103 trả lời, 24.438 lượt xem —
Trang 4 / 4
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 515
Điểm thưởng : 0
Từ: 01.01.2006
Trạng thái: offline
Sáng, trời đổ mưa phùn. Hơi se se lạnh. Lôi áo sơ mi ra mặc, vui mừng khi thấy nó không bị chật căng. Hoá ra mấy ngày tết ăn mỳ gói cũng có cái tốt của nó, tốt nhất là giảm được chút cân.
Sếp đi công tác, đây là ngày thứ hai yên bình nhất trong những ngày từng làm tky. Đau đầu quá, có lẽ do trở giời. Đau đến mức đọc truyện cũng không thấy vui.
Lại cãi nhau với bạn vì một chuyện không đâu. Thấy mình bị giỡn như con ngốc. Đau lòng. Lại có một người mà mỗi cử động đều làm ta thấy đau lòng. Con thiêu thân lúc nào cũng hăm hở lao mình vào lửa, là sao.
Bông hoa cắm trên bàn đã gần tàn, nhưng lười không muốn bỏ đi. Không còn đẹp, nhưng vì lười, vì một cái gì đó quen thuộc yên ổn, nên không đành bỏ nó đi.
Sáng dậy bói thử một quẻ, hình như bạn ấy lại cãi nhau với bồ thì phải. Tội nghiệp. Nhưng lòng mình đã sạch không, đã không còn chút lưu luyến với bạn ấy.
Ngoài cửa sổ, nắng đã lên. Những toà nhà ẩn hiện xa xa.
Nắng qua một khung kính, chỉ thấy chói ngời rạng rỡ. Có phải yêu người ở xa cũng vậy? Có phải vì thế mà tình đẹp?
Ngày anh về, sẽ như thế nào?
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 515
Điểm thưởng : 0
Từ: 01.01.2006
Trạng thái: offline
Sáng ngày ra, trời nắng chói chang. Đầu ngày mà công việc đã không ra sao cả. Lại không làm tròn trách nhiệm, lại bị sếp mắng. Mối quan hệ giữa mình và sếp cứ trục trặc. Không hiểu vì sao, nhưng mình luôn lúng túng trong mọi việc, như một con ngớ ngẩn. Không thể dò nổi ý sếp
Mệt mỏi. Không biết mình đang làm cái gì nữa.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 515
Điểm thưởng : 0
Từ: 01.01.2006
Trạng thái: offline
Mệt mỏi, buồn chán, khó chịu.
Cảm thấy người mình đang dần dần thối rữa.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 515
Điểm thưởng : 0
Từ: 01.01.2006
Trạng thái: offline
Con mèo nằm cạnh em, sờ vào mềm mại đáng yêu.
Cả ngày hôm nay, em chìm trong trạng thái buồn rầu. Kể từ khi người ấy gọi em, thì em đã biết, em không thể quay đầu lại được nữa rồi. Giống như có một sợi dây vô hình níu chặt, hình như cả em, cả người ấy, hai người bọn em không có cách nào rũ bỏ cho được.
Người ấy chi phối bản thân em quá nhiều, nhiều đến mức em không còn cách nào khác. Và đau khổ nhất, là chính người ấy cũng biết người ấy có vị trí như thế nào trong tim em, trong khi em vô phương hiểu rõ.
Em có vị trí như thế nào trong tim người ấy.
Mà cũng để làm gì, khi mà rốt cuộc chúng em cũng không thể đi đến đâu.
Từ bỏ sao lại khó khăn đến như vậy???
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 515
Điểm thưởng : 0
Từ: 01.01.2006
Trạng thái: offline
Dẫu có nghĩ hàng trăm lần, thì cũng có một chút ánh sáng nào ở cuối con đường.
Thế thì tôi phải làm thế nào? Biết là vô ích, sao vẫn mơ mơ hồ hồ, cố tình níu kéo???? Biết rốt cuộc chẳng đi đến đây, sao vẫn vọng tưởng
Chẳng lẽ ta cứ khổ khổ sở khở như vậy sao?
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 828
Điểm thưởng : 0
Từ: 08.12.2008
Trạng thái: offline
Em à! Nhiều khi cái mình đang có, cứ nghĩ nếu từ bỏ sẽ rất đau, sẽ thật khó để làm được. Nhưng hãy thử xem, thử refresh lại mình xem sao, chưa biết chừng cái điều mà mình cho là sẽ rất đau ấy lại chính là sự khởi đầu cho những điều tốt đẹp hơn, ngọt ngào hơn đấy.
Chúc chuồn chuồn thân yêu của chị mạnh mẽ nhiều hơn em nhé!
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 515
Điểm thưởng : 0
Từ: 01.01.2006
Trạng thái: offline
Em cố thử nghe lời chị HT, nhưng hình như không thể được.
