Diễn Đàn » Nhật Ký online

PhONG Linh cg Tình tHơ và Đời... (TIẾNG NGÂN LÒNG)

78 trả lời, 27.702 lượt xem — Trang 3 / 3
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-02-10 12:44:29chuonggio_ngaytrove0>
 



 
 
LẶNG LẼ NHỮNG GIỌT ĐỜI
( Bài viết trong những cơn đau của tôi)
 
 
 
Anh Trần Quang Dũng Chủ tịch Hội người khuyết tật ở tỉnh Hà Nam bản thân anh cũng là một người khuyết tật đã nói với tôi qua tin nhắn điện thoại: - "Cám ơn em Phong Linh cg vì tập thơ ''Giọt lệ đơn Côi'' em tặng! Anh đang đọc nó. Chúc em luôn tự tin hơn nữa trong cuộc sống. - Anh thấy ấn tượng với mấy bài thơ của em, anh luôn cười nhưng lại thích buồn, em hãy cười lên nhé! Cứ cười cho lòng thoải mái, ít nhất cũng làm người khác thấy vui. - Chúc em làm được nhiều việc cho mọi người vui, có chị lễ tân ở khách sạn KHĂN QUÀNG ĐỎ nói; (Nơi đón khách mời của tạp trí Thanh Niên lên nhận trao giải VƯỢT LÊN SỐ PHẬN lần 3) khi đọc thơ của em chị ấy đã khóc''. Tôi đã nói lại với anh; "Anh chúc em làm được nhiều việc cho mọi người vui vậy mà em đã làm cho bao người buồn và khóc khi đọc thơ của em". Như chị lễ tân ở khách sạn KHĂN QUÀNG ĐỎ đã phải khóc. Anh Trần Quang Dũng đã an ủi tôi; ''Em không tin có những niềm vui đến từ những giọt nước mắt sao? Ai bảo khóc là buồn? Ai nói cười là vui! Em giúp mọi người hiểu giá trị cuộc sống! Em hãy mạnh mẽ lên. Chúc em khỏe, và có những bài thơ hay thật hay nhé Phong Linh''.
 
 
Tôi đã khóc khi đọc những lời tâm tình thật sự của anh. Tuy là một người khuyết tật nhưng anh đã là một tấm gương mà bao người lành lặn như tôi không thể nào với tới được. Có những điều anh làm mà những người lành lạnh như tôi không thể nào làm nổi. Anh thật mạnh mẽ, nụ cười luôn nở trên môi, tự tin đến không ngờ. Làm tôi không thể không ngưỡng mộ anh. Con người ta không chỉ có đầy đủ mọi thứ mới là hoàn hảo, không phải thiếu đi đôi chân tật nguyền là thiếu đi cảm xúc. Tôi đã nói với anh; ''Em rất thích nụ cười của anh nó làm em thấy tự tin hơn trong cuộc sống này''. Dũng rất dễ hòa đồng với những người xung quanh, giọng nói rắn giỏi của anh làm người ta hình dung ra mình đang nhỏ bé trước anh, trước một trái tim tàn nhưng không phế.
 
Con người ta sống không chỉ có những ước mơ mà cần giám ước giám làm, giám nghĩ giám thực hiện. Nhìn anh, tôi mới hiểu được không có việc gì là khó tới mức không thể làm được, quan trọng là cách nhìn và làm như thế nào của từng người...
 
 
Nếu con người ai cũng biết vươn lên số phận, không bị gục ngã trước cám dỗ thì cuộc sống này sẽ hoàn hảo biết bao nhiêu.
Tôi đã đọc ở đâu đó: ''Cuộc đời của mỗi con người là khoảng thời gian từ lúc sinh ra cho đến khi trở về cát bụi ai cũng mong muốn có thể cảm nhận được cuộc sống một cách đầy đủ được sống một cách bình yên và hạnh phúc. Nhưng vẫn còn những con người kém may mắn, thiệt thòi từ lúc mới sinh ra, tuy nhiên, cuộc sống của họ vẫn tràn đầy nhiều ý nghĩ và cả những niềm hạnh phúc, bởi họ biết nỗ lực vượt khó để vươn lên trong cuộc sống.

Có những hoàn cảnh sống làm xúc động lòng người, trước nghị lực, họ có ý trí mãnh liệt vươn lên trên nỗi bất hạnh, trong tật nguyền, những mất mát đớn đau phấn đấu vươn lên để khẳng định mình trở thành những người có ích trước hết là cho bản thân, cho gia đình, thứ hai là cho cộng đồng, cho xã hội. Những con người ấy thật đáng khâm phục và trân trọng biết bao.
 
 
Những con người vượt lên số phận trong nhiều hoàn cảnh khác nhau. Họ là ai? Họ làm gì? Và họ làm được những gì? Đôi lúc những việc họ làm những thành tích, thành công của họ mang lại cho chính cá nhân hay những đoàn thể cộng đồng, những thành công ấy, nhiều người cầm bút lành lặn hẳn hoi cũng không dám mơ tới, cũng không thể sánh bằng.
 
 
Họ cho chúng ta nhận biết thêm về sức mạnh tinh thần tiềm ẩn trong mỗi một con người thật mạnh mẽ biết bao nhiêu.
Đôi khi nghe những câu chuyện mà hình dung như đang nghe một chuyện cổ tích.
 
Chuyện về những người khuyết tật là những câu chuyện cổ tích có thật về những ý trí, nghị lực vươn lên chiến thắng hoàn cảnh, chiến thắng bản thân, đẩy lùi số phận, và điều đáng quý là họ đã giám đối diện với những mất mát, thiệt thòi để vượt qua số phận nghiệt ngã, ở những con người ấy đáng để chúng ta học tập lẫn khâm phục.
 
 
Những con người vượt lên số phận: ''Cổ tích thời hiện đại'':
 

Tôi đã từng nghe tới nhà thơ viết nằm Đỗ Trọng Khơi trên 50 tuổi anh mới được làm cha, và nhà văn Trần Văn Thước nhà văn viết đứng, một tấm gương sáng về nghị lực, tinh thần lao động nghệ thuật.
Trần Văn Thước bị tai nạn lao động hỏng cả hai chân bại liệt nửa người. Ông đã cho ra đời nhiều tác phẩm văn với đủ thể loại
Trần Văn Thước đã đạt được nhiều giải thưởng từ những tác phẩm của mình hiện ông đang là hội viên Hội nhà văn Việt Nam. Lời của Trần Văn Thước: ''Tôi rất buồn vì chưa đủ tài viết nhiều về nông dân, nông thôn, chừng nào còn đứng lên ngồi xuống mà viết được nữa chừng ấy tôi không rời cây bút. Một từ một câu tôi viết là một sự chứng tỏ tôi đang còn tồn tại, tôi đang còn hạnh phúc được phục vụ con người''.
 
Qua đây tôi xin nói về hai cậu học trò một đôi chân. Nói về hai cậu học trò ở trường Thó Ya Chim, thành phố Kon Tum, tỉnh Kon Tum, khiến ai cũng mủi lòng cho đôi bạn ấy.
 
Trong suốt nhiều năm liên tục A Trâm đến trường bằng đôi chân của A Pyĩưh. Nói về A Trâm một đứa trẻ hiếu học em không chịu cảnh nhìn những đứa trẻ hiếu học trong làng đến lớp nên cũng thèm muốn được đi học. A Trâm nói với bà, với mẹ: ''- Con muốn đến trường đi học cái chữ như các bạn trong buôn làng, mai bà và mẹ mua sách vở cho con... - Bà mẹ ơi thà con nhịn ăn chứ đừng bắt con phải nghỉ học''.
 
Rồi thương con chị Y Tranh mẹ A Trâm cũng đến trường xin cho con đi học cái chữ. Đôi chân tật nguyền không đi được A Trâm đi bằng hai đầu gối, mỗi ngày đến trường, đến lớp là cả một cực hình. Kể từ năm học lớp ba A Trâm đến trường trên đôi chân của bạn A Pyĩưh dù trời mưa tầm tã hay trời nắng vẫn hàng ngày cõng bạn đến trường. A Pyĩưh là một tấm gương sáng đã không quản ngại khó khăn, vất vả.
 
Điều ước của A Trâm: ''Em ước sau này trở thành một thầy giáo, để dạy chữ cho các em nhỏ trong buôn làng

Tôi gặp hai em trong phòng số 106 khi đi cùng Nguyễn Hữu Thịnh (một bạn thơ cũng bị tật nguyền do chất độc mầu da cam) của khách sạn Khăn Quàng Đỏ, hai em là nhân vật ra nhận giải thưởng viết ''vượt lên số phận lần ba'' do tạp chí thanh niên tài trợ. Hai em ít nói, hỏi em bao tuổi học đến lớp mấy rồi em A Trâm nói em 14 tuổi học lớp 8. Thế bây giờ A Pyĩưh còn phải cõng bạn đến trường có xa và mệt không? A Pyĩưh nói: Không chị ơi bây giờ em không phải cõng bạn nữa bởi vì em đã có chiếc xe đạp của chủ tịch nước trao tặng đã đưa hai em đến trường mỗi ngày. Hai em có vẻ ít nói. Thịnh hỏi thế hai bạn đạt giải gì trong bài viết đợt này. Hai em im lặng khá lâu rồi A Trâm mới nói được; Hai đứa em là nhân vật trong bài viết đạt giả A.
Nấn ná một lúc tôi và Thịnh chào tạm biệt đôi bạn và không quên tặng hai em hai tập thơ của tôi và Thịnh mới được xuất bản. ''Giọt Lệ Đơn Côi'' và ''Thương Lắm Mai Sau''
 
- Người tiếp theo tôi muốn nói đó là nói về trách nhiệm và tâm huyết của một đại biểu quốc hội đi nghiêng chị là Thạch Thị Dân đại biểu quốc hội tỉnh Trà Vinh dân tộc Khơme, giảng viên trường cao đẳng sư phạm Trà Vinh.
Chị là con út trong gia đình có 5 chị em, mồ côi mẹ năm Dân lên 8 tuổi, chân của chị bị tật từ nhỏ. Lúc mẹ đang bế kẹp sườn thì người anh nô đùa kéo mạnh chân trái em làm chật khớp xương. Sau tai nạn ấy gia đình không ai biết cho đến khi chị tập đi khó nhọc, cuối cùng chị mang tàn vĩnh viễn. Mồ côi mẹ, bố gà trống nuôi năm người con, cái nghèo cứ đeo đẳng
Cho dù vừa khuyết tật, vừa mồ côi con nhà nghèo nhưng với bản tính ham học cộng thêm ý trí quyết tâm Dân học rất giỏi là một tấm gương sáng cho các bạn noi theo.
Lời của chị: ''Em biết mình là người khuyết tật nhưng chính vì điều đó mà em luôn nỗ lực phấn đấu để biến điểm yếu thành điểm mạnh của mình''.
Vì khuyết tật nên phải học, khi học lên càng cao càng tốt để dù trong hoàn cảnh nào cũng phải ngẩng cao đầu, tự tin mình đứng vững trên đôi chân không lành. Và thật không hổ thẹn với lời nói của mình chị đã tốt nghiệp thạc sĩ ở Hà Nội. Sau khi tốt nghiệp thạc sĩ chị Dân về làm giảng viên dạy ở trường cao đẳng sư phạm Trà Vinh.
Chị có một tấm lòng và nghị lực. Chị hiện giờ đã trở thành Đại Biểu Quốc Hội.
Tôi có đọc bài viết của mình về chị, một bài viết thật sự làm tôi xúc động chan chưa cảm xúc của người viết khuyết tật có một đoạn: ''Bây giờ tôi đã là Đại Biểu Quốc Hội khuyết tật, tôi rất hạnh phúc càng hạnh phúc hơn khi tôi có tổ ấm gia đình và một con trai khoẻ mạnh''.
 
