Tình anh cho em
Em đi muôn ngõ về một lối
Khoác áo hương xưa ngọt thắm nồng
Anh đi đâu đó anh quay lại
Tìm vết trăm năm vạt áo hồng
Màu áo anh yêu những mùa đông
Tuyết rơi gió bấc mà ấm lòng
Vẫn hương thoang thoảng cành hoa trắng
Những nụ hoa tình yêu trắng trong
Anh mang cho em hạnh phúc đầy
Thời gian chưa xoá nét thơ ngây
Cho em màu sắc ươm môi má
Ngọt thắm tình anh bao tháng ngày
Tà áo em rơi vạt mùa thu
Cho anh nhặt mộng kết thơ ru
Sao mơ rải hạt đêm lấp lánh
Môi anh tan loãng đám mây mù...
Một trời thương nằm ngủ dưới trăng
Tình ca ngọt đắng đã hoà dần
Em say trăng mật vàng nghiêng ngửa
Màu đêm huyền dịu cõi lâng lâng
Tay anh em gối vầng trăng mộng
Lưng gió nhẹ nhàng cỡi mây hồng
Quên mất trần gian dòng khổ hạnh
Bao la trời đất hát thu phong...
Mỹ Trinh
TÌNH EM CHO ANH
Vườn cũ đơm hoa ấm cõi lòng
Hương trinh ngan ngát khắp muôn dòng
Chim sầu u rũ buồn trong dạ
Sắc nét vườn xưa chớm nụ hồng.
Tình em tươi sáng tựa ngàn sao
Xóa hết ưu tư chắp mộng cao
Nhả khúc tơ lòng say đắm đuối
Hòa bến sông Tương lấp sầu đau.
Lời thơ em kết rực son màu
Dệt gấm thêu hoa thuở dạt dào
Góc nhỏ mơ dầy tràn lấp lánh
Nên dòng nhung nhớ bắn trời cao.
Tình em óng ánh giọt sương đêm
Róc rách suối reo vỗ nhẹ êm
Gió thoảng du dương ru mộng điệp
Thanh bình chim hót rót bên thềm.
Tình em chan chứa đượm yêu thương
Bát ngát lòng anh khắp nẻo đường
Chẳng thẹn kiếp này câu chữ lụy
Cho lòng bay bổng kết vần vương.
Hãy nép vào anh ngủ giấc nồng
Say sưa em nhé rạng môi hồng
Mặc đời bất hạnh quên tất cả
Chỉ để tình yêu sống cõi lòng.
-sd-
RU MỘNG
Đêm qua nhắm mắt hoài không ngủ
Suy mây tưởng gió giận mùa thu
Tiêng đêm ếch nhái than râm rã
Buồn về nằm cạnh thiếu thơ ru !
Hôm ấy anh đi trời còn nắng
Đêm về sao sáng ngắm vầng trăng
Mắt anh xanh biếc long lanh quá
Hồn em gửi trọn ánh sao băng
Trăng không về nữa nắng cũng đi
Thu về chi.. cây lá biệt ly
Em như chiếc lá rơi vô định
Anh cội cành trơ những định kỳ
Trời đày hai đứa phải xa nhau
Trung thu mưa ướt hết trăng sao
Di tích cội nguồn trôi theo lũ
Em níu nghẹn ngào ấp chiêm bao !
Giận mình không thắp nổi vầng trăng
Mắt mi không đẹp như chị hằng
Tình thơ đường mật chưa suông vận
Nhắm mắt thấy hoài chữ ăn năn
Vỗ về em ngủ..ngủ đi em
Tìm anh trong mộng thật dịu mềm
Trao anh kỷ niệm màu cổ tích
Một ngàn năm ấy đã thành duyên
Mộng về ru "mãi mãi yêu em"
À...ơi..mưa gió lặng bên thềm
Ru em từ thuở trăng còn khuyết
Anh vẫn còn ru dưới mái hiên...
Mỹ Trinh
RU HỜI
Câu minh thệ ai trao mộng ái
Ấm cõi lòng cùng hái trăng sao
Thu về tâm đọng xuyến xao
Bồi hồi nhựa sống xiết bao khôn cùng!
Ru điệp khúc tương phùng yêu kính
Âm nhẹ nhàng kết dính nghĩa ân
Tìm đâu giữa chốn dương gian
Chân tình, chất phát... bình an giấc nồng!
Điệu trầm bổng xoay dòng gấm lụa
Lời ngân nga- điểm tựa tình yêu.
Hồng trần mỗi bước tin yêu
Ấp ôm kỉ niệm trăm điều nâng niu.
Trời hửng nắng gió chiều mát dịu
Giữa mùa thu giai điệu ấm nồng
Hôn đôi má thắm hồng hồng
Yêu Trinh mãi mãi trọn dòng yêu thương.
