Ntn đặt tên bức ảnh hôm qua hôm nay ngày mai hợp đa!
Những loài hoa đẹp
2.050 trả lời, 337.914 lượt xem —
Trang 65 / 69
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.02.2018 15:52:18 bởi Cà Na tn nguyen>
Wrex !
Từ trước Tết, tôi đã tự nhủ lòng, năm nay năm Mậu Tuất, bài khai bút nhất định phải viết về Wrex. " nguời bạn " thân thiết của tôi !
Vâng , không biết từ lúc nào Wrex đã trở thành chú chó thân thiết , của tôi chứ không phải của J. nữa.
Viết như vậy nhưng thật ra tôi không thích dùng chữ " chó " khi nói về Wrex. Cũng như khi Mẹ tôi quen miệng nói " Con chó của con " thì tôi luôn kiên nhẫn sửa bà " Wrex , thằng Wrex chứ không phải ' con chó " " !
Trước tiên tôi phải thú nhận . Thật ra khi còn bé , tôi đã rất thích nuôi chó. Bằng chứng là tôi đã từng sở hữu đến 3 con chó, thời thơ ấu .
Mino , to , lông đen tuyền rồi đến Mini , chó Fox trắng và cuối cùng là Titi lông xoắn màu cà phê sữa với hai mắt tròn to như 2 hạt nhãn thật đáng yêu .
Tôi dùng chữ " thật ra" vì khi sang Canada, khi có con và khi con đòi nuôi chó, tôi đã dối lòng để phản đối kịch liệt , vì sợ vất vả, vì sợ thêm việc cho cuộc sống vốn đã rất tất bật xứ này ! Tôi đã dấu , rất kỹ , tình thuơng và sự yêu thích loài chó vào tận đáy lòng .
Nhưng có lẽ nguời ta khó mà tránh khỏi những duyên, những nghiệp.
Nên dù tôi có phản đối , hăm dọa thế nào , J.vẫn cương quyết mang Wrex về nhà.
Và mỗi ngày trôi qua, tôi không thể " lãnh đạm " với Wrex như tôi từng tuyên bố trước đó. Mà trái lại, chú Wrex bé bỏng rời xa gia đình tới nhà mới đã chọn tôi là nguời chú sẽ chạy tới ngồi tựa vào chân mỗi buổi sáng , khi chú vừa thức giấc. Chú cảm nhận được sự thương yêu trong ánh nhìn , trong giọng nói của tôi chăng ? Và cái cảm giác đứng làm bếp mà có một sinh vật bé bỏng với bộ lông trắng mịn , ấm áp luôn tựa vào chân mình thật đáng yêu làm sao ! Có lẽ đó là sợi dây kết nối thương yêu đầu tiên giữa 2 chúng tôi.
Wrex thật là một đứa bé đặc biệt. Những ngày đầu , khi buổi sáng nguời nhà từ trên lầu chưa xuống thì Wrex sốt ruột , sủa gọi vài tiếng . Tôi xuống và để tay lên môi ra hiệu đừng làm ồn thì từ đấy Wrex không hề sủa trong nhà.! Nhưng khi cho ra vuờn chơi mà anh lo nhởn nhơ , không chịu vào, nguời nhà vào truớc đóng cửa và quên luôn thì chơi chán , anh sẽ vào đứng truớc cửa, đợi một hồi cho đến khi biết chắc là nguời nhà...quên , anh mới sủa rõ to một tiếng gọi mở cửa !
Anh hiền nhưng lém lĩnh lắm.
Viết như vậy nhưng thật ra tôi không thích dùng chữ " chó " khi nói về Wrex. Cũng như khi Mẹ tôi quen miệng nói " Con chó của con " thì tôi luôn kiên nhẫn sửa bà " Wrex , thằng Wrex chứ không phải ' con chó " " !
Trước tiên tôi phải thú nhận . Thật ra khi còn bé , tôi đã rất thích nuôi chó. Bằng chứng là tôi đã từng sở hữu đến 3 con chó, thời thơ ấu .
Mino , to , lông đen tuyền rồi đến Mini , chó Fox trắng và cuối cùng là Titi lông xoắn màu cà phê sữa với hai mắt tròn to như 2 hạt nhãn thật đáng yêu .
Tôi dùng chữ " thật ra" vì khi sang Canada, khi có con và khi con đòi nuôi chó, tôi đã dối lòng để phản đối kịch liệt , vì sợ vất vả, vì sợ thêm việc cho cuộc sống vốn đã rất tất bật xứ này ! Tôi đã dấu , rất kỹ , tình thuơng và sự yêu thích loài chó vào tận đáy lòng .
Nhưng có lẽ nguời ta khó mà tránh khỏi những duyên, những nghiệp.
Nên dù tôi có phản đối , hăm dọa thế nào , J.vẫn cương quyết mang Wrex về nhà.
Và mỗi ngày trôi qua, tôi không thể " lãnh đạm " với Wrex như tôi từng tuyên bố trước đó. Mà trái lại, chú Wrex bé bỏng rời xa gia đình tới nhà mới đã chọn tôi là nguời chú sẽ chạy tới ngồi tựa vào chân mỗi buổi sáng , khi chú vừa thức giấc. Chú cảm nhận được sự thương yêu trong ánh nhìn , trong giọng nói của tôi chăng ? Và cái cảm giác đứng làm bếp mà có một sinh vật bé bỏng với bộ lông trắng mịn , ấm áp luôn tựa vào chân mình thật đáng yêu làm sao ! Có lẽ đó là sợi dây kết nối thương yêu đầu tiên giữa 2 chúng tôi.
Wrex thật là một đứa bé đặc biệt. Những ngày đầu , khi buổi sáng nguời nhà từ trên lầu chưa xuống thì Wrex sốt ruột , sủa gọi vài tiếng . Tôi xuống và để tay lên môi ra hiệu đừng làm ồn thì từ đấy Wrex không hề sủa trong nhà.! Nhưng khi cho ra vuờn chơi mà anh lo nhởn nhơ , không chịu vào, nguời nhà vào truớc đóng cửa và quên luôn thì chơi chán , anh sẽ vào đứng truớc cửa, đợi một hồi cho đến khi biết chắc là nguời nhà...quên , anh mới sủa rõ to một tiếng gọi mở cửa !
Anh hiền nhưng lém lĩnh lắm.
Những ngày đầu , theo lời dặn của nguời chủ trước , chúng tôi mua một cái chuồng cho Wrex . Buổi tối , hay khi cần nhốt anh chúng tôi gọị : "Wrex , go to bed ! " thì anh ngoan ngoản nghe theo , nhưng ít lâu sau , có lẽ anh thấy ở bên ngoài chơi vui hơn nên khi nghe lệnh, anh giả lơ. Khi bị rầy, bị cuơng quyết bắt vào chuồng thì anh sẽ nằm phịch ra đất, nằm trơ ra như tảng đá, nhất định không nhúc nhích, mặc ai muốn làm gì thì làm .Do đó , khi anh còn bé để kiên quyết trị anh, thỉnh thoảng có một họat cảnh buồn cuời xảy ra là có nguời phải mím môi mím lợi , đẩy " tảng đá " vào chuồng hay tệ hơn, kệ nệ bê anh từ ngoài vuờn vào bỏ trong chuồng !
Thế đó, những ngày nghỉ trong tuần của tôi thì Wrex lại quấn quýt theo tôi . Chụp ảnh hoa , bánh , Wrex cũng chạy theo ngắm nghía, thậm chí dần dà Wrex còn biết ngồi cạnh , ngồi ngay ngắn cho tôi chụp ảnh nữa. ( Và bây giờ, bất cứ khi nào nguời trong nhà cầm máy ảnh chụp cho nhau , không cần gọi Wrex cũng vào chụp cùng ! ).
Mùa hè, Wrex đặc biệt thích ra vuờn cùng tôi. Chỉ cần thấy tôi cầm chiếc nón là anh đã nôn nả chay theo. Cửa vừa mở là anh chạy ùa ra , nhanh nhẹn ngoặm lấy bất cứ thứ gì anh tìm được để buộc tôi phải chạy theo , đòi lại . Như một cách buộc tôi phải chơi đùa cùng anh !
Và tôi cũng đã từng kể cho bạn nghe cái hoạt cảnh lập đi lập lại suốt mùa hè này rồi đấy ! Bao giờ buổi làm vuờn cũng bắt đầu bằng một trận giận hờn, sỉ vả ...ra trò ! Vì Wrex thật là tài tình trong việc chọc phá tôi ! Dầu tôi có cẩn thận thế nào cũng thua nó.
Này nhé, có hôm, vừa ra tới sân cỏ , Wrex ngoặm ngay chai fertilizer của tôi rồi bỏ chạy ! Hôm sau ,Wrex lôi chiếc rổ đựng rau tôi vừa đặt xuống ! Có hôm , nguy hiễm , anh còn cắn ngay con dao , ngậm trong miệng chạy qua chạy lại như...sát thủ mới ghê !
Hôm sau nữa, tôi đề phòng cẩn thận , đặt dao , rổ lên cao. Nghĩ rằng phen này anh hết cách phá thì hỡi ôi , cửa vừa mở, Wrex ngoặm ngay một chậu hoa nhỏ của tôi rồi bỏ chạy ! Và khi tôi chạy theo thì hắn thích thú, ra sức chạy thật nhanh , phóng qua , phóng lại một cách hào hứng !
Giận lắm, nhưng buồn cuời và nghĩ lại thì thấy kể ra Wrex cũng thông minh quá phải không nào ?
Thật vậy , Wrex tính như trẻ con nhưng khá thông minh . Những khi tôi đi chợ về, khệ nệ xách các giỏ thức ăn vào nhà , tôi chỉ cần chọn một giỏ nhẹ vừa sức , đưa cho Wrex là nó hiểu ý, cẩn thận mang vào bếp đặt xuống cho tôi. Được khen ngợi , nó mừng vẩy đuôi liên hồi !
Trong gia đình , tôi là nguời duy nhất có quyền cho Wrex... ăn vặt ! Có lẽ vì thế mà Wrex theo tôi nhiều hơn. Ăn gì , tôi cũng chừa lại một mẩu nhỏ đút cho nó. Tôi với nó thật sự là một đôi bạn gắn bó. Wrex mừng, vẩy đuôi...tán thuởng mỗi khi nghe tôi cất tiếng âm điệu vui tuơi và âu lo khi tôi có điều căng thẳng , bực mình.
Wrex đặc biệt thích nắm lấy tay tôi và giữ thật lâu .Thoạt đầu tôi không chú ý lắm đến thói quen này , nhưng dần dà tôi nghiệm ra ,Wrex muốn nói với tôi rất nhiều, rất ân cần qua cử chỉ đơn giản ấy . Cũng như những buổi chiều tôi đi làm về, Wrex luôn là nguời đầu tiên chạy ra mừng rỡ và có hôm để bày tỏ sự chăm sóc đặc biệt , nó không những liếm tay mà còn trìu mến liếm cả quần áo cho tôi nữa...
Cứ như thế, tôi trêu J. " Wrex đã là chó của Mẹ mất rồi ! " . J. cuời nhẹ,...rộng lượng gật đầu !
