<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.11.2017 20:56:26 bởi Cà Na tn nguyen>
Thời tuổi trẻ.
Tựa bài văn vẻ thế thôi nhưng thật ra chỉ nói về một vấn đề thuờng ngày của 2 chàng trai trẻ nhà này, về sự ăn mặc và thời trang.
A.
Con trai lớn, là một đứa bé cực kỳ ngoan và dễ tính.
Từ nhỏ, Cha Mẹ mua cho gì là mặc nấy , không hề chê khen , không hề đòi hỏi Cha Mẹ phải mua sắm gì theo yêu cầu riêng của mình .
Thương con hiền , nguời mẹ cũng chăm chút cho sự ăn mặc của con . Quần áo mua cho con cũng lựa chọn khá cẩn thận.
Khi lớn lên, vào Trung học , có lần A. nói với mẹ một cách thành thật . " Mẹ à, bạn con nói , quần áo của cha mẹ lựa mua cho mình thuờng là không đẹp , nhưng riêng mẹ của A. mua cho A thì rất OK ! "
Câu nói làm Mẹ nó hảnh diện và càng mạnh dạn thấy quần áo gì cần và thích hợp thì mua cho nó vì tính nó khá lơ đãng.
Đến khi lớn hơn , biết tự mua săm cho mình thì nó làm Mẹ ngạc nhiên quá sức.
Như lần nó mua những chiếc áo sơ mi màu lạ như tím than sậm hay đỏ gạch tôm sậm , khác hẳn những màu nhả trắng , xanh, xám Mẹ nó hay mua trước giờ .Và ngạc nhiên sao , khi nó mặc vào thì rất đẹp . Một vẻ đẹp mới mẻ , trẻ trung và thanh lịch.
Bất ngờ khi khám phá ra nó có khả năng chọn lựa quần áo, biết cách ăn mặc khá mỹ thuật, mẹ nó hết lời khen ngợi.
Nó cuời sung sướng, nói một cách chân thành như thế này " Điều này con có được ( get ) từ Mẹ , Mẹ à ! "
A.
Con trai lớn, là một đứa bé cực kỳ ngoan và dễ tính.
Từ nhỏ, Cha Mẹ mua cho gì là mặc nấy , không hề chê khen , không hề đòi hỏi Cha Mẹ phải mua sắm gì theo yêu cầu riêng của mình .
Thương con hiền , nguời mẹ cũng chăm chút cho sự ăn mặc của con . Quần áo mua cho con cũng lựa chọn khá cẩn thận.
Khi lớn lên, vào Trung học , có lần A. nói với mẹ một cách thành thật . " Mẹ à, bạn con nói , quần áo của cha mẹ lựa mua cho mình thuờng là không đẹp , nhưng riêng mẹ của A. mua cho A thì rất OK ! "
Câu nói làm Mẹ nó hảnh diện và càng mạnh dạn thấy quần áo gì cần và thích hợp thì mua cho nó vì tính nó khá lơ đãng.
Đến khi lớn hơn , biết tự mua săm cho mình thì nó làm Mẹ ngạc nhiên quá sức.
Như lần nó mua những chiếc áo sơ mi màu lạ như tím than sậm hay đỏ gạch tôm sậm , khác hẳn những màu nhả trắng , xanh, xám Mẹ nó hay mua trước giờ .Và ngạc nhiên sao , khi nó mặc vào thì rất đẹp . Một vẻ đẹp mới mẻ , trẻ trung và thanh lịch.
Bất ngờ khi khám phá ra nó có khả năng chọn lựa quần áo, biết cách ăn mặc khá mỹ thuật, mẹ nó hết lời khen ngợi.
Nó cuời sung sướng, nói một cách chân thành như thế này " Điều này con có được ( get ) từ Mẹ , Mẹ à ! "
Và thương biết bao nhiêu khi cho đến giờ, mỗi lần mua sắm , nó đều nói với Mẹ " Món này sale ( hạ giá ) con mới mua đó Mẹ " !
J.
Bé Út thì trái lại.
