<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-23 16:24:08luongbang1988>
Tên truyện : Thiên Long
Nguyên tác : Nguyễn Lương Bằng
Y!M : luongbanglangtu
HỒI MỞ ĐẦU
Truyền thuyết kể lại rằng , khi Bàn Cổ khai thiên lập địa , các thế lực tà ác nổi lên khắp nơi dưới sự thống lĩnh của một con cự thú khủng khiếp mà người đời sau phong cho nó là Atula Vương . Sự xuất hiện của nó làm cho thiên hạ đại loạn , yêu ma lan tràn khắp mặt đất , trời đất dường như chìm vào bóng tối vĩnh hằng của địa ngục, nhân dân lầm than, oán thán dậy đất . Đúng lúc này từ chốn cửu thiên , nơi mà linh lực vạn năm tụ hội bỗng xuất hiện luồng ánh sáng ngũ sắc chói loà , luồng ánh sáng này dường như tồn tại rất lâu. Cuối cùng , cái ngày mà ánh sáng đó biến mất cũng là ngày một con Linh Thú chấn động đất trời xuất hiện .Truyền rằng , nó được sinh ra từ linh khí còn sót lại của thần Bàn Cổ kết hợp với linh khí vạn năm của trời đất . Vì vậy mà nó có trong mình một sức mạnh vô song và pháp thuật thần diệu của thiên địa tạo hoá . Linh Thú này là nỗi khiếp đảm của mọi yêu ma quỉ quái trong cõi nhân sinh . Chỉ trong một thời gian ngắn nó đã quét hết yêu ma ra khỏi cõi trời đất thừa thẳng đánh vào tận sào huyệt cuối cùng của con Ma Thú Huyền Thoại .
Trận chiến định mệnh đã đến , hai con Thần , Ma Dị Thú đánh nhau suốt ba tháng trời khiến trời đất vần xoay , thiên hà đối sắc . Trận chiến này đã làm xuất hiện Đông Hải , hình thành sa mạc , sinh ra núi lửa ….
Cuối cùng Atula Vương cũng đuối sức bị Đại linh Thú đánh trọng thương rơi vào vực thẳm địa ngục tăm tối vĩnh hằng mà người đời sau phong hiệu chính là cõi Atula . Con Ma Thú này đến chết vẫn không cam chịu , cuối cùng đã dồn tất cả sức lực vào thanh Quỷ Đao tung ra một đòn quyết định vào Đại Linh Thú …Đồng thời kèm theo một lời nguyền khủng khiếp : " Kẻ nào giả thoát ta khỏi địa ngục , ta sẽ đưa kẻ đó lên làm thủ lĩnh tối cao của trời đất này " .
Tuy Đại Linh Thú chiến thằng nhưng cũng đuối sức không thể nào chống đỡ được thanh Quỷ Đao mang đầy ma lực của Yêu Thú , thân hình bị phân thành bốn mảnh bay về bốn phương . Do Đại linh Thú được sinh ra từ linh lực của thần Bàn Cổ và linh khí vạn năm của trời và đất nên nó có sức mạnh bất tử . Mặc dù bị phân làm bốn mảnh nhưng linh lực của bốn mảnh đó đã tạo nên bốn con linh thú khác nhau , cùng trấn giữ bốn phương của trời và đất . Người đời sau gọi chúng là Tứ linh Thú : Long , Lân , Quy , Phụng .
Không biết là do định mệnh hay là lời nguyền mà các thế lực tà ma còn sót lại luôn tìm mọi cách để phục sinh Ma Thú trong truyền thuyết, bọn chúng đã gieo rắc biết bao thảm hoạ cho nhân gian , thậm chí còn thách thức cả quyền lực của Tứ Linh . Nhưng không biết đã trải qua bao nhiêu đời người , Ma Thú vẫn nằm yên trong cõi vĩnh hằng ,còn bọn yêu ma thì chưa một lần thành công . Thất bại liên tiếp thất bại , khiến cho những kẻ luôn tìm mọi cách phục sinh cho Đại Ma Thú nghi ngờ lời nguyền của nó trải qua biết bao thời gian liệu có còn hiệu lực.Cuối cùng, Truyền thuyết vẫn chỉ là truyền thuyết , theo thời gian lời nguyền của một tên Đại Yêu Ma huyền thoại đã dần dần chìm vào dĩ vãng .
