Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Tìm mãi bóng thời gian

461 trả lời, 46.129 lượt xem — Trang 3 / 16
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-30 14:38:12Viet duong nhan>
 

 
Bẩy tình
 
Em đầm cơ có trái tim đầm bích
Ta mệt nhoài nhưng thích cứ theo đuôi
Sấp, ngửa, tình đời lọc lừa gian dối
Vào cuộc chơi, thử vàng ta hóa đá
 
Em bẩy tình, mê cung ngàn vạn ngã
Ta nhập ma tẩu hỏa mới dại khờ
Nên sáng chiều vương vấn với hồn thơ
Nên tên em ta thờ như thánh nữ
 
Em điêu ngoa, giả dối, rất hiền từ?
Lá bài tẩy sợ nhìn tim hóa bỏng
Nên chi ta phớt lờ cho dễ sống
Nên chi ta vỗ mộng để yêu em
 
Bẩy tình em chứa cơ, rô, chuồng, bích
Ta mệt nhoài em biết... biết chăng em !
 
Chu Hà
 
 R
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-31 20:50:12Chu Ha>
 
 
Tục thanh, thanh tục ghẹo đời chơi
Nữ sĩ Xuân Hương đã nói rồi
Quân tử không vui thời chớ đọc
Đã đọc họa chơi để với đời
 
 
-----O-----
 
 
Nửa đêm văng vẳng điệu nam ai
Hàng xóm đâu đây giọng nĩ nài
Cám cảnh không đành nên tả giúp
Bà con giỏi lý xử... đừng sai...
 
 
 
 
 
Bình mực bực mình
 
[8D][8|][8D]
 
 
Bình mực khô khan chớ bực mình
Tình xa sao nỡ hỡ Xà Tinh
Đạn còn đôi quả giao đòn cạn
Cò tính một que giữ có tình
Nhứt nhật bất giao sầu nhất nhựt
Tam canh mậu luối ngại cam tanh
Bạn còn lấp lửng Cưng bòn cạn
Bình mực khô khan chớ bực mình
 
Chu Hà
 
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-30 06:54:14DEM MI>
Trích đoạn: Chu Ha

 
 
Tục thanh, thanh tục thử đời chơi
Nữ sĩ Xuân Hương đã nói rồi
Quân tử không vui thời chớ đọc
Đã đọc họa chơi để với đời
 
 
 
 
 
Bình mực bực mình
 
[8D][8|][8D]
 
 
Bình mực khô khan chớ bực mình
Tình xa sao nỡ hỡ Xà Tinh
Đạn còn đôi quả giao đòn cạn
Cò tính một que giữ có tình
Nhứt nhật bất giao sầu nhất nhựt
Tam canh mậu luối ngại cam tanh
Bạn còn lấp lửng Cưng bòn cạn
Bình mực khô khan chớ bực mình
 
Chu Hà
 
 
 
 
 
 



Chuyện  Chu Hà  bị  té
 
Cha hù một cái té Chu Hà
Hết rổ cá rô  lách cố ra
Bả kể r ăng vàng , ôi bể cả
Nhà thương nợ  củ, kệ  nhường tha
Đi xa lắm  miễu  xin xăm lá
Chớ đá cuồng chân đụng đuống cà 
Lạ nói cho vui mà lọi ná
Ba mồi hỏng thích đệ bôi mà
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: DEM MI

Chuyện  Chu Hà  bị  té
 
Cha hù một cái té Chu Hà
Hết rổ cá rô  lách cố ra
Bả kể r ăng vàng , ôi bể cả
Nhà thương nợ  củ, kệ  nhường tha
Đi xa lắm  miễu  xin xăm lá
Chớ đá cuồng chân đụng đuống cà 
Lạ nói cho vui mà lọi ná
Ba mồi hỏng thích đệ bôi mà

 
 
 
Chuyện Đì M Mơ
 
Đì M Mơ té De M Mi
Tì... cả hai M hổng tả... kì
Mi nhé ghé thường me nhí nhí
Mi nè thường ghé me nì nì
Vị xài thấy thích thêm vài xị
Tì hết... hổng tin, chớ tếch... hì!
Chí dị liêu trai bị chị dí
Bì vôi ráng giữ. Đừng bôi... vì...
 
 
Chu Hà
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-31 05:10:14DEM MI>
Trích đoạn: Chu Ha

Trích đoạn: DEM MI
Chuyện  Chu Hà  bị  té
Cha hù một cái té Chu Hà
Hết rổ cá rô  lách cố ra
Bả kể r ăng vàng , ôi bể cả
Nhà thương nợ  củ, kệ  nhường tha
Đi xa lắm  miễu  xin xăm lá
Chớ đá cuồng chân đụng đuống cà 
Lạ nói cho vui mà lọi ná
Ba mồi hỏng thích đệ bôi mà




Chuyện Đì M Mơ

Đì M Mơ té De M Mi
Tì... cả hai M hổng tả... kì
Mi nhé ghé thường me nhí nhí
Mi nè thường ghé me nì nì
Vị xài thấy thích thêm vài xị
Tì hết... hổng tin, chớ tếch... hì!
Chí dị liêu trai bị chị dí
Bì vôi ráng giữ. Đừng bôi... vì...


Chu Hà






Chuyen ông Tú Chu Hà bi cha hù

Chu hà vừa mới bị cha hù
đậu tú le  ghê  lại  té lu
Tủ muợn từ bà  nên tưởng mụ
Thù căng tới nhóc ngợ thằng cu
sợ u cộng lãi tiêu ông cụ
đạt vủ phong hầu  bất vỏng phu
phú cổ quan xưa  về phố củ
Chu hà phải mếu tại cha hù
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-31 20:30:17Chu Ha>
DEM MI nè đã nhất vận còn thêm lưỡng đầu xà nữa Chu Hà theo muốn hụt hơi...
 