- Chuyện tiếp theo xin nói về một cậu bé không có hai tay từ bả vai xuống mọi sinh hoạt đều nằm trên đôi chân kỳ diệu của em đó là Nguyễn Minh Trí sinh 11/12/1992 ở tổ 14 Ấp Tây A ( bên bờ kinh Bà Dậu) Thạch Mỹ Tây - Huyện Châu Phú - Tỉnh An Giang.
Khi tròn 5 tuổi Nguyễn Minh Trí đã biết bơi rất giỏi. Hành trình đến với con chữ của Trí là một kỳ tích. Trí phải học kẹp một vật gì đó vào giữa hai ngón chân cái và ngón chân trỏ, việc học viết bằng chân thật khó khăn nhưng cuối cùng Trí cũng viết được khi mười tuổi em bắt đầu xin đi học vào lớp một. Hiện Nguyễn Minh Trí đang là học sinh lớp 9 trường THCS Thạch Mỹ Tây - Huyện Châu Phú - Tỉnh An Giang của vùng sông nước Tây Nam Bộ.
Sau khi siêu thị thành phố Long Xuyên tặng em một máy tính giúp em học tập trên bước đường lập thân, lập nghiệp. Sau khi học lớp tin học hè năm 2007 em đã sử dụng thuần thục máy vi tính bằng chân như những người bình thường. Nguyễn Minh Trí ước mơ trở thành kỹ sư tin học và ước mơ ấy đối với em bây giờ chỉ còn là vấn đề thời gian.
 
Sau đây tôi muốn nói tới một nghị lực phi thường của cô giáo cao 65 cm Huỳnh Thanh Thảo Áp Ròng - Xã Trung Lập Thượng - Huyện Củ Chi TP. HCM. Sinh năm 1986 năm nay 25 tuổi nhưng chỉ cao 65 cm. Ngồi trên chiếc xe lăn nhưng cô có một lớp học đặc biệt vẫn diễn ra vào mỗi buổi sáng Thảo tự bạch: ''Ước mơ của mình, mong muốn lớn nhất của em là sẽ mãi mãi được làm cô giáo dạy dỗ cho các em học sinh nghèo''.
 
- Còn đây là Trần Minh Hoàng chiến thắng số phận nghiệt ngã. Sinh năm 1981 ngụ tại Ấp Dốc Mơ 2 - Xã Gia Tân - Huyện Thống Nhất - Tỉnh Đồng Nai. Hoàng đã làm được bằng ý chí, nghị lực kiên cường, niềm tin vào cuộc sống Hoàng cố gắng tập luyện những bước đi tập tễnh với sự hỗ trợ của đôi nạng bằng gỗ nhưng đó là niềm hạnh phúc.
Hoàng đi học nghề với bao vất vả khó khăn, ý chí vươn lên. Giờ Hoàng đã là một chủ cửa hàng sửa chữa điện cơ có tiếng ở xã Gia Tân 1.
Câu nói của Hoàng làm cho bao người tâm huyết: ''Dường như tạo hóa luôn đặt ra những khó khăn trong cuộc sống để thử thách lòng người''.
Trong cuộc sống này có biết bao nhiêu những người tàn tật nghị lực, mạnh mẽ, tự tin... như vậy. Họ luôn làm nên những điều kỳ diệu mà theo tôi cứ như phiên bản của chuyện cổ tích vậy. Họ là những con người tàn mà không phế khiến nhiều người khoẻ mạnh, lành lặn phải ngước mắt dõi trông và thèm muốn.
 
- Và cuối cùng là tôi tuy là một con người lành lặn nhưng tôi đã phải vượt qua những cơn đau sau lần phẫu thuật u não. Giờ trí nhớ của tôi đã giảm đi rất nhiều, hàng ngày vật lộn trong những cơn đau do triệu chứng của u não để lại, tái tê, giá buốt quá, nhiều lúc thấy mình không thể nào sống được nhưng nhờ những tấm gương ở trên hay như Nguyễn Hồng Công, Nguyễn Hữu Thịnh... mà tôi thấy mình thật hèn nhát. Tôi cố lần mò viết, nhất là trong lúc đau để quên đi cơn đau như muốn nổ tung đầu tôi dày vò trong những đêm thức trắng.
 
Tôi cần học tính kiên cường để có nghị lực lý chí sống như bao người. Họ tật nguyền nhưng không khuyết, không lẽ tôi lành lặn lại để mình bị khuyết dở không tròn hay sao.
Tôi về Việt Nam đã gặp gỡ nhiều người khuyết tật, họ thật nghị lực, trong sáng... Tôi thoảng thốt nhận ra ở cõi đời này còn bao tấm lòng nhân ái, còn bao cảnh đời tật nguyền hay bất hạnh, thống khổ đang ngày đêm phấn đấu vượt khó vươn lên hướng tới ngày mai.
 
Vẫn biết rằng cuộc sống này còn lắm gian truân vất vả nhưng tương lai phía trước đã hứa hẹn bao điều tươi sáng. Tôi là một con người đã vơi đi gần nửa cuộc đời lệ tuôn chảy, nỗi xót xa cuộn tròn niềm đau nỗi nhớ trong tôi khi tôi mở ra trang Website www.thuhoiquan.net nó là nguồn an ủi một phần trong cuộc sống của tôi. Nơi giao lưu, chia sẻ của những tâm hồn bay bổng văn, thơ. Mà ở chính nơi đây tôi muốn làm từ thiện cùng bao bạn trẻ sinh viên làm tình nguyện viên, họ tâm huyết, yêu cuộc sống, cảm xúc cũng có ý trí mong muốn được làm việc gì đó giúp ích cho đời... Đôi khi từ viện trở về vì viện phí trong người chẳng còn lấy một đồng xu nhỏ nhưng tôi vẫn thấy vui.
Tôi không sợ nghèo, sợ khổ trên đời này không còn gì làm tôi sợ bằng những cơn đau. Nó làm tôi như chết đi phân nửa trong hồn tôi. Cái đau như nặng chĩu đang nằm trong đầu tôi tê tê buốt buốt. Tôi luôn chỉ có một mình, cô đơn trong căn phòng trống cùng với giọt lệ đơn côi chảy dài theo quỹ thời gian tôi sống.
 
Hôm nay tôi còn ở đây nhưng không biết tôi có ngày mai nữa không. Trong lúc đau tôi hình dung ra nụ cười của anh Trần Quang Dũng, hình bóng cô giáo chỉ cao 65 cm, nghị lực kiên cường của Nguyễn Minh Trí, rồi Nguyễn Hữu Thịnh một thân thể tật nguyền do chất độc mầu da cam di chứng của thời chiến tranh để lại, với nghị lực Thịnh đã viết lên những bài thơ làm thắm đượm lòng người, và còn nhiều lắm những nghị lực phi thường.
 
Rồi trong cơn đau tôi chìm dần lịm đi sau khi uống vài viên thuốc an thần. Trong cơn mộng mị tôi còn thấy những tấm gương khuyết tật cứ ngời sáng trong tôi, họ thật đáng cho tôi chân trọng nể phục và noi theo.
 
thân thể họ tàn mà không phế, họ khuyết nhưng không khuyết dở, vậy tôi đừng là một vầng nhật khuyết giữa những cơn đau do di chứng của lần phẫu thuật u não để lại.
 
Lặng Lẽ Những Giọt Đời
 
Bao nhiêu số phận hiểm nghèo
Tật nguyền, khiếm thị đã đeo theo người
Cuộc đời thấy họ vẫn cười
Vượt lên số phận làm người tài năng.
 
Tài ba ý trí ai bằng
Kiên cường nghị lực mọi đằng vện nguyên
Vượt lên số phận để quên
Tàn mà không phế đứng lên trong đời!
 
Họ là ai?
Họ là tấm gương cho bao người.
 
Tg: - Phong Linh cg -
 
 

 
 
Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
Ru âm chuông gió giữa trưa lành
Ký ức tràn lan lòng nữ khách
Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-05-05 13:56:54chuonggio_ngaytrove0>



[color=darkorange]Bói hoa[/color]

[color=darkorange]Xa rồi, xa đã thật xa[/color]
Cái thời mê mải bói hoa đoán dò:
Yêu, không yêu, quá hững hờ
Cứ thầm hi vọng đợi chờ vu vơ
Cánh hoa bí ẩn, ánh mơ
Rơi rơi nhè nhẹ suốt bờ sông xanh
Tình đi, tình đến mong manh
Lúc êm dịu, lúc sóng duềnh đẩy xô
Khổ đau, vướng mắc, dại khờ
Níu lấy hoa để cậy nhờ giải khuây...

Bây giờ hoa có rơi đầy
Cũng không khơi gợi mảy may...một thời...

SH
[/align] [/align]
Cây đại *

Cây đại năm xưa gầy guộc
Dung dị đứng nép bên thềm
Hoa rơi từng đôi trắng muốt
Dịu mềm mỗi bước chân êm

Dưới tán lá cây xanh mát
Anh say đàm đạo văn chương
Giọng nghe trầm, đằm, rủ rỉ
Ngỡ ngàng đọng chút tơ vương

Có lần anh nâng trên tay
Nhành hoa dịu dàng trinh trắng
Mùi hoa nhè nhẹ thoảng bay
Lâng lâng hồn anh tung cánh

Năm tháng cây vắng bóng anh
Hoa rộ trắng, lá ngát xanh
Mùa xuân, tình yêu, hi vọng
Cuồn cuộn " nhựa sống trong cành".

