Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Mimosa Tím

411 trả lời, 54.007 lượt xem — Trang 3 / 14
Trốn nợ

Chán ngán thân tôi trốn nợ đòi
Trên răng dưới rún giữa cù loi
Văn từ rao bán ai thèm ngó
Chuyện phiếm chào bày khách chẳng coi
Trống túi cầm luôn nguồn nhạc hứng
Cạn tiền thế tuốt chuỗi thơ đoi
Ta nhìn ta bổng như người lạ
Đã vậy mà còn ráng vẽ voi

Hoàng Thu Diệp


Xóa Nợ...

Xóa nợ cho anh chẳng dám đòi
Nghe anh dọa dẫm thế..cù loi
Thở than Thơ Phú không ai ngó
Kể khổ Văn Từ chẳng kẻ coi
Tiền bạc vài đồng chưa nặng túi
Vận thời chưa gặp để lên VOI
Nghe xong chẳng nỡ đòi anh nữa
Đi tới, đi lui chỉ ...mệt thôi

DT
[/align]
Mọi tồn tại đều đi qua hai phía
Nơi chính mình và nơi phía..không ta
LTMD
Đăng nhập để trả lời
0
          LẴNG ĐÃNG....
Người đi ghé lại thăm Đông Khúc
Thăm tiếng hoa rơi thoảng trước thềm
Chiều về qua lối còn vương lại
Một thoáng tình thơ bỗng say mềm
 
Đã lặng màu đông rã tuyết tan
Xuân qua đã mấy thoáng mơ màng
Mà sao lạnh giá còn loang phủ
Trên nấm mộ vàng những thở than
 
Chẳng họa đường thi chỉ gửi an
Qua vần thơ dại có gió ngàn
Có mây nhè nhẹ trôi lờ lững
Để xóa từ đâu những bẽ bàng!
 
 
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-11 20:16:59dathaotrang>
Cám ơn
 
Cám ơn người ghé bước thăm nhau
Mang chút gío Xuân thổi ngọt ngào
Đò xưa tưởng đã xa vời vợi
Nay bỗng lại về trên bến Ngâu
 
Gió Đông ngưng thổi tuyết đang tan
Những nụ hoa Xuân ấm nắng tràn
Ta vẫn bên đời buồn chiếc bóng
Từ mùa Thu ấy lá rơi vàng
 
Ừ chẳng Đường Thi chỉ vấn an
Vần thơ vẫn đượm ý nồng nàn
Phải không anh áng mây mùa Hạ
Một thuở bay bay theo gió ngàn ??
 
DT
Mọi tồn tại đều đi qua hai phía
Nơi chính mình và nơi phía..không ta
LTMD
Đăng nhập để trả lời
0
Có bao giờ...

Ta còn gì cho nhau ?
Ngoài nỗi buồn mây gió
Ta còn gì cho nhau ?
Ngoài cuộc tình dang dở

Ta chẳng còn gì nữa
Trăng đã rụng bên cầu
Thu đã về viễn phố
Con tim cũng nát nhàu

Em mất dấu địa đàng
Từ những vệt nắng loang
Anh bây giờ có lẽ...
Đang hạnh phúc ngập tràn

Có bao giờ anh nhớ
Một khung trời thuở xưa
Những chiếu Thu hai đứa
Đan tay triền dốc Thơ ?

Có bao giờ anh thấy
Em ngồi buồn bơ vơ
Một mình tìm kỷ niệm
Dù chỉ thoáng trong mơ ?

Có bao giờ anh hỏi
Vì sao Lục Bình trôi
Mình không về chung lối
Mà chia hai nẻo đời ?
 
DT
Mọi tồn tại đều đi qua hai phía
Nơi chính mình và nơi phía..không ta
LTMD
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-18 12:56:38dathaotrang>
Em vẫn là Em...
 
(họa bài Xin Hãy Là Xuân của NT)
 
Em vẫn.. vẫn là một cánh hoa
Hương thơm dìu dịu mi-mo-sa
Nở trên triền dốc miền sương bạc
Âp ủ tình Anh dẫu nhạt nhòa
 
Em vẫn... vẫn là một chút hương
Cho Anh say đắm mộng nghê thường
"Em là Người của ngày xa lắm"  ( * )
Chẳng hẹn hò nhau sao vấn vương 
 
Em vẫn... vẫn là một áng mây
Anh như cơn gío thổi về đây
Hiu hiu bóng mát bên bờ suối
Có ghé nghỉ chân giữa nắng ngày?
 
Em vẫn là Em của mến yêu
Cả làn môi thắm, dáng yêu kiều
Từ thuở hồng hoang thân viễn xứ
Tình có bao giờ hết cô liêu ?
 
