Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

THƠ NGUYỄN CHU NHẠC

390 trả lời, 48.765 lượt xem — Trang 5 / 14
Tây Bắc thương nhớ




Tây bắc
khoáng đạt một vòng cung
vênh vao những núi cao vực thẳm
miền khát khao của đôi chân
vạn dặm
khám phá đường xa
chinh phục chính mình.


Tây bắc
bà con ta ẩn náu
đời nối đời,
nới rộng cõi trường sinh
thăm thẳm trời xanh
gió nóng
sang thu trời tỏa nắng
hong vàng thơm nếp nương
ruộng bậc thang từ lũng ưỡn cong lên
chim chóc từ cao sà xuống
mùa đông lạnh
hanh cong cớn
khói bếp sàn quấn quện
thơm từ váy áo thơm ra
chăn đệm gây gây
chân cột thang nhà
ai thẫn thờ
tình cũ... 
 

Tây bắc
rạc dài lam lũ
cọn quay đều
rước sợi nước lên nương
súng kíp nỏ tên
ngủ im xó nhà,
mơ giấc rừng xanh nơi vách rách
những chàng trai
chưa kịp lớn đã già
còi cọc từ trong trứng còi ra
còm cõi con bồng con bế
rượu dìm chết một đời trai trẻ
quay quắt say từ lều chợ say về
trưa chiều đũng quần rộng vân vê
giống nòi
của rừng
dần mòn kiệt quệ...

Tây bắc
ngàn đời nay vẫn thế,
đàn bà khổ ải trầm luân
trĩu nặng hai vai
trăm hủ tục,
vạn nỗi chồng
sức gái
bẻ sừng trâu rừng
ghìm sức sống trong thắt lưng bó chặt
chẳng vậy mà,
tên vùng tên đất
những Mai Châu, Yên Châu, Thuận Châu, Thu Cúc
đẹp nõn nà bầu ngực
sữa mẹ trời nuôi lớn núi sông
những Mường Hum, Nậm Na, Suối Rút, sông Đà
những Pha Mu, Tả Lèng, Khẩu Giềng, A-pa-chải
những cái tên xa ngái
âm âm giấc ngủ vùi
đêm giá
trắng
suơng rơi...

Tây bắc,
tây bắc ơi,
mải miết vòng cung
lên trời xuống vực
một Tây bắc ngổn ngang
rất thực
còn một mơ giấc thuở hồng hoang
Tây bắc
tây bắc
tây bắc,
vang
trong tôi
một tiếng yêu
day dứt từng giọt nhớ
ấm nồng một bếp lửa
thương đất,
thương người
gần gụi lối đi về ...



[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Người ngược về miền biên ải
 
 
Người ngược về miền biên ải  
Đến nơi đỉnh thóp địa đầu  
Gió bấc cuối mùa đang thổi  
Trở mình thắc thỏm canh thâu  

Qua rồi mùa tam giác mạch  
Mận mơ hoa rụng đã lâu  
Chỉ còn đá cùng những đá  
Và người thầm nhắc phía sau...
  
Đăng nhập để trả lời
0
Có một ngày...

Có một ngày,
Bỗng ta muốn lại tuổi thơ
không ưu phiền
chẳng lo toan
chỉ duy nhất nỗi sợ bài chưa thuộc

Có một ngày,
Cả thiên hạ rồ dại
với ba thứ linh tinh vốn chẳng phải của mình
những sô-cô-la
và những hoa hồng
lênh phênh tình tang những lời sáo rỗng

Có một ngày,
Ngoảnh lại xa tít tắp
con đường quê cỏ mát rượi bàn chân
vết bùn chưa khô trên ống quần
đầu ngõ
mẹ đón ta tan học
bố trong nhà
điếu bát rít lọc xọc
tiếng ho khan
chờ đợi ta về...

Ta đi
những năm tháng mải mê
giờ ngoái lại
cha đã là hư ảo
mẹ thì cũng xanh xanh như cỏ
vắng mẹ cha ta thành trẻ bơ vơ

Ta đã đi
rằng rặc tuổi thơ...
 