Cho đến một ngày ……
HỒI THỨ I
Vù . vù…
Ầm … Ầm … Ầm ….
Tiếng chạm chưởng của hai đại cao thủ võ lâm mà làm người ta tưởng như động đất hay núi lửa phun trào vậy. Tuy chỉ có 2 đối thủ giao đấu nhưng cục trường đất đá ngổn ngang cây cối gãy nát như có thiên binh vạn mã giẫm đạp .
Bằng thân pháp thượng thừa kết hợp với các chiêu thức huyền ảo khiến ta không tài nào nhìn rõ nhân dạng của hai đối thủ . Thậm chí nếu có cao thủ nơi đây cũng chỉ thoáng thấy hai bóng mờ đang di chuyển mà thôi . Thế cũng đủ biết hai người này võ công đã đạt đến cảnh giới thượng thừa .
Cuối cùng , sau một pha chạm kình cực lớn hai đối thủ của chúng ta mới chịu tách nhau ra rồi sau đó bất động nhìn nhau . Chân diện của hai nhân vật lúc này mới lộ rõ , một người trạc tuổi tứ tuần , vận lam bào , ngũ quan đoan chính , phong thái đầy vẻ uy nghi đĩnh đạc , nhưng sâu trong ánh mắt lại hàm chứa những nỗi sầu khổ rất lớn . Nhân vật còn lại thì trái ngược hẳn , kỳ thực thì hắn chín phần giống quỉ , gương mặt vàng khè nổi lên trên nó là những đường gân máu đỏ rực , thân hình gầy đét không khác gì que củi lại khoát lên bộ hắc bào rộng thùng thình khiền hắn ta vốn dĩ đã xấu lại càng xấu hơn , nhìn mà đến phát khiếp .
Hắn bỗng cất giọng khàn khàn như sói tru :
- Lão tặc , không ngờ võ công của ngươi ngày càng lợi hại đó !
Người vận lam bào nhếch miệng cười nhạt :
-Ha! Ha ! Ta tuy có thăng tiến nhưng làm sao bằng được lão ma đầu ngươi đã đến tầng thứ tám của Cửu Ma Chân Kinh ! Nếu ta không lầm thì ngươi chính là cung chủ Cửu Ma Cung !
Hắc y nhân mặt biến sắc nhưng ngay sau đó nở một nụ cười đắc ý :
-Ha! Ha ! Khi nào ta luyện thành võ công trong Cửu Ma Chân Kinh thì cả võ lâm sẽ biết sự lợi hại của Cửu Ma Cung ! Ha ! Ha !
Thanh y nhân hừ một tiếng tỏ vẻ xem thường :
Vậy thì hôm nay ta sẽ vì võ lâm mà trừ hại tiện thể giải quyết luôn ân oán chúng ta bấy lâu nay !
Hắc y nhân ngửa mặt lên trời cười dài :
-Ha ! ha ! Hoàng trung lương ! Ngươi khoác lác quá đó , võ công ngươi tuy thăng tiến nhưng đối với ta chẳng nhầm nhò gì đâu !
Thanh y nhân được gọi là Hoàng Trung Lương tức mình , gằn giọng nói :
Được lắm ! hãy xem đây !
Thân hình Hoàng Trang Lương bỗng dưng phát hào quang vàng rực , ánh sáng phát ra toả sáng cả một vùng . Kình phong dậy đất , lam bào của ông ta bay phất phơ trong gió . Cuối cùng một con rồng vàng rực rỡ quấn quanh người ông ta !
Hắc y nhân kinh ngạc tột độ :
-Đó .. đó … là … Thiên … Long… Chân… Kinh …! Không ngờ ngươi … !
Lời của hắn chưa kịp dứt thì Hoàng Trung Lương bỗng nở nụ cười nhạt , đồng thời với nụ cuời con rồng cũng nhắm thẳng hướng Hắc y nhân lao tới với sức mạnh dời non lấp bể .
Tên Hắc y nhân rởn cả tóc gáy ,nhưng với bản lãnh của một đại ma đầu hắn nhanh chóng vận lực khắp toàn thân , liền sau đó cơ thể hắn toả khí đen sì , mùi hôi thối bốc ra nồng nặc rồi tụ thành hình ba chiếc đầu lâu đen . Chúng vừa quay quanh Hắc y nhân vừa gào rú lên những chuỗi âm thanh ghê rợn , chết chóc .
