ công hầu, rồi sai Huệ, Dũng làm tiên phong, tự mình kéo đại binh dẫn theo quân sư Trương Văn Hiến, Vũ Văn Nhậm, Võ Đình Tú thừa thắng ra đánh phủ Quảng Ngãi.



Nói về Lý Tài và Tập Đình đem quân vào cửa biển An Giũ (cửa Hoài Hương, Bình ĐỊnh ngày nay) thấy lửa cháy ở bờ sông Lại Dương bèn men theo bờ Bắc kéo quân ra tiến sát chân núi Thạch Tân. Quân Nguyễn trong các chòi canh trên đèo nói với nhau rằng:
- Tướng quân Tôn Thất Hương đem 3 vạn quân đuổi giặc Tây Sơn chạy vào Quy Nhơn rồi. Ta ở đây bình an vô sự mà ăn ngon ngủ yên.
Nói rồi mạnh ai nấy lăn ra ngủ. Lý Tài sai quân lặng lẽ đến bên chòi canh giết hết quân canh. Quân Nguyễn trong đồn trên đỉnh đèo không hề hay biết. Quân Lý Tài bí mật vây đồn hò hét xông vào. Quân Nguyến trong lúc ấy mất vía lũ lượt ra hàng. Lý Tài và Tập Đình bèn sai quân giết hết cả đi. Quân chết hàng mấy trăm người thây chất thành đống.
Nguyễn Huệ và Vũ Văn Dũng cầm quân tiên phong đến đèo Thạch Tân, thấy quân Nguyến chết thây nằm rải rác, doanh trại trên đỉnh đèo cờ Tây Sơn bay phấp phới, Huệ vui mừng bảo Dũng:
- Tập Đình, Lý Tài đã chiếm đèo Thạch Tân, anh em ta mau lên ấy xem sao.
Đi gần đến doanh trại lại thấy vài trăm xác quân Nguyễn chất thành đống, Nguyễn Huệ sắc mặt hầm hầm nói:
- Hai tên tướng Tàu này thật là vô đạo, giết người không biết gớm tay.
Vũ Văn Dũng can Huệ:
- Trong lúc đánh nhau giết quân địch là lẽ thường tình, sao sư huynh gọi người ta là vô đạo?
Huệ cắt nghĩa rằng:
- Từ dưới chân đèo đi lên thây nằm rải rác là người chết trong lúc đánh nhau. Còn gần doanh trại thây nằm thành đống là phường khát máu tàn sát hàng quân, chốc nữa hỏi Lý Tài nếu không phải thế thì Dũng chớ gọi ta là sư huynh.
Vừa lúc ấy Lý Tài và Tập Đình nghe quân báo có quân Tây Sơn kéo đến liền ra nghênh đón. Nguyễn Huệ chỉ tay vào đống thây người nói:
- Tướng quân thật tài tình, đánh như thế nào mà giết địch nhiều thế?
Lý Tài mỉm cười tự đắc nhưng giả vờ khiêm tốn nói:
- Tôi được lệnh Chúa công đem thuỷ quân vào cửa bể An Giũ, rồi án binh bất động, khi thấy lửa ở bờ Nam sông Lại Dương liền tiến đánh đèo Thạch Tân. Quân giữ đèo ỷ lại đại quân Tôn Thất Hương còn ở phía trước nên không đề phòng. Bị đánh bất ngờ và thấy quân của tôi mười phần oai dũng vội quăng khí giới xin hàng. Tôi liền giết sạch.
Vũ Văn Dũng nghe Lý Tài nói xong mới vỡ lẽ lời của Nguyễn Huệ là đúng, Dũng giận lắm cao giọng hỏi:
- Quân lệnh của Tây Sơn ta là không giết hàng quân. Tại sao ngươi đem cả mấy trăm quân giết hết cả đi?
Tập Đình đứng cạnh Lý Tài nghe Dũng hoạnh hoẹ quân mình liền lớn tiếng nói:
- Ngươi là gì mà dám bắt bẻ bọn ta. Nếu nói về quân lệnh hãy chờ Chúa công đến đây sẽ hay, ta không việc gì phải tâu bẩm với hạng vô danh tiểu tốt như các ngươi.
Nghe Tập Đình buông lời vô lễ, Văn Dũng bừng bừng nổi giận giơ đao chỉ mặt mắng rằng:
- Ngươi bảo ai là vô danh tiểu tốt. Bọn ngươi không còn đất sống vào lạy lục Chúa công ta xin nương nhờ nơi ở, bố thí miếng ăn, lại dám nói đại tướng quân Nguyễn Huệ em của Chúa công ta là vô danh tiểu tốt ư! Để ta chém 2 ngươi trả thù cho sinh linh vô tội.
Tập Đình nghe Dũng nói, ngạo mạn cười vang:
- Ngươi tài cán gì mà đòi chém ta. Bọn ta dù thất thế cũng là đại tướng của Thiên triều. Ngươi hãy quăng đao đi kẻo ăn năn không kịp.
Văn Dũng  giận điên người cầm đại đao toan xông đến. Huệ ngăn lại, rồi tiến lên chỉ Lý Tài nói:
- Ngươi thì mắt lươn, môi mỏng, lưỡng quyền cao. Ấy là gương mặt của hạng người nham hiểm - Rồi Huệ quay sang Tập Đình – Còn ngươi thì mày xếch mắt cú vọ, miệng thì yêu, hàm có ngạnh là gương mặt của kẻ hung tàn. Nay ta quyết giết 2 ngươi để trừ hại cho dân Nam ta. Nếu cả 2 ngươi cùng 1 lúc mà đỡ được một nhát đao của ta thì mới là đại tướng của Thiên triều.
Nguyên Nguyễn Huệ lúc thường tiếng nói ngân như chuông, khi nổi giận thì tiếng nói rền như sấm. Lý Tài và Tập Đình nghe giọng nói Huệ nói xong thì tâm thần bất định, lại thấy tia mắt như chớp quét sang thì cui đầu bủn rủn tay chân. Huệ cho ngựa từ từ đi đến rồi hoành đại đao một vòng toan chém. Lý Tài và Tập Đình cả sợ, nhưng việc đã lỡ đành miễn cưỡng đưa đao lên chống đỡ. Bỗng nghe quân hô vang:
- Chúa công đến! Chúa công đến!
Nguyễn Huệ liền dừng đao xuống ngựa ra mắt Nguyễn Nhạc. Lý Tài và Tập Đình cúi đầu thi lễ rồi nói lớn:
- Xin Chúa công xét xử. Tôi vâng lệnh Chúa công đánh chiếm đèo Thạch Tân. Tướng quân Nguyễn Huệ vừa đến định giết hết anh em tôi.
Nguyễn Nhạc ngạc nhiên gọi Huệ hỏi:
-Vì sao lại có chuyện ấy?
Huệ giận lắm nhưng cố nén đáp lời anh rằng:
- Thưa đại huynh, quân lệnh của ta là không được giết hàng quân, mà Lý Tài và Tập Đình đem mấy trăm hàng quân giết sạch chất thây năm thành đống. Thưa đại huynh hai tên này là người vô đạo, cho nên em mới quyết định giết đi trước là trừ hoạ cho dân, sau là thi hành quân lệnh, xin đại huynh minh xét.
Nhạc hỏi:
- Sao em biết Lý Tài giết hàng quân ?
Huệ chỉ mặt Lý Tài nói:
- Thưa đại huynh, điều này chính do miệng Lý Tài nói ra lúc nãy.
Nhạc quay sang hỏi Lý Tài:
- Xin hỏi Lý tướng quân điều ấy có không?
Lý Tài sợ hãi đáp:
- Thưa Chúa công, xác quân Nguyễn đều chết trong lúc đánh nhau, nhưng khi tướng quân Nguyễn Huệ hỏi, tôi có ý tự đắc nói rằng quân Nguyễn thấy chúng tôi oai phong nên sợ hãi đầu hàng cả. Huệ tướng quân lại hỏi: Thế hàng quân đâu? Tôi chẳng biết trả lời thế nào đành đáp rằng: Giết hết cả rồi! Chỉ vì tôi có ý kiêu căng nói quá sự thật, chứ chẳng phải phạm vào quân lệnh, giết hết hàng quân. Xin Chúa công tha cho tội đại ngôn.
Huệ thấy Lý Tài tráo trở giận quá chỉ mặt mắng:
- Tội của ngươi không phải là đại ngôn mà là cường ngôn loạn ngữ, dam lừa dối cả anh ta. Xin đại huynh cho đem vài tên quân của Lý Tài đến tra xét thì sẽ rõ thực hư.
Nguyễn Nhạc liền xua tay nói:
- Thôi, thôi! Chẳng qua là Lý Tài trong lúc phấn chấn nói lời phóng đại mà thôi, ta bỏ qua chuyện này không phải tra xét làm gì.
Nghe Nhạc nói, Huệ tỏ ý thất vọng, rồi cương quyết thưa:
- Thưa đại huynh, quân lệnh nghiêm minh mới thành ra quân kỷ. Việc này phải làm cho ra lẽ để làm gương cho kẻ khác.
Nhạc hạ giọng bảo Huệ:
- Nếu truy xét mà Lý Tài và Tập Đình không phạm quân lệnh thì em mang tội vu khống người vô tội đấy!
Huệ vẫn khăng khăng:
- Nếu đúng vậy em xin chịu tội.
Nhạc ôn tồn nói:
- Nay Lý Tài và Tập Đình đã theo quân ta đánh giặc thì cũng là người một nhà, sao em quyết vạch lá tìm sâu như thế? Nếu quả Lý Tài và Tập Đình có lỡ phạm một lần mà chứng cứ chưa rõ ràng thì cũng nên bỏ qua để khỏi gây chia rẽ trong quân. Nay ta lệnh cho Lý Tài và Tập Đình lãnh ấn tiên phong, đem một ngàn quân bản bộ tiến đánh phủ Quảng Ngãi. Ta sẽ đem đại binh tiếp ứng.
Huệ mở miệng toan nói, Nh ạc n ạt rằng:
- Lời ta là tướng lệnh em chớ có nhiều lời. Hãy mau đem ấn ra đây.
Huệ sợ hãi lui ra. Trên đỉnh đèo giữa các tướng sĩ, Nhạc gọi quân đem rượu tự tay rót ban cho Lý Tài và Tập Đình, Nhạc nói:
- Em của ta tuổi còn nhỏ dại có điều mạo phạm 2 tướng đừng để bụng làm gì! Nay 2 tướng hãy vì ta lãnh ấn tiên phong, đem quân Bắc tiến, đập đổ Nguyễn triều. Đợi khi thu phục kinh thành chúng ta cùng chung chia phú quý. Hai vị tướng quân có vui lòng chăng?
Lý Tài và Tập Đình cùng lạy tạ ơn, Lý Tài nói:
- Chúa công xét việc rõ ràng thật là một đấng minh quân. Anh em tôi nguyện phơi gan trải mật đáp đền ơn tri ngộ Chúa công.
Nói rồi lãnh ấn dẫn quân lầm lũi xuống phía Bắc đèo Thạch Tân. Đi một đoạn Tập Đình nói:
- Thằng con nít Nguyễn Huệ nhất định đòi chiếu theo quân lệnh mà giết hết bọn ta, vì sợ ta tranh mất ấn tiên phong của hắn. Chẳng ngờ Chúa công biết bọn ta là đấng anh hùng trao ấn tiên phong, đánh giặc lập công, chắc thằng nhãi Huệ tức điên lên được.
Nói xong thích chí cười ha hả. Lý Tài nạt rằng:
- Ngươi thật là đồ hữu dũng vô mưu. Đi vào chỗ chết vui sướng lắm sao mà cười.
Tập Đình ngạc nhiên hỏi:
- Nghĩa huynh nói thế là ý gì?
Lý Tài trầm ngâm nói:
- Thật ra Nguyễn Nhạc cũng biết bọn ta giết chết mấy trăm hàng quân Nguyễn triều nhưng chưa chứng cứ nên không quy tội. Chẳng qua Nguyễn Nhạc lợi dụng anh em ta làm con tốt trong bàn cờ tranh bá đồ vương của hắn mà thôi. Nguyễn Huệ chỉ thấy việc trước mắt, còn Nguyễn Nhạc mới thật là người cơ trí.
Tập Đình giật mình hỏi:
- Thế mà tôi chẳng nghĩ ra. Vậy ta nên tính thế nào đây?
Lý Tài đáp:
- Đã là con tốt trong bàn cờ chỉ có tiến chứ chẳng có lùi.
Tập Đình lại hỏi:
- Quân ta dù tinh nhuệ nhưng quân số chỉ có 1 ngàn. Đánh với quân triều ngộ nhỡ Nguyễn Nhạc không đem quân tiếp ứng thì có phải là hắn mượn tay giặc giết ta không?
Lý Tài lắc đầu nói:
- Nguyễn Nhạc không phải là người như thế. Hắn biết ta là người Tàu không thể lấy danh nghĩa gì mà chiêu binh mãi mã được, thì hắn sợ gì ta mà mượn tay giặc để giết ta. Trước mắt hắn chỉ mượn ta để làm tấm khiên che tên của giặc mà thôi. Từ nay nghĩa đệ nói năng phải cẩn thận, ở dưới trướng người thì đừng có kiêu căng. Ta phải đợi thời có rồi sẽ liệu tính.
Về phần quân Tây Sơn, sau khi Lý Tài và Tập Đình đi rồi, Nguyễn Nhạc gọi Nguyễn Huệ cùng các tướng Vũ Văn Nhậm, Vũ Văn Dũng đến bảo:
- Chẳng phải ta không biết Lý Tài và Tập Đình giết hết hàng quân. Nhưng ta bỏ qua không truy cứu vì biết rằng về sau chúng sẽ không bao giừo dám tái phạm. Nếu giết Lý Tài và Tập Đình thì 1 ngàn quân người Tàu kia biết để vào đâu, không lẽ lại đem ra giết hết, còn giữ chúng trong quân khác nào nuôi ong tay áo. Chi bằng để cho chúng làm tiên phong đánh giặc, thế chẳng lợi hơn sao.
Huệ cúi lạy tâu:
- Em vì thấy cảnh thảm sát trước mắt nên trong lòng tức giận, chỉ muốn giết chết Lý Tài và Tập Đình báo oán cho dân ta mà thôi. Em ngu muội chỉ thấy điều trước mắt mà không biết việc về sau. Xin đại huynh rộng lòng tha thứ.
Trương Văn Hiến xen vào nói:
- Nay 3 vạn quân triều của Tôn Thất Hương đã bị ta đánh tan, thì quân của phủ Quảng Ngãi và Quảng Nam không phải là đối thủ của ta. Chúa công hãy cho Nguyễn Huệ dẫn 3 ngàn quân về đèo Cù Mông hợp với Ngô Văn Sở, Phan Văn Lân đãnh vào mặt Nam chiếm lấy thành Phú Yên, Diên Khánh, Bình Thuận. Có 2 điều cần thiết phải đưa Nguyễn Huệ vào mặt Nam, một là cho an lòng Lý Tài và Tập Đình đang dẫn quân tiên phong đánh ra mặt Bắc, thứ 2 là nếu quân triều lấy quân 3 dinh Long Hò, Phiên Trấn, Trấn Biên ra hợp cùng 3 phủ Bình Thuận, Diên Khánh và Phú Yên mà đánh vào phía Nam thành Quy Nhơn thì e rằng Nguyễn Lữ không chống giữ được. Xin Chúa công minh xét.
Nguyễn Nhạc gật đầu bảo:
- Quân sư thật biết người biết ta, nhìn xa trông rộng. Lệnh cho Nguyễn Huệ đem 3 ngàn quân vào hợp với quân Sở và Lân đắnh vào Nam.
Nguyễn Huệ thưa:
- Thưa đại huynh cùng quân sư, tôi xin đem quân về hợp với Nguyễn Lữ giữ thành Quy Nhơn nhưng khoan hãy đánh lấy Phú Yên.
Văn Hiến ngạc nhiên hỏi:
- Vì sao con lại làm thế?
Huệ đáp:
- Thưa thầy binh pháp có câu:” Đánh thành thì dễ nhưng giữ thành mới là việc khó”. Hiện nay quân của ta còn ít mà phải chia nhau chống giữ ở các nơi hiểm yếu. Vả lại nước Nam ta từ Đàng Ngoài đến Đàng Trong các trấn phủ đều nằm dọc theo bờ biển. Nếu ta đánh lấy các phủ Phú Yên, Diên Khánh ngộ nhỡ quân Nguyễn đem thuỷ binh và các cửa bể chặn đường về của ta rồi binh bộ từ Nam đánh ra, e rằng quân ta lúc ấy lưỡng đầu thọ địch thì nguy.
Văn Hiến hỏi:
- Theo con thì nay mặt Nam phải đánh thế nào?
Huệ đáp:
- Thưa thầy, địa hình của nước Nam ta thì việc dùng thuỷ binh là rất quan trọng. Con xin về trấn Quy Nhơn cùng Nguyễn Lữ đốc thúc dân binh xẻ gỗ đóng thuyền luyện tập thuỷ binh và cho đúc thêm thật nhiều súng đại bác là một thứ vũ khí đánh thành vô cùng hiệu quả. Đợi khi quân lực hùng mạnh ta sẽ đánh vào Nam bằng 2 đường thuỷ, bộ. Khi ấy việc lấy một dải đất từ Quy Nhơn đến Gia Định chỉ một sơm một chiều mà thôi. Xin đại huynh cùng quân sư minh xét.
Trương Văn Hiến suy nghĩ giây lâu rồi nói:
- Lời Nguyễn Huệ rất là có lý, nhưng việc thành bại cốt yếu là ở thời cơ. Từ lúc khởi binh đến nay quân ta đi đến đâu muôn dân nô nức hưởng ứng đến đấy, ấy chẳng phải là ta được thời có đó sao? Nay Nguyễn Huệ đem 3 ngàn quân chi viện mặt Nam sai Sở và Lân đánh lấy Phú Yên vỗ an bá tánh, mở kho thóc cướp được của quân Nguyễn phân phát cho dân nghèo, chiêu mộ thêm binh sĩ. Nếu quân Nguyễn từ Gia Định đánh ra mà Sở, Lân không chống được thì hãy bảo toàn lực lượng rút về Quy Nhơn cố thủ. Dù không giữ được thành Phú Yên nhưn lòng dân đã bén thành gốc rễ. Binh pháp có câu “chiếm thành không bằng chiếm long dân”, ấy là kế sách lâu dài vậy.
Nguyễn Nhạc tán thành nói:
- Người xưa có nói bậc đại thức giả thì thượng thông thiên văn, hạ đạt địa lý, trung tường nhân sự. Quân sư thật là người đã quán triệt cả ba điều ấy rồi vậy. Huệ hãy về Quy Nhơn theo sách lược của quân sư mà hành động.
Rồi Nhạc cùng Trương Văn Hiến, Vũ Văn Nhậm, Vũ Văn Dũng, Võ Đình Tú ồ ạt dẫn quân Bắc tiến. Chẳng bao lâu đến cuối năm Quý Tỵ (1773) niên hiệu Cảnh Hưng thứ 34, quân Tây Sơn ở mặt Nam do Ngô Văn Sở và Phan Văn Lân thống lĩnh đánh chiếm được Phú Yên, Diên Khánh rồi thừa thắng đánh chiếm thành Bình Thuận. Đi đến đâu dân chúng nổi dây xin theo, quan quân giữ thành đều bỏ thành mà chạy.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-28 02:34:43huytran>
Đánh máy: thekop

