Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Mẹ và con.

77 trả lời, 8.411 lượt xem — Trang 2 / 3
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-18 17:18:07ngoncogiodua>
                                  Nổi niềm của cụ già ăn xin
 
 
Thoáng gặp bên dường, người ăn xin
Ánh mắt đục mờ,mất niềm tin  !
Giọng nhẹ, thiều thào như gió thoảng....
_'' Cô bác làm ơn xót thương tình''.
 
Tôi  mon men hỏi  thăm...
_''Cháu con đâu ?sống đời cơ khổ !
Để thân già lạc lõng bơ vơ ?''
Cụ lắc đầu...giọng sao nghèn nghẹn
_''chẳng có ai bóng xế nương nhờ..''!
 
_'' Lở ngày nào đau ốm, bệnh già?''
_''Viện dưỡng lão là nhà tôi đó ''
Cụ thầm thì..._''số tôi khốn khó..
Giờ còn đi  được ráng mà lo '' !!!

Không cháu con ,tuổi già đơn chiếc
Sức đã cùng hơi đã mòn hơi
Vẫn bôn ba giữa chốn chợ đời
Cầu xin chút lòng nhân ban bố...!
                 
               Than ôi...!
HOÀI mong_chỉ là ước mơ,
THƯƠNG yêu _tựa áng mây mờ lảng du

HOÀI_THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-18 17:21:58ngoncogiodua>
                     Ai mua sầu riêng  !
 
Lòng buồn thơ có vui đâu
Gánh hoài  cái gánh u sầu bán rao
Ai mua  buồn, tủi không nào !
Bán chi sầu thãm nghẹn ngào ai mua ??
 
Giữa dòng danh lợi  hơn, thua
Ta đi bán đả bao mùa đau thương
Đường trơn lắm nẻo đoạn trường
Chợ chiều tàn chợ chán chường làm sao
 
Sầu riêng oằn gánh nghẹn ngào
Chất chồng cay đắng ngấm vào tâm,can
Nắng chiều vài sợi chưa tan
Bóng hoàng hôn đã nhẹ nhàng ghé qua
 
Mái ấm con trẻ chờ cha
Chân mòn, gối mõi xót xa phận mình
Thời gian sao cứ vô tình
Để ta tiếc nuối ngoảnh nhìn phía sau
 
Qúa khứ một thời thương đau
Một thời tang tóc trắng màu vây quanh
Bánh xe luân hồi quay nhanh
Mười năm xây đắp cổ thành cô đơn
 
 
 
HOÀI mong_chỉ là ước mơ,
THƯƠNG yêu _tựa áng mây mờ lảng du

HOÀI_THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: ngoncogiodua

                     Ai mua sầu riêng  !
 
Lòng buồn thơ có vui đâu
Gánh hoài  cái gánh u sầu bán rao
Ai mua  buồn, tủi không nào !
Bán chi sầu thãm nghẹn ngào ai mua ??
 
Giữa dòng danh lợi  hơn, thua
Ta đi bán đả bao mùa đau thương
Đường trơn lắm nẻo đoạn trường
Chợ chiều tàn chợ chán chường làm sao
 
Sầu riêng oằn gánh nghẹn ngào
Chất chồng cay đắng ngấm vào tâm,can
Nắng chiều vài sợi chưa tan
Bóng hoàng hôn đã nhẹ nhàng ghé qua
 
Mái ấm con trẻ chờ cha
Chân mòn, gối mõi xót xa phận mình
Thời gian sao cứ vô tình
Để ta tiếc nuối ngoảnh nhìn phía sau
 
Qúa khứ một thời thương đau
Một thời tang tóc trắng màu vây quanh
Bánh xe luân hồi quay nhanh
Mười năm xây đắp cổ thành cô đơn
 
 
 





Ai...?

Với chị..., em... xót nỗi đau
Lòng buồn, dễ có, vui đâu, bao giờ
Thơ em, lời... đã nhạt mơ...
Mộng còn chi nữa, để... ngơ ngẩn sầu...?

Bán ai, cả nỗi cơ cầu...?
Dòng đời, lạnh lắm, duyên sâu, một người!
Đường trơn, tội! Trái tim côi...
Chợ chiều trôi nổi, miệng... đời thế gian...

Nắng chiều, đốt... cháy tâm can
Chất chồng vai nhỏ, vệt loang cuộc đời
Hoàng hôn, nhẹ, bóng buông lơi
Mình riêng lữ khách, hát lời... bơ vơ...

Thôi! Tim riêng, bớt... mong chờ...
Ấp ôm con trẻ, lời thơ.. đọng buồn...
Thời gian, điểm mái tóc suơng
Cũng đừng tiếc nữa..., dặm đường, trót qua...

Chị về, gọn... gói bôn ba...
Nghe lần mây trắng, mắt nhòa tóc tang
Bánh xe, luân... kiếp người sang
Em, mong xây đắp, mộng vàng, dẫu xưa...

lanh.ktq
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Gửi chị lời chúc mừng 20.10
Chúc chị vẫn luôn, như đã từng có...
 


📎 chi
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-17 17:47:18ngoncogiodua>
                       Tằm trả nợ dâu.
 
 
Kiếp tằm số mệnh phải buông tơ
Ăn lá dâu xanh, để đơị chờ
Rút ruột trả người công chăm sóc
Bằng cả cuôc đời ,không ước mơ
 
Ta nợ của người, một chữ tâm...
Bao năm đơn độc sống âm thầm !
Ta ngở chút đời còn sót lại
Ôm sầu lẻ bóng đến trăm năm !...
 
Người tặng cho ta niềm hi vọng
Hai tiếng mến thương ghi vào lòng...
Cất vào tim nhỏ, gìn giử kỹ
Tôn trọng, tình người... người biết không?!
 
Tằm trả cuộc đời,  không oán than
Ta tặng cho ai đờì lỡ làng !
Chỉ nhớ, không buồn, yêu trong mộng
Như tình CHỨC NỬ nhớ NGƯU LANG...
 
