Diễn Đàn » Nhật Ký online

PhONG Linh cg Tình tHơ và Đời... (TIẾNG NGÂN LÒNG)

78 trả lời, 27.702 lượt xem — Trang 2 / 3
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-08 22:43:16chuonggio_ngaytrove0>
PHAN 22222
 
NẾU ĐÃ QUÊN...
Gửi A TBT
Nếu người muốn quên, hãy quên đi
Đừng thương, đừng nhớ để làm chi
Ta nâng chén sầu trong bờ cõi
Hắt hưu giọt buồn chớm nhoè mi.

Nếu đã quên xin đừng luyến nhớ
Giả lòng vô tội, giả ngu ngơ
Niềm tin tách đôi chia hai mảnh
Đã quên ta hết phút đợi chờ.

Nếu người bận xin đừng online nữa
Xin đừng cười, đừng bắt lời ta
Lỡ lời thăm hỏi càng thêm tủi
Cả cõi lòng tê... nhuộm dậu thưa...
______06/07/2010_____


Lệ nhỏ _ anh _ em _ trong đời yêu






Lệ nhỏ chiều nay khóc nhớ anh
Mình đã qua đi tháng trong lành
Tình yêu tan vỡ như giọt nước
Hòa vào đời chảy những mong manh.

******

Mình đã qua giấc mộng mầu xanh
Có anh _ có em hòa chung nhịp bước
Chia xa này nếu mà biết trước
Sẽ chẳng bao giờ ngày đó để mà yêu !!!

******

Anh đi rồi bây giờ em chợt hiểu
Tình đã xa ! Anh đã quá xa rồi
Em lạc loài trong thế giới mồ côi
Ngước đôi mắt tìm bóng anh cuối phố .

******


Em bước đi trên phố trời buổi tối
Nghĩ ngày qua lòng hoài nhức nhối
Hơi ấm ai còn nồng nàn nóng hổi
Quyện giữa trời đêm lẫn gió đầy vơi !

******


Giờ thì anh đã quá xa xôi
Anh đã đi ... đi mất thật rồi !
Kỷ niệm có anh thuộc về tiềm thức ...
Đi ... đi nhé! Bên đời ... không chung bước.

Hết rồi




Mình vừa mới nói yêu nhau
Thế mà lời nói nhạt mau đi rồi
Lời yêu vừa nói đó thôi
Đi theo cơn gió hết rồi ta yêu

KHI NÀO ANH MỚI THẬT

Em sẽ cố không khóc
Khi tình mình chia xa
Em sẽ cố làm hòa
Khi tình ta giận dỗi.

Em sẽ mãi vẫn đợi
Điều kỳ diệu sảy ra
Bao ngày tháng cứ qua
Ước muốn làm người vợ...

Sẽ mãi chỉ là mơ
Nếu tình mình tan vỡ
Mãi sẽ chẳng duyên nợ
Khi đôi mình cách xa !

Anh đi bên người ta
Em cố cười an ủi
Anh chỉ đùa muốn vui
Rồi anh lại quay về .

Rồi trong phút đê mê
Em hỏi trong hờn dỗi
Giây phút nào anh thật
Giây phút nào mình mơ ?

Anh cười bộ giả vờ
Cứ như em là thật
Cứ như anh là mơ
Giấc mơ không có thật.

* THế có nghĩa là em đang mơ,hãy tỉnh giấc để cho giấc mơ tan biến


DÒNG ĐỜI

Dòng đời đôi lúc ta say
Đôi khi anh nói nhớ ngày vắng em.
Riệu nào mà chẳng có men
Đời ai mà chẳng thân quen đôi lần

o0o


Dòng đời đôi lúc tần ngần
Thấy anh trên phố tay cầm tay ai
Dòng đời đôi lúc ta sai
Lời vừa mới nói ngày mai quên rồi

o0o

Dòng đời vọng thủa đưa nôi
Gần nhau từ thủa một lời vừa trao
Dòng đời nỗi nhớ nao nao
Trong du duơng đó gửi trao ... nhau lời
Dòng đời tình yêu gọi mời
Cho nhau nuơng tựa cả đời bên nhau.


Anh đi em hận





Anh bỏ rơi em giữa cuộc đời
Cho em hàng lệ nhỏ rơi rơi
Em khóc thật nhiều trong màn tối
Tủi mình nửa kiếp vẫn đơn côi .

Anh đi mà chẳng nói một lời
Cho em mãi vọng một giấc mơ
Giấc mơ đêm về đâu có ở
Thức giấc giật mình giữa giấc mơ.

Anh bỏ em đi với nàng thơ
Là một cô gái giữa đời thường
Bằng da bằng thịt anh kết thuơng
Lòng đau em còn chút vấn vuơng.

Anh bỏ em đi mình tan trường
Chia tay không nói dù còn thuơng
Lỡ mai suơng gió em đi mất
Anh có giận mình khóc thê luơng ?

Ngày mai giữa cuộc sống đời thường
Anh thành xa lạ tình ta mất
Đi rồi đó là điều rất thật
Em hận bản thân ... hận đàn ông !!!


Vì đâu





Vì đâu ta chẳng gặp gỡ
Vì đâu anh nói một lời rồi đi
Vì đâu mắt ướt nhoè mi
Vì đâu chẳng thể còn gì với nhau ?!

Vì ...

Vì em là kẻ đến sau
Vì trong sâu thẳm còn trông một người.

Vì em cứ nói cứ cười
Cùng người qua phố với người năm xưa.

Vì trời chợt đổ cơn mưa
Nên em lỡ hẹn chẳng đưa em về.

Vì anh công việc mải mê
Làm cho quên mất em chờ đợi anh !

Vì không có giấc mơ xanh
nên tình hai đứa mình đành mất nhau (...)

Vì em đã đợi rất lâu
Mà anh lại nỡ bước mau cùng người


CHIỀU VẮNG BÓNG ANH

Chiều nay vắng bóng anh rồi
Cho ta nỗi nhớ mồ côi một mình
Hỏi anh có nhớ mắt xinh
Nhớ ngày hai đứa chúng mình bên nhau
Giờ này anh đang ở đâu
Mắt em giọt lệ rơi sầu đợi mong
Thôi rồi nỗi nhớ trong lòng
Chiều nay vắng mãi tình nồng ngày xưa.

Tình lỡ cách xa





Tình đời sao nỡ chia đôi
Bỗng dưng chấm dứt để đời mình em
Giây phút hai đứa giờ quên
Em lưu đâu đấy chút tên một người
Bóng hồn em để một nơi
Gửi vào câu viết để đời phút yêu
Tình mình mấy ai thấu hiểu
Nên mình xa cách ... càng nhiều cách xa
NĂM THÁNG EM CHỦA LẤY CHỒNG

Tuổi yêu em đã đi qua
Hằn trong năm tháng giờ là nỗi đau
Em trọn yêu đến kiếp sau
Mà ai sẽ ở thật lòng yêu em (? )
Tình yêu một thời quá quen
Từng cho say ngất những men mặn nồng
Yêu nhiều mà chẳng lấy chồng
Phòng không gối chiếc lạnh lòng phòng không
Bao giờ tiễn kiếp lông bông
Bao giờ em mới lấy chồng mà mong. (... )


TÌNH ĐI... TÌNH BẠN

...Anh nói là bạn cũ
Bởi chẳng muốn xa em
có lẽ anh đã quen
Luôn có em bên cạnh.

... Khi em hờn giận anh
Bông dưng anh thấy sợ
Thế là không duyên nợ
Chỉ bạn cũ mà thôi.

Lời nói đượm làn môi
Qua những gì vừa nói
Em đã thấy mệt mỏi
Chẳng bạn cũ - ời tình.

Hết đêm sẽ bình minh
Mình chia tay thương nhớ
Nhưng mà tình bạn ở ...
Lại sau nhưng nát tan !

Em suy nghĩ miên man
Có lẽ nào mình lại
Tình bạn đỡ cự cãi
Cám ơn tình đã đi.

Dù lệ ướt nhoè mi
Khi tình mình tan vỡ
Nhưng nay mình còn dở
Một tình bạn mà thôi.
15.04.2009



CHÚT NHỚ, CHÚT THƯƠNG, CHÚT DẠI KHỜ


Anh cho em chút nhớ
Em trao một chút thương
Ánh mắt còn vấn vương
Cho lòng em lạc lối.

Anh cho em buổi tối
Ánh mắt nhìn thương yêu
Giữa xứ lạnh cô liêu
Để lại chút dại khờ .

Anh cho em đợi chờ
Em nhận cả niềm mong
Chót trao ai trắng trong
Nên dại khờ một phút !

Chỉ là yêu một chút
Hồn đã thoáng ngất ngây
Đôi má đỏ hây hây
Trắng trong ... trong em ... mất.


TÌNH ANH TRẺ CON

Sao anh lại nỡ buông lời
Ghẹo hoa, chêu bướm trong vườn nhà em
Chạy theo ngày tháng thân quen
Cớ sao chưa hiểu tình em hỡi người.

Xin anh đường có vui cười
Em hay hờn dỗi bởi đời không ai
Nếu mà em có nói sai
Xin anh hãy nhắc - để mai sửa dần
Nhìn anh em thấy tần ngần
Nhưng còn trong dạ phân vân vẫn còn
Thôi anh đừng có lon ton
Chạy theo em giống trẻ con quá hà !!!
Tặng TvT
11/04/09

BAO GIỜ HẾT CÔ ĐƠN

Bao giờ phố nhỏ hết đông
Cho má ta đón nắng hồng mênh mông
Một mình sao mãi ở không
Bao giờ ta mới lấy chồng người ơi !?
Phòng không, gối chiếc gắn đời
Yêu nhiều mà vẫn chẳng lời thương yêu
Tâm hồn hòa lạnh cô liêu
Ba mươi xuân vẫn xế chiều cô đơn.

TÌNH HÁT

Cánh buồm nào giữa biển khơi
Tình yêu nào để trong tôi mộng chờ
Thuyền về nhung nhớ biển ơi !
Còn tôi ngồi nhớ bờ môi nào cười

TIẾNG THỞ SUỐI MƠ

Vọng qua thăm ngõ suối mơ
Nước chảy róc rách dưới bờ nắng mai
Thân buồn nửa kiếp không ai
Suối kia trải rộng nằm dài nhớ thương
Đêm đêm tiếng thở vấn vuơng
Từ nguồn róc rách trong đường suối mơ
Khách vào qua đó làm thơ
Đi rồi tiếng thở suối mơ vẫn còn.



GỬI NGƯỜI TÌNH


Sao anh cứ mãi hờn ghen
Hỏi đi hỏi lại ở em lời đầu
Ánh mắt em gợi đỏ ngầu
Lòng ghen anh đấy ... để sầu tim em

Anh ơi! Xin chớ hờn ghen 
....


NỤ HÔN ĐẦU

Tình mình trao thủa mới quen
Bén duyên tự dạo lời em thẹn thùng
Cười duyên đôi mắt dưng dưng
Vui niềm hạnh phúc vừa dừng môi em .

TUYẾT THÁNG BA

Tiết này đã tháng ba rồi
Mà sao tuyết vẫn đang rơi ngoài trời
Lạnh lòng ghét lắm đông ơi!
Sao mày cứ ở chẳng mời nắng qua \?

Nhìn tuyết rơi đó thiết tha
Mà ta thấy ghét tuyết xòa lạnh tay
Đông ơi! nhung nhớ vẫn đầy
Cho ta chút nắng để vay hạ buồn!!!


HỜN GHEN

Anh ơi! em thấy bồn chồn
Như vậy lòng dạ em hờn hay ghen?
Từ ngày chót lỡ em quen
Bao nhiêu giây phút lòng em nhớ người
Nhìn anh đang nở nụ cười
Cùng cô gái mới qua đường hôm nao
Giờ thì tim nghẹn dang trào
Lệ em chảy xuốt má đào tái tê.




TÌNH HÁT

Cánh buồm nào giữa biển khơi
Tình yêu nào để trong tôi mộng chờ
Thuyền về nhung nhớ biển ơi !
Còn tôi ngồi nhớ bờ môi nào cười


GỬI NGƯỜI

Gửi người nơi ấy ta thương
Gửi người từ chốn tha hương gửi về
Tình ta vương vấn đê mê
Trao cho người phút khi về bên nhau .

Gửi người bên ấy ngày sau
Một chút nỗi nhớ vương sầu êm êm
Gửi người khẽ một tiếng yêu
Trong đêm hai đứa hòa nhiều vào nhau

BỐN MÙA ĐI QUA

Bốn mùa xuân, hạ, đông, thu
Mùa thu còn đó lá mầu vàng rơi
Đi rồi thu đó còn tôi
Qua bao khoảnh khắc nhặt rơi lá vàng.

Bốn mùa qua đó bẽ bàng
Mùa đông còn lại một hàng lệ tuôn
Đi rồi những bước gian truân
Qua năm tháng cũ còn trong đợi gì?

Bốn mùa nhèo ướt hàng mi
Mùa xuân còn đó bước đi cuộc đời
Đi lâu ánh mắt thôi cười
Qua nhiều xuân đổi cuộc đời của xuân .

Bốn mùa xuân / hạ / thu / đông
Mùa hè về đó nắng vàng mênh mông
Đi qua đời gái chưa chồng
Qua rồi một thoáng má hồng đã phai .

Bốn mùa qua đó không ai
Bốn mùa còn lại đêm dài cô đơn.

*... gÌ em cũng sợ !!!

Mùa nào




Đi trong gió lạnh cuối mùa đông
Qua ngõ nhà anh xin nắng hồng
Bốn mùa em đợi tình anh đến
Mùa nào còn lại nắng mêng mông


Hoài nghi



Tình anh em thấy chẳng thật lòng
Sao anh lại nỡ nói chờ mong
Một mai tình anh đi không lại
Cho em vỡ mộng ... hết mơ hồng ![/


CÒN ĐI...


Mưa rơi thánh thót trời trưa
Lá vàng rụng đó lưa thưa giọt buồn
Bước chân ai đấy mỏi mòn
Còn đi đâu đó héo hon tâm hồn


GỬI LỜI YÊU

Chiều qua đầu ngõ gặp anh
Trái tim đã trót trở thành ngẩn ngơ
Cả đêm nỗi nhớ trong mơ
Gửi anh một nửa nỗi chờ muốn yêu

EM YÊU...


Em yêu những phút trong lành
Thư thả hồn đó mà nằm mộng du
Em yêu cả gió mùa thu
Có anh cùng nhặt lá mùa vàng rơi
Em anh chẳng nói lên lời
Mong anh sẽ đến bên đời em yêu
Những chiều xứ lạnh cô liêu
Nhìn về nơi đó lòng yêu một người .


ĐÊM NẰM CHIÊM BAO

Em nhìn mang chút gì kiêu
Để tôi giờ thấy nhớ nhiều trong đêm
Ước em đang ở cạnh bên
Cho tôi thỏa mãi tiếng rên của lòng
Càng mong càng thấy trống không
Em đang bên chồng trọn sống trăm năm
Đêm buồn khắc nhớ xa xăm
Em ơi ! Có biết đêm nằm chiêm bao.


THƯƠNG NHỚ BỐN MÙA

Thương anh em đã khóc thầm
Nhớ anh em đứng tần ngần rất lâu
Bốn mùa xuân, hạ, đông, thu
Mùa nào còn đượm má hồng nhạt phai.

BIỂN CHIỀU XƯA

Chiều nay giữa biển khơi
Em mơ về ngày đó
Biển chan hòa lộng gió
Sóng rỡn đùa chân mây.

Anh đi em vẫn đây
Trong biển chiều vẫy gọi
Nhưng mà em không có
Tiếng gọi từ lòng xa!

Bao ngày tháng đã qua
Biển giờ thành thương nhớ
Một chiều xưa gặp gỡ
Giờ chỉ còn là mơ. ..

Em vẫn còn ngóng chờ
Biển chiều xưa quay lại
Em vẫn còn đợi mãi
Anh theo biển cùng về!

Những nỗi nhớ ê chề
Cứ trong em trỗi dậy
Biển ngày đó còn đây
Nỗi nhớ làm sao quên.

Giữa con sóng đang lên
Em thấy mình thổn thức
Tình trong tim còn rực
Ôm lấy cả biển xưa ...


LỜI YÊU

Ơ kìa anh lạ chưa
Em đang ngồi ở đó
Đợi anh về để nói
Sao nỡ để em chờ!

Em ngồi mong từng giờ
Nick anh bật đèn sáng
Vậy mà anh lại lạc
Đang ngồi chát với ai?

Em hờn giận lai giai
Anh buông lời trách móc
Làm mi em chợt khóc
Lệ chảy hai hàng dài .

Anh ơi! Rồi ngày mai
Biết bao giờ rảnh rỗi
Anh bỏ cả buổi tối
Ngồi nói chuyện với em !

Em từ ngày chót quen
Và vô tình để mất
Hồn trong em hay giận
Thôi anh cứ chêu đùa ...





Ngoài trời đang đổ mưa
Cho lòng em nỗi nhớ
Tình đôi ta chợt vỡ
Như giọt nước không thành

Lòng em bỗng thấy lạnh
Của chuyện tình đã qua
Vén sợi tóc lòa xòa
Thấy trái tim thổn thức

Thôi thì em chỉ bực
Phút chốc rồi lại thôi
Em nghẹn ngào không lời
Vì yêu anh nhiều đấy.

KHÔNG ĐỀ

Anh bảo có chiếc răng duyên
Em đừng cười nhé anh điên lên giờ
Sao em lại cứ cười đùa
Bao người đi đó cứ vờ nhìn qua
Em bảo thời gái như hoa
Hoa thì người hái _ gái hoài người chêu
Anh đừng ở đó mà kêu
Thân em biết giữ chỉ yêu một người.


CHO TÔI XIN...

Con đường cát bụi đang mong
Cho tôi một chút tơ hồng trời ban
Con đường vướng chút gió ngàn
Cho tôi một chút gian nan cuộc tình .

Con đường xưa mãi lặng thinh
Cho tôi thêm chút bão tình biển xa
Lòng buồn u uẩn bao la
Cho tôi một chút hoan ca cuộc đời.

Hồn đang muốn lạc không rời
Cho tôi xin một bờ môi gọi về

NGỦ VÙI TRONG PHỐ MÙA ĐÔNG


Phố mùa đông xuân còn chưa thức
Chưa nẩy mầm tuyết phủ lung linh
Gió lùa qua giữa phố dập dình
Đợi gõ cửa xuân xưa tỉnh dậy.
Phố mùa đông em vẫn còn đấy
Bạc phờ đôi má đỏ hây hây
Bàn tay run hờ trong tuyết trắng
Lòng thương, nỗi nhớ vẫn còn đây.

....

GỬI NGƯỜI ĐÃ ĐI


Thế là người đã xa tôi
Bỏ đi phố thị để tôi một mình
Yêu người tôi chỉ lặng thinh
Đợi câu người nói lòng bình yên đâu.
Bao giờ ta lại bắt đầu
Gặp người trong phút tần ngần chia xa?
Người đi về với người ta
Bỏ tôi ở lại _ bỏ ngày yêu thương.[/

 
GIỌT RƯỢU ĐỜI 1

Ta nâng rượu rót ra ly
Uống đi / uống cạn / thế mà không say.
Rượi nồng môi uống cay cay
Em rang / cho mượn / nỗi buồn / cạn ly.
Vì đâu ta phải chia ly
Ngày vu quy tiễn người tình sang ngang .
Trời quang mây trắng lang thang
Thân ta cam chịu cảnh mình cô dơn .
Trong lòng nỗi nhớ lên cơn
Thế là ta tủi / giọt rượu đời đang rơi *.
Giọt rượu đời uống không vơi
Chảy từ khóa mắt không cần ly đâu .
Rượu đời chảy giữa hận / đau
Đau vì người phụ / hận lòng tình đi !
Thôi thì ly rượu chia ly
Uống cho cạn hết sầu bi trong lòng .
Tim ta giờ chứa trống không
Hình em mờ nhạt vì người sang ngang .

Như Hằng
Viết thay em gái
* Nước mắt

ĐỜI EM! VÌ...

Đời em hai chữ số ban
Tình yêu hai chữ nặng tràn hồn em.

Vì đời mình lạ bỗng quen
Vì anh hai đứa bỗng  xa xôi !

Vì khờ nỗi nhớ mồ côi
Vì mê muội quá nên giờ khổ đau .

Vì anh bước vội qua mau
Đời em bỗng chốc truyển mầu yêu thương ..


ĐI TÌM TÌNH YÊU

Đừng yêu người bằng cái nhìn... vội
Mà hãy yêu người bằng cả trái tim
Em khó tính, tuổi xuân vẫn đi tìm
Qua hết cả một thời con gái trẻ.

Qua rồi đấy mùa xuân còn bẽn lẽn
Mùa hạ vương nắng trói hắt hiu
Mùa xuân về, tuổi vẫn ngủ lưu
Chợt thức dậy khi đông tìm đến.

Cả một thời, gái xuân chưa hẹn
Bạn bè cùng lứa đã kết đôi
Em mãi sống một mình chỉ đơn côi
Trong thầm lặng thấy lòng hoài mong đợi !

Đã xa lắm rồi một thời yêu vội
Bằng cái nhìn, không bằng cả trái tim
Yêu không thật , nên chân tình không đến
Tủi cho em ôm nỗi khổ một mình .


VÔ ĐỀ

Lệ rơi đêm trắng vì ai?
Hồn lạc chốn cũ... hỏi ai đợi chờ
Nỗi buồn mang dấu vào thơ
Niềm mong, nỗi nhớ,  lại vơ vào lòng.

ĐÔI VẦN THƠ HỌA
Giọt sầu lẻ loi




Giọt sầu rớt nhẹ từ tâm
Quấn vương nỗi nhớ của người đã đi
Người đi nay mãi chia ly
Chỉ còn ta đó đêm dài lẻ loi .

Như Hằng







Giọt sầu vương đọng bờ mi
Ôi tình chan chứa...người đi sao đành?
Phiêu lưu... mộng chẳng an lành
Trở về thân cội- sẳn dành nghĩa xưa.
-sd-


Vô Đề .

Lệ rơi đêm trắng vì ai ?
Hồn lạc chốn cũ _ hỏi ai đợi chờ
Nỗi buồn đi hẳn vào thơ
Niềm mong _ nỗi nhớ _ lại vơ vào lòng .

Như Hằng

Lệ rơi rơi suốt canh trường
Vì đâu cách trở tơ duyên bẽ bàng???
Nỗi sầu chan chứa, chứa chan...
Lưu vào tiềm thức dặm đàng phôi phai!
-sd

Tuyết rơi buốt lạnh trong lòng
Vì anh không thật- đôi dòng xa nhau
Xót xa, hờn tủi... lòng đau
Tim thương rỉ máu vương sầu tái tê !

Như Hằng


Anh nào không thật đâu em
Chỉ là lạc nẻo nên xem khó về.
Lòng anh đau xót ê chề...
Con tim rỉ máu não nề canh thâu!!!
-sd-


Lòng đau

Đêm đêm giấc mộng âu sầu
Nghĩa tình người phụ _ lệ sầu cả đêm
Tình vừa say đó đã quên
Lòng đau réo rắt _ cả bên tâm hồn !

Như Hằng

Ngày ngày lệ thắm con tim
Yêu từng câu chữ êm đềm bên tai.
Lời thề, ước nguyện lòng ai
Bỗng tan mây khói- đắng cay ngậm ngùi!!!
-sd-



LÒNG ĐAU

Đêm đêm giấc mộng âu sầu
Nghĩa tình người phụ lệ sầu cả đêm
Tình vừa say đó đã quên
Lòng đau réo rắt, cả bên tâm hồn!

Như Hằng

Ngày ngày lệ thắm con tim
Yêu từng câu chữ êm đềm bên tai.
Lời thề, ước nguyện lòng ai
Bỗng tan mây khói- đắng cay ngậm ngùi!!!
-sd-

 
XIN AI MỘT CHÚT

Xin ai một chút dại khờ
Cho vào tiếng hát nõi chờ du dương
Xin ai một chút vấn vương
Để về thao thức giữa thương canh dài

Xin ai một chút nắng mai
Để sưởi phố nhỏ lạnh hoài mùa đông.
Xin ai một cánh môi hồng
Trao cho một phút bênh bồng ngất ngây
Xin thương một chút níu đây
Mang về ghép lại kết đầy vần thơ
Xin ai một chút đợi chờ
Để mà mong nhớ vu vơ cả ngày.

Xin ai men rượu tình say
Để về ngây ngất quên ngày buồn vương!
Bước đi khắp nẻo muôn phương
Xin ai một chút tình thương để dành .


 
 
Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
Ru âm chuông gió giữa trưa lành
Ký ức tràn lan lòng nữ khách
Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-26 00:56:28chuonggio_ngaytrove0>
AAAAA
 
PHONG BA TÌNH ĐỜI:
 
 HÔM NAY

Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
Ru âm chuông gió giữa trưa lành
Ký ức tràn lan lòng nữ khách
Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-26 00:49:54chuonggio_ngaytrove0>


Giọt sầu giông bãi.


Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
Ru âm chuông gió giữa trưa lành
Ký ức tràn lan lòng nữ khách
Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-25 23:27:03chuonggio_ngaytrove0>
Tình anh đến




Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
Ru âm chuông gió giữa trưa lành
Ký ức tràn lan lòng nữ khách
Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-26 00:53:02chuonggio_ngaytrove0>
THUA LAI
 
VAY NỢ

Có những mất mát có thể quên
Những tình cảm cũng có ngày nguôi nhớ
Em vẫn ở giữa cuộc đời vương nợ
Hãy cho em vay một chữ tình...



QUA LỐI NHỎ


Qua lối nhỏ một ngày ta cùng bước
Giờ thì đường xưa không còn thuộc
Của hai ta cùng bước bên nhau
Anh đi rồi mình em lại phía sau

Qua lối nhỏ mà lòng em đau thắt
Giữa Matxcova đang mùa đông giá lạnh
Lòng bàng hoàng nỗi nhớ cứ quẩn quanh
Có thể nào có một giấc mơ xanh

Em sẽ mơ về một ngày thật trong lành
Được tiếp bước cùng anh qua lối nhỏ
Ước mơ em vẫn còn vang vọng đó
Nhưng không thành bởi em mãi ... đã mât anh

Phong Linh
* Tặng Nam ngày cũ

Giấc mơ lạc người




Đêm qua ta lại mơ
Gặp một người xa lạ
Người là ai thế nhỉ ?
Bước lạc giữa giấc mơ

Giấc mơ đêm khó ở
Đành thương nhớ ơ thờ
Gọi người đi rồi lại
Lỡ qua khuất khó tìm

Mắt nhắm hờ lim dim
Không vùi vào giấc ngủ
Người trong mơ nào ngự
Giữa giấc mơ lạc người






Tâm can dù muốn cũng xin đừng
Mơ một chút hão huyền _ hư danh
Cuộc đời đi lỡ bước đã đành
Tìm đâu? đâu đó ... bóng người ngay ?!
Khoảnh khắc đánh mất



Đã có lần trên đường đời tấp nập
Anh đã đi qua hơi thở em chao
Lòng yêu nhẹ nhàng cứ nôn / xốn sang
Rớt nhẹ trên con đường không lá đổ

Đã có lần ta gặp nhau bỡ ngỡ
Nhưng vô tình ta chẳng giữ thương yêu
Rồi một ngày trong đường lệ cô liêu
Vô tình đó giờ thì thành đánh mất

Đã có lần trong bước đi lận đận
Ta đã ngang vướng víu bước chân đi
Tất cả lưu trên đó còn lại gì
Vô tình đấy trong đường không vết dấu


     
Những ngày qua

Qua bốn mùa nhung nhớ
Em vẫn lẻ đơn côi
Anh đã xa thật rồi
Nhưng vẫn còn đáy tim

Lâu anh có thể quên
Em vẫn còn nhớ mãi
Qua đi ngày tháng dài
Nỗi niềm còn rớt lại

Năm mua đông xứ lạnh
Năm mùa hè hết vương
Em vẫn còn tơ vương
Một người đi không lại

Qua mấy mùa lá rụng
Mùa xuân lộc nẩy / hoa
Mắt vẫn lệ lòa xòa
Lặng thầm nhìn ngày qua.

QUỲ BÊN THUOGJ ĐẾ


Nếu có thể - con quỳ bên thượng đế
Để cúi xin rửa tội nhân gian
Thân gái gầy nhơ nhuốc đa mang
Mong gột rửa - để bước vào nhân thế

Xin vạn ngàn lần quỳ bên thượng đế
Đời dày vò thân gái son nào kể
Nay chỉ cúi xin người hãy rửa
Tấm thân dơ bụi đời bước lỡ

Con xin gục đầu / cúi xin thượng đế
Cho con thóat khỏi nạn trần gian
Nước mắt xót xa con chảy hai hàng
Rửa nhiều lắm tấm thân nhưng không sạch

Con nguyện suốt đời quỳ bên thượng đế
Để xin người hãy tha thứ cho con
Những bước đi nào ai được trọn
Nên lầm lỡ rồi mong thượng đế thứ tha

Mùa đông còn hoài mong đợi


Lối cũ rủ mùa đông tới
Đường em đi gió thổi cứ vi vu
Anh ơi! đã qua rồi mùa thu
Đông rủ tới / bóng anh không tới

Mùa đông về Petersburg em lầm lũi
Dưới con đường chẳng có bóng trăng treo
Nỗi cô đơn lạc lõng cứ theo
Mới vừa đấy / tuyết đã về đầy phố

Đông về đầy mình em trên lối
Thấy lạnh lùng / tim nhói thắt niềm riêng
Anh ở xa đó có lẽ đã quên
Trái tim nhỏ đứng bên lề chua xót

Mùa đông về làm em giật thốt
Lỡ nào đã qua năm tháng bon chen
Chuyện tình cảm em cũng gạt một bên
Không còn gì sao em hoài mong đợi

Phong Linh
26/12/98


Mùa xuân về







Mùa xuân về ngang ngõ



Mùa xuân về ngang ngõ !
Như lời anh vừa ngỏ
Làm mùa xuân rực đỏ
Hơi ấm tràn qua tim.

Mùa xuân về ngang ngõ !
Đông vẫn còn bịn rịn
Xót lại nơi đáy tim
Một chút gì lạnh giá.

Mùa xuân về ngang ngõ !
Cây nẩy lá xanh mơn
Em hết còn cô đơn
Anh cùng mùa xuân đến.
]GIÁ NHƯ


Giá như có một bầu trời sao
Em sẽ ngồi đếm cho từng ánh một
Để trong em bớt đi chút dại dột
Mộng du như người lạc chốn thiên thai !


Giận hờn


Ở bên nhau trong khoảng lặng
Muốn nói gì mà ý chẳng nên câu
Lòng anh cứ mãi nơi đâu
Từ chối hiểu một lời em đã viết
29/01.09

DIX VANG DA QUA
Thăm anh lần cuối :

Khoảng lặng nơi nghĩa trang




Trong khoảng lặng nơi nghĩa trang buồn
Lòng tan hết không còn đau như trước
Hình bóng anh giờ cũng dần mờ nhạt
Trong trái tim vết xẹo đã lành da
Em giờ đi _ lòng theo với người ta
Từ bỏ lại anh nơi nghĩ trang lạnh vắng
Chiều nay về em đến thăm anh
Không đốt nữa những lá thư em viết
Bởi khoảng đó _ dòng thư _ anh ơi có biết
Em dành gửi gắm lại người sau

Nghĩa trang hoang vu sau bao ngày giờ lại
Tạm biệt anh giấc ngủ mãi ngàn thu
Anh không cho em bốn mùa trọn đủ
Nên hãy lặng cho em thêm bước nữa

Em lại đó nghĩa trang buồn một thủa
Tiếng gió gào thay anh tiễn em đi ...
Đừng có trách
Em xa mãi nơi khoảng lặng nghĩa trang buồn
Tạm biệt anh

Phong Linh
* Tặng Nam ngày cũ





Nhớ tết nơi đất mẹ




Trời đã tết! Hoa đào nở / hoa mơ
Quất đã rực / quả trên cành vàng trói
Tết đã về bánh chưng đã gói
Chỉ ngóng chờ / đợi mỗi bóng em đi




Xuân đã sang / mưa rơi / lộc biếc
Trên triền đê cỏ đã xanh mầu
Châu gặp cỏ dưới cái lạnh căm căm
Em đã lớn / sang năm thêm một tuổi







Tết đã về trên con đường dong duổi
Tuổi thơ ngây thoáng vụt qua đi rồi
Nơi tha hương tết có ý ghĩa gì
Mong ngóng lắm / nhớ tết nơi đất mẹ.

Nhớ mẹ _ nơi xa xứ





Mẹ ơi!
Quê nhà mẹ có lạnh không ?
Nơi đây giá rét lạnh buốt đầu
Âm hẳn 15 _ 20 _ 25 ... độ
Cái lạnh làm con nhớ mẹ hơn

Đừng phủ băng tuyết bước trơn trơn
Bước đi chậm lại nhớ ngày trẻ thơ
Thương mẹ lắm _ tảo tần sớm nắng chiều mưa
Nâng cả những bước đi khi con ngã

Giờ lớn khôn con bước đường xứ lạ
Nhớ mẹ nơi quê nhà bao vất vả gian truân
Chán mẹ nhăn nhiều _ hằn đuôi mắt chân chim
Lời mẹ nói thủa khai đầu vẫn khắc mãi trong tim

Làm chết lịm cái lạnh lùng da thịt
Con đã đi bước thang đường mù mịt
Không có mẹ theo nâng những bước con đi
Mi chớp chớp ...
nơi xa xứ, vài giọt ngắn, dài nhớ mẹ.

Như Hằng
Gửi mẹ mến thương yêu của con

Dư âm mùa lá rơi

Lá rơi rốt nhẹ bên đời
Dư âm còn đó, nên ta tìm về
Người đi đâu đó mải mê
Đường xưa giờ vắng chỉ còn lá rơi
Lối đi gửi bước thảnh thơi
Để vương lá rụng không còn cô đơn
Khoảng không lá rụng êm đềm
Còn lòng thì thấy _ bão lòng mưa xa.


Hoa phố mùa đông




Mưa mùa đông cây cối đứng im lìm
Trên thân cây mặt nước vẫn còn lưu
Than xuôi ngược vẫn còn phưu lưu
Chưa dừng bước cuộc đời cam chịu

Nhìn mưa rơi xuống con phố buồn hắt hưu
Nắng không có chỉ một mầu ảm đạm
Mặt nước loang in hình lai láng
Bóng phố buồn _ soi mặt nước im nghêng

Em còn đó sao mang theo chút niềm riêng
Thân cây gục giờ mọc lên trên đó
Lấp lánh lung linh vương như vi sao nhỏ
Vạn vạn vạn , giọt nước kết thành hoa /
trên cành *
( * Những bông hoa tuyết )


Trời ngày đông





Mới bốn giờ chiều trời đã tối
Matxcova cảnh vật im ìm
Mắt nhìn xa _ hồn tan chết lịm
Ánh sáng nào làm trói mắt giữa đêm đông
Nhìn mãi rồi khung cảnh chỉ một mầu
Không trói lóa bởi tuyết long trắng lạnh
Lệ xót xa hay tại gió mùa đông
... Trong đêm tối cuộc đời vẫn bước !

Tóc ngắn ngang vai




Em tóc ngắn bởi vì em vừa cắt
Cắt tóc thề _ tóc ngắn ngang vai
Hờn giận ai chút lên sợi tóc
Vô tình chưa _ tóc ngắn ngang vai.


Chiều mưa không ai !




Trời mưa trên phố không ai !
Bóng dài đổ gục chỉ còn mình ta
Mưa xuân ngấm lạnh thịt da
Người đi bỏ lại mình ta với đời
Nỗi nhớ vẫn mãi xa xôi
Cơn mưa dội xuống cô đơn nỗi niềm
Bóng người vẫn khắc triền miên
Chiều nay mưa lẫn, mưa lòng đang rơi

Tìm trái tim bên phải









Tim em chót lỡ trao ai ?
Để em mải miết kiếm tìm rất lâu
Niềm mong , vướng gắn lòng sầu
Trái tim bên phải _ tìm đâu bây giờ .

Mùa phượng _ mùa chia xa.






Mấy tà áo trắng sân trường
Gom sao cho hết phượng hồng rụng rơi
Mùa hè réo gọi đến rồi
Báo cho nhau biết đến giờ chia xa !

Người đang ghét




Gửi N


Mắng anh đáng ghét vì thấy yêu
Sao chẳng cho nhau phút yêu chiều
Bờ vai run nhẹ vì hờn dỗi
Dáng ghét chưa kìa _ lệ nhỏ rơi .

Tình anh đáng ghét chỉ buông lơi
Cho em mơ mộng cứ đợi chờ
Nửa mơ _ nửa tỉnh trong kỳ vọng
Em ghét anh nhiều _ trong đợi mong !

Anh đáng ghét quá chẳng thật lòng
Cho em mơ mộng tận đâu đâu
Ghép rồi tình ta mong có hậu
Đáng ghét em đùa _ gọi người yêu.

Gặp anh vui em cứ nói nhiều
Anh thì im lặng thật khó hiểu
Em hờn _ em giận _ buông lời dỗi
Người chi đáng ghét mà thấy yêu ...

23/2/09
Như Hằng
* Tặng người em yêu !
Yêu người chữ N





Chữ N quấn lấy thân ta
Yêu người thủa cũ chữ N rất lâu .

Ngày nay ta lại bắt đầu
Thấy thương _ thấy nhớ _ chữ N ngày nay !

hic... khổ quá

Em _ Anh _ Mùa thu





Lá rơi rớt nhẹ ngoài xong
Người đi _ đi mất để lòng tái tê
Nhớ thương mỗi độ thu về
Một người _ từ cõi thiên thu não nề

Nhìn thu nỗi nhớ ê chề
Người đi _ đi mất chỉ còn mình em .
Bao giờ nỗi nhớ sẽ quen
Nỗi đau nào có thành quen bao giờ !

Người ngủ giấc ngủ nghìn thu ...
( Mùa thu em lại đứng nhìn lá rơi )
Khóc anh nhớ mãi bên đời
Mất người em chỉ một mình đơn côi .

Như Hằng
Tặng Nam ngày xưa ấy


Em muốn hỏi ...



gửi N


Em muốn hỏi vì sao
Tình hai ta tan vỡ
Tự dưng tình không ở
Anh đi chẳng một lời !

Em muốn hỏi vì đâu
Tình không còn yêu dấu
Ta vun đắp bấy lâu
Bỗng vỡ vụn vương sầu .

Em muốn hỏi một lần
Em ở đây _ anh đấy
Có bao giờ anh giận
Một chuyện quá tầm thường ?

Anh ơi ! Trong tình thương
Có bao giờ nhầm lẫn
Tim yêu anh _ còn đấy
Mà sao đã cách xa !?

Từ ánh mắt



Trong ánh mắt vô hồn
Có nỗi buồn trong đó
Có tình đời lộng gió
Gợn cả đáy tim đau .

Trong ánh mắt u sầu
Của năm canh thao thức
Bước đường đi nửa chừng
Vấp ngã những thương đau .

Nhìn từ mắt muôn mầu
Cả thế gian rực sắc
Trọn mầu nào bình lặng
Chỉ có mầu trong tim !

Đôi mắt mãi đi tìm
Một điều gì xa lạ
Qua ngày dài đợi mãi
Biết tìm gì nơi đâu ?

Thế gian thật muôn mầu
Cuộc sống thì muôn vẻ
Điều cũ và mới mẻ
Từ ánh mắt nhìn theo ...

Giận hờn


Hôm nay người nỡ giận tôi
Trời đang nắng ấm / tối trời / đổ mưa.

Tình ai nắng sớm mưa chiều
Tim tôi bỏ ngỏ vạn điều đổi trao

Bước đường ...






Đời buồn những bước cô đơn
Bỏ quên tuổi trẻ _ bỏ quên lối về !

Chân đi những bước mải mê
Cuộc sống vấp ngã / ê chề đớn đau .

Suy nghĩ đường bước thật lâu
Vẫn không tránh khỏi / bể dâu buồn lòng.

Bao điều khao khát ước mong
Giờ là trống vắng _ chỉ còn trắng tay .

Cuộc sống lúc tỉnh _ lúc say
Lúc yêu / lúc nhớ / vẫn hay dối lòng.

Bước đi vội vã vẫn mong
Đời long đong đợi / thuyền tình cặp kê

Mùa đông không có ai






Em thấy lạnh trong mùa đông đất Mat
Thấy đêm dài khi chỉ có mình em
Bước vào đời sao cứ mãi lấm lem
Giống cô lọ lem , mới bước ra thành phố .

Đêm hàng đêm một mình trong bóng tối
Ngước nhìn đời tội lỗi trong tâm
Những bước đi không nói cứ lặng câm
Sâu nỗi nhớ mong chờ niềm khát đợi .

Ôi những bước chân đi vội
Đầy đạo thân như _ kẻ tù đày biên ải
Vẫn bước mãi dù biết là dại
Trong cuộc đời nhìn lại chẳng có ai !

* Có lẽ em đã sai ........

Mùa đông không có ai






Em thấy lạnh trong mùa đông đất Mat
Thấy đêm dài khi chỉ có mình em
Bước vào đời sao cứ mãi lấm lem
Giống cô lọ lem , mới bước ra thành phố .

Đêm hàng đêm một mình trong bóng tối
Ngước nhìn đời tội lỗi trong tâm
Những bước đi không nói cứ lặng câm
Sâu nỗi nhớ mong chờ niềm khát đợi .

Ôi những bước chân đi vội
Đầy đạo thân như _ kẻ tù đày biên ải
Vẫn bước mãi dù biết là dại
Trong cuộc đời nhìn lại chẳng có ai !

* Có lẽ em đã sai ........

Cuối mùa tuyết trắng




Bước đi trên phố tuyết cuối rơi
Bóng người xưa cũ khuất xa rồi
Còn thương còn nhớ và còn đợi
Phố nhỏ răng đầy tuyết trắng rơi
Tình anh





Nhẹ nhàng anh đến bên em
Ra đi anh cũng mang theo câu chào
Hồn siêu lạc trống nôn nao
Lẽ nào tình cảm chỉ là thoáng qua

Đêm nghe tiếng mưa




Đêm buồn nghe tiếng mưa rơi
Rơi trong hơi thở đêm trường thở than.

Tim ta nỗi nhớ đa mang
Rơi trong lặng lẽ vỡ òa giọt mưa .

Hạt mưa rơi rụng lưa thưa
Nặng trong câu chữ _ nặng trong sầu buồn.

Mưa tuân ngấm xuống đất sâu
Tam can ngấm lại những gì đã qua


Chỉ còn mình em






Tuyết rơi vướng víu vào cành
Còn em lại vướng víu vào đời anh
Một ngày gió gọi nắng hanh
Tuyết tan ra nước _ còn anh xa đời .

Để lại mùa lạnh tuyết rơi
Mình em bóng lẻ _ khóc bên nấm mồ
Nỗi nhớ lạc lại đơn côi
Thân bước qua phố _ tuyết còn lạnh tay.

Qua rồi giây phút nồng say
Anh đi _ đi hẳn _ nay còn mình em
Lối bước ngày đó thân quen
Giờ sao thấy lạnh _ mình em với đời

Viếng người đã đi ;






Anh đã






Anh đã quên một ngày
Hai ta cùng chung bước
Anh đã không còn thuộc
Trong khoảng đợi tim em .

23/2/09

Người đi






Người đi không một tiếng chào
Để tôi lòng thấy nôn nao khúc buồn
Ngoài trời không đổ mưa tuôn
Mà thấy ảm đạm muôn mầu mây giăng
Trời thôi một chút nắng hanh
Tiễn người về đó mộng xanh hết rồi
Giờ buồn lắng lại trong tôi
Tiếng chào tiễn biệt xa xôi theo người

 
Tình anh đến





Anh đã đến bên em
Trong ngày đông giá lạnh
Anh đến rồi xin hãy
Cho em khoảng trời yêu

Anh đã đến bên em
Trong những buổi chiều chiều
Cho em yêu rất nhiều
Từ nụ hôn vụng dại

Anh đã đến bên em
Cho em hoài mộng mãi
Mùa đông này còn lại
Trong lạnh một trái yêu !

Là gì ? ...




Anh là gì ở trong em ?
Mà sao em thấy nhớ nhiều
Anh là gì ở trong em ?
Gần anh em thấy yêu yêu !

Hứa hẹn là gì thế anh ?
Tự dưng phải đợi phải chờ
Hứa hẹn là gì thế anh ?
Khi xa vẫn còn hoài đợi !

Tình yêu là gì hả anh?
Sao mà hay giận hay hờn
Tình yêu là gì hả anh ?
Cho em biết mộng biết mơ



Hoa ngày 8/3




Ngày mùng tám tháng ba
Em nhận một nụ hoa
Của một người xa lạ
Mang tới tặng tận nhà !

Thế là em có quà
Trong ngày tám tháng ba
Em cười với người ta
Mà nụ cười không thật !

Lòng em buồn chất ngất
Của một kẻ tha phương
Biết có lấy ai thương
Trong cuộc đời xuôi ngược?!

Hôm nay em đã được
Một đóa hồng đỏ xinh
Đó có phải là tình
Từ nơi anh mang đến !



Bình lặng trong mua hạnh phúc






Bên phố nhỏ mùa đông
Nắng về trải mênh mông
Vương trên đôi má hồng
Những điều thật mới mẻ !

Cả bước đi tuổi trẻ
Bao giọt lệ đầy vơi
Giờ bình lặng trong tôi
Hai tiếng ru thật khẽ

Cả mùa đi lặng lẽ
Qua cả tuổi cặp kê
Những ngày dài lê thê
Giờ xuân thắm đã về !

Những nỗi nhớ ê chề
Trong nắng đông trên phố
Giờ tim tôi còn ở
Một hạnh phúc đầy vơi !!!

Thì thầm tình yêu


Em hạnh phúc ngả vào ngực anh
Để nghe nhịp đập thở trong lành
Má kề lên ngực vươnG chút ấm
Nghe nhịp tim yêu với thì thầm.


Ba ...

... Con nhớ ba những buổi chiều
Và nhớ ba lắm trong nhiều đêm mơ
Bao ngày ngóng đợi con chờ
Bóng ba vẫn khuất bên hồ hôm nao.

Ba ơi! Những nỗi khát khao
Giờ thì xa lắm ngày nào có ba
Ba sống năm tháng đã qua
Giờ còn đâu nữa bóng ba bên hồ .


Xứ lạ nhớ nhà

Ngày đông đôi mắt ngóng trông
Nhìn về xa đó trống không buồn buồn
Vô tình mắt nhỏ lệ tuôn
Lạnh lòng trong đó ngóng trông về nhà
Bao mùa đông lạnh đã qua
Bao xuân lộc thắm xa nhà mẹ ơi !
Bao mùa thu đổ lá rơi
Bao nhiêu nước mắt xa xôi lưng tròng
Bao mùa hè đó nắng hong
Mà đôi mắt ướt... má hồng vẫn phai
Bao mùa lui đi trở lại
Nhớ quê nhà nơi xứ lạ mẹ ơi !!!

* Rất nhớ quê nhà

Bốn mùa đi qua

Bốn nhung, bốn nhớ, bốn chờ
Mùa thương, mùa đợi, mà mơ quả đầy
Đã yêu ta nguyện đắp xây
Qua luôn một phút tần ngần ấp e

Bốn mùa xanh thắm hàng me
Mùa yêu ta để đêm về hẹn nhau
Đã gửi lời hứa về sau
Qua tôi anh nỡ đi mau ... cùng người.


Chiều buồn trên phố vắng

Chiều nay bước chân bỗng lạc lối
Trên con đường em đã buớc cùng anh
Phố vắng quá chợt tim thấy lạnh
Vắng anh rồi trên lối cũ còn em !
Nỗi đau nào sao vẫn chẳng thể quen (?)
Buồn thì cứ theo trong từng nỗi nhớ
Chiều đang tuôn những khoảng khắc bỡ ngỡ
Mưa trong lòng tự tội đã tuôn rơi (...)




Đông về tuổi ba mươi

Đông lạnh nhiều thêm tuyết trắng rơi
Mắt em khóc đỏ nỗi nhớ người
Đông về đầy phố người hãy lại
Mang chút nắng về tuổi ba muơi
Mùa đông tuyết trắng phủ kín trời
Lạnh lòng nhớ lắm chẳng hề vơi
Nhìn đông hoa xuân bao giờ nở
Cho phố đông tràn nắng ấm rơi.

Bình lặng trong mùa hạnh phúc





Bên phố nhỏ mùa đông
Nắng về trải mênh mông
Vương trên đôi má hồng
Những điều thật mới mẻ .

Cả bước đi tuổi trẻ
Bao giọt lệ đầy vơi
Giờ bình lặng trong tôi
Hai tiếng ru thật khẽ .

Cả mùa đi lặng lẽ
Qua cả tuổi cặp kê
Những ngày dài lê thê
Giờ xuân thắm đã về .

Những nỗi nhớ ê chề
Trong giá đông trên phố
Giờ tim tôi còn ở
Một hạnh phúc đầy vơi.
31.02.2009
 

Tình ái

Em yêu hơi nóng hổi
Nồng nàn lúc ái ân
Em còn mãi lâng lâng
Khi môi anh vụng dại ...

Mình bên nhau yêu mãi
Cho ngày dài gần nhau
Đã bao giờ anh quên
Khi hai ta tình ái .

Em muốn là mãi mãi
Những lúc mình bên nhau
Cho tới muôn kiếp sau
Sẽ chẳng thể phai mầu.



XIN LỖI TÌNH YÊU

Anh hãy bỏ cho em
Một lần này phạm lỗi
Em biết mình có tội
Cúi chịu xin thứ tha
Xin anh hãy bỏ qua
Chỉ một lần sau cuối
Mong anh đừng từ chối
Vì em sợ mất anh

Chiều nay

Chiều nay trong phố buồn
Chỉ còn lại mình em
Lưu hình bóng không tên
của một người vừa gặp.[/

Gửi lời ...


Ta đã qua xuân ... tuổi xế tà
Hằng đã xế muộn cuối tháng qua
Mang chi hờn giận trong sương gió
Tri _ âm vẫn ở tận đời ... xa !!!!

Như Hằng
7/4/09




Em muốn khóc

Nhớ anh em muốn khóc
Cho ngày dài em mong
Biết anh có thật lòng
Cho tình cảm em gửi?

Xa nhau chắc anh vui
Trong đêm lạnh khóc vùi
Mong sao em được gửi
Một chút hồn đã quen !!!

Có lẽ đã lỡ hẹn
Của đoạn tình đã đi]
 
 


21/04/2009

Khoảng lặng đã qua

o0o
Khoảng đời em bước đi đâu
Lặng qua năm tháng bể dâu trong đời
Đã đi lệ nhỏ rơi rơi
Qua đi những bước trong đời hết xuân
Khoảng trong lòng trống tần ngần
Lặng trong hơi thở những lần bước đi
Đã qua giây phút nhoè mi
Qua bao thác lũ khi đi trong đời.


chữ yêu


Nếu ai khổ vì yêu
Chắc rồi cũng sẽ hiểu
Sẽ mãi chỉ là thiếu
Vì lòng yêu rất nhiều.

o0o

Nếu ai khổ vì yêu
Chắc đã đau rất nhiều
Tình yêu toàn vị đắng
Có chút gì điêu điêu.

o0o

Nếu ai chưa được yêu
Chắc mong muốn rất nhiều
Khao khát một ngày sẽ
Cho tâm hồn biết yêu !!!

Cơn mưa bất chợt

Mưa về bất chợt trong tôi
Hòa trong gió thổi đợi chờ trong mưa
Trời buồn bỗng chốc đổ mưa
Trong tôi bỗng chốc lòng trưa khóc đầy.
 


Lòng mưa ... sầu buồn

Mưa chiều chút đổ vào lòng
Cho ta chợt nhớ còn mong một mùa
Cái gì đâu đó còn thừa
Hóa ra hồn thấy lòng mưa .. sầu buồn!

Bước trên lối cũ

Lối xưa tình đã phai
Giờ không còn một ai
Để cùng em đi mãi
Bước trong lới cũ dài.

Anh ơi! Nào có phải
Mình xa nhau mất rồi
Giờ có nhớ hay thôi
Cũng làm lòng gợn sóng.

Hồn viễn xứ lạnh cóng
Bước trên lối cũ xưa
Trời chợt đổ cơn mưa
Thế là em trống vắng.
 
 

Bao giờ ?

Bao giờ kết nụ tầm xuân
Em về bên đó thế là của nhau
Dù xa hợp ý tâm đầu
Muôn kiếp vẫn đợi nữa là ngàn năm.

]Sáu xuân xa nhà


Sáu xuân ta vắng xa nhà
Bao mùa ta vẫn mãi là tha hương
Nỗi nhớ còn vọng đêm trường
Tha hương viễn xứ / tình thương chốn nào?


Tuổi ba mươi

Tuổi ba muơi ta mới biết yêu
Biết nhung / biết nhớ / biết yêu chiều
Tình yêu mới chớm như hoa nở
Thả hồn thơ mộng theo cánh diều.

]Một chút tình mơ hoa

Em vớt chút tình yêu
Nơi mục nát hoang tàn
Tình em có chứa chan
Giờ này ai sẽ nhận !

Tình yêu giờ thành hận
Bởi một kẻ bạc tình
Bao ngày tháng hy sinh
Giờ không còn duyên nợ .

Bước trong tình còn ở
Một chút nhờ xót xa
Giờ thì thành đã qua
Một chút tình mơ hoa...
28.04.09


lay
Lời cám ơn

Cám ơn du khách viếng thăm
Nhà ta chỉ có một căn tâm tình
Thơ ai viết đó dập dình
Thơ ai bày tỏ cả tình mến yêu
Trong thơ có chút yêu chiều
Yêu nhau tình gửi thật nhiều trong thơ
Trang thơ cho phút mộng mơ
Trong thơ có cả hẹn chờ gặp nhau
Thơ qua ... thơ lại rất lâu
Biết ai sẽ gửi một tâm thật lòng
Trong thơ có chút gì mong
Có lẫn chút nhớ ... chút xa cuộc tình
Trong thơ đón ánh bình minh
Cám ơn nhiều lắm người tình qua thơ
Vần thơ chỉ thoáng vẩn vơ
Nhưng cho nhau những phút chờ hẹn nhau
Thơ đây ta hẹn cho mau
Viếng thăm Hằng đó lần sau mời vào
Bài thơ thay vạn lời chào
Thay lời cảm tạ ... người vào trang thơ !


Lạc chốn rừng hoa

Một chiều bước lạc chốn rừng hoa
Trăm bông đua sắc nắng lòa xòa
Vài ba sắc hoa đua cành lá
Trải dài tiếng gọi réo lòng ta.
06.05.09



Giờ thầm Bằng lăng tím nhớ


Bằng lăng ngoài phố đã rộ rồi
Lòng em vẫn mãi nhớ mồ côi
Bước chân nào đi còn vô tội
Cho đời mải miết một ý thơ.

Băng lăng nhớ lắm của một thời
Tan trường áo trắng bay cửa lớp
Dưới cổng trường hoa bằng lăng ngợp
Tím... tím tình yêu ... lẫn giấc mơ. lặng tràn mi


Em sang ngang

Hôm qua ta chót uống say
Mừng em xuất giá trong ngày vu quy
Làm trai đâu lệ nhoè mi
Đành lòng từ biệt chia ly lòng sầu
Hôm qua em bước qua cầu
Để lại một trái tim sầu trong tôi
Giờ hình bóng nhỏ xa rồi
Còn đâu hồn ở trong tôi lúc này (... )



Đêm mơ thấy anh

Đêm qua mơ thấy anh
Âu yếm vui bên ai
Em thức tỉnh sớm mai
Thấy tê tái cõi lòng.

Đó chỉ là giấc mộng
Mà lòng không bình yên
Có thể nào hiện lên
Những gì trong hiện tại.

Trong giấc mơ buồn mãi
Nước mắt lệ hoen mi
Đêm mơ vậy làm chi
Để cả ngày lo lắng ...

Như Hằng
14/05/2009

Vài giọt lệ kiêu kỳ.

Giọt sầu giông bãi.

Chiều nay trước phố đông
Lòng ta buồn biết mấy
Thân khơi không chỗ dấu
Chẳng biết mình đi đâu.

Ánh mắt vương giọt sầu
Giữa phố của cuối đông
Có ai đó mà trông
Nên sầu đầy vương tới.

Tâm trí hoài trới với
Giữa hiện tại tương lai
Bông run nhẹ bờ vai
Nên giọt sầu giông bão.



Lưu nhớ quê nhà có mẹ

o0o

Nơi tha hương vô cùng nhớ mẹ
Hòa trong gió thổi nắng sắp hè
Vương chi nỗi nhớ từ thơ ấu
Cho con cảm giác thật thân quen

o0o

Tâm tư cứ in hình bóng mẹ
Gió viễn xứ lạnh thổi se se !
Lòng con chưa bao giờ nguôi nhớ
Cồn cào trong dạ nỗi thân quen.

o0o

Ước sao đang có mẹ ở bên
Rúc vào nách mẹ để mà quên
Năm tháng tha hương bao khổ cực
Lệ con chảy tuôn dưới bước mềm.

o0o

Đến bao giờ con có thể về
Vui cười bên mẹ để hả hê
Tuổi già sẽ có ngày mẹ xế
Nơi xa lo lắng chẳng thể yên.

o0o

Nỗi nhớ mẹ sao cứ triền miên
Trong lòng dạo rực đang dâng lên
Mong ngày con sẽ về bên mẹ
Để cho nỗi nhớ sẽ nguôi quên !!!

Như Hằng
07/05/2009






Khoảng lặng trong tim

Khoảng lặng trong tim em đi tìm
Một bóng hình anh một nửa em
Tìm mãi mà không có chút gì quen
Có lẽ đã lỡ hẹn chiều thu ấy
Lỡ đường rồi em buồn biết mấy
Không có anh trong khoảng lặng chỉ mây
Đan vào trong một trái tim đầy
Nỗi khao khát còn nguyên hình khoảng.
 


Cơn lốc tình yêu

Tình yêu như cơn lốc
Đến rất là vội vàng
Chút lo sợ hoang mang
Rồi ra đi không tiễn....

Tình yêu nào vừa hiện
Đã ẩn dấu mất rồi
Làm lệ nhỏ rơi rơi
Toàn là lời giả dối !...

Tình yêu như nước sối
Quên bao nỗi ê chề
Một ngày bị bỏ bê
Thành nỗi đau ... đau mãi....

Nều một ngày làm lại
Chưa chắc đã quên đi
Tình yêu là nghĩa chi?
Sao cả đời tìm kiếm....

Tình yêu mà dấu diếm
Sẽ chẳng thể nào đâu
Biết bao giờ có hậu
Nên tình có nghĩa chi !...

Tình yêu chẳng nghĩa gì
Khi ta không cần đến
Tình yêu nhớ và quên
Nên không gì tồn tại...

Cuộc đời này còn mãi
Hai chữ gọi tình yêu
Lúc chưa yêu rất kiêu
Yêu rồi toan vị đắng...

Tình yêu cũng sâu lắng
Có muôn mầu ... muôn mặt
Chẳng thể nào lắp đặt
Nên còn thiếu rất nhiều ! ...
Cung điệu của nhớ


Trên đời này nỗi nhớ không tên
Yêu nhiều nên càng quên / càng nhớ
Có ai yêu mà không vương nợ
Cả cuộc đời càng nhớ / không quên.

Phong Linh
15/05/09


Kỷ niệm lạc mất

Kỷ niệm này thất lạc
Của một thời xa xôi
Vẫn còn hằn trong tôi
Một chút gì thương nhớ !

Kỷ niệm không còn ở
Trong khoang lặng nào xa
Tất cả đã thoáng qua
Kỷ niệm giờ xa vắng.

Trong nỗi lòng bình lặng
Còn bóng dáng ai lưu
Kỷ niệm còn hắt hiu
Hóa ra đã lạc mất.





Lời yêu

o0o
Mọi lời yêu đều vội
Nên giờ tim mới đau
Mọi lời yêu đều vội
Nên vương sầu ngày sau.

o0o

Lời yêu đó đi đâu
Để tình đầu tan vỡ
Lời yêu đó ở đâu
Sao lòng vẫn hoài mơ...


Nỗi buồn say


o0o
Trời chiều đã gần tắt
Còn vài tia nắng mỏng
Bỗng dưng em muốn khóc
Cho ngày dài em đi !

Khóc rồi lệ hoen mi
Cho lòng vơi trống vắng
An ủi lòng trong trắng
Của những lối trông gai.