Em đứng bên đời tô nét Xuân
Cho Anh nhung nhớ đến muôn lần
Tóc mây dài quyện bao thề ước
Từ thuở lạc nhau giữa cõi trần
 
(*) thơ ĐH
DT
Mọi tồn tại đều đi qua hai phía
Nơi chính mình và nơi phía..không ta
LTMD
Đăng nhập để trả lời
0
Xuân Chia Phôi
 
Liễu buồn nghiêng dáng níu chân ngày
Lơ lửng từng cao vài cụm mây
Gió lạnh thổi về se sắt dạ
Nắng thưa trải gót nét Xuân gầy
Người đi đôi mắt buồn u ẩn
Kẻ ở hàng mi thấm lệ đầy
Cốc rượu Quỳnh Tương chưa uống cạn
Mà nghe hoa cỏ đã chung say
 
DT
Mọi tồn tại đều đi qua hai phía
Nơi chính mình và nơi phía..không ta
LTMD
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: dathaotrang

Xuân Chia Phôi
 
Liễu buồn nghiêng dáng níu chân ngày
Lơ lửng từng cao vài cụm mây
Gió lạnh thổi về se sắt dạ
Nắng thưa trải gót nét Xuân gầy
Người đi đôi mắt buồn u ẩn
Kẻ ở hàng mi thấm lệ đầy
Cốc rượu Quỳnh Tương chưa uống cạn
Mà nghe hoa cỏ đã chung say
 
DT


 
Hạ xa cách

Bóng phượng mênh mang mát cuối ngày
Lưng trời lơ lửng mấy tầng mây
Vần thơ lưu bút gieo niềm nhớ
Điệu nhạc chia tay tiễn Hạ gầy
Áo trắng tinh khôi tình lắng đọng
Mực xanh lưu luyến lệ rơi đầy
Xa thầy,xa bạn,xa trường lớp
Một thoáng u buồn lẫn đắm say.
-bachvan-
Mọi tồn tại đều đi qua hai phía
Nơi chính mình và nơi phía..không ta
LTMD
Đăng nhập để trả lời
0
Xuân về
 
Rừng núi hình như đã nẩy Xuân
Câu thơ, nét bút lại gieo vần
Dáng Mai khuê các bông vàng thắm
Nét Cúc thanh tao nhụy trắng ngần
Củ kiệu dưa hành chi dị thảo  ?
Bánh chưng thịt mỡ chẳng kỳ trân ?
Lưng trời chim én đan đôi cánh
Tết đến chưa em...rất, rất gần..!
 
DT

XUÂN VỀ
Xóm làng mơn mởn buổi vào Xuân
Trời ấm dần lên tiết chuyển vần
Lộng lẫy vườn hoa đào đỏ lựng
Mơn man bờ cỏ suối trong ngần
Dưa hành dăm liễn ngâm cà kiệu
Rượu nếp vài chum ủ thảo trân
Câu đối cây nêu treo trước ngõ
Đã nghe trong gió Tết đang gần
19 January 2008

Đuyên Hồng 

Các chủ đề chính:

Một chút Tiếng Lòng

Một thoáng Quê Hương

Quán thơ Đường luật

Đâu chỉ là Tình Yêu

Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Đuyên Hồng

Xuân về
 
Rừng núi hình như đã nẩy Xuân
Câu thơ, nét bút lại gieo vần
Dáng Mai khuê các bông vàng thắm
Nét Cúc thanh tao nhụy trắng ngần
Củ kiệu dưa hành chi dị thảo  ?
Bánh chưng thịt mỡ chẳng kỳ trân ?
Lưng trời chim én đan đôi cánh
Tết đến chưa em...rất, rất gần..!
 
DT

XUÂN VỀ
Xóm làng mơn mởn buổi vào Xuân
Trời ấm dần lên tiết chuyển vần
Lộng lẫy vườn hoa đào đỏ lựng
Mơn man bờ cỏ suối trong ngần
Dưa hành dăm liễn ngâm cà kiệu
Rượu nếp vài chum ủ thảo trân
Câu đối cây nêu treo trước ngõ
Đã nghe trong gió Tết đang gần
19 January 2008



 
Cám ơn ĐH đã ghé trang thơ của DT họa thơ Đường rất hay [:)]
 
Xuân Về
 
Ngoài ngõ Mai Đào rộ nắng Xuân
Nơi nơi nhộn nhịp pháo, kỳ, lân
Trời xanh trong vắt màn tinh thể
Gió Tết mơn man nụ trắng ngần
Hương Quất chợ hoa cài mái tóc
Cúc Vàng góc phố níu đôi chân
Câu thơ, tiếng nhạc chào năm mới
Em thấy Xuân chưa...rất rất gần
DT
Mọi tồn tại đều đi qua hai phía
Nơi chính mình và nơi phía..không ta
LTMD
Đăng nhập để trả lời
0
Chiều Buông...
 
Chiều về bóng ngả tím hoàng hôn
Nắng trải nương dâu nhuộm kín hồn
Trên đỉnh mù sương mây bảng lảng
Bên triền dốc xoải bóng cô thôn
Chim bay về tổ lưng trời nhạt
Em nhớ thương ai mắt đượm buồn 
Người hỡi bên trời Xuân đã đến ?
Nơi đây Đông tiếp nối...cô đơn
DT
Mọi tồn tại đều đi qua hai phía
Nơi chính mình và nơi phía..không ta
LTMD
Đăng nhập để trả lời
0
Bàn về Đường Thi...