Không chần chừ , hắn vung mạnh song thủ , ba chiếc hắc lâu xé gió lao đến cong rồng vàng . Nói thì lâu nhưng mọi thứ đều diễn ra không đầy một chớp mắt . Điều khủng khiếp của chiêu này là , ba chiếc hắc lâu đi đến đâu thì độc khí toả ra đến đó , cây cối đều bị khô héo chết ngay tức khắc . Không chỉ vậy mà kình lực của nó còn cuốn theo không biết bao nhiêu là đất đá , làm chiêu này vốn đã nguy hiểm lại càng nguy hiểm hơn .
Ầm ….
Ào … Ào… Rắc….
Chỉ thấy một vùng cát bụi mịt mù , đất đá bay tứ tung , những cây cối gần đó bị bật gốc , cành lá gãy kêu răng rắc . Bỗng chốc đất đá bụi mù đã bao phủ cả một vùng rộng lớn , bao phủ luôn cả hai đối thủ .
Lát sau , khi cát bụi đã lắng xuống , cục trường đã diễn ra sự khác biệt. Hắc y nhân than hình văng xa hơn trượng , khoé miệng rỉ máu . Trong khi đó Hoàng Trung Lương vẫn đứng nguyên tại vị trí cũ nhưng hai chân bị lún sâu vào đất ngập đến mắt cá chân . Thân hình không chút lay động .
Hắc y nhân gượng cười đứng dậy , mắt hắn ta hằn lên vô số tia máu giận dữ :
- Hoàng Trung Lương , ta quả thật không ngờ …! Võ công trong truyền thuyết mang sức mạnh của Linh thú đứng đầu Tứ Linh lại lọt vào tay ngươi ! Hôm nay ta thua ngươi nhưng hãy đợi đấy mười năm sau ta sẽ lại tìm ngươi ! Hừ !
Hắn nói chưa dứt câu, thân hình như quỉ mị lập tức biến mất . hoàng Trung Lương thấy vậy cũng mặc kệ , không truy đuổi . Chỉ thấy sau đó ông bị ói ra một ngụm máu rồi ngồi phịch xuống đất .
Cha ! Cha bị làm sao vậy !
Hoàng Trung Lương liếc thấy một đứa trẻ trạc 8, 9 tuổi , khuôn mặt dễ thương , kháu khỉnh , trên tay xách một con gà rừng đã bị chết , mặt hốt hoảng chạy lại .
Ông vội lau máu trên miệng , mỉm cười nhìn đứa trẻ , rồi liếc nhìn con gà trên tay nó :
- Chà hôm nay con bắt được con gà to quá !
Đứa trẻ không quan tâm đến điều đó , nó lo lắng hỏi :
- Cha bị chảy máu rồi kìa ! Người khác đánh cha hả cha !
Hoàng Trung Lương bật cười :
Ừ ! Cha đánh đuổi bọn cướp , không may bị bọn chúng đánh lại nên mới bị thương thôi mà ! Chỉ cần nghỉ ngơi một tí là khoẻ lại thôi ! Con đừng lo !
Thằng nhỏ lại hỏi :
Còn bọn cướp đâu rồi hả cha !
Hoàng Trung Lương mỉm cười :
Bọn chúng bị cha đánh chạy cả rồi !
- A ! Cha thật tài giỏi . Nó vui mừng thốt lên .
Đứa trẻ à một tiếng rõ to , rồi bỗng như sực nhớ điều gì , vui sướng nhảy cẫng lên nói :
- Hôm nay con bắt được con gà rất to nè ! Chúng ta đem nó về nướng ăn cha ăn ! Đảm bảo cha sẽ nhanh chóng hết bệnh đó ! Hi ! Hi!
Hoàng trung Lương mỉm cười xoa đầu nó :
- Thằng nhỏ này thật là …. !
Hai người , một già một trẻ tựa nhau mà đi , ráng chiều trải bóng hai người dài dưới mặt đất . Chỉ nghe thấy tiếng đứa nhỏ từ xa vọng lại :
- Cha dạy con võ công để sau này con đánh cướp nhé cha ! Con cũng sẽ tài giỏi như cha vậy !
Có tiếng thở dài vang lên , sau đó là giọng hiền từ :
- Được rồi ! Con phải ráng học nhé !
- Ôi ! Cha thật là tuyệt vời ! ………
¬¬¬
¬¬¬¬¬¬¬
Mười năm sau …..
Ào … Ào … vù .. Vù….