SH
*Cây đại trong vườn Thư Viện QGVN

Đưa Vào Thư Viện 04.09.10
 

**Em là...

Em là sương sớm mong manh
Lung linh dát ngọc lá cành ánh mai
Thoắt tia nắng dọi - tan rơi
Bẽ bàng cõi mộng chơi vơi tiếc buồn!

Em là mây thoáng cô đơn
Vật vờ trôi biết chọn phương hướng nào?
Đất thì thấp, trời lại cao
Lửng lơ em những khát khao cháy lòng!

Em là vạt cỏ mùa đông
Gió xô nghiêng ngả cánh đồng tả tơi
Tàn đông thân xác rã rời
Vẫn nuôi hi vọng xuân tươi sẽ về

Cuộc đời dâu bể nhiêu khê
Nắng, mưa. bão, lửa bộn bề vây quanh
Lá rơi thay những mầm xanh
Tình trăm năm ấy mình dành cho nhau !!!

Sao Hôm
[/align]

*Cạn tình

Muộn màng phải vậy không anh?
Đâu còn sóng mắt long lanh hôm nào
Trong anh tắt mọi vì sao
Lung linh tỏa sáng ngọt ngào riêng em
Tắt rồi cảm giác dịu êm
Tắt rồi nồng thắm buồn thêm ánh nhìn
Hỏi làn gió lạ vô hình
Cớ sao cuốn cạn suối tình trong thanh?
Ngác ngơ em hỏi trời xanh
Vì đâu hai đứa nay thành xa xôi ?
Dửng dưng anh sống giữa đời
Trái tim băng lạnh buông trôi tháng ngày
Làm sao thức tỉnh anh đây?
Cho tình yêu lại vơi đầy trong nhau !

Sao Hôm
*Bán niềm vui

[size=2]Mua bán người ơi đến lạ lùng
Nỗi buồn tràn ngập cả không trung
Theo hồn thi sĩ bay lơ lửng
Da diết lòng ai những nhớ nhung

Buồn, nhớ là đôi bạn tri âm
Lắng đọng trong ta những nốt trầm
Của khúc u hòai từ muôn thuở
Chồng chất, dày lên trong lặng thầm

Hãy bán niềm vui, cất nỗi buồn
Cho đời người mãi mãi lên hương
Biến tan đi nỗi niềm u uất
Dâng tâm hồn thắm đượm yêu thương

SH
r
[/align]
[color=darkorchid]Người dưng

[color=darkorchid]Ơn trời cho ta gặp nhau[/color]
[color=darkorchid]Tình cờ, không hẹn ngỡ đâu dị thường[/color]
[color=darkorchid]Lạ chưa ! lòng cứ vương vương[/color]
[color=darkorchid]Người dưng sao nhớ sao thương thế này ?[/color]
[color=darkorchid]Hỏi xem Nguyệt Lão có hay[/color]
[color=darkorchid]Kiếp xưa hẹn ước, kiếp này tìm yêu[/color]
[color=darkorchid]Lạc nhau mãi đền xế chiều[/color]
[color=darkorchid]Hoàng hôn ráng đỏ luyến lưu cuối trời[/color]
[color=darkorchid]Ước mong tình tựa mưa rơi[/color]
[color=darkorchid]Ngọt lành thấm ẩm làn môi héo tàn[/color]
[color=darkorchid]Xin mưa đừng thoáng rồi tan[/color]
[color=darkorchid]Vô tình để lại hoang mang cả trời!!![/color]

[color=darkorchid]SH[/color]
[/align]
[color=darkorchid]Người dưng[/color]

[color=darkorchid]Ơn trời cho ta gặp nhau[/color]
[color=darkorchid]Tình cờ, không hẹn ngỡ đâu dị thường[/color]
[color=darkorchid]Lạ chưa ! lòng cứ vương vương[/color]
[color=darkorchid]Người dưng sao nhớ sao thương thế này ?[/color]
[color=darkorchid]Hỏi xem Nguyệt Lão có hay[/color]
[color=darkorchid]Kiếp xưa hẹn ước, kiếp này tìm yêu[/color]
[color=darkorchid]Lạc nhau mãi đền xế chiều[/color]
[color=darkorchid]Hoàng hôn ráng đỏ luyến lưu cuối trời[/color]
[color=darkorchid]Ước mong tình tựa mưa rơi[/color]
[color=darkorchid]Ngọt lành thấm ẩm làn môi héo tàn[/color]
[color=darkorchid]Xin mưa đừng thoáng rồi tan[/color]
[color=darkorchid]Vô tình để lại hoang mang cả trời!!![/color]

[color=darkorchid]SH[/color]
[/align]
[color=darkorchid]Người dưng[/color]

[color=darkorchid]Ơn trời cho ta gặp nhau[/color]
[color=darkorchid]Tình cờ, không hẹn ngỡ đâu dị thường[/color]
[color=darkorchid]Lạ chưa ! lòng cứ vương vương[/color]
[color=darkorchid]Người dưng sao nhớ sao thương thế này ?[/color]
[color=darkorchid]Hỏi xem Nguyệt Lão có hay[/color]
[color=darkorchid]Kiếp xưa hẹn ước, kiếp này tìm yêu[/color]
[color=darkorchid]Lạc nhau mãi đền xế chiều[/color]
[color=darkorchid]Hoàng hôn ráng đỏ luyến lưu cuối trời[/color]
[color=darkorchid]Ước mong tình tựa mưa rơi[/color]
[color=darkorchid]Ngọt lành thấm ẩm làn môi héo tàn[/color]
[color=darkorchid]Xin mưa đừng thoáng rồi tan[/color]
[color=darkorchid]Vô tình để lại hoang mang cả trời!!![/color]

[color=darkorchid]SH[/color]
[/align][/color][/align]
Lời nói dối ngọt ngào

Cái ngày Mồng Một Tháng Tư
Tin nhắn sáng sớm bất ngờ nhẹ rung
Lới ai tha thiết mặn nồng
Ngỡ ngàng tôi đọc những dòng thơ yêu
Băn khuăn tự hỏi bao điều
" Tình vờ " thôi, cũng ra chiều thành tâm
Rằng tim cuồn cuộn sóng ngầm
Chở bao thương nhớ âm thầm bấy lâu
Ngày vui - mượn, bắc nhịp cầu
Thử lòng tôi biết nông sâu thế nào ?
Thời gian chờ đợi hanh hao
Mong ngày hội ngộ tình trao nguyên đầy...

Chữ, câu mật ngọt men say
Thấm vào tôi thoáng ngất ngây mơ màng !
Thực hư ai biết ai lường
Dẫu lời nói dối vẫn vương vấn lòng!

[color=darkorchid]**Tình xuyên qua mùa

[color=darkorchid]Bao lần gói nắng vào thơ[/color]
[color=darkorchid]Gửi cho em đúng dịp mùa đông sang[/color]
[color=darkorchid]Từ thơ hơi ấm tỏa lan[/color]
[color=darkorchid]Cuốn theo tình cảm nồng nàn tim anh[/color]
[color=darkorchid]Hoang mang gió lạnh chạy quanh[/color]
[color=darkorchid]Riêng em ốc đảo yên lành dịu êm[/color]
[color=darkorchid]Thơ giăng giăng sợi tơ mềm[/color]
[color=darkorchid]Nối liền hai mảnh đời xuyên qua mùa[/color]
[color=darkorchid]Trời Phương Nam nóng giữa trưa[/color]
[color=darkorchid]Thơ em quạt mát chao đưa võng tình[/color]
[color=darkorchid]Ngủ đi anh giấc yên bình[/color]
[color=darkorchid]Nơi xa em vọng bóng hình thân thương[/color]


[color=darkorchid]Mặc trời mưa nắng bất thường[/color]
[color=darkorchid]Lòng em ấm áp tình vương bốn mùa.[/color]


[color=darkorchid]Sao Hôm[/color]


Thư Viện LB 27-12-2010
[/color]
**Vòng tay

Vòng tay em vẫn đợi dành
Kết thành gối ấm riêng anh ngả đầu
Đêm về tay quấn lấy nhau
Chìm vào giấc mộng đêm thâu ngọt ngào

Vòng tay mỗi sáng xôn xao
Chén trà thơm lựng em trao mời chàng
Nhẹ ôm, ánh mắt mơ màng
Lắng nghe chim hót ríu ran tự tình

Khói chiều vương mái nhà xinh
Cơm ngon, canh ngọt dâng anh - tảo tần
Tay em giữ lửa tình thâm
Chòang theo anh mỗi bước chân xa nhà

Sao Hôm

Thư Viện LB 01-01-2011

*Trách nhau!!!

Thương nhau em hẹn trọn đời
Mà sao chóng vánh quên lời, ai hay?

Em như rượu ngọt anh say
Chìm quên bao nỗi đắng cay đời thường

Em là khúc nhạc du dương
Nâng hồn anh thóat nợ vương rối lòng

Em là mái ấm mùa đông
Cho anh trú ẩn ấm nồng ngày đêm

Bỗng dưng cơn bão là em
Cành rơi, mái tốc đảo điên, tan tành!

Anh đang lơ lửng mây xanh
Nhuốm màu xám xịt, rơi nhanh, vỡ òa!!!

Sao Hôm

Thư Viện LB 11-1-11

*Tình Cau Trầu

Quả cau tròn trịa trên cao
Cụm đầu che lá chờ trao duyên tình
Vườn em trầu cũng đang xanh
Lá tươi mơn mởn leo nhanh kín giàn
Tường cao , rào kín chắn ngăn
Muốn sang cau phải tìm đàngg vòng quanh
Leo cây anh hái từng cành
Nâng niu cất giữ như nhành hoa tươi
Đường xa nặng trĩu đôi vai
Em ơi xẻ gánh chia hai đỡ đần
Gian truân anh chẳng ngại ngần
Đem cau trả hết nợ nần trầu không
Như tình anh chỉ một lòng
Yêu em trèo núi, qua sông ngại gì
Cau - trầu tình nghĩa vân vi
Quệt vôi nhuộm đỏ say mê thắm nồng
Kết ta nên vợ nên chồng...
đó em!!!

Sao Hôm

Thư Viện LB 06-01-2010
Xa cách

Tháng ngày đơn lẻ một mình em

Nước mắt tràn trôi ướt tóc mềm
Thầm gọi tên anh đau đáu đợi
Chỉ nghe tiếng gió não nề thêm
Niềm mong cháy bỏng bừng muôn sáng
Nỗi nhớ nôn nao dậy vạn đêm
Anh hỡi, cách xa sao khổ thế !
Ước ngày xum họp ngả vai êm.

Sao Hôm
*Tình thơ

Bấy lâu ấp ủ mối tình thơ
Xao động con tim dưới nguyệt mờ
Vàng nắng ban mai vui rộn rã
Ráng hồng chiều tím thỏa niềm mơ
Cánh diều hạnh phúc tầng mây bốc
Bến đợi thương yêu đượm nỗi chờ
Tóc xám dường như xanh thắm lại
Tình thơ hồn hậu đến ngu ngơ !

