Tặng cho những ai đang có tình bạn đẹp trên net
Và tặng cho những người luôn luôn sống thật
Bây giờ mình mới hiểu được cảm giác khi đánh bạn với Tiểu yêu tinh là như thế nào. Những hôm đầu cứ thấy rất ư là hiền lành, ngoan ngoãn lại có chút ngu ngơ rất đáng yêu. Nhưng một tháng sau thì mới biết hóa ra đã mắc bẫy rồi. Kể từ đó tim mình như treo trên đầu ngọn cây, lúc nào cũng lắc lư giữa nhiều thái cực của hỷ nộ ái ố.
Mà yêu tinh thời nay coi vậy chứ yêu thuật đã vượt hẳn so với thời xưa, chả cần gặp mặt cũng có thể mị hoặc người ta rồi. Ai nói thời bình thì yêu quái ít lộng hành, mình thấy thời nay vẫn thái bình đấy thôi mà yêu quái sao lợi hại gấp trăm gấp ngàn lần thế hic hic....
Cứ mỗi khi tiểu yêu thỏ thẻ "chị chị...", "chị ơi...", "chị nè..." thế là mình lại răm rắp ngồi nghe em kể lể hay hỏi này hỏi nọ. Nhớ lần đầu tiểu yêu vô tình gây ra chuyện. Mình trách, em nhận lỗi ngay còn ngoan ngoãn hứa "lần sau sẽ không dám nữa" khiến mình buồn cười quá tưởng như có đứa con nít đang ở trước mặt khoanh tay xịu má nhận lỗi rất đáng yêu.
Có hôm mới lò dò bước vào net tiểu yêu đã từ đâu nhào tới hồn nhiên thú thiệt: "chị, em lại gây ra thị phi rồi...". Thế là mình chạy đi xem náo nhiệt. Bao nhiêu lời dặn dò mới hôm qua hôm kia giờ em đã quên sạch còn làm ngược lại hoàn toàn. Giận cành hông, mình nói vài câu em hờn: "lại xỉa xói em rồi", mình phân tích em lẳng lặng lái câu chuyện qua hướng khác. Nói qua lại dăm hồi bảy đỗi mình quên hết lại cười với em, sau đó mới biết là trúng chiêu rồi. Đau nhất là phải đến khi tiểu yêu khai ra mình mới biết em đang "nịnh nọt", thiệt đúng là yêu tinh mà lợi hại quá đi khiến người ta mắc bẫy mà vẫn cam tâm tình nguyện. Vì em đã hứa rồi khi nào giận em sẽ đấm lưng, bưng nước, sẵn sàng làm nô tỳ cho (cái này chị đã chụp màn hình làm bằng chứng rồi nhá, đừng mong chạy thoát. Ai hứa gì với chị là chị nhớ dai lắm đấy nhất là những lời hứa "lấy thân báo đáp" như thế này khakhakha...)
Người ta bảo trẻ người non dạ, tiểu yêu chẳng còn trẻ nữa mà sao dạ vẫn non như thường khiến mình bao phen lộn ruột. Đôi lúc những lời khuyên của mình đã vô tình tạo cho em nhiều áp lực, những lúc ấy em lại 36 chước tẩu vi thượng sách, em chọn cách trốn chạy. Trốn một thời gian lại ngoi lên than thở em stress quá chẳng muốn làm gì nữa. Giận lắm mà cũng thương lắm nhưng biết sao khi mình vẫn muốn tiểu yêu sẽ tự tin hơn, giỏi nghề hơn và thành công hơn. Nên đôi lúc cũng ngại sẽ thành kẻ lắm điều nói nhiều khiến em ngán ngại nhưng vẫn phải nói. Khổ thay, kẻ nói nhiều cũng mỏi miệng mà người phải nghe nhiều cũng mỏi tai. Nhưng có quan tâm mới có khuyên can không thì đã mặc kệ rồi, tiểu yêu chắc biết điều này mà phải không.
Quen tiểu yêu không bao lâu nhưng giờ mình chắc cũng nhiễm một chút mâu thuẫn của em. Vừa muốn em chín chắn hơn vừa mong em hãy cứ hồn nhiên, đáng yêu như bây giờ. Vừa muốn em là "người" mà cũng muốn em là "yêu" để cuộc sống bớt chút nhàm chán, để còn được khuấy động bởi những xúc cảm bồng bột nồng nhiệt.