Chương mười hai
Trương Văn Hiến dụng kế nghi binh
Nguyễn Đăng Trường bày mưu chặn giặc
Tin quân Tây Sơn làm chủ 1 vùng lãnh thổ rộng lớn từ Quảng Ngãi đến Bình Thuận cấp báo về kinh thành Phú Xuân. Chúa Định vương Nguyễn Phúc Thuần lập tức thiết triều mời bá quan văn võ bàn luận kế sách đánh giặc. Định vương nói:
- Nay giặc cướp Tây Sơn dụ dỗ đám dân đen lại mị dân truyền hịch tôn phó Hoàng tôn Nguyễn Phúc Dương đánh đổ quốc phó. Quả nhân từ lúc lên ngôi chúa đến nay thiên hạ thái bình, mọi việc đã có Quốc phó lo toan, vả lại ta mới hai mươi tuổi chưa từng biết việc chiến chinh. Nay giặc cướp Tây Sơn chiếm đất đai của ta từ Quảng Ngãi đến Bình Thuận, còn định kéo ra đánh lấy kinh thành. Các khanh đã biết việc ấy hay chưa?
Quốc phó Trương Phúc Loan râu tóc bạc phơ bước ra nói:
- Kính Chúa thượng, lúc này thành Quy Nhơn bị giặc Tây Sơn cướp lấy, tuần phủ Quy Nhơn là Nguyễn Khắc Tuyên chạy đường để về đây phi báo, lão thần liền sai người về Quảng Nam lệnh cho tổng binh Quảng Nam dinh là Tông Thất Hương đem quân ở dinh Quảng Nam và phủ Quảng Ngãi vào tiễu trừ giặc cỏ. Không ngờ cha con Tôn Thất Hương đều tử trận ở huyện Bồng Sơn, Quy Nhơn phủ. Nghe tin ấy lão thần đã sai Chưởng cơ Nguyễn Văn Hoằng và Nguyễn Nghị đem 3 vạn quân vào Quảng Nam đánh giặc. Nay mai chắc có tin báo tiệp khải hoàng, xin Chúa thượng an tâm.
Chúa Định vương quở rằng:
- Việc trọng đại như thế sao Quốc phó lại không cho quả nhân được biết?
Trương Phúc Loan khúm núm thưa:
- Kính Chúa thượng, cung điện Phấn Dương vừa mới xây xong, Chúa thượng đang buồn bực vì nhân dân ta thán, lão thần sợ làm kinh động Chúa thượng nên không dám tâu trình.
Trong hàng quan văn bỗng nhiên có tiếng nói lớn:
- Nay 3 vạn quân trấn thủ kinh thành đều đưa vào Quảng Nam đánh Tây Sơn. Lỡ như họ Trịnh ở Đàng Ngoài đem quân xâm phạm Châu Bố Chánh ( Quảng Bình ngày nay) thì ta biết phải làm thế nào?
Mọi người giật mình nhìn lại, thì ra đó là quan văn tước Tĩnh Điệp Hầu, tên húy Nguyễn Đăng Trường. Võ quan chưởng cơ Nguyễn Văn Chính cười nói:
- Ngài là quan văn không rõ việc binh. Ranh giới của ta và họ Trịnh là sông Linh Giang. Sông Linh Giang vừa rộng vừa sâu, ở bờ Nam lại có luỹ Trường Dục kiên cố, quân ta ngày đêm canh phòng cẩn mật thì quân Trịnh dẽ gì xâm phạm. Tôi nói có phải không tướng quân Tôn Thất Tiệp?
Tôn Thất Tiệp đồng tình gật đầu đáp:
- Lời quan chưởng cơ rất phải, lâu nay họ Trịnh ở Bắc Hà chuyên quyền lấn áp vua Lê khiến trăm họ bất bình nổi lên làm loạn khắp nơi. Ở Hải Dương có Nguyễn Tuyển và Nguyễn Cừ nổi dậy năm Canh Thân (1740). Rồi đến năm Quý Hợi (1743) Nguyễn Hữu Cầu và Hoàng Công Chất lại nổi dậy ở Hải Dương. Cũng năm Canh Thân lại có Nguyễn Danh Phương làm loạn ở Việt Trì, Tam Đảo, sau chiếm lấy Tuyên Quang, suốt mười năm sau năm Canh Ngọ (1750) chúa Trịnh Doanh mới đánh dẹp xong. Lại có Hoàng thân là Lê Duy Mật nổi dây ngót hai mươi năm ở huyện Thạch Thành. Rồi đến năm Giáp Tý (1764) Lê Duy Mật cầu cứu chúa Vũ Vương của ta, nhưng Tiên vương không muốn gây việc binh đao với họ Trịnh nên mới chối từ. Quan nhân đánh dẹp mãi, hao binh tổn tướng mới yên. Trong nước đã rối ren như thế, thì tâm trí đâu mà dòm ngó cõi ngoài. Vả lại mới 2 năm trước đây Thái tử Lê Duy Vỹ bị chúa Trịnh Sâm giết chết. Trời đất bỗng hôn u địa ám, muôn dân đóng cửa khóc thầm, Trịnh Sâm càng lo sợ trăm họ nổi lên, thì dám đâu cho quân đi đánh đất người. Vậy việc họ Trịnh xâm phạm sông Linh Giang xin  Chúa thượng chớ lo.
Tôn Thất Tiệp nói một hơi nghe ra hữu lý, chúa Định Vương và Quốc phó Trương Phúc Loan vừa ý gật gù. Nguyễn Đăng Trường chậm rãi bước ra nói:
- Kính Chúa thượng, đành rằng là như vậy, nhưng lòng tham của con người vốn sâu không đáy. Chỉ e rằng Trịnh Sâm nghe tin quân Tây Sơn đánh phá phía Nam, hắn chỉ thấy cái lợi lấy đất ta ngay trước mắt, quên cái hoạ diệt vong trong nước phía sau lưng, mà đem quân xâm phạm mặt Bắc thì Kinh đô lưỡng đầu thọ địch. Vậy nay phải gấp dẹp cho xong giặc Tây Sơn, để lỡ có bề gì còn điều quân ra ngoài đánh Trịnh. Vả lại từ lâu nay trong dân gian có truyền câu sấm của trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm rằng: “Tây khởi nghĩa, Bắc thu còng” nay nghe giặc Tây Sơn làm loạn lòng trung quân rất là lo lắng. Xin Chúa thượng xét soi.
Chúa Định Vương liền hỏi:
- Vậy theo khanh thì nên làm thế nào?
Nguyễn Đăng Trường đáp:
- Kính Chúa thượng, quan trấn thủ dinh Long Hồ là lão tướng Tông Phước Hiệp gồm tài thao lược. Chúa thượng nên sai sứ giả vào đất Gia Định lệnh cho Tống Phước Hiệp lãnh binh ở 3 dinh Long Hồ, Phiên Trấn, Trấn Biên. Lập tức đem quân Bắc tiến cho giặc Tây Sơn lưỡng đầu thọ địch, thì quân ta mới mong toàn thắng.
Chúa Định Vương vỗ tay khen:
- Thật là kế sách vẹn toàn. Tống Phước Hiệp trấn thủ nơi xa xôi ngàn dặm nếu không nhờ Tĩnh Điệp Hầu nhắc nhở thì ta đã quên mất ông ấy rồi! Nay ta phong cho Tĩnh Điệp Hầu làm tham tán quân cơ để cung bàn việc quân.
Nói rồi liền viết chiếu phong Tống Phước Hiệp làm tổng binh Quản dinh Bình Tây Đại tướng quân, điều binh 3 dinh ra Bình Thuận đánh Tây Sơn.
Lại nói về Nguyễn Văn Hoằng và Nguyễn Nghi vâng lệnh Trương Phúc Loan đem quân vào đến phủ Quảng Ngãi, quân Tây Sơn lùi về đóng ở phía Nam sông Trà Khúc. Đồn luỹ lập xong, trong đại bản doanh Nguyễn Nhạc hỏi Trương Văn Hiến:
- Nguyễn Văn Hoằng đem 3 vạn quân đến đánh ta, tôi nghe lời quân sư lui một mạch đến phía Nam sông Trà Khúc. Sông này vừa cạn vừa hẹp, địa thế không có gì hiểm yếu, sao quân sư lại khuyên tôi lập đồn luỹ nơi đây?
Trương Văn Hiến cười nói:
- Nguyễn Văn Hoằng dù có gan dạ như Quan Vũ đời Hán cũng không dám vượt sông, xin Chúa công chớ ngại!
Vũ Văn Nhậm hỏi:
- Quân sư dựa vào đâu mà quả quyết như thế?
Hiến vuốt râu đáp:
- Nguyễn Huệ đã đem 3 ngàn quân chi viện phía Nam, quân ta hiện chỉ có bảy ngàn quân, vả lại nhựa hoả hổ đã hết, ở Quy Nhơn chưa vận chuyển ra kịp, nếu đánh nhau với 3 vạn quân địch e rằng bất lợi, nên tôi mới khuyên Chúa công bảo toàn lực lượng lui quân. Vừa đến đây tôi đã cho thả cho một số quân Nguyễn triều bị bắt trong trận đánh ở sông Lại Dương lúc trước. Chủ ý của tôi là để bọn quân này về báo với Nguyễn Văn Hoằng vì sao 3 cha con Tôn Thất Hương Phải chết. Nay lại thấy quân ta lui về bờ Nam sông Trà Khúc, Nguyễn Văn Hoằng ắt sợ trận “Thuỷ hoả ký tế” như Tôn Thất Hương, thì làm gì mà dám vượt sông!
Nguyễn Nhạc mừng rỡ khen rằng:
- Ấy thật là diệu kế!
Vừa nói xong bỗng có quân vào báo:
- Thưa Chúa công, quân triều đã kéo đến bờ Bắc sông Trà Khúc.
Nguyễn Nhạc cùng Trương Văn Hiến, Vũ Văn Dũng, Vũ Văn Nhậm, Võ Đình Tú liền lên ngựa ra ngoài quan sát thấy binh triều quân đông vô số, khí thế hung hăng. Nguyễn Văn Hoằng định hô quân vượt sông tiến đánh, bỗng có quân đến báo:
- Thưa tướng quân, chung tôi bắt được mấy tên quân, chúng nói là lính của tướng quân Tôn Thất Hương, nên dẫn đến cho tướng quân tra xét.
Nguyễn Văn Hoằng liền cho đưa mấy tên quân đến. Hoằng trợn mắt nạt:
- Chúng bay có phải là quân gian chăng hãy mau khai thật, nếu không ta chém mất đầu?
Mấy tên quân quỳ lạy khóc:
- Thưa tướng quân, chúng tôi ở trong quân của tướng Tôn Thất Hương. Tướng Tôn Thất Hương cùng 2 con tử trận, chúng tôi bị quân Tây Sơn bắt được lén trốn về đây. Xin tướng quân chớ khá vượt sông!
Hoằng nghi ngờ hỏi:
- Tại sao các ngươi khuyên ta đừng vượt sông đánh giặc?
Tên quân đáp:
- Thưa tướng quân, túc tướng Tôn Thất Hương dẫn 3 vạn quân vượt đèo Thạch Tân tiến đánh phủ Quy Nhơn giặc Tây Sơn chỉ lui mà không đánh, nhử quân ta vượt sông Lại Dương ở Bồng Sơn. Rồi chúng cho quân lên thượng nguồn sông Lại Dương đắp đập chứa nước, sau đó chúng từ huyện Phù Ly đánh ra. Quân của chúng có 1 thứ vũ khí vô cùng lợi hại ấy là 1 cái ông chứa lửa bên trong, khi giặc vung lên lửa từ trong ống bắn ra, giáo gươm chưa đụng được quân địch thì quân ta đã bị cháy áo phồng mình. Tướng quân Tôn Thất Hương dẫn chúng tôi chạy về sông Lại Dương, thì quân địch ở thượng nguồn phá đập, một nửa quân ta đang vượt sông bị nước cuốn trôi hết cả, lũ chúng tôi không còn đường chạy đành phải đầu hàng. Nay thấy tướng quân toan vượt sông đánh giặc nên mới đến đây dập đầu can gián.
Nghe tên quân kể xong Nguyễn Văn Hoằng và Nguyễn Nghi vã mồ hôi trán. Hoằng đưa vạt áo lên lau mồ hôi rồi nói:
- Thảo nào quân thua mà không thấy một người về báo. Đến lúc quân ở đèo Thạch Tân thua chạy về mới hay cha con Tôn Thất Hương thua trận, mà chẳng biết thua thế nào. Truyền quân không được vượt sông, lập tức lập đông luỹ ở bờ Bắc sông Trà Khúc chặn giặc.
Ở bờ Nam sông Trà Khúc, Nhạc thấy quân triều đóng đồn hạ trại ở bờ Bắc bèn vỗ tay cười lớn:
- Quả đúng như quân sư dự đoán, quân Nguyễn Văn Hoằng không dám vượt sông. Đợi it hôm chúng sinh lười nhác ta đánh phá 1 trận ắt là toàn thắng.
Văn Hiến can:
- Xin Chúa công chớ vội đánh làm gì khi binh Nguyễn triều còn đang mạnh. Không lâu nữa chúng sẽ rut quân về, chừng ấy lấy đất Quảng Nam mà đỡ tốn xương máu của anh em nghĩa sĩ.
Văn Dũng, Văn Nhậm, Đình Tú cùng ngạc nhiên hỏi:
- Vì sao vô cớ quân Nguyễn lại lui quân?
Văn Hiến vuốt râu đáp:
- Hơn một trăm năm nay họ Trịnh ở Đàng Ngoài lúc nào cũng có tham vọng thôn tính Đàng Trong của họ Nguyễn. Trong lịch sử của cuộc nội chiến này, cả bảy lần đánh nhau đều do họ Trịnh động binh trước, nhưng không lần nào quân Trịnh vượt khỏi sông Linh Giang. Nay chúa Trịnh Sâm nghe quân ta khởi binh đánh chiếm từ Bình Thuận đến Quảng Ngãi, quân Nguyễn triều đem 3 vạn quân ở kinh thành vào chống giữ, Trịnh Sâm nhất định sẽ đem quân xâm phạm Châu Bố Chính, khi ấy Nguyễn triều chỉ còn 1 cách duy nhất là điều binh của Nguyễn Văn Hoằng ra ranh giới sông Linh Giang đánh Trịnh, chỉ để lại đây 1 lực lượng nhỏ mà thôi. Đối với Nguyễn triều dù sao quân Trịnh vẫn là kẻ thù nguy hiểm hơn ta. Khi ấy ta đánh chiếm Quảng Nam chẳng khó gì!
Nghe xong Nguyễn Nhạc mừng rỡ nói:
- Ta có quân sư khác naod ngày xưa Lưu Bị có Gia Cát Lượng, bày mưu lập kế, định quốc an dân. Nếu không có quân sư mở mang trí óc thì tầm nhìn của ta chắc không ra khỏi Quy Nhơn, Phú Yên, Quảng Ngãi, thì có đâu biết đến việc ở xứ Bắc Hà. Mượn quân người để làm quân mình, không đãnh mà thắng, nếu không có quân sư chỉ vẽ ta cứ mang quân gặp địch bừa thì việc thành bại chưa biết phải ra sao! - Rồi quay sang các tướng Nhạc nói - Truyền quân: Án binh bất động, canh phòng cẩn mật, giữ vững doanh trại, ai trái lệnh chém đầu!