 
 
 
 
 
 
HOÀI mong_chỉ là ước mơ,
THƯƠNG yêu _tựa áng mây mờ lảng du

HOÀI_THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-18 17:10:17ngoncogiodua>
                                 Thân chào  chị QUỲNH MUỘI.
 
             Em  cảm ơn chị  đã tặng cho em  bài thơ hay và hình ảnh hiện thực  của những người  bất hạnh. Mong có ngày chị em của mình  co dịp được gặp nhau. Chúc chị và gia đình an lành , hạnh phúc
 
                                      NHÂN TÌNH ẤM LẠNH
 
Chung  quanh ta , quá nhiều  khg thể đếm
Những cuộc đời , nhìn thấy chỉ buồn thêm
Dùng chân tâm,và vòng tay nhân ái
Sẻ chia nhau chút nồng ấm nhân tình !
 
Bao nghịch cảnh, bao cuộc đờì  cơ nhỡ
Bao kẻ không nhà, lê la khắp nơi nơi !
Không biết bao nhiêu vòng tay nồng ấm áp
Chung vòng tay bảo bọc  chẵng nề hà...
 
Và nhiều lắm... những con người vô cảm!
Không động lòng, nhân  tâm đã rong chơi
Máu vẫn đỏ, mà tim thì  đen bạc...
Ai chết mặc ai,chẵng chút tình người!!!
 
Đây xã hội , với thiên hình vạn trạng
Và NHÂN TÌNH ÂM', LẠNH...vẫn chia hai
Em  chúc chị bao la tâm bác ái
Rộng vòng tay..ấm mãi đến vạn ngày
 
                                            Qua  những tấm hình em thật là xúc cảm, xin tặng chị QUYNH MUỘI bài thơ làm theo ngẩu hứng...Có nhiều sai sót, mong chi thông cảm nhé chị
 
                                             Thân ái
               
                                       Ngọn cỏ gió đùa
 
 
 
 
HOÀI mong_chỉ là ước mơ,
THƯƠNG yêu _tựa áng mây mờ lảng du

HOÀI_THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-25 12:56:08ngoncogiodua>
Bông hồngcài áo &lt; ngọn cỏ mến tặng anh LELONG54 bài thơ về mẹ, xin cám ơn anh đả tặng cỏ bài thơ hay

_Sắp đến rồi, ngày mười lăm tháng bảy
Đại lể VU LAN, báo hiếu sinh thành!
Tôi sẻ cài một bông hồng đỏ thắm !
Sung sướng cười! người biết tại sao không...?
_Tôi hạnh phúc, bên tình yêu của mẹ
Nên ngực cài hoa đỏ , áo bình yên!
Chốn trần gian, ta còn mẹ dịu hiền...
Dù tuổi hạc , sắp về nơi cỏi Phật !
_Ngực áo ai, cài hoa hồng màu trắng
Màu tang thương, mẹ yêu đã không còn!
Hồng bạch buồn, tưởng nhớ về từ mẫu
Khao khát nhìn , mẹ trường thọ !_thấy đâu...
_Ta mong nhìn, thấy vạn đóa hồng son!
Của tín nử, ngày rằm nơi thiền tự
Người nhìn ta, ta nhìn người cười mĩm...
Aó đỏ màu hoa thắm, dịu âu lo !
_Tôi cùng người, tâm khẩn nguyền BỒ TÁT
Ban ơn lành. cho mẹ được an khang!
Xin cơn gió_ thời gian say sưa ngủ
Lá vàng vui, mẹ sống thọ an bình!
HOÀI mong_chỉ là ước mơ,
THƯƠNG yêu _tựa áng mây mờ lảng du

HOÀI_THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
                                     Thơ buồn người đọc cũng sầu
                                     Chuyển tông, ta vẻ tranh màu thắm tươi.
                                     Thơ vui châm biếm cuộc đời
                                      Châm chích thế sự, lắm lời gian ngoa!
 
 
                               KHI CHỒNG LÀ... VUA!
 
Chồng là vua chúa thời nay
Vợ là tì nử, để sai hằng ngày!
Chồng là ông chủ rất tài
Chỉ tay năm ngón_Nằm dài  chờ cơm...
 
Vợ là cá vướng vào nơm
Bị chồng  xẻ thịt, chiên thơm mà dùng.
Chồng ví mình là anh hùng,
Phùng mang, trợn mắt, đùng đùng ra oai!
 
Vợ cam chịu kiếp đọa đày
Bị chồng ức hiếp, đắng cay nghẹn ngào!
Lúc vui,hò hẹn với đào
Khi buồn mắng vợ ào ào cho coi...
 
Lắm ông đánh vợ tã tơi,
Máu sao pha trộn giống nòi vũ phu!
Xem vợ mình như kẻ thù,
Thẵng tay đàn áp, ở tù  cũng vui!
 
Dám đâu. than khóc sụt sùi,
Cam thân bạc phuớc, ngậm ngùi, xót xa!
Chồng là thẩm phán  ở tòa
Vợ là tội phạm, khóc òa vì oan  !
 
Nhiều người là bạc tình lang,
Đèo bồng, để vợ khóc than, ghen hờn...
Biết thân, ôm gối cô đơn
Ghen ư ? chồng sẻ nổi cơn côn đồ!
 
Chồng là  một áng mây mờ,
Vợ là nàng nguyệt,thẩn thờ lặng thinh.
Chồng là  giông tố thình lình...
Ập đến cho vợ bất bình ,chua cay!
 
Chồng khoái, sáng xỉn, chiều say
Trung thành với bạn, là ngài lưu linh.
Khi thương nói chử ân tình,
Khi ghét  lạt lẻo, để mình vợ đau!
 
Chồng kua ghệ, chẵng có sao
Vợ mà có kép, đá nhào xuống sông
Khi yêu âu yếm, mặn nồng
Khi giận, bỏ vợ cô phòng từng đêm!
 
Sương khuya, gió lạnh qua thềm,
Buồn vương khóe mắt, nổi niềm riêng mang!
Nhẩn nhịn mãi, chồng làm tàng...
Uy quyền, lấn lướt cho nàng khổ tâm!
 
Bao năm hận tủi âm thầm,
Ra đi, bỏ kẻ chết bầm là xong
Gương vỡ, rồi có lành không?
Đừng tìm,hành hạ nửa chồng tôi ơi !
 