 

Chuyen ông Tú Chu Hà bi cha hù

Chu hà vừa mới bị cha hù
đậu tú le  ghê  lại  té lu
Tủ muợn từ bà  nên tưởng mụ
Thù căng tới nhóc ngợ thằng cu
sợ u cộng lãi tiêu ông cụ
đạt vủ phong hầu  bất vỏng phu
phú cổ quan xưa  về phố củ
Chu hà phải mếu tại cha hù

DEM MI
 
 
Chuyện hồi năm xửa năm xưa
 
 
Hồi Tú lên năm sợ tối hù
Tru long chẳng muốn trốn trong lu
Bụ mà so béo, thua bà mụ
Tu cú không thành, được Tú Cu
Căng nụ đánh vần cu nặng... cụ
Phù ơ lẻo nhẻo phờ u... phu
Cỡ thu vàng lá đời thơ cũ
Bù hát vào u lắm bác hù
 
Chu Hà
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-01 03:37:48DEM MI>
Hỏng choc Chu Hà nửa
chơi qua chuyen ngươi ta ham cờ bac
=============

Chuyên Teò mê kéo máy
 
Leo tường  nào phải tại lương tèo
Treo thách giải to chẳng trách theo
Méo cái mặt tham vì máy kéo
Theo đần óc lụy hại thân đèo
Ráng xeo củi vụn nhưng xui kẻo
Gãy  chẹo tay quèo  sẽ chạy teo
Vẹo nhớ tới già con vợ nhéo
Kèo non cũng xập chứ còn neo
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: DEM MI

Hỏng choc Chu Hà nửa
chơi qua chuyen ngươi ta ham cờ bac
=============

Chuyên Teò mê kéo máy
 
Leo tường  nào phải tại lương tèo
Treo thách giải to chẳng trách theo
Méo cái mặt tham vì máy kéo
Theo đần óc lụy hại thân đèo
Ráng xeo củi vụn nhưng xui kẻo
Gãy  chẹo tay quèo  sẽ chạy teo
Vẹo nhớ tới già con vợ nhéo
Kèo non cũng xập chứ còn neo
 
 

 
Heheheh hong có sao hỏng có sao....[:D] để ngày mai Chu Hà họa nha bi giờ đã có bài rùi heheheh....
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-01 04:38:27Chu Ha>


 
Nhẫn và Tâm
 
Chuyện kể rằng: Có cặp vợ chồng người Nhật nọ mua căn nhà cổ, anh chồng thấy khung cửa từ phòng khách sang phòng ăn không hợp với ý mình nên mới tháo ra để sửa lại, khi tháo khung cửa rời khỏi vách còn sót lại cái nẹp, anh nhìn vào đó thấy có con thạch sùng bị nẹp dính liền vào vách nhưng vẫn còn sống. Anh chàng rất ngạc nhiên và vốn có tánh tò mò nên để vậy ngồi nghiền ngẫm.
Thạch sùng đâu có thể không ăn mà sống lâu như vậy ? căn nhà này đã xây gần cả trăm năm rồi. Ngồi nhâm nhi ly trà và nghĩ mãi không ra giải đáp ... bỗng nhiên anh nghe có tiếng gọi tạch, tạch, tạch và ... kia một chú thạch sùng đang tha mồi chạy tới mớm cho bạn mình. À ra là như vậy, thì ra là vậy ... thì ra là vậy anh chàng nhảy cững lên vui mừng còn hơn trúng số độc đắc. Ôi tình nghĩa, ôi lòng kiên nhẫn, ôi chữ tâm.
Sau khi giải thoát cho con thạch sùng, ngày hôm sau anh điện thoại cho chủ cũ của căn nhà và hỏi về chiếc cửa, mới biết là đã bị hư và được sửa lại trên mười năm rồi. Trên mười năm nuôi bạn! ... Loài vật nào có thiếu tình huống chi con người ...
 
Mười năm mật mớm mồi đơm
Mười năm gian khổ tình thơm ngát tình
 
 
Nhẫn và Tâm
 
Phá cửa nguời ơi, phá cửa mau
Tìm sau gỗ mục khối tình sâu
Mười năm mớm mật ôi gian khổ
Một phút trời thương hoá nhiệm mầu
Nhẫn nọ liền tâm xây tháp báu
Tâm kia kề nhẫn luớt đau sầu
Thương đời quý trọng câu nhân nghĩa
Góp truyện thành thơ nối nhịp cầu

Chu Hà
Đăng nhập để trả lời
0
Nhẫn và Tâm
 
Chuyện kể rằng: Có cặp vợ chồng người Nhật nọ mua căn nhà cổ, anh chồng thấy khung cửa từ phòng khách sang phòng ăn không hợp với ý mình nên mới tháo ra để sửa lại, khi tháo khung cửa rời khỏi vách còn sót lại cái nẹp, anh nhìn vào đó thấy có con thạch sùng bị nẹp dính liền vào vách nhưng vẫn còn sống. Anh chàng rất ngạc nhiên và vốn có tánh tò mò nên để vậy ngồi nghiền ngẫm.
Thạch sùng đâu có thể không ăn mà sống lâu như vậy ? căn nhà này đã xây gần cả trăm năm rồi. Ngồi nhâm nhi ly trà và nghĩ mãi không ra giải đáp ... bỗng nhiên anh nghe có tiếng gọi tạch, tạch, tạch và ... kia một chú thạch sùng đang tha mồi chạy tới mớm cho bạn mình. À ra là như vậy, thì ra là vậy ... thì ra là vậy anh chàng nhảy cững lên vui mừng còn hơn trúng số độc đắc. Ôi tình nghĩa, ôi lòng kiên nhẫn, ôi chữ tâm.
Sau khi giải thoát cho con thạch sùng, ngày hôm sau anh điện thoại cho chủ cũ của căn nhà và hỏi về chiếc cửa, mới biết là đã bị hư và được sửa lại trên mười năm rồi. Trên mười năm nuôi bạn! ... Loài vật nào có thiếu tình huống chi con người ...
 