Không thể chối cãi, Wrex đã đến với tôi như một duyên nghiệp tôi không thể tránh.Có lẽ từ tiền định Wrex đã là một nguời bạn thân thiết của tôi .
Nguời bạn ấy đã tìm đến với tôi gần sáu năm nay, cho tôi sự thuơng yêu , vui vẻ. Lặng thinh nhưng chia sẻ với tôi mọi lúc vui buồn , trái tim luôn huớng về tôi , vô điều kiện.
Thế đó, những ngày nghỉ trong tuần của tôi thì Wrex lại quấn quýt theo tôi . Chụp ảnh hoa , bánh , Wrex cũng chạy theo ngắm nghía, thậm chí dần dà Wrex còn biết ngồi cạnh , ngồi ngay ngắn cho tôi chụp ảnh nữa. ( Và bây giờ, bất cứ khi nào nguời trong nhà cầm máy ảnh chụp cho nhau , không cần gọi Wrex cũng vào chụp cùng ! ).
Mùa hè, Wrex đặc biệt thích ra vuờn cùng tôi. Chỉ cần thấy tôi cầm chiếc nón là anh đã nôn nả chay theo. Cửa vừa mở là anh chạy ùa ra , nhanh nhẹn ngoặm lấy bất cứ thứ gì anh tìm được để buộc tôi phải chạy theo , đòi lại . Như một cách buộc tôi phải chơi đùa cùng anh !
Và tôi cũng đã từng kể cho bạn nghe cái hoạt cảnh lập đi lập lại suốt mùa hè này rồi đấy ! Bao giờ buổi làm vuờn cũng bắt đầu bằng một trận giận hờn, sỉ vả ...ra trò ! Vì Wrex thật là tài tình trong việc chọc phá tôi ! Dầu tôi có cẩn thận thế nào cũng thua nó.
Này nhé, có hôm, vừa ra tới sân cỏ , Wrex ngoặm ngay chai fertilizer của tôi rồi bỏ chạy ! Hôm sau ,Wrex lôi chiếc rổ đựng rau tôi vừa đặt xuống ! Có hôm , nguy hiễm , anh còn cắn ngay con dao , ngậm trong miệng chạy qua chạy lại như...sát thủ mới ghê !
Hôm sau nữa, tôi đề phòng cẩn thận , đặt dao , rổ lên cao. Nghĩ rằng phen này anh hết cách phá thì hỡi ôi , cửa vừa mở, Wrex ngoặm ngay một chậu hoa nhỏ của tôi rồi bỏ chạy ! Và khi tôi chạy theo thì hắn thích thú, ra sức chạy thật nhanh , phóng qua , phóng lại một cách hào hứng !
Giận lắm, nhưng buồn cuời và nghĩ lại thì thấy kể ra Wrex cũng thông minh quá phải không nào ?
Thật vậy , Wrex tính như trẻ con nhưng khá thông minh . Những khi tôi đi chợ về, khệ nệ xách các giỏ thức ăn vào nhà , tôi chỉ cần chọn một giỏ nhẹ vừa sức , đưa cho Wrex là nó hiểu ý, cẩn thận mang vào bếp đặt xuống cho tôi. Được khen ngợi , nó mừng vẩy đuôi liên hồi !
Trong gia đình , tôi là nguời duy nhất có quyền cho Wrex... ăn vặt ! Có lẽ vì thế mà Wrex theo tôi nhiều hơn. Ăn gì , tôi cũng chừa lại một mẩu nhỏ đút cho nó. Tôi với nó thật sự là một đôi bạn gắn bó. Wrex mừng, vẩy đuôi...tán thuởng mỗi khi nghe tôi cất tiếng âm điệu vui tuơi và âu lo khi tôi có điều căng thẳng , bực mình.
Wrex đặc biệt thích nắm lấy tay tôi và giữ thật lâu .Thoạt đầu tôi không chú ý lắm đến thói quen này , nhưng dần dà tôi nghiệm ra ,Wrex muốn nói với tôi rất nhiều, rất ân cần qua cử chỉ đơn giản ấy . Cũng như những buổi chiều tôi đi làm về, Wrex luôn là nguời đầu tiên chạy ra mừng rỡ và có hôm để bày tỏ sự chăm sóc đặc biệt , nó không những liếm tay mà còn trìu mến liếm cả quần áo cho tôi nữa...
Cứ như thế, tôi trêu J. " Wrex đã là chó của Mẹ mất rồi ! " . J. cuời nhẹ,...rộng lượng gật đầu !
Không thể chối cãi, Wrex đã đến với tôi như một duyên nghiệp tôi không thể tránh.Có lẽ từ tiền định Wrex đã là một nguời bạn thân thiết của tôi .
Nguời bạn ấy đã tìm đến với tôi gần sáu năm nay, cho tôi sự thuơng yêu , vui vẻ. Lặng thinh nhưng chia sẻ với tôi mọi lúc vui buồn , trái tim luôn huớng về tôi , vô điều kiện.
Tôi thậm chí làm một việc mà ngay cả J. cũng chưa từng làm, đó là thỉnh thoảng tôi bỏ tấm mền nhỏ xuống đất để ngủ cạnh Wrex . Những lúc ấy Wrex luôn hân hoan chạy lại, nằm xuống cạnh tôi để tôi vòng tay ôm thân hình mềm ấm của Wrex vào lòng. Những lúc ấy , tôi chợt cảm thấy nao lòng với một ý nghĩ,rằng nguời ta , bất luận tuổi tác, luôn ẩn chứa trong tâm hồn bản tính của một đứa trẻ con , cô đơn và cần bạn thiết . Tôi nghĩ đến Cu Tý và Thơ Thơ , 2 nhân vật chính trong quyển sách Con nai tơ mà tôi luôn ấp ủ trong trái tim mình . Tôi muốn cảm ơn Thuợng Đế đã mang Wrex đến cho tôi , cho tôi ở lứa tuổi này vẫn còn được huởng hạnh phúc hồn nhiên của một đứa trẻ , có một con thú thân thuơng để bầu bạn.
Và như thế , tôi trải qua từng ngày với tình thuơng mến của Wrex .Wrex luôn ở cạnh tôi , chia sẻ và quan tâm với mọi nỗi vui buồn của tôi. Từ ánh mắt từ cách vẫy đuôi, Wrex luôn nói cho mọi nguời hiểu rằng , nó sống và yêu thuơng tất cả mọi nguời trong gia đình , đặc biệt là tôi, nguời mà nó gắn bó nhiều nhất.
Và nhìn chung, suốt cuộc sống tôi ,có lẽ Wrex là một nguời bạn thân thuơng và quan trọng biết duờng nào !
I love you so so much , Wrex !
Càna tn nguyen
Hiền , ấm như mùa Xuân.
Thời tiết Canada năm này rất kỳ lạ. Gần cuối tháng Tư mà lạnh vẫn kéo dài , thậm chí còn bão tuyết. Hoa mới thức dậy sau mùa Đông chưa kịp khoe sắc là cơn bão tuyết kéo đến phủ phàng !
Tuyết rồi mưa, đường đóng băng , di chuyển khó khăn , nguy hiễm.
Nguời Mẹ vội viết tin nhắn cho con đang đi học xa nhà: " Ngày mai thời tiết rất xấu , con nhớ cẩn thận nhé "
Con trả lời :" Vâng, thưa Mẹ , con nhớ , nhưng con lo cho Mẹ nhiều hơn . "
Chỉ vài chữ ngắn ngủi thế thôi nhưng khiến nguời mẹ rất cảm động .
Ôi , đứa con hiền lành ,dễ thương dễ mến. Tấm lòng con dành cho gia đình, cho tha nhân rất hiền hoà , ấm áp.
Tựa như mùa Xuân bao giờ cũng mang lại nắng ấm và niềm vui...
Càna tn nguyen.
Nhân dịp đầu năm, xin mến chúc ban Điều Hành , tất cả thành viên và bạn đọc của VNTQ một năm mới an khang , thịnh vuợng , may mắn và hạnh phúc.
Xin mời ngắm hoa Anh đào ở Canada, nở vào mùa Xuân .
Cội hoa này ở trong xóm , hàng năm tặng cho Càna những khoảnh khắc thật đẹp...
Càna tn nguyen
Giáng sinh đang về mà SĐ hầu như quên hẳn vì cuộc sống quanh mình quá ư náo nhiệt tất bật. Chúc ntn thêm một tuổi gia đình luôn bình an hạnh phúc tinh thần luôn lạc quan nha! Xin chia buồn với ntn. Cứ coi như người thân của mình đã " tìm được cõi đi về" rồi! Ly thì chắc bây giờ đang tíu tít bận rộn vun vén cho gia đình một mùa giáng sinh vui vẻ đây! cà na cũng vậy! Chỉ có SĐ đang chiến đấu với những tai hoạ ập đến bật ngờ không phanh! Nói cho ntn biết SĐ vừa mới làm thêm tờ cam kết với tên thầu đã làm sập bờ kè nhà SĐ. Biết vì sao không? Hắn ta thầu cho cả hai nhà. Một nhà ở phía nam và một nhà ở phía tây sát biên nhà SĐ. Nhà phía nam chủ đòi nhồi cọc bê tông thì cũng còn có lý vì đất rộng còn nhà phía tây thì nhỏ lại bao quanh là những nhà khác liền kề vậy mà cũng đòi nhồi cọc rồi lại không muốn mất đất đòi nhà thầu nhồi cọc làm sao mà khi tường xây lên không gian nhà không bị hẹp lại. Vì tiêu chuản nhồi cọc bê tông là phải cach đường ranh nhà bên nửa thước. Chủ nhà phía tây xót xa vung tiền ra cho nhà thầu thế là nhà thầu nói với tụi thi công là làm sao phá đương ranh giữa hai nhà mượn không gian nhà của SĐ 50 phân làm chuẩn để khi nhồi cọc xong chủ nhà phía tây vẫn nhồi cọc sát đường biên sau đó lấp đất trả lại không gian thì khi đo đạc vẫn không xâm phạm đường ranh mà chủ nhà bên phía tây vẫn xây tương sát đường biên. SĐ cũng chấp nhận và bắt chủ thầu làm tờ cam kết đại để như sau tôi là bên A có khu đất ...và chỉ thầu là bên B đang thi công tại....
Tôi là bên A là chủ sở hữu ngôi nhà....đã bị bên B pha đường ranh xâm phạm đất. Để tạo thuận lợi cho việc xây dựng khách sạn bên B Tôi tạm thời chấp nhận hiện trạng này với điều kiên khi xây xong phải khôi phục đo đạc lại đường ranh sao cho chính xác không được làm mất đất của bên A
Phải xây sửa lại những nơi bị xây xát nứt nẻ
Nếu bên B không tuân thủ tôi sẽ khởi kiện và bên B sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.