Sao Hôm

Thư Viện 19-01-2011
[/align]

*Ngày xuân

Ngày xuân cảnh sắc thật nên thơ
Cây nẩy lộc xanh, sương phủ mờ
Trước cửa gió mềm đu cánh lá
Ngòai sân hoa nụ rộn vườn mơ
Bày chim lảnh lót say lời hót
Lũ bướm chập chờn vẻ đợi chờ
Trời đất mùa xuân tươi thắm quá !
Giục lòng lay động chẳng còn ngơ !.

Sao Hôm

Thư Viện 19-01-2011

Chốn Trời mây

Có một lần ngán nỗi đời tẻ ngắt!
Tôi phân thân du ngọan chốn Trời mây
Cả ngàn sao đang vũ hội ngất ngây
Nhấp nháy, lung linh từng chùm xanh biếc

Gió lao xao đuổi, vờn mây mải miết
Trăng chao nghiêng, khoe ánh bạc đê mê
Cảnh bồng lai nhoè hết lối quay về
Từ dạo ấy đời tôi chia hai ngả

Chốn nhân gian chịu muôn phần vất vả
Trên Trời mây, hồn thư thả rong chơi
Một ngôi sao thả tia sáng gọi vời
Chắp thêm cánh cùng sánh đôi bay lượn!.

Sao Hôm
[/align]
#  bai da duoc dua len TV cua 1 dien da
## Bai da duoc dua len 2 dien dan
Bai " Xa cach" moi duoc dua len TV cua THQ
 
SH cam on Phuong Linh. Chuc manh khoe va thanh cong
[/align]
Saohom42

[/align][/size]
Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
Ru âm chuông gió giữa trưa lành
Ký ức tràn lan lòng nữ khách
Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
Đăng nhập để trả lời
0

Sông Hậu tên thật là Nguyễn Khuyến (Nguyễn Phiến) còn có
các bút danh khác: Sông Trà, Sông Nguyên, Nguyễn Khuyến. Sinh 07/03/1951 tại Đức Phong, Mộ Đức, Quảng Ngãi.
Hiện ở 958/87/17 Lạc Long Quân, Tân Bình, TP.HCM..
ĐT : 0983350620 – Email : thosonghau@yahoo.com.vn


LỬA TÌNH YÊU

Em có đến như những ngày đã đến ?
tiếng chiều ngân lồng lộng tiếng chim thơ
công viên xanh Ta mải miết mong chờ
lưng ghế đá tựa bờ vai nho nhỏ.

Cánh hoa hồng Em ép vào trang vở
con chữ tròn cứ ngỡ đứng nghiêng nghiêng
nỗi lòng Ta nghe náo nức huyên thuyên
ngày đầu tiên đã tõ lời ước hẹn.

Anh dìu Em đi hoa còn bẽn lẽn
thảm cỏ non xao xuyến bước đường tình
làn gió đùa đôi má đỏ xinh xinh
chiếc lá rơi lung linh màu mắt biếc.

Ngày mai sang có chi đâu cần thiết ?
Chỉ cần yêu là trăng khuyết cũng tròn
và tiếng hát Em bay bỗng lên non
còn lửa tình yêu – Ta còn tất cả ...

Sài Gòn – Mùa Xuân 2011










TA ĐI



Có Xuân khi đất có Hoa
Anh Hùng lỡ bước… Sơn Hà có chi ?
Ta còn – có lối Ta đi
hôm nay chưa chắc, chắc gì ngày mai
Bạc đầu đâu bạc chí trai
non cao đã ngược sông dài cũng xuôi
Nghìn thu khắc dấu chân Người
gánh thơ đi giữa đất trời hiên ngang !



Tân Bình – 2002 – Sông Hậu.






















EM KHÔNG BIẾT

Em không biết con sông Trà Khúc
mấy khúc trong khúc đục cùng dòng
mà Quảng Ngãi thu về rõ lối
con sông Trà thỏa nỗi nhớ mong ?!

Em sẽ biết con sông Trà Khúc
đôi dòng trong đục thuở xa xưa
nên Quảng Ngãi trăng soi lấp lánh
sông Trà mỗi nhánh một đò đưa.

Em không biết con trai Trà Khúc
có nhìn Sông để bút làm thơ
mà xin thổi tóc dài bên ấy
khi bến thu đang lộng gió chờ ?!


Em sẽ biết con trai Trà Khúc
có Em sang, có bút làm thơ
Anh xin thổi tóc dài bên ấy
cho tóc Em lưu luyến hẹn hò.

Em không biết nguồn sông Trà Khúc
mấy ngàn năm từ gốc nào ra
mà xin gội tóc dài nơi đó
khi hồ thu nắng nhỏ ngân nga ?!

Em sẽ biết nguồn sông Trà Khúc
lòng Trường Sơn sinh một dòng trong
nên tóc dài gội sông Trà Khúc
sẽ không quên dòng nước ngọt ngào.

Sài Gòn 10 - 1989 - Sông Hậu.












YÊU LÀ THẾ I

Mây lảng vảng từ khung trời đất khách

dòng sông thơ tí tách tiếng Ai rơi ?
Em đi rồi – Tôi đứng ngóng chơi vơi

một nửa hồn Tôi như đời đã chết.
Khi Em buồn – Xuân về đâu có Tết

biển mông mênh bỗng chốc cũng âm u
tận cõi lòng Tôi tăm tối mịt mù
yêu là thế – gió ru cùng muôn thuở.
Khi Em vui – cội già hoa vẫn nở
con sóng bạc đầu cứ ngỡ còn xanh
tít non cao sao sáng rớt rung cành
tình thăm thắm thành danh đời thi vị.

Khi Em sang làng thơ Tôi tuyệt mỹ
tự con tim cho thi sĩ tuyệt trần
mải mê say, đâu chia biệt xa gần
yêu là thế – không phân vân, tư lự.

Sài Gòn - 22/10/2009 - Sông Hậu.













YÊU LÀ THẾ II

Trăng đã đến, sao Em ngồi lặng lẽ …

dưới trời khuya như nỗi khổ không nhà
mấy hôm rồi sau mỗi bận tan ca
nơi Em trọ – lệ sa trang giấy mỏng.
Viết vần thơ đâu còn thời Em mộng
khác chi Anh bóng tối đã đi qua

bước tha phương mới quí vị quê nhà
trông trăng tõ, Ta nồng nàn nhung nhớ.
Bờ giậu xanh mùa hoa dăm bụt đỏ

Em thẹn thùng khi sang ngõ nhà Anh
một đỗi bâng quơ trong gió uốn quanh

tựa vòng tay Anh càng say ngất ngưởng.
Từ phương ấy dù xa nhau muôn trượng
Em vẫn hướng về một lối Ta đi

tự tấm lòng Ta mở bước đường thi

yêu là thế – không khi nào lập lửng.

Sài Gòn – 17/05/2010 – Sông Hậu.














NHỚ NGOẠI

Đã lâu lắm chưa về thăm nhà Ngoại
hàng cau xanh ngày ấy có còn không
tàu lá lao xao trong nắng mai hồng

đôi chim sẻ bay vòng nhành hoa trắng ?
Rặng dừa lên đà vươn cao đứng thẳng

những trưa hè, lợp bóng mảnh vườn sau
Ngoại ngoáy trầu, lũ trẻ vội chia nhau
mỗi đứa mỗi đầu bắn bi tíu tít …

Bờ giậu bên lưa thưa chùm huê mít
quả chín rồi – Ngoại vấn vít, tỉ tê
biếu láng giềng nhâm nhấm vị tình quê
Ai đi xa – không hề thương nhớ Ngoại ?!
Làn gió thổi lắt lay giàn bông giấy

lối ra vào Ngoại đứng ngóng đồng xa

các con về hối hả bước chiều tà
từ cánh lúa thiết tha thời con gái …
Bên chiếc bàn con Ngoại đâu ngần ngại

kể chuyện đời xưa lại khác chi nay

sự vật nào cũng thay đổi đổi thay

nên quyền quí thành đọa đày mấy chốc.
Ngày Tết đến quây quần cùng gia tộc
Ngoại thắp hương cung kính bậc tiền nhân
ở nơi nao vẫn nguyện ước yên phần
cho con cháu thăng danh người chí hiếu.

Sài Gòn – Mùa Xuân 2011 – Sông Hậu.













NGÀY ẤY I

Sài Gòn hỡi ... có Ai chờ Em nhỉ
nắng mai lên cây phượng vĩ lao xao
Em ở thị thành hay ở non cao
chưa ước hẹn, biết khi nào Em đến ?

Mới gặp gỡ con tim đà xao xuyến
đôi mắt Em tia chớp đến diệu kỳ
con đường kia – Ai tiễn bước Em đi ?

Anh lặng lẽ – đứng thầm thì trong gió.
Hạ sẽ sang cho cánh hoa phượng đỏ

làn môi Em nho nhỏ vị hương nồng
vội cuốn hồn Anh bay bỗng mênh mông
da diết thế tự nỗi lòng yêu quí.
Ngày ấy đã thành ngày Ta tri kỷ
Anh và Em đâu ngẫm nghĩ xa xôi

chỉ biết yêu là thượng đế tuyệt vời

có lẽ thế nên đôi Ta tuyệt diệu.

Sài Gòn – 14/03/2010 – Sông Hậu.













THƠ

Tâm hồn Tôi không khi nào có tuổi
nên yêu Thơ là rong ruổi muôn đời

nay đứng non cao mai lộng trùng khơi
rời trái đất lại bay vào vũ trụ.
Thơ ơi Thơ biết bao điều thích thú

Thơ giáng trần không tư lự phân vân
Thơ yêu Tôi như yêu cõi thế nhân
không phân biệt thượng tầng hay hạ cấp.
Khi nắng phương Nam khi mưa phương Bắc
vẫn vòng tay Tôi ôm ấp con tim
mải mê say ngây ngất tự cánh chim
lảo đảo muôn phương cũng tìm tổ ấm.
Tháng ba xa Tôi yêu Thơ tháng tám
nguyệt đầy dòng sóng sánh bến trung trinh
lá cỏ non trong bẽn lẽn uốn mình
Tôi đắm đuối men tình Thơ ngất ngưởng.

Sài Gòn – 03/06/2010 – Sông Hậu.














CÔ HÁI BƯỞI

Đông chưa tàn nàng Xuân đà đi tới
láng cỏ non phơi phới nắng bình minh
Cô bé ơi đừng vội vã rung rinh
cây bưởi nhà Tôi đang thời kết trái.