Niêm chặt chẻ đưa ta qua bến hẹn
Luật giúp ta cảm thông được với người
Đối diện rồi lòng rộn rả niềm vui
Từ dạo đó ta có người tri kỷ

... kế đó là

Thông thả dịu êm trường giang lưu thủy
Tình thâm đượm thắm nghĩa khí hòa chan
Đạt mộng ước mơ tang bồng hồ thỉ
hùng phục chúng tự tại non ngàn


Hoàng Thu Diệp

)(

Niêm thả lạc, Đường Thi không đủ...Ngọt
Luật gieo sai, Thơ lỡ một... mùa thương
Đối lệch đôi, chim Oanh buồn không hót
Từ "Chia Ly" thay "Tri Kỷ"...đọan trường

DT

)(

Thông minh lắm người em thuở xuân thì
Tình tri kỷ vài câu cùng xướng họa
Đạt tri âm sẽ đâu còn xa lạ
do gì mà lại bỏ đường thi.

Bạch Vân
Mọi tồn tại đều đi qua hai phía
Nơi chính mình và nơi phía..không ta
LTMD
Đăng nhập để trả lời
0
Ra Biển nhớ... Người
 
Nắng trải đường xưa... hoa nắng đầy
Biển, trời biêng biếc một màu mây
Hoàng hôn dần xuống chân trời tím
Khỏanh khắc vàng ươm nụ cuối ngày
Dấu ái một thời in vách đá
Vết tình mấy thuở ấm bàn tay
Hải Âu đan cánh miền nhung nhớ
Từ dạo Ai còn yêu... lá bay
 
DT
Mọi tồn tại đều đi qua hai phía
Nơi chính mình và nơi phía..không ta
LTMD
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: dathaotrang

Ra Biển nhớ... Người
 
Nắng trải đường xưa... hoa nắng đầy
Biển, trời biêng biếc một màu mây
Hoàng hôn dần xuống chân trời tím
Khỏanh khắc vàng ươm nụ cuối ngày
Dấu ái một thời in vách đá
Vết tình mấy thuở ấm bàn tay
Hải Âu đan cánh miền nhung nhớ
Từ dạo Ai còn yêu... lá bay
 
DT


 
         NHỚ NGƯỜI!
 
Nhớ người tôi nhớ gió heo may
Thổi qua bờ biển với nắng đầy
Với hoàng hôn nhạt chân trời tím
Với cả lòng tôi những hao gầy
Cánh nhạn chiều nay không còn nữa
Chỉ mình tôi dạo khúc chua cay
Nhớ sao là nhớ màu hiu hắt
Của khách tình xưa...nhói tim này!
 
                     HuongTuyet274
 
Phá nghé DTT, chúc vui vẻ và hạnh phúc!
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: huongtuyet274

        NHỚ NGƯỜI!

Nhớ người tôi nhớ gió heo may
Thổi qua bờ biển với nắng đầy
Với hoàng hôn nhạt chân trời tím
Với cả lòng tôi những hao gầy
Cánh nhạn chiều nay không còn nữa
Chỉ mình tôi dạo khúc chua cay
Nhớ sao là nhớ màu hiu hắt
Của khách tình xưa...nhói tim này!

                    HuongTuyet274
 
Phá nghé DTT, chúc vui vẻ và hạnh phúc!

 
DT ca'm ơn HT đã vào "phá" hihihi. Thơ rất hay và cũng rât buồn hihih. Cho DT khất vài bữa rùi họa lại nhé hihihi
DT
Mọi tồn tại đều đi qua hai phía
Nơi chính mình và nơi phía..không ta
LTMD
Đăng nhập để trả lời
0
Đôi mắt em


Tôi chết chìm trong sóng mắt em
Theo sau hạt nắng vở bên thềm
Long lanh từng vạt buồn ngây dại
Phủ kín hồn rêu dấu lặng im

Đôi mắt nhìn đời sáng ước mơ
Trong tôi không biết tự bao giờ
Là thơ là nhạc là rung cảm
Là chút nhớ thương chút đợi chờ

Có lần đôi mắt lạnh màu rong
Khi giận tôi không cạn nỗi lòng
Khiến mảnh trăng vàng rơi đáy nước
Sao trời mờ lặn giữa mênh mông

Đôi mắt ấy hôm nay bỏ ngỏ
Để chơ vơ cánh cửa tâm hồn
Đọng giọt sầu giăng giăng lối nhỏ
Nghiêng nghiêng chiều trải bóng hoàng hôn

Cho dẫu ngày mai không chữ duyên
Bên tôi đôi mắt vẫn ngoan hiền
như em muôn thuỡ. Niềm hy vọng
trước cảnh đời điên đảo... đảo điên

Hoàng Thu Diệp
 
 
Trong mắt em..
 