Phen này,vợ quyết đổi đời,
Tránh xa người thích nói lời gian ngoa
Xa anh chồng, tính xấu xa
Tha  hồ làm  giặc, phá nhà , xỉn say....
 
 
                         &lt; Mấy lão huynh đọc thơ. đừng có  rầy ngọn cỏ nha.Chỉ làm theo thực tế  nơi  ngọn cỏ sống... chứ  không có ý châm chích bạn  đọc ...xin thông cảm...
 
 
 
 
HOÀI mong_chỉ là ước mơ,
THƯƠNG yêu _tựa áng mây mờ lảng du

HOÀI_THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
Xa rồi !
 
Ngày con còn bé tí ti
Mẹ là cô giáo chăm nhi dịu hiền !
Khi con vào đến cõi tiên
Mẹ là cô giáo diệu huyền yêu thương !
Biết buồn mơ mộng sầu vương
Mẹ là cô giáo chỉ đường cho con !
.....bao la.... bát ngát..... vuông tròn
Mẹ là cô giáo dìu con suốt đời !
 
Xa rồi ! Xa lắm mẹ ơi !
Theo chân mây gió..... con mời....được đâu !
Soi gương...sương điểm trắng đầu !
Trước hương linh mẹ...con nào...lớn khôn !
Lê la... tìm chân thiện
Long đong nhọc...mà... tiên !
Đăng nhập để trả lời
0
                 
   HIỆN THỰC VÀ TƯƠNG LAI
 
Nào ai tiên đoán được ngày mai
Tương lai _Đường danh vọng trãi dài
Hay bóng tối trùm lên ước mộng
Ngao ngán thở dài,ôi đắng cay!
 
Hiện thực hãy nhìn _Tay trắng tay
Công danh lở vận, kẻ bất tài!
Ngậm ngùi trong đêm trường cô qụanh
Nghe chút nghẹn ngào...mi mắt cay !
 
Chút khát khao, hạnh phúc, bình yên !
Mơ để thêm đau, chỉ ưu phiền
Cô miên trăn trở, trằn trọc mãi
Phận bèo trôi dạt, kiếp vô duyên
 
Dồn cả ước mơ , cả cuôc đời
Mong tương lai trẻ, được thắm tươi !
Gót son mềm mại, không chai cứng.
Đi giữa dòng đời, lệ chẵng rơi
 
Hãy để ta nhận hết đi thôi
Thương tâm ,ta ôm trọn kiếp người
Hậu lai, mong đời con tươi sáng
Đừng như đơì mẹ_Phận nổi trôi
 
                         
                      Ngọn cỏ xin cảm ơn anh LL54 ghé vào thăm   và tặng cho cỏ bài thơ  XARỒI...
HOÀI mong_chỉ là ước mơ,
THƯƠNG yêu _tựa áng mây mờ lảng du

HOÀI_THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-10 16:09:29ngoncogiodua>
                    CHÉN CƠM NGUỘI
 
Trên bàn tiệc, đầy sơn hào hải vị.
Nhiều món ngon, chẵng thiếu thức ăn gì!
Dù bào ngư, vi cá hay hải sản.
Cứ ăn hoài, phát ngán, chả bụồn xơi.
 
Món cao sang, người còn không thèm chén.
Đặt làm gì chén cơm nguội chõng chơ!
Cơm thẹn tủi, đặt cơm không đúng chốn.
Để ôi thiu, hôi hám cả cỗ bàn!
 
Sao không đem trao vào tay kẻ đói ?
Chén cơm dù nguội lạnh lắm kẻ chê.
Nhưng trong mắt những người cùng khổ âý
Họ rất cần,rất quý, rất thèm ăn!
 
Tạo hóa sao khéo cợt đùa nhân thế!
Cho cuộc đơì,nước mắt lướt giọng cười !
Ông tơ trêu, chỉ hồng không cột đúng
Của người này, đem buột tay ngưởi kia!...
 
Sao không cột cho đúng nơi, đúng chốn!
Để trần gian, ai oán chử ân tình!
Sống không thật, cho  niềm tin dẩy chết
Nên dòng đời _nghịch cảnh...lắm tang thương!!!
HOÀI mong_chỉ là ước mơ,
THƯƠNG yêu _tựa áng mây mờ lảng du

HOÀI_THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-14 04:33:20ngoncogiodua>
                    NẠN TRỜI VÀ SÂU MỌT
 
Trời nắng hạn_đồng khô, cỏ cháy!
Lúa khoai buồn , khắc khoải chờ mưa.
Rồi khi mưa quá dư thừa,
Thiên tai, giông bão  mất mùa đeo theo!...
 
Trời trút xuống, cuồng phong lủ lụt,
Để dân mình, khổ cực lầm than!
Nước tràn thành biển trái oan...
Bao người bỏ xứ,nát tan gia đình!
 
Lên sài thành tìm đường sinh kế,
Ngậm ngùi, đành ly xứ,lìa quê.
Tội thân trẻ dại nảo nề!
Mùa hè muổi đốt, đông về co ro...
 
Sống vất vưởng, đầu đường xó chợ,
Kiếp tha hương, bửa đói, bủa no.
Tủi lòng. ai có hiểu cho?
Nào đâu ai thích giã đò van xin?
 
Trẻ còn thơ. mồ hôi lấm tấm,
Lang thang tìm người có lòng nhân.
Cầu xin cô bác xa gần,
Nhón tay làm phước_ muôn phần cảm ơn!
 
Nhà cao tầng mọc lên san sát,
Nhiều đại gia lắm bạc, xài sang.
Vui chơi, quán bar, nhà hàng,
Cao lương mỹ vị,thiếp chàng lả lơi!
 
Có rộng lòng thi ân. bố thí?
Một vài trăm mà chẵng so bì..?
Bao người tâm dạ từ bi ?
Giăng tay giúp đở cứu nguy hở người!
 
Nhiều tấm lòng hiền nhân bác ái,
Gỡi tiền mong giúp kẻ lạc loài.
Mong xoa dịu bớt đắng cay,
Cho dân bản xứ, qua tai, thoát nàn!
 
