CHUYỆN PHÁO MÌN
Chuyện Cù Lần kể nghe cũng rất hồi hộp mà nghĩ lại tuổi thơ ấu cũng nhiều cái vui và cũng thấy khổ thân nhỉ , giá như được đốt pháo thoải mái thì đâu phải đến nỗi đốt vụng đốt trộm mà để phải mang thương tận tàn phế cơ chứ .Không biết rồi (hậu sự) pháo như vậy thì Cù Lần có bị thương tổn tới long thể lắm không ? mà thôi ..pháo nổ gần khu vi( quân sự) như vậy thì dẫu có sao thì cũng chẳng nên nói làm chi , rồi sau này tương lai cũng khó mà tìm được người như ý , phải không bạn .
Bàn về chuyện Pháo ,thì Lang băm cũng được cái may mắn đi đây đi đó trong gầm trời này , biết được nhiều cái hay cái dở , chẳng hạn cái hay của Tây phương là những ngày lễ ngày Tết , họ cho bắn pháo hoa thả cửa , ai có tiền cứ mua mà đốt chết thôi , đủ các loại pháo ,mà chỉ đốt trong những ngày đó thôi …còn sau những ngày đó thì cấm không cho đốt .Nhưng nó lại có cái hay là họ lại chế tạo ra rất nhiều loại pháo an toàn, để cho ai hiếu kỳ nghe tiếng nổ , hoặc dùng trong các buổi tang lễ ..ý lộn ..hôn lễ chứ …,hoặc tiệc tùng , sinh nhật v.v… pháo này không có thuốc nổ , được ép bằng không khí , nó có dáng tròn tròn như lọ thuốc mỡ , đường kính khoảng 2cm chiều cao khoảng 3cm , được chế tạo bằng giấy có mầc sắc bắt mắt , trong cái pháo đó được ép những những mảnh giấy vụn nhiều màu , hoặc những sợi giấy dài , cũng đủ loại màu sắc . , có một sợi dây nhỏ thò ra , khi sử dụng , bạn dùng một tay kéo sợ giây đó là phát nổ , tiếng rất to hơn tiếng pháo Chuột cống ,hoa giấy tung ra nhằng nhịn , như rồng bay phượng muá rất hấp dẫn ,vừa an toàn mà khoái nhĩ vô cùng , vui lắm ….Giá như nước ta có loại pháo đó thì đâu tới nỗi như bạn Cù Lần nhỉ ?Gần Tết năm nay mình mang về VN buôn một mớ pháo này chắc trúng mánh đó nha …
Hôm nọ Lang băm tí nữa thì choảng nhau với một người cũng vì cái vụ Pháo này …
Chuyện chẳng là …Gần nhà Lang băm có một số gia đình ngư dân đánh cá cũng nhân làn sóng xé rào vượt biên mà tẩu tán sang Hồng Kông ...rồi họ cũng được sang Anh Quốc định cư ..khi quen biết nhau cũng lâu , Lang băm thấy có mấy người ai cũng bị cụt tay tới khuỷu cả…cũng lấy làm ngạc nhiên lắm , cứ nghĩ họ là những chiến binh trong thời kỳ chống Mỹ cứu nước , mà thấy họ sang đây cũng chăm chỉ làm ăn quần quật , cụt tay, cụt chân mà đàn ông cũng phải làm đủ việc bếp núc ,tề gia nội trợ ,khi mổ làm cá thì lấy khuỷu và cằm giữ cá , còn tay kia thì kẹp dao mà mổ ,mà mấy người này cũng có vợ ,mà vợ đống , con đàn nữa chứ…. nhưng vợ thì suốt ngày ngồi ôm cái máy khâu để mài ra tiền , nên mọi việc nhà gì gỉ gì gì là ông chồng cụt được hân hạnh đảm trách hết …nên nhân ngồi trà dư tửu hâu LB mới hó hé hỏi : Tay ông bạn bị thương ở chiến trường nào vậy ? trong miền Nam hay bên Lào hoặc Cămpuchia ?
Vẫn caí giọng nhừa nhựa hơi men như mọi ngày :
- Tớ có đi bộ đội đéo đâu …tay tớ cụt là bị pháo mìn đấy .
Lang băm ngạc nhiên :-Trời ơi …Pháo mà cụt tay sao ?
_Cụt chứ , khối thằng trong họ tớ còn chết tan xác chứ cụt như tớ là còn phúc bẩy mươi đời ông bành tổ rồi ….
_Sao mà lại có pháo gì dữ vậy ?