Có một mùa Thu trong mắt em
Mang hình chiếc lá nhẹ rơi thềm
Có một con thuyền in đáy ngọc
Khi hòang hôn xuống nắng chiều nghiêng
 
Rừng phong ráng đỏ lối xưa quen
Con dốc thu mình sỏi đá im
Ai viết bài thơ hồn thổn thức
Tơ lòng dìu dặt tiếng mưa đêm
 
Có phải sông Thơ nhớ... ánh trăng?
Dòng Ngân cuồn cuộn nước triều dâng
Trách con buớm trắng nhà bên ấy 
Cứ lượn lờ bay chẳng nói năng !
 
Đã mấy mùa Thu một nỗi buồn
Rừng phong mờ nhạt khói hòang hôn
Người xa, đôi mắt buồn u ẩn
Đời cũng hao gầy, chăn gối đơn !
 
Dạ Thảo Trắng (DT)
Mọi tồn tại đều đi qua hai phía
Nơi chính mình và nơi phía..không ta
LTMD
Đăng nhập để trả lời
0
Xuân ơi...
 
Hôm nay Xuân thực đã về
Hết rồi gía rét ê chề gíó Đông
Nắng tô đôi má em hồng
Nụ tầm xuân nở giữa lòng ngất ngây
Gặp Xuân chưa dám... cầm tay
Mùi hương Dạ Thảo, hồn ai lạc rồi
Cả trong khóe mắt làn môi
Trúc gầy nghiêng dáng, tóc lơi vai trần
Giang tay ôm trọn mùa Xuân
Kìa đôi chim én trên cành líu lo
Cảm Xuân, thả vội vần thơ
Tặng Anh, luôn tặng giấc mơ Xuân Thì
Xuân ơi ! đã đến đừng đi...
 
Dạ Thảo Trắng
Mọi tồn tại đều đi qua hai phía
Nơi chính mình và nơi phía..không ta
LTMD
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: dathaotrang

Xuân ơi...
 
Hôm nay Xuân thực đã về
Hết rồi gía rét ê chề gíó Đông
Nắng tô đôi má em hồng
Nụ tầm xuân nở giữa lòng ngất ngây
Gặp Xuân chưa dám... cầm tay
Mùi hương Dạ Thảo, hồn ai lạc rồi
Cả trong khóe mắt làn môi
Trúc gầy nghiêng dáng, tóc lơi vai trần
Giang tay ôm trọn mùa Xuân
Kìa đôi chim én trên cành líu lo
Cảm Xuân, thả vội vần thơ
Tặng Anh, luôn tặng giấc mơ Xuân Thì
Xuân ơi ! đã đến đừng đi...
 
Dạ Thảo Trắng


 
          XUÂN TÌNH...!
 
Xuân về trong vắt tình thơ
Én chao liệng gió nắng vờ ghẹo mây
Vẫn còn cái lạnh hây hây
Làm duyên má thắm đọng đầy thiết tha
Không gian rạo rực mượt mà
Ngàn hoa khoe sắc như là mộng tiên
Xuân sang xoa dịu ưu phiền
Mang hương hy vọng đến miền ước mơ
Mang hồn ai lạc bơ vơ
Trả về thực tại cõi chờ vẹn nguyên
Để xây hạnh phúc nhân duyên
Với tình xưa ấy dáng tiên hạ phàm
Mày cong liễu rũ Nguyệt Đàm
Dáng thanh lả lướt tỏa tràm ngát hương
Xuân về vun mộng nghê thường
Vun câu ân ái đoạn trường đã xa
Điểm tô tình nghĩa đôi ta
An lành bình lặng như là kiếp xưa!
 
                            HuongTuyet274
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: huongtuyet274
         XUÂN TÌNH...!

Xuân về trong vắt tình thơ
Én chao liệng gió nắng vờ ghẹo mây
Vẫn còn cái lạnh hây hây
Làm duyên má thắm đọng đầy thiết tha
Không gian rạo rực mượt mà
Ngàn hoa khoe sắc như là mộng tiên
Xuân sang xoa dịu ưu phiền
Mang hương hy vọng đến miền ước mơ
Mang hồn ai lạc bơ vơ
Trả về thực tại cõi chờ vẹn nguyên
Để xây hạnh phúc nhân duyên
Với tình xưa ấy dáng tiên hạ phàm
Mày cong liễu rũ Nguyệt Đàm
Dáng thanh lả lướt tỏa tràm ngát hương
Xuân về vun mộng nghê thường
Vun câu ân ái đoạn trường đã xa
Điểm tô tình nghĩa đôi ta
An lành bình lặng như là kiếp xưa!

                           HuongTuyet274

 
DT cám ơn HT đã vào họa thơ hihihi
 
Cảm Xuân..
 
