Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

THƠ NGUYỄN CHU NHẠC

390 trả lời, 48.765 lượt xem — Trang 4 / 14
Em đi trong mưa rét



Em lầm lụi

ra đi trong mưa rét

tái tê lòng

ta thảng thốt nhìn theo

em giận chi

mà bước đi như chạy

níu giữ em

ta biết làm sao ?...



Ta muốn trao em

tấm áo choàng ấm áp

muốn nhìn sâu vào đôi mắt u buồn

em trốn chạy

mà mưa thì mau quá

bất lực

nhìn trời

ta ngửa mặt đón mưa rơi.


Từng

giọt

giọt

chạm vào ta tê buốt

em đi về

nơi còn giá buốt hơn

ở phía sau em-

ngọn lửa nào

tỏa ấm

ta cháy bùng

trong lặng lẽ

cô đơn ...
Đăng nhập để trả lời
0
Một người, một người thôi.


Em yêu tôi nồng thắm,

như tôi đã yêu em

chung một nỗi cay đắng

khi lửa tình vừa nhen.



Với tôi, em chỉ một

và em, cũng thế thôi ?

dù vui buồn sướng khổ

đi bên nhau một đời.


Ai cũng là số phận

dù ai đã từng yêu

nhưng nay thì chỉ một

dù ai, ai muốn chiều.



Tình duyên ai thuở trước

nào ai đã chôn vùi ?

ai ơi, ta phải chọn

một người, một người thôi.


Sự thật thường cay đắng

nếu ta đã yêu nhau

thì ai ơi hãy bỏ,

người trước. Ta bên nhau.


Đầu trời hay cuối đất

đã thề thốt một câu

thì nghiêng non, động biển

suốt đời ta có nhau...
Đăng nhập để trả lời
0
Dừng chân Sìn Hồ



Cỏ lau dẫn lối quanh co

Núi khuất núi, đá lô xô giăng bày

Sìn Hồ trấn lẩn trong mây

Chợ tầm náo nhiệt vui lây cùng người,



Se se cái lạnh tiết trời

Trên ngàn rưởi thước chợt tôi nhớ mình

Hàng bày bao thứ linh tinh

Muốn mua nào biết quà tình là chi,



Thôi thì lấy nhớ làm ghi

Gửi thương theo gió ngại gì xa xăm

Góc kia đôi trai gái Mông

Thủ tha thủ thỉ trao vòng cho nhau...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-06-17 03:23:47tamvanvov>
Giờ ta đi lại chùa Hương




[size=2]Trẻ trai ta đi chùa Hương

Cầu Phật thì ít tìm thương thì nhiều

Thế nên ta mới dám liều

Trêu hoa cợt lá liêu phiêu đường trần


Leo bậc chẳng ngại chồn chân

Lễ Phật mắt lại phân vân tìm người

Cơ duyên là tại số giời

Cầu xin hồ dễ cho tôi gặp mình ...?



Chẳng cầu người đẹp vẻ xinh

Xin người tốt nết mẹ mình ước mong

Gọi là hiếu thuận nhà chồng

Phúc may có chút nối dòng Nho gia


Chốc mòng mấy chục năm qua

Những là gia nghiệp những là công danh

Sụn lưng chân chẳng còn nhanh

Chùa Hương giờ lại đã thành chuyện xưa



Bâng khuâng bước chóng bước thưa

Sớm đò suối Yến đã trưa Thiên Trù

Loanh quanh bởi vụng đường tu

Huyên náo tu chợ thâm u tu chùa


Tại tâm Phật mấy cho vừa

Đường đời nếm trải nắng mưa gột mình

Chùa Hương muôn thuở lặng thinh

Cõi Phật hòa với chúng sinh kiếp người.
Đăng nhập để trả lời
0
Tây nguyên mùa này nhiều bướm


