Diễn Đàn » Nhật Ký online

Nhật ký

103 trả lời, 24.438 lượt xem — Trang 3 / 4
Cám ơn em nhé [:D]
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-10-08 08:52:32Tần Anh>
[color="darkorchid"]Nấm mồ chim nhạn[/color]
[color="darkorchid"] [/color]
[color="darkorchid"] Hỏi thế gian tình là chi hỡi[/color]
[color="darkorchid"] Hứa một câu sống chết chẳng màng[/color]
[color="darkorchid"] Trời Nam đất Bắc hai đàng[/color]
[color="darkorchid"] Một đôi cánh mỏi đã sang mấy mùa[/color]
[color="darkorchid"] [/color]
[color="darkorchid"] Khi sum họp vui vầy hoan lạc[/color]
[color="darkorchid"] Lúc chia ly đau khổ ngậm ngùi[/color]
[color="darkorchid"]Chỉ vì gặp được một người[/color]
[color="darkorchid"]Tình si nhi nữ, một đời không phai[/color]
[color="darkorchid"] [/color]
[color="darkorchid"] Lời người nói đã trôi xa lắc[/color]
[color="darkorchid"] Vạn dặm mây tít tắp thinh không[/color]
[color="darkorchid"] Tuyết chiều ngập đỉnh Thiên Sơn[/color]
[color="darkorchid"] Một thân đơn lẻ biết còn về đâu[/color]
[color="darkorchid"] [/color]
[color="darkorchid"] Sông Phần ấy một ngày tịch mịch[/color]
[color="darkorchid"] Bước chân qua nhớ tiếng trống dồn[/color]
[color="darkorchid"] Năm nao binh Sở vong tồn[/color]
[color="darkorchid"] Than ôi một khúc chiêu hồn kịp chăng[/color]
[color="darkorchid"] [/color]
[color="darkorchid"] Quỷ núi khóc thê lương mưa gió[/color]
[color="darkorchid"] Trời già kia mấy nỗi hờn ghen[/color]
[color="darkorchid"] Sự đời, ai biết, mong manh[/color]
[color="darkorchid"] Yến oanh rồi cũng tan thành bụi tro[/color]
[color="darkorchid"] [/color]
[color="darkorchid"] Ngàn mối sầu thiên thu vạn cổ[/color]
[color="darkorchid"] Còn đâu đây chờ đợi thi nhân[/color]
[color="darkorchid"] Cuồng ca cạn nỗi sầu giăng[/color]
[color="darkorchid"] Nấm mồ chim nhạn biết chăng nơi nào[/color]

Phỏng dịch thơ
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Chạy ngang qua ngõ nhà anh
Hương hoa nồng nàn giăng lối
Ánh mắt chao nghiêng rất vội
Đèn khuya thăm thẳm bóng dài

Nào ai dám đợi ngày mai
Khi tay nắm tay hờ hững
Khi tim cách tim lơ lửng
Hình như, chỉ thế, chạy qua./.

Chạy về một mình sau cuộc vui, đột nhiên ngang qua ngõ nhà người ấy. Một mối quan hệ thoảng qua, chỉ như một cơn cảm nắng nhẹ nhàng, dù vậy, những cảm xúc ban đầu vẫn nồng nàn như hoa lys.

Nếu có tiếp tục, thì chắc cũng có thể tiếp tục. Nhưng không thì cũng chẳng thấy mất mát gì.

Sâu nặng đâu phải dễ dàng.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Hôm nay trời nắng đẹp, váy hoa xoè xanh tươi, mắt xanh, tiếc là chẳng thay đổi nổi tâm trạng. Càng ngày cảm giác cô đơn càng nặng trĩu, tựa như ván cờ tàn, muốn buông mà buông không nổi, lại không có cách nào xoá đi làm lại. Không muốn tồn tại, cái cảm giác ấy một lần nữa lại mãnh liệt hơn bao giờ hết. Sa đà vào mua sắm, chỉ muốn làm vơi đi cái cảm giác cô đơn điên cuồng trong mình, tiếc là, khi nhận hàng xong, cảm giác chán nản lại dâng lên gấp đôi.

