Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thơ dangphuong

398 trả lời, 41.492 lượt xem — Trang 1 / 14
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-13 16:47:09dangphuong>
Dù có thế nào...

Tôi với bạn dù quen hay lạ...
Có hề chi chung một câu thơ.
Đời phiêu bạt...năm dài tháng hạ..
Trăng lung linh và mây vẩn vơ.

Tôi với bạn dù đời hay đạo.. .
Có hề chi chung một niềm tin .
Dẫu cuộc đời còn nhiều giông bão...
Con đường xưa như vẫn còn in.


Tôi với bạn..dù thù hay bạn...
Có hề chi...chung một chuyến tầu.
Ngàn con sóng dữ trong hoạn nạn...
Bạn về đâu..tôi sẽ đến đâu..?

Tôi với bạn ...còn hay đã mất...
Cõi vô thường mây tụ rồi tan.
Thân xác cũng chỉ là bụi đất...
Hồn lênh đênh giấc mộng đã tàn.

dangphuong

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-13 16:47:39dangphuong>
Lạc loài...

Trần gian lắm nỗi muộn phiền.
Riêng chung chi để đảo điên một đời.
Mộng thì như cánh chim trời...
Mà vai gánh nặng nụ cười của ai...?

Nên hồng trần vẫn lạc loài...
Mưa chiều nắng hạ sương mai còn nhiều.
Đường về chiếc bóng liêu xiêu...
Hồn non nước cũng tiêu điều tháng năm.

dangphuong
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-13 16:48:08dangphuong>
Thần tượng sụp đổ..

Thật thất vọng khi thần tượng sụp đổ...
Và rất buồn vì quá ngu ngơ.
Bao nhiêu năm lòng vẫn tôn thờ...
Một hình bóng câu thơ hoa mỹ.

Như một món đồ được gói kỹ...
Trong lụa đào có tẩm mùi hương.
Thoáng xa xa huyễn hoặc mù sương...
Gió bay đi ... trần trụi luống cuống.

Thật thất vọng khi thần tượng đổ xuống...
Mặt đường bụi lấm nhạt chân dung.
Quay mặt đi còn thấy ngại ngùng....
Bao ngậm ngùi thở dài trong gió.

Như một chuyện cổ tích tuổi nhỏ....
Sống trong mơ với giấc mộng lành.
Chạm tay vào...chợt thấy mong manh....
Từng mảng rụng vỡ ...đời trần tục.

Có buồn không..khi rơi xuống vực....
Bên trời còn nghe tiếng gió reo.
Mặt hồ thu nước vẫn trong veo...
Mà trăng dưới đáy hồ.. đã vỡ.

dangphuong
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-13 16:48:31dangphuong>
Người yêu dấu ơi..

Người yêu dấu ơi..xin giã từ,
Cuộc tình như chiếc lá mùa thu.
Rơi nhẹ vào hồn như tiếng nhạc,
Theo gió mang về chút tương tư!

Giòng sông hờ hững trôi về đâu?
Mùa thu nào cũng vẫn thu sầu!
Một chiếc lá lao đao trong gió..
Rơi xuống hồn tôi..rơi rất sâu.

Em xa vời mong manh giấc mộng,
Và lung linh như một vần thơ.
Thoáng qua đời tôi như chiếc bóng,
Đủ để tôi buồn tôi ... ngẩn ngơ!

Người yêu dấu ơi..thôi giã biệt...
Những ngày qua như nốt nhạc buồn..
Như giọt nước trong đôi mắt biếc!
Em chớp mắt làm chi cho giọt nước tuôn?
[/align] 
dangphuong
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-13 16:48:52dangphuong>
Bụi hồng...

Làm sao giũ sạch bụi hồng...
Làm sao nhẹ gánh tang bồng trần gian?
Trên sông một chiếc thuyền nan...
Nhấp nhô làm ánh trăng tan mất rồi!

dangphuong
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-03-09 15:42:59dangphuong>
Tắm đêm..