Cớ làm sao Cô rập rình ... cố hái
những nụ hoa tròn rồi lại quay đi

len lẻn trông cây ngơ ngẩn thầm thì
làn gió thổi bờ mi Cô liêng liếc.
Tôi không tỏ cũng thành lời da diết
tự nỗi lòng Cô sẽ thích những gì
nụ hoa xinh và tiễn bước Cô đi

trong nắng mới cho xuân thì mộng ước.
Mỗi ngày mai sang Tôi nào biết được

vẫn vinh thân hay lần lượt lất lây ?
Chỉ biết yêu là đời mãi còn say
như sáng nay Cô rập rình, hái bưởi ...

Sài Gòn – 12/01/2011 - Sông Hậu.


















TỰA BỜ SÔNG HẬU

Có Ai hiểu những ngày đầu Xuân trước

đôi mắt Em như là ngọc non xanh
từ tim Em bừng sáng tới tim Anh
da diết thế thành danh thơ "Sông Hậu".
Ngày lại ngày đôi Ta càng thấm thấu
dòng sông thơ con sóng vỗ dạt dào
lửa yêu đương không thể giấu nơi nao

dù đỉnh non cao hay lòng biển cả ...
Bên bến Ninh Kiều đâu còn xa lạ
lối Xuân sang óng ả láng cỏ non
cánh tóc bay trong làn gió cuốn tròn
Em đứng đợi mỗi lần Ta ước hẹn.

Sợi nắng vàng, lao xao tà áo trắng
con đường tình phẳng lặng hướng Ta mơ
tay cầm tay, phơi phới phố Cần Thơ
thuở ông cha đã tựa bờ Sông Hậu.

Xuân lại về, chiều nay Em có thấu ?
phố Sài Gòn khắc dấu nỗi lòng Anh
bởi nhớ Em đôi mắt chớp long lanh

vội cuốn hồn Anh bên dòng Sông Hậu !

Sài Gòn – Xuân 2011 – Sông Hậu.
Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
Ru âm chuông gió giữa trưa lành
Ký ức tràn lan lòng nữ khách
Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
Đăng nhập để trả lời
0
Lê Minh Liên Thanh Thơ
Tên thật: Lê Thị Bích Liên
Sinh ngày 1/5/1966
24.Hà Huy Tập.Đà Nẵng

lienthotim@gmail.com

0928700456
In chung ở "Tấm lòng nhà giáo", "Thơ nhà giáo", "Tuyển tập thơ nhà giáo", "Tiếng tơ lòng"

Người xa tình gần

Muốn thân nhưng chẳng được gần
Người dưng khác họ dần dần rồi xa
Trầu xanh phủ kín tường nhà
Còn buồng cau lẻ mẹ già chưa mua
Xào xạc ngọn lá gió đùa
Vườn cây xơ xác bóng chưa quyện hình
Lỡ duyên em đứng một mình
Không anh em chịu oan tình dèm pha
Đành mong chóng đến tuổi già
Để em gặp được người xa tình gần.
Lê Minh Liên Thanh Thơ

Hóa thân
Thương tặng Ngọc Tuyền
Đành lòng mẹ để con đi
Bay theo cánh mỏng chim ri cuối trời
Hóa thân đậu kiếp con người
Bao điều đau khổ mẹ cười đón con

Hóa thân cánh bướm màu son
Nhởn nhơ múa lượn trên non hoa vàng
Hóa thân cô Tấm gái làng
Hương thơm cổ tích dịu dàng ngàn sau
Hóa thân làm giọt mưa mau
Rơi trên cánh ngọc hoa đau nát nhừ
Hóa thân giọt nắng vô tư
Chiếu vào mắt mẹ từ từ chảy lan
Hóa thân làm đêm miên man
Bay…bay khắp nẻo nhân gian bụi mờ

Con yêu xin ngự bến mơ
Hóa thân cánh võng mẹ chờ ấp iu…
Lê Minh Liên Thanh Thơ
29/10/2010 * 8/11/2010

Cồn cào
Mười năm năm nữa thế nào?
-Ruột gan em vẫn cồn cào vì anh

Bao nhiêu nguyện ước không thành
Trái tim em vẫn ngọt lành hương yêu

Biết bao là sớm là chiều
Nén lòng thương nhớ thả diều đồng quê

Chập chờn nửa tỉnh nửa mê
Trái tim em vẫn hướng về phương anh…


Bao giờ?


Bao giờ em đón anh về
Thăm cha thăm mẹ thăm quê hương mình
Bao thay đổi chẳng vô tình
Vẫn trong tim nhớ bóng hình ngày nao…

Cái thời đuổi bướm cầu ao
Anh hù em sợ ngã nhào tay anh
Bao năm trong trắng tan tành
Vẫn nguyên vẹn bến sông xanh em chờ…

Bao giờ... ừ... biết bao giờ?
Má hồng em lợt… trang thơ ố vàng
Chỉ còn nỗi sợ bàng hoàng
Nửa đêm thức giấc …trăng vàng giễu em…

Bao giờ …vâng ..biết em chờ
Mà anh ngấp nghé bên bờ vực sâu
Thả dây thương vớt tình sầu
Giăng câu khúc vắng trên cầu tương tư…



Đổi công
Ai ơi dậy sớm thăm đồng
Trông trời ngóng gió bềnh bồng tâm thân
Nghe tiếng chim hót trong ngần
Đón bình minh rải muôn phần ánh dương

Ai ơi dậy sớm ra vườn
Tưới vun, bón thúc , cây vươn lá cành
Xanh trời… xanh đất… màu xanh
Bao trùm ta giữa thanh thanh thư nhàn…

Ngày mai màu lúa vàng lan
Cây mùa trái vụ nồng nàn hương đơm
Hồn ta ủ ấp mùi thơm
Thân ta mặc áo sắc hoa ,trái lành...
Lê Minh Liên Thanh Thơ
Phương trời anh
Phương trời anh ở ra sao
Có mưa hay nắng, bướm chao có nhiều?
Ruộng khô cây héo tiêu điều
Mong mưa lắm lắm có chiều lòng đâu?

Sáng nay trời đổ mưa ngâu
Bắc giàn vững chãi cho trầu leo dây
Giúp cho lá quấn cành đây
Vươn lan trong gió, đông tây sum vầy…

Bốn phương tám hướng đủ đầy
Trời trong nắng dịu vườn cây trĩu cành
Mùa vàng trên cánh đồng xanh
Râm ran tiếng gọi, nhanh nhanh mùa màng

Thôn xinh rộn rã tiếng vàng
Âm thanh lao động, gió làng đung đưa
Hương thơm ủ nắng ấp mưa
Chở bao khó nhọc cho vừa ấm no…

16/7/2010
Đà Nẵng sáng mưa sau rất nhiều ngày nắng hạn …

Cách…
Cách dòng là đến khổ thơ
Cách sông đến chợ, cách bờ là thung

Cách non là núi trập trùng
Cách mây là gió mông lung khắp trời

Cách thuyền biển lặng chơi vơi
Cách mặt lòng mãi bời bời chẳng yên

Cách xa là nhớ triền miên
Kiếm bao nhiêu cách ta liền gặp nhau.
Lê Minh Liên Thanh Thơ

Ngập ngừng câu hỏi?
Sum họp lâu thành
Chia li khó dứt
Hằng đêm thao thức
Chuyện tình mưa sa
Lòng luôn thiết tha
Những ngày nắng hạ
Em hồng đôi má
Anh rạng ánh nhìn
Ngập ngừng câu hỏi
Bao giờ nên đôi?


Nỗi lòng...
Thương yêu tặng mẹ -bà ĐTVVA...
Đôi khi em muốn khóc
Một mình... một mình thôi...
Rất nhiều khi thích cười
Với anh và con nhỏ
Người đi về đâu đó
Cho nhớ thương đầy vơi
Lòng bồng bềnh mây trôi
Trí lãng du khắp nẻo
Rợp trời chim chèo bẻo
Mách với em về anh
Em mắng chúng lanh chanh
Nói chi chuyện loanh quanh
Về những điều đã cũ
Lá nào không héo rũ
Mỗi khi mùa đông sang
Lòng nào không xốn xang
Khi chạm vào xa xót
Khoảng trời thưa tiếng hót
Chim bỏ đàn bay đi
Gió nói chuyện thầm thì
Về anh...về anh đó...
Mặc kệ đời dông gió
Em đứng chờ anh thôi
Bến đợi quạnh quẽ rồi
Sẽ có ngày nhộn nhịp
Đời sau em có mặt
Là tảng đá vọng phu
Kiếp nào anh lãng du...
Kiếp nào em bến đợi...
Bầu trời đêm vời vợi
Đã từng xanh rời rợi
Như niềm tin về anh
Giọt nước mắt long lanh
Thầm rơi anh đâu biết
Em dù không hối tiếc
Vẫn ngậm ngùi gió mưa...



Chỉ còn…
Tóc bạc em nhuộm cho xanh
Sẽ tươi như buổi mai lành hỡi anh
Chỉ còn giọt nắng long lanh
Đậu trên màu tóc từng xanh với đời
Chỉ còn ánh mắt sáng ngời
Của người ở cuối chân trời dõi theo
Chỉ còn ta với tình nghèo
Gieo neo bao bận vẫn đèo bòng thôi
Sáng ra chung một gói xôi
Mùi hương nếp chín quyện tôi với mình
Chỉ còn ánh sáng bình minh
Choàng lên đôi bóng lung linh sắc vàng


Lê Minh Liên Thanh Thơ
Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
Ru âm chuông gió giữa trưa lành
Ký ức tràn lan lòng nữ khách
Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
Đăng nhập để trả lời
0
Nguyễn Trí Hiếu
Bút danh: Bá Thành, hieua, Kiếm Tuyền
Sinh ngày 20/09/1992
Dương Hà -Gia Lâm -Hà Nội
Email: longdongbathanh1991@yahoo.com
Điện Thoại: 01253143112
Đã có thơ in lên 1 số báo, diễn đàn và website, blog cá nhân.






2, Tiễn bạn
năm 2007
Nhớ bạn hồi năm ngoái
Còn chơi đùa bên nhau
Thế mà chỉ năm sau
Đã không hề thấy bóng.

Một buổi chiều sân ga
Nắng tàn hoa lụi hoa
Trên cõi buồn muồn muộn
Bạn bước chân lên toa.

Ôm nhau siết má nhau
Rơi nhau rơi nước mắt
Kỉ niệm một cành lau
Bỏ đi rồi khuất mặt.

Tiếng tàu kêu bong bong...
Khói phun lên sực nức
Như một đám mây đen
Đang xua đuổi hồi ức.

Mặt nhìn mặt mà buồn
Dòng lệ tuôn cứ tuôn
Bánh ray từ từ chạy
Tay vẫy tay bồn chồn.