Tây Nguyên mùa này nhiều bướm

bướm ra trắng cả nắng mai

chấp chới con đường đất đỏ

như giấc mơ giữa ngày dài,


Ai bảo mùa mưa đến sớm

cỏ hoa ngợp hết lối đi

huyền hương gợi miền quyến rũ

phải lòng bướm sớm dậy thì,


Cà phê quán vườn sực nức

trắng nâu pha một gam màu

chờ nước dâng Sê-rê-pốk

đợi người nhắn gửi một câu...
Đăng nhập để trả lời
0
Em ơi, xin chớ nghi ngờ



Em ơi, đừng có nghi ngờ

trên đời anh chỉ tôn thờ mình em,

Cô đơn khắc khoải đêm đêm

nỗi niềm yêu dấu náu êm chốn này,


Lòng anh quen chịu đắng cay

Sao em còn nỡ đong đầy cho anh,



Em như một đốm chim xanh

ước ao vụt biến mong manh tháng ngày,

Hững hờ mây trắng cứ bay

mặc người mong ngóng dại ngây bên trời,


Rồi đây dằng dặc cuộc đời

riêng ai ôm ấp đầy vơi khối tình,


Cô đơn bạn với một mình

khát khao gào thét, chết thinh cõi chờ,

Em ơi, xin chớ nghi ngờ

Giờ đây anh vẫn tôn thờ mình em...


Đăng nhập để trả lời
0
Móng Cái



Hôm nay ta tới địa đầu

Cái tên Móng Cái biết lâu lắm rồi

Âm vang từ thuở thôi nôi

Giờ đây tóc đã pha vôi mới tường,


Mềm cong chữ ét thân thương

Đầu trời cuối đất dặm trường gian truân

Người đi không mỏi bước chân

Đất trời một dải chẳng phân chia miền,


Thời nao cũng lắm người hiền

Đắp nền gây móng vượt lên biển trời

Móng Cái đóng chốt trùng khơi

Neo giữ Tổ Quốc muôn đời bình yên.

Đăng nhập để trả lời
0
Anh đợi chiều, em ơi...

Chiều chủ nhật mặc ai phơi phới
Một mình ta đau đáu niềm riêng
Hết đứng lại ngồi, khắc khoải
Càng mong
càng biệt
trời buồn

Ta nhìn mặt đồng hồ
Năm phút
trôi qua
mười phút
Ngỡ một đời
đợi
và đợi...
Những âm thanh bên ngoài vang vọng
những chiếc lá đổi mùa chao nghiêng
khung của khép hờ
gió dẩy
trêu ngươi ta
cợt nhả ta
khắc đậm nỗi niềm riêng.

Em có biết,
trời ơi, em có biết
ta chỉ một niềm khao khát
yêu em,
dẫu có lệch trời,
cạn sông.
sập núi
thì vẫn là em.
ta mơ giấc êm đềm...

Chiều
ta mong chiều
ta đợi
khắc khoải vì chẳng thấy em đâu
em ơi nơi nào
và nghĩ gì
khi ấy,
có bồn chồn
vì thầm gọi
tên nhau ?...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-08-05 04:12:07tamvanvov>
Một thời thả thơ...


Ta

của một thời

hoang dại

thả thơ

như một đam mê

em vớt thuyền thơ

dạt bến

lôi ta lạc lối đi về...


Thế rồi,

em thành người lớn

mơ hái trăng sao

trên trời

đem tình yêu

cho gió thổi

quên ta thành cọc bến đời,


Trái đất

quay vòng

bé nhỏ

giờ đây

ta gặp lại nhau

em thêm một lần

người lớn

ta già

nên ngại bước mau,


Em

trả thơ

về bến cũ

nào đâu

ta dám nhận về

thơ

có một thời

hoang dại

ta

chỉ một thời

đam mê...
Đăng nhập để trả lời
0
Về lại Tri Tôn


Lâu rồi về lại Tri Tôn

từ xa mà đã ngợp hồn nỗi xưa,


Cấm Sơn vàng rộm trời trưa

đôi hàng thốt nốt nắng mưa chẳng già

chắt chiu đắng đót ngày qua

thấm nỗi nhớ để đậm đà lòng ai...


Chợ An Lạc họp sớm mai

núi Nam Quy vẫn đổ dài bóng quen

cầu Cây Me gió đồng lên

quán cà phê cũ gợi miền nhớ thương



Xa nhau những bấy ngày đường

sáu câu vọng cổ đêm trường năm canh

Tám Ngàn còn đó kinh xanh

dòng xưa bến cũ loanh quanh đò chờ


Khói đồng cay mắt người thơ

giờ còn cay nỗi ngẩn ngơ người tìm

nhớ dài chín đến lặng im

chiều Tri Tôn mọng tiếng bìm bịp kêu...

Đăng nhập để trả lời
0
Chẳng lẽ ...

Chẳng lẽ,
em không hiểu
vì em
ta gắng sống tốt hơn
những gì vốn có...
Chẳng lẽ,
em cố tình không biết
vì em
ta đã phải chịu nhiều khổ ải
gắng không làm gì trái lương tâm
nén lòng trung thực,
âm thầm...

