Giới Thiệu Tập thơ; GIỌT LỆ ĐƠN CÔI
Ảnh Phong Linh cg
Chuông Gió
Tiếng chuông ngân thuở sơ đầu
Vọng theo năm tháng đi đâu vẫn còn
Chuông gió ngân... dạ héo hon
Người từ viễn xứ mỏi mòn... tình quê.
(20/06/2010)
Mỗi con người đều có một giấc mơ. Khi khoẻ mạnh người ta ước mơ nhiều lắm. Khi ốm đau, mất mát con người ta càng mơ ước nhiều hơn!
Tôi mới học làm thơ từ khi cuộc sống này mỗi ngày cho tôi nhận ra rằng, tất cả không đẹp như gấm hoa... không thể hiện hữu điều gì vĩnh hằng, vĩnh cửu!
Tôi đã đọc ở đâu đó: ''Kiếp con người giống như những ngọn nến, có ngọn cháy sáng, có ngọn lập loè, có ngọn le lói và có những ngọn âm ỉ cháy khá lâu. Nhưng khi cơn gió ập đến, có mấy ngọn còn có thể cháy được mãi như mong muốn? Nến tắt có thể đốt lại, nhưng... kiếp người, tắt rồi có thể thắp lại được không?...
Con người ta trong cuộc sống đôi khi cần phải quên đi! Quên đi cho qua những khoảnh khắc đau buồn; quên đi một cái gì đó không thể nói thành lời; quên đi những phút giây không làm chủ mình, quên đi chính mình là ai.
Có dòng thác nào không chảy, có mùa thu nào không trút lá vàng rơi, có mùa hè nào không vương nắng, có mùa đông nào ngưng những cơn gió đong đưa... Đã là con người không ai là chưa khóc, ít nhất cũng một lần, biết khóc là biết cảm nhận buồn vui, hạnh phúc, thương nhớ, chia ly...
Mấy ai đủ mạnh mẽ, đủ lý trí kiên cường để sáng suốt?
Sống ở kiếp này mấy ai hoàn toàn suôn sẻ, êm trôi?...
Tôi hiện tại đã trải qua nhiều lần vật lộn với lí trí trong cơn đau bệnh dày vò, nén từng viên thuốc đắng. Những lúc đó tôi không đủ mạnh mẽ để có thể vực mình dậy thoát khỏi cảm giác tái tê. Nhưng tôi cũng có ước mơ! Chính ước mơ ấy làm tôi đủ lớn,đủ mạnh mẽ mà an ủi lòng, để giữ gìn lý trí trong tôi.
Tôi soi mình vào gương tự nói chuyện với chính mình: Đừng bao giờ nghĩ đến cái chết, đừng bao giờ đầu hàng trước cuộc sống dù hạnh phúc nhỏ bé mong manh như tiếng heo may rất lạ.
Ước mơ! Thử hỏi con người ai mà không có ước mơ? Nhưng tôi nhỏ bé quá, trước bệnh tật nào đâu tôi dám nghĩ nhiều tới tương lai! Tôi cũng chỉ là một hạt cát nằm trên bờ biển cả bao la, ngàn con sóng dữ. Giấc mơ bị nhấn chìm trong biển nước, sóng đưa đẩy vào bờ rồi lại dạt ra xa, hạt cát cứ phiêu du trong đại dương không biết bến bờ nào.
Tôi chỉ sống qua ngày! Chưa thể sống với giá trị đầy đủ nghĩa vị của con người!
GIỌT LỆ ĐƠN CÔI
Người đi để lại nơi này
Dáng em thuở ấy còn đây theo đời
Bao nhiêu khát vọng chưa vơi
Bao nhiêu nhung nhớ theo lời hứa xưa
Hôm nay trời điểm giao mùa
Lạnh tan trên má sớm trưa đất người
Vì đâu chưa thể mỉm cười
Em muốn ôm lấy cả trời gió mây
Để gom thương mến cho đầy
Níu anh trở lại cõi này cùng em.
Nhiều năm chưa thể nào quên
Tim hằn nỗi nhớ thành quen mất rồi
Bao mùa giọt lệ đơn côi
Thành nguồn rơi rớt bên đời ngược xuôi.
(10.04.2010)
Tôi được sinh ra và lớn lên ở một vùng quê dân tộc thiểu số miền núi phía Bắc Tuyên Quang. Ngay từ nhỏ tôi đã thích tiếng ngân của chuông gió. Chính vì vậy bạn bè gọi tôi là Phong Linh theo âm Hán Việt và tôi lấy tên này làm bút danh của mình, mong cho những vần thơ cũng rộn ràng như những tiếng chuông ngân. Tôi là con út trong gia đình có bốn anh chị em, hai trai hai gái.
Tôi đến với nguồn thơ rất tự nhiên. Cảm xúc mỗi con người có giới hạn, cũng như mỗi cuộc đời có một số phận không thể giống nhau. Cuộc sống này có những bài thơ làm cho tâm hồn ngời sáng hơn. Có những buồn đau không thể thốt thành lời nhưng có thể gửi vào thơ. Tôi cũng là một trong những số phận không được may mắn trong kiếp này. Những vần thơ có thể giúp chúng ta gần nhau hơn, hòa nhập với cộng đồng văn học. Tôi ước mong sao những trang viết của mình may mắn tồn tại, một dư âm nhỏ bé bổng lên hòa với cuộc đời.
Đối với tôi thơ là một phần tất yếu không thể thiếu trong cuộc sống giúp tôi hạnh phúc mỉm cười mặc dù đang có rất nhiều đớn đau thể xác lẫn tâm hồn. Tôi hay vào những diễn đàn thơ sau những mất mát trong cuộc sống. Rồi bỗng một ngày, sau khi đọc xong một cuốn sách, tôi bị lạc vào một thế giới thơ! Đó là trang Website lucbat.comm. Cứ thế, tôi chìm đắm trong những bài thơ như nhảy nhót nhiều âm hưởng du dương đưa tôi vào một chốn nào đó xa lạ, phong phú và đa dạng đến không ngờ.
Và tôi mới học làm thơ lục bát từ ấy.
Khi tôi làm thơ tôi có thể trút đi những tâm tư mà có lẽ ở ngoài thực tại không thể nói cùng ai. Tuy chưa sâu sắc nhưng chúng rất chân thành mộc mạc. Tôi sống rất giản dị nên những câu chữ cũng trở nên giản dị chân thành không trau chuốt. Cảm xúc của mỗi con người đều khác nhau, có lẽ ai đó sẽ cười khi đọc tác phẩm của tôi, nhưng những bài thơ chân thành nào có lỗi?
Thơ như một giấc mơ hư ảo. Tôi có thể yêu, có thể thương nhớ, hẹn hò, chờ đợi! Thật nhiều cung bậc.
Thơ giúp tôi như trẻ lại, hồn nhiên hơn so với tuổi ba mươi.Tôi lạc quan và tin vào cuộc sống này biết nhường nào. Tôi thấy nhẹ nhàng mặc dù trong tôi đang đeo mang căn bệnh hiểm nghèo với những cơn đau nén trong từng viên thuốc đắng.
Trong thơ tôi thấy lòng mình rực rỡ thăng hoa, tôi mặc sức lặn ngụp trong đó để quên đi cơn đau bệnh, quên thời gian cho ngày tháng trôi mau trong những nỗi buồn trống vắng, cô đơn.
Những ngày tháng nơi đất người tôi luôn lấy những câu chữ làm bạn tâm giao chia sẻ mọi buồn vui trong cuộc sống. Tôi yêu những vần thơ tôi đã viết ra từ tâm hồn mình.Chính điều giản đơn đó giúp tôi nhận ra chính mình.
Phong Linh cg
[/align]__________________
[/align]
__________________
[/align]
Giới Thiệu Tác giả: Phong Linh cg
*Tác giả Phong Linh cg. Là một tác giả trẻ, nhưng cô đã kịp gửi tới bạn đọc nhiều tác phẩm thơ lục bát khá ấn tượng. Được biết gần đây cô mắc phải một chứng bệnh hiểm nghèo: U não! và cô đã phải trải qua một lần phẫu thuật. Xin giới thiệu một số bài thơ như rút ra từ ruột gan một tâm hồn thơ thật đẹp. Qua đây độc giả gần xa có thể chia sẻ cùng với tác giả Phong Linh cg này. Có thể qua trang web hoặc Email: [email=chuonggio_1981@yahoo.com]
chuonggio_1981@yahoo.com[/email]. Nick yahoo: chuonggio_1981. ĐT: 0989150281
Chuông Gió - Dấu Lặng Phong Ba và Thơ
Vang vọng trong chiều tiếng chuông ngân
Ru âm chuông gió giữa êm lành
Ký ức tràn qua lòng lữ khách
Trở về năm tháng thuở thơ xanh...
Người ta thường nói: ''Nước mắt thì chảy xuôi, đó là quy luật''. Một lẽ thường tình trong cuộc sống: Nếu không có những giọt nước mắt thì làm sao có những nụ cười cũng như có hạnh phúc rồi sẽ có những ngày buồn đau, có sinh có tử để rồi có nhớ - có quên... Tất cả chúng vẫn đi đôi cuộn lẫn với nhau song hành trong cuộc sống. Ngàn vạn buồn vui kết thành những giọt lệ thế gian - lệ mừng và lệ tủi.
Con người sinh ra, ngay từ giây phút đầu tiên đã cất tiếng khóc chào đời, làm nên những giọt lệ của bao người đón nhận niềm hạnh phúc nhỏ trong ga đình. Sống hết cuộc đời bao thăng trầm lặng lẽ, nhiều khía cạnh để cuối cùng lại lấy thêm bao giọt lệ tiễn đưa.
Có những số phận không được may mắn, chỉ được nửa cuộc đời thậm chí sớm hơn! Tôi nhớ lời nhà thơ Đăng Vương Hưng nói: ''Sống nhiều chứ không phải sống lâu''! Tôi chưa sống được nhiều, cũng chưa từng trải, nhưng cũng đã nếm đủ hương vị cuộc đời. Tôi đã vui, buồn, hạnh phúc, đau thương... Đã chứng kiến tiễn đưa bao người thân thương, bao bạn bè, người yêu dấu... Cuộc đời đã lấy đi bao giọt lệ. Nhiều lúc tôi thấy cô đơn hoang vắng giữa đêm dài...
Giờ đây tôi đang mang trong mình một căn bệnh. Sau lần phẫu thuật đầu tiên, bác sĩ nói nếu thành công trong lần phẫu thuật thứ hai tôi có thể sống nhiều hơn nửa kiếp nữa. Nhưng liệu có ý nghĩa gì nếu tôi là kẻ chỉ biết lo cho mình "còn nước còn tát''. Ngay lúc này đây tôi nghĩ đến những đứa trẻ nghèo ( Ai sinh ra trong nghèo khó mà không rung động trước những cái nghèo?). Có thể ai đó đã và đang sống trong sự giầu sang, họ đâu hiểu được cuộc sống của những người cực khổ cơ hàn, vất vả gian nan đến mức nào. Có thể bạn sẽ dửng dưng trước cái nghèo, thậm chí có cái nhìn coi thường nữa! Tôi đã nếm trải qua nên tôi hiểu điều đó hơn bao giò hết.
Giờ đây cho dù thời gian sống của tôi ít đi cũng không có nghĩa là cuộc đời đã chấm hết. Tôi sẽ làm cho mình sống nhiều hơn trong kiếp này. Tôi muốn khi mình không còn thì âm hưởng của sự tồn tại của tôi còn hiện hữu, tiếng nói tôi sẽ hòa vào không trung vang vọng như để lại một tiếng chuông lòng ngân khe khẽ. Và như vậy, với tôi đã là quá đủ.
Tạo hóa sinh ra ta trong kiếp này, cho ta tồn tại để rồi mất đi. (Cát bụi lại trở về với cát bụi). Chân lý đời thường đơn giản vậy nhưng cũng nhiều éo le trăn trở, nghiệt ngã... Đôi khi gió vô tình bẻ đi những chiếc lá còn xanh và mưa giông bão tố làm tả tơi những chiếc lá trên cành!
Tôi ví kiếp con người giống như kiếp lá. Mỗi một mùa thu chấm hết một kiếp con người. Nẩy lộc đâm chồi, ra hoa kết trái rồi một ngày cuối cùng lá cũng vàng rơi. Kiếp người cũng vậy, sinh ra, tồn tại, trưởng thành, sinh con đẻ cái truyền nối giống dòng... rồi một ngày kia già đi rồi khuất bóng. Nhưng... đôi lúc chưa hẳn đúng mùa thu lá mới rụng rơi. Con người cũng vậy, có khi đâu phải đợi đến già. Ốm đau, bệnh tật... cũng là cách sớm chia ly!
Cuộc sống này luôn kèm theo những giọt lệ, nó mang âm hưởng nhiều cung bậc, khía cạnh. Con người ta có nhiều nguyên nhân dẫn đến khóc. Riêng tôi có đủ lý do khóc đời hay khóc chính cho mình trong cuộc sống này. Lần đầu tiên tôi khóc trong niềm đau là lần người tôi yêu ra đi vĩnh viễn bỏ tôi ở lại nơi thế gian này! Lúc đó tôi hãy còn trẻ lắm, chưa hiểu hết cung vị của nỗi buồn đau mất mát mà cho đến bây giờ nó vẫn còn hiện hữu như mới sảy ra thôi. Năm tháng khóc anh, khóc cho số phận, tình yêu trong tôi trở nên băng giá từ dạo ấy.
Giọt lệ thật trái ngang tuôn chảy trong mỗi kiếp con người. Lệ chảy theo từng cung điệu khác nhau. Còn riêng tôi lệ chảy trong nỗi cô đơn, trống vắng, cứ tuôn trào theo ngày tháng, gậm nhấm tôi như loài mọt đục thân cây dần dần mục nát. Nơn côi trong tình cảm đã mất, trống vắng trong nỗi nhớ, tôi khóc tiễn tình yêu từ khi xa anh với bao ngấn lệ. Tôi tâm sự với người đã khuất như nói với chính mình qua bài thơ gửi tâm tư sầu kín;
XA DẤU YÊU...
Trái tim yêu dấu còn đây
Mà anh đã bỏ theo mây ngút ngàn
Tình đời còn đượm chứa chan
Gửi nhờ cơn gió mơ màng mang đi.
Khóc anh ngày tháng nhoè mi
Mất anh là hết còn gì để yêu
Cô đơn em đứng giữa chiều
Vắng anh lòng tựa cánh diều chơi vơi ...
Khi tôi biết mình mang bệnh, nhớ lần đầu khi cầm tờ bệnh án, qua một người thông dịch ở bệnh viện tôi đã thẫn thờ, tai ù đi, tờ giấy trên tay run rẩy. Tôi như người đang đứng giữa tuyết đông, tờ bệnh án nhẹ rời khỏi tay rơi xuống đất và cả người tôi cũng gục nằm lên nó. Tôi đã trút gửi nỗi bẽ bàng đau đắng bằng bài thơ sau khi rời bệnh viện;
TAY CẦM BỆNH ÁN
Em nay từ viện trở về
Tay cầm bệnh án tái tê cả lòng
Thân gầy trong gió lạnh đông
Dài hai giọt lệ giờ mong được gì?
Một mai em sẽ thôi đi
Một mai sẽ chẳng còn chi đợi chờ
Một mai tất cả vần thơ
Vô tri - vô giác - từng tờ... thành tro.
Em đi chưa kịp chuyến đò
Một lần chưa được hẹn hò cùng ai
Kiếp này không có ngày mai
Thân em giờ chỉ ủ dài cơn đau.
Bước chân giữa phố muôn mầu
Ngọn đời em biết về đâu bây giờ?
Thân hờn trong gió bơ vơ
Tuyết đông cũng chỉ hững hờ nhẹ rơi.
Ngày mai vắng bóng bên đời
Ngày mai em sẽ về nơi thiên đàng
Em đi trong nỗi bẽ bàng
Cơn đau bệnh tật - nghĩ càng đau thêm.
Chân vô hồn bước hết đêm
Biết bao giọt lệ không kìm nhỏ rơi
Bờ môi khô héo nụ cười
Từ nay em sẽ là người... thiên thu.
(23/05/09)
Tôi đã khóc rất nhiều. Giọt lệ của niềm đau này chưa ngớt lại tiếp nối những giọt lệ của niềm đau mới. Tôi nghĩ đến gia đình, nhất là mẹ, người mẹ đã tảo tần vất vả nuôi tôi. Ai mang nặng đẻ đau mà không xót xa khi con mình bị bệnh. Nếu mẹ biết mẹ sẽ khóc nhiều và già nhanh hơn. Tôi không dám nói cùng mẹ ngay cả lần phẫu thuật đầu tiên, tôi chỉ biết mượn trang giấy trắng và dòng mực đen để gửi tất cả nỗi lòng bao ngày đêm trăn trở;
MẸ ƠI! U NÃO TRONG CON
Mẹ ơi con sẽ xa rời...
Một ngày vắng bóng bên đời nay mai
Trong cơn bạo bệnh mệt nhoài
Chìm nơi viễn xứ - đêm dài mẹ mong.
Tuổi già nặng gánh lưng còng
Vì con - vì cháu - vì chồng gian nan
Rồi mai lệ mẹ chứa chan
Con đi xa khuất hẳn ngàn thu luôn.
Mẹ ơi! Xin mẹ đừng buồn
Chớ nên suy nghĩ sa tuôn giọt sầu
Hằn in trên khoé mắt sâu
Mất con rồi sẽ vết nhàu nhiều thêm.
Xin mẹ đừng thức trắng đêm
Buồn đau xa xót chồng thêm tháng ngày
Hôm nay con vẫn còn đây
Chia ly là chuyện sau này mẹ ơi...
Giờ đây con muốn mẹ cười
Dừng vì bệnh tật chắn trời nguồn vui
Buồn thay số kiếp ngậm ngùi
Trong viên thuốc đắng ẩn vùi nhiều năm.
Chiều nay dõi mắt xa xăm
Nhìn trông lại những tháng năm gợn lòng
Nến đời khi tắt là xong
Bao năm quằn quại để lòng mẹ đau!...
Rồi mai... mắt mẹ nhỏ sầu
Con từ nhân thế vút bầu trời cao
Vắng con hãy ngắm trăng sao
Để ru lòng mẹ ngày nào còn con.
Hết rồi một thuở sắt son
Hết rồi một thuở lệ hờn nhỏ rơi
Cùng bao tâm trạng rối bời
Từ nay lệ mẹ chảy rồi, mẹ ơi!
Có lần tôi điện thoại về nhà, được biết mẹ ốm. Tôi bồi hồi xao xuyến, mẹ ốm chẳng có tôi chăm nom săn sóc. Cả đời mẹ đã vất vả với những đứa con như tôi, vậy mà khi trái gió trở trời tôi không thể gần kề bên mẹ. Tiếng ngân lòng của tôi ngân lên khe khẽ một cung điệu ru buồn trong khung cảnh mờ đi trước mắt dưới bờ mi nhạt nhòa giọt lệ. Đến bao giờ tôi mới đền đáp nghĩa ơn sinh thành? Xin gửi qua ngàn trùng xa cách một bài thơ;
QUÊ NHÀ MẸ ỐM
Thân con giờ ở xứ đông
Nghe tin mẹ ốm mà lòng xót xa
Làm sao ở tận nước Nga
Chăm nom săn sóc rót trà - bưng cơm.
Quanh năm vất vả sớm hôm
Điện nghe mẹ mệt giọng ồm khản đi
Mẹ ơi! Có muốn ăn gì?
Giọng run như khóc: Chẳng gì đâu con!
Bao năm mẹ đã mỏi mòn
Đợi ngày đón rước đứa con trở về
Lâu rồi con sống xa quê
Nỗi lòng thương nhớ não nề trôi qua.
Mẹ ơi! Con ở xứ xa
Làm sao có thể về nhà được ngay
Tuyết đông làm sống mũi cay
Rưng rưng con nhớ những ngày ấu thơ.
Mẹ dạy con hết dại khờ
Mới chớm khôn... đã bơ vơ xứ người
Gian nan mẹ khổ trọn đời
Vì con mẹ đã rã rời... tấm thân.