Mỗi buổi sáng, tự nhìn mình trước gương, ngồi bôi bôi vẽ vẽ, kỳ cạch mất nửa tiếng đồng hồ, mà đến khi hoàn thành, phải cố gắng lắm mới kìm được cái suy nghĩ là xoá sạch đi, vò rối tóc và xỏ vào mình một cái áo cũ mèm nhăn nhúm. Cảm giác sung sướng khi mặc đồ mới đã không còn, thay vào đó là sự chán chường quen thuộc. Chán đến phát điên.

Mỗi dạo gần đây, tính tình lại càng thêm tồi tệ. Hơi một chút là có thể nổi cáu với mọi người, có khi chỉ vì những lý do không đâu. Những cuộc vui bạn bè hình như chỉ làm cái cảm giác tồi tệ này tăng thêm. Cực kỳ sợ khi mình dần trở thành một bà cô già bẳn tính.

Tồn tại đến bao giờ thì mới có thể chấm dứt?


Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Buồn buồn.

Trời đang nắng lại mưa rào, chưa dứt cơn mưa thì trời đã lại nắng. Chiều muộn, bạn gọi đi uống rượu, chẳng mượn rượu để tiêu sầu, sao rượu lại đắng nghét. Nhớ mênh mông một người, biết là không có duyên phận, sao cứ đãi đằng đeo đuổi.

Không say, chỉ là có chút men, tự nhiên không ngủ được. Những nỗi buồn cứ dãi dằng.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày hôm qua, tôi đã nói, tôi không bao giờ còn muốn gặp bạn nữa. Ngay lập tức, tôi thấy hối hận, dù vậy, tôi biết, nếu phải làm lại, tôi vẫn cứ nói như thế.

Mấy năm về trước nhỉ, một người bạn của tôi ở trong Nam ra. Bạn ấy nhờ tôi chở đến gặp bạn trai. Khi tôi dừng xe, bạn ấy trèo xuống, nắm lấy bàn tay chìa ra, rồi hai người chia tay tôi. Tôi cứ nhìn theo mãi bóng hai người nắm tay nhau, không hiểu sao, tôi thấy họ đẹp vô cùng.

Bạn ấy kể cho tôi nghe, tối hôm trước, bạn ấy, sau một trận cãi vã kịch liệt, đã chạy thẳng đến nhà bạn trai. Ước gì tôi có được dũng cảm như bạn ấy, ước gì tôi có đủ dũng khí để chạy tới nơi như bạn ấy.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-13 18:34:41Tần Anh>
Trong thế giới của tôi, màu xám luôn luôn ngự trị. Dù vậy, nó luôn được ẩn sâu dưới một khuôn mặt luôn luôn tươi cười.

Lâu lắm rồi không khóc. Đã tưởng nước mắt đã cạn từ ngày hôm ấy, vậy mà ngày hôm nay, nước mắt lại chảy dài.

Có đáng cho ta khóc không, những con người ấy.
 
Biết là chẳng đi đến đâu, sao cứ mãi ảo tưởng?
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Mang một tình cảm khác để đè lấp đi tình cảm cũ là một sai lầm.

Hầu như ai cũng biết vậy, và đương nhiên, một kẻ đầy lý trí như mình cũng biết vậy. Đổi một nỗi đau bằng một nỗi đau, có gì dại dột hơn thế chăng. Biết như vậy, mà rốt cuộc, lại bước chân sang một con đường cụt nữa.

Đôi khi ao ước mình không có một trái tim.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Lần đầu tiên, trong một quán karaoke mình không thấy trống trải.

Đã từ lâu lắm rồi, mỗi khi vào một quán karaoke, mình đều cô đơn đến phát khóc lên được. Ánh đèn chớp loé, màn hình TV rực rỡ, tiếng cười đùa ồn ào của bạn bè, tất cả như càng đẩy mình vào nỗi cô đơn.

Ấy thế mà tối nay, mình hoàn toàn không thấy gì. Tự vấn lại mình, chỉ thấy, cả con tim trống rỗng. Không biết do điều hoà, hay do mình, mà con tim mình lạnh như băng. Không phải cái lạnh của cô đơn mệt mỏi, mà là cái lạnh của sự trống rỗng.

