Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Mimosa Tím

411 trả lời, 54.007 lượt xem — Trang 2 / 14
Không có Anh...
 
Chiều nay trên con đường quen thuộc
Tuyết đóng băng trơn ướt
Một mình em lê bước
Không có anh đưa về
như những mùa Đông trước
hai bóng bên nhau, hoa tuyết sáng long lanh
...
 
Gió lạnh...
chiếc áo lông hình như không đủ ấm
Mùa Đông khắc nghiệt đến tàn nhẫn
Cô đơn loang thấm
vào từng thớ thịt
Hàng cây đứng im như đã chết
Sao băng lạc giữa trời Đông trắng tuyết
Trăng sợ lạnh trốn đâu biền biệt
Ngọn đèn đường hiu hắt đứng chờ đêm
Hoàng hôn và em...
Trong nỗi nhớ ngọt mềm
...với anh, một tình yêu... muộn màng
Em luôn sợ sẽ vỡ tan...
như hoa tuyết mong manh
Đang rơi xuống bờ vai em run lạnh
tan biến vào hư không - bờ ảo ảnh
Không có Anh...
Ai đưa em về !?
Cả không gian bao trùm hiu quạnh
Không có Anh...
Mùa Đông dài bất tận...
 
Trong nỗi nhớ khôn nguôi
Em khẽ gọi...Anh yêu ơi!
 
mimosa

 
Ừ, anh hứa...

Ừ, anh hứa sẽ về thăm xứ tuyết
Thăm rừng phong vàng sắc lá nghinh Thu
Thăm cánh hoa ươm nụ đời thuần khiết
Mimosa dưới triền dốc sương mù

Mimosa nở trong em thần thoại
Hy vọng nào nhuộm tím khoảng chờ mong
Em vẫn đợi dẫu bên ngoài Đông tới
Vẫn ngoan hiền đan sợi nhớ bên song

Anh hiểu được cảm tình riêng đôi lứa
Buồn nào hơn ngồi độc thoại canh trường
Gặm nhấm cô đơn nhìn lời hẹn hứa
Héo hắt dần theo bóng lộng trong gương

Nên anh sẽ giữ vẹn nguyên hương tóc
Chườm vai anh sóng bước tiển Thu tàn
Để Mimosa yêu kiều dáng ngọc
Dưới nắng hồng thắm mãi nét đài trang
 
Hoảng Thu Diệp



Mọi tồn tại đều đi qua hai phía
Nơi chính mình và nơi phía..không ta
LTMD
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-08 23:28:38dathaotrang>
Đón Anh Về...
(hoạ bài "Ừ, anh hứa" của HTD)

Khi Anh hứa về đây thăm xứ tuyết
Cả Rừng Phong thức dậy lộng hồn Thu
Mimosa thắm môi hồng, mắt biếc
Nức hương thơm con gái xứ sương mù

Anh về đây - mùa Đông thành thần thọai
Hoa cỏ vào Xuân, Trăng lả đầu non
Mimosa mấy mùa chờ đợi...
...Anh và Hoa - đêm trắng quyện linh hồn

Anh về đây ươm nụ tình đôi lứa
Em thôi sầu chiếc bóng đếm canh thâu
Anh về đây như lời anh đã hứa
Hai trái tim cùng chung một nguyện cầu

Anh về đây tìm lại hương tóc xưa
Thăm Rừng Phong Thu - quê hương Lá Đỏ
Hoa Mimosa sầu Đông mấy thuở
Lại mỹ miều buông tóc đón ..Người Thơ

DT-mimosa
Mọi tồn tại đều đi qua hai phía
Nơi chính mình và nơi phía..không ta
LTMD
Đăng nhập để trả lời
0
Nắng

Nắng!!
Đâu chỉ là giọt vàng
Có giọt loang
trải mộng
Giọt trắng
Hòang hôn chìm lắng
.. bềnh bồng
Giọt hồng
Chiều lồng lộng
mêng mông
Gịot đắng
Như cuộc tình lận đận
Của em
Của anh
Buồn thân phận
...lạc dấu địa đàng
hồn đi hoang
tan tành..
bờ ảo ảnh
Như mùa Hạ cũ mong manh
Trôi qua nhanh
rồi khuất xa
Ta đứng nhìn trăm năm
...nhạt nhòa

MTT
Mọi tồn tại đều đi qua hai phía
Nơi chính mình và nơi phía..không ta
LTMD
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-10 02:06:12dathaotrang>
Chỉ là nỗi nhớ…
 
Người về qua lối nhỏ
Hoàng hôn pha ráng chiều
Dòng sông buồn một thuở
Nắng chìm bờ tịch liêu
 
Nỗi nhớ trải mênh mông
Kỷ niệm ngập bên lòng…
Em bây giờ… xa lắm
Đã …tay bế tay bồng
 
Từ độ anh vắng xa
Mùa Thu sầu - vàng lá
Những cơn mưa cuối Hạ
Cuốn cuộc tình nhạt nhòa
 
Lá về đâu hỡi Thu
Cho mây trắng phiêu du
Để gío hờn mái tóc
Tung ngàn sợi rối bù
 
Em không còn tóc xõa
Chờ Trăng chếch bên song
Em - một đời áo mỏng
Bốn mùa là tàn Đông
 
Em bây giờ mòn mỏi
Quạnh hiu nơi xứ người
Mùa Xuân trôi không đợi…
Son cũng nhạt vành môi
 
Con đò chiều đơn lẻ
Trên môt dòng sông buồn
Cuộc đời - con nước cuốn
Còn gì để tơ vương…! 
 