Xa nhà tư lự - phân vân
Nay già ốm yếu mẹ cần có con
Vậy mà phải chịu cô đơn
Thân gầy đơn chiếc nuốt cơm đắng lòng.
Tuyên Quang đang độ giữa đông
Mặc thêm áo ấm ngoài trong thật nhiều
Dáng già mẹ đứng liêu xiêu
Bên hiên in bóng bao chiều đợi mong.
Nhớ sao dáng mẹ nằm trông
Dõi nhìn đất khách nỗi lòng tái tê
Bao năm con đã xa quê
Một ngày nào đó con về mẹ ơi!
Cuộc đời tôi đã khóc nhiều. Từ lúc trưởng thành tới giờ chưa bao giờ khoé mi ngưng dòng lệ. Cuộc sống nhiều trăn trở éo le, cuộc đời không may mắn nhiều thứ khiến tôi, một con người đầy nghị lực, mạnh mẽ tinh thần, giờ như một thân cây không còn nhựa sống, không còn đủ tươi để rủ mầu xanh, giống như hàng Bạch Dương trong mùa đông nước Nga trơ trụi, tuyết phủ trắng trời, ai nhìn vào sẽ nghĩ đó là thân cây chết. Tôi cũng vậy, tuy sống mà hồn như đã mất đi phân nửa, chỉ có những vần thơ, những câu chuyện tôi viết là còn sống động. Chúng sẽ lưu lại chút linh hồn, buồn man mác, ảm đạm của tôi. Nhiều lúc tôi nghĩ, khóc than liệu có ý nghĩa gì? Nhưng thà cứ để tôi khóc để nhận thấy rằng tôi vẫn còn đang tồn tại chí ít cũng giúp tôi giải tỏa được tâm lý, làm tôi nhẹ nhàng hơn. Phải tự an ủi mình, tôi không dám nói hay tâm sự cùng ai, bởi bạn thi nhiều, nhưng ai sẽ nghe, ai sẽ thấu hiểu, mà nhất là tôi sợ lòng thương hại.
Tôi nghĩ chỉ có viết, đúng rồi, viết là thứ tâm sự, là nguồn nhật ký có thể phơi bày tất cả những gì có thể, không cần phải giấu che, ngại ngùng. Tôi viết lời mở đầu: ''Tôi mới học làm thơ từ khi cuộc sống này mỗi ngày cho tôi nhận ra rằng tất cả không phải lúc nào cũng đẹp như gấm hoa... Không thể hiện hữu điều gì vĩnh hằng vĩnh cửu hết...''. Thế rồi qua trang giấy tôi mặc sức trút đi tâm sự, càng nhiều thì lòng tôi càng nhẹ bớt.
Với mọi người tôi luôn nở những nụ cười tươi, dễ hòa đồng với tất cả, nhưng trong tôi vẫn phảng phất nỗi u buồn lên đôi mắt. Tôi ít khi đến Công ty mà bỏ cặp kính ra khỏi mắt. Có lần tôi bỗng giật mình khi nghe trợ lý của tôi nói: -Lúc nào cũng thấy sếp vui cười mà sao đôi mắt lại có vẻ trầm tư và buồn thế nhỉ? Lúc đó tôi chỉ cười gượng. Trời ạ! Tôi còn biết nói gì lúc này? Mẹ cũng đã chẳng bảo tôi có đôi mắt ướt sau này sẽ khổ lắm! Khổ là gì tôi vẫn chưa thể hình dung ra nữa, tôi chỉ biết cuộc sống này cho tôi nhiều thứ lắm nhưng cũng chính từ cuộc sống này đã lấy đi của tôi rất nhiều thứ khác.
Bao nhiêu giọt lệ rời xa khoé mi là bấy nhiêu nỗi tủi hờn theo năm tháng. Có một lời ca đã chẳng bảo rằng ''khocs đi cho lòng nhẹ nhàng hơn'' là gì? Chính vì thế tôi đang khóc, chỉ khác một điều là tôi khóc với chính tôi, chứ không khóc than rầu rĩ giữa cuộc đời. Khóc cho sự tồn tại. Đúng rồi, tôi đang tồn tại chứ không phải là đang sống theo đúng nghĩa của nó! Cuộc đời thì luôn có những phong ba, bão táp, hạnh phúc, buồn đau... ai mà không trải qua! Tôi tự khóc cho chính bản thân mình, tự chia sẻ với tâm hồn. Khóc cho tôi, khóc cả cho những số phận không may đã từng yêu thương giờ phải xa cách chia ly, bao người thân đã khuất. "Sinh lão bệnh tử''... Tôi thốt lên tiếng vọng tâm hồn không nghẹn ngào mà dạt dào như khúc nhạc chia ly;
EM VẪN KHÓC...
... Em khóc vì những lúc chia xa
Đời muôn ngả biết là đi đâu
Em vẫn khóc cho mối duyên đầu
Hội ngộ đó rồi ly tan ngay đó
Em vẫn khóc không ai hay biết
Kể cả anh luôn kế bên đời !
Em khóc vì nỗi nhớ mồ côi
Đợi anh mãi mà anh không lại
Khóc vì một ngày anh lỗi hẹn
Không đến chiều thứ bẩy tình yêu
Em giận mình, em hờn em dỗi
Thế là em khóc, ngỡ như mơ....
Con đường tôi đi mãi mải mê, ngoảnh đi ngoảnh lại thấy mình chỉ một nỗi cô đơn, một hành trình không biết đích đến và bao giờ tới. Tôi luôn muốn mình có được thương yêu mà không dám, bởi căn bệnh u não đã hoài bám vào số phận tôi. Nếu tôi yêu thương ai đó và ngược lại có ai đó yêu thương tôi, một ngày kia tôi kiệt sức gục xuống, thế là sẽ có một người khóc tôi giống như tôi đang khó mối tình đầu! Sống, tôi luôn mang theo câu nói: " Nothing lasts forever" (Không có gì là mãi mãi). Nó như một hành trang bước cùng tôi trong cuộc sống này, giúp tôi bớt đi những buồn đau đã trải, giúp tôi tồn tại trọn vẹn một sinh linh bé nhỏ với những nỗi buồn hòa lẫn trong những viên thuốc đắng. Đôi khi dòng lệ nghẹn lại, ê chề. Giờ đây công danh sự nghiệp chẳng có ích gì. Khi chết đi không thể mang theo được. Chẳng có nghĩa lý gì khi một mình hưởng thụ.
Tôi lại gửi tất cả tâm hồn vào thơ như an ủi chính mình, để hiểu rằng tôi còn có trái tim biết suy nghĩ, để biết tôi vẫn chính là tôi đang tồn tại dù là bên lề cuộc đời vội vã. Giá như có ai đó hiểu, chỉ cần một người hiểu tôi thôi là đủ, nhưng biết sẽ chẳng có ai, bởi hiểu được một con người thì thật khó, đâu phải dễ.
GỌI NGƯỜI…
Phong Linh cg
Chiều mưa làm gợi nhớ người
Đời xuân đã độ ba mươi tuổi hồng
Chớm hè còn lập lại đông
Nắng vương khắp chốn má hồng chua ê.
Nhìn mưa lòng thoáng tái tê
Sợi dài sợi vắn cứ về nhoè mi
Ba mươi - chân vẫn cứ đi...
Xuân qua tình rớt - còn gì đợi trông!
Tình người thuở ấy còn không?
Để em hong chút nắng hồng... sưởi tim.
Người đi rong ruổi kiếm tìm
Vương bao nỗi nhớ đọng niềm chơi vơi!!!
Chia xa tình lỡ hai nơi
Em còn giữ lại những lời hứa yêu
Hôm nay mưa đổ giữa chiều
Nhắc em gợi lại bao nhiêu chuyện buồn.
Bao nhiêu sợi đổ mưa tuôn
Bấy nhiêu nỗi nhớ thành nguồn trong tim
Chiều ơi bóng đổ lặng im
Để chân lạc lối đi tìm người xưa
Gọi người đứng giữa chiều mưa …
07.06.2010
Giờ đây tôi sắp bước sang tuổi ba mươi. Tôi giật mình thoảng thốt, hóa ra mình vẫn một mình, hành trình trong tình yêu cô độc. Có lẽ tại lòng tôi còn ôm mãi bóng hình xưa cũ. Có lúc tôi vẩn vơ nhìn gió, nhìn mây và thầm hỏi: ''Tôi là ai trong cuộc đời này?''. Và nửa kia của tôi là ai trong hàng trăm vạn người đang sống chung quanh mà tôi mãi kiếm tìm? Và tôi cũng chợt hiểu ra rằng tôi thật sự vẫn chưa đi tìm! Bao giờ mối tình đầu mới nhạt mờ nỗi nhớ trong tôi?...
NGÀY KHÔNG ANH
Gửi N ngày cũ
Anh ơi! Anh đã đi đâu
Để em ôm giữ nỗi đau tâm hồn
Còn đâu những nỗi dỗi hờn
Và đâu còn nữa môi vờn môi hôn
Giờ này em tủi cô đơn
Trông về ngày cũ... tâm hồn tái tê
Phút ân ái đắm đê mê
Anh đi bỏ hết... ê chề vang ngân.
(03.07.2009)
Tôi vẫn tự hỏ mình, nhiều lúc tôi hỏi người đã khuất với tâm trạng gắn theo bài thơ;
BAO GIỜ....
Bao giờ hết gió mùa đông
Bao giờ em mới lấy chồng anh ơi!
Bao giờ hết nước trên trời
Cho em hết bạc phận đời trắng đen
Bao giờ nỗi nhớ thành quen
Nỗi đau hằn vết để quên tháng ngày
Bao giờ khoé mắt ngừng cay
Để em khỏi khóc những ngày không anh ....
(2009)
Tôi không phải là một người yêu hoa từ khi những vòng hoa trắng trinh nguyên vây quanh anh ngày nào, tôi ghét lây sang những bông hoa khoe sắc, ghét mặc đồ màu trắng mặc dù từ nhỏ tôi đã rất yêu mầu trắng, nhưng tôi đặc biệt thích hoa sương rồng, một loại hoa thật mạnh mẽ, mạnh mẽ giống như tâm hồn tôi vậy, nó có thể sống trong sa mạc nóng bỏng, có thể sống trong cái lạnh, sống ở bất cứ nơi đâu, cam chịu như chính tâm hồn tôi. "Tôi rất thích Xương Rồng, một loại cây có thể sống ở bất cứ đâu, ngoài sa mạc, nắng, gió, mưa... Cả những vùng khắc nghiệt... Tôi nghĩ mình cũng gần như loại cây này ...
"
DỊU LẮNG NIỀM ĐAU
Xương rồng mạnh liệt bao nhiêu
Như em chịu được bao điều đắng, đau
Hoa khoe, tấc dạ đơm sầu
Lòng đau em cũng trỗi màu đong đưa
Mất rồi từ một thoáng xưa
Biết bao cho đủ, cho vừa niềm đau
Mong cho ngày tháng trôi mau
Lắng vơi nỗi nhớ, niềm đau tâm hồn.
(2009)
Sẽ có ai đó họ sẽ hỏi tôi; Theo bạn hạnh phúc là gì? Tôi không biết sẽ trả lời câu hỏi ấy ra sao? Nhưng hiện tại đối với tôi bây giờ hạnh phúc là sức khoẻ. Ai chẳng muốn mình sống có ý nghĩa đối với cuộc đời này. Tôi một con người bình dị sống giữa cuộc đời bao thăng trầm, ngọt bùi, cay đắng... Có những nỗi đau không thể đếm cùng thời gian, mà cũng không thể đong được bằng những giọt lệ, chúng chỉ lắng sâu vào lòng, cứ theo ta dong duổi theo đường đời thật lặng lẽ, đôi lúc chính ta cũng không thể nào nhận ra, không thể biết trước. Tôi với những mất mát đau thương cuộn tròn lấy tôi như một trái đắng lăn trong dòng đời vội vã cứ qua. Làm òa lên tiếng nước chảy trong tâm hồn... Cho đến bao giờ giọt lệ mới ngưng chảy trong tôi;
GIỌT ĐẮNG VỠ ĐÔI
Hôm nay lặng lẽ em đi
Dặm đường đơn độc bờ mi ướt nhoè
Con tim quận thắt tái tê
Bờ vai run rẩy một bờ đau thương
Lòng em bão nổi từng cơn
Mưa như giăng mắc còn hờn tình ai
Đường đâu xa thấy quá dài
Càng tuôn suối lệ trên hai má hồng.
Lòng buồn trống vắng mênh mông
Nhớ xưa chung bóng qua sông lỡ đò
Xin tình thuở ấy đâu còn
Gửi gì theo gió - điệu hò dư âm...?
Đêm đêm hồn lặng âm thầm
Nghe lòng sôi sục những lần nhớ ai
"Thức đêm mới biết đêm dài"
Cô đơn mới thấy ngày dài nhớ mong.
Chẳng ai không lạnh... mùa đông
Không chiêu giọt đắng khi lòng chia phôi
Trái tim, hồn vỡ làm đôi
Bóng nghiêng đơn lẻ trong đời... hôm nay.
(18/06/2010 )
Tôi bây giờ còn lại gì đây? Ngoài một trái tim đau. Giọt lệ đơn côi theo thời gian vẫn cứ tuôn chảy chẳng chịu ngưng đọng lại bao giờ.
Phong Linh cg
CHIẾC KHĂN HOA LỆ
Bốn mùa xuân hạ thu đông
Em gom giọt lệ như sông suối nguồn
Sợi dài sợi ngắn rơi tuôn
Cung thương lỗi nhịp chảy luồn tả tơi.
Mùa thu lá úa rớt rơi
Mùa xuân mưa thắm cả trời lộc non
Hạ vương xuân trẻ đâu còn
Mùa đông tuyết lạnh u buồn tỏa bay
Bao mùa tê tái đắng cay
Bao tình tan vỡ tim đầy vết thương
Bao thu mưa lệ đêm trường
Thành quen, thành nhớ, ngợp đường ta đi.
Lối nào em đã chia ly?
Chia ly cướp mất những gì dấu yêu
Đường nào bóng ngả liêu xiêu
Thân gầy còn giữ bao điều trái ngang
Tan nhanh giấc mộng mơ màng
Hồn phân hai nửa lang thang mất - còn
khóc tình lòng dạ héo hon
Cuộc đời gian khó vẫn còn đâu quên
Sợi đời cay đắng úa hoen
Em đan khăn ấm chảy trên má hồng.
______.06/06/2010.________
GIỌT LỆ ĐƠN CÔI 2
Anh đi theo gió mây bay
Nơi đây lặng lẽ tim đầy đau thương.
Bao nhiêu lệ tủi xót vương
Bao nhiêu nỗi nhớ đêm trường tràn vây.
Anh xa! Yêu dấu còn đầy
Giọt rơi thánh thót tháng ngày tha nhân.
Giật mình thức giấc đôi lần
Giữa đời trần trụi - phân vân đất người.
Từ nay em đã ít cười
Bao lời hứa hẹn để rồi lãng quên
Tình mình chẳng gọi lên tên
Anh nơi chín suối - em trên gian trần.
Còn đâu hạnh phúc ái ân
Và đâu còn nữa những lần bên anh.
Chiều nay trời đất trong xanh
Khoảng đời lơ đễnh vắng anh mất rồi!...
Bên em giọt lệ đơn côi
Chảy cùng năm tháng bên đời xuôi trôi.
Tình mình hai đứa xa rồi
Mộ anh lạnh lẽo bên đồi... heo mây.
_________22/06/2010 ___________
PHONG LINH
VÀI NÉT VỀ TÁC GIẢ:
Tác giả
Phong Linh cg, tên thật
Lê Thị Như Hằng - sinh ngày Ngày 15 tháng 02 năm 1981 tại An Khang - Yên Sơn -
Tuyên Quang
Hiện sống và làm việc tại Saint-Peterburg (Nga)
Email: [email=chuonggio_1981@yahoo.com]chuonggio_1981@yahoo.com[/email]
ĐT Việt Nam;
0989 15 02 81
Website: www.thuhoiquan.net/
[color=darkorchid]2. TÁC PHẨM[/color]
Chùm thơ lục bát
THU TƯƠNG TƯ
Mùa thu lá trút đổi mầu
Lòng em cũng đổi sầu lòng tương tư
Lá nào cũng rớt vào thu ...
Kiếp nào cũng vương tương tư ... vì tình.
GIỜ ĐÂY
Giờ đây khoảng trống hoang sơ
Nửa mơ, nửa nhớ, nửa khờ về đâu?
Giờ đây hồn thoáng sầu vương
Vì tình lỡ bước quay đầu bỏ đi ...
Giờ đây hoen ua bờ mi
Chạy trên má Thắm còn gì mong đợi!
Xa thương ... để lại cõi lòng
Câu yêu, câu kính, xoay vòng sôi bừng
LÒNG MÌNH LẺ LOI
Lòng buồn nương tựa mây gió
Lòng sầu vì lỡ đong đầy tình anh
Lòng vương chút nhớ mong manh
Đau lòng để lại hồn lành tái tê
Lòng rơi vơi bớt đê mê
Lòng thương chỉ đứng bên lề ngo sang
Lòng đau nay chót đa mang
Anh đâu để ngỏ lỡ làng tình em?
Còn đâu những lúc lòng êm
Để mơ hạnh phúc những đêm ân tình?
Lòng nay bỗng chốc bất bình
Ngoảnh đi, ngoảnh lại ... chỉ mình lẻ loi.
CON THÁC NHỚ
Nhớ như con thác đầu nguồn
Trút như đang đổ, đang tuôn xuống đời
Nhớ ai hết đứng rồi ngồi
Như con thác mãi ở nơi đầu nguồn
Nỗi nhớ ồ lúc chợt tuôn
Cuốn đi thơ mộng hồn nhiên, tươi cười
Bao giờ nỗi nhớ mới vơi
Cho con thác lớn ... cạn nơi đầu nguồn.
XIN MẸ ĐỪNG BUỒN
Xin đừng buồn nữa mẹ ơi!
Vì con còn ở một nơi xa nhà
Bao năm vẫn con xa xứ
Để mẹ đơn chiếc, để nhà trống không ...
Đông về mẹ có lạnh không?
Hai mùa cày cấy cánh đồng hoang sơ
Con mẹ thường thấy trong mơ
Nơi quê mẹ đang chờ đợi bên hiên
Tuổi già lúc nhớ lúc quên
Bao năm cơ cực mưa dầm ruộng vườn
Mẹ còn đó thuở xa xưa
Con nay đã lớn thời xưa xứ người
Con luôn muốn mẹ mỉm cười
Giấu bao nhung nhớ đã mười năm nay
Tuổi già đã đến nào hay
Mái tóc màu đen trắng đã thay rồi.
Gian nan cực khổ trong đời
Cho con thơ được thành người, lớn khôn
Con chưa trả được ơn nghĩa
Hẹn mẹ con sẽ đền ơn một ngày.
Nhớ mẹ đôi mắt nhoè cay
Xin đừng khóc mẹ những ngày xa con ...
_____-Phong Linh cg-__________
XEM THÊM TÁC GIẢ PHONG LINH: Có một “vầng nhật khuyết”
MẸ ƠI! KHÓC CHO ĐỜI CON
Mẹ ơi! ''u não'' trong con
Ngày đêm giằng xé héo hon thân gầy
Giờ này con vẫn còn đây
Nửa hồn rữa mất theo mây ngút ngàn
Bao nhiêu mơ ước chứa chan
Tan cùng hoa lệ theo đàn cò bay
Rồi mai bỏ lại phương này
Mẹ già đơn chiếc tháng ngày héo hon
Sang xuân hai chín tuổi tròn
Đò ngang chưa đỗ, vẫn còn một thân
Tiếng yêu tim vọng vang ngân
Nhưng nào đâu dám dù cần thương yêu
Dáng son mất bóng yêu kiều!
Vì đau, mơ ước thành điều... mơ hoang
Kiếp này con trót đa mang
Căn bệnh ''u não''... tâm can khóc đời!...
Chỉ mai thôi.... đã xa rời...