Cảm Xuân em viêt vần thơ
Tặng anh, tặng cả giấc mơ sang mùa
Cành Xuân chớm nụ đong đưa
Gió Xuân lay động hương xưa gợi tình
"Trúc xinh trúc mọc đầu đình"
Em xinh anh ngỏ với mình đôi câu
Từ mùa trăng sáng bên cầu
Ta về thương nhớ hai đầu sông Tương
Em đi làm kiếp tha phương
Anh về sỏi đá dặm đường thở than
Nhớ nhau sầu trải phím đàn
Gió ơi xin gởi nồng nàn cho nhau
 
Dạ Thảo
Mọi tồn tại đều đi qua hai phía
Nơi chính mình và nơi phía..không ta
LTMD
Đăng nhập để trả lời
0
Mưa Mùa Hạ

Cơn mưa đầu mùa hạ
Tí tách rơi ngoài hiên
Giọt vui trên phiến lá
Giọt rớt xuống …muộn phiền

Cơn mưa đầu mùa hạ
Năm xưa đón nhau về
Mưa Sàigòn thơ mộng
Mười ngón dài đê mê…


Cơn mưa đầu mùa hạ
Ai biết về cuộc đời
Gịot sa trong biển lớn
Làm sóng to ngòai khơi,
Giọt đi về đồng lúa
Tưới mạ non xanh tươi
Giot rơi trên sỏi đá
Vỡ tan…thân phận người

Cơn mưa đầu mùa hạ
Nhớ thầy, bạn năm xưa
Giọt nào còn đọng lại ?
Giọt nào về.. hư vô !?

Cơn mưa đầu mùa hạ…
Những vui buồn vu vơ!

Dạ Thảo
Mọi tồn tại đều đi qua hai phía
Nơi chính mình và nơi phía..không ta
LTMD
Đăng nhập để trả lời
0
Nắng Tháng Ba

Tiết tháng ba,
tuyết tan, nắng tràn,
rừng thưa, trời thấp,
lối về thênh thang

Đẹp quá màu nắng trong
Trên vai trần gầy guộc,
cánh én mang xuân về
họa bức tranh non nước

Em yêu nắng tháng ba
Hây hây màu đôi má
Tóc vương mùi cỏ lạ
Ông mặt trời hát ca

Nắng ghé thăm vườn nhà,
vuốt ve từng mầm hoa
Nụ Tu-líp nhảy múa,
điệu nhạc valse kiêu sa

Nắng tháng ba, mắt ngà
làn mi cong, chớp nhẹ,
em mặc áo lộ vai,
dáng gầy nghiêng bóng dài

Em yêu nắng tháng ba
Xuân vẫn chờ mùa hạ
Con sông tan băng gía
tiếng dương cầm vọng xa...

Ôi, nắng tháng ba!
Nghe lòng nở hoa!
Dạ Thảo
Mọi tồn tại đều đi qua hai phía
Nơi chính mình và nơi phía..không ta
LTMD
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-28 15:55:51dathaotrang>
Những cơn mưa đi qua phố cũ

Mây thấp xuống mờ giăng phố cũ
Chấp chới buồn rơi trên những giọt mưa,
Con hẻm lầy lụa ngày xưa
Thêm một lần đầm lầy nước đọng,
Những đứa trẻ đuổi theo hoa bong bóng
Nhặt về mảnh vỡ bập bồng.
Anh đã nhiều lần đứng dưới cơn dông
Nhìn dòng nước chảy
Trôi cuộc tình xa mãi
Tháng ngày đọng lại niềm đau.
Từng mùa mưa vẫn nối tiếp qua mau
Hàng cây xưa biết bao lần tắm gội,
Em đã xa nghìn trùng sóng dội
Vỗ lòng ta bão nổi đầy vơi.
Sao em không về theo cơn mưa ?
Mà tình ta suốt đời hoa bong bóng !
Nên mỗi khi mưa về nước đọng
Ta đếm hoài
một mối
tình không

Nguyễn Thành

===============


Mưa chiều...

Cơn mưa đầu mùa hạ
Trút xuống con phố xưa
Những giọt buồn thương nhớ
Ướt đẫm bờ môi khô

Ai đi trong lặng lẽ
Gió mưa thấm vào hồn
Hạt tình rơi rất nhẹ
Như tiếng lòng nỉ non

Nhớ sao mùa mưa cũ !
Trên chuyến xe ban chiều
Có hai người ướt áo
Nhìn mưa rồi.. nhìn nhau...

Tình chưa hợp đã tan
Bập bồng hoa bong bóng
Đôi bàn tay lạnh cóng
Cố giữ dấu điêu tàn

Em xa anh dịu vợi
Ký ức thời gian trôi
Bao mùa mưa lầy lội
Trên phố vắng không người
Nửa mảnh đời lầm lũi
Gọi tên Người..buồn ơi!
Dạ Thảo
Mọi tồn tại đều đi qua hai phía
Nơi chính mình và nơi phía..không ta
LTMD
Đăng nhập để trả lời
0
Sợ em buồn...