Ngày hôm nay, máy tính của mình có vấn đề. Mình hỏi người ấy, đáp lại chỉ là sự thờ ơ hờ hững. Mình lại gọi bạn trong vô thức. Cái thói quen cứ mỗi khi gặp khó khăn lại gọi bạn, tưởng chừng cắt đứt được trong mấy tháng nay, giờ lại trở lại.

Vì sao?

Mình vừa hài lòng, vừa đau khổ vì thái độ lập lờ hờ hững của người ấy. Không quan tâm đến mình, tại sao ngày nào cũng phải gọi mình. Có quan tâm đến mình, sao mỗi lúc gọi chỉ nói được vài câu? Có quan tâm đến mình, tại sao đối xử với mình lạnh nhạt như thế?

Mỗi lúc, mình không khỏi so sánh người ấy với bạn, và càng lúc càng đau khổ nhận ra rằng, tri kỷ trên đời này khó kiếm lắm thay.

Có ai như bạn không. Liệu có ai bằng bạn không?

Tại sao hiểu mình đến như thế, chăm sóc mình đến như thế, lại không yêu mình? Tại sao bạn lại tạo thành một cái bóng lớn đến như thế, để rồi, mình cố tìm mãi, tìm mãi mà không thể tìm được một người như bạn.

Mình chỉ muốn đơn giản thôi, một người yêu mình, sao mà khó đến như thế ?
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Hồn thơ em đã giã biệt bao giờ
Trang giấy trắng tần ngần, dùng dằng bút.
Những nỗi nhớ biết bao giờ hao hụt
Trả lại em, một thuở vô tư.

Em nhớ rằng thuở ấy, những ngày mưa
Tim em rải một nỗi buồn tha thiết
Anh viết cho em, những câu thơ da diết
Ươm hẹn thề, nhưng em chẳng nhận ra

Đường gập ghềnh, đường cứ thẳm xa
Tình dang dở, cuối đời còn dang dở
Phút nhận ra anh, thì hay mình đã lỡ
Hạnh phúc này, đã vuột khỏi tay em.



Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Thôi cũng coi như xong. Cái gì đã có mở đầu, thì cũng phải có kết thúc. Nói chung, người đã bạc bẽo với ta, thì ta cũng chẳng nên cố níu kéo làm gì.

Làm một con người, thật là khó
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Đôi khi cả một ngày trời, ta lại chìm đắm trong những nỗi buồn thăm thẳm.

Đời người ta, có mấy ai không buồn. Nhưng ngẫm ra, phần lớn những nỗi buồn ấy đều là do mình tự chuốc lấy. Chứ nếu cứ thảnh thơi, bớt suy bớt nghĩ, thì làm gì nên nỗi.

Nhưng làm thế nào để có thể căn lòng phẳng lặng như nước hồ? Làm thế nào để gạt bỏ hết những ưu tư phiền muộn. Và làm thế nào để đi đúng con đường dành cho mình chứ không nhầm sang một con đường khác.

Mỗi lần lầm bước, lại một lần đau xé lòng. Mỏi mệt thực sự.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Nhìn lại nhật ký mới nhận ra, cái lần nói chuyện gần đây nhất của tôi và bạn đã gần năm tháng trước. 19/5, và bây giờ đã là 6/10, khoảng thời gian không gặp nhau dài nhất từ trước đến nay giữa tôi và bạn.

Tôi gần như đã quên được bạn, thực tế là tôi đã quên, nhưng mấy ngày gần đây, thực sự tôi lại dần nhớ đến bạn. Dù cố gắng phủ nhận bao nhiêu lần, thì tôi vẫn phải chấp nhận, rằng, mối quan hệ ràng buộc giữa tôi và bạn không thể đứt gãy một cách dễ dàng như thế. Tôi đã học được cách xa bạn, quên bạn, không cần bạn trong bất kỳ hành động nào của tôi, hoá ra, nó chỉ tạm thời ẩn nấp trong một ngóc ngách nào đó, chứ chưa hề mất đi.

