VỌNG ÂM
Nghe trong gió hạt sầu cát bụi
Có chút gì hờn tủi cho nhau
Nghe lòng ai khúc nghẹn ngào
Rối ren trăm điệu trăng sao dỗi hờn
Lời xưa ấy từng cơn gió lốc
Một chiều xa sương khóc mùa thu
Mang theo nức nỡ lời ru
Ngàn năm ở lại tương tư những chiều
Kết lời xưa phiêu diêu mây khói
Vọng âm buồn nằm đợi xuân đi
Đành nghe xuân khúc biệt ly
Mộng tình nhân rát bờ mi lối về
Giận còn đó đam mê còn đó
Lòng hỏi lòng ai rõ lòng ai?
Yêu trong tăm tối cõi ngày
Khuất sau ngọn núi đêm dài không trăng!
Người anh yêu cung Hằng tuyệt diệu
Nhốt cô đơn đầy kiệu hoa hồng
Đêm ngồi nhặt vụn giọt lòng
Phố trần gian đã cuồng ngông thuở nào
Khép đêm yêu trăng sao ngồi khóc
Đêm trắng sương lọn tóc thầm thì
Xuân qua thu điểm đông ghì
Hạ về đóng cửa xuân thì buồn trơ
Mỹ Trinh
SUỐI MƠ
Trăng sao mọc lơ thơ khóm trúc
Sương là đà mỗi lúc dày thêm
Lá vàng lác đác bên thềm
Đọng vương tâm tưởng rảo tìm người xưa.
Đêm tỉnh lặng gió đưa xào xạc
Mái đầu xanh tuyết tạt bao mùa
Ru lòng giữa ánh sao thưa
Sưởi hồn giọt ấm tránh mưa bão đời.
Trường Giang vỗ ra khơi sóng cuốn
Thả neo ngầm tình huống khó phân
sầu đong ánh mắt triều dâng
Chứa chan kỉ niệm phân vân lối về
Hương xưa đọng tư bề lan tỏa
Ấm tình chung hoa cỏ reo hò
Đêm khuya trăng lặn bên hồ
Còn trong kí ức chuyến đò hôm nao.
Tay dang rộng trăng sao gom hết
Thả suối mơ se kết mộng tình
Niềm vui lấp lánh lung linh
Trao người con gái tim mình thiết tha.
Lòng thắc thỏm xuân qua cuối ngỏ
Hạ sắp về nắng xỏ ngàn cây
Xác thu phản phất đâu đây
Đông sầu vương đọng biết ngày nào tan?
-sd-
NỬA SẦU NỬA NHỚ
Lòng anh dường đã lặng thinh
Giữa trời Lam biếc ánh nhìn xa xăm
Nửa hồn len ánh nguyệt rằm
Nửa đi muôn dặm quyết tầm người xưa.
Bên tai văng vẳng lời thưa...
Đan trong hơi thở ngỡ vừa kề bên
Lá rơi lơ lửng bồng bềnh
Chơi vơi nửa mảnh lênh đênh góc trời
Thơ tình tỏa ánh rạng ngời
Đượm mầu tráng lệ ươm đời mầm xanh
Trở mình tỉnh lặng thâu canh
Nửa hồn ngơ ngác loanh quanh chưa về.
Tần ngần gió thoảng tư bề
Nửa say nửa tỉnh đề huề còn chăng?
Nửa sầu nửa nhớ gia tăng
Theo cung nhật nguyệt lệ lăn đôi hàng.
sd