Ngày ấy tại kinh đo Thăng Long, trong phủ chúa Trịnh Sâm thiết triều hội bá quan văn võ, Sâm nói:
- Trấn thủ đồn Hoành Sơn là quyền trung hầ Hoàng Nghĩa Hồ vừa gửi mật thư cho ta nói rằng: Ở phủ Quy Nhơn có giặc Tây Sơn nổi lên đánh chiếm từ Bình Thuận đến Quảng Ngãi. Chúa Nguyễn phải sai tướng đem 3 vạn quân ở kinh thành đi dẹp loạn, lính ở Phú Xuân không còn được bao nhiêu. Ta nên thừa cơ đem đại binh mở cuộc Nam chinh, thu phục đất Thuận Hoá. Có đồ của nhà Nguyễn phen này ắt là sụp đổ. Các khanh thấy thế nào?
Trịnh Sâm vừa dứt lời, trong hàng quan văn bỗng có tiếng nói lớn:
- Khải Chúa! Việc ấy không nên!
Mọi người cùng nhìn lại, thì ra ấy là tứ xuyên hầu Phan Lê Phiên. Trịnh Sâm hỏi:
- Theo ý khanh tại sao ta không nên động binh?
Phan Lê Phiên bước ra quỳ tâu:
- Khải Chúa thượng, mấy chục năm nay trong nước giặc giã nổi lên làm trăm họ sinh linh rất là thống khổ. May nhờ hồng phúc của Chúa thượng nên năm năm nay bốn phương yên ổn. Xin Chúa thượng chớ nên động binh cho thiên hạ được hưởng cảnh thái bình. Vả lại đã hơn trăm năm nay nước ta với chúa Nguyễn lấy sông Linh Giang làm ranh giới, bờ cõi của ai thì người ấy trị vì. Vậy nên vào năm Giáp Thân (1764) niên hiệu Cảnh Hưng thứ hai lăm, ở nước ta Lê Duy Mật làm loạn xứ Thanh Hoá có viết thư vào muốn cầu cứu chúa Nguyễn Phúc, nhưng họ Nguyễn vì muốn cầu hoà với ta nên chẳng chịu động binh. Nay nhân lúc người ta có loạn mình đem quân xâm phạm e thiên hạ cười rằng là thừa cơ nước đục thả câu. Hơn nữa từ xưa đến nay phàm làm việc gì cũng danh chánh ngôn mới thuận, nay ta muốn mang quân đi đánh phía Nam thì lấy dânh nghĩa gì để động binh? Xin Chúa thượng sét lại!
Phan Lê Phiên vừa dứt lời, các quan văn đồng thanh nói:
- Lời Tứ Xuyên Hầu rất phải, xin Chúa thượng chớ động binh!
Bỗng trong hàng quan võ có tiếng nói lớn:
- Lời Tứ Xuyên Hầu nói sai rồi!
Đó chính là đại tướng Hoàng Ngũ Phúc, tước Việp quận công. Phan Lê Phiên hỏi:
- Xin hỏi Việp quận công lời tôi nói sai chỗ nào?
Việp quận công Hoàng Ngũ Phúc đứng lên cười nói:
- Lời Tứ Xuyên Hầu sai ở 1 chỗ: một là hơn 1 trăm năm nay dù rằng lấy sông Linh Giang làm ranh giới nhưng giữa chúng ta và họ Nguyễn đã bảy lần chinh chiến với nhau, sao lại gọi là bờ cõi của ai thì người ấy trị vì. Điều sai thứ 2, dây là dịp tốt trời cho, nếu ta động binh thì dễ dàng thống nhất sơn hà, làm bá chủ thiên hạ. Nay Chúa thượng động binh ấy chẳng phải gây hoạ binh đao, mà là mượn sự binh đao trong 1 lúc để muôn dân được thái bình mãi mãi về sau. Ấy là việc nên làm. Điều sai thứ 3 là năm ấy Lê Duy Mật viết thư cầu cứu, chẳng phải chúa tôi họ Nguyễn có ý tốt với ta mà không đem quân đánh giúp Lê Duy Mật. Chẳng qua vì năm đó chúa Nguyễn Phúc Khoát tham dâm quá độ mắc bệnh nặng nề, tinh thần bải hoải, thì tâm trí đâu mà nghĩ đến việc chiến chinh. Nay, nếu ta xuất quân Nam chinh thì trên hợp ý trời, dưới thuận lòng người. Vả lại Quốc phó Trương Phúc Loan tham lam bạo ngược để dân Đàng Trong nheo nhóc lầm than, ta lấy danh nghĩa diệt trừ Phúc Loan thì ấy là danh chánh ngôn thuận vậy. Cin Chúa thượng đừng bỏ lỡ cơ hội ngàn năm một thuở nay.
Trịnh Sâm mừng rỡ đứng lên nói:
- Lời của khanh rất hợp ý ta. Nay ta phong Việp quận công Hoàng Ngũ Phúc lãnh chức Bình Nam thượng tướng quân, đem bốn vạn binh thuỷ bộ vào đánh châu Bố Chánh. Ta nán lại kinh thành sắp xếp việc triều chính xong sẽ điều binh các trấn về họp tại kinh thành, ta sẽ thân chinh đem đại binh tiếp ứng. Phen này nếu không diệt được nhà Nguyễn thì không còn cơ hội nào khác nữa.
Hoàng Ngũ Phúc quỳ lạy tạ ơn. Trịnh Sâm truyền bãi triều.
Tháng mười năm Giáp Ngọ (1774), niên hiệu Cảnh Hưng thứ ba lăm, Hoàng Ngũ Phúc cùng các tướng là Hoàng Bình Thể, Hoàng Phùng Cơ và Hoàng Đình Bảo đem bốn vạn quân theo hai đường thuỷ bộ, hện gặp nhau ở sông Linh Giang để cùng đánh nhà Nguyễn.