SĐ bắt chủ thầu ký vào và doạ trước như sau: anh không nên làm lợi cho chủ nhà bên đó. Không có lý do gì để làm điều này. Vì anh biết đó dây là khu phố mà tấc dất tấc vàng trong khi xây dựng gặp khó khăn vì nhà cứ liền kề. Anh gặp may khi nhà tôi đất còn để trống nhiều cho nên anh mới cựa quậy được. Chứ như cái nhà sát biên bên kia thì anh không thể ăn gian cho chủ nhà được. Mà tôi báo cho anh biểt trước nha! Tất cả các nhà ở dây đều có bản vẽ hết rồi tôi chỉ cần gọi đo đạc tới nếu anh lấn qua dất tôi vài phân tôi kiện là anh phải dập bỏ hoàn toàn bức tường nhiều khi là cả công trình xây dựng! Tôi còn nói trước cho biết chứ đã có kẻ thấy nhà thầu sai nó cứ im ỉm khi xây lên rồi nó mới kiện thì đau lắm đó!
Chỉ thầu gật gật kêu biết chứ phải gọi đo đạc chứ ai mà dám tự đo. Và ngày hôm sau SĐ thấy hắn ta gọi đội đo đạc tới đo toạ độ đàng hoàng. Đó là phia bên SĐ thôi nha! Hắn và chủ nhà có thể cựa quậy còn cái nhà mà SĐ nhắc tới cũng sát biên cái nhà phái tây của sđ đó nhà họ bị móc nằm chơi vơi như nhà SĐ nhưng dất họ ít có bao nhiêu họ xây thành nhà hết rồi còn đất đâu mà móc nên cứ bới bới sao cho có chút không gian mà đặt mấy tấm sắt chắn để giữ được cọc khi nhồi, thế là bờ kè giũ ngồi nhà bi sạt lở ông chủ nhà bên đó ổng chửi toáng lên mặt ổng đỏ kè ổng kêu anh kỹ sư trông coi ra làm dữ anh kỹ sư sợ quá gọi chủ thầu vài phút sau chủ thầu tới ngay hắn ta hú một tiếng thôi, SĐ thấy công nhân chạy ầm ầm ra hì hục thi công khắc phục ngay chỗ bị lở. SĐ vừa buồn cười vừa tội nghiệp! Thật sự thì ai cũng vì miếng cơm manh áo. Tụi công nhân răm rắp nghe theo làm hùng hục vì được chủ thầu lo lắng trả lương đàng hoàng. Kỹ sư thì trẻ măng chừng 25 26 đến ngoài ba mươi là cùng. Nhiều khi làm việc đứng ngoài mưa ngoài nắng. Trong đó có một kỹ sư còn trẻ măng anh chàng này phải thay ông chủ công trình đích thân gặp SĐ xin lỗi và xin đền bù khắc phục lỗi sụp bờ kè bữa trước ở nhà phía nam đó! Khi làm giấy tờ thấy anh ta sinh 1990 SĐ cũng mủi lòng nhẹ nhàng nói rằng biết lỗi và biết khắc phục sửa chũa lỗi thì tôi không đưa ra pháp luật và có thể chờ đợi. Nghe tới dây anh chàng mừng quá và tâm sự rằng hồi đêm năm nghe mưa lo lắm mà đúng thật ngày hôm nay ra nhìn thì bờ kè đã bị trôi ra một phần. Sau cái vụ đó vì thấy bờ kè không thể xây theo cũ mà phải chờ cho bức tường của khách sạn xây sâu xuống ba thước và xây thêm năm thước nũa thì mới kè mặt đất nhà SĐ. Thấy gian nan quá SĐ nghĩ mình có nhận tiền bồi thường thì cũng khó xây lại chi bằng cứ để cho tụi thầu bên đó lo tụi nó giàu thế lực hùng hậu chắc tụi nó mua chuộc các quan hết rồi nên im re mình đường cùng mới phải kiện cáo. Trong khi nói chuyện tụi nó nói là rủi mà lại may. SĐ hỏi tạo sao mà lại may. Tụi nó bảo khi xây khách sạn này lúc nhồi cọc cứ mong gặp chủ nhà phía sau mà không sao gặp được. Vì thấy cả khu phố này chỉ còn nhà SĐ là còn đất trống quá lý tưởng để thuê làm nơi cho công nhân ăn ở và thi công. Thế là SĐ cho thuê bãi đất trống ( để có thể ràng buộc nhà thầu vì nếu bờ kè khi xây xong không an toàn thì còn níu áo được vì thi công khách sạn này ít nhất cả năm mới xong lận) và giờ đây chỗ này đang nhộn nhịp ồn ào y như một cái công trường nhỏ. Giờ SĐ lâu lâu phải ghé qua theo dõi mọi thứ nhắc nhở bọn họ phải trật tự nếu không mình phải vạ. Đúng là lễ tết tới nơi rồi mà mọi việc cứ rối bù. Còn những người hàng xóm làm nhà bên tây và nam nhà SĐ thì SĐ cũng cầu mong họ xây nhà tốt đẹp thành công vì xây nhà là chuyện lớn trong đời mà! Đúng là kiếp người càng tham sân si càng khổ!
Tôi là bên A là chủ sở hữu ngôi nhà....đã bị bên B pha đường ranh xâm phạm đất. Để tạo thuận lợi cho việc xây dựng khách sạn bên B Tôi tạm thời chấp nhận hiện trạng này với điều kiên khi xây xong phải khôi phục đo đạc lại đường ranh sao cho chính xác không được làm mất đất của bên A
Phải xây sửa lại những nơi bị xây xát nứt nẻ
Nếu bên B không tuân thủ tôi sẽ khởi kiện và bên B sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.
SĐ bắt chủ thầu ký vào và doạ trước như sau: anh không nên làm lợi cho chủ nhà bên đó. Không có lý do gì để làm điều này. Vì anh biết đó dây là khu phố mà tấc dất tấc vàng trong khi xây dựng gặp khó khăn vì nhà cứ liền kề. Anh gặp may khi nhà tôi đất còn để trống nhiều cho nên anh mới cựa quậy được. Chứ như cái nhà sát biên bên kia thì anh không thể ăn gian cho chủ nhà được. Mà tôi báo cho anh biểt trước nha! Tất cả các nhà ở dây đều có bản vẽ hết rồi tôi chỉ cần gọi đo đạc tới nếu anh lấn qua dất tôi vài phân tôi kiện là anh phải dập bỏ hoàn toàn bức tường nhiều khi là cả công trình xây dựng! Tôi còn nói trước cho biết chứ đã có kẻ thấy nhà thầu sai nó cứ im ỉm khi xây lên rồi nó mới kiện thì đau lắm đó!
Chỉ thầu gật gật kêu biết chứ phải gọi đo đạc chứ ai mà dám tự đo. Và ngày hôm sau SĐ thấy hắn ta gọi đội đo đạc tới đo toạ độ đàng hoàng. Đó là phia bên SĐ thôi nha! Hắn và chủ nhà có thể cựa quậy còn cái nhà mà SĐ nhắc tới cũng sát biên cái nhà phái tây của sđ đó nhà họ bị móc nằm chơi vơi như nhà SĐ nhưng dất họ ít có bao nhiêu họ xây thành nhà hết rồi còn đất đâu mà móc nên cứ bới bới sao cho có chút không gian mà đặt mấy tấm sắt chắn để giữ được cọc khi nhồi, thế là bờ kè giũ ngồi nhà bi sạt lở ông chủ nhà bên đó ổng chửi toáng lên mặt ổng đỏ kè ổng kêu anh kỹ sư trông coi ra làm dữ anh kỹ sư sợ quá gọi chủ thầu vài phút sau chủ thầu tới ngay hắn ta hú một tiếng thôi, SĐ thấy công nhân chạy ầm ầm ra hì hục thi công khắc phục ngay chỗ bị lở. SĐ vừa buồn cười vừa tội nghiệp! Thật sự thì ai cũng vì miếng cơm manh áo. Tụi công nhân răm rắp nghe theo làm hùng hục vì được chủ thầu lo lắng trả lương đàng hoàng. Kỹ sư thì trẻ măng chừng 25 26 đến ngoài ba mươi là cùng. Nhiều khi làm việc đứng ngoài mưa ngoài nắng. Trong đó có một kỹ sư còn trẻ măng anh chàng này phải thay ông chủ công trình đích thân gặp SĐ xin lỗi và xin đền bù khắc phục lỗi sụp bờ kè bữa trước ở nhà phía nam đó! Khi làm giấy tờ thấy anh ta sinh 1990 SĐ cũng mủi lòng nhẹ nhàng nói rằng biết lỗi và biết khắc phục sửa chũa lỗi thì tôi không đưa ra pháp luật và có thể chờ đợi. Nghe tới dây anh chàng mừng quá và tâm sự rằng hồi đêm năm nghe mưa lo lắm mà đúng thật ngày hôm nay ra nhìn thì bờ kè đã bị trôi ra một phần. Sau cái vụ đó vì thấy bờ kè không thể xây theo cũ mà phải chờ cho bức tường của khách sạn xây sâu xuống ba thước và xây thêm năm thước nũa thì mới kè mặt đất nhà SĐ. Thấy gian nan quá SĐ nghĩ mình có nhận tiền bồi thường thì cũng khó xây lại chi bằng cứ để cho tụi thầu bên đó lo tụi nó giàu thế lực hùng hậu chắc tụi nó mua chuộc các quan hết rồi nên im re mình đường cùng mới phải kiện cáo. Trong khi nói chuyện tụi nó nói là rủi mà lại may. SĐ hỏi tạo sao mà lại may. Tụi nó bảo khi xây khách sạn này lúc nhồi cọc cứ mong gặp chủ nhà phía sau mà không sao gặp được. Vì thấy cả khu phố này chỉ còn nhà SĐ là còn đất trống quá lý tưởng để thuê làm nơi cho công nhân ăn ở và thi công. Thế là SĐ cho thuê bãi đất trống ( để có thể ràng buộc nhà thầu vì nếu bờ kè khi xây xong không an toàn thì còn níu áo được vì thi công khách sạn này ít nhất cả năm mới xong lận) và giờ đây chỗ này đang nhộn nhịp ồn ào y như một cái công trường nhỏ. Giờ SĐ lâu lâu phải ghé qua theo dõi mọi thứ nhắc nhở bọn họ phải trật tự nếu không mình phải vạ. Đúng là lễ tết tới nơi rồi mà mọi việc cứ rối bù. Còn những người hàng xóm làm nhà bên tây và nam nhà SĐ thì SĐ cũng cầu mong họ xây nhà tốt đẹp thành công vì xây nhà là chuyện lớn trong đời mà! Đúng là kiếp người càng tham sân si càng khổ!
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.01.2017 05:40:25 bởi Cà Na tn nguyen>
Càna xin chúc Ban Điều hành và những nguời bạn của VNTQ một Năm 2017 thật tốt đẹp , vui , khỏe và hạnh phúc .
Theo thông lệ, dầu rất bận Càna cũng làm ít bánh, mừng Năm Mới , vừa count down vừa nhâm nhi
Wrex cũng sẽ mừng Năm mới nhưng...buồn ngủ quá rồi !![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
Càna tn nguyen
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.01.2017 05:23:58 bởi Cà Na tn nguyen>
Hai muơi ba , tháng Chạp...