Tối ngủ sớm, cả ngày mệt mỏi khó chịu, nên đêm lại gặp một cơn ác mộng khủng khiếp. Trong mơ, mình khổ sở, bất lực, không biết phải làm thế nào cho phải. Sợ đến run rẩy cả người.
Gặp một chuyện không như ý, lập tức rơi vào cảm giác bất lực, muốn trốn tránh, muốn ngủ để quên tất cả. Có phải bản thân mình tệ hại đến mức đó không????
Mệt mỏi khôn cùng.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 515
Điểm thưởng : 0
Từ: 01.01.2006
Trạng thái: offline
#98 —
28.04.2010 03:56
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-28 16:27:34Tần Anh>
Đôi khi, dẫu có cố gắng đến đâu, người ta cũng không thể tìm ra phương thức giải quyết cho mọi vấn đề. Con người là một giống vật tham lam, vẫn biết rằng nó chẳng mang lại gì cả, nhưng vẫn không ngừng truy cầu.
Tôi biết là tôi không có bất kỳ điều gì có thể dựa dẫm vào, tôi biết, dù đã tìm mọi cách, tôi vẫn không tìm ra phương thức giải quyết cho vấn đề đó. Nhưng không hiểu sao, khi vấn đề đó tự giải quyết theo cách mà tôi cho là khả thi nhất, tôi lại thấy buồn rầu hụt hẫng. Trong bảy tỷ người ấy, tại sao chỉ có mình tôi không ngừng vấp hết lần này đến lần khác, đã cố đứng dậy bao nhiêu lần mà vẫn không có cách nào an lành đi tiếp cho được.
Con người, đâu thể sống vô cảm với nhau. Tôi đã cố gắng sống vô cảm, cố gắng lưu giữ những tình cảm trong tim theo cách ít nhất có thể, sao vẫn khổ sở như thế.
Muốn giữ lòng được trong như nước, nhưng sao vẫn tự mình làm khổ mình.
Đã dặn lòng không mong cầu, sao vẫn mong cầu ?
Một ngày viết nhật ký hai lần, đúng là khùng. Nhưng làm thế nào được???? Làm cách nào để có thể rũ bỏ sạch những muộn phiền trong tim ta
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
★
★
★
★
★
0
Số bài : 14
Điểm thưởng : 0
Từ: 17.10.2010
Trạng thái: offline
ngày...tháng...năm...
Một cánh đồng bát ngát xanh,một làn gió thoảng qua mang theo mùi mạ non,những tia ban mai rọi khắp,một đàn cò trắng đang nhởn nhơ bắt cá dưới làn nước trong veo,...khung cảnh hiện lên trước mắt tôi nhưng một bức tranh cổ tích.Và thoang thoảng đâu đây một hương vị rất quen thuộc:cánh gà chiên bơ!Mùi thơm ấy càng lúc càng mạnh.Mạnh đến nỗi làm bụng tôi thấy cồn cào và cái cảnh đẹp như cổ tích ấy bỗng dưng biến mất.Và...mẹ xuất hiện."Dậy ăn sáng đi con"_mẹ bảo.Tôi kéo tấm chăn trùm lên đầu,cuộn một vòng như một con nhộng đang kéo kén.Mẹ bảo:"con không đi học à?sáu giờ rưởi rồi đó".Tôi đạp tung chăn,dụi mắt,phóng như bay ra ngoài.Tôi đánh răng sột soạt vài cái(đảm bảo đủ sạch) rồi chạy nhanh qua bếp ăn sáng.Tôi ăn nhanh đến dường như muốn nuốt trọng.Và...chuyện gì đến sẽ đến.Tôi bị ngẹn.Mẹ bảo:"ăn từ từ thôi,mới có sáu giờ thôi".Vậy là hiểu luôn rồi.Mẹ cố ý nói sai giờ để tôi tưởng đã trể học mà bò dậy.Than ôi,tôi đã bị dụ không biết bao nhiêu lần mà vẫn bị mắc lừa.Hihi nhưng chỉ có cách này là hiệu quả nhất mỗi khi tôi lười thôi.Tôi bước ra khỏi nhà,những tia nắng ban mai như đang vờn nhẹ trên những bông hoa vừa hé nở.Một làn gió se lạnh thổi qua làm chiếc áo dài tung bay và một ngày mới bắt đầu.Tôi đến trường với một tâm trạng rộn rã của những ngày cuối năm học.
Vừa bước vào lớp,tui đã bị tụi bạn tấn công không kịp trở tay(tôi nghĩ bọn nó đã phục kích từ trước).Cả bọn xông vào,đứa tấn công phía trên,đứa tấn công phía dưới,đứa đằng trước,đứa đằng sau... làm tôi nhột không thể nào chịu nỗi.Trong mấy cái trò con nít này thì tôi sợ nhất là bị "cù lét".Nhột hết biết.Vậy mà cứ cách hai ba ngày là tụi nó lại "dở chiêu" hành hạ tôi.Mà ngộ lắm,không bị tụi nó cù lét thì lại buồn.Tôi cũng không sao hiểu nỗi nữa.Mãi một lúc sau tôi mới thoát khỏi tay bọn nó.Tôi thở phào nhẹ nhõm (dù đang rất mệt).Tôi đưa mắt lườm từng đứa.Đứa nào cũng đang ngồi cười đắt chí.Hãy đợi đấy,sẽ biết tay ta...
giờ có việc rồi,rảnh viết tiếp...