Ào … Ào … vù .. Vù….
Một bóng trắng loang loáng liên tục tung ra những chiêu thức huyền huyền ảo ảo làm mặt đất như nổi phong ba , kình lực do người này phát ra đã dẫn phát cuồng phong làm cho cả một khu vực rộng như có gió xoáy , rít lên từng hồi . Tất cả hiện tượng này đều lọt vào mắt một người đứng ở ngoài , người này trạc tuổi ngũ tuần ,vận lam bào cũ kỹ nhưng sạch sẽ , đang chăm chú theo dõi Bạch y nhân . Ông ta nhìn nhân ảnh đó mà không ngớt mỉm cười gật gật đầu, đôi lúc nhíu mày , lại có khi khuôn mặt không có chút biểu tình gì , nhưng chung quy vẫn không rời mắt khỏi nhân ảnh kia .
Đột nhiên ….
- Ầm ….
Một cây cổ thụ to lớn gần đó bị nổ tung do trúng phải chưởng lực của nhân ảnh nọ . Vùng lân cận của cây bị khoét một hố lớn , cành lá gãy vụn đổ xuống ào ào .
Bỗng có tiếng vỗ tay , rồi một giọng tán thưởng :
- Khá lắm Long Nhi ! Trình độ võ công của con ngày một thăng tiến ! Vậy là con đã luyện hết toàn bộ võ công trong thiên Long Chân Kinh rồi !
Bạch y nhân lúc này đã đáp xuống trước mặt vị lão nhân nọ . Miệng mỉm cười :
- Phái nói là không phụ công dạy dỗ của lão nhân gia mới đúng chứ ! Phải không cha ! Hi ! Hi !
Lão nhân nọ lườm hắn :
- Thằng Tiểu Quỷ này ….!
Lão nhân này chính là Hoàng Trung Lương , còn chàng thiếu niên vận Bạch y chính là cậu bé vào mười năm trước . Bây giờ đã cao lớn vạm vỡ , gương mặt anh tuấn cực kỳ , mày kiếm mắt sao , xứng danh ba chữ : Mỹ nam tử .
Bỗng lão nhân cất giọng :
- Thôi trưa rồi chúng ta vào ăn chút gì đã !
Thiếu niên cảm thấy bụng mình cũng đã đánh trống biểu tình nên lập tức gật đầu :
- Cha nhắc con mới nhớ là mình đói !
Hai người vừa định bước vào nhà thì đột nhiên có một tiếng hú từ xa vọng lại . Tiếng hú mang theo kình lực thâm hậu khiến chàng thiếu niên cảm thấy rát buốt trong lỗ tai . Lão nhân lập tức giật mình biến sắc , miệng lẩm bẩm :
- Không lẽ hắn đến nhanh vậy sao ! Với công lực này có lẽ hắn đã luyện thành rồi !
Chàng thiếu niên cũng phát hiện chân diện phụ thân mình có vẻ khác lạ , liền hỏi :
- Cha ! Có chuyện gì thế ! Kẻ đó là ai vậy !
Đột nhiên ….
Bịch … bịch… bịch….
Xác chim chết thi nhau rơi xuống mặt đất , hiển nhiên là không chịu nổi luồng âm thanh quái dị kia .
Chàng thanh niên ngạc nhiên hết cỡ , không ngờ trên thế gian lại có người mang công lực khủng khiếp đến vậy . Còn gương mặt lão nhân thì càng ngày càng trắng bệch ra , lộ rõ nét khẩn trương . Miệng lẩm bẩm :
- Tiệt Nhĩ Tàn Ma tầng thứ mười !
Thiếu niên thấy cha mình lần đầu tiên lộ vẻ kỳ lạ như vậy liền hỏi thêm một lần nữa :
- Cha ! Có chuyện gì thế ! Hắn ta là ai mà có công lực ghê gớm đến ….!
Chàng chưa nói hết câu , bỗng cảm thấy thân hình cứng đờ không nhúc nhích được , chứng tỏ huyệt đạo đã bị điểm . Chàng ngạc nhiên :
- Cha ! Cha làm gì vậy !
Chỉ thấy Hoàng Trung Lương thở dài ,buông một câu mà chàng không hiểu mô tê gì cả :
- Ta không muốn để mất con !