Thấm thóat mà một năm nữa lại sắp hết. Thấm thoát mà lại thêm một lần mình chuẩn bị đưa ông Táo về trời và cũng là một lần nữa, mình chuẩn bị bữa cơm giỗ bạn.
Trời hôm nay u ám , không nắng .
Buổi sáng , làm ít bánh Financiers với trà xanh và bột hạnh nhân.
Làm bánh bao giờ cũng là công việc mình yêu thích . Nhất là khi thử nghiệm một công thức mới . ( Trong hoàn cảnh tự "răn đe" phải hạn chế bột đường như hiện nay thì niềm vui này cũng bị hạn chế theo.
)
Trời hôm nay u ám , không nắng .
Buổi sáng , làm ít bánh Financiers với trà xanh và bột hạnh nhân.
Làm bánh bao giờ cũng là công việc mình yêu thích . Nhất là khi thử nghiệm một công thức mới . ( Trong hoàn cảnh tự "răn đe" phải hạn chế bột đường như hiện nay thì niềm vui này cũng bị hạn chế theo.
) Xong bánh thì phải đi chợ , mua thức ăn về nấu món đơn giản như thế này.
Món giản dị , nhưng phải " đánh vật " với đám lobsters này cũng vất vả lắm .
( Món tôm càng kho tàu là món mình ưa thuở nhỏ, lúc ở VN thì sang đây , tôm càng đông lạnh ăn chả ra làm sao nên có nguời " cầu kỳ " dùng lobster thay thế !
. Và phải nói ngay là sự thay thế này rất đáng công , rất ngon !
)
. Và phải nói ngay là sự thay thế này rất đáng công , rất ngon !
)Loay hoay cũng quá trưa mới xong việc
Mình dọn nhanh bữa ăn, nói với bạn đôi câu , rồi ăn đĩa cơm của mình. Tất cả , một mình . Bên ngoài bầu trời màu xám , lất phất mưa .
Chậu Thủy tiên không thể cho ảnh đẹp
Và mình cũng chẳng kịp vắt 2 ly nuớc Lựu mà có việc phải đi ngay.
Nhưng có hề gì khi mình luôn mang hình ảnh bạn , những kỷ niệm với bạn theo mình , mãi mãi trong cuộc sống tất bật mỗi ngày , mỗi năm...
Càna tn nguyen
Chúc ntn sang năm mói gia đình luôn an khang thịnh vượng có những hạnh phúc giản đơn để chắp bút viết những tản văn nho nhỏ vui vui như vẫn đang viết cho mọi người đọc nha!
ntn cảm ơn thầy SĐ.
Mồng một Tết, ntn xin mến chúc ban Điều hành và những nguời bạn của VNTQ một Năm Mới vui, khỏe , vạn sự như ý và hạnh phúc suốt năm.
Càna tn nguyen
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.03.2017 16:23:28 bởi Cà Na tn nguyen>
Thắng cảnh.
Cũng đã lâu rồi, đâu khoảng 5 năm , nhân lần tới Cali gia đình tôi có đi viếng Death Valley.
Một thung lũng nóng có tiếng ở tiểu bang này, cây cối nơi ấy hầu như không sống nỗi, trừ vài loại cây cỏ sa mạc.
Du khách muốn đi bộ ngang thung lũng , phải trang bị kỹ luỡng , nghe nói có trường hợp du khách thiệt mạng vì thiếu nuớc mà nhiệt độ nóng quá , gây shock.
Dùng xe hơi đi dạo quanh thung lũng thì thoãi mái hơn , nhưng xe bắt buộc phải có máy lạnh hoạt động tốt.
Khi ngừng lại , chúng tôi thử mở cửa buớc xuống thì giật mình , ôi chao là nóng ! Nhiệt độ hôm ấy gần 50 C.
Nhưng thật tình , tôi thấy thung lũng này rất đẹp, cái vẻ khô cằn của sỏi đá , núi non nơi đây vừa hoang dã vừa lạ lùng, màu sắc huyển hoặc , chừng như bí ẩn.
Nhưng hôm ấy, chẳng hiểu sao tôi lại " nỡ lòng " quên máy chụp ảnh ở nhà !!!![[&:]](/images/smiley/s5.gif)
![[:@]](/images/smiley/s6.gif)
( Một anh bạn cùng lớp đã comment tôi rất dí dỏm ở chữ " nỡ lòng " này trong lúc tôi thật sự nhói lòng đau khổ và giận tôi quá sức khi khám phá ra điều ấy
! )
![[&:]](/images/smiley/s5.gif)
![[:@]](/images/smiley/s6.gif)
( Một anh bạn cùng lớp đã comment tôi rất dí dỏm ở chữ " nỡ lòng " này trong lúc tôi thật sự nhói lòng đau khổ và giận tôi quá sức khi khám phá ra điều ấy
! ) Để gỡ gạc phần nào, nguời nhà an ủi dúi vào tay tôi cái Camcorder . Thế là tôi nảo nề bấm thử.
Không biết do cảnh đẹp quá hay tài bấm của tôi không tệ
mà ra được loạt hình này, khá tiêu biểu của Death Walley, mời mọi nguời xem nhé.
mà ra được loạt hình này, khá tiêu biểu của Death Walley, mời mọi nguời xem nhé. Nếu ai có đến Cali và có dịp ghé thăm Death Valley , cho tôi gửi lời thăm nơi này
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.03.2017 16:43:28 bởi Cà Na tn nguyen>
Càna tn nguyen
Dạo này mục tiêu khiển rộn ràng toàn hoa lá cây đẹp và mát mắt lắm! LY nói đúng trồng hoa xen kẽ như cái hình ntn chụp đẹp ghê nhìn cứ như tranh vẽ! Cám ơn ntn đã cầu nguyện dùm SĐ nha! Đúng là dạo này sđ cần được ơn trên che chở. Hôm qua SĐ đi chùa về giữa đường gặp một phụ nữ bế đứa con lủng lẳng trên tay nhìn đứa bé đã lớn vì cái giò đã dài nhưng nó không cựa quậy. Người phụ nũ mời SĐ mua vé số dùm. Thâm tâm sđ chả ham vé số nhưng thấy tôi quá SĐ cầm xấp vé số lên coi nhân tiện hỏi" con chị sao vậy?" . Chị ta nói nó bị bại não " . Rồi chìa xấp vé số thành phố để sđ lựa số. Sđ nói không cần số nào chả được! Rôi lục túi lấy tiền. Bỗng chị ta rút trong túi ra xấp vé số cà mau rồi nói rằng hồi sáng có người thấy chị tội nên mua luôn mười vé này và chỉ lấy một vé và dặn chị là cho lại chị 9 vé nhưng chị giữ lấy đừng bán lỡ đâu chiều may trúng đó nhưng giờ chị lại muốn bán lại cho sđ và thì thầm nếu chiều trúng sđ nhớ cho chị tí xíu nha! Sđ cười nói tui không bao giờ trúng cái gì đâu tui mua chỉ vì muốn giúp chị thôi giờ có muốn bán không? Chị ta gật đầu. SĐ rút một trăm ngàn mua 9 vé còn lại kể như cho chị ta mười ngàn và mua giúp 9 tờ còn lại. Ngày lễ phật đản năm nay bận bịu chả có món chay nào thôi thì ntn và Ly ai rảnh vào nấu món chay cho bếp Vnthuquan nha! Sđ còn cái topic dang dở phía trên gắng viết chốt lại cho xong chứ cứ treo hoải cũng ngại quá!
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 27.07.2018 15:30:46 bởi Cà Na tn nguyen>
Chào chị Ly, thầy SĐ và mọi nguời.
Dạo này Càna bận quá, ngoài cái bận thuờng ngày, còn bận của nông dân lúc vào mùa, rồi gần đây còn bận thêm 2 " sứ mạng cao cả" nữa !
Sứ mạng thứ nhất là tối tối phải bỏ mọi việc lên ngồi đọc sách cạnh thằng con út đang học bài cho nó lên tinh thần ! Số là anh đang học lớp 11, lớp cần lấy điểm để năm sau vào Đại học mà anh " giỏi quá " nên tới giờ cũng chưa biết sẽ chọn ngành nào nên " ôm " toàn nhiều cours khó. ( Thí dụ cạnh những cours chính thì ngguời ta lấy những cours phụ như Drama hay Phy- Ed còn anh chọn Computer Science, Economics { để nhỡ có muốn học Business }
, Philosophy {để nhỡ có muốn học Luật
... ) Thế là stressed- out, là phát biểu " tiêu cực " làm mẹ nó lo quá , tối tối vừa mệt vừa buồn ngủ mà phải ngồi cạnh đọc sách cho nó có bạn !
Sứ mạng thứ 2 là như Càna đã nói hôm nọ , dạo này phải lo an ủi, động viên thuờng xuyên, mỗi ngày ,một cô bạn đang bị bệnh ngặt nghèo.
Bởi thế hoa nở thì nhiều, chụp ảnh cũng nhiều mà chưa có thì giờ post lên mời mọi nguời ngắm.
Nói chung bận , bận và bận !
Nhưng vui vì thấy mình có ích cho nguời khác !
Chỉ mong mình có sức khỏe để..đa sự hoài !
Dạo này Càna bận quá, ngoài cái bận thuờng ngày, còn bận của nông dân lúc vào mùa, rồi gần đây còn bận thêm 2 " sứ mạng cao cả" nữa !
Sứ mạng thứ nhất là tối tối phải bỏ mọi việc lên ngồi đọc sách cạnh thằng con út đang học bài cho nó lên tinh thần ! Số là anh đang học lớp 11, lớp cần lấy điểm để năm sau vào Đại học mà anh " giỏi quá " nên tới giờ cũng chưa biết sẽ chọn ngành nào nên " ôm " toàn nhiều cours khó. ( Thí dụ cạnh những cours chính thì ngguời ta lấy những cours phụ như Drama hay Phy- Ed còn anh chọn Computer Science, Economics { để nhỡ có muốn học Business }
, Philosophy {để nhỡ có muốn học Luật
... ) Thế là stressed- out, là phát biểu " tiêu cực " làm mẹ nó lo quá , tối tối vừa mệt vừa buồn ngủ mà phải ngồi cạnh đọc sách cho nó có bạn !
Sứ mạng thứ 2 là như Càna đã nói hôm nọ , dạo này phải lo an ủi, động viên thuờng xuyên, mỗi ngày ,một cô bạn đang bị bệnh ngặt nghèo.
Bởi thế hoa nở thì nhiều, chụp ảnh cũng nhiều mà chưa có thì giờ post lên mời mọi nguời ngắm.
Nói chung bận , bận và bận !
Nhưng vui vì thấy mình có ích cho nguời khác !
Chỉ mong mình có sức khỏe để..đa sự hoài !
Càna
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.05.2017 07:32:00 bởi Cà Na tn nguyen>
Hoa Forget-me- not vốn là loài hoa bé nhỏ mà Càna yêu mến nên theo thông lệ năm nào cũng ghi lại vài tấm ảnh.
Từ dạo chiếc máy thân quen lâu đời bỏ quên ngoài vuờn bị Wrex gặm , đổi sang máy mới, vẫn là Lumix nhỏ , thấy "tay nghề " xuống quá đổi !