Lạy mẹ... con phải về nơi thiên đàng
Con đi cung nhịp bẽ bàng
Lệ lòng tuôn mãi dạ càng cuộn đau
Mẹ ơi! Tóc mẹ bạc mầu
Thời gian sương khói... mẹ sầu bởi con
Lỡ mãi con mất không còn
Mẹ đừng ôm sốc mỏi mòn... mẹ ơi...!
Hôm nay khoé lệ con rơi
Thành dòng thác chảy cuốn đời mù tăm!
BIẾT CÓ NGÀY MAI KHÔNG?
Ngày mai bến đợi không lời
Đuổi theo năm tháng ở đời đeo mang
Lá xanh thoáng chốc úa vàng
Để cho em thấy bẽ bàng tỏa lan
Tuôn đôi dòng lệ chứa chan
Kiếp ơi xin nhé em van tháng ngày
Hôm nay em vẫn còn đây
Từng cơn đau thắt mang đầy thương mong.
Tuổi đang giữa độ gió đông
Toàn thân tê tái má hồng nhạt phai
Ngày mai rồi lại ngày mai
Liệu đời còn được ngày mai mấy lần.
Em ước muốn, em rất cần
Bước cùng năm tháng tình thân vui cười.
Bệnh đau "u não" trời ơi!
Cớ sao bám lấy cuộc đời của ta!
Em thương cha yếu mẹ già
Giờ vì con trẻ mắt lòa thêm nhăn
Em thương định số đôi phân
Thương cha - thương mẹ mười phần vẹn nguyên
Ngày mai biết có bình yên
Ngày mai em có đứng lên trong đời
Bao giờ khoé lệ ngừng rơi
Hồn đau - thể xác đổi trời - lệ hoa
Một ngày em sẽ đi qua
Chỉ còn để lại mẹ già buồn đau
Lá xanh chưa độ - đổi mầu
Đã rơi rớt rụng u sầu - nhạt phai
Nếu giờ đổi kiếp thiên thai
Biết đời em có mai này nữa không ?
(10/02/2010)
KÍNH TẶNG CHA
Bao năm con sống xa quê
Vẫn chưa có thể tìm về thăm cha
Tuổi thơ con đã đi qua
Giờ thành khôn lớn thế mà tha hương
Lòng con vọng giữa đêm trường
Để hồn hoang vắng kết vương xứ người
Cha ơi! Cha hãy mỉm cười
Để con năm tháng trong đời lớn hơn
Đêm đông gợi nhớ cô đơn
Thủa xưa nhỏ bé con hờn bên cha
Thời gian như nước chảy qua
Thoi đưa song cửa đã là mười năm
Lòng cha ví ánh trăng rằm
Gian nan cơ cực vẹn chăm mẹ già
Bởi con còn ở xứ xa
Làm sao chăm sóc ''như bà chăm ông''
Mùa mưa lũ trắng xóa đồng
Bắt tôm, bắt tép cha không ngại ngần
Trưa trời phơi lúa ngoài sân
Bàn tay thô ráp, bàn chân lấm phèn
Giờ con khôn lớn nào quên
Cha thời gian khổ... con bên xa vời
Lênh đênh phiêu bạt xa khơi
Không quên cha đã cả đời vì con
Hôm nay viễn xứ cô đơn
Rưng rưng giọt lệ mỏi mòn nhớ cha.
KHÓC GIỮA ĐỜI HÔM NAY
Mẹ ơi! U não trong con
Nỗi đau dầy xéo héo mòn tấm thân
Thương con giữ lại một phần
Thương mẹ đến tận mười phần còn dư.
Hôm nay con viết lời thư
Bằng bài thơ gửi sầu tư phận người
Mẹ thời vất vả cả đời
Con đau bệnh nặng rã rời tâm can?
Đêm đêm ứa lệ ngập tràn
Nhớ thương chĩu nặng dặm ngàn xa săm.
Quê nhà gió tạt căm căm
Năm canh mẹ thức chỗ nằm lạnh lưng
Con nay tuổi mới lưng chừng
Bệnh mang - thứ lỗi mẹ đừng buồn đau
Mệnh đời ai biết được đâu
Con nào có muốn mẹ đau thế này
Bệnh tình tự đến nào hay
Thương đau lệ nhỏ giọt cay u buồn
Dẫu rằng mắt mẹ đang tuôn
Bao nhiêu sợi nhớ cả vườn lệ hoa
Từ nay mắt mẹ nhạt nhòa
Khóc con gái nhỏ sẽ xa... cuộc đời
Số con đã gắn mệnh trời
Con đau khóc giữa cõi người hôm nay.
(13/04/2010)
DỊU LẮNG NIỀM ĐAU
Xương rồng mạnh liệt bao nhiêu
Như em chịu được bao điều đắng, đau
Hoa khoe, tấc dạ đơm sầu
Lòng đau em cũng trỗi màu đong đưa
Mất rồi từ một thoáng xưa
Biết bao cho đủ, cho vừa niềm đau
Mong cho ngày tháng trôi mau
Lắng vơi nỗi nhớ, niềm đau tâm hồn.
(2009)
GIỜ ĐÂY
Giờ đây khoảng trống hoang sơ
Nửa mơ, nửa nhớ, nửa khờ về đâu
Giờ đây hồn thoáng vương sầu
Vì tình lỡ bước quay đầu bỏ đi ...
Giờ đây hoen úa bờ mi
Chạy trên má thắm còn gì đợi mong.
Xa thương ... để lại cõi lòng
Câu yêu, câu kính, xoay vòng bừng sôi.
(2009)
LÒNG MÌNH LẺ LOI
Lòng buồn nương tựa gió mây
Lòng sầu vì lỡ đong đầy tình anh
Lòng vương chút nhớ mong manh
Đau lòng để lại hồn lành tái tê
Lòng rơi vơi bớt đê mê
Lòng thương chỉ đứng bên lề ngó sang
Lòng đau nay trót đa mang
Anh đâu để ngỏ lỡ làng tình em
Còn đâu những lúc lòng êm
Để mơ hạnh phúc những đêm ân tình
Lòng nay bỗng chốc bất bình
Ngoảnh đi, ngoảnh lại ... chỉ mình lẻ loi.
(2009)
CON THÁC NHỚ
Nhớ như con thác đầu nguồn
Trút như đang đổ, đang tuôn xuống đời
Nhớ ai hết đứng rồi ngồi
Như con thác mãi ở nơi đầu nguồn
Nỗi nhớ ồ lúc chợt tuôn
Cuốn đi thơ mộng hồn nhiên, tươi cười
Bao giờ nỗi nhớ mới vơi
Cho con thác lớn ... cạn nơi đầu nguồn.
(2009)
BAO GIỜ...
Bao giờ hết gió mùa đông
Bao giờ em mới lấy chồng anh ơi!
Bao giờ hết nước trên trời
Cho em hết bạc phận đời trắng đen
Bao giờ nỗi nhớ thành quen
Nỗi đau hằn vết để quên tháng ngày
Bao giờ khoé mắt ngừng cay
Để em khỏi khóc những ngày không anh ....
(2009)
THU TƯƠNG TƯ
Mùa thu lá trút đổi mầu
Lòng em cũng đổi lòng sầu tương tư
Lá nào cũng rớt vào thu
Kiếp nào cũng vướng tương tư ... vì tình.
(2008)
THIÊN ĐƯỜNG NGÀN SAO
*Gửi chị Jenny
Chị đi theo gió mây đi
Để em ở lại hàng mi nhạt nhòa
Trong đời năm tháng đã qua
Quen đã có chị... giờ là niềm đau
Chị xa ngấn lệ... lòng sầu
Vương trong khoảng lặng cả mầu xót thương
Chị đi trong lối lạc đường
Trần ai bước lỡ thiên đường... ngàn sao!
(08/09/2009)
EM LỤC BÌNH MỎNG MANH
Phiêu du như cánh lục bình
Lênh đênh khắp chốn một mình lẻ loi
Chân đi gần nửa cuộc đời
Tự tâm nay thấy rã rời tấm thân
Sinh ra trong cõi gian truân
Nhớ thương dang dở mấy lần đã qua
Giờ chia hai nửa quê nhà
Nửa muốn giữ lại, nửa xa theo đời
Hồn như vương gió chơi vơi
Người còn rớt lại từ thời xa xưa
Tuyết giăng trắng xóa trời trưa
Lục bình quê cũ nay vừa đổi thay
Thời gian còn mãi đâu đây
Tấm thân héo úa ngậm đầy vết thương.
Tình bay theo gió bốn phương
Mây trôi, bèo dạt, ngả đường về đâu?
(Saint-Peterburg, 17-02-2010)
MƯA LỆ NHỚ
Anh ơi chiều đã buông rồi
Em còn đẫm lệ giữa trời lệ tuôn
Biết bao nhiêu giọt đau buồn
Bao nhiêu nỗi nhớ cứ tuôn ào ào
Anh xa đi đến nơi nao
Để tình em lại ghi vào đầy thơ
Vắng anh bóng dáng còn chờ
Lạnh lòng em lắm hững hờ khoảng không
Hôm nay khoảng trống mênh mông
Anh còn đâu nữa mà mong hỡi trời
Năm tháng giọt lệ nào vơi
Em còn tiếc nuối nửa đời... còn đau
Thế gian cuộc sống muôn mầu
Anh đi xa mãi để sầu cho em
Chết đi là hết... là quên...
Chiều nay viếng mộ bắt đền trời xanh
Anh ơi! Chốn ấy có lành
Cầu anh an giấc yên anh... ngàn thu.
(Ngày không anh - 13/11/2009)
NGÀY KHÔNG ANH
*Gửi N ngày cũ.
Anh ơi! Anh đã đi đâu
Để em ôm giữ nỗi đau tâm hồn
Còn đâu những nỗi dỗi hờn
Và đâu còn nữa môi vờn môi hôn
Giờ này em tủi cô đơn
Trông về ngày cũ... tâm hồn tái tê
Phút ân ái đắm đê mê
Anh đi bỏ hết... ê chề vang ngân.
(03.07.2009)
DÁNG XƯA NGÀY KHÔNG ANH
*Gửi N.T.
Chiều qua có đáng thon thon
Bước đi trên phố thân mòn đi đâu
Em sưởi nắng sớm ban đầu
Nắng về trên phố mà sầu... còn đông
Chỉ buồn em giấu bên sông
Dòng Ne-Va chảy mà lòng chơi vơi
Nỗi nhớ chợt đến anh ơi
Sầu nghe ngơ ngác một trời bão giông
Bao giờ sông mới đổi dòng
Mùa kia đổi gió cho lòng có anh
Em ước có giấc mơ xanh
Bên anh được sống trong vành ấm êm.
(Mùa xuân thành Sani Petersburg, 2007)
CHIỀU VIẾNG CHỊ
*Viếng chị Jenny
Chiều nay bóng xế tà
Em mang một bó hoa
Viếng chị bằng nỗi nhớ
Chân thành hương bay xa...
Chiều về vương theo gió
Hơi lạnh của một ngày
Chị đi em đau – khóc
Bao ngày mắt còn cay.
Chị đi bỏ nơi này
Cha mẹ và em đây
Cùng người yêu đang đợi
Không có ngày xum vầy.
Hoa hương lòng em đấy
Mong chị ngủ giấc say
Quên đi bao mộng ước
Trong bóng chiều mờ phai…
*Chiều viễn xứ viếng chị - 22/8/2009)
BA ƠI! HÃY VỀ
*Gửi Tặng ba nuôi Vũ Hoàng Phong
Ba ơi! Hãy về nhé
Nơi ta đã sinh ra
Cuộc đời ba gần cuối
Kết thúc đời sắp qua
Ba hãy trở về nhà
Quê Việt Nam yêu dấu
Cả đời nơi xứ lạ
Cuối đời còn đi đâu
Tóc ba điểm bạc màu
Qua sương trời gió nắng
Tuổi già giờ gần lắm
Với mây trời gió trăng
Ba ơi! Hãy về nhé!...
Nơi cắt rốn, chôn nhau
Quê hương đang chờ đón
Ba ơi!... Hãy về mau.
(17/11/2009)
... Giờ đây, nằm đây, cận kề ngày phẫu thuật, tôi thấy mình giống như một chiếc lá trong mùa thu vàng. Một chiếc lá cuối cùng sắp rời cành trong những ngày thu cuối sắp tàn. Chỉ cần một cơn gió nhẹ thổi qua thôi, tôi có thể rời cành...
CHIẾC LÁ CUỐI CÙNG
Em như chiếc lá vàng
Cuối mùa thu thay áo
Giữa trời bên xứ lạ
Từng mùa lá bay xa!
Em giống như chiéc lá
Còn xót lại trên cành
Một ước muốn mong manh
Mong sao đừng gặp gió...
Em đang nằm đợi đó
Nghĩ về điều… rất xa
Ví mình như chiếc lá
Một chiếc lá cuối cùng
Hai khoé mắt lệ rưng
Chảy dài theo ý nghĩ
Bao điều ước giản dị
Bên người thân... tan đi.
(2009)
ĐIỀU ƯỚC CỦA EM
Ai cũng có điều ước
Những điều thật xa hoa
Còn em ước về nhà
Từ quê người, bệnh tật
Không ai hẳn biết trước
Sức khoẻ sẽ đổi thay
Em ước có một ngày
Được trở về quê mẹ
Tiếng thầm thì thật khẽ
Trong bệnh viện lặng yên
Một mình em chưa quên
Có bao điều đang đợi
Em đã nhạt má đào
Đôi môi hồng khô khát
Âm ru như điệu hát...
Baođiều ước trong em.
(15/07/09 - Lần nằm viện đợi phẫu thuật)
EM BIẾT ĐI VỀ ĐÂU
Em biết đi về đâu
Khi trời chiều đã hết
Những bước chân mỏi mệt
Cùng sắc đèn muôn mầu
Em biết đi về đâu
Trong đường đời muôn ngả
Bao nhiêu là nghiệt ngã
Của thời gian trôi mau
Em biết đi về đâu
Chỉ một mình đơn lẻ
Bước qua tình lặng lẽ
Chẳng biết đi về đâu?!...
Tôi vẫn thường nghe bà nội tôi nói khi tôi nói với bà :
- Lớn lên con ước muốn được làm cô giáo dạy văn hay sẽ trở thành một nhà thiết kế thời trang thật giỏi, làm việc thật tốt để cho nội tự hào về con. Lúc đó bà nội của tôi đang bị bệnh (ốm) vì tuổi già. Nội xoa đầu tôi và nói:
- Khi ta còn trẻ và mạnh khoẻ ta ước muốn nhiều thứ lắm thậm trí ước muốn cả những thứ thật xa hoa cao cả, ước muốn thì như cánh diều con à! Nếu ta biết cách, cánh diều sẽ bay cao, bay xa, còn nếu ta không biết cách thì cánh diều đó chẳng thể nào bay được, nó chỉ thành một vật vô tri vô giác mà thôi. Khi nào con thực sự lớn khôn con sẽ hiểu những gì bà vừa nói, bà chỉ mong sao con lớn khôn và khoẻ mạnh. Thực sự ước muốn thì nhiều, nhiều hoài bão lắm, còn như bà nội bây giờ bà nội chỉ ước có sức khoẻ, được sống để nhìn con lớn trưởng thành và làm cô giáo như thế nào...
Bà nội tôi mất một tuần sau đó. Lúc nội mất chỉ có mình tôi đang ngồi bên bà nội, nội nói thèm ăn một miếng trầu không, sau đó bà nội đi xa thật xa mà không thể nào trở về bên tôi nữa. Lúc đó tôi còn nhỏ quá chưa hiểu được những gì mà bà nội đã nói với tôi. Cho đến tận bây giờ tôi mới hiểu hết câu nói ấy của nội. Quả thật khi ta sống và tồn tại ai cũng có những ước mơ hoài bão thật lớn lao, cao cả... Nhưng khi đứng giữa sự sống và tử thần (cái chết) lúc đó người ta sẽ hình dung "ví như người liệt không có đôi chân sẽ hình dung ra mình có thể chạy nhảy, ước muốn mình sẽ có thể tự đi lại trên đôi chân của mình như bao người... "vì vậy người ta sẽ hình dung sẽ ước ngay đến sự sống, giống như đang nằm ở nhà thương điều tôi ước muốn đầu tiên sẽ là sức khoẻ và ước trên đôi mắt long lanh, hồn nhiên của em gái Linh Phương không ngấn những giọt lệ to tròn. Tôi biết đôi khi em dấu đi giọt nước mắt vừa rơi vội, rơi rất vội vã lăn nhanh" vội như một người hành khất sau bao ngày đi xa muốn trở về nhà thật nhanh...
ĐIỀU ƯỚC CỦA EM
Ai cũng có điều ước
Những điều thật xa hoa
Còn em ước về nhà
Từ nhà thương - sặc thuốc!
Không ai hẳn biết trước ?
Sức khoẻ sẽ đổi thay...
Em ước có một ngày
Được trở về quê... mẹ!
Tiếng thầm thì thật khẽ
Trong bệnh viện lặng yên
Một mình em chưa quên
Có bao điều đang đợi.
Sức khoẻ của em hỡi
Đang lạc bước nơi nào
Giờ em đang ước ao
Có sức khoẻ dạt dào.
Không còn đỏ má đào
Đôi môi hồng khô nhạt
Âm ru như điệu hát...
Trong điều ước của em.
____15/07/09
* Lần nằm viện đợi phẫu thuật
TRANG THƠ BA VIẾT
Mỗi năm tết đến
tóc gió phai sương nhiều
điểm thêm những sợi bạc
người cha già bên quán cóc làm thơ
sợi tóc trắng sáng một góc vở
In vào tâm hồn
mỗi ý thơ cha thêm cằn cỗi
không vội
cha viết từng lời
mỗi ý thơ cha chứa cả bầu trời
có tất cả vui buồn
trong cuộc đời rớt lại
Năm mới đã sang
con bới nhổ từng sợi tóc bạc
trong câu thơ ba viết...
(Tặng ba yêu của con)
TẾT VỀ NƠI XA XỨ
Tết quê hương in đượm mầu dân tộc
Nơi đất người Tết vắng gió đìu hiu
Chẳng thể ghép một chút niềm vui
Đêm giao thừa nhớ nhà... kìm khóc
Mấy đứa bạn cùng phòng bên khung cửa
Nhìn mãi một mầu trắng tuyết rơi rơi
Nhớ nhà lắm trong nỗi đơn côi
Nồi bánh chưng - mẹ ngồi bên bếp lửa
Nơi xứ lạ nỗi buồn một thuở
Nhớ quê nhà trong ánh mắt dõi trông
Nhìn màn đêm cùng khoảng trống mênh mông
Tết đến rồi! Nhớ mẹ cha bật khóc
Thân cây lạnh như khô - lộc chưa mọc
Chỉ có tuyết trắng đậu cành trơ
Ta đang mơ về một ngày sum họp
Khi tết về quê mẹ ... nhớ trong tim.
(10/02/2009 - Tặng cả phòng 6 đứa)
CHO XIN MỘT CHÚT...
Cho xin chút nắng Sài Gòn
Để lòng bớt lạnh chẳng còn giá đông
Cho môi em thắm nụ hồng
Trái tim ấm áp giữa dòng trời đông
Cho xin thêm chút nắng hong
Xua tan tuyết phủ khỏi lòng mộng mơ
Cho xin một chút đợi chờ
Từ phương xa ấy qua bờ môi xinh.
NGHĨA TRANG BUỒN...
Chiều nay giữa cuộc đời
Em trở về nơi ấy
Nghĩa trang buồn sao vậy
Khói hương tiễn biệt ly
Vọng tiếng anh thầm thì
Như làn gió bên tai
Anh ơi ! Em đã lại
Nơi anh ngủ vạn thu...
Nghĩa trang lạnh hoang vu
Trong chiều thu vương lạnh
Làn gió lướt mong manh
Nhắc tình em vương nợ
Anh ơi ! Thôi hãy ở
Nơi quạnh vắng hoang tàn
Tình em có ngập tràn
Nói ra giờ ai hiểu?