Chiều nay buồn đã trải
Khắp phố dưới bóng em
Những nỗi buồn đã quen
Vì đã nhiều lỡ bước...

Nếu mà em biết trước
Mong thời gian trở lại
Để cuộc đời đi mãi
Không giống như hôm nay !

Em hệt như người say
Giữa trời chiều tắt nắng
Cho hồn đi thanh ... vắng
Của nỗi buồn đang say !!!

Người phụ


o0o
Mới yêu người đã phụ ta
Thấy đau, đau lắm hóa ra tim mình
Đáy tim chót chứa bóng hình
Xin người hãy lấy _ dứt tình đi luôn
Tình trao như bán, như buôn
Thận mua _ vừa bán _ không tuôn nợ gì !
Nên tình giờ mới chia "ly"
Làm ta giật thót người đi đau lòng
Tình cảm vốn dĩ lòng vòng
Lạc đường, lạc lối, như dòng mê cung
Nghĩ _ đầu như muốn vỡ tung
Cho thành tro bụi _ hư không!... Không mầu.
Giờ thì tình hết còn đâu
Kẻ đi phụ bạc _ để sầu tái tê.


 

Xào xạc mùa hè lá đỏ rơi
Lòng người xa xứ có chơi vơi?
Hoa kia còn hé hay phong nụ?
Mai mốt có về ta ghé chơi...
NYS




Gửi bạn ghé thăm


Sao ngươi ghé đến buông lời
Ghẹo hoa _ nhặt lá sao rơi _ nơi này
Hỏi người đang tỉnh hay say
Mà buông lời giữa ban ngày ghẹo hoa
Ta về người có ghé qua (!!!)
Chưa quen mà đã nói ba bốn lời
Xin người ghé đến đây chơi
Hãy từ tốn kẻo _ lá rơi.... vỡ đầu (!...

Chiều thu vương lối

Mùa thu ơi đã rủ
Cho lòng thương tái tê
Lối nhỏ mùa thu về
Làm ta lạc cơn mê

Còn mãi thoáng ê chề
Cho hồn ai lạc lối
Tình đời nào có tội
Nên nỗi đau nào vơi.

Người đã đi một nơi
Không còn ai gần gũi
Tình dù chất như núi
Theo năm tháng nhạt phai.

Có lẽ ta đã sai
Trong tình đời muôn lối
Chiều thu vương xa xôi
Cho hai nửa tách đôi !!




!


Có một chiếc thuyền nhỏ
Lênh đênh giữ biển khơi
Sóng làm thuyền chới với
Không biết đâu là bờ.






Chút nắng CaLi


o0o
Anh gửi cho em chút nắng CaLi
Để Matxcơva xua tan cái lạnh
Cho sầu đi bớt đoạn đường hiu quạnh
Vì có anh và chút nắng CaLi ...
Em sẽ thấy ấm...
dướng những bước chân đi
Thấy vui thoảng thì thầm hạnh phúc
Xứ lạnh con đường dài ấm rực
Vì chút nắng CaLi ... có anh nở... nụ cười.


Chỉ có

Mùa đông lạnh đã về
Em như lạc cơn mê
Trong nỗi nhớ ê chề
Có hình anh ngự trị.

Mùa đông cũ đã đi
Trở về trong hiện tại
Sao thời gian cứ mãi
Theo vòng quay đã đi.

Nhìn đông, lệ hoen mi
Trên con đường em bước
Nhìn trông về phía trước
Còn gì trên lối đi?

Những đam mê cuồng si
Năm tháng dần phai mờ
Tinh thần em bơ phờ
Chỉ có mùa đông còn...

09/07/09





Đến _ Đi


o0o
Anh chợt đến _ chợt đi
Như bông hoa thoáng nở
Sầu mi vỗ đôi bờ
Cho lòng tan giấc mơ.

Như Hằng

Dòng đời luôn trắc trở...
Tình em tuôn dạt dào...
Cho anh suối ngọt ngào...!
Đáng yêu và đáng yêu.
-SD-

Dù đáng yêu bao nhiêu
Anh cũng chưa có hiểu
Tình đời gian dối nhiều
Xin anh chớ lầm yêu.
Như Hằng

Anh nào dám yêu em
Chỉ là em đáng yêu...!
Vương nhiều những đăm chiêu
Ôm lòng những hoài mong!!!
-SD-

Em vẫn ...

Em vẫn lạc trong mộng
Ôm hoài một giấc mơ
Em cô bé ngu ngơ
Đang đi tìm một nửa...
Như Hằng


Tình mình nồng một thủa
Mãi mãi xích gần nhau
Em ơi tình đổi trao
Dạt dào như bể cả.
-SD-

Tình đi

Nhưng tình em nay đã...
Vuột mất tình yêu thương...
Dong ruổi cả đoạn trường
Chưa có ai chung bước...
Như Hằng

Anh xin chấp mộng ước
Cùng em vượt suối ngàn
Đan tay muôn dặm đàng
Khó khăn cùng san sẻ...!

Em sợ ...

Lời đó chỉ có lẽ
Thoáng chốc, rồi vụt bay...
Bên đó anh có hay
Em sợ tình gian dối !...
Như Hằng
-sd-

Em xa....


Em xa để lại đời
Chút nợ, chút dau thương
Một chút tình còn vương
Trong những ngày viễn xứ

Em đi xa! Xa khuất !
Vẫn nhớ lắm... ngày qua!
Nằm lại nơi xứ lạ
Hồn trống vắng... không nhà !

Em xa, trong hạnh phúc
Bởi tình người yêu thương
Bóng xa hẳn đời thường
Em ngủ vùi trọn kiếp.

Như Hằng
07/08/09


Chín năm đã qua


Gửi N ngày cũ
Đã qua chín năm dài
Em vẫn còn nhẫn nại
Nhớ về một dĩ vãng
Không hòa trong tương lai.

Tình anh em giữ mãi
Dù đã quá xa rồi
Hằn sâu trong tiềm thức
Bao giọt lệ còn rơi !...

Em vẫn bước bên đời
Không có anh... tiếng nói
Bao lời thương vẫy gọi
Không thể thốt nên lời.

Chín năm qua vẫn đợi
Một người ngủ giấc say
Sẽ trở mình ... thức dậy
Bên em trong một ngày.

Hôm nay em bỗng say
Trong chín năm đã bước
Trong em như nắm được
Bao lời xưa hẹn ước.

Đã qua chín năm dài
Em không yêu một ai
Vẫn còn sự chung thủy
Gửi anh tới một mai.

Trước một chấp tay vái
Khấn anh giấc ngủ dài
Bình yên anh an giấc
Em viếng anh ngày mai...

Đã qua chín năm dài
Em vẫn còn nhớ mãi
Tình yêu em vững trãi
Giữ trọn lòng không phai .

Dù chín năm đã qua
Tình yêu rất thật thà
Vắng anh rơi bao lệ..
Bởi anh xa! Thật xa!

Trong chín năm đã qua
Vậy mà tới ngày mai
Em hết còn nhẫn nại
Tình bây giờ đành phai.


Xin lỗi anh...lạc kiếp !!!!

Khuất bóng

Vắng em phố chẳng lặng yên
Khắp nơi, khắp chốn, bốn miền đông vui
Vậy mà vắng bóng em rồi
Quặn nắng đau xót / tiếng cười chốn 'đâu'?
Giờ đây trong phố muôn mầu
Em đi xa khuất còn 'đâu' bên đời
Bao bước dong duổi... hết cười
Vì em khuất bóng đi rồi còn 'đâu'
 

Mầu xanh lá

Gió nhẹ đong đưa với lá cành
Dưới bao sắc rực của nắng hanh
Rung rinh lá non trong khoảng đợi
Cả một khoảng không nhuộm mầu xanh.




Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
Ru âm chuông gió giữa trưa lành
Ký ức tràn lan lòng nữ khách
Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
Đăng nhập để trả lời
0
BẢN THẢO ĐÃ ĐƯỢC SỬA BỞI NGUYỄN HỮ THỊNH
\\
 
 
BIỂN CHIỀU NAY VẮNG ANH
 
Biển chiều nay vắng anh
Lòng em buồn biết mấy
Giờ này em giống hệt
Một cô bé lơ ngơ...

Biển chiều nay vẫn chờ
Ngày yêu xưa quay lại
Nhưng vẫn đi lạc mãi
Ấm mềm đôi bước chân.

Giữa biển... nay tần ngần
Khi nghĩ về ngày cũ
Bao giờ cho thấy đủ
Ngàn nỗi nhớ tan nhanh.

Biển chiều nay vắng anh
Hàng thông như chết lịm
Em trong hoàng hôn tím
Thả tâm hồn như mây.

Biển anh... em còn đây
Nhưng tình không ở nữa
Thiếu bờ môi rực lửa
Khi vắng bóng anh rồi.

Biển chiều sóng đơn côi
Gợi lên từng cung nhớ
Anh ơi sao mình nỡ
Hai nửa chẳng ghép đôi.

Giờ em nghẹn không lời
Khi đường về xứ lạ
Bao ân tình xa quá
Biển: em vẫn còn đây.
30/08/09


LỆ ĐƠN CÔI
 
Thấy trong đôi mắt em
Có nỗi buồn để ngỏ
Sầu vương hay tại gió
Làm mi mắt cay cay.

Em giống như người say
Giữa phố đêm hồn... trống
Cả biển người mênh mông
Không có anh trong đó!

Chỉ có nhẹ cơn gió
Thổi miên man tóc quen
Đường xưa thoáng lỗi hẹn
Làm sầu lên chơi vơ.

Giọt lệ buồn đơn côi
Trong khoé mắt... vương sầu
Giữa phố đêm muôn mầu.
Em thành người lạc lõng

Không biết đi về đâu
18/04/2008


NỤ HÔN XƯA CŨ
 Ngày đó…
Anh đã trao nụ hôn
Bỡ ngỡ thuở ban đầu
Giờ nụ hôn ấy đâu
Chỉ mình em còn nhớ.

Nụ hôn xưa... giờ ở
Tận tiềm thức gần, xa!
Hơi thở ấm thoáng qua
Giờ tan như bọt sóng.

Em vẫn hoài đợi mong
Mọi ngày quay trở lại
Sao đời em còn mãi
Dấu tình dưới bước đi.

Nụ hôn xưa nghĩ gì...
Khi hai ta hai nửa?!
Anh quên rồi!... lần nữa
Em nhớ nụ hôn xưa.
01/08/09
EM...
 
Em vẫn bước bên đời
Gần anh nhưng không nói
Tiếng yêu em xin gọi
Thành những vần thơ ca.

Thời xa xưa đã qua
Chỉ còn là thương nhớ
Những gì ta đợi chờ
Cũng chỉ là phút giây.

Em ước là vầng mây
Khi nào anh cũng thấy
Nhưng em là cỏ sậy
Một mình đứng ngóng trông.

Vầng mây hồng em ước
Không còn khi trời đêm
Anh đi theo ấm êm
Em đứng giữ trời quen.
 
Hạnh phúc nào còn nhớ 
07/07/2007

 
NHỚ LỜI GIAN DỐI
Gửi T: 
Đêm nay em đặt tay
Lên bức tường anh ạ!
Nhớ về một lời hứa
Tựa như gió thoảng qua.

Đêm nay em đã khóc
Cả lòng trống: lạnh đầy
Vì sao lời gian dối
Phủ mờ như đám mây.

Em vẫn còn nơi đây
Trong khoảng lặng chốn này
Đêm đông về chợt nhớ
Tình anh làm mắt cay.

Bàn tay trong đêm nay
Run run vì cái lạnh
Lòng mơ hồ; mỏng mảnh
Thế là em mất anh.

Bàn tay trong đêm nay
Hết tình anh vơi đầy
Làm cho em đau đớn
Không men rượu mà say.

Ôi! Bàn tay!... Bàn tay!...
12/11/2009
NGÀY ĐANG VÀO TỐI
 
Một ngày bước qua phố
Hoàng hôn tím nhạt phai
Rong ruổi sợi nắng dài
Để cuối ngày bối rối.

Một chiều tà vô tội
Của tâm hồn cô đơn
Thèm khát phút dỗi hờn
Trong những ngày xứ lạ.

Một chiều cũng sắp qua
Chợt đôi mi nhạt nhòa
Rơi tan trong vội vã
Hoang vu giữa bóng tà.

Phố triệu người vào ra
Ngược xuôi theo dòng chảy
Có mình ta ngồi đây
Quên ngày đang vào tối.

Trong dòng người sôi nổi
Có ta đang dỗi hờn
Với bao nỗi cô đơn
Vương theo ngày sắp hết....
NHỚ VÀ XA

Sao em đang nghĩ gì
Ngồi lặng trong đêm tối
Mà nước mắt em rơi
Mặc cho làn gió thổi
Có làm lạnh lòng em
Mặc cho người khách quen
Có lạc đường hôm ấy
Mặc cho mùa đông đầy
Có ai đã đi về...
Em không thể... không thể!...
Buồn vương tại vì ai
Sao mà ta cố quên
Nhưng rồi sao vẫn nhớ
Người đi lâu lắm rồi
Nên ta buồn ta dỗi
Nỗi nhớ thật chơi vơi
Nỗi buồn cô đọng lại
Lời xưa ai vẫn đây
Hơi ấm còn quanh đầy
Mà người xa quá đỗi.
17/06/2008

NGƯỜI KHÁCH CŨ
 
Anh đang hỏi về ai
Về em hay về chị
Anh cần nhắn nhủ gì
Xin anh cứ nói đi.

Sao anh cứ lầm lũi
Đi lại sớm, chiều hôm
Nỗi đau như đang đếm
Giữa ngày dài nhớ mong.

Anh đã từng yêu chị
Một chuyện tình như mơ
Giờ hết hẹn thôi chờ
Bởi chị rời nhân thế!

Chiều nay em về chễ
Thấy bóng anh ngập ngừng
Hình anh... như chết đứng
Anh còn đang đợi... ai?

Anh hỏi em hay chị?
Bước quay lặng lẽ đi
Giọng anh nhỏ lí nhí
Anh quên nên lạc đường.
31/08/2009
* Sau khi chị Jenny mất...


XIN YÊU TRỌN KIẾP
 
Anh đã nói yêu em
Bao nhiêu lần rồi ạ!
Sao mà tình hai đứa
Vẫn khoảng cách còn xa.

Mỗi lần điện về nhà
Em vui mừng khôn siết
Xua đi cả ngày dài
Bao nhiêu là mỏi mệt.

Sao hai ta giống hệt
Hai tâm hồn - không yêu
Em ước mơ rất nhiều
Sao anh không chịu hiểu.

Anh đã nói lời yêu
Xin trọn đời - trọn kiếp
Em đợi ngày hạnh phúc
Chung tên trên thiệp hồng.

EM NHỚ ANH
Gửi T:
 
Đêm nay em nhớ anh
Đặt bàn tay đơn lạnh
Trên bức tường khô quạnh
Lòng nhung nhớ về anh.

Đêm nay, nhớ vô bờ
Tương tư không bến đỗ
Ý nghĩ nào nức nở
Tràn ngập cả giấc mơ.

Đêm nay, thân em ở
Nơi xứ lạnh mong chờ
Hồn dường như bay mất
Về tận một bến mơ.

Đêm nay, em nhớ anh
Biết bao nhiêu cho vừa
Biết bao nhiêu cho đủ
Từ bao lời đã hứa...

Đêm nay, em ngồi đây
Nghĩ về tình hai đứa
Giờ còn nơi xứ lạ
Nên tình mình hóa xưa.
11/08.2009


TÔI ĐANG CÔ ĐƠN
 
Tôi đang rất cô đơn
Mãi đi tìm một nửa
Đi hoài rồi đi mãi
Vẫn mang theo chữ chưa.

Tôi vẫn tìm một nửa
Còn rớt lại bên đời
Lạc đi đâu hỡi bạn
Đã kiếm tìm khắp nơi...?

Nửa hồn đang đơn côi
Trong dòng đời rất vội
Bạn là ai trong số
Ngả người bước muôn nơi?

Tôi vẫn rất cô đơn
Một bóng hình lạc lõng
Hồn hòa cùng với bóng
Đứng giữa lạnh trời đông.

Trong cuộc sống mênh mông
Lòng trống không lồng lộng
Bờ mi nhàu rơi rớt
Giọt ngắn dài đợi mong.
26/12/09


SINH NHẬT BUỒN
 
Hôm nay sinh nhật ta
Bước sang hai chín tuổi
Sao lòng ta buồn thế
Với tâm trạng chơi vơi.

Hai chín năm trong đời
Nhiều buồn vui - cay đắng
Trong ngã rẽ cuộc đời
Giờ lòng ta chĩu nặng...

Hai tám xuân đã qua
Đôi mắt ướt lệ nhòa
Bao tình đi - tình đến
Đời con gái như hoa.

Mừng sinh nhật hai chín
Ta ở nơi xứ lạ
Một mình ôm tiếc nuối
Bao tháng năm đã qua.

Sinh nhật ta không quà
Không người thân bạn hữu
Chỉ nhạc sầu cô lẻ
Nỗi buồn mãi bám lưu.

Sinh nhật ơi ta buồn
Lần nữa thêm một tuổi
Thương tấm thân đơn chiếc
Bước đời gần ba mươi.

Sinh nhật! Sinh nhật ơi!

15/11/2009
Đêm Mátxcơva sinh nhật buồn!


 CHIỀU VIẾNG CHỊ
Thăm viếng Jennn
 
Chiều nay bóng xế tà
Em mang một bó hoa
Thắp hương bằng nỗi nhớ
Chân thành hương bay xa…
 
Chiều về vương theo gió
Hơi lạnh của một ngày
Chị đi em đau - khóc
Bao ngày mắt còn cay...
 
Chị đi bỏ nơi này
Cha mẹ và em đây
Cùng người yêu đang đợi
Một ngày mai xum vầy (!...)
 
Thắp hương bằng hoa đấy
Để chị ngủ giấc say
Quên đi bao mộng ước
Để gom nhặt từng ngày...
 
Trong bóng chiều hôm nay
Nơi phương trời xứ lạ
Lòng lệ tràn tê tái
Chị khuất xa!... thật xa...
 * Em chiều về viễn xứ viếng chị
22/-8/2009
 
GỬI NGƯỜI ĐÃ HỨA YÊU EM
Gửi T:
Thu vừa đến bên em
Anh cũng vừa đi khuất
Con đường tình tất bật
Giờ thiếu vắng bóng anh.
 
Tình mình vốn mong manh
Em lạc hoài xứ lạ
Mình yêu bao ngày qua
Giờ tình thành gian dối!...
 
Em khóc cả buổi tối
Cho chuyện tình đôi ta
Chỉ vì em ở xa...
Nên hai mình ngăn cách.
 
Anh ơi! Thu về lạnh
Thiếu hơi ấm ái ân
Em ăn năn hối hận
Xin anh hãy quay về.
 
Em sẽ về thăm quê
Vào ngày lễ tình nhân
Hai đứa mình quấn riết
Niềm hạnh phúc ái ân.
24/09/2009
 
 
CƠN MƯA XỨ LẠ
 
Sao mà mưa mãi thế
Lòng em chợt nhớ quê
Bao giờ mới trở về
Ôi lòng buồn vì nhớ.
 
Sao mà em thấy sợ
Trời mưa nơi đất người
Lũ đười ươi ngóng đợi
Giữa trời xa tha hương.
 
Chợt nhỏ một giọt sương
Trên mắt buồn rớt lại
Gần nửa đời vẫn mãi
Lạc hoài nơi xứ xa!...
 
Ngày tháng nào đi qua
Gửi lại kỷ niệm lòng
Cơn mưa chiều tuôn dòng
Thấm đôi má hao gầy.
 
Trời mưa giăng bóng mây
Thấm vào từng khoảng trống
Không thể nào mơ mộng
Lòng hóa thành hư không.
_____07/10/2009_______
 
 
NGÃ BỆNH TƯƠNG TƯ
 
Hôm nay ngồi đợi chú
Sáng rồi mà chưa dậy
Cháu online để đấy
Chẳng có chú chuyện trò.
 
Chú ơi! Cháu đắn đo
Chuyện tình duyên đôi lứa
Bao năm rồi lần nữa
Bỗng cháu thấy ngất say.
 
Chỉ quen chú vài ngày
Mà lòng không bình lặng
Tự dưng cháu xa vắng...
Nên ngã bệnh tương tư.
________31/07/2009___
Gửi chú nhạc sĩ HSN
 
 
GỬI ANH NỖI NHỚ
 
Em luôn nhớ về anh
Để quên đi cái lạnh
Tình em như biển hát
Thét gào... hòa trong xanh.
 
Em luôn nghĩ về anh
Trong hơi thở yên lành
Gửi đời này mãi mãi
Nguyện không xa rời anh.
 
Em đang rất nhớ anh
Một nỗi nhớ vô hình
Luôn trong tim hạnh phúc
Ngập tràn ánh; bình minh.
 ____26/06/09______
 
 
CÁM ƠN ANH ĐÃ XA
 
Cám ơn anh đã đến
Cho dù trong phút giây
Bao hương tình để rớt
Làm đau trái tim này.
 
Gom nhớ thương còn đây
Mà người xa xa mãi
Giờ này em mới biết
Mình chẳng có tương lai.
 
Lệ em rơi hai hàng
Chảy vào tim òa vỡ
Tiếng lòng nào còn gọi
Tình anh giữa giấc mơ...?
 
Cám ơn! Cám ơn anh!
Đã yêu những ngày qua
Giờ thì tình hai đứa
Thành hai mảnh rất xa.
_____15/12/2009____
 
 
NHỮNG NGÀY LẠNH KHÔNG ANH
 
Ngoài trời tuyết nhẹ rơi
Lòng em dối tơi bời
Trong lòng hoài vẫn đợi
Một người đã... ra đi!
 
Tuyết lạnh vương bờ mi
Còn hồn em rầu rĩ
Đường đời em năn nỉ
Thôi đừng nhớ thương chi.
 
Ngoài trời tuyết rơi rơi
Lặng im trong khoảng đợi
Trái tim nào có lỗi
Mà đã đớn đau rồi!...
 
Bao giờ tuyết ngừng rơi
Cho ngã rẽ cuộc đời
Lệ không sầu; nỗi nhớ
Những ngày lạnh không anh.
Gửi N ngày cũ:
____17/08/2009____
 
 
THUYỀN ĐỜI LẠC BẾN
 
Em chưa có tình đầu
Cũng chưa có tình cuối
Sao lòng tràn tiếc nuối
Những ngày đã qua đi!
 
Danh vọng để làm chi
Tiền bạc có nghĩa gì
Khi mà trong năm tháng
Cô đơn gắn buớc đi...
 
Mùa đông em lạnh giá
Mùa hè ngập đơn côi
Mùa thu buồn xa xôi
Mùa xuân không đón tết.
 
Bước chân dù đã mệt
Lối đi còn kiếm tìm
Chút ấm áp trái tim
Đang ngóng trong đêm lạnh...
 
Tìm... nửa đời nhặt nhặn
Chút hạnh phúc dư thừa
Tuổi xanh đâu còn nữa
Em gục ngã vương sầu....
 
Nửa còn lại nơi đâu?
Trong cuộc sống muôn mầu
Biết chốn nào bến đậu
Thuyền tình vẫn lênh đênh.
 
 
THÂN EM....
 
Thân em như chiếc bóng
Đứng bên đời chơi vơi,
Em chiếc thuyền bé bỏng
Sóng xô dạt muôn nơi!
 
Em lang thang trong gió
Một mình lối không ai
Tìm đâu hơi gió ấm
Để bớt lạnh đông dài.
 
Em như mưa sối xả
Rớt xuống dòng đời xanh
Phiêu du trong trời bể
Thân nhỏ bé mong manh.
 
Em như hoa xuân nở
Một ngày héo úa tàn
Bốn mùa luôn trăn trở
Bao mong ước vỡ tan.
 
Em như bờ cát dài
Nhiều bàn chân trên đó
Khi bóng đêm phủ nhọ
Chỉ còn con sóng xô.
 
Thân em còn rong ruổi
Lạnh tràn đầy đôi vai
Năm tháng tha hương mãi
Bóng với em thành hai.
_________11/03/2010__
 
 
  LỜI HỨA DỐI GIAN
Gửi T người tôi yêu:
 
Em nhớ lắm lời hứa
Giờ trở thành dối gian
Lặng vỡ vụn tâm can
Trong nhiều đêm em khóc.
 
Em vẫn còn dở đọc
Trang thơ viết cùng nhau
Thu về lá đổi màu
Lời hứa tan rơi rớt.
 
Gió thu về từng đợt
Thấm lạnh kiếp tha hương
Hai đứa mình hết thương
Lời anh thành gian dối...!
 
Hai mình ai phản bội?
Cho lời hứa chia phôi
Bao ước hẹn chung đôi
Sao giờ tan bọt sóng?
 
Đêm gió thu lồng lộng
Như se trời sang đông
Lòng em thành khoảng trống
Mênh mông... thật mênh mông.
 
_____25/09/2009________
 
 
 
MUỐN LÀM
 
Muốn làm gió vô tình
Chợt đi rồi chợt đến
Cho những mối tình si
Ôm trong đời mộng ảo.
 
Muốn làm một cơn bão
Buông thả xuống thế gian
Cho mọi vật vỡ tan
Tuôn theo dòng đời chảy.
 
Muốn làm mùa đông đầy
Lung linh toàn tuyết trắng
Cho cuộc đời bình lặng
Cùng dấu bước chân đi.
 
Muốn làm lệ trên mi
Chảy theo gò má đỏ
Cho cuộc tình bước lỡ
Thôi hết nỗi lâm ly.
 
Muốn... muốn làm tất cả
Trong thế giới bao la
Cho những ngày sắp qua
Sống để lòng... thê thỏa!
 
Em muốn làm tất cả.
____02/09/2009______
 
 
NỖI BUỒN MÊNH MÔNG
 
Ta rất ghét nỗi buồn
Cứ sôi sục rớt tuôn
Giọt sầu rơi lã chã
Ta quên chính mình luôn.
 
Bao giờ quên năm tháng
Với buồn đau lỡ mang
Bao giờ ta hết tủi
Nửa đời còn lang thang?
 
Buồn bao giờ hết đến
Cho năm tháng ta quên
Sầu đau theo ngày cứ
Rả rích càng tăng lên.
 
Đời ta thân... nữ khách
Lệ sầu ai hớt hong
Đứng trong gió lồng lộng
Nỗi buồn càng mênh mông.
___30/11/2009______
   Mátxcơva buồn
 
 
TRÁI TIM YÊU
 
Em trao anh trái tim
Mới bắt đầu rực đỏ
Bởi tình yêu lấp ló
Từ ngày em gặp anh.
 
Trái tim em trinh nguyên
Gửi về anh tất cả
Mong tình đừng... vội vã
Kẻo giọt lệ rớt rơi!
 
Một trái tim tinh khôi
Mơ về mầu xanh lá
Dù em nơi xứ lạ
Dù khoảng cách - cắt ngăn.
 
Trái tim em đơn lạnh
Ấm áp khi có anh
Giờ mỗi khi đổ gió
Nhận hơi ấm trong lành.
 
Trái tim... trái tim em!!!
___06/03/2010_____
 
 
ANH NGỌN GIÓ
TRÊN ĐỈNH PHÙ VÂN
Gửi người quản lý của em:


Anh thoáng đến - thoáng đi
Y như là cơn gió
Em bà già lọ mọ
Vơ gió vào lòng yêu.
 
Anh thoáng đến trong chiều
Hòa tan em ân ái
Chợt đi - rồi chợt lại
Tơ vương rối đam mê.
 
Em mơ ngày trở về...
Bên anh cùng sánh bước
Nhưng nào đâu biết được
Có cận kề bên anh?
 
Anh cơn gió mầu xanh
Cho em hòa mộng lành
Anh như một vị thánh
Kết hoa cười trên môi.
 
Anh cơn gió đầu đời
Nhẹ nhàng rất dịu êm
Như chiếc khăn gió ấm
Ru lòng em từng đêm.
 
Anh cơn gió nhẹ thu
Ngập tràn lá vương rủ
Ký ức tràn phố cũ
Lòng bồi hồi vấn vương...
 
Anh cơn gió mùa đông
Đốt cảm giác lạnh lùng
Em hoang sơ khoảng trống
Đầy nắng úa trong lòng.
 
Anh cơn gió phiêu du
Bốn mùa anh tới đủ
Thân như cây cổ thụ
Mạnh mẽ và trở che.
 
Khi đến cuối mùa về
Thoáng đến rồi lại đi(!...)
Tình cảm anh là gì
Khi chợt đi - chợt đến?
 
Hôm nay hạ giao mùa
Em phai nhòa thân cỏ
Anh đúng là ngọn gió
Thổi trên đỉnh phù vân.
___22/04/2010______



 KHOẢNG TRỐNG HOANG SƠ

Như mỗi một mùa đông về tôi lại già thêm đi một tuổi, mùa đông lạnh với những bông tuyết trắng tưởng như chơi vơi, lạnh lẽo nhưng giúp tôi vui nhiều hơn trong những ngày viễn xứ nhớ quê hương.
 
EM YÊU...
 
Em yêu mùa đông đầy
Lung linh bông tuyết trắng
Cho em trời… mong ngóng
Đôi gò má ửng hồng
 
Em thích cả mùa đông
Với giá lạnh không mầu!
Mùa đông chốn đi đâu
Vẫn ngày ngày mong nhớ.
 
Cái lạnh em đâu sợ
Chỉ ngại lòng trống không
Trong mầu trắng mênh mông
Hồn hóa thành tuyết lạnh.
 
Em yêu sự hiu quạnh
Của phố thiếu nắng hồng
Có chút gì thầm mong
Một bàn tay thật ấm.
____07/09_2009_____
 
 
CÁM ƠN ANH
Gửi Người quản lý của em :
 
Cám ơn anh đã đến
Dù chưa hẹn một lần
Anh ôn tồn, da diết
Ngày tháng dần thân quen.
 
Anh làm em luôn cười
Trong cuộc sống phiêu trôi
Em thấy mình hạnh phúc
Chưa giây nào cạn vơi.
 
Từ khi anh đến bên
Em không thấy cô đơn
Cám ơn anh nhiều lắm
Cả đời nguyện không quên.
 
Anh hóa phép nhiệm mầu
Những ngày lạnh đơm sầu
Làm em thôi nhỏ lệ
Bừng sáng đôi mắt nâu.
 
Anh - ông tiên hiện đại
Chỉ cho em đúng sai
Cho hồn thêm sức sống
Hướng mãi về tương lai.
 
o0o
 
Nỗi đau bệnh hao mòn
Thân con gái héo hon
Anh vỗ về an ủi
Nỗi đau nhẹ từng cơn
Cám ơn anh đã đến.
____21_04_2010____
 
 
NGƯỜI RA ĐI
 
Anh đã đi đường khác
Không còn ai đón đưa
Giọt mưa lạnh lưa thưa
Anh bước đi rất vội.
 
Không biết em đứng đợi
Với nỗi buồn vẩn vơ
Tâm hồn nhỏ ngây thơ
Em cười… cho hết nhớ.
 
Sao em mãi thẫn thờ
Với bóng hình xa khuất
Anh đi ta lạc mất
Lời yêu; hứa đợi chờ!
__08/08/2007___
 
 
ĐÔNG QUA KHÔNG CÓ ANH
 
Hết tháng ba tuyết tan
Em sẽ đón gió ngàn
Của mùa xuân viên mãn...
Rồi dòng Ne-Va chảy
Qua cầu con nước trong
Nhưng em vẫn xa anh
Mùa xuân rất dịu dàng
Cả lòng em trống vắng
Rồi hạ vàng sắc nắng
Cũng sẽ về bên em
Nhưng đâu phút êm đềm
Khi hạ vắng bóng anh
Dòng sông Hàn trong xanh
Dòng Ne-Va êm thẳm
Anh ơi em lạnh lắm...

Vì thiếu hơi ân tình.
___29/02/2008______
 
 
BA ƠI! HÃY VỀ
Gửi Tặng ba nuôi Vũ Hoàng Phong
 
Ba ơi! Hãy về nhé
Nơi ta đã sinh ra
Cuộc đời ba gần cuối
Kết thúc đời sắp qua.
 
Ba hãy trở về nhà
Quê Việt Nam yêu dấu
Cả đời nơi xứ lạ
Cuối đời còn đi đâu?
 
Tóc ba giờ điểm bạc
Qua sương trời gió nắng
Tuổi già giờ gần lắm
Với mây trời gió trăng.
 
Ba ơi! Hãy về nhé!...
Nơi cắt rốn, chôn nhau
Quê hương đang chờ đón
Ba ơi!... Hãy về mau.
___17/11/2009____
 
 
SẼ CHẲNG CÒN
 
Rồi đông sẽ qua mau
Trả lại xuân và nắng
Tuyết lạnh rơi cũng vắng
Thôi: giăng kín bầu trời.
 
Sẽ chẳng còn đêm đông
Lạnh hồn người nữa khách
Chẳng còn nước tí tách
Của dư âm tuyết tan.
 
Sẽ chẳng còn mưa dầm
Đêm thâu rơi buốt lạnh
Thế gian sẽ nhuộm mầu
Của trời xanh hòa nắng.
____04/04/2008_____
 
 
HAI ĐỨA GIẬN NHAU
 
Hôm qua ta giận nhau
Chỉ vì em không hiểu
Nói những lời hờn dỗi
Có lẽ nào hết... yêu?
 
Hôm qua ta giận nhau
Anh vô tình để lại
Một chút gì tê tái
Lộ trên cặp mắt nai.
 
Hôm qua ta giận nhau
Anh ơi! Hãy hiểu thấu
Tình yêu thường mâu thuẫn
Em không muốn vậy đâu.
 
Hôm qua ta giận nhau
Vì hai mình ngang bướng
Thôi xin đừng như vậy
Giận hờn lệ em vương.
 
Hôm qua ta giận nhau
Chẳng hợp ý tâm đầu
Em còn nơi viễn xứ
Buồn lòng biết dấu đâu?...
___01/07/2009____
 
 
BIỂN TRƯỜNG ÁI ÂN
 
Biển xanh em và anh
Hòa cùng sóng dào dạt
Đại dương trùng vãy gọi
Hai tâm hồn xuyến sao.
 
Sóng hòa nhịp ra vào
Hân hoan cùng đôi lứa
Hai hồn hòa làm một.
Như sóng - cát đẩy đưa.
 
Phút gần gũi ban trưa
Tha thiết đôi tình nhân
Cười vui đầy hanhj phúc
Trong biển trường ái ân.
___03/07/2009____
 
 
THIẾU NỮ 30 TUỔI THU
 
Thu đến lòng không vui
Hè qua chợt hụt hẫng
Hồn bỗng dưng lưu lạc
Giũa giao mùa thu ơi!
 
Sắc xanh chuyển gọi vàng
Chiếc lá rơi lãng đãng 
Tiếng thở lòng rất khẽ
Của nỗi niềm ta mang.
 
Mùa thu... đang thay áo
Đổi lớp lá xanh tươi
Sầu vào lòng thiếu nữ
Đang đứng tuổi ba mươi.
 
 
XIN ĐỪNG TIN TÔI
Gửi Đ.Nguyên:
 
 
Xin anh đừng tin tôi
Vài lời đã từng hứa
Xin anh đừng tin nữa
Bao lời nói qua môi.
 
Từng đêm trong từng đêm
Tôi vẫn thường lặng lẽ
Tôi vẫn thường vui vẻ
Bao bạn chát cùng tôi.
 
Trước anh đành thú tội
Xin anh đừng tin lời
Cái gì đều nhanh vội
Cũng sẽ sớm tan đi.
 
Anh ơi tin làm chi
Những gì viết qua mạng
bao nhiêu lời lai láng
Cũng chỉ đùa mà thôi
 
Xin anh... đừng tin lời
____25/06/2009____
 
 
ANH QUÊ NHÀ
Gửi T:
 
Quê nhà anh có biết
Em luôn nghĩ về anh
Bên khung trời xứ lạnh
Ước giấc mộng mầu xanh.
 
Quê nhà anh có hay?
Từng đêm trong nỗi nhớ
Trong giấc ngủ em mơ
Được bên anh hạnh phúc.
 
Quê nhà anh có thấy
Mặt nóng - lòng xốn xang...
Hình bóng anh - em mang
Nên anh bồn chồn vậy.
 
Quê nhà anh có mong?
Người em ở xa quê
Hứa một ngày sẽ về
Cùng bên anh trọn kiếp.
 
Quê nhà anh có nhớ
Ánh mắt - nụ cười em
Bao lời dịu êm đềm
Mình trao nhau... hạnh phúc.
______26/06/2009____
 
 
NẾU MỘT NGÀY MAI
Gửi T:
 
Nếu trong một sớm mai
Ta chẳng còn chung bước
Em vẫn giữ trong tim
Những gì ta có được.
 
Nếu tự dưng xa cách
Vào một sớm mai này
Cho dù hạnh phúc mất
Bóng anh còn in đầy.
 
Nếu trong một sớm mai
Đường đời chia hai ngả
Em sẽ ôm đau khổ
Vì hai mình trót xa!
____03_07_2009_________
 
 
ĐỢI TÌNH ANH NƠI ĐẤT MẸ
Gửi T:
 
 
Em vẫn đợi tình anh
Gửi về nơi viễn xứ
Để lòng hoài ấp ủ
Một hình bóng chốn quê.
 
Năm tháng em chưa về
Dạ hoài ôm dĩ vãng
Mong tình anh ngời sáng
Soi bước đường em đi.
 
Bao mùa xuân nguyện ước
Vẫn còn lạc xứ xa
Tình dấu yêu luôn để
Chan chứa trái tim hồng...
 
Tình nhận từ đất mẹ
Dưới trời lạnh tái tê
Xin anh đợi... em về
Cho tình mình say đắm.
 
Viễn xứ lòng vẫn chờ
Đón nhận tình anh trao
Bao mùa qua khát khao
Tình anh nơi đất mẹ.
___29/06/2009______
 
 
... Giờ đây nằm đây cận kề ngày phẫu thuật tôi thấy mình giống như một chiếc lá trong mùa thu vàng. Một chiếc lá cuối cùng sắp rời cành trong những ngày thu cuối sắp tàn. Lá rời cành sau đó một thời gian sẽ mọc ra lớp lá khác để một ngày kia sẽ lại rời cành trong khoảng lặng. " Tôi ví mình như chiếc lá, lá rời cành thì có lá khác còn tôi mất đi có thể nào tôi trở lại nữa không?... " Một con người trong đời tồn tai; có sinh, có tử, phải có một sự sống ra đi để lại có một sự trào đời đó là quy luật tự nhiên trong đời sống, giống như nước mắt thì chảy xuôi một quy luật tự nhiên. ....

Tôi hình dung ra mình như một chiếc lá cuối cùng trong mùa thu sắp tàn, chỉ cần một cơn gió thổi qua tôi có thể rời cành (... )


CHIẾC LÁ CUỐI CÙNG

Em như chiếc lá vàng
Cuối mùa thu thay áo
Giữa khung trời xứ lạ
Nhìn từng lá bay xa !

Em như là chiếc lá
Sót lại ở trên cành
Một ước muốn mong manh
Mong sao đừng gặp gió...

Em đang nằm ở đó
Nghĩ về điều… rất xa:
Ví mình như chiếc lá
Một chiếc lá cuối cùng!

Hai khoé mắt lệ rưng
Chảy dài theo ý nghĩ
Bao điều ước giản dị
Bên người thân... tan đi.
_---2009----



Tôi vẫn thường nghe bà nội tôi nói khi tôi nói với bà :
- Lớn lên con ước muốn được làm cô giáo dạy văn hay sẽ trở thành một nhà thiết kế thời trang thật giỏi, làm việc thật tốt để cho nội tự hào về con. Lúc đó bà nội của tôi đang bị bệnh (ốm) vì tuổi già. Nội xoa đầu tôi và nói: 

-  Khi ta còn trẻ và mạnh khoẻ ta ước muốn nhiều thứ lắm thậm trí ước muốn cả những thứ thật xa hoa cao cả, ước muốn thì như cánh diều con à! Nếu ta biết cách, cánh diều sẽ bay cao, bay xa, còn nếu ta không biết cách thì cánh diều đó chẳng thể nào bay được, nó chỉ thành một vật vô tri vô giác mà thôi. Khi nào con thực sự lớn khôn con sẽ hiểu những gì bà vừa nói, bà chỉ mong sao con lớn khôn và khoẻ mạnh. Thực sự ước muốn thì nhiều, nhiều hoài bão lắm, còn như bà nội bây giờ bà nội chỉ ước có sức khoẻ, được sống để nhìn con lớn trưởng thành và làm cô giáo như thế nào...

  Bà nội tôi mất một tuần sau đó. Lúc nội mất chỉ có mình tôi đang ngồi bên bà nội, nội nói thèm ăn một miếng trầu không, sau đó bà nội đi xa thật xa mà không thể nào trở về bên tôi nữa. Lúc đó tôi còn nhỏ quá chưa hiểu được những gì mà bà nội đã nói với tôi. Cho đến tận bây giờ tôi mới hiểu hết câu nói ấy của nội. Quả thật khi ta sống và tồn tại ai cũng có những ước mơ hoài bão thật lớn lao, cao cả... Nhưng khi đứng giữa sự sống và tử thần (cái chết) lúc đó người ta sẽ hình dung "ví như người liệt không có đôi chân sẽ hình dung ra mình có thể chạy nhảy, ước muốn mình sẽ có thể tự đi lại trên đôi chân của mình như bao người... "vì vậy người ta sẽ hình dung sẽ ước ngay đến sự sống, giống như đang nằm ở nhà thương điều tôi ước muốn đầu tiên sẽ là sức khoẻ và ước trên đôi mắt long lanh, hồn nhiên của em gái Linh Phương không ngấn những giọt lệ to tròn. Tôi biết đôi khi em dấu đi giọt nước mắt vừa rơi vội, rơi rất vội vã lăn nhanh" vội như một người hành khất sau bao ngày đi xa muốn trở về nhà thật nhanh...




ĐIỀU ƯỚC CỦA EM

Ai cũng có điều ước
Những điều thật xa hoa
Còn em ước về nhà
Từ nhà thương - sặc thuốc!

Không ai hẳn biết trước ?
Sức khoẻ sẽ đổi thay...
Em ước có một ngày
Được trở về quê... mẹ!

Tiếng thầm thì thật khẽ
Trong bệnh viện lặng yên
Một mình em chưa quên
Có bao điều đang đợi.

Sức khoẻ của em hỡi
Đang lạc bước nơi nào
Giờ em đang ước ao
Có sức khoẻ dạt dào.

Không còn đỏ má đào
Đôi môi hồng khô nhạt
Âm ru như điệu hát...
Trong điều ước của em.
____15/07/09

* Lần nằm viện đợi phẫu thuật



EM BIẾT ĐI VỀ ĐÂU

Em biết đi về đâu?
Khi trời chiều đã hết
Những bước đi mỏi mệt
Cùng sắc đèn muôn mầu.

Em biết đi về đâu?
Trong đường đời muôn ngả
Bao nhiêu là nghiệt ngã
Của thời gian trôi mau.

Em biết đi về đâu
Chỉ một mình đơn lẻ
Bước qua tình lặng lẽ
Chẳng biết đi về đâu?!...



TÌNH EM DÀNH GỬI ANH

Tình em dành cho anh
Trong cuộc sống muôn mầu
Tình anh, em luôn giữ
Dù em ở nơi đâu !!!

Tình em dành cho anh
Với tất cả tâm hồn!
Em ở nơi xứ lạ
Ngày càng yêu anh hơn .

Tình em dành cho anh
Êm dịu cùng dịu êm
Ngày trở về đón nhận
Chuyện ân tình trong đêm.
Gửi SĐ
09/07/09


NÓI VỚI ANH
Gửi T:

Tình anh dành cho em
Có bao giờ đủ lớn?
Cho thỏa nỗi dỗi hờn
Bao ngày dài xa cách.

Tình anh dành cho em
Có bao giờ giả dối?
Ý nghĩ nào lạc lối
Vì thiếu hình bóng em?!

Tình anh dành cho em
Có phải là chân thật?
Đã bao giờ lạc mất
Dù em ở thật xa!?

Tình anh dành cho em?
Về bên này xứ lạ
Tình hai mình xa quá !
Tâm hồn có trái nhau?
09/07/09


TÌNH EM DÀNH CHO ANH

Tình em dành cho anh
Một nửa là chân thật
Một nửa còn lạc mất
Vì em ở xứ xa !!!

Đã qua bao ngày tháng
Lời hứa trong tình yêu
Anh ơi xin hãy hiểu
Có một phần còn điêu.

Tình em dành cho anh
Chỉ như cơn gió thoảng
Thổi vào vùng hoang trống
Cuộc tình thật như không!

Em như biển mênh mông
Sóng xô bờ dào dạt
Anh như những hạt cát
Sóng đẩy gần, lại xa!!

Tình em dành cho anh
Còn nằm nơi xứ lạ!
Tình em dành cho anh
Trong trái tim nhiều ngăn...



GỬI ANH TẤT CẢ
Gừi T

Em đã nói yêu anh
Là nguyện sẽ để dành
Tình hai mình long lanh
Em sẽ về bên anh.

Em đã nói nhớ anh
Một nỗi nhớ rất tròn
Trong tim em giữ mãi
Chút tình em sắt son.

Em luôn nghĩ về anh
Tình hai ta xa cách
Em từ nơi xứ lạnh
Nguyện gửi cả về anh.


CÔ ĐƠN

Buồn trống vắng cô đơn
Mặc gió thổi ru êm
Im lặng trong bóng đêm
Nhìn trăng treo lơ lửng.

Hồn vô cùng bứt rứt
Bởi những khối tương tư
Một mình sao ta cứ...
Nhìn về phía trời xa !

Ngày qua rồi lại qua
Vương đôi mắt lệ nhòa
Một chút gì rất lạ
Lẫn chút nhớ ... ngày đi

Ôi! Còn nhớ làm chi
Cho lòng thêm buồn tủi
Ở đường đời lầm lũi
Nên ta mãi ... cô đơn !!!

Bước chân đi hờ hững.
7/7/09




KHOẢNG CÁCH
Gửi T:


Khoảng cách của hai ta
Là cả ngàn nỗi nhớ
Anh giấu ẩn trong mơ
Bao ngày dài nhung nhớ.

Khoảng cách anh và em
Là nửa vòng trái đất
Tình yêu em chân thật
Mong muốn gần nhau hơn !

Khoảng cách em và anh
Là hơn anh mấy tuổi
Trong em luôn tiếc nuối !
Cho một trái tim yêu.

Khoảng cách trong buổi chiều
Là hoàng hôn vào tối
Anh cho em cơ hội
Để khoảng cách gần hơn.

Tuy ta có xa xôi
Nhưng ý nghĩ rất gần
Em nguyện đời trao, nhận
Hết khoảng cách trái tim.


Nói với anh:
TÌNH EM KHÔNG THẬT

Em là người không thật
Trong chuyện tình hai ta
Bao ngày nơi xứ lạ
Yêu anh không thật thà.

Em yêu rất nhiều người
Bởi em người không thật
Nên tình yêu dễ mất
Muôn phần cộng đớn đau.

Em là người không thật
Bởi lời hứa dối gian
Biết bao giờ thỏa mãn
Cho chân thật chứa chan.

Tình yêu là vô vàn
Đi vào trong khoảng trống
Yêu nhiều ngỡ vẫn không
Bởi vì em không... thật.


LẠC BƯỚC GIỮA GIẤC MƠ


Đêm nay nơi viễn xứ
Lạc bước trong giấc mơ
Thấy anh nói đợi chờ
Làm giấc mơ hạnh phúc.

Trong mơ còn náo nức
Chạy về gần bên anh
Để hòa giấc mơ xanh
Anh ơi! Nguyện điều ước.

Giật mình em chợt thức
Hóa ra là giấc mơ
Sầu dâng đầy tiếng vỡ
Bên giấc mơ.... giấc mơ.



NHẠT PHAI...

Em sống những ngày dài
Không gần gũi một ai
Dù anh luôn kề cận
Vẫn hẹn ở tương lai.

Em bước tới ngày mai
Biết tình nào còn lại
Ngay cả tình anh đó
Có mãi còn bên em?

Em luôn luôn sợ hãi
Trong cuộc sống mệt mài
Trái tim luôn thổn thức
Những nhịp đập lệch sai.

Biết anh có nhẫn nại
Đợi em về ngày mai?
Em còn đi năm tháng....
Giấu ân tình nhạt phai!.



XIN LỖI TÌNH YÊU

Em xin gửi tới anh
Một ngàn lời xin lỗi
Mình chẳng có cơ hội
Để có thể gần nhau.

Anh mong em về mau
Hai ta cùng chung bước
Nhưng nay em xin được
Hẹn anh ở kiếp sau.

Nếu yêu... xin đừng đau
Vì tình yêu dang dở
Mọi ước mơ tan vỡ
Xin đừng hỏi vì sao?

*****************

Trời vạn vạn ngôi sao
Thế gian triệu triệu người
Vậy mà ở đường đời
Hai đứa mình yêu nhau...

Hôm nay trong tình yêu
Em vạn lời xin lỗi
Triệu triệu lời thú tội
Vì tâm hồn cách xa !!!

Thôi em nơi xứ lạ
Anh ở tận quê nhà
Xin tình đừng đậm đà
Vì hai mình rất xa !...


MÙA HẠ CỦA EM

Mùa hạ của em đó
Là mong đợi của anh
Tình hai đứa trong xanh
Như ngàn ru biển nhớ !

Mùa hạ em vẫn ở
Tận một xứ rất xa
Lời hứa tình yêu qua
Em chưa thể về nhà...

Mùa hè nơi xứ lạ
Với bao lời mến thương
Tình anh, em kết vương
Còn thương hoài nỗi đợi !!! 

Nơi quê nhà... anh ơi!
Một ngày sẽ chung đôi
Thương anh hoài mong đợi
Mùa hạ em sẽ về.


SAO ANH KHÔNG GỌI EM TỈNH GIẤC?

Như trong chuyện cổ tích
Công chúa ngủ trong rừng
Đợi một chàng hoàng tử
Đánh thức cùng - hòa chung.

*****

Giờ em đang ngủ mê
Đợi hình bóng anh về
Gọi cho em thức giấc
Để rời xa cơn mê...

Em đang ở xa quê
Sao tình anh không thể
Đến gần em để gọi
Cho em tỉnh cơn mê.

Giờ đây em ngủ say
Chỉ cần tiếng anh gọi
Em sẽ choàng thức giấc
Anh yêu hãy đến đây !!!

Em vẫn nằm ngủ say
Đôi gò má hao gầy
Sao bóng anh không đến
Cho em hết ngủ say?

Ngày rồi lại qua ngày
Anh đi đâu không thấy
Không gọi em thức dậy
Để em còn nằm đây !....



HỒN LẠC CƠN MƠ

Đang 'mê man'* có phải hồn ' mơ'* ?
Em nằm đó mặc dù vẫn thở
Nhịp tim đập trong ngực; lầm lỡ
Nửa đời vẫn hai chữ cô đơn.

Bước chân đi đã mỏi gót sờn
Bờ môi nhạt nhẽo - một môi hôn
Đường dài lai láng - sầu lai láng
Lặng lẽ trong tim - phút lặng hồn.

Em còn mơ... trong nỗi cô đơn
Lắng trầm còn vọng lại tiếng ồn
Bao lời thương nhớ từ quê cũ
Từ một lời yêu... càng yêu hơn.
               
Chiều nay xứ lạ vẫn mê hồn
Réo rắt lòng đau bão từng cơn
Thương cho ngày tháng dài quê mẹ
Chưa một lần vui... đã "lạc hồn." *
30/07/09

* Bị man mê, hôn mê sâu sau ca mổ phẫu thuật... Người mê man không tỉnh. Nằm im đó không có hồn, hồn đã lạc nơi nào...


MƠ TRONG HÔN MÊ

Trong giấc mơ của em
Có hình anh ngự trị
Miệng em luôn thầm thì
Gọi thầm anh yêu mến.

Em ngủ mê... lỡ hẹn
Dang dở tình đôi lứa
Khoảng cách tách hai đứa
Giấc ngủ làm chia đôi...

Ngày mai... rồi ngày mai
Thời gian cứ trôi dài
Sao em làm sợ hãi
Bao ân tình mến thương?!

Em nằm đó trên giường
Hôn mê... trong giấc ngủ
Để lại lòng ủ rũ
Giấc mơ chẳng còn xanh.

Giấc mơ luôn có anh
Mà không nghe anh nói
Không nghe lời anh gọi
Cho em tỉnh cơn mê...*

Em ở nơi rất xa
Hồn lạc theo mây gió
Em đang nằm ở đó...
Mê mải giấc mơ... dài.

Biết có tỉnh ngày mai
Khi không anh đánh thức
Nếu mà yêu trung thực
Anh đã đến gọi em...

Em mê man trong đêm
Em mộng mị trong ngày
Hương tình yêu cũng say
Theo môi thầm rơi lệ.

Ngày hay đêm cũng kệ
Bởi mắt nhắm im lìm
Dù rộn rã con tim
Em vẫn hoài năm đấy.


Sao hai mình lạ vậy
Anh nói rất thương yêu
Đã nói biết bao điều
Vậy mà giờ... không đến.

30/07/09
*( Bởi anh ở quê nhà )


XIN HÃY ĐỂ QUÊN EM

Em gọi thầm tên anh
Trong mê man bất tỉnh
Xin anh hãy bình tĩnh
Nếu như em ngủ luôn.

Xin chớ buồn anh nhé!
Khi ngày tháng đợi chờ
Có khi em ngừng thở...
Sau hàng tuần mê man.

Chuyện tình mình tan vỡ
Đừng hỏi câu: "vì sao?"
Thượng Đế ơi! nỡ nào...
Làm em rời nhân thế!

Tình em anh hãy để
Vào một góc con tim
Trong tương lai kiếm tìm
Xin quên em anh nhé !

Tình em anh hãy để
Vào quên lãng một ngày
Em không còn nơi đây
Hồn đi theo mây gió.
29/07/09
* Sau ca phẫu thuật



EM KHÔNG VỀ HẠ VÀNG THÁNG TÁM
Gửi T:

Anh của em - quê nhà anh có biết ?
Em vẫn thường mải miết lúc đêm đêm
Đặt bàn tay lên bức tường không êm
Hình dung ra bàn tay anh nơi ấy!

Sao hai mình lại xa nhau quá vậy?
Xa muôn trùng, xa khoảng cách trong nhau
Xa lĩnh vực, xa cả những chung, riêng (!)
Nên tình yêu hai đứa mình khập khiễng.

Anh ơi! Quê nhà hè đã vương !
Em hẹn anh sẽ về trong tháng tám
Trời nước Nga còn lạnh lùng, ảm đạm
Nên em quên bên ấy... hạ đã đầy.

Viễn xứ… rét mặc dù đã tháng bảy
Cảm giác như tuyết đang vướng trên cây
Bóng em gầy gió se lạnh má hây
Sắp tháng tám, biết có về nơi ấy?

Nước Nga mùa hè trời vẫn lạnh
Nên em quên hạ đang "nóng" quê nhà
Bước chân em còn lạc hoài xứ lạ
Biết có về trong tháng tám hay không?

Bên anh hạ vương - đây vẫn đông
Cây đổi xanh - gió vẫn về lồng lộng
Có chút nhớ thoảng vào lòng hoang trống
Bóng anh đang đợi mãi bóng em... về !

Đôi khi nghĩ chợt vương dòng lệ
Khoảng cách hai mình không thể gần hơn
Kệ, cho anh nơi ấy cứ giận hờn
Xin lỗi nhé!!!... Em không về... tháng tám.
13/07/09

THÁNG TÁM ĐÃ ĐẾN RỒI
              Gửi T:


Tháng tám đã đến rồi
Ở nhà anh đang đợi...
Em vẫn còn hôn mê
Tháng ngày không thể tới.

Ngày vẫn trôi trong đợi
Thời gian vẫn cứ quay
Còn em trong tháng ngày
Vẫn nằm im ở đấy....

Trái đất không đổi thay
Vươn trong bầu không khí
Trái tim em vẫn đập
Sao hồn chút đã đi !...

Tháng tám đến lỡ thì
Mang theo lời đã hứa
Em về để hai đứa
Tình yêu đượm... cho vừa.

Bao tình anh đẩy đưa
Vẹn tròn em nằm đó
Không thức dù ai gọi
Anh ơi! Có buồn lo...?

Tháng tám đã đến rồi
Hai mình chưa có đôi
Vẫn biết rằng anh đợi
Không thể nói thành lời.
        06/08/09


CƠN MƯA MÙA HẠ

Gió thổi, mưa tầm tã
Tâm trạng em nhớ quê
Một ngày sẽ trở về
Chứa đầy khoang ký ức.

Những sợi mưa quê nhà
Dai dẳng - bong bóng trôi
Mưa viễn xứ rất vội
Vài giọt lệ ngắn dài.

Ngày mai rồi ngày mai
Bao ngày cứ trôi qua
Em vẫn nơi xứ lạ
Nhìn mưa lòng nhớ nhà.

Cơn mưa chiều nay đã...
Gợi lên từng cung nhớ
Tiềm thức tràn vô bờ
Trong sợi mưa mùa hạ

Cơn mưa đến, đi, vội
Làm lòng em bồi hồi
Nhìn mưa lệ đơn côi 
Chút lên ngàn sợi nhớ !!!



CHUYỆN HAI CHÚNG TA
Gửi T:


Chuyện tình hai chúng ta
Rất mong manh dễ vỡ
Chắc mình không duyên - nợ
Xin anh đừng để tâm.

Một năm - hay nhiều năm?
Tình mình sẽ phai nhạt
Em nằm lại đất Mát...
Sẽ chẳng thể trở về (...)

Nhiều lúc tỉnh và mê
Em thấy mình hư thực
Nơi đây em chúc phúc
Anh êm ấm trăm năm.

Đôi lúc em xa xăm
Nghĩ về lời đã hứa
Xin anh đừng tin nữa
Hai đứa mình chia tay.


CHƯA BAO GIỜ EM THẬT

Em giả dối lắm mà
Xin anh đừng tin nhé
Những lời hứa có lẽ
Chỉ thoáng đó rồi vơi.

Em giả dối nhiều lời
Ở quê nhà anh ơi!
Xin đừng mong, chờ đợi
Em sống rất dối lừa...

Em giả dối nhiều nữa
Mà anh không biết đâu
Lời nói thật muôn mầu
Tựa bay theo cơn gió.

Em giả dối lắm đó
Điêu ngoa thật lắm điều
Khi em nói đã yêu
Chưa chắc gì đã thật.

Tình em giả dối nhất
Đã nói bao nhiêu lời
Cũng chỉ vậy mà thôi
Chưa bao giờ em thật !




ĐÊM NHỚ ANH


Đêm nay em nhớ anh
Đặt tay lên bức tường
Trong em luôn tưởng tượng
Anh đang nắm bàn tay.

Nỗi nhớ anh đêm nay
Cứ in vào ý nghĩ
Bao nhiêu điều giản dị
Mà Thượng Đế lấy đi...

Nước mắt vòng quanh mi
Tay hững hờ lạnh giá
Em còn lạc xứ lạ
Biết ngày nào đoàn viên?

Cơn mưa buồn chợt đến
Làm em nhớ anh hơn
Bao ý nghĩ dỗi hờn
Chợt tuôn theo sợi nhớ !

Sao hai ta lại nỡ
Mỗi đứa ở một phương?
Mặc dù đã yêu thương
Mà lòng hoài xa cách...

Nỗi nhớ rơi tí tách
Từng cung điệu nở hoa
Anh đừng yêu em quá
Em sợ ngày... cứ xa !

Anh ơi! đêm xứ lạ
Bao nỗi nhớ đậm đà
Em hẹn anh mùa hạ
Mà không thể về nhà...


XIN TRẢ...

Xin trả lại anh tất
Những lời hứa bên nhau
Khi xa rồi đừng đau
Dù con tim hằn vết...

Xin trả bao mỏi mệt
Của ân tình trong đêm
Trả lại phút ấm êm
Hai tâm hồn hòa một.

Xin trả phút dại dột
Khi hai nửa gần bên
Trả hết để mau quên
Bao lời yêu say đắm.

Xin trả lời thật - giả...
Dối gian thoảng đầu môi
Chừa lại một mình tôi
Bao ngày dài không phai !...

22/07/09


MÙA THU NHỚ...
         KHÔNG ANH

Mùa thu về như gọi
Một thoáng nhớ trong em
Giữa khung trời đêm đêm
Ước vòng tay êm ấm.