Đăng nhập để trả lời
0
Đi biển mùa đông


Mùa đông
đi biển
một mình
hoang vu biển
vẫn tự tình,
đâu em
bờ dương thầm thĩ
môi êm,
gối đầu tay
mộng
chong đêm
một mình...
Đăng nhập để trả lời
0
[size="+1"]Những ngày mưa tháng bảy[/size]

Tháng bảy này
sao lắm ngày mưa
mưa từ nguồn đổ xuống
mưa từ biển dâng lên
mưa âm thầm
tự lòng người
sâu thẳm
những nỗi đau 
dường chưa nguôi... Mưa 
như để bù cho 
những tháng năm khô cạn
bởi sức nóng kinh hồn 
từ bom đạn
sức nóng nung người
của bao nỗi chờ mong
bởi sự thản nhiên 
đến lạnh tanh
của những kẻ 
chuyên gieo rắc
chiến tranh,
và sức nhiệt
của niềm tin 
hóa đá ...
Mưa
như thể 
nguồn cơn 
từ lòng mẹ
mất đứa con 
nhúm ruột yêu thương
từ tiếng khóc trẻ thơ
thảng thốt 
gọi cơn mơ
và nỗi đau 
em
góa bụa 
hàng thế kỷ,
Mưa 
như thể
bục nỗi đau tich tụ
mưa 
gột rửa tinh khôi
cho đất mẹ
xanh màu...

 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-14 02:14:13tamvanvov>
Tháng Giêng quê nhà
 
 Tháng Giêng
vắt chanh
hàng hiên,
tí tách
tàu cau già nhỏ giọt,
bầy gà con
bết cánh
lách chách mổ những hạt hoa chanh
thơm lành ...
 
Tháng Giêng
chị ăn vội miếng bánh
gồng gánh ra đồng
lẳng lặng
cắm những đọt xanh,
ban ngày
đường làng ngõ xóm vắng tanh
đêm về
rộn bước chân
đình làng chiếu chèo
vào mùa hội,
em của năm nao
bay bướm những váy áo
hóa thân vào vai chèo
con mắt đưa tình
xao động cá ngoài ao,
giờ đã lên vai bà
vẫn xúng xinh áo quần vào hội diễn,
con mắt nhìn
còn đâu lúng liếng
đành vờ quay đi
đêm xao xác bờ sông
 
Tháng Giêng
vườn ai
sót nụ cải lên ngồng
người hát
gái một con
ngồng cải non
nghe mà thấy chua lòng xót dạ,
lầm rầm xin
trời thôi đừng buốt giá
để mạ tơ thảm xanh xanh xanh
ấm lòng cha mẹ cõi xa xăm
yên lòng chị mùa màng mong mỏi
để em của ngày xưa
để anh thời trẻ dại...
 
 
 

 
Đăng nhập để trả lời
0
Hoa gạo
 
 
Hoa gạo
đầu làng ngày xưa
cháy đỏ
tuổi thơ cặp sách mũ rơm
dọc đường đến trường
lỗ chỗ hố tránh bom
bất chấp
chiến tranh
cứ bừng bừng sắc lửa.
 
 
Hoa gạo
trước ngôi cổ tự
từng bông rơi
rơi
thảm đỏ tam quan
hoa trên cây
cành chi chít cành trơ
chuyện sắc không nhà Phật
bà cụ già
còng lưng
mỏi
nhặt
gom từng chiếc đời
đói no.
l
 
 
Hoa gạo
chênh vênh triền non
thấp thoáng cung đèo Tây Bắc
một vừng đỏ
điểm ngút ngàn xanh ngắt
thắp bùng lên
bếp lửa hoang sơ
thơm lựng xôi nếp đồ
em gái bờ rào
phơi áo đỏ.
Hoa gạo
 giăng hàng nỗi nhớ
tháng ba
người xa quê nơi phố
hoa gạo
buông mình
giỏ như những giọt son
nhuộm đỏ sông quê
đâu biết thượng nguồn
bập bềnh kiếp hồng nhan
ra biển
có cô bé
chèo thuyền mộng
là biết,
có tiếng chuông nhà thờ
có ngọn khói chiều hôm
hoa gạo
vô tình
nhuộm đỏ hoàng hôn.
 