Tiền cứu trợ tặng người khốn khó,
Để dân tình qua cảnh xác xơ!
Bao người thân gỡi hoang mồ ?
Kẻ sống thê thảm bao giờ bình an ?
 
Lủ sâu mọt ăn trên xương máu,
Bỏ túi riêng, tiền bạc dồi dào.
Mặc dân thãm thiết thét gào!
Bọn chúng cứ mặc_ làm giàu bất nhân!
 
Người giúp tiền, mong dân bớt khổ,
Kẻ nhận phần sao nở dối gian!
Mồm nói lời bạc tiếng vàng,
Tâm sao đen đủi, bạo tàn ác nhân?
 
Buồn! thì làm thơ vơi sầu nảo
Lủ mọt sâu chẵng thiếu thời nào!
Đọc thơ, đừng có nháo nhào,
Mặt sao  biến sắc _đổi màu thâm đen...
 
                    ha ha ha !
 
 
 
 
HOÀI mong_chỉ là ước mơ,
THƯƠNG yêu _tựa áng mây mờ lảng du

HOÀI_THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
 
                         THIÊN THẦN NHỎ
 
Này thiên thần bé nhỏ của ta ơi
Nhìn con thơ ,mủm mĩm  hé môi cười
Ta quên hết quanh đời bao khổ nhục!
Sung sướng lòng, quên dòng lệ chảy xuôi.
 
Con bé nhỏ, như thiên thần huyền thoại
Có con rồi, trời đất lắm niềm vui
Có con rồi ,mẹ thoát  vòng tăm tối
Con là sao bắc đẩu sáng soi đời!
 
Con trân quý hơn bạc vàngchâu báu
Như máu đào giúp mẹ  được tồn sinh
Có con thơ, mẹ vượt chốn u minh
Nơi trần thế,nương nhờ thân cát bụi!
 
Con yêu thương,thiên thần trong lòng mẹ
Là ban mai, rộn rả tiếng chim oanh
Là tất cả mùa xuân từng đi mất,
Có chúng con... mùa xuân lại tìm về!
HOÀI mong_chỉ là ước mơ,
THƯƠNG yêu _tựa áng mây mờ lảng du

HOÀI_THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-27 18:40:33ngoncogiodua>
               MÈO HÓA CỌP
 
 
Ngở em hiền dịu như mèo
Ngoan hiền, bé nhỏ,kho' nghèo &lt;anh&gt; vẫn thương
Ai nhè tính khí công nương
Chãnh choẹ,tâm tính thiện lương đâu rồi?
 
Lòng  anh chua chát bồi hồi
Vì em đâu phải cái người hiền ngoan?
Tính em là  tính ươn gàn,
Chua ngoa, đanh đá,ngang tàn làm sao!
 
Tính em thích ngó lên cao,
Thích ham của ngoại, thích  vào nơi sang
Tính  em không thích bạc vàng
Chỉ yêu đá quý , hột xoàn mà  thôi
 
Mèo giờ hóa cọp vồ người
Xé thịt của kẻ nói lời yêu xưa
Lúc đầu tình thắm duyên ưa
Giờ sao lạnh nhạt như vừa gặp nhau ?
 
Tại  anh giã bộ làm màu
Chính nhân là  quân tử...tàu mà thôi.
Nên mèo hóa cọp cho coi
Lộ nguyên bản tính...thốt lời thị phi.
 
Ứ thèm ngọt lịm làm chi
Ứ thèm khoác áo nử nhi dịu dàng
Ứ thèm thiếp thiếp chàng chàng
Tui , ông mà xử rỏ ràng :chia tay.
 
Ôi lời chua chát đắng cay,
Lúc xưa ai khéo giả nai lọc lừa?
Bây giờ duyên nhạt, hương thừa,
Đem ra rao bán cho vừa lòng nhau?
 
Duyên không thắm sợi chỉ đào
Chỉ se lơi mối _nghẹn ngào làm sao !
Đừng _đừng nặng nhẹ thêm đau,
Đừng đem thương mến hóa màu miệt khinh !
 
Tình xưa một thoáng thắm tình,
Thuyền duyên tách bến linh đinh biển trời
Bến yêu giờ đã xa xôi,
Thì đem kỷ niệm vào đời làm vui.
 
Duyên bọt bèo ,cam ngậm ngùi ,
Thương tâm  lấp đất chôn vùi mồ sâu...
 
 
HOÀI mong_chỉ là ước mơ,
THƯƠNG yêu _tựa áng mây mờ lảng du

HOÀI_THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-10-01 20:04:39ngoncogiodua>
                                  CON CÓ BIẾT!
 
Đả nửa khuya ,các con đang say ngủ
Giấc ngủ an bình,không vương vấn sầu tư
Nơi miền trung giờ này bao kẻ khóc?
Bao  mảnh đầu xanh xơ xác khóc thâm tình !
 
Bao mái nhà không còn nóc để che?
Bao kẻ mất cha?bao người không còn mẹ?
Họ mất trắng, cả ngưởi thân cũng mất
Còn nổi đau nào xé ruột nữa hay không?
 
Và nơi đây,các con vẫn ngủ ngoan
Giấc ngủ say đưa con khờ vào mộng
Mộng sẻ đẹp, mong đời con cũng đẹp
Hơn bao người_ vẩn còn mẹ chở che
HOÀI mong_chỉ là ước mơ,
THƯƠNG yêu _tựa áng mây mờ lảng du

HOÀI_THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-10-04 17:41:30ngoncogiodua>
                                ĐỜI MẸ _ĐỜI CON !







Con của mẹ _Tuổi dại khờ non nớt ,
Chưa biết chi , cay đắng của cuộc đời,
Da  mịn màng, chưa vương mùi nắng khét
Ngày qua ngày ,chân sáo vẫn tung tăng!
 
Đời mẹ buồn như lá mùa thu rụng,
Đời con tươi như nắng ấm bình minh...
Đời  của mẹ _bụi trần vương lấp gót
Chân các con _chả dính chút bụi bùn.
 