Thôi đừng chờ nhau nữa
Kỷ niệm của  hôm xưa
Giờ đã thành dĩ vãng
Xin một lần tiễn đưa…!

DT
Mọi tồn tại đều đi qua hai phía
Nơi chính mình và nơi phía..không ta
LTMD
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: dathaotrang

Chỉ là nỗi nhớ…
 
Người về qua lối nhỏ
Hoàng hôn pha ráng chiều
Dòng sông buồn một thuở
Nắng chìm bờ tịch liêu
 
Nỗi nhớ trải mênh mông
Kỷ niệm ngập bên lòng…
Em bây giờ… xa lắm
Đã …tay bế tay bồng
 
Từ độ anh vắng xa
Mùa Thu sầu - vàng lá
Những cơn mưa cuối Hạ
Cuốn cuộc tình nhạt nhòa
 
Lá về đâu hỡi Thu
Cho mây trắng phiêu du
Để gío hờn mái tóc
Tung ngàn sợi rối bù
 
Em không còn tóc xõa
Chờ Trăng chếch bên song
Em - một đời áo mỏng
Bốn mùa là tàn Đông
 
Em bây giờ mòn mỏi
Quạnh hiu nơi xứ người
Mùa Xuân trôi không đợi…
Son cũng nhạt vành môi
 
Con đò chiều đơn lẻ
Trên môt dòng sông buồn
Cuộc đời - con nước cuốn
Còn gì để tơ vương…! 
 
Thôi đừng chờ nhau nữa
Kỷ niệm của  hôm xưa
Giờ đã thành dĩ vãng
Xin một lần tiễn đưa…!

DT


 
THÔI NHÉ CẦU MONG...
Khi chia tay mùa Hạ
Gió nhớ sầu không em?
Từng hàng cây nức nở
Và mưa sầu mỗi đêm
 
Anh về qua lối nhỏ
Nghe lòng buồn mênh mang
Hồn rã rời ngọn gió
Sương giăng lối địa đàng
 
Em bây giờ phai nhạt
Duyên tình mòn trên thơ
Và hồn anh dang dở
Trong ơ hờ cõi mơ
 
Khi xưa trong hạnh phúc
Ta nói gì đâu em
Mà bây giờ tan vỡ
Giấc mộng hoang êm đềm
 
Thôi em về lối đó
Ươm men nồng trong thơ
Để tình anh ngọn cỏ
Ôm mộng lòng vu vơ
 
Ta bây giờ hai lối
Trên đường đời đơn côi
Anh mỏi mòn cằn cỗi
Em đơn tình nổi trôi
 
Hạ lại về nhung nhớ
Trong âm thầm mênh mang
Anh lại thầm cầu chúc 
Ở xa xôi mơ màng
 
Em vui cùng nắng mới
Cùng người yêu thương em
Và xa rời nhung nhớ
Những nỗi buồn vắng đêm!
 
 
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-16 17:16:10dathaotrang>
Trích đoạn: huongtuyet274


THÔI NHÉ CẦU MONG...
...
...
Em vui cùng nắng mới
Cùng người yêu thương em
Và xa rời nhung nhớ
Những nỗi buồn vắng đêm!



Lần cuối... 
 
Khi chia tay lần cuối
Người về trong đơn côi
Phượng rơi buồn trên lối
Ve ai oán ngậm ngùi
 
Anh có về bên ấy
Có nghe lòng nhớ mong
Từ buổi chiều Hạ đấy
Cảnh, Người có khác không ?
 
Đã bao mùa viễn cách (1)
Tình xưa có còn nồng
Trang thơ chưa thành sách
Vần yêu còn ngại ngùng?
 
Ngày ấy thuở môi hồng
Sao anh không chịu nói
Bây giờ xa vời vợi
Có nói cũng không cùng
 
Từ một lần xa lắm
Em về ngang lối xưa
Hàng Phượng buồn trĩu nặng
Những kỷ miệm xa mờ
 
Dĩ vãng về nức nở
Thương tình mình ngu ngơ
Vòm tương lai bé nhỏ
Giữa ngân hà bơ vơ
 
(1) lấy ý thơ Hồ Dzếnh
 
DT
Mọi tồn tại đều đi qua hai phía
Nơi chính mình và nơi phía..không ta
LTMD
Đăng nhập để trả lời
0
Chợt nhớ SàiGòn...