(Tặng NAM ngày cũ)
BÂY GIỜ MẤT NHAU
Anh chỉ đến rồi đi
Thoảng qua như cơn gió
Tình yêu em vẫn ngỏ
Mà bỏ quên nơi đâu
Nếu tình yêu muôn mầu
Khắc vào trong cuộc sống
Sẽ chỉ là gió lộng
Thì tình chỉ trò đùa
Trời lúc nắng lúc mưa
Biển bão hòa... giông tố
Tình yêu luôn lừa dối
Nên giờ đành mất nhau
(27.01.09)
LỜI THỀ MÙA THU
Lá vàng rơi rớt bên thềm
Nhớ ai em vội ngồi nhìn lá rơi
Trong lòng nỗi nhớ đầy vơi
Gom vài chiếc lá vỗ lời êm êm
Chiều thu nhẹ lướt bên thềm
Giá lạnh xa khuất mà đêm đông về...
Lạnh lòng réo gọi tái tê
Người đi mang cả lời thề mang theo
Lá vàng rơi đó gieo neo
Hồn em nửa mất vờn theo bóng người
Tình yêu đâu phải cuộc chơi
Lời thề rơi rớt như trời lá thu...
NHỚ QUÊN - QUÊN NHỚ
Hồn tôi in lại hồn tôi
Cánh đời cay đắng - nụ cười héo khô
Một phần sống cứ nhởn nhơ
Giả quên - giả nhớ - nên giờ nhớ quên!
Sánh cùng ai bước cạnh bên
Mà quên đi mất xuân vờn tầm tay
Thế rồi không biết - chẳng hay
Lau nhanh giọt lệ cái ngày hết son
Những mong, những muốn mỏi mòn
Giờ quên, chợt hỏi... mình còn nhớ chi
Sầu nào làm ướt bờ mi
Buồn nào lắng lại hồn đi hả buồn?
(09/02/09)
XA MẸ SÁU MÙA ĐÔNG
Nắng trải phố đông - nắng rực hồng
Bước đi trên phố nỗi trống không
Xuân về báo mộng cùng sắc thắm
Con nhớ quê nhà mẹ biết không
Con xa đông này đủ sáu đông
Mẹ già năm tháng đang ngóng trông
Xuân vương gửi lại niềm mong nhớ
Phố ở còn đây bóng con gầy
Mẹ ơi! Xin gửi qua gió mây
Hình mẹ trong tim vẫn in đầy
Lung linh tuyết trắng lòng thức dậy
Con khóc chiều đông - ướt má hồng!
MƯA LÒNG
Bỗng dưng trời chuyển cơn giông
Giọt mưa như trút vọng trong cõi lòng
Mong sao hiện hữu cầu vồng
Để ngăn trong dạ một dòng đang tuôn…
KỶ NIỆM ĐÓ CÒN ĐÂY
*Gửi C hàng xóm - Chúc bạn an giấc ngàn thu.
rơi
Trong nỗi nhớ mồ côi
Bóng anh mãi xa rồi !
Nơi nào anh đang ở
Nơi nào mình đã đi
Giọt lệ khóc chia ly
Biết bao giờ khô cạn?
KHOẢNG LẶNG ĐÃ QUA
Khoảng trời em giấu vào anh
Lặng nghe tiếng thở lòng xanh thắm đầy
Đi cùng theo gió vờn mây
Qua bao gió thác đổ đầy bước chân.
DÁNG XƯA
Liễu kia chải tóc bên thềm
In soi bóng nước ở bên mặt hồ
Dáng nào ngồi đó mộng mơ
Ghi vào câu chữ một bờ yêu thương
Liễu rủ như tình còn vương
Cho lòng viễn xứ tha hương hết buồn
Đêm nao lệ nhỏ mưa tuôn
Lúc nào thao thức đêm trường thở than.
VẪN NHỚ NGƯỜI XƯA
Ba mươi xuân đến kề bên
Mà sao em vẫn chưa quên tình đầu
Tình đầu đã rớt từ lâu
Đi theo cơn gió phủ mầu thời gian
Nay tuổi ba mươi đã sang
Mà sao em vẫn mơ màng tình xưa
Một ngày không nắng, không mưa
Hồn em lạc bước giữa trưa không người
Em vẫn thoáng nói, thoáng cười
Với đời hiện tại - giũa người năm xưa
Một ngày chợt đổ cơn mưa
Thân cô lẻ... chẳng ai đưa em về!
GIỌT SƯƠNG TRÊN MI MẮT
Sáng ra có giọt sương
Đọng lại thành giọt nước
Chẳng có ai hẹn trước
Tự rơi thấm đất sâu
Chiều nay trên mắt nâu
Có nỗi buồn trong đó
Có lẽ tại cơn gió
Làm đọng lại giọt sương
Đêm nay trong đêm trường
Có tiếng gào xa biệt
Chẳng thể nào hay biết
Giọt sương đọng trên mi
Thế là có người đi
Và một người ở lại
Chẳng ai vui được mãi
Giọt sương chảy trong đêm.
BÊN SÔNG KHUẤT BÓNG
(Xin chia sẻ cùng chị K.N.)
Một bóng một mình trên bến sông
Nỗi buồn nỗi nhớ quyện vào lòng
Gió vờn sóng nước vào thăm hỏi
Thi sĩ đang buồn hay đợi mong
Thuyền đi còn lạc giữa bến sông
Có người thiếu nữ khóc tiễn chồng
Vòng hoa, hương đốt nghi ngút khói
Anh đã ra đi mấy mùa đông
Một bóng - một mình tủi phận không
Tóc ướt chiều nay để ai hong
Hồng nhan bạc phận vì sương gió
Bao năm lẻ bóng nhớ thương chồng!
NHỮNG NGÀY VIỄN XỨ VÀ THƠ
TẾT NGÀY VIỄN XỨ
Tết nơi viễn xứ rất buồn
Tim hồng se thắt rớt tuôn giọt sầu
Niềm thương hằn đọng mắt nâu
Tiếng lòng lưu lại ở đầu bờ môi
Nghẹn ngào chẳng thốt lên lời
Vắn dài - giọt đọng giọt rơi buốt lòng
Phải chăng giá lạnh mùa đông
Hóa ra chẳng phải, tại lòng đơn côi.
Xuân này chỉ tuyết với tôi
Nhìn qua khung cửa cả trời trắng trong
Quê nhà nỗi nhớ niềm mong
Lời ru của mẹ trong lòng còn ngân.
...
Mẹ ơi! Xin lỗi vạn lần...
Đêm nằm thao thức tần ngần con mơ
Biết rằng quê mẹ mong chờ
Mà con biết đến bao giờ về quê?
Đón xuân đất khách tái tê
Cơm bưng nghẹn đắng tràn trề lệ hoa
Ôi trời - tuyết lạnh phương xa!
Tết này viễn xứ nhớ nhà... tràn mi.
(Ngày valentis 14/02/2010 -
01/01/2010 Tết)
KHOẢNG VẮNG TÂM HỒN
Trời ơi! Tết đã về rồi
Mà sao ta vẫn phương trời xứ xa
Xuân nồng lộc biếc đơm hoa
Lữ khách ngồi đếm giọt lòa vừa rơi.
Tuyết vương - thân gái rã rời
Cho tâm gục ngã chẳng lời thương yêu (!)
Phố buồn - bóng gục liêu xiêu
Một mình với bóng trong chiều tha hương.
Hoàng hôn dẫn đến đêm trường
Tâm tư giá lạnh vấn vương... ngày về
Nhiều năm cách biệt duyên quê
Bước đi khắc khoải bốn bề lạnh mang
Thâu canh lẻ bước lang thang
Tuyết vương hay nhỏ đôi hàng lệ tuôn
Đêm đông cả phố thêm buồn
Bạc Dương phủ trắng, thả hồn đứng trông.
Than ôi đáng ghét mùa đông
Giờ lòng trống vắng khoảng không tâm hồn.
(2010)
XUÂN NÀY CON CHƯA VỀ
Xuân này đã sáu sắc xuân
Con chưa về được cha buồn lệ rơi
Quê nhà mai thắm muôn nơi
Con thời xa xứ rối bời... tái tê.
Sáu xuân lẳng lặng xa quê
Nhìn theo năm tháng ủ ê dạ buồn
Rưng rưng nỗi nhớ trào tuôn
Mũi cay nhỏ giọt một vườn lệ hoa.
Cha ơi con ở xuân xa!...
Nhớ từng ký ức chợt nhòa... còn vương
Tóc cha điểm bạc gió sương
Bao ngày đứng đợi đầu làng đón con.
Nếp nhăn khoé mắt bào mòn
Cho từng giọt lệ lăn tròn xuống chân
Xuân này cha mong tết đến
Cả nhà đông đủ vui buồn có nhau.
Con xin khất hẹn năm sau
Sẽ về quê cũ từ đầu mùa xuân...
(12/02/2010)
CON CHƯA VỀ ĐƯỢC
Mẹ ơi! Xuân viếng quê nhà
Mùa đông giá lạnh xứ xa ngập tràn
Bao giờ tuyết trắng mới tan
Cho cây nẩy lộc hàng ngàn lá non.
Quê nhà mẹ nhớ thương con
Con thời thương mẹ mỏi mòn đợi trông
Mẹ ơi viễn xứ còn đông
Lòng run rét buốt má hồng chua ê.
Bao năm con vẫn chưa về
Biết mẹ trông đợi tràn trề lệ rơi
Một đời vất vả đầy vơi
Giờ đây chẳng thể mỉm cười vì con.
Cạn khô giọt lệ - héo hon
Mong ngày được đón gót son trở về
Gửi mẹ đang ở nơi quê
Nơi đây lạnh lắm bốn bề tuyết băng.
Đêm khuya khuất dạng ánh trăng
Một mầu trắng xóa thể thân hoa gầy
Đông này con vẫn còn đây
Con chưa về được xuân này mẹ ơi!
(Mátxcơva, 02/02/2010)
MÙA ĐÔNG ĐẾN CON NHỚ MẸ
Đêm đông đang ở đất người
Bao năm viễn xứ nhớ lời mẹ ru
Cuối chiều nắng sót âm u
Bóng đêm chậm choạng buông dù viếng thăm
Nơi xưa... còn ấm chỗ nằm
Hơi con thơ ấu bao năm còn chừa
Thời gian thấm thoát thoi đưa
Ước về bên mẹ cho vừa nhớ mong
Xin mẹ bên ấy đừng trông
Để con thôi xót mùa đông bên này.
(24/11/2009)
MIÊN MAN ĐỜI BUỒN
Tuổi xuân em sắp qua rồi
Còn đây năm tháng đất người buông xuôi
Lòng đau nỗi nhớ chưa nguôi
Chạy theo tham vọng đổi đời vinh quang.
Tâm hồn còn lại chút loang
Cho em năm tháng vẫn đang cô sầu
Chút xuân tuổi trẻ còn đâu
Chỉ sót lại chút men mầu thời gian.
Bước đường không ai hỏi han
Một mình lẻ bóng miên man đời buồn
Cô đơn lặng kín tâm hồn
Giọt rơi - giọt đọng vẫn còn tràn mi.
Nửa đời ta vẫn còn đi
Mang đầy nỗi nhớ chỉ vì... đa mang.
(18.06.2009)
MONG SỢI NẮNG MÙA ĐÔNG
Vương trong tuyết trắng mênh mông
Nắng vàng tỏa khắp giăng mùng chói chang
Bao giờ hè mới đưa ngang
Cho tuyết tan hết cho quang cung đường
Mùa đông lạnh kiếp tha hương
Nắng về đốt cả lạnh vương đầy hồn
Gió như gội tuyết dỗi hờn
Tỏa vương sợi nắng giữa vườn tuyết mây
Đông đi - đông trở về đây
Người đi không lại, tim đầy niềm mong
Trái tim từ đó như đông
Nắng anh đâu nữa đem hong tim hồng.
NGẮM TRĂNG NƠI VIỄN XỨ
Ngắm trăng viễn xứ nhớ anh
Hồn em trống vắng yên lành biến đâu
Lòng thương đêm nhớ không mầu
Anh ơi trăng đã lên bầu trời quê
Bao giờ em mới trở về
Cùng anh ngồi ngắm trăng quê hai người
Đêm nay trăng tỏ sáng ngời
Viễn xứ ngồi nhớ tới người nơi xa
Ân tình có đượm thiết tha
Hai trời nỗi nhớ quê nhà - trời tây
Ước gì anh hóa đám mây
Kề bên trăng tỏ nơi này... thấy anh.
(11.06.2009)
(Họa Thơ:
TRĂNG QUÊ NHÀ
Gửi PL:
Nhớ em ngắm ánh trăng quê
Một mình lẻ bóng quả là cô đơn
Nhìn mây trêu gió dỗi hờn
Nhớ em da diết - nguồn cơn là gì?...
Tự dưng nhung nhớ làm chi
Ngồi buồn thơ thẩn sầu bi não lòng
Đêm nay em có biết không
Có người vẫn mãi ngóng trông một người.
(Minh Tuấn - HKBT)
EM CHƯA CHỒNG!
Bước đi dong duổi đường dài
Bao năm lưu lạc còn nơi xứ người
Cô đơn lệ tủi quên cười
Ân tình xa vắng ở đời còn chi
Tuổi xuân cũng rớt còn gì
Nếp nhăn khoé mắt... hằn mi thâm cuồng
Gian truân khắp nẻo vạn đường
Bến đỗ chưa gặp... tình trường vẫn không
Tâm trạng luôn chan chứa mong
Bao giờ có thể gặp chồng người ơi!
Mới đó tuổi đã ba mươi
Kiếp này có lẽ... hẹn người kiếp sau.
(10.09.2009)
VÔ ĐỀ
Phút buồn lặng lẽ... tái tê !
Bao giờ có thể trở về thăm quê?
Bước đi "định mệnh" mải mê...
Gian truân cũng chịu ê chề đớn đau!
CƠN MƯA XỨ LẠ
Sao mà mưa mãi thế
Lòng em chợt nhớ quê
Bao giờ mới trở về
Ôi lòng buồn vì nhớ
Sao mà em thấy sợ
Trời mưa nơi đất người
Lệ tha hương phương trời
Trên mắt buồn rớt lại
Gần nửa đời vẫn mãi
Lạc hoài nơi xứ xa
Nhìn ngày tháng đi qua
Kỷ niệm đầy khoảng trống
Không thể nào mơ mộng
Lòng hóa thành hư không!
(07/10/2009)
NHỮNG NGÀY LẠNH KHÔNG ANH
*Gửi N. ngày cũ
Ngoài trời tuyết nhẹ rơi
Lòng em rối tơi bời
Trong lòng hoài vẫn đợi
Một người đã xa xôi
Ngoài trời tuyết rơi rơi
Lặng im trong khoảng đợi
Trái tim nào có lỗi
Mà đã đớn đau rồi!...
Bao giờ tuyết ngừng rơi
Cho ngã rẽ cuộc đời
Lệ không sầu; nỗi nhớ
Những ngày lạnh, anh ơi!
(17/08/2009)
TRĂNG VIỄN XỨ
Nhìn trăng nơi viễn xứ
Thấy lòng rộn xốn xang
Nỗi nhớ nhà đa mang
Dệt lên từng sợi sáng
Gió đùa mây lãng đãng
Trong màn đêm trăng mờ
Lòng cô đơn trống vắng
Nơi viễn xứ mong chờ
Không lời nào nói được
Im lặng cùng trăng thinh
Viễn xứ lòng trĩu nặng
Ngắm trăng lên một mình.
NGỌN GIÓ ĐÔNG
Ngọn gió mùa đông thổi
Vương vào nỗi nhớ ai
Ngày mai rồi ngày mai
Vẫn kiếm tìm một nửa (!)
Ngọn gió đông ngày xưa
Đã vương vào hiện tại
Sao đời ta còn mãi
Lạnh lẽo trước đông tràn
Ngọn gió đông miên man
Thổi qua từng hơi thở
Bước con đường lầm lỡ
Lạnh lẽo trước mùa đông.
ĐÊM LANG THANG
Đêm buồn viễn xứ lang thang
Cho vơi sầu muộn lỡ làng tuổi hoa
Bước chân còn lạc xứ xa
Yên nguyên giấc mộng đêm qua vừa về.
SAY ÁNH TRĂNG GIỮA MƠ
Hôm nay ta đang say
Giữa trăng vàng mười sáu
Trăng vô tình ẩn náu
Ảo huyền sau đám mây
Đêm nay ta ngồi đây
Giữa nỗi niềm vời vợi
Cố nhìn về phương ấy
Sao lòng say ánh trăng
Thương vầng trăng dở dang
Như bài thơ viết giở
Nhìn trăng khuya ai nỡ
Để sầu giữa trăng mơ.
(20/06/2009)
MIÊN MAN DÒNG ĐỜI
Tuổi xuân em sắp qua rồi
Còn đây năm tháng đất người buông xuôi
Lòng đau, nỗi nhớ chẳng vơi
Chạy theo tham vọng đổi đời vinh quang
Tâm hồn còn lại mảnh loang
Cho em năm tháng vẫn đang cô sầu
Chút xuân tuổi trẻ còn đâu
Chỉ còn sót lại trong mầu thời gian
Bước đường không kẻ hỏi han
Một mình lẻ bóng miên man dòng đời.
CHIỀU ĐÔNG
Tuyết phủ chiều đông về
Lòng buồn trong cơn mê
Lạnh lòng, bông tuyết trắng
Vì trót lỡ mải mê…
Trong thương xót ê chề
Giữa đông về giá buốt
Bờ môi run rét ngọt
Mắt buồn vương lệ nhòa
Giữa chiều đông nhớ nhà
Những ngày xủa - một thủa
Ôm nỗi niềm hoài nhớ
Bao giờ về lại quê
LANG THANG TUỔI BA MƯƠI
Hôm nay bước lang thang
Trong trời chiều lộng gió
Mây bay tràn khắp ngõ
Giữa lối về thênh thang...
Lòng chưa hết xốn sang
Khi một mình cô lẻ
Hồn trơ vơ, lặng lẽ
Với nỗi buồn đang mang
Lệ thôi vương hai hàng
Mà lòng còn quặn thắt
Bước về đường trước mặt
Muôn lối rẽ lỡ làng
Chiều nay mãi lang thang
Bao đoạn đường còn lại
Muộn màng, và mãi mãi
Tuổi ba mươi đang gần!...
(25/06/2009)
ĐỢI TÌNH ANH NƠI VIỄN XỨ
*Gửi T
Em vẫn đợi tình anh
Gửi về nơi viễn xứ
Để lòng hoài ấp ủ
Một bóng hình chốn quê
Năm tháng em chưa về
Dạ hoài ôm dĩ vãng
Mong tình anh ngời sáng
Soi bước đường em đi
Viễn xứ lòng vẫn đợi
Đón nhận tình anh trao
Bao mùa qua khát khao
Tình anh nơi đất mẹ.
(29/06/2009)
NỖI BUỒN MÊNH MÔNG
Ta rất ghét nỗi buồn
Cứ sôi sục rớt tuôn
Giọt sầu rơi lã chã
Ta quên chính mình luôn.
Bao giờ quên năm tháng
Với buồn đau lỡ mang
Bao giờ ta hết tủi
Nửa đời còn lang thang?
Buồn bao giờ hết đến
Cho năm tháng ta quên
Sầu đau theo ngày cứ
Rả rích càng tăng lên.
Đời ta thân... nữ khách
Lệ sầu ai hớt hong
Đứng trong gió lồng lộng
Nỗi buồn càng mênh mông.
___30/11/2009______
Mátxcơva buồn
EM KHÔNG VỀ HẠ VÀNG THÁNG TÁM
Gửi T:
Anh của em - quê nhà anh có biết ?
Em vẫn thường mải miết lúc đêm đêm
Đặt bàn tay lên bức tường không êm
Hình dung ra bàn tay anh nơi ấy!
Sao hai mình lại xa nhau quá vậy?
Xa muôn trùng, xa khoảng cách trong nhau
Xa lĩnh vực, xa cả những chung, riêng (!)
Nên tình yêu hai đứa mình khập khiễng.
Anh ơi! Quê nhà hè đã vương !
Em hẹn anh sẽ về trong tháng tám
Trời nước Nga còn lạnh lùng, ảm đạm
Nên em quên bên ấy... hạ đã đầy.
Viễn xứ… rét mặc dù đã tháng bảy
Cảm giác như tuyết đang vướng trên cây
Bóng em gầy gió se lạnh má hây
Sắp tháng tám, biết có về nơi ấy?