Đăng nhập để trả lời
0
Ta ưa nhìn ngược dòng sông

Ta ưa nhìn ngược dòng sông
để lưng về phía mênh mông biển trời

ta thích cuồn cuộn nước trôi
phăm phăm sức vóc của thời thanh xuân
thượng nguồn mạch nhỏ phân vân
ngàn dòng chập một gian truân theo về.



ngược dòng mây núi tái tê
chớp giông hoang dại đam mê mưa ngàn
non cao sẻ nửa giang san
hao mình chảy giữa nhân gian vơi đầy.

như em là của anh đây
dẫu chia cách vẫn cõi này nhân duyên
nảo nao tiền kiếp đâu quên
dòng đời xuôi ngược để bên nhau mà.

tuổi xanh vời vợi đi qua
ngược miền ký ức đưa xa lại gần.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-06 03:00:42tamvanvov>
Khi đó, nỗi buồn


Anh cầm thư em trên tay
và cầm một chiếc lá,
mùa khô gửi tặng anh vừa chao qua cửa sổ
đọc thư,
anh ngấm nỗi buồn em,
nỗi buồn sột soạt trên giấy
như những chiếc lá khô khẽ chạm vào nhau,
khi liệng mình buông xuống,
hôn nhẹ vào mặt đất rồi mỗi chiếc nằm riêng một chỗ
lặng lẽ mộnhg giấc riêng tư
khi đó,
nỗi buồn thấm đượm.


Khi anh cầm thư em trên tay và chiếc lá
anh hiểu cả hai nỗi buồn kia
chính là nỗi đau lột xác,
chiếc lá khô tan vào trong đất
thân thể cây trụi trần sủi những chấm non xanh
cuối mùa khô oi bức chuyển cơn giông
bầu trời vằn dọc ngang chớp đỏ
sấm vật vã mình rền mặt đất khô cong
tung thân thể những chiếc lá khô theo chiều gió,
khi ấy, vô vàn những chấm non tơ
xòe bàn tay mặc cho mưa gõ
 
anh biết,
em lại chính là em
khi đó,
là em khác với em xưa...
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
[size="+1"]Ngẫu hứng[/size] 
 
Gặp gỡ nơi đây ta nào biết 
Người là hạt bụi dạt phương nao  
Hoa cỏ chẳng màng ai ve vuốt 
Mình duyên mình héo có đâu sao ...
 
Đăng nhập để trả lời
0
Xô-nát mười một nhịp tim ngân

Mưa tạnh rồi,
kìa lo ló vầng trăng
trăng ướt ánh chảy trên cành trên lá
đâu đây chùm hoa lạ,
thơm tấm lòng của đêm.

Người xưa ơi,
hãy dạo khúc đàn lên
thanh âm rung hay tiếng đời nức nở
xô-nát Ánh Trăng,
của Vòm hoa
của Họa mi
hay Cơn giông đang đổ
ngân lên,
ngân lên
dưới mười đầu ngón tay máu rỏ
nhịp ngân những mười một trái tim...

Đi suốt thời gian
vằng vặc vầng trăng
ở nơi ấy, giờ này em có thức
để trăng đổ xuống bờ vai mái tóc
run rẩy trên vòm lá non tơ.

Vị ngọt tình yêu thoảng một chút mơ
nỗi đau đến nhanh như sự thật
niềm kiêu hãnh bốc hơi lên ngây ngất
chỉ tiếng đàn,
dần ngấm nỗi xót xa.

Mỗi thanh âm
như kim chích thịt da
đi đi em thỏa khát trời cao rộng
có khi nào,
thấm cõi đời đơn bạc
nhớ xô-nát xưa,
em
mười một nhịp tim ngân ...
Đăng nhập để trả lời
0
[size="+1"]Và đôi khi...[/size]
Đôi khi, 
người ta cần 
một diện mạo khác,
sau những gì đã trải nghiệm,
những gì có thể bỏ qua,
những gì cần lưu giữ...
Và đôi khi
người ta muốn trải lòng
trên từng viên đá lát
con đường từ quá khứ
đến hôm nay,
người ta cần thu vén
để có một vốn liếng
nho nhỏ thôi
đặng giữ bên mình 
như một gia tài
để mà tìm đường
trở về quá khứ
còn quá xa xôi
và lăm lắm
mơ hồ...

 
Đăng nhập để trả lời
0
NHIP DIEU
Thiên nhiên
ùa vào
mỗi câu văn của em
từng giọt sương
chiếc lá 
run
tiếng chim lạc bầy
thảng thốt
thú nhón mình
rình mồi
thèm gọi bạn
gờn gợn 
đêm
gây gấy 
lên men...