Nhìn đời mẹ ,mà làm gương con nhé
Chẵng được may, thất học, chịu ngu đần !
Nửa cuộc đời tăm tối , nhọc tay chân
Cam số phận, cúi đầu trong tủi thẹn !
 
Đừng như mẹ, đời các con sẻ khổ
Gắng lên con_ chăm học mười sáu năm
Thì cuộc đời thoát khỏi vòng cơ nhở
Đường tương lai rạng rở mãi gọi mời!
 
Mẹ ước mong ngày con nên danh phận
Đời yên vui ,thanh thản gót sen hồng
Ôi! khát vọng cháy lòng từng đêm vắng
Con ngoan hiền _hiểu lòng mẹ hay chăng...?
 
                   
 
 
 
HOÀI mong_chỉ là ước mơ,
THƯƠNG yêu _tựa áng mây mờ lảng du

HOÀI_THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
            NỢ TÌNH THÂM.
 
Trăm năm_ba vạn sáu ngàn ngày,
Hạnh phúc trọn đời_ được mấy ai !
Làm kiếp nhân sinh _vay với trả
Món nợ thâm tình...trả với vay.
 
Nợ của mẹ cha chữ hiếu ân !
Nợ mẹ với cha _một xác trần
Nợ bầu sửa ngọt từ thân mẹ
Nợ cha công dưỡng,được thành nhân!
 
Nợ của thầy cô,việc học hành
Cầm tay nắn nót,tập cho nhanh
Bao năm nợ mái trường thân mến
Tình nghĩa thương yêu,quên sao đành!
 
Nợ người xa lạ tiếng gọi...chồng
Tiền căn vay nợ. chạy thoát không?
Bây giờ phải trả lời lẩn vốn
Muốn trốn nợ ư? chớ có hòng
 
Trả mãi không xong,dạ ưu phiền,
Trả vay, vay trả...một chữ duyên!
Nợ con ba tiếng :tình mẫu tử
Ôi  gánh nợ oằn , lắm oan khiên!
 
Nợ miệng thế gian tiếng chê cười!
Nợ con tim  nhỏ...dòng lệ rơi !
Nợ đêm im vắng lời than thở
Nợ kiếp phù du  giữa đất trời!
 
Với mẹ _hiếu thân chẵng vẹn tròn ,
Với chồng_không vẹn chữ  sắc son !
Với con _day rứt không tròn phận ,
Suy nghĩ từng đêm,dạ héo mòn.
 
Thôi thì nợ mãi,oán than chi?
Khóc lóc tỉ tê_có được gì?
Cứ ôm hoài nợ tình thâm ấy...
Lê gót phong trần...ta cứ đi...
 
 
 
 
 
 
HOÀI mong_chỉ là ước mơ,
THƯƠNG yêu _tựa áng mây mờ lảng du

HOÀI_THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
  •                          GIẤC MƠ HOA !
  •  
  • Con nằm ngủ,mẹ ngắm nhìn con trẻ,
  • Thương quá đi thôi. len lén hôn nhẹ nhàng,
  • Sợ con khờ giật mình bừng tỉnh giấc,
  • Nên mẹ khẻ khàng, vuốt nhẹ suối  tóc mây !
  •  
  • Tóc con thơm mùi xà bông thoang thoãng,
  • Hít nhẹ vào, hương dìu dịu ngây ngây...
  • Hồn mẹ lâng lâng, tình thương mến dâng trào
  • Nghe sung sướng nghĩa thâm tình mẫu tử !
  •  
  • Đêm im vắng, không gian buồn hiu quạnh,
  • Mưa bên ngoài tí tách, nghe buồn thêm,
  • Thèm làm  sao giấc mơ hoa ngắn ngủi,
  • Cớ sao đêm trăn trở lắm muộn phiền !
HOÀI mong_chỉ là ước mơ,
THƯƠNG yêu _tựa áng mây mờ lảng du

HOÀI_THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
Dặn Con
 
Dằng dặc cuộc đời bao đổi thay
Bây giờ tóc đã nhuộm màu mây
Cha mẹ yếu già không giúp được
Chỉ biết dặn con cố học hay.
 
Tiền tài chẳng có được bao nhiêu
Bươn trải đó đây khó nhọc nhiều
Không quản nắng mưa gom góp lại
Chút vốn mai này giúp con yêu.
 
Mong con khôn lớn đỡ gian nan
Kính trên nhường dưới học người ngoan
Hiếu kính mẹ cha thương trẻ nhỏ
Không  được rẻ khinh kẻ cơ hàn.
 
Trong lòng đâu hết nỗi băn khoăn
Lo lắng dù con đã trưởng thành
Đại dương ẩn chứa nhiều giông tố
Hãy cố cho bằng được cha anh.
 
Trung Dũng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-10-18 16:07:48ngoncogiodua>
Người nằm_ người khóc.
 
Sau bao năm,miệt mài đường danh lợi,
Ngày về già_ mong nhẹ trí thảnh thơi
Ai có ngờ...mắt già dẩu mù mờ,
Còn chứng kiến cảnh nồi da xáo thịt !
 
Đôi uyên ương liền cánh mấy mươi năm!
Tài sản chung :đàn con trai ..tám  đứa
Tiền tiết kiệm cả đời nhờ dè xẻn
Nằm im lìm _chưa được phép rút  ra
 
Cột đả gãy_ nên kèo xiêu...vách  đổ,
Ông nằm  đây_ đôi mắt khép muôn đời,
Nếu linh hồn còn vấn vương cỏi tạm...
Hẵn đau lòng... nhìn NGHỊCH TỬ dành tranh!
 
Bà ngồi đó, âm thầm rơi lệ thảm ,
Chồng nằm đây có thấu cảnh đau lòng?
Chưa phát tang_ mà nhà lo chia sẻ
"Gía cái nhà ngót ngét mấy chục cây...?
 
Người con trưởng_ kẻ vô tình bất nghĩa
Bảo QUYỀN HUYNH THẾ PHỤ _thật là tài
Đứa con út  cũng phùng mang trợn mắt
Đám dâu HIỀN chẳng kém ,háy nguýt nhau
 
Bà ngồi đó :im lìm như chiếc bóng
Lệ mãi rơi, miệng không hé câu nào
Tâm bình lặng ? hay lòng đang giẫy dụa?
Khóc thâm tình?_ hay ngao ngán đàn con...?
 