Anh ta nói giọng tự hào một thời quá khứ : Pháo tự tạo đó anh ạ …chẳng là trong làng nghề của tớ chuyên đánh bắt xa bờ …người khôn của hiếm , cá mú bây giờ cũng ranh ma bỏ mẹ …nên chúng tớ phải tạo ra pháo ra mìn để đánh bắt …rồi anh ta nheo nheo đôi mắt và kể cho lang băm nghe cách làm pháo mìn này ra sao , nó rất đơn giản , chỉ cần lấy những ống đồ hộp nhồi nhét thuốc nổ vào cho chặt , rồi cắm một đọan giấy cuộn thuốc vào làm ngòi nổ …khi thuyền ra khơi ..thì leo lên cột buồm cho cao , rướn mắt tìm đàn cá …khi thấy trong bóng nước thấp thoáng áng chừng là có cá , người cầm mìn trên cột cao bật lửa đốt ngòi cháy chậm và áng chừ mấy tích tắc ngòi cháy gần tới thành ống thuốc thì phải ném ngay xuống biển …nếu ném sớm quá thì quả mình kia sẽ chìm vào nước là bị xịt , coi như phí mất quả mìn , vô tác dụng , phải áng chừng quả mìn chạm tới mặt nước là nổ thì đạt công hiệu nhất …Hôm ý lừng khừng thế nào mà ném quả mìn kia chậm một tí tẹo theo dự tính thế là nó nổ ngay trên tay …tiện luôn cả cánh tay xuống biển làm quà cho cá …từ đó mang hoài thương tích ngàn thu …
Nghe tới đây Lang băm ngắt lời hỏi :Trơì ơi … Mạo hiểm thế mà nhà nước không cấm à .
Anh ta trợn mắt : Cấm chứ ….nhưng bây giờ không đánh bằng mìn mà cứ lưới không thế kia thì bao giờ mới đủ chỉ tiêu nhà nước thu mua và lấy đâu ra tiền nuôi vợ con sinh sống đây chứ …khó khăn lắm bác ơi , nhưng liều thì cứ phải ném mìn thôi …mỗi một quả ném xuống chỉ một lúc cá chết nổi lềnh phềnh mình chỉ việc lấy vợt vớt lên thôi , thuyền nào chúng tôi cũng có pháo có mìn cả ,rừng vàng biển bạc mà bác …Nhưng cũng nhiều nỗi gian truân sóng nước , nhiều nỗi đắng cay khi bị mìn nổ tan xác …thì lúc đó Cá nó lại thi nhau vớt mình để nhậu nhẹt…một là mình ăn cá …hai là cá ăn mình có vậy thôi …
Lang băm hỏi : thế thuốc nổ moi ở đâu ra?
_Gớm có mà thiếu giống..Chúng tớ mua chui của bọn lấy trộm nhà nước đem ra bán .
Lang Băm aí ngại hỏi thêm một câu như nhà báo làm phóng sự :
- Thế anh bị cụt lủn tay chân thế này thì có ảnh hưởng lớn lao tới sự (quan hệ) vợ chồng không ?
- Anh ta lim dim mắt rồi thủng thẳng : Kể ra thì đôi lúc cũng khó khăn bác ạ …trong cái khó phải ló ra cái khôn mà ứng dụng cho phù hợp với tình hình thực tế thôi .
-Bác nói ứng dụng là ứng dụng thế nào ? làm thế nào mà cụt lủn mất tay rồi mà tiếp cận được( mục tiêu) cơ chứ ?Ðó là một sự vô cùng khó khăn để (hội nhập) ,chứ đâu phải chuyện đùa ?
- Nghe thấy hỏi vậy hắn nổi cáu nhìn thẳng vào mặt lang băm, tia mắt nóng lên như đầu viên đạn chuẩn bị bay ra khỏi nòng súng :
- Bác dốt bỏ mẹ đi ý ,chẳng biết tí đếch gì về điện cả…cứ hỏi vớ hỏi vẩn mãi , thế tôi hỏi bác , khi người ta yêu nhau ,người ta hôn nhau bằng gì ?
- Gớm dễ ẹt, có thế mà cũng nổi cáu : bằng môi chứ bằng gì ..
- Bằng môi không thôi à , thế còn cái lưỡi vất đi đâu ?sao không nhớ tới công lao của nó chứ ?
- Lang băm mới ngớ người ra : Ờ …Thảo nào Lang băm nhìn thấy người ta hôn nhau hai cái lưỡi cứ xoắn xít , quấn quýt ,truyền tới ,truyền lui , đẩy qua đẩy lại như trẻ con chơi kéo co ý nhỉ…?
- Ðấy …bác dốt hơn người ở cái chỗ ấy đấy …Bây giờ thiên hạ còn thi nhau trổ tài vẽ bằng lưỡi nữa cơ …hoạ sĩ Tây với Tầu còn dùng cả lưỡi , cả (chân giả )chấm mầu và vẽ lên nhiều bức tranh kỳ thú …Bây giờ tôi không có tay để chấm mực thì tôi dùng vốn tự có là cái lưỡi để chấm mực , cũng viết vẽ và trả bài như ai …khối thằng có tay chưa chắc đã làm hay bằng tôi chứ lỵ….
- Lang băm nghe đến vậy chỉ biết lắc đầu ,tâm phục khẩu phục …đúng là thiên hạ nhân thiên hạ tài ….Trong cái khó lại ló ra cái lưỡi …ý lộn …lại ló ra cái khôn là vậy. ….
- Thôi muộn rồi Lang băm đi làm việc đây khi nào rảnh lại hầu chuyện các bạn nha …
Vì dân số hiếm hoi ,nên Trung Quốc bây giờ thường tổ chức thi hôn để động viên mọi người phát huy nội lực...nhằm thúc đẩy dân số tiến lên tầm cao mới cho phù hợp với thời đại hiện nay....