Mười năm mật mớm mồi đơm
Mười năm gian khổ tình thơm ngát tình
 
 
Nhẫn và Tâm
 
Phá cửa nguời ơi, phá cửa mau
Tìm sau gỗ mục khối tình sâu
Mười năm mớm mật ôi gian khổ
Một phút trời thương hoá nhiệm mầu
Nhẫn nọ liền tâm xây tháp báu
Tâm kia kề nhẫn luớt đau sầu
Thương đời quý trọng câu nhân nghĩa
Góp truyện thành thơ nối nhịp cầu

Chu Hà







TÌNH VÀ NGHĨA
Mười năm mớm mật để nuôi nhau
Mục gỗ mà tim vẫn đỏ màu
Nhẫn nọ đem thương gài kiếp nạn
Tâm kia cậy bạn nhổ cơn sầu
Vì tình gắng vượt qua bể lớn
Ơn nghĩa cùng nhau nối nhịp cầu
Vạn vật nhỏ nhoi còn biết trọng
Con người ai nỡ chỉ cho đau …
 
MINH TUẤN
 
Helo Chu Hà
Lâu lắm rồi mới nảy mấy câu thơ 7 chữ cùng bạn
Câu chuyện thật là hay và đầy nhân văn đấy bạn
Họa với bạn đôi vần ngoài khuôn khổ thông cảm nhé
Chúc bạn và gia đình vui vẻ
Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Minh Tuấn

Nhẫn và Tâm
 
Chuyện kể rằng: Có cặp vợ chồng người Nhật nọ mua căn nhà cổ, anh chồng thấy khung cửa từ phòng khách sang phòng ăn không hợp với ý mình nên mới tháo ra để sửa lại, khi tháo khung cửa rời khỏi vách còn sót lại cái nẹp, anh nhìn vào đó thấy có con thạch sùng bị nẹp dính liền vào vách nhưng vẫn còn sống. Anh chàng rất ngạc nhiên và vốn có tánh tò mò nên để vậy ngồi nghiền ngẫm.
Thạch sùng đâu có thể không ăn mà sống lâu như vậy ? căn nhà này đã xây gần cả trăm năm rồi. Ngồi nhâm nhi ly trà và nghĩ mãi không ra giải đáp ... bỗng nhiên anh nghe có tiếng gọi tạch, tạch, tạch và ... kia một chú thạch sùng đang tha mồi chạy tới mớm cho bạn mình. À ra là như vậy, thì ra là vậy ... thì ra là vậy anh chàng nhảy cững lên vui mừng còn hơn trúng số độc đắc. Ôi tình nghĩa, ôi lòng kiên nhẫn, ôi chữ tâm.
Sau khi giải thoát cho con thạch sùng, ngày hôm sau anh điện thoại cho chủ cũ của căn nhà và hỏi về chiếc cửa, mới biết là đã bị hư và được sửa lại trên mười năm rồi. Trên mười năm nuôi bạn! ... Loài vật nào có thiếu tình huống chi con người ...
 
Mười năm mật mớm mồi đơm
Mười năm gian khổ tình thơm ngát tình
 
 
Nhẫn và Tâm
 
Phá cửa nguời ơi, phá cửa mau
Tìm sau gỗ mục khối tình sâu
Mười năm mớm mật ôi gian khổ
Một phút trời thương hoá nhiệm mầu
Nhẫn nọ liền tâm xây tháp báu
Tâm kia kề nhẫn luớt đau sầu
Thương đời quý trọng câu nhân nghĩa
Góp truyện thành thơ nối nhịp cầu

Chu Hà







TÌNH VÀ NGHĨA
Mười năm mớm mật để nuôi nhau
Mục gỗ mà tim vẫn đỏ màu
Nhẫn nọ đem thương gài kiếp nạn
Tâm kia cậy bạn nhổ cơn sầu
Vì tình gắng vượt qua bể lớn
Ơn nghĩa cùng nhau nối nhịp cầu
Vạn vật nhỏ nhoi còn biết trọng
Con người ai nỡ chỉ cho đau …
 
MINH TUẤN
 
Helo Chu Hà
Lâu lắm rồi mới nảy mấy câu thơ 7 chữ cùng bạn
Câu chuyện thật là hay và đầy nhân văn đấy bạn
Họa với bạn đôi vần ngoài khuôn khổ thông cảm nhé
Chúc bạn và gia đình vui vẻ


 
Cảm ơn Minh Tuấn đã ghé thăm và họa thơ,
Thân mến chúc bạn và gia đình an khang, hạnh phúc
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-01 18:10:22SuongAnh>
SA xin kính chào Cô Bảy, anh Chu Hà và huynh Minh Tuấn, đã lâu hong có ghé nhà TÂM, hôm nay vô tình nó hiện trước mắt vào đọc xem, biết được tin huynh MT đã về sinh sống tại VN, xin chúc huynh tìm thấy được an lạc dù ở bất cứ nơi đâu, bởi hạnh phúc tự đo tâm huynh há. Ngoại cảnh sẽ không làm tâm giao động tức là huynh đã ngô được Pháp rồi đó. SA mượn vần trong bài thơ cuả anh Chu Hà ghép thành bài thơ này xin gởi đến Cô 7 và hai anh nha Chúc cả nhà TÂM luôn AN LẠC mọi thời.
 