Ta đã đi rất xa ngày tháng cũ
Con đừờng về hoa cỏ cũng phai sương
Sàigòn xưa vẫn nổi buồn thiên cổ
Vẫn hàng cây rợp bóng tận cuồi đường ??

Sàigòn xưa những công viên ghế đá
Thuở hẹn hò còn trắng những đêm trăng 
Tà áo lụa gió lùa hương tóc lạ
Người xưa còn dõi mắt ngóng xa xăm ??
 
Từ buổi ấy ta đi tình cũng lỡ
Bạn bè thì mỗi đứa sống mỗi phương
Hành lý đơn sơ đời ta - vài dang dở
Từ những cuộc tình vội vã mến thương...
 
DT
Mọi tồn tại đều đi qua hai phía
Nơi chính mình và nơi phía..không ta
LTMD
Đăng nhập để trả lời
0
Lá Hoa
 
Anh ơi,
Em yêu lắm màu Lá Xanh mùa Hạ
Một khung trời nắng trải lối, gieo hoa
Sóng bước bên anh hoàng hôn dần tím
Trên dốc tình, nở nụ mi-mo-sa
 
Em yêu cả Lá Vàng mùa Thu cũ
Hương mimosa trên đỉnh sương mờ
Thương Hoa Lá chung mang niềm tâm sự
Sợ Lá xa cành, Hoa đơn lẻ bơ vơ
 
Tình Hoa Lá tự ngàn xưa đã có
Như anh và em hiện hữu bên nhau
Nhưng Đông về, trên cành hoa tuyết nở
Hỏi Lá Xanh có thắm mãi sắc màu ?
 
Đêm Đông dài hòa thân cùng tuyết trắng
Cả không gian khắc khoải một màu tang
Em bỗng nghe lòng mình sao quạnh vắng
Ta có lạc nhau giữa chốn hồng hoang ?
 
 
*** ***
 
Mimosa - niếm hy vọng chứa chan
Anh hẹn em mùa Thu tới - lá vàng
Tình sẽ đan tay - môi sẽ...ngọt
Ta chờ nhau từng nhịp gõ thời gian
 
DT
Mọi tồn tại đều đi qua hai phía
Nơi chính mình và nơi phía..không ta
LTMD
Đăng nhập để trả lời
0
Đông sầu
 
Rừng Thu đã không còn
Cho lá vàng trải gót
Đã cạn bờ môi ngọt
Của một mùa lá xanh
 
Khi Đông trắng trên cành
Dòng sông ngưng nhịp thở
Cả cuộc tình dang dở
Cả cuộc tình đóng băng
 
Ta quay lưng, mất nhau
Em nhìn đời hư hao
Mắt khô không nhòa lệ
Như lần tan vỡ đầu
 
Em lặng lẽ ra đi
Ôm gía buốt phân kỳ
Vết buồn in tuyết trắng
Chợt thấy nặng hàng mi
Sao băng rơi từng mảnh
Thành giọt sầu li ti
...
 
Lại thêm một mùa Đông
Lại thêm trang nhật ký
Đẫm những dòng biệt ly...
DT
Mọi tồn tại đều đi qua hai phía
Nơi chính mình và nơi phía..không ta
LTMD
Đăng nhập để trả lời
0
Giọt Châu
 
Rừng thu vẫn còn đây
Tại hoa tuyết bám đầy
Nên em nhìn hong thấy
Rồi buồn mắt môi cay
 
Em buồn ướt mắt nâu
Nhìn em mắt ta sầu
Nghe tim đau từ độ
Mi em nhỏ giọt châu
 
Mắt em mỏng phố phường
Ta nhìn cảm vấn vương
Chợt nghe vàng tư tưởng
Chợt lòng như nhớ thương
 
Chòi oi ! mỗi đêm dề
Nhớ ai mà buồn ghê
Ngừ ơi sao buồn thế
Chắc tại khác lối về
 
oten   
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: oten

Giọt Châu

Rừng thu vẫn còn đây
Tại hoa tuyết bám đầy
Nên em nhìn hong thấy
Rồi buồn mắt môi cay

Em buồn ướt mắt nâu
Nhìn em mắt ta sầu
Nghe tim đau từ độ
Mi em nhỏ giọt châu

Mắt em mỏng phố phường
Ta nhìn cảm vấn vương
Chợt nghe vàng tư tưởng
Chợt lòng như nhớ thương

Chòi oi ! mỗi đêm dề
Nhớ ai mà buồn ghê
Ngừ ơi sao buồn thế
Chắc tại khác lối về

oten   

 
DT ca'm ơn oten đã ghé thăm trang thơ của DT và để lại những vần thơ hay..Cho DT vài ngày rồi sẽ họa lại nhé hihhii [:)]
Mọi tồn tại đều đi qua hai phía
Nơi chính mình và nơi phía..không ta
LTMD
Đăng nhập để trả lời
0
Đường Thi...
 