Thì anh biết,
em muôn đời là biển
Bóng lộng gương soi hồ mắt long lanh
Kéo sợi mây kết tơ trời quyến luyến
Vụn vở tiếng cười trầm ngọc đan thanh

Thì anh biết,
em muôn đời là biển
Thật hồn nhiên chải tóc giữa trùng dương
Đàn Tiên cá tôn Nữ vương kiều diễm
Má phấn môi hồng... ơi thương quá thương

Thì anh biết,
em muôn đời là biển
Ngủ yên lành bên gió ngọt lời ru
Nét ngây thơ quyện hương đời xao xuyến
Từ bây giờ đến mãi mãi thiên thu

Và anh biết,
em muôn đời là biển
Giữa tim anh khơi vùng nhớ trải dài
Ảo ảnh chập chờn... thoắt đi vụt đến
Sợ em buồn... đan thật khẻ vòng tay


Hoàng Thu Diệp
)(
 
Vòng tay của ...gió
 
Anh là cơn gió ấm
Dịu dịu mát hồn em
Quyện vào lòng biển cả
Những dấu môi ngọt mềm
...
 
Như sóng vỗ miên man
Nắng trải vàng
Chân trời xanh biếc
Gót nhỏ lang thang
Tóc em bay theo cánh gío ngút ngàn
Hoa biển mặn hương bay mùi hạ trắng
...
 
Anh đến bên đời xanh bóng trăng
Bâng khuâng làn gió lướt qua mành
Em xin làm biển ru năm tháng
Cùng gió phiêu du suốt dặm đàng
 
Gió hỡi chiều Xuân vạt nắng say
Có cùng em trọn giấc mơ này ?
Vòng tay thưong mến đan thành... gối
Gió-biển vai kề..vui lắm thay!
 
Dạ Thảo (DT)
Mọi tồn tại đều đi qua hai phía
Nơi chính mình và nơi phía..không ta
LTMD
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-12 23:16:12dathaotrang>
Lòng Mẹ

Chỉ khi có con mới hiểu lòng của Mẹ
Nó mênh mông cao cả đến dường bao
Mẹ như cây cổ thụ cao
Che mưa che nắng ngọt ngào đời con

Chỉ khi có con mới hiểu lòng của Mẹ
Đầy yêu thuơng và không hỏi vì sao?
Mẹ như ngọn đuốc đêm thâu
Soi đường con bước quản đâu nhọc nhằn

Chỉ khi có con mới hiểu lòng của Mẹ
Mỗi lời ru là một bản tình ca
Mẹ ru con ngủ ơi à..
Trong mơ con thấy trăm hoa giữa đời

Chỉ khi có con mới hiểu lòng của Mẹ
Muôn trái tim trong một trái tim
Mẹ cho con những êm đềm
Chua, cay, mặn, đắng Mẹ xin nhận phần

Chỉ khi có con mới hiểu lòng của Mẹ
Sớm tối dãi dầu chẳng một lời than
Nuôi con khôn lớn vẹn toàn
Công ơn trời biển con mang suốt đời

Mẹ như dòng suối trong ngần
Con như cá bống tung tăng giữa dòng
Mẹ là hạt lúa ngoài đồng
Nuôi con khôn lớn, thành bông hoa đời

Mẹ ơi! Mẹ ơi!
Hôm nay con được nên người
Là do công Mẹ vun bồi cho con

Cám ơn Mẹ!
 
Dạ Thảo
Mọi tồn tại đều đi qua hai phía
Nơi chính mình và nơi phía..không ta
LTMD
Đăng nhập để trả lời
0
Ta yêu mùa Xuân
 
Xuân xõa tóc dài trải lối qua
Hương bay theo cánh gío la đà
Hồng vàng trước ngõ lung linh nụ
Tu-lips sau vườn muôn sắc hoa
Chao lượn từng không đôi cánh nhạn
Lửng lơ dòng nước bóng chiều tà
Trời mây quyện một màu xanh biếc
Xuân hỡi ta yêu Người thiết tha !
 
Dạ Thảo
 [/align]
Mọi tồn tại đều đi qua hai phía
Nơi chính mình và nơi phía..không ta
LTMD
Đăng nhập để trả lời
0
Tháng Tư...
 
Tháng tư mưa nhiều, không nắng
Mây đen phương xa che khuất ánh mặt trời
 
Ngày âm u…
chợt nhớ cũng… tháng tư
năm xưa
quê hương mình khói lửa
theo cha mẹ chạy lọan
dưới đạn pháo đêm mưa
 
Ngày ấy…
Tuổi thơ nào có hiểu
lịch sử đã sang trang
chính nghĩa thua hung tàn
màu cờ loang máu đỏ

Từng đứa bạn thuở nhỏ
lần lượt thôi …đến trường
đi cầu thực tha phương
làm người vô tổ quốc
 
Vài đứa còn ở lại
cha mẹ bị giam cầm
giữa rừng sâu, núi thẳm
lớn lên trong lãng quên
…ngay giữa lòng đất mẹ
từ độ giặc tràn về
những mảnh đời dâu bể

 
Tháng tư nơi xứ lạ
Nỗi da diết thương quê
Đã bao mùa trăng khuyết
Người xa vẫn chưa về!
...
 