Mùa thu đến đây rồi
Mắt lệ nào rơi rơi...
Không nói được một lời
Bởi còn hoài mong đợi !

Mùa thu về không ở
Như bóng dáng người đi
Trong lòng nhớ còn gì
Một chuyện tình lâm ly.

Mùa thu còn trở lại?
Phút chạnh hồn tái tê!
Người đi chẳng thể về
Chỉ mùa thu trở lại.

Mùa thu vàng xa cách
Từng lá rớt mỏng manh
Mùa thu này không anh
Nhưng em còn hoài nhớ.
31.07.09 


ĐỪNG ANH NHÉ!...

Đừng anh nhé, làm sao phải xúc động?
Người nữ hành anh quên hẳn từ lâu
Bao ngày qua rồi anh có biết đâu
Em vẫn khóc trong nhiều đêm nhung nhớ.

Đừng anh nhé, chẳng việc gì phải sợ
Một linh hồn sang thế giới bên kia
Sẽ không còn ai giận hờn anh nữa
Anh được vui với hạnh phúc... đang mang

Những lời thỉnh cầu dù có vọng vang
Cũng không thể gọi cho em tỉnh giấc
Đừng anh nhé, đường đời luôn cầu chúc
Anh mãi trọn hạnh phúc một ngày mai...

Đùng anh nhé, chẳng việc gì phải ngại
Khi không còn áo đỏ rực bờ vai
Trong tình đời đôi lúc cũng bước sai
Anh đừng ngại hãy say... nàng "thơ" mới !...
24.07.09 


EM YÊU ANH

Em yêu anh, một tình yêu đã để:
Trong trái tim vùi ẩn dấu từ lâu
Một tình yêu chẳng thể  đâu phai mầu
Nguyện Tất cả dành để thương anh mãi.

Em yêu anh, trong lòng luôn sợ hãi
Bởi hai mình có khoảng cách anh ơi!
Em nguyện bên anh đi suốt cuộc đời
Mà lo sợ chuyện hai mình xa cách.

Em yêu anh, chưa một giây hờn trách
Hay giận anh làm em đợi rất lâu
Tự hỏi lòng không biết anh đi đâu?
Để em đợi vương sầu lên đôi mắt.

Em yêu anh, không bao giờ muốn mất
Tình nơi anh dù khoảng cách rất xa
Xa ngàn trùng... cách tuổi của hai ta
Anh kém em độ dài năm, sáu tuổi...

Em yêu anh, chỉ yêu mỗi anh thôi
Sóng trào dâng bao tình cảm không rời
Xin yêu mãi để lòng thường mong đợi
Bao tình tự kết trái từ lòng thương...

Em yêu anh, dù tình anh đến muộn
Vướng vào nhau lời đã hẹn từ lâu
Thời gian trôi chảy chẳng phai mầu
Xin nguyện cả đời yêu anh mãi mãi.


NIỀM KHAO KHÁT


Em lặng im nhìn dòng đời vội vã
Trong lặng thầm muôn ngả đã đi qua !
Em còn bước lưu lạc tận nước Nga...
Khoảng cách quê nhà ôi xa... xa quá...!

Ở quê nhà trời đang giữa mùa hạ
Em chốn này lạnh giá "đông" vắt ngang
Đến bao giờ thu mới đưa sang
Em ngồi nhặt, đếm thời gian lá rụng.

Ai đi xa dẫu một ngày rồi cũng:
Trở về nhà trong tiếng gọi yêu thương!
Lòng khát khao... thổn thức giữa đêm trường
Em vẫn đấy... tâm tư dường chết lặng...
29/07/09



CHỈ CÓ ANH ĐÃ CHO EM TẤT CẢ


Chỉ có anh, một tình yêu kỳ diệu
Cho em cả phép mầu nhiệm thời gian
Em đang nằm trong viện thiếp miên man
Miệng vẫn gọi; cơn mê tên anh đó...

Chỉ có anh, tâm hồn em lấp ló
Ánh sáng hồng, một ánh sáng thiên thu
Đang che khuất bởi những đám mây mù
Chờ quang đãng như mặt trời ló rạng.

Chỉ có anh, trong đêm trường chạng vạng
Giữa bóng đêm em nép ẩn bên anh
Ngọn lửa ấm trái tim nơi xứ lạnh
Có tình anh - có tất cả tâm hồn.

Chỉ có anh, lần đầu dạy em hôn
Môi vụng dại ấm nồng men tình ái
Chỉ có anh, nguyện trong lòng lưu mãi
Thoáng thời gian dù mây gió cuốn đi...

Chỉ có anh, ước rượu hồng cạn ly
Ngày vu quy anh trao em nhẫn cưới
Em trao anh vòng tay suốt cuộc đời
Giao động cả tâm hồn Ôi! nghẹn lại....

Chỉ có anh, khoan dung và rộng dãi
Khi em sai, khi phạm lỗi rất nhiều
Bước chân lạc viễn xứ đã từ lâu
Hẹn một ngày em trở về đoàn tụ...

Chỉ có anh, tình yêu như cơn lũ
Cuốn em xa những khoảng trống vô hình
Cho cuộc đời mãi thắm tươi xinh
Để bên anh chung mái nhà hạnh phúc...

Chỉ có anh yêu em hết mực
Nguyện bên em cùng dắt díu nhau đi
Hạnh phúc quá... làm nước mắt chàn mi
Khóc vì anh đã cho em... tất cả.
24.07.09
* Bài viết khi tỉnh dậy sau cơn ngủ mê man lần phẫu thuật đầu tiên
_ bài này chú nhớ chọn nhé 

HỌA THƠ:

CÁM ƠN EM, TÌNH YÊU CỦA ANH!
Gởi PL

Cám ơn em, tình yêu của anh
Mộng ước mơ nay đã sắp thành
Luôn khát khao khi tình yêu đến
Một tình chung có em và anh.

Mấy ngày qua anh nằm đợi canh
Một tin tức của người viễn xứ
Vẫn biệt tăm, vô tình đối xử
Trái tim anh trằn trọc băn khoăn.

Em yêu dấu! Xin đừng lo lắng
Hãy vững tin lời hứa thủy chung
Bước cùng anh đi đến tận cùng
Câu yêu mến suốt đời ghi khắc.

Mấy ngày qua ai cũng thắc mắc
Cớ vì sao anh lại ăn chay?
Anh yêu em! Trái tim thẳng ngay
Nên cầu nguyện em vui em khỏe!

Em yêu dấu! Khi nào mạnh khỏe
Điện cho anh, anh rất nhớ em...
Nguyễn Minh Tuấn - HKBT138
Minh Tuấn nghe tin Phong Linh cg nằm viện đã ăn chay cả một tháng để cầu chúc cho PL tỉnh dậy được bình an vô sự. 


BÊN NHAU SUỐT CUỘC ĐỜI
Gửi T

o0o
Giữa dòng chảy cuộc đời
Bờ môi em muốn nói
Trái tim khát khao gọi
Sẽ yêu anh trọn đời !!!

Dù ta có xa xôi
Nhưng trái tim gần mãi
Kề cùng anh đi lại...
Tình ái... phút thiêng liêng.
***
Bóng hình vẫn soi tỏ
Cả con đường thân quen
Em sẽ không lỗi hẹn
Để tình mình mộng mơ.

Em nguyện vẫn đợi chờ
Ngày đôi ta sánh bước
Không bao giờ phai được
Bên nhau suốt cuộc đời.




EM...

o0o
Em sợ hạt mưa rơi
Làm lạnh lùng đôi má
Em lạc nơi xứ lạ
Đón tình anh trao yêu...
***
Em còn mãi trong chiều
Hoàng hôn mờ phủ tím
Dần vào đêm im lìm
Giấc mơ còn ngóng đợi !
***
Người ở quê nhà hỡi (!)
Chìm đêm buồn em mơ
Trong muôn vạn mong chờ
Em còn đang đứng đợi...



NỖI BUỒN HƯ KHÔNG

*Tặng bạn Ý Lan*

o0o
Tôi hiểu ra nỗi buồn
Vương trên bờ mi bạn
Mình đã ở đất Mát*...
Sắp tròn được năm năm
Mắt bạn buồn xa săm
Xin đừng vương sầu nhớ
Nếu bạn không muốn ở
Thì hãy bước ra về
Chốn này thật mải mê
Vương bao tủi ê chề
Thôi bạn hãy đi về
Đừng chần chừ thêm tủi
Tuổi xuân đã dập vùi
Trôi nhanh trong thầm lặng
Những gì mà sâu lắng
Giờ chỉ còn hư không.
(* đất Mát… : là thủ đô Mátxcơva CH LB Nga)


ĐÊM LỆ ĐƠN CÔI

o0o
Giữa dòng chảy đơn côi
Bờ môi nào đã nói
Yêu em suốt cuộc đời
Giờ đây lại xa xôi !?

Bỏ em lẻ đơn côi
Vẫn bước đi trên lối
Con đường xưa rất vội
Thiếu bóng anh trở che.

Sao anh lại lỡ hẹn
Để tình mình mãi xa !
Tất cả đã thoáng qua
Đêm nay mi nhoè lệ.
11/06/09

EM VẪN CHỜ ANH
Gửi T
o0o
Anh ơi! Bao ngày qua
Em vẫn đợi chờ anh
Tâm hồn nơi xứ lạnh
Hãy mang nắng cho em !

Hãy cho những phút êm
Ru tình trong mộng đêm
Lòng em sẽ vương ấm
Khi anh đến kề bên.

Em vẫn còn chờ anh
Hãy mơ về em nhé
Ngày qua ngày có lẽ
Bóng càng hằn sâu tim.

Xin anh đừng lặng im
Gieo lòng em nỗi nhớ
Cho tim em chợt... vỡ...
Như hàng vạn sao rơi.

Em vẫn còn chờ đợi
Một ngày về bên anh
Cùng mơ giấc mơ xanh
Vẫn luôn chờ ngày đó ...
o0o
Em vẫn còn chờ anh!
 

TRĂNG VIỄN XỨ


Nhìn trăng nơi viễn xứ
Thấy lòng rộn xốn xang
Nỗi nhớ nhà đa mang
Dệt lên từng sợi vàng.

Gió đùa mây lãng đãng
Trong màn đêm trăng mờ
Lòng cô đơn trống vắng
Nơi viễn xứ lẻ loi.

Không lời nào được nói
Im lặng cùng với trăng
Viễn xứ lòng chĩu nặng
Ngắm trăng lên một mình.


ANH BỎ EM RỒI CÓ PHẢI KHÔNG

o0o

Anh bỏ em rồi có phải không ?
Cho vương ngấn lệ trên má hồng
Tình đời đôi lúc nhiều cay đắng
Cho ta sầu khắc thật mênh mông....

Anh bỏ em rồi có phải không ?
Còn đâu giây phút từng đợi mong
Hãy đi, đi hẳn, em không giữ
Hết ước chung tên trên thiệp hồng...

Anh bỏ em rồi có phải không?
Lệ đắng chảy dài để ai hong
Quên đi năm tháng ta vụng dại
Xa nhau rồi đó anh tiếc không?...

Anh bỏ em rồi có phải không?
Ngày mai giây phút em lấy chồng
Còn vương tình cũ nơi dĩ vãng
Nỗi nhớ ngày sau... lạc kiếp hồng...

Anh bỏ em rồi có phải không?
Gửi tình đã chết cuối mùa đồng
Kết đủ hai mươi vòng thương nhớ
Viếng tình đi mất... thành hư không!


AI?...

Ai sẻ trái tim ra làm hai
Cho vương mắt lệ đang chảy dài
Một ngày xa cách vì sương gió
Giấu kín bình minh một sớm mai.

Ai sẻ trăng vàng ra làm hai
Bờ khuya trăng vỡ dưới gót hài
Trăng lên tỏa sáng rồi trăng xế
Như ta khuyết dở chẳng ai hay.


NGỌN GIÓ ĐÔNG

Ngọn gió mùa đông thổi
Vương vào nỗi nhớ ai
Ngày mai rồi ngày mai
Vẫn kiếm tìm một nửa (...)

Ngọn gió đông ngày xưa
Đã vương vào hiện tại
Sao đời ta còn mãi
Lạnh lẽo trước đông tràn.

Ngọn gió đông miên man
Thổi qua từng hơi thở
Bước con đường lầm lỡ
Lạnh lẽo trước mùa đông.

Gửi anh tất cả.
Gửi T

Em vẫn đặt bàn tay
Lên bức tường vắng lạnh
Ngỡ bên kia trái đất
Cũng có bàn tay anh.

Em vẫn gửi trời xanh
Vài giấc mơ đã ước
Nhờ cơn gió bay lượn
Đến trước - tình yêu anh.

Viễn xứ trời đêm đêm
Muốn gần yêu hết mực
Gửi tất cả về anh
Những gì em có được...



ĐÊM LANG THANG

o0o
Đêm buồn viễn xứ lang thang
Cho vơi sầu muộn lỡ làng tuổi hoa
Bước chân còn lạc xứ xa
Yên nguyên giấc mộng đêm qua vừa về


SAY ÁNH TRĂNG GIỮA MƠ

Hôm nay ta đang say
Giữa trăng vàng mười sáu
Trăng vô tình ẩn náu
Một mình giữa đám mây.

Đêm nay ta ngồi đây
Giữa nỗi niềm vơi đầy
Cố nhìn về nơi ấy
Phút lòng... say ánh trăng.

Chỉ mình ta lặng lẽ
Giữa khung cảnh mộng mơ
Vướng chút gì đợi chờ
Nên vầng trăng dang dở.

Vầng trăng nào còn thiếu
Giống như lời bài thơ
Nhìn trăng khuya ai nỡ
Đốt sầu rụng... giữa mơ.
20/06/2009



CÁNH HOA RƠI

Đã qua rồi không nhớ
Cánh hoa buồn rớt rơi
Vương cả lối ngang đời
Trong bước đường xót lại .

Cánh hoa nào mền mại
Rớt giữa lối không ai
Cánh hoa xưa đã hái
Bỏ lại đây xa vời.

Cánh hoa rụng tả tơi
Vương trên thềm đầy nắng
Cánh mỏng manh sâu nặng
Nằm bên đời chơi vơi.
19/06/2009



MIÊN MAN DÒNG ĐỜI

Tuổi xuân em sắp qua rồi
Còn đây năm tháng đất người buông xuôi
Lòng đau, nỗi nhớ chẳng vơi
Chạy theo tham vọng đổi đời vinh quang
Tâm hồn còn lại mảnh loang
Cho em năm tháng vẫn đang cô sầu
Chút xuân tuổi trẻ còn đâu
Chỉ còn sót lại trong mầu thời gian
Bước đường không kẻ hỏi han
Một mình lẻ bóng miên man dòng đời.


NHIỀU NĂM... ĐẤT MÁTXCƠVA

Mátxcơva nhiều năm đã qua
Trôi đi bao thương nhớ
Lẫn cả nỗi đợi chờ
Thoảng trong đời đi vội.

Chiều nay chỉ mình tôi
Một ngày trôi sắp lụi
Miên man dòng suy nghĩ
Trên đất Mát*… u buồn!

Cơn mưa về nặng hạt
Quện cùng lệ nhỏ rơi
Phương trời này đơn côi
Tháng ngày đi mau quá !...

Men đời, nơi xứ lạ
Vẫn còn kèm tiếc thương
Tiếng vỡ giữa đêm trường
Nhiều năm đi không lại...

Tôi vẫn còn lưu mãi
Ở viễn xứ không về
Lạc vào trong cơn mê
Một cái gì rớt vội?

Ngày tháng chỉ vô tội
Lầm lạc hoài bước đi
Giữa đất trời ... "thi sĩ "
Nén gửi vào trang thơ.

Nhiều năm trên đất Mát...
(* đất Mát… : là thủ dô Mátxcơva đất nước LB Nga)
27/05/2009


CHIỀU ĐÔNG

Tuyết phủ chiều đông về
Lòng buồn trong cơn mê
Lạnh lòng, bông tuyết trắng
Vì chót lỡ mải mê.

Trong thương xót ê chề
Giữa đông lạnh tái tê
Bờ môi run giá rét
Mắt buồn vương lệ sầu!

Giữa chiều đông nhớ quê
Những ngày dài lê thê
Vui buồn trong niềm nhớ
Biết bao giờ ta... về.




LANG THANG TUỔI BA MƯƠI TRONG ĐỜI

Hôm nay bước lang thang
Trong trời chiều lộng gió
Đám mây bay, thăm ngỏ
Giữa lối về thênh thang...

Lòng hết, còn xốn sang
Khi một mình cô lẻ
Hồn trơ vơ, lặng lẽ
Với nỗi buồn đang mang ...

Lệ thôi vương hai hàng
Mà lòng còn quặn thắt
Bước về đường trước mặt
Với lối rẽ lỡ làng ...

Chiều nay mãi lang thang
Trong đoạn đường còn lại
Có lẽ là muộn mãi
Tuổi ba mươi gần ngang!...
25/06/2009




BIỂN ÊM


Biển êm trên bờ cát
Sóng vỗ bờ dạt dào
Trời chiều loang sợi nắng
Lòng ai chợt nao nao.

Biển êm những khát khao
Cho cánh buồm lướt nhẹ
Sóng đùa giỡn đẩy đưa
Giữa đêm dài quạnh quẽ.

Biển ẩn mình lặng lẽ
Gửi về từ xa xưa
Giữa đại dương cuộc đời
Vẫn kiếm tìm một nửa


 
ĐỢI TÌNH ANH NƠI VIỄN XỨ
Gửi T

Em vẫn đợi tình anh
Gửi về nơi viễn xứ
Để lòng hoài ấp ủ
Một bóng hình... nơi quê !

Năm tháng em chưa về
Dạ hoài ôm dĩ vãng
Mong tình anh ngời sáng
Soi bước đường em đi.

Bao mùa xuân nguyện ước
Vẫn còn lạc xa quê
Tình của anh đê mê
Chan chứa trái tim hồng...

Tình nhận nơi viễn xứ
Dưới trời lạnh tái tê
Xin anh đợi... em về
Cho tình mình đắm say.

Viễn xứ lòng vẫn đợi
Đón nhận tình anh trao
Bao mùa qua khát khao
Tình anh nơi đất mẹ.
29/06/2009


MÙA THU LÁ RỚT


Lá thu đang rơi rơi
Chỉ có ta đứng đợi
Con đường nào bước vội
Có lẫn chút ngỡ ngàng.

Kìa mùa thu đang sang
Trải màu vàng trên lá
Sắp lìa khỏi cành xa !
Rớt nhẹ bay theo gió.

Mùa thu này lấp ló
Chút nhớ lẫn đợi chờ
Ngỡ chỉ là giấc mơ
Vậy mà đời có thật.

Mùa thu lá rơi rơi
Lá xa rời khoảng đợi
Mùa thu sao nỡ vội
Cho chiếc lá xa cành.

Mùa thu ơi! Lá rơi !
Nhẹ nhàng theo cung nhớ
Sao hồn ta vẫn ở
Tận mùa thu năm nào?...



(69 bài)
 
 
Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
Ru âm chuông gió giữa trưa lành
Ký ức tràn lan lòng nữ khách
Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-11 21:23:36chuonggio_ngaytrove0>
Bài viết
Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
Ru âm chuông gió giữa trưa lành
Ký ức tràn lan lòng nữ khách
Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
Đăng nhập để trả lời
0
 
GHEN
Gửi PL
Ở đời bao thứ anh ghen
Xung quanh thân thiết với em ngày ngày
Nào dám ghen gió, ghen mây
Thứ em mặc, thứ trên tay em cầm
 
Anh ghen cả với thì thầm
Trong em ý nghĩ lặng câm giữa đời  
Bao đêm giọt lệ sầu rơi
Cho em thao thức – trời ơi! Một mình
 
Anh ghen với cả bóng hình
Của em: kề cận lung linh tâm hồn
Bao nhiêu là nỗi cô đơn
Bao nhiêu thương nhớ, giận hờn – anh ghen:
 
Và ghen chiều dáng êm êm
Cành hoa nhỏ em cài trên mái đầu
Hoàng hôn thả tím tím màu
Ngập em trong tím – anh rầu đơn côi!
 
Anh ghen với biết bao người
Họ gần em – anh xa xôi quá chừng!
Nên anh lắm nỗi nhớ nhung
Em ơi: bởi chữ thủy chung… ghen mà!.
 
                             (06/ 07/ 2010)
Nguyễn Hữu Thịnh
                                  
Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
Ru âm chuông gió giữa trưa lành
Ký ức tràn lan lòng nữ khách
Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
Đăng nhập để trả lời
0
           CHỊ TÔI
Sự mất mát... và nỗi đau của chị


   Tôi vẫn thích nghe bài hát "Chị tôi" của Trọng Đài. ( Thế là chị ơi rụng bông hoa gạo, ô hay trời không nín gió cho ngày chị sinh ... )


   Chị hơn tôi 2 tuổi , là một người phụ nữ đảm đang, hiền thục, được sinh ra ở một vùng quê miền núi (Tuyên Quang) chị cao và có một dáng người chuẩn mực, mái tóc dài đen láy dài qua mông, một núm đồng tiền trên má và khuôn mặt trái xoan đầy đặn, cộng thêm chiếc răng khểnh đáng yêu duyên làm sao, ai cũng nói hai chị em tôi giống nhau ở cái miệng, ở nụ cười. Mỗi khi chị cười làm bao chàng trai ngất ngây với nụ cười của chị. Người ta nói (Hồng nhan thì bạc phận) Câu nói ấy quả đúng cũng không sai so với cuộc đời của chị .

   Ngày tôi bắt đầu vào đại học cũng là lúc chị lên xe hoa về nhà chồng , chị lấy một người ở xã trên. Chị đi lấy chồng bao chàng trai nhìn theo chị tiếc nối . Ngày chị cưới tôi cũng tất tả từ trường về mừng đám cưới chị , để ngắm chị mặc chiếc áo cô dâu trắng ngần như tâm hồn trinh nguyên, trong trắng của chị . Nhìn chị trong ngày cưới hệt như cô người mẫu kiêu sa trên sân khấu , hay ví chị như một nàng công chúa . Chị khóc nhiều trong ngày cưới, chị khóc, tôi cũng khóc.

   Chị lấy chồng, tôi thì đi học đại học vậy là hai chị em tôi giờ thì xa lắm rồi, xa tiếng cười khúc khích trẻ thơ mỗi khi cùng nói , cùng cười bên nhau, tiễn chị về nhà chồng tôi khóc đỏ con mắt.

   ...Thế rồi thời gian trôi đi tôi mới khóc ngày chị đi lấy chồng thì hôm nay tôi lại buồn lại khóc khi nghe tin chị ra tòa, hai anh chị ly dị nhau (chỉ bởi vì chị không chịu được những trận đòn anh đánh chị...) Tôi thấy thương chị quá, trong thời gian đi học tôi cũng chỉ về thăm nhà có vài lần . Tôi bị tai nạn và phải nghỉ lưu, không đi học được. Sau khi hồi phục tôi không trở lại trường nữa mà xin đi làm luôn, tôi làm vũ côn, và làm nhảy mẫu cho một vũ trường ở Hà Nội ....

   Chị sau khi ly dị chồng, chị xuống ở cùng tôi, giúp tôi cơm nước dọn dẹp nhà cửa. Rồi tôi làm mối anh cho chị, một người Hà Nội gốc. Anh hơn chị 12 tuổi, đã từng có vợ và đã chia tay.

Tôi chép miệng:

- Thôi thì rổ rá cạp lại, mong sao hai người tìm hiểu và hợp nhau, có đến được với nhau sau này hạnh phúc là được.

   Gia đình tôi ai cũng phản đối cho hai anh chị đến với nhau, chị không ở Hà Nội với tôi nữa, chị trốn chạy anh nên chị trở về quê ở với mẹ. Anh vẫn không từ bỏ quyết tâm, con đường chinh phục gia đình tôi, anh vẫn từ Hà Nội lên tận Tuyên Quang thăm chị.

   Tôi ở Hà Nội lo làm ăn ít có dịp về quê thăm nhà. "Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén" chị có bầu với anh, tôi lo lắng thay cho chị, thế mà gia đình tôi vẫn không đồng ý chấp nhận anh. Đã đủ ngày đủ tháng chị sinh một bé trai thật kháu, không giống anh, cũng không giống chị. Mẹ gọi điện thoại tôi bỏ hết công việc để về thăm chị, thăm cháu, tôi thấy lòng vui và rạo rực, khó tả. Nhìn đứa trẻ đang nằm ngủ trong tay chị thật đáng yêu, mẹ nói tôi đặt tên cho cháu , tôi liền đặt tên Kiên, anh họ Đỗ nên tôi đặt là Đỗ Trung Kiên, nhưng mẹ tôi đã sửa là Đỗ Minh Kiên, vì theo mẹ, Minh là sáng, mẹ muốn trước cái tên nó phải được soi sáng, để có những sự khởi đầu, sẽ thông minh .

Anh cũng về, vừa về đến nhà mọi người hỏi anh muốn đặt tên cho con là gì , anh nói ngay,
- Đặt tên là Kiên đi,
cả nhà ồ lên ngạc nhiên, mẹ nói với anh, dì nó cũng vừa đặt cái tên ấy rồi đấy... Sao anh lại có ý nghĩ giống tôi đến thế, mãi sau này đây tôi mới nhận ra là tôi và anh rể rất hợp nhau về nhiều mặt, sở thích, tiếng nói ...

   Khi chị sinh đứa con đầu lòng với anh, cả nhà tôi và anh dường như khoảng cách đã gần nhau hơn mọi người không cấm cản việc anh chị đến với nhau nữa. Thấy anh hiền lành và cũng biết cách ăn nói, biết ứng xử nhân thế nên mọi người cũng gật theo chị cho qua.

   Đùng một cái anh trở thành anh rể tôi chỉ với vài mâm cơm ra mắt họ hàng, và thắp nén hương cho tổ tiên. Chị về Hà Nội ở với anh cùng với một đứa con riêng của anh với người vợ trước, được 8 tuổi ....

   Anh rể tôi rất rễ hòa đồng với mọi người trong gia đình, thương yêu và quý trọng mọi người bên nhà vợ , và nhất là tôi, anh rất thương tôi, anh nói với tôi: 
- Dì có đôi mắt buồn thật
chị tôi cũng thêm vào:
- Ừ lúc nào cũng thấy em cười mà đôi mắt lại buồn như muốn khóc.
Những lúc đó tôi chỉ cười thôi vì ngoài cười ra tôi cũng không biết phải làm gì.

   Tôi vẫn thường xuyên sang thăm chị, tôi làm ở một vũ trường đêm, nên ngày chỉ thường để ngủ và đi chơi hay mua sắm . Công việc chị nhiều nên ngày tôi thường sang trông giúp nhóc kiên cho chị. Tối tôi lại về và đi làm, hơi mệt nhưng tôi thấy vui, thằng nhóc càng lớn càng dễ thương, rồi nó cũng biết bò. Anh chị có ý định bảo tôi đến ở cùng anh chị, vì căn nhà rộng lớn mà chỉ có hai vợ chồng và hai đứa con ở thì cũng trống vắng. Anh rể nói tôi đến ở để chị em được gần nhau tiện cho việc đi lại mà cũng đỡ tốn tiền thuê nhà trọ, tôi đồng ý dọn đến ở cùng anh chị. Anh thường chạy xe ôm vào buổi tối tranh thủ kiếm thêm một chút tiền đưa cho chị lo tiền chợ. Ngòai ra anh còn có thú đam mê đi đánh bài, và còn thường xuyên đi đánh bài cho đến sáng, những lúc như thế chị vẫn để cửa đợi anh. Chị có nói, anh chỉ ừ rồi lúc đi làm xe ôm đêm anh lại tạt đi đánh bài...

   Có những ngày mưa anh ở nhà cả ngày, buồn anh lại đi đánh bài, chị biết nhưng không khuyên được anh. Chị bảo tôi đi kiếm anh về ăn cơm, tôi thường bao che cho anh, nhiều lúc nhìn thấy anh ngồi đánh bài tôi lại nói với chị là không có anh ở đấy đâu, tôi thường ủng hộ anh, rồi nhiều chuyện xảy ra trong cuộc sống bấp bênh ấy, anh chị thường xuyên cãi cọ lẫn nhau, chị không cho anh đi làm thêm vào ban đêm nữa, nhưng anh nói anh muốn đi vì buổi tối ở nhà không biết làm gì cũng buồn, rồi chị cũng đồng ý nhưng với một điều kiện rằng anh phải về nhà trước 11 giờ đêm, anh đồng ý . Nhưng thỉnh thoảng anh cũng phá luật đi về muộn hơn, thế là anh chị lại lùng bùng, lại cãi nhau, lời qua tiếng lại, mỗi lúc như thế chị lại sang phòng ngủ với tôi, làm anh chị lại càng xích mích với nhau nhiều hơn. Anh trai tôi khuyên tôi nên dọn ra ngoài ở. Tôi tất tả đi tìm nhà trọ để thuê, thời gian này tôi cũng một tuần chỉ đi làm ba buổi còn lại ở nhà chơi suốt.

   Nhiều lúc thấy chị để cửa thức đợi anh về tôi lại thấy chạnh lòng xót xa thương chị cả đời sao cứ lận đận, hai đời chồng mà vẫn không như ý, vẫn khổ... Cuộc sống gia đình làm chị một người phụ nữ cam chịu hiền lành bỗng trở nên cứng cáp, rắn giỏi và ghê gớm hơn trước, hay cáu gắt với chồng, anh chị cũng cãi nhau thường xuyên hơn. Tôi đã tìm được nhà trọ và dọn ra ngoài ở, tiễn tôi đi, chị chỉ im lặng, nét buồn phảng phất.

   Thỉnh thoảng cuối tuần tôi vẫn về thăm chị và nhóc Kiên, thường ngày nhiều khi nhớ nhóc Kiên quá tôi vẫn đến nhà trẻ để thăm nhóc một lúc. Mọi chuyện trong cuộc sống tưởng như yên bình nhưng không (Nếu cuộc sống này cứ trở nên bình lặng êm đềm thì liệu cuộc sống còn có ý nghĩa gì nữa) Một hôm tôi vừa thức giấc sau một giấc ngủ muộn, tôi nhận được điện thoại của chị, nói sang ngay, tôi tất tả chạy xe đến chỗ chị, chị đã chuẩn bị một ít đồ. Hỏi ra mới hay là anh rể thường đi đêm về hôm, có hôm đi đến sáng mới về, chị khuyên bảo mãi cũng không được. Anh hứa nhiều rồi lại quên, thế rồi ở đời nói chẳng sai (tức nước vỡ bờ ) Chị không thể cam chịu, chịu đựng nổi anh nữa, anh chị thường cự cãi lẫn nhau (một giọt nước làm tràn ly).

Thế là chị đòi về nhà mẹ ở, chị nói:
- Dì giúp chị ôm cháu và mang ít đồ về nhà còn chị đi xe gắn máy.
Tôi đồng ý ngay, không một chút phân vân. Tôi ôm nhóc Kiên về nhà giúp chị ngay trong sáng hôm đó, bằng xe ô tô khách. Về nhà mẹ tôi là người rất tâm lý, mẹ hiểu, thông cảm cho chị, nên chị ở cùng mẹ. Mẹ và anh tôi làm cho chị một căn nhà nhỏ, chị mở một đại lý bán đồ lặt vặt, cuộc sống qua ngày. Anh rể thường xuyên lên thăm chị. Thời gian trôi, tôi vẫn ở Hà Nội làm việc .... 

   (Mưa dầm thấm lâu) Cuối cùng anh cũng thuyết phục được chị trở về lại Hà Nội ở với anh, thế là một lần nữa chị trở về nhà anh sống. Anh ngoan hơn, tôn trọng vợ và chịu khó làm ăn, anh chị vay tiền làm ăn, chồng hai vườn quất, nhóc Kiên đã lớn, đã biết nói chuyện rất nhiều, hát cho tôi nghe, biết tô, biết vẽ nghịch trên giấy. Rồi đến một ngày tôi xa nhà, tôi đồng ý một chuyến phiêu lưu tới một vùng trời khác để sống; Một phương trời tây, không có tiếng nói và ngôn từ chung, không có chị, không có anh rể và nhóc Kiên, không người thân, bạn bè... thật xa lạ.

   Trước khi tôi ra sân bay tôi có ghé thăm chị, nỗi lo toan , những áp lực cuộc sống gia đình hằn rõ trên khuân mặt chị, nét khắc khổ, cam chịu, nhưng khuôn mặt vẫn phảng phất một nét đẹp trời ban, nụ cười chị vẫn khiến tôi an tâm , vẫn làm bao người say đắm... Tôi đi xa thỉnh thoảng tôi vẫn gọi điện về cho mẹ, cho chị. Tôi đi mấy năm, nhóc Kiên giờ đã lớn, đã biết huyên thuyên qua điện thoại với tôi, đã biết vòi vĩnh tôi mua cái này, cái nọ. Chị cũng sinh thêm một đứa nhỏ nữa cũng là con trai. Nhóc Kiên rất thích và thương yêu em. Hiện tại nhóc Kiên đã là một cậu bé học lớp hai.

   Suốt thời gian khi tôi đi xa, nụ cười của chị vẫn theo tôi, giúp tôi tự tin, tôi luôn nghĩ đến nụ cười ấy và tự thấy hài lòng cuộc sống của mình , nụ cười an ủi tôi những năm tháng tha phương. Xứ người lạnh lẽo trở nên ấm áp .

   Tôi làm quản lý cho một công ty thời trang và kiêm thiết kế mẫu, cuộc sống độc thân làm tôi cảm thấy cô đơn và hiu quạnh vô cùng nơi xứ người, tôi vẫn thường xuyên gọi điện thoại về nhà. Bữa nay tôi nhận được điện thoại của anh trai, khi nghe diện thoại, tôi chết đứng người, khi nghe tin anh rể tôi mất do một tai nạn đêm qua, tai tôi ù đi, chân dường như không còn đứng vững nữa, nước mắt chạy dài trên hai gò má xuống cổ, Tôi gọi điện thoại về nhà thật nhiều, nói chuyện thật lâu, tôi khóc lặng, mấy ngày liền tôi chỉ có khóc, khóc không có một lý do nào khác là thương chị, thương hai đứa nhỏ, đứa thứ hai mới được hơn một tuổi.

   Mấy ngày từ khi anh rể mất, tôi chỉ gọi điện về cho mẹ và anh trai để hỏi về tâm trạng của chị, mẹ nói chị khóc ngất lên, ngất xuống, còn nhóc Kiên cứ ôm lấy đầu quan tài bố gào khóc thật to. Tôi hình dung ra cảnh chị tôi khóc, nhóc Kiên gào mà không sao kìm được nước mắt , và niềm xót xa. Gia đình tôi nghĩ rằng sau khi anh rể mất thể nào họ (người nhà bên chồng của chị tôi) Cũng đuổi chị ra khỏi nhà.

   Sau một tuần anh rể mất tôi gọi điện thoại về cho chị, khác với những lo lắng của tôi là một giọng nói thật chững chạc, không run, rất bình tĩnh. Hình như chị không lộ vẻ buồn cho tôi thấy, chị cười qua điện thoại với tôi, tôi hỏi chị có buồn không? chị nói: - Chuyện gì đến nó đã đến rồi em ạ, ta có muốn tránh nó cũng không được, chị không sao, không có gì đâu em đừng lo.

   Tôi biết chị bình tĩnh như vậy, chị không khóc như vậy cũng chỉ vì sợ tôi buồn mà thôi, vì thế nào mà mẹ chẳng nói với chị rằng mấy ngày qua tôi gọi điện thoại về lần nào tôi cũng khóc. Tôi biết chị nói vậy thôi nhưng thật ra chị đang khóc. Nói chuyện với chị một lúc rồi chị đưa điện thoại cho nhóc Kiên nói chuyện với tôi, thằng bé khóc òa khi nghe tôi hỏi một câu: 
-  Con có nhớ bố không?
Tôi vô tình quá phải không? Tự dưng lại đi hỏi một câu vô tình hay là vô duyên nữa, làm thằng bé khóc, lẫn trong tiếng nấc nghẹn giọng run run: 
-  Con nhớ bố lắm dì ạ! Rồi nó òa lên khóc to.
Tôi an ủi nó: 
Con đừng khóc sao con vẫn khóc?
Nó trả lời tôi trong tiếng nấc:
- Bố không về nữa nên con khóc. Bố sẽ không về với con nữa phải không dì?

   Tôi bỗng nghẹn lại sau lời nói của một đứa trẻ, mắt tôi nhoè đi, từng giọt lệ lăn dài, tôi nghẹn lại một lúc mới nói được.

- con đừng khóc nữa, con mà khóc mẹ sẽ khóc, sẽ buồn, con lớn rồi phải biết an ủi mẹ nhé.

   Nó dạ lí nhí trong cổ nhưng tôi cũng nghe thấy. Tôi thấy tiếng mẹ alô mẹ vẫn ở đấy cùng chị và cháu, mẹ dặn tôi vài điều, mẹ nói sau 49 ngày anh rể mẹ mới về, mẹ ở lại cùng chị cho chị đỡ buồn đỡ thấy trống vắng trong căn nhà rộng, thiếu tiếng nói và bóng dáng anh.

   Sau 49 ngày anh rể, chị tôi vẫn ở lại trong căn nhà ấy, chị cho thằng thứ hai đi làm con nuôi của một gia đình họ hàng bên nhà chồng, vợ chồng gia đình ấy đã ngoài 40 tuổi mà vẫn không có con nên ngỏ ý muốn nuôi giúp một đứa, thế là chị cho đi, nói thật tâm tôi cho đến tận bây giờ tôi cũng không thể hiểu được lý do tại sao chị lại cho đứa thứ hai đi làm con nuôi, chắc chị phải có một lý do nào đó, mà tôi lại ngại không muốn hỏi chị, tôi vẫn thỉnh thoảng gọi điện thoại về cho chị vẫn nói chuyện với nhóc Kiên. Nhiều lúc đang huyên thuyên điện thoại với tôi thằng bé bỗng im lặng khi nghe tôi hỏi nó một câu: Con có nhớ bố không? Con có đến thăm em cu không? Thấy thằng bé đang nói nhiều bỗng im lặng tôi hỏi: Kiên sao con không nói gì? Nó lí nhí nói gì đó tôi không nghe rõ, hình như nó đang khóc, và thấy chị tôi cầm điện thoại trở lại.

   Thời gian lại trôi, tối nay tôi gọi điện thoại về máy điện thoại di động của chị tắt máy , tôi lo lắng liền gọi về máy điện thoại bàn, chị không nhấc máy mà thay vào là nhóc Kiên alô, nó chào tôi rồi im lặng chờ đợi tôi nói.
Tôi hỏi nhóc Kiên;
- Mẹ đâu con?
nó trả lời:
- Mẹ ở bên bà nội!
Tôi hỏi nó: 
-  Con không sang bà nội cùng mẹ à?
Nó cười tiếng cười vọng qua điện thoại nói với tôi;
- Con phải học bài, dì quên à?
Tôi chỉ ừ!
- Dì quên mất.

- Dì ơi! Con được điểm 10 dì mua màu vẽ cho con gì nhé, con muốn học vẽ để vẽ được đẹp như dì vẽ
- Ừ, để gì mua và gửi về cho con.

   Đang cười nói bỗng nó im lặng một lúc rồi nói nhỏ qua điện thoại , nói nhỏ như chỉ đủ một mình tôi nghe thấy: 

-  Dì ơi ! Đêm nào mẹ cũng khóc, nhiều lúc thấy mẹ thức, con hỏi mẹ: - Sao mẹ không vào ngủ với con? Mẹ bảo: Mẹ đợi bố về, rồi nó nói lớn hơn một chút (Bố con sẽ về phải không dì?).

   Tôi giật mình sau câu hỏi của nó, một câu hỏi thật khó trả lời, nhất là của một đứa trẻ 7 tuổi.

   Tôi im lặng chìm vào suy nghĩ miên man và chợt tỉnh khi nghe đầu dây bên kia tiếng nhóc Kiên nói : 
-  Dì đâu rồi sao không nói với con nữa?
Tôi ấp úng rồi lấy lại bình tĩnh giữ cho giọng nói không bị run (Tôi đành lảng tránh hay nói đúng hơn là trốn chạy câu hỏi trẻ thơ ấy , tôi nghĩ rằng sẽ chẳng bao giờ tôi có thể trả lời được).
Tôi nói nhanh ,
- Con học bài tiếp đi nhé, dì đang bận lúc khác dì gọi về.

Thằng bé dạ, chào tôi rồi cúp máy.

   Nhóc Kiên cúp máy rồi, tôi nghĩ về chị, thì ra chị vẫn khóc, đêm đêm vẫn chờ anh trở về, vẫn đợi cửa như những ngày anh còn sống và đi làm đêm. Tôi thấy mơ hồ ái ngại, lo lắng cho chị, có lẽ chị vẫn chưa thể nào chấp nhận sự ra đi của anh, sao chị lại trở nên ảo như vậy. Đúng là (hồng nhan bạc phận) Cho đến bao giờ niềm đau trong chị mới nguôi ngoai, đến bao giờ cảm giác ảo đợi anh về hàng đêm mới tan biến.

   Tôi nằm úp mặt xuống nệm khóc. Giá như tôi đang ở bên chị lúc này, ước gì tôi có thể chạy ào về nhà lúc này để có thể nhìn thẳng vào nỗi đau và sự mất mát to lớn của chị, để hiễu chị hơn, nhưng tôi không thể, ngàn vạn lần không thể, tôi thương chị và nhóc Kiên quá, có lẽ chị đã khóc khô rồi những giọt lệ chạy dài trong đêm.

   Đợi đến một năm ngày giỗ đầu anh tôi sẽ về Trong tiềm thức nụ cười của chị giờ đã tan biến thay vào cảm giác và khuôn mặt chị với ánh mắt buồn đau và những giọt lệ khóc cho anh, chồng chị anh rể tôi, mải khóc và suy nghĩ miên man tôi chìm vào giấc ngủ từ khi nào. Trong giấc ngủ tôi vẫn mơ màng tiếng nói của chị, khuôn mặt chị cứ ẩn hiện trong tôi cùng với những niềm đau Trong giấc mơ tôi vẫn còn vang đâu đó lời của một đứa trẻ thơ hỏi tôi :(Bố con sẽ về phải không dì?), Nghĩ đến tiếng cười trong trẻo trẻ thơ của cháu tôi, vậy mà dòng đời nỡ cướp đi tiếng cười trong trẻo ấy.

    Chị ơi! Chị đừng buồn chị nhé, mọi nỗi đau rồi cũng sẽ qua đi, sẽ không còn gì là tồn tại vĩnh hằng, vĩnh cửu. Em thương chị rất nhiều. ( Nếu cái gì cũng trở nên tốt đẹp, dễ dàng, suôn sẻ... thì cuộc sống sẽ không còn là cuộc sống).


( hết )

Phong Linh
* Những bạn đọc thân mến! Tôi cam đoan với các bạn rằng câu truyện trên đây là có thật, có thật về một người phụ n , đó là chị gái tôi.

TB: * Tôi đang có một điều mà không biết làm thế nào có thể giải tỏa được. Tôi mong ai đó "vô tình" ghé qua và đọc hết câu chuyện (Chị tôi) Hãy giúp tôi trả lời câu hỏi của một đứa trẻ 7 tuổi (Bố con sẽ về phải không gì ) Nếu là bạn, bạn sẽ trả lời thế nào với câu hỏi ấy, hay cách tốt nhất là không nói gì,hoặc lảng tránh ( im lặng )... Vì tôi sợ một ngày nào đó câu hỏi ấy nó sẽ lập lại với tôi. Biết đâu đấy nhóc Kiên sẽ hỏi tôi một ngày nào đó nữa câu hỏi ấy khi tôi gọi điện thoại về nhà nói chuyện với nó ( Ai dám chắc là nó sẽ không hỏi tôi nữa ) Đối với tôi thật khó có thể trả lời phải không các bạn ? Có lẽ các bạn là người ngoài cuộc, ở bên lề, có lẽ sẽ giúp được tôi trong câu hỏi ấy.

* Cám ơn tất cả những ai đã ghé qua trang (Truyện viết đầu tay) của tôi và đọc những gì mà tôi đã viết.


Thân mến
Phong Linh cg 
27/11/2008

XIN KỂ MỘT ĐOẠN CÂU CHUYỆN GIỮA TÔI VÀ NHÓC KIÊN:

   Cách đây hai tuần tôi có gọi điện thoại về nhà nói chuyện với nhóc Kiên, tôi nói với nhóc học thật giỏi mùa hè này dì sẽ về thăm con, bỗng dưng nhóc Kiên reo lên: A, dì sẽ về với con, vậy bố cũng sẽ về cùng dì phải không?
Tôi hỏi nhóc trong dòng nước mắt đang tuôn : 
- Ai nói với con điều đó, nhóc nói trong niềm vui. Khi con hỏi bà ngoại dì Hằng đâu rồi? Bà ngoại nói dì đi xa, xa lắm, con hỏi bà: Dì không về nữa hả bà? Bà ngoại nói, có chứ dì sẽ về, ai đi xa mà chẳng trở về nhà. 

-  Còn con hỏi mẹ, bố đâu? Mẹ nói bố đi xa rồi, đi rất xa! như vậy là dì cũng đi rất xa mà, thấy dì sắp về, chắc bố con cũng sắp về rồi phải không dì? Tôi nghẹn lại một lúc để kìm nén một niềm đau đang trỗi dậy trong lòng.

   Đến bao giờ niềm đau ấy trong tôi mới nguội vơi khi mãi vang bên tai giọng của một đứa trẻ bố con cũng sắp về phải không dì? hay bố con sẽ về phải không dì?...

* Ai nói nỗi đau sẽ mờ dần, nhạt phai theo năm tháng, nhưng riêng tôi thì không đâu, anh rể tôi đã xa thế giới này hơn một năm rồi, vậy mà nỗi đau ấy, nỗi đau mất anh, thương chị trong tôi vẫn còn, còn như những vết cứa của vật nhọn. Đến bao giờ nhóc Kiên mới thôi hỏi tôi những câu hỏi hồn nhiên ấy. Tự dưng tôi lại giận chị tôi quá. Không giải thích cho nhóc Kiên hai chữ " xa rồi " Đi xa, đi xa theo cách nào, đi xa như tôi thì có thể trở lại được, còn có thể trở về, còn đi xa như anh rể tôi thì liệu có trở lại được nữa hay không?

   Tôi đã trả lời nhóc Kiên khi nhóc ấy lại hỏi tôi một câu hỏi vô tư hồn nhiên : ( Bố con sẽ về phải không dì ) Tôi đã trả lời mà không kịp suy nghĩ, bởi tôi sợ lời nói của một đứa trẻ làm tôi run lên những tiếng nấc tâm hồn. 

-  Ừ, bố con sẽ về, con cứ ngoan đi, học thật giỏi, bố con sẽ trở về trong giấc mơ của con, nhất định bố sẽ về trong mỗi giấc mơ khi con ngủ.

   Cầu cho ở thế giới bên kia anh tôi " thiêng liêng "sẽ trở về trong giấc mơ con trẻ, để nhóc Kiên mãi còn thần tượng tôi mà không nghĩ rằng tôi đang nói dối. 
   ( Chúc anh có một giấc ngủ bình an).
 
23.06.2009
Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
Ru âm chuông gió giữa trưa lành
Ký ức tràn lan lòng nữ khách
Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
Đăng nhập để trả lời
0
Truyện kể từ cuộc sống :







Chuyện tinh online
( Tuyết rơi mùa hè )



   Trời đang đông lạnh, cái đông Sani_Petersburg thật lạnh âm 20 đến 25 độ C. Nhưng cái lạnh của thời tiết không thấm thía gì so với cái lạnh tâm hồn đang cô đơn của Mai. Mai đến sống ở nơi này đã 10 năm, đã qua nhiều rồi bốn mùa, xuân, hạ, thu, đông. Những niềm vui, những nỗi buồn, cả những đắng cay. đau thương, mất mát. Sự cô đơn càng tăng thêm vẻ lạnh giá của thành Len, của tâm hồn đơn côi, xa xứ, tha huơng . Đã từ lâu rồi nó đi về như một cái bóng thầm lặng, căn phòng nhỏ với bốn bức tường im lìm, tĩnh lặng. Sau mỗi giờ làm việc về nhà bạn thân với nó lúc này là chiếc máy tính. (Người ta nói: đôi khi những sự vô tình cũng làm cho một tình cảm lên ngôi, mà cũng có thể làm cho một tình cảm chết đi... và điều đó cũng có thể làm cho giá lạnh trở nên ấm áp, hay càng lạnh giá hơn). Không biết từ khi nào Mai, một cô gái ít nói cười bỗng trở nên sôi động, Mai vẫn trầm tính nhưng lộ trên đôi mắt một ánh sáng lạ lùng.


   Từ ngày quen Tuấn qua online Mai trở nên là một con người khác. Hình như Mai biết yêu, yêu theo cách của Mai, yêu theo kiểu tọa độ ngày xưa, mà thời xưa ấy họ yêu nhau qua thư từ vậy. Trước kia Mai vẫn thường nghĩ yêu qua mạng thì yêu gì, ảo ảnh, mơ hồ - không có thực. Nhưng bây giờ những ảo ảnh, mơ hồ ấy, trở nên diệu kỳ đối với Mai (giờ thì Mai tin) đúng là khi yêu con người ta mù quáng, không biết đâu là thực, đâu là hư nữa.


   Tuấn thường ít nói hơn, gương mặ ít cười làm Mai càng cảm thấy yêu Tuấn hơn từ gương mặt ấy. Những gì Tuấn nói, tâm sự làm Mai thấy Tuấn trở nên gần gũi và thân thiện hơn. Mai cởi mở hơn khi bên Tuấn, Mai tâm sự hết về cuộc sống của Mai cho Tuấn nghe, cho Tuấn biết không giấu giếm gì cả. Rồi một ngày kia Mai như một người mơ mộng, hết buồn, hồn nhiên, sau mỗi ngày làm việc khác với khoảng thời gian trước khi gặp Tuấn Mai thường lang thang đâu đó sau giờ làm việc mãi đến muộn mới trở về nhà, nhưng bây giờ Mai như một người bận bịu, bận như với một cuộc sống gia đình, hết giờ làm việc Mai háo hức vội vã trở về nhà , về thật nhanh như có ai đó đang chờ Mai vậy. Đúng Tuấn đang chờ Mai , chờ Mai về để cùng online, Mai thấy hạnh phúc khi có Tuấn bên cạnh. Mặc dù chưa một lần gặp nhau ngoài thực tế, Mai đang ảo, ảo thật.


   Yêu nhau thời hiện đại, thời vi tính thật lạ. Mai và Tuấn yêu online trong vòng thời gian không ngắn cũng không dài, khoảng 2 năm và Mai quyết định gặp Tuấn. Tuấn cũng muốn gặp Mai. Đúng vào dịp này công ty địa chất của Tuấn cần một kỹ sư sang Nga làm việc ba tháng, Tuấn nói với Mai sẽ nhân dịp chuyến này đi để gặp Mai. Mai vui sướng mong từng ngày , từng giờ , càng mong Mai càng cảm thấy lâu, sao giờ đây đối với Mai một ngày lại trôi chậm đến thế.


   Thế rồi giây phút mong đợi gặp Tuấn cũng đã đến, Mai xin nghỉ vài ngày từ thành Len (Sani Petersburg ) lên tận Matxcova đón Tuấn ngoài sân bay khác với cái nhìn qua webcam. Tuấn của Mai ở ngoài là một chàng trai phong độ, mái tóc cắt ngắn gạt gọn một bên khuôn mặt, đôi mắt sâu thẳm hút hồn Mai, nụ cười của Tuấn làm Mai không thể không tự tin, lòng không bình yên, nụ cười làm Mai thấy an tâm, thấy yêu Tuấn hơn. Khuôn mặt rạng ngời khi gặp nhau. Mai ở lại Matxcova mấy ngày bên Tuấn. Tuấn hứa hẹn với Mai thật nhiều, anh ở lại Matxcova ba tháng và trong khoảng thời gian đó cứ vào hai ngày cuối tuần Tuấn lại trở về Sani - Petersburg để gặp Mai (Từ Matxcova đi tầu nhanh xuống thành Len Sani - Petersburg chỉ mất 4 đến 6 giờ đồng hồ, còn tầu chậm còn tùy thuộc).



   Những giây phút bên Tuấn, Mai thật hạnh phúc, Mai cố dành gian để gần gũi Tuấn nhiều hơn, Mai mong thời gian ngừng trôi để có thể ở bên Tuấn lâu hơn.


   Thời gian trôi thật nhanh khi hai người yêu nhau, họ ở bên nhau (Khi hai người yêu nhau họ không có ý định được thời gian, thời gian sẽ chẳng là gì cả). Nếu bây giờ có ai hỏi Mai cái gì ác nhất trên đời Mai sẽ trả lời mà không cần suy nghĩ, trên đời này ác nhất là thời gian, bởi thời gian có thể cho ta tất cả, mà cũng có thể lấy đi tất c ... Tuấn đã hết hạn ba tháng làm việc ở Mátxcova và đã đến lúc phải trở về Việt Nam. Ngày gặp nhau cuối cùng Tuấn chỉ im lặng , Mai cũng im lặng bước bên Tuấn. Cả hai bước dọc theo bờ dòng sông Ne-Va. (Một dòng sông nổi tiếng ở Nga thuộc thành Len Sani - Petersburg mùa hè có thể đi thuyền du lịch trên sông để ngắm cảnh thành phố , ban đêm có thể đi thuyền giữa dòng sông và ngắm cầu mở thật tuyệt...) Đêm đã cuối đông rồi trời vẫn lạnh giá, sang tháng tư rồi tuyết đã dần tan trên con phố, thế mà vẫn lạnh.
Mai hỏi Tuấn: 

- Anh ơi! Anh có tin rằng sẽ có tuyết rơi mùa hè không?
Tuấn cười bảo Mai: 


- Chắc là không!


Mai cười nhìn Tuấn và nói: 

- Em hay tin vào phép nhiệm mầu lắm anh ạ, chính vì có phép nhiệm mầu nên em mới gặp anh, mới biết yêu sau bao đổ nát, đắng cay, đớn đau, điều đó làm em tin, em tin nếu em yêu anh thật lòng và anh cũng yêu em thật lòng thì chắc chắn sẽ có tuyết rơi mùa hè, chỉ có điều không biết bao giờ mới có mà thôi.


Tuấn véo mũi Mai:


- Đúng là ý nghĩ của trẻ con , em tưởng cuộc sống này là cổ tích hay sao!


Mai nhìn Tuấn:


- Đúng là cổ tích và anh là ông tiên của em trong cổ tích, một ông tiên người lớn đó nhé ! hi !!! (...) Cả hai cùng cười vui vẻ bên nhau , ai nhìn vào cũng thấy họ thật hạnh phúc.



   Thời gian như muốn xua đuổi đi tất cả, muốn tách rời hai người yêu nhau, họ phải xa nhau. Đã đến giờ Tuấn phải trở lên Matxcova để về Việt Nam. Trước khi đi Tuấn nói lời chia tay với Mai trong sự tiếc nuối , Mai tiễn Tuấn ra tận sân ga trở về Mãtcova. Tuấn đưa cho Mai một chiếc nhẫn mầu trắng (nhẫn bạc) Tuấn nói kỷ niệm của mẹ và bảo Mai giữ lấy, tầu chuyển bánh, nước mắt Mai rơi nhỏ giọt, Mai đứng nhìn theo con tầu đang khuất dần phía xa xa rồi mất hẳn, Mai vẫn đứng chết chân giữa sân ga náo động nhộn nhịp.


Con tầu đưa anh xa em
Lòng anh vẫn còn ở lại
Tình em đuổi theo lưu luyến
Mạnh hơn những bánh xe lăn

Thời gian bên anh trôi nhanh
Em mong thời gian ngừng lại
Để em được mãi bên anh
Cùng mơ một giấc mơ xanh. 

   Mai bỗng giật mình khi điện thoại rung, Tuấn gọi cho Mai, bảo Mai về nhà đi, mùa hè anh sẽ trở lại đây thăm, bảo Mai mở bài hát "Giây phút chia xa" lên nghe và nghĩ về anh. Mai nghe lời như một đứa trẻ nhỏ nghe lời cha mẹ. Ngồi trên taxi trở về nhà Mai cứ nghe đi, nghe lại một bài hát đấy qua điện thoại mà tâm trí mãi vẫn tận nơi đâu.

   Tuấn đi Mai lại trở lại cuộc sống bình thường ,với công việc hàng ngày, và mỗi tối Mai như một người vợ hiền thục về nhà sau giờ làm việc. Đơn giản thôi Tuấn đang đợi Mai ở nhà để online. 

   Mai với Tuấn thường nói chuyện về cuộc sống, Mai gửi bài hát " Tuyết rơi mùa hè" cho Tuấn nghe và hỏi lại anh một câu hỏi cũ:

- Anh có tin rằng sẽ có tuyết rơi mùa hè không?

Tuấn trả lời Mai:
- Đúng là trẻ nhỏ, làm gì có điều đó hả bé!
Mai cãi bướng:
- Nếu có thì sao?
Tuấn đùa lại Mai:

- Nếu ngay bây giờ có tuyết mùa hè rơi thì em chỉ cần nhắm mắt lại rồi mở mắt ra, là nhìn thấy anh ngay hiii!

Mai viết vội chữ:
- Xấu tính. 


-  Làm sao bảo anh xấu tính hả bé?


-Tại anh trêu em, nếu bây giờ có tuyết mùa hè rơi em chỉ cần nhắm mắt lại rồi mở mắt ra là thấy anh ngay, làm gì có chuyện ấy, anh cứ làm như là giấc mơ, giấc mơ cũng không có .

Tuấn nói lại :
- Thế em bảo có tuyết mùa hè, làm gì có tuyết mùa hè.
Mai bảo:
- Đó là phép nhiệm mầu, một điều kỳ diệu. 
- Vậy hả ? nếu có phép nhiệm mầu thì điều gì cũng có thể xảy ra mà, đúng không nhỏ?
Mai im lặng.
Tuấn nói:
- Nếu thật sự có tuyết rơi mùa hè lúc đó anh sẽ mãi ở bên em... sẽ thuộc về em, sẽ chẳng bao giờ rời xa em như thế này nữa.


   Thời gian qua đi thật nhanh, một mùa đông nữa lại đến mang theo cái lạnh lùng, da diết. Mai và Tuấn tưởng chừng như lòng gần nhau hơn, tưởng như không gì có thể ngăn cách, tách rời hai người ra vậy. Mai cảm thấy không thể sống mà thiếu Tuấn lúc này. Vậy mà, cuộc sống thật muôn hình muôn vẻ, Mai nhận được tin từ một người bạn đang sống ở Việt Nam. Tuấn sắp lấy vợ, Mai bàng hoàng không muốn tin nhưng đó là sự thật (Sự thật mãi sẽ là sự thật). Mai online gặp Tuấn, vẫn nói chuyện, Mai có hỏi, Tuấn chỉ im lặng, và lảng tránh, Mai gọi điện thoại Tuấn không nhấc máy.

Hôm sau Tuấn nhắn tin vào điện thoại an ủi:
- Em yên tâm đi anh lúc nào cũng ở gần bên em, đừng lo lắng quá em nhé, hãy tin vào anh, tại anh bận quá nên không online, mệt quá nên ngủ quên không nghe thấy chuông điện thoại...

   Thế mà hôm nay cái mà bạn Mai nói, điều mà Mai lo sợ đã đến Tuấn đang bước bên cô dâu sắp cưới trong ngày ăn hỏi, Mai nghe điện thoại của bạn xong mà không tin vào tai mình nữa, Mai không còn tâm trạng để mà làm việc, điện thoại Tuấn đã tắt từ khi nào Mai không thể liên lạc được, Mai háo hức hết giờ làm việc để về nhà, háo hức không phải là vui và hạnh phúc như mọi ngày, mà Mai muốn chứng thực, muốn hỏi Tuấn cho cặn kẽ điều mà Mai đã nghe thấy, Mai muốn hỏi xem thực hư ra sao, bao nhiêu hứa hẹn đợi chờ không lẽ giờ đây Tuấn trót quên đi.