Đường Thi tuyệt diệu lắm Người ơi!
Nho nhã, phong lưu đáng mặt chơi
Luật lệ rõ ràng - đa sắc diện
Vần niêm chặt chẽ - đối từng đôi
Chơi Đường đừng có lem nhem luật
Bỏ Ngọt sao cho dịu dịu môi
Dư, thiếu đều làm Thơ mất vị
Đường Thi tuyệt diệu lắm Người ơi !
DT
Mọi tồn tại đều đi qua hai phía
Nơi chính mình và nơi phía..không ta
LTMD
Đăng nhập để trả lời
0
Khổ Nè
 
Lở đường lạc bước vào đây
Thơ ngừ ta đọc ý hay ấm lòng
Nửa đời lòng lạnh như đông
Chợt đâu xuân đến thơm nồng hoa tươi
Bao năm môi vắng nụ cười
Bổng đâu xét đánh ngừ ơi giựt mình
Khổ rùi tim mãi rung rinh
Ngừ mần ta nhớ , tim trinh khổ nè....hu hu hu
 
oten  
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: oten

Khổ Nè

Lở đường lạc bước vào đây
Thơ ngừ ta đọc ý hay ấm lòng
Nửa đời lòng lạnh như đông
Chợt đâu xuân đến thơm nồng hoa tươi
Bao năm môi vắng nụ cười
Bổng đâu xét đánh ngừ ơi giựt mình
Khổ rùi tim mãi rung rinh
Ngừ mần ta nhớ , tim trinh khổ nè....hu hu hu

oten  

 
trùi ui, ngừ ta nói cho mấy bữa ngừ ta họa lại thơ mà chưa gì đã mít ướt như...con gái rùi hihihihi. Thôi "hóc" thì DT hổng thèm họa nữa hihihii [:D]
DT
 
 
Mọi tồn tại đều đi qua hai phía
Nơi chính mình và nơi phía..không ta
LTMD
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-20 20:53:29dathaotrang>
Tiễn Người...
 
Mùa thu ta hẹn ước chung đôi  (*)
Đông đến xa như dĩ vãng rồi
Tình thấm u hòai từ đáy cốc
Người xa xăm quá - cách ngàn khơi
...
 
Anh đến thăm tôi - đêm ấy mưa
Ngòai thềm bàng bạc ánh sao thưa
Tay nắm bàn tay - mười ngón nhỏ...
...lơi dần trong quạnh vắng, hư vô
 
Từ độ thương anh tôi biết sầu
Quen dần vị tẻ nhạt - buồn - đau
Ừ - chút tình thơ, vài giải nắng
Anh ơi ! cũng đủ nhớ mùa sau...!!
 
Nếu thật như tình quá vô duyên
Dặn lòng đừng chuốc nữa ưu phiền
Ngày mai khi nắng ban mai rộ
Tôi tiễn Thơ đi chúc tọai nguyền
 
Tôi về đong đếm chuỗi thời gian
Đông đến Thu đi...mấy lỡ làng
Chén rượu "tri âm" chưa uống cạn
Sao vui "tri kỷ" vội sang ngang
 
DT
 
(*) lấy ý thơ ĐH
 
Mọi tồn tại đều đi qua hai phía
Nơi chính mình và nơi phía..không ta
LTMD
Đăng nhập để trả lời
0
Biển Muốn
 
Ta cũng như em muốn có đôi
Em.....Dĩ vãng xưa đả xa rồi
Buồn chi tím nhuộm sầu đáy cốc
Em nhớ ngừ......Sao chẳng nhớ tôi
 
Trăng của trời.....Nên trăng sáng trong
Ta đây em đó như biển sông
Một nhánh hai dòng chia mặn ngọt
Ngăn cách đôi bờ của nhớ mong
 
Biển nhớ sông ơi , Nỗi sóng sầu
Bảo dậy phong ba tím biển nâu
Nỗi lòng biển cả em nào thấu
Biển muốn ôm em đến bạc đầu
 
oten 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-19 15:07:01dathaotrang>
Trích đoạn: oten

Biển Muốn
...
Biển nhớ sông ơi , Nỗi sóng sầu
Bảo dậy phong ba tím biển nâu
Nỗi lòng biển cả em nào thấu
Biển muốn ôm em đến bạc đầu

oten 


Thuyền và Biển
 
Em lang thang một mình
như con thuyền bập bềnh
không định hướng
Biển cả bao la
Em không bờ bến
Thuyền và Biển
Như Anh và em
có lúc êm đềm
có khi nghịch bíến...
 