Nói rồi , nhân ảnh như làn khói cắp chàng lao đi . Nháy mắt đã đến phía sau núi nơi vách núi dựng đứng rất nguy hiểm . Hoàng Trung Lương thoáng dừng lại liếc nhìn lên như để các định cái gì rồi bỗng dưng tung mình phóng vút lên .
Vút …..
Ông đặt chân lên một mỏm đá rất khó phát hiện , ở đó chỉ có một động khẩu nhỏ đủ để một người chui lọt . Bỗng dưng ông nói với chàng :
- Con trai ! Lát nữa ta sẽ trở lại đón con ! Nếu ngộ nhỡ ta không quay lại thì 3 giờ nữa huyệt đạo con sẽ tự động giải khai !
Chàng chưa kịp phản bác thì thân hình đã bị cha chàng đẩy mạnh vào động khẩu . Hang này khá hẹp chỉ đủ một người chui lọt nên Hoàng Trung Lương không bế chàng vào được . Cũng may là động khẩu khá trơn nên chàng không gặp chút đau đớn gì . Nhìn đứa con trai đang khuất dần trong động mà Hoàng Trung Lương không giấu được xúc động , bất giác hai dòng lệ lăn trên gò má . Rồi nhanh như cắt , nhân ảnh như làn khói lao về phía lúc nãy cất ra tiếng hú .
Lúc này , chàng thiếu niên đã chui tọt vào trong , nói đúng hơn là đã trượt vào trong . Càng vào sâu động khẩu càng thoáng và cuối cùng là một toà thạch thất khá rộng . Có vẻ nó rất hoang sơ , mạng nhện bám đầy , tối tăm và ẩm ướt . Vách động bám đầy dây leo , không biết là cây gì nhưng ra trái mọc thơm lừng , giữa động là một hồ nước nhỏ . Sau một lát , dường như đã quen với bóng tối , chàng phát hiên thấy có một đống đất hay đá không biết nữa nổi lên , trước đống to đó có một bài vị . Vì tối quá nên chàng không nhìn rõ đó là bài vị của ai . Bất giác chàng thầm nhủ :
- Hay là bài vị của mẫu thân cũng nên !
Từ nhỏ đến lớn chung quy chàng chưa biết mặt mẫu thân mình tròn vuông như thế nào . Mỗi lần hỏi cha , chàng đều nhận được câu trả lời bâng quơ nói rằng sau khi sinh chàng mẹ chàng do sức yếu bị bạo bệnh mà mất . Nhưng không biết vì lý do gì mà cha chàng cũng không dẫn chàng đến viếng mộ mẫu thân một lần nào , mặc dù đã không biết bao nhiêu lần chàng yêu cầu, thậm chí là năn nỉ , khóc lóc . Nhung cha chàng mỗi khi nghe chàng nhắc đễn chuyện này thì cứ trơ như đá , thậm chí còn tức giận vô cớ nữa . Cứ như vậy chàng cũng dần quên đi , lâu ngày cũng không hỏi nữa , nhưng thâm tâm luôn muốn có cơ hội tỏ tường về thân thế lai lịch mẫu thân chàng , thậm chí chỉ cần thấy mộ cũng được .
Giờ lại thấy ở đây chình ình một ngôi mộ , mà rất có khả năng là mộ của mẫu thân mình . Nghĩ vậy nên càng háo hức muốn xem trên bài vị khắc những chữ gì . mặc dù đã cố gắng hết sức nhưng vì khoảng cách quá xa , động lại rất tối nên dù cố tới mấy cũng không thấy được .
Bất giác chàng phát hiện trên vách động khắc chi chít những chữ là chữ . Vì nó ở gần chỗ chàng nằm nên có thể đọc được , đây đều là những chiêu thức trong Thiên Long Chân Kinh , có lẽ ngày trước phụ thân chàng cũng học được võ công đó ở đây . Chàng liếc nhìn xem thử có còn gì mà chàng chưa học không . Hoá ra , ở đây còn có cả một bộ Thiên Long Kiếm pháp mà cha chàng không biết vì sao mà không dạy cho chàng , cũng có thể là ông cũng không học phần võ công này . Mắt chàng bỗng dừng lại trên phần chưởng pháp , ở đó có một dòng ghi chú khá mờ nhưng vẫn còn có thể đọc được , chàng lẩm nhẩm đọc : " Người luyện chiêu thức Hoàng Long Án Địa mà có công tu vi không đủ một giáp thì khi thi triển lần đầu tiên sẽ bị tổn thất 10 năm công lực , miễn cưỡng sử dụng lần hai sẽ bị đứt đoạn kinh mạch mà chết " .