   Mai online rồi đợi không thấy Tuấn trả lời im lìm một mầu tối đèn từ nick yahoo của Tuấn. Một ngày. hai ngày, ba ngày... Mai gửi tin nhắn vào điện thoại và vào nick yahoo, vào Email cho Tuấn thật nhiều, thay vào những lời hờn ghen trách giận Tuấn là những lời dịu dàng, quan tâm, lo lắng, Mai chờ câu trả lời lại của Tuấn. Sau một tuần Mai mất ăn, mất ngủ hôm nay Mai nhận được điện thoại của Tuấn, giọng nói dịu dàng, nồng ấm như ngày nào Tuấn nói lời xin lỗi; Rằng tình cảm của Tuấn dành cho Mai không phải là tình yêu mà chỉ như một người anh dành cho một đứa em, không hơn không kém, rằng những lời thương yêu mà Tuấn nói với Mai là Tuấn sai, đó chỉ là tình cảm ngộ nhận, Tuấn thừa nhận anh sắp lấy vợ vào ngày mai thôi, người vợ ngày mai cưới mới là người mà Tuấn cần và sẽ sống trọn đời, mới là người mà Tuấn lựa chọn. Mai không nói lời hờn trách mà lại khóc (Vẫn biết những giọt nước mắt giờ đây chẳng là gì nhưng Mai không thể nào ngưng khóc được, nước mắt cứ trào tuôn nghẹn ngào). Mai hỏi Tuấn sao lại vậy, em đã làm gì sai sao? Mai năn nỉ Tuấn quay lại, nghĩ lại, Mai cho rằng Tuấn nói dối, Tuấn vẫn yêu Mai cũng như Mai rất yêu Tuấn, cần Tuấn, Mai sống mà không thể nào thiếu Tuấn.

   Hai người nói chuyện với nhau qua điện thoại cả giờ đồng hồ, thuyết phục níu giữ mãi cũng không được. Tuấn xin lỗi và mong Mai hãy quên đi những gì đã xảy ra giữa hai người, bởi Tuấn không hề yêu Mai, chẳng qua những ngày người yêu Tuấn sống ở bên Anh quốc, Tuấn buồn nên lên mạng để giải khuây, để giảm stress, khi gặp Mai thấy Mai dễ thương, thế là Tuấn chỉ muốn đùa cho vui, rất mến và thương Mai nhưng không thể ở bên Mai, không thể gần Mai, và hãy quên đi tất cả. Mai khóc thật nhiều sau mỗi lời Tuấn nói, lần đầu tiên Mai khóc nhiều như vậy, những lời Tuấn nói đó như sát muối vào lòng Mai, cuối cùng Mai cũng không thể làm gì để Tuấn thay đổi quyết định, Mai đành đồng ý với lý do chia tay của Tuấn, Mai chấp nhận với lý do Tuấn không hề yêu Mai, chỉ là chuyện tình giải khuây khi vắng xa người yêu, rằng Tuấn không muốn ở gần bên Mai nữa, chỉ trừ khi có phép nhiệm mầu, và chỉ trừ khi có tuyết rơi mùa hè, Mai nghĩ thế. Tuấn sẽ mãi là của Mai, như lời Tuấn nói.

Mai ngừng khóc và nói với Tuấn :
- Anh yêu, chúng ta đã đến với nhau gần ba năm, và gần ba năm đó em rất hạnh phúc khi có anh bên cạnh. Gần ba năm ấy có bao nhiêu ngày, có bao nhiêu phút giây là em có bấy nhiêu ngày, có bấy nhiêu phút giây em cảm thấy vui và hạnh phúc. Anh có thể dành cho em, cho tình cảm của em, của chúng ta trong gần ba năm ấy một yêu cầu cuối cùng được không anh?

Tuấn đồng ý.
Mai cố nén lại tiếng nấc, nói từng tiếng: 

-  Đúng 00 giờ đêm nay anh hãy dành cho em một phút để nghĩ về em anh nhé? Chỉ một lần cuối cùng này nữa thôi hãy dành cho em một phút anh yêu ạ! Từ một phút ấy anh hãy là anh, anh có thể tự do đi lo cho hạnh phúc tuơng lai của mình, yên tâm mà cưới vợ. Còn em mãi chỉ là em, cát bụi lại trở về với cát bụi. Anh hứa với em chứ Tuấn. Em tin rồi sẽ có tuyết mùa hè rơi Tuấn ạ! Bởi em không muốn xa anh. Đó là em.

   Tuấn nhắc lại sự đồng ý của mình rằng đúng 00 giờ đêm nay Tuấn sẽ nghĩ về Mai.


Mai bảo Tuấn;
- Chúng ta cùng chỉnh đồng hồ nhé!
Hai người cùng vặn đồng hồ cho thật khớp.

Mai nói;

- Anh vặn đồng hồ lùi lại bốn tiếng đồng hồ đi, để chúng ta nắm giữ cùng một thời gian , hai chiếc đồng hồ được vặn khớp giờ như nhau đến từng giây. Tuấn tắt điện thoại. Mai ngồi lặng lẽ, lệ không còn rơi trên hai gò má lạnh nữa... (giờ Mai chỉ còn một mình). Tâm trạng rỗng không, ý nghĩ không định hướng, trái tim vô hồn, vô cảm, lòng như ai xát muối xót xa, chỉ còn đêm nay nữa thôi một phút Tuấn sẽ là của Mai, rồi ngày mai Tuấn sẽ hạnh phúc bên người vợ của Tuấn.

o0o

Đêm về khuya lắm rồi, Tuấn ngủ và đặt chuông báo thức 4 giờ sáng, giờ đó ở bên Mai sẽ là 00 giờ đêm. Đang chìm vào giấc ngủ, Tuấn bỗng giật mình choàng tỉnh vì tiếng chuông đồng hồ báo thức kêu vang. Tuấn với tay tắt tiếng chuông và chợt nghĩ đến Mai, đến lời hứa với Mai, dành một phút cho Mai, nghĩ đến Mai. Thế là 00 giờ đêm thành Sani - Petersburg rồi. Tuấn nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay đang chỉ 00 giờ đêm, nghĩ đến Mai và cảm thấy mặt nóng ran có cảm tưởng như có ai đó đang nhìn mình , một làn gió ào vào phòng qua khung cửa sổ để mở , ớn lạnh làm Tuấn quay vội nhìn ra bên ngoài khung cửa sổ phòng mình, rồi giật mình khi nhìn dưới ánh đèn lờ mờ là một cô gái đang từ xa bước lại nở một nụ cười rạng ngời với Tuấn. Mai, là Mai, Mai đang từ từ đi lại phía Tuấn, Tuấn thấy nao lòng , bồn chồn thấy lạ, lòng nóng ran, Tuấn chớp mắt rồi cái bóng ấy biến mất, Tuấn dụi mắt, dụi mấy cái liền. Tuấn mở cửa chạy ra nhưng cũng không thấy bóng Mai đâu nữa, lòng Tuấn như lửa đốt rạo rự , khó tả làm sao, trong lòng cứ réo rắt âm vang, vọng lại tiếng khóc của Mai... lòng dạ thấy cồn cào như có ai đang xát muối vào lòng vậy. Thế là một phút Tuấn thuộc về Mai đã qua nhanh. Không hiểu sao từ lúc nhìn thấy Mai Tuấn không làm sao mà ngủ được, tâm trạng thật rối bời.


   Trưa hôm sau trong ngày Tuấn cưới vợ anh nhận được điện thoại của một người bạn thân cũ của Tuấn sống ở Sani - Petersburg khi Tuấn đang cùng vợ tay nắm tay trong tiệc cưới , tiếng bạn Tuấn vọng qua điện thoại: 

- Mai mất rồi!
Tuấn hơi khựng lại, hỏi lại bạn:
- Từ khi nào? Cậu đừng đùa chứ, mình vừa nói chuyện mới từ chiều qua thôi mà.
- Thật chứa không đùa, mới mất đêm qua.
Tuấn giật mình lặp lại như đang nghi ngờ câu nói của bạn:
- Đêm qua? 
-  Ừ ! 00 giờ đêm qua.

   Tuấn thấy mình nổi lạnh, chân dường như không còn đứng vững. Đêm qua hẳn nào lúc 00 giờ Tuấn nhìn thấy Mai, thấy Mai thoáng qua chỉ trong một phút (Thần giao cách cảm ư?) Đúng là Mai yêu Tuấn thật lòng, thật lòng mới như vậy. Tuấn im lặng nghĩ về câu nói chiều qua khi điện thoại với Mai: Chỉ một lần cuối này nữa thôi hãy dành cho em một phút anh yêu ạ! Từ một phút ấy anh hãy là anh, anh có thể tự do đi lo cho hạnh phúc tương lai của mình yên tâm mà cưới vợ, còn em, mãi chỉ là em, cát bụi lại trở về với cát bụi...

   Đúng, đến giờ này Tuấn mới hiểu hết câu nói ấy thì ra lúc Tuấn nói chia tay với Mai, Mai đã có ý định sẽ rời bỏ cuộc sống này, sao Tuấn vô tình quá không nhận ra.

Tuấn giật mình khi nghe vợ gọi:
- Anh Tuấn, anh sao vậy? Có chuyện gì đó anh ?...

   Tuấn trấn tĩnh lại, cả ngày hôm ấy Tuấn không còn tâm trạng gì, không cảm thấy vui, hạnh phúc khi đi bên vợ, mà Tuấn đã mong đợi giây phút này, hình ảnh Mai cứ vờn quanh tâm trí, ý nghĩ...


(Người ta bảo: Nếu hai tâm hồn thực sự yêu nhau thì khi người này nghĩ về người kia và tự dưng người kia cũng đang nghĩ về mình, chính vì Mai yêu Tuấn, rất yêu, nên khi cái chết vừa đến, Tuấn nghĩ đến Mai và thấy hình ảnh Mai hiện hữu. Nếu như vậy là hai người đó còn duyên nợ với nhau, đó là báo mộng, trái tim, tâm hồn họ luôn hướng về nhau.) 

   Sau ngày cưới Tuấn luôn nghĩ đến người con gái ấy là Mai. Tuấn sống bên vợ như một cái xác không hồn, hình ảnh của Mai, câu nói, nụ cười, với chiếc răng duyên cứ ám ảnh Tuấn mãi. Hình ảnh đêm cuối cùng ở sân ga thành Len ngày nào chia tay Mai cứ bám đuổi theo Tuấn.

o0o
 
                                 Phần 2: TUYẾT RƠI MÙA HÈ

   Trời đã bắt đầu hết đông rồi. Đã sang tháng 5, Tuấn sang Mátxcơva và trở về lại nơi mà Mai đã sống, trời bắt đầu vào hè nắng tỏa khắp nơi, vàng trên con phố, dòng sông Ne-Va nước đã lững lờ trôi, thuyền đã chạy trên dòng Ne-Va bởi cầu đã mở.

Tuấn nhớ đến câu nói của Mai ngày nào khi ngày ấy Mai còn đi bên Tuấn:
- Anh ơi! Mùa hè anh nhớ về thăm em nhé,chúng ta sẽ cùng đợi 2 giờ sáng để nhìn cầu mở, bao nhiêu năm em nhìn cầu mở một mình rồi, có anh chắc vui lắm anh nhỉ!

   Tuấn lang thang dọc theo bờ con sông Ne-Va, đi qua những nơi mà trước đây Tuấn và Mai hay đi cho đến khi chiếc cầu đầu tiên mở trên dòng sông Ne-Va mở lên  là 1 giờ 45 phút sáng). Tuấn mới trở về khách sạn hình ảnh Mai cứ theo đuổi trong suy nghĩ của Tuấn. Nhớ đến câu hỏi của Mai lại vang lên từ tiềm thức ngày nào: 

-  Anh ơ! Anh có tin rằng sẽ có tuyết mùa hè không anh?
Tuấn chợt mỉm cười một mình , rồi lẩm nhẩm nói thầm một mình : 
- Ngốc ạ, làm gì có, đang nắng ấm như thế này làm gì có tuyết mùa hè.
Về tới khách sạn Tuấn ngủ một giấc ngon lành dường như có ai đó ru, đưa Tuấn vào giấc ngủ vậy.

   Qua một đêm với một giấc ngủ muộn, ngon giấc, thật thoải mái. Tuấn chỉ bị thức giấc khi nghe tiếng chuông điện thoại của bạn, bạn Tuấn nói sẽ ghé khách sạn thăm Tuấn và có chuyện muốn nói.



   Tuấn dậy vén ri-đô, mở cửa sổ nhìn ra ngoài, bên ngoài bây giờ trong cái nhìn ngạc nhiên là một mầu trắng xóa, với những sợi tuyết bụi nhỏ bay như những sợi mưa mùa xuân, Tuấn cố nhìn cho kỹ, không thể nào tin nổi vào mắt mình, mầu trắng của tuyết, còn vướng lại trên nóc những chiếc xe đang đậu ở phía dưới từ đêm qua. Ngoài trời những sợi mưa tuyết đang tỏa bay, bụi phủ, sợi mưa tuyết.

    Tuấn mặc quần áo và chạy xuống phố để xem điều mình nhìn thấy là thật hay ảo. Bước xuống phố Tuấn thốt lên khe khẽ: Tuyết, đúng tuyết rồi, tuyết rơi mùa hè. Chỉ qua mấy tiếng đồng hồ thôi cả phố đã ngập tràn mầu trắng tuyết, trời đã lạnh hơn đêm qua khi lúc Tuấn còn ngoài phố.

Tuấn gọi thầm: 
-  Mai ơi! Tuyết rơi mùa hè rồi!
Tuấn chợt nghĩ đến câu nói trong lần cuối cùng nói chuyện với Mai qua điện thoại:
- Sẽ có tuyết rơi mùa hè Tuấn ạ! bởi em không muốn xa anh. Đó là em.

   Tuấn ngửa mặt lên nhìn tuyết bay đưa tay chạm nhẹ vào lớp tuyết vương đậu lại trên những nóc ôtô bất chợt một luồng gió lạnh lùa tới làm Tuấn lạnh tê người với cảm giác lạnh gai gai, ơn ớn. Tuấn có cảm giác như có ai đó đang đứng ở ngay bên cạnh mình, đưa đôi tay lạnh lẽo lên sờ vuốt ve má mình, cảm giác lạnh toàn thân.

Tuấn nghĩ đến câu nói của Mai: 
- Đó là em....

   Bạn Tuấn đến mang theo một lá thư Tuấn mở ra xem một lá thư chỉ có một mặt giấy viết chữ, những nét chữ nghiêng nghiêng, nhoè nhoẹt, có lẽ người viết lá thư này đã khóc nhiều lắm. Tuấn nhìn vào nét chữ đó, thư của Mai, một chiếc nhẫn rơi ra khỏi phong bì Tuấn nhận ra chiếc nhẫn ngày nào khi Tuấn đưa vào tay Mai ở ngoài sân ga, Tuấn ngạc nhiên sao Mai viết thư cho Tuấn mà không gửi vào mail mà lại đưa cho bạn Tuấn, Tuấn đọc thư;

Sani Petersburg 25/12/07
Gửi người đã muốn xa em!

   Anh yêu của em! Hãy cho phép em một lần cuối được gọi anh bằng lời thương yêu ấy. Khi anh đọc lá thư này cũng là lúc chẳng bao giờ anh còn nhìn thấy em nữa, và lúc đó chắc anh đang hạnh phúc bên gia đình của anh, hạnh phúc bên vợ. Em đã rất cô đơn nơi viễn xứ, tâm hồn như chết đi, từ ngày gặp anh em thấy mình như hồi sinh trở lại, anh như ông tiên trong chuyện cổ tích mang đến cho em phép nhiệm mầu hồi sinh. Nhưng nay đã mất anh rồi, xa anh thật rồi, vậy cuộc sống của em còn ý nghĩa gì nữa. Tạm biệt anh! Anh nói mùa hè sẽ lại ghé thăm em, anh ơi! qua đông là đến mùa hè anh về Sani -Petersburg anh nhé? Khi anh trở lại đây sẽ vẫn còn em, còn hình bóng em. Anh về lúc đó tuyết sẽ rơi trong mùa hè anh ạ! Chúc anh hạnh phúc bên người phụ nữ mà anh đã chọn. (Anh đang đọc lá thư này, anh thấy không, có tuyết mùa hè rơi đấy ) Em đã đúng, phép nhiệm mầu đã nghiệm, thật diệu kỳ phải không anh ? Còn nếu anh đọc lá thư này, tuyết mùa hè không rơi có lẽ em đã sai, và trên đời không có phép nhiệm mầu như em nghĩ. Chúc anh vui và hạnh phúc.
Rất nhớ anh!
Ngàn ngày vẫn ở bên anh

Một phút xa nhau ngàn phút nhớ
Một lần gặp gỡ vạn lần mơ
Nhiều đêm thao thức lòng trăn trở
Tình mộng trăm năm vĩnh vẫn chờ.

   Tuấn chết lặng đi khi đọc hết lá thư Tuấn nói nhẩm: Thế là em đã đúng không sai. Trời đang gió lạnh mà Tuấn cảm thấy có hơi ấm từ lá thư Tuấn đọc và từ chiếc nhẫn bạc đang nằm trên tay Tuấ , chiếc nhẫn mà trước khi mẹ qua đời 20 năm trước mẹ đã đưa cho Tuấn, dặn Tuấn: Con hãy giữ cho người mà con yêu.Tuấn nhìn chiếc nhẫn mà có cảm giác mẹ đang ở bên cạnh vỗ về, lẫn trách móc. Tuấn khóc, lần đầu tiên một thằng đàn ông mạnh mẽ như Tuấn khóc. Tuấn thấy nhớ Mai vô cùng, một nỗi nhớ tiềm tàng mãnh liệt, Tuấn không phủ nhận đi rằng Tuấn cũng rất yêu Mai, nhưng vì một lý do rất riêng nên Tuấn không thể không lấy vợ Tuấn bây giờ đó là một điều rất thầm kín, riêng tư của Tuấn rất khó giải thích cho Mai hiểu .


  Tuấn nắm lá thư trong tay ép vào ngực lẩm nhẩm, đúng, có lẽ anh đã sai, tuyết mùa hè đã về giữa tháng năm và anh cũng đã về bên em, anh vẫn nhớ và chưa quên gì cả, cả cuộc đời anh mãi chỉ là sai, em đã đúng, anh rất yêu em. Nếu anh là ông tiên như em nói anh sẽ mang em trở lại. Chỉ sau câu nói ấy của Tuấn phố bỗng nổi gió , gió thật lạnh và tuyết ngừng rơi, tan dần theo làn gió, một điều thật kỳ diệu như những lời người con gái ấy nói. Tuấn thuộc về Mai, thuộc về chính nơi này.


*** Bài hát tuyết rơi mùa hè vẳng lặng du duơng âm hưởng trong đầu Tuấn!


( Hết )
Phong Linh cg
/02/2009

Bài hát :



Tuyết rơi mùa hè


Nếu anh được gặp em từ đầu
Có lẽ đã không ai qua bể dâu
Nếu anh được sống từ đầu
Vẫn muốn bên anh như thời thơ ấu
Nếu mai rời xa nhìn lại
Trong giấc mơ anh sẽ hiện ra
như tuyết mùa hè
rạng ngời trong mầu áo trắng phau
Nếu em rồi sẽ ở lại
Anh sẽ biết yêu em hơn ngày xưa
Nếu những mầu sắc nhạt dần
anh sẽ vẽ em như mầu nỗi nhớ
Và nếu thời gian trở lại
thì những nhánh sông hay bao con đường
cũng sẽ dẫn về một ngày anh chờ em
Vì ngày em đến là ngày tuyết rơi mùa hè
bầu trời lấp lánh
những cánh hoa như sao tỏa bay
và dù anh có trở lại
Vẫn nguyên lời thề
vì mầu nơ trắng em cài
là hoa tuyết không tàn .

Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
Ru âm chuông gió giữa trưa lành
Ký ức tràn lan lòng nữ khách
Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-14 23:52:52chuonggio_ngaytrove0>
 
 
 
                                 HẠNH PHÚC CÒN LẠI


    Hôm nay ở nhà. Bỗng nhiên Nhi thấy căn hộ trống trải đến lạnh lùng, Nhi thấy ngợp dường như trái đất không còn ôxi nữa. Nhi lao đến mở toang cửa sổ, nhìn ra ngoài cũng có mây, có gió, có nắng... nhưng mà vẫn thấy ngợp. Nhi muốn hét thật to lên rằng, trời ơi! Sao vậy?... 

   Quay lại giường buông mình xuống nệm, Nhi gác tay lên chán, nhìn lên trần nhà, trần nhà màu sơn trắng với mấy chú thằn lằn con xinh xinh chạy tới chạy lui cũng không gợi lên trong Nhi một ý niệm nào. 

    Bất chợt Nhi nhận ra điều vì sao người ta tự tử. Biết làm sao được. Lúc này Nhi cần một người sẻ chia nhưng không có ai cả. Mẹ anh em đều ở dưới quê. Có vài người quen khi ra Hà Nội, có người quen từ sàn diễn, cũng có người quen vì ở cùng một khu nhà trọ, những thành phần quen trong công việc cũng chỉ là xã giao, thân hơn một chút cũng chỉ là bạn bình thường, tiện công việc thì đến không tiện thì thôi... Họ không có thời gian, họ sẽ mắc cái này, hay mắc cái kia. Nhưng Nhi cần một không khí riêng, một cái siết tay thật chặt, một cái nhìn thông cảm sau những bước đi trên sàn diễn.

   Nhi lại thấy ngợp. Nhi mở cửa bước ra ngoài, tìm một ai đó để hỏi vài câu, Nhi đang cần nói bất cứ câu gì để giảm stress, để biết thế giới này vẫn còn tồn tại quanh Nhi, xoay tới xoay lui vẫn không có một bóng người để nói chuyện được. Nhi quyết định ra đường, Nhi khóa cửa rồi bước chân ra đầu ngõ. Ra ngoài đường xe cộ chạy tứ bề thành phố của hơn bẩy triệu người vội vã. Đang đứng lơ ngơ nhìn quanh xem thấy mấy ông xe ôm, mọi ngày đầu đường này vẫn có mấy người đứng đó bắt khách. Nhi đã quen thuộc hết mấy gã xe ôm đứng đó, vì đi làm hay đi đâu nếu không muốn đi xe riêng Nhi lại ra đó đi xe, mọi ngày vẫn có mấy người đứng đó, vậy mà hôm nay cũng không có. Nếu có... Nhi sẽ lại hỏi vài câu cho đỡ chơi vơi.


    Hình như ai cũng bận rộn, chỉ mình Nhi là không biết phải làm gì, thảnh thơi quá. Nhi đành ra bãi đậu xe gần nhà lấy xe đi. Nhi lấy xe rồi lao ra đường, vừa đi vừa nghĩ, chẳng mấy chốc trời đã về chiều, giờ tan sở đường đông nghẹt. Nhi đỗ đèn đỏ, nghe thấy tiếng còi bóp inh ỏi làm Nhi khó chịu nhìn ngoái lại một chút. Trời! một gã đàn ông với cặp kính dầy trên mắt, hắn lách trong dòng xe đông đúc như kiến cỏ đang chờ đèn xanh, bánh xe của hắn đụng vào chân Nhi;

- Xin lỗi chị tôi có chuyện gấp. 
- Chuyện gì? 

   Nhi đưa tay xem đồng hồ, gần 6 giờ chiều xem hắn có vẻ là người công chức đang giờ tan tầm, hắn gấp chuyện gì?

- Tưởng trong dòng người này chỉ có một mình anh gấp hay sao, mà bóp còi inh ỏi chỉ tổ đinh tai chứ anh có nhích thêm được phân nào đâu, để cho tai tôi được yên và cả mọi người nữa, tôi và mọi người cũng đang hướng về một chỗ cần đến mà không có quỹ thời gian dành cho chuyện cự cãi như thế này.
- Ồ! Sorry chị, tôi phải quay lại cơ quan gấp để trình bày với xếp một phi vụ.
- Còn tôi, xin lỗi cũng không phải lách xe nhường anh bước nào đâu,  tôi cũng đang có việc của tôi.

   Vậy mà chỉ 15 phút sau Nhi lại gặp lại hắn ở một quán cafe hoành tráng, mỗi người ngồi một ghế, một bàn, ngậm ngùi nhận ra nhau. Nhi cứ ngỡ ngàng nhìn hắn, nhìn hắn lúc này cũng dễ thuơng, trông hắn phải hơn Nhi năm, bẩy tuổi vậy mà miệng cứ chị ngọt sớt như mía lùi.

    Nhi vừa ngạc nhiên, vừa thấy vui. Tự dưng ánh mắt Nhi chạm phải ánh mắt của hắn, hắn đang ngồi đối diện chiếu tướng Nhi, hắn cứ nhìn Nhi chăm chú, Nhi không dám nhìn thẳng vào mắt hắn lâu, tự dưng Nhi lại thấy bối rối, trước mắt một cái nhìn, hay trước mặt một ai đó. Vậy mà... lúc này hình như tim Nhi dập nhanh hơn, mặt nóng ran, đỏ bừng, nhưng Nhi không chắc đó có phải là một điều gì đó mới mẻ đang bắt đầu len lỏi trong Nhi hay chỉ là những thoáng rung động xa xôi, Nhi thấy lúng túng, Nhi cúi mặt xuống tránh cái nhìn của hắn để làm dịu đi những rung động trong Nhi.

   Nhi biết hắn vẫn đang len lén nhìn mình, tự dưng hắn đứng dậy lại ngồi cùng bàn với Nhi, Nhi không thể nào ngờ hắn lại có ý nghĩ táo bạo đến như thế. Qua nói chuyện Nhi biết được hắn tên Nam. Hắn cho Nhi số điện thoại, sao Nhi lại từ chối cơ chứ, nếu không muốn nói là Nhi đang đợi cơ hội này hay nói đúng hơn đang đợi một người đàn ông trong cuộc sống này từ lâu lắm rồi, niềm vui như rộn ràng trong lòng. 

    Từ đó thỉnh thoảng sau giờ tan sở. Nam lại tới đón Nhi đi càfe, hai người nói chuyện về cuộc sống của Nam, về công việc thời trang mà Nhi đang làm. Nam cũng thông cảm cho Nhi, rất nhanh Nhi bước qua sự dè dặt ban đầu. Nam cởi mở và biết quan tâm tới người khác. Trái tim khao khát, bấy lâu lạnh ngắt, giá băng, nay loạn nhịp trước anh. Nhi thấy vui, một cô gái có cuộc sống như Nhi vui vẻ, cởi mở với một ai đó thật khó, thấy thương, rung động, hay nhớ một ai thật không dễ. Vậy mà Nam làm Nhi rung cảm trước anh.

   Hơi hoảng với cảm giác khó hiểu của một cô gái có trái tim sắt đá như Nhi, lần đầu tiên nhận ra mình có nguy cơ bị đánh chiếm con tim. Nhi đã bắt đầu cảm thấy mến Nam rồi ư? liệu có khi nào ý nghĩ là ảo nhưng yêu thương là thật, và Nam. Làm sao anh có thể yêu, có thể chấp nhận với một cô gái như Nhi, bình thường, xa cách, và đôi khi ngốc nghếch một cách thảm hại.

    Nhi còn nhớ một câu nói trong bộ phim "Thị trấn Smallville" làm Nhi chết lặng. "Đừng làm bị thương điều mà mình không thể giết chết". Nhi quyết định giữ gìn tình cảm này dù lòng vẫn không ngừng tự hỏi đó là tình cảm gì? Nhi mặc kệ, bởi tên gọi chưa bao giờ quan trọng bằng bản chất. Nhi cũng biết bây giờ là thế kỷ 21 rồi, và "cổ tích nằm trong tay bạn, nên hãy nắm tay vào cổ tích sẽ trở thành hiện thực". Nhi biết, nhưng... cổ tích của Nhi mong manh quá! Nhi sợ nó vỡ, sợ làm đau nó trong lòng bàn tay nhỏ hẹp, nên Nhi không dám nghĩ gì nhiều về điều kỳ lạ đang xảy ra trong tâm tưởng. Những diễn biến đang diễn ra trong cuộc sống của Nhi.


o0o

    Những ngày tiếp theo, và nhiều ngày tiếp theo nữa. Nam thường hay đón Nhi vào những buổi chiều. Chiều nay Nam đến, vẫn góc quán ấy Nhi đã được nghe thật nhiều về Nam cùng những câu chuyện tiếu lâm vui nhộn... Nhi tưởng như có thể ngả vào vai Nam. (Quán cafe trở thành chỗ kỷ niệm thứ nhất của Nam và Nhi). Của hai người bắt đầu trao nhau tâm hồn nồng ấm và tình yêu khát vọng nơi Nhi. 

   Nhi nhớ về những ngày đầu mình mới quen Nam, chắc anh chưa bao giờ nói dối Nhi, ít nhất là Nhi cảm nhận được như vậy. Nam gặp Nhi nhiều hơn, được sự đồng cảm của anh, Nhi không ngại ngần khi tâm sự với anh về gia đình, gia cảnh của mình... Chẳng hiểu từ bao giờ Nhi yêu người con trai đầy nghị lực ấy, không một chút ngại ngần, yêu nhưng không dám thổ lộ và hình như Nam hiểu điều đó, anh không mặc cảm với công việc của Nhi đang làm. Nhi rất may mắn vì có Nam, Nam yêu và cũng tôn trọng Nhi. Tuy chưa một lần nào Nam nói ''anh yêu em''. Nhưng trong tình yêu khi người ta yêu không nhất thiết phải nói ra thì mới là người ta đang yêu.


o0o 

Hôm nay nghỉ diễn ở nhà thấy buồn Nhi gọi điện thoại cho Nam;
-  A lô! Phải đến ngay anh ơi! 
- Nhi đấy hả? Anh đây, đang làm gì vậy? 
- Anh! Em đang ở gần nhà. Gọi điện thoại cho anh có làm gì đâu. 
- Hôm nay em không đi diễn sao? 
- Không, hôm nay em nghỉ, anh đến đây ngay, em đang buồn, em sắp chết. 
- Không được, tối nay anh phải trực cơ quan mà có chuyện gì buồn vậy? Nói anh nghe được không? 
- Bất đồng trong cuộc sống, trong công việc 
- Ôi dào, chuyện bé như con cắc kè ấy, mà như thế này nhé, bây giờ em về nhà uống một thứ nước gì man mát đi, rồi lên giường nằm nói to mười lần: cuộc sống, nỗi buồn của mình không đáng kể...

    Về nhà Nhi chẳng dại gì làm theo lời Nam, bởi Nhi biết sẽ không hiệu quả, trong mắt xích nỗi buồn tối nay, có những điều mà Nhi không tiện nói ra. Nhi bước ra trước chiếc tủ gương soi mình trong đó. 
Rồi lấy ghế ra ngoài cửa ngồi ngửa mặt lên trời, nhìn lên bầu trời sao nhấp nháy, Nhi nghe lòng nhẹ nhàng, chơi vơi, không nhớ mình đang buồn vì chuyện gì nữa. Nhi chỉ miên man suy nghĩ lung tung, nhìn trời đất bao la, mông lung, đang nằm nghĩ thì nghe tiếng xe quen thuộc của Nam dừng ngoài cổng, rồi tiếng giầy nện xuống nền xi măng, cùng tiếng nói: 

- Làm gì mà ngửa mặt lên trời vậy?
Nhi ngồi hẳn dậy nhìn Nam: 
- Nằm đếm sao xem ngày mai trời mưa hay nắng!
- Em định kiêm thêm nghề dự báo thời tiết đấy à? Thế thì mấy ông khí tượng thủy văn thất nghiệp hết mất thôi.
- Không, nhưng bởi vì em thích làm người bận rộn như ai kia thôi, tối rồi vẫn đi làm, tan sở rồi vẫn còn quay lại cơ quan gặp xếp. 

   Nam phá lên cười, kiểu cười của Nam làm Nhi càng nhớ hơn cái ngày đầu hai người gặp nhau ngoài đường hôm nào.
Nam nói:
- Em nhớ lâu nhỉ! Hôm nay than buồn tại sao vậy? Bảo sắp chết mà! 
- Ừ, định chết nhưng tìm mãi không thấy có cây ớt nào mà trèo lên nhảy xuống đây
Câu tếu của Nhi làm Nam cười phá lên;
- Có chuyện gì em nói cho anh biết đi. 
- Em thấy chán lắm rồi cuộc sống hiện tại, công việc, có lẽ em sẽ nghỉ thôi không diễn thời trang hợp đồng nữa.
- Vậy là tốt, em tìm được một việc khác tốt hơn rồi sao? 
- Không! Nhi chán nản trả lời!
- Vậy em đang ý định làm gì ? 
- Vào Sài Gòn chạy sô diễn. 
- Vào Sài Gòn, vào đó sẽ không hợp với em. Nam nói nhấn mạnh, đôi mày nhíu lại.
- Thế cứ làm chỉ một chỗ như hiện tại là tốt cho em à? Em không có sự lựa chọn, với công việc đó chẳng có nơi nào là không hợp với em cả. 
- Anh sẽ tìm một việc làm khác cho em. 
- Anh nghĩ rằng em sẽ làm được việc gì với kiến thức của em bây giờ. 
- Anh biết, nhưng anh thấy em thực sự ngây thơ quá, vào Sài Gòn, đương đầu cạnh tranh ở các sàn diễn lớn sẽ không bao giờ có chỗ của em, em thực sự rất ngây thơ so với chốn đó, anh không hiểu em đang nghĩ gì nữa. 
- Anh tò mò em đang nghĩ gì sao? Biết để biết vậy thôi có đúng không? 
- Anh không biết! 
- Anh không biết? Trong nghề người mẫu nếu không có đỉnh vinh quang em sẽ chẳng là gì cả, mà anh bảo tối nay anh bận trực cơ quan, sao lại ghé thăm em? 
- Anh bận thật, anh chỉ qua một lúc rồi đi thôi, một ngày nào đó chúng ta sẽ hiểu nhau hơn, với công việc thì tùy em thôi, nhưng anh muốn em hãy suy nghĩ. Bây giờ anh phải trở lại chỗ làm, em đi ngủ sớm đi, sáng mai thức dậy em sẽ thấy tư tưởng thoải mái, mà thoải mái thì suy nghĩ cũng khác.

    Sau câu nói ấy Nam bước đi. Nam đi rồi! Nhi lại chìm vào yên lặng  với những suy nghĩ. Có lẽ Nam nói đúng.


0o0



    Từ ngày có anh Nhi luôn tin rằng cuộc sống bây giờ và cả sau này, Nhi và anh sẽ luôn bên nhau mãi mãi không xa rời. Có Nam ở bên thì cuộc sống dù có tẻ nhạt đơn điệu đến mấy với Nhi cũng sẽ trở nên lãng mạn và đầy thi vị. Hạnh phúc tràn ngập yêu thương. 

    Nhi luôn tin khi hai người đang yêu nhau thì chỉ có niềm tin và hạnh phúc lẫn niềm vui, Nhi không còn cảm thấy cô đơn, không còn cảm thấy giá lạnh nữa... Anh cũng bỏ qua những gì có thể cho Nhi. Kể cả thông cảm và chấp nhận những việc mà Nhi đang làm, theo thiên hạ là khoe mình, là õng ẹo... chấp nhận Nhi trên sân khấu khoe thân thể trước bao người, trước bàn dân thiên hạ. Nhi thích nhất là được khoác tay anh chầm chậm dạo bước trên đường phố, thích được nhìn thấy nụ cười ấm áp dường như lúc nào cũng đọng trên môi anh, và lúc này Nhi có thể nũng nịu anh, bắt anh chiều chuộng mình mọi thứ. Rồi Nhi và anh có thể tìm được một chỗ lãng mạn bên hồ. Nhi cùng ngồi đối riện với anh, nhìn sâu vào mắt anh, để đọc được bao yêu thương trong thế giới tâm hồn của anh. ("Có lẽ trên thế gian tất cả các câu chuyện tình yêu đều giống nhau như vậy, chỉ khác là mỗi chuyện tình đều có những đắng, cay, ngọt ngào không giống nhau... " Và bây giờ cũng vậy, ngọn sóng tình yêu không phải lúc nào cũng hiền hòa yên bình, đôi lúc nó có thể nổi sóng, đôi lúc lại như một bông hoa đẹp cũng thường có nhiều gai sắc nhọn).

     Nam là một người đàn ông cứng rắn và có một chút gia trưởng, có những lúc Nhi cảm thấy anh như một con ngựa bất kham Nhi không thể nào điều khiển được, anh có thể dịu dàng yêu chiều Nhi hết mực, cũng có thể ngay tức khắc biến thành một người nghiêm nghị và lạnh lùng, cứng cáp để trấn áp tính mè nheo trong cô. Mải suy nghĩ miên man, Nhi chìm vào giấc ngủ từ khi nào ...



0o0


     Nhi làm theo ý mình. Đã nửa tháng rồi Nam thưa thớt qua đưa Nhi đi chơi. Nhi hỏi, anh bảo bận. Nhi thấy hoang mang, thấy sợ, sợ sẽ đánh mất Nam, nhưng tính mạnh mẽ trong Nhi không cho phép bản thân mình yếu đuối.

     Dù rằng lòng vẫn còn rất bâng khuâng, hoang mang khi một mình không người tâm tình, nhưng bây giờ Nhi đã có đủ thời gian và bình tĩnh để lấy lại cân bằng cho cuộc sống của mình, để chấp nhận cuộc sống hiện tại một mình, chắc Nam giận Nhi lắm vì đã không nghe lời. Kệ! Phải lẽ là nên như thế, níu kéo để làm gì khi anh đã không muốn, nếu hai con tim sẽ mãi chẳng bao giờ hòa chung nhịp đâp.

    Chiều nay một mình Nhi lang thang trên con phố. Hoa sữa vẫn nồng nàn, ngày Nhi mới quen Nam cái hương thơm thân thuộc như mùi nước hoa Nam dùng, bỗng gợi về trong Nhi bao kỷ niệm như vừa mới hôm qua thôi Nhi quen anh trong một lần đợi đèn xanh và sau đó là bao vui buồn, hờn giận, lẫn hạnh phúc, thăng trầm trong cuộc sống.

    Thời gian vẫn cứ trôi đi, mặt trời vẫn mọc ở hướng đông và vẫn lặn ở hướng tây, mà sao Nhi có cảm giác như ngưng đọng lại vậy! Không hiểu có bao giờ người ta thôi không yêu nhau không nhỉ? Có bao giờ người ta không nhớ về nhau không nhỉ? Có bao giờ người ta mãi đang hạnh phúc trong tình yêu? Có bao nhiêu người đang đau khổ vì yêu? Và cũng có bao nhiêu người đang cô đơn không được yêu?

    Chắc sẽ chẳng có ai có thể thu thập được số liệu này, cũng như Nhi cũng đang rất buồn, lý do thì nhiều trong cuộc sống cơm áo gạo tiền này, người ta nhớ rằng con người có trái tim để sống mà nhiều khi quên mất rằng mình có một trái tim để yêu và rung động, công việc, con cái, các mối quan hệ xã hội, các buổi chiều nhậu nhẹt, các buổi tối lang thang nơi cà phê, shop nọ, shop kia làm chúng ta ít khi còn được ngồi lại một mình để lắng nghe tiếng nói từ tâm hồn.


     Trời hôm nay có mưa, những giọt mưa nghiêng nghiêng tựa như muôn ngàn nước mắt của thế gian đang rơi xuống. Buồn! Giá lạnh từng cơn thổi qua khung cửa sổ. Ngoài đường những dòng người hối hả lao đi. Hôm nay là thứ 7, những ngày cuối tuần như thế này Nhi thường đi uống cà phê, hôm nay cũng vậy Nhi gậm nhấm bên ly cà phê đắng, mà bằng những cơn mưa, Nhi thấy mình hình như đang thay đổi, thói quen cà phê một mình của Nhi không biết có từ khi nào nữa, có lẽ là từ lâu lắm rồi. Bài hát ở quán cà phê vô tình cất lên gợi về trong Nhi niềm ký ức xa xôi, những làn gió nhẹ chỉ đưa lên tóc nhưng cũng đủ làm lòng Nhi se lạnh. Bài hát Nothing's gonna change my love for you. của cs: George Benson cất lên vọng vào tâm tư một nỗi buồn của dòng kỷ niệm xa nào đó...


    Nhi đã xin nghỉ sô diễn đêm nay với lý do bị ốm, rảnh rỗi Nhi thường thích lang thang, chẳng lang thang còn biết làm gì bây giờ. Bài hát thật buồn gợi lên trong lòng Nhi nỗi tủi hờn vô bờ, biết đi về đâu khi con tim mãi lạc lối còn đi tìm. Nhi trả tiền rồi rời khỏi quán cà phê gọi xe ra bờ hồ, nơi mà Nam và Nhi hay dạo buớc. (Hồ hoàn kiếm). Nơi kỷ niệm thứ hai của hai người. Anh thợ ảnh cứ đi theo gạ gẫm: 

- Chụp hình đi em, chỉ 15 phút sau là sẽ có ảnh.
Nhi đành chụp vài kiểu, ngồi xuống một ghế đá nghĩ mông lung về Nam : 

 *  Nam à! Thế là anh đã đến bên em được hơn một năm. Hơn một năm, thời gian cũng khá dài để người ta có thể thực hiện một điều gì đó cho riêng mình. Nhưng em tưởng như mới đây thôi anh đã đến bên em, rồi yêu thương em. Và em, em đã đón nhận anh, đón nhận tình yêu của anh dành cho em với một niềm tin tưởng và niềm hạnh phúc.

    Anh à! Thời gian sao trôi đi nhanh quá em dường như đã cố gắng níu kéo từng phút, từng giây để có thể được ở bên anh lâu hơn, nhiều hơn, để được ngắm nhìn gương mặt anh, đôi mắt anh, và cái nhìn làm em nể sợ của anh.

    Anh biết không, em cứ nghĩ rằng em đã yêu anh từ lâu lắm rồi phải lâu hơn con số thực tế một năm rất nhiều và ngày 6/2 là ngày kỷ niệm tình yêu của chúng ta. Dĩ nhiên chúng ta sẽ kỷ niệm, một năm, hai năm, ba năm và rất nhiều năm nữa phải không anh? Em thấy nhớ anh quá sao anh không đến bên em chiều nay? Để lại trên con phố buồn chỉ có em một mình.

    Trước khi chúng ta yêu nhau chưa bao giờ em nghĩ chúng ta lại đến với nhau, em lại chưa bao giờ nghĩ rằng anh sẽ lại yêu em nhiều như anh yêu em, nhưng tất cả những điều đó đều đã đến, vượt xa những gì có thể tưởng tượng được, tất cả điều đó làm em rất hạnh phúc. Đã có nhiều điều thú vị và bất ngờ đến với chúng ta và tình yêu của mình anh nhỉ, và anh, anh chính là điều bất ngờ nhất trong cuộc sống của em đấy.

     Hình như từ ngày yêu nhau chúng ta chưa một lần nói yêu nhau thì phải. Nhưng tình yêu đâu cần phải nói ra phải không anh? Anh hiểu em và em cũng hiểu anh mà, và cũng thật may mắn trong hàng vạn con người, hàng vạn trái tim thế vậy mà hai trái tim nhỏ bé của chúng ta lại đến được với nhau. Có phải là do duyên số hay định mệnh đã chỉ dẫn cho chúng ta đi chung một con đường. Dĩ nhiên chúng ta đã có những giây phút hạnh phúc và cũng có những phút giây hờn giận, chỉ vì em trẻ con quá. Tránh sao được những sóng gió trong tình yêu. Nhưng, chính những đợt sóng mà con thuyền tình yêu của chúng ta có thể đi nhanh hơn và thêm một lần nữa em lại được hiểu anh hơn và yêu anh nhiều hơn.

     Anh biết không, khi yêu anh, em mới nhận ra là mình yếu đuối, nhiều khi em đã khóc, khóc thật nhiều về cuộc sống, về công việc của em, khóc thật nhiều vì nhớ anh, mặc dù em vẫn gặp anh thường xuyên. Mấy ngày nay anh đi đâu vậy? Nam ơi! Giá như giờ này có anh ở đây em sẽ phải gục đầu vào vai anh mà khóc thật to, thật nhiều cho bõ mấy ngày buồn không có anh.

     Anh ơi! Cuộc sống giờ vất vả và khó khăn quá, nhiều khi em thật sự mệt mỏi, em cũng buồn vì từ ngày em xin làm thêm ban ngày em ít được đi dạo cùng anh cuối tuần thứ 7. Nhưng vì công việc, chúng ta phải biết hy sinh, anh đã yêu em và tất nhiên đã chấp nhận tất cả. Nhiều khi em bướng quá không chịu nghe lời anh bảo, em biết anh giận em lắm vì không biết nghe lời, em sẽ không sao mà! Điều quan trọng là em đang gìn giữ và trân trọng tình yêu đó, em không biết những điều ước có trở thành hện thực không nữa nhưng em vẫn muốn ước. Em ước sao anh sẽ đến bên em lúc này, ngay lúc này đây...


Đang suy nghĩ miên man thì Nhi giật mình khi nghe thấy giọng nói quen thuộc quá;
- Định ngồi đây hóng gió sao bé?

    Ôi Nam, anh đã đến thật rồi, anh đã bước ra từ điều ước của Nhi chăng. Nhi nhắm mắt vào xong rồi lại mở mắt ra xem mình có bị ảo giác hay không. Đúng Nam thật rồi, anh đã đến, sao Nam lại biết Nhi ở đây. Người ta bảo khi hai tâm hồn thực sự có thể hòa nhập làm một thì họ thường có sự thần giao cách cảm có lẽ là đúng.

Nhi ngơ ngác ngạc nhiên, nhìn Nam nói: 
- Anh, sao anh không đến bên em mấy ngày qua vậy? Điện thoại thì tắt máy. 
- Anh bận quá, điện thoại bị hỏng. Qua chỗ làm thêm không có em ở đó, anh nghĩ là em sẽ ra đây vì anh qua nhà đã khóa cửa ngoài.

Nam lại ngồi bên Nhi, Nhi gục đầu vào vai anh. Giây phút này Nhi cảm thấy thật hạnh phúc. Nhi thì thầm vào tai Nam: 

- Em luôn cầu mong chúng ta sẽ mãi mãi được hạnh phúc, dù sẽ phải vất vả hay khó khăn thế nào, chúng ta sẽ mãi ở bên nhau anh nhé?
- Anh sẽ luôn yêu em như bây giờ, được không nào? Và dĩ nhiên chúng ta sẽ luôn bên nhau, cùng nhau chia sẻ tất cả vui buồn trong cuộc sống, anh sẽ luôn bên em, chăm sóc em và yêu thuơng em, như bây giờ, anh hứa đấy.

Nhi nép vào ngực Nam. 
- Anh à! Có những lúc em làm anh thật buồn phải không? Nhưng anh biết đó chỉ là những hiểu lầm không đáng có giữa hai ta. Em xin lỗi! Tại em, tại em mà, em đã quá ích kỷ.

Nam vén mấy sợi tóc lòa xòa trên khuôn mặt của Nhi nói thì thầm : 
- Nhưng cũng là do anh quá yêu em. 
- Vâng, và thực sự chính vì thế mà em cảm nhận được tình yêu của anh, một tình yêu thật sự lớn dành cho em.

Nhi khóc những giọt lệ lăn dài trên má. Nam lau những giọt lệ trên má Nhi ôm Nhi vào lòng. 
- Đừng khóc em !

Nam cúi xuống đặt một nụ hôn dài sau bao ngày nhung nhớ lên môi Nhi. Nhi cảm nhận được tình yêu của anh dành cho, một tình yêu thực sự to lớn. Nhi tràn đầy hạnh phúc khi có Nam bên cạnh.

*0*o*0*

Thế rồi mọi chuyện cũng qua Nam và Nhi vẫn dành trọn tình yêu cho nhau.


o0o
 
 
     Nhi nhận vào Sài Gòn với một sô diễn hai tháng. Nhi không muốn xa Nam nhưng vì cơm áo gạo tiền nên cũng phải hy sinh một chút. Vậy là hai người ít liên lạc với nhau, từ ngày Nhi vào Sài Gòn. Nam vẫn gọi điện thoại cho Nhi, đều đặn hai ngày một lần, còn Nam không dùng điện thoại nữa, ở chỗ anh ở cũng không lắp máy điện thoại, mà cơ quan thì phức tạp nên Nhi cũng không thể gọi cho Nam từ đó. Nhi cũng nhớ Nam nhưng cũng phải đợi anh gọi cho mình, đợi chứ biết làm thế nào.


    Rồi một ngày kia Nhi mất liên lạc với Nam, Nhi đợi cho mau mau hết hai tháng để được trở lại Hà Nội gặp Nam, cho hết những ngày dài xa cách nhung nhớ, anh không gọi điện thoại cho Nhi chắc là anh bận việc nên không có thời gian để gọi điện thoại. Nhưng không sao lần này về Hà Nội Nhi sẽ mè nheo với anh một trận.


o0o 


    Hai tháng cũng qua mau Nhi trở ra Hà Nội. Nhi thấy nhớ Nam quá! Nghỉ ngơi, rồi đi tìm Nam. Nhi ra quán cà phê trước kia Nhi và anh hay ngồi, cả một buổi chiều, đến tối Nhi lại ra nơi kỷ niệm của hai người. Đêm đó Nhi qua vũ trường Newcentury để giải khuây nỗi nhớ Nam. Nhi gặp Đạt ở ngay bãi đậu xe cô liền gọi anh: 

- Đạt, anh Đạt ơi! 
- Ồ, chào Nhi! Em lên đây một mình sao? 
- Vâng, anh đi cùng bạn của anh à? Anh Nam có đi cùng anh không? 
- Em đã biết chuyện gì chưa?
- Chuyện gì? 
-  Có lẽ em chưa biết chuyện gì thật. 
- Thì chuyện gì? Phải nói thì em mới biết chứ!

Đạt nhìn Nhi ái ngại nói: 
- Nhi này, mai em rảnh rỗi phải không? gọi điện thoại cho anh nhé!

Nhi lấy điện thoại ra ghi lại số điện thoại rồi nháy lại vào máy điện thoại của Đạt. Đạt thấy số điện thoại lạ nên hỏi: 
- Em mới thay đổi điện thoại này sao? 
- Vâng, em bị làm rơi điện thoại, mất hết số điện thoại bạn bè rồi, mới dùng số này. 
- Mai anh goị cho em nhé? Đạt nhìn Nhi nói. 
- Em sẽ đợi.

o0o

Nhi nằm trên giường lười biếng, với lấy điều khiển bật đầu đĩa. Bài hát quen thuộc mà cô thích vang lên. Điện thoại đổ chuông, đầu dây bên kia là tiếng nói của Đạt: 

- Này Nhi, anh có chuyện muốn nói với em, anh qua nhà em hay ra quán cà phê chỗ cũ nhé!

Chỗ cũ mà Đạt nói là quán cà phê ở gần nhà Nhi ở, chỗ đó là kỷ niệm lần đầu tiên của Nhi và Nam, cô hay uống cà phê ở đó, đấy là một thói quen nên Nhi mới gặp Nam ở đó ngày nào. Nam và Nhi hay qua đó đôi lúc thì cả Đạt nữa.

Từ xa Nhi đã nhìn thấy Đạt. Anh ngồi gần cửa sổ. Đạt gật đầu thay cho nụ cười hồ hởi mọi khi, anh vẫy người phục vụ rồi nhìn Nhi hỏi: 
- Vẫn như cũ chứ? 
- Vâng, như mọi khi. Nhi mỉm cười.

Nhi kéo ghế ngồi xuống bên cạnh.
- Có chuyện gì bí mật lắm sao mà phải để hôm nay mới nói được?

Đạt không trả lời, mắt anh đang hướng ra ngoài cửa sổ đăm đăm tựa như ngoài đó có gì đặc biệt lắm mới thu hút anh đến vậy, cô khuấy khuấy ly nước, nhắc lại câu hỏi: 
- Kìa anh, có chuyện gì vậy?
Đạt xoay người lại, hai bàn tay đan vào nhau trầm ngâm: 

- Nhi này! Nếu cuộc đời này Nam đi thật xa không có Nam nữa em có sống được không? Em yêu Nam nhiều lắm phải không?

Hỏi Nhi nhưng mặt Đạt chăm chú nhìn xuống cái ly nước, làm như anh đang suy nghĩ gì đó chứ không phải đang nói chuyện với cô. Đạt thật lạ! Có bao giờ Nhi thấy anh như thế này đâu, cái thìa trong tay Nhi dừng lại khi nghe câu nói của Đạt. Khuôn mặt cô lặng lẽ chìm đắm trong suy tư Nhi lo lắng. 

- Anh sao vậy? 
- Nhi à! Đạt ngước nhìn lên: Anh xin lỗi.

Linh cảm như một tia chớp vụt qua. Nhi chợt hiểu, một chút nghi ngờ, người Nhi run lên. 
- Vậy là... vậy là Nam đã, anh ấy đã đi Mỹ? Như lời anh nói, lúc hai người yêu nhau Nam có nói bạn gái trước của anh đang sống ở Mỹ. Đạt nói Nam đi thật xa, vậy là đi Mỹ rồi, và bỏ cô ở lại nơi này?

Đạt cúi mặt. 
- Phải !
Nhi sững sờ.

    Tuy không muốn lừa dối Nhi nhưng Đạt không biết làm thế nào bây giờ bởi Đạt hiểu rằng Nhi yêu Nam đến nhường nào, yêu hơn những gì Nhi đang có, nếu bây giờ anh nói ra Nhi ơi! Nam đã mất rồi, nói như vậy thì có phải là tàn nhẫn hơn không. Liệu Nhi có chịu được cú sốc khi biết rằng sẽ mất Nam mãi mãi không về! Nhi rùng mình khi nghe Đạt nói (phải !). Chợt cô đau nhói trong ngực, vịn tay vào mép bàn, từ từ đứng dậy. 

- Vâng, em hiểu mà, em sẽ không sao đâu, cám ơn anh đã nói cho em biết, em đi đây!
Nhi quay lưng bước nhanh ra phía cửa, cắn môi thật chặt để không bật khóc.

    Đạt là người bạn thân hơn tất cả những người bạn của Nam, anh cũng như Nam vui nhộn, hài hước, nên thỉnh thoảng Nam cũng rủ Đạt cùng đi chơi xa đâu đó, hay đi uống cà phê. Nhi đang đi chuông điện thoại đổ ròn. Đạt gọi: 

- Nhi à! Bình tĩnh nghen! 
- Em không sao. Tiếng Nhi thật nhẹ.
Đạt nói gấp, nói gấp như sợ Nhi cúp máy mất:
- Anh có công chuyện phải đi bây giờ chiều nay 4 giờ anh qua nhà em, hai anh em mình nói chuyện tiếp.

     Nhi đi như chạy, đầu chúi về phía trước. Nhi thấy Đạt lạ thế nào ấy không lẽ báo tin Nam đi sang Mỹ với người yêu cũ mà Đạt phải lúng túng như vậy sao, không lẽ Nam lại cưới vợ rồi, mới xa hai tháng thôi mà Nam đã vậy ư? Đã xa mặt cách lòng? Sao nhanh quá! Đạt bảo chiều nay qua nhà nói chuyện, mà là chuyện gì thế nhỉ, không phải anh vừa nói rồi đó thôi ... hay Đạt muốn an ủi Nhi, hay Nam gửi thiệp cưới mời Nhi?


o0o


     Đúng hẹn Đạt gõ cửa, khuôn mặt vốn vui nhộn của Đạt có vẻ nghiêm nghị. Câu chuyện tẻ nhạt, với những câu hỏi rời rạc, gượng gạo. Nhi rất muốn hỏi thăm về Nam nhưng lại ngại ngần, một lát sau Đạt đứng dậy lục túi. 
- Nam gửi cho em cái này!

     Nhi choáng váng, chắc Nam muốn mời Nhi đi dự đám cưới của anh chăng, thảo nào thấy Đạt lúng túng, không phải thiệp mời cưới. Nhi thở ra nhẹ nhõm, đó là một cái phong bì với những vạch xanh trắng quen thuộc của bưu điện. Có điều gì Nam muốn nói với Nhi ở trong đó, chắc có lẽ một lời xin lỗi. Tránh cái nhìn dò hỏi của Nhi. Đạt rút một điều thuốc khum tay châm lửa, rít những hơi thật dài. Nhi băn khoăn, trước đây đâu thấy Đạt hút thuốc. Đạt nheo mắt nhìn theo làn khói mỏng, trầm giọng : 

- Nhi này!... hình như em chưa biết... chuyện gì.
Nhi ngước lên: 
- Biết gì hả anh Đạt?

Đạt lặng lẽ dụi thuốc vào cái gạt tàn (cái gạt tàn này mọi khi Nam hay hút thuốc). Giọng anh nghèn nghẹn: 
- Nam... Nam mất rồi! ba tuần trước.
Nhi đứng bật dậy ngó Đạt trân trối 
- Cái gì? Anh... anh nói sao? Anh Nam... anh Nam chết rồi?

Đạt gật đầu thay cho tiếng trả lời, khuôn mặt hiện dõ vì đau đớn: 
- Phải! Bị tai nạn.

Nhi lảo đảo ôm ngực, ngửa mặt nhìn lên, lắp bắp. 
- Bị tai nạn?

Nhi lập cập bóc thư, người run lên, những dòng chữ nhảy múa trước mắt. Đạt nói trước khi Nam mất anh rất tỉnh táo và nhắc đến Nhi rất nhiều, nhưng Đạt không làm sao liên lạc được với Nhi để báo cho Nhi biết điều đó, đúng rồi, thời điểm đó Nhi làm mất điện thoại mà. Nhi đọc thư:

Nhi thân yêu!
Khi em đọc lá thư này thì anh đã đi xa, rất xa. Dù sao đi chăng nữa anh vẫn muốn nói với em một lời xin lỗi, anh đã nói dối, đã không giữ đúng lời hứa là sẽ bên em mãi mãi, khi yêu em, anh đã rất hạnh phúc khi ở bên em. Hãy tha thứ cho anh... Giờ đây, mọi chuyện đã qua rồi, chúng ta đã từng thống nhất sẽ bỏ qua cho nhau những gì có thể. Em đừng khóc nhé, anh không muốn em khóc vì bất cứ lý do gì... Anh biết rằng trong những tháng ngày qua, chúng mình đã yêu nhau tha thiết, anh không thể quên đi tất cả những kỷ niệm, em còn nhớ không những buổi chiều, anh đã từng hạnh phúc rất nhiều khi nắm  bàn tay mong manh nhỏ bé ấy của em khi chúng ta cùng bên nhau dạo bước...

     Thư của Nam viết cho Nhi rất dài, đầy ắp trong đó là những kỷ niệm của Nhi và Nam, anh không quên một điều gì, dù là nhỏ nhất, tiếp theo là những lời nhắc nhở mà ngày trước anh vẫn hay nhắc. Nam nhắc Nhi không nên tắm khuya sau khi đi diễn về, sẽ khó ngủ, không nên bắt chước anh đi dạo dưới mưa, dễ bị cảm. Khi ra đường phải nhớ đội mũ, vì ánh nắng gắt có hại cho da và sức khoẻ. Buổi sáng nhớ dậy đúng giờ, đừng ngủ nướng vì khi thức dậy sẽ bị đau đầu...

Thỉnh thoảng Nhi phải dừng lại để lau những giọt nước mắt lã chã
... Anh chúc em luôn gặp những gì hạnh phúc, luôn đạt được những gì mình mộng ước... vĩnh biệt em, người yêu duy nhất của đời anh.

    Nhi ấp lá thư của Nam vào ngực, gào lên trong đau đớn. Đạt nắm lấy tay Nhi, kéo vào lòng. Nhi khóc nấc. Đạt nhẹ an ủi vỗ về: 
- Khóc đi em, khóc cho tâm hồn nhẹ bớt. Nam rất yêu em và luôn hạnh phúc vì điều đó.

Nhi nghẹn giọng: 
- Em vô tình quá phải không anh? Tại sao anh ấy lại bỏ em mà đi luôn chứ? Bỏ em mà đi sau bao hứa hẹn với em. Ông trời sao ác quá nỡ chia cắt chúng em vậy anh \?

Đạt nói với Nhi: 
- Sắp 49 ngày Nam em có về nhà thắp cho nó nén hương không? Mẹ Nam có nhắc đến em và muốn gặp em. 
- Em rất muốn.
 
 
o0o


    Nam ơi! Giá như có một điều ước bây giờ thì em sẽ không ước rằng anh sẽ quay trở về với em như ngày xưa và mình mãi bên nhau như bao nhiêu người khác. Mà em chỉ ước sao chúng mình đừng quen nhau để giờ đây em không phải buồn đau và nhung nhớ. Đặt người xuống là em nghĩ đến anh, hình bóng anh dường như lúc nào cũng có ở trong suy nghĩ của em, em cũng không biết phải làm gì trong lúc này nữa... Nằm trên giường Nhi khóc vùi, thời gian trôi đi chẳng thể nào trở lại, chẳng thể nào níu kéo được nữa, cũng như Nam đi mà sẽ không bao giờ trở lại cùng Nhi.
...


o0o
 

    Những năm tháng quả thật ác, nó có thể cuốn trôi đi tất cả mọi thứ, nhưng không thể cuốn mất đi nỗi đau và niềm day dứt trong Nhi, ý nghĩ về Nam không bao giờ nguôi ngoai. Nhi ân hận một điều duy nhất là, trước khi Nam mất Nhi không được gặp Nam lần cuối điều đó làm cho Nhi suy nghĩ và bứt dứt cho đến tận bây giờ. Thời gian có thể đốt cháy tất cả thành tro bụi vậy mà không thể nào làm nguôi ngoai, nguội đi lòng sóng gió trong Nhi.