Thuở lên 5 lên 7, có lần Mẹ mua cho chiếc áo thun dài tay màu trắng có những sọc ngang màu đen rất đẹp , chỉ nhìn qua nó đã bảo " Thôi , con không mặc đâu Mẹ, mặc vào trông giống con ngựa vằn quá ! "
![[&:]](/images/smiley/s5.gif)
Ít lâu sau , vẫn còn tiếc chiếc áo đẹp , Mẹ nó ra sức thuyết phục lần nữa , lần này thì nó trả lời ." Con không thích , mặc nhìn giống những nguời đang ở tù quá ! "
Hic ! Lần này thì mẹ nó biết phải mang chiếc áo đi cho thôi. Nhưng mà sao nó so sánh giống đến thế nhỉ ?
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
Lớn hơn , nó thích tự lựa chọn và mua quần áo cho mình . Và thật tình thì gou^t của nó cũng không tệ. Nó thích những kiểu, màu đơn giản nhưng lịch sự.
Năm này 17 tuổi , không hiểu do bị ảnh hưởng của bạn bè hay muốn ăn mặc sao cho thu hút nguời khác , nhất là các cô gái, mà nó bắt đầu chú ý đến những kiểu quần áo thời trang , hàng hiệu.
Vốn là một đưá bé có đầu óc suy tính , khi không mạnh dạn về cánh hành xử một vấn đề gì, nó thường thăm dò ý kiến , phản ứng của Cha Mẹ.
Đầu tiên , nó tìm Cha và hỏi " Cha à, Cha nghĩ sao khi con muốn mua quần áo thời trang , hàng hiệu dành cho nguời trẻ ? Cha có phiền không ? "
" Dĩ nhiên là không , nếu con mua bằng tiền của con tự kiếm được ! " Cha nó trả lời như thế.
Buổi tối hôm ấy, nó vào phòng Mẹ và nói với vẻ mặt...ưu phiền " Mẹ à, nếu đợi đến khi con tự đi làm và có nhiều tiền , thí dụ như ra Bác sĩ thì lúc ấy tuổi trẻ con đâu còn nữa mà mặc thời trang dành cho tuổi trẻ hở Mẹ ? "
Nhìn vẻ mặt nó và nghe câu nó nói , mẹ nó muốn phì cuời . Nhưng ngẩm nghĩ thì thấy nó nói cũng đúng.
Thế hệ của chúng ta, sinh ra và lớn lên ở một nước nghèo , cha mẹ nhà nhà, như theo một truyền thống chung , là khuyên con cố gắng học hành, có công ăn việc làm vững chắc , trở thành nguời tốt , đóng góp cho xã hội , trau dồi những giá trị tinh thần , đừng đua đòi se sua v.v.. Ngày nay đối với những đứa trẻ ngoan hiền , dễ bảo như A. thì điều ấy vẫn hoàn toàn hợp lý . Nhưng những đứa trẻ như J., sinh ra và lớn lên ở những xã hội tư bản phồn thịnh, nơi mà sự tự do , vui huởng cuộc sống được đưa lên ngang bằng với sự làm việc và đóng góp cho xã hội thì việc chúng muốn được ' đua đòi " một chút, ăn diện một chút , có lẽ cũng nên được cho phép chăng?
Bởi thế, mẹ nó đành nói " Thôi, con thích thì cứ mua, nhưng dùng tiền của con dành dụm chứ nếu Mẹ cho con thì Mẹ sẽ bị phê bình đấy ! "
Quyết định xong thì vẫn còn chút áy náy vì không biết mình có quá nuông chìu con và đã không đúng khi không ngăn chận con việc bắt đầu đua đòi ăn diện thời thượng ?
Nhưng ngẫm cho cùng, kiếp người đâu dài và tuổi trẻ là tuổi để người ta sống hết mình , không suy tính , đắn đo cũng như thời của những sự nông nổi. Không được thử nghiệm những điều mình muốn, khi còn trẻ có thể sẽ là một mất mát không thể bù đắp của cả một cuộc đời khi tuổi xế chiều nhìn lại... Chỉ mong sao con trẻ biết suy nghĩ và luôn biết sống cuộc sống của mình một cách hợp lý. Mong lắm thay !
Càna tn nguyen
SD tặng hoa lan hài mùa này cho ntn nè! để chút nữa SD ghé bếp vnthuquan làm món gì ngon ngon cho tết đa!![[:'(]](/images/smiley/s8.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:(]](/images/smiley/s7.gif)