 
 

Sắc Sắc - Không Không
 
Người ơi hãy kịp tỉnh cho mau
Dục sắc đời trần chớ lún sâu
Hỷ nộ làm tâm đau vạn nỗi
Từ bi khiến dạ đẹp muôn mầu
Thân an hướng dẫn ra bể khổ
Trí tịnh xa rời khỏi cảnh sầu
Sắc sắc - không không luôn nhớ đến
Vô thường thế tục chớ mong cầu
 
Sương Anh
Paris TY & ĐM
Audio 
Đường Paris
Nhạc phổ Thơ
Youtube của SA


Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: SuongAnh

SA xin kính chào Cô Bảy, anh Chu Hà và huynh Minh Tuấn, đã lâu hong có ghé nhà TÂM, hôm nay vô tình nó hiện trước mắt vào đọc xem, biết được tin huynh MT đã về sinh sống tại VN, xin chúc huynh tìm thấy được an lạc dù ở bất cứ nơi đâu, bởi hạnh phúc tự đo tâm huynh há. Ngoại cảnh sẽ không làm tâm giao động tức là huynh đã ngô được Pháp rồi đó. SA mượn vần trong bài thơ cuả anh Chu Hà ghép thành bài thơ này xin gởi đến Cô 7 và hai anh nha Chúc cả nhà TÂM luôn AN LẠC mọi thời.
 
 
 

Sắc Sắc - Không Không
 
Người ơi hãy kịp tỉnh cho mau
Dục sắc đời trần chớ lún sâu
Hỷ nộ làm tâm đau vạn nỗi
Từ bi khiến dạ đẹp muôn mầu
Thân an hướng dẫn ra bể khổ
Trí tịnh xa rời khỏi cảnh sầu
Sắc sắc - không không luôn nhớ đến
Vô thường thế tục chớ mong cầu
 
Sương Anh


 
  Họa góp vui cùng Sương Anh
 
 
Sắc không- không sắc
 
Đời còn mấy chốc hưởng mau mau
Chậm bước gối chùn tóc điểm sâu
Ru trái sầu riêng tươm vị ngọt
Canh nồi rau đắng ngát hương mầu
Sắc không chị nọ buồn sanh bệnh
Không sắc cô kia ốm phát sầu
Bể khổ bờ mê ai cũng biết
Mà sao thiên hạ cứ mong cầu [:D]
 
Chu Hà
 
 
Đăng nhập để trả lời
0




Sắc Sắc - Không Không
 
Người ơi hãy kịp tỉnh cho mau
Dục sắc đời trần chớ lún sâu
Hỷ nộ làm tâm đau vạn nỗi
Từ bi khiến dạ đẹp muôn mầu
Thân an hướng dẫn ra bể khổ
Trí tịnh xa rời khỏi cảnh sầu
Sắc sắc - không không luôn nhớ đến
Vô thường thế tục chớ mong cầu
 
Sương Anh


  Họa góp vui cùng Sương Anh
 
 
Sắc không- không sắc
 
Đời còn mấy chốc hưởng mau mau
Chậm bước gối chùn tóc điểm sâu
Ru trái sầu riêng tươm vị ngọt
Canh nồi rau đắng ngát hương mầu
Sắc không chị nọ buồn sanh bệnh
Không sắc cô kia ốm phát sầu
Bể khổ bờ mê ai cũng biết
Mà sao thiên hạ cứ mong cầu [:D]
 
Chu Hà
 
 
Xin hoạ đáp với anh Chu Hà nè [:)]
 
 
Sắc Tức Thị Không
 
Thức tỉnh cho nhanh bước tới mau
Lời Từ Phụ dạy hãy ăn sâu
Ngũ uẩn sinh ra nhiều huyễn hoặc
Tam quy sẽ thấy rất nhiệm mầu
Sắc tức thị không hà phải khổ
Sinh thân tứ đại cớ chi sầu
Trầm luân một kiếp đời vay trả
Nếu sợ luân hồi hãy nguyện cầu
 
Sương Anh
Paris TY & ĐM
Audio 
Đường Paris
Nhạc phổ Thơ
Youtube của SA


Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Chu Ha




Cam Dai Bay

Có vịnh nào hơn thử nói nghe?
Từ Nam tới Bắc lớn chưa nè
Hạ Long đồ bỏ hang rồng né
Bắc Bộ vứt đi chỗ núi che
Hỏi nhỏ... các ngài từng hú kẻ 
Khảo thầm... quý mợ đã tò le
Một thời vang bóng văn minh nhé  
Có vịnh nào hơn thử nói nghe! 