Bóng tàu khuất khói sâu
Lùi lụi bóng rầu rầu
Ngoảnh đi chân gượng lại
Đâu rồi bạn về đâu?








4,Lời ru mặt đất


2008
1 . À ơi! Cái đất ru con
Đất nằm nghiêng cho hoa thơm để mọc
Cho cây cối xanh tươi
Cho chim thú về rừng
Cho nụ hôn thơm nức
Khi ta sinh ra thì ta đã làm con của đất
Đất ru ta đất làm nôi và hát
Dòng sông trôi đưa chuyến đò qua
Đất sinh cho ta gió mát
Cho mùa mưa làm nên hạt gạo
Cho nắng hồng tỏa sáng nhân gian.

Cái đất ru con
Bằng sông bằng sóng
Bằng gió bằng mưa
Bằng những nắng trưa
Để con rực rỡ
Cho con trải sóng góp muôn đời đỡ ngỡ
Để con cứng cáp bước lên làm người.

"Con ong hút mật yêu đời" (*)
Con cá yêu dòng sông
Con chim yêu bầu trời
Thú yêu rừng
Con yêu cha mẹ
Con có gia đình
Gia đình ta nằm trên mặt đất
Cùng bao người đâu có phải mình con.

Con chim nó hót
Con cá nó bơi
Dòng sông cứ trôi
Mang theo tuổi tác
Thời gian rất nhát
Có chịu ngừng đâu
Sinh ra lại già
Lời ru mặt đất...

Con lớn dần lên theo ngày và tháng
Nhìn những lá vàng
Một năm lại cạn.


2. Mẹ ru con từ lúc trong nôi
Từ lúc còn đang bồng đang bế
Ngày ngày cuốc đất trồng cây
Con lớn lên từng năm từng tháng
Từng ngày dài con lớn bằng cha.

Lời mẹ đất vẫn ru hoài không nghỉ
Mẹ ru con dắt lối trên đường
Mẹ cho con chữ
Mỗi bước đi là một bước sàng khôn
Con lớn lên con tìm người bạn
Mẹ đất dắt con thành vợ thành chồng.

Mẹ đất ru con những ngày xa biền biệt
Những ngày dài non nước nhớ nhau
Cho con tiếng cười
Cho con giọng nói
Là mẹ đỡ đầu của con con đó
Mẹ rắc đường vàng
Mẹ rải hoa thơm
Mẹ cho bát cơm
Cho con nguồn sống.

À ơi! Cái đất đặt gót vọng phu
Những dòng sông nhớ
Những luống sầu u
Những trời vui vẻ
Tuổi trẻ mùa xuân
Lời ru thiên nhiên bằng sóng, mưa, gió, bão...

Không quên mẹ đất
Muôn đời không quên.

Tiếng ru rền rĩ đêm ngày
À ơi! Giấc mộng đêm đầy niềm tin
Mắt con khi ngủ lim dim
Trông lên mẹ đất để tìm thời gian.

Đất nghiêng làm nôi
Chân nằm trên lòng đất
Bảo vệ mẹ con là bảo vệ nguồn sống
Con giữ lấy lời
Lời ru mặt đất.




(*) Trích trong bài "Tiếng ru" của Tố Hữu












6,Đất

2008
Bỗng bốc lên mùi nồng nàn âm ẩm
Mùi da thịt của mảnh đất quê hương
Những lắng đọng của giọt sương màu nắng
Người mẹ hiền của những tán xanh non.

Đất có từ bao giờ, ai có biết?
Khi sinh ra mẹ đất đã bồng
Những ngày dài những con người đã mất
Lại ùa về theo những tháng năm...

Bát cơm ta ăn, mồ hôi mẹ chảy
Phù sa mẹ chan, hạt mầm mẹ nảy
Đất sinh ra đồi núi và đồng bằng
Đất chia rẽ thành ngã ba, ngã bảy...

Đất chết cháy trong những ngày nắng giội
Đất bùn non trên thửa mạ xanh rờn
Đất vàng óng những ngày mùa bát ngát
Đất đã thành đường trong những chuyến đi.

Vẫn mùi nồng nàn âm ẩm đâu đây
Sục vào mũi làm hương nồng con mắt
Giơ cánh tay ôm lấy những cuộc đời
Và tràn lên những niềm vui không hết.

Đất dắt con thành những cặp vợ chồng
Đất cho con những rổ của sàng khôn
Đất dạy con làm người và báo hiếu
(Muôn những đời và cuộc đời con).

Con muốn thoát ấy chẳng được đâu
Mẹ đất giữ con từng giờ, từng phút
Vòng quanh quẩn hình tròn trên trái đất
Những người quen những dáng điệu bình thường.

Đất có từ bao giờ ta chưa thể rõ
Chỉ biết sinh ra đã làm con rồi
Mới sinh ra đã có hai người mẹ
Mùi hương đất quen dần nhè nhẹ
Như mùi sữa non con bú lúc đầu đời.

Đất là nơi đặt gót những vọng phu
Là nơi sinh ra anh hùng thánh Gióng
Nơi xa xưa có nàng tiên xuất hiện
Nơi đầu tiên dân biết cắm ngọn cờ.

Đất trang điểm những rừng mơ trắng xóa
Đất cài đầu những ánh đỏ đào tơ
Và trẻ mãi với màu xanh của lá
Khi yêu đời thì vạn tiếng hòa ca.

Đeo trang sức bằng những ánh mai vàng
Bấm tiếng đàn qua nhành cây ngọn cỏ
Đất giải sầu những ngày rằm nguyện tỏ
Giọt lệ rơi như những giọt mưa rào.

Đất buồn khi nghe tiếng lá đong đưa
Khi nỗi buồn cứ nối đuôi dằng dặc
Đất tức giận đẩy nước lên ào ạt
Là để đánh đòn những đứa con hư.

Những đêm dài mẹ đất hát ru
Ta mới thấy niềm đau thương khổ cực
Ai đã làm mẹ ta buồn và khóc?
Những người con ác bá vô lương.

Hoàng hôn đỏ mẹ dường như chảy máu
Sẹo đầy người mẹ chẳng cáu các con.

Nhưng các con lại xé lòng người mẹ
Bằng những dã man vô đối tận cùng...

Mùi nồng nàn âm ẩm vào hàng mi
Sục vào mũi với mắt tròng chua loét
Đất có từ bao giờ ai có biết?
Đất đã khổ đau quá nỗi đi rồi
Niềm đau khổ cứ triền miên không hết.

-"Con vẫn giữ một lòng nơi đất mẹ
Mẹ đừng buồn con còn ở bên
Dù bọn kia có ác bá hung tàn
Con vẫn giữ, một người thân bên mẹ".









7,Ông nội

Thu 2007, Nhân dịp đọc nhật kí của ông
Con nhớ mãi những ngày ông còn sống
Ngày yêu thương nhất đối với con
Ông già tóc bạc
Đêm hè kể chuyện con nghe
Tiếng ve ve...
Những con tắc kè
Làn con sợ, động bốn trời yên tĩnh
Ông ôm con ghép những mảnh ân tình
Đêm hè ấy chiếc chõng tre cọt kẹt
Bàn tay ông phần phật tiếng quạt nan
Tiếng quạt nan gấp vạn gió trời
Dòng suối mát chèn ngang ngọn lửa
Như ông con
Đang thắp sáng đời con.

Tôi nhớ lại những ngày mưa tháng chín
Chiếc xe phượng hoàng chụm áo ông con
Một chiếc áo mưa mỏng
Ủ tình lên hòn ngọc
Một chiều mưa sáng rõ những ân tình.

Ngày đi học về bên trường kỉ
Múa xòe hoa
Hát: "Cháu lên ba..."
Ông trên phản cười tươi, tay vỗ
Ngồi tựa lưng con nhảy vào lòng
Ông hôn chụt...
Lên mái hồng sợi tóc
Con ôm ông
Ngắm mái tóc sương tràn
Ông như nắng sớm mai vàng
Thắp ngọn lửa cho con về phía trước
Ông hé cười nâng chân con bước
Ở bên ông, con thấy an toàn
Ở bên ông, con thấy vững vàng.

Con hôn vào bàn tay
Con hôn vào mái tóc
Một đời lo nghĩ trằn trọc
Sống vì mọi người, vì cháu con...
Ông là Ga-ga-rin đưa con vào vũ trụ ước mơ.

Chiều chiều chim hót ngoài sân
Cửa nhìn chăm chú xem ông giảng bài.
Ông cầm tay con uốn nét tròn trang sách
Sách mỉm cười hồng khuôn mặt con.

*

Nhớ đêm đông sang giường ông ngủ
Chiếc chăn mỏng chiếc gối nan ông nằm
Đêm con rét ông nhường con tấm chăn
Người ông gầy xương vè nhăn mũi nhọn
Bàn tay lạnh vuốt mái tóc con
Bàn tay lạnh thô xương ngày tháng
Ông nhổm mình thức giữa đêm khuya.

Khẽ đặt chân lên đất lạnh hiền hòa
Thắp đèn dầu ông mở cuốn sách da
Đặt lên bàn quờ tay vào chiếc áo
Chiếc áo ka-ki đã mấy chục năm rồi
Chiếc áo ka-ki bạc màu theo mái tóc
Dòng nhật kí, tay ông cầm bút
Mà nước mắt rơi thấm nhuần mấy trang
Những người thân đã vào sinh ra tử
Giữa kháng chiến trường kì dân tộc bừng lên...

Những ngày dài về làm phó chủ tịch xã
Những lời khen đã lên tấm vàng
Ông già nhưng vẫn chưa tàn
Ông còn cống hiến nhiều cho đất nước.

Và tôi cần ông
Như con chim bay về trời
Như con cá bơi xuôi dòng về nước
Và ông là mái ấm lòng tôi.

Dáng ông viết hồn in lên mặt đất
Dáng ông viết hồn dán lên mặt tường
Tôi vẫn thức nhìn ông trong bóng tối.

* *
* *
Lúc ông đi cháu còn thơ dại
Ngỡ là ông chỉ ngủ một giấc dài
Mấy anh chị nói ông về trời
Ông biến thành tiên đi lên vũ trụ
Tôi tin rằng chuyện đó không mơ.

Rồi mấy bác mặt hoen, lệ ròng
Tay bịt mồm: "Ông mất rồi các con"
Cũng nhìn lên trời ờ nước mắt
Lần cuối cùng tôi được ngắm mặt ông
Ngày mai đây ông sẽ về trời
Chuyện cổ tích sẽ trở thành sự thực.

*

Ngày hôm nay con đã lớn khôn rồi
Nhìn di ảnh mà thêm lòng muốn gặp
Giờ ông tôi chỉ nấm mồ trước trước mặt
Tóc ông vàng theo nấm cỏ mùa thu.