[/align] 
Khói bia bọt trắng xôn xao...
Em đi nhè nhẹ bước vào thơ tôi..
Bãi đêm..cơn sóng bồi hồi..
Chân mây hờ hững nửa đồi núi sông..

Chao ơi một chiếc lưng ong
Thoát y vóc ngọc nửa vòng băng trinh..
Cả trời đất cũng lặng thinh...
Ánh trăng non cũng vô tình qua đây!

dangphuong
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-13 16:49:41dangphuong>
Một viên đá sỏi..


Tôi có phải là tôi của hôm qua?
Những chuyện buồn vui đã quá xa...
Một mình tôi lủi thủi trên đường vắng..
Thấy cuộc đời như một giọt sương sa!

Một chiếc lá rời cành ..rơi trong gió
Một hạt bụi vừa rơi vào mắt tôi..
Có phải chia ly là thế đó..?
Như ai mới vừa cạn chén ..ly bôi...!!!

Ngày mai tôi sẽ như thế nào nhỉ..
Vẫn vui buồn với những ước mơ...?
Vẫn băn khoăn với những đợi chờ..
Và cứ thế không bao giờ ngừng nghỉ..

Có những khi..giật mình tự hỏi..
“Con đường này đưa tôi về đâu..?”
Có bao giờ có chuyện nhiệm mầu..
Cho tôi trở thành một viên đá sỏi..?

dangphuong



[/align] 
[/align]Viên sỏi không biết tơ vương..
Dù cho ngày tháng lót đường ai qua..
Dù cho nắng sớm chiều tà..
Thời gian dù có phôi pha cũng đành...!
dangphuong


[/align] 
[/align]Sỏi đá có biết đau không...
Có nhung có nhớ có trông có chờ?
Có bao giờ sỏi biết mơ..?
Hay nghìn năm sỏi vẫn trơ vơ bên đường...?
dangphuong
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-13 16:50:37dangphuong>
Hay là...

Hay là mình chia tay nhau
Để không còn vướng bận sầu cho nhau..
Hai mái tóc đã đổi màu..
Tình xưa đã mất khát khao bao giờ...?

Gặp nhau tuy thật tình cờ..
Nhưng xa nhau cũng ngẩn ngơ cả đời..
Đôi mắt và đôi môi cười
Đã làm say đắm một thời ...còn đâu..?

Hay là mình chia tay nhau..
Để không còn có giọt đau giọt sầu..
Dầu cho ..rồi có về đâu..
Thì nhung nhớ chỉ đêm thâu....rã rời..!

Thôi thì ..người đã xa người..
Thì tình yêu cũng đã vời cánh bay..
Cám ơn ai cuộc đời này..
Những ngày tháng cũ đắm say....một thời..
[/align] 
dangphuong
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-13 16:51:00dangphuong>
Đã xa rồi....

Em đã xa rồi..xa rất xa.
Quên đi hồ Springs nước mặn mà.
Có con chim màu đỏ ngơ ngác..
Nhìn em rồi bay đi thiết tha..

Em đã xa rồi..xa rất xa..
Quên đi Key West ..biển ngọc ngà..
Ai đã bồi hồi trên đất lạ...
Nhìn về thành phố Havana..?

Em đã xa tôi tận cuối trời..
Quên đi những lúc giữa biển khơi..
Con tàu lênh đênh trên sóng nước..
Bọt trắng lung linh dáng em cười..

Em đã xa tôi..xa thật rồi..
Bờ hồ chỉ còn lại một mình tôi..
Và một con chim màu nhung đỏ..
Ngơ ngác tìm..người đã xa xôi...!
[/align] 
dangphuong
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: dangphuong

Thần tượng sụp đổ..

Thật thất vọng khi thần tượng sụp đổ...
Và rất buồn vì quá ngu ngơ.
Bao nhiêu năm lòng vẫn tôn thờ...
Một hình bóng câu thơ hoa mỹ.

Như một món đồ được gói kỹ...
Trong lụa đào có tẩm mùi hương.
Thoáng xa xa huyễn hoặc mù sương...
Gió bay đi ... trần trụi luống cuống.