Chẳng lẽ,
em nhất định
không hiểu
vì em
ta tự hứa
với ta
chớ hai lòng

Em có hiểu
với ta,
em
là hết thảy
những gì
ta không có
giản đơn,
như nhịp thở
trên đời
...
Đăng nhập để trả lời
0
Cúc hoa xứ Hàn.

Ta đến xứ Hàn đang giữa hạ
bất chợt chậu cúc vàng
nơi bậu cầu thang quán cà phê phố cổ
như thu Seoul dần sang,

Ta xuôi về GwangNam
bạn quý mời ta ly rượu cúc
nâng ly ta uống tình người
ấm lòng khi trời đêm mưa rơi

Cô gái Hàn ngây thơ hỏi quê ta có cúc ?
thay cho màu cúc quê vàng rực
rót tràn ly ta uống tình hoa
chuếnh choáng men cho nhân nghĩa mặn mà,

Nào uống thêm một ly cô gái Hàn mời tặng
uống những mười ly khát nỗi nhớ quê nhà
trong hơi men thấy bồng bềnh hoa cúc
chưa thu đã cháy rực màu hoa .
Đăng nhập để trả lời
0
Thương thơ

Những bài thơ
tặng em
mỗi chữ là những giọt nước mắt
chắt từ nỗi đắng cay
sao em
nỡ đang tay
xé nát ?...
Ta
đau đớn đến dại tê
không còn cảm giác
như một kẻ ngô nghê
lẩn thẩn
nhặt nhạnh
từng mảnh vụn
của tình yêu
rồi khóc cho những câu thơ
phải chịu oan
tội lỗi...

Thơ ơi,
cuộc đời cay nghiệt lắm
mà con người thì hay tủi hận
có một nhúm yêu thương
phải đem san sẻ cho mọi người
thôi thì đành vậy,
thơ ơi
đừng oán trách ai
xin hãy khóc cười
cùng ta !...
Đăng nhập để trả lời
0
Xuân đến thu ...


Ta không thể yêu,

nếu em nghĩ mình là mùa xuân đẹp

khi ấy, như mùa xuân

em khoe dáng vẻ lả lơi,


Ta cũng không thể yêu

nếu em cho mình là mùa thu

mang lá rắc ngang trời

khi ấy, như mùa thu

em khoác vẻ u hoài, tàn tạ...



Nhưng chớ vội, em ơi

trách anh cay nghiệt quá

cố vạch tìm điều dễ ghét trong em

vì mỗi mùa,

anh làm sao có thể yêu bằng cả trái tim

mà cả khoảng không

xuân đến thu,

thu trở lại xuân,

và như thế nữa...
Đăng nhập để trả lời
0
Hình như là...


Hình như là ngâu đến sớm
hình như là bão đã qua
hình như là ta đã muộn
hình như là em đã xa...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-11-17 01:48:05tamvanvov>
Không dề


Em như thời tiết sau giông
Lặng thinh thư thể mình không có gì
Sấm rền chớp nhoáng qua đi
Giọt mưa lặng lẽ trào mi yếu mềm.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-11-17 01:52:16tamvanvov>
Sông


Sông trăng mộng ảo vòm trời
Sông quê ao ước suốt thời ấu thơ
Sông mình lặng lẽ đợi chờ
Sông em dậy sóng tràn bờ bến anh.

Đăng nhập để trả lời
0
Chớm Đông



Thu đi vào tận phương Nam
Ham hương nguyệt quế lan man quên về
Rình đêm lọt thấu phòng khuê
Chăn đơn gối chiếc em mê cùng người

Ngoài này đã chớm đông rồi
Gió mùa thổi lạnh ngấm tôi, thấm mình
Nào ai một dạ đinh ninh
Vườn ngoài lá rụng lặng thinh nhớ người...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-12-09 04:46:55tamvanvov>
Café nhớ



Nào café sáng em ơi
Một ly ở mãi cuối trời ngóng nhau
Nhớ thương ai biết cuối đầu
Ly ngoài này để pha màu thời gian...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-12-21 10:17:37tamvanvov>
]Hiên lan]


Đáng yêu cái nắng ngày đông
Làm cho đôi má ai hồng hây hây
Hanh trái chín đỏ trên cây
Để người áo mỏng căng đầy nét cong,

Để ta se sẽ ấm lòng
Chợt nghe thoảng chút hương mòng mọng đưa
Hiên lan xao động nắng trưa
Một trời thanh khiết như vừa mới sang...
Đăng nhập để trả lời
0