Đọc những dòng chữ này mà chàng đổ mồ hôi hột , rồi bỗng liên tưởng đến những lời nói lúc nãy của ông : " Nếu ta không quay trở lại thì …." . Chàng giật thót nghĩ thầm :
"- Kẻ đến chắc chắn không phải vì thiện ý ! Mà tuyệt đối không phải hạng tầm thường . Nếu mà lỡ người vội vàng sử dụng chiêu Hoàng Long Án Địa thì nguy to …."
Tâm trạng chàng cực kỳ hốt hoảng , lo lắng , trên đời này chỉ còn duy nhất một người thân , lỡ như ông ấy có mệnh hệ gì thì ….
Không biết chàng làm gì mà toàn thân đột nhiên kêu lên răng rắc , cơ thể liền phát sáng . Sau đó là một tiếng hét như làm rung chuyển cả động …
¬¬¬
¬¬¬¬¬¬¬
Lại nói về Hoàng Trung Lương , lúc này trước mặt ông là kẻ thù của mười năm về trước . Vẫn với bộ dạng thập phần khủng khiếp trong bộ Hắc bào , hắn ta là đà tiến tới chỗ đối thủ của mình . Mặc dù hắn sử dụng khinh công nhưng nhân ảnh hắn không hề chuyển động , hai mũi bàn chân cách mặt đất độ hai tấc , tuyệt không có một chút cử động gì , cứ như là có ai tóm cổ hắn lôi đi vậy .
Hoàng Trung Lương thấy vậy , mặt biến sắc :
- Mười năm không gặp xem ra ngươi đã học được toàn bộ tinh tuý trong Cửu Ma Chân Kinh rồi !
Hắn cất một giọng cuồng ngạo :
- Ha ! Ha ! Ngươi nói không sai ! Mười năm nay ta đã ẩn nhẫn luyện công và hôm nay ngươi … Ngươi sẽ là tế phẩm đầu tiên đánh dâu sự quay trở lại của ta ! Ha ! Ha !
HoàngTrung Lương Biến sắc , nhưng sau đó lấy lại được bình tĩnh , ông gằn giọng :
- Đã vậy thì ngươi cứ thử xem !Hôm nay một là ngươi chết , hai là ta chết . Món nợ ngày xưa giữa hai ta hôm nay giải quyêt luôn thể !
- Được lắm ! Tiếp thử Cửu Ma Truy Hồn Trảo của ta rồi hẵng nói !
Hắn chưa nói xong đã xuất chưởng tấn công , song thủ tạo ra vô số ảnh trảo rợp trời , uy hiếp hầu hết các tử huyệt trên người đối phương .
Hoàng Trung Lương buông tiếng cười nhạt , trên tay lập tức xuất hiện hai móng vuốt rồng mang theo kình lực vũ bão tưởng chừng như muốn bóp nát nhân ảnh của tên Hắc y nhân . Vừa hoảng sợ , vừa kinh ngạc hắn liền vận lực cực mạnh hất đôi Long thủ ra xa đồng thời nhanh chóng lộn ngược ra sau . Hoàng Trung Lương nhìn hắn :
- Trương Thiên Lãnh ! Ngươi cảm thấy chiêu này thế nào !
Hoá ra tên Hắc y nhân này có tên là Trương Thiên Lãnh . Hắn sau một hồi kinh ngạc , giờ trên môi lại xuất hiện nụ cười miệt thị :
- Sau mười năm ngươi cũng tiến bộ không ít nhỉ ! Không uổng công ta tu luyện ha ha …..
- Đã vậy thì ta cho ngươi nếm tiếp mùi vị của Ngũ Long Trảo ! Đỡ chiêu !
Trương Thiên Lãnh đã biết sự lợi hại của Ngũ long Trảo nên không thể xem thường .Chiêu thức của hắn kín đáo và thận trọng bên trong lại ẩn chứa kình lực bài sơn đảo hải .
Chát… Chát….
Soạt ….
Tuy thận trọng nhưng hắn vẫn bị trúng trảo , tuy không sâu nhưng máu cũng chảy thấm đẫm cả chiếc Hắc Bào . Hắn động nộ :
- Khốn kiếp ! Đỡ Cửu Ảnh Ma Công của ta đây !