Thật thất vọng khi thần tượng đổ xuống...
Mặt đường bụi lấm nhạt chân dung.
Quay mặt đi còn thấy ngại ngùng....
Bao ngậm ngùi thở dài trong gió.

Như một chuyện cổ tích tuổi nhỏ....
Sống trong mơ với giấc mộng lành.
Chạm tay vào...chợt thấy mong manh....
Từng mảng rụng vỡ ...đời trần tục.

Có buồn không..khi rơi xuống vực....
Bên trời còn nghe tiếng gió reo.
Mặt hồ thu nước vẫn trong veo...
Mà trăng dưới đáy hồ.. đã vỡ.

dangphuong

sai lầm
ta đã sai lầm từ căn bản
yêu thơ ,yêu một tài hoa
rồi yêu một con người trần mắt thịt
hai phạm trù cách biệt quá xa
chuyện chàng Trương Chi còn đó
có lẻ ta đã quên
con tim đã ru ngủ tâm hồn
xác thân đã mạnh hơn lý trí ./.
võ thanh bình
Đăng nhập để trả lời
0





Dẫu một ngày ...

Tiếng hát nào ..đem đến ngọt ngào
Cho đời tôi chìm đắm lao đao
Bỗng trỗi đậy đắm say lần cuối
Em đến từ đâu...tự kiếp nào ...?

Tiếng ca còn mãi trong không gian
Vỗ về tôi giấc ngủ nồng nàn
Xa lắm ..bên bờ sông huyễn hoặc
Một góc trời một chiếc thuyền nan.

Tiếng hát nào ...đã đưa tôi về
Cánh rừng xưa ngọn suối đam mê
Sỏi đá đứng nhìn cũng ngơ ngẩn
Ánh trăng non...khép nép bên lề.

Tiếng ca ...gợi lại giấc mơ xưa
Một đời trôi nổi với nắng mưa
Áo trắng học trò...bay trong gió.
Nghiêng ngả hồn tôi...mộng đón đưa.

Tiếng hát nào.. đem đến thiết tha.
Cho đời còn thấy chút mặn mà
Dẫu một ngày ...đôi đường đôi ngả
Xin tiếng ca đừng có phôi pha...!!!
dp

📎 casi01
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-18 10:26:55Thuyen Trang>
Trích đoạn: binhkho

Trích đoạn: dangphuong

Thần tượng sụp đổ..

Thật thất vọng khi thần tượng sụp đổ...
Và rất buồn vì quá ngu ngơ.
Bao nhiêu năm lòng vẫn tôn thờ...
Một hình bóng câu thơ hoa mỹ.

Như một món đồ được gói kỹ...
Trong lụa đào có tẩm mùi hương.
Thoáng xa xa huyễn hoặc mù sương...
Gió bay đi ... trần trụi luống cuống.

Thật thất vọng khi thần tượng đổ xuống...
Mặt đường bụi lấm nhạt chân dung.
Quay mặt đi còn thấy ngại ngùng....
Bao ngậm ngùi thở dài trong gió.

Như một chuyện cổ tích tuổi nhỏ....
Sống trong mơ với giấc mộng lành.
Chạm tay vào...chợt thấy mong manh....
Từng mảng rụng vỡ ...đời trần tục.

Có buồn không..khi rơi xuống vực....
Bên trời còn nghe tiếng gió reo.
Mặt hồ thu nước vẫn trong veo...
Mà trăng dưới đáy hồ.. đã vỡ.

dangphuong

sai lầm
ta đã sai lầm từ căn bản
yêu thơ ,yêu một tài hoa
rồi yêu một con người trần mắt thịt
hai phạm trù cách biệt quá xa
chuyện chàng Trương Chi còn đó
có lẻ ta đã quên
con tim đã ru ngủ tâm hồn
xác thân đã mạnh hơn lý trí ./.