Có hôm biển rất hiền
vuốt ve Thuyền
bàn tay sóng dịu êm
nhu trăng Thu ngọt mềm
đưa Thuyền đến bến bình yên
hạnh phúc
Nhưng có lúc
Biển giân dữ
nổi cuồng phong
đùa... sóng
xô đẩy Thuyền
vào vòng lốc xóay
mất hút
trong
vực thẳm
loay hoay...
không lối thóat
 
Biển ơi!
Thuyền khao khát...
Bỉển cứ êm ả như...
lá vàng của rừng Thu
mùa hoan lạc
Xin hãy là những gì
Thu hứa...
lúc mùa sang
Đừng giận hờn
Thuyền vẫn thế...
vẫn là của Biển
mênh mang
bất tận...
dù muộn màng
và trăm năm
Thuyền vẫn chỉ yêu Biển
Biển hiền hòa
bao la...
có đôi chim Hải Âu hát ca
 
Biển hãy ôm Thuyền
khi Thuyền còn đang nằm trong lòng Biển
mong chờ con sóng vỗ triền miên...
.........................dịu êm.......................
 
DT
Mọi tồn tại đều đi qua hai phía
Nơi chính mình và nơi phía..không ta
LTMD
Đăng nhập để trả lời
0
Biển Tình OTên
 
Biển êm biển động
Biển buồn biển vui
Thuyền em lui tới
Tô điểm cuộc đời
Thuyền đi thuyền tới
Biển chờ biển mong
Thuyền xa tầm với
Biển nhớ đau lòng
Thuyên xa mà gần
Thuyền ở trong tâm
Thuyên em hạnh phúc
Cũng là sầu lâm
Biển nhớ em thầm
Mơ mộng trăm năm
Thuyền em có biết
Biển khổ bao lần
Biển đây rồi nhớ
Bóng chiều , Bóng đêm
Thuyền qua , Thuyền lại
Biển tình Otên 
 
oten
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-23 22:20:23dathaotrang>
Trích đoạn: oten

Biển Tình OTên

Biển êm biển động
Biển buồn biển vui
Thuyền em lui tới
Tô điểm cuộc đời
Thuyền đi thuyền tới
Biển chờ biển mong
Thuyền xa tầm với
Biển nhớ đau lòng
Thuyên xa mà gần
Thuyền ở trong tâm
Thuyên em hạnh phúc
Cũng là sầu lâm
Biển nhớ em thầm
Mơ mộng trăm năm
Thuyền em có biết
Biển khổ bao lần
Biển đây rồi nhớ
Bóng chiều , Bóng đêm
Thuyền qua , Thuyền lại
Biển tình Otên 

oten



Nếu Thuyền xa Biển...
 
Nếu mai đây Thuyền phải đi xa
Thuyền sẽ về đâu đây hỡi gío
giữa biển trời mênh mông, thủy lộ
khi sóng tình dồn dập khúc thương đau
như đôi cánh chim Hải Âu
chở nặng u sầu
chao đảo
giữa đêm thâu
tê tái nụ hôn đầu
đầy vết hằn sâu
của một thời yêu nhau
dãi dầu, mê đắm...
 
Thuyền sẽ nhớ lắm
màu Biển xanh thẳm
miên man, nắng ấm
từng giọt lung linh
hòa với sóng
có màu bàng bạc
như đôi mắt mơ màng
huyền hoặc, cô liêu
trao cho Người Yêu
giữa rừng Thu thanh vắng...
khi hai người hôn nhau
cả mùa rơi yên lặng
vây quanh...
"Chú sóc chuyển cành" (*)
nhường cả... mùa Thu
cho em và Anh
 
*** ***
Nhưng rồi họ mất nhau
và mùa Đông dài vô tận...
 
*** ***
 
Thuyền sẽ tan dần...
vào cát bụi
để chẳng bao giờ về với Biển
Biển ơi !
Biển không có Thuyền
Biển cũng đâu vui
vì trời sinh ra Biển-Thuyền 
như Hoa và Lá
đâu thể tách rời
...
 
Anh có nghe em nói...
khi tình ta chưa là dĩ vãng...
Anh ơi... !?
 
DT
 
(*) thơ Hoàng Thu Diệp
 
Mọi tồn tại đều đi qua hai phía
Nơi chính mình và nơi phía..không ta
LTMD
Đăng nhập để trả lời
0
Hải Lý Chờ Em
 
Biển dài hay nổi nhớ ngàn dặm
Ta bổng hình dung dáng em buồn
Hiu hắt biển sầu nghe giá buốt
Thuyền qua chỉ lần sao vấn vương
 
Biển vắng thuyền em sương mù lối
Nổi buồn ai biết như lá trôi
Thuyền đến , rồi đi biển lạnh giá
Biển nhớ đơn phương với trăng côi
 
Biển mộng nghìn trùng tơ giăng ướt
Hải lý chờ em , Lệ sưởi nồng
Thuyền em xa rồi , Hỏi có nhờ ?
Chút tình biển cả với thuyền không
 
oten
 
Đăng nhập để trả lời
0
Lời đêm Giáng Sinh

Anh đưa tay phủi từng bông hoa tuyết
Vương hững hờ trên suối tóc nhung huyền
Nhìn đôi mắt sâu long lanh biên biếc
Chợt nghe lòng xao xuyến nỗi niềm riêng