Nghe tin quân Trịnh đem bốn vạn quân đã đến gần sông Linh Giang, tại kinh thành Phú Xuân, chúa Nguyễn Định Vương lập tức thiết triều. Chúa lo sợ trách rằng:
- Hôm trước ta nghe lời Nguyễn Văn Chính và Tôn Thất Tiệp bảo không lo quân Trịnh xâm phạm mặt Bắc. Nay ở trong thì giặc Tây Sơn đánh phá, ngoài thì họ Trịnh đem quân sắp tới Linh Giang. Ở kinh thành chỉ còn năm ngàn quân cấm vệ, vậy các ngươi phải liệu thế nào đây?
Trương Phúc Loan quỳ tâu:
- Kính Chúa thượng, ở luỹ Trường Dục hãy còn năm ngàn quân của tướng quân Nguyễn Duy trấn thủ. Luỹ Trường Dục thành cao hào sâu, năm xưa dưới thời Chúa thượng Phúc Lan, nội tổ của tôi là Trương Phúc Phấn chỉ có mấy ngàn quân trấn giữ luỹ này chống nhau với quân Trịnh không dễ gì 1 sơm 1 chiều mà hạ được, xin Chúa thượng an tâm. Bây giờ ta lập tức điều 2 vạn quân của Nguyễn Văn Hoằng ở Quảng Nam, ra luỹ Trường Dục tiếp viện, thì không phải lo gì nữa. Xin Chúa thượng mau mau xuống lệnh.
Định Vương vẫn lo lắng hỏi:
- Ta yên tâm thế nào được. Vậy nếu Nguyễn Văn Hoằng ở Quảng Nam chỉ còn 1 vạn quân e không phải là đối thủ của quân Tây Sơn!
Mọi người còn đang lo lắng thì Tĩnh Điệp Hầu Nguyễn Đăng Trường bước ra nói:
- Kính Chúa thượng, thần có 1 kế khiến quân Tây Sơn không thể tiến binh ở mặt Nam để ta rảnh tay điều quân ra Bắc đánh Trịnh.
Định Vương vội vàng hỏi:
- Tĩnh điệp hầu có kế gì hãy mau nói ra?
Nguyễn Đăng Trường chậm rãi nói:
- Trong lúc điều hai vạn quân ra Bắc, Chúa thượng nên sai một người vào Quảng Nam trấn giữ cùng Nguyễn Văn Hoằng thì nhất định quân Tây Sơn không dám tiến binh.
Mọi người đồng thanh hỏi:
- Ấy là người nào?
Nguyễn Đăng Trường đáp:
Ấy chính là Hoàng tôn Nguyễn Phúc Dương!
Quốc phó Trương Phúc Loan vốn không ưa Nguyễn Đăng Trường, nay nghe vậy lạnh lùng hỏi:
- Tĩnh điệp hầu có đùa không đấy? Hoàng tôn Dương mới mười tám tuổi, chưa từng biết việc binh nhưng, thì sao có thể cầm quân đánh giặc Tây Sơn?
Nguyễn Đăng Trường bình thản đáp:
- Nếu Hoàng tôn Dương vào trấn Quảng Nam thì không cần dùng đến binh đao. Quân Tây Sơn danh nghĩa tôn phò Hoàng tôn Dương đánh đổ quan Quốc phó để thu chúng động binh. Nay Chúa thượng hãy phong cho Hoàng tôn Dương làm Đông cung Thế tử, cho vào trấn đất Quảng Nam. Rồi sai Hoàng tôn Dương viết thư cho Nguyễn Nhạc nói rằng: Chúa thượng và Hoàng tôn lúc ấy đều nhỏ dại, việc soán nghịch là do quan Quốc phó chuyên quyền làm bậy, nay Chúa thượng đã thu giữ binh quyền, giáng chứ Quốc phó về làm dân dã, phong Hoàng tôn làm Đông cung Thế tử, vào trấn đất Quảng Nam. Nêud làm như thế thì quân Tây Sơn không lấy danh nghĩa gì mà tiến quân cho được. Nếu chúng bỏ danh nghĩa tôn phò mà đánh quân Hoàng tôn ở Quảng Nam thì lòng người tan rã, việc ấy chắc chắn Nguyễn Nhạc không làm. Ấy là kế sách vẹn toàn, xin Chúa thượng chớ nên chậm trễ.
Định vương mừng rỡ khen rằng:
- Ấy thật là diệu kế!
Bỗng Trương Phúc Loan quát:
- Nguyễn Đăng Trường to gan phạm thượng. Ngươi bảo ta là chuyên quyền làm bậy. Vậy ngươi dám bảo là Chúa thượng soán nghịch hay sao? Chúa thượng sao không lệnh chém đầu làm gương cho kẻ khác!
Đăng Trường không chút sợ hãi, nói:
- Thần không có ý đó. Ấy là ta mượn danh nghĩa Hoàng tôn Dương nói với giặc Tây Sơn như thế thôi. Xin Quốc phó hãy dẹp vỏ lòng tự ti, vị kỷ mà lấy xã tắc làm trọng. Nếu không làm như thế thì chẳng còn cách nào có thể cứu chúa ta trong cơn nguy khốn đó được đâu!
Định vương xen vào nói:
- Lời Tĩnh điệp hầu nói rất phải. Nay xã tắc ngả nghiêng, tình thế nguy ngập như ngàn cân treo sợi tóc. Nếu không dùng kế này thì cơ nghiệp của nhà Nguyễn ta ắt là sụp đổ. Quốc phó chớ nên nóng giận vì những lời trung nghĩa của Tĩnh điệp hầu.
Phúc Loan giận lắm nhưng vì có lệnh chúa nên đành bấm bụng ngồi im. Chúa Định vương liền sai người đi mời Hoàng tôn Dương đến bệ kiến. Định Vương vừa trông thấy liền ôm chầm lấy Nguyễn Phúc Dương khóc lớn:
- Cháu ơi! Cơ nghiệp nhà Nguyễn ta đến dây là tan nát mất rồi!
Nguyễn Phúc Dương dìu chúa đến ngai vàng an toạ rồi nói:
- Xin Chúa thượng đừng nên bi luỵ. Cháu từ lâu không tham gia việc triều chính quốc gia, nhưng vẫn biết nước nhà đang trong cơn nguy khốn. Chẳng hay Chúa thượng cho gọi cháu có điều gì sai bảo?
Định Vương vẫn khóc, vỗ tay lên ngai nói:
- Cái ngai vàng này vốn là của cháu, nhưng lúc ấy cháu còn nhỏ dại, nên lúc lâm chung Phụ vương mới cho ta kế vị. Nay ta phong cho cháu làm Đông cung Thế tử vào trấn đất Quảng Nam chặn giặc Tây Sơn,còn ta sẽ đem quân ra sông Linh Giang đánh Trịnh. Đợi khi non nước bình yên ta sẽ thoái vị nhường ngôi chí tôn cho cháu vốn dòng chính thống. Cháu hãy vì cơ nghiệp nhà Nguyễn ta chớ khá chối từ.
Nguyễn Phúc Dương nghe nói được phong làm Đông cung Thế tử trong bụng mừng thầm, nhưng phải vào Quảng Nam đánh giặc Tây Sơn thì lo sợ hỏi:
- Đánh giặc Tây Sơn đã có tướng quân Nguyễn Văn Hoằng. Cháu chưa từng trải việc quân cơ, đánh nhau với Tây Sơn thế nào được?
Định Vương trấn an rằng:
- Nói là vào chặn Tây Sơn nhưng không phải cầm quân đánh giặc. Tĩnh điệp hầu Nguyễn Đăng Trường vừa thảo xong 1 bức thư, cháu cứ sai người mang thư này cho Nguyễn Nhạc. Nguyễn Nhạc tất phải nghe lời cháu mà không dám tiến binh.
Nói rồi liền trao thư cho Phúc Dương. Dương xem xong mừng rỡ reo lên:
- Ấy thật là diệu kế. Nhưng tại sao trong thư bảo giáng chức Quốc phó, cho về làm dân dã,  mà Quốc phó vẫn đứng hầu bên Chúa thượng vậy?
Trương Phúc Loan giận dữ mắng rằng:
- Thằng con nít không được vô lễ. Ta là Quốc phó nắm quyền nhiếp chính, muốn phong cho ngươi làm Thế tử hay giết ngươi là quyền của ta. Nếu không nể vì Chúa thượng thì ta đã lôi ngươi ra chém tức thì.
Phúc Dương quăng thư xuống đất nói:
- Nếu vậy thì ngươi cứ chém ta đi, rồi quân Tây Sơn sẽ kéo đến đây bằm ngươi làm trăm mảnh. Năm xưa ngươi giết chết Hoàng tử Nguyễn Phúc Luân và Thái uý Trương Văn Hạnh, lại giam lỏng ta suốt chín năm nay. Nếu ta là Đông cung Thế tử thì không có Trương Phúc Loan làm Quốc phó.
Phúc Loan giận quá thét:
- Võ sĩ đâu lôi ra chém!
Quan Đô thống chưởng cấm vệ là Chữ Đức làm thinh, không hạ lệnh cho võ sĩ vào bắt Nguyễn Phúc Dương. Trương Phúc Loan run lên hét:
- Chữ Đức, ngươi có nghe lệnh ta không?
Chữ Đức đáp:
- Thưa Quốc phó, có!
Loan vênh mặt lên hỏi:
- Sao còn chưa tuân lệnh?
Đức cúi đầu đáp:
- Nếu giết Hoàng tôn chẳng may giặc kéo đến thì chúa tôi của ta cũng phải chết theo.
Phúc Loan lúc ấy già quá thét ít câu thì đã hụt hơi, vừa mệt run run hỏi:
- Ngươi chẳng sợ ta sao?
Chữ Đức lầm lì đáp
- Sợ Quốc phó không bằng sợ giặc! Thần giờ chỉ nghe lệnh của Chúa thượng mà thôi.
Phúc Loan gắng gượng nói:
- Năm xưa chính ta đã lập kế đưa Đô thống Ngô Mãnh ra khỏi kinh thành, cất nhắc ngươi thay Ngô Mãnh làm Đô thống, nay ngươi lại trở mặt phản ta sao?
Nét mặt không thay đổi, Đức đáp:
- Không còn cách nào khác. Quân Tôn Thất Hương 3 vạn bị Tây Sơn đánh 1 trận không 1 người chạy thoát. Nay điều 2 vạn quân ra Bắc đánh Trịnh thì Nguyễn Văn Hoằng chỉ còn một vạn quân trấn giữ mặt Nam. Nếu không có Hoàng tôn Dương thì lấy ai khiển giặc? Thần không phải là phụ ơn Quốc phó, nhưng chỉ làm theo cái lẽ sinh tồn.
Nghe Chữ Đức nói xong Phúc Loan thất vọng thả mình xuống ghế chẳng nói ra lời. Các quan văn võ thấy thế đều khấp khởi mừng thầm. Nguyễn Đăng Trường bước ra nói:
- Kính Chúa thượng, nay Chữ Đức đã nghe lệnh của Chúa thượng, thật là hồng phúc của nước nhà. Thần xin tiến cử 1 người chặn đường tiến binh quân Trịnh.
Chữ Đức vội vàng nói:
- Ta vốn sức mạnh hơn người, tinh thông võ nghệ nên thống lĩnh năm ngàn quân cấm vệ, chứ thật ra tài điều binh không thể bằng Tôn Thất Tiệp và Nguyễn Văn Chính được.
Nguyễn Đăng Trường cười nói:
- Tôi không tiến cử tướng quân đâu, người mà tôi tiến cử chính là quan Quốc phó đó!
Chúa Định vương ngạc nhiên hỏi:
- Quốc phó đã răng long đầu bạc còn đánh giặc nỗi gì?
Nguyễn Đăng Trường ung dung đáp:
- Quân Trịnh kéo quân đến Linh Giang đã cho người truyền hịch các nơi rằng: Chỉ đem quân vào bắt Phúc Loan mà nộp cho Trịnh Sâm, thì quân Trịnh lấy cớ gì để tiến binh được nữa. Chúng đã truyền hịch đi cùng khắp thiên hạ, lý đâu Trịnh Sâm quyền hơn vua một nước mà lại nuốt lời.
Các quan đồng thanh nói:
- Lời Tĩnh điệp hầu rất phải. Xin Chúa thượng nghe theo để giữ yên xã tắc.
Định Vương vốn cảm cái ơn Phúc Loan đưa mình lên ngôi chúa còn đang phân vân, thì Chữ Đức đã sai quân trói Phúc Loan, lột cân đai áo mão. Phúc Loan ngửa mặt lên trời than rằng:
- Lúc trước ta có thể trước mặt Tiên Vương là sẽ làm theo lời di chiếu. Không ngờ lời thề ấy nay lại thành sự thật. Trong cõi đời này lại có trời đất thật sao?
Chúa thấy các quan đều đồng lòng chẳng biết làm sao đành lệnh tạm giam Trương Phúc Loan, sai Nguyễn Văn Chính và Tôn Thất Tiệp vào Quảng Nam lãnh hai vạn binh điều ra mặt Bắc, lại trao ấn Đông cung Thế tử cho Nguyễn Phúc Dương vào Quảng Nam trấn thủ.