Năm tháng trời, nhiều thứ tôi đã quên, nhiều thứ tôi đã nhớ, thế nhưng, tôi và bạn vẫn như những người mới gặp nhau ngày hôm qua. Có điều, tôi biết, tôi đã giả dối với bạn hơn. Và cố gắng không nhận ra sự quan tâm của bạn dành cho tôi. Không muốn nghĩ tới nó, vì rốt cuộc, nó sẽ chẳng dẫn tới đâu cả.

Trong đời mình, đâu dễ gì gặp được một tri kỷ.

Trong đời mình, đẫu dễ gì gạt bỏ một tình yêu.

Này số phận, có cần cứ đùa giỡn với tôi như vậy không. Tôi đã quên được tình cảm của tôi với bạn đâu, sao bạn đã vội gọi tôi đến như thế.

Tôi nên làm gì với bạn, người vừa làm tôi hạnh phúc, lại vừa làm tôi đau khổ đến tột cùng?
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Ta lại đánh đu với những nỗi buồn
Trong chăn ấm mà lòng còn buốt giá
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Những ngày này, tâm trạng thường xuyên thay đổi. Buồn rầu, ảo não, khó chịu, những cảm xúc ấy cứ luẩn quất mãi không lòng.

Đã lâu lắm rồi, mới thấy mình lại rơi vào cái tình trạng này thường xuyên như thế. Công việc chán ngắt, chán đến mức không muốn nhìn gì, nghĩ gì, cảm giác năng lượng trong người sụt giảm nghiêm trọng, lúc nào cũng thấy bức bối.

Mình hoàn toàn không phù hợp với công việc này, mình không biết lo chu toàn cho người khác, không biết cách thoả hiệp với người khác, tóm lại là giờ mình rất tệ, cực kỳ tệ, không đáng tồn tại.

Mỏi mệt vì tồn tại.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Sau hơn một tuần vui đùa với nắng gió và sóng, giờ em lại trở về với công việc thường nhật, với cái rét tái tê.

Trưa, con bạn gọi. Khoe ảnh đám cưới ở Nha Trang. Khoe cái lễ quả trang trí hình rồng. Nhắn nhủ, hứa khi nào em cưới sẽ trang trí quả cho em như thế.

Nghỉ làm mười ngày, văn phòng đồn đại em đi tuần trăng mật. Lăn ra cười.

Nhớ ngày xưa, đọc truyện của Thái Trí Hằng, nhớ có câu : Hai dòng đục chọn dòng bớt đục hơn. Kết hôn hay không kết hôn cũng chỉ là gieo mình vào một trong hai dòng nước đục ngầu, có điều một dòng bớt đục hơn một chút, thế thôi. Làm gì có dòng nào trong.

Đi nhiều nơi, buồn mênh mang càng chồng chất.

Là nỗi buồn khi bước chân vào một cái hồ cá, ngắm nhìn con cá hải tượng khổng lồ bị nhốt trong cái bể bé xíu. Là một sinh vật của đại dương bao la, vậy mà giờ lại lờ đờ bơi trong một cái hồ cá nhỏ xíu, chịu trăm nghìn con mắt chòng chọc, còn gì bi ai hơn.

Là nỗi buồn khi ngồi trên một chuyến xe đò ở Miền Nam. Trước cửa xe, chủ xe đặt một cái bậc nối để giúp hành khách dễ bước lên hơn. Xe chạy thẳng, không dừng bắt khách giữa đường. Khách say xe, phụ xe đứng bên cạnh ân cần hỏi han, đưa khăn đưa nước. Đến tới bến xe, lại có xe nhỏ trung chuyển đưa khách về tận nhà. Miễn phí. Và nhớ lại chuyến xe đò từ Thanh Hóa về Hà Nội, nhét người chặt như nêm, ngồi chen chúc trên sàn, lái xe cộc cằn thô lỗ. Buồn gì buồn hơn.

Là nỗi buồn khi ngồi nghe bạn bè mỉa mai về lễ hội hoa ở Hà Nội. Lễ hội hoa Đà Lạt tưng bừng, người chen như nêm, nhưng tuyệt đối không rụng tới một chiếc lá nhỏ. Lại nhớ đến lễ hội hoa Hà Nội, kẻ bẻ hoa, người vin cành, có kẻ còn ngang nhiên bê cả chậu hoa về nhà bày chơi. Buồn gì buồn hơn.