Đang mãi suy nghĩ về những thứ hư vô Nhi giật mình khi nghe thấy tiếng gọi ríu rít: 
- Mẹ ơi! Mẹ ơi!
Tiếp theo là tiếng nói của một người đàn ông: 
- Coi chừng ngã đó con, đừng có chạy.

   Thằng bé chạy từ ngoài vào ôm chầm lấy chân Nhi, trèo lên ghế, sà vào lòng mẹ, ôm cổ hôn chụt một cái vào má. Nhi nở nụ cười ôm thằng bé vào lòng nựng yêu.

    Đứa bé ấy là con của Nam, còn người đàn ông vừa nói đó là Đạt. Sau khi nỗi đau mất Nam Nhi nhận ra mình đang mang giọt máu còn lại của Nam giờ đã được hơn hai tháng. Nhi tâm sự với Đạt... Đạt thấy thương Nhi quá, mà cũng thương cả Nam nên Đạt nói với Nhi. Đạt muốn thay Nam làm bố đứa bé Nhi đang mang. Đạt đống ý cưới Nhi, và tất nhiên Nhi cũng đồng ý vì chỉ có như vậy Nhi mới có thể để lại giọt máu còn lại của người yêu, mà không bị ảnh hưởng bởi bất cứ điều tai tiếng gì.


o0o 


    Hai người sống với nhau đã được bốn năm đứa con còn lại của Nam giờ đã hơn 3 tuổi. Nhi và Đạt sống thành một gia đình nhỏ, rất hạnh phúc, quây quần, ngôi nhà nhỏ luôn ngập tiếng nói, tiếng cười của Đạt và con trai. Không bao giờ nghe thấy một tiếng nói lớn, cự cãi hay hờn trách gì từ hai phía.

    Thực chất ra Nhi và Đạt chỉ là vợ chồng trên danh nghĩ giấy tờ, còn về hai người thì họ vẫn chưa thuộc về nhau. Đạt cũng mến thương, yêu Nhi, nhưng Đạt muốn cho Nhi thời gian. (Thời gian sẽ là một viên thuốc thần dược tốt nhất có thể giúp con người chữa nhiều tâm bệnh). Sống bên Đạt, anh rất tốt, chu đáo, thương yêu hai mẹ con, nhưng những gì Đạt dành cho Nhi không thể đủ để cho nhi lấp đi khoảng trống, một lỗ hổng trong lòng mà Nam đã để lại còn xót lại trong trái tim, trong ý nghĩ của Nhi.

    Mọi thứ của niềm ký ức về Nam, hình bóng cứ réo rắt, da diết khi Nhi nhìn con, nó thật giống Nam, nhất là đôi mắt. Khi nhìn vào mắt con. Nhi như thấy một cái gì đó mãnh liệt níu kéo Nhi trở về hồi ức xa xa, nhìn vào mắt con, hình ảnh Nam ùa về theo đôi mắt ấy. 

    Nhưng yên tâm rồi dần dần mọi thứ sẽ ngủ yên, một ngày nào đó tình thương của Đạt dành cho Nhi sẽ đủ sức mạnh đẩy mọi tiềm thức có hình ảnh Nam ra khỏi tâm trí, ra khỏi trái tim, ra khỏi cuộc sống... Tình thương của Đạt rồi đây sẽ lấp đầy khoảng trống trong lòng Nhi. Nhất là trong lúc này Nhi đang dần cảm nhận ra điều đó, giờ đây hạnh phúc niềm vui sót lại sau bao thăng trầm, đớn đau, mất mát, chỉ còn có con và Đạt, họ là tất cả của đời Nhi và đó là niềm hạnh phúc, đủ đầy khi có Đạt và con trai. Nhi thấy vui, còn gì bằng nữa, sau bao đớn đau giờ này gia đình hiện tại là niềm hạnh phúc còn sót lại đối với Nhi. Nhi nở một nụ cười, hài lòng với những gì mà Nhi đang có.

Nam sẽ mờ dần trong niềm hạnh phúc của Nhi. Tạm biệt Nam. Cám ơn Đạt. Chồng em !!!
 
Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
Ru âm chuông gió giữa trưa lành
Ký ức tràn lan lòng nữ khách
Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-01 22:51:46chuonggio_ngaytrove0>
)-*Thư-._.-Hội-._.-Quán*-(
 
THƯ MỜI THAM GIA VÀO THƯ HỘI QUÁN
 
Một Website mang danh từ thiện. ( Có rất nhiều mục để cho các bạn lựa chọn như; Thơ ca. Văn học. Âm nhạc. Xã hội. Đời sống...)
- Mời bạn bớt chút thời gian ghé qua Thư Hội Quán của chúng tôi.
- Dù bạn là ai? Sống ở đâu? Đang làm gì? Bạn cũng có một tấm lòng nhân ái. Hãy là vòng tay rộng mở dành vài phút thời gian ghé vào mục; Những ước mơ xanh dành cho những nhà hảo tâm, những khách viếng thăm, những thành viên tham gia... Ủng hộ cho những trẻ em nghèo muốn vượt khó, ham học. Bạn hãy là người chắp thêm đôi cánh cho những ước mơ nhỏ bé được bay cao. '' Muốn cho một cánh diều bay cao cần có một bàn tay và gió để cánh diều có thể bay cao trên bầu trời trong xanh''.
- Đến với ''Những ước mơ xanh'' biết đâu bạn có thể giúp được gì cho các em. '' Vì trẻ em nghèo hôm nay, cho thế hệ mai sau''. Vài chiếc lá vàng rơi không thể gọi là mùa thu, chúng tôi cần một hội đồng từ các bạn chính vì thế mới sáng lập ra trang website này có ba từ ''THƯ HỘI QUÁN''.
 
+ Các em cần những vòng tay nhân ái của các bạn
- Trong thư hội quán còn có nhiều danh mục khác dành cho các thành viên tham gia tự sáng tác, chia sẻ...
- Thư Hội Quán là một website dành cho các bạn thể hiện chính mình.
- Thư Hội Quán còn có nhiều mục hấp dẫn mà khi bạn ghé qua bạn sẽ có những phút giây thư giãn thoải mái. Ghé một lần còn muốn ghé đến lần sau.
- Đến với Thư Hội Quán các bạn có thể thả sức dành những cơ hội thể hiện chính mình trong nhiều lĩnh vực.
- Các bạn hãy là những người tham gia ủng hộ để chúng tôi có thể đúng nghĩa mang danh ba từ ''Thư Hội Quán''. Một giọt nước không thể làm nên một dòng sông nhưng, thật nhiều giọt nước tích tụ lại một ngày mai sau có thể làm nên một dòng sông. Hay thậm trí một đại dương cao cả, bao la.
- Bạn hãy thể hiện chính mình trên Thư Hội Quán của chúng tôi. Đây là nơi có thể giúp bạn giảm stress sau những ngày mệt mỏi với những công việc của đời thường.
 
- Hy vọng các bạn sẽ hài lòng khi ghé qua nơi đây. Dù bận rộn với công việc xã hội, nội chợ hay nhiều công việc khác không có nhiều thời gian làm một thành viên thì cũng đừng quên là một người khách, một nhà hảo tâm viếng thăm và chia sẻ dù chỉ là một lần bạn nhé. Chúc các bạn hạnh phúc và thành công trong cuộc sống xã hội.
Thư ngỏ của Admin.
http://thuhoiquan.net
Email: [email=thuhoiquan.net_10@yahoo.com]thuhoiquan.net_10@yahoo.com[/email]
Yahoo online; thuhoiquan.net_10
ĐT: 0276 28 30 77
 
o0o
 
NHỮNG ƯỚC MƠ XANH
Lời của các

NHỮNG ƯỚC MƠ XANH
 
đôi dòng cảm xúc
+ Lời cảu các thành viên
- Tôi yê cuộc sống này, biết ơn tạo hóa đã sinh ra con người cũng như ban cho con người sự tồn tại biết thương yêu chia sẻ lẫn nhau đùm bọc lẫn nhau. '' Lá lành đùm lá rách''.
 
- Cuộc sống:
Tạo hóa sinh ra con người nhưng không phải tạo hóa ban cho họ sự sống giầu sang hay nghèo khó...
- Có những người phải sinh ra trong hoàn cảnh nghèo không nói, nhưng những người đã sinh ra trong no ấm đầy đủ có thể nào hình dung nổi cái nghèo ra sao không?
 
- Trong xã hội vẫn có những gia đình thật sự khó khăn, những đứa trẻ sinh ra trong hoàn cảnh ấy thật đáng thương hơn là đáng tội nghiệp. Tôi có chung sự đồng cảm cùng những đứa trẻ nghèo vượt khó, ham học những tâm hồn nhỏ bé ấy chúng không có tội vì cuộc sống nghèo mà từ bỏ những ước mơ. Chính vì vậy mới đề ra mục '' Những ước mơ xanh ''. Dành cho trẻ em nghèo để cho tôi và các bạn có thể tham gia làm tình nguyện viên, làm những nhà hảo tâm với vòng tay nhân ái.
 
- Bản thân:
-Tôi cũng là mọt đứa trẻ sinh ra trong bần hàn, nghèo nàn, cơ cực, ở một vùng quê dân tộc miền núi phía Bắc Tuyên Quang. '' Ai mà chẳng có ước mơ - Tôi cũng có ước mơ của tôi ''. Việc đi học thật xa vời, tất cả lũ trẻ chúng tôi thời đó đứa học cao nhất cũng chỉ tới lớp 9 có đứa chỉ được học hết lớp hai, thậm trí không được đến trường đi học.
- Chính vì vậy tôi có những cảm thông, thiện cảm với những hoàn cảnh nghèo.
* Đã là một con người trước hoàn cảnh sống khó khăn, hay những khó khăn của bản thân, trước vui buồn, hạnh phúc, khổ đau...
- Một câu nói - Trước cái nhìn cũng giúp ta suy nghĩ.
 
* Sau đây là đoạn văn đọc và suy ngẫm:
 
 
LÁ LÀNH ĐÙM LÁ RÁCH
''Còn nước thì còn tát'' chỉ sợ một ngày kia có muốn làm cũng không thể nào làm được. Câu nói này khi toi nói với nhà thơ Đăng Vương Hưng làm anh suy nghĩ cho chính anh, khi tôi hỏi a sao anh lai im lặng.
- Khi con người ta khoẻ mạnh họ có rất nhiều mơ ước, hoài bão cao cả, muốn làm được thật nhiều việc còn khi bệnh tật ốm đau tới khi đó con người ta chỉ cầu một đièu duy nhất đó là sức khoẻ. Ví như tôi lúc này chỉ cầu mong làm được thật nhiều việc tốt. '' Nếu thật sự có thiên đàng và địa ngục, bạn sẽ chọn thiên đàng hay địa ngục?''. Tôi sẽ không chọn gì trong hai điều đó. Chỉ đơn giản là tôi muốn sống, tôi muốn chọn được sống ở thế gian này.
* Suy Ngẫm:
Vẫn biết rằng bấc đến đâu, dầu đến đó. Nhưng ai là người đổ dầu ở đây, không có ai đổ vậy cái đèn ấy không thể đốt sáng mãi. Sao chúng ta không nối cho sợi bấc dài để khi cho dù dầu có gần cạn kiệt thì ngọn đèn ấy vẫn cháy sáng. Sau đó dầu hết thì bấc cũng lụi chứ không thể để dầu còn mà bấc thì lụi.
 
 * Sống:
- Giống như con người sống, sống là cần cố gắng vươn lên, cần giúp ích cho xã hội, sống mà là một người vô nghĩa trở thành vô tri, vô giác thì liệu sự tồn tại của chúng ta có ích gì, khác nào có dầu mà không có bấc để đốt sáng.
 
* Tâm Huyết:
- Điều đó giúp tôi bỏ hết tâm huyết của mình cống hiến, sáng lập làm nên THƯ HỘI QUÁN. Có mục từ thiện dành cho những nhà hảo tâm Trong giác mơ xanh &gt; Vòng tay nhân ái.
 
* Tôi đáng sống:
- Dù tôi đang mang bệnh. Tôi ví mình là một ngọn nến đang cháy le lói trước gió đông, không biết khi nào thì tắt. Đời người cũng giống như những ngọn nến, có ngọn cháy sáng, có ngọn lập loè, có những ngọn le lói và có những ngọn âm ỉ cháy khá lâu. Nhưng khi cơn gió ập đến, có mấy ngọn còn có thể cháy được mãi như mong muốn. Trước gió nến có thể tắt nến tắt có thể đốt lại, nhưng... kiếp con người tắt rồi có thể đốt lại  không? Kiếp người chết đi là hết.
 
- Tôi không biết còn ssoongs tồn tại trong kiếp này được bao lâu một năm, hai năm, mười năm hay cũng có thể lâu hơn nữa, nhưng vẫn muốn quãng thời gian ngắn ngủi còn lại trong cuộc đời '' Còn nước còn tát''.
- Dù còn một giây phút sống tôi vẫn nguyện mang tâm huyết của mình giúp ích cho cộng đồng. '' Vì trẻ em nghèo hôm nay cho thế hệmai sau''. Biết đâu tôi không thể sống qua khỏi ngày mai khi bình minh thức giấc.
- Ước nguyện cuối cùng của tôi là có thể làm được một việc gì có ích giống như một bông hoa trước khi tàn cũng kịp để lại hương sắc cho đời.
- Mình có thể giúp gì thì nên cố gắng để quãng đời còn lại không trở nên vô ích, cho dù mình không thể làm được nhiều bởi một bông hoa không thể làm nên một vườn hoa ngát hương. Một giọt nước không thể làm nên một con suối hay một dòng sông. Nhưng... nủa cốc nước cũng làm vơi cơn khát.
- Các bạn đang có cả một giếng nước đầy, cho đi nửa cốc nước không thể làm cạn vơi đi được. Bạn hãy mở rộng vòng tay nhân ái, để giúp trẻ em nghèo đến trường nhé.
 
* Nhìn lại:
- Nếu bạn đã từng nghĩ rằng một mình bản thân thì không thể làm được gì thì bây giờ '' Những ước mơ xanh''  trong Thư Hội Quán sẽ giúp cho bạn có một cái nhìn đồng cảm để bạn nghĩ lại. Nếu bạn làm được tất nhiên nhiều người sẽ làm được. Khi bạn làm, nhiều người sẽ làm theo bạn. Giống như tôi đang làm nếu bạn theo tôi sau đó có rất nhiều người đồng cảm sẽ bước đi theo bạn. Như thế chúng ta sẽ có một hội đồng gọi là Thư Hội Quán.
 
* Làm đi rồi biết:
- Có những người cả đời chưa bao giờ làm một việc gì đó mang danh từ thiện vậy bây giờ là cơ hội cho bạn làm điều đó. Hãy giúp cho những ước mơ của những trẻ em ngoè hiếu học được trọn vẹn.
Nửa cốc nước cũng làm vơi cơn khát
Nửa cau chữ cũng làm nên bài thơ
Nủa cuộc sống cũng cho ta thấy đủ
nhưng ước mơ không một nửa bao giờ?''.
 
_________ THƯ NGỎ________
 
Một mình tôi liệu có thể làm được gì chứ, khi cái ngày tôi rời xa thế giới này càng gần theo thời gian
- Hãy là chính bạn, một lương tâm trong sáng cao cả, làm một nhà hảo tâm có tình nghĩa là chất việt một con người Việt Nam dù bạn sống ở đâu Việt Nam hay năm châu bốn bể. Từ các nước bạn...
- Bạn cũng có thể làm gì đó giúp trẻ em nghèo nói riêng, cho đất nước Việt Nam nói chung.
- Chỉ một chút ánh sáng từ ngọn nến le lói nhỏ bé không đủ làm sáng trong một tòa lâu đài trong đêm tối nhưng cũng giúp cho khu nhà ấy bớt đi chút giá lạnh hoang vu, nhưng một ngọn nến không thể đơn độc cháy mãi. Và qua đây hy vọng chúng ta sẽ có thật nhiều những ngọn nến. Thế gian vẫn có một câu nói; '' Kiến tha lâu cũng dầy tổ''. Một ngọn nến không làm sáng cả tòa lâu đài, nhưng nhiều ngọn nến thì tòa lâu đài của chúng ta sẽ rực sáng.
- Sống là để cái tâm. '' Chúng ta biết nhìn, biết suy nghĩ là chúng ta đã có một tấm lòng''. Trong mỗi con người ai cũng có tấm lòng nhân ái dù bạn là ai, sinh ra trong giầu sang hay nghè khổ.
- Các nhà hảo tâm sẽ là những ngọn nến sáng soi đường đi cho những bước đi còn đang bị lãng quên nơi bóng tối.
* Lời Cuối:
 
- Các bạn, đang mang diêm đừng tiếc khi châm một ngọn nến cháy lên. Hãy làm điều đó khi vẫn còn có thể để ánh sáng của bạn ban đi sẽ làm cho cuộc sống của bạn ban đi không còn tăm tối với những trẻ em nghèo vùng quê xâu xa.
- Mong các bạn có những suy nghĩ thật chín chắn.
http://thuhoiquan.net
Thân ái
Tình nguyện viên - Nhà tài trợ
- Trước gió
 
Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
Ru âm chuông gió giữa trưa lành
Ký ức tràn lan lòng nữ khách
Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-01 13:35:53chuonggio_ngaytrove0>
Gõ Tiếng Việt:

. Hướng dẫn cách bỏ dấu tiếng việt ở Thư Hội Quán
  * Chúng tôi chỉ đưa một kiểu gõ vào website bở cho tiện dụng, kiểu gõ sau đây là phổ biến nhất. Dễ học, dễ nhớ.


* KIỂU GÕ TELEX:


- Đây là kiểu gõ dùng để đánh điện tín. Các phím được sắp xếp rất hữu lý và đây là kiểu gõ tiếng Việt nhanh nhất. Khuyết điễm duy nhất của nó là khi đánh tiếng Anh chung với tiếng Việt bạn sẽ gặp nhiều lỗi. ( Kiểu gõ này rất phổ thông - Tiện dụng cho những ai đánh máy tính bằng mười ngón ).

. f = dấu huyền

. s = dấu sắc

. r = dấu hỏi

. x = dấu ngã

. j = dấu nặng

. aa = â

. ee = ê

. oo = ô

. uw = ư

. ow = ơ

. dd = đ

. aw = ă

+ Thí dụ để đánh " Tôi yêu tiếng nước tôi" bạn có thể gõ như sau:
Tooi yeeu tieengs nuowcs tooi

* Chúc các bạn thành công

Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
Ru âm chuông gió giữa trưa lành
Ký ức tràn lan lòng nữ khách
Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
Đăng nhập để trả lời
0
TÌNH YÊU MƯA BÓNG MÂY
 
Nỗi nhớ thật lạ kỳ. Có ai đo được chiều dài nỗi nhớ đâu anh. Đêm nay lại một đêm nữa em nhớ anh đến quay quắt. Biết làm gì bây giờ cho em ngớt rơi những giọt lệ tủi hờn, biét làm gì bây giờ cho nỗi nhớ anh lắng dịu bớt...
Anh mãi chỉ là một cơn gió phưu du, chuyện tình chúng mình nhanh vội chóng vánh như cơn mưa bóng mây mùa hạ.
Bất chợt đến bên em thật nhẹ nhàng bất ngờ và tự dưng biến đi cũng thật lặng lẽ êm du mà khi tỉnh ra em vẫn không thể nào hết choáng ngợp lẫn boàng hoành. Người đời có câu nói chẳng sai; '' Cả thèm chóng chán''. Cái gì đến nhanh thì ra đi cũng nhanh, em nghiệm điều đó mãi rồi đã in hằn vào em thành vết nưng sao em vẫn vấp phải để rồi lầm tưởng, kỳ vọng biết bao nhiêu vào niềm hạnh phúc của giấc mơ xanh giờ thì chẳng còn gì hết.
 
Hàng đêm em vẫn lặng lẽ khóc, hình bóng anh còn
Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
Ru âm chuông gió giữa trưa lành
Ký ức tràn lan lòng nữ khách
Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-19 02:41:44chuonggio_ngaytrove0>
 
 

Nhạt Nhòa Bóng Anh
 
Tình yêu đánh mất đi rồi
Chỉ còn đây đó bên đời lệ rơi!
Bao đêm trống vắng đơn côi
Nhớ anh mà phải đốt lời hứa xưa.
 
Lời thề còn đó đong đưa
Mà anh nay đã sớm trưa hết về
Em còn đứng lại u mê
Giấc mơ chưa tỉnh... tái tê cõi lòng.
 
Thôi rồi nỗi đợi chờ mong
Hết rồi hơi ấm mùa đông lạnh tràn
Tình anh theo cánh gió ngàn
Cuốn đi quên mất không còn bên em.
 
Chỉ thừa đây những bóng đêm
Nủa hồn lạc mất - nên quên mất mình
Trách chi anh đến rập rình
Chợt đi, chợt lại... phụ tình rồi đi!...
 
Giờ đây biết nhớ được gì
Bóng anh hiện hữu trên mi nhạt nhòa
Tiếng lòng chợt nấc xót xa
Chia ly là hết tình ta một ngày.
______--Phong Linh cg--_______
 

 
 
 



[color=darkorchid][/color] 
LỜI SAU CUỐI MỘT TÌNH YÊU ONLINE

 


Hôm nay sau khi rời bệnh viện em trở về nhà trong tâm trạng lo âu lẫn buồn nản. Chẳng có một chút tâm trạng làm bất cứ điều gì trong lúc này, thậm trí khát nước em cũng chẳng buồn uống.

Em nghe tin anh bệnh rất lo lắng em đã quên ăn, quên ngủ, cả đêm mắt thao láo lo nghĩ rồi khóc chỉ để cầu mong sao ở phương ấy anh mau chóng lành bệnh. Anh biết không đã từ lâu lắm rồi em bỏ cái thói quen đặt bàn tay lên tường từng đêm trước khi đi ngủ nhưng lạ quá mấy đêm nay bàn tay em luôn chạm vào bức tường rồi cầu chúc cho anh mau lành bệnh. Em ước gì em có thể bị đau đớn thay anh. Thế rồi sự thể cũng đến em nhịn ăn, thiếu ngủ, hoa mắt, chóng mặt. Người ta phải đưa em vào bệnh viện sau khi em bị ngất ngã quỵ xuống đất. Máu trên bờ chán em chảy mà em không cảm thấy đau khi tỉnh dậy chỉ thấy lòng em đang đau lắm, trái tim bị bóp nghẹn lại, đầu nặng chĩu khi còn vết đau nhưng cũng không thể sua hình bóng và ý nghĩ về anh ra khỏi tâm trí em được nó cứ mãnh liệt chiếm hữu ngự trị lại trong em thật da diết lẫn xót xa.

Phải chăng trong tình yêu ta luôn mang tội lỗi, còn trong anh em luôn có lỗi với anh. Sẽ chẳng ai có thể biết được trong cuộc sống này có bao nhiêu sự phát sinh ngoài ý muốn đôi khi mình làm sai cũng khôn thể tự nhận ra.

Thường thì tình yêu hay sau tình yêu người ta có một thói ích kỷ cố hữu lạ thường mấy ai chấp nhận sau tình yêu là tình bạn cao cả đâu. Ít có sự tồn tại tình bạn trong hai người khác giới có chăng sẽ có một người đang yêu, đúng không anh? em thật ích kỷ phải không anh? Sự ích kỷ cũng có nguyên do của nó anh ạ! Có mấy ai trái tim còn yêu mà có thể dễ dàng chấp nhận một tình bạn đâu anh, lòng ích kỷ của em là vậy đó. Em nói với anh rằng không bao giờ em tha thứ cho anh, nhưng thật ra theo ý anh em là người có lỗi chứ không phải anh, em thật sự sai à?






Em đã nói với anh qua phone rằng chúng ta kết thúc, câu nói lúc ấy sao dõ dàng đến thế nhưng rồi sau câu nói ấy anh có biết là nó đã cuốn đi bao giọt lệ cùng theo không? Anh làm sao mà hiểu nổi bởi anh mãi chỉ là một cậu bé trong chuyện tình online của hai chúng ta. Mãi chỉ là khoảng cách có thật chứ không vô hình nó trơn trui như chính em hiện hữu.

Anh ơi! Đã có bao giờ con người ta cố tình tìm đến những thứ mình đang ruồng bỏ không? Có bao giờ trong ước mơ và ý nghĩ của anh mong em trở về không? Và có bao giờ anh chợt nghĩ không nghe điện thoại của em gọi về điều đó làm em sẽ đặt ra hàng ngàn vạn câu hỏi trong lo lắng hay giận anh. Anh bận gì? Ở đâu? Đi với ai mà không giám nghe điện thoại của em? Em cũng nói rồi đó em ích kỷ lắm nên nghĩ ra trăm ngàn câu hỏi, trăm ngàn nỗi nghi ngờ, làm sao em yên tâm được hả anh?


Em mãi chỉ là em ôm lấy niềm kỳ vọng về anh mà chẳng bao giờ có và anh mãi là một cậu bé mới học nói tiếng yêu em để rồi ý nghĩ mau quên. Chắc anh đã quên rồi lời anh đã nói ''Anh yêu em'' khi nào? Trong lúc buồn đau nào ai nhớ nổi mình đã nói gì với nhau truớc lúc chia tay.


Em biết anh đang vui hạnh phúc ở bên đó với ai đấy. Làm sao anh nhớ ra em là ai, đã đi qua cuộc đời anh khi nào? Đã yêu anh như thế nào?





Trong tình yêu những lỗi lầm làm sao tránh khỏi. Em đã có lỗi với anh rất nhiều, lỗi gần nhất dẫn đến chia tay lại chính là nỗi đau em đang giữ lại trong tim tình cờ em gọi điện thoại về Việt Nam cho anh người yêu anh nghe điện thoại khoảng 6, 7 lần gì đó trong hai ngày và chắc chắn anh sẽ có cự cãi với người anh yêu, " Ôi người đàn ông em yêu, đang bắt cá hai tay yêu hai người phụ nữ một lúc, anh bảo làm sao em không đau cho nổi''. Rồi sau đó anh nghỉ việc em cũng không hiểu lý do tại sao, hết tình, Trời ạ! Người đàn ông của em như thế đó. Đấy là cái lỗi của em bạn bè anh và anh nói vậy, nhưng em cũng xin nói rằng chỉ là vô tình thôi em đâu cố ý. Anh đã chẳng từng nói rằng; '' Hãy bỏ qua cho nhau những gì có thể''. Vậy mà anh quá ích kỷ, anh đã nói em ích kỷ chỉ biết có em thôi sao anh không nghĩ rằng phụ nữ khi yêu ai mà chẳng thế! Còn anh thì sao? Tình yêu mà đem chia đôi thì có thể tồn tại được không anh?


o0o


- Nhiều lúc em muốn bỏ qua tất cả để sống nhưng lòng em không thể anh ạ! Đó cũng là một cái lỗi của em.

Nhắn tin qua yahoo anh không trả lời, điện thoại anh không nghe máy, hoặc ngoài vòng phủ sóng, rồi anh lại trách em không quan tâm tới anh, em vô tình không hỏi han khi anh đang mang bệnh, rồi nhiều lắm... nói bao giờ mới hết. Đó là cái lỗi của em ư?. Có ai hiểu cho em không? Bạn bè anh hiểu nhầm trách em có lỗi mà không nhận lỗi, họ trách em đã làm sai, vô tình... em cũng không hiểu nổi nữa anh à! Biết làm thế nào để em có thể vẹn tròn trước anh, trước bạn bè anh? Biết làm thế nào để chúng ta có cùng sự đồng cảm với nhau. Em có lỗi, đúng rồi lỗi rất nhiều, nhiều lắm. Có lỗi vì đã không biết yêu anh đúng mực và đúng địa vị cho phép... Em có tạ lỗi trước anh hàng trăm ngàn lần cũng không thể nào tha thứ được. Phải không anh?





- Anh đã bệnh cả tuần nay rồi. Anh đã đỡ chưa anh? Em rất lo cho anh mấy ngày qua, đó là lời em nói rất chân thành ít ra trong lúc này anh cũng không coi em là gì cả.

Em sợ mùi thuốc của bệnh viện, sợ sự cô đơn trống vắng, sợ không kìm nổi lòng cứ da diết nhớ anh, sợ trái tim vẫn cứ còn yêu anh, sợ phải nói dối lòng mình... sợ nhiều lắm và quan trọng nhất lúc này là em sợ mất anh.

Anh ơi! Trong tội lỗi tình yêu có khi nào người ta bỏ qua tha thứ cho nhau không? Và đã bao giờ anh chấp nhận hết những gì xấu xa tốt đẹp trong quá khứ là hiện tại của em? Hôm nay đầu em còn đau lắm mùi cồn thuốc trong bệnh viện vẫn còn phảng phất trong em, nhưng em không thể nào yên tâm về anh nên cố gắng ngồi dậy viết cho anh những lời nói là thú tội không biết đúng hay không nữa? Nhưng xin nói với anh rằng những lời nói này rất chân thành chưa bao giờ chân thành hơn được nữa. Lỗi - Thì cuộc đời này ai mà chẳng mắc phải.

Em cầu chúc anh mau sớm lành bệnh để trở về cuộc sống đời thường làm việc vui cười, đùa với bạn bè và hạnh phúc bên người con gái anh đang yêu. Còn em anh cũng an tâm đi không phải suy nghĩ vì đã phủi được em đi như phủi bụi đường đâu.

Vâng trong cuộc tình này anh là người đã chiến thắng. Anh hãy mang sự chiến thắng ấy mà nở nụ cười, chỉ có em không sao vui mà cười được bởi trong em vẫn còn mang nặng nỗi nhớ - tình yêu... anh. Có lẽ khó có thể mờ phai trong trái tim đang đau thăt, nghẹn ngào.



- Anh mau lành bện nhé!



Giờ đây nỗi đau em tự khiển trách chính mình.



Em ân hận rằng em quá ích kỷ vì em có một trái tim quá hẹp hòi. Lời cuối cùng em muốn nói với anh bằng tất cả sự chân thành của lòng em. Hãy tha thứ cho em. Em xin lỗi anh, chẳng có gì xoa dịu được nõi đau xót trong lòng em lúc này.

Chúc anh hạnh phúc bên người anh yêu.



( 08.2010 )

Gửi người đã hứa yêu em



Phong Linh cg
[/align]__________________
Đêm nay lệ chảy ngập tràn - Lòng đau tim thắt vạn ngàn tái tê...

[/align]
[/align]
Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
Ru âm chuông gió giữa trưa lành
Ký ức tràn lan lòng nữ khách
Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
Đăng nhập để trả lời
0
J
 
 


📎 IMG_3872
Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
Ru âm chuông gió giữa trưa lành
Ký ức tràn lan lòng nữ khách
Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
Đăng nhập để trả lời
0
TƯƠNG TƯ...
 
Tương tư thả áng mây chiều
Gió lay khóm trúc,sáo diều vi vu
Một mình ngồi đợi ngóng thu
Lá vàng còn ở tít mù nơi xa.
 
Đêm nay dưới ánh trang ngà
Sương khuya rớt lạnh.lòng ta đượm buồn.
Chuyện tình đâu được sẻ suôn
Sông quanh mấy khúc đời buồn bấy nhiêu?
 
Một mình trong chốn cô liêu
Lẻ loi hình bóng sớm chiều buồn tênh
Đường đi lên thác xuống ghềnh
Bổng trầm năm tháng,bồng bềnh mấy phen.
 
Đường đời bao nỗi truân chuyên
Dỏ dang tình ái,con thuyền vỡ đôi.
Đắm mình mây gió nổi trôi
Mong chi một chút hương đời còn vương!
 
Xế tà tóc đã pha sương
Biết chăng ai đó còn thương phận bèo?
Hoàng hôn ngả bóng về chiều
Bâng khuâng tình cũ những điều vẩn vơ!
 
Buồn tình đem thả vào thơ
Mua vui có được vài giờ hay không?
 
N/Q...
Ngày 12/07/2010.
 
Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
Ru âm chuông gió giữa trưa lành
Ký ức tràn lan lòng nữ khách
Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-09 23:05:00chuonggio_ngaytrove0>




PHONG LINH cg

1.VÀI NET VỀ TÁC GIẢ

Tác giả Phong Linh cg, tên thật Lê Thị Như Hằng sinh ngày Ngày 15 tháng 02 năm 1981 tại An Khang - Yên Sơn-Tuyên Quang
Hiện sống và làm việc tại Saint-Peterburg (Nga)
Email: chuonggio_1981@yahoo.com
ĐT Việt Nam; 0989 15 02 81


2. TÁC PHẨM

Chùm thơ lục bát

XA DẤU YÊU ...

Trái tim yêu dấu còn đây
Mà anh đã bỏ theo mây ngút ngàn
Tình đời còn đượm chứa chan
Gửi nhờ cơn gió mơ màng mang đi

Khóc anh ngày tháng mi nhoè
Mất anh là hết còn gì để yêu
Hôm nay em đứng giữa chiều
Vắng anh lòng tựa cánh diều ... chơi vơi ...




BAO GIỜ ...

Bao giờ hết gió mùa đông,
Bao giờ em mới lấy chồng anh ơi!

Bao giờ hết nước trên trời,
Cho em hết bạc phận đời trắng đen?

Bao giờ nỗi nhớ thành quen?
Nỗi đau hàn vết để quên tháng ngày

Bao giờ khoẻ ngừng mắt cay?
Để em khỏi khóc những ngày không anh ....





THỦ TƯƠNG TƯ

Mùa thu lá trút đổi mầu
Lòng em cũng đổi sầu lòng tương tư
Lá nào cũng rớt vào thu ...
Kiếp nào cũng vương tương tư ... vì tình.


DIU LẮNG NIỀM ĐAU

Xương rồng mạnh liệt bao nhiêu ...
Như em chịu được bao điều đắng, đau

Hoa khoe, tác dạ Đốm sầu
Đau lòng em cũng Trỗi màu đong đưa

Mất rồi từ một thoáng xưa
Biết bao cho đủ, cho vừa ... niềm đau ...

Mong cho ngày tháng trôi mau
Lắng vơi nỗi nhớ, niềm đau ... tâm hồn.







GIỜ ĐÂY

Giờ đây khoảng trống hoang sơ
Nửa mơ, nửa nhớ, nửa khờ về đâu?

Giờ đây hồn thoáng sầu vương
Vì tình lỡ bước quay đầu bỏ đi ...

Giờ đây hoen ua bờ mi
Chạy trên má Thắm còn gì mong đợi!

Xa thương ... để lại cõi lòng
Câu yêu, câu kính, xoay vòng sôi bừng





LÒNG MÌNH LẺ LOI



Lòng buồn nương tựa mây gió
Lòng sầu vì lỡ đong đầy tình anh

Lòng vương chút nhớ mong manh
Đau lòng để lại hồn lành tái tê

Lòng rơi vơi bớt đê mê
Lòng thương chỉ đứng bên lề ngo sang

Lòng đau nay chót đa mang
Anh đâu để ngỏ lỡ làng tình em?

Còn đâu những lúc lòng êm
Để mơ hạnh phúc những đêm ân tình?

Lòng nay bỗng chốc bất bình
Ngoảnh đi, ngoảnh lại ... chỉ mình lẻ loi.







CON THÁC NHỚ

Nhớ như con thác đầu nguồn
Trút như đang đổ, đang tuôn xuống đời
Nhớ ai hết đứng rồi ngồi
Như con thác mãi ở nơi đầu nguồn
Nỗi nhớ ồ lúc chợt tuôn
Cuốn đi thơ mộng hồn nhiên, tươi cười
Bao giờ nỗi nhớ mới vơi
Cho con thác lớn ... cạn nơi đầu nguồn.






XIN MẸ ĐỨNG BUỒN



Xin đừng buồn nữa mẹ ơi!
Vì con còn ở một nơi xa nhà
Bao năm vẫn con xa xứ
Để mẹ đơn chiếc, để nhà trống không ...

Đông về mẹ có lạnh không?
Hai mùa cày cấy cánh đồng hoang sơ
Con mẹ thường thấy trong mơ
Nơi quê mẹ đang chờ đợi bên hiên

Tuổi già lúc nhớ lúc quên
Bao năm cơ cực mưa dầm ruộng vườn
Mẹ còn đó thuở xa xưa
Con nay đã lớn thời xưa xứ người

Con luôn muốn mẹ mỉm cười
Giấu bao nhung nhớ đã mười năm nay
Tuổi già đã đến nào hay
Mái tóc màu đen trắng đã thay rồi.
 
Gian nan cực khổ trong đời
Cho con thơ được thành người, lớn khôn
Con chưa trả được ơn nghĩa
Hẹn mẹ con sẽ đền ơn một ngày.
 
Nhớ mẹ đôi mắt nhoè cay
Xin đừng khóc mẹ những ngày xa con ...


Phong Linh cg




XEM THÊM TÁC GIẢ PHONG LINH: Có một “vầng nhật khuyết”
[/align]
Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
Ru âm chuông gió giữa trưa lành
Ký ức tràn lan lòng nữ khách
Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-16 03:29:19chuonggio_ngaytrove0>
EM...

Em vẫn bước bên đời
Gần anh nhưng không nói
Tiếng yêu em xin gọi
Thành những vần thơ ca.

Thời xa xưa đã qua
Chỉ còn là thương nhớ
Những gì ta đợi chờ
Cũng chỉ là phút giây.

Em ước là vầng mây
Khi nào anh cũng thấy
Nhưng em là cỏ sậy
Một mình đứng ngóng trông.

Vầng mây hồng em ước
Không còn khi trời đêm
Anh đi theo ấm êm
Em đứng giữ trời quen.

Hạnh phúc nào còn nhớ
07/07/2007 

 
Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
Ru âm chuông gió giữa trưa lành
Ký ức tràn lan lòng nữ khách
Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
Đăng nhập để trả lời
0
Giới Thiệu Tập thơ; GIỌT LỆ ĐƠN CÔI







Ảnh Phong Linh cg




Chuông Gió

Tiếng chuông ngân thuở sơ đầu
Vọng theo năm tháng đi đâu vẫn còn
Chuông gió ngân... dạ héo hon
Người từ viễn xứ mỏi mòn... tình quê.
(20/06/2010)






Mỗi con người đều có một giấc mơ. Khi khoẻ mạnh người ta ước mơ nhiều lắm. Khi ốm đau, mất mát con người ta càng mơ ước nhiều hơn!
Tôi mới học làm thơ từ khi cuộc sống này mỗi ngày cho tôi nhận ra rằng, tất cả không đẹp như gấm hoa... không thể hiện hữu điều gì vĩnh hằng, vĩnh cửu!
Tôi đã đọc ở đâu đó: ''Kiếp con người giống như những ngọn nến, có ngọn cháy sáng, có ngọn lập loè, có ngọn le lói và có những ngọn âm ỉ cháy khá lâu. Nhưng khi cơn gió ập đến, có mấy ngọn còn có thể cháy được mãi như mong muốn? Nến tắt có thể đốt lại, nhưng... kiếp người, tắt rồi có thể thắp lại được không?...


Con người ta trong cuộc sống đôi khi cần phải quên đi! Quên đi cho qua những khoảnh khắc đau buồn; quên đi một cái gì đó không thể nói thành lời; quên đi những phút giây không làm chủ mình, quên đi chính mình là ai.

Có dòng thác nào không chảy, có mùa thu nào không trút lá vàng rơi, có mùa hè nào không vương nắng, có mùa đông nào ngưng những cơn gió đong đưa... Đã là con người không ai là chưa khóc, ít nhất cũng một lần, biết khóc là biết cảm nhận buồn vui, hạnh phúc, thương nhớ, chia ly...
Mấy ai đủ mạnh mẽ, đủ lý trí kiên cường để sáng suốt?
Sống ở kiếp này mấy ai hoàn toàn suôn sẻ, êm trôi?...

Tôi hiện tại đã trải qua nhiều lần vật lộn với lí trí trong cơn đau bệnh dày vò, nén từng viên thuốc đắng. Những lúc đó tôi không đủ mạnh mẽ để có thể vực mình dậy thoát khỏi cảm giác tái tê. Nhưng tôi cũng có ước mơ! Chính ước mơ ấy làm tôi đủ lớn,đủ mạnh mẽ mà an ủi lòng, để giữ gìn lý trí trong tôi.

Tôi soi mình vào gương tự nói chuyện với chính mình: Đừng bao giờ nghĩ đến cái chết, đừng bao giờ đầu hàng trước cuộc sống dù hạnh phúc nhỏ bé mong manh như tiếng heo may rất lạ.

Ước mơ! Thử hỏi con người ai mà không có ước mơ? Nhưng tôi nhỏ bé quá, trước bệnh tật nào đâu tôi dám nghĩ nhiều tới tương lai! Tôi cũng chỉ là một hạt cát nằm trên bờ biển cả bao la, ngàn con sóng dữ. Giấc mơ bị nhấn chìm trong biển nước, sóng đưa đẩy vào bờ rồi lại dạt ra xa, hạt cát cứ phiêu du trong đại dương không biết bến bờ nào.

Tôi chỉ sống qua ngày! Chưa thể sống với giá trị đầy đủ nghĩa vị của con người!





GIỌT LỆ ĐƠN CÔI


Người đi để lại nơi này
Dáng em thuở ấy còn đây theo đời

Bao nhiêu khát vọng chưa vơi
Bao nhiêu nhung nhớ theo lời hứa xưa
Hôm nay trời điểm giao mùa
Lạnh tan trên má sớm trưa đất người

Vì đâu chưa thể mỉm cười
Em muốn ôm lấy cả trời gió mây
Để gom thương mến cho đầy
Níu anh trở lại cõi này cùng em.

Nhiều năm chưa thể nào quên
Tim hằn nỗi nhớ thành quen mất rồi
Bao mùa giọt lệ đơn côi
Thành nguồn rơi rớt bên đời ngược xuôi.
(10.04.2010)



Tôi được sinh ra và lớn lên ở một vùng quê dân tộc thiểu số miền núi phía Bắc Tuyên Quang. Ngay từ nhỏ tôi đã thích tiếng ngân của chuông gió. Chính vì vậy bạn bè gọi tôi là Phong Linh theo âm Hán Việt và tôi lấy tên này làm bút danh của mình, mong cho những vần thơ cũng rộn ràng như những tiếng chuông ngân. Tôi là con út trong gia đình có bốn anh chị em, hai trai hai gái.

Tôi đến với nguồn thơ rất tự nhiên. Cảm xúc mỗi con người có giới hạn, cũng như mỗi cuộc đời có một số phận không thể giống nhau. Cuộc sống này có những bài thơ làm cho tâm hồn ngời sáng hơn. Có những buồn đau không thể thốt thành lời nhưng có thể gửi vào thơ. Tôi cũng là một trong những số phận không được may mắn trong kiếp này. Những vần thơ có thể giúp chúng ta gần nhau hơn, hòa nhập với cộng đồng văn học. Tôi ước mong sao những trang viết của mình may mắn tồn tại, một dư âm nhỏ bé bổng lên hòa với cuộc đời.

Đối với tôi thơ là một phần tất yếu không thể thiếu trong cuộc sống giúp tôi hạnh phúc mỉm cười mặc dù đang có rất nhiều đớn đau thể xác lẫn tâm hồn. Tôi hay vào những diễn đàn thơ sau những mất mát trong cuộc sống. Rồi bỗng một ngày, sau khi đọc xong một cuốn sách, tôi bị lạc vào một thế giới thơ! Đó là trang Website lucbat.comm. Cứ thế, tôi chìm đắm trong những bài thơ như nhảy nhót nhiều âm hưởng du dương đưa tôi vào một chốn nào đó xa lạ, phong phú và đa dạng đến không ngờ.
Và tôi mới học làm thơ lục bát từ ấy.

Khi tôi làm thơ tôi có thể trút đi những tâm tư mà có lẽ ở ngoài thực tại không thể nói cùng ai. Tuy chưa sâu sắc nhưng chúng rất chân thành mộc mạc. Tôi sống rất giản dị nên những câu chữ cũng trở nên giản dị chân thành không trau chuốt. Cảm xúc của mỗi con người đều khác nhau, có lẽ ai đó sẽ cười khi đọc tác phẩm của tôi, nhưng những bài thơ chân thành nào có lỗi?

Thơ như một giấc mơ hư ảo. Tôi có thể yêu, có thể thương nhớ, hẹn hò, chờ đợi! Thật nhiều cung bậc.
Thơ giúp tôi như trẻ lại, hồn nhiên hơn so với tuổi ba mươi.Tôi lạc quan và tin vào cuộc sống này biết nhường nào. Tôi thấy nhẹ nhàng mặc dù trong tôi đang đeo mang căn bệnh hiểm nghèo với những cơn đau nén trong từng viên thuốc đắng.

Trong thơ tôi thấy lòng mình rực rỡ thăng hoa, tôi mặc sức lặn ngụp trong đó để quên đi cơn đau bệnh, quên thời gian cho ngày tháng trôi mau trong những nỗi buồn trống vắng, cô đơn.
Những ngày tháng nơi đất người tôi luôn lấy những câu chữ làm bạn tâm giao chia sẻ mọi buồn vui trong cuộc sống. Tôi yêu những vần thơ tôi đã viết ra từ tâm hồn mình.Chính điều giản đơn đó giúp tôi nhận ra chính mình.

Phong Linh cg
[/align]__________________
[/align] 
__________________
[/align]

 
Giới Thiệu Tác giả: Phong Linh cg

*Tác giả Phong Linh cg. Là một tác giả trẻ, nhưng cô đã kịp gửi tới bạn đọc nhiều tác phẩm thơ lục bát khá ấn tượng. Được biết gần đây cô mắc phải một chứng bệnh hiểm nghèo: U não! và cô đã phải trải qua một lần phẫu thuật. Xin giới thiệu một số bài thơ như rút ra từ ruột gan một tâm hồn thơ thật đẹp. Qua đây độc giả gần xa có thể chia sẻ cùng với tác giả Phong Linh cg này. Có thể qua trang web hoặc Email: [email=chuonggio_1981@yahoo.com]chuonggio_1981@yahoo.com[/email]. Nick yahoo: chuonggio_1981. ĐT: 0989150281
 
 
Chuông Gió - Dấu Lặng Phong Ba và Thơ



Vang vọng trong chiều tiếng chuông ngân

Ru âm chuông gió giữa êm lành

Ký ức tràn qua lòng lữ khách

Trở về năm tháng thuở thơ xanh...



Người ta thường nói: ''Nước mắt thì chảy xuôi, đó là quy luật''. Một lẽ thường tình trong cuộc sống: Nếu không có những giọt nước mắt thì làm sao có những nụ cười cũng như có hạnh phúc rồi sẽ có những ngày buồn đau, có sinh có tử để rồi có nhớ - có quên... Tất cả chúng vẫn đi đôi cuộn lẫn với nhau song hành trong cuộc sống. Ngàn vạn buồn vui kết thành những giọt lệ thế gian - lệ mừng và lệ tủi.

Con người sinh ra, ngay từ giây phút đầu tiên đã cất tiếng khóc chào đời, làm nên những giọt lệ của bao người đón nhận niềm hạnh phúc nhỏ trong ga đình. Sống hết cuộc đời bao thăng trầm lặng lẽ, nhiều khía cạnh để cuối cùng lại lấy thêm bao giọt lệ tiễn đưa.

Có những số phận không được may mắn, chỉ được nửa cuộc đời thậm chí sớm hơn! Tôi nhớ lời nhà thơ Đăng Vương Hưng nói: ''Sống nhiều chứ không phải sống lâu''! Tôi chưa sống được nhiều, cũng chưa từng trải, nhưng cũng đã nếm đủ hương vị cuộc đời. Tôi đã vui, buồn, hạnh phúc, đau thương... Đã chứng kiến tiễn đưa bao người thân thương, bao bạn bè, người yêu dấu... Cuộc đời đã lấy đi bao giọt lệ. Nhiều lúc tôi thấy cô đơn hoang vắng giữa đêm dài...

Giờ đây tôi đang mang trong mình một căn bệnh. Sau lần phẫu thuật đầu tiên, bác sĩ nói nếu thành công trong lần phẫu thuật thứ hai tôi có thể sống nhiều hơn nửa kiếp nữa. Nhưng liệu có ý nghĩa gì nếu tôi là kẻ chỉ biết lo cho mình "còn nước còn tát''. Ngay lúc này đây tôi nghĩ đến những đứa trẻ nghèo ( Ai sinh ra trong nghèo khó mà không rung động trước những cái nghèo?). Có thể ai đó đã và đang sống trong sự giầu sang, họ đâu hiểu được cuộc sống của những người cực khổ cơ hàn, vất vả gian nan đến mức nào. Có thể bạn sẽ dửng dưng trước cái nghèo, thậm chí có cái nhìn coi thường nữa! Tôi đã nếm trải qua nên tôi hiểu điều đó hơn bao giò hết.

Giờ đây cho dù thời gian sống của tôi ít đi cũng không có nghĩa là cuộc đời đã chấm hết. Tôi sẽ làm cho mình sống nhiều hơn trong kiếp này. Tôi muốn khi mình không còn thì âm hưởng của sự tồn tại của tôi còn hiện hữu, tiếng nói tôi sẽ hòa vào không trung vang vọng như để lại một tiếng chuông lòng ngân khe khẽ. Và như vậy, với tôi đã là quá đủ.

Tạo hóa sinh ra ta trong kiếp này, cho ta tồn tại để rồi mất đi. (Cát bụi lại trở về với cát bụi). Chân lý đời thường đơn giản vậy nhưng cũng nhiều éo le trăn trở, nghiệt ngã... Đôi khi gió vô tình bẻ đi những chiếc lá còn xanh và mưa giông bão tố làm tả tơi những chiếc lá trên cành!

Tôi ví kiếp con người giống như kiếp lá. Mỗi một mùa thu chấm hết một kiếp con người. Nẩy lộc đâm chồi, ra hoa kết trái rồi một ngày cuối cùng lá cũng vàng rơi. Kiếp người cũng vậy, sinh ra, tồn tại, trưởng thành, sinh con đẻ cái truyền nối giống dòng... rồi một ngày kia già đi rồi khuất bóng. Nhưng... đôi lúc chưa hẳn đúng mùa thu lá mới rụng rơi. Con người cũng vậy, có khi đâu phải đợi đến già. Ốm đau, bệnh tật... cũng là cách sớm chia ly!

Cuộc sống này luôn kèm theo những giọt lệ, nó mang âm hưởng nhiều cung bậc, khía cạnh. Con người ta có nhiều nguyên nhân dẫn đến khóc. Riêng tôi có đủ lý do khóc đời hay khóc chính cho mình trong cuộc sống này. Lần đầu tiên tôi khóc trong niềm đau là lần người tôi yêu ra đi vĩnh viễn bỏ tôi ở lại nơi thế gian này! Lúc đó tôi hãy còn trẻ lắm, chưa hiểu hết cung vị của nỗi buồn đau mất mát mà cho đến bây giờ nó vẫn còn hiện hữu như mới sảy ra thôi. Năm tháng khóc anh, khóc cho số phận, tình yêu trong tôi trở nên băng giá từ dạo ấy.

Giọt lệ thật trái ngang tuôn chảy trong mỗi kiếp con người. Lệ chảy theo từng cung điệu khác nhau. Còn riêng tôi lệ chảy trong nỗi cô đơn, trống vắng, cứ tuôn trào theo ngày tháng, gậm nhấm tôi như loài mọt đục thân cây dần dần mục nát. Nơn côi trong tình cảm đã mất, trống vắng trong nỗi nhớ, tôi khóc tiễn tình yêu từ khi xa anh với bao ngấn lệ. Tôi tâm sự với người đã khuất như nói với chính mình qua bài thơ gửi tâm tư sầu kín;




XA DẤU YÊU...

Trái tim yêu dấu còn đây
Mà anh đã bỏ theo mây ngút ngàn
Tình đời còn đượm chứa chan
Gửi nhờ cơn gió mơ màng mang đi.





Khóc anh ngày tháng nhoè mi
Mất anh là hết còn gì để yêu
Cô đơn em đứng giữa chiều
Vắng anh lòng tựa cánh diều chơi vơi ...


Khi tôi biết mình mang bệnh, nhớ lần đầu khi cầm tờ bệnh án, qua một người thông dịch ở bệnh viện tôi đã thẫn thờ, tai ù đi, tờ giấy trên tay run rẩy. Tôi như người đang đứng giữa tuyết đông, tờ bệnh án nhẹ rời khỏi tay rơi xuống đất và cả người tôi cũng gục nằm lên nó. Tôi đã trút gửi nỗi bẽ bàng đau đắng bằng bài thơ sau khi rời bệnh viện;





TAY CẦM BỆNH ÁN

Em nay từ viện trở về
Tay cầm bệnh án tái tê cả lòng
Thân gầy trong gió lạnh đông
Dài hai giọt lệ giờ mong được gì?

Một mai em sẽ thôi đi
Một mai sẽ chẳng còn chi đợi chờ
Một mai tất cả vần thơ
Vô tri - vô giác - từng tờ... thành tro.

Em đi chưa kịp chuyến đò
Một lần chưa được hẹn hò cùng ai
Kiếp này không có ngày mai
Thân em giờ chỉ ủ dài cơn đau.

Bước chân giữa phố muôn mầu
Ngọn đời em biết về đâu bây giờ?
Thân hờn trong gió bơ vơ
Tuyết đông cũng chỉ hững hờ nhẹ rơi.

Ngày mai vắng bóng bên đời
Ngày mai em sẽ về nơi thiên đàng
Em đi trong nỗi bẽ bàng
Cơn đau bệnh tật - nghĩ càng đau thêm.

Chân vô hồn bước hết đêm
Biết bao giọt lệ không kìm nhỏ rơi
Bờ môi khô héo nụ cười
Từ nay em sẽ là người... thiên thu.
(23/05/09)


Tôi đã khóc rất nhiều. Giọt lệ của niềm đau này chưa ngớt lại tiếp nối những giọt lệ của niềm đau mới. Tôi nghĩ đến gia đình, nhất là mẹ, người mẹ đã tảo tần vất vả nuôi tôi. Ai mang nặng đẻ đau mà không xót xa khi con mình bị bệnh. Nếu mẹ biết mẹ sẽ khóc nhiều và già nhanh hơn. Tôi không dám nói cùng mẹ ngay cả lần phẫu thuật đầu tiên, tôi chỉ biết mượn trang giấy trắng và dòng mực đen để gửi tất cả nỗi lòng bao ngày đêm trăn trở;



MẸ ƠI! U NÃO TRONG CON


Mẹ ơi con sẽ xa rời...
Một ngày vắng bóng bên đời nay mai
Trong cơn bạo bệnh mệt nhoài
Chìm nơi viễn xứ - đêm dài mẹ mong.

Tuổi già nặng gánh lưng còng
Vì con - vì cháu - vì chồng gian nan
Rồi mai lệ mẹ chứa chan
Con đi xa khuất hẳn ngàn thu luôn.

Mẹ ơi! Xin mẹ đừng buồn
Chớ nên suy nghĩ sa tuôn giọt sầu
Hằn in trên khoé mắt sâu
Mất con rồi sẽ vết nhàu nhiều thêm.

Xin mẹ đừng thức trắng đêm
Buồn đau xa xót chồng thêm tháng ngày
Hôm nay con vẫn còn đây
Chia ly là chuyện sau này mẹ ơi...

Giờ đây con muốn mẹ cười
Dừng vì bệnh tật chắn trời nguồn vui
Buồn thay số kiếp ngậm ngùi
Trong viên thuốc đắng ẩn vùi nhiều năm.

Chiều nay dõi mắt xa xăm
Nhìn trông lại những tháng năm gợn lòng
Nến đời khi tắt là xong
Bao năm quằn quại để lòng mẹ đau!...

Rồi mai... mắt mẹ nhỏ sầu
Con từ nhân thế vút bầu trời cao
Vắng con hãy ngắm trăng sao
Để ru lòng mẹ ngày nào còn con.

Hết rồi một thuở sắt son
Hết rồi một thuở lệ hờn nhỏ rơi
Cùng bao tâm trạng rối bời
Từ nay lệ mẹ chảy rồi, mẹ ơi!


Có lần tôi điện thoại về nhà, được biết mẹ ốm. Tôi bồi hồi xao xuyến, mẹ ốm chẳng có tôi chăm nom săn sóc. Cả đời mẹ đã vất vả với những đứa con như tôi, vậy mà khi trái gió trở trời tôi không thể gần kề bên mẹ. Tiếng ngân lòng của tôi ngân lên khe khẽ một cung điệu ru buồn trong khung cảnh mờ đi trước mắt dưới bờ mi nhạt nhòa giọt lệ. Đến bao giờ tôi mới đền đáp nghĩa ơn sinh thành? Xin gửi qua ngàn trùng xa cách một bài thơ;



QUÊ NHÀ MẸ ỐM

Thân con giờ ở xứ đông
Nghe tin mẹ ốm mà lòng xót xa
Làm sao ở tận nước Nga
Chăm nom săn sóc rót trà - bưng cơm.

Quanh năm vất vả sớm hôm
Điện nghe mẹ mệt giọng ồm khản đi
Mẹ ơi! Có muốn ăn gì?
Giọng run như khóc: Chẳng gì đâu con!

Bao năm mẹ đã mỏi mòn
Đợi ngày đón rước đứa con trở về
Lâu rồi con sống xa quê
Nỗi lòng thương nhớ não nề trôi qua.

Mẹ ơi! Con ở xứ xa
Làm sao có thể về nhà được ngay
Tuyết đông làm sống mũi cay
Rưng rưng con nhớ những ngày ấu thơ.

Mẹ dạy con hết dại khờ
Mới chớm khôn... đã bơ vơ xứ người
Gian nan mẹ khổ trọn đời
Vì con mẹ đã rã rời... tấm thân.

Xa nhà tư lự - phân vân
Nay già ốm yếu mẹ cần có con
Vậy mà phải chịu cô đơn
Thân gầy đơn chiếc nuốt cơm đắng lòng.

Tuyên Quang đang độ giữa đông
Mặc thêm áo ấm ngoài trong thật nhiều
Dáng già mẹ đứng liêu xiêu
Bên hiên in bóng bao chiều đợi mong.

Nhớ sao dáng mẹ nằm trông
Dõi nhìn đất khách nỗi lòng tái tê
Bao năm con đã xa quê
Một ngày nào đó con về mẹ ơi!


Cuộc đời tôi đã khóc nhiều. Từ lúc trưởng thành tới giờ chưa bao giờ khoé mi ngưng dòng lệ. Cuộc sống nhiều trăn trở éo le, cuộc đời không may mắn nhiều thứ khiến tôi, một con người đầy nghị lực, mạnh mẽ tinh thần, giờ như một thân cây không còn nhựa sống, không còn đủ tươi để rủ mầu xanh, giống như hàng Bạch Dương trong mùa đông nước Nga trơ trụi, tuyết phủ trắng trời, ai nhìn vào sẽ nghĩ đó là thân cây chết. Tôi cũng vậy, tuy sống mà hồn như đã mất đi phân nửa, chỉ có những vần thơ, những câu chuyện tôi viết là còn sống động. Chúng sẽ lưu lại chút linh hồn, buồn man mác, ảm đạm của tôi. Nhiều lúc tôi nghĩ, khóc than liệu có ý nghĩa gì? Nhưng thà cứ để tôi khóc để nhận thấy rằng tôi vẫn còn đang tồn tại chí ít cũng giúp tôi giải tỏa được tâm lý, làm tôi nhẹ nhàng hơn. Phải tự an ủi mình, tôi không dám nói hay tâm sự cùng ai, bởi bạn thi nhiều, nhưng ai sẽ nghe, ai sẽ thấu hiểu, mà nhất là tôi sợ lòng thương hại.