Tình tha thiết vấn vương muôn thuở
Nỗi niềm riêng... cách trở... sinh sôi
Bây chừ ta ở đôi nơi
Tâm giao khắn khít đất trời chứng minh.
Lòng son sắt trung trinh tấc dạ
Tình keo sơn duyên lạ diệu kì
Ba sinh chẳng một vết tì
Cùng chung mộng ước còn gì quí hơn.
Anh yêu mãi gọt trơn sườn núi
À...ơ...ơi! Đắm đuối yêu Trinh
Anh về gom ánh lung linh
Trao em kỉ vật làm tin kiếp hồng.
-sd-
Nghe giọng ru hời lan sương trắng
Anh về thả nắng sớm bình minh
Giọt buồn còn đó lung linh
Vùi trong chăn lạnh nghe mình còn đau!
Những ngày mưa ngọt ngào trôi mất
Nhìn dáng anh chất ngất hồn say
Muốn quên hết cõi đọa đày
Muốn xa con phố tình phai muôn chiều
Em biết anh lòng nhiều toan tính
Gọi mùa thu trên đỉnh trời xa
Thấp trăng soi bóng ngọc ngà
Chờ xanh tà áo chờ xa xôi về
Em nhìn anh lê thê chân bước
Khúc đàn xưa lướt thướt chiều mây
Nếm môi nghe những đắng cay
Nghe ngàn hy vọng đã bay xa rồi !
Em muốn thả tình trôi theo nước
Một mình em về ngược chuyến đời
Hốt mùa thu lá sầu rơi
Em đi đi mãi tơi bời lòng đau...
Đâu có ngờ trăng sao về gọi
Gọi tên em về cõi mơ hồng
Lau khô mấy giọt sương trong
Mà nghe thoi thóp giọt lòng âu lo...
-MT-
LỆ LÒNG
Bao con sóng nhỏ to vẫy gọi
Cánh chim bằng trơ trọi gió đông
Lệ lòng từng giọt rơi trong
Chứa chan nỗi nhớ thầm mong một người.
Nơi sâu thẳm nụ cười tan biến
Sầu dâng cao đai nghiến tâm can
Em ơi! Tấc dạ đa mang
Kết tinh mảnh, khối lòng càng dứt dai!
Lê chân bước chiều nay mệt mỏi
Phút suy tư sao khỏi chạnh lòng
Dói tay gom góp hương nồng
Ấp yêu tận đáy tim hồng...chơi vơi!!!
Dạ khao khát chẳng ngơi tuôn chảy
Nỗi niềm riêng- đăng trải sóng ngời!
Trao nhau tình thắm muôn lời
Thỏa lòng ước vọng rạng ngời từ đây.
Đừng buồn nữa ngất ngây còn đấy
Bước song hành ta sấy tình yêu
Đắm mình làn gió hiu hiu
Thả mơ thả mộng thả nhiều nhớ thương
Lòng réo gọi du dương đây đó
Buổi tương phùng em có vui không?
Thuyền tình đáp bến chờ mong
Lệ lòng lã chả tủi mừng đòan viên.
-sd-
HÃY QUÊN
Hay là mình hãy quên nhau
Cho chim xoải cánh bay vào thênh thang
Nở lòng nào buộc bên đàng
Con chim tìm mộng thiên đàng muôn phương
Ừ thì mình hãy quên như
Chưa lần quen biết mùa thu năm nào
Quên lần rủ hái trăng sao
Anh đi em tiễn lệ trào cũng cam
Mình quên mây trắng trời lam
Xua xua kỷ niệm bên hàng dừa xanh
Xa xôi mắt biếc long lanh
Mờ như sương khói che quanh nỗi buồn !
Ừ thì cứ để mưa tuôn
Ướt mùa dĩ vãng yêu thương cúi đầu
Về nhà ngủ thức với ngâu
Bài thơ buồn nhất bể dâu sóng tràn.
Mỹ trinh
HÂM NÓNG
Lá vàng ai thả bên đàng
Ươm lòng u uất lệ càng tơ vương
Trỗi sầu rơi rớt giọt sương
Đẫm lên làn tóc nẻo đường mờ xa?
Nếu dễ quên hết thiết tha
Thì đâu có thể lòng ta hữu tình?
Gương kia lấp lánh lung linh
Vô tình phản chiếu rõ mình đớn đau!
Ta về hâm nóng ngọt ngào
Thi ca còn chảy lẻ nào lãng quên?
Bầu trời Lam gọi mãi tên
Đong đầy kỉ niệm dệt nên sử tình.
Hãy quên- hâm nóng niềm tin!
Chắp thếm đôi cánh chúng mình thăng thiên
Hái trăng sao khắp mọi miền
Khâu thành chuổi ngọc - dong thuyền Đào Nguyên!!!
-sd-
Kỉ niệm xưa chơn tình lưu giữ
Trử trong lòng chẳng chút nhạt phai!
Trử trong lòng chẳng chút nhạt phai!



[size=2]