Là nỗi buồn trong những ngày ngồi ăn ở HCM, Nha Trang, Đà Lạt. Cứ năm phút là có một người vào mời mua vé số. Gầy gò, ốm yếu, mặt khô cằn dãi dầu sương gió. Mỗi tấm vé số tới 10 k. Nhiều người bán vì nhiều người mua. Mua những ảo tưởng mơ hồ. Buồn gì buồn hơn.

Là nỗi buồn trong một buổi tối ngồi ở chợ Đà Lạt. Một anh nghệ sĩ ngồi viết chữ ở vỉa hè. Một bức tranh chữ 80 K. Đang viết dở thì có tiếng còi xe, rồi công an đuổi. Nghệ sĩ chạy dạt vào một góc chợ. Buồn thật là buồn.

Dòng đời này đục ngầu, tìm đâu ra dòng nào trong ? Cố gắng len ra khỏi những bon chen đó còn không được, lẽ nào lại cố chìm nghỉm vào trong.

Bao giờ em lấy chồng ?

Chừng nào em tìm đủ dũng khí để lội xuống cái dòng nước đục ngầu kia, thì lúc đó sẽ tính tiếp. Mà nếu yêu ai đến mức đủ dũng khí để lội xuống dòng nước đục ngầu ấy, thì lẽ nào em lại nỡ kéo người ta xuống chung.

Hai dòng nước đục, chọn dòng bớt đục hơn sao ? Nếu đã đục từa tựa như nhau, thì việc gì phải cố mà chui sang dòng khác bớt hơn một chút ?
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Khi tâm trạng con người đang buồn thì dù đi đến nơi đâu cũng đều cảm giác buồn thì phải ... [;)]

Vừa đi chơi về chắc là mệt lắm ha, hôm nào show ảnh cho coi dzí nha bà hihi...[:D]

Cố lên hén !!! [:)]
Đăng nhập để trả lời
0
Ảnh xấu  mù í mà :D
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Hôm nay, lại ở nhà một mình

Chẳng biết tại sao, tự nhiên, tim lại đau đến thế. Như một lời nguyền, biết rằng vô vọng, biết rằng chẳng mang lại bất kỳ kết quả nào, sao vẫn cố mù quáng đâm đầu vào.

Điều hoà lạnh ngắt. Tâm trạng buồn.

Lại thèm ngủ. Thèm ngủ một giấc thật dài, không tỉnh giấc, không phải bon chen giữa dòng đời.

Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau.

Những ai cần ta?
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Buồn nẫu ruột.

Căn bệnh trầm kha tưởng chừng đã khỏi, ngờ đâu lại bắt đầu manh nha. Sao lại thế? Tại sao cứ đi từ sai lầm này tới sai lầm khác.

Lại thấy mọi sự trước mắt trở nên mịt mờ.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Mớ lùng bùng này bao giờ mới hết.

Làm cách nào để có thể quét sạch những rối rắm trong lòng tôi. Ảo tưởng xa vời, cứ mông lung thế này chỉ làm khổ người, khổ mình. Con người, có mấy ai thoát khỏi những muộn phiền rắc rối.

Tôi và bạn, không có gì ngạc nhiên cả khi thân nhau đến thế. Câu nói thường xuyên của bạn là " T biết C rồi mà" Đương nhiên tôi biết, và nhiều khi, tôi còn biết cả những điều mà bạn không biết. Bởi cả tôi và bạn đều giống nhau, đều là những kẻ hay thích suy nghĩ, thích mổ xẻ cặn kẽ từng vấn đề, hay quá lo lắng, hay tự đặt mình vào vị trí của người khác, cố tìm ra một phương thức thật sự hoàn hảo cho bất kỳ vấn đề nào. Điều đó làm chỉ tổ làm khổ mình, khổ người, chứ nào có hay ho gì.

Tôi ước mong, có thể một lần nào đó, tôi thôi không lo lắng, thôi không suy nghĩ, có thể sống một cách tự do thoải mái, có thể tự nhủ với mình, đừng nghĩ tới ngày mai nữa, có được không. Tiếc thay, cái lý trí cứng rắn của tôi có bao giờ ngừng lại.