Càna tn nguyen
SĐ thấy hoa Forget me not của ntn chụp đẹp lắm, đúng là năm nào cũng được ngám hoa nhưng nhìn hoài không chán! Ntn chụp đâu có xuống tay chút nào đâu! Hoa nhỏ mà chụp rõ như vậy còn muốn gì nũa?
Cảm ơn thầy SĐ.
Đúng là hoa Forget-me - not nhỏ, chụp thật khó , phải kiên nhẫn, nên năm nào bận , không có thời gian là xem như ảnh khó mà đẹp.
ntn đọc mấy chương đầu truyện Hương Đời của thầy rồi nhưng chưa sẵn sàng để đọc tiếp mấy chương sau vì như ntn đã có nói, đọc truyện của thầy SĐ thì phải đợi lúc tâm hồn thảnh thơi, đọc kỹ càng chứ không đọc nhanh như đọc truyện của nguời khác được... Tháng này nông dân vào mùa nên hơi bận, tháng sau chắc đỡ hơn một chút. Đã vậy còn có nhiều việc phải làm , phải lo.
Nói chuyện phải lo, để ntn kể chuyện này thầy và mọi nguời nghe cho vui nha.
Nhầm lẫn hay phép lạ ?
( Nói ngay như thế từ tựa bài để những nguời quan tâm tới sức khỏe của Cà na khỏi...hồi hộp .
)
) Những năm sau này tự nhiên nhịp tim của Càna rất chậm.
Lực sĩ và những nguời luyện tập thể dục thể thao cật lực thì nhịp tim mới khoảng 60 /phút. Thế mà bạn Cà na chẳng luyện tập gì hết , nhịp tim có khi còn thấp hơn số này !
Cô bé Bác sĩ láng giềng bảo " Làm thử Echo tim chị nhé ! "
_ "Ừ thì làm ! "
Có kết quả cô vội gọi sang ngay.
Lý do tim thì chẳng sao nhưng report Echo tim cho biết gan có cyst !
What ? !
Cô bảo mình nên làm Ultrasound ( siêu âm ) gan và trấn an " Cyst thì cũng chẳng sao, có nhiều nguời bị "
Điều ấy thì mình biết rồi nhưng cái tin " Gan có vấn đề " làm mình chẳng vui tí nào. Biết đâu khám kỹ sẽ ra vấn đề khác nghiêm trọng hơn ? Nhất là dạo này mình bị ám ảnh bởi chuyện bệnh của B !
Và cũng như bạn , mình cũng còn nhiều bổn phận phải lo...
Thế là trong 1 tuần lễ chờ làm Ultrasound mình bèn mang "Phương pháp thanh lọc gan " của chú Trung ra thực hành . Cụ thể là hạn chế tối đa mỡ dầu , thịt đỏ và uống nhiều nuớc rau quả xay.
Đến ngày đi làm xét nghiệm, mình tự trấn an bằng cách ...phớt lờ, đi shopping một vòng truớc khi tới phòng Lab.
Dĩ nhiên cũng có hồi hộp khi cô Kỹ thuật viên bắt đầu rà máy lên vùng gan nên mình quyết định ...không thèm liếc trộm lên màn ảnh của cô làm gì ! Cứ thụ đông ngoan ngoãn xoay trở theo ý cô muốn . Rồi mình nghe cô thở dài.
Ôi chà , mình đóan chắc cô nhìn thấy điều gì tệ hại lắm đây ! Nhưng nếu đúng như vậy thì mình cũng chẳng làm gì được ngoài việc sẽ củng cố sức khỏe cho tốt, mình tự nhủ. Cô lại thở dài ! Thôi mình đành phó thác mọi việc vào tay Thượng Đế vậy.
Trước khi kết thúc , cô bảo mình đợi cô đi mời nguời Senior (Làm lâu , có kinh nghiệm hơn ) vào.
Lát sau, nguời Senior tới. Hai nguời bàn tán với nhau bằng tiếng Persian nên chẳng hiểu họ nói gì. Nguời Senior ngồi xuống, lại khám thêm một lát truớc khi báo cho mình biết test đã xong, mình có thể ra về.
Biết rằng có hỏi kết quả thì họ cũng sẽ từ chối không nói , nhưng tò mò vì thái độ của họ mình bèn hỏi dò một câu " Cyst của tôi dễ hay khó nhìn thấy ? "
Có lẽ câu hỏi đánh trúng trọng tâm của vấn đề nên cô đành thú nhận. " Lạ quá, tôi và cả nguời Senior nữa, tìm hoài mà có thấy cyst gì đâu ! "
Không dám tin đó là sự thật , mình còn hỏi lại cho chắc : " Thế là không thấy gan tôi có cyst à ?" Cô gật đầu xác nhận và dặn mình đừng nói cho ai biết là cô nói , ngay cả với BS của mình !
[sm=bounce.gif][sm=bounce.gif]
Ra về mình vui quá đổi và thoạt đầu hơi bực tụi làm Echo tim nói tầm bậy tầm bạ làm mình bị một phen hết hồn . Nhưng sau nghĩ lại thì thấy cũng lạ , bởi họ có thấy thì mới báo cho mình biết chứ đấy không phải là trách nhiệm của họ. Và mình cũng chợt nhớ ra, trong những ngày " thanh lọc gan " mình có cầu Đức Mẹ và thánh André giúp cho cyst mất đi !![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
Nhưng dù sao thì mình cũng lại về Oratoire tạ ơn Đức Mẹ và Thánh trong một ngày rất gần đây.![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
Càna tn nguyen
Đọc xong, muốn toát mồ hôi cho Càna, đúng là Tây hay nói ''le cordonnier mal chaussé'' là vậy
Bà chị dâu là bác sĩ biologique, làm trong laboratoire, một hôm ông bác sĩ làm chung, thấy chỉ có vẻ hơi mệt mệt, ổng nói, thôi bà để tôi thử máu bà xem coi có gì khg? khi thử xong mới biết chỉ bị cholesterol hơi nhiều, làm chỉ phải về ăn toàn đồ hấp, nướng khg muối, khg đường, khg mỡ ... bây giờ cũng nói rằng hết chứ chắc chưa hế hẳn đâu??
Đó, đâu phải dân khg bác sĩ mới đau, mà chính bác sĩ đôi khi cũng phải chịu 'sanh, lão, bệnh, tử ' như mọi người há càna
dù sao cũng chúc mừng càna dù 1 lần ''rớt tim ra ngoài'' nhưng qua khỏi phải ăn mừng đó càna![[8D]](/images/smiley/s3.gif)
Bà chị dâu là bác sĩ biologique, làm trong laboratoire, một hôm ông bác sĩ làm chung, thấy chỉ có vẻ hơi mệt mệt, ổng nói, thôi bà để tôi thử máu bà xem coi có gì khg? khi thử xong mới biết chỉ bị cholesterol hơi nhiều, làm chỉ phải về ăn toàn đồ hấp, nướng khg muối, khg đường, khg mỡ ... bây giờ cũng nói rằng hết chứ chắc chưa hế hẳn đâu??
Đó, đâu phải dân khg bác sĩ mới đau, mà chính bác sĩ đôi khi cũng phải chịu 'sanh, lão, bệnh, tử ' như mọi người há càna
dù sao cũng chúc mừng càna dù 1 lần ''rớt tim ra ngoài'' nhưng qua khỏi phải ăn mừng đó càna
![[8D]](/images/smiley/s3.gif)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 04.06.2017 22:36:17 bởi Cà Na tn nguyen>
Ha ha ha , có chị Ly quan tâm tới sức khỏe của Càna ![sm=----------------.gif].
Đúng là " toát mồ hôi " khi thấy cô kỹ thuật viên khám cho mình mà chốc chốc lại thở dài "rầu rỉ "!
, ai ngờ cô thở dài vì sao bảo có vấn đề mà tìm hoài không ra !
Ông Trời hay đùa với em vậy á chị Ly !.
Nhưng cũng nhờ vậy mà mấy tuần nay em chịu khó uống nuớc rau quả , bớt đường bớt mỡ , bớt thịt rất nhiều, xuống 2-3 lbs rồi !
. Mùa hè này em lại "lên chương trình " cho gia đình làm một chuyến du ngoạn bằng xe hơi sang Florida . Đừơng dài, nghỉ ở nhiều nơi nên việc sắp xếp, tìm chỗ ở sẽ khá vất vả. Em đang phân vân , không biết ở Miami rồi lái xe xuống Key West chơi trong ngày hay phải ở K.W 1,2 ngày mới đủ ?
Huhu , Càna có nhiều việc phải làm quá mà chưa đâu vào đâu hết !
. Nhưng cũng post ảnh hoa Thủy tiên năm nay để chị và mọi nguời ngắm cho đỡ buồn ha !
Càna
Thật ra thì kiêng cử cũng có mức độ. Ông bà mình ngày xưa ăn uống bình thường nhưng sống thọ và ít bệnh tật hơn chúng ta ngày nay bởi lẽ họ làm lao động chứ có ngồi ì trước máy vi tính hay điện thoại đi động bấm bấm suốt ngày đâu, đi bộ nhiều cũng không tặng đường và mỡ trong máu. Mà có khi kiêng ngọt quá đường xuống cũng mệt lắm đó nha! Nói chung hãy lắng nghe cơ thể mình là chính đừng nghe ai! SĐ thích uống cà phê sữa đặc có đường ông thọ đó nhưng thấy cũng chả sao gan lá lách thận vẫn tốt! SĐ mong sau này Vnthuquan có chương trình tải hình bằng iPad thì SĐ sẽ năng tải hình hơn chứ giờ lâu lâu mới dám vào laptop sợ bị vi rus chứ không phải không có hình để tải. Năm nay có vẻ nhà ntn nhiều hoa ? Chúc ntn đi chơi vui vẻ nha!
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.06.2017 07:02:20 bởi Cà Na tn nguyen>
Tháng Sáu viết cho Cha.
Cha thuơng yêu !
Lá thư này con lẽ ra đã viết vào ngày 30 tháng Tư vừa qua nhưng con dành lại để viết hôm nay , vì hôm nay là ngày của Cha.
***
Và chiến tranh cũng là nguyên nhân khiến cho bao nguời Việt Nam lâm vào cảnh nuớc mất nhà tan.
Hằng năm , vào ngày 30 tháng Tư ,có rất nhiều lễ tưởng niệm , có rất nhiều bài viết về một ngày u tối của tháng Tư năm nào. Đó là ngày Việt Nam Cộng Hòa bị mất vào tay chế độ Cộng Sản .
Giữa hàng trăm bài viết, hàng ngàn tấm lòng nhắc về ngày này với sự biết ơn và tôn vinh những nguời chiến sĩ Việt Nam Cộng Hoà thì cũng có những bài viết , những ý kiến " giáo huấn" mọi nguời hãy thôi đi , đã 42 năm trôi qua , đừng tiếp tục "ủy mị "nhắc mãi biến cố chiến tranh năm nào mà hãy huớng về tương lai phía truớc , và có một ý kiến đơn lẻ mà con đọc được ở một Diễn đàn nọ đã khiến con cảm thấy muốn viết lá thư này cho Cha, cho tất cả những nguời có thân nhân đã đóng góp xuơng máu vào sự bảo vệ miền Nam Việt Nam ngày ấy. Ý kiến này cho rằng " Những nguời lính Viêt Nam Cộng hoà cũng chẳng phải là thần thánh ! ( để cứ mãi được ca tụng ! ".)