Thắp nén nhang hương khói bay vù vù...
Mong chị gió sẽ đem lời tới đó
Rằng: "Con đây muôn vạn nhớ ông"
Bước vào nhà kép cửa phong không
Trời mùa đông
Rét lạnh
Trời mùa đông đâu ngờ tiếng chim lạ
Cho tôi mộng
Mộng gặp ông.

Ôi! Đây đã qua chín năm ròng
Giờ tôi mới được sờ ông nội
Người ông gầy
Tóc ông bạc
Kể chuyện con nghe...

Lần cuối cùng tôi hôn lên đôi má
Lần cuối cùng tôi hôn lên mái tóc
Đậm đà sương khói ngày xưa.




8, Thu trên tóc nàng

Nắng vàng dội xuống nhân gian
Trời mưa chi hỡi cho nàng buồn thiu
Trời thâm thấp, nước ngàu ngàu
Có đám mây trắng, rĩ rầu ngoài xa
Nàng buồn soi tóc mượt mà
Đã thành lụa bạch lúc nào không hay?
Lá vàng liệng xuống bay bay
Trời thu thổi những ám mây cuối mùa
Lá vàng rơi xuống lưa thưa
Trên đầu nàng lá đã mưa rì rào.









10,Thế giới riêng

Thế giới riêng của tôi
Là một căn phòng rộng mười năm mét
Một bàn, một giường, một tủ, một vi tính
Và những quyển sách văn chồng chất
Một cửa chớp, một cửa gỗ
cho tôi nhìn từ hai phía
Một cánh cửa đi ra ban công nhỏ bé
Nhìn ra đường cái
Đưa mắt ra đến ao chùa
Da thịt tôi thấm mùi kinh
ngày rằm, mồng một...
Tôi làm thơ qua cánh cửa ảo giác
Đưa đời vào thế giới bên trong
Tôi đưa cái bất lực, đớn đau, cô đơn vào góc tường
Ngày khép cửa viết văn
Xì xào câu thơ trên màn hình vi tính
Nhiều khi tôi soi khuôn mặt mình
Để tìm ra những vết sẹo vô hình
ẩn khuất
Tôi thấy con mắt tôi buồn lên bất tận
Nhíu lông mày chữ bát những đường cong
Nhiều khi tôi đưa tay bám lên tấm song,
như muốn một cái gì đó vớt vát tôi lên trong sự tĩnh lặng?
Có những mùa thu tôi nằm nghe lá rung
Trong lớp vỏ chăn
buồn
Con mắt bỗng cô đơn
Con mắt bỗng xanh lên.
Tôi nhìn bóng đêm xõa tóc hàng ngàn
Giọt lệ đèn pha
Hắt qua cửa sổ.
Nhổm dậy đưa tay viết bài thơ
Chiếc bút ngủ mơ
Giấy nằm nhòa chữ
Những vết gạch chéo
như đời nhiều trăn trở
Mỗi khi buồn vui - rúc đầu vào chăn để thở.

Thế giới riêng
Thế giới bó sát tôi và tôi là một con tằm nhả tơ
Trong lớp chiếu nghe lưng tôi sóng vỗ
Nét sơn tường - con mắt bỗng hôn lên.

Một căn phòng
Tôi đã đặt cho nó một cái tên
Một cái tên
Đẹp hơn tên tôi
Đẹp hơn tên của tất cả mọi người
Cái tên vượt qua sự ấm no và hạnh phúc
Cái tên đi sâu vào nỗi buồn bất tận...
Cái tên chỉ tôi mới biết!

Có một căn phòng rộng mười năm mét
Là thế giới của một người cô độc
Tôi trồng ở ban công một cây cảnh
một loài hoa
Không bao giờ nở
Nhưng mùa xuân về hoa lại nở cho riêng tôi.















11,Mắt đèn

Hai con mắt soi đường tìm bụi
Lệ ròng ròng cái bóng vẫn soi
Ai có thương hai con mắt đèn không tội lỗi?
Mà làm nô lệ vô cùng....

Hỡi ánh đèn cứ muốn xung phong
Anh chạy trước rồi để người theo chân
Bao đau khổ anh là người chịu hết
Nhưng hỏi trên đời ai khóc?
-Mắt đèn ơi!

Giọt lệ mắt đèn cứ rơi rơi
Ướt những bánh xe con đường đêm tối
Một nhà thơ đang ngồi trong xó bụi
Đưa mắt mình nhỏ lệ khóc: Đèn ơi!

Hai con mắt đục ngàu tuổi tác
Họ quẳng đi thay mắt mới mất rồi
Tôi nhặt lên đọc kinh rồi siêu thoát
Đem đi chôn, ôi cái kiếp mắt đèn!








12, Đường Yên Viên


Tôi với sao
Trên thị trấn Yên Viên
Từng lớp bê tông
Lật nghiêng chân bước
Tôi lắng nghe
Bàn chân thánh thót
Lật gót
Êm êm... .

Tôi đẻ thơ trong tiếng gió mềm
Tôi tiến ra đường Hà Huy Tập
Những hàng xe tấp nập
Chạy, đi...

Tôi lắng nghe
Tiếng nhạc rầm rì
Nhà nối tiếp
Ôm nhau trong chật chội
Đèn cao áp
Chạy về phía chân trời
Đèn cao áp
Như mắt người con gái
Những ánh đèn pha
Xao xác buổi đêm về.

Tôi lắng nghe bên lề đường
Nghe phố xá trong lòng tôi rạo rực
Quán cà phê kia đang có những tâm hồn... .

Có nhớ anh không ?
Hỡi chợ Vân xinh đẹp!
Bách hóa Yên Viên
Trường Lê Ngọc Hân chật hẹp
Nhớ lại anh đi
Quán nét tan học về.

Đường Yên Viên
Một cô lao công quét rác
Đường ca hát
Sạch lì dào dạt
Những người qua giữ lại chút tâm hồn.





13,Chị và thơ em

Năm lên 10 em đã biết làm thơ
Chị vụng về nên thường hay thất bại
Thơ không về những dòng suy nghĩ
Chị khóc hoài khi mỗi lúc buồn đau.

Em vững chãi, lấy thơ giải sầu
Dù cuộc sống đã bao lần ngang, ngửa...
Chị đã bao lần trú nhờ thơ em
Khóc nức nở trên những dòng chữ.

Chị tự xây bia chôn kiếp của mình
Trong tờ giấy ngổn ngang kí tự
Những trang thơ dày lên khi lòng em ấp ủ
Trong ruột gan, moi chữ để thả buồn.

Những ngày tháng theo em vội vàng
Rồi hối tiếc ngỡ ngàng lỡ bước
Thời gian xuôi, đâu bao giờ chảy ngược
Để lòng em ép lệ, mỗi câu thơ.

Trong cuộc đời còn nhiều nắng lửa
Đang vẫy tay đón đợi chị em mình
Thơ là hình hài của máu
Chảy muôn đời chưa chắc đã đầy sông!

Những mơ - mong , cũng chỉ là mơ - mong
Sự thực là hiện diện tương lai, chứng minh tất cả
Những bầu trời và màu xanh của lá
Là công lao vất cả tựa muôn đời.

Và kể cả những dòng đời em không hề biết nữa
Thơ dạy em như một người thầy
Chị đã bước, con đường nhiều hơn em độ bao nhiêu tháng ngày?

Ngày dông bão chị đi chờ cơn nắng
Nắng đầy trời chị mơ mộng được mưa.

Em là người con trai bán phận cho thơ
Chị là người đàn bà bán niềm đau cho chúa khổ
Những đau khổ mùa qua không chở hết
Em cho chị một cõi kết - bài thơ.

Chị quệt vào mình chùng chình khói phủ
Em bờ hoang dại không hiểu những yêu thương
Em theo chị cất giùm cái buồn phiền
Đâu em biết chị cho đời cao cả.

Rồi biết bao nhiêu mưa nắng - nặng lòng
Chị không phai cái kiếp gì con gái
Sáng sớm mai biết bao nhiêu dòng xoáy?
Cuốn hết đi, còn để lại một dòng...


14,, Dương Hà đổi mới

Đường xa quê là đường dài vô tận
Đường về quê ở trước mặt em ơi!
*

Dương Hà. Ôi! Vùng quê của tôi
nơi chôn rau cắt rốn
nơi cái đói giao thoa
tôi tép không còn mương máng...
tôi phơi lưng bới từng cọng rau.

Ta thương những người nghèo biết bao!
họ cùng xây lên làng nước
họ cũng kiệt sức mình
gắng bơi qua mùa đói
để cùng ta vui bước cuối cùng.

Những chú, bác... của ta
cũng từng đổ máu, hi sinh
họ đi giữ nước
để bảo vệ ngôi làng
cỏ cây cũng bao lần vùi dập
chuối đổ tả tơi
trụi cả gốc mần
đếm bây giờ lại lên xanh tốt
ông tôi bảo: "Đó là sức mạnh quê hương!"

Tôi còn nhớ mùa đông gió rét
rạ thay chăn
chui xó bếp mỉm cười
mẹ đi vắng chuối nướng thay cơm
mấy đứa trẻ vẫn cười tươi mắt hồng
dãy xoay trụi quay mình tung tẩy
nhớ mùa đông đào trộm khoai Đồng Cùng.
*

Nhưng xa quê vài ngày lại nhớ
máu thịt của ta quê bồi đắp tháng ngày
ta chỉ có một dòng sông để nhớ
một người yêu trong suốt cuộc đời
và cũng chỉ có một quê hương mà thôi!

Ta yêu quê hương đến muôn đời
ngàn năm vạn kiếp không phôi pha
ta chết xin được nằm lại đó
cùng họ làng, người làng của ta
ta xin chết đắp lên mình cỏ hoa.

Xin nguyện thân mình hóa đất quê hương!
*
Chỉ mấy ngày ta xa quê
đã thấy thay đổi rất nhiều
ôi giàu mạnh đang luồn về
từng giây phút
chạy trên đường
bay theo gió
ôm làng quê ta!

Ôi! Dương Hà - tha thiết biết bao nhiêu!
ta yêu nhưng lời ếch nhái...
ta yêu gia đình ta sống, chết...
ta yêu mặt đất cháy nở hoa...
ta yêu dòng sông, những chuyến phà...
ta yêu những ngôi trường nâng bước chân ta...
ta yêu... mọi điều không nói hết
khi ta về cỏ rải bước thênh thang.

