BAO GIỜ
Em ơi! Gió thổi đồi non
Trăng treo đỉnh núi... lối mòn sải chân
Bao thu lá rụng đầy sân
Anh gom nhặt hết sưởi ân nghĩa nồng...
Duyên xưa nhạt dấu son hồng
Bao giờ tươi thắm đượm dòng hương hoa?
Tình yêu đậm nét thiết tha
Ví màu gấm vóc kiêu sa thuở thời!
Tơ lòng ai thắc rối bời
Rão tìm điểm tựa- cả đời lênh đênh?
Dõi tư bề ngước nhìn lên
Mây trời lồng lộng bồng bềnh sóng xanh
Trường niên trở giấc thâu canh
Bao giờ hạnh ngộ em- anh thỏa lòng?
Cho đời thắm sắc mai hồng
Cho hương trỗi mãi theo dòng thời gian!
-SD-
BAO GIỜ ANH HỠI
Bao giờ cho đến bao giờ
Làm sao ai biết lối mòn mòn chưa ?
Bây giờ gió gọi đong đưa
Bao giờ gió chở tình xưa qua đồi
Bây giờ tình đã lên ngôi
Bao giờ anh hỡi luân hồi đổi thay
Yêu anh sóng gió ngày ngày
Em đi chợ sớm sợ cay mắt về
Bao giờ anh hết còn chê
Cho em ở lại trăm bề sẻ chia
Cho đồi non ấm tình khuya
Đắp chăn thơ ngủ em dìa với anh...
Em nhớ nhá thâu canh anh đợi
Gió đông về đã gợi nồng yêu
Bao mùa tình trỗi sớm chiều
Bấy nhiêu mong đợi lắm điều đổi trao.
Đời đen đủi lệ trào khoé mắt
Tình éo le đã cắt tình ta
Đau thay, phận đỗi xót xa
Bao giờ cặp bến thuyền hoa rực hồng?
-LHM- SĨ ĐOAN
Chọc anh một chút cho thơ nó đổi màu dzui dzui chút nha anh...chọc rồi còn nheo nheo mắt nữa đó
Em cứ vô tư...