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-01 05:15:45thekop>
Không phải là thiếu mấy trang mà là mình gửi nhầm file cho bạn. Xin lỗi nhiều nhé! Mình đã xoá phần thừa đi rồi. Huytran xem còn chương nào cần đánh thì gửi cho mình nhé! 3 hoặc 5 chương nữa cũng được.
0
Tôi đã thêm phần này vào chương 12 ở trên rồi. Sợ rằng khi đưa truyện vào thư viện có thể bị lẫn lộn, nên Trả Lời của bạn thekop chắc đề nghị mod nào xóa đi hay sửa lại cho biết rằng đây là phần thừa ra, đã có ở chương 12. 
0
    Huytran ơi mình đánh xong chương 9, 10 rồi, bạn có thể gửi tiếp 2 chương khác.
  
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-13 02:44:32huytran>
Đánh máy: Tien tuu
 
CHƯƠNG HAI MƯƠI SÁU

Võ tánh náu thân rừng Tam Phụ
Nguyễn Vương đại bại Thất Kỳ Giang

Nguyễn Phúc Ánh được Đỗ Thành Nhân và các tướng tôn lên ngôi chúa xong hôm sau Nguyễn Nghị yết kiến nói riêng với Phúc Ánh:
Lúc Lý Tài bỏ Tây Sơn theo chúa Định Vương ở thành Sài Côn, nhưng Đỗ Thành Nhân ở trong thành quản thúc chúa Định Vương, khiến cho nội bất xuất, ngoại bất nhập. Kế đến Đông cung thế tử trốn khỏi Quy Nhơn đến đồn Thị Nghè, chính thần và Đông cung đến xin vào thành Sài Côn. Lúc ấy có phải chính Thượng vương đã xạ tiễn trao thư báo tin Thành Nhân làm phản?
Ánh đáp:
-        Chính ta đã xạ tiễn trao thư cho Đông cung báo tin Đỗ Thành Nhân làm phản.
Nguyễn Nghi hỏi tiếp:
-        Vậy tại sao khi viết mật thư triệu tập các tướng về rừng Tam Phụ, Thượng vương lại bảo rằng Đỗ Thành Nhân vì sợ Lý Tài giả hàng làm nội ứng, nên Thành Nhân bất đắc dĩ không cho Định vương ra ngoài thành mà đón Lý Tài. Vậy té ra lúc xạ tiễn trao thư bảo Thành Nhân làm phản là Thượng vương đã lầm lẫn chăng?
Ánh đáp:
-        Lúc ấy Thành Nhân làm phản quản thúc Định vương, ta xạ tiễn trao thư không hề lầm lẫn.
Nghi hỏi:
-        Vậy bây giờ Thượng vương bảo Thành Nhân lúc ấy không có bụng làm phản là bấy giờ Thượng vương lầm lẫn chăng?
Ánh cười đáp:
-        Ta không hề lầm lẫn.
Nghi lại hỏi:
-        Cả hai điều trái ngược nhau mà không có điều nào lầm lẫn là Thượng vương có ý gì chăng?
Ánh nghe xong khen Nghi rằng:
-        Khanh thật là có mắt tinh đời, lúc quân ta bị Nguyễn Huệ đánh tan tành, mỗi người lẫn tránh một nơi, hai chúa đều bị bắt, chỉ có binh Đỗ Thành Nhân ở rừng Tam Phụ là chưa bị tổn thất gì cả. Ta muốn mượn thế lực Đỗ Thành Nhân khôi phục cơ đồ nên mới viết mật thư triệu tập các tướng về hội quân như thế, để Thành Nhân yên tâm mà điều binh đuổi quân Tây Sơn khỏi đất Gia Định. Trong các đại thần theo chúa Định vương từ Phú Xuân đến đây chỉ còn lại mỗi mình khanh, khanh thấy Thành Nhân là người thế nào?
Không chút do dự Nghi đáp:
-        Thành Nhân tôn phò Thượng vương để thu phục nhân tâm mưu đồ bá vương.
Ánh nghiêm mặt hỏi:
-        Dựa vào đâu mà khanh quả quyết như thế?
Nghi tâu:
-        Lúc tôn Thượng vương làm Nguyên Soái, Thành Nhân nói rằng việc điều binh khiển tướng đã có hắn lo liệu, ấy là tự cho mình tài hơn Thượng vương. Lúc giết tên quân dung mạo giống mình Thành Nhân nói: mặt giống vua chúa là phạm mạo, ấy là trong lòng đã có chí làm vua chúa. Rồi mới đây khi Thượng vương xưng vương, Thành Nhân lại nói: Chỉ có một mình Thượng vương là con cháu nhà chúa mà thôi, ấy chẳng phải là Thành Nhân vì bất đắc dĩ mới ở dưới quyền Thượng vương sao? Xét ba điều ấy nếu để Thành Nhân lớn quyền sớm muộn gì cũng sinh ra tai hoạ.
Ánh gật đầu nói:
-        Lời khanh rất hợp ý ta nhưng hiện nay trong thành Sài Côn toàn là quân Đông Sơn cả, vả lại ở Trường Đồn còn có Võ Tánh và Đỗ Nhàn Trập trấn giữ. Nếu giết Thành Nhân e rằng quân Đông Sơn làm loạn thì sao?
Nghi hiến kế:
-        Hiện trong thành Sài Côn còn có thần, Hồ Văn Lân, Tống Phước Khuông, Tống Phước Lương mỗi người có hơn ngàn thủ hạ. vả lại quân Đông Sơn theo Thành Nhân vì Nhân tôn phò Thượng vương. Nếu kết tội Thành Nhân làm phản đem giết đi thì quân Đông Sơn ắt theo về cùng Thượng vương. Việc ở Sài Côn không còn đáng lo, chỉ lo Võ Tánh và Đỗ Nhàn Trập ở Trường Đồn mà thôi.
Ánh nói:
-        Sau khi giết Đỗ Thành Nhân rồi ta lập tức xuống chỉ sai người vào Hà Tiên báo Mạc Thiên Tứ tiến quân ra, ta từ Sài Côn tiến vào vây Trường Đồn bắt Võ Tánh và Đỗ Nhàn Trập để diệt trừ hậu họa. Khanh thấy thế nào?
Nghi mừng rỡ thưa:
-        Kế ấy rất hay, ta nên thi hành ngay đừng chậm trễ.
Hôm sau Phúc Ánh cho mời Thành Nhân đến nội cung, Nhân không nghi ngờ gì cả, ung dung vào ra mắt Nguyễn Ánh. Ánh hỏi:
-        Nay quân ta đã chiếm được ba thành Trường Đồn, Sài Côn, Trấn Biên. Vậy việc đem quân Bắc tiến diệt Tây Sơn Nguyễn Nhạc, thượng tướng công đã có kế sách gì chưa?
Nhân đáp:
-        Thần có quen một đạo sĩ người Pháp Lang Sa, tên là Bá Đa Lộc. Người này từ Tây Dương đến giảng truyền đạo Hoà Lan (Kitô giáo) ở nước Nam ta. Đạo sĩ Bá Đa Lộc có mượn cho thần mấy chiếc tàu đồng to và súng đại bác lớn, hẹn trong một tuần trăng nữa sẽ từ Pháp Lang Sa vượt biển vào Sài Côn giúp cho ta. Thần định nhờ họ đem tàu đồng súng lớn sang đây rồi sẽ định ngày đem quân Bắc tiến.
Ánh hỏi:
-        Việc hệ trọng như thế sao thượng tướng công không cho ta hay?
Nhân cười bảo:
-        Thượng vương cứ ngồi trên ngôi chúa gọi người hầu hạ, mọi việc đã có hạ thần lo.
Ánh tức giận vỗ án quát:
-        Thành Nhân to gan, ngươi tự thị có công dám xem ta như con nít hay sao mà buôn lời xúc phạm. Võ sĩ đâu, trói lại cho ta.
Võ sĩ liền xong ra trói Thành Nhân lại, Thành Nhân lúc ấy mới hoảng sợ van xin:
-        Hạ thần nói thế vì không muốn cho Thượng vương phải hao tâm khổ trí, xin Thượng vương tha tội.
Ánh cười đáp:
-        Tha cho ngươi lần này, lần sau ngươi có tha cho ta chăng? Ngươi tưởng ta không biết bụng dạ của ngươi sao? Đến như chúa Định vương và hoàng thân quốc thích ngươi còn dám quản thúc trong thành Sài Côn để khống chế quân các đạo, tội của ngươi thật là đáng chết.
Thành ngạc nhiên nói:
-        Ngày trước vì sợ Lý Tài giả hàng làm nội ứng cho Tây Sơn nên hạ thần bất đắc dĩ phải làm như thế. Khi ấy chính thượng vương cũng đồng ý với hạ thần nên mới lên mặt thành bắn tên đuổi Đông cung thế tử đi kia mà! Sao nay lại đổ lỗi cho hạ thần làm phản?
Ánh cười mỉa mai nói:
-        Trò dối trá của ngươi tưởng rằng có thể lừa được ta sao? Đến nay ngươi vẫn nghĩ rằng ta tin ngươi thật dạ trung thành ư? Ta nói cho ngươi biết, hôm ấy mũi tên ta bắn trúng nón của Đông cung thế tử, trong mũi tên ấy có phong thư của ta nói ngươi làm phản, nên Đông cung và Lý Tài mới hợp quân các trấn đánh Sài Côn đuổi ngươi về rừng Tam Phụ. Giờ ngươi đã rõ chưa?
Thành Nhân bấy giờ mới nói:
-        Trong thành Sài Côn còn có thủ hạ của thần là Võ Nhân và mấy ngàn binh mã. Ở Trường Đồn còn có Võ Tánh và Đỗ Nhàn Trập trấn thủ. Nếu thượng vương giết thần e rằng thành Sài Côn sẽ thành biển lửa.
Ánh đập bàn quát:
-        Ngươi còn hăm doạ ta sao! Thật lòng là mưu phản, tự miệng ngươi nói ra rồi đó. Ngươi bảo trong thành sẽ chìm trong biển lửa ư? Ngươi chớ lo, mọi việc ta đã lo liệu cả rồi. Ánh vừa dứt lời Hồ Văn Lân vào báo:
-        Thần vừa vây nhà bắt được Võ Nhân xin đem về cho Thượng vương xét xử.
Phúc Ánh liền sai quân đem Đỗ Thành Nhân và Võ Nhân ra chém. Lúc đao phủ sắp khai đao hành quyết, Thành Nhân ngửa mặt than rằng:
-        Đỗ Thành Nhân ta một đời ngang dọc. Bởi ta không nghe lời Võ Tánh nên phải thua trí mà chết dưới tay một thằng con nít.
Nói xong giương cổ chịu hình. Giết Đỗ Thành Nhân xong Ánh liền sai người đi mời đạo sĩ Bá Đa Lộc đến yết kiến. Ánh nói:
-        Nghe nói giám mục định giúp cho tướng của ta tên là Đỗ Thành Nhân tàu đồng và súng đại bác, điều này có chăng?
Bá Đa Lộc đáp:
-        Thưa có! Vài hôm nữa tàu chiến sẽ đến đây.
Ánh lại hỏi:
-        Đỗ Thành Nhân đã chết rồi, giám mục đã biết chưa?
Lộc giật mình đáp:
-        Điều này tôi chưa được biết. Dám hỏi vì sao Đỗ tướng quân lại chết?
Ánh trầm ngâm nói:
-        Lúc trước ta giao cho Thành Nhân tìm cách liên lạc với người nước Pháp Lang Sa của ngài mua cho được tàu đồng súng lớn để đánh giặc Tây Sơn phục quốc cho nhà Nguyễn ta. Nào ngờ Thành Nhân lòng đầy tham vọng lợi dụng việc ấy mưu dùng vũ khí của các ngài lập quân đội riêng toan làm phản ta để đoạt quyền, ta hay được mới giết đi. Nay ta cho mời ngài đến đây nói cho rõ việc ấy mà thôi.
Bá Đa Lộc thất sắc quỳ xuống lạy thưa:
-        Việc Thành Nhân mưu phản tôi không được biết, xin Thượng vương lượng cả xét soi.
Ánh đỡ Lộc dậy, mời ngồi an ủi:
-        Việc ấy không can gì đến ngài, ta chỉ mời ngài đến để nói rằng từ nay về sau việc mua khí giới của nước Pháp Lang Sa cứ trực tiếp bàn bạc với ta, để tránh sự hiểu lầm về sau. Chẳng hay ý ngài thế nào?
Bá Đa Lộc đáp:
-        Nếu được vậy thật là diễm phúc cho tôi quá. Tôi là kẻ truyền đạo không màng đến vật chất, nên việc đem tàu đồng súng lớn sang đây là giúp cho Thượng vương đánh lũ giặc Tây Sơn để phục quốc, thật lòng không nói đến việc mua bán. Chỉ xin Thượng vương cho những kẻ hành đạo như chúng tôi được truyền bá đạo lành của Đức Chúa trời để loài người biết yêu thương nhau mà thôi. Xin Thượng vương chấp thuận cho.
Ánh cả mừng nói:
-        Việc này nào có khó gì, ngài cứ giúp tàu chiến và vũ khí cho ta đánh giặc Tây Sơn, hễ lãnh thổ của ta đến đâu, thì quyền truyền đạo của các ngài rộng ra đến đó. Ta lấy tư cách là Vua trong một nước mà hứa với ngài!
Nói rồi Ánh liền trao cho Bá Đa Lộc một cái thẻ bài nói:
-        Đây là hiệu lệnh của ta, có hiệu lệnh này ngài đi bất cứ đâu trên lãnh thổ của ta mà không ai có quyền ngăn cản. Nếu có kẻ nào gây khó dễ, ngài cứ đem hiệu lệnh này đến trình, quan trấn thủ sẽ cho quân trị tội chúng ngay.
Trao thẻ bài cho Bá Đa Lộc xong, Ánh lại cho bày tiệc thết đãi, của ngon vật lạ, cao lương mỹ vị chẳng thiếu món chi. Ánh lại cho người sữa sang công quán cho tươm tất mời Bá Đa Lộc đến nghỉ. Bá Đa Lộc vui mừng cảm tạ ra về. Bỗng các tướng Nguyễn Nghi, Hồ Văn Lân, Tống Phước Khuông, Tống Phước Lương bước vào đồng thanh quỳ nói:
-        Xin chúc mừng Thượng vương!
Ánh ngạc nhiên hỏi:
-        Vì sao các khanh lại chúc mừng ta?
Nguyễn Nghi đáp:
-        Cái họa trong tâm phúc là Đỗ Thành Nhân đã được trừ rồi. Thượng vương lại mượn được tàu đồng súng lớn của người Pháp Lang Sa thì cơ hội khôi phục cơ đồ xem như đã chắc mười phần rồi vậy. Bởi thế nên chúng thần mới đến đây chúc mừng Thượng vương.
Ánh suy tư nói:
-        Tuy đã diệt được Đỗ Thành Nhân nhưng còn cháu của Đỗ Thành Nhân là Đỗ Nhàn Trập, em Võ Nhân là Võ Tánh đang trấn thủ Trường Đồn. Chưa trừ được hai người này ta lấy làm lo lắm.
Nghi tâu:
-        Bởi biết Thượng vương lo việc ấy nên chúng thần mới đến đây cùng bàn việc này.
Ánh xuống lệnh:
-        Hồ Văn Lân, Tống Phước Khuông đem năm ngàn quân mã tiến đánh Trường Đồn. Ta đã sai người vào Hà Tiên triệu Mạc Thiên Tứ đem quân họp sức. Hai đạo quân hai mặt giáp công ắt phải chiếm được thành, hai tướng nên hết lòng mau báo tiệp khải hoàn cho an lòng quả nhân.
Hồ Văn Lân và Tống Phước Khuông lãnh lệnh đi ngay.