Chu Hà


 
 
 



 
TIN CAN BAY  ( gơogle thi biet ở đâu)
 
CAN BAY  là TIN hỏng muốn nghe
Theo đoàn du khách Viet Nam  nè
Cắn ha ? vậy để cho tui né
Cán hả? thôi mà kiếm chổ che
Can ẩu? chuyên người đừng sảnh sẹ
Cản càng? việc kẻ chớ làm le
Khi di  cứ lựa nơi nào rẻ
Chừng tới dòm ra BẬY thiệt nghe
 

 

[/align] 
 Bài nay thi nhớ Lảo Hửu Hanh  , bớ HH , hắn có hoa 1 bài rồi

Đăng nhập để trả lời
0
 
 
Tám ngọn gió đời


Bát phong xuy bất động (Tranh Phật giáo Trung Quốc)

HỎI:Chúng tôi có biết một số giai thoại thú vị về Tô Đông Pha và Thiền sư Phật Ấn. Nhưng giai thoại về "Bát phong xuy bất động” thì chưa được tỏ tường, nhất là bài thơ của Tô Đông Pha. Trong cuộc sống hàng ngày, con người luôn đối diện với "Bát phong”, tức tám ngọn gió đời. Có cách nào để có thể đứng vững trước tám ngọn gió ấy không?
(NGUYỄN TẤN, Phan Đình Phùng, Đà Lạt, Lâm Đồng;
 

ĐÁP:Bạn Nguyễn Tấn và sentrang… thân mến!

“Bát phong xuy bất động” (tám gió thổi không động) là một giai thoại vui, thâm thúy và tràn đầy thiền vị về mối thâm giao giữa thi hào Tô Đông Pha (1037-1101)  và Thiền sư Phật Ấn (1032-1098). Chuyện kể rằng, một hôm Tô Đông Pha sáng tác được một bài thơ và ông rất hài lòng, bèn cho người đem tặng Thiền sư Phật Ấn lúc bấy giờ đang ở chùa Kim Sơn. Nguyên văn bài thơ của Tô Đông Pha như sau: Khể thủ thiên trung thiên/Hào quang chiếu đại thiên/Bát phong xuy bất động/Đoan tọa tử kim liên. Tạm dịch là: Đảnh lễ Bậc Giác ngộ (thiên trung thiên tức là Phật, Bậc Giác ngộ)/Hào quang chiếu vũ trụ/Tám gió thổi chẳng động/Ngồi vững tòa sen vàng. Phật Ấn xem qua bài thơ xưng tán cảnh giới giải thoát của Bậc Giác ngộ, thấy chữ nghĩa và ý tứ rất hay nhưng biết quá rõ bạn mình nhờ văn hay, chữ tốt, dùng tâm thức bén nhạy để làm thơ chứ không phải là bậc thượng sĩ thâm nhập nghĩa lý sâu xa của Phật pháp, đạt đến Thượng thừa “Tám gió thổi không động” nên thay vì khen ngợi ngài liền cầm bút phê vào hai chữ “phóng thí” (đánh rắm- hạ phong) và bảo gia nhân đem về trình lại cho Đông Pha. Quả như điều mà Phật Ấn đã dự đoán. Đông Pha sau khi xem lời nhận xét của Phật Ấn xong liền đùng đùng nổi giận, lập lức bươn bả vượt sông sang chùa Kim Sơn để bắt tội Phật Ấn.
Gặp nhau ở bến sông, Đông Pha liền lớn tiếng trách: Bài thơ của tôi sai sót ở chỗ nào mà ngài lại phê vào hai chữ “đánh rắm” kia. Thiền sư Phật Ấn liền cười xuề: Ông nói “Tám gió thổi không động” mà chỉ một cái “đánh rắm” thôi đã bay sang sông rồi. Đến đây, Đông Pha mới chợt hiểu ra mình chưa bất động.
Về bát phong hay bát thế phong, nghĩa là tám ngọn gió đời, tám pháp ở thế gian hay làm loạn động, mê hoặc lòng người. Theo Từ điển Phật học Huệ Quang, tập I, tr.414, tám ngọn gió ấy gồm: 1-Lợi (lợi lộc), 2-Suy (hao tổn), 3-Hủy (chê bai chỉ trích), 4-Dự (gián tiếp khen ngợi người), 5-Xưng (trực tiếp ca tụng người), 6-Cơ (dựng sự việc giả để nói xấu người), 7-Khổ (gặp chướng duyên nghịch cảnh, thân tâm bị bức bách, khổ não), 8-Lạc (gặp được duyên tốt, thuận cảnh, thân tâm vui vẻ, hân hoan). Con người thường giao động, thể hiện cảm xúc vui buồn rõ rệt trước những hoàn cảnh thuận nghịch của cuộc sống. Khi được lợi (lợi) thì vui mừng, hớn hở ngược lại khi bị mất mát, tổn hại (suy) thì buồn bã, tiếc nuối. Khi bị chê bai, chỉ trích (hủy) cảm thấy rất khó chịu nhưng khi được khen ngợi (dự) thì vui thích, hài lòng. Khi được mọi người xưng tán, tung hô (xưng) thì hả hê, ngất ngây hạnh phúc ngược lại khi bị chế diễu, vu khống (cơ) thì hậm hực, bức xúc không yên. Khi những điều không như ý ập đến (khổ) thì đau khổ, thở than và ngược lại khi mọi việc đều thuận lợi như ý (lạc) thì mừng rỡ, vui vẻ.
Cuộc sống của con người chẳng mấy khi được bình an, vì luôn bị tám ngọn gió này chi phối. Do vậy, muốn thiết lập hạnh phúc và an vui trong đời sống chúng ta phải giữ vững tâm ý khi tiếp xúc, đối điện với tám ngọn gió này. Đại thừa vô sanh phương tiện môn (Đại chính 85, 1247 hạ) chỉ rõ: “Nếu thân tâm vắng lặng an ổn thì tám gió thổi không động”. Cũng như chuyện “gió động hay phướn động”, thì ra tâm người động chứ gió và phướn chỉ là chuyện bên ngoài. Những giao động của tâm thức như là sóng nhưng bên dưới sự ầm ào đó là yên lặng. Phải quán sát liên tục để thấy rõ bản chất của tám ngọn gió đời ấy tuy thường xuyên thổi đến nhưng thực chất chỉ là ở bên ngoài, bởi vì mình đeo bám, bị dính mắc nên mới bị chúng chi phối. Mặt khác, bát phong vốn vô thường nên có đó rồi lại không đó. Vì thế, được hay mất, khen hay chê, đau khổ hay vui sướng cũng đều tương đối, không có gì trường cữu. Nhờ thường xuyên quán sát với trí tuệ như thế nên khi được cũng không quá mừng, lúc mất cũng không quá buồn, được khen không kiêu, bị chê không giận v.v… thì có thể chế ngự được bát phong. Sống vững chãi và thảnh thơi trong vô vàn biến động thuận nghịch của cuộc đời là điều có thể thực hiện được nhờ thực tập và thành tựu tuệ quán về ba sự thật Vô thường- Khổ-Vô ngã của vạn pháp.
Chúc các bạn tinh tấn