Tôi nghĩ chỉ có viết, đúng rồi, viết là thứ tâm sự, là nguồn nhật ký có thể phơi bày tất cả những gì có thể, không cần phải giấu che, ngại ngùng. Tôi viết lời mở đầu: ''Tôi mới học làm thơ từ khi cuộc sống này mỗi ngày cho tôi nhận ra rằng tất cả không phải lúc nào cũng đẹp như gấm hoa... Không thể hiện hữu điều gì vĩnh hằng vĩnh cửu hết...''. Thế rồi qua trang giấy tôi mặc sức trút đi tâm sự, càng nhiều thì lòng tôi càng nhẹ bớt.

Với mọi người tôi luôn nở những nụ cười tươi, dễ hòa đồng với tất cả, nhưng trong tôi vẫn phảng phất nỗi u buồn lên đôi mắt. Tôi ít khi đến Công ty mà bỏ cặp kính ra khỏi mắt. Có lần tôi bỗng giật mình khi nghe trợ lý của tôi nói: -Lúc nào cũng thấy sếp vui cười mà sao đôi mắt lại có vẻ trầm tư và buồn thế nhỉ? Lúc đó tôi chỉ cười gượng. Trời ạ! Tôi còn biết nói gì lúc này? Mẹ cũng đã chẳng bảo tôi có đôi mắt ướt sau này sẽ khổ lắm! Khổ là gì tôi vẫn chưa thể hình dung ra nữa, tôi chỉ biết cuộc sống này cho tôi nhiều thứ lắm nhưng cũng chính từ cuộc sống này đã lấy đi của tôi rất nhiều thứ khác.

Bao nhiêu giọt lệ rời xa khoé mi là bấy nhiêu nỗi tủi hờn theo năm tháng. Có một lời ca đã chẳng bảo rằng ''khocs đi cho lòng nhẹ nhàng hơn'' là gì? Chính vì thế tôi đang khóc, chỉ khác một điều là tôi khóc với chính tôi, chứ không khóc than rầu rĩ giữa cuộc đời. Khóc cho sự tồn tại. Đúng rồi, tôi đang tồn tại chứ không phải là đang sống theo đúng nghĩa của nó! Cuộc đời thì luôn có những phong ba, bão táp, hạnh phúc, buồn đau... ai mà không trải qua! Tôi tự khóc cho chính bản thân mình, tự chia sẻ với tâm hồn. Khóc cho tôi, khóc cả cho những số phận không may đã từng yêu thương giờ phải xa cách chia ly, bao người thân đã khuất. "Sinh lão bệnh tử''... Tôi thốt lên tiếng vọng tâm hồn không nghẹn ngào mà dạt dào như khúc nhạc chia ly;



EM VẪN KHÓC...

... Em khóc vì những lúc chia xa
Đời muôn ngả biết là đi đâu
Em vẫn khóc cho mối duyên đầu
Hội ngộ đó rồi ly tan ngay đó

Em vẫn khóc không ai hay biết
Kể cả anh luôn kế bên đời !
Em khóc vì nỗi nhớ mồ côi
Đợi anh mãi mà anh không lại

Khóc vì một ngày anh lỗi hẹn
Không đến chiều thứ bẩy tình yêu
Em giận mình, em hờn em dỗi
Thế là em khóc, ngỡ như mơ....


Con đường tôi đi mãi mải mê, ngoảnh đi ngoảnh lại thấy mình chỉ một nỗi cô đơn, một hành trình không biết đích đến và bao giờ tới. Tôi luôn muốn mình có được thương yêu mà không dám, bởi căn bệnh u não đã hoài bám vào số phận tôi. Nếu tôi yêu thương ai đó và ngược lại có ai đó yêu thương tôi, một ngày kia tôi kiệt sức gục xuống, thế là sẽ có một người khóc tôi giống như tôi đang khó mối tình đầu! Sống, tôi luôn mang theo câu nói: " Nothing lasts forever" (Không có gì là mãi mãi). Nó như một hành trang bước cùng tôi trong cuộc sống này, giúp tôi bớt đi những buồn đau đã trải, giúp tôi tồn tại trọn vẹn một sinh linh bé nhỏ với những nỗi buồn hòa lẫn trong những viên thuốc đắng. Đôi khi dòng lệ nghẹn lại, ê chề. Giờ đây công danh sự nghiệp chẳng có ích gì. Khi chết đi không thể mang theo được. Chẳng có nghĩa lý gì khi một mình hưởng thụ.

Tôi lại gửi tất cả tâm hồn vào thơ như an ủi chính mình, để hiểu rằng tôi còn có trái tim biết suy nghĩ, để biết tôi vẫn chính là tôi đang tồn tại dù là bên lề cuộc đời vội vã. Giá như có ai đó hiểu, chỉ cần một người hiểu tôi thôi là đủ, nhưng biết sẽ chẳng có ai, bởi hiểu được một con người thì thật khó, đâu phải dễ.



GỌI NGƯỜI…
Phong Linh cg
Chiều mưa làm gợi nhớ người
Đời xuân đã độ ba mươi tuổi hồng
Chớm hè còn lập lại đông
Nắng vương khắp chốn má hồng chua ê.
Nhìn mưa lòng thoáng tái tê
Sợi dài sợi vắn cứ về nhoè mi
Ba mươi - chân vẫn cứ đi...
Xuân qua tình rớt - còn gì đợi trông!
Tình người thuở ấy còn không?
Để em hong chút nắng hồng... sưởi tim.
Người đi rong ruổi kiếm tìm
Vương bao nỗi nhớ đọng niềm chơi vơi!!!
Chia xa tình lỡ hai nơi
Em còn giữ lại những lời hứa yêu
Hôm nay mưa đổ giữa chiều
Nhắc em gợi lại bao nhiêu chuyện buồn.
Bao nhiêu sợi đổ mưa tuôn
Bấy nhiêu nỗi nhớ thành nguồn trong tim
Chiều ơi bóng đổ lặng im
Để chân lạc lối đi tìm người xưa
Gọi người đứng giữa chiều mưa …
07.06.2010


Giờ đây tôi sắp bước sang tuổi ba mươi. Tôi giật mình thoảng thốt, hóa ra mình vẫn một mình, hành trình trong tình yêu cô độc. Có lẽ tại lòng tôi còn ôm mãi bóng hình xưa cũ. Có lúc tôi vẩn vơ nhìn gió, nhìn mây và thầm hỏi: ''Tôi là ai trong cuộc đời này?''. Và nửa kia của tôi là ai trong hàng trăm vạn người đang sống chung quanh mà tôi mãi kiếm tìm? Và tôi cũng chợt hiểu ra rằng tôi thật sự vẫn chưa đi tìm! Bao giờ mối tình đầu mới nhạt mờ nỗi nhớ trong tôi?...


NGÀY KHÔNG ANH
Gửi N ngày cũ

Anh ơi! Anh đã đi đâu
Để em ôm giữ nỗi đau tâm hồn
Còn đâu những nỗi dỗi hờn
Và đâu còn nữa môi vờn môi hôn

Giờ này em tủi cô đơn
Trông về ngày cũ... tâm hồn tái tê
Phút ân ái đắm đê mê
Anh đi bỏ hết... ê chề vang ngân.
(03.07.2009)


Tôi vẫn tự hỏ mình, nhiều lúc tôi hỏi người đã khuất với tâm trạng gắn theo bài thơ;





BAO GIỜ....

Bao giờ hết gió mùa đông
Bao giờ em mới lấy chồng anh ơi!
Bao giờ hết nước trên trời
Cho em hết bạc phận đời trắng đen

Bao giờ nỗi nhớ thành quen
Nỗi đau hằn vết để quên tháng ngày

Bao giờ khoé mắt ngừng cay
Để em khỏi khóc những ngày không anh ....
(2009)

Tôi không phải là một người yêu hoa từ khi những vòng hoa trắng trinh nguyên vây quanh anh ngày nào, tôi ghét lây sang những bông hoa khoe sắc, ghét mặc đồ màu trắng mặc dù từ nhỏ tôi đã rất yêu mầu trắng, nhưng tôi đặc biệt thích hoa sương rồng, một loại hoa thật mạnh mẽ, mạnh mẽ giống như tâm hồn tôi vậy, nó có thể sống trong sa mạc nóng bỏng, có thể sống trong cái lạnh, sống ở bất cứ nơi đâu, cam chịu như chính tâm hồn tôi. "Tôi rất thích Xương Rồng, một loại cây có thể sống ở bất cứ đâu, ngoài sa mạc, nắng, gió, mưa... Cả những vùng khắc nghiệt... Tôi nghĩ mình cũng gần như loại cây này ...
"





DỊU LẮNG NIỀM ĐAU

Xương rồng mạnh liệt bao nhiêu
Như em chịu được bao điều đắng, đau

Hoa khoe, tấc dạ đơm sầu
Lòng đau em cũng trỗi màu đong đưa

Mất rồi từ một thoáng xưa
Biết bao cho đủ, cho vừa niềm đau

Mong cho ngày tháng trôi mau
Lắng vơi nỗi nhớ, niềm đau tâm hồn.
(2009)

Sẽ có ai đó họ sẽ hỏi tôi; Theo bạn hạnh phúc là gì? Tôi không biết sẽ trả lời câu hỏi ấy ra sao? Nhưng hiện tại đối với tôi bây giờ hạnh phúc là sức khoẻ. Ai chẳng muốn mình sống có ý nghĩa đối với cuộc đời này. Tôi một con người bình dị sống giữa cuộc đời bao thăng trầm, ngọt bùi, cay đắng... Có những nỗi đau không thể đếm cùng thời gian, mà cũng không thể đong được bằng những giọt lệ, chúng chỉ lắng sâu vào lòng, cứ theo ta dong duổi theo đường đời thật lặng lẽ, đôi lúc chính ta cũng không thể nào nhận ra, không thể biết trước. Tôi với những mất mát đau thương cuộn tròn lấy tôi như một trái đắng lăn trong dòng đời vội vã cứ qua. Làm òa lên tiếng nước chảy trong tâm hồn... Cho đến bao giờ giọt lệ mới ngưng chảy trong tôi;






GIỌT ĐẮNG VỠ ĐÔI

Hôm nay lặng lẽ em đi
Dặm đường đơn độc bờ mi ướt nhoè
Con tim quận thắt tái tê
Bờ vai run rẩy một bờ đau thương

Lòng em bão nổi từng cơn
Mưa như giăng mắc còn hờn tình ai
Đường đâu xa thấy quá dài
Càng tuôn suối lệ trên hai má hồng.

Lòng buồn trống vắng mênh mông
Nhớ xưa chung bóng qua sông lỡ đò
Xin tình thuở ấy đâu còn
Gửi gì theo gió - điệu hò dư âm...?

Đêm đêm hồn lặng âm thầm
Nghe lòng sôi sục những lần nhớ ai
"Thức đêm mới biết đêm dài"
Cô đơn mới thấy ngày dài nhớ mong.

Chẳng ai không lạnh... mùa đông
Không chiêu giọt đắng khi lòng chia phôi
Trái tim, hồn vỡ làm đôi
Bóng nghiêng đơn lẻ trong đời... hôm nay.
(18/06/2010 )


Tôi bây giờ còn lại gì đây? Ngoài một trái tim đau. Giọt lệ đơn côi theo thời gian vẫn cứ tuôn chảy chẳng chịu ngưng đọng lại bao giờ.



Phong Linh cg
 
 
 
CHIẾC KHĂN HOA LỆ


Bốn mùa xuân hạ thu đông
Em gom giọt lệ như sông suối nguồn
Sợi dài sợi ngắn rơi tuôn
Cung thương lỗi nhịp chảy luồn tả tơi.

Mùa thu lá úa rớt rơi
Mùa xuân mưa thắm cả trời lộc non
Hạ vương xuân trẻ đâu còn
Mùa đông tuyết lạnh u buồn tỏa bay

Bao mùa tê tái đắng cay
Bao tình tan vỡ tim đầy vết thương
Bao thu mưa lệ đêm trường
Thành quen, thành nhớ, ngợp đường ta đi.

Lối nào em đã chia ly?
Chia ly cướp mất những gì dấu yêu
Đường nào bóng ngả liêu xiêu
Thân gầy còn giữ bao điều trái ngang

Tan nhanh giấc mộng mơ màng
Hồn phân hai nửa lang thang mất - còn
khóc tình lòng dạ héo hon
Cuộc đời gian khó vẫn còn đâu quên

Sợi đời cay đắng úa hoen
Em đan khăn ấm chảy trên má hồng.

______.06/06/2010.________

 
GIỌT LỆ ĐƠN CÔI 2

Anh đi theo gió mây bay
Nơi đây lặng lẽ tim đầy đau thương.
Bao nhiêu lệ tủi xót vương
Bao nhiêu nỗi nhớ đêm trường tràn vây.

Anh xa! Yêu dấu còn đầy
Giọt rơi thánh thót tháng ngày tha nhân.
Giật mình thức giấc đôi lần
Giữa đời trần trụi - phân vân đất người.

Từ nay em đã ít cười
Bao lời hứa hẹn để rồi lãng quên
Tình mình chẳng gọi lên tên
Anh nơi chín suối - em trên gian trần.

Còn đâu hạnh phúc ái ân
Và đâu còn nữa những lần bên anh.
Chiều nay trời đất trong xanh
Khoảng đời lơ đễnh vắng anh mất rồi!...

Bên em giọt lệ đơn côi
Chảy cùng năm tháng bên đời xuôi trôi.
Tình mình hai đứa xa rồi
Mộ anh lạnh lẽo bên đồi... heo mây.
_________22/06/2010 ___________






PHONG LINH



VÀI NÉT VỀ TÁC GIẢ:

Tác giả Phong Linh cg, tên thật Lê Thị Như Hằng - sinh ngày Ngày 15 tháng 02 năm 1981 tại An Khang - Yên Sơn - Tuyên Quang
Hiện sống và làm việc tại Saint-Peterburg (Nga)
Email: [email=chuonggio_1981@yahoo.com]chuonggio_1981@yahoo.com[/email]
ĐT Việt Nam; 0989 15 02 81
Website: www.thuhoiquan.net/


[color=darkorchid]2. TÁC PHẨM[/color]

Chùm thơ lục bát





THU TƯƠNG TƯ

Mùa thu lá trút đổi mầu
Lòng em cũng đổi sầu lòng tương tư
Lá nào cũng rớt vào thu ...
Kiếp nào cũng vương tương tư ... vì tình.



GIỜ ĐÂY


Giờ đây khoảng trống hoang sơ
Nửa mơ, nửa nhớ, nửa khờ về đâu?


Giờ đây hồn thoáng sầu vương
Vì tình lỡ bước quay đầu bỏ đi ...


Giờ đây hoen ua bờ mi
Chạy trên má Thắm còn gì mong đợi!


Xa thương ... để lại cõi lòng
Câu yêu, câu kính, xoay vòng sôi bừng







LÒNG MÌNH LẺ LOI


Lòng buồn nương tựa mây gió
Lòng sầu vì lỡ đong đầy tình anh


Lòng vương chút nhớ mong manh
Đau lòng để lại hồn lành tái tê


Lòng rơi vơi bớt đê mê
Lòng thương chỉ đứng bên lề ngo sang


Lòng đau nay chót đa mang
Anh đâu để ngỏ lỡ làng tình em?


Còn đâu những lúc lòng êm
Để mơ hạnh phúc những đêm ân tình?


Lòng nay bỗng chốc bất bình
Ngoảnh đi, ngoảnh lại ... chỉ mình lẻ loi.









CON THÁC NHỚ


Nhớ như con thác đầu nguồn
Trút như đang đổ, đang tuôn xuống đời
Nhớ ai hết đứng rồi ngồi
Như con thác mãi ở nơi đầu nguồn
Nỗi nhớ ồ lúc chợt tuôn
Cuốn đi thơ mộng hồn nhiên, tươi cười
Bao giờ nỗi nhớ mới vơi
Cho con thác lớn ... cạn nơi đầu nguồn.






XIN MẸ ĐỪNG BUỒN


Xin đừng buồn nữa mẹ ơi!
Vì con còn ở một nơi xa nhà
Bao năm vẫn con xa xứ
Để mẹ đơn chiếc, để nhà trống không ...


Đông về mẹ có lạnh không?
Hai mùa cày cấy cánh đồng hoang sơ
Con mẹ thường thấy trong mơ
Nơi quê mẹ đang chờ đợi bên hiên


Tuổi già lúc nhớ lúc quên
Bao năm cơ cực mưa dầm ruộng vườn
Mẹ còn đó thuở xa xưa
Con nay đã lớn thời xưa xứ người


Con luôn muốn mẹ mỉm cười
Giấu bao nhung nhớ đã mười năm nay
Tuổi già đã đến nào hay
Mái tóc màu đen trắng đã thay rồi.

Gian nan cực khổ trong đời
Cho con thơ được thành người, lớn khôn
Con chưa trả được ơn nghĩa
Hẹn mẹ con sẽ đền ơn một ngày.

Nhớ mẹ đôi mắt nhoè cay
Xin đừng khóc mẹ những ngày xa con ...
_____-Phong Linh cg-__________


XEM THÊM TÁC GIẢ PHONG LINH: Có một “vầng nhật khuyết”



 
 
 
MẸ ƠI! KHÓC CHO ĐỜI CON

Mẹ ơi! ''u não'' trong con
Ngày đêm giằng xé héo hon thân gầy
Giờ này con vẫn còn đây
Nửa hồn rữa mất theo mây ngút ngàn

Bao nhiêu mơ ước chứa chan
Tan cùng hoa lệ theo đàn cò bay
Rồi mai bỏ lại phương này
Mẹ già đơn chiếc tháng ngày héo hon

Sang xuân hai chín tuổi tròn
Đò ngang chưa đỗ, vẫn còn một thân
Tiếng yêu tim vọng vang ngân
Nhưng nào đâu dám dù cần thương yêu

Dáng son mất bóng yêu kiều!
Vì đau, mơ ước thành điều... mơ hoang
Kiếp này con trót đa mang
Căn bệnh ''u não''... tâm can khóc đời!...

Chỉ mai thôi.... đã xa rời...
Lạy mẹ... con phải về nơi thiên đàng
Con đi cung nhịp bẽ bàng
Lệ lòng tuôn mãi dạ càng cuộn đau

Mẹ ơi! Tóc mẹ bạc mầu
Thời gian sương khói... mẹ sầu bởi con
Lỡ mãi con mất không còn
Mẹ đừng ôm sốc mỏi mòn... mẹ ơi...!

Hôm nay khoé lệ con rơi
Thành dòng thác chảy cuốn đời mù tăm!

BIẾT CÓ NGÀY MAI KHÔNG?

Ngày mai bến đợi không lời
Đuổi theo năm tháng ở đời đeo mang
Lá xanh thoáng chốc úa vàng
Để cho em thấy bẽ bàng tỏa lan

Tuôn đôi dòng lệ chứa chan
Kiếp ơi xin nhé em van tháng ngày
Hôm nay em vẫn còn đây
Từng cơn đau thắt mang đầy thương mong.

Tuổi đang giữa độ gió đông
Toàn thân tê tái má hồng nhạt phai
Ngày mai rồi lại ngày mai
Liệu đời còn được ngày mai mấy lần.

Em ước muốn, em rất cần
Bước cùng năm tháng tình thân vui cười.
Bệnh đau "u não" trời ơi!
Cớ sao bám lấy cuộc đời của ta!

Em thương cha yếu mẹ già
Giờ vì con trẻ mắt lòa thêm nhăn
Em thương định số đôi phân
Thương cha - thương mẹ mười phần vẹn nguyên

Ngày mai biết có bình yên
Ngày mai em có đứng lên trong đời
Bao giờ khoé lệ ngừng rơi
Hồn đau - thể xác đổi trời - lệ hoa

Một ngày em sẽ đi qua
Chỉ còn để lại mẹ già buồn đau
Lá xanh chưa độ - đổi mầu
Đã rơi rớt rụng u sầu - nhạt phai

Nếu giờ đổi kiếp thiên thai
Biết đời em có mai này nữa không ?
(10/02/2010)

KÍNH TẶNG CHA

Bao năm con sống xa quê
Vẫn chưa có thể tìm về thăm cha
Tuổi thơ con đã đi qua
Giờ thành khôn lớn thế mà tha hương
Lòng con vọng giữa đêm trường
Để hồn hoang vắng kết vương xứ người
Cha ơi! Cha hãy mỉm cười
Để con năm tháng trong đời lớn hơn
Đêm đông gợi nhớ cô đơn
Thủa xưa nhỏ bé con hờn bên cha
Thời gian như nước chảy qua
Thoi đưa song cửa đã là mười năm
Lòng cha ví ánh trăng rằm
Gian nan cơ cực vẹn chăm mẹ già

Bởi con còn ở xứ xa
Làm sao chăm sóc ''như bà chăm ông''
Mùa mưa lũ trắng xóa đồng
Bắt tôm, bắt tép cha không ngại ngần
Trưa trời phơi lúa ngoài sân
Bàn tay thô ráp, bàn chân lấm phèn
Giờ con khôn lớn nào quên
Cha thời gian khổ... con bên xa vời
Lênh đênh phiêu bạt xa khơi
Không quên cha đã cả đời vì con

Hôm nay viễn xứ cô đơn
Rưng rưng giọt lệ mỏi mòn nhớ cha.


 

KHÓC GIỮA ĐỜI HÔM NAY

Mẹ ơi! U não trong con
Nỗi đau dầy xéo héo mòn tấm thân
Thương con giữ lại một phần
Thương mẹ đến tận mười phần còn dư.

Hôm nay con viết lời thư
Bằng bài thơ gửi sầu tư phận người
Mẹ thời vất vả cả đời
Con đau bệnh nặng rã rời tâm can?

Đêm đêm ứa lệ ngập tràn
Nhớ thương chĩu nặng dặm ngàn xa săm.
Quê nhà gió tạt căm căm
Năm canh mẹ thức chỗ nằm lạnh lưng
Con nay tuổi mới lưng chừng
Bệnh mang - thứ lỗi mẹ đừng buồn đau

Mệnh đời ai biết được đâu
Con nào có muốn mẹ đau thế này
Bệnh tình tự đến nào hay
Thương đau lệ nhỏ giọt cay u buồn

Dẫu rằng mắt mẹ đang tuôn
Bao nhiêu sợi nhớ cả vườn lệ hoa
Từ nay mắt mẹ nhạt nhòa
Khóc con gái nhỏ sẽ xa... cuộc đời

Số con đã gắn mệnh trời
Con đau khóc giữa cõi người hôm nay.
(13/04/2010)



DỊU LẮNG NIỀM ĐAU

Xương rồng mạnh liệt bao nhiêu
Như em chịu được bao điều đắng, đau

Hoa khoe, tấc dạ đơm sầu
Lòng đau em cũng trỗi màu đong đưa

Mất rồi từ một thoáng xưa
Biết bao cho đủ, cho vừa niềm đau

Mong cho ngày tháng trôi mau
Lắng vơi nỗi nhớ, niềm đau tâm hồn.
(2009)


GIỜ ĐÂY

Giờ đây khoảng trống hoang sơ
Nửa mơ, nửa nhớ, nửa khờ về đâu

Giờ đây hồn thoáng vương sầu
Vì tình lỡ bước quay đầu bỏ đi ...

Giờ đây hoen úa bờ mi
Chạy trên má thắm còn gì đợi mong.

Xa thương ... để lại cõi lòng
Câu yêu, câu kính, xoay vòng bừng sôi.
(2009)



LÒNG MÌNH LẺ LOI

Lòng buồn nương tựa gió mây
Lòng sầu vì lỡ đong đầy tình anh

Lòng vương chút nhớ mong manh
Đau lòng để lại hồn lành tái tê

Lòng rơi vơi bớt đê mê
Lòng thương chỉ đứng bên lề ngó sang

Lòng đau nay trót đa mang
Anh đâu để ngỏ lỡ làng tình em

Còn đâu những lúc lòng êm
Để mơ hạnh phúc những đêm ân tình

Lòng nay bỗng chốc bất bình
Ngoảnh đi, ngoảnh lại ... chỉ mình lẻ loi.
(2009)


CON THÁC NHỚ

Nhớ như con thác đầu nguồn
Trút như đang đổ, đang tuôn xuống đời
Nhớ ai hết đứng rồi ngồi
Như con thác mãi ở nơi đầu nguồn
Nỗi nhớ ồ lúc chợt tuôn
Cuốn đi thơ mộng hồn nhiên, tươi cười
Bao giờ nỗi nhớ mới vơi
Cho con thác lớn ... cạn nơi đầu nguồn.
(2009)



BAO GIỜ...

Bao giờ hết gió mùa đông
Bao giờ em mới lấy chồng anh ơi!
Bao giờ hết nước trên trời
Cho em hết bạc phận đời trắng đen

Bao giờ nỗi nhớ thành quen
Nỗi đau hằn vết để quên tháng ngày

Bao giờ khoé mắt ngừng cay
Để em khỏi khóc những ngày không anh ....
(2009)



THU TƯƠNG TƯ

Mùa thu lá trút đổi mầu
Lòng em cũng đổi lòng sầu tương tư
Lá nào cũng rớt vào thu
Kiếp nào cũng vướng tương tư ... vì tình.
(2008)

THIÊN ĐƯỜNG NGÀN SAO
*Gửi chị Jenny

Chị đi theo gió mây đi
Để em ở lại hàng mi nhạt nhòa
Trong đời năm tháng đã qua
Quen đã có chị... giờ là niềm đau

Chị xa ngấn lệ... lòng sầu
Vương trong khoảng lặng cả mầu xót thương
Chị đi trong lối lạc đường
Trần ai bước lỡ thiên đường... ngàn sao!
(08/09/2009)

EM LỤC BÌNH MỎNG MANH

Phiêu du như cánh lục bình
Lênh đênh khắp chốn một mình lẻ loi
Chân đi gần nửa cuộc đời
Tự tâm nay thấy rã rời tấm thân

Sinh ra trong cõi gian truân
Nhớ thương dang dở mấy lần đã qua
Giờ chia hai nửa quê nhà
Nửa muốn giữ lại, nửa xa theo đời

Hồn như vương gió chơi vơi
Người còn rớt lại từ thời xa xưa
Tuyết giăng trắng xóa trời trưa
Lục bình quê cũ nay vừa đổi thay

Thời gian còn mãi đâu đây
Tấm thân héo úa ngậm đầy vết thương.
Tình bay theo gió bốn phương
Mây trôi, bèo dạt, ngả đường về đâu?
(Saint-Peterburg, 17-02-2010)



MƯA LỆ NHỚ

Anh ơi chiều đã buông rồi
Em còn đẫm lệ giữa trời lệ tuôn
Biết bao nhiêu giọt đau buồn
Bao nhiêu nỗi nhớ cứ tuôn ào ào
Anh xa đi đến nơi nao
Để tình em lại ghi vào đầy thơ
Vắng anh bóng dáng còn chờ
Lạnh lòng em lắm hững hờ khoảng không
Hôm nay khoảng trống mênh mông
Anh còn đâu nữa mà mong hỡi trời
Năm tháng giọt lệ nào vơi
Em còn tiếc nuối nửa đời... còn đau
Thế gian cuộc sống muôn mầu
Anh đi xa mãi để sầu cho em
Chết đi là hết... là quên...
Chiều nay viếng mộ bắt đền trời xanh
Anh ơi! Chốn ấy có lành
Cầu anh an giấc yên anh... ngàn thu.
(Ngày không anh - 13/11/2009)

 
 
NGÀY KHÔNG ANH
*Gửi N ngày cũ.

Anh ơi! Anh đã đi đâu
Để em ôm giữ nỗi đau tâm hồn
Còn đâu những nỗi dỗi hờn
Và đâu còn nữa môi vờn môi hôn

Giờ này em tủi cô đơn
Trông về ngày cũ... tâm hồn tái tê
Phút ân ái đắm đê mê
Anh đi bỏ hết... ê chề vang ngân.
(03.07.2009)


 
DÁNG XƯA NGÀY KHÔNG ANH
*Gửi N.T.

Chiều qua có đáng thon thon
Bước đi trên phố thân mòn đi đâu
Em sưởi nắng sớm ban đầu
Nắng về trên phố mà sầu... còn đông

Chỉ buồn em giấu bên sông
Dòng Ne-Va chảy mà lòng chơi vơi
Nỗi nhớ chợt đến anh ơi
Sầu nghe ngơ ngác một trời bão giông

Bao giờ sông mới đổi dòng
Mùa kia đổi gió cho lòng có anh
Em ước có giấc mơ xanh
Bên anh được sống trong vành ấm êm.
(Mùa xuân thành Sani Petersburg, 2007)


CHIỀU VIẾNG CHỊ
*Viếng chị Jenny

Chiều nay bóng xế tà
Em mang một bó hoa
Viếng chị bằng nỗi nhớ
Chân thành hương bay xa...

Chiều về vương theo gió
Hơi lạnh của một ngày
Chị đi em đau – khóc
Bao ngày mắt còn cay.


Chị đi bỏ nơi này
Cha mẹ và em đây
Cùng người yêu đang đợi
Không có ngày xum vầy.

Hoa hương lòng em đấy
Mong chị ngủ giấc say
Quên đi bao mộng ước
Trong bóng chiều mờ phai…
*Chiều viễn xứ viếng chị - 22/8/2009)


 
 
BA ƠI! HÃY VỀ
*Gửi Tặng ba nuôi Vũ Hoàng Phong

Ba ơi! Hãy về nhé
Nơi ta đã sinh ra
Cuộc đời ba gần cuối
Kết thúc đời sắp qua

Ba hãy trở về nhà
Quê Việt Nam yêu dấu
Cả đời nơi xứ lạ
Cuối đời còn đi đâu

Tóc ba điểm bạc màu
Qua sương trời gió nắng
Tuổi già giờ gần lắm
Với mây trời gió trăng

Ba ơi! Hãy về nhé!...
Nơi cắt rốn, chôn nhau
Quê hương đang chờ đón
Ba ơi!... Hãy về mau.
(17/11/2009)


 
... Giờ đây, nằm đây, cận kề ngày phẫu thuật, tôi thấy mình giống như một chiếc lá trong mùa thu vàng. Một chiếc lá cuối cùng sắp rời cành trong những ngày thu cuối sắp tàn. Chỉ cần một cơn gió nhẹ thổi qua thôi, tôi có thể rời cành...

CHIẾC LÁ CUỐI CÙNG

Em như chiếc lá vàng
Cuối mùa thu thay áo
Giữa trời bên xứ lạ
Từng mùa lá bay xa!

Em giống như chiéc lá
Còn xót lại trên cành
Một ước muốn mong manh
Mong sao đừng gặp gió...

Em đang nằm đợi đó
Nghĩ về điều… rất xa
Ví mình như chiếc lá
Một chiếc lá cuối cùng

Hai khoé mắt lệ rưng
Chảy dài theo ý nghĩ
Bao điều ước giản dị
Bên người thân... tan đi.
(2009)


ĐIỀU ƯỚC CỦA EM

Ai cũng có điều ước
Những điều thật xa hoa
Còn em ước về nhà
Từ quê người, bệnh tật

Không ai hẳn biết trước
Sức khoẻ sẽ đổi thay
Em ước có một ngày
Được trở về quê mẹ

Tiếng thầm thì thật khẽ
Trong bệnh viện lặng yên
Một mình em chưa quên
Có bao điều đang đợi


Em đã nhạt má đào
Đôi môi hồng khô khát
Âm ru như điệu hát...
Baođiều ước trong em.
(15/07/09 - Lần nằm viện đợi phẫu thuật)

EM BIẾT ĐI VỀ ĐÂU

Em biết đi về đâu
Khi trời chiều đã hết
Những bước chân mỏi mệt
Cùng sắc đèn muôn mầu

Em biết đi về đâu
Trong đường đời muôn ngả
Bao nhiêu là nghiệt ngã
Của thời gian trôi mau

Em biết đi về đâu
Chỉ một mình đơn lẻ
Bước qua tình lặng lẽ
Chẳng biết đi về đâu?!...


 
 
Tôi vẫn thường nghe bà nội tôi nói khi tôi nói với bà :
- Lớn lên con ước muốn được làm cô giáo dạy văn hay sẽ trở thành một nhà thiết kế thời trang thật giỏi, làm việc thật tốt để cho nội tự hào về con. Lúc đó bà nội của tôi đang bị bệnh (ốm) vì tuổi già. Nội xoa đầu tôi và nói:

- Khi ta còn trẻ và mạnh khoẻ ta ước muốn nhiều thứ lắm thậm trí ước muốn cả những thứ thật xa hoa cao cả, ước muốn thì như cánh diều con à! Nếu ta biết cách, cánh diều sẽ bay cao, bay xa, còn nếu ta không biết cách thì cánh diều đó chẳng thể nào bay được, nó chỉ thành một vật vô tri vô giác mà thôi. Khi nào con thực sự lớn khôn con sẽ hiểu những gì bà vừa nói, bà chỉ mong sao con lớn khôn và khoẻ mạnh. Thực sự ước muốn thì nhiều, nhiều hoài bão lắm, còn như bà nội bây giờ bà nội chỉ ước có sức khoẻ, được sống để nhìn con lớn trưởng thành và làm cô giáo như thế nào...

Bà nội tôi mất một tuần sau đó. Lúc nội mất chỉ có mình tôi đang ngồi bên bà nội, nội nói thèm ăn một miếng trầu không, sau đó bà nội đi xa thật xa mà không thể nào trở về bên tôi nữa. Lúc đó tôi còn nhỏ quá chưa hiểu được những gì mà bà nội đã nói với tôi. Cho đến tận bây giờ tôi mới hiểu hết câu nói ấy của nội. Quả thật khi ta sống và tồn tại ai cũng có những ước mơ hoài bão thật lớn lao, cao cả... Nhưng khi đứng giữa sự sống và tử thần (cái chết) lúc đó người ta sẽ hình dung "ví như người liệt không có đôi chân sẽ hình dung ra mình có thể chạy nhảy, ước muốn mình sẽ có thể tự đi lại trên đôi chân của mình như bao người... "vì vậy người ta sẽ hình dung sẽ ước ngay đến sự sống, giống như đang nằm ở nhà thương điều tôi ước muốn đầu tiên sẽ là sức khoẻ và ước trên đôi mắt long lanh, hồn nhiên của em gái Linh Phương không ngấn những giọt lệ to tròn. Tôi biết đôi khi em dấu đi giọt nước mắt vừa rơi vội, rơi rất vội vã lăn nhanh" vội như một người hành khất sau bao ngày đi xa muốn trở về nhà thật nhanh...




ĐIỀU ƯỚC CỦA EM

Ai cũng có điều ước
Những điều thật xa hoa
Còn em ước về nhà
Từ nhà thương - sặc thuốc!

Không ai hẳn biết trước ?
Sức khoẻ sẽ đổi thay...
Em ước có một ngày
Được trở về quê... mẹ!

Tiếng thầm thì thật khẽ
Trong bệnh viện lặng yên
Một mình em chưa quên
Có bao điều đang đợi.

Sức khoẻ của em hỡi
Đang lạc bước nơi nào
Giờ em đang ước ao
Có sức khoẻ dạt dào.

Không còn đỏ má đào
Đôi môi hồng khô nhạt
Âm ru như điệu hát...
Trong điều ước của em.
____15/07/09

* Lần nằm viện đợi phẫu thuật

TRANG THƠ BA VIẾT

Mỗi năm tết đến
tóc gió phai sương nhiều
điểm thêm những sợi bạc
người cha già bên quán cóc làm thơ
sợi tóc trắng sáng một góc vở

In vào tâm hồn
mỗi ý thơ cha thêm cằn cỗi
không vội
cha viết từng lời
mỗi ý thơ cha chứa cả bầu trời
có tất cả vui buồn
trong cuộc đời rớt lại

Năm mới đã sang
con bới nhổ từng sợi tóc bạc
trong câu thơ ba viết...

(Tặng ba yêu của con)


TẾT VỀ NƠI XA XỨ

Tết quê hương in đượm mầu dân tộc
Nơi đất người Tết vắng gió đìu hiu
Chẳng thể ghép một chút niềm vui
Đêm giao thừa nhớ nhà... kìm khóc

Mấy đứa bạn cùng phòng bên khung cửa
Nhìn mãi một mầu trắng tuyết rơi rơi
Nhớ nhà lắm trong nỗi đơn côi
Nồi bánh chưng - mẹ ngồi bên bếp lửa

Nơi xứ lạ nỗi buồn một thuở
Nhớ quê nhà trong ánh mắt dõi trông
Nhìn màn đêm cùng khoảng trống mênh mông
Tết đến rồi! Nhớ mẹ cha bật khóc

Thân cây lạnh như khô - lộc chưa mọc
Chỉ có tuyết trắng đậu cành trơ
Ta đang mơ về một ngày sum họp
Khi tết về quê mẹ ... nhớ trong tim.
(10/02/2009 - Tặng cả phòng 6 đứa)
 
 
CHO XIN MỘT CHÚT...

Cho xin chút nắng Sài Gòn
Để lòng bớt lạnh chẳng còn giá đông

Cho môi em thắm nụ hồng
Trái tim ấm áp giữa dòng trời đông

Cho xin thêm chút nắng hong
Xua tan tuyết phủ khỏi lòng mộng mơ

Cho xin một chút đợi chờ
Từ phương xa ấy qua bờ môi xinh.

NGHĨA TRANG BUỒN...

Chiều nay giữa cuộc đời
Em trở về nơi ấy
Nghĩa trang buồn sao vậy
Khói hương tiễn biệt ly

Vọng tiếng anh thầm thì
Như làn gió bên tai
Anh ơi ! Em đã lại
Nơi anh ngủ vạn thu...

Nghĩa trang lạnh hoang vu
Trong chiều thu vương lạnh
Làn gió lướt mong manh
Nhắc tình em vương nợ

Anh ơi ! Thôi hãy ở
Nơi quạnh vắng hoang tàn
Tình em có ngập tràn
Nói ra giờ ai hiểu?
(Tặng NAM ngày cũ)

BÂY GIỜ MẤT NHAU

Anh chỉ đến rồi đi
Thoảng qua như cơn gió
Tình yêu em vẫn ngỏ
Mà bỏ quên nơi đâu

Nếu tình yêu muôn mầu
Khắc vào trong cuộc sống
Sẽ chỉ là gió lộng
Thì tình chỉ trò đùa

Trời lúc nắng lúc mưa
Biển bão hòa... giông tố
Tình yêu luôn lừa dối
Nên giờ đành mất nhau
(27.01.09)

LỜI THỀ MÙA THU

Lá vàng rơi rớt bên thềm
Nhớ ai em vội ngồi nhìn lá rơi
Trong lòng nỗi nhớ đầy vơi
Gom vài chiếc lá vỗ lời êm êm

Chiều thu nhẹ lướt bên thềm
Giá lạnh xa khuất mà đêm đông về...
Lạnh lòng réo gọi tái tê
Người đi mang cả lời thề mang theo

Lá vàng rơi đó gieo neo
Hồn em nửa mất vờn theo bóng người
Tình yêu đâu phải cuộc chơi
Lời thề rơi rớt như trời lá thu...

NHỚ QUÊN - QUÊN NHỚ

Hồn tôi in lại hồn tôi
Cánh đời cay đắng - nụ cười héo khô
Một phần sống cứ nhởn nhơ
Giả quên - giả nhớ - nên giờ nhớ quên!

Sánh cùng ai bước cạnh bên
Mà quên đi mất xuân vờn tầm tay
Thế rồi không biết - chẳng hay
Lau nhanh giọt lệ cái ngày hết son

Những mong, những muốn mỏi mòn
Giờ quên, chợt hỏi... mình còn nhớ chi
Sầu nào làm ướt bờ mi
Buồn nào lắng lại hồn đi hả buồn?
(09/02/09)

XA MẸ SÁU MÙA ĐÔNG

Nắng trải phố đông - nắng rực hồng
Bước đi trên phố nỗi trống không
Xuân về báo mộng cùng sắc thắm
Con nhớ quê nhà mẹ biết không

Con xa đông này đủ sáu đông
Mẹ già năm tháng đang ngóng trông
Xuân vương gửi lại niềm mong nhớ
Phố ở còn đây bóng con gầy

Mẹ ơi! Xin gửi qua gió mây
Hình mẹ trong tim vẫn in đầy
Lung linh tuyết trắng lòng thức dậy
Con khóc chiều đông - ướt má hồng!

MƯA LÒNG

Bỗng dưng trời chuyển cơn giông
Giọt mưa như trút vọng trong cõi lòng
Mong sao hiện hữu cầu vồng
Để ngăn trong dạ một dòng đang tuôn…

 
 
KỶ NIỆM ĐÓ CÒN ĐÂY
*Gửi C hàng xóm - Chúc bạn an giấc ngàn thu.

 
rơi
Trong nỗi nhớ mồ côi
Bóng anh mãi xa rồi !

Nơi nào anh đang ở
Nơi nào mình đã đi
Giọt lệ khóc chia ly
Biết bao giờ khô cạn?


KHOẢNG LẶNG ĐÃ QUA

Khoảng trời em giấu vào anh
Lặng nghe tiếng thở lòng xanh thắm đầy
Đi cùng theo gió vờn mây
Qua bao gió thác đổ đầy bước chân.

DÁNG XƯA

Liễu kia chải tóc bên thềm
In soi bóng nước ở bên mặt hồ
Dáng nào ngồi đó mộng mơ
Ghi vào câu chữ một bờ yêu thương

Liễu rủ như tình còn vương
Cho lòng viễn xứ tha hương hết buồn
Đêm nao lệ nhỏ mưa tuôn
Lúc nào thao thức đêm trường thở than.

VẪN NHỚ NGƯỜI XƯA

Ba mươi xuân đến kề bên
Mà sao em vẫn chưa quên tình đầu
Tình đầu đã rớt từ lâu
Đi theo cơn gió phủ mầu thời gian

Nay tuổi ba mươi đã sang
Mà sao em vẫn mơ màng tình xưa
Một ngày không nắng, không mưa
Hồn em lạc bước giữa trưa không người

Em vẫn thoáng nói, thoáng cười
Với đời hiện tại - giũa người năm xưa
Một ngày chợt đổ cơn mưa
Thân cô lẻ... chẳng ai đưa em về!


GIỌT SƯƠNG TRÊN MI MẮT

Sáng ra có giọt sương
Đọng lại thành giọt nước
Chẳng có ai hẹn trước
Tự rơi thấm đất sâu

Chiều nay trên mắt nâu
Có nỗi buồn trong đó
Có lẽ tại cơn gió
Làm đọng lại giọt sương

Đêm nay trong đêm trường
Có tiếng gào xa biệt
Chẳng thể nào hay biết
Giọt sương đọng trên mi

Thế là có người đi
Và một người ở lại
Chẳng ai vui được mãi
Giọt sương chảy trong đêm.


 
BÊN SÔNG KHUẤT BÓNG
(Xin chia sẻ cùng chị K.N.)

Một bóng một mình trên bến sông
Nỗi buồn nỗi nhớ quyện vào lòng
Gió vờn sóng nước vào thăm hỏi
Thi sĩ đang buồn hay đợi mong

Thuyền đi còn lạc giữa bến sông
Có người thiếu nữ khóc tiễn chồng
Vòng hoa, hương đốt nghi ngút khói
Anh đã ra đi mấy mùa đông

Một bóng - một mình tủi phận không
Tóc ướt chiều nay để ai hong
Hồng nhan bạc phận vì sương gió
Bao năm lẻ bóng nhớ thương chồng!


 

NHỮNG NGÀY VIỄN XỨ VÀ THƠ
 
TẾT NGÀY VIỄN XỨ

Tết nơi viễn xứ rất buồn
Tim hồng se thắt rớt tuôn giọt sầu
Niềm thương hằn đọng mắt nâu
Tiếng lòng lưu lại ở đầu bờ môi

Nghẹn ngào chẳng thốt lên lời
Vắn dài - giọt đọng giọt rơi buốt lòng
Phải chăng giá lạnh mùa đông
Hóa ra chẳng phải, tại lòng đơn côi.

Xuân này chỉ tuyết với tôi
Nhìn qua khung cửa cả trời trắng trong
Quê nhà nỗi nhớ niềm mong
Lời ru của mẹ trong lòng còn ngân.
...

Mẹ ơi! Xin lỗi vạn lần...
Đêm nằm thao thức tần ngần con mơ
Biết rằng quê mẹ mong chờ
Mà con biết đến bao giờ về quê?

Đón xuân đất khách tái tê
Cơm bưng nghẹn đắng tràn trề lệ hoa
Ôi trời - tuyết lạnh phương xa!
Tết này viễn xứ nhớ nhà... tràn mi.
(Ngày valentis 14/02/2010 -
01/01/2010 Tết)


KHOẢNG VẮNG TÂM HỒN

Trời ơi! Tết đã về rồi
Mà sao ta vẫn phương trời xứ xa
Xuân nồng lộc biếc đơm hoa
Lữ khách ngồi đếm giọt lòa vừa rơi.

Tuyết vương - thân gái rã rời
Cho tâm gục ngã chẳng lời thương yêu (!)
Phố buồn - bóng gục liêu xiêu
Một mình với bóng trong chiều tha hương.

Hoàng hôn dẫn đến đêm trường
Tâm tư giá lạnh vấn vương... ngày về
Nhiều năm cách biệt duyên quê
Bước đi khắc khoải bốn bề lạnh mang

Thâu canh lẻ bước lang thang
Tuyết vương hay nhỏ đôi hàng lệ tuôn
Đêm đông cả phố thêm buồn
Bạc Dương phủ trắng, thả hồn đứng trông.
Than ôi đáng ghét mùa đông
Giờ lòng trống vắng khoảng không tâm hồn.
(2010)



XUÂN NÀY CON CHƯA VỀ

Xuân này đã sáu sắc xuân
Con chưa về được cha buồn lệ rơi
Quê nhà mai thắm muôn nơi
Con thời xa xứ rối bời... tái tê.

Sáu xuân lẳng lặng xa quê
Nhìn theo năm tháng ủ ê dạ buồn
Rưng rưng nỗi nhớ trào tuôn
Mũi cay nhỏ giọt một vườn lệ hoa.

Cha ơi con ở xuân xa!...
Nhớ từng ký ức chợt nhòa... còn vương
Tóc cha điểm bạc gió sương
Bao ngày đứng đợi đầu làng đón con.

Nếp nhăn khoé mắt bào mòn
Cho từng giọt lệ lăn tròn xuống chân
Xuân này cha mong tết đến
Cả nhà đông đủ vui buồn có nhau.

Con xin khất hẹn năm sau
Sẽ về quê cũ từ đầu mùa xuân...
(12/02/2010)



CON CHƯA VỀ ĐƯỢC

Mẹ ơi! Xuân viếng quê nhà
Mùa đông giá lạnh xứ xa ngập tràn
Bao giờ tuyết trắng mới tan
Cho cây nẩy lộc hàng ngàn lá non.

Quê nhà mẹ nhớ thương con
Con thời thương mẹ mỏi mòn đợi trông
Mẹ ơi viễn xứ còn đông
Lòng run rét buốt má hồng chua ê.

Bao năm con vẫn chưa về
Biết mẹ trông đợi tràn trề lệ rơi
Một đời vất vả đầy vơi
Giờ đây chẳng thể mỉm cười vì con.

Cạn khô giọt lệ - héo hon
Mong ngày được đón gót son trở về
Gửi mẹ đang ở nơi quê
Nơi đây lạnh lắm bốn bề tuyết băng.

Đêm khuya khuất dạng ánh trăng
Một mầu trắng xóa thể thân hoa gầy
Đông này con vẫn còn đây
Con chưa về được xuân này mẹ ơi!
(Mátxcơva, 02/02/2010)


 
MÙA ĐÔNG ĐẾN CON NHỚ MẸ

Đêm đông đang ở đất người
Bao năm viễn xứ nhớ lời mẹ ru
Cuối chiều nắng sót âm u
Bóng đêm chậm choạng buông dù viếng thăm
Nơi xưa... còn ấm chỗ nằm
Hơi con thơ ấu bao năm còn chừa
Thời gian thấm thoát thoi đưa
Ước về bên mẹ cho vừa nhớ mong
Xin mẹ bên ấy đừng trông
Để con thôi xót mùa đông bên này.
(24/11/2009)

 
MIÊN MAN ĐỜI BUỒN

Tuổi xuân em sắp qua rồi
Còn đây năm tháng đất người buông xuôi
Lòng đau nỗi nhớ chưa nguôi
Chạy theo tham vọng đổi đời vinh quang.

Tâm hồn còn lại chút loang
Cho em năm tháng vẫn đang cô sầu
Chút xuân tuổi trẻ còn đâu
Chỉ sót lại chút men mầu thời gian.

Bước đường không ai hỏi han
Một mình lẻ bóng miên man đời buồn
Cô đơn lặng kín tâm hồn
Giọt rơi - giọt đọng vẫn còn tràn mi.

Nửa đời ta vẫn còn đi
Mang đầy nỗi nhớ chỉ vì... đa mang.
(18.06.2009)



MONG SỢI NẮNG MÙA ĐÔNG

Vương trong tuyết trắng mênh mông
Nắng vàng tỏa khắp giăng mùng chói chang
Bao giờ hè mới đưa ngang
Cho tuyết tan hết cho quang cung đường

Mùa đông lạnh kiếp tha hương
Nắng về đốt cả lạnh vương đầy hồn
Gió như gội tuyết dỗi hờn
Tỏa vương sợi nắng giữa vườn tuyết mây

Đông đi - đông trở về đây
Người đi không lại, tim đầy niềm mong
Trái tim từ đó như đông
Nắng anh đâu nữa đem hong tim hồng.


 
 
NGẮM TRĂNG NƠI VIỄN XỨ

Ngắm trăng viễn xứ nhớ anh
Hồn em trống vắng yên lành biến đâu
Lòng thương đêm nhớ không mầu
Anh ơi trăng đã lên bầu trời quê

Bao giờ em mới trở về
Cùng anh ngồi ngắm trăng quê hai người
Đêm nay trăng tỏ sáng ngời
Viễn xứ ngồi nhớ tới người nơi xa

Ân tình có đượm thiết tha
Hai trời nỗi nhớ quê nhà - trời tây
Ước gì anh hóa đám mây
Kề bên trăng tỏ nơi này... thấy anh.
(11.06.2009)


(Họa Thơ:
TRĂNG QUÊ NHÀ
Gửi PL:

Nhớ em ngắm ánh trăng quê
Một mình lẻ bóng quả là cô đơn
Nhìn mây trêu gió dỗi hờn
Nhớ em da diết - nguồn cơn là gì?...
Tự dưng nhung nhớ làm chi
Ngồi buồn thơ thẩn sầu bi não lòng
Đêm nay em có biết không
Có người vẫn mãi ngóng trông một người.
(Minh Tuấn - HKBT)



EM CHƯA CHỒNG!

Bước đi dong duổi đường dài
Bao năm lưu lạc còn nơi xứ người
Cô đơn lệ tủi quên cười
Ân tình xa vắng ở đời còn chi

Tuổi xuân cũng rớt còn gì
Nếp nhăn khoé mắt... hằn mi thâm cuồng
Gian truân khắp nẻo vạn đường
Bến đỗ chưa gặp... tình trường vẫn không

Tâm trạng luôn chan chứa mong
Bao giờ có thể gặp chồng người ơi!
Mới đó tuổi đã ba mươi
Kiếp này có lẽ... hẹn người kiếp sau.
(10.09.2009)


VÔ ĐỀ

Phút buồn lặng lẽ... tái tê !
Bao giờ có thể trở về thăm quê?
Bước đi "định mệnh" mải mê...
Gian truân cũng chịu ê chề đớn đau!


 
 
CƠN MƯA XỨ LẠ

Sao mà mưa mãi thế
Lòng em chợt nhớ quê
Bao giờ mới trở về
Ôi lòng buồn vì nhớ

Sao mà em thấy sợ
Trời mưa nơi đất người
Lệ tha hương phương trời
Trên mắt buồn rớt lại


Gần nửa đời vẫn mãi
Lạc hoài nơi xứ xa
Nhìn ngày tháng đi qua
Kỷ niệm đầy khoảng trống


Không thể nào mơ mộng
Lòng hóa thành hư không!
(07/10/2009)

 
NHỮNG NGÀY LẠNH KHÔNG ANH
*Gửi N. ngày cũ

Ngoài trời tuyết nhẹ rơi
Lòng em rối tơi bời
Trong lòng hoài vẫn đợi
Một người đã xa xôi

Ngoài trời tuyết rơi rơi
Lặng im trong khoảng đợi
Trái tim nào có lỗi
Mà đã đớn đau rồi!...

Bao giờ tuyết ngừng rơi
Cho ngã rẽ cuộc đời
Lệ không sầu; nỗi nhớ
Những ngày lạnh, anh ơi!
(17/08/2009)

 
TRĂNG VIỄN XỨ

Nhìn trăng nơi viễn xứ
Thấy lòng rộn xốn xang
Nỗi nhớ nhà đa mang
Dệt lên từng sợi sáng

Gió đùa mây lãng đãng
Trong màn đêm trăng mờ
Lòng cô đơn trống vắng
Nơi viễn xứ mong chờ

Không lời nào nói được
Im lặng cùng trăng thinh
Viễn xứ lòng trĩu nặng
Ngắm trăng lên một mình.


 
NGỌN GIÓ ĐÔNG

Ngọn gió mùa đông thổi
Vương vào nỗi nhớ ai
Ngày mai rồi ngày mai
Vẫn kiếm tìm một nửa (!)

Ngọn gió đông ngày xưa
Đã vương vào hiện tại
Sao đời ta còn mãi
Lạnh lẽo trước đông tràn

Ngọn gió đông miên man
Thổi qua từng hơi thở
Bước con đường lầm lỡ
Lạnh lẽo trước mùa đông.

ĐÊM LANG THANG

Đêm buồn viễn xứ lang thang
Cho vơi sầu muộn lỡ làng tuổi hoa
Bước chân còn lạc xứ xa
Yên nguyên giấc mộng đêm qua vừa về.

SAY ÁNH TRĂNG GIỮA MƠ

Hôm nay ta đang say
Giữa trăng vàng mười sáu
Trăng vô tình ẩn náu
Ảo huyền sau đám mây

Đêm nay ta ngồi đây
Giữa nỗi niềm vời vợi
Cố nhìn về phương ấy
Sao lòng say ánh trăng

Thương vầng trăng dở dang
Như bài thơ viết giở
Nhìn trăng khuya ai nỡ
Để sầu giữa trăng mơ.
(20/06/2009)

 
 
MIÊN MAN DÒNG ĐỜI

Tuổi xuân em sắp qua rồi
Còn đây năm tháng đất người buông xuôi
Lòng đau, nỗi nhớ chẳng vơi
Chạy theo tham vọng đổi đời vinh quang
Tâm hồn còn lại mảnh loang
Cho em năm tháng vẫn đang cô sầu
Chút xuân tuổi trẻ còn đâu
Chỉ còn sót lại trong mầu thời gian
Bước đường không kẻ hỏi han
Một mình lẻ bóng miên man dòng đời.


CHIỀU ĐÔNG

Tuyết phủ chiều đông về
Lòng buồn trong cơn mê
Lạnh lòng, bông tuyết trắng
Vì trót lỡ mải mê…

Trong thương xót ê chề
Giữa đông về giá buốt
Bờ môi run rét ngọt
Mắt buồn vương lệ nhòa

Giữa chiều đông nhớ nhà
Những ngày xủa - một thủa
Ôm nỗi niềm hoài nhớ
Bao giờ về lại quê

LANG THANG TUỔI BA MƯƠI

Hôm nay bước lang thang
Trong trời chiều lộng gió
Mây bay tràn khắp ngõ
Giữa lối về thênh thang...

Lòng chưa hết xốn sang
Khi một mình cô lẻ
Hồn trơ vơ, lặng lẽ
Với nỗi buồn đang mang

Lệ thôi vương hai hàng
Mà lòng còn quặn thắt
Bước về đường trước mặt
Muôn lối rẽ lỡ làng

Chiều nay mãi lang thang
Bao đoạn đường còn lại
Muộn màng, và mãi mãi
Tuổi ba mươi đang gần!...
(25/06/2009)

ĐỢI TÌNH ANH NƠI VIỄN XỨ
*Gửi T

Em vẫn đợi tình anh
Gửi về nơi viễn xứ
Để lòng hoài ấp ủ
Một bóng hình chốn quê

Năm tháng em chưa về
Dạ hoài ôm dĩ vãng
Mong tình anh ngời sáng
Soi bước đường em đi

Viễn xứ lòng vẫn đợi
Đón nhận tình anh trao
Bao mùa qua khát khao
Tình anh nơi đất mẹ.
(29/06/2009)


NỖI BUỒN MÊNH MÔNG

Ta rất ghét nỗi buồn
Cứ sôi sục rớt tuôn
Giọt sầu rơi lã chã
Ta quên chính mình luôn.

Bao giờ quên năm tháng
Với buồn đau lỡ mang
Bao giờ ta hết tủi
Nửa đời còn lang thang?

Buồn bao giờ hết đến
Cho năm tháng ta quên
Sầu đau theo ngày cứ
Rả rích càng tăng lên.

Đời ta thân... nữ khách
Lệ sầu ai hớt hong
Đứng trong gió lồng lộng
Nỗi buồn càng mênh mông.
___30/11/2009______
Mátxcơva buồn


EM KHÔNG VỀ HẠ VÀNG THÁNG TÁM
Gửi T:

Anh của em - quê nhà anh có biết ?
Em vẫn thường mải miết lúc đêm đêm
Đặt bàn tay lên bức tường không êm
Hình dung ra bàn tay anh nơi ấy!

Sao hai mình lại xa nhau quá vậy?
Xa muôn trùng, xa khoảng cách trong nhau
Xa lĩnh vực, xa cả những chung, riêng (!)
Nên tình yêu hai đứa mình khập khiễng.

Anh ơi! Quê nhà hè đã vương !
Em hẹn anh sẽ về trong tháng tám
Trời nước Nga còn lạnh lùng, ảm đạm
Nên em quên bên ấy... hạ đã đầy.

Viễn xứ… rét mặc dù đã tháng bảy
Cảm giác như tuyết đang vướng trên cây
Bóng em gầy gió se lạnh má hây
Sắp tháng tám, biết có về nơi ấy?

Nước Nga mùa hè trời vẫn lạnh
Nên em quên hạ đang "nóng" quê nhà
Bước chân em còn lạc hoài xứ lạ
Biết có về trong tháng tám hay không?

Bên anh hạ vương - đây vẫn đông
Cây đổi xanh - gió vẫn về lồng lộng
Có chút nhớ thoảng vào lòng hoang trống
Bóng anh đang đợi mãi bóng em... về !

Đôi khi nghĩ chợt vương dòng lệ
Khoảng cách hai mình không thể gần hơn
Kệ, cho anh nơi ấy cứ giận hờn
Xin lỗi nhé!!!... Em không về... tháng tám.
13/07/09

THÁNG TÁM ĐÃ ĐẾN RỒI
Gửi T:


Tháng tám đã đến rồi
Ở nhà anh đang đợi...
Em vẫn còn hôn mê
Tháng ngày không thể tới.

Ngày vẫn trôi trong đợi
Thời gian vẫn cứ quay
Còn em trong tháng ngày
Vẫn nằm im ở đấy....

Trái đất không đổi thay
Vươn trong bầu không khí
Trái tim em vẫn đập
Sao hồn chút đã đi !...

Tháng tám đến lỡ thì
Mang theo lời đã hứa
Em về để hai đứa
Tình yêu đượm... cho vừa.

Bao tình anh đẩy đưa
Vẹn tròn em nằm đó
Không thức dù ai gọi
Anh ơi! Có buồn lo...?

Tháng tám đã đến rồi
Hai mình chưa có đôi
Vẫn biết rằng anh đợi
Không thể nói thành lời.
06/08/09


LỆ ĐƠN CÔI

Thấy trong đôi mắt em
Có nỗi buồn để ngỏ
Sầu vương hay tại gió
Làm mi mắt cay cay.

Em giống như người say
Giữa phố đêm hồn... trống
Cả biển người mênh mông
Không có anh trong đó!

Chỉ có nhẹ cơn gió
Thổi miên man tóc quen
Đường xưa thoáng lỗi hẹn
Làm sầu lên chơi vơ.

Giọt lệ buồn đơn côi
Trong khoé mắt... vương sầu
Giữa phố đêm muôn mầu.
Em thành người lạc lõng

Không biết đi về đâu
18/04/2008


VÔ ĐỀ...

Đông về lại nhớ đông xưa
Tuyết rơi thêm lạnh lòng thừa ngóng trông
Giá như đừng có đợi mong
Tim kia đâu lạnh khi đông... lại về.