Nói về Võ Tánh và Đỗ Nhàn Trập trong thành Trường Đồn ngày ấy nghe quân vào báo:
-        Có người nhà của Thượng tướng công xin vào ra mắt nhị vị tướng quân có việc cơ mật.
Võ Tánh bảo:
-        Lập tức mời vào.
Người nhà Đỗ Thành Nhân vào đến ôm chầm lấy Đỗ Nhàn Trập và Võ Tánh khóc rằng:
-        Thượng tướng công Đỗ Thành Nhân và tướng quân Võ Nhân đã bị Thượng vương giết chết cả rồi.
Đỗ Nhàn Trập đau đớn quá hét lên hai tiếng “Chú ơi” rồi ngã lăn ra đất. Võ Tánh sửng sốt hỏi:
-        Hà cớ gì Thượng vương lại giết chết Thượng tướng công và anh ta?
Người nhà đáp:
-        Thượng vương bắt tội Thượng tướng công lúc trước làm phản, quản thúc chúa Định vương và hoàng tộc trong thành Sài Côn. Lại sai người đang đêm vây nhà bắt Võ Nhân rồi đem chém hết cả đi. Tôi may mắn thoát được nên vội đến báo tin cho nhị vị tướng quân được rõ.
Đỗ Nhàn Trập vùng đứng dậy nghiến răng mắng:
-        Thằng con nít Nguyễn Phúc Ánh kia, lúc trốn thoát khỏi quân Tây Sơn, đói cơm rách áo cù bất cù bơ. May nhờ có chú ta mang về phò tá, mang quân đi đánh, chiếm lại đất Gia Định, đưa nó lên ngôi chúa. Thằng khốn nạn ấy không nghĩ đến công ơn lại đem lòng đố kỵ mà giết chết chú ta. Thù này không trả được ta thề không làm người.
Nói rồi Trập quay sang hỏi Võ Tánh:
-        Còn anh của ông là Võ Nhân cũng bị thằng giặc Ánh giết chết. Ông còn chờ gì nữa mà không cùng tôi mang quân đánh Sài Côn bắt thằng Phúc Ánh báo thù cho hai người ấy?
Tánh gạt nước mắt đáp:
-        Đứt tay thì đau ruột, anh tôi chết tôi không đau lòng sao được. Nhưng phàm làm việc gì nên suy tính phải trái thiệt hơn. Theo tôi nghĩ thượng vương giết chủ tướng và anh tôi tất sớm muộn gì cũng đem quân tiến đánh Trường Đồn bắt hai ta để trừ hậu hoạ. Tôi và ông ở đây chỉ có ba ngàn quân mã, không thể chống lại đại binh ở thành Sài Côn. Nếu để họ đem quân đến đây chặn mất đường về căn cứ của ta ở rừng Tam Phụ, rồi Thượng vương lại sai Mạc Thiên Tứ đem quân từ Hà Tiên đánh ra thì ta không còn đường thoát thân. Vậy ta hãy mau bỏ thành Trường Đồn, đem ba ngàn quân về cố thủ trong rừng Tam Phụ rồi sẽ liệu sau.
Nói rồi Võ Tánh và Đỗ Nhàn Trập liền dẫn ba ngàn quân Đông Sơn bỏ thành Trường Đồn lui về căn cứ Tam Phụ. Tống Phước Khuông và Hồ Văn Lân đem quân đến thành Trường Đồn thì Mạc Thiên Tứ đã chiếm được thành rồi. Hai người bèn để Mạc Thiên Tứ trấn thủ Trường Đồn rồi kéo binh về Sài Côn báo tin cho Nguyễn Phúc Ánh. Ánh còn chưa quyết bỗng quân vào báo:
-        Thưa thượng vương, quân do thám của ta về báo rằng: Quân Tây Sơn đang chuẩn bị lực lượng tiến đánh Gia Định, xin thượng vương định liệu.
Ánh bảo các tướng:
-        Hãy tạm gát chuyện Võ Tánh và Đỗ Nhàn Trập lại, ta nên luyện tập binh mã cũng cố lực lượng để chống nhau với quân Tây Sơn.
Vừa dứt lời có quân vào báo:
-        Thưa thượng vương có đạo sĩ Bá Đa Lộc xin vào yết kiến.
Ánh mừng rỡ reo lên:
-        Cứu tinh của ta đến rồi đấy, mau mời vào.
Bá Đa Lộc vào đến, Ánh mời ngồi, đón hỏi:
-        Dám hỏi đạo sĩ, có phải tàu đồng của ta đã đến tới đây rồi chăng?
Bá Đa Lộc đáp:
-        Thưa thượng vương, tôi vừa mượn được hai chiếc tàu đồng và hai trăm ngàn quân của nước Pháp Lang Sa do viên đô đốc tên là Mạn Hoè (Manuel) chỉ huy đang đậu tại sông Thị Nghè chờ lệnh thượng vương.
Ánh liền nói:
-        Chúng ta hãy đến đấy xem tàu chiến như thế nào.
Nói rồi liền cùng các tướng theo Bá Đa Lộc đến sông Thị Nghè. Đến nơi thấy hai chiếc tàu vừa cao, vừa rộng, vừa dài. Sức lớn của nó ước chừng gấp năm lần thuyền gỗ nước Nam. Toàn thân tàu được đúc bằng đồng sáng loáng. Mọi người lên tàu cũng thấy sàn tàu cũng được bọc bằng đồng đều trầm trồ khen ngợi. Viên tướng chỉ huy hai chiếc tàu là Mạn Hoè ra mắt Ấnh xong ngạo mạn nói:
-        Tàu đồng của chúng tôi đạn bắn không thủng, lửa đốt không cháy. Giặc ở xa thì dùng súng lớn bắn một phát đắm vỡ một tàu. Khi giặc lại gần thì dùng súng nhỏ, đạn bay vừa xa vừa chính xác. Cung tên của các ngài đối với nước Pháp Lang Sa của chúng tôi đã trở thành vô dụng rồi. Xin Thượng vương an tâm, hai chiếc thuyền của tôi là bất khả xâm phạm, quân Tây Sơn là lũ giặc nào mà dám đến đây.
Phúc Ánh cả mừng liền phong cho Mạn Hoè làm chức tướng quân và ban thưởng rất hậu, lệnh cho Hoè đậu ở bến Thị Nghè chờ lệnh. Ánh lại cho quân lập một đền canh trên núi Cấp (Vũng Tàu ngày nay). Nhiệm vụ quân đồn canh này là ngày đêm thay phiên nhìn ra biển, hễ thấy thuyền chiến Tây Sơn đến lập tức đốt lửa báo tin cho quân ở Sài Côn biết để kịp thời ứng chiến. Xong việc Ánh vui vẻ bảo:
-        Giờ ta có thể ăn ngon ngủ yên, chờ giặc Nhạc - Huệ đến đánh một trận cho chúng biết sự lợi hại của tàu đồng súng lớn của nước Pháp Lang Sa.