Ngoảnh nhìn cuộc đời như giấc mộng
Được_mất,bại_thành hóa hư không
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 515
Điểm thưởng : 0
Từ: 01.01.2006
Trạng thái: offline
Mấy hôm trước, vì một câu nói, mơ mơ hồ hồ, trằn trọc cả đêm, ngủ chẳng yên giấc.
Lại mấy hôm trước, uống một chén rượu, mới có thể ngủ mê mệt suốt một đêm dài.
Tưởng rằng lòng tĩnh lặng như nước, ai ngờ chỉ vì một câu nói vu vơ, mà tham luyến, mà tưởng niệm, mà mong cầu hy vọng, hệt như bóng trăng nơi đáy nước, nhìn qua thì đẹp, mà cũng chỉ là hư không.
" Những mắt cạn cũng tưởng rằng sâu chứa
Những tim không ma tưởng tượng tràn đầy
Muôn ngàn lời tìm kế dõi sương mây
Dấn thân mãi để kiếm trời dưới đất "
Hơn ba mươi tuổi rồi, sao mãi ngây ngô như thuở còn thơ ấu, đâu phải chưa trải qua chuyện gì, lẽ ra phải sớm thoái chí nản lòng, sao mãi còn ảo tưởng như vậy.
Người nào nặng tình, người đó sẽ khổ. Vẫn biết, chỉ cần ba năm, thì cái gì cũng qua được hết. Có điều, ta có thể trải qua được mấy cái ba năm nữa, tịch mịch ấy, ta có thể chịu được bao lâu nữa.
Biết là không thể, mà mãi trầm mê.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 515
Điểm thưởng : 0
Từ: 01.01.2006
Trạng thái: offline
Tự hứa sẽ viết một bài giới thiệu về Kỵ sĩ không đầu, nhưng không biết phải bắt đầu như thế nào. Cuốn sách trên mạng chỉ mới tới chương 77, chưa đủ, nếu giới thiệu thì bạn đọc cũng không có nguyên tác phẩm để đọc.
Nhưng không hiểu sao, câu truyện ấy vẫn ám ảnh mình suốt bao nhiêu năm,
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 515
Điểm thưởng : 0
Từ: 01.01.2006
Trạng thái: offline
Lâu lắm rồi lại thấy buồn như thế này.
Cứ cảm thấy mình vô cùng có lỗi, lương tâm vô cùng cắn rứt. Buồn vô cùng. Tại sao cứ dễ sai những thứ đơn giản như thế nhỉ.
Trời đã ấm dần lên. Một buổi trưa nào đó, đi làm về, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời trong vắt, đột nhiên cảm thấy, trời đất mới đẹp làm sao, trong khi mình mới u ám làm sao. Lý trí đã bảo rằng như thế là tốt, như thế là đúng, vì sao cứ mơ màng ảo tưởng, cứ mong cầu một phép lạ. Mọi thứ nằm trong tay mình, đúng thế, bản thân mình không thể làm được, sao rồi lại cứ mơ.
Tựa như vốc một nắm cát trong tay, cho dù nắm chặt, cho dù chẳng làm gì cả, cát vẫn từ từ chảy hết. Biết vậy, sao vẫn vốc cát, rồi ngơ ngác nhìn nó chảy hết dần.
Tự nhủ rằng, không có cũng chẳng sao, mà sao đau lòng tới như vậy ?
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 515
Điểm thưởng : 0
Từ: 01.01.2006
Trạng thái: offline
Mấy hôm nay bận tới mức không mở mắt ra được, ngày nào cũng mệt bã người, mệt tới mức h về nhà chẳng muốn làm gì cả, xem film đọc truyện cũng chẳng thấy hứng thú.
Có những thất vọng cứ chồng chất lên theo thời gian.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 515
Điểm thưởng : 0
Từ: 01.01.2006
Trạng thái: offline
Lâu lắm rồi mới lại có cái cảm giác chán chường tuyệt vọng như thế này. Chán không muốn làm bất kỳ việc gì cả. Chán vì sự tồn tại vô nghĩa của mình trên đời này.
Xung quanh tối tăm mù mịt. Đời vô nghĩa quá. Biết làm gì bây giờ ? Không ngờ mình yếu ớt tới mức không thể chịu nổi dẫu chỉ những tác động nhỏ. Sao tôi lại có mặt trên đời này. Sao lại như thế chứ ???? Tôi không hiểu đời vùi dập nhau để làm cái gì, đầy ải lẫn nhau để làm gì ????
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
★
★
★
★
★
0