 

 
MƯA TRỜI VIỄN XỨ

Hôm nay mưa rả rích
Giữa xứ người cô đơn
Tâm trạng bỗng bồn chồn
Thôi, mưa ơi, đừng đến

Hôm nay mưa trong nhớ
Bóng quê - của ngày xưa
Gợi về giữa trời trưa
Trong mưa phồng bong bóng

Mưa rơi... lẫn mưa... lòng
Trong lẻ loi sầu khắc
Xa nhà... "ta phiêu lạc..."
Buồn giữa trời tha hương...
(21/06/09)


 
MƯA LỆ...

Mưa nước Nga dai dẳng
Phập phồng mưa bong bóng
Hiện tiềm thức giữa lòng
Những ngày nơi đất mẹ

Trôi qua rồi tuổi trẻ
Bao khoảnh khắc mưa rơi
Bao nỗi hẹn đợi chờ
Cùng hòa theo sợi nhớ

Nhìn mưa lòng chợt vỡ
Lẫn tiếng ào ạt tuôn
Bỗng thèm được dỗi hờn
Như những ngày bên mẹ...

EM SẮP VỀ BÊN ANH

Em vẫn giữ những gì sót lại
Của tình anh năm tháng chưa nguôi
Tuổi đời sang chưa tới ba mươi
Vẫn thèm được một bàn tay gần mãi

Em vẫn bước những bước đi vững chãi
Không ngại ngùng dù vẫn vướng tình anh
Hôm nay gió đến làm em lạnh...
Anh không về mang theo chút nắng hanh

Giọt lệ nào... giọt lệ nhớ anh
Không thể quên dù qua mau năm tháng
Trời bình minh như trời chiều chạng vạng
Sau hoàng hôn là đêm tối bao quanh...

Em luôn mơ những giây phút yên lành
Nên tâm trí luôn trở về ngày đó
Để hơi ấm còn sót trên môi đỏ
Bờ môi anh còn phảng phất quanh đời

Năm tháng qua nỗi đau chưa thể vơi
Đợi em nhé! Em sắp về chốn ấy...
Người ngủ say bao giờ thức dậy
Người đi rồi xin trọn giấc thiên thu.
(Gửi N. ngày cũ đã xa)

NỬA ĐỜI

Nửa đời mơ những khát khao
Bạc cả má thắm - môi đào nhạt phai
Nửa đời vẫn mãi tìm ai
Cho dù biền biệt sông dài... ngàn năm.

MẸ ƠI CON NHỚ NHÀ
*Gửi mẹ của con

Mẹ ơi! Trong chiều nay
Giữa biển đời xứ lạ
Ngày tháng đã đi qua
Bao nhiêu nỗi nhớ nhà

Ngày, trôi đi vội vã
Tháng, thoáng qua tầm tay
Năm, rơi vào thầm lặng
Tất cả lạ lẫm xa !...


Mẹ hãy gắng đợi chờ
Một ngày gần con sẽ
Về trong niềm lặng lẽ
Bên mẹ những tháng ngày…


Mẹ ơi! Trong chiều nay
Quê nhà mẹ có hay
Con lặng buồn thương nhớ
Tuôn trào nước mắt cay.
(29/07/08 )

THU VỀ - NƠI XỨ LẠ

Thu đến, thu lại đi
Tôi như chiếc lá rơi
Nửa vẹn, nửa tơi bời
Trong gió chiều thu cuối

 
 
ÁNH MẮT VÔ TÌNH

Chiều đông ánh mắt vô tình
Làm ta quên mất rằng mình đi đâu
Vô tình nỗi nhớ buông sầu
Để lại trong mắt giọt sầu rưng rưng.

KHOẢNG LẶNG ĐÃ QUA

Khoảng gì xưa cũ đã xa
Lặng nhìn còn lại mình ta với đời!
Đã đi khắp chốn mọi nơi
Qua rồi năm tháng... nay thời mình ta.

TÌNH MÙA ĐÔNG

Cuối đông tuyết vẫn một mầu
Lung linh trên phố đượm mầu thời gian
Nhìn tuyết nỗi nhớ miên man
Bóng người xưa cũ còn tràn hồn mơ

Mùa đông nằm ở vần thơ
Còn người lưu lại ở bờ con tim
Trời đông con phố im lìm
Tình người còn đó chút tim nghẹn ngào.
(04.03.09)

 
 
Phong Ba Tình Đời
 
 
TÌNH XƯA

Anh ơi! Đừng khổ vì yêu
Đừng hứa - đừng đợi - một chiều có nhau
Giây phút ngộ nhận qua mau
Để lòng thoáng chốc vương sầu tái tê

Bao giờ mới tỉnh cơn mê
Cho đường tình ái chung kề mai sau
Trót trao tình chẳng phai mầu
Cớ sao duyên số lạc đâu không chừa

Hôm nay đứng giữa cơn mưa
Mà mong trong dạ người xưa... quay về!
(17/06/09)



ANH LÀM...

Anh làm tan vỡ giấc mơ
Để bao năm tháng đợi chờ nhạt phai
Anh làm em bước nhịp sai
Trái tim run đập lòng này đớn đau

Anh làm má thắm nhạt mầu
Bờ môi lạnh ngắt tim sầu bởi anh
Anh làm ngấn lệ vòng quanh
Chảy theo hơi thở sẵn dành vì yêu!


Anh làm em đứng giữa chiều
Ấp ôm dĩ vãng bao điều vấn vương
Anh làm thao thức đêm trường
Bởi đâu giám vì hết thương... giận hờn

Anh làm khoảng đợi cô đơn
Tự em trót dại - giờ hờn chi đây
Anh làm buồn vướng vào mây
Bỗng dưng lệ đổ lòng đầy vết thương.


Anh làm hai đứa tơ vương
Còn đâu hò hẹn yêu thương nồng nàn
Anh làm hy vọng vỡ tan
Vì bao lời hứa ngập tràn đã qua.

Anh làm năm tháng trôi xa
Trái tim rỉ máu xót xa bao điều...

Ngày nay em đứng giữa chiều
Còn hằn những nỗi ngày yêu anh làm!
(30/07/2009)



ĐƠN CÔI TRỐNG VẮNG

Chiều nay ứa lệ không lời
Cho lòng trống vắng đơn côi một mình
Nửa đời vẫn thiếu chữ tình
Để bờ môi thắm mắt xinh vương buồn
Chiều nay sầu muộn chợt tuôn
Chảy trên má thắm hết xuân bạc hồng
Tim lạnh trong gió vào đông
Để lòng phiêu bạt cho lòng đơn côi.


LỜI HỨA DỐI GIAN

Trước anh tôi hứa rất nhiều
Sau anh tôi lại nói yêu bao người
Gian nan tình cảm trong đời
Mấy ai làm được như lời đã buông

Mang theo tình cảm mến thương
Một, hai, ba, bốn tình trường... chông gai
Anh đừng đợi nhé ngày mai
Tôi còn trót hẹn với hai - ba người

Thôi anh đứng đó... hãy cười
Đừng vương lệ khóc bởi đời trắng đen
Tôi yêu như một thói quen
Như một ''ốc vít'' cần ren mới vào

Lỡ bao lời thốt hôm nào
Cho anh... Ai nữa... mà nào biết đâu
Sông bể đo được nông sâu
Còn tôi đo đếm được đâu bao giờ

Anh nhé tình mãi dại khờ
Lời hứa gian dối... lẳng lơ bên người.
(03/07/2009)



MỘT MÌNH NGẮM TRĂNG

Trăng đang lững thững ngang trời
Sao tôi vẫn lẻ một thời cô đơn
Bao giờ có thể vui hơn
Để tôi ngồi ngắm trăng lên không buồn

Lòng nào tiếng vỡ chợt tuôn
Vương lại tiềm thức xót xuân một ngày
Hôm nay trong gió bỗng say
Ngắm trăng mà thấy tủi cay cuộc đời.

 
 
VẦNG KHUYẾT

Cầu vồng thả chắn cơn mưa
Còn anh tự chắn lòng thừa trong em
Cung đàn cho những phút êm
Còn anh cho cả những đêm ân tình

Hạnh phúc vương lộ mắt xinh
Những đêm hò hẹn chúng mình yêu nhau
Mất mát cho những cơn đau
Mất anh em lỡ ngàn sau nhớ hoài.
(17/06/2009)


 
CUNG NHỚ

Cung nhớ lỡ nhịp đầy vơi
Ẩn trái tim nhỏ ở nơi tâm hồn
Cung nhớ gọi dạ cô đơn
Tiếc cho một phút dỗi hờn tình anh

Cung nhớ da diết quẩn quanh
In sâu tâm trí bóng anh một ngày
Cung nhớ thoáng đến nào hay
Nhận ra mới biết hồn bay mất hồn.


SỐ KHÔNG CHÍN NĂM ĐỢI NGƯỜI

Tình duyên em vẫn còn đây
Gần nhà xa ngõ bùn lầy tơ duyên
Hẹn thề em vẫn chính chuyên
Đợi người năm tháng còn bên đất người

Anh đi em tuổi hai mươi
Giờ em hai chín tuổi vơi xế tà
Tình ta quá lứa đã già
Trẻ trung rớt lại đi qua lời thề

Chín năm anh chẳng chịu về
Em vì trông đợi tái tê cõi lòng
Thôi rồi qua chín mùa đông
Mùa thu lắng tụ trong lòng mình em

Hạ lui - hạ trở êm đềm
Mùa thu ngồi nhặt bên thềm lá rơi
Chín năm qua bao mùa rồi
Em qua bao tuổi xuân vơi mỏi mòn

Sục sôi nỗi nhớ héo hon
Biết anh bên ấy có còn về không
Trưa trời đứng giữa ngày đông
Bao giờ em mới lấy chồng anh ơi!

Hai ta sao mãi xa vời
Anh thời lấy vợ bên trời... không em
Tủi lòng mắt ướt lấm lem
Lời thề xưa cũ anh đem đốt rồi

Chín năm chờ đợi vỡ đôi
Giật mình mới biết bên đời không anh.
(13/04/2009)

 
LỜI THỀ MÙA ĐÔNG

Nắng về trên thành Petersburg
Có ta vẫn đợi một mùa đông qua

Nhìn sông nước chảy về xa
Mắt cay nhớ bóng nhạt nhòa người dưng

Người thay lòng vội quay lưng
Lời yêu xưa nói ngập ngừng viễn vông

Tim ta thắm đượm máu hồng
Đang đau cơn thắt bởi lòng trót xa

Sao người trót lỡ quên ta
Mây tan - mưa tạnh - lòng xa lạnh tràn

Lời thề theo nước vỡ tan
Trời đông cuốnn lấy sợi tuôn... khóc thầm.
(28.03.2008)



TÌNH XA...

''Vầng trăng ai xẻ làm đôi''
Nỗi nhớ em có sao vơi bây giờ?

Đời em như sóng vỗ bờ
Chỉ dào dạt vậy - dật dờ lại xa!

Trách ai sao viết câu ca
Mà em lại ví mình là hoa rơi!

''Đàn bà như cánh hoa tươi
Nở ra chỉ được một thời mà thôi"

Nay em xa tuổi xuân rồi...
Tim vẫn ôm lấy một thời cô liêu

Ngày qua vướng lại một chiều
Tình ta lại nỡ như diều bay đi.
(Mockba - 13.06.2008)



MƯA NỖI NHỚ

Mưa trong nỗi nhớ vu vơ
Sợi mưa như đợi - như chờ tình ai
Mưa sầu bong bóng trôi dài
Nhớ anh - nỗi nhớ u hoài đáy tim.
(16.06.2009)


GỬI ANH BÊN ẤY

Đôi lời gửi nhắn đến anh
Em còn lưu giữ mộng xanh đầu đời
Tình yêu thuở cũ chưa vơi
Gửi anh bên ấy đôi lời thật tâm

Tình em trao mãi lặng câm
Tình anh níu giữ em cần khắc ghi
Kỷ niệm nhoè ướt bờ mi
Gửi anh bên ấy đã đi quên lời

Trách anh hay trách tại trời
Ông tơ bà nguyệt buông lời ghẹo duyên
Giờ đây em nhớ anh quên
Xuân phai năm tháng bắt đền ai đây

Anh xa - xa hẳn nơi này
Theo anh tất cả... tháng ngày mộng xanh
Giữa trời dĩ vãng không anh
Rưng rưng ngấn lệ vòng quanh tâm hồn

Gửi anh bên ấy cô đơn
Gửi anh xót chút dỗi hờn còn dư
Trưa trời lòng thoáng âm u
Em còn yêu mãi cho dù anh xa


Khóc cho năm tháng cứ qua
Anh đi vướng lại chỉ là niềm đau
Anh vui hạnh phúc nơi đâu
Chỉ em còn lại ôm sầu... tái tê.
(15.09.2009)



CHIA XA ĐỂ MÌNH EM ĐAU

Giờ thì em đã không anh
Không tiền không bạc không danh phận gì
Bao lời ước hẹn làm chi
Bao lời gian dối còn gì để yêu.

Xa nhau giờ hiểu một điều
Không lời nào giữa lời yêu trọn đời
Vắng anh lòng thoáng chơi vơi
Từ khi ly biệt nụ cười em quên.

Giờ đây em hận phút quen
Hận tình gian dối anh hèn phụ em
Hận bao lời ngỏ êm đềm
Bao lời thương mến những đêm tâm tình

Hận bao ước hẹn đinh ninh
Hận anh gian dối để mình em đau.
(22.11.2009)


GỬI CÁNH CHIM BAY

Cánh chim bạt gió đi đâu
Cho ta gửi chút buồn sâu nỗi lòng
Nén đi nỗi đợi trông mong
Ở trong giây phút thật lòng vì yêu.

Nửa yêu lạc xứ cô liêu
Đêm đêm lẻ bóng bao điều cô đơn
Cho tôi ngày tháng dỗi hờn
Cho thành khoảng lặng để quên ân tình.
(17.06.2009)

HỌA THƠ
*Gửi bạn tâm giao Phong Linh cg

Chim trời báo hiệu bình minh
Nàng ơi tỉnh giấc chúng mình dạo nha
Hãy quên cuộc sống xa nhà
Tình thơ trao gửi để mà dịu xoa

Tình trường xe lửa nhiều toa...
Tủi sầu má nhạt tóc xòa - thương thay
Bàn tay tôi hãy nắm ngay
Ta đi dạo phố đêm nay tâm tình.
(17.06.2009)
Sĩ Đoan


AI MANG…

Ai mang nỗi nhớ bẻ đôi
Chất vào lối bước bên đời đang đi

Ai mang chút vọng tình si
Cho ta mỏi mắt bờ mi bơ phờ

Ai mang nửa kiếp dại khờ
Để nghe nhạc điệu lòng mơ đang sầu

Ai còn bước vội đi đâu
In vào khoảng nhớ đượm mầu gió sương

Ai mang cho chút vấn vương
Để ta thôi lỡ yêu thương đượm mầu.
(14.06.2009)


 
GIẤC MƠ ĐỂ DÀNH

Để dành một tiếng yêu anh
Cho tròn mộng thắm trong lành trao ân
Lòng yêu không chút phân vân
Nhìn anh ánh mắt tần ngần ấp e.

Nỗi lòng sao giấu - sao che?
Chỉ còn mong ước mang về gửi anh
Hàng đêm thao thức năm canh
Thôi em đành giấu để dành yêu anh.

Tình yêu có giấc mơ xanh
Có em đợi đấy có anh mong chờ
Phải chăng tình thắm vô bờ
Lòng yêu để lại vật vờ tương tư.

Tình đời nào có mà dư
Để dành cũng vậy cho dù là không!
Yêu em yêu thật trong lòng
Dù là hai đứa giờ không hẹn chờ

Bao lần tình vẫn thờ ơ
Thôi cất để đấy dành... mơ ngày về.


MỘT NỬA EM DẠI KHỜ

Anh đi - anh đã đi đâu
Để em ở lại âu sầu ngóng trông
Đông về cây cối trơ không
Hồn em ở lại cùng lòng nhớ thương
Anh ơi nhung nhớ kết vương
Dạ mài điệp khúc đêm trường lẻ loi
Tim run lạnh vắng bên đời
Nửa hồn lạc mất... nửa vơi dại khờ.



 
 
 
EM YÊU ANH TRỌN KIẾP

Em yêu anh, nguyện là mãi mãi
Để suốt đời giữ lại trong tim
''Nửa đời'' ơi, em cố công tìm
Giờ đã gặp, thỏa lòng mong ước

Em yêu anh, sẽ không quên được
Bao ân tình êm ái du dương
Môi hôn anh, em phút lạc đường
Quấn lấy cả bao lời thương mới gửi

Em yêu anh, cả đời này xin giữ
Đi cùng anh cho đến cuối cuộc đời
Lòng yêu anh chưa một phút cạn vơi
Nguyện gần mãi... Yêu anh "trọn kiếp''!
(01/08/09)


 
 
NHỚ THỜI ÁO TRẮNG

Em đây rồi, ôi một thời áo trắng
Trước sân trường thuở khoảnh khắc chia xa
Nhuộm khung trời phượng đỏ đã đơm hoa
Rơi cánh mỏng rụng vương trong thầm lặng
Ve ngân vang giữa trưa hè đầy nắng
Rộn sân trường, đọng lưu bút ngày xanh
Mãi xa rồi khoảnh khắc ấy và anh
Trĩu nặng mãi trùm cõi lòng nhung nhớ.

 
BIỂN CHIỀU NAY VẮNG ANH

Biển chiều nay vắng anh
Lòng em buồn biết mấy
Nỗi nhớ nào đong đầy
Lưu ngập cả giấc mơ.

Biển chiều nay vẫn chờ
Ngày xưa không quay lại
Em vẫn hoài tìm mãi
Âm thầm những bước chân

Biển chiều nay vắng anh
Hàng thông như chết lịm
Em trong hoàng hôn tím
Thả tâm hồn như mây

Biển, anh... và em nay
Nhưng tình không ở nữa
Thiếu bờ môi rực lửa
Khi vắng bóng anh rồi!

Biển chiều sóng đơn côi
Gợi lên từng cung nhớ
Anh ơi sao mình nỡ
Hai nửa chẳng ghép đôi?

Giờ em nghẹn không lời
Khi đường về xứ lạ
Bao ân tình xa quá
Biển và em phương này.
(30/08/09)



NHỚ LỜI GIAN DỐI
*Gửi T.

Đêm nay em đặt tay
Lên bức tường, anh ạ!
Nhớ về một lời hứa
Tựa như gió thoảng qua

Đêm nay em đã khóc
Cả lòng trống lạnh đầy
Vì sao lời gian dối
Phủ mờ như đám mây

Em vẫn còn nơi đây
Trong khoảng lặng lúc này
Đêm đông về chợt nhớ
Tình anh làm mắt cay


Bàn tay trong đêm nay
Run run vì cái lạnh
Lòng mơ hồ mỏng mảnh
Thế là em mất anh!

Ôi bàn tay! Bàn tay.
(12/11/2009)


NGÀY ĐANG VÀO TỐI

Một ngày bước qua phố
Hoàng hôn tím nhạt phai
Rong ruổi sợi nắng dài
Để cuối ngày bối rối

Một chiều tà vô tội
Của tâm hồn cô đơn
Thèm khát phút dỗi hờn
Trong những ngày xứ lạ

Phố triệu người vào ra
Ngược xuôi theo dòng chảy
Có mình ta ngồi đây
Quên ngày đang vào tối.

Trong dòng người sôi nổi
Có ta đang dỗi hờn
Với bao nỗi cô đơn
Vương theo ngày sắp hết...

NHỚ NGƯỜI XA


Ngồi lặng trong đêm tối
Mà nước mắt em rơi
Mặc cho làn gió thổi
Làm lạnh lòng đơn côi


Em không thể... không thể!...
Dặn lòng cố quên người
Nhưng rồi sao vẫn nhớ
Người xa lâu lắm rồi


Nỗi buồn cô đọng lại
Lời ai xưa chưa nhòa
Hơi ấm còn quanh đấy
Mà người xa quá xa!
(17/06/2008)



NGƯỜI KHÁCH CŨ

Anh đang hỏi về ai
Về em hay về chị?
Sao anh cứ lầm lũi
Giữa ngày dài nhớ mong

Anh đã từng yêu chị
Một chuyện tình như mơ
Giờ hết hẹn thôi chờ
Bởi chị rời nhân thế!

Chiều nay em về trễ
Thấy bóng anh ngập ngừng
Anh hỏi em hay chị?
Sao lặng lẽ quay lương?...
(31/08/2009 - Sau khi chị Jenny mất).


EM NHỚ ANH
*Gửi T.

Đêm nay em nhớ anh
Đặt bàn tay đơn lạnh
Trên bức tường khô quạnh
Lòng nhung nhớ bơ vơ.

Đêm nay, nhớ vô bờ
Tương tư không bến đỗ
Ý nghĩ nào nức nở
Tràn ngập cả giấc mơ

Đêm nay, em đang ở
Nơi xứ lạnh mong chờ
Hồn dường như bay bổng
Về tận bến mơ xưa


Đêm nay, em ngồi đây
Nghĩ về tình hai đứa
Em còn nơi xứ lạ
Nên tình mình hóa xa.
(11/08/2009)


 
GỬI ANH NỖI NHỚ

Em luôn nhớ về anh
Để quên đi cái lạnh
Tình em như biển quạnh
Thét gào... hòa trong xanh

Em luôn nghĩ về anh
Trong hơi thở yên lành
Gửi đời này mãi mãi
Nguyện không xa rời anh.

Em luôn nhớ về anh
Một nỗi nhớ vô hình
Luôn trong tim hạnh phúc
Ngập tràn ánh bình minh.
(26/06/09)

CÁM ƠN ANH ĐÃ XA

Cám ơn anh đã đến
Cho dù trong phút giây
Bao hương tình để lại
Làm đau trái tim này

Bao nhớ thương còn đây
Mà người xa xa biệt
Giờ này em mới biết
Mình mong gì ngày mai


Cám ơn! Cám ơn anh
Của những ngày quá khứ
Giờ thì tình hai đứa
Đã thành hai, xa vời.
(15/12/2009)


THUYỀN ĐỜI LẠC BẾN

Em chưa gặp tình đầu
Cũng chưa có tình cuối
Sao lòng tràn tiếc nuối
Những ngày đã qua đi!

Danh vọng để làm chi
Tiền bạc có nghĩa gì
Khi mà trong năm tháng
Cô đơn hằn buớc đi


Mùa đông em lạnh giá
Mùa hè ngập đơn côi
Mùa thu buồn xa xôi
Mùa xuân không có tết

Bước chân đã mỏi mệt
Lối đi còn kiếm tìm
Chút ấm áp trái tim
Đang ngóng trong đêm lạnh...

Nửa còn lại nơi đâu?
Trong cuộc sống muôn mầu
Biết chốn nào bến đậu
Thuyền tình em lênh đênh.


 
ỜI HỨA DỐI GIAN
*Gửi T.

Em vẫn thầm dở đọc
Trang thơ viết cùng nhau
Lặng vỡ một niềm đau
Trong nhiều đêm em khóc


Gió thu về từng đợt
Thấm lạnh kiếp tha hương
Hai đứa mình hết thương
Lời anh thành gian dối!

Hai mình ai phản bội?
Cho lời hứa chia phôi
Bao ước hẹn chung đôi
Sao giờ tan bọt sóng?

Đêm gió thu lồng lộng
Như se trời sang đông
Lòng em thành khoảng trống
Mênh mông và... mênh mông.
(25/09/2009)



NỖI BUỒN MÊNH MÔNG

Ta rất ghét nỗi buồn
Cứ sôi sục rớt tuôn
Giọt sầu rơi lã chã
Ta quên chính mình luôn

Bao giờ quên năm tháng
Với buồn đau đa mang
Bao giờ ta hết tủi
Nửa đời còn lang thang

Muộn phiền bao giờ hết
Cho năm tháng lãng quên
Đứng giữa đời lồng lộng
Nỗi buồn càng mông mênh.
(30/11/2009)


TRÁI TIM YÊU

Em trao anh trái tim
Mới bắt đầu rực đỏ
Bởi tình yêu lấp ló
Từ ngày em gặp anh

Trái tim em trinh nguyên
Gửi về anh tất cả
Mong tình đừng... vội vã
Kẻo giọt lệ rớt rơi

Một trái tim tinh khôi
Mơ về mầu xanh lá
Trái tim em, tất cả
Ấm tình khi có anh.
(06/03/2010)



ANH NGỌN GIÓ
TRÊN ĐỈNH PHÙ VÂN
*Gửi người quản lý của em.

Anh thoáng đến - thoáng đi
Y như là cơn gió
Em bà già lọ mọ (!)
Vơ gió vào lòng yêu

Anh thoáng đến trong chiều
Hòa tan em ân ái
Chợt đi - rồi chợt lại
Tơ vương rối đam mê

Em mơ ngày trở về...
Bên anh cùng sánh bước
Nhưng nào đâu biết được
Có cận kề bên anh?

Anh cơn gió mộng lành
Đến bên như vị thánh
Mang theo vòng tay ấm
Ru lòng em từng đêm


Anh cơn gió phiêu du
Bốn mùa lui tới đủ
Anh như cây cổ thụ
Mạnh mẽ và chở che


Hôm nay hạ giao mùa
Em phai nhòa thân cỏ
Anh đúng là ngọn gió
Thổi trên đỉnh phù vân.
(22/04/2010)


EM YÊU...

Em yêu mùa đông đầy
Lung linh bông tuyết trắng
Cho em trời… mong ngóng
Đôi gò má ửng hồng

Em thích cả mùa đông
Với giá lạnh không mầu
Mùa đông trốn đi đâu
Cho ngày ngày mong nhớ

Cái lạnh em đâu sợ
Chỉ ngại lòng trống không
Trong mầu trắng mênh mông
Hồn hóa thành tuyết lạnh

Em yêu sự hiu quạnh
Của phố thiếu nắng hồng
Có chút gì thầm mong
Một bàn tay thật ấm.
(07/09/2009)


CÁM ƠN ANH
*Gửi Người quản lý của em .

Cám ơn anh đã đến
Dù chưa hẹn một lần
Anh ôn tồn, da diết
Ngày tháng dần thân quen

Từ khi anh đến bên
Em thấy hết cô đơn
Cám ơn anh nhiều lắm
Cả đời nguyện không quên


Anh - ông tiên hiện đại
Chỉ cho em đúng sai
Cho hồn thêm sức sống
Hướng mãi về tương lai

Nỗi đau bệnh hao mòn
Anh vỗ về an ủi
Nỗi đau nhẹ từng cơn
Cám ơn anh đã đến.
(21/04/2010)



NGƯỜI RA ĐI

Anh đã đi đường khác
Không còn ai đón đưa
Giọt mưa lạnh lưa thưa
Anh bước đi rất vội

Không biết em đứng đợi
Với nỗi buồn vẩn vơ
Tâm hồn nhỏ ngây thơ
Em cười… cho vơi nhớ

Sao em mãi thẫn thờ
Với bóng hình xa khuất
Anh đi, đành lạc mất
Lời yêu: hứa đợi chờ!
(08/08/2007)


ANH QUÊ NHÀ
*Gửi T.

Quê nhà anh có biết
Em luôn nghĩ về anh
Bên khung trời xứ lạnh
Ước mộng đời mầu xanh

Quê nhà anh có hay
Từng đêm trong nỗi nhớ
Trong giấc ngủ em mơ
Được bên anh hạnh phúc


Quê nhà anh hãy đợi
Người em ở xa quê
Hứa một ngày sẽ về
Cùng bên anh trọn kiếp

Quê nhà anh có nhớ
Ánh mắt - nụ cười em
Bao lời dịu êm đềm
Mình trao nhau... hạnh phúc.
(26/06/2009)

 
KHOẢNG CÁCH
*Gửi T.

Khoảng cách của hai ta
Là cả ngàn nỗi nhớ
Anh giấu ẩn trong mơ
Bao ngày dài nhung nhớ

Khoảng cách anh và em
Là nửa vòng trái đất
Tình yêu em chân thật
Mong muốn gần nhau hơn.

Khoảng cách em và anh
Là hơn anh mấy tuổi
Trong em luôn tiếc nuối !
Cho một trái tim yêu.

Khoảng cách trong buổi chiều
Là hoàng hôn vào tối
Anh cho em cơ hội
Để khoảng cách gần hơn.

Tuy ta có xa xôi
Nhưng ý nghĩ rất gần
Em nguyện đời trao, nhận
Hết khoảng cách trái tim.




LẠC BƯỚC GIỮA GIẤC MƠ

Đêm nay nơi viễn xứ
Lạc bước trong giấc mơ
Thấy anh nói đợi chờ
Ôi, giấc mơ hạnh phúc

Trong mơ còn náo nức
Chạy về gần bên anh
Để hòa giấc mơ xanh
Cùng anh bao nguyện ước

Giật mình em chợt thức
Hóa ra là giấc mơ
Sầu dâng đầy tiếng vỡ
Bên giấc mơ.... giấc mơ.

XIN LỖI TÌNH YÊU

Em xin gửi tới anh
Một ngàn lời xin lỗi
Mình chẳng có cơ hội
Để có thể gần nhau


Trời vạn vạn ngôi sao
Thế gian triệu triệu người
Vậy mà ở đường đời
Hai đứa mình lại gặp

Xin anh nhận nơi em
Ngàn vạn lời xin lỗi
Triệu triệu lời thú tội
Vì chúng mình cách xa

Thôi, em nơi xứ lạ
Anh ở tận quê nhà
Xin tình đừng phai nhạt
Vì hai mình rất xa !...

SAO ANH KHÔNG GỌI EM TỈNH GIẤC?

Như trong chuyện cổ tích
Công chúa ngủ trong rừng
Đợi một chàng hoàng tử
Đánh thức cùng hòa chung

Giờ em đang ngủ mê
Đợi hình bóng anh về
Gọi cho em thức giấc
Để rời xa cơn mê...

Em đang ở xa quê
Sao tình anh không thể
Đến gần em gọi khẽ
Cho tỉnh cơn mê này.


Ngày rồi lại qua ngày
Anh đi đâu không thấy
Không gọi em thức dậy
Để em còn nằm đây !...

XIN HÃY QUÊN EM

Em gọi thầm tên anh
Trong mê man bất tỉnh
Xin anh hãy bình tĩnh
Nếu như em không còn

Xin chớ buồn anh nhé!
Khi ngày tháng đợi chờ
Có khi em ngừng thở
Sau hàng tuần mê man

Chuyện tình mình dang dở
Đừng hỏi câu: vì sao…
Thượng Đế ơi! nỡ nào
Bắt em rời nhân thế

Tình em anh hãy để
Vào một góc con tim
Mai sau có kiếm tìm
Xin quên em anh nhé !

Tình em - anh hãy để
Vào quên lãng một ngày
Em không còn nơi đây
Hồn hòa theo mây gió.

(29/07/09 - Sau ca phẫu thuật)


CHUYỆN HAI CHÚNG TA
*Gửi T.

Chuyện tình hai chúng ta
Rất mong manh dễ vỡ
Chắc mình không duyên nợ
Xin anh đừng để tâm

Một năm - hay nhiều năm
Tình mình sẽ phai nhạt
Em phương trời xa ngát
Biết đâu ngày trở về.

Nhiều lúc tỉnh và mê
Em thấy mình hư thực
Nơi đây em chúc phúc
Anh êm ấm trăm năm

Đôi lúc em xa xăm
Nghĩ về lời đã hứa
Xin anh đừng tin nữa
Hai đứa mình chia tay.



ĐÊM NHỚ ANH

Đêm nay em nhớ anh
Đặt tay lên bức tường
Trong em luôn tưởng tượng
Anh đang nắm bàn tay.

Nỗi nhớ anh đêm nay
Cứ in vào ý nghĩ
Bao nhiêu điều giản dị
Mà Thượng Đế lấy đi...

Nước mắt vòng quanh mi
Tay hững hờ lạnh giá
Em còn lạc xứ lạ
Biết ngày nào đoàn viên?

Sao hai ta lại nỡ
Mỗi đứa ở một phương?
Mặc dù đã yêu thương
Mà lòng hoài xa cách...


Anh ơi! đêm xứ lạ
Bao nỗi nhớ đậm đà
Em hẹn anh mùa hạ
Mà không thể về nhà...


XIN TRẢ...

Xin trả lại anh tất
Những lời hứa bên nhau
Khi xa rồi đừng đau
Dù con tim hằn vết

Xin trả bao mỏi mệt
Của ân tình chưa quên
Trả lại phút ấm êm
Hai tâm hồn hòa một

Xin trả phút dại dột
Khi hai nửa gần bên
Trả hết để mau quên
Bao lời yêu say đắm.

Xin trả lời thật - giả...
Dối gian thoảng đầu môi
Chừa lại một mình tôi
Tháng ngày dài nhung nhớ!
(22/07/09)


 
EM YÊU ANH

Em yêu anh, một tình yêu như thể
Trong trái tim vùi dấu đã từ lâu
Một tình yêu không dễ phai mầu
Nguyện tất cả dành để thương anh mãi

Em yêu anh, trong lòng luôn sợ hãi
Bởi hai mình có khoảng cách anh ơi
Em nguyện bên anh đi suốt cuộc đời
Mà lo sợ chuyện hai mình xa cách

Em yêu anh, chưa một giây hờn trách
Hay giận anh làm em đợi rất lâu
Tự hỏi lòng không biết anh đi đâu
Để em đợi vương sầu lên đôi mắt


Em yêu anh, dù tình anh đến muộn
Vướng vào nhau lời đã hẹn từ lâu
Thời gian trôi chảy chẳng phai mầu
Xin nguyện cả đời yêu anh mãi mãi.


NIỀM KHAO KHÁT

Em lặng im nhìn dòng đời vội vã
Trong lặng thầm muôn ngả đã đi qua
Em hãy còn lưu lạc tận nước Nga
Khoảng cách quê nhà ôi xa... xa quá

Ở quê nhà trời đang điểm mùa hạ
Em chốn này lạnh giá đông sang
Đến bao giờ thu mới heo vàng
Em ngồi nhặt, đếm thời gian lá rụng

Ai đi xa dẫu một ngày rồi cũng:
Trở về nhà trong tiếng gọi yêu thương
Lòng khát khao... thổn thức giữa đêm trường
Em vẫn đấy... tâm tư dường chết lặng...
(29/07/09)



CHỈ CÓ ANH ĐÃ CHO EM TẤT CẢ

Chỉ có anh, một tình yêu kỳ diệu
Anh cho em phép mầu nhiệm thời gian
Em đang nằm trong viện thiếp miên man
Miệng vẫn gọi trong mê tên anh đó...

Chỉ có anh, tâm hồn em lấp ló
Ánh sáng hồng, một ánh sáng thiên thu
Đang che khuất bởi những đám mây mù
Chờ quang đãng như mặt trời ló rạng

Chỉ có anh, trong đêm trường quạnh vắng
Giữa bóng đêm em nép ẩn tình anh
Ngọn lửa ấm trái tim nơi xứ lạnh
Có tình anh - có tất cả tâm hồn


Chỉ có anh, khoan dung và rộng rãi
Khi em sai, khi phạm lỗi rất nhiều
Bước chân em còn viễn xứ mù phiêu
Hẹn một ngày em trở về đoàn tụ...

Chỉ có anh, tình yêu như cơn lũ
Cuốn em xa những khoảng trống vô hình
Cho cuộc đời mãi mãi thắm tươi xinh
Để bên anh chung mái nhà hạnh phúc...
(24.07.09)
Viết khi tỉnh dậy sau cơn mê man lần phẫu thuật đầu tiên.


 
ANH BỎ EM RỒI CÓ PHẢI KHÔNG

Anh bỏ em rồi có phải không
Cho vương ngấn lệ trên má hồng
Tình đời đôi lúc nhiều cay đắng
Cho ta sầu khắc thật mênh mông....

Anh bỏ em rồi có phải không
Còn đâu giây phút từng đợi mong
Hãy đi, đi hẳn, em không giữ
Hết ước chung tên trên thiệp hồng...

Anh bỏ em rồi có phải không
Lệ đắng chảy dài để ai hong
Quên đi năm tháng ta vụng dại
Xa nhau rồi đó anh tiếc không...


Anh bỏ em rồi có phải không?
Gửi tình đã chết cuối mùa đồng
Kết đủ hai mươi vòng thương nhớ
Để viếng tình ta thành... hư không!


AI?...

Ai sẻ trái tim ra làm hai
Cho vương mắt lệ đang chảy dài
Một ngày xa cách vì sương gió
Giấu kín bình minh một sớm mai

Ai sẻ trăng vàng ra làm hai
Bờ khuya trăng vỡ dưới gót hài
Trăng lên tỏa sáng rồi trăng xế
Như ta khuyết dở chẳng ai hay.

 
 
NỤ HÔN XƯA CŨ
Ngày đó…
Anh đã trao nụ hôn
Bỡ ngỡ thuở ban đầu
Giờ nụ hôn ấy đâu
Chỉ mình em còn nhớ.

Nụ hôn xưa... giờ ở
Tận tiềm thức gần, xa!
Hơi thở ấm thoáng qua
Giờ tan như bọt sóng.

Em vẫn hoài đợi mong
Mọi ngày quay trở lại
Sao đời em còn mãi
Dấu tình dưới bước đi.

Nụ hôn xưa nghĩ gì...
Khi hai ta hai nửa?!
Anh quên rồi!... lần nữa
Em nhớ nụ hôn xưa.
01/08/09
 
 
NHỚ LỜI GIAN DỐI
Gửi T:
Đêm nay em đặt tay
Lên bức tường anh ạ!
Nhớ về một lời hứa
Tựa như gió thoảng qua.

Đêm nay em đã khóc
Cả lòng trống: lạnh đầy
Vì sao lời gian dối
Phủ mờ như đám mây.

Em vẫn còn nơi đây
Trong khoảng lặng chốn này
Đêm đông về chợt nhớ
Tình anh làm mắt cay.

Bàn tay trong đêm nay
Run run vì cái lạnh
Lòng mơ hồ; mỏng mảnh
Thế là em mất anh.

Bàn tay trong đêm nay
Hết tình anh vơi đầy
Làm cho em đau đớn
Không men rượu mà say.

Ôi! Bàn tay!... Bàn tay!...
12/11/2009

 
HAI ĐỨA GIẬN NHAU

Hôm qua ta giận nhau
Chỉ vì em không hiểu
Nói những lời hờn dỗi
Có lẽ nào hết... yêu?

Hôm qua ta giận nhau
Anh vô tình để lại
Một chút gì tê tái
Lộ trên cặp mắt nai.

Hôm qua ta giận nhau
Anh ơi! Hãy hiểu thấu
Tình yêu thường mâu thuẫn
Em không muốn vậy đâu.

Hôm qua ta giận nhau
Vì hai mình ngang bướng
Thôi xin đừng như vậy
Giận hờn lệ em vương.

Hôm qua ta giận nhau
Chẳng hợp ý tâm đầu
Em còn nơi viễn xứ
Buồn lòng biết dấu đâu?...
___01/07/2009____

BIỂN TRƯỜNG ÁI ÂN

Biển xanh em và anh
Hòa cùng sóng dào dạt
Đại dương trùng vãy gọi
Hai tâm hồn xuyến sao.

Sóng hòa nhịp ra vào
Hân hoan cùng đôi lứa
Hai hồn hòa làm một.
Như sóng - cát đẩy đưa.

Phút gần gũi ban trưa
Tha thiết đôi tình nhân
Cười vui đầy hanhj phúc
Trong biển trường ái ân.
___03/07/2009____


ĐÊM NHỚ ANH


Đêm nay em nhớ anh
Đặt tay lên bức tường
Trong em luôn tưởng tượng
Anh đang nắm bàn tay.

Nỗi nhớ anh đêm nay
Cứ in vào ý nghĩ
Bao nhiêu điều giản dị
Mà Thượng Đế lấy đi...

Nước mắt vòng quanh mi
Tay hững hờ lạnh giá
Em còn lạc xứ lạ
Biết ngày nào đoàn viên?

Cơn mưa buồn chợt đến
Làm em nhớ anh hơn
Bao ý nghĩ dỗi hờn
Chợt tuôn theo sợi nhớ !

Sao hai ta lại nỡ
Mỗi đứa ở một phương?
Mặc dù đã yêu thương
Mà lòng hoài xa cách...

Nỗi nhớ rơi tí tách
Từng cung điệu nở hoa
Anh đừng yêu em quá
Em sợ ngày... cứ xa !

Anh ơi! đêm xứ lạ
Bao nỗi nhớ đậm đà
Em hẹn anh mùa hạ
Mà không thể về nhà...


XIN TRẢ...

Xin trả lại anh tất
Những lời hứa bên nhau
Khi xa rồi đừng đau
Dù con tim hằn vết...

Xin trả bao mỏi mệt
Của ân tình trong đêm
Trả lại phút ấm êm
Hai tâm hồn hòa một.

Xin trả phút dại dột
Khi hai nửa gần bên
Trả hết để mau quên
Bao lời yêu say đắm.

Xin trả lời thật - giả...
Dối gian thoảng đầu môi
Chừa lại một mình tôi
Bao ngày dài không phai !...

22/07/09


NGƯỜI RA ĐI

Anh đã đi đường khác
Không còn anh đón đưa
Giọt mưa lạnh lưa thưa
Anh bước đi rất vội

Không biết em vẫn đợi
Với nỗi buồn vẩn vơ
Tâm hồn nhỏ ngây thơ
Em cười cho hết nhớ

Sao em mãi thẫn thờ
Với bóng hình xa khuất
Anh đi ta lạc mất
Lời xưa nói đợi chờ

 
VƯƠNG SẦU...

Hôm nay tôi thấy buồn
Một nỗi buồn khó tả
Trong đêm trời xứ lạ
Vương sầu bởi… người ta!

THUYỀN ĐỜI

Dòng xanh còn nhớ còn chờ
Con thuyền rẽ sóng lìa bờ ra khơi
Cánh buồm căng gió lướt trôi
Giữa dòng đơn bóng thuyền đời lênh đênh.


 

EM...

Em vẫn bước bên đời
Gần anh nhưng không nói
Tiếng yêu em xin gọi
Thành những vần thơ ca.

Thời xa xưa đã qua
Chỉ còn là thương nhớ
Những gì ta đợi chờ
Cũng chỉ là phút giây.

Em ước là vầng mây
Khi nào anh cũng thấy
Nhưng em là cỏ sậy
Một mình đứng ngóng trông.

Vầng mây hồng em ước
Không còn khi trời đêm
Anh đâu... thôi đã quên
Em đứng giữ trời quen.

Hạnh phúc nào còn nhớ !
07/07/2007


 
TÌNH ANH
*Gửi T.

Tình anh là gió ngút ngàn
Bỗng dưng ập đến ngập tràn hồn yêu

Tình anh như gió trong chiều
Vừa thoáng đến mà trăm điều xốn xang

Tình anh em đã trót mang
Con tim khát vọng sẵn sàng đón yêu

Tình anh mang đến yêu chiều
Làm cho say ngất lòng xiêu xiêu tình

Tình anh hai đứa ... chúng mình
Mãi còn ghi khắc bóng hình trong tim.

ĐỪNG ĐỂ EM MỘT MÌNH

Đừng để em một mình
Trong bóng tối cô đơn
Em sẽ thấy lạnh hơn
Khi không anh bên cạnh

Đêm đông lòng rất lạnh
Nơi viễn xứ xa xa
Trong em nỗi nhớ nhà
Anh ở đâu quên đến?

Em khát tình yêu mến
Trong lối bước không tên
Anh hãy ở kề bên
Đừng để em một bóng...


DỖI HỜN TÌNH EM

Anh đang giận dỗi hờn ghen
Câu thơ em viết làm quen một người
Anh giận ánh mắt thôi cười
Tình em đâu chỉ buông lời ghẹo chơi!

Bóng anh em giấu một nơi
Từ trong tim thẳm trời ơi ghen gì?
Anh đừng ở đó so bì
Chỉ là vài chữ làm gì giận em...?

ĐỪNG GIẬN

Bỗng dưng người lại giận tôi
Trời đang nắng ấm tối trời đổ mưa
Sót vài tia sáng lưa thưa
Để tôi đi lạc ai đưa tôi về?!...

CÁNH CHIM CÔ LẺ

Cánh chim bạt gió muôn phương
Chim bay mỏi cánh biết đường về không?
Cô đơn bạc phận má hồng
Lẻ loi ước được một vòng tay ôm.

TIẾNG YÊU

Cám ơn anh nhé hỡi người yêu
Đã đến bên em một buổi chiều
Từ đó về đây lòng luôn mở
Cho em rạo rực với tình yêu!

LỜI YÊU

Em nhận lời yêu anh
Sau bao ngày suy nghĩ
Lẽ nào hạnh phúc chỉ
Sau khi em gật đầu?

Với ánh mắt nhìn sâu
Anh đặt vào trong đó
Trên bờ môi vừa ngỏ
Vị ngọt nụ hôn đầu!

Mình bên nhau từ đấy
Chẳng bao giờ lìa xa…




EM ĐỂ…

Em để nhớ vào tim
Em để yêu vào đợi
Lời anh tuy nói vội
Cứ nhớ mãi không thôi

Em để anh bên đời
Qua ngày cũ ngày mới
Ý thơ em viết vội
Ngay từ thuở sơ đầu


Em để gọn bên nhau
Chút tình ai vừa đến
Để tim yêu trìu mến
Không phai theo tháng ngày.

NGƯỜI ĐÀN ÔNG ĐA TÌNH

Đa tình người nói yêu em
Rồi mai người lại bỏ quên giữa đời
Tình yêu đâu phải cuộc chơi
Xin người đừng có mượn lời nguyệt hoa.

VÔ ĐỀ

Anh về đi với người ta
Để em ngồi đó xót xa cuộc tình
Ước sao thủa ấy chúng mình
Đừng có gặp gỡ để tình khỏi đau.

SỰ VÔ TÌNH

Anh đã đến rồi đi
Không một lời trao gửi
Làm cho em phải đợi
Anh vô tình vậy sao?

ANH LÀ CẬU BÉ (!)

Trong đôi mắt của em
Anh chỉ là cậu bé
Bởi em không còn trẻ
Để nhận lời ái ân

Trong đôi mắt phân vân
Em mang theo nỗi sợ
Trái tim mình nứt vỡ
Bởi anh là… trẻ con!

Ánh mắt em mỏi mòn
Nhìn đôi ta khập khiễng
Đành lòng riêng dấu kín
Vì anh là… bé con !!!

QUAY VỀ ĐÂY

Nếu không có cuộc sống
Sẽ không kiếp lang thang
Nếu tình không ngang trái
Sẽ chẳng thể lỡ làng

Nếu tình không đa đoan
Em không buồn đến vậy
Má phai màu đỏ dậy
Khi dòng lệ tuôn trào

Sẽ chẳng có thét gào
Nếu đại dương ngưng sóng
Nếu hết niềm mong ngóng
Sẽ còn đâu đợi chờ?

 
NGƯỜI GIỐNG NGƯỜI

Chiều nay trên phố Mát

Gặp một người thoáng qua
Bốn mắt nhìn giao hòa
Sao giống người xưa cũ!

Nỗi niềm nào vừa đủ
Làm sống mũi chợt cay
Phố rộng trời chiều nay

Ngỡ gặp người xưa cũ!
(Nhớ về Nam thuở cũ)

TÌNH NHỚ
*Gửi T.

Hôm nay phone cho anh
Lòng em vui biết mấy
Bờ môi hồng run rẩy
Lẫn nhịp đập con tim

Đôi lúc lại lặng im
Chỉ muốn nghe anh nói
Giọng anh vang lời hỏi
Lòng rộn rã bổn chồn

Nhớ anh nên gọi phone
Tiếng anh cười trong trẻo
Trái tim bớt lạnh lẽo
Mãi say lời anh trao

Tự dưng em ước ao
Có anh luôn bên cạnh
Để tâm hồn bớt lạnh
Nhận hơi ấm anh trao...
(23/05/2009)

 
CÒN BÓNG NGƯỜI XƯA

Trên con đường em đi
Của bốn mùa thương nhớ
Em lưu vào trang vở
Giữa mùa hè đơn côi

Tiềm thức cũ xa xôi
Trong lòng em rớt lại
Đã xa rồi còn mãi
Trang sách của một thời

Em đã trót yêu người
Của một ngày xưa ấy
Giờ đường đi .. em đấy
Bóng dáng nào còn lưu?


 
HẠT BỤI TRÊN PHỐ

Anh đã hẹn em rồi
Chiều nay anh sẽ đến
Thế mà khi chiều tím
Chẳng thấy bóng anh đâu


Cho đến ngày hôm sau
Cũng vào chiều đông ấy
Vô tình em nhìn thấy
Bóng anh nắm tay ai!

Hai bóng lặng in dài
Cùng bước đi giữa phố
Mắt em mờ bỡ ngỡ
Lẽ nào mình nhìn sai…

Nhưng rồi lại ngày mai
Nối tiếp trên phố dài
Vô tình em gặp lại
Bóng anh bước cùng ai

Giờ thì em không sai
Anh thành kẻ phản bội
Hạt bụi nào gió thổi
Vô tình vướng mắt em.

TÌNH LÀ HẠT BỤI

Tình là bụi - phủi là bay
Yêu ngày yêu tối - tháng ngày vẫn không
Nên tình chỉ mãi lông bông
Phủi đi một cái là không thấy gì!

ANH ƠI!...

Anh ơi! có bao giờ
Khi một mình đâu đó
Còn nhớ lời anh ngỏ
Từ một ngày xa xưa!

Anh ơi! Còn nhớ nữa?
Phút mặn nồng đã trao
Giờ này có khát khao
Nụ hôn em vụng dại

Anh ơi! Đời này mãi
Vẫn chỉ nghĩ đến anh
Ước có mộng mầu xanh
Mình bên nhau trọn kiếp.

CHỜ NGƯỜI DƯỚI MƯA

Anh đã hẹn chiều nay anh đến
Để em buồn đứng đợi bên hiên
Anh đâu rồi mưa cứ triền miên
Em ngóng đợi nhìn mưa nhung nhớ.


NHỚ BÓNG NGƯỜI DƯNG

Cả đêm thao thức nhớ đến người
Nhớ người chưa gặp rất xa xôi
Vầng mây lặng lẽ bên khung cửi
Giống hệt nàng Bân đan áo chồng

Xin một chút mây trắng mênh mông
Ghép lại để đông đỡ lạnh lùng
Gửi xa người nhận trong niềm nhớ
Hình người tưởng tượng vậy là mơ

Cả đêm thao thức nhớ ! Ta nhớ
Có người ru mộng để ta say
Mong cho giấc mơ mau tỉnh lại
Giữa đêm đừng mộng bóng người dưng.


 
MỘNG TÌNH

Em đi trời chợt đổ mưa
Em về trời bỗng cả trưa nắng đầy
Trời quang gió thoáng hết mây
Chúng ta kề má để xây mộng tình.

TÌNH EM BAO GIỜ?...

Bao giờ anh nói yêu em
Để trái tim thấy thân quen trong lòng
Mình cùng bước phố mùa đông
Cho má em ấm môi hồng anh hôn.

 
TÌNH ANH - TÌNH EM

Em giận hờn vu vơ
Thôi anh đừng đợi chờ
Thế là anh không ở
Để em đứng một mình

Em trách anh vô tình
Thế mà anh nổi nóng
Lòng em buồn gợn sóng
Mắt lệ gửi gió hong!

Hết ngày rồi em mong
Bóng anh vẫn không thấy
Tình em còn đứng đấy
Anh đã vẫy tay chào!



Bốn Mùa Giọt Nhớ
 
 
 
MÂY LANG THANG VIỄN XỨ

Thân em như một đám mây
Lang thang khắp chốn đong đầy cô đơn
Ước gì em hóa thành cơn
Giông mưa bão táp để tuôn xuống đời

Vầng mây vần vũ chơi vơi
Lẻ loi cô độc không lời yêu thương
Mây bay nào biết lối đường
Bến đậu không có tình trường cũng không

Giờ này đang giữa mùa đông
Em mây ảm đạm ước mong nắng vàng
Nhưng rồi vẫn cảnh lang thang
Trong đời lộng gió mơ màng hư không

Cuối trời biển động mênh mông
Ước mơ có chút ánh hồng... bình yên
Thế rồi bỗng nhớ - chợt quên
Giật mình trống vắng bắt đền ai đây

Mùa đông lạnh giá hao gầy
Mùa xuân chớm đến còn đây đợi người
Hạ này tuổi chớm ba mươi
Mùa thu gõ cửa tiếng cười héo đi

Mây ơi! Còn ước mơ chi
Khi đời phiêu bạt không gì luyến lưu?
(18-12-2009)



ĐI QUA BAO MÙA

Mây hồng quận ánh nắng hanh
Say trong ngày mới bên anh sớm chiều
Vầng mây cũng biết thương yêu
Biết mơ biết mộng bao điều ái ân

Gom bao thương nhớ ân cần
Chia đôi nhật nguyệt hai vầng tương tư
Cuối trời viễn xứ âm u
Mải mê tìm kiếm ngàn thu giao mùa

Thế rồi mùa hạ kéo mưa
Lá thu rơi rớt giữa trưa lạnh tràn
Mây đành trốn dưới gió ngàn
Để hồn trống vắng ngập tràn mơ hoa

Trăng đêm loang lổ bỗng lòa
Mây lang thang mãi trôi qua bao mùa.
(10/12/2009)


QUA ĐỦ BỐN MÙA

Hạt mưa vướng lại trên cành
Rung rinh chiếc lá giọt đành rụng rơi
Giọt xa khắc lại lòng tôi
Bao ngày xứ lạ cả trời bão giông
Qua rồi xuân, hạ, thu, đông
Môi hồng nhạt nhẽo má hồng nhạt phai
Qua rồi ngày tháng mơ dài
Nửa kiếp chưa có một ai cận kề

Bao xuân ta vẫn chưa về
Đêm đông giá lạnh môi kề lệ rơi
Mặn đắng thổn thức đầy vơi
Bốn mùa qua đủ... cả trời cô đơn.


 
HƯƠNG THU DANG DỞ

Mùa thu hương sữa trắng mầu
Lá xanh thay áo chuyển mầu vàng rơi
Thu về lặng lẽ bên đời
Bóng anh xa vắng đơn côi một mình

Gió đưa lá rụng lặng thinh
Du dương âm hưởng chút tình lạc nhau
Cây còn cho lá hai mầu
Tình cho: Tình cuối - tình đầu... vẫn không!

Thân em lạnh lẽo bao đông
Ước mơ có chút nắng hồng ấm môi
Bao năm viễn xứ xa xôi
Chữ tình chữ nghĩa bên đời vẫn mong

Ba mươi thu chửa lấy chồng
Ngồi đây đếm lá thu nồng đang rơi
Xốn xang lòng rối bời bời
Hương sữa ngát cả lối đời dở dang.
(14/09/2009)


QUA...

Mùa đông tuyết cũng qua rồi
Sao ta vẫn mãi ru đời cô đơn
Anh xa - hết phút dỗi hờn
Trôi nhanh năm tháng dạ còn đam mê.
(10/07/09)


 
SINH NHẬT BUỒN

Hôm nay sinh nhật mình
Bước sang hai chín tuổi
Sao lòng buồn thế nhỉ
Tâm trạng đầy chơi vơi

Hai chín năm trong đời
Nhiều buồn vui ngọt đắng
Trong ngã rẽ cuộc đời
Giờ lòng ta trĩu nặng


Mừng sinh nhật hai chín
Một mình nơi xứ xa
Một mình ôm tiếc nuối
Bao tháng ngày đã qua

Sinh nhật ta không quà
Không người thân, bè bạn
Sinh nhật buồn vô hạn
Sinh nhật mình... mình ơi!
(15/11/2009 - Đêm Mátxcơva sinh nhật buồn!)


THÂN EM....

Thân em như chiếc bóng
Đứng bên đời chơi vơi
Em chiếc thuyền bé bỏng
Sóng xô dạt muôn nơi

Em lang thang trong gió
Một mình lối không ai
Tìm đâu hơi thở ấm
Để bớt lạnh đông dài

Em như hạt mưa nhỏ
Rớt xuống dòng đời xanh
Phiêu du trong trời bể
Thân nhỏ bé mong manh

Em như hoa xuân nở
Một ngày héo úa tàn
Bốn mùa luôn trăn trở
Bao mong ước vỡ tan

Thân em còn rong ruổi
Lạnh tràn đầy vai xuôi
Năm tháng tha hương mãi
Bóng với em: Bạn đời!
(11/03/2010)

 
SẼ CHẲNG CÒN

Rồi đông sẽ qua mau
Trả lại xuân và nắng
Tuyết lạnh sẽ vắng lặng
Thôi kín cả bầu trời

Sẽ chẳng còn đêm đông
Lạnh hồn người nữ khách
Chẳng còn nước tí tách
Của dư âm tuyết tan

Sẽ chẳng còn mưa dầm
Rơi từng đêm lạnh giá
Thế gian sẽ sáng lóa
Màu nắng và lá xanh.

(04/04/2008)



TUỔI BA MUƠI

Thu đến lòng không vui
Hè qua chợt hụt hẫng
Hồn bỗng dưng nhẹ bẫng
Giữa giao mùa thu sang

Sắc xanh chuyển gọi vàng
Nhìn lá rơi lặng lẽ
Tiếng thở lòng rất khẽ
Của nỗi niềm đa mang

Mùa thu đang thay áo
Đổi màu lá xanh tươi
Sầu vào lòng thiếu nữ
Đang tuổi đời ba mươi.


 
 
CƠN MƯA MÙA HẠ

Gió thổi, mưa tầm tã
Tâm trạng em nhớ quê
Một ngày sẽ trở về
Chứa đầy khoang ký ức

Nhớ sợi mưa quê nhà
Dai dẳng - bong bóng trôi
Mưa viễn xứ rất vội
Cùng giọt lệ ngắn dài.

Bao mùa nối bao mùa
Của ngày cứ trôi qua
Em vẫn nơi xứ lạ
Lòng nhớ về phương xa!

Cơn mưa chiều nay đã
Gợi lên từng cung mơ
Tiềm thức tràn vô bờ
Trong sợi mưa mùa hạ

Cơn mưa đến, đi vội vã
Làm lòng em bồi hồi
Nhìn mưa lệ đơn côi
Trút lên ngàn sợi nhớ !!!


MÙA THU, NHỚ KHÔNG ANH

Mùa thu về như gọi
Một thoáng nhớ trong em
Giữa khung trời đêm đêm
Ước vòng tay êm ấm


Mùa thu về không ở
Như bóng dáng người đi
Trong lòng nhớ nhung gì
Một chuyện tình ngang trái

Mùa thu còn trở lại?
Phút chạnh hồn tái tê!
Người đi chẳng thể về
Chỉ mùa thu trở lại.

Mùa thu vàng xa cách
Từng lá rớt mỏng manh
Mùa thu này không anh
Nhưng em còn hoài nhớ.
(31.07.09)

 
CÁNH HOA RƠI

Đã qua rồi không nhớ
Cánh hoa buồn rớt rơi
Vương cả lối ngang đời
Trong bước đường sót lại

Cánh hoa nào mềm mại
Rớt giữa lối không ai
Cánh hoa xưa đã hái
Bỏ lại đây xa vời

Cánh hoa rụng tả tơi
Vương trên thềm đầy nắng
Cánh mỏng manh sâu nặng
Nằm bên đời chơi vơi.
(19/06/2009)


 
GỬI NGƯỜI ĐÃ HỨA YÊU EM
Gửi T:


Thu vừa đến bên em
Anh cũng vừa đi khuất
Con đường tình tất bật
Giờ thiếu vắng bóng anh.

Tình mình vốn mong manh
Em lạc hoài xứ lạ
Mình yêu bao ngày qua
Giờ tình thành gian dối!...

Em khóc cả buổi tối
Cho chuyện tình đôi ta
Chỉ vì em ở xa...
Nên hai mình ngăn cách.

Anh ơi! Thu về lạnh
Thiếu hơi ấm ái ân
Em ăn năn hối hận
Xin anh hãy quay về.

Em sẽ về thăm quê
Vào ngày lễ tình nhân
Hai đứa mình quấn riết
Niềm hạnh phúc ái ân.
24/09/2009

 
MUỐN LÀM

Muốn làm gió vô tình
Chợt đi rồi chợt đến
Cho những mối tình si
Ôm trong đời mộng ảo.

Muốn làm một cơn bão
Buông thả xuống thế gian
Cho mọi vật vỡ tan
Tuôn theo dòng đời chảy.

Muốn làm mùa đông đầy
Lung linh toàn tuyết trắng
Cho cuộc đời bình lặng
Cùng dấu bước chân đi.

Muốn làm lệ trên mi
Chảy theo gò má đỏ
Cho cuộc tình bước lỡ
Thôi hết nỗi lâm ly.