ST

Tám ngọn gió đời

 
 
 


Bát phong xuy bất động 
 

Bát phong không động nói thì hay
"Đánh rắm" chàng Tô tức khí đầy
Bỡi gió rì rào nên sóng vỗ
Vì tâm lay chuyển lá bay bay
Khen chê một thoảng tan theo khói
Được mất thời gian cát phủ dày
Sướng khổ lòng vòng vay lại trả
Chi bằng vô ngã thế mà hay
 
Chu Hà
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Chu Ha

 

[
[/align]
 
[/color][/size]
 
 


Bát phong xuy bất động 
 

Bát phong không động nói thì hay
"Đánh rắm" chàng Tô tức khí đầy
Bỡi gió rì rào nên sóng vỗ
Vì tâm lay chuyển lá bay bay
Khen chê một thoảng tan theo khói
Được mất thời gian cát phủ dày
Sướng khổ lòng vòng vay lại trả
Chi bằng vô ngã thế mà hay
 
Chu Hà
 
 
 



Xin góp vui cùng nhà chủ một bài của người trần tục !!!!!!!


Tự Ngã

Bát Phong đưa tớ rớt vào đây
Khổ não,vui say,cũng gió mây
Vớ đủ một lần vui trọn tháng
Câm mù mấy bận tiếc bao ngày
Thấm nhuần Cơ, Lạc tâm tình đủ
Võ vẽ Đời, Tu phươc nghiệp chầy
Cụ hỡi Đông Pha “xuy bất động”
Thế nhân “tứ đại” khó lòng xoạy

Hũu Hạnh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-03 20:01:59Chu Ha>
 
 
Nghị gật
 
Nghị gật nghề này bảnh củ nghe
Vi dân gánh việc quên thân nè
Vừa ông vừa cụ oai ra... mẻ
Chẳng thợ chẳng thầy đấu lại che
Sáng sáng cù câm mồm giữ kẽ
Chiều chiều mít đặc ngủ ngồi... le 
Đi dù học sĩ cần che nhé
Nghị gật nghề này bảnh củ nghe
 
Chu Hà
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
Trông em chín đỏ trái sầu
 
Tháng Tư
ít nắng nhiều mưa
Trông em đỏ mắt
đủ vừa hóa nâu
Chẳng thương
trời rải giọt ngâu
Nên chi
gió thoảng rắt sầu vào tim
Ngẩn ngơ anh mãi rong tìm
Sắc hương ngày cũ đang chìm vào thơ
Tháng Tư
ít nắng mà mơ
Từng cơn gió nhẹ
đào tơ rụng đầy
Tháng Tư
 ít nắng nhiều mây
Nhớ ơi là nhớ những ngày bên nhau
 
Trông em chín đỏ trái sầu!
 
 
 
Chu Hà
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-21 23:39:29Viet duong nhan>
 
 
 
 
Cầm vàng mà lội sang sông

 
Phá thành sầu
 nghiêng bầu ta rót
Cạn đôi ly
ruột xót xa thêm
Men cay chưa thấm môi mềm
Bão giông đã phủ bên thềm mắt xanh

Ðò một chiếc
mong manh trên sóng
Bến bờ đâu
mãi ngóng thêm đau
Thôi đừng mơ tưởng bên nhau
Thế nhân lắm kẻ chung đầu phụ sau

Chiếc lá xanh nhuộm màu uá đỏ
Trách ai đây !
mưa gió đổi mùa
Chợ đời mặc kẻ bán mua
Ôm bình ta cạn,
 thơ đưa mấy dòng
 
Ôi! bình cạn
 tơ lòng chưa cạn
nên bát phong lãng vãng lòng vòng
 
 
Cầm vàng ta lội sang sông
Vàng rơi không tiếc
tiếc công cầm vàng

 
Chu Hà 

R
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
Thần tượng
 
Thư vẫn còn lưu mấy chục tờ
Chạnh lòng thương bấy những ngày thơ
Tình như cánh nhạn bay đi trớt
Ta giống người mơ gửi mộng hờ
Năm tháng lạnh lùng thân lẻ bóng
Sớm chiều quạnh quẽ kiếp bơ vơ
Ven trời ai thấu chăng ai hỡi
Thần tượng trong tim mãi cứ thờ
 
Chu Hà
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-25 17:32:33Chu Ha>
SOI

Em đá lông nheo ...
Con cá kèo chết đuối
Tui vớt về lần chuỗi ...
tối cầu an

Em đá lông nheo ...
Cô mèo làm dáng
Soi gương Bồ Đề
tưởng bạn đời xưa

Bỡi tại thiên
tui đâu dám đổ thừa
Em nguýt háy
lườm tui chi tội nghiệp

Cô bé nè
cười đi tui ghẹo tiếp
Cô làm nghiêm
tui hổng dám đâu nha

Tối hôm nay
cô bé về nhà
Tui đoán chắc
Cô soi gương nhiều hơn bữa trước

Giữ cho chặc đồng tiền
không tui xí được
hổng trả đâu
ai biểu nói ghét tui hoài ....