Xung quanh hắn bỗng phát ra hắc khí đen ngòm , cơ thể bỗng hoá thành chín nhân dạng giống hệt nhau . Đặc biệt mỗi nhân ảnh đều tạo ra một quả cầu khí đen sì dần tụ thành hình đầu lâu ghê rợn . Mùi hôi thối , tanh tưởi toả ra khắp vùng . Đây có vẻ là một tuyệt chiêu rất mạnh trong Cửu Ma Chân Kinh .
Hoàng Trung Lương bị khốn trong 9 bóng nhân ảnh của Hắc y nhân , tình thế cực kỳ nguy hiểm . Không suy nghĩ nhiều , ông liền vận công .
Grừ……..
Từ nơi của Hoàng Trung Lương kình phong nổi dậy đất đá tung lên , chỉ thấy một con rồng vàng cực lớn đột ngột xuất hiện . Ánh sáng từ nó toả ra lập tức xua tan mọi Hắc Khí xung quanh .
Trương Thiên Lãnh thấy vậy bật gầm :
- Chiêu này mười năm trước đã đả bại ta ! Hôm nay lão phu sẽ lấy lại những gì đã mất !
Nói rồi dồn tất cả công lực vào Cửu Ảnh Ma Công , hắc khí lập tức tuôn ra xối xả cây cối trong một cùng lớn bị khí độc làm cho héo rũ mà chết, tình cảnh cực kỳ đáng sợ .
Chín chiếc đầu lâu mang theo lực lượng Hắc ám đồng loạt lao vào nhân ảnh của Hoàng Trung Lương . Chỉ thấy ông ta ở phía trong dẫn xuất kình lực làm cho con rồng vàng bỗng dưng xoay tít che kín mọi nơi trên cơ thể đồng thời phát ra vô số tia sáng quái dị như là những ánh sao băng đi xuyên bóng đêm .
- Xoạt…xoẹt …. Xoẹt…
- Ầm … Ầm…..
Trong khu vực bán kính hơn 20 trượng hầu như không còn một thứ gì tồn tại . Cây cối bị nát vụn , lá cây bay lả tả , đất đá bay tứ tung , hết thảy đều bị huỷ diệt .
Hai đối thủ của chúng ta thì thê thảm hết chỗ nói , Hoàng Trung Lương miệng trào máu , thân hình lảo đảo rồi ngồi phịch xuống đất , ôm ngực thở hổn hển . Có vẻ như rất mệt .
Trương Thiên Lãnh thì cũng chẳng khá hơn , toàn thân y phục rách nát , máu chảy đầy mình . Nhưng có lẽ hắn ta chỉ bị nội thương nhẹ , để chứng minh hắn liền phát ra một tràng cuồng ngạo :
Ha ! Ha ! Hoàng Trung Lương , số của ngươi hôm nay coi như đã tận!
Vừa nói hắn vừa lầm lũi tiến về phía ông .
Hoàng Trung Lương ngữa mặt lên trời , mặt hiện lên hai dòng lệ :
- Sư phụ ! Mộc Lan ! Ta không thể báo thù cho hai người ! Đệ tử thật vô dụng . Ta có lỗi với nàng , Mộc Lan !!
Tiếng khóc thê lương của Hoàng Trung Lương càng làm cho hắn ta khoái chí . Hắn bật cười sằng sặc :
- Ta luôn ao ước ngươi lâm vào kết cục của ngày hôm nay ! Cuối cùng thì…. Ha ! Ha ! Ngươi đã cướp đi người ta yêu thương nhất , hôm nay ta phải bù đắp mất mát này !
Hoàng Trung Lương long lên sòng sọc :
- Câm mồm ! Những việc ngươi làm đều xấu xa bỉ ổi , phi thiên bại lý , ngươi không đủ tư cách để nói đến Mộc Lan ! Cô ấy chỉ yêu ta mà thôi !
Không ngờ câu này làm cho hắn giận dữ :
- Đã vậy thì hãy xuống dưới kia mà làm bạn với ả ta đi !
Liền sau đó hắn vung trảo bổ xuông đầu Hoàng Trung Lương .
Bỗng nhiên ……..
Vút…..
Một đạo cách không chỉ xé gió lao đến Trương Thiên Lãnh buộc hắn phải thu trảo và lách người tránh né … cứu thoát Hoàng Trung Lương trong gang tấc .
Nhưng vẫn chậm….
Phụp….
