Diễn Đàn » Chuyện Gia Đình

Nước mắt

0 trả lời, 557 lượt xem — Trang 1 / 1
Đêm qua tâm sự cùng cô bạn, mình chợt nhận ra đến tuổi 30 người ta không còn khóc vì tình yêu nữa...
Tình yêu muôn đời vẫn đẹp, vẫn lung linh, vẫn cần thiết, vẫn là hơi thở mỗi sáng, là nước mát hàng ngày, nhưng không còn là máu lạnh trong tim nữa. Phụ nữ 30 chín chắn và trưởng thành, tình yêu cũng sâu sắc hơn.
Chia tay, không phải là không khóc được mà không biết sẽ khóc vì lẽ gì, mọi buồn đau đều lặn sâu vào trong tim, vì biết rằng thêm một cơ hội nữa ra đi, vì biết rằng mình không còn đủ tuổi trẻ và nước mắt để níu chân bạn tình lại, và cũng vì biết rằng những gì không thuộc về mình thì sẽ không bao giờ thuộc về mình. Và cũng chẳng thấy gì là cần thiết với mình ngoại trừ trách nhiệm với chính mình và người thân gia đình, điều đó có níu chân ta lại?
Rồi buồn. Buồn cũng chẳng giải quyết được gì. Tâm hồn quá chai lì, chai lì đến mức có đón nhận thêm những nỗi đau cũng chẳng buồn thêm. Vẫn thế mà thôi. Vô cảm rồi chăng? Có lẽ thế.
Và có chăng chỉ là khóc và khi sáng ngủ dậy thấy gối ướt đẫm. Thật may vì đến bản thân cũng chẳng nhìn thấy nước mắt chảy ra, mà nếu có ai hỏi cũng thản nhiên mà chép miệng bảo rằng: “Lạ ghê, tuổi này rồi mà còn chảy nước dãi...”.
Nếu có thể, mỗi ngày mình sẽ vẽ tình yêu của mình lên tấm toan thời gian, để thấy cái tuổi yêu đẹp nhất, say mê nhất, bay bổng nhất, lãng mạn nhất là lứa tuổi 20. Nếu tuổi 18 là những phác thảo đầu đời còn nhiều nguệch ngoạc, nhiều vụng dại... những cái nắm tay ngại ngùng, mắt nhìn nhưng môi không nói, đến hôn thôi cũng vụng, thì tuổi 20 có thể coi là nét cơ bản cho bức họa tình yêu, cái thời mà “cũng yêu chí chết cái người mình yêu”...
Có người nói muốn kết hôn người ta phải hâm một tí, có phải vì thế mà phần lớn phụ nữ kết hôn ở tuổi 20, cái tuổi khao khát yêu, khao khát hiến dâng... Đã ngoài 30 tuổi rồi, cái tuổi “đã toan về già” cái tuổi vừa đủ chín chắn để không quá từng trải, để ánh mắt vẫn long lanh, ngây thơ sương khói, cái tuổi em đưa bổ sung những mảng màu có chiều sâu hơn, nối lại nét đối nghịch hồn nhiên của tuổi mười tám đôi mươi.
...Gần 40, mình có còn yêu được nữa không nhỉ? Đôi mắt có đủ mọi hỉ, nộ, ái, ố, bức tranh đã gần hoàn thiện, là bức tranh vui, hay nhiều nỗi buồn, hay mình sẽ chẳng còn đủ sức để vẽ nốt.
40 tuổi, mình có còn khóc nữa không?
Nhưng mình mới ngoài 30 tuổi, và ta mới bắt đầu tập nghĩ một mình thôi. Những vết thương cũ đã lành sẹo, nay đón nhận thêm những vết cứa mới vào tâm hồn, trái tim xước...biết bao giờ liền da?
Giờ buồn ngậm trái đắng nhưng có khóc được đâu, muốn lè ra quá chừng...Ngược dòng quá khứ và ngó quanh hiện tại chợt nhận ra mình cô độc biết nhường nào. Còn chút hanh hao buồn nữa không hay là cứ vậy đón nhận tương lai một cách bình thản không hờn, không giận, không buồn, không vui, không ghét, không thù?
Gì cũng được, “cứ đi rồi sẽ đến” (T.N.T) như một cuộc hành trình không định hướng, một cuộc đời vô phương...
Chẳng thể nào khóc nổi...! Chán chẳng buồn khóc...! Khóc cũng chẳng giải quyết được gì...
Đăng nhập để trả lời
0