Nước Nga mùa hè trời vẫn lạnh
Nên em quên hạ đang "nóng" quê nhà
Bước chân em còn lạc hoài xứ lạ
Biết có về trong tháng tám hay không?
Bên anh hạ vương - đây vẫn đông
Cây đổi xanh - gió vẫn về lồng lộng
Có chút nhớ thoảng vào lòng hoang trống
Bóng anh đang đợi mãi bóng em... về !
Đôi khi nghĩ chợt vương dòng lệ
Khoảng cách hai mình không thể gần hơn
Kệ, cho anh nơi ấy cứ giận hờn
Xin lỗi nhé!!!... Em không về... tháng tám.
13/07/09
THÁNG TÁM ĐÃ ĐẾN RỒI
Gửi T:
Tháng tám đã đến rồi
Ở nhà anh đang đợi...
Em vẫn còn hôn mê
Tháng ngày không thể tới.
Ngày vẫn trôi trong đợi
Thời gian vẫn cứ quay
Còn em trong tháng ngày
Vẫn nằm im ở đấy....
Trái đất không đổi thay
Vươn trong bầu không khí
Trái tim em vẫn đập
Sao hồn chút đã đi !...
Tháng tám đến lỡ thì
Mang theo lời đã hứa
Em về để hai đứa
Tình yêu đượm... cho vừa.
Bao tình anh đẩy đưa
Vẹn tròn em nằm đó
Không thức dù ai gọi
Anh ơi! Có buồn lo...?
Tháng tám đã đến rồi
Hai mình chưa có đôi
Vẫn biết rằng anh đợi
Không thể nói thành lời.
06/08/09
LỆ ĐƠN CÔI
Thấy trong đôi mắt em
Có nỗi buồn để ngỏ
Sầu vương hay tại gió
Làm mi mắt cay cay.
Em giống như người say
Giữa phố đêm hồn... trống
Cả biển người mênh mông
Không có anh trong đó!
Chỉ có nhẹ cơn gió
Thổi miên man tóc quen
Đường xưa thoáng lỗi hẹn
Làm sầu lên chơi vơ.
Giọt lệ buồn đơn côi
Trong khoé mắt... vương sầu
Giữa phố đêm muôn mầu.
Em thành người lạc lõng
Không biết đi về đâu
18/04/2008
VÔ ĐỀ...
Đông về lại nhớ đông xưa
Tuyết rơi thêm lạnh lòng thừa ngóng trông
Giá như đừng có đợi mong
Tim kia đâu lạnh khi đông... lại về.
MƯA TRỜI VIỄN XỨ
Hôm nay mưa rả rích
Giữa xứ người cô đơn
Tâm trạng bỗng bồn chồn
Thôi, mưa ơi, đừng đến
Hôm nay mưa trong nhớ
Bóng quê - của ngày xưa
Gợi về giữa trời trưa
Trong mưa phồng bong bóng
Mưa rơi... lẫn mưa... lòng
Trong lẻ loi sầu khắc
Xa nhà... "ta phiêu lạc..."
Buồn giữa trời tha hương...
(21/06/09)
MƯA LỆ...
Mưa nước Nga dai dẳng
Phập phồng mưa bong bóng
Hiện tiềm thức giữa lòng
Những ngày nơi đất mẹ
Trôi qua rồi tuổi trẻ
Bao khoảnh khắc mưa rơi
Bao nỗi hẹn đợi chờ
Cùng hòa theo sợi nhớ
Nhìn mưa lòng chợt vỡ
Lẫn tiếng ào ạt tuôn
Bỗng thèm được dỗi hờn
Như những ngày bên mẹ...
EM SẮP VỀ BÊN ANH
Em vẫn giữ những gì sót lại
Của tình anh năm tháng chưa nguôi
Tuổi đời sang chưa tới ba mươi
Vẫn thèm được một bàn tay gần mãi
Em vẫn bước những bước đi vững chãi
Không ngại ngùng dù vẫn vướng tình anh
Hôm nay gió đến làm em lạnh...
Anh không về mang theo chút nắng hanh
Giọt lệ nào... giọt lệ nhớ anh
Không thể quên dù qua mau năm tháng
Trời bình minh như trời chiều chạng vạng
Sau hoàng hôn là đêm tối bao quanh...
Em luôn mơ những giây phút yên lành
Nên tâm trí luôn trở về ngày đó
Để hơi ấm còn sót trên môi đỏ
Bờ môi anh còn phảng phất quanh đời
Năm tháng qua nỗi đau chưa thể vơi
Đợi em nhé! Em sắp về chốn ấy...
Người ngủ say bao giờ thức dậy
Người đi rồi xin trọn giấc thiên thu.
(Gửi N. ngày cũ đã xa)
NỬA ĐỜI
Nửa đời mơ những khát khao
Bạc cả má thắm - môi đào nhạt phai
Nửa đời vẫn mãi tìm ai
Cho dù biền biệt sông dài... ngàn năm.
MẸ ƠI CON NHỚ NHÀ
*Gửi mẹ của con
Mẹ ơi! Trong chiều nay
Giữa biển đời xứ lạ
Ngày tháng đã đi qua
Bao nhiêu nỗi nhớ nhà
Ngày, trôi đi vội vã
Tháng, thoáng qua tầm tay
Năm, rơi vào thầm lặng
Tất cả lạ lẫm xa !...
Mẹ hãy gắng đợi chờ
Một ngày gần con sẽ
Về trong niềm lặng lẽ
Bên mẹ những tháng ngày…
Mẹ ơi! Trong chiều nay
Quê nhà mẹ có hay
Con lặng buồn thương nhớ
Tuôn trào nước mắt cay.
(29/07/08 )
THU VỀ - NƠI XỨ LẠ
Thu đến, thu lại đi
Tôi như chiếc lá rơi
Nửa vẹn, nửa tơi bời
Trong gió chiều thu cuối
ÁNH MẮT VÔ TÌNH
Chiều đông ánh mắt vô tình
Làm ta quên mất rằng mình đi đâu
Vô tình nỗi nhớ buông sầu
Để lại trong mắt giọt sầu rưng rưng.
KHOẢNG LẶNG ĐÃ QUA
Khoảng gì xưa cũ đã xa
Lặng nhìn còn lại mình ta với đời!
Đã đi khắp chốn mọi nơi
Qua rồi năm tháng... nay thời mình ta.
TÌNH MÙA ĐÔNG
Cuối đông tuyết vẫn một mầu
Lung linh trên phố đượm mầu thời gian
Nhìn tuyết nỗi nhớ miên man
Bóng người xưa cũ còn tràn hồn mơ
Mùa đông nằm ở vần thơ
Còn người lưu lại ở bờ con tim
Trời đông con phố im lìm
Tình người còn đó chút tim nghẹn ngào.
(04.03.09)
Phong Ba Tình Đời
TÌNH XƯA
Anh ơi! Đừng khổ vì yêu
Đừng hứa - đừng đợi - một chiều có nhau
Giây phút ngộ nhận qua mau
Để lòng thoáng chốc vương sầu tái tê
Bao giờ mới tỉnh cơn mê
Cho đường tình ái chung kề mai sau
Trót trao tình chẳng phai mầu
Cớ sao duyên số lạc đâu không chừa
Hôm nay đứng giữa cơn mưa
Mà mong trong dạ người xưa... quay về!
(17/06/09)
ANH LÀM...
Anh làm tan vỡ giấc mơ
Để bao năm tháng đợi chờ nhạt phai
Anh làm em bước nhịp sai
Trái tim run đập lòng này đớn đau
Anh làm má thắm nhạt mầu
Bờ môi lạnh ngắt tim sầu bởi anh
Anh làm ngấn lệ vòng quanh
Chảy theo hơi thở sẵn dành vì yêu!
Anh làm em đứng giữa chiều
Ấp ôm dĩ vãng bao điều vấn vương
Anh làm thao thức đêm trường
Bởi đâu giám vì hết thương... giận hờn
Anh làm khoảng đợi cô đơn
Tự em trót dại - giờ hờn chi đây
Anh làm buồn vướng vào mây
Bỗng dưng lệ đổ lòng đầy vết thương.
Anh làm hai đứa tơ vương
Còn đâu hò hẹn yêu thương nồng nàn
Anh làm hy vọng vỡ tan
Vì bao lời hứa ngập tràn đã qua.
Anh làm năm tháng trôi xa
Trái tim rỉ máu xót xa bao điều...
Ngày nay em đứng giữa chiều
Còn hằn những nỗi ngày yêu anh làm!
(30/07/2009)
ĐƠN CÔI TRỐNG VẮNG
Chiều nay ứa lệ không lời
Cho lòng trống vắng đơn côi một mình
Nửa đời vẫn thiếu chữ tình
Để bờ môi thắm mắt xinh vương buồn
Chiều nay sầu muộn chợt tuôn
Chảy trên má thắm hết xuân bạc hồng
Tim lạnh trong gió vào đông
Để lòng phiêu bạt cho lòng đơn côi.
LỜI HỨA DỐI GIAN
Trước anh tôi hứa rất nhiều
Sau anh tôi lại nói yêu bao người
Gian nan tình cảm trong đời
Mấy ai làm được như lời đã buông
Mang theo tình cảm mến thương
Một, hai, ba, bốn tình trường... chông gai
Anh đừng đợi nhé ngày mai
Tôi còn trót hẹn với hai - ba người
Thôi anh đứng đó... hãy cười
Đừng vương lệ khóc bởi đời trắng đen
Tôi yêu như một thói quen
Như một ''ốc vít'' cần ren mới vào
Lỡ bao lời thốt hôm nào
Cho anh... Ai nữa... mà nào biết đâu
Sông bể đo được nông sâu
Còn tôi đo đếm được đâu bao giờ
Anh nhé tình mãi dại khờ
Lời hứa gian dối... lẳng lơ bên người.
(03/07/2009)
MỘT MÌNH NGẮM TRĂNG
Trăng đang lững thững ngang trời
Sao tôi vẫn lẻ một thời cô đơn
Bao giờ có thể vui hơn
Để tôi ngồi ngắm trăng lên không buồn
Lòng nào tiếng vỡ chợt tuôn
Vương lại tiềm thức xót xuân một ngày
Hôm nay trong gió bỗng say
Ngắm trăng mà thấy tủi cay cuộc đời.
VẦNG KHUYẾT
Cầu vồng thả chắn cơn mưa
Còn anh tự chắn lòng thừa trong em
Cung đàn cho những phút êm
Còn anh cho cả những đêm ân tình
Hạnh phúc vương lộ mắt xinh
Những đêm hò hẹn chúng mình yêu nhau
Mất mát cho những cơn đau
Mất anh em lỡ ngàn sau nhớ hoài.
(17/06/2009)
CUNG NHỚ
Cung nhớ lỡ nhịp đầy vơi
Ẩn trái tim nhỏ ở nơi tâm hồn
Cung nhớ gọi dạ cô đơn
Tiếc cho một phút dỗi hờn tình anh
Cung nhớ da diết quẩn quanh
In sâu tâm trí bóng anh một ngày
Cung nhớ thoáng đến nào hay
Nhận ra mới biết hồn bay mất hồn.
SỐ KHÔNG CHÍN NĂM ĐỢI NGƯỜI
Tình duyên em vẫn còn đây
Gần nhà xa ngõ bùn lầy tơ duyên
Hẹn thề em vẫn chính chuyên
Đợi người năm tháng còn bên đất người
Anh đi em tuổi hai mươi
Giờ em hai chín tuổi vơi xế tà
Tình ta quá lứa đã già
Trẻ trung rớt lại đi qua lời thề
Chín năm anh chẳng chịu về
Em vì trông đợi tái tê cõi lòng
Thôi rồi qua chín mùa đông
Mùa thu lắng tụ trong lòng mình em
Hạ lui - hạ trở êm đềm
Mùa thu ngồi nhặt bên thềm lá rơi
Chín năm qua bao mùa rồi
Em qua bao tuổi xuân vơi mỏi mòn
Sục sôi nỗi nhớ héo hon
Biết anh bên ấy có còn về không
Trưa trời đứng giữa ngày đông
Bao giờ em mới lấy chồng anh ơi!
Hai ta sao mãi xa vời
Anh thời lấy vợ bên trời... không em
Tủi lòng mắt ướt lấm lem
Lời thề xưa cũ anh đem đốt rồi
Chín năm chờ đợi vỡ đôi
Giật mình mới biết bên đời không anh.
(13/04/2009)
LỜI THỀ MÙA ĐÔNG
Nắng về trên thành Petersburg
Có ta vẫn đợi một mùa đông qua
Nhìn sông nước chảy về xa
Mắt cay nhớ bóng nhạt nhòa người dưng
Người thay lòng vội quay lưng
Lời yêu xưa nói ngập ngừng viễn vông
Tim ta thắm đượm máu hồng
Đang đau cơn thắt bởi lòng trót xa
Sao người trót lỡ quên ta
Mây tan - mưa tạnh - lòng xa lạnh tràn
Lời thề theo nước vỡ tan
Trời đông cuốnn lấy sợi tuôn... khóc thầm.
(28.03.2008)
TÌNH XA...
''Vầng trăng ai xẻ làm đôi''
Nỗi nhớ em có sao vơi bây giờ?
Đời em như sóng vỗ bờ
Chỉ dào dạt vậy - dật dờ lại xa!
Trách ai sao viết câu ca
Mà em lại ví mình là hoa rơi!
''Đàn bà như cánh hoa tươi
Nở ra chỉ được một thời mà thôi"
Nay em xa tuổi xuân rồi...
Tim vẫn ôm lấy một thời cô liêu
Ngày qua vướng lại một chiều
Tình ta lại nỡ như diều bay đi.
(Mockba - 13.06.2008)
MƯA NỖI NHỚ
Mưa trong nỗi nhớ vu vơ
Sợi mưa như đợi - như chờ tình ai
Mưa sầu bong bóng trôi dài
Nhớ anh - nỗi nhớ u hoài đáy tim.
(16.06.2009)
GỬI ANH BÊN ẤY
Đôi lời gửi nhắn đến anh
Em còn lưu giữ mộng xanh đầu đời
Tình yêu thuở cũ chưa vơi
Gửi anh bên ấy đôi lời thật tâm
Tình em trao mãi lặng câm
Tình anh níu giữ em cần khắc ghi
Kỷ niệm nhoè ướt bờ mi
Gửi anh bên ấy đã đi quên lời
Trách anh hay trách tại trời
Ông tơ bà nguyệt buông lời ghẹo duyên
Giờ đây em nhớ anh quên
Xuân phai năm tháng bắt đền ai đây
Anh xa - xa hẳn nơi này
Theo anh tất cả... tháng ngày mộng xanh
Giữa trời dĩ vãng không anh
Rưng rưng ngấn lệ vòng quanh tâm hồn
Gửi anh bên ấy cô đơn
Gửi anh xót chút dỗi hờn còn dư
Trưa trời lòng thoáng âm u
Em còn yêu mãi cho dù anh xa
Khóc cho năm tháng cứ qua
Anh đi vướng lại chỉ là niềm đau
Anh vui hạnh phúc nơi đâu
Chỉ em còn lại ôm sầu... tái tê.
(15.09.2009)
CHIA XA ĐỂ MÌNH EM ĐAU
Giờ thì em đã không anh
Không tiền không bạc không danh phận gì
Bao lời ước hẹn làm chi
Bao lời gian dối còn gì để yêu.
Xa nhau giờ hiểu một điều
Không lời nào giữa lời yêu trọn đời
Vắng anh lòng thoáng chơi vơi
Từ khi ly biệt nụ cười em quên.
Giờ đây em hận phút quen
Hận tình gian dối anh hèn phụ em
Hận bao lời ngỏ êm đềm
Bao lời thương mến những đêm tâm tình
Hận bao ước hẹn đinh ninh
Hận anh gian dối để mình em đau.
(22.11.2009)
GỬI CÁNH CHIM BAY
Cánh chim bạt gió đi đâu
Cho ta gửi chút buồn sâu nỗi lòng
Nén đi nỗi đợi trông mong
Ở trong giây phút thật lòng vì yêu.
Nửa yêu lạc xứ cô liêu
Đêm đêm lẻ bóng bao điều cô đơn
Cho tôi ngày tháng dỗi hờn
Cho thành khoảng lặng để quên ân tình.
(17.06.2009)
HỌA THƠ
*Gửi bạn tâm giao Phong Linh cg
Chim trời báo hiệu bình minh
Nàng ơi tỉnh giấc chúng mình dạo nha
Hãy quên cuộc sống xa nhà
Tình thơ trao gửi để mà dịu xoa
Tình trường xe lửa nhiều toa...
Tủi sầu má nhạt tóc xòa - thương thay
Bàn tay tôi hãy nắm ngay
Ta đi dạo phố đêm nay tâm tình.
(17.06.2009)
Sĩ Đoan
AI MANG…
Ai mang nỗi nhớ bẻ đôi
Chất vào lối bước bên đời đang đi
Ai mang chút vọng tình si
Cho ta mỏi mắt bờ mi bơ phờ
Ai mang nửa kiếp dại khờ
Để nghe nhạc điệu lòng mơ đang sầu
Ai còn bước vội đi đâu
In vào khoảng nhớ đượm mầu gió sương
Ai mang cho chút vấn vương
Để ta thôi lỡ yêu thương đượm mầu.
(14.06.2009)
GIẤC MƠ ĐỂ DÀNH
Để dành một tiếng yêu anh
Cho tròn mộng thắm trong lành trao ân
Lòng yêu không chút phân vân
Nhìn anh ánh mắt tần ngần ấp e.
Nỗi lòng sao giấu - sao che?
Chỉ còn mong ước mang về gửi anh
Hàng đêm thao thức năm canh
Thôi em đành giấu để dành yêu anh.
Tình yêu có giấc mơ xanh
Có em đợi đấy có anh mong chờ
Phải chăng tình thắm vô bờ
Lòng yêu để lại vật vờ tương tư.
Tình đời nào có mà dư
Để dành cũng vậy cho dù là không!
Yêu em yêu thật trong lòng
Dù là hai đứa giờ không hẹn chờ
Bao lần tình vẫn thờ ơ
Thôi cất để đấy dành... mơ ngày về.
MỘT NỬA EM DẠI KHỜ
Anh đi - anh đã đi đâu
Để em ở lại âu sầu ngóng trông
Đông về cây cối trơ không
Hồn em ở lại cùng lòng nhớ thương
Anh ơi nhung nhớ kết vương
Dạ mài điệp khúc đêm trường lẻ loi
Tim run lạnh vắng bên đời
Nửa hồn lạc mất... nửa vơi dại khờ.
EM YÊU ANH TRỌN KIẾP
Em yêu anh, nguyện là mãi mãi
Để suốt đời giữ lại trong tim
''Nửa đời'' ơi, em cố công tìm
Giờ đã gặp, thỏa lòng mong ước
Em yêu anh, sẽ không quên được
Bao ân tình êm ái du dương
Môi hôn anh, em phút lạc đường
Quấn lấy cả bao lời thương mới gửi
Em yêu anh, cả đời này xin giữ
Đi cùng anh cho đến cuối cuộc đời
Lòng yêu anh chưa một phút cạn vơi
Nguyện gần mãi... Yêu anh "trọn kiếp''!
(01/08/09)
NHỚ THỜI ÁO TRẮNG
Em đây rồi, ôi một thời áo trắng
Trước sân trường thuở khoảnh khắc chia xa
Nhuộm khung trời phượng đỏ đã đơm hoa
Rơi cánh mỏng rụng vương trong thầm lặng
Ve ngân vang giữa trưa hè đầy nắng
Rộn sân trường, đọng lưu bút ngày xanh
Mãi xa rồi khoảnh khắc ấy và anh
Trĩu nặng mãi trùm cõi lòng nhung nhớ.
BIỂN CHIỀU NAY VẮNG ANH
Biển chiều nay vắng anh
Lòng em buồn biết mấy
Nỗi nhớ nào đong đầy
Lưu ngập cả giấc mơ.