Chu Hà
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Chu Ha

SOI

Em đá lông nheo ...
Con cá kèo chết đuối
Tui vớt về lần chuỗi ...
tối cầu an

Em đá lông nheo ...
Cô mèo làm dáng
Soi gương Bồ Đề
tưởng bạn đời xưa

Bỡi tại thiên
tui đâu dám đổ thừa
Em nguýt háy
lườm tui chi tội nghiệp

Cô bé nè
cười đi tui ghẹo tiếp
Cô làm nghiêm
tui hổng dám đâu nha

Tối hôm nay
cô bé về nhà
Tui đoán chắc
Cô soi gương nhiều hơn bữa trước

Giữ cho chặc đồng tiền
không tui xí được
hổng trả đâu
ai biểu nói ghét tui hoài ....

Chu Hà




LẠC

Cô bé nhà bên
Vẫn cười to mắt
Đôi mắt tròn đen láy ánh bình minh

Cô bé nhà bên
To mắt mà nhìn
Gom trời mộng cười in như thủa nhỏ

Cô bé nhà bên
Nơi trời xa xứ đó
Có về thăm kịp chuyến nhớ Xuân này

Cô bé nhà bên
Má đỏ hây hây
Môi chúm chím tóc mây bay trong gió

Cô bé nhà bên
Gót son hồng vẫn đỏ
Bước ngây ngô trên đường nhỏ lạc rồi ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-26 16:37:39Chu Ha>
LẠC

Cô bé nhà bên
Vẫn cười to mắt
Đôi mắt tròn đen láy ánh bình minh
Cô bé nhà bên
To mắt mà nhìn
Gom trời mộng cười in như thủa nhỏ
Cô bé nhà bên
Nơi trời xa xứ đó
Có về thăm kịp chuyến nhớ Xuân này Cô bé nhà bên
Má đỏ hây hây
Môi chúm chím tóc mây bay trong gió

Cô bé nhà bên
Gót son hồng vẫn đỏ
Bước ngây ngô trên đường nhỏ lạc rồi ...

ANVIEN




ANVIEN nè có phải là:

Mắt đen láy ánh bình minh
Gom trời thơ mộng, ru tình say say ...
.....
Tang bồng một gánh trả vay
Xuân về... Khách lại... Má hây có chồng!!!

hic hic hic [:(]
Chu Hà
Đăng nhập để trả lời
0



VỊNH CÁI CỘT NHÀ

Lẵng lẽ bên đời suốt tháng năm
Bình hoà một cõi đứng đăm đăm
Tai ù biếng hóng người qua lại
Mắt kém lười trông kẻ đứng nằm
Trước mặt nghìn tiền thân chẳng luỵ
Trên vai vạn gánh sức khôn nhằm
Thế gian dễ mấy người như cột
Chả bận đèo bồng chút tiếng tăm

21/10/2011
Tú lòng...thòng


Vịnh cái chày

Khác dòng, rặt giống, chẳng cùng năm
Ngọng nghịu đâm mà chúng bảo đăm
Giã ngửa, giã nghiêng, rồi giã đứng
Cà ngang, cà dọc, lại cà nằm
Đạo gia bùm chát bùm nào ngán
Hàng chả cắc cum cắc chẳng nhằm
Quý mợ khen hoài: ôi ... nó cứng!
Dùng rồi dú kỹ biệt mù tăm

Chu Hà
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Chu Ha



VỊNH CÁI CỘT NHÀ

Lẵng lẽ bên đời suốt tháng năm
Bình hoà một cõi đứng đăm đăm
Tai ù biếng hóng người qua lại
Mắt kém lười trông kẻ đứng nằm
Trước mặt nghìn tiền thân chẳng luỵ
Trên vai vạn gánh sức khôn nhằm
Thế gian dễ mấy người như cột
Chả bận đèo bồng chút tiếng tăm

21/10/2011
Tú lòng...thòng


Vịnh cái chày

Khác dòng, rặt giống, chẳng cùng năm
Ngọng nghịu đâm mà chúng bảo đăm
Giã ngửa, giã nghiêng, rồi giã đứng
Cà ngang, cà dọc, lại cà nằm
Đạo gia bùm chát bùm nào ngán
Hàng chả cắc cum cắc chẳng nhằm
Quý mợ khen hoài: ôi ... nó cứng!
Dùng rồi dú kỹ biệt mù tăm

Chu Hà




Bài xướng hay mà bài họa cũng hay .... HH thưởng thức đã quá ...
HH
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Hữu Hạnh

Trích đoạn: Chu Ha



VỊNH CÁI CỘT NHÀ

Lẵng lẽ bên đời suốt tháng năm
Bình hoà một cõi đứng đăm đăm
Tai ù biếng hóng người qua lại
Mắt kém lười trông kẻ đứng nằm
Trước mặt nghìn tiền thân chẳng luỵ
Trên vai vạn gánh sức khôn nhằm
Thế gian dễ mấy người như cột
Chả bận đèo bồng chút tiếng tăm