Nếu anh yêu em một chút, em sẽ yêu anh cả đời. Chỉ là nếu mà thôi.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Tôi tự giận mình không đủ lý trí, nhưng cũng không dám như con thiêu thân. Lửa đỏ bừng bừng phía trước, biết lao vào là sẽ chết, nhưng vẫn cứ đứng đó, vương vấn, quyến luyến không chịu rời đi. Thà là con thiêu thân lao vào lửa đỏ, một phút huy hoàng rồi vụt tắt, hay rời khỏi nơi đó, vĩnh viễn không quay lại, như thế có phải hơn không.

Lí trí không ngừng nói, phải rời khỏi nơi đó, phải tránh xa, phải diệt sạch những tâm ma trong lòng. Nhưng con tim thì không ngừng bào chữa, níu kéo, chỉ nán lại một chút, chỉ một chút mà thôi.

Nhớ đọc thấy một câu nào đó, nếu còn yêu nhau thì xin đừng quay đầu lai. Nhưng cứ đứng trước lửa đỏ mà suy ngẫm, mà níu kéo, thì đến tận cùng cũng đâu được cái gị

Thà đừng bao giờ gặp nhau, cũng thà đừng quen nhau. Sao vốn là hai người xa lạ, lại không thể thảnh thơi đi qua nhau như hai người xa lạ.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Thương một người cũng như đánh rơi một giọt nước mắt
Quyền quyết định đã thuộc về những hạt cát
Nơi tiếp nhận giọt nước mắt buồn kia
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Ai cấm được lòng người đổi thay.

Coi như cắt đứt, tâm ma diệt, đằng nào cũng chẳng đi tới đâu, càng sớm đứt càng đỡ đau khổ.

Cùng lắm thì cũng chỉ ba năm nữa mà thôi.

Cứ đau lòng đi nhé.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Có phải vì mình luôn được nuông chiều, nên khi gặp gì thất ý, mình lại không muốn làm gì cả ???

Hồi nhỏ ở nhà thì ông bà cha mẹ luôn cưng chiều, hơi thất ý một chút chỉ cần lăn ra khóc, ấy thế là được.

Lớn lên thì gặp bạn, dù nói gì đi chăng nữa, thì cũng phải công nhận, là bạn chiều mình sinh hư. Cần gì cũng thế, là ngang ngược đòi hỏi, không được thì giận dỗi khóc lóc, cho đến khi được mới thôi. Dù bạn nói rằng, có khả năng thì bạn sẽ giúp, nhưng hình như, đâu có gì là bạn không làm được??? Cho nên cũng quen cái thói ngang ngược đòi hỏi rồi. Ngang ngược vô lý đến mức, khi bạn có bạn gái, nhất định đòi hỏi, rằng, nói chuyện gì thì nói, không bao giờ được nhắc tới bạn gái của bạn. Ích kỷ thế đấy, thế mà bạn vẫn chịu được, chỉ tổ nuông chiều sinh hư.

Nên bây giờ gặp chuyện không như ý, lại chìm vào cảm giác đau khổ. Hoá ra trên đời này, không phải ai cũng sẵn sàng giúp mình, không phải ai cũng coi trọng mình. Vui thật, cứ tưởng người ta thích mình, hoá ra người ta đang tìm mọi cách để đẩy mình ra xa. Vui thật, cứ nghĩ là mình giỏi lắm, hoá ra sếp đang tính đá mình đi như vứt một miếng giẻ rách.

Không phải lòng người bạc bẽo, mà cuộc đời này vốn nó như thế. Chỉ có mình cứ ngơ ngẩn mơ hồ mà thôi.

Tồn tại trên cuộc đời này, vốn là một điều rất đau khổ.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Tính ra mình cũng chỉ là một kẻ yếu ớt, thất bại.

Một năm làm việc khổ sở cực nhọc, cuối cùng, nhận lại được là một lá "hưu thư"

Vẫn biết rằng, phải làm sao để tâm vô sở cầu, sao nhiều lúc vẫn ngây ngô quan thiết??? Ở trên đời này, thật không nên chân ái, vì số mệnh của mình, rốt cuộc cũng chỉ tay trắng hoàn tay trắng.