Tháng Tư anh... lỗi hẹn
Em biết đền ai đây..!?
Tháng Tư..anh hùng tận
Vạt Áo Trắng thôi bay !
DT
 
 

Mọi tồn tại đều đi qua hai phía
Nơi chính mình và nơi phía..không ta
LTMD
Đăng nhập để trả lời
0
Anh vẫn nợ em...
 
Anh vẫn nợ em...
một cuộc dở dang
về một Tháng Tư ngổn ngang trên đất mẹ
Một mùa hè
súng đạn át tiềng ve
Một mùa hè tràn lan khói lửa
Quê Hương - anh lại đánh mất thêm lần nữa
"một nửa" mà anh hứa
giữ hộ em từ thuở hồng hoang
Tiếng khóc than
quyện tiếng kinh cầu
Tháng Tư - sân truờng xác Phượng rụng...nụ chưa kịp nở
Hoa cài đầu ?
Cả đất nước một màu tang!
Vệt nắng Tháng Tư chìm giữa điêu tàn
Cả vũ trụ lịm dần nhịp thở
Phố Tự Do
Lạnh lẽo - giáo đường hồi chuông đổ
Chúa cũng ngậm ngùi trên thập giá hoang mang
...
 
Anh nợ em:
lịch sử đổi trang
một tuổi thơ bất hạnh
đời lãng quên nơi rừng sâu núi thẳm
Họ dạy em..lọc lừa mưu cầu cuộc sống
Bởi chỉ đổ mồ hôi chưa đủ chén cơm no
Áo trắng năm xưa
nhuộm màu lam lũ
Cha vào tù cải tạo
Mẹ vùng kinh tế mới
Con cái lạc lòai trôi nổi
Tổ ấm gia đình...
 phút chốc gió thoảng mây trôi
Bão táp Tháng Tư đổ xuống cuộc đời
....
 
Và như thế...
Anh vẫn nợ em
nợ nhiều lắm anh ơi !
Nợ của anh - hồn sông núi chơi vơi
Nợ Quê Hương ngàn đời phải trả
...
 
Anh biết không?
Em mơ một ngày về rộn rã
Có anh đi giữa phố xá rợp cờ hoa
Có chúng ta cùng hát bản tình ca
Vòng tay lớn ôm mảnh đất ông cha xanh ngát
Em mơ khói lam chiều dìu dặt
Hoàng hôn buông... chân trời hồng dịu nắng
Tiếng đàn xưa huyền hoặc khúc tơ vương
Gió nhẹ, Biển hiền êm ả yêu thương...
Cánh buồm nâu theo dòng về bến đợi
....
 
Còn bây giờ anh hỡi! 
Tháng Tư có làm anh buồn anh tủi...
Khi mây xám kéo về từ bờ ký ức xa xôi !?
Dạ Thảo
Mọi tồn tại đều đi qua hai phía
Nơi chính mình và nơi phía..không ta
LTMD
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-20 12:57:12dathaotrang>
(Nếu em là Biển) thì...Biển đã cạn...
(cảm tác khi nghe bai hát Biển Cạn..)
 
Ừ nhé... thôi đành... ta mất nhau
Cầm tay lần cuối chẳng cầm lâu 
Đêm nay "Biển Cạn", bờ hoang vắng
Nhìn sóng lạc lòai loang vết đau...
 
Ừ thôi... đành thế... ta chia tay
Mai mốt có về ngang chốn này
Xin giữ hộ nhau màu Biển thắm
Cùa màu đối má Hạ hây hây...!
 
Ừ thôi...đêm đã sắp sang ngày
Trăng lạnh, đường khuya sương thấm vai
Sao vỡ...Hải Âu về viễn phố
Thuyền đi, Biển cũng... cạn đêm nay ?
 
Bịn rịn...thôi anh chẳng nghĩa gì
Bước đi đừng tiếc nuối mà chi
Hai lòng cũng đã xa... vời vợi
Gặp gỡ nhau đây để...biệt ly !!
 
DT
Mọi tồn tại đều đi qua hai phía
Nơi chính mình và nơi phía..không ta
LTMD
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: dathaotrang

(Nếu em là Biển) thì...Biển đã cạn...
(cảm tác khi nghe bai hát Biển Cạn..)
 
Ừ nhé... thôi đành... ta mất nhau
Cầm tay lần cuối chẳng cầm lâu 
Đêm nay "Biển Cạn", bờ hoang vắng
Nhìn sóng lạc lòai loang vết đau...
 
Ừ thôi... đành thế... ta chia tay
Mai mốt có về ngang chốn này
Xin giữ hộ nhau màu Biển thắm
Cùa màu đối má Hạ hây hây...!
 
Ừ thôi...đêm đã sắp sang ngày
Trăng lạnh, đường khuya sương thấm vai
Sao vỡ...Hải Âu về viễn phố
Thuyền đi, Biển cũng... cạn đêm nay ?
 
Bịn rịn...thôi anh chẳng nghĩa gì
Bước đi đừng tiếc nuối mà chi
Hai lòng cũng đã xa... vời vợi
Gặp gỡ nhau đây để...biệt ly !!
 