Biển chiều nay vẫn chờ
Ngày xưa không quay lại
Em vẫn hoài tìm mãi
Âm thầm những bước chân
Biển chiều nay vắng anh
Hàng thông như chết lịm
Em trong hoàng hôn tím
Thả tâm hồn như mây
Biển, anh... và em nay
Nhưng tình không ở nữa
Thiếu bờ môi rực lửa
Khi vắng bóng anh rồi!
Biển chiều sóng đơn côi
Gợi lên từng cung nhớ
Anh ơi sao mình nỡ
Hai nửa chẳng ghép đôi?
Giờ em nghẹn không lời
Khi đường về xứ lạ
Bao ân tình xa quá
Biển và em phương này.
(30/08/09)
NHỚ LỜI GIAN DỐI
*Gửi T.
Đêm nay em đặt tay
Lên bức tường, anh ạ!
Nhớ về một lời hứa
Tựa như gió thoảng qua
Đêm nay em đã khóc
Cả lòng trống lạnh đầy
Vì sao lời gian dối
Phủ mờ như đám mây
Em vẫn còn nơi đây
Trong khoảng lặng lúc này
Đêm đông về chợt nhớ
Tình anh làm mắt cay
Bàn tay trong đêm nay
Run run vì cái lạnh
Lòng mơ hồ mỏng mảnh
Thế là em mất anh!
Ôi bàn tay! Bàn tay.
(12/11/2009)
NGÀY ĐANG VÀO TỐI
Một ngày bước qua phố
Hoàng hôn tím nhạt phai
Rong ruổi sợi nắng dài
Để cuối ngày bối rối
Một chiều tà vô tội
Của tâm hồn cô đơn
Thèm khát phút dỗi hờn
Trong những ngày xứ lạ
Phố triệu người vào ra
Ngược xuôi theo dòng chảy
Có mình ta ngồi đây
Quên ngày đang vào tối.
Trong dòng người sôi nổi
Có ta đang dỗi hờn
Với bao nỗi cô đơn
Vương theo ngày sắp hết...
NHỚ NGƯỜI XA
Ngồi lặng trong đêm tối
Mà nước mắt em rơi
Mặc cho làn gió thổi
Làm lạnh lòng đơn côi
Em không thể... không thể!...
Dặn lòng cố quên người
Nhưng rồi sao vẫn nhớ
Người xa lâu lắm rồi
Nỗi buồn cô đọng lại
Lời ai xưa chưa nhòa
Hơi ấm còn quanh đấy
Mà người xa quá xa!
(17/06/2008)
NGƯỜI KHÁCH CŨ
Anh đang hỏi về ai
Về em hay về chị?
Sao anh cứ lầm lũi
Giữa ngày dài nhớ mong
Anh đã từng yêu chị
Một chuyện tình như mơ
Giờ hết hẹn thôi chờ
Bởi chị rời nhân thế!
Chiều nay em về trễ
Thấy bóng anh ngập ngừng
Anh hỏi em hay chị?
Sao lặng lẽ quay lương?...
(31/08/2009 - Sau khi chị Jenny mất).
EM NHỚ ANH
*Gửi T.
Đêm nay em nhớ anh
Đặt bàn tay đơn lạnh
Trên bức tường khô quạnh
Lòng nhung nhớ bơ vơ.
Đêm nay, nhớ vô bờ
Tương tư không bến đỗ
Ý nghĩ nào nức nở
Tràn ngập cả giấc mơ
Đêm nay, em đang ở
Nơi xứ lạnh mong chờ
Hồn dường như bay bổng
Về tận bến mơ xưa
Đêm nay, em ngồi đây
Nghĩ về tình hai đứa
Em còn nơi xứ lạ
Nên tình mình hóa xa.
(11/08/2009)
GỬI ANH NỖI NHỚ
Em luôn nhớ về anh
Để quên đi cái lạnh
Tình em như biển quạnh
Thét gào... hòa trong xanh
Em luôn nghĩ về anh
Trong hơi thở yên lành
Gửi đời này mãi mãi
Nguyện không xa rời anh.
Em luôn nhớ về anh
Một nỗi nhớ vô hình
Luôn trong tim hạnh phúc
Ngập tràn ánh bình minh.
(26/06/09)
CÁM ƠN ANH ĐÃ XA
Cám ơn anh đã đến
Cho dù trong phút giây
Bao hương tình để lại
Làm đau trái tim này
Bao nhớ thương còn đây
Mà người xa xa biệt
Giờ này em mới biết
Mình mong gì ngày mai
Cám ơn! Cám ơn anh
Của những ngày quá khứ
Giờ thì tình hai đứa
Đã thành hai, xa vời.
(15/12/2009)
THUYỀN ĐỜI LẠC BẾN
Em chưa gặp tình đầu
Cũng chưa có tình cuối
Sao lòng tràn tiếc nuối
Những ngày đã qua đi!
Danh vọng để làm chi
Tiền bạc có nghĩa gì
Khi mà trong năm tháng
Cô đơn hằn buớc đi
Mùa đông em lạnh giá
Mùa hè ngập đơn côi
Mùa thu buồn xa xôi
Mùa xuân không có tết
Bước chân đã mỏi mệt
Lối đi còn kiếm tìm
Chút ấm áp trái tim
Đang ngóng trong đêm lạnh...
Nửa còn lại nơi đâu?
Trong cuộc sống muôn mầu
Biết chốn nào bến đậu
Thuyền tình em lênh đênh.
ỜI HỨA DỐI GIAN
*Gửi T.
Em vẫn thầm dở đọc
Trang thơ viết cùng nhau
Lặng vỡ một niềm đau
Trong nhiều đêm em khóc
Gió thu về từng đợt
Thấm lạnh kiếp tha hương
Hai đứa mình hết thương
Lời anh thành gian dối!
Hai mình ai phản bội?
Cho lời hứa chia phôi
Bao ước hẹn chung đôi
Sao giờ tan bọt sóng?
Đêm gió thu lồng lộng
Như se trời sang đông
Lòng em thành khoảng trống
Mênh mông và... mênh mông.
(25/09/2009)
NỖI BUỒN MÊNH MÔNG
Ta rất ghét nỗi buồn
Cứ sôi sục rớt tuôn
Giọt sầu rơi lã chã
Ta quên chính mình luôn
Bao giờ quên năm tháng
Với buồn đau đa mang
Bao giờ ta hết tủi
Nửa đời còn lang thang
Muộn phiền bao giờ hết
Cho năm tháng lãng quên
Đứng giữa đời lồng lộng
Nỗi buồn càng mông mênh.
(30/11/2009)
TRÁI TIM YÊU
Em trao anh trái tim
Mới bắt đầu rực đỏ
Bởi tình yêu lấp ló
Từ ngày em gặp anh
Trái tim em trinh nguyên
Gửi về anh tất cả
Mong tình đừng... vội vã
Kẻo giọt lệ rớt rơi
Một trái tim tinh khôi
Mơ về mầu xanh lá
Trái tim em, tất cả
Ấm tình khi có anh.
(06/03/2010)
ANH NGỌN GIÓ
TRÊN ĐỈNH PHÙ VÂN
*Gửi người quản lý của em.
Anh thoáng đến - thoáng đi
Y như là cơn gió
Em bà già lọ mọ (!)
Vơ gió vào lòng yêu
Anh thoáng đến trong chiều
Hòa tan em ân ái
Chợt đi - rồi chợt lại
Tơ vương rối đam mê
Em mơ ngày trở về...
Bên anh cùng sánh bước
Nhưng nào đâu biết được
Có cận kề bên anh?
Anh cơn gió mộng lành
Đến bên như vị thánh
Mang theo vòng tay ấm
Ru lòng em từng đêm
Anh cơn gió phiêu du
Bốn mùa lui tới đủ
Anh như cây cổ thụ
Mạnh mẽ và chở che
Hôm nay hạ giao mùa
Em phai nhòa thân cỏ
Anh đúng là ngọn gió
Thổi trên đỉnh phù vân.
(22/04/2010)
EM YÊU...
Em yêu mùa đông đầy
Lung linh bông tuyết trắng
Cho em trời… mong ngóng
Đôi gò má ửng hồng
Em thích cả mùa đông
Với giá lạnh không mầu
Mùa đông trốn đi đâu
Cho ngày ngày mong nhớ
Cái lạnh em đâu sợ
Chỉ ngại lòng trống không
Trong mầu trắng mênh mông
Hồn hóa thành tuyết lạnh
Em yêu sự hiu quạnh
Của phố thiếu nắng hồng
Có chút gì thầm mong
Một bàn tay thật ấm.
(07/09/2009)
CÁM ƠN ANH
*Gửi Người quản lý của em .
Cám ơn anh đã đến
Dù chưa hẹn một lần
Anh ôn tồn, da diết
Ngày tháng dần thân quen
Từ khi anh đến bên
Em thấy hết cô đơn
Cám ơn anh nhiều lắm
Cả đời nguyện không quên
Anh - ông tiên hiện đại
Chỉ cho em đúng sai
Cho hồn thêm sức sống
Hướng mãi về tương lai
Nỗi đau bệnh hao mòn
Anh vỗ về an ủi
Nỗi đau nhẹ từng cơn
Cám ơn anh đã đến.
(21/04/2010)
NGƯỜI RA ĐI
Anh đã đi đường khác
Không còn ai đón đưa
Giọt mưa lạnh lưa thưa
Anh bước đi rất vội
Không biết em đứng đợi
Với nỗi buồn vẩn vơ
Tâm hồn nhỏ ngây thơ
Em cười… cho vơi nhớ
Sao em mãi thẫn thờ
Với bóng hình xa khuất
Anh đi, đành lạc mất
Lời yêu: hứa đợi chờ!
(08/08/2007)
ANH QUÊ NHÀ
*Gửi T.
Quê nhà anh có biết
Em luôn nghĩ về anh
Bên khung trời xứ lạnh
Ước mộng đời mầu xanh
Quê nhà anh có hay
Từng đêm trong nỗi nhớ
Trong giấc ngủ em mơ
Được bên anh hạnh phúc
Quê nhà anh hãy đợi
Người em ở xa quê
Hứa một ngày sẽ về
Cùng bên anh trọn kiếp
Quê nhà anh có nhớ
Ánh mắt - nụ cười em
Bao lời dịu êm đềm
Mình trao nhau... hạnh phúc.
(26/06/2009)
KHOẢNG CÁCH
*Gửi T.
Khoảng cách của hai ta
Là cả ngàn nỗi nhớ
Anh giấu ẩn trong mơ
Bao ngày dài nhung nhớ
Khoảng cách anh và em
Là nửa vòng trái đất
Tình yêu em chân thật
Mong muốn gần nhau hơn.
Khoảng cách em và anh
Là hơn anh mấy tuổi
Trong em luôn tiếc nuối !
Cho một trái tim yêu.
Khoảng cách trong buổi chiều
Là hoàng hôn vào tối
Anh cho em cơ hội
Để khoảng cách gần hơn.
Tuy ta có xa xôi
Nhưng ý nghĩ rất gần
Em nguyện đời trao, nhận
Hết khoảng cách trái tim.
LẠC BƯỚC GIỮA GIẤC MƠ
Đêm nay nơi viễn xứ
Lạc bước trong giấc mơ
Thấy anh nói đợi chờ
Ôi, giấc mơ hạnh phúc
Trong mơ còn náo nức
Chạy về gần bên anh
Để hòa giấc mơ xanh
Cùng anh bao nguyện ước
Giật mình em chợt thức
Hóa ra là giấc mơ
Sầu dâng đầy tiếng vỡ
Bên giấc mơ.... giấc mơ.
XIN LỖI TÌNH YÊU
Em xin gửi tới anh
Một ngàn lời xin lỗi
Mình chẳng có cơ hội
Để có thể gần nhau
Trời vạn vạn ngôi sao
Thế gian triệu triệu người
Vậy mà ở đường đời
Hai đứa mình lại gặp
Xin anh nhận nơi em
Ngàn vạn lời xin lỗi
Triệu triệu lời thú tội
Vì chúng mình cách xa
Thôi, em nơi xứ lạ
Anh ở tận quê nhà
Xin tình đừng phai nhạt
Vì hai mình rất xa !...
SAO ANH KHÔNG GỌI EM TỈNH GIẤC?
Như trong chuyện cổ tích
Công chúa ngủ trong rừng
Đợi một chàng hoàng tử
Đánh thức cùng hòa chung
Giờ em đang ngủ mê
Đợi hình bóng anh về
Gọi cho em thức giấc
Để rời xa cơn mê...
Em đang ở xa quê
Sao tình anh không thể
Đến gần em gọi khẽ
Cho tỉnh cơn mê này.
Ngày rồi lại qua ngày
Anh đi đâu không thấy
Không gọi em thức dậy
Để em còn nằm đây !...
XIN HÃY QUÊN EM
Em gọi thầm tên anh
Trong mê man bất tỉnh
Xin anh hãy bình tĩnh
Nếu như em không còn
Xin chớ buồn anh nhé!
Khi ngày tháng đợi chờ
Có khi em ngừng thở
Sau hàng tuần mê man
Chuyện tình mình dang dở
Đừng hỏi câu: vì sao…
Thượng Đế ơi! nỡ nào
Bắt em rời nhân thế
Tình em anh hãy để
Vào một góc con tim
Mai sau có kiếm tìm
Xin quên em anh nhé !
Tình em - anh hãy để
Vào quên lãng một ngày
Em không còn nơi đây
Hồn hòa theo mây gió.
(29/07/09 - Sau ca phẫu thuật)
CHUYỆN HAI CHÚNG TA
*Gửi T.
Chuyện tình hai chúng ta
Rất mong manh dễ vỡ
Chắc mình không duyên nợ
Xin anh đừng để tâm
Một năm - hay nhiều năm
Tình mình sẽ phai nhạt
Em phương trời xa ngát
Biết đâu ngày trở về.
Nhiều lúc tỉnh và mê
Em thấy mình hư thực
Nơi đây em chúc phúc
Anh êm ấm trăm năm
Đôi lúc em xa xăm
Nghĩ về lời đã hứa
Xin anh đừng tin nữa
Hai đứa mình chia tay.
ĐÊM NHỚ ANH
Đêm nay em nhớ anh
Đặt tay lên bức tường
Trong em luôn tưởng tượng
Anh đang nắm bàn tay.
Nỗi nhớ anh đêm nay
Cứ in vào ý nghĩ
Bao nhiêu điều giản dị
Mà Thượng Đế lấy đi...
Nước mắt vòng quanh mi
Tay hững hờ lạnh giá
Em còn lạc xứ lạ
Biết ngày nào đoàn viên?
Sao hai ta lại nỡ
Mỗi đứa ở một phương?
Mặc dù đã yêu thương
Mà lòng hoài xa cách...
Anh ơi! đêm xứ lạ
Bao nỗi nhớ đậm đà
Em hẹn anh mùa hạ
Mà không thể về nhà...
XIN TRẢ...
Xin trả lại anh tất
Những lời hứa bên nhau
Khi xa rồi đừng đau
Dù con tim hằn vết
Xin trả bao mỏi mệt
Của ân tình chưa quên
Trả lại phút ấm êm
Hai tâm hồn hòa một
Xin trả phút dại dột
Khi hai nửa gần bên
Trả hết để mau quên
Bao lời yêu say đắm.
Xin trả lời thật - giả...
Dối gian thoảng đầu môi
Chừa lại một mình tôi
Tháng ngày dài nhung nhớ!
(22/07/09)
EM YÊU ANH
Em yêu anh, một tình yêu như thể
Trong trái tim vùi dấu đã từ lâu
Một tình yêu không dễ phai mầu
Nguyện tất cả dành để thương anh mãi
Em yêu anh, trong lòng luôn sợ hãi
Bởi hai mình có khoảng cách anh ơi
Em nguyện bên anh đi suốt cuộc đời
Mà lo sợ chuyện hai mình xa cách
Em yêu anh, chưa một giây hờn trách
Hay giận anh làm em đợi rất lâu
Tự hỏi lòng không biết anh đi đâu
Để em đợi vương sầu lên đôi mắt
Em yêu anh, dù tình anh đến muộn
Vướng vào nhau lời đã hẹn từ lâu
Thời gian trôi chảy chẳng phai mầu
Xin nguyện cả đời yêu anh mãi mãi.
NIỀM KHAO KHÁT
Em lặng im nhìn dòng đời vội vã
Trong lặng thầm muôn ngả đã đi qua
Em hãy còn lưu lạc tận nước Nga
Khoảng cách quê nhà ôi xa... xa quá
Ở quê nhà trời đang điểm mùa hạ
Em chốn này lạnh giá đông sang
Đến bao giờ thu mới heo vàng
Em ngồi nhặt, đếm thời gian lá rụng
Ai đi xa dẫu một ngày rồi cũng:
Trở về nhà trong tiếng gọi yêu thương
Lòng khát khao... thổn thức giữa đêm trường
Em vẫn đấy... tâm tư dường chết lặng...
(29/07/09)
CHỈ CÓ ANH ĐÃ CHO EM TẤT CẢ
Chỉ có anh, một tình yêu kỳ diệu
Anh cho em phép mầu nhiệm thời gian
Em đang nằm trong viện thiếp miên man
Miệng vẫn gọi trong mê tên anh đó...
Chỉ có anh, tâm hồn em lấp ló
Ánh sáng hồng, một ánh sáng thiên thu
Đang che khuất bởi những đám mây mù
Chờ quang đãng như mặt trời ló rạng
Chỉ có anh, trong đêm trường quạnh vắng
Giữa bóng đêm em nép ẩn tình anh
Ngọn lửa ấm trái tim nơi xứ lạnh
Có tình anh - có tất cả tâm hồn
Chỉ có anh, khoan dung và rộng rãi
Khi em sai, khi phạm lỗi rất nhiều
Bước chân em còn viễn xứ mù phiêu
Hẹn một ngày em trở về đoàn tụ...
Chỉ có anh, tình yêu như cơn lũ
Cuốn em xa những khoảng trống vô hình
Cho cuộc đời mãi mãi thắm tươi xinh
Để bên anh chung mái nhà hạnh phúc...
(24.07.09)
Viết khi tỉnh dậy sau cơn mê man lần phẫu thuật đầu tiên.
ANH BỎ EM RỒI CÓ PHẢI KHÔNG
Anh bỏ em rồi có phải không
Cho vương ngấn lệ trên má hồng
Tình đời đôi lúc nhiều cay đắng
Cho ta sầu khắc thật mênh mông....
Anh bỏ em rồi có phải không
Còn đâu giây phút từng đợi mong
Hãy đi, đi hẳn, em không giữ
Hết ước chung tên trên thiệp hồng...
Anh bỏ em rồi có phải không
Lệ đắng chảy dài để ai hong
Quên đi năm tháng ta vụng dại
Xa nhau rồi đó anh tiếc không...
Anh bỏ em rồi có phải không?
Gửi tình đã chết cuối mùa đồng
Kết đủ hai mươi vòng thương nhớ
Để viếng tình ta thành... hư không!
AI?...
Ai sẻ trái tim ra làm hai
Cho vương mắt lệ đang chảy dài
Một ngày xa cách vì sương gió
Giấu kín bình minh một sớm mai
Ai sẻ trăng vàng ra làm hai
Bờ khuya trăng vỡ dưới gót hài
Trăng lên tỏa sáng rồi trăng xế
Như ta khuyết dở chẳng ai hay.
NỤ HÔN XƯA CŨ
Ngày đó…
Anh đã trao nụ hôn
Bỡ ngỡ thuở ban đầu
Giờ nụ hôn ấy đâu
Chỉ mình em còn nhớ.
Nụ hôn xưa... giờ ở
Tận tiềm thức gần, xa!
Hơi thở ấm thoáng qua
Giờ tan như bọt sóng.
Em vẫn hoài đợi mong
Mọi ngày quay trở lại
Sao đời em còn mãi
Dấu tình dưới bước đi.
Nụ hôn xưa nghĩ gì...
Khi hai ta hai nửa?!
Anh quên rồi!... lần nữa
Em nhớ nụ hôn xưa.
01/08/09
NHỚ LỜI GIAN DỐI
Gửi T:
Đêm nay em đặt tay
Lên bức tường anh ạ!
Nhớ về một lời hứa
Tựa như gió thoảng qua.
Đêm nay em đã khóc
Cả lòng trống: lạnh đầy
Vì sao lời gian dối
Phủ mờ như đám mây.