Đạo chỉ kình lướt qua vai của hắn cũng may là hắn tránh kịp thời nên vết thương không sâu . Hắn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì trước mặt hắn bỗng dưng xuất hiện vô số ảnh trảo thủ vàng choé uy hiếp toàn thân . Hắn cất giọng thất thanh :
- A ! Ngũ Long Trảo !
Đã nếm mùi thất bại một lần , tâm cơ máy động hắn lập tức dùng Ma Ảnh Thân Pháp để tránh né nhưng làm sao thoát được….
Xoẹt…Xoet…Xoẹt…
Á … a….
Nhất thời sơ ý hắn bị Ngũ Long trảo đả thương , cơ thể hắn chi chít những vết thương , toàn máu là máu . Nhìn lên , thấy đó chỉ là một thiếu niên trẻ tuổi ,mặt đầy sát khí đang nhìn hắn như muôn ăn tươi nuốt sống , hắn thấy vậy tức giận gầm lên :
- A ! Hoá ra ngươi là tên Tiểu tạp chủng của hắn ta ! Được lắm ! Hôm nay lão phu sẽ cho dòng họ nhà các ngươi đoàn tụ với nhau !
Vừa nói hắn vừa sử dụng Cửu ảnh Ma Công tấn công chàng .
Kình khí cuồn cuộn , sát khí đầy mình , đất đá dậy sóng . Chàng biết ngay đây là một chiêu lợi hại không thể xem thường , bèn tập trung toàn bộ công lực tung chưởng quyết định .
Một vầng hào quang vàng choé loé lên sau ánh chưởng , mặt đất dập dềnh , kình phong dậy đất dũng mãnh lao tới Truơng Thiên Lãnh .
Ầm….
Hự.. Hự…..
Chàng bị chấn lùi về sau 3 buớc , thân hình lắc lư , khí huyết đảo lộn . Xem ra đã bị nội thương . Còn Trương Thiên Lãnh bị chấn kình đẩy trượt về sau đến hơn một trượng . miệng trào máu . Hắn vùa kinh ngạc , vừa hoảng sợ nhủ thầm :
" - Không ngờ tên tiểu từ này lại lợi hại đến vậy ! Nếu tiếp tục đấu với hắn e là ta thua mất !"
Nghĩ vậy , bất thần nhân ảnh quỷ mị của hắn như bóng ma phóng đi mất . Hắn còn để lại lời nói vang vong mãi không trung :
-Tiểu Tử ! Ta sẽ còn tìm ngươi !
Chàng cũng không đuổi theo mà vội chạy đến chỗ Hoàng Trung Lương :
- Cha…. Cha… tỉnh lại đi cha !
Hoàng Trung Lương mở mắt :
- Long nhi ! Ta không xong rồi ! Đến lúc ta phải đi theo mẹ con rồi ! Con hãy cố gắng sống tốt ! Đừng báo thù cho cha , phí công vô ích thôi … Hãy nhớ lấy ! Hự…!
- Vẫn còn có thể cứu được mà cha …Con sẽ đưa cha về !
Hoàng Trung Lương ngăn lại :
-Quá muộn rồi ! Ta đã 2 lần sử dụng Hoàng Long Án Địa , kinh mạch toàn thân ta đã đứt hết ! Cho dù có Đại La Kim Tiên giáng thế cũng không cứu nổi ta đâu ! Hự… Có điều con hãy hứa với ta là phải sống cho tốt , đừng có báo thù ….! Hự…!
Chàng nấc nghẹn :
- Có phải mẫu thân cũng chết trong tay hắn !
Hoàng Trung Lương ráng mở mắt nhìn hắn , môi mấp máy … Không biết muốn nói gì rồi lại thôi , đầu khẽ gật . Hoàng Trung Lương cảm thấy mọi vật trước mắt ông đầu trở nên mơ hồ sau đó từ từ biến mất hẳn . Chỉ còn vang vọng đâu đó trong sau thẳm tâm hồn ông chuỗi âm thanh tha thiết , cuối cùng của cuộc đời :
- Phụ thân.. ! Phụ thâ.. ân…….!!
Vậy là người thân duy nhất trên đời này của hắn đã ra đi vĩnh viễn ……..
A.. a.. a..a ..a ..a ..a ..a ..a ..a……………………………………
Hết hồi thứ nhất
Niềm hoài vọng cổ xưa
Z*Bang*Z
Z*Bang*Z
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)