Và từ đâu bao nhiêu lời muốn ngỏ
Tràn dâng trong dòng cảm xúc dạt dào
Nắm lấy bàn tay xinh xinh nho nhỏ
Thực tại đây mà ... đâu phải chiêm bao

Chuông giáo đường đang ngân vang rộn rã
Để báo tin mừng Chúa Thánh xuống trần
Dáng em quỳ thấy thương sao thương quá
Nhìn lại mình ... hồn đã lạc bước chân

Thiên Chúa hồng ân xót người dưới thế
Lòng nhân từ Ngài minh chứng lời xin
Lấp cạn sông Ngân ngăn dòng khổ lệ
Cho mộng lứa đôi đẹp nhất chữ tình

Cho người con thương má hồng sắc thắm
Gót chân son chẳng hoen ố bụi đường
Trái tim non thật bình yên nhịp sống
Hạnh phúc chan hòa tuổi ngọc ngát hương

Em thương ơi,
Anh đã nói những lời anh muốn nói
Đêm Giáng Sinh cùng Thiên Chúa trên trời
Hy vọng tương lai ... tháng ngày mong đợi
Đã về rồi ngưng tụ lại trên môi ...

 
Hoàng Thu Diệp
 
*** ***
 
Lời Đáp Đêm Giáng Sinh
 
Anh yêu ơi anh có biết không
"Món quà" Giáng Sinh đêm nay...
anh tặng em - đẹp nhất trên đời
Cám ơn anh...
Cám ơn Ngôi Trời
Đã cho chúng ta gặp nhau
rồi thương mến...
Phím tơ lòng gởi gío đến cùng anh
dạt dào như sóng biển tràn dâng
Giữa đêm yên lặng - Chúa xuống trần
Em mở "quà" đón thực tại màu xanh
 
Ôi đẹp qúa – món quà anh vô giá !
Sáng lung linh tình yêu Chúa Hài Đồng
Như em có tình anh - là tất cả
Chúa hình như cũng hiểu một chuyện lòng
 
Chuông giáo đường vẫn ngân nga thánh thót
Chạm hồn em dòng cảm xúc lâng đâng
Em muốn nói với anh điều mơ ước...
Sao vẫn ngại ngùng, e ấp... bâng khuâng !
 
Đêm nay Chúa sống bằng hiện thân
Như anh, đến bên đời em rất thật
Tình cho nhau êm đềm như biển hát
Rung nhịp đời lơi là sóng yêu thương
 
Đông trên cành cũng cảm nhận tơ vương
Hoa Noel nở bừng duyên hạnh ngộ
Khi anh nắm tay em thì thầm/ngỏ
Đấy là con tim đã nói thay ..Thơ
 
Em nhận “món quà” lòng chẳng còn ngờ
Hiện hũu đây mà đâu thể nào là ..Ảo
Đêm nay sao đầy trời, lung linh vạt áo
Em hạnh phúc đợi chờ giây phút..Đồng Giao
 
DT
Mọi tồn tại đều đi qua hai phía
Nơi chính mình và nơi phía..không ta
LTMD
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-28 04:09:07dathaotrang>
Nhớ em...

Đêm qua tôi đã nằm mơ
Tôi đi tôi thấy Ông Tơ đang cười
Ông cười thằng ngốc kia ơi
Tối ngày thơ thẩn ... nhớ nhung nỗi gì
-Thức dậy đi... !
để chợt thấy lòng mênh mông nỗi nhớ

*** ***

Như ngoài kia mây đang nhớ gió
Như bến nhớ thuyền như suối nhớ sông
Như Ngô Vương nhớ người đẹp Trử La Thôn
Dù đang giữa Cô Tô Đài rực lửa

Như Khắc Chung nhớ Huyền Trân Công Chúa
Ruổi ngựa bôn ba khắp nẽo biên thùy
Như Mỵ Nương buồn nhớ sáo Trương Chi
Đã hờ hửng để con đò không bến đổ

Như U Vương nhớ tiếng cười Bao Tử
Dù phải đem đánh đổi cả ngai vàng
Như Hán Vương nhìn đồi núi Phiên bang
Nhớ Chiêu Quân trong tiếng đàn áo não

Kìa, có phải Tương Như đang nhớ về nàng Trác
Nên nối dây tơ tấu khúc Phụng Cầu
Và khi một mình thức giấc giữa đêm thâu
Có nỗi nhớ trên muôn ngàn nỗi nhớ

Đầy ắp trong lòng
Tôi nhớ
Em.


Hoảng Thu Diệp

*** ***

Nỗi Nhớ và Anh

Anh đến bên em thật diệu kỳ
Mê ly hơn cả sáo Trương chi
Ngất ngây điệu nhạc tình giao hưởng
Xanh ngát hồn Thơ trải lối đi

...