Em vẫn còn nơi đây
Trong khoảng lặng chốn này
Đêm đông về chợt nhớ
Tình anh làm mắt cay.
Bàn tay trong đêm nay
Run run vì cái lạnh
Lòng mơ hồ; mỏng mảnh
Thế là em mất anh.
Bàn tay trong đêm nay
Hết tình anh vơi đầy
Làm cho em đau đớn
Không men rượu mà say.
Ôi! Bàn tay!... Bàn tay!...
12/11/2009
HAI ĐỨA GIẬN NHAU
Hôm qua ta giận nhau
Chỉ vì em không hiểu
Nói những lời hờn dỗi
Có lẽ nào hết... yêu?
Hôm qua ta giận nhau
Anh vô tình để lại
Một chút gì tê tái
Lộ trên cặp mắt nai.
Hôm qua ta giận nhau
Anh ơi! Hãy hiểu thấu
Tình yêu thường mâu thuẫn
Em không muốn vậy đâu.
Hôm qua ta giận nhau
Vì hai mình ngang bướng
Thôi xin đừng như vậy
Giận hờn lệ em vương.
Hôm qua ta giận nhau
Chẳng hợp ý tâm đầu
Em còn nơi viễn xứ
Buồn lòng biết dấu đâu?...
___01/07/2009____
BIỂN TRƯỜNG ÁI ÂN
Biển xanh em và anh
Hòa cùng sóng dào dạt
Đại dương trùng vãy gọi
Hai tâm hồn xuyến sao.
Sóng hòa nhịp ra vào
Hân hoan cùng đôi lứa
Hai hồn hòa làm một.
Như sóng - cát đẩy đưa.
Phút gần gũi ban trưa
Tha thiết đôi tình nhân
Cười vui đầy hanhj phúc
Trong biển trường ái ân.
___03/07/2009____
ĐÊM NHỚ ANH
Đêm nay em nhớ anh
Đặt tay lên bức tường
Trong em luôn tưởng tượng
Anh đang nắm bàn tay.
Nỗi nhớ anh đêm nay
Cứ in vào ý nghĩ
Bao nhiêu điều giản dị
Mà Thượng Đế lấy đi...
Nước mắt vòng quanh mi
Tay hững hờ lạnh giá
Em còn lạc xứ lạ
Biết ngày nào đoàn viên?
Cơn mưa buồn chợt đến
Làm em nhớ anh hơn
Bao ý nghĩ dỗi hờn
Chợt tuôn theo sợi nhớ !
Sao hai ta lại nỡ
Mỗi đứa ở một phương?
Mặc dù đã yêu thương
Mà lòng hoài xa cách...
Nỗi nhớ rơi tí tách
Từng cung điệu nở hoa
Anh đừng yêu em quá
Em sợ ngày... cứ xa !
Anh ơi! đêm xứ lạ
Bao nỗi nhớ đậm đà
Em hẹn anh mùa hạ
Mà không thể về nhà...
XIN TRẢ...
Xin trả lại anh tất
Những lời hứa bên nhau
Khi xa rồi đừng đau
Dù con tim hằn vết...
Xin trả bao mỏi mệt
Của ân tình trong đêm
Trả lại phút ấm êm
Hai tâm hồn hòa một.
Xin trả phút dại dột
Khi hai nửa gần bên
Trả hết để mau quên
Bao lời yêu say đắm.
Xin trả lời thật - giả...
Dối gian thoảng đầu môi
Chừa lại một mình tôi
Bao ngày dài không phai !...
22/07/09
NGƯỜI RA ĐI
Anh đã đi đường khác
Không còn anh đón đưa
Giọt mưa lạnh lưa thưa
Anh bước đi rất vội
Không biết em vẫn đợi
Với nỗi buồn vẩn vơ
Tâm hồn nhỏ ngây thơ
Em cười cho hết nhớ
Sao em mãi thẫn thờ
Với bóng hình xa khuất
Anh đi ta lạc mất
Lời xưa nói đợi chờ
VƯƠNG SẦU...
Hôm nay tôi thấy buồn
Một nỗi buồn khó tả
Trong đêm trời xứ lạ
Vương sầu bởi… người ta!
THUYỀN ĐỜI
Dòng xanh còn nhớ còn chờ
Con thuyền rẽ sóng lìa bờ ra khơi
Cánh buồm căng gió lướt trôi
Giữa dòng đơn bóng thuyền đời lênh đênh.
EM...
Em vẫn bước bên đời
Gần anh nhưng không nói
Tiếng yêu em xin gọi
Thành những vần thơ ca.
Thời xa xưa đã qua
Chỉ còn là thương nhớ
Những gì ta đợi chờ
Cũng chỉ là phút giây.
Em ước là vầng mây
Khi nào anh cũng thấy
Nhưng em là cỏ sậy
Một mình đứng ngóng trông.
Vầng mây hồng em ước
Không còn khi trời đêm
Anh đâu... thôi đã quên
Em đứng giữ trời quen.
Hạnh phúc nào còn nhớ !
07/07/2007
TÌNH ANH
*Gửi T.
Tình anh là gió ngút ngàn
Bỗng dưng ập đến ngập tràn hồn yêu
Tình anh như gió trong chiều
Vừa thoáng đến mà trăm điều xốn xang
Tình anh em đã trót mang
Con tim khát vọng sẵn sàng đón yêu
Tình anh mang đến yêu chiều
Làm cho say ngất lòng xiêu xiêu tình
Tình anh hai đứa ... chúng mình
Mãi còn ghi khắc bóng hình trong tim.
ĐỪNG ĐỂ EM MỘT MÌNH
Đừng để em một mình
Trong bóng tối cô đơn
Em sẽ thấy lạnh hơn
Khi không anh bên cạnh
Đêm đông lòng rất lạnh
Nơi viễn xứ xa xa
Trong em nỗi nhớ nhà
Anh ở đâu quên đến?
Em khát tình yêu mến
Trong lối bước không tên
Anh hãy ở kề bên
Đừng để em một bóng...
DỖI HỜN TÌNH EM
Anh đang giận dỗi hờn ghen
Câu thơ em viết làm quen một người
Anh giận ánh mắt thôi cười
Tình em đâu chỉ buông lời ghẹo chơi!
Bóng anh em giấu một nơi
Từ trong tim thẳm trời ơi ghen gì?
Anh đừng ở đó so bì
Chỉ là vài chữ làm gì giận em...?
ĐỪNG GIẬN
Bỗng dưng người lại giận tôi
Trời đang nắng ấm tối trời đổ mưa
Sót vài tia sáng lưa thưa
Để tôi đi lạc ai đưa tôi về?!...
CÁNH CHIM CÔ LẺ
Cánh chim bạt gió muôn phương
Chim bay mỏi cánh biết đường về không?
Cô đơn bạc phận má hồng
Lẻ loi ước được một vòng tay ôm.
TIẾNG YÊU
Cám ơn anh nhé hỡi người yêu
Đã đến bên em một buổi chiều
Từ đó về đây lòng luôn mở
Cho em rạo rực với tình yêu!
LỜI YÊU
Em nhận lời yêu anh
Sau bao ngày suy nghĩ
Lẽ nào hạnh phúc chỉ
Sau khi em gật đầu?
Với ánh mắt nhìn sâu
Anh đặt vào trong đó
Trên bờ môi vừa ngỏ
Vị ngọt nụ hôn đầu!
Mình bên nhau từ đấy
Chẳng bao giờ lìa xa…
EM ĐỂ…
Em để nhớ vào tim
Em để yêu vào đợi
Lời anh tuy nói vội
Cứ nhớ mãi không thôi
Em để anh bên đời
Qua ngày cũ ngày mới
Ý thơ em viết vội
Ngay từ thuở sơ đầu
Em để gọn bên nhau
Chút tình ai vừa đến
Để tim yêu trìu mến
Không phai theo tháng ngày.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG ĐA TÌNH
Đa tình người nói yêu em
Rồi mai người lại bỏ quên giữa đời
Tình yêu đâu phải cuộc chơi
Xin người đừng có mượn lời nguyệt hoa.
VÔ ĐỀ
Anh về đi với người ta
Để em ngồi đó xót xa cuộc tình
Ước sao thủa ấy chúng mình
Đừng có gặp gỡ để tình khỏi đau.
SỰ VÔ TÌNH
Anh đã đến rồi đi
Không một lời trao gửi
Làm cho em phải đợi
Anh vô tình vậy sao?
ANH LÀ CẬU BÉ (!)
Trong đôi mắt của em
Anh chỉ là cậu bé
Bởi em không còn trẻ
Để nhận lời ái ân
Trong đôi mắt phân vân
Em mang theo nỗi sợ
Trái tim mình nứt vỡ
Bởi anh là… trẻ con!
Ánh mắt em mỏi mòn
Nhìn đôi ta khập khiễng
Đành lòng riêng dấu kín
Vì anh là… bé con !!!
QUAY VỀ ĐÂY
Nếu không có cuộc sống
Sẽ không kiếp lang thang
Nếu tình không ngang trái
Sẽ chẳng thể lỡ làng
Nếu tình không đa đoan
Em không buồn đến vậy
Má phai màu đỏ dậy
Khi dòng lệ tuôn trào
Sẽ chẳng có thét gào
Nếu đại dương ngưng sóng
Nếu hết niềm mong ngóng
Sẽ còn đâu đợi chờ?
NGƯỜI GIỐNG NGƯỜI
Chiều nay trên phố Mát
Gặp một người thoáng qua
Bốn mắt nhìn giao hòa
Sao giống người xưa cũ!
Nỗi niềm nào vừa đủ
Làm sống mũi chợt cay
Phố rộng trời chiều nay
Ngỡ gặp người xưa cũ!
(Nhớ về Nam thuở cũ)
TÌNH NHỚ
*Gửi T.
Hôm nay phone cho anh
Lòng em vui biết mấy
Bờ môi hồng run rẩy
Lẫn nhịp đập con tim
Đôi lúc lại lặng im
Chỉ muốn nghe anh nói
Giọng anh vang lời hỏi
Lòng rộn rã bổn chồn
Nhớ anh nên gọi phone
Tiếng anh cười trong trẻo
Trái tim bớt lạnh lẽo
Mãi say lời anh trao
Tự dưng em ước ao
Có anh luôn bên cạnh
Để tâm hồn bớt lạnh
Nhận hơi ấm anh trao...
(23/05/2009)
CÒN BÓNG NGƯỜI XƯA
Trên con đường em đi
Của bốn mùa thương nhớ
Em lưu vào trang vở
Giữa mùa hè đơn côi
Tiềm thức cũ xa xôi
Trong lòng em rớt lại
Đã xa rồi còn mãi
Trang sách của một thời
Em đã trót yêu người
Của một ngày xưa ấy
Giờ đường đi .. em đấy
Bóng dáng nào còn lưu?
HẠT BỤI TRÊN PHỐ
Anh đã hẹn em rồi
Chiều nay anh sẽ đến
Thế mà khi chiều tím
Chẳng thấy bóng anh đâu
Cho đến ngày hôm sau
Cũng vào chiều đông ấy
Vô tình em nhìn thấy
Bóng anh nắm tay ai!
Hai bóng lặng in dài
Cùng bước đi giữa phố
Mắt em mờ bỡ ngỡ
Lẽ nào mình nhìn sai…
Nhưng rồi lại ngày mai
Nối tiếp trên phố dài
Vô tình em gặp lại
Bóng anh bước cùng ai
Giờ thì em không sai
Anh thành kẻ phản bội
Hạt bụi nào gió thổi
Vô tình vướng mắt em.
TÌNH LÀ HẠT BỤI
Tình là bụi - phủi là bay
Yêu ngày yêu tối - tháng ngày vẫn không
Nên tình chỉ mãi lông bông
Phủi đi một cái là không thấy gì!
ANH ƠI!...
Anh ơi! có bao giờ
Khi một mình đâu đó
Còn nhớ lời anh ngỏ
Từ một ngày xa xưa!
Anh ơi! Còn nhớ nữa?
Phút mặn nồng đã trao
Giờ này có khát khao
Nụ hôn em vụng dại
Anh ơi! Đời này mãi
Vẫn chỉ nghĩ đến anh
Ước có mộng mầu xanh
Mình bên nhau trọn kiếp.
CHỜ NGƯỜI DƯỚI MƯA
Anh đã hẹn chiều nay anh đến
Để em buồn đứng đợi bên hiên
Anh đâu rồi mưa cứ triền miên
Em ngóng đợi nhìn mưa nhung nhớ.
NHỚ BÓNG NGƯỜI DƯNG
Cả đêm thao thức nhớ đến người
Nhớ người chưa gặp rất xa xôi
Vầng mây lặng lẽ bên khung cửi
Giống hệt nàng Bân đan áo chồng
Xin một chút mây trắng mênh mông
Ghép lại để đông đỡ lạnh lùng
Gửi xa người nhận trong niềm nhớ
Hình người tưởng tượng vậy là mơ
Cả đêm thao thức nhớ ! Ta nhớ
Có người ru mộng để ta say
Mong cho giấc mơ mau tỉnh lại
Giữa đêm đừng mộng bóng người dưng.
MỘNG TÌNH
Em đi trời chợt đổ mưa
Em về trời bỗng cả trưa nắng đầy
Trời quang gió thoáng hết mây
Chúng ta kề má để xây mộng tình.
TÌNH EM BAO GIỜ?...
Bao giờ anh nói yêu em
Để trái tim thấy thân quen trong lòng
Mình cùng bước phố mùa đông
Cho má em ấm môi hồng anh hôn.
TÌNH ANH - TÌNH EM
Em giận hờn vu vơ
Thôi anh đừng đợi chờ
Thế là anh không ở
Để em đứng một mình
Em trách anh vô tình
Thế mà anh nổi nóng
Lòng em buồn gợn sóng
Mắt lệ gửi gió hong!
Hết ngày rồi em mong
Bóng anh vẫn không thấy
Tình em còn đứng đấy
Anh đã vẫy tay chào!
Bốn Mùa Giọt Nhớ
MÂY LANG THANG VIỄN XỨ
Thân em như một đám mây
Lang thang khắp chốn đong đầy cô đơn
Ước gì em hóa thành cơn
Giông mưa bão táp để tuôn xuống đời
Vầng mây vần vũ chơi vơi
Lẻ loi cô độc không lời yêu thương
Mây bay nào biết lối đường
Bến đậu không có tình trường cũng không
Giờ này đang giữa mùa đông
Em mây ảm đạm ước mong nắng vàng
Nhưng rồi vẫn cảnh lang thang
Trong đời lộng gió mơ màng hư không
Cuối trời biển động mênh mông
Ước mơ có chút ánh hồng... bình yên
Thế rồi bỗng nhớ - chợt quên
Giật mình trống vắng bắt đền ai đây
Mùa đông lạnh giá hao gầy
Mùa xuân chớm đến còn đây đợi người
Hạ này tuổi chớm ba mươi
Mùa thu gõ cửa tiếng cười héo đi
Mây ơi! Còn ước mơ chi
Khi đời phiêu bạt không gì luyến lưu?
(18-12-2009)
ĐI QUA BAO MÙA
Mây hồng quận ánh nắng hanh
Say trong ngày mới bên anh sớm chiều
Vầng mây cũng biết thương yêu
Biết mơ biết mộng bao điều ái ân
Gom bao thương nhớ ân cần
Chia đôi nhật nguyệt hai vầng tương tư
Cuối trời viễn xứ âm u
Mải mê tìm kiếm ngàn thu giao mùa
Thế rồi mùa hạ kéo mưa
Lá thu rơi rớt giữa trưa lạnh tràn
Mây đành trốn dưới gió ngàn
Để hồn trống vắng ngập tràn mơ hoa
Trăng đêm loang lổ bỗng lòa
Mây lang thang mãi trôi qua bao mùa.
(10/12/2009)
QUA ĐỦ BỐN MÙA
Hạt mưa vướng lại trên cành
Rung rinh chiếc lá giọt đành rụng rơi
Giọt xa khắc lại lòng tôi
Bao ngày xứ lạ cả trời bão giông
Qua rồi xuân, hạ, thu, đông
Môi hồng nhạt nhẽo má hồng nhạt phai
Qua rồi ngày tháng mơ dài
Nửa kiếp chưa có một ai cận kề
Bao xuân ta vẫn chưa về
Đêm đông giá lạnh môi kề lệ rơi
Mặn đắng thổn thức đầy vơi
Bốn mùa qua đủ... cả trời cô đơn.
HƯƠNG THU DANG DỞ
Mùa thu hương sữa trắng mầu
Lá xanh thay áo chuyển mầu vàng rơi
Thu về lặng lẽ bên đời
Bóng anh xa vắng đơn côi một mình
Gió đưa lá rụng lặng thinh
Du dương âm hưởng chút tình lạc nhau
Cây còn cho lá hai mầu
Tình cho: Tình cuối - tình đầu... vẫn không!
Thân em lạnh lẽo bao đông
Ước mơ có chút nắng hồng ấm môi
Bao năm viễn xứ xa xôi
Chữ tình chữ nghĩa bên đời vẫn mong
Ba mươi thu chửa lấy chồng
Ngồi đây đếm lá thu nồng đang rơi
Xốn xang lòng rối bời bời
Hương sữa ngát cả lối đời dở dang.
(14/09/2009)
QUA...
Mùa đông tuyết cũng qua rồi
Sao ta vẫn mãi ru đời cô đơn
Anh xa - hết phút dỗi hờn
Trôi nhanh năm tháng dạ còn đam mê.
(10/07/09)
SINH NHẬT BUỒN
Hôm nay sinh nhật mình
Bước sang hai chín tuổi
Sao lòng buồn thế nhỉ
Tâm trạng đầy chơi vơi
Hai chín năm trong đời
Nhiều buồn vui ngọt đắng
Trong ngã rẽ cuộc đời
Giờ lòng ta trĩu nặng
Mừng sinh nhật hai chín
Một mình nơi xứ xa
Một mình ôm tiếc nuối
Bao tháng ngày đã qua
Sinh nhật ta không quà
Không người thân, bè bạn
Sinh nhật buồn vô hạn
Sinh nhật mình... mình ơi!
(15/11/2009 - Đêm Mátxcơva sinh nhật buồn!)
THÂN EM....
Thân em như chiếc bóng
Đứng bên đời chơi vơi
Em chiếc thuyền bé bỏng
Sóng xô dạt muôn nơi
Em lang thang trong gió
Một mình lối không ai
Tìm đâu hơi thở ấm
Để bớt lạnh đông dài
Em như hạt mưa nhỏ
Rớt xuống dòng đời xanh
Phiêu du trong trời bể
Thân nhỏ bé mong manh
Em như hoa xuân nở
Một ngày héo úa tàn
Bốn mùa luôn trăn trở
Bao mong ước vỡ tan
Thân em còn rong ruổi
Lạnh tràn đầy vai xuôi
Năm tháng tha hương mãi
Bóng với em: Bạn đời!
(11/03/2010)
SẼ CHẲNG CÒN
Rồi đông sẽ qua mau
Trả lại xuân và nắng
Tuyết lạnh sẽ vắng lặng
Thôi kín cả bầu trời
Sẽ chẳng còn đêm đông
Lạnh hồn người nữ khách
Chẳng còn nước tí tách
Của dư âm tuyết tan
Sẽ chẳng còn mưa dầm
Rơi từng đêm lạnh giá
Thế gian sẽ sáng lóa
Màu nắng và lá xanh.
(04/04/2008)
TUỔI BA MUƠI
Thu đến lòng không vui
Hè qua chợt hụt hẫng
Hồn bỗng dưng nhẹ bẫng
Giữa giao mùa thu sang
Sắc xanh chuyển gọi vàng
Nhìn lá rơi lặng lẽ
Tiếng thở lòng rất khẽ
Của nỗi niềm đa mang
Mùa thu đang thay áo
Đổi màu lá xanh tươi
Sầu vào lòng thiếu nữ
Đang tuổi đời ba mươi.
CƠN MƯA MÙA HẠ
Gió thổi, mưa tầm tã
Tâm trạng em nhớ quê
Một ngày sẽ trở về
Chứa đầy khoang ký ức
Nhớ sợi mưa quê nhà
Dai dẳng - bong bóng trôi
Mưa viễn xứ rất vội
Cùng giọt lệ ngắn dài.
