THU BUỒN
Thu về hiu quạnh cả hồn tôi
Thơ-thẩn nghe như nghẹn cả lời
Một thuở ly-hương không trở lại
Dăm thời chuyển thế đã xa-xôi
Đêm về sương lạnh rơi không dứt
Sáng đến vàng bay rụng tả-tơi
Dấn bước tha hương người lữ-khách
Nhìn đời bao nỗi cảnh đầy vơi.
Rdinh
Xa phương- lợi thế- ước mơ tôi
Quanh quẩn quê hương kiết cả đời
Muốn lượn trời cao mà chẳng đặng
Mãi rơi đất thấp ngẫm buông trôi
Cuộc đời gian khó lòng dai dứt
Kiếp- sống thê lương dạ rối bời!
Nếu được một lần xin khắc cốt
Mang tiền xây dựng khắp quê tôi!!!
Thu Giang

![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
[sm=hugs.gif].