Muốn... muốn làm tất cả
Trong thế giới bao la
Cho những ngày sắp qua
Sống để lòng... thê thỏa!

Em muốn làm tất cả.
____02/09/2009______


NGÀY ĐANG VÀO TỐI

Một ngày bước qua phố
Hoàng hôn tím nhạt phai
Rong ruổi sợi nắng dài
Để cuối ngày bối rối.

Một chiều tà vô tội
Của tâm hồn cô đơn
Thèm khát phút dỗi hờn
Trong những ngày xứ lạ.

Một chiều cũng sắp qua
Chợt đôi mi nhạt nhòa
Rơi tan trong vội vã
Hoang vu giữa bóng tà.

Phố triệu người vào ra
Ngược xuôi theo dòng chảy
Có mình ta ngồi đây
Quên ngày đang vào tối.

Trong dòng người sôi nổi
Có ta đang dỗi hờn
Với bao nỗi cô đơn
Vương theo ngày sắp hết....


TÔI ĐANG CÔ ĐƠN

Tôi đang rất cô đơn
Mãi đi tìm một nửa
Đi hoài rồi đi mãi
Vẫn mang theo chữ chưa.

Tôi vẫn tìm một nửa
Còn rớt lại bên đời
Lạc đi đâu hỡi bạn
Đã kiếm tìm khắp nơi...?

Nửa hồn đang đơn côi
Trong dòng đời rất vội
Bạn là ai trong số
Ngả người bước muôn nơi?

Tôi vẫn rất cô đơn
Một bóng hình lạc lõng
Hồn hòa cùng với bóng
Đứng giữa lạnh trời đông.

Trong cuộc sống mênh mông
Lòng trống không lồng lộng
Bờ mi nhàu rơi rớt
Giọt ngắn dài đợi mong.
26/12/09


 
MỘT MÌNH

Đời vui những lúc một mình
Đời buồn những lúc không tình vấn vương

Một mình những lúc mến thương
Người đi với bạn ta vương sầu đầy

Một mình với gió cùng mây
Thôi đành đặt bút ghi đầy vào thơ

Một mình chẳng phải đợi chờ
Thao hồ thoải mái mà mơ chốn nào.


 
MƯA XUÂN NHỚ NGƯỜI

Xòe tay đón giọt mưa xuân
Bàn tay thấm lạnh tần ngần nhớ ai

Xuân về đôi lứa sum vầy
Mà người đơn chiếc tháng ngày ngóng trông.

GIẬN HỜN

Trong mơ ta có giật mình
Hãy cố quên nhé bóng hình người dưng
Dù một phút nhớ xin đừng
Kẻo ta lại tủi bởi lòng đơn côi

Nỗi nhớ đường về xa sôi
Làm sao biết được một thời còn không
Hay sông trót lỡ đổi dòng
Lòng anh hết nhớ - xa lòng - hết mong.

THÁC NHỚ

Trời chiều đã tắt nắng
Nỗi nhớ em vẫn còn
Cứ réo rắt mỏi mòn
Trong lòng yêu da diết

Anh ơi! Anh có biết
Nỗi nhớ đầy trong em
Như thác lũ suối nguồn
Đang trút bầu tâm sự (!)

Nỗi nhớ như thác lũ
Đang ồ ạt chảy xuôi
Nỗi nhớ chẳng hề nguôi
Lòng em thành thác nhớ!

QUA LỐI NHỎ NGÀY YÊU

Em vẫn qua lối nhỏ
Của một ngày không xa
Của mối tình đã qua
Còn vương màu cỏ hoa

Em vẫn qua lối nhỏ
Ánh nắng nào vừa đây
Làm em nhớ ngây say
Nụ hôn xưa vụng dại

Em vẫn qua lối nhỏ
Một chiều anh với em
Có lẽ anh đã quên
Nhưng em còn nhớ mãi.


 
LÒNG TRỐNG KHÔNG

Lang thang phố cuối đông
Cảm nỗi buồn mênh mông
Tự hỏi vì sao thế
Thì ra… lòng trống không!

NGÀN CON HẠC GIẤY

Gấp ngàn con hạc giấy
Ước được ở bên anh
Vậy mà rất mong manh
Vỡ nhanh như giọt lệ

Điều ước này vô tội
Chỉ tại em có lỗi
Tình yêu nào quá vội
Nên tình mình li xa

Những ngày đã thoáng qua
Chẳng ai còn nhớ nữa
Kể cả những lời hứa
Cũng dần phai phai màu


Ngàn con hạc về sau
Mờ dần theo lời hứa
Chuyện tình của hai đứa
Rồi mãi là hư vô...

Ngàn con hạc vu vơ
Tựa như ngàn nỗi nhớ
Hai đứa mình không nợ
Lời ước nguyền mau tan

Hạc giấy đã úa vàng
Vì một lời không thật
Tình mình giờ đã mất
Xin mang lời hứa đi...

KỶ NIỆM LẠC MẤT

Lạc mất kỷ niệm rồi
Của một thời xa xôi
Vẫn còn hằn trong tôi
Một chút gì thương nhớ

Kỷ niệm không còn ở
Trong kỷ niệm nào xa
Tất cả đã thoáng qua
Kỷ niệm giờ xa vắng.

Trong nỗi lòng bình lặng
Còn bóng dáng ai lưu
Kỷ niệm thoáng hắt hiu
Hóa ra ta lạc mất.

YÊU NGƯỜI TRONG MƠ

Đêm qua ta nằm mộng
Gặp và yêu một người
Anh vừa thoáng môi cười
Làm tim ta sét đánh!

Trong đêm buồn xứ lạnh
Thấy ân tình anh trao
Tình ta thoáng rạt rào
Trái tim mơ thổn thức.

Em giật mình tỉnh giấc
Giữa bóng tối bao la
Lòng bồn chồn thấy lạ
Hóa ra là giấc mơ!

SANG THU CŨ...

Mùa thu đã về trên ngọn cây
Đi theo năm tháng dáng em gầy
Mảnh mai trong gió như hơi nước
Bao mùa rụng lá em còn đây

Mùa thu đã sang trên ngọn cây
In trong mắt ngọc gió thu đầy
Hương tình chia cắt về hai ngả
Tình đi kỷ niệm vẫn còn đây

Mùa thu đã hằn trên ngọn cây
Ước cho thời gian bừng ngất ngây
Để không mờ phai theo năm tháng
Chút nhớ ngày nào gửi treo mây.

NỬA ĐỜI ĐƠN CÔI

Em buồn gửi gió mây
Những nỗi đau năm tháng
Còn trong lòng lai láng
Vẫn chưa thể mờ phai

Vẫn bước tới ngày mai
Đường đời chia nhiều mảnh
Lòng luôn còn rất lạnh
Bởi tình còn phiêu du

Em đón gió mùa thu
Trong nỗi lòng câm nín
Em đón xuân bịn rịn
Trong khoảnh khắc xa quê

Trong đường dài lê thê
Không có ai chung bóng
Nửa đời em trống vắng
Mãi mãi là đơn côi!

HOA MUA

Rừng xuân thắm nở hoa mua
Rung rinh khoe nắng bướm đùa nhụy hoa
Hoa mua giản dị thiết tha
Không chưng hương sắc như là Ngọc Lan
Cả rừng mua mọc tràn lan
Đua nhau nở rộ bạt ngàn đong đưa
Mầu tím phơn phớt hoa mua
Làm nhớ năm tháng mẹ đưa đến trường.

CƠN MƯA TRÊN PHỐ

Mưa chợt về đến bên
Có chút gì bẽn lẽn
Bao mùa rồi lỡ hẹn
Vẫn nhớ bóng người đi

Mưa ơi đến làm chi
Cho ta hoài bỡ ngỡ
Cơn mưa chiều dang dở
Có một mình hồn mơ

Cơn mưa không đợi chờ
Mà về ngay giữa phố
Nỗi lòng nào chợt vỡ
Giữa chiều mưa về đầy.

 
 
ANH VÀ MÙA XUÂN

Mùa xuân vương đến thắm tình
Còn anh vương đến tim xinh rộn ràng
Dẫu mai mình có đôi đàng
Lòng em mãi mãi mơ màng mùa xuân!


 
BỐN MÙA THƯƠNG NHỚ

Bốn năm xa cách quê nhà
Mùa xuân này nhớ mẹ cha lòng buồn
Thương thân viễn xứ lệ tuôn
Nhớ về quê mẹ chảy nguồn trong tim.


 
ĐI QUA BỐN MÙA

Đi rồi, anh đã đi đâu
Qua nhanh để lại tình đầu là em
Bốn mùa lui trở thân quen
Mùa đông sao nỡ ... để em một mình.
(09.03.09)

XIN ANH ĐỪNG…

Xin anh đừng nói tiếng yêu
Tình duyên em đã chịu nhiều nỗi đau

Xin anh đừng có nhìn lâu
Cháy lòng em đó để sầu tái tê

Xin anh hãy cứ ra về
Đừng nhìn em nữa lỡ xe quên đường

Xin anh đừng có vấn vương
Hồn em sẽ lạc lòng thương... xin đừng!

SỢ...

Em sợ những ngày mưa
Gợi lên bao nỗi nhớ
Bởi vì em đang ở
Tận viễn xứ xa nhà

Sợ ngày tám tháng ba
Sẽ chẳng ai tặng hoa
Cũng sẽ không có quà
Chỉ một mình em khóc

Em sợ lắm một góc
Đáy tim nhỏ giá băng
Trong lòng đeo khăn trắng
Viếng cuộc đời cô đơn

Em sợ lắm cuộc đời
Không có ai hờn dỗi
Em vẫn còn ngồi đợi
Mà hồn vẫn không ai!
(2009)

NHỮNG VẦN THƠ TRONG NIỀM NHỚ

Những gì ta viết vào đây
Lời thơ in lại gió mây hững hờ
Ý tuôn tôi viết từng giờ
Trong thơ chứa cả vô bờ thương đau

Niềm riêng trả lại ngày sau
Nhớ nhung để lại mắt nâu giọt buồn
Vần thơ tôi viết trào tuôn
Tâm hồn đau muốn... quên luôn cuộc đời !
(2008)

MÙA XUÂN RỚT...

Mùa xuân về ngang phố
Tà áo mầu trắng bay
Mùa xuân làm ngất ngây
Bao lộc non mơn mởn

Mùa xuân kìa vừa chớm
Giữa nắng ngày lung linh
Mùa xuân mãi đẹp xinh
Qua những khung cửa nhỏ

Mùa xuân khắc thắm đỏ
Có nụ cười của em
Mùa xuân đến gần bên
Xuân trong em đã rớt.

TIẾNG YÊU ĐÓ CÒN ĐÂY

Một ngày nói tiếng yêu
Vẫn còn lưu ở đó
Giờ thì không còn nữa
Mộ anh đã xanh cỏ

Lời yêu nào vừa ngỏ
Giờ còn lại nỗi đau
Anh ơi! Em vẫn khóc
Cho đến tận ngày sau ...

Em vẫn nhớ trong lòng
Từ ngày đó anh đi
Chưa ngày nào bình lặng
Lệ em ướt nhoè mi

Em vẫn nhớ một ngày
Tiếng yêu em trỗi dậy
Anh đi không trở lại
Tiếng yêu đó còn đây.
(05.04.09)





MÙA ĐÔNG LẠNH

Mùa đông lạnh còn đó
Cả một khoảng trời đi
Tuyết vẫn còn li ti
Rơi cuối mùa băng giá

Mùa đông này em vẫn
Còn mãi ở nơi này
Cái lạnh làm em say
Tuyết rơi tràn nhung nhớ


Mùa đông lạnh còn đây
Không một bàn tay ấm
Không một chút ái ân
Chỉ đơn côi lặng lẽ


Tuyết trắng phủ rơi rơi
Trút thêm vào lòng trống
Một khoảng lặng mênh mông

Tha hương ... mùa đông lạnh.
(29.03.2009)

LỜI HỨA?...

Lời hứa của anh ở nơi đâu
Em vẫn nhớ lắm lời nói đầu
Anh còn giữ nữa hay quên mất
Tim em nước lũ chợt dâng sâu

NHỚ...

Anh nhớ bóng nắng bên thềm
Em nhớ một ánh trăng bên mặt hồ

Chữ nhớ ảo mộng và mơ
Lòng nhớ thoáng cũng đợi chờ người đi

Hàng đêm lệ nhỏ nhoè mi
Khóc nhiều như thế chẳng hy vọng gì

Nhớ nhung gõ tiếng thầm thì
Của lòng chợt vỡ... của mi chợt nhoè.

TRỜI MƯA TRÊN PHỐ

Chiều nay đi trên phố
Mưa về lất phất bay
Em còn mãi ngất ngây
Với sợi mưa âu yếm

Tình không cần giấu giếm
Chẳng sợ mưa tủi hờn
Phút chốc hết cô đơn
Vì chiều mưa đang đến

Niềm vui không có tên
Nỗi lòng không có tuổi
Cả chiều em rong ruổi
Bước duới làn mưa tuôn.

ĐỢI RU CÔ ĐƠN

Bao giờ cho tới mùa thu
Ru anh ở lại cho dù cách ngăn
Giờ này anh ở xa săm
Đi rồi em vẫn đêm nằm đợi ru!

Đợi ru trong gió mùa thu
Đợi anh trong tiếng vi vu đường đời
Nay yêu mãi vắng xa rồi
Mình em cô lẻ cả trời... cô đơn.

MẦU THỜI GIAN

Thời gian trôi nhanh quá
Như tưởng mới hôm qua
Sợi tóc nào lòa xòa
Còn in hình nỗi nhớ

Thời gian như mắc nợ
Tuổi dậy thì trong em
Thời gian nào thoáng quen
Xuân ba mươi gần đến

Thời gian xưa trìu mến
Của những đợi và mong
Cuộc đời chữ trắng trong
Thời gian nào mờ lấp


Ngày qua nào xa lạ
Phủ mờ nhớ miên man
Nỗi niềm xa chứa chan
Mầu thời gian phai úa.

KỶ NIỆM BẰNG LĂNG
(Gửi Huy - bạn học cũ)

Sắc tím trời trưa thật mến thương
Bằng lăng nở rộ cả con đường
Tà áo nghiêng bay theo nhịp gió
Cánh hoa rơi rụng quyện vấn vương

Kỷ niệm xưa cũ thời đến trường
Cho ta kết nối những yêu thương
Ngày qua xa rồi còn lưu nhớ
Khi nhin từng cánh tím bằng lăng.

 
TUỔI ĐỜI TRONG THU

Lặng lẽ chiếc lá thu rơi
Lạc trong khoảnh khắc gió vời cành đưa
Lá rơi trong nắng trời trưa
Vương thềm kỷ niệm thời xưa nào gần

Bàn chân ai đó tần ngần
Lựa trên lá đổ ngại ngần bước đi
Lá thu báo mộng xuân thì
Tàn phai sắc thắm còn gì mộng mơ

Bao thu qua vẫn đợi chờ
Tuổi xanh cũng rớt ... ngây thơ qua rồi
Nụ hôn còn nhạt bờ môi
Đón thu vương lá tuổi trôi nào ngờ

Lá rụng trong gió thờ ơ
Còn ta trong gió ... còn chờ đợi ai !?

CHO DÙ LÀ GIẤC MƠ

Từ ngày ấy anh đi
Em vẫn còn hoài đợi
Trái tim yêu vô tội
Vẫn thổn thức theo mùa

Kỷ niệm của ngày xưa
Theo vòng quay trái đất
Nay trong đêm chợt... mất
Muốn bóng anh trở về

Nhiều khi trong cơn mê
Say ngủ vùi mộng mị
Anh ơi em năn nỉ
Hãy về giấc mơ em

Đã nhiều lần trong đêm
Nỗi nhớ anh da diết
Anh mất rồi đâu biết
Em đợi chờ từng đêm…

MÙA PHƯỢNG CHIA XA

Anh cho ánh nắng môi hồng
Hè cho khoảnh khắc phượng hong đỏ trời
Mùa thi chia rẽ xa rời
Không gian cất tiếng ve mời hè sang

Tuổi tin cho những lỡ làng
Để trang nhật ký những hàng chữ thương
Phượng rộ báo phút tan trường
Cho nhau thơ thẩn vấn vương ... học trò.

THIẾU VẮNG...

Gió chiều nay hoang vu
Quyện trong từng kẽ lá
Vương qua đây nắng hạ
Làm phút chốc mê say

Ta muốn vờn gió mây
Muốn tỏ cùng sợi nắng
Trong khoảng chiều vắng lặng
Bỗng thấy mình đắm say

Ta đứng giữa chiều nay
Phố hạ dài thương nhớ
Chưa có gì vương nợ

Sợ thiếu vắng... vầng trăng!
Phong Linh cg

 

 

 

Kỷ niệm đó còn đây
Lưu nhớ của mọi ngày
Hai ta cùng đùa giỡn
Lẽ nào lại quên ngay!

Kỷ niệm đó còn đây
In vào em đã lớn
Tuổi thơ thì đã nhỡ
Thiếu nữ đầy mộng mơ.

Kỷ niệm đó còn đây
Theo em từng ngày qua
Tuổi thơ ta còn đấy

Anh đã xa thật xa!



 


 
 
 
Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
Ru âm chuông gió giữa trưa lành
Ký ức tràn lan lòng nữ khách
Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
Đăng nhập để trả lời
0
;
 
 
📎 IMG_3872
Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
Ru âm chuông gió giữa trưa lành
Ký ức tràn lan lòng nữ khách
Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
Đăng nhập để trả lời
0
THỊ TRƯỜNG
Phương pháp đánh giá thành công của Website
Tuesday, 19. August 2008, 13:38:07
thương mại điện tử, hiệu quả, thành công, ecommerce, usability

Ngày càng nhiều người Việt Nam nhận ra cuộc rượt đuổi số lượt truy nhập Website đang dần hút cạn nguồn vốn của Doanh nghiệp, tuy nhiên hầu hết đều lúng túng khi tìm kiếm một giải pháp để đánh giá sự thành công của Website.[/align]
Sau 12 năm kể từ ngày Internet chính thức xuất hiện tại Việt Nam, Web site đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của nhiều người dân Việt Nam. Cùng với sự thâm nhập này, nhu cầu đánh giá sự thành công của Website ngày một gia tăng, tuy nhiên thế nào là một Website thành công thì chưa có một thước đo chuẩn mực tại Việt Nam. Một số đơn vị sử dụng tổng số lượt truy nhập để đánh giá, một số dùng số người truy nhập duy nhất, một số lại dùng chỉ số Alexa để đánh giá, một số khác lại dùng Google Analytics để đánh giá.

Người sử dụng truy nhập một Website có thể đến từ nhiều nguồn khác nhau. Nhiều trường hợp họ nhấn vào đường dẫn đến Website vì nghĩ chúng chứa nội dung họ cần, nhưng thực tế không phải vậy. Gần như tức thời, họ rời bỏ Website mà không tiếp tục xem xung quanh và xem trang thứ hai. Nếu số lượt truy nhập vào Website đều trong tình trạng như vậy, khi đó tổng lượt truy nhập cao lại thể hiện sự sự yếu kém của chiến lược quảng bá, của nội dung Website. Với nhiều Website Việt Nam, đây là một trong nhiều lý do dẫn đến sự lụi tàn nhanh chóng của Site. Khi lượng người truy nhập lớn nhưng lượng rời bỏ Website ngay lập tức cũng lớn, chúng thể hiện tính không cam kết với thương hiệu Site của người sử dụng hay môi trường Site không giúp người dùng thấm thông điệp của thương hiệu Site, điều này không đóng góp vào giá trị dài hạn của Site, giúp Site đi đến thành công. Các báo cáo lưu lượng truy nhập lớn tại Việt Nam dường như là những chiêu bài quảng cáo hơn là thông báo những giá trị thực sự của Site đem lại cho người dùng.

Để đo lường sự thành công của một Site, chúng ta cần đánh giá tỉ lệ người dùng trung thành trên một Site, những người thực sự hài lòng với giá trị của Site đem lại cho họ.

Sự trung thành của người dùng thể hiện ở việc họ quay lại với Site trong một khoảng thời gian nhất định và hoàn thành tối thiểu một trong các nghiệp vụ chính mà Site muốn cung cấp cho người dùng trong mỗi lần truy nhập.

Cũng tương tự như trong kinh doanh ngoại tuyến, trong hầu hết mọi trường hợp, chi phí cho việc giữ chân những khách hàng đã thoả mãn và khuyến khích họ quay lại mua hàng luôn rẻ hơn so với việc cuốn hút những khách hàng mới, những người mua hàng một lần. Lần đầu tiên kinh doanh với ai đó, lợi nhuận thu về không cao do phải bỏ ra chi phí lớn để thu hút khách hàng và cạnh tranh với đối thủ. Trong những lần giao dịch đầu tiên khối lượng và giá trị hàng hoá cũng không lớn do khác hàng muốn kiểm tra năng lực Doanh nghiệp trước khi quyết định tiếp tục thực hiện những giao dịch lớn hơn. Kết hợp giữa chi phí thấp và những đơn hàng lớn từ các khách hàng trung thành sẽ đem lại lợi nhuận cao.

Để đánh giá mức độ thành công của một Site, chúng ta có thể sử dụng công thức sau:

B = V × C × L

Trong đó:



  • B: số hoạt động nghiệp vụ hoàn thành trên Website
  • V: số người truy nhập duy nhất vào Website
  • C: tỉ lệ chuyển đổi ( tỉ lệ phần trăm người truy nhập trở thành khách hàng). Tỉ lệ chuyển đổi có thể áp dụng cho các loại hình Website kể cả Trang thông tin điện tử
  • L: tỉ lệ trung thành ( mức độ khách hàng quay lại để thực hiện các hoạt động nghiệp vụ)


  • Trong ba chỉ số V, C, L, chi phí để tăng C là thấp nhất sau đó đến L và V.

    Hiện tại, nhiều Website Việt Nam tập trung vào việc quảng bá bao gồm trực tuyến và ngoại tuyến để gia tăng chỉ số V, tuy nhiên việc này đòi hỏi một ngân sách lớn cho Truyền thông mà hiệu quả đem lại không cao. Trong khi đó để gia tăng chỉ số C và L thì đòi hỏi phải đầu tư nhiều vào con người, thông tin tuy nhiên việc này dường như cũng rất khó khăn tại Việt Nam khi nhận thức về nền kinh tế mạng của hầu hết những người sử dụng cũng như nhân sự tham gia các dự án Website chưa cao.

    Trong giai đoạn hiện nay, các Website Việt Nam nên tập trung gia tăng chỉ số C thông qua việc sử dụng các dịch vụ tư vấn về tính tiện dụng của Website từ đó tăng giá trị của Website thay vì phân bổ một ngân sách lớn quảng cáo hay đầu tư vào nghiên cứu hành vi người sử dụng.

    Tìm hiểu thêm:

    Phân tích tính tiện dụng và Báo cáo về hành vi người sử dụng trực tuyến xin vui lòng liên hệ: info@iguru.vn[/align]
    Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
    Ru âm chuông gió giữa trưa lành
    Ký ức tràn lan lòng nữ khách
    Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
    Thơ
    http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
    http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
    Đăng nhập để trả lời
    0
    www.thuhoiquan.net &lt;&lt; Web cuat tôi - Tôi tên Phong Linh cg, hôm nay vô tình lạc vào blog của ban. Blog ấn tượng quá. Tôi có thể làm quen với bạn không? Bạn có thể ghé qua thăm trang website Thư Hội Quán mang tính từ thiện, thơ, văn... và nhiều chuyên mục hấp dẫn khác. 20.08 này tôi bắt đầu đưa vào hoạt động, bây giờ web đang chạy thử. Bạn hãy ghé thăm và đang ký làm thành viên của Thư Hội Quán nhé. Nếu có bạn chắc chắn THQ của chúng tôi sẽ vui hơn nhiều. www.thuhoiquan.net bạn nhớ ghé qua thăm nhé
    - nici yahoo của tôi: chuonggio_1981 mong được đón nhận bạn tại thuhoiquan.net
    Thân ái
     
     
     
     
    Chào bạn. Câu thơ trên là như thế này;
    '' Trên trời triệu triệu vì sao -
    Ghép thành hai chữ vì sao yêu người. -
    Thế gian triệu triệu con người -
    Vì sao chỉ có một người ta yêu''.
    www.thuhoiquan.net &lt;&lt; Web cuat tôi - Tôi tên Phong Linh cg, hôm nay vô tình lạc vào blog của ban. Blog ấn tượng quá. Tôi có thể làm quen với bạn không? Bạn có thể ghé qua thăm trang website Thư Hội Quán mang tính từ thiện, thơ, văn... và nhiều chuyên mục hấp dẫn khác. 20.08 này tôi bắt đầu đưa vào hoạt động, bây giờ web đang chạy thử. Bạn hãy ghé thăm và đang ký làm thành viên của Thư Hội Quán nhé. Nếu có bạn chắc chắn THQ của chúng tôi sẽ vui hơn nhiều. www.thuhoiquan.net bạn nhớ ghé qua thăm nhé
    - nici yahoo của tôi: chuonggio_1981 mong được đón nhận bạn tại thuhoiquan.net
    Thân ái
     
    Hãy thử trò chơi đi tìm chính mình xem sao. Sẽ rất thú vị nếu bạn nhận ra những cá tính mà trước đây bạn chưa thấy.




    1. Bạn có anh hoặc chị
    Đúng - xem câu 5 Sai - xem câu 3

    2. Đôi lúc bạn rất thèm của ngọt


    Đúng - xem câu 7 Sai - xem câu 11

    3. Hồi nhỏ bạn có hay lê la khắp nhà hàng xóm
    ĐÚng - xem câu 6 Sai - xem câu 2

    4. Nhóm máu của bạn là O hoặc B
    Đúng - xem câu 12 Sai - xem câu 15

    5. Bạn đã chuyển trường trong cùng cấp học
    Đúng - xem câu 8 Sai - xem câu 2

    6. Bạn không thích dậy sớm
    Đúng - xem câu 9 Sai - xem câu 11

    7. Bạn sinh ra trong khỏang từ tháng 3 đến tháng 8
    Đúng - xem câu 15 Sai - xem câu 10

    8. Bạn đặc biệt chú ý đến chất liệu khi chọn quần áo
    Đúng - xem câu 4 Sai - xem câu 7

    9. Bạn cho rằng màu tóc của mình sẫm hơn mọi người
    Đúng - xem câu 17 Sai- xem câu 14

    10. Bạn đã từng có ước muốn một người đàn ông hơn mình 20 tuổi ôm trong tay
    Đúng - xem câu 23 Sai - xem câu 20

    11. Trên mặt bạn có hơn 3 nốt ruồi rất rõ
    Đúng - xem câu 10 Sai - xem câu 17

    12. Bạn thuộc loại người sợ rét
    Đúng - xem câu 16 Sai - xem câu 18

    13. Bạn đã từng mơ đến những chuyện liên quan đến ái tình
    Đúng - xem câu 23 Sai - xem câu 20

    14. Bạn vẫn giữ được những ký ức rõ nét đối với những sự việc xảy ra lúc 3 tuổi
    Đúng - xem câu 13 Sai - xem câu 25

    15. Khi bạn tức giận thì không thể kiềm chế được
    Đúng - xem câu 18 Sai - xem câu 23

    16. Bạn sẽ rất lo lắng nếu thầy bói đóan số mện bạn không được tốt
    Đúng - xem câu 24 Sai - xem câu 22

    17. So với nhiều bạn bè, bạn có một gia đình tuyệt vời
    Đúng - xem câu 26 Sai - xem câu 13

    18. Giày của bạn có chiều dài nhỏ hơn 24cm
    Đúng - xem câu 19 Sai - xem câu 24

    19. Khi xúc động, vui, buồn, bạn rất dễ biểu lộ ra mặt
    Đúng - con Mèo Sai - con Hải Cẩu

    20. Khi tâm tư tình cảm của bạn không được vui, bạn luôn mong có người đến để tâm sự
    Đúng - xem câu 26 Sai - xem câu 27

    21. Quan hệ của bạn với bố tốt hơn quan hệ của bạn với mẹ
    Đúng - con Thỏ Sai - con Sóc

    22. Nếu trong ví có một số tiền rất lớn, bạn sẽ cảm thấy bất an
    Đúng - con Gấu Sai - con Chó

    23. Bạn rất ghét côn trùng
    Đúng - xem câu 27 Sai - xem câu 19

    24. Cho dù xung quanh có hơi ồn, bạn vẫn có thể ngủ ngon lành
    Đúng - con Khỉ Sai - con Mèo

    25. Bạn cho rằng mình phát âm tương đối chuẩn
    Đúng - xem câu 2 Sai - xem câu 21

    26. Từ nhỏ bạn đã có phòng riêng
    Đúng - con Chuột Sai - con Gấu Túi

    27. Bạn có năng khiếu về các môn thể thao liên quan đến bóng
    Đúng - con Hải Cẩu Sai - con Gấu Túi

    28. Bạn có giác quan thứ 6, vì vậy đôi khi có những sự việc xảy ra giống hệt những gì bạn tưởng tượng
    Đúng - con Hải Cẩu Sai - con Gấu Túi




    Trả lời


    1. Con Mèo: Trong sâu thẳm nội tâm, bạn là người hơi độc ác. Bạn là người khó hiểu, thần bí. Trước mặt đàn ông, bạn hay thường tỏ ra nũng nịu và khá lả lơi, thành thử họ không có cách nào để từ chối những đòi hỏi của bạn. Cho dù không thích họ, nhưng bạn vẫn muốn làm cho họ hy vọng. Tóm lại, bạn rất thích trò chơi "mèo vờn chuột", nhưng xin đừng đùa với lửa kẻo có ngày rước họa vào thân đấy.




    2. Con Sóc: bạn là người phản ứng nhanh, linh họat, tháo vát. Bất cứ lúc nào bạn cũng tỏ ra lợi hại hơn người. Nhưng thực ra bạn sẽ không từ một thủ đoạn nào để đạt lợi ích cho mình. Trong công việc, bạn chỉ chọn những việc có thể dễ dàng thể hiện được bản thân. Về bạn bè, bạn cũng chỉ chọn kết bạn với những người mang lại lợi ích cho mình. Đối với bạn bè, bạn là người hà tiện, lòng dạ hẹp hòi. Nhưng đối với bản thân bạn lại vô cùng hoang phí. Bạn rất dễ bị người khác bỏ rơi đấy.



    3. Con Gấu: Bản tính hung bạo, không giận thì thôi, giận thì trời cũng bằng vung. Bạn không phải là người tính tóan chi li, hẹp hòi. Nhưng khi bạn bị bạn bè hay người thân phản bội, bạn sẽ bộc lộ thói xấu hung tàn và không từ một thủ đoạn nào để trả thù. Bạn sẽ làm cho những người xung quanh giữ một khỏang cách với bạn để đảm bảo an tòan.



    4. Con Chuột: Bạn là người mơ mộng. Trong con mắt đàn ông, bạn là người khá đáng yêu. Ngược lại trong con mắt của phụ nữ, bạn chỉ là một bông hoa ngu ngốc. Khi mọi người đang thảo luận rất sôi nổi về một vấn đề nào đó, bạn lại chêm vào một câu chẳng đâu vào đâu khiến mọi người mất hứng thú. Bạn còn là người rất đãng trí, hẹn rồi lại quên, làm cho người khác không dám nhờ vả bạn điều gì vì không yên tâm. Bạn khó có thể thành đạt được.



    5. Con Khỉ: Khát khao quyền lực, giỏi tranh đấu, vì vậy cũng dễ gây thù địch, bị nhiều kẻ ghen ghét. Về cơ bản, bạn là người dễ thích ứng, mạnh mẽ, có trí tuệ. Do có tài ăn nói nên trong bất cứ hòan cảnh nào, môi trường nào bạn cũng có thể hòa đồng một cách tự nhiên. bạn luôn có ý thức đấu tranh và nỗi đam mê quyền lực mạnh mẽ. Trong tập thể, bạn luôn nghĩ đến vị trí lãnh đạo. Do tư tưởng phe cánh của bạn rất rõ rệt cho nên bạn thường chia mọi người thành 2 phe "bạn" và "thù".



    6. Gấu Túi: Trông bạn rất ôn hòa và đáng yêu, khéo léo lả lơi để nhờ vả người khác làm giúp mình việc gì đó và thường thì 80% - 90% công việc bạn nhờ đều được đáp ứng. Đặc biệt bạn rất được lớp cha chú, sếp yêu quý. Nói chung bạn là người được yêu mến. Bạn cũng là người rất nhạy cảm, vì vậy chỉ một chuyện nhỏ thôi cũng làm bạn cơm không muốn ăn, nước không muốn uống. Những người như bạn thường không khoẻ mạnh, không bị táo bón thì cũng đau dạ dày...Bạn là người dễ sinh ác cảm, mà hễ không thích người nào thì bạn không muốn nhìn mặt người ta.




    7. Con Chó: Bạn là người rất biết giao tiếp, có thể nói chuyện, giao lưu với bất cứ loại người nào, theo kiểu "đi với Bụt mặt áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy" và bạn rất tự hào vì điều đó. Nhưng về bản chất, bạn là người "Đầu rắn mình lươn". Nhất là đối với những người mang lại lợi ích cho bạn, bạn sẽ chạy đến bợ đỡ họ, thậm chí không từ cả việc bán rẻ bạn bè. Bạn còn là người biết lợi dụng thời cơ để thăng tiến.




    8. Hải Cẩu: Bạn là người khá thận trọng. Chuyện gì cũng đều nghĩ kĩ rồi mới làm, cho nên cả công việc lẫn tình yêu của bạn đều tốt đẹp, ít khi thất bại. Cho dù có thất bại, bạn cũng có thể xoay chuyển tình thế ngay được. Là người ngoan cố, việc gì bạn đã quyết định thì cho dù người khác có ngăn cản thế nào bạn cũng mặc. Trong tập thể bạn thường là người chỉ làm theo ý mình. Chính vì lẽ đó bạn dễ gây ấn tượng khó gần, khó kết giao với người khác. Bạn có thể đạt được thành công bằng chính thực lực của mình, nhưng cho dù bạn thành công, bạn cũng không có mối quan hệ thân thiện với quần chúng.



    9. Con Thỏ: Luôn bị động, yếu đuối, bỏ lỡ nhiều cơ hội. Bạn là người rất nhạy cảm, có khả năng thu thập thông tin nhanh chóng. Ngòai ra, nhờ rất giỏi ăn nói nên quan hệ quần chúng của bạn rất tốt. Nhưng thực ra, bạn là người khá nhát gan. Gặp khó khăn là bạn vội tìm cách rút lui, khiến cho người khác nghĩ bạn là người nhu nhược, vô trách nhiệm. Về mặt tình cảm cũng vậy, muốn yêu nhưng không dám yêu, luôn tự lừa dối mình, tìm mọi cách để chống đỡ, rốt cuộc để cơ hội tốt nhất rơi vào tay người khác rồi buồn rầu, hối tiếc. Cơ hội tốt không gõ cửa nhà bạn 2 lần, nếu không can đảm, bạn sẽ mất hết.




    Tags: chinh minh di tim tim chinh
    Xem Video: chinh minh di tim tim chinh





    More posts...

    Thứ Ba Của Bạn [ 10.08.10 ]
    Cuộc Sống Kiếp Sau Của Bạn…!

    Thứ Ba của bạn (10/8/2010)
    Thứ Ba của bạn (10/8/2010)

    Thứ Hai Của Bạn [ 09.08.10 ]
    Tuần mới của bạn (9 – 15/8/2010)

    Thứ Hai của bạn (9/8/2010)
    Chủ Nhật Của Bạn [ 08.08.10 ]

    Đo "nhiệt độ sôi" của bạn
    Chủ Nhật của bạn (8/8/2010)

    Ngày sinh và số phận
    Thứ Bảy Của Bạn [ 07.08.10 ]

    Thứ Bảy của bạn (7/8/2010)
    Tình bạn giữa bạn và hắn có… vị gì?

    Thứ Sáu Của Bạn [ 06.08.10 ]
    Thứ Sáu của bạn (06/08/2010)

    Cùng xem kiếp trước bạn chết như thế nào?
    Thứ Năm Của Bạn [ 05.08.10 ]

    Tình yêu của bạn còn có điểm gì không bằng lòng?
    Thứ Năm của bạn (05/08/2010)

    Thứ Tư Của Bạn [ 04.08.10 ]
    Thứ Tư của bạn (04/08/2010)

    Thứ Ba Của Bạn [ 03.08.10 ]
    Tuần mới của bạn (2/8 – 8/8/2010)

    Thứ Ba của bạn (03/08/2010)
    Gieo quẻ tháng 8

    Thứ Hai Của Bạn [ 02.08.10 ]
    Giấc mơ nói gì về sức khỏe của bạn?

    Thứ Hai của bạn (2/8/2010)
    Gieo Quẻ Tháng 8

    Chủ Nhật Của Bạn [ 01.08.10 ]
    Chủ Nhật của bạn (1/08/2010)

    Tên kiểu gì yêu kiểu nấy :x
    Thứ Bảy Của Bạn [ 31.07.10 ]

    Thứ Bảy của bạn (31/07/2010)
    10 năm tới, cuộc sống của bạn sẽ như thế nào?

    Thứ Sáu Của Bạn [ 30.07.10 ]
    Thứ Sáu của bạn (30/07/2010)

    Đoán tính cách qua hành động leo núi
    Thứ Năm Của Bạn [ 29.07.10 ]


    Harusaki[/align]11 Sep 08 06:13[/align][/align]6. Gấu Túi: Trông bạn rất ôn hòa và đáng yêu, khéo léo lả lơi để nhờ vả người khác làm giúp mình việc gì đó và thường thì 80% - 90% công việc bạn nhờ đều được đáp ứng. Đặc biệt bạn rất được lớp cha chú, sếp yêu quý. Nói chung bạn là người được yêu mến. Bạn cũng là người rất nhạy cảm, vì vậy chỉ một chuyện nhỏ thôi cũng làm bạn cơm không muốn ăn, nước không muốn uống. Những người như bạn thường không khoẻ mạnh, không bị táo bón thì cũng đau dạ dày...Bạn là người dễ sinh ác cảm, mà hễ không thích người nào thì bạn không muốn nhìn mặt người ta.

    Hì hì mình có ghê gừm tới mức này hông nhỉ ... hì hì
    [/align][/align]
    Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
    Ru âm chuông gió giữa trưa lành
    Ký ức tràn lan lòng nữ khách
    Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
    Thơ
    http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
    http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
    Đăng nhập để trả lời
    0
    Thông Báo
    Thơ Sáng Tác:
    Chuyên mục Thơ Sáng Tác dành cho các thành viên post những bài thơ do mình sáng tác.
    - Thư Hội Quán Xin Thông Báo
    Chúng tôi có một đội ngũ điều hành viên nhiệt tình đầy tâm huyết sẽ lựa chọn một số bài đặc sắc trong trang topic của các thành viên tham gia website Thư Hội Quán. Hội ý và đưa vào thư viện online của Thư Hội Quán.
    - Để dễ dàng theo dõi topic mà bạn post. Các bạn có thể gom bài của mình vào một hoặc hai trang topic để bài không bị thất lạc dễ theo dõi,...
    - Các bạn có thể giao lưu học hỏi, họa thơ cùng nhau trong trang topic của mình.
    - Lưu ý: Tránh nói tục, chửi bậy, hay xỉ nhục lẫn nhau, nói những từ làm ảnh hưởng tới thuồn phong mỹ tục của Thư Hội Quán... Nếu những bài cố ý làm sai sẽ bị xử lý nghiêm, xóa bài không cần nói trước. Những bạn... sẽ bị xóa nick đăng nhập không cần báo.
    Đây là trang web mang tính từ thiện mong các bạn hòa nhã với nhau.
     
    Thông Báo Dành Cho Ban Điều Hành:
     Gửi điều hành viên thuộc các ban mục Thư Hội Quán.
    - Hội quán thơ
    - Vườn văn
    -...
    + Cách thức điều hành và quản lý các bạn cần phải tham ra vào chuyên mục mình điều hành ít nhất
     
    Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
    Ru âm chuông gió giữa trưa lành
    Ký ức tràn lan lòng nữ khách
    Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
    Thơ
    http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
    http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
    Đăng nhập để trả lời
    0
    Chào bà Daisy tôi xin được nói qua về tôi;
     
    Kính chào bà Daisy
    Mỗi con người đều có một giấc mơ. Khi khoẻ mạnh người ta ước mơ nhiều lắm. Khi ốm đau, mất mát con người ta càng mơ ước nhiều hơn!
    Tôi mới học làm thơ từ khi cuộc sống này mỗi ngày cho tôi nhận ra rằng, tất cả không đẹp như gấm hoa... không thể hiện hữu điều gì vĩnh hằng, vĩnh cửu!
    Tôi đã đọc ở đâu đó: ''Kiếp con người giống như những ngọn nến, có ngọn cháy sáng, có ngọn lập loè, có ngọn le lói và có những ngọn âm ỉ cháy khá lâu. Nhưng khi cơn gió ập đến, có mấy ngọn còn có thể cháy được mãi như mong muốn? Nến tắt có thể đốt lại, nhưng... kiếp người, tắt rồi có thể thắp lại được không?...

    Cám ơn bà đã gửi thư Email cho tôi.
    Tên tôi là Lê Thị Như Hằng. Tôi cũng sinh ra trong một gia đình nghèo khó, bố mẹ tôi là nông dân, Tôi lớn lên ở một vùng quê dân tộc thiểu số miền núi phía Bắc Tuyên Quang Việt Nam. Hiện tôi đang làm việc ở Mátxcơva Liên Bang Nga. Tôi đang làm một người giúp việc nhà cho một gia đình, lương tháng chỉ khoảng 200 USD/ 1 Tháng, công việc bận rộn, tôi luôn bị áp lực trong công việc, bị đánh đập hàng ngày. Tôi luôn có tâm làm những việc thiện. Bởi tôi sinh ra trong sự nghèo khổ không được đến trường vì nhà tôi quá nghèo, nên tôi luôn mang trong mình có một ước mơ là có thể giúp những đứa trẻ nghèo quê tôi được đi học, được biết cái chữ, nhưng tôi thì làm được gì với mức lương không đủ chi trả hàng tháng. Tôi cũng có một ước mơ xanh muốn giúp những trẻ em bị tật nguyền, thiệt thòi do nhiễm chất độc mầu da cam từ cha mẹ để lại do thời chiến tranh Việt Nam xưa. Giá như tôi có một phần nhỏ bé thôi trong số tiền bà muốn làm từ thiện. Tôi không cần một đồng nào cho mình chỉ cần cho những hoàn cảnh khó khăn ấy. Tôi hứa sẽ không giữ lại cho mình một đồng nào mà sẽ làm từ thiện giúp một số đứa trẻ em nghèo được đi học, và có thể chia sẻ cho những người tật nguyền, đó cũng là những ước muốn cao cả trong lòng tôi lúc này.
     Bà Daisy yêu mến! Chính vì ước mơ và hoài bão của tôi nên tôi cũng đã lập ra một trang website mang tính từ thiện, có tên Thư Hội Quán, trong đó có những mục Văn học, có mục những ước mơ xanh để một ngày nào đó tôi có thể đủ điều kiện làm cho những ước mơ xanh của những đứa trẻ nghèo được bay bổng lên như những cánh diều.
    Rất mong bà xem sét và ủng hộ một số tiền nhỏ để tôi có thể là một thiên sứ giúp bà gửi đến những hoàn cảnh nghèo, khó khăn, những người tật nguyền. Cái tâm, cái thiện luôn ở trong tim.
    Chúc bà hạnh phúc nhièu trong cuộc sống, mong bà trả lời lại thư này của tôi.
    Trang website của tôi; www.thuhoiquan.net
    Thân mến
    Lê Thị Như Hằng
     
    Bản dịch;
     
    Dear Ms. Daisy

    Each man has a dream. When healthy people dream a lot. When sick, losing more and more people dream more!
    I learn new poems from this life every day when I realized that all is not as beautiful as brocade flower ... What can not be eternal existence, eternal!
    I have read somewhere: people like Destiny''candles, a lighted flame, a flame flashed up, with flame style and has smoldering flame burning for so long. But when the winds arrived, with little flame can burn off as expected? Candles can be burned off, but ... lifetime, it can light off again? ...


    Thanks for sending her email to me.

    My name is Le Thi Nhu Hang. I was also born into a poor family, my parents are farmers, I grew up in a rural ethnic minorities in mountainous northern Vietnam, Tuyen Quang. Currently I am working in Moscow Russia. I'm doing a maid for a family home, salary is only about $ 200 a month, work busy, I'm always under pressure at work, beaten daily. I always had the heart to do good deeds. Because I was born in poverty do not go to school because my house is too poor, so I always carried with me had a dream that can help poor rural children in school I was known the word, but I do not meet the salary paid monthly. I also have a blue dream wants to help children with disabilities, disadvantaged by contaminated orange from parent to leave the old Vietnam War. Price as I have only a small part of the money she wants to do charity. I do not need a dime for her just for her difficult circumstances. I promise I will not keep a dime for his philanthropy that will help some poor kids go to school, and can share for handicapped people, there is also the desire in my heart at high this.

     She loved Daisy! As a dream and my passion so I also created a website charitable nature, called Mini Library Association, of which the literature section, a section of the green dream for a day I have be eligible to make green dreams of poor children are more like flying Kites.

    We hope to see lightning and she supported a small amount I can be an angel sent to help her poor circumstances, problems, handicapped people. The mind, the good is always in your heart.

    Wishing her many happy in life, she would reply to my letter.

    Page of my website; www.thuhoiquan.net


    At the bottom of the page Email Hoi Quan be part of our English she could to see through, please thank her very much
    Dear
    Lê Thị Như Hằng


     
    Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
    Ru âm chuông gió giữa trưa lành
    Ký ức tràn lan lòng nữ khách
    Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
    Thơ
    http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
    http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
    Đăng nhập để trả lời
    0
    Tôi đã ly hôn và đang có một bé gái 5 tuổi
    Kính chào
    Mỗi con người đều có một giấc mơ. Khi khoẻ mạnh người ta ước mơ nhiều lắm. Khi ốm đau, mất mát con người ta càng mơ ước nhiều hơn!

    Tôi đã đọc ở đâu đó: ''Kiếp con người giống như những ngọn nến, có ngọn cháy sáng, có ngọn lập loè, có ngọn le lói và có những ngọn âm ỉ cháy khá lâu. Nhưng khi cơn gió ập đến, có mấy ngọn còn có thể cháy được mãi như mong muốn? Nến tắt có thể đốt lại, nhưng... kiếp người, tắt rồi có thể thắp lại được không?...

    Cám ơn đã gửi thư Email cho tôi.
    Tên tôi là Lê Thị Như Hằng. Tôi cũng sinh ra trong một gia đình nghèo khó, bố mẹ tôi là nông dân, Tôi lớn lên ở một vùng quê dân tộc thiểu số miền núi phía Bắc Tuyên Quang Việt Nam. Hiện tôi đang làm việc ở Mátxcơva Liên Bang Nga. Tôi đang làm một người giúp việc nhà cho một gia đình, lương tháng chỉ khoảng 200 USD/ 1 Tháng, công việc bận rộn, tôi luôn bị áp lực trong công việc, bị đánh đập hàng ngày. Và sẽ trở về Việt Nam vào 30.09.2010 này. Tôi luôn có tâm làm những việc thiện. Bởi tôi sinh ra trong sự nghèo khổ không được đến trường vì nhà tôi quá nghèo, nên tôi luôn mang trong mình có một ước mơ là có thể giúp những đứa trẻ nghèo quê tôi được đi học, được biết cái chữ, nhưng tôi thì làm được gì với mức lương không đủ chi trả hàng tháng. Tôi cũng có một ước mơ xanh muốn giúp những trẻ em bị tật nguyền, thiệt thòi do nhiễm chất độc mầu da cam từ cha mẹ để lại do thời chiến tranh Việt Nam xưa. Giá như tôi có một phần nhỏ bé thôi trong số tiền bà muốn làm từ thiện. Tôi không cần một đồng nào cho mình chỉ cần cho những hoàn cảnh khó khăn ấy. Tôi hứa sẽ không giữ lại cho mình một đồng nào mà sẽ làm từ thiện giúp một số đứa trẻ em nghèo được đi học, và có thể chia sẻ cho những người tật nguyền, đó cũng là những ước muốn cao cả trong lòng tôi lúc này.

    Chính vì ước mơ và hoài bão của tôi nên tôi cũng đã lập ra một trang website mang tính từ thiện, có tên Thư Hội Quán, trong đó có những mục Văn học, có mục những ước mơ xanh để một ngày nào đó tôi có thể đủ điều kiện làm cho những ước mơ xanh của những đứa trẻ nghèo được bay bổng lên như những cánh diều.

    Rất mong được xem sét và ủng hộ một số tiền nhỏ để tôi có thể là một thiên sứ giúp bà gửi đến những hoàn cảnh nghèo, khó khăn, những người tật nguyền. Cái tâm, cái thiện luôn ở trong tim.
    Chúc hạnh phúc nhiều trong cuộc sống, mong trả lời lại thư này của tôi. Nếu đồng ý giúp chúng tôi làm từ thiện để cho những đứa trẻ nghèo đến trường.
    Trang website của tôi; www.thuhoiquan.net
    Thân mến
    Lê Thị Như Hằng
    Ở cuối trang Thư Hội Quán có một mục tiếng anh có thể vào xem qua
    Rất mong có những tấm lòng rộng mở, một vòng tay nhân ái. Xin Chân thành cám ơn.
     
     

    My Photos 

    Sincerely
    Each man has a dream. When healthy people dream a lot. When sick, losing more and more people dream more!


    I have read somewhere: people like Destiny''candles, a lighted flame, a flame flashed up, with flame style and has smoldering flame burning for so long. But when the winds arrived, with little flame can burn off as expected? Candles can be burned off, but ... lifetime, it can light off again? ...

    Thank you for sending me Email.
    My name is Le Thi Nhu Hang. I was also born into a poor family, my parents are farmers, I grew up in a rural ethnic minorities in mountainous northern Vietnam, Tuyen Quang. Currently I am working in Moscow Russia. I'm doing a maid for a family home, salary is only about $ 200 a month, work busy, I'm always under pressure at work, beaten daily. And returned to Vietnam on 09/30/2010 this. I always had the heart to do good deeds. Because I was born in poverty do not go to school because my house is too poor, so I always carried with me had a dream that can help poor rural children in school I was known the word, but I do not meet the salary paid monthly. I also have a blue dream wants to help children with disabilities, disadvantaged by contaminated orange from parent to leave the old Vietnam War. Price as I have only a small part of the money she wants to do charity. I do not need a dime for her just for her difficult circumstances. I promise I will not keep a dime for his philanthropy that will help some poor kids go to school, and can share for handicapped people, there is also the desire in my heart at high this.


    As a dream and my passion so I also created a website charitable nature, called Mini Library Association, of which the literature section, a section of the green dream for a day I have be eligible to make green dreams of poor children are more like flying Kites.


    Hope to see lightning and support a small amount I can be an angel sent to help her poor circumstances, problems, handicapped people. The mind, the good is always in your heart.
    Wishing much happiness in life, would reply to my letter. If we do agree to help charity for poor children to school.
    Page of my website; www.thuhoiquan.net
    Dear
    Le Thi Nhu Hang

    At the bottom of the page Email Hoi Quan is a section in English can see through

    We hope to have open heart, a compassionate arms. Please Thanks

    My Photos
     



     

    1- Your Full Name  Lê Thị Như Hằng
    2- Your Mobile Number +84276 283077 - +84989150281
    3- Your country and Full Home Address Đội 6, An Phúc - An Khang - Yên Sơn - Tuyên Quang - Việt Nam
    4- Your Age  15.11.1981              
    5- Your Occupation; I am divorced anh have a 5 year old gỉl

    [/align]6- Marital Status; Help Make The
    7- Means of identification. International Passport or Drivers License.

     
    Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
    Ru âm chuông gió giữa trưa lành
    Ký ức tràn lan lòng nữ khách
    Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
    Thơ
    http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
    http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
    Đăng nhập để trả lời
    0



    [/align]
    if (AC_FL_RunContent == 0) {
    document.write(' ');
    } else {
    AC_FL_RunContent('codebase', 'http://download.macromedia.com/pub/shockwave/cabs/flash/swflash.cab#version=8,0,0,0',
    'width', '336',
    'height', '280',
    'src', 'http://dataych.yeucahat.com/banner/nokia2_336x280',
    'quality', 'high',
    'pluginspage', 'http://www.macromedia.com/go/getflashplayer',
    'align', 'middle',
    'play', 'true',
    'loop', 'true',
    'scale', 'showall',
    'wmode', 'window',
    'devicefont', 'false',
    'id', '336x280',
    'bgcolor', '#ffffff',
    'name', '336x280',
    'menu', 'true',
    'allowFullScreen', 'false',
    'allowScriptAccess','sameDomain',
    'movie', 'http://dataych.yeucahat.com/banner/nokia2_336x280',
    'wmode', 'transparent',
    'salign', ''
    ); //end AC code
    }


    [/align][/align]

    [/align]
     [/align]Nothing's Gonna Change My Love For You
    Trình bày: Westlife
    Sáng tác: George Benson

    If I had to live my life without you near me
    The days would all be empty
    The nights would seem so long
    With you I see forever oh so clearly
    I might have been in love before
    But it never felt this strong
    Our dreams are young and we both know
    They'll take us where we want to go
    Hold me now, touch me now
    I don't want to live without you

    CHORUS:
    Nothing's gonna change my love for you
    You ought to know by now how much I LOVE YOU
    One thing you can be sure of
    I'll never ask for more than your love
    http://music.yeucahat.com/song/english/20080-Nothing-s-Gonna-Change-My-Love-For-You~Westlife.html
    Nothing's gonna change my love for you
    You ought to know by now how much I LOVE YOU
    The world may change my whole life through
    But NOTHING'S GONNA CHANGE MY LOVE FOR YOU!
    If the road ahead is not so easy
    Our love will lead a way for us
    Like a guiding star
    I'll be there for you if you should need me
    You don't have to change a thing
    I love you just the way you are
    So come with me and share the view
    I'll help you see forever too
    Hold me now, touch me now
    I don't want to live without you
    Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
    Ru âm chuông gió giữa trưa lành
    Ký ức tràn lan lòng nữ khách
    Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
    Thơ
    http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
    http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
    Đăng nhập để trả lời
    0
    ATTN : DR. GIDADOU KUDU
    THE FOREIGN REMITTANCE DIRECTOR
    BANK OF AFRICA (BOA)
    OUAGADOUGOU, BURKINA FASO
    TEL/FAX: (00226) 50 32 72 18

    E-mail bankgovernorcentral@gmail.com
    Dear Sir,

    APPLICATION AS NEXT OF KIN TO ACCOUNT HOLDER No.2637578-2341

    I, Lê Thị Như Hằng, of ..................., humbly apply to the bank as next of kin to your deceased customer, Late Mr. BENARD VAN EECK , a BELGIUM National, who died in the year 2000 in a plane crash. I humbly apply and put claim over his balance with the bank, which is valued at USD$22..5 million, left in his account still unclaimed. Until his sudden death, he was my business partner and we have been business associates jointly in execution of contracts in the West African Region.

    I wish to advise your bank to kindly return the funds to this account details stated below:

    BENEFICIARY NAME : LÊ THỊ NHƯ HẰNG

    ACCOUNT NAME : LÊ THỊ NHƯ HẰNG


    ACCOUNT NUMBER: 2020306-001


    SORT CODE IF ANY : SWIFT: IABBVNVX


    BANK NAME : IVB INDOVINABANK


    BANK ADDRESS : 88 Hai Bà Trưng - Hà Nội - Việt Nam


    BANK TELEPHONE :


    BANK FAX : (04) 39366478


    OCCOUPATION : How to help the family
    BENEFICIARY HOME ADDRESS: Đội 6 An Phúc - An Khang - Yên Sơn - Tuyên Quang - Việt Nam.

    AGE STATUS:

    GENDER : girl

    PERSONAL TELEPHONE : +84276283077

    PERSONAL FAX : No

    MOBILE PHONE IF ANY : +841218249296

    E-MAIL : chuonggio_1981@yahoo.com

    Wishing my application will be given an urgent attention, as I wish the balance be released, and re-transfered into my account details. Accept my apologies for the late application it was due to some logistic problems, which have been just settled.

    Thanking you for your anticipated co-operation.

    Yours Sincerely
    .........................


    Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
    Ru âm chuông gió giữa trưa lành
    Ký ức tràn lan lòng nữ khách
    Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
    Thơ
    http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
    http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
    Đăng nhập để trả lời
    0
    <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-30 16:14:22chuonggio_ngaytrove0>
    GIỌT ĐỜI LẶNG LẼ
     

    Anh Trần Quang Dũng Chủ tịch Hội người khuyết tật ở tỉnh Hà Nam bản thân anh cũng là một người khuyết tật đã nói với tôi qua tin nhắn " Cám ơn em Phong Linh cg vì tập thơ Giọt lệ đơn Côi em tặng! Anh đang đọc nó. Chúc em luôn tự tin hơn nữa trong cuộc sống. Anh thấy ấn tượng với mấy bài thơ của em, anh luôn cười nhưng lại thích buồn, em hãy cười lên nhé! Cứ cười cho lòng thoải mái, ít nhất cũng làm người khác thấy vui. Chúc em làm được nhiều việc cho mọi người vui, có chị lễ tân ở khách sạn KHĂN QUÀNG ĐỎ nói;( Nơi đón khách mời của tạp trí Thanh Niên lên trao giải VƯỢT LÊN SỐ PHẬN lần 3) khi đọc thơ của em chị ấy đã khóc''. Tôi đã nói lại với anh; " Anh chúc em làm được nhiều việc cho mọi người vui vậy mà em đã làm cho bao người buồn và khóc khi đọc thơ của em". Như chị lễ tân ở khách sạn KHĂN QUÀNG ĐỎ đã phải khóc. Anh Trần Quang Dũng đã an ủi tôi; ''Em không tin có những niềm vui đến từ những giọt nước mắt sao? Ai bảo khóc là buồn? Ai nói cười là vui! Em giúp mọi người hiểu giá trị cuộc sống! Em hãy mạnh mẽ lên. Chúc em khỏe, và có những bài thơ hay thật hay nhé Phong Linh''.
     
    Tôi đã khóc khi đọc những lời tâm tình thật sự của anh. Tuy là một ngừơi khuyết tật nhưng anh đã là một tấm gương mà bao người lành lặn như tôi không thể nào với tới được. Có những điều anh làm mà những người lành lạnh như tôi không thể nào làm nội Anh thật mạnh mẽ, nụ cười luôn nở trên môi, tự tin đến không ngờ. Làm tôi không thể không ngưỡng mộ anh. Con người ta không chỉ có đầy đủ mọi thứ mới là hoàn hảo, không phải thiếu đi đôi chân tật nguyền là thiếu đi cảm xúc. Tôi đã nói với anh; Em rất thích nụ cười của anh nó làm em thấy tự tin hơn trong cuộc sống này. Dũng rất dễ hòa đồng với những người xung quanh, giọng nói rắn giỏi của anh làm người ta hình dung ra mình đang nhỏ bé trước anh, trước một trái tim tàn nhưng không phế.
    Con người ta sống không  chỉ có những ước mơ mà cần giám ước mơ giám làm. Nhìn anh, tôi mới hiểu được không có việc gì là khó tới mức không thể làm được, quan trọng là cách nhìn và làm như thế nào...
     
    Nếu con người ai cũng biết vươn lên số phận, không bị gục ngã trước cám dỗ thì cuộc sống này sẽ hoàn hảo biết bao nhiêu
     

    [/align] [/align] [/align] [/align][/align] [/align] [/align] [/align] [/align][/align] [/align] [/align] [/align] [/align]
    Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
    Ru âm chuông gió giữa trưa lành
    Ký ức tràn lan lòng nữ khách
    Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
    Thơ
    http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
    http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
    Đăng nhập để trả lời
    0
    <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-30 16:11:20chuonggio_ngaytrove0>
    http://upnhanh.sieuthinhanh.com/tmpimages/images/sieuthiNHANH2010093027239nzi4ymezmz3829341.jpeg


    http://upnhanh.sieuthinhanh.com/tmpimages/images/sieuthiNHANH2010093027239mzu5mteynt2416280.jpeg
     
     

     
     
    http://upnhanh.sieuthinhanh.com/tmpimages/images/sieuthiNHANH2010093027239zdu0nzdlod2422473.jpeg[/align]
    Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
    Ru âm chuông gió giữa trưa lành
    Ký ức tràn lan lòng nữ khách
    Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
    Thơ
    http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
    http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
    Đăng nhập để trả lời
    0