Cảnh bát nháo xôn xao lòng hàng xóm
Người một câu _"việc tang chế làm đầu "!
Phần tài sản, sau này rồi hẳn tính
Để yên lòng người quá cố nằm đấy!
 
Thế là :
Chứng tỏ rằng: bọn này toàn hiếu tử
Thầy tụng kinh : tụng đêm rồi  đến ngày
Nhạc tây đến cho ồn ào náo nhiệt
Suồt canh dài :chiêng trống mãi rền vang
 
Trong quan tài _ông ơi có thấy vui?
Tôi nhìn bà, lòng sao nghe sầu  tủi  
Liểu có vuợt được cảnh buồn áo nảo?
Hay theo ông mà trốn tránh niềm đau?
 
ÔI!
Gía đừng thấy,đừng nhìn_không chứng kiến
Thì bài thơ không hữu ý đêm này
Thì lòng mình không vương buồn man mác...
Chạnh lòng nhìn _thâm tình nhạt màu son!
 
 
 
 
HOÀI mong_chỉ là ước mơ,
THƯƠNG yêu _tựa áng mây mờ lảng du

HOÀI_THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: ngoncogiodua

Người nằm_ người khóc.
 
Sau bao năm,miệt mài đường danh lợi,
Ngày về già_ mong nhẹ trí thảnh thơi
Ai có ngờ...mắt già dẩu mù mờ,
Còn chứng kiến cảnh nồi da xáo thịt !
 
Đôi uyên ương liền cánh mấy mươi năm!
Tài sản chung :đàn con trai ..tám  đứa
Tiền tiết kiệm cả đời nhờ dè xẻn
Nằm im lìm _chưa được phép rút  ra
 
Cột đả gãy_ nên kèo xiêu...vách  đổ,
Ông nằm  đây_ đôi mắt khép muôn đời,
Nếu linh hồn còn vấn vương cỏi tạm...
Hẵn đau lòng... nhìn NGHỊCH TỬ dành tranh!
 
Bà ngồi đó, âm thầm rơi lệ thảm ,
Chồng nằm đây có thấu cảnh đau lòng?
Chưa phát tang_ mà nhà lo chia sẻ
"Gía cái nhà ngót ngét mấy chục cây...?
 
Người con trưởng_ kẻ vô tình bất nghĩa
Bảo QUYỀN HUYNH THẾ PHỤ _thật là tài
Đứa con út  cũng phùng mang trợn mắt
Đám dâu HIỀN chẳng kém ,háy nguýt nhau
 
Bà ngồi đó :im lìm như chiếc bóng
Lệ mãi rơi, miệng không hé câu nào
Tâm bình lặng ? hay lòng đang giẫy dụa?
Khóc thâm tình?_ hay ngao ngán đàn con...?
 
Cảnh bát nháo xôn xao lòng hàng xóm
Người một câu _"việc tang chế làm đầu "!
Phần tài sản, sau này rồi hẳn tính
Để yên lòng người quá cố nằm đấy!
 
Thế là :
Chứng tỏ rằng: bọn này toàn hiếu tử
Thầy tụng kinh : tụng đêm rồi  đến ngày
Nhạc tây đến cho ồn ào náo nhiệt
Suồt canh dài :chiêng trống mãi rền vang
 
Trong quan tài _ông ơi có thấy vui?
Tôi nhìn bà, lòng sao nghe sầu  tủi  
Liểu có vuợt được cảnh buồn áo nảo?
Hay theo ông mà trốn tránh niềm đau?
 
ÔI!
Gía đừng thấy,đừng nhìn_không chứng kiến
Thì bài thơ không hữu ý đêm này
Thì lòng mình không vương buồn man mác...
Chạnh lòng nhìn _thâm tình nhạt màu son!
 
 
 
 


 
Tâm Sự Chuyện Đời
 
Sự đời sao tránh cảnh bon chen
Anh em không chịu cũng hờn ghen
Hơn thua tài sản cha để lại
Không nghĩ giành nhau thật là hèn.
 
Giỏi giang thì hãy trổ thực tài
Buôn bán kiếm lời cho nó oai
Đông tây mạnh bước không quản ngại
Xây dựng công trình thỏa trí trai.
 
Mẹ cha cũng một nắng hai sương
tần tảo sớm hôm cả đoạn trường
Giờ đây hơi sức không còn nữa
Con cái vô tình đâu biết thương.
 
Chung quy cũng do tại bởi nghèo
Lại không cố gắng đợi ăn theo
Mẹ cha thử hỏi bao của cải
Thế mới sinh ra chuyện ít nhiều.
 
Em ơi đừng lấy thế làm buồn
Công đức mẹ cha nước suối nguồn
Gắng công báo đáp mình chăm sóc
Trời ở công bằng sẽ thấy luôn.
 
Trung Dũng

Đăng nhập để trả lời
0
 CUỘC SỐNG THƯỜNG NGÀY*
 
Con ngoan ! nhớ  lấy câu này
Trẻ mà không hoc _tương lai mịt mờ
Thuyền đời chèo chống mệt phờ ,
Ráng đưa con trẻ qua bờ yên vui.
 
Dẩu cho đêm vắng ngậm ngùi ,
Vì con..đời mẹ chôn vùi ước mơ
Tình riêng_ tẩn lịm hoang mồ
Tóc huyền nay đã ngẩn ngơ  sợi sầu
 
Mẹ không tiếc nuối chi đâu!
Miễn đời con trẻ thắm màu hồng tươi,
CUỘC SỐNG ĐỜI THƯỜNG mãi trôi
Năm năm...tháng tháng theo thời gian qua.!
 
Mong con tâm tính hiền hòa ,
Tiên thì học lể _ hậu là học văn
Dù sống trong cảnh nhọc nhằn,
Mong dạ sáng láng như trăng lúc tròn
 
Tình thương dành mãi cho con
Không thay đổi dẩu núi mòn...biển nông !**
Thương hoài đến  chết...hiểu không?
Con  ngoan_ hãy gắng cố công học hành...
 