Vâng , chính sự bất mãn về ý kiến trên mà con càng nghiệm ra được, sâu sắc hơn , sự hy sinh của những nguời đàn ông ở miền Nam Việt Nam thời chinh chiến.
Đó là hàng ngàn , hàng triệu thanh niên , cha , anh của những gia đình , đã vì lý do Tổ quốc cần được bảo vệ mà chấp nhận lìa xa cuộc sống an lành , dấn thân nơi chiến truờng , nơi làn tên , mũi đạn luôn chực chờ , là nơi phải chịu đựng những ngày đói khát , dầm mình trong nắng rát , mưa dầm , ngủ bờ , ngủ bụi . Là những nguời đàn ông giữa trận chiến , giữa đêm tối mịt mù ,nghĩ đến con mình với lòng nhớ thuơng vô hạn , nhớ đến cha mẹ già, tóc bạc bỏ lại quê nhà ơn sinh thành chưa đền đáp, nhớ đến nguời vợ trẻ tóc hãy còn xanh mà vò vỏ tháng ngày cô phụ...
Và con tin rằng ,dầu khổ hạnh , đau đớn thế nào cha và đồng đội của Cha cũng không hề trách móc hay oán than mà vẫn tiếp tục trách nhiệm của mình như một điều hết sức bình thuờng và giản dị.Trách nhiệm giữ cho hậu phương được bình yên truớc sự phá hoại , tấn công xâm luợc của Cộng Sản miền Bắc.
Cha và đồng đội đã bảo vệ cho chiến tranh không đến gần những nguời dân lành ,cho những buổi sáng con trẻ được đến trường trong bầu không khí trong lành , không mang mùi súng đạn, cho những buổi chợ mang sắc thái thanh bình , cho những chuyến xe đò không bị đấp mô giật mìn , cho chết chóc,máu xương không làm kinh hãi những nguời hậu phuơng...Cho dù chiến tranh diễn ra hằng ngày, sôi động căng thẳng ở chiến trường , miền Nam Việt Nam vẫn là miền đất phát triển ở Đông Nam Á thời ấy.
Mỗi ngày yên bình ở nơi được bảo vệ là một ngày gian khổ , khắc nghiệt , hiễm nguy của những nguời ở chiến trường . Trong im lặng , nguời chiến sĩ biết mình còn sống khi sáng ra còn thấy ánh bình minh . Trong im lặng , nguời chiến sĩ đi nhặt xác đồng đội mỗi ngày và chua xót tự hỏi bao giờ đến phiên mình . Trong im lặng , cái chết đối với họ trở nên nhẹ quá, dễ dàng quá ,tựa như chỉ buớc qua một khúc quanh là chạm tới.
Và thậm chí , một ngày , một đêm khuya khi những viên đạn thù đã khiến họ gục ngã , máu từ thân thể thấm vào lòng đất Mẹ , hình ảnh đứa con thơ bé bỏng hiện lên trong tâm trí ...Trước giờ nhắm mắt, có lẽ họ cũng chấp nhận sư hy sinh như một điều dĩ nhiên , đơn giản.
Cha thuơng yêu ,
Chấp nhận hy sinh tuổi trẻ, hy sinh hạnh phúc , sự bình yên và mạng sống của mình cho đồng bào , cho tổ quốc, đó là một nghĩa cử thiêng liêng . Nghĩa cử này lại càng cao quý hơn khi được thực hiện một cách giản dị.
Dầu cuộc chiến đã lùi vào quá khứ và con cháu Cha đã sống ở một xứ sở bình yên , không có chiến tranh , nơi mà sinh mạng , sự tự do và quyền sống hạnh phúc của mỗi con nguời là quyền bất khả xâm phạm , hằng năm , khi cuộc chiến ở Việt Nam được nhắc đến, con càng yêu kính và cảm ơn Cha cùng những nguời đồng đội của Cha , những nguời đã hy sinh cho Tổ quốc , đã cho thế hệ chúng con sau này được mang niềm tự hào về cha , ông của mình, được cảm nhận thế nào là hồn thiêng sông núi mỗi khi lá cờ Việt Nam Cộng hoà được duơng cao ,phất phới kiêu hùng ..
Cha ơi ,
Sự hy sinh của những nguời chiến sĩ như Cha đã làm rạng màu cờ nuớc Việt , đã viết lên trang sử oai hùng mà hậu duệ luôn mãi tri ân và trân trọng .
Riêng con , đứa con gái nhỏ của Cha , tấm lòng tri ân của con còn đượm nhiều nuớc mắt , thương Cha khi con nhói lòng nghĩ rằng , Cha đã sống môt cuộc sống và đã chết cái chết của một anh hùng nhưng chắc Cha không hề nhận biết điều ấy, bởi rất giản đơn, Cha nghĩ rằng Cha chỉ làm nhiệm vụ của mình , nhiệm vụ bảo vệ những nguời khác cho dù phải đánh đổi bằng chính xương máu và tính mạng của mình !
Và con xúc động thuơng Cha biết bao, " Cha, nguời anh hùng giản dị của con ! I love You , Daddy ! ".
Càna tn nguyen
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 04.07.2017 15:04:59 bởi Cà Na tn nguyen>
Hi Thầy SĐ và mọi nguời .
Dạo này ntn bận quá nên chậm trả lời , thật tệ !
Cứ than bận hoài thì cũng nhàm , nhưng đúng là năm nay không có thời gian để làm cho chu đáo những việc mình muốn . Ngay cả vuờn tược hoa cỏ là việc thích nhất mà cũng qua loa thôi . Phần thời tiết Canada năm nay nóng lạnh thất thuờng , rau quả trồng xuống có vẻ không khỏe mạnh như mọi năm .Được cái mưa nhiều nên hoa Hồng nhà ai cũng tốt .
Mà trồng hoa Hồng cũng khổ lắm á thầy SĐ, nhất là nhà này. Sâu rầy từ cây cao cứ rình rập , chực chờ . Năm nay ntn đã quyết tâm xịt tỏi ớt (
) để trừ sâu , mà bận nên hơi chậm chân hơn sâu . Kết quả là một mớ hoa Hồng cũng bị sâu cắn .
Vuờn nhỏ nên ntn chỉ có khoảng 15, 16 bụi Hồng , ánh sáng cũng không đủ mạnh nhưng năm nay cũng có hoa Hồng kha khá để ngắm.
.Mà hoa Hồng của ntn màu đẹp lắm nha thầy SĐ , để từ từ ntn post ảnh lên khoe .
.
Thí dụ như bụi Hồng đỏ trước sân này ha, năm nay hoa mọc từng chùm .( Trong lúc thật tình là ntn thấy hoa Hồng rời từng đóa đẹp hơn )
ntn
Dạo này ntn bận quá nên chậm trả lời , thật tệ !
Cứ than bận hoài thì cũng nhàm , nhưng đúng là năm nay không có thời gian để làm cho chu đáo những việc mình muốn . Ngay cả vuờn tược hoa cỏ là việc thích nhất mà cũng qua loa thôi . Phần thời tiết Canada năm nay nóng lạnh thất thuờng , rau quả trồng xuống có vẻ không khỏe mạnh như mọi năm .Được cái mưa nhiều nên hoa Hồng nhà ai cũng tốt .
Mà trồng hoa Hồng cũng khổ lắm á thầy SĐ, nhất là nhà này. Sâu rầy từ cây cao cứ rình rập , chực chờ . Năm nay ntn đã quyết tâm xịt tỏi ớt (
) để trừ sâu , mà bận nên hơi chậm chân hơn sâu . Kết quả là một mớ hoa Hồng cũng bị sâu cắn . Vuờn nhỏ nên ntn chỉ có khoảng 15, 16 bụi Hồng , ánh sáng cũng không đủ mạnh nhưng năm nay cũng có hoa Hồng kha khá để ngắm.
.Mà hoa Hồng của ntn màu đẹp lắm nha thầy SĐ , để từ từ ntn post ảnh lên khoe .
. Thí dụ như bụi Hồng đỏ trước sân này ha, năm nay hoa mọc từng chùm .( Trong lúc thật tình là ntn thấy hoa Hồng rời từng đóa đẹp hơn )
Một tin hơi buồn trong vuờn là bụi Peony mới nở có màu hoa giống hệt loại năm trước. Huhu, chắc khi trồng ntn trồng 2 bụi cạnh nhau mà quên.Thọạt đầu định sẽ thay bụi khác nhưng nghĩ lại , nó có duyên đến với mình mà mình đành nhổ bỏ thì tội qúa nên chắc thôi .
Hôm nọ ha, biết gan mình chẳng bị gì, ntn tự hứa sẽ đi nhà thờ tạ ơn và đang trên đà kiêng thịt , kiêng mỡ ntn hứa sẽ ăn chay thử 1 tuần ( điều mà xưa giờ chưa bao giờ thử qua ). Ai ngờ ntn ăn chay 1 tuần mà thấy ...dễ ợt à thầy SĐ .![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
Đang định khoe thầy mà chưa kịp thì tuần vừa qua giữa mùa hè lại bị cảm, bệnh hết mấy hôm , nghĩ thầm , thầy mà biết thì chắc sẽ bị rầy cho cái sự ăn kiêng quá mức này đây !![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
ntn tạm dừng , khi nào có thời gian sẽ khoe hoa Hồng tiếp .!![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
ntn
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 20.07.2017 04:05:36 bởi sen dat>
J như vậy là tuyệt lắm! Đàn ông bây giờ là phải vậy! không thể gia trưởng về nhà cứ ngồi cắm đầu vào iphone ipad hay TV mãi được! khi nào ntn rảnh ghé quán Lai rai SĐ sẽ có một món dành cho ngưòi ăn kiêng nhưng vẫn khỏe mạnh!
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.07.2017 20:40:19 bởi Cà Na tn nguyen>
Cảm ơn chị Ly với thầy SĐ.
Lâu ngày mẹ phải "răn đe" thì mới giỏi được một chút chứ bình thuờng cứ ngồi chơi không thôi.
Nói nào ngay , hè năm này J. đang bị stress dữ lắm , số là năm 14 tuổi J. đã đi làm cho trại hè ở trường , được giữ " chức vụ " phụ tá cho anh Lifeguard ở hồ bơi , được trả 2$/g !
. J. đợi đến năm nay 16 tuổi, lấy lớp CPR, ghi tên thi lấy bằng Lifeguard để đi làm nhưng khóa học chỉ có 4 ngày , học từ sáng đến đêm , J. bị rớt, không lấy kịp bằng. J. buồn lắm và bị shock !
ntn biết nỗi thất vọng của con, vì một đứa trẻ đã dầm mưa dãi nắng suốt mùa hè để đi làm từ năm 14 tuổi thì sự thất bại này khiến J. đau khổ lắm , mặc dù ntn cố gắng giải thích là việc phải thi 2, 3 lần mới lấy được bằng Lifeguard là chuyện cũng bình thuờng nhưng J. vẫn rất buồn.