Tối qua không ngủ được
Cứ chập chờn tỉnh, mơ
Linh cảm trong nỗi nhớ
Có Người đang... làm Thơ

Sáng nay em dạy sớm
Sớm hơn cả mặt trời
Bình minh còn chưa thức
Đã có Thơ “Nhớ...” rồi

Em cảm ơn “Nỗi Nhớ”
“Nỗi Nhớ” thương đầy vơi
Để rồi....
Ta tìm nhau trong mơ
Ta tìm nhau qua Thơ
Hồn lang thang khắp nẻo
Tìm nhau giữa...tình cờ

Em nhớ anh ngẩn ngơ
Anh ơi, anh có biết...
Như sông con nhớ Biển
Như Lá Thu nhớ Cành
Như gió Đông nhớ Hạ
Thuyền tương tư Biển Xanh

Anh mở trang thần thoại
Bên dòng đời ngược xuôi
Cho em vì sao mộng
Tô thắm bao hoài vọng
Và vì anh...
Em nguyện giữ ...môi hồng
Chờ một ngày...
Khi Mùa Thu trở lại
Trao nhau Nụ Hôn nồng...
Anh chịu hôn...??
DT
Mọi tồn tại đều đi qua hai phía
Nơi chính mình và nơi phía..không ta
LTMD
Đăng nhập để trả lời
0
Chúc năm mới Anh...
 
Nay mai là năm mới
Nếu chỉ tính năm thôi
Thì hai đứa mình đã...
Quen nhau hai năm rồi
 
Hai năm thật là vui
Đầy ắp những tiếng cười
Chỉ vài giận hờn nhỏ
Như gío thoảng mây trôi
 
Năm mới em chúc anh
Cả năm vui, an lành
Gia quyến đều mạnh khỏe
Tài Lộc như Lá Xanh
 
Riêng về khỏan Thơ, Văn
Bay bổng như Phượng-Loan
Người "Tình-Thơ" ngọt lịm
Cho em "mến" có... Chàng
 
Em chúc tình hai đứa
Nở rộ khi Xuân sang
Như có lần Thu hứa
Chỉ "thương" có mình...Nàng
 
Happy New Year!
I love you!
 
DT
Mọi tồn tại đều đi qua hai phía
Nơi chính mình và nơi phía..không ta
LTMD
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-02 22:12:49dathaotrang>
[color=royalblue]Ngâm Khúc

Trăng tàn đối bóng chỉ mình ta
Cảnh cũ người xưa chẳng xóa nhòa
Thoắt hiện theo từng cơn gió nhẹ
Nhoè loan ngưng đọng giọt sương sa
Thiên trường gặm nhấm niềm ray rứt
Địa cửu in hằn nỗi xót xa
Xuân sắc mờ phai năm tháng lụn
Ngậm ngùi nuối tiếc một đời hoa

Hoàng Thu Diệp [/color]


Đông khúc...

Đông về côi cút chỉ mình ta
Mơ tưởng mùa Thu cũng nhạt nhòa
Ta đứng bên đời làm chiếc bóng
Người đi muôn dặm dõi tình xa
Khói lam huyền ảo chân trơì tím
Sương trắng giăng sầu cánh nhạn qua
Thôi thế cũng thôi đành phải thế
Mỏng manh như cánh Mi-mo-sa!

DT
Mọi tồn tại đều đi qua hai phía
Nơi chính mình và nơi phía..không ta
LTMD
Đăng nhập để trả lời
0
Hòang Hôn...
 
Hòang hôn!
Trên triền dốc sương
Chập chờn…
Từng giọt ảo ảnh
Lặng lẽ buông…
 
Em miền tha phương
Mơ về cố quận
Nhung nhớ người thương
Hàng mi đượm buồn
 
Cung đàn vọng tưởng
Nốt bổng, nốt trầm
Ngan nga, lắng đọng
Gió chiều lồng lộng
Tiếng lòng mênh mông
 
Hòang hôn!!!
Bên song!!!
Ngòai kia…
Bàng bạc con sông
Mimosa hồng
Ngược dòng
Nước cuốn
Còn gì không?
 
Mây bay bềnh bồng
Sợi mây màu nắng
Trên dòng sông trắng
Một chiều Đông
Nhớ mong khôn cùng…!
 
Hòang hôn !!
Chìm dần
Ánh trăng viễn xứ
Bao giờ lại trong ?
Có bao giờ không ?
 
DT
Mọi tồn tại đều đi qua hai phía
Nơi chính mình và nơi phía..không ta
LTMD
Đăng nhập để trả lời
0
Xuân về
 
Rừng núi hình như đã nẩy Xuân
Câu thơ, nét bút lại gieo vần
Dáng Mai khuê các bông vàng thắm
Nét Cúc thanh tao nhụy trắng ngần
Củ kiệu dưa hành chi dị thảo  ?
Bánh chưng thịt mỡ chẳng kỳ trân ?
Lưng trời chim én đan đôi cánh
Tết đến chưa em...rất, rất gần..!
 