Đời con hạnh phúc an lành....
Bao  nhiêu trắc trở..xin dành mẹ mang...
  
  ngọn cỏ gió đùa.
 
        * Lấy tên topic của TTD làm tựa bải thơ
     ** Biển nông=biển cạn
 




An Ủi Mẹ Con
 
Đừng buồn nữa đường đời là vậy
Đầy chông gai ai thấy trước đâu.
Éo le gặp phải khổ đau
Thì xin hãy cố để sau an lành.
Mong con hãy lớn nhanh mẹ đợi
Học thành tài thoát khỏi người chê.
Chang chang giữa nắng trưa hè
Con đi nhễ nhại ướt nhòe xót xa.
Ngoan con nhé lời cha đã dặn
Còn nhọc nhằn muối mặn gừng cay.
Chẳng bao giờ có sẵn đây
Mà phải gieo hạt chờ ngày trổ bông.
Có trí lớn thì không hổ thẹn
Ánh nắng hồng sẽ đến mai sau.
Cần gì phải ngó nhìn đâu
Cứ gương cha mẹ nhịp cầu tương lai.
 
Trung Dũng
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
       NHỚ!
 
Hoàng hôn câm lặng ra  đi,
Đêm đen khẻ đến_thầm thì lời than !
Con thơ say giấc mộng vàng...
Ta ngồi một bóng, mơ màng ngẩn ngơ.
 
Không gian quạnh quẻ chơ vơ,
Nương theo mây gió hư vô đêm này,
Anh ơi có ghé về đây?
Thăm người góa phụ canh dài tỉ tê...
 
Đường xưa lối củ quay về ,
Dấu chân kỷ niệm nảo nề in sâu ! 
Hồn ơi lạc nẻo về đâu?
Anh ơi chờ với_bỏ nhau bao đành...? 
 
Hồn chàng chớ vội tan nhanh,
Bỏ em lạc lõng...sao đành anh ơi !!!
Vòng tay lạnh giá buông lơi ,
Cho em đau đớn giữa trời mênh mông...
 
Anh đâu về nửa mà trông !
Nhủ thầm:đừng nhớ_ sao lòng khổ đau!
Gà vang giọng gáy đón chào,
Bình minh đã đến,ta nào có hay !
 
Chàng đà lìa chốn trần ai,
Chì còn ta với lac loài...u mê
Người đi không hẹn ngày về,
Sao còn hoài niệm, nảo nề riêng ta!...
 
 
 
 
 
 
HOÀI mong_chỉ là ước mơ,
THƯƠNG yêu _tựa áng mây mờ lảng du

HOÀI_THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-02-10 08:27:41lanh.ktq>
Trích đoạn: ngoncogiodua

       NHỚ!
 
Hoàng hôn câm lặng ra  đi,
Đêm đen khẻ đến_thầm thì lời than !
Con thơ say giấc mộng vàng...
Ta ngồi một bóng, mơ màng ngẩn ngơ.
 
Không gian quạnh quẻ chơ vơ,
Nương theo mây gió hư vô đêm này,
Anh ơi có ghé về đây?
Thăm người góa phụ canh dài tỉ tê...
 
Đường xưa lối củ quay về ,
Dấu chân kỷ niệm nảo nề in sâu ! 
Hồn ơi lạc nẻo về đâu?
Anh ơi chờ với_bỏ nhau bao đành...? 
 
Hồn chàng chớ vội tan nhanh,
Bỏ em lạc lõng...sao đành anh ơi !!!
Vòng tay lạnh giá buông lơi ,
Cho em đau đớn giữa trời mênh mông...
 
Anh đâu về nửa mà trông !
Nhủ thầm:đừng nhớ_ sao lòng khổ đau!
Gà vang giọng gáy đón chào,
Bình minh đã đến,ta nào có hay !
 
Chàng đà lìa chốn trần ai,
Chì còn ta với lac loài...u mê
Người đi không hẹn ngày về,
Sao còn hoài niệm, nảo nề riêng ta!...
 
 
 
 
 
 





Nguyện...

Thơ ôi..., hãy hóa cuộc đời
Một lần tìm đến, lạnh - chơi vơi lòng
Khóc người duyên phận chờ mong
Xin dòng tâm thức viết trong thơ này

Rằng người góa phụ ai hay
Cao xanh đâu biết chẳng ngày chỉ đêm
Khi xưa rủ liễu êm đềm
Chiều nao một chốn - bên thềm người đi...

Khóc người đêm vẫn thầm thì
Lời than..., anh tỏ khắc ghi dạ này...
Người thôi, chẳng ghé về đây
Trời đông giá lạnh lẻ mây một màu

Sương sa ngọn cỏ còn đau
Phận này một kiếp còn nhau còn chờ
Hồng trần dẫu chỉ giấc mơ
Xin người một chút để ngơ ngẩn lòng...

Em đành góa phụ bên song
Câu thơ con trẻ mượn lòng tỉ tê
Lìa trần, để lại chốn mê...
Anh ơi cũng một ngày về có nhau...

19h40, 09/02/2010
 
(lanh.ktq xin phép được đồng cảm cùng ngoncogiodua, mong chị chấp nhận - hôm trước đã trót vào trang thơ của chị...)
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-10-27 17:08:07ngoncogiodua>
                  TRĂN TRỞ

Chẵng ai yêu mẹ bẳng con ,
Nhân tình thế thái, mẹ còn mong chi ,
Chỉ là ảo ảnh sầu bi
Chân tâm ai dám cho đi bao giờ?

Nghỉ rằng mẹ quá ngu _ khờ ,
Nên đưa mẹ đến cỏi bờ tang thương
Tình đời hai chữ...vấn vương
Mẹ xin trả lại _ nhường đường người  qua !

Con ơi lòng mẹ xót xa ,
Chân tình đã mất_mặn mà thấy đâu?
Mắt môi_  giờ đậm màu sầu
Tình chân* phiêu bạt nơi nào?_  tìm đâu !