Thiên nhiên
xiết dòng
tuôn chảy
mỗi câu thơ người 
nhịp điệu 
thanh âm
mưa lũ
bão giông
hay lắng mình
đến cặn
quẫy cựa
vặn mình
cơn đói 
phóng sinh...

Ai 
nén lòng
găm mình
thân phận
giấc lạc mùa
ngóng đợi
bình minh...



  
 
Đăng nhập để trả lời
0
Lặng lẽ
 
Em lặng lẽ náu mình vào quá khứ
Dò bóng đêm một ngọn nến thắp lên
Ta những muốn lấy mình che gió cả
Lặng lẽ bên lề từng bước lâu bền...


Đăng nhập để trả lời
0
[size="+1"]Dọc Tây Nguyên[/size] 
 
Dọc Tây Nguyên 
mùa mưa 
đất ngả lòng 
sậm đỏ 
cỏ xanh lan 
bướm ra 
suốt dọc đường 
trắng 
vàng 
nâu 
chờn vờn 
trong cỏ rối... Nắng 
chói chang 
mây dạt trôi 
từng cụm 
đột ngột 
mưa 
ướt áo em rồi, 
đột ngột 
nắng 
rám bắp trần 
áo mỏng 
cô lẻ 
xa 
ai 
ngược dốc triền đồi, 
Ta 
bỗng hiểu 
cao nguyên 
muôn đời 
khát, 
mặc 
suối thác 
mặc 
voi rừng 
và bướm, 
chiêng đồng 
đàn đá 
váy áo 
hoa văn 
vai trần 
rám nâu 
nồng nàn 
miền cỏ rối 
chớp chới 
hoang đêm 
lửa sàn 
loang bóng tối 
rạo rực 
lên men 
quay chiêng 
cả đất trời... 
Cứ vậy, 
Tây Nguyên 
khát 
ngàn đời... 

Đăng nhập để trả lời
0
Thăm cố cung Bắc Kinh  
  
Cố cung lộng lẫy vàng son  
Người xem nườm nượp đạp mòn đá xưa  
Vinh hoa biết mấy cho vừa  
Thành thì vẫn đấy, hồi chưa kiếp người ?
  
Trốn sao khỏi được mệnh giời  
Ngự đầu thiên hạ muôn đời mong chi  
Ngoài thành cỏ vẫn xanh rì  
Chúmg sinh lớp lớp, vua thì còn đâu...  
Beijing ( BK ), tiết Thanh Minh Quý Tỵ 2013  
Đăng nhập để trả lời
0
QUÊ NHÀ
 
Quê nhà giờ đã vào thu
Hình như là tiếng cu gù đâu đây
Ao vườn hoa tím nở dầy
Có con săn sắt động dây muống chiều...
Đăng nhập để trả lời
0
Tiễn bạn lên Tây Bắc 
  
Bạn  
tạm xa 
lên miền Tây Bắc  
sau lưng 
dự định bộn bề 
để lại  
chiếc ghế 
thường ngồi 
nơi quán bia  
hè phố 
chiều Hà Nội 
buồn chăng... 
Có thể, 
sự vắng mặt 
của bạn 
chẳng làm ai  
thấy thiếu 
có thể, 
trống vắng  
nơi này 
hay 
hụt hẫng  
nơi kia, 
và  
có thể, 
ai 
ngậm ngùi  
thương nhớ 
một chút 
sẻ chia, 
đồng điệu thường ngày... 
Rất có thể 
nơi núi rừng hoang lạnh, 
bạn hút thuốc nhiều hơn, 
cặm cụi viết nhiều hơn, 
và mỗi ngày 
lúc chiều  
đổ bóng 
nâng chén 
tiêu sầu 
cho vợi bớt nguồn cơn... 
Dẫu biết thế, 
ngại chi đâu 
bạn nhỉ, 
đã từng một thời  
trai trẻ 
dọc ngang, 
đã lội suối bằng đèo 
khắp ngả đường Tây Bắc 
đến tận cùng 
nơi hoang vắng hút heo, 
Chiều  
hè phố 
có ai ngồi  
trông ngóng 
vu vơ 
một câu thơ 
uống 
với bạn xa ?... 
Đăng nhập để trả lời
0
Đường làng
 
Đường làng xưa rượi bóng cây
Giờ trơ trụi gạch tường đầy lở long
Khúc tần mơ rối tơ hồng
Có chùm hoa dại nở không rõ mùa ...