DT


 
Đọc bài thơ Biển cạn của MT với tứ thơ sâu lắng. Thành ghi lại mấy dòng cảm xúc gởi tặng Thầy Cô và các bạn.
MT ơi, T đâu chỉ có  "sướng" như MT nghĩ đâu. Thân


Lời cuối cho em
 
Là thôi em em về ta ở lại
Những sông trôi xa mãi nẻo bến bờ
Lá thu nào vàng theo nỗi nhớ
Nhuộm thời gian dòng chảy buồn tênh.
Thôi nhé em, em về bên ấy
Mưa bên kia thấm lạnh bên này
Ta chỉ giữ, ta xin giữ mãi
Sợi tóc bay cuốn đời lênh đênh.
Là thôi em em về ta ở lại
Dấu tình xưa gió cuốn bụi mờ
Mảnh hồn ta vỡ nhòa trên cát
Hóa dã tràng ngơ ngác ngắm sao khuya
Nguyễn Thành
)(
 
Cám ơn Thành đã họa bài thơ "Biển Cạn" của MT hihihi
Sao lại là lời cuối..
 
Sao lại là lời cuối  !?
Đêm tiễn đưa nhau về
Mưa trong lòng nặng hạt
Hay... bởi gío... não nề..?
 
Sao lại là lời cuối !?
Biển vẫn mặn ứớc thề...
Có phải vì...
Sợ Thuyền không trở lại
Thôi thúc sóng ..đê mê ?
 
Sao lại là lời cuối !?
Khi dòng đời vẩn trôi
Nắng hồng mùa Hạ cũ
Vẩn tô đỏ vành môi...
 
Sao lại là lời cuối !?
Khi Người vẫn yêu Người
Đâu rồi vòng tay ấm
Nối hai bờ viễn khơi ?
 
Sao lại là lời cuối !?
Xin đừng thế Người ơi !
Dù không gian cách trở
Lòng Em chẳng đổi dời
 
Xuân đi, Xuân trở lại
Ngày mai nằng thêm hồng
Mưa Thu buồn hoang dại
Sẽ theo Xuân vui cùng
 
Xin đừng là lời cuối
Xin hãy là..chờ mong
Như mạch ngầm âm ỉ
Đợi một khúc... sông trong !
hihihi
Mimosa-MTT
Mọi tồn tại đều đi qua hai phía
Nơi chính mình và nơi phía..không ta
LTMD
Đăng nhập để trả lời
0
Saigon oi...
 
Sài-gòn hai mùa mưa nắng
đang vào Hạ
hoa Phượng đỏ sân trường
áo ai trắng xóa
gợi nhớ một trời thương...
 
Tình yêu là gì?
Là Sài-gòn về khuya
Phi cảng rực rỡ ánh đèn
Em về...
trên chuyến bay đêm
Sài-gòn vừa đi vào giấc ngủ
chỉ riêng Anh vẫn đứng đó đợi chờ
một người bước ra từ quá khứ
gió đêm vàng trải lụa
Tóc em bay...
rơi xuống vai áo Người
vòng tay ấm quanh lưng
dần khép lại
ta gần nhau gang tấc
 
Phố xá lặng im
hàng cây chưa kịp nhận ra em
một thời dấu ái
in đậm gót hài
tưởng như đã tàn phai !
...
 
Đêm rơi...
Em đi bên Anh giữa lòng thành phố
Sài-gòn đều nhịp thở
Hương Dạ Lý ngất ngây
Trăng vẫn tỏ
Em chào phố cũ
Bàn tay đan bàn tay
Dáng đêm mảnh mai
đổ dài...
Tiếng guốc cao gót...
như một điệu nhạc hay
Trăng thức trọn đêm nay
cùng Sài-gòn tản bộ
Mưa bụi phất phơ
Đèn nhà ai sáng bên cửa sổ
sắp sang một ngày mới
Anh và Em
chưa uống sao đã... say
...
 
Sài-gòn ơi!
Chờ nhé... Em sắp về đây!
Vun tình xưa thắm đầy...!
 
DaThao
[/align] [/align]
Mọi tồn tại đều đi qua hai phía
Nơi chính mình và nơi phía..không ta
LTMD
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-20 18:02:13dathaotrang>
Anh đưa Em ra Biển

Anh đưa Em ra Biển
Một ngày đầu mùa hè
Hương Đỗ Quyên thoang thoảng
Tóc ai bay e dè

Biển chiều màu vàng hanh
Triệu hoa nắng lung linh
Dấu chân trần trên cát
Làm bằng chứng cuộc tình

"Em tựa đầu vai Anh"
Đôi chim hót trên cành
Cánh buồm nâu lướt sóng
Hai bờ môi chạm nhanh

Vòng tay Biển hiền lành
Đầm ấm và thíết tha
Tình Anh như bể cả
Em sợ gì phong ba ?

DạThảo
Mọi tồn tại đều đi qua hai phía
Nơi chính mình và nơi phía..không ta
LTMD
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»