Quẵng cho rồi gánh thương đau
Gánh thêm trĩu nặng _ gặp nhau thêm buồn,
Lệ ơi _ lệ chớ xuôi nguồn...
Thời gian liều thuốc can trường...sẻ quên

* tình chân=chân tình



.
HOÀI mong_chỉ là ước mơ,
THƯƠNG yêu _tựa áng mây mờ lảng du

HOÀI_THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
LÒNG MẸ
 
Sinh con ra rồi lại nuôi con
Dáng mẹ càng lúc càng héo mòn
Chăm từng miếng ăn từng giấc ngủ
Làm sao con biết được hả con?
 
Lắm lúc đánh con mẹ đau lắm
Như xé nỗi lòng vụn thành trăm
Nhưng nếu con hư là tại mẹ
Thì nỗi đau đó gấp vạn lần
 
Con cứ lớn lên,rôiồi lớn lên
Nuôi con nào ong dược đáp đền
Chỉ cần nhìn con cười vui sướng
Với mẹ không hạnh phúc nào hơn
 
(-Như Diệu Linh-)
Chập chững vào yêu chập chững hờn
Tưởng rằng năm tháng vững vàng hơn
Ngờ đâu càng đi...càng chập chững
Chập chững buồn...chập chững cô đơn...

http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=545036
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-10-31 17:35:31ngoncogiodua>
BUỒN LẮM! CON BIẾT KHÔNG
 
Cầm trên tay_ phiếu báo điểm đầu năm
Mẹ nào muốn _ sao lòng nghe nhoi nhói !
Con gái ơi ..đầu năm sao lại thế?
Để mẹ buồn, khóc lặng lẻ con ơi !
 
Con đứng đó, dáng lo âu sợ hải
Mẹ khóc ròng. hai con mãi khoanh tay
Hai con hưá :không còn ham chơi nưả
Nhẹ nhàng lau nước mắt cũa mẹ già
 
Mẹ không giận _không hề giận con đâu
Chỉ sợ con biếng lười nên phải thế
Đánh không đành_mà  buồn thì phải khóc
Con đừng làm đau lòng mẹ biết không?
 
Nhà mình nghèo_hai con mày mò học
Nên suy đi _nghĩ lại dạ thêm phiền
Mẹ thất học làm sao mà chỉ dạy?
Chỉ u sầu, khuyên con trẻ dăm câu
 
Con thương yêu...việc học chớ lãng xao
Chút hi vọng mẹ gỡi vào con đó ,
Mẹ không mong...sau này con nuôi mẹ
Không trói vào đờì trẻ sơị dây oan
 
Mong giữ tròn lời hưá với  ba con
Nên đốc thúc, khuyên răn từng niên học
Hiểu cho mẹ mà chăm đường học vấn
Ba mĩm cười nơi chín suối con ơi ./.
 
HOÀI mong_chỉ là ước mơ,
THƯƠNG yêu _tựa áng mây mờ lảng du

HOÀI_THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
BAO GIỜ KHỔ TẬN ...CAM LAI?
 
Mộng ước đơn sơ một mái nhà,
Con khờ hạnh phúc bên mẹ cha ,
Ước vọng đơn sơ _ đơn sơ quá
Sao mộng xa vời _ ôi xót xa!
 
Nào có mơ đâu cảnh sang giàu !
Nào ôm khát vọng sống nhà cao?
Chân tâm tìm hoài _ tâm mòn  mõi,
Mơ nữa làm gì ? thêm đớn đau !
 
Than khóc cùng  trời...trời không thấu
Trách đất _đất nào có hay đâu
Thôi thì nuốt ngược dòng lệ oán
Niếm đủ mùi đời...trước lẩn sau  !
 
Biển khổ trầm luân đâu riêng mình!
Bao người ngụp lặn giữa nhục vinh
Ráng bơi, ráng lội trong hi vọng,
Chả oán ,không hờn...chỉ lặng thinh... 
 
HOÀI mong_chỉ là ước mơ,
THƯƠNG yêu _tựa áng mây mờ lảng du

HOÀI_THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
BIẾT KHÔNG?
 
Con cứ nói rằng: mẹ khó ghê,
Trách con viêc học sao lề mề
Con hưá: mẹ đừng buồn con nửa
Mẹ chớ u sầu, khóc tỉ tê.
 
Trách hờn con gái có vui đâu,
Buồn con, mẹ khóc, tóc bạc mau,
Con chớ hứa càn , chăm lên nhé
Thì mẹ của con hết càu nhàu.
 
Một năm con học, một năm lo
Thân mẹ của con như thân cò,
Thân cò lặn lội trong tăm tối
Con yêu mẹ già...phải hiểu cho.
 
Ao ước con ngoan, được nên người
Cho ba nơi chín suối ngậm cuời.
Con chớ buông lung mà biếng học
Mẹ đau xót lòng...con yêu ơi !
 
Ráng mà cố gắng chớ ham chơi....
 
 
 
 
HOÀI mong_chỉ là ước mơ,
THƯƠNG yêu _tựa áng mây mờ lảng du

HOÀI_THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
                     CON ONG...CÁI KIẾN_ BIẾT LÀM SAO?
 
 
Con ong, cai' kiến tính làm sao?
Bé nhỏ tẹo teo...chẵng dám gào !
Chăm chút tháng ngày lo tích cóp
Nhọc nhằn, khó nhọc khổ biết bao...
 
Tha mồi lam lủ, chả ham chơi
Trốn tránh thú vui của cuộc đời
Con  khờ bé nhỏ đang chờ đợi
Ngaỳ tháng chuyên cần...không nghỉ ngơi
 
Mở đường cho thế hệ mai sau,
Tuổi trẻ qua mau_ tóc phai màu
Bỏ lở thời xuân xanh tươi thắm
Hạnh phúc riêng mình? _ chỉ khát khao!...
 
Thôi thì kiếp cái kiến...con ong
Như chiếc thuyền nan_ cứ xuôi dòng
Hai hành khách bé...ngồi vững dạ
Để mẹ chống chèo...trong gió  giông  !
 
 
HOÀI mong_chỉ là ước mơ,
THƯƠNG yêu _tựa áng mây mờ lảng du

HOÀI_THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0