Bình Khô - Rượu Cạn

Bình khô , rượu cạn … trăng tàn
Hoang mang chẳng thấy dáng nàng ... với ta
Để mà thơ - họa đối , ca ...
... Tình đà ra lá , trổ hoa bốn mùa !

Trăng xưa ... một thuở tôn thờ
Hằng mơ bến nớ , bây giờ thuyền đâu ?
Để mình ta với mưa ngâu
Cơn sầu xuyên thấu , tim đau ... ngỡ ngàng !

Đêm loang ... duyên cũng lỡ làng
Sương tràn - lạnh , choáng ... dở dang tiếng đàn
Lang thang ... lệ đổ đôi hàng
Bình khô , rượu cạn ... sao nàng sang ngang ?!

Thuyen Trang
16 08 09

* Mến tặng bạn Binh Kho voi bạn dangphuong nha !
Đăng nhập để trả lời
0


Mong manh ...

Đời người mỏng tựa giấc chiêm bao.
Như gió thoảng qua ngọn trúc đào.
Nhan sắc phôi phai trong bão tố...
Công danh tàn rụi giữa ba đào.
Trăm năm tạo hoá ...ôi vương vấn...
Một kiếp phù sinh ...luống nghẹn ngào.
Hoa lá bên đường từng cánh rụng...
Bụi hồng...trần thế vẫn xôn xao ...!!!
dp
Đăng nhập để trả lời
0
Thanh Bình
 
Vạt nắng vừa ghé ngoài hiên
Đôi chim se sẻ luyên thuyên cành đào
Giọng cô gái nhỏ ngọt nào
Ngân nga khúc hát gọi chào nắng mai
 
Gió đưa thoang thoảng hương Lài
Hồn  tôi  mở  ngõ đón  ai...Thanh  Bình
CM
 
( Cm vào nhà chú đòi nợ nà... nhận Cm làm trò nhé , theo chú DangPhuong học Đường thơ nha... hihi..món nợ này khó trả quá hông chú..?..chúc chú an vui nhé. CM )
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: CỏMay

Thanh Bình
 
Vạt nắng vừa ghé ngoài hiên
Đôi chim se sẻ luyên thuyên cành đào
Giọng cô gái nhỏ ngọt nào
Ngân nga khúc hát gọi chào nắng mai
 
Gió đưa thoang thoảng hương Lài
Hồn  tôi  mở  ngõ đón  ai...Thanh  Bình
CM
 
( Cm vào nhà chú đòi nợ nà... nhận Cm làm trò nhé , theo chú DangPhuong học Đường thơ nha... hihi..món nợ này khó trả quá hông chú..?..chúc chú an vui nhé. CM )





Lá vàng chạm khẻ mái hiên
Ánh trăng khuya cũng ngó xiên má đào
Câu thơ ...nhẹ đến cõi nào
Lung linh trong gió rì rào tóc mai

Duyên xưa thơm ngát hoa lài
Nghiêng qua ...mái tóc bờ vai yên bình.
dp
Đăng nhập để trả lời
0
Chợt Nhớ
 
Chiều nghiêng mắt biếc môi cười
Ngày  đi  để  lại  cả  bầu  trời  mơ
Sương giăng đỉnh núi xa mờ
Liêu xiêu cánh gió sợi tơ vướng nhành
 
Đôi chim én lượn chao nhanh
Mỉm cười chợt nhớ  Trăng thanh thuở nào
CM
 
( Cm  ghé  vu vơ  vui chút nha chú DangPhuong , hổng có đòi nợ đâu...một món nợ khi đã được nói ra thì coi như nợ đã trả rồi... hihi... chúc chú  vui nhiều nhé.. CM )
Đăng nhập để trả lời
0

Vô vọng ...

Tôi viết tên em "Sao như Mộng"
Vì em mỏng như một làn sương
Quay cuồng ...múa vũ khúc nghê thường
Và đam mê xiêm y rơi xuống.

Tôi viết tên em "Sao như Mơ"
Vì em nhẹ như một sợi tơ
Rất mong manh và rất huyễn hoặc
Đã khiến hồn tôi say ngẩn ngơ.