Trong lúc Phúc Ánh ở Gia Định đêm ngày xây dựng quân đội chờ quân Tây Sơn thì ngày ấy trong thành Hoàng Đế vua Thái Đức nhà Tây Sơn đang đánh cờ với một tên thái giám tên là Vũ Văn Can, chợt nghe quân vào báo:
-        Tâu bệ hạ, có Long Nhượng tướng quân xin vào yết kiến.
Vua Thái Đức bảo:
-        Hãy gọi em ta vào đây.
Nguyễn Huệ vào đến quỳ tâu:
-        Thưa Hoàng huynh, quân thám mã từ đất Gia Định về báo rằng, cháu Định Vương Nguyễn Phúc Thuần là Nguyễn Phúc Ánh còn sống sót, hiện đang quy tụ những tướng lãnh còn đang lẩn tránh nổi dậy đánh chiếm lại ba thành Trường Thành, Sài Côn, Trấn Biên. Tướng của ta là Lê Chu và Nguyễn Uy tử trận, Phạm Ngạn phải bỏ thành Trấn Biên lui về cố thủ ở Bình Thuận. Phúc Ánh lại cầu viện người Pháp Lang Sa đem tàu đồng súng lớn đóng ở sông Thị Nghè xây dựng lại lực lượng hòng đánh lại quân ta để khôi phục cơ đồ. Hoàng huynh nên sớm lo liệu.
Vua Thái Đức nghe Huệ nói xong quăng cờ đứng dậy tức giận nói:
-        Thằng con nít Phúc Ánh dám lộng hành giết chết hai tướng ta tuyển từ trong trường thí võ. Không bắt được Phúc Ánh để trị tội thì còn gì oai võ vua trời.
Nói xong liền hạ lệnh thiết triều, các tướng đến đông đủ, vua nói:
-        Ta những tưởng đã tiêu diệt hết dòng họ Nguyễn ở Gia Định, ngờ đâu cháu của Định vương là Phúc Ánh vẫn còn sống, dấy binh chiếm lại ba thành Trường Đồn, Sài Côn và Trấn Biên. Nay ta định ngự giá thân chinh đem đại binh vào Gia Định một phen. Các tướng chuẩn bị xuất chinh.
Nguyễn Huệ bước ra thưa:
-        Tâu Hoàng huynh, đánh Nguyễn Phúc Ánh thì cần gì đến hoàng huynh phải ngự giá thân chinh cho nhọc nhằn Long thể. Em xin đem mười ngàn quân thủy bộ vào Gia Định bắt Phúc Ánh đem về đây cho hoàng huynh trị tội. Việc đánh quân Nguyễn ở Nam hà là việc dễ, nhưng việc giữ đất Gia Định, vỗ an bá tánh để lòng dân không nghĩ đến chúa Nguyễn mới là khó.
Vua Thái Đức nghĩ ngợi hồi lâu nói:
-        Được! Vậy Nguyễn Huệ phải vì ta vào Gia Định lần nữa. Nhưng Phúc Ánh là người xảo quyệt cầu viện người Pháp Lang Sa về chống lại ta, em chỉ đánh bằng thuỷ binh thì e rằng không đảm bảo toàn thắng. Vậy ta nên sai tướng đem một vạn quân bộ vào Bình Thuận tiến đánh Trấn Biên như thế mới nắm chắc phần thắng. Tướng nào có thể lãnh bộ binh Nam tiến?
Nguyễn Huệ nói:
-        Em xin tiến cử hai người lãnh bộ binh Nam tiến:
Vua Thái Đức hỏi:
-        Hai người ấy là ai?
Huệ đáp:
-        Từ ngày Ngô Văn Sở và Phan Văn Lân theo em vào đánh Tống Phước Hiệp ở Phú Yên thì Sở và Lân trấn thủ Phú Yên đến nay. Ngô Văn Sở Tính tình điềm đạm, làm việc cẩn thận, dùng binh quy cũ. Phan Văn Lân vũ dũng phi thường, ba quân đều mến đức sợ uy. Nếu dùng hai người này lãnh bộ binh Nam tiến thì không phải lo có điều gì sơ sẩy.
Vua Thái Đức nghe lời liền cho người vào Phú Yên triệu hồi Ngô Văn Sở và Phan Văn Lân. Huệ lại nói:
-        Đất Gia Định vốn là nước của người Chân Lạp được thiên nhiên ưu đãi, ít khi xảy ra lũ lụt hạn hán, đất đai bằng phẳng, màu mỡ, phì nhiêu. Chúa nhà Nguyễn mới đem quân vào khai hoang lập ấp, các quan lại dẫn dân, binh  vào nơi đất khách xa xôi ngàn dặm, đều là người trung quân ái quốc tràn đầy nhiệt huyết cả. Vả lại trong thời gian lập ấp ở xứ người thường bị tộc Chân Lạp đánh phá, bởi vậy tướng sĩ xem nhau như phụ tử, quân với dân như cá với nước, đoàn kết một lòng đánh lại người Chân Lạp để sinh tồn. Chính vì lẽ ấy nên đến nay người ở đất Gia Định được cơm no áo ấm đều nhớ ơn chúa nhà Nguyễn. Thế cho nên dòng họ Nguyễn còn nhân dân Gia Định liền nổi dậy đi theo. Ấy chính là điều khó nhất của ta trong việc bình định đất Gia Định vậy.
Vua hỏi:
-        Theo em thì nên phải làm thế nào?
Huệ đáp:
-        Nay có một người trí dũng song toàn, kính người già như cha mẹ, thương trẻ nít như con. Múa kích thì có thể giết được hổ dữ, xuất ngôn nho nhã khiến kẻ sĩ phải tuân. Sau khi dẹp được giặc Phúc Ánh nếu để người này làm tổng trấn Gia Định, thì lo gì không an được cõi Nam Hà.
Vua hỏi:
-        Người đó là ai?
Huệ đáp:
-        Người ấy chính là đô đốc Đặng Văn Long!
Vua Thái Đức vỗ trán nói:
-        Đặng Văn Long là học trò của quân sư Trương Văn Hiến. Ngày trước quân sư còn sống vẫn thường khen Văn Long như thế. Ta vì lo nhiều việc mà quên mất Văn Long.
Rồi vua xuống lệnh:
-        Các tướng hãy về kiểm điểm binh mã, chờ Ngô Văn Sở và Phan Văn Lân về đến sẽ xuất binh Nam phạt.
Nói xong truyền bãi triều. Quan thái giám Vũ Tâm Can nói với vua Thái Đức rằng:
-        Đành rằng là nên đánh giặc ngoài, xin bệ hạ cũng phải đề phòng hoạ bên trong.
Vua Thái Đức trầm ngâm hỏi:
-        Ngươi nói vậy là ý thế nào?
Tâm Can đáp:
-        Hạ thần muốn nói về Long Nhương tướng quân đó. Xin bệ hạ xét lại. Vợ chồng Trần Quang Diệu, Bùi Thị Xuân là cháu vợ của Long Nhương. Ngô Văn Sở, Phan Văn Lân lại chịu ơn nhà của Bùi Thị Xuân, cùng Long Nhương uống máu ăn thề, tình như thủ túc. Nay Long Nhương lại xin bệ hạ cho hai người ấy về nắm giữ binh quyền Nam phạt là có ý gì? Vũ Văn Dũng, Đặng Văn Long đều là học trò của quân sư Trương Văn Hiến, cùng với Long Nhương là huynh đệ đồng môn. Nay Long Nhương lại xin cho Văn Long trấn thủ đất Gia Định là có ý gì? Các người này chỉ biết có Long Nhương mà không biết có bệ hạ, nếu để họ lớn quyền như vậy chẳng phải là đáng ngại lắm ư?
Vua Thái Đức giật mình nói:
-        Vậy ta phải ngự giá thân chinh để hạn chế Huệ mới được, và đạo quân bộ phải do Vũ Văn Nhậm chỉ huy.