Thật tình , trẻ con thì vẫn là trẻ con , đôi khi muốn dạy chúng chấp nhận và đương đầu với nghịch cảnh cũng không phải là điều dễ dàng !.
Trong chiều hướng "lôi kéo " con trai ra khỏi thói quen suốt ngày ngồi trước computer, hôm nọ ntn bắt 2 đứa phải đi thăm Aquarium với mẹ ! Aquarium này mới mở sau này ở Toronto, cứ tuởng là ngay trung tâm thành phố thì khó mà bằng những Aquarium ở những nơi khác không ngờ là rất đẹp. Sẽ post hình lên sau , để quảng cáo cho Aquarium nhà.
Hên là 2 đứa trẻ cũng khá ngoan, đứa trên 20 , đứa 16 mà vẫn nghe lời ,chịu đi với mẹ !
( Như hôm nọ , có nguời bạn văn vong niên, đọc xong bài J. nấu ăn , khen cậu bé J. biết nghe lời mẹ , nhờ vậy ntn ngẫm nghĩ , à đúng thật , con mình cũng khá là ngoan
) ntn cảm ơn thầy SĐ quan tâm đến nguời dạo này kiêng ăn ( một chút thôi !
. ) ntn khoe thầy ảnh dĩa bún tươi ntn mới làm sáng nay. Công nhận đàn bà ở những xứ này cực , nhưng vui !
ntn
Ntn và hai cậu con trai đi du lịch nghe kể tuyệt vời quá ha! SĐ dạo này bị viêm dây thần kinh liên sườn và thắt lưng nên cũng tránh không ngồi vào máy vi tính! Hôm nay hơi đỡ đở ghé Vnthuquan chút khi nào khỏi thật sự mới dám ngồi lâu trước màn hình!
Thầy SĐ ráng giữ sức khỏe.
Khi không còn trẻ nữa thì những vấn đề liên quan đến sức khỏe bắt đầu xuất hiện , chỉ có cách ăn uống tốt, vận động thuờng xuyên và sống cho tâm nhẹ nhàng để mong được khỏe mạnh thôi chứ chẳng biết làm sao hơn...
ntn dạo này bận quá, phải gác lại chuyện viết lách sang một bên nhưng cũng thuờng xuyên cảm thấy muốn viết lại những suy nghĩ, cảm xúc cuả mình lắm lắm !
ntn
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 15.10.2017 01:05:14 bởi Cà Na tn nguyen>
J. học lớp 12.
J. sẽ vào Đại học năm tới .
Cái viễn ảnh con sẽ rời nhà đi học xa làm nguời mẹ cảm thấy như tiếc rẻ , như càng trân trọng hơn những ngày tháng được ở gần con . Bởi thế , hình ảnh , những điều liên quan đến con cứ ngập tràn , chiếm hết tâm trí.
J. và Mẹ.
Hôm đi thăm Aquarium, để tiện lợi , ba mẹ con đi bằng subway.
Subway đông nguời , nên sau khi ba mẹ con tìm được chỗ ngồi , xe chạy một lát thì đến một trạm , có nguời đàn bà cùng đứa con trai độ bảy , tám tuổi lên xe , họ nhìn chung quanh nhưng không còn một ghế trống nào.
Mẹ nói nhỏ với J. " Mẹ sẽ đứng lên nhuờng chỗ cho cậu bé."
J .vôi ngăn lại và nói ."Mẹ cứ ngồi , con sẽ nhường chỗ của con . ".
Hôm ấy , bận về, J . nói .
" Mẹ à, nguời mẹ khi sáng...tệ quá ! "
" Thế nào hở con ? "
" Khi con nhuờng chỗ cho đứa bé, bà ấy đi sang một chỗ trống đứng, lấy điện thọai ra text và chẳng hề nhìn , trông chừng con mình. Nhỡ có ai bắt đứa bé thì làm sao bà ấy hay kịp hở Mẹ ? "
Ôi chao, cái đứa bé khó tính này !
Mẹ nó muốn phì cuời nhưng chợt nghĩ ra liền trêu nó " Thế J nghĩ là người mẹ thì lúc nào cũng phải để mắt tới con mình, không rời ra, giống như mẹ của J. phải không ?
".
Nó cũng cười nhoẻn . Nụ cuời xác nhận ,đối với mẹ , nó là điều mẹ trân quý xiết bao !
J. và anh.
Hôm ấy , J. cùng Mẹ đi gặp nha sĩ , chuẩn bị cho cuộc giải phẫu nhổ răng khôn. Khi về, đã đến giờ ăn trưa.
Mẹ bảo, con muốn ăn tiệm nào thì Mẹ sẽ chở đi rồi order thức ăn mang về cho anh A.
J. nói, ghé mua thức ăn mang về thôi , cho đỡ mất thời gian . Mẹ nó bảo , phone cho anh A. hỏi xem anh muốn ăn gì ?. Phone, không thấy A. trả lời .
Cái viễn ảnh con sẽ rời nhà đi học xa làm nguời mẹ cảm thấy như tiếc rẻ , như càng trân trọng hơn những ngày tháng được ở gần con . Bởi thế , hình ảnh , những điều liên quan đến con cứ ngập tràn , chiếm hết tâm trí.
J. và Mẹ.
Hôm đi thăm Aquarium, để tiện lợi , ba mẹ con đi bằng subway.
Subway đông nguời , nên sau khi ba mẹ con tìm được chỗ ngồi , xe chạy một lát thì đến một trạm , có nguời đàn bà cùng đứa con trai độ bảy , tám tuổi lên xe , họ nhìn chung quanh nhưng không còn một ghế trống nào.
Mẹ nói nhỏ với J. " Mẹ sẽ đứng lên nhuờng chỗ cho cậu bé."
J .vôi ngăn lại và nói ."Mẹ cứ ngồi , con sẽ nhường chỗ của con . ".
Hôm ấy , bận về, J . nói .
" Mẹ à, nguời mẹ khi sáng...tệ quá ! "
" Thế nào hở con ? "
" Khi con nhuờng chỗ cho đứa bé, bà ấy đi sang một chỗ trống đứng, lấy điện thọai ra text và chẳng hề nhìn , trông chừng con mình. Nhỡ có ai bắt đứa bé thì làm sao bà ấy hay kịp hở Mẹ ? "
Ôi chao, cái đứa bé khó tính này !
Mẹ nó muốn phì cuời nhưng chợt nghĩ ra liền trêu nó " Thế J nghĩ là người mẹ thì lúc nào cũng phải để mắt tới con mình, không rời ra, giống như mẹ của J. phải không ?
".
Nó cũng cười nhoẻn . Nụ cuời xác nhận ,đối với mẹ , nó là điều mẹ trân quý xiết bao !
J. và anh.
Hôm ấy , J. cùng Mẹ đi gặp nha sĩ , chuẩn bị cho cuộc giải phẫu nhổ răng khôn. Khi về, đã đến giờ ăn trưa.
Mẹ bảo, con muốn ăn tiệm nào thì Mẹ sẽ chở đi rồi order thức ăn mang về cho anh A.
J. nói, ghé mua thức ăn mang về thôi , cho đỡ mất thời gian . Mẹ nó bảo , phone cho anh A. hỏi xem anh muốn ăn gì ?. Phone, không thấy A. trả lời .
Khi gần tới tiệm , phone lần nữa vẫn không được . Mẹ nó đành bảo " Thôi , con cứ mua cho con , có lẽ anh đã đi ra ngoài rồi chăng ? Mẹ sang chợ , khi mua xong thì vào chợ tìm Mẹ ".
Nói thế, nhưng thật lòng nguời mẹ cũng hơi phiền , ngại khi về A. đang ở nhà mà không có thức ăn trưa cho nó.
Lát sau , khi đang trong chợ thì thấy J. vào, 2 tay nó vừa mang thức ăn vừa mang nuớc một cách khó khăn , nó bảo " Con mua cho cả anh A. Con nghĩ , anh không thích Taco bell như con nên mua xong , con sang gà KFC mua cho anh ! ".
Chỉ một việc nhỏ thế thôi mà mẹ nó vui lắm, khi thấy rằng nó biết quan tâm đến người khác và biết quyết định việc làm theo sự quan tâm của chính mình !
J và Cha.
Học lớp 12 , do chưa biết dứt khoát chọn ngành nào nên J. lấy khá nhiều cours, toàn là cours khó. Và mẹ nó lo lắng vì điều này vô cùng.
Thế mà sau khi vào website của trường Đại học, đọc Luận án của Cha được lưu trữ tại đấy ,nó bảo ." Mẹ à, sau khi đọc Luận án của Cha, con quyết định sẽ lấy thêm một cours Physics AP ( Advanced program ) .
Trời ạ , Mẹ nó thắt lòng vì lo ! " Con đã lấy quá nhiều cours rồi !"
" Con muốn xứng đáng là con của Cha ! "
Câu nói làm Mẹ nó nhận ra , rất rõ ràng , nó có tính sẽ thích làm những việc để biến cuộc sống trở nên ý nghĩa .
Nhưng nó còn quá trẻ để hiểu rằng điều này sẽ khiến cuộc đời của chính nó trở nên sâu sắc không vô vị nhưng cũng sẽ mang lại nhiều muộn phiền , lắm khi thất vọng chua chát . Bởi cuộc đời , nguời đời không phải lúc nào cũng đẹp , cũng tốt như nó mong muốn.
Cụ thể trước mắt, lấy thêm một cours khó đồng nghĩa là sẽ chất thêm gánh nặng cho cuộc hành trình lớp 12 gian khổ của nó . Đồng nghĩa là nó có thể sẽ không kham nỗi hết và có thể phải đương đầu với sự thất bại , không được điểm thật cao để chọn Đại học mà nó muốn
Nhưng dù mẹ nó âu lo, khuyên nó hãy lượng sức mình mà quyết định cho đúng thì nó , vốn là một đứa bé khá buớng , vẫn không đổi ý.
Mẹ nó thở dài ,suy nghĩ cách để giúp nó một chút . Mẹ nó đề nghị năm lớp 12 này sẽ giặt quần áo và lau dọn phòng ngủ , phòng tắm giúp nó . Nó từ chối, bảo rằng Mẹ không cần phải làm thế đâu !.
Và mỗi buổi tối trong tuần , nó thức học đến nửa đêm , mẹ nó sau một ngày làm việc vất vả vẫn ngồi đọc sách cạnh bên cho nó có bạn ,đỡ buồn ngủ . Lát lát thì đứng lên phục vụ thức ăn , nuớc uống cho nó. Bạn bè và nguời quen , ai biết chuyện cũng cuời , trêu là mẹ nó bận quá vì năm này lên lớp 12 !
Bận lắm , vất vả lắm nhưng cảm thấy rất vui khi mình đã có thể giúp và cho con sự săn sóc , nâng đỡ khi cần thiết..