Mơ mộng ..đi về bấy nhiêu thôi
Cũng đủ tương tư một kiếp rồi.
Sương khuya...giọt nào vừa chớm đọng...
Đã chập chùng vụn vỡ trong tôi...?

Tôi viết tên em "Sao như Mộng"
Trăng khuya đã tàn...khuất ngàn xa
Lênh đênh những cung sầu lạc lõng
Trôi trên dòng sông ... sóng mượt mà.

Tôi viết tên em "Sao như Mơ"
Đêm vội qua đi ...rất hững hờ.
Bước chân vội vã vô tình quá
Trong một không gian lặng như tờ...!
dp
Đăng nhập để trả lời
0


Khó quá..!

Có những điều không muốn nói ra.
Vì đời nhiều bão táp phong ba.
Đãi bôi mong gạt người chơn chất....
Khoác lác để lừa kẻ thiệt thà.
Lặng tiếng khó qua cơn loạn lạc...
Im hơi dễ thoát nạn can qua...?
Làm người ngay thẳng trong thiên hạ ...
Không lẽ đất trời cũng chắng tha...?
dp
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-30 16:02:40dangphuong>
Trích đoạn: CỏMay

Chợt Nhớ
 
Chiều nghiêng mắt biếc môi cười
Ngày  đi  để  lại  cả  bầu  trời  mơ
Sương giăng đỉnh núi xa mờ
Liêu xiêu cánh gió sợi tơ vướng nhành
 
Đôi chim én lượn chao nhanh
Mỉm cười chợt nhớ  Trăng thanh thuở nào
CM
 
( Cm  ghé  vu vơ  vui chút nha chú DangPhuong , hổng có đòi nợ đâu...một món nợ khi đã được nói ra thì coi như nợ đã trả rồi... hihi... chúc chú  vui nhiều nhé.. CM )





Người đi để lại nụ cười
Chiều nghiêng chênh chếch một trời mộng mơ
Sương rơi trăng cũng đã mờ
Chỉ còn ...chiếc lá chơ vơ trên nhành

Tháng ngày sao quá trôi nhanh
Còn đâu dáng ngọc tuổi xanh năm nào..!!!
dp

**** Cám ơn CM..
Chúc một ngày chúa nhựt vui vẻ ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-03 08:09:46Huyền Băng>




Mùa thu quên lãng ...

Hình như hơi thu vừa thấp thoáng.
Vài chiếc lá vàng đã vội bay.
Hương từ đâu ngào ngạt nơi này...
Bãng lãng bên cánh rừng côi cút.

Ngày tháng vẫn trôi qua vùn vụt...
Xoáy vào đời như một mũi tên.
Mà mùa thu dường như lãng quên...
Trong mắt môi còn nhiều luyến tiếc.

Đã đi đâu lá rừng xanh biếc...?
Vô tình làm dáng tà áo ai.
Lung linh một giọt nắng chảy dài...
Trôi theo một mùa thu vàng úa.

Chiều nay..dòng suối như dải lụa...
Chầm chậm ngang qua hai hàng mi.
Đong đưa làm ướt giọt tình si...
Cùng mùa thu rơi vào đôi mắt.

dp
r
📎 Thu01
Đăng nhập để trả lời
0

Trôi nổi ...

Kiếp người trôi nổi như mây trời.
Khi hợp khi tan...suốt một đời.
Xanh thẳm lửng lơ hạt nắng ấm..
Đen sầm u ám ...giọt mưa rơi.
Vực sâu nhìn xuống lòng ngần ngại.
Đỉnh núi trông lên dạ rối bời.
Dâu bể mấy ai chờ với đợi...
Mà sao giông tố vẫn không ngơi...?
dp
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-04 20:09:55dangphuong>






Em đi...

Tôi biết em đi không trở lại...
Mang theo nụ cười với đôi môi.
Về một phương trời nào hoang dại...
Để những ngày buồn lại cho tôi.