DT
Mọi tồn tại đều đi qua hai phía
Nơi chính mình và nơi phía..không ta
LTMD
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-29 12:31:11dathaotrang>
Con sẽ về...
 
Mẹ ơi con sẽ về bên Mẹ
Xuân năm nay để khỏi thẹn với lòng
Đã bao năm rồi con không thể...
Chăm sóc Mẹ già khi gió rét tàn Đông
 
Con sẽ về châm lại ngọn lửa hồng
Ngồi bên Mẹ thì thầm to nhỏ
Sẽ kể Mẹ nghe
....những chuỗi ngày thương nhớ
....và nỗi cô đơn trĩu nặng khôn cùng
 
Rồi con lại được ôm Mẹ vào lòng
Cám ơn Mẹ cả một đời vất vả
Mùa Xuân trôi trên tóc bời hối hả
Nước mắt cạn dần theo năm tháng nhớ mong
......đứa con xa vẫn biền biệt - núm ruột nồng
 
Mẹ ơi !
Dù đời có rêu phong
Con vẩn nhớ...
Lời Mẹ hiền từ thuở còn thơ
Dẫu biển có hóa dâu, sông bồi lở...
Thì quê hương vẫn là điểm Mẹ đợi chờ
...
 
Tết này con hứa sẽ trở về
Cơm dưa cà quây quần bên Mẹ
Con sẽ kể Mẹ nghe...
Con bây giờ cũng đã có con gọi bằng Mẹ
Con bây giờ không còn là cô bé
Mà cuộc đời cũng đã trải nắng mưa
Bao mùa Đông Tình khao khát, bơ vơ
Hai mươi năm quê người trăn trở
Hai mười năm xa Me nặng lòng...
Hai mươi năm...vời vợi bên song
Dõi mắt xa xăm nhìn về cố quốc
Hai mươi năm thao thức...
dõi trông vời nơi không có... mùa Đông
....
 
Con sẽ về bên Mẹ
Con nhớ Mẹ vô cùng...
 
Dạ Thảo (DT)
 
 
Mọi tồn tại đều đi qua hai phía
Nơi chính mình và nơi phía..không ta
LTMD
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: dathaotrang

Xuân về
 
Rừng núi hình như đã nẩy Xuân
Câu thơ, nét bút lại gieo vần
Dáng Mai khuê các bông vàng thắm
Nét Cúc thanh tao nhụy trắng ngần
Củ kiệu dưa hành chi dị thảo  ?
Bánh chưng thịt mỡ chẳng kỳ trân ?
Lưng trời chim én đan đôi cánh
Tết đến chưa em...rất, rất gần..!
 
DT


 
Tình thâm

Bên nhau hớn hở đón mừng Xuân
Xướng họa Đường thi kết nối vần
Đúng luật vườn hồng hoa sắc thắm
Tròn niêm suối mát nước trong ngần
Đùa mây én lượn vòng quang đảng
Ửng nắng sương mài chuỗi ngọc trân
Đơm nụ mai vàng hôn cánh gió
Tình thâm Tết chẳng luận xa gần
 
Hoàng Thu Diệp

Mọi tồn tại đều đi qua hai phía
Nơi chính mình và nơi phía..không ta
LTMD
Đăng nhập để trả lời
0
Chớm Xuân
 
Đông tàn cây cỏ lại đơm hoa
Nhài, Cúc, Đào, Mơ nở mượt mà
Khóm trúc ven hồ lay hướng gió
Cành Mai trước ngõ tỏa hương xa
Nụ Hồng vừa chớm - làn môi thắm
Cành ngọc đẫy đà - dáng thướt tha
Ai gửi bài thơ sao ý đẹp !
Xuân ơi, Xuân ngự giữa tim Ta !
 
DT
Mọi tồn tại đều đi qua hai phía
Nơi chính mình và nơi phía..không ta
LTMD
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: dathaotrang

Chớm Xuân
 
Đông tàn cây cỏ lại đơm hoa
Nhài, Cúc, Đào, Mơ nở mượt mà
Khóm trúc ven hồ lay hướng gió
Cành Mai trước ngõ tỏa hương xa
Nụ Hồng vừa chớm - làn môi thắm
Cành ngọc đẫy đà - dáng thướt tha
Ai gửi bài thơ sao ý đẹp !
Xuân ơi, Xuân ngự giữa tim Ta !
 
DT


 
Xuân... mơ ước

Gió nhẹ qua cành giũ cánh hoa
Đường xưa cảnh cũ vẫn đây mà
Hương đồng ủ bước chân chờ đợi
Cỏ nội ghi lời hẹn vắng xa
Những tưởng thời gian vùi nuối tiếc
Cớ sao năm tháng chẳng buông tha
Để Xuân chỉ mãi là mơ ước
Giữa cảnh đời ai hiểu được ta

Hỏang Thu Diệp
Mọi tồn tại đều đi qua hai phía
Nơi chính mình và nơi phía..không ta
LTMD
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»