Cuối tuần


Cuối tuần sinh một chút lười
Sáng ra định bụng kệ đời ngủ thêm
Thoảng nghe khe khẽ ngoài thềm
Hình như chú sẻ nhẹ êm nhặt mồi...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-01-02 14:27:22tamvanvov>
Lộc vừng


Cây lộc vừng một thuở
Hươm vàng trên lối xưa
Mùa nay hoa đơm muộn
Nhớ bao nhiêu cho vừa,


Rét chớm nơi biên ải
Chim trú đông theo về
Em choàng khăn ra phố
Nhắc ta thời say mê...
Đăng nhập để trả lời
0
Hoa cải ngồng

Hoa cải ngồng mấy dảnh
Vàng mơ hóng gió đông
Đất se mình thấm lạnh
Nồng hương khói đốt đồng

Ruộng qua mùa hiu quạnh
Gò mộ cỏ đan dầy
Bóng người xưa lẩn khuất
Chuyện cũ dường đâu đây.
Em gái nào cặm cụi
Nắng ấm lên tròn trưa
Em bỏ dần khăn áo
Hoa cải ngồng đong đưa.
Đăng nhập để trả lời
0
Sương giá

Ngày sương giá
đến cành khô 
cũng dại tê
nhà nhà kín cửa
người ra đường 
kín áo
rảo chân
nép người theo hàng hiên
kẻ bán hàng rong
ế hàng
buồn ngao ngán
rỗi hơi
đốt lên đống lửa 
bên lề phố
hong đôi bàn tay nẻ khô
người già 
trên ghế co ro
ngó ti vi 
ngủ gật...Ta lại nghĩ
về một miền nắng gió
mùa này
người áo cộc tay
em đi về 
hằng ngày
vẫn mồ hôi rịn trán,
Muốn gửi 
một chút lạnh
chút hanh heo
vừa đủ se lòng
chút nhớ
chút mong
chút 
ngại ngùng...
Đăng nhập để trả lời
0

Xuân


Xuân theo chân gió mùa về
Xua đi cái bức nhiêu khê bao ngày
Nhớ ai đợi rét bấy nay
Đào hoa ấp nụ làm say lòng người...

Đăng nhập để trả lời
0
Tháng Chạp quê nhà


Tháng Chạp
đồng quê
mờ mưa bụi
bóng người thưa
chỉ cò trắng nhởn nhơ
trâu thả rông
thủng thẳng gặm mưa
se sẽ thơm lên
vấn vương
đôi làn khói bếp...
Tháng Chạp
ngày ngắn tũn
chưa kịp sáng
đã trưa
chiều chưa vơi
đã tối
ban ngày
chạy đua với năm
vồi vội
đêm dài lê thê
giường chiếu ấm
thừa ra
trằn trọc nhẩm tính việc nhà
lo sắm sanh tết nhất...

Trẻ con
đến lớp chiếu lệ
thắc thỏm nhắc tết từng ngày
ngoài vườn
bưởi trĩu cây
chờ ngày lên mâm ngũ quả
chấp chới
hoa vàng
dăm ba ngồng cải sót

Có cô gái
nhà bên
sốt ruột
thỉnh thoảng
hát nghêu ngao
phấp phỏng
mong tết qua
xuân
đợi
chạm ngõ
lấy chồng...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-03-10 09:08:59tamvanvov>
[size="+1"]Trêu[/size]

Ra giêng tiết ẩm trêu người
Mưa xuân trêu lộc, hoa cười trêu ong
Phục trang trêu gợi đường cong
Dòng tin ai nhắn trêu lòng xuân ai...

Đăng nhập để trả lời
0
[size="+1"]Trường thành [/size] 
 
  
  
Trường thành sừng sững giữa nhân gian 
Bốn mùa hư ảo gió mây ngàn 
Lòng người dằng dặc cùng vô tận 
Nỗi đau nhân thế mộng bình an.
 
Đăng nhập để trả lời
0
Xuân mưa
 
Xuân đem hạt nắng gieo đâu
Mưa bay giăng nhẹ nỗi sầu cho ai
Bất ngờ nở đóa sớm mai
Dùng dằng xuân giọt nhỏ ngoài mái hiên .
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-13 04:00:34tamvanvov>
Đào hoa sau tết


Đào hoa sau tết đẹp vô duyên
Mãn cuộc cùng xuân ngại chi ghen
Mặc sức mưa bay nô giỡn lá
Cứ chồi cứ nụ chẳng cần khen.
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 2 3 4 5 6 » »»