Tôi biết em đi không luyến tiếc...
Những ngày nồng ấm kế bên nhau.
Để lại cho tôi chăn gối chiếc...
Và nỗi quạnh hiu đến rất mau.

Tôi biết em đi không trở lại...
Quên mảnh vườn hoa lá lao xao.
Bước chân không có chút ngần ngại...
Ra khỏi đời ..như giấc chiêm bao.

Tôi biết em đi...là xa mãi...
Nhìn tôi đi ...lần cuối cùng thôi.
Để từ đây đầu ghềnh cuối bãi...
Chỉ mình tôi...và chỉ mình tôi...!
dp
📎 good_bye
Đăng nhập để trả lời
0


Giọt rượu trên môi ...

Rồi đêm nay tôi níu dĩ vãng...
Để môi em giọt rượu còn nồng.
Mái tóc mềm như một dòng sông...
Tôi chìm vào cuộc tình rất lạ.

Em ngang qua mỏng như nắng hạ.
Làm sao tôi níu được thời gian ...?
Giọt rượu kia... đong đưa nồng nàn.
Cho khát khao bờ môi ngây dại.

Rồi đêm nay ...tương lai dừng lại...
Nhìn ngây ngô giọt rượu vừa rơi.
Trong không gian lặng lẽ muôn đời...
Một điều gì như vừa tan vỡ.

Cửa dĩ vãng có còn rộng mở?
Cho tôi nhìn lần cuối nụ cười...
Và giọt rượu màu đỏ rất tươi.
Xin đọng lại...xin đừng rơi xuống...!
dp
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: dangphuong





Em đi...

Tôi biết em đi không trở lại...
Mang theo nụ cười với đôi môi.
Về một phương trời nào hoang dại...
Để những ngày buồn lại cho tôi.

Tôi biết em đi không luyến tiếc...
Những ngày nồng ấm kế bên nhau.
Để lại cho tôi chăn gối chiếc...
Và nỗi quạnh hiu đến rất mau.

Tôi biết em đi không trở lại...
Quên mảnh vườn hoa lá lao xao.
Bước chân không có chút ngần ngại...
Ra khỏi đời ..như giấc chiêm bao.

Tôi biết em đi...là xa mãi...
Nhìn tôi đi ...lần cuối cùng thôi.
Để từ đây đầu ghềnh cuối bãi...
Chỉ mình tôi...và chỉ mình tôi...!
dp


 
 
 
Em Đi
 
Em đi bỏ lại đường xưa
Buông lời đã  hứa .... như vừa đâu đây
Em đi bỏ lại thơ ngây
Tháng ngày thuở ấy … tình đày , anh say
 
Phương này , thu ... gió heo may
Cỏ lay trước ngõ ... bay bay , mây trời
Nổi trôi ... thân phận đơn côi
Xa xôi ... cứu rỗi , hình - ngồi đang coi ...
 
Thuyen Trang
05 09 09
 
* Tặng chú dangphuong của Cỏ May zí CM của chú dp nha !
 
Đăng nhập để trả lời
0


Gọi là cố nhân...


Mới đó mà đã thành cố nhân..!
Dù ta chưa gặp qua một lần.
Ngày tháng cũng trôi nhanh hờ hững...
Chỉ còn lại đôi chút tình thân...!

Những kỷ niệm...nhỏ xuống thành thơ...
Gom lại cũng vừa một giấc mơ.
Có mắt biếc ...môi mọng tình ái...
Và một chút nuối tiếc vu vơ...!

Xin ghé lại đây ....ở lại đây...!
Đừng như là gió...như là mây.
Xin cứ nồng nàn như giọt nắng...
Rơi xuống đời ...một thoáng thơ ngây...!!!

Bài thơ..ai sẽ đọc ngày mai..
Hay là ..sẽ chết trong tàn phai...?
Dù sao cũng xin được nhắn gửi...
Cố nhân...một lần trong mắt ai..!!!



Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: dangphuong


Gọi là cố nhân...


Mới đó mà đã thành cố nhân..!
Dù ta chưa gặp qua một lần.
Ngày tháng cũng trôi nhanh hờ hững...
Chỉ còn lại đôi chút tình thân...!