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.09.2013 10:09:37 bởi tamvanvov>
Ngoai troi dang mua bao.
 
Ngoài trời mưa bão ta nào thấu
Nỗi cực người đi chốn nhân gian
Nâng chén trà thơm ai đối ẩm
Xót em đơn chiếc góc trời nam...

Đăng nhập để trả lời
0
Gánh hàng hoa
 
Bên đường một gánh hàng hoa
Kẻ đi người lại những là người dưng
Ai ơi bước ngập chân ngừng
Dẫu là nhìn ngắm ấy đừng vội qua...

Đăng nhập để trả lời
0
Ngày & đêm
 
Chiều nắng vàng mơ em áo mỏng
Chân trần thư thả lối lá xưa
Ảo ảnh chập chờn đêm mộng mị
Quờ tay tìm hơi ấm đêm mưa...

Đăng nhập để trả lời
0
Con đường xưa
 
Con đường xưa
đưa ta về quê ngoại,
cỏ may tuổi thơ
găm dầy ống quần,
những dứa dại 
và mộ hoang cỏ lấp
khiến ta rùng mình
khi bóng tối chiều lan...

Ta đã rời quê
từ độ ấy,
lang thang chân trời
cái thuở chớm biết yêu,
nhiều lúc mệt nhoài
xác xơ tủi nhục
như kẻ tha hương,
không chốn quay về,

Nay đi lại 
con đường xưa cỏ dại
đâu dấu chân mình,
đâu khắc khoải
quê hương ?...

Đăng nhập để trả lời
0
Rượu
 
Quây quần bạn uống ta say
Nâng ly lại nhớ những ngày hàn vi
Ngoài kia mưa nắng kể gì
Đường đời già nửa ta đi nhọc nhằn...
Đăng nhập để trả lời
0
Gặp lại bạn học cũ
 
Buổi nay đi đám cưới
Tình cờ gặp bạn xưa
Bạn cười cười khẽ hỏi
Cái nhìn còn đong đưa,
 
Ấy có còn nhớ tớ ?
Ký ức như vừa nhen,
Ba mươi năm có lẻ
Còn chút gì thân quen,
 
Đất mênh mông mà hẹp
Loanh quanh mình gặp nhau
Nhìn cô dâu chú rể
Bỗng nhớ thuở ban đầu...
Đăng nhập để trả lời
0
Gánh hàng hoa
 
Bên đường một gánh hàng hoa
Kẻ đi người lại những là người dưng
Ai ơi bước ngập chân ngừng
Dẫu là nhìn ngắm ấy đừng vội qua...

Đăng nhập để trả lời
0
Ghé Bến Tre thăm bạn
 
Mấy xa cũng chỉ bước đường
Hàm Luông tuy rộng đã thương quản gì,
Lục bình mải miết trôi đi
Thuyền ai quen bến dẫu đi lại về,

Miên man dừa lạc nẻo quê
Câu ca xao động chiều mê mải chiều
Chưa cụng ly đã liêu xiêu
Nhấp môi đâu phải cứ nhiều mới say,

Bến Tre vồi vội chiều nay,
Bạn ta, ta bạn cầm tay hẹn hò...
Đăng nhập để trả lời
0
Nắng thu đâu biết
 
Nắng thu đâu biết ta già
Mình ta mới biết ta là chi chi
Lang thang mây mãi trôi đi
Nhân gian người lại có thì có đôi..
Đăng nhập để trả lời
0
Nắng mùa đông
 
Thèm sao cái nắng ngày đông
Nắng trời hay tự trong lòng nắng ra
Có nàng áo đỏ ngang qua
Ngày đông như thể riêng ta với mình
 
Như thuở trời đất mới sinh
Mãi xa mà lại dập dình có nhau.
Đăng nhập để trả lời
0
Có việc ra đường  sớm
 
Có việc ra đường sớm
Gặp bóng đêm đang tan
Thiu thiu hàng cây ngủ
Biết đất trời bình an,
Kìa bóng ai vội vã
Hiểu dòng đời cuộn trôi,
Lại thấy người chầm chậm
Khó ngủ nhẩm việc đời,
Còn em thì chẳng rõ 
Giờ này đang ở đâu
Ta xuyên làn sương sớm
Đón tia nắng ban đầu...

 
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 3 4 5 6 7 » »»