21/10/2011
Tú lòng...thòng


Vịnh cái chày

Khác dòng, rặt giống, chẳng cùng năm
Ngọng nghịu đâm mà chúng bảo đăm
Giã ngửa, giã nghiêng, rồi giã đứng
Cà ngang, cà dọc, lại cà nằm
Đạo gia bùm chát bùm nào ngán
Hàng chả cắc cum cắc chẳng nhằm
Quý mợ khen hoài: ôi ... nó cứng!
Dùng rồi dú kỹ biệt mù tăm

Chu Hà




Bài xướng hay mà bài họa cũng hay .... HH thưởng thức đã quá ...
HH



Cảm ơn huynh Mình Đồng đã cho cục đường nha hheheheeheh .... [;)][:D]

CH
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Chu Ha



VỊNH CÁI CỘT NHÀ

Lẵng lẽ bên đời suốt tháng năm
Bình hoà một cõi đứng đăm đăm
Tai ù biếng hóng người qua lại
Mắt kém lười trông kẻ đứng nằm
Trước mặt nghìn tiền thân chẳng luỵ
Trên vai vạn gánh sức khôn nhằm
Thế gian dễ mấy người như cột
Chả bận đèo bồng chút tiếng tăm

21/10/2011
Tú lòng...thòng


Vịnh cái chày

Khác dòng, rặt giống, chẳng cùng năm
Ngọng nghịu đâm mà chúng bảo đăm
Giã ngửa, giã nghiêng, rồi giã đứng
Cà ngang, cà dọc, lại cà nằm
Đạo gia bùm chát bùm nào ngán
Hàng chả cắc cum cắc chẳng nhằm
Quý mợ khen hoài: ôi ... nó cứng!
Dùng rồi dú kỹ biệt mù tăm

Chu Hà



Cảm ơn Chu huynh với bài hoạ rất vui, Tú đệ lâu giờ trừ những lúc đau ốm thì vẫn khoẻ, nhưng có nhiều việc thấy buồn nhiều hơn vui huynh à.
Chúc huynh luôn mạnh và nhiều sáng tác.
Thân mến
Tú lòng...thòng


CÁI BÔNG NGOÁY TAI

Trời sinh đoản mệnh tính chi năm
Mãi nghĩ suy thành mặt khó đăm
Lắm bác ham "phăng" giờ rỗi việc
Bao cô thích vọc lúc đi nằm
Từ từ chớ vội rồi đâm bậy
Chậm chậm đừng nôn lỡ chọt nhằm
Khéo lại không phê mà rách việc
Dù rằng tớ chỉ bé như tăm

Tú lòng...thòng

lẽ ra Tú ngưng không hoạ nữa, nhưng đọc bài hoạ củ Chu huynh lại thấy ngứa ngáy quá, thôi thì...
Thơ tôi rao bán xa gần
khắp trong thiên hạ chẳng cần người mua
Đăng nhập để trả lời
0


VỊNH CÁI ĐÒN
Cũng là chiến hữu, lại đồng môn
Nửa giống nhưng mà nửa khác đôn
Bếp núc quen nằm ưa chỗ tĩnh
Lầu son ít đứng ghét nơi ồn
Dù cô lúc lắc tâm không loạn
Dẫu chị đong đưa dạ chẳng chồn
Số kiếp sinh sao thì chịu vậy
Mặc đời bình phẩm dại hay khôn

28/10/2011
Tú lòng...thòng


Vịnh cái ghế
Tuy cùng nòi giống, khác sư môn
Cao thấp do người cố tự đôn
Vỡ mộng cò ke kêu ổm tỏi
Long đinh cút kít ỉ eo ồn
Được thời cái đĩ nghênh ngang dựa
Thất thế ông to nhúc nhích chồn
Bốn cẳng tớ thầy đua nước rút
Được ngồi đớp hít chúng kêu khôn!

Chu Hà
Đăng nhập để trả lời
0




VỊNH CÁI ĐÒN
Cũng là chiến hữu, lại đồng môn
Nửa giống nhưng mà nửa khác đôn
Bếp núc quen nằm ưa chỗ tĩnh
Lầu son ít đứng ghét nơi ồn
Dù cô lúc lắc tâm không loạn
Dẫu chị đong đưa dạ chẳng chồn
Số kiếp sinh sao thì chịu vậy
Mặc đời bình phẩm dại hay khôn

28/10/2011
Tú lòng...thòng


Vịnh cái ghế
Tuy cùng nòi giống, khác sư môn
Cao thấp do người cố tự đôn
Vỡ mộng cò ke kêu ổm tỏi
Long đinh cút kít ỉ eo ồn
Được thời cái đĩ nghênh ngang dựa
Thất thế ông to nhúc nhích chồn
Bốn cẳng tớ thầy đua nước rút
Được ngồi đớp hít chúng kêu khôn!

Chu Hà


Cái Đôn
Cái sau cái trước cũng cùng môn
Đó gỗ đây sành chính hiệu đôn*
Mặt nhẵn chẳng quen rồi cũng nhẵn
Nơi ồn dẫu đất riết nên ồn
Này đòn mấy thưở cùng nhau chịu
Hỡi ghế bấy năm lại phải chồn
Cao thấp bao căng mông lớn bé
Thơm hôi sá kể ấy là khôn

Minh Đông

* Cái đôn làm bằng sành




Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»