Những kỷ niệm...nhỏ xuống thành thơ...
Gom lại cũng vừa một giấc mơ.
Có mắt biếc ...môi mọng tình ái...
Và một chút nuối tiếc vu vơ...!

Xin ghé lại đây ....ở lại đây...!
Đừng như là gió...như là mây.
Xin cứ nồng nàn như giọt nắng...
Rơi xuống đời ...một thoáng thơ ngây...!!!

Bài thơ..ai sẽ đọc ngày mai..
Hay là ..sẽ chết trong tàn phai...?
Dù sao cũng xin được nhắn gửi...
Cố nhân...một lần trong mắt ai..!!!


Cố Nhân Trên Đất Khách

Đất lạ quê người ta gặp nhau
Niềm vui hòa với chút nỗi đau
Mười năm còn đọng ân tình cũ
Cứ ngỡ mình trong giấc chiêm bao

Nay đã cuối thu rồi em ơi
Chiếc lá sau cùng đã rụng rơi
Bấy chim thiên di rồi phương bắc
Mai em cũng rời Michigan rồi

Tôi cũng giã từ Chicago
Mang theo một chút mộng hải hồ
Mang mối tình sầu thời dĩ vãng
Thoáng nhớ hương xưa, nhớ hẹn hò

Đất trời đượm buồn sắc vàng thu
Đọng thành sương khói tỏa mặt hồ
Cuối phía chân trời mây xám đục
Lòng đơn se lạnh giữa hoang sơ.

Nghinh Nguyên

Hãy giữ tình yêu sống trong ta
Dẫu cho tình đời có phôi pha
Mỗi ngày góp nhặt niềm vui mới
Trái tim nhân ái mãi không già....
Đăng nhập để trả lời
0


Đành là thế...

Trời vẫn hai mùa nắng với mưa...
Dù cho có thích hay không ưa.
Mấy người trọn kiếp không thay đổi...
Bao kẻ cả đời chẳng đón đưa ...?
Sướng khổ tới lui nào kể xiết ...
Buồn vui đi đến biết sao vừa.
Mây tan rồi hợp đành là thế...
Sao vẫn u hoài nhớ chuyện xưa...!
dp


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-09 22:58:46dangphuong>





Mùa thu ngu ngơ...

Gần nhau chưa hết nụ cười...
Xa nhau xa cả một đời buồn chưa?
Mùa thu ...mùa của tiễn đưa.
Tiếng rơi của lá hương xưa gọi về.

Có ai đứng nép bên lề...
Đưa bàn tay hứng dầm dề mưa thu.
Mới hay vàng lá phù du...
Trăm năm rơi xuống cho ngu ngơ sầu.
dp


📎 MuaThu
Đăng nhập để trả lời
0
Sầu Ưu Vạn Nẻo Đường Tình
Đơn Côi Một Bóng Về Miền Vô Vi
Lặng Thầm Lần Hạt Từ Bi
Ru Hồn Tịnh Độ Giưã Trời Bơ Vơ ...!!!
Đăng nhập để trả lời
0


"CÂU" THƠ

Làm thơ cũng thú giống đi câu
Gặp mấy cô em giải chút sầu
Đầu lưỡi uốn cong lời cửa miệng
Lời văn xoay ngược chữ trong đầu
Khi may gặp vận bao là cá
Lúc rủi đến thời mất cả xâu
Hãy giữ cho ngay "cần câu" thẳng
Phao lòng rung động mới bền lâu
ntd


Cá cắn câu ...

Thơ viết khó hơn cá cắn câu
Nhiều khi còn khiến dạ ưu sầu
Một câu chẳng đặng vò mòn trán ..
Nửa chữ không ra nghĩ nát đầu
Thiên hạ văn chương bó một gánh
Bạn bè thi phú xách vài xâu
Còn ta có mỗi bài thơ mọn
Câu mãi trời ơi ...lâu quá lâu...!
dp
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»