Năm Nhâm Dần (1872) niên hiệu Thái Đức thứ tư, vua Thái Đức và Long Nhương tướng quân Nguyễn Huệ đem hai vạn quân theo hai đường thủy bộ tiến vào Nam. Vua Thái Đức và Long Nhương cùng các tướng Đặng Văn Long, Ngô Văn Sở, Phan Văn Lân, Trần Quang Diệu, Bùi Thị Xuân, Nguyễn Văn Lộc, Nguyễn Văn Tuyết, Trương Văn Đa đi đường thuỷ vào cửa Cần Giờ. Khi đến ngoài khơi cửa Cần Giờ thấy trên hòn núi nhỏ trên đất liền khói lên nghi ngút, vua Thái Đức hỏi rằng:
-        Trên hòn núi này khói bỗng lên nghi ngút nghĩa là sao?
Nguyễn Huệ đáp:
-        Ấy là Nguyễn Phúc Ánh lập đồn canh trên ấy nhìn ra biển, hễ thấy quân ta tiến vào quân đồn trấn đốt lửa làm hiệu để Phúc Ánh ở Sài Côn hay được mà kịp thời ứng phó.
Vua hơi lo lắng hỏi:
-        Vậy là Phúc Ánh đã có chuẩn bị, ta phải tiến quân như thế nào?
Huệ cương quyết đáp:
-        Hoàng huynh cứ cho quân tiến quân vào cửa Cần Giờ rồi sẽ tuỳ cơ mà ứng biến.
Vua liền hạ lệnh:
-        Đô đốc Nguyễn Văn Tuyết, kíp mang hai mươi đại thuyền và hai ngàn quân đi trước mở đường.
Nguyễn Văn Tuyết lãnh lệnh đi ngay.
Khi ấy Nguyễn Phúc Ánh ở thành Sài Côn nghe quân hốt hoảng vào báo rằng:
-        Thưa Thượng vương, quân ta trên núi Cấp ngoài cửa bể đốt lửa làm hiệu, xin Thượng vương định liệu.
Phúc Ánh nạt rằng:
-        Hễ giặc đến thì ta sẽ có kế sách mà đánh, việc gì ngươi sợ hãi thế. Nếu tự hậu còn như thế nữa ta giết chết không tha.
Tên quân hoảng sợ lui ra. Phúc Ánh liền đem toàn quân được hơn vạn người xuống thuyền, theo sông Sài Côn ra cửa Cần Giờ cự địch. Khi chiến thuyền ra đến một đoạn sông rộng lớn, ngã rẽ chằng chịt, Phúc Ánh hỏi tả hữu rằng:
-        Sông này là sông gì?
Tả hữu đáp:
-        Thưa, đoạn sông này có năm nhánh nối liền với các sông Tiền Giang ở Nam và sông Đồng Nai ở Bắc, cộng với thượng lưu và hạ lưu của dòng sông chính tạo thành ngã bảy sông nên có tên gọi là Thất Kỳ Giang (nay là sông ngã bảy).
Ánh bèn cho đóng thuỷ trại ở Thất Kỳ Giang và hạ lệnh:
-        Nguyễn Nghi đem hai ngàn quân và hai mươi đại chiến thuyền ra cửa Cần Giờ, hễ gặp quân Tây Sơn đến thì đánh, chỉ được thua chứ không được thắng. Dụ cho giặc vào đến Thất Kỳ Giang rồi quay thuyền lại mà đánh.
Nguyễn Nghi hăm hở lãnh lệnh đi ngay.
Phúc Ánh lại hạ lệnh:
-        Tống Phước Khuông, Tống Phước Luông, Hồ Văn Lân, Mạn Hoè, mỗi người lãnh một ngàn năm trăm quân mai phục ở bốn ngã sông. Ta cùng đạo sĩ Bá Đa Lộc lãnh ba ngàn quân mai phục hai ngã ở thượng lưu, chờ giặc đến cùng nhất tề đổ ra mà đánh. Trận này nhất định phải bắt cho được anh em Nhạc – Huệ.
Các tướng hăng hái lãnh lệnh và đồng thanh khen rằng:
-        Thượng vương tuổi còn trẻ mà mới nhìn qua địa hình đã biết bày ra thế trận. Không biết bát trận đồ của Gia Cát ngày xưa là có thật hay chăng. Còn ngày nay anh em Nhạc – Huệ lọt vào thất trận đồ của Thượng vương chắc là chểt chẳng toàn thay.
Nói rồi cùng nhau bố trận. Lúc ấy Nguyễn Nghi dẫn hai ngàn quân và hai mươi đại thuyền đi tiên phong ra đến cửa Cần Giờ gặp đoàn thuyền tiên phong của Đô đốc Tây Sơn là Nguyễn Văn Tuyết. Nguyễn Nghi trông thấy đại bác Tây Sơn đặt trên thuyền bề thế, uy nghi nghĩ thầm rằng:
-        Quân Tây Sơn thuyền to súng lớn nếu mà giáp chiến giả thua e rằng không thoát khỏi bọn này. Chi bằng ta từ xa bắn trước vài phát súng, chọc cho bọn chúng bắn đại bác ra rồi làm bộ hoảng sợ quay đầu bỏ chạy, dụ chúng vào Thất Kỳ Giang rồi sống mái một trận cũng chẳng muộn gì.
Nghĩ rồi dàn thuyền, truyền quân khai hỏa mà bắn. Quân Nguyễn bắn được vài phát đại bác, tầm đạn chưa đến thuyền Tây Sơn đã nghe đại bác Tây Sơn nổ ầm ầm, đạn bay trúng thuyền quân Nguyễn vỡ liền mấy chiếc. Nguyễn Nghi thất kinh hồn vía, quay thuyền mà chạy. Nguyễn Văn Tuyết không đuổi theo lại lệnh cho quân neo thuyền chờ đại quân Tây Sơn đến. Khi đại quân đến, vua Thái Đức hỏi Nguyễn Văn Tuyết:
-        Sao không tiến binh mà lại dừng quân nơi cửa bể?
Tuyết đáp:
-        Tâu bệ hạ, thần vừa đến đây gặp một đoàn hai mươi đại thuyền của giặc Nguyễn Gia Miêu. Quân ta mới vừa bắn vài phát đạn bọn chúng đã bỏ chạy, thần e có mai phục nên không dám đuổi theo, mới đóng quân ở đây chờ thượng lệnh.
Nguyễn Huệ khen:
-        Văn Tuyết cẩn thận như thế là đúng, quân Nguyễn trên núi đốt lửa báo hiệu tất chúng đã có phòng bị. Đã có phòng bị sao chưa đánh đã chạy vậy tất là dụ ta vào chỗ mai phục.
Huệ giở bản đồ ra nói tiếp:
-        Hoàng huynh hãy xem, nhất định là chúng mai phục ta ở Thất Kỳ Giang này.
Vua Thái Đức hỏi:
-        Vậy theo em ta phải đánh thế nào?
Huệ chỉ vào bản đồ nói:
-        Tại sông Thất Kỳ Giang nhất định Ánh cho giấu thuỷ quân trong các ngả sông chờ chiến thuyền ta lọt vào ổ phục kích rồi đổ ra mà đánh. Hoàng huynh cứ mạnh dạn tiến binh chia làm sáu cánh, mỗi cánh đánh vào một ngã sông nơi quân Nguyễn mai phục. Chúng chia quân mai phục thì ta chia quân mà đánh cho chúa tôi Phúc Ánh tan tác chẳng nhìn thấy mặt nhau.
Vua Thái Đức trao bảo kiếm cho Nguyễn Huệ nói:
-        Em đã một lần đánh vào Gia Định nên tỏ tường địa thế sông ngòi. Ta giao cho em được toàn quyền điều binh khiển tướng. Em mau hạ lệnh tiến binh.
Huệ chậm rãi nói:
-        Xin hoàng huynh chớ vội, bây giờ thuỷ triều đang rút chảy, ta tiến quân mệt sức, chốc lát nữa nước cạn sẽ có thuyền quân Gia Miêu đến khiêu chiến. Khi ấy nước thuỷ triều lên ta theo sức nước mà đuổi theo giặc thì thuyền đi đã mau mà quân lại khoẻ.
Vua Thái Đức nghe lời, đóng binh chờ quân Nguyễn.
Nói về Nguyễn Nghi đem quân ra khiêu chiến bị tướng Tây Sơn là đô đốc Tuyết bắn vỡ vài chiếc đại thuyền liền quay đầu chạy một mạch về Thất Kỳ Giang. Không thấy quân Tây Sơn đuổi theo, Nghi đến đại bản doanh gặp Phúc Ánh tâu:
-        Thưa Thượng vương, quân Tây Sơn thuyền to súng lớn, đạn thuyền thần bắn chưa đến thuyền giặc thì đã bị đại bác Tây Sơn bắn vỡ mất hai đại thuyền. Thần vội chạy về đây, không rõ vì lý do gì giặc chẳng đuổi theo.
Khi ấy Mạnh Hoè vì nóng lòng lập công khoe tàu đồng súng lớn. Mạn Hoè theo Nguyễn Nghi vào gặp Phúc Ánh, thưa:
-        Tôi xin đem hai chiếc tàu đồng ra cửa biển dụ giặc, nếu chúng đuổi theo thì ta dụ vào Thất Kỳ Giang mà đánh. Nếu chúng sợ thì tôi bắn vỡ thuyền chúng ở cửa Cần Giờ cho khỏi nhọc sức Thượng vương.
Phúc Ánh y lời, phong Mạn Hoè làm tiên phong, đem hai chiếc tàu đồng và hai mươi đại thuyền cùng hai ngàn quân ra cửa biển Cần Giờ khiêu chiến. Mạn Hoè hùng hổ kéo quân đi ngay. Đến gần thuỷ trại quân Tây Sơn, vua Thái Đức trông thấy bảo:
-        Quả đúng như Nguyễn Huệ tiên đoán, nước cạn quân Nguyễn lại ra khiêu chiến, lần này chúng có hai chiếc tàu đồng lớn, có phải là người của Pháp Lang Sa không?
Nguyễn Huệ nói giọng rền như sấm:
-        Cái lũ người mắt xanh mũi lỏ này, mượn tiếng truyền đạo nhưng có ý đồ dòm ngó nước ta. Trận này phải đốt hai chiếc tàu đồng này cho chúng biết quân Tây Sơn ta hùng mạnh thế nào.
Nói rồi sai Nguyễn Văn Tuyết làm tiên phong, phò mã Trương Văn Đa làm hậu quân Đô đốc, bảo vệ vua Thái Đức, còn mình đem toàn quân giáp chiến. Tiến vừa tầm đạn, quân Tây Sơn nhất tề khai hoả, đại bác nổ ầm ầm, đạn bay tới tấp trên thuyền quân Nguyễn. Mạn Hoè chỉ huy hai chiếc tàu đồng đi trước liền bắn trả nhưng quân Tây Sơn đông quá lại tập trung hoả lực vào hai chiếc tàu đồng của Mạn Hoè, chẳng mấy chốc súng đại bác trên tàu đồng của Mạn Hoè đều bị đạn quân Tây Sơn bắn hỏng cả. Mạn Hoè liền hạ lệnh lui binh. Quân Tây Sơn ào ạt đuổi theo. Vừa đến Thất Kỳ Giang Nguyễn Huệ ra lệnh:
-        Đặng Văn Long đem hai mươi đại thuyền và một ngàn quân đánh vào nhánh sông thứ nhất. Nguyễn Văn Lộc đem hai mươi đại thuyền và một ngàn quân đánh vào nhánh sông thứ hai. Ngô Văn Sở đem hai mươi đại thuyền và một ngàn quân đánh vào nhánh sông thứ ba. Phan Văn Lân đem hai mươi đại thuyền và một ngàn quân đánh vào nhánh sông thứ tư. Trần Quang Diệu đem hai mươi đại thuyền và một ngàn quân đánh vào nhánh sông thứ năm.
Các tướng lãnh lệnh chia quân đi ngay. Nguyễn Huệ cùng Bùi Thị Xuân cầm trung quân đốc chiến, thúc quân tiến lên vây hai chiếc tàu đồng của Mạn Hoè vào giữa. Quân Pháp Lang Sa trên tàu thấy quân Tây Sơn giáp chiến liền lấy súng nhỏ mà bắn. Quân Tây Sơn lấy khiên đồng đỡ đạn lầm lũi tiến lên. Đến gần tàu đồng Mạn Hoè, quân Tây Sơn tung hỏa hồ mà đốt. Nguyên nhựa hoả hổ của Tây Sơn văng đâu dính đó, sức nóng vô cùng. Hoả hổ bắn tung toé như mưa lên tàu Mạn Hoè, hai chiếc tàu đồng của quân Pháp Lang Sa bốc cháy. Mạn Hoè cùng hai trăm quân người Pháp Lang Sa đều bị chết cháy cả. Các cánh quân mai phục của Nguyễn Gia Miêu đều bị quân Tây Sơn đánh tan tác, chiến thuyền đắm vỡ gần hết, quân chết vô số. Các tướng của Nguyễn Phúc Ánh là Tống Phước Khuông, Tống Phước Lương, Hồ Văn Lân, Nguyễn Nghi đều theo lạch nhỏ mà chạy trốn. Lúc ấy Nguyễn Phúc Ánh thấy thyền Tây Sơn lọt vào Thất Kỳ Giang trong bụng mừng lắm nói:
-        Anh em Nhạc – Huệ quả nhiên trúng kế, chờ chúng vào hết trong trận ta sẽ nhất tề tiến đánh.
Nói vừa dứt câu lại thấy quân Tây Sơn chia thuyền làm sáu cánh, mỗi cánh tiến vào một ngả sông. Ánh giật mình nói với Bá Đa Lộc rằng:
-        Sao quân Tây Sơn lại bố trận như thế, không lẽ quân cơ của ta đã lộ rồi chăng?
Bá Đa Lộc lại thất sắc kêu Ánh:
-        Quân Tây Sơn vây hai chiếc tàu đồng của Mạn Hoè, xin Thượng vương hạ lệnh tiến quân giải vây cho Mạn Hoè.
Phúc Ánh liền hô quân xông trận, thuyền quân Nguyễn vừa mới xông ra đã bị đại bác Tây Sơn bắn chìm liền mấy chiếc. Quân Nguyễn thấy vậy hoảng sợ không dám tiến lên, Ánh ở phía sau tuốt gươm hét:
-        Quân bay mau tiến lên, liều chết mà đánh, đứa nào sợ lui ta chém chết không tha.
Ánh hét vừa dứt lời nhìn vào giữa trận thấy hai chiếc tàu đồng của Mạn Hoè bốc cháy, quân sĩ cả kinh, đều quay thuyền chạy cả. Ánh ngăn không nổi đành cùng Bá Đa Lộc tất tả chạy theo.
0
Em là mem mới toanh (đăng ký từ hôm qua hôm nay mới có mail để kick hoạt [sm=2.gif]). Chuyên vào đây để mà đọc truyện[8D]...hôm nay làm thành viên, xin đựơc đóng góp công sức...nghe đâu Tây Sơn Bi Hùng Truỵên khá là dài...dự định đến cái Tết năm sau mới xong[8|]...vậy cho em 1 chân gõ phụ với ạ. Nếu được xin gởi qua địa chỉ email : [email=hoaluulykhongve.available@yahoo.com]hoaluulykhongve.available@yahoo.com[/email], hoặc liên lạc với nick YM: heyy_yya[;)]
"Dù trong, dù đục con sông vẫn chảy
Dù cao, dù thấp cây lá vẫn xanh
Dù người phàm tục hay kẻ tu hành
Cũng phải sống từ những điều rất nhỏ

....

Hạnh phúc cũng giống như bầu trời vậy
Không chỉ dành cho một riêng ai."
0
Lâu quá vẫn ko thấy hồi âm, chắc mọi người đã đánh hết rồi nhỉ [8|]...phèw...
"Dù trong, dù đục con sông vẫn chảy
Dù cao, dù thấp cây lá vẫn xanh
Dù người phàm tục hay kẻ tu hành
Cũng phải sống từ những điều rất nhỏ

....

Hạnh phúc cũng giống như bầu trời vậy
Không chỉ dành cho một riêng ai."
0
Đánh chưa hết đâu cô nương ạ, vì... chưa scan xong thì làm sao có mà đánh tiếp.
 
Cám ơn tất cả các bạn, đều đã nhiệt thành thúc giục tôi gửi truyện đánh tiếp. Tôi đang mắc việc riêng, mong các bạn đợi vài ngày nữa vậy nhé.
 
Chúc vui (bắt chước Ct_Ly)
0
Chào các bạn,
mình cũng là thành viên mới của Vn thuquan, rất mong cùng các bạn đánh máy truyện cho thư viện.
Bạn có thể gửi truyện theo Mail của mình: [email=nttam@web.de]nttam@web.de[/email]
Đời tôi nhỏ bé trước những khát khao chìm trong nỗi đau!
0
Bộ này đến đâu rồi huytran, tại hạ nhận mấy hồi cuối cùng được không? Sao huytran không vào NMQ mà tải, làm pdf làm gì cho mệt, hay huytran cho một cái email tại hạ gửi trọn bộ vào cho.
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»