Và cứ thế, tối tối, con ngồi học , mẹ ngồi cạnh bên đọc sách và mong rằng mình sẽ có thể ở cạnh con, chia sẻ với con như thế, thật lâu...
Nói thế, nhưng thật lòng nguời mẹ cũng hơi phiền , ngại khi về A. đang ở nhà mà không có thức ăn trưa cho nó.
Lát sau , khi đang trong chợ thì thấy J. vào, 2 tay nó vừa mang thức ăn vừa mang nuớc một cách khó khăn , nó bảo " Con mua cho cả anh A. Con nghĩ , anh không thích Taco bell như con nên mua xong , con sang gà KFC mua cho anh ! ".
Chỉ một việc nhỏ thế thôi mà mẹ nó vui lắm, khi thấy rằng nó biết quan tâm đến người khác và biết quyết định việc làm theo sự quan tâm của chính mình !
J và Cha.
Học lớp 12 , do chưa biết dứt khoát chọn ngành nào nên J. lấy khá nhiều cours, toàn là cours khó. Và mẹ nó lo lắng vì điều này vô cùng.
Thế mà sau khi vào website của trường Đại học, đọc Luận án của Cha được lưu trữ tại đấy ,nó bảo ." Mẹ à, sau khi đọc Luận án của Cha, con quyết định sẽ lấy thêm một cours Physics AP ( Advanced program ) .
Trời ạ , Mẹ nó thắt lòng vì lo ! " Con đã lấy quá nhiều cours rồi !"
" Con muốn xứng đáng là con của Cha ! "
Câu nói làm Mẹ nó nhận ra , rất rõ ràng , nó có tính sẽ thích làm những việc để biến cuộc sống trở nên ý nghĩa .
Nhưng nó còn quá trẻ để hiểu rằng điều này sẽ khiến cuộc đời của chính nó trở nên sâu sắc không vô vị nhưng cũng sẽ mang lại nhiều muộn phiền , lắm khi thất vọng chua chát . Bởi cuộc đời , nguời đời không phải lúc nào cũng đẹp , cũng tốt như nó mong muốn.
Cụ thể trước mắt, lấy thêm một cours khó đồng nghĩa là sẽ chất thêm gánh nặng cho cuộc hành trình lớp 12 gian khổ của nó . Đồng nghĩa là nó có thể sẽ không kham nỗi hết và có thể phải đương đầu với sự thất bại , không được điểm thật cao để chọn Đại học mà nó muốn
Nhưng dù mẹ nó âu lo, khuyên nó hãy lượng sức mình mà quyết định cho đúng thì nó , vốn là một đứa bé khá buớng , vẫn không đổi ý.
Mẹ nó thở dài ,suy nghĩ cách để giúp nó một chút . Mẹ nó đề nghị năm lớp 12 này sẽ giặt quần áo và lau dọn phòng ngủ , phòng tắm giúp nó . Nó từ chối, bảo rằng Mẹ không cần phải làm thế đâu !.
Và mỗi buổi tối trong tuần , nó thức học đến nửa đêm , mẹ nó sau một ngày làm việc vất vả vẫn ngồi đọc sách cạnh bên cho nó có bạn ,đỡ buồn ngủ . Lát lát thì đứng lên phục vụ thức ăn , nuớc uống cho nó. Bạn bè và nguời quen , ai biết chuyện cũng cuời , trêu là mẹ nó bận quá vì năm này lên lớp 12 !
Bận lắm , vất vả lắm nhưng cảm thấy rất vui khi mình đã có thể giúp và cho con sự săn sóc , nâng đỡ khi cần thiết..
Và cứ thế, tối tối, con ngồi học , mẹ ngồi cạnh bên đọc sách và mong rằng mình sẽ có thể ở cạnh con, chia sẻ với con như thế, thật lâu...
Càna tn nguyen
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.12.2017 07:32:22 bởi Cà Na tn nguyen>
Cảm ơn thầy SĐ.
Có lẽ 2 đứa bé nhà này , duới cách nhìn và cách viết văn của mẹ trở nên ngộ nghĩnh và có cá tính chăng ? Chứ thật sự ntn cũng vất vả về bọn chúng lắm. !
Mỗi đứa vất vả một kiểu ! Chẳng hạn năm nay thì bận và lo theo chuyện học của J. Anh chàng cũng biết là mình thuộc loại lười học thì thầy hiểu mẹ nó hồi hôp thế nào !
Bận đến nỗi Sinh Nhật năm nay chẳng thể chu đáo như mọi năm nhưng nhìn lại một năm bận rộn của mình để thấy mình hạnh phúc vì những niềm vui thế này...
*Mùa ấm
Một loại cúc trồng sân trước, không săn sóc
* Mùa thu
Vuờn tược bỏ bê, mùa lạnh dọn vuờn, bất ngờ khi thu hoạch một rổ khổ qua Ấn độ trốn trong bụi hoa
Chậu hoa quỳnh năm nay lười, nhốt trong nhà , không cho ra vuờn mùa ấm lại liên tục ra hoa. Những đóa hoa quỳnh chợt lộng lẫy nở giữa phòng khách , trong đêm, huơng ngào ngạt luôn khiến nguời ta bồi hồi
* Mùa Đông
Sinh nhật chỉ có thể làm ít bánh ngọt và...ăn tiệm nhưng hoa hồng thì năm nào cũng có
Và chú nai dễ thương này
(Chiếc áo này đã được mặc đến trường hôm qua theo lệ vui vui của mùa lễ . Trẻ con thế đấy !
)Và như thế, thêm một lần nữa, xin cảm ơn Thuợng Đế đã ban cho một cuộc sống bình yên !
Càna tn nguyen
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 09.01.2018 05:18:23 bởi Cà Na tn nguyen>
Anh & Em .
Toronto và cả Canada nói chung vừa trải qua những ngày đầu tháng Giêng giá lạnh.
Ngày thứ Sáu 5 /1 : - 22 C với gió lạnh bằng -34 C
Ngày thứ Bảy 6/1 : -23C '' -35 C
Một nguời bạn xứ ấm hỏi : " Thế làm sao sống ? Trẻ con thế nào ? "
Câu trả lời là : " Vẫn sống ...bình thuờng thôi !
Trong nhà trong xe thì có sưởi, ra ngoài thì phải mặc quần áo chống lạnh đôi ba lớp . Nhiệt độ trong nhà tùy mình muốn set cao bao nhiêu, tuy nhiên cao quá không khí khô , dễ bị bệnh, phải thêm độ ẩm bằng máy phun hơi nuớc. Gặp hôm trẻ con ấm đầu sổ mũi thì cho mặc thêm như thế này Ngắm lại bức ảnh minh họa thấy thuở nhỏ baby này giống...búp bê quá ! Nhất là rèm mi !
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
Rồi lại nhớ vừa nhận được bức ảnh của "baby " lớn gửi cho mẹ . Ảnh đựơc bạn chụp cho để kèm vào bài viết . Thôi mang vào để bác Ly , bác SĐ và mọi nguời ngắm cho vui. ( Khi nào bị "rầy " thì lấy xuống chứ post ảnh em nhỏ mà không post ảnh anh lớn thì cũng không công bằng !
)
)Nhờ Trời cho đến 2 babies mà lại là con trai cả nên mới có thể so sánh và công nhận câu " Cha mẹ sinh con , Trời sinh tính " là đúng.
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
Thật vậy , cùng cha cùng mẹ, cùng được nuôi dạy như nhau mà anh có gương mặt rất đàn ông nhưng tính tình thì hiền lành , dễ chịu , luôn dành cho em những gì tốt nhất . Anh thích văn chương , thích đọc sách , viết văn, không thích chơi games. Em có khuôn mặt như baby nhưng tính khá ngang tàng , luời đọc sách , giỏi toán, thích chơi games và khá khó tính!![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
Tuy khác biệt nhau và đôi khi cũng bất đồng ý kiến ( vì đa số là do em khó tính ) nhưng xét cho cùng, có được một nguời anh , em hay chị cũng là một ân phước mà Thuợng Đế ban cho, bởi tình cảm , liên hệ ruột thịt , ngoài cha mẹ thì tình anh chị em cũng rất thiêng liêng và quý báu.
Riêng nguời làm Cha Mẹ thì cũng thích có 2 đứa con mặt mũi và tính tình khác nhau như vậy , vì...vui hơn , phải không nào ?
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
Càna tn nguyen
Ntn thật may mắn khi có những đứa con mà tinh thần tự giác cao như vậy! Ntn đừng lo với đặc tính như vậy khi ra đời trải nghiệm con sẽ vững vàng hơn mạnh mẽ hơn độc lập hơn và cũng từ đó sẽ chín chắn và có thể sẽ còn làm cho ntn ngạc nhiên nhiều đó nha! nhớ ghé mục tiêu khiển thường xuyên nếu rảnh nha! SĐ dạo nay bịnh hoạn không được ngồi lâu lại còn chuyện riêng tư cú lung tung xà bèng mệt óc quá khi nào giải quyết xong yên ổn sđ sẽ ghé Vnthuquan thường xuyên hơn!
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 13.11.2017 04:38:20 bởi Cà Na tn nguyen>
Hi thầy SĐ và mọi nguời .
Thật tình là dạo này ntn bận quá .
Chủ yếu là dành nhiều thì giờ cho việc học của J. . Trừ cuối tuần anh chàng tuyên bố là để relax , không học thì ntn mới có chút thời gian để làm việc nhà chứ bình thuờng thì hôm nào cũng quá nửa đêm mới đi ngủ !
Cảm ơn thầy khen bọn trẻ. Nhưng thật sự thì J. hãy còn trẻ con lắm , anh chàng có thể được xem là khá thông minh nhưng chưa có bản lĩnh ngoài đời đâu...Lẽ ra ntn sẽ viết kể để thầy và mọi nguời đọc cho vui nhưng vì muốn có thời gian viết thêm chút ít suy nghĩ của mình nên ntn xin khất vậy...
Gửi kèm ảnh chụp với J. hồi mùa hè vừa qua, hình như chụp ở Atlanta .Mỹ.
ntn không thấp lắm đâu mà chụp với J. ra hình thế này
Thật tình là dạo này ntn bận quá .
Chủ yếu là dành nhiều thì giờ cho việc học của J. . Trừ cuối tuần anh chàng tuyên bố là để relax , không học thì ntn mới có chút thời gian để làm việc nhà chứ bình thuờng thì hôm nào cũng quá nửa đêm mới đi ngủ !
Cảm ơn thầy khen bọn trẻ. Nhưng thật sự thì J. hãy còn trẻ con lắm , anh chàng có thể được xem là khá thông minh nhưng chưa có bản lĩnh ngoài đời đâu...Lẽ ra ntn sẽ viết kể để thầy và mọi nguời đọc cho vui nhưng vì muốn có thời gian viết thêm chút ít suy nghĩ của mình nên ntn xin khất vậy...
Gửi kèm ảnh chụp với J. hồi mùa hè vừa qua, hình như chụp ở Atlanta .Mỹ.
ntn không thấp lắm đâu mà chụp với J. ra hình thế này
ntn