Bao mùa nối bao mùa
Của ngày cứ trôi qua
Em vẫn nơi xứ lạ
Lòng nhớ về phương xa!
Cơn mưa chiều nay đã
Gợi lên từng cung mơ
Tiềm thức tràn vô bờ
Trong sợi mưa mùa hạ
Cơn mưa đến, đi vội vã
Làm lòng em bồi hồi
Nhìn mưa lệ đơn côi
Trút lên ngàn sợi nhớ !!!
MÙA THU, NHỚ KHÔNG ANH
Mùa thu về như gọi
Một thoáng nhớ trong em
Giữa khung trời đêm đêm
Ước vòng tay êm ấm
Mùa thu về không ở
Như bóng dáng người đi
Trong lòng nhớ nhung gì
Một chuyện tình ngang trái
Mùa thu còn trở lại?
Phút chạnh hồn tái tê!
Người đi chẳng thể về
Chỉ mùa thu trở lại.
Mùa thu vàng xa cách
Từng lá rớt mỏng manh
Mùa thu này không anh
Nhưng em còn hoài nhớ.
(31.07.09)
CÁNH HOA RƠI
Đã qua rồi không nhớ
Cánh hoa buồn rớt rơi
Vương cả lối ngang đời
Trong bước đường sót lại
Cánh hoa nào mềm mại
Rớt giữa lối không ai
Cánh hoa xưa đã hái
Bỏ lại đây xa vời
Cánh hoa rụng tả tơi
Vương trên thềm đầy nắng
Cánh mỏng manh sâu nặng
Nằm bên đời chơi vơi.
(19/06/2009)
GỬI NGƯỜI ĐÃ HỨA YÊU EM
Gửi T:
Thu vừa đến bên em
Anh cũng vừa đi khuất
Con đường tình tất bật
Giờ thiếu vắng bóng anh.
Tình mình vốn mong manh
Em lạc hoài xứ lạ
Mình yêu bao ngày qua
Giờ tình thành gian dối!...
Em khóc cả buổi tối
Cho chuyện tình đôi ta
Chỉ vì em ở xa...
Nên hai mình ngăn cách.
Anh ơi! Thu về lạnh
Thiếu hơi ấm ái ân
Em ăn năn hối hận
Xin anh hãy quay về.
Em sẽ về thăm quê
Vào ngày lễ tình nhân
Hai đứa mình quấn riết
Niềm hạnh phúc ái ân.
24/09/2009
MUỐN LÀM
Muốn làm gió vô tình
Chợt đi rồi chợt đến
Cho những mối tình si
Ôm trong đời mộng ảo.
Muốn làm một cơn bão
Buông thả xuống thế gian
Cho mọi vật vỡ tan
Tuôn theo dòng đời chảy.
Muốn làm mùa đông đầy
Lung linh toàn tuyết trắng
Cho cuộc đời bình lặng
Cùng dấu bước chân đi.
Muốn làm lệ trên mi
Chảy theo gò má đỏ
Cho cuộc tình bước lỡ
Thôi hết nỗi lâm ly.
Muốn... muốn làm tất cả
Trong thế giới bao la
Cho những ngày sắp qua
Sống để lòng... thê thỏa!
Em muốn làm tất cả.
____02/09/2009______
NGÀY ĐANG VÀO TỐI
Một ngày bước qua phố
Hoàng hôn tím nhạt phai
Rong ruổi sợi nắng dài
Để cuối ngày bối rối.
Một chiều tà vô tội
Của tâm hồn cô đơn
Thèm khát phút dỗi hờn
Trong những ngày xứ lạ.
Một chiều cũng sắp qua
Chợt đôi mi nhạt nhòa
Rơi tan trong vội vã
Hoang vu giữa bóng tà.
Phố triệu người vào ra
Ngược xuôi theo dòng chảy
Có mình ta ngồi đây
Quên ngày đang vào tối.
Trong dòng người sôi nổi
Có ta đang dỗi hờn
Với bao nỗi cô đơn
Vương theo ngày sắp hết....
TÔI ĐANG CÔ ĐƠN
Tôi đang rất cô đơn
Mãi đi tìm một nửa
Đi hoài rồi đi mãi
Vẫn mang theo chữ chưa.
Tôi vẫn tìm một nửa
Còn rớt lại bên đời
Lạc đi đâu hỡi bạn
Đã kiếm tìm khắp nơi...?
Nửa hồn đang đơn côi
Trong dòng đời rất vội
Bạn là ai trong số
Ngả người bước muôn nơi?
Tôi vẫn rất cô đơn
Một bóng hình lạc lõng
Hồn hòa cùng với bóng
Đứng giữa lạnh trời đông.
Trong cuộc sống mênh mông
Lòng trống không lồng lộng
Bờ mi nhàu rơi rớt
Giọt ngắn dài đợi mong.
26/12/09
MỘT MÌNH
Đời vui những lúc một mình
Đời buồn những lúc không tình vấn vương
Một mình những lúc mến thương
Người đi với bạn ta vương sầu đầy
Một mình với gió cùng mây
Thôi đành đặt bút ghi đầy vào thơ
Một mình chẳng phải đợi chờ
Thao hồ thoải mái mà mơ chốn nào.
MƯA XUÂN NHỚ NGƯỜI
Xòe tay đón giọt mưa xuân
Bàn tay thấm lạnh tần ngần nhớ ai
Xuân về đôi lứa sum vầy
Mà người đơn chiếc tháng ngày ngóng trông.
GIẬN HỜN
Trong mơ ta có giật mình
Hãy cố quên nhé bóng hình người dưng
Dù một phút nhớ xin đừng
Kẻo ta lại tủi bởi lòng đơn côi
Nỗi nhớ đường về xa sôi
Làm sao biết được một thời còn không
Hay sông trót lỡ đổi dòng
Lòng anh hết nhớ - xa lòng - hết mong.
THÁC NHỚ
Trời chiều đã tắt nắng
Nỗi nhớ em vẫn còn
Cứ réo rắt mỏi mòn
Trong lòng yêu da diết
Anh ơi! Anh có biết
Nỗi nhớ đầy trong em
Như thác lũ suối nguồn
Đang trút bầu tâm sự (!)
Nỗi nhớ như thác lũ
Đang ồ ạt chảy xuôi
Nỗi nhớ chẳng hề nguôi
Lòng em thành thác nhớ!
QUA LỐI NHỎ NGÀY YÊU
Em vẫn qua lối nhỏ
Của một ngày không xa
Của mối tình đã qua
Còn vương màu cỏ hoa
Em vẫn qua lối nhỏ
Ánh nắng nào vừa đây
Làm em nhớ ngây say
Nụ hôn xưa vụng dại
Em vẫn qua lối nhỏ
Một chiều anh với em
Có lẽ anh đã quên
Nhưng em còn nhớ mãi.
LÒNG TRỐNG KHÔNG
Lang thang phố cuối đông
Cảm nỗi buồn mênh mông
Tự hỏi vì sao thế
Thì ra… lòng trống không!
NGÀN CON HẠC GIẤY
Gấp ngàn con hạc giấy
Ước được ở bên anh
Vậy mà rất mong manh
Vỡ nhanh như giọt lệ
Điều ước này vô tội
Chỉ tại em có lỗi
Tình yêu nào quá vội
Nên tình mình li xa
Những ngày đã thoáng qua
Chẳng ai còn nhớ nữa
Kể cả những lời hứa
Cũng dần phai phai màu
Ngàn con hạc về sau
Mờ dần theo lời hứa
Chuyện tình của hai đứa
Rồi mãi là hư vô...
Ngàn con hạc vu vơ
Tựa như ngàn nỗi nhớ
Hai đứa mình không nợ
Lời ước nguyền mau tan
Hạc giấy đã úa vàng
Vì một lời không thật
Tình mình giờ đã mất
Xin mang lời hứa đi...
KỶ NIỆM LẠC MẤT
Lạc mất kỷ niệm rồi
Của một thời xa xôi
Vẫn còn hằn trong tôi
Một chút gì thương nhớ
Kỷ niệm không còn ở
Trong kỷ niệm nào xa
Tất cả đã thoáng qua
Kỷ niệm giờ xa vắng.
Trong nỗi lòng bình lặng
Còn bóng dáng ai lưu
Kỷ niệm thoáng hắt hiu
Hóa ra ta lạc mất.
YÊU NGƯỜI TRONG MƠ
Đêm qua ta nằm mộng
Gặp và yêu một người
Anh vừa thoáng môi cười
Làm tim ta sét đánh!
Trong đêm buồn xứ lạnh
Thấy ân tình anh trao
Tình ta thoáng rạt rào
Trái tim mơ thổn thức.
Em giật mình tỉnh giấc
Giữa bóng tối bao la
Lòng bồn chồn thấy lạ
Hóa ra là giấc mơ!
SANG THU CŨ...
Mùa thu đã về trên ngọn cây
Đi theo năm tháng dáng em gầy
Mảnh mai trong gió như hơi nước
Bao mùa rụng lá em còn đây
Mùa thu đã sang trên ngọn cây
In trong mắt ngọc gió thu đầy
Hương tình chia cắt về hai ngả
Tình đi kỷ niệm vẫn còn đây
Mùa thu đã hằn trên ngọn cây
Ước cho thời gian bừng ngất ngây
Để không mờ phai theo năm tháng
Chút nhớ ngày nào gửi treo mây.
NỬA ĐỜI ĐƠN CÔI
Em buồn gửi gió mây
Những nỗi đau năm tháng
Còn trong lòng lai láng
Vẫn chưa thể mờ phai
Vẫn bước tới ngày mai
Đường đời chia nhiều mảnh
Lòng luôn còn rất lạnh
Bởi tình còn phiêu du
Em đón gió mùa thu
Trong nỗi lòng câm nín
Em đón xuân bịn rịn
Trong khoảnh khắc xa quê
Trong đường dài lê thê
Không có ai chung bóng
Nửa đời em trống vắng
Mãi mãi là đơn côi!
HOA MUA
Rừng xuân thắm nở hoa mua
Rung rinh khoe nắng bướm đùa nhụy hoa
Hoa mua giản dị thiết tha
Không chưng hương sắc như là Ngọc Lan
Cả rừng mua mọc tràn lan
Đua nhau nở rộ bạt ngàn đong đưa
Mầu tím phơn phớt hoa mua
Làm nhớ năm tháng mẹ đưa đến trường.
CƠN MƯA TRÊN PHỐ
Mưa chợt về đến bên
Có chút gì bẽn lẽn
Bao mùa rồi lỡ hẹn
Vẫn nhớ bóng người đi
Mưa ơi đến làm chi
Cho ta hoài bỡ ngỡ
Cơn mưa chiều dang dở
Có một mình hồn mơ
Cơn mưa không đợi chờ
Mà về ngay giữa phố
Nỗi lòng nào chợt vỡ
Giữa chiều mưa về đầy.
ANH VÀ MÙA XUÂN
Mùa xuân vương đến thắm tình
Còn anh vương đến tim xinh rộn ràng
Dẫu mai mình có đôi đàng
Lòng em mãi mãi mơ màng mùa xuân!
BỐN MÙA THƯƠNG NHỚ
Bốn năm xa cách quê nhà
Mùa xuân này nhớ mẹ cha lòng buồn
Thương thân viễn xứ lệ tuôn
Nhớ về quê mẹ chảy nguồn trong tim.
ĐI QUA BỐN MÙA
Đi rồi, anh đã đi đâu
Qua nhanh để lại tình đầu là em
Bốn mùa lui trở thân quen
Mùa đông sao nỡ ... để em một mình.
(09.03.09)
XIN ANH ĐỪNG…
Xin anh đừng nói tiếng yêu
Tình duyên em đã chịu nhiều nỗi đau
Xin anh đừng có nhìn lâu
Cháy lòng em đó để sầu tái tê
Xin anh hãy cứ ra về
Đừng nhìn em nữa lỡ xe quên đường
Xin anh đừng có vấn vương
Hồn em sẽ lạc lòng thương... xin đừng!
SỢ...
Em sợ những ngày mưa
Gợi lên bao nỗi nhớ
Bởi vì em đang ở
Tận viễn xứ xa nhà
Sợ ngày tám tháng ba
Sẽ chẳng ai tặng hoa
Cũng sẽ không có quà
Chỉ một mình em khóc
Em sợ lắm một góc
Đáy tim nhỏ giá băng
Trong lòng đeo khăn trắng
Viếng cuộc đời cô đơn
Em sợ lắm cuộc đời
Không có ai hờn dỗi
Em vẫn còn ngồi đợi
Mà hồn vẫn không ai!
(2009)
NHỮNG VẦN THƠ TRONG NIỀM NHỚ
Những gì ta viết vào đây
Lời thơ in lại gió mây hững hờ
Ý tuôn tôi viết từng giờ
Trong thơ chứa cả vô bờ thương đau
Niềm riêng trả lại ngày sau
Nhớ nhung để lại mắt nâu giọt buồn
Vần thơ tôi viết trào tuôn
Tâm hồn đau muốn... quên luôn cuộc đời !
(2008)
MÙA XUÂN RỚT...
Mùa xuân về ngang phố
Tà áo mầu trắng bay
Mùa xuân làm ngất ngây
Bao lộc non mơn mởn
Mùa xuân kìa vừa chớm
Giữa nắng ngày lung linh
Mùa xuân mãi đẹp xinh
Qua những khung cửa nhỏ
Mùa xuân khắc thắm đỏ
Có nụ cười của em
Mùa xuân đến gần bên
Xuân trong em đã rớt.
TIẾNG YÊU ĐÓ CÒN ĐÂY
Một ngày nói tiếng yêu
Vẫn còn lưu ở đó
Giờ thì không còn nữa
Mộ anh đã xanh cỏ
Lời yêu nào vừa ngỏ
Giờ còn lại nỗi đau
Anh ơi! Em vẫn khóc
Cho đến tận ngày sau ...
Em vẫn nhớ trong lòng
Từ ngày đó anh đi
Chưa ngày nào bình lặng
Lệ em ướt nhoè mi
Em vẫn nhớ một ngày
Tiếng yêu em trỗi dậy
Anh đi không trở lại
Tiếng yêu đó còn đây.
(05.04.09)
MÙA ĐÔNG LẠNH
Mùa đông lạnh còn đó
Cả một khoảng trời đi
Tuyết vẫn còn li ti
Rơi cuối mùa băng giá
Mùa đông này em vẫn
Còn mãi ở nơi này
Cái lạnh làm em say
Tuyết rơi tràn nhung nhớ
Mùa đông lạnh còn đây
Không một bàn tay ấm
Không một chút ái ân
Chỉ đơn côi lặng lẽ
Tuyết trắng phủ rơi rơi
Trút thêm vào lòng trống
Một khoảng lặng mênh mông
Tha hương ... mùa đông lạnh.
(29.03.2009)
LỜI HỨA?...
Lời hứa của anh ở nơi đâu
Em vẫn nhớ lắm lời nói đầu
Anh còn giữ nữa hay quên mất
Tim em nước lũ chợt dâng sâu
NHỚ...
Anh nhớ bóng nắng bên thềm
Em nhớ một ánh trăng bên mặt hồ
Chữ nhớ ảo mộng và mơ
Lòng nhớ thoáng cũng đợi chờ người đi
Hàng đêm lệ nhỏ nhoè mi
Khóc nhiều như thế chẳng hy vọng gì
Nhớ nhung gõ tiếng thầm thì
Của lòng chợt vỡ... của mi chợt nhoè.
TRỜI MƯA TRÊN PHỐ
Chiều nay đi trên phố
Mưa về lất phất bay
Em còn mãi ngất ngây
Với sợi mưa âu yếm
Tình không cần giấu giếm
Chẳng sợ mưa tủi hờn
Phút chốc hết cô đơn
Vì chiều mưa đang đến
Niềm vui không có tên
Nỗi lòng không có tuổi
Cả chiều em rong ruổi
Bước duới làn mưa tuôn.
ĐỢI RU CÔ ĐƠN
Bao giờ cho tới mùa thu
Ru anh ở lại cho dù cách ngăn
Giờ này anh ở xa săm
Đi rồi em vẫn đêm nằm đợi ru!
Đợi ru trong gió mùa thu
Đợi anh trong tiếng vi vu đường đời
Nay yêu mãi vắng xa rồi
Mình em cô lẻ cả trời... cô đơn.
MẦU THỜI GIAN
Thời gian trôi nhanh quá
Như tưởng mới hôm qua
Sợi tóc nào lòa xòa
Còn in hình nỗi nhớ
Thời gian như mắc nợ
Tuổi dậy thì trong em
Thời gian nào thoáng quen
Xuân ba mươi gần đến
Thời gian xưa trìu mến
Của những đợi và mong
Cuộc đời chữ trắng trong
Thời gian nào mờ lấp
Ngày qua nào xa lạ
Phủ mờ nhớ miên man
Nỗi niềm xa chứa chan
Mầu thời gian phai úa.
KỶ NIỆM BẰNG LĂNG
(Gửi Huy - bạn học cũ)
Sắc tím trời trưa thật mến thương
Bằng lăng nở rộ cả con đường
Tà áo nghiêng bay theo nhịp gió
Cánh hoa rơi rụng quyện vấn vương
Kỷ niệm xưa cũ thời đến trường
Cho ta kết nối những yêu thương
Ngày qua xa rồi còn lưu nhớ
Khi nhin từng cánh tím bằng lăng.
TUỔI ĐỜI TRONG THU
Lặng lẽ chiếc lá thu rơi
Lạc trong khoảnh khắc gió vời cành đưa
Lá rơi trong nắng trời trưa
Vương thềm kỷ niệm thời xưa nào gần
Bàn chân ai đó tần ngần
Lựa trên lá đổ ngại ngần bước đi
Lá thu báo mộng xuân thì
Tàn phai sắc thắm còn gì mộng mơ
Bao thu qua vẫn đợi chờ
Tuổi xanh cũng rớt ... ngây thơ qua rồi
Nụ hôn còn nhạt bờ môi
Đón thu vương lá tuổi trôi nào ngờ
Lá rụng trong gió thờ ơ
Còn ta trong gió ... còn chờ đợi ai !?
CHO DÙ LÀ GIẤC MƠ
Từ ngày ấy anh đi
Em vẫn còn hoài đợi
Trái tim yêu vô tội
Vẫn thổn thức theo mùa
Kỷ niệm của ngày xưa
Theo vòng quay trái đất
Nay trong đêm chợt... mất
Muốn bóng anh trở về
Nhiều khi trong cơn mê
Say ngủ vùi mộng mị
Anh ơi em năn nỉ
Hãy về giấc mơ em
Đã nhiều lần trong đêm
Nỗi nhớ anh da diết
Anh mất rồi đâu biết
Em đợi chờ từng đêm…
MÙA PHƯỢNG CHIA XA
Anh cho ánh nắng môi hồng
Hè cho khoảnh khắc phượng hong đỏ trời
Mùa thi chia rẽ xa rời
Không gian cất tiếng ve mời hè sang
Tuổi tin cho những lỡ làng
Để trang nhật ký những hàng chữ thương
Phượng rộ báo phút tan trường
Cho nhau thơ thẩn vấn vương ... học trò.
THIẾU VẮNG...
Gió chiều nay hoang vu
Quyện trong từng kẽ lá
Vương qua đây nắng hạ
Làm phút chốc mê say
Ta muốn vờn gió mây
Muốn tỏ cùng sợi nắng
Trong khoảng chiều vắng lặng
Bỗng thấy mình đắm say
Ta đứng giữa chiều nay
Phố hạ dài thương nhớ
Chưa có gì vương nợ
Sợ thiếu vắng... vầng trăng!
Phong Linh cg
Kỷ niệm đó còn đây
Lưu nhớ của mọi ngày
Hai ta cùng đùa giỡn
Lẽ nào lại quên ngay!
Kỷ niệm đó còn đây
In vào em đã lớn
Tuổi thơ thì đã nhỡ
Thiếu nữ đầy mộng mơ.
Kỷ niệm đó còn đây
Theo em từng ngày qua
Tuổi thơ ta còn đấy
Anh đã xa thật xa!