Đã ba mươi tuổi, rốt cuộc, trong tay không có bất kỳ một thứ gì. Đã dặn lòng mình không mong cầu, sao vẫn phải đau lòng vì một con người như thế.

Cuộc đời là một chuyến tàu, đến giờ đến phút tất phải rời ga. Không phải lưu luyến gì nơi ấy, chỉ là, thấy lòng người bạc bẽo, lại đau không chịu nổi.

Tâm ý một năm qua như đổ sông đổ bể. Tiếc, là tiếc công mình đã một mực lo lắng chăm sóc một kẻ không đáng gì.

Thôi thì cũng là số mệnh đã an bài thôi.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Già Cơ - Ách Rô - Tám Cơ

Lời Giải Đoán


   
Bổn Mạng: Quẻ này là quẻ thuận lợi về tin tức, giấy tờ, thư tín, lời hứa hẹn, cho nên mọi việc mong cầu về các vấn đề này đều được như ý nguyện. Tuy nhiên, điều quan trọng bạn cần phải nhớ là phải lấy uy tín làm đầu, thực hiện đúng theo hợp đồng, giao kết, không nên sai hẹn, bội ước, thất hứa sẽ có hậu quả không tốt về sau. Ngoài ra, trong công việc hoặc trong vấn đề hợp tác làm ăn, tuy đã thân quen hoặc có tình cảm sâu nặng, nhưng bạn cũng cần phải có văn tự giấy tờ rõ ràng, nếu không bạn sẽ bị phiền toái về sau.

Tài Lộc: Có tin tức về tiền bạc hoặc được tin giúp đỡ của quý nhân. Nếu có người mời hợp tác thì bạn nên nhanh chóng nhận lời không nên chần chừ, cũng không nên chê các món lợi nhỏ, sẽ có lợi lộc tự nhiên đưa đến. Mọi vấn đề về tiền bạc nên giải quyết một cách sòng phẳng và đúng hẹn, bạn nên dùng tình cảm và uy tín sẽ thành công. Tóm lại, mọi việc mong cầu hoặc chờ đợi tin tức về tiền bạc của bạn về phương diện làm ăn đều may mắn thuận lợi.

Gia Đạo: Bạn nhận được thư từ hoặc tin tức tốt đẹp ở xa về chuyện tiền bạc, công việc làm ăn. Trong nhà, nếu có tiệc tùng, đình đám hoặc có cuộc đi xa, du lịch thì cũng nên kết thúc nhanh chóng, không nên kéo dài sẽ gây ra nhiều phiền toái không tốt. Có sự thu dọn, sắp xếp lại đồ đạc, hoặc nhận được tin tức thay đổi nơi ăn chốn ở của người thân. Nếu đã hứa hẹn, nên có sự giúp đỡ cho người thân về tiền bạc hoặc cho vay mượn, không nên quá tính toán. Nếu bạn là người chưa lập gia đình, quẻ này cho thấy tình duyên của bạn tốt đẹp và may mắn, vợ chồng ý hợp tâm đầu, đời sống vợ chồng yên ổn vững bền.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Không biết vì lẽ gì, mà không đi nổi qua nhau.

Giống như lý trí từng kêu gào, bỏ qua, mặc kệ, rời xa, ta lẽ ra phải hoàn toàn xoá bỏ người ấy khỏi tâm trí mình. Có điều, ta vẫn không làm nổi.

Có phải bởi vì, ta không có một chút phân lượng nào trong tim người ấy, nên ta vẫn không thể bỏ được.

Hư vinh nặng đến như vậy sao.

Bỏ không nổi sao?

Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Bảo rằng mình không buồn, hoá ra cũng không đúng. Khi nhìn list friend trống trơn không một ngươi online, mình mới biết rằng, hoá ra mình cô đơn thật.
Một mình không cô đơn, yêu một người nên mới cô đơn. Mình đã cố gắng tự nói với mình rằng, không thể, không bao giờ, nhưng hình như điều đó mới là không thể.

Mình không từ chối. Có lẽ, mình cần một sự thay đổi.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Em sẽ chờ anh, có được không ?
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 » »»