Ta đã nhìn thấy những lối mòn
hóa thành đường
ngày sau ta bước
ta đã thấy những bờ mương, ngọn nước
tưới mát lúa dậy thì... cho cơm
ta đã thấy những hạt thóc vàng bông
những hột gạo trắng trời quê mới
những bát cơm đầy... ta trông thấy
sự ngọt ngào đang chảy nhựa tuôn ra
ta đã thấy những bông hoa mọc lên từ mảnh đất
trở lên đẹp xinh và anh dũng vô cùng
ta đã thấy những bàn tay làm lên quê hương
và để lại những mồ hôi cháy lửa
và sinh ra những nụ cười chan chứa
nhà cao thay dần mái đỏ
vững như quê hương đổi mới từng ngày.

Những khoa học và công nghệ lên tay
khu công nghiệp sẽ hóa thành tất cả
những trang trại gia cầm, gia súc
sẽ thêm đầy và hạnh phúc lên ngôi
mỗi gia đình sẽ gắn liền giàu mạnh
những bài ca sẽ hát tung trời.

Niền hạnh phúc sẽ mang đến muôn đời!


Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
Ru âm chuông gió giữa trưa lành
Ký ức tràn lan lòng nữ khách
Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
Đăng nhập để trả lời
0
Chuông gió đây à? Phong Linh cg đây à? cháu vui và khỏe, chú mừng lắm nghe.
Ta hoài với kiếp lang thang
Yêu em vô lượng mà mang đại buồn.
N.Đ.T

http://me.zing.vn/u/nguyenthuy_qs
http://www.daytohong.net/
http://yume.vn/nguyenthuy-qs
http://nguyenthuyqs.blogtiengviet.net/?cat=444
Đăng nhập để trả lời
0
NHỚ BÓNG NGƯỜI DƯNG

Cả đêm thao thức nhớ đến người
Nhớ người chưa gặp rất xa xôi
Vầng mây lặng lẽ bên khung cửi
Giống hệt nàng bân đan áo chồng

Xin một chút mây trắng mênh mông
Ghép lại để đông đỡ lạnh lùng
Gửi xa người nhận trong niềm nhớ
Hình người tưởng tượng vậy là mơ

Cả đêm thao thức nhớ ! Ta nhớ
Có người ru mộng để ta say
Mong cho giấc mơ mau tỉnh lại
Giữa đêm đừng mộng bóng người dưng
 
 
 TẾT VỀ NƠI XA XỨ

Tết quê hương in đượm mầu dân tộc
Nơi đất người tết vắng gió đừu hưu
Chẳng thể ghép một chút niềm vui
Đêm giao thừa nhớ nhà... kìm khóc

Mấy đứa bạn cùng phòng bên khung cửa
Nhìn mãi một mầu trắng tuyết rơi rơi
Nhớ nhà lắm trong nỗi đơn côi
Nồi bánh chưng - mẹ ngồi bên bếp lửa

Nơi xứ lạ nỗi buồn một thuở
Nhớ quê nhà trong ánh mắt dõi trông
Nhìn màn đêm cùng khoảng trống mênh mông
Tết đến rồi! Nhớ mẹ, cha bật khóc

Thân cây lạnh như khô - lộc chưa mọc
Chỉ có tuyết trắng đậu cành trơ
Ta đang mơ về một ngày xum họp
Khi tết về quê mẹ ... nhớ trong tim
(10/02/2009) - Tặng cả phòng 6 đứa
 
 
ANH VÀ MÙA XUÂN


Mùa xuân vương đến thắm tình
Còn anh vương đến tim xinh rộn ràng
Dẫu mai mình có đôi đàng
Lòng em mãi mãi mơ mà mùa xuân !


CHO XIN MỘT CHÚT...


Cho xin chút nắng Sài Gòn
Để lòng bớt lạnh chẳng còn giá đông.

Cho môi em thắm nụ hồng
Trái tim ấm áp giữa dòng trời đông.

Cho xin thêm chút nắng hong
Xua tan tuyết phủ khỏi lòng mộng mơ.

Cho xin một chút đợi chờ
Từ phương xa ấy qua bờ môi xinh.
 


 


NGHĨA TRANG BUỒN...


Chiều nay giữa cuộc đời
Em trở về nơi ấy
Nghĩa trang buồn sao vậy?
Khói hương tiễn biệt ly

Vọng tiếng anh thầm thì
Như làn gió bên tai
Anh ơi ! Em đã lại
Nơi anh ngủ vạn thu...

Nghĩa trang lạnh hoang vu
Trong chiều thu vương lạnh
Làn gió lướt mong manh
Nhắc tình em vương nợ

Anh ơi ! Thôi hãy ở
Nơi quạnh vắng hoang tàn
Tình em có ngập chàn
Nói ra giờ ai hiểu
.........................

*Tặng NAM gày cũ

 
BÂY GIỜ MẤT NHAU



Anh chỉ đến rồi đi
Thoang thoảng như cơn gió
Tình yêu em vẫn ngỏ
Mà bỏ quên nơi đâu

Nếu tình yêu muôn mầu
Khắc vào trong cuộc sống
Sẽ chỉ là gió lộng
Thì tình chỉ trò đùa

Trời lúc nắng lúc mưa
Biển bão hòa... giông tố
Tình yêu luôn lừa dối
Nên giờ đành mất nhau
27.01.09

LỜI THỀ MÙA THU

Lá vàng rơi rớt bên thềm
Nhớ ai em vội ngồi nhìn lá rơi
Trong lòng nỗi nhớ đầy vơi
Gom vài chiếc lá vỗ lời êm êm .

Chiều thu nhẹ lướt bên thềm
Giá lạnh xa khuất mà đêm đông về...
Lạnh lòng réo gọi tái tê!
Người đi mang cả lời thề mang theo.

Lá vàng rơi đó reo neo
Hồn em nửa mất vờn theo bóng người
Tình yêu đâu phải cuộc chơi
Lời thề rơi rớt như trời lá thu...


 
NHỚ QUÊN - QUÊN NHỚ



Hồn tôi in lại hồn tôi
Cánh đời cay đắng - nụ cười héo khô.
Một phần sống cứ nhởn nhơ
Giả quên - giả nhớ - nên giờ nhớ quên!
Sánh cùng ai bước cạnh bên
Mà quên đi mất xuân vờn tầm tay .
Thế rồi không biết - chẳng hay
Lau nhanh giọt lệ, gái thời hết son.
Những mong, những muốn mỏi mòn
Giờ quên, chợt hỏi... mình còn nhớ chi!
Sầu nào làm ướt cọng mi
Buồn nào lắng lại hồn đi hả buồn?
09/02/09

 
XA MẸ SÁU MÙA ĐÔNG

Nắng trải phố đông - nắng rực hồng
Bước đi trên phố nỗi trống không
Xuân về báo mộng cùng sắc thắm
Con nhớ quê nhà mẹ biết không ?

Con xa đông này đủ sáu đông
Mẹ già năm tháng đang ngóng trông
Xuân vương gửi lại niềm mong nhớ
Phố ở còn đây bóng con gầy!

Mẹ ơi! xin gửi qua gió mây
Hình mẹ trong tim vẫn in đầy
Lung linh tuyết trắng lòng thức dậy
Con khóc chiều đông - ướt má hồng !


MƯA LÒNG

Bỗng dưng trời chuyển cơn giông
Giọt mưa như chút vọng trong cõi lòng
Mong sao hiện hữu cầu vồng
Để ngăn trong dạ một dòng đang tuôn


KHOẢNG LẶNG ĐÃ QUA

Khoảng
 gì xưa cũ đã xa 
Lặng nhìn còn lại mình ta với đời! 

Đã đi khắp chốn mọi nơi 
Qua rồi năm tháng... nay thời mình ta.


TÌNH MÙA ĐÔNG

Cuối đông tuyết vẫn một mầu
Lung linh trên phố đượm mầu thời gian
Nhìn tuyết nỗi nhớ miên man
Bóng người xưa cũ còn tràn hồn mơ
Cho đông nằm ở vần thơ
Còn người lưu lại ở bờ con tim
Trời đông con phố im lìm
Tình người còn đó chút tim nghẹn ngào.
                   (04.03.09)


BỐN MÙA THƯƠNG NHỚ


Bốn
 năm xa cách quê nhà
Mùa xuân này nhớ mẹ cha lòng buồn
Thương thân viễn xứ lệ tuôn
Nhớ về quê mẹ chảy nguồn trong tim.


KỶ NIỆM ĐÓ CÒN ĐÂY
Gửi Cường hàng xóm - Chúc bạn an giấc ngàn thu.


Kỷ niệm đó còn đây
Lưu nhớ của mọi ngày
Hai ta cùng đùa giỡn
Lẽ nào lại quên ngay!

Kỷ niệm đó còn đây
In vào em đã lớn
Tuổi thơ thì đã nhỡ
Thiếu nữ đầy mộng mơ.

Kỷ niệm đó còn đây
Theo trong em từng giờ
Tuổi thơ ta còn đấy
Thoáng thấy ở vần thơ...
 
Anh đã xa thật xa!


ĐI QUA BỐN MÙA


Đi
 rồi anh đã đi đâu
Qua nhanh để lại tình đầu là em
Bốn mùa lui trở than quen
Mùa đông sao nỡ ... để em một mình.
              (09.03.09)

 
XIN ANH ĐỪNG

Xin anh đừng nói tiếng yêu
Tình duyên em đã chịu nhiều nỗi đau

Xin anh đừng có nhìn lâu
Cháy lòng em đó để sầu tái tê

Xin anh hãy đứng lên về
Đừng nhìn em nữa kẻo quên mất đường

Xin anh đừng có vấn vương
Hồn em sẽ lạc lòng thương... xin đừng.

 
SỢ...

Em sợ những ngày mưa
Vì gợi len nỗi nhớ nhớ
Bởi vì em đang ở
Tận viễn xứ xa nhà!

Sợ ngày tám tháng ba
Sẽ chẳng ai tặng hoa
Cũng sẽ không có quà
Chỉ một mình em khóc!

Em sợ lắm một góc
Đáy tim nhỏ giá băng
Trong lòng đeo khăn trắng
Viếng cuộc đời cô đơn.

Em sợ lắm cuộc đời
Không có ai hờn dỗi
Em vẫn còn ngồi đợi
Mà hồn vẫn không ai!!!
(2009)

 
NHỮNG VẦN THƠ TRONG NIỀM NHỚ

Những gì ta viết vào đây
Lời thơ in lại gió mây hững hờ
Ý tuôn tôi viết từng giờ
Trong thơ chứa cả vô bờ thương đau
Niềm riêng trả lại ngày sau
Nhớ nhung để lại mắt nâu giọt buồn
Vần thơ tôi viết trào tuôn
Tâm hồn đau muốn... quên luôn cuộc đời !!!
                   (2008)
 
 
 
MÙA XUÂN RỚT...

Mùa xuân về ngang phố
Tà áo mầu trắng bay
Mùa xuân làm ngất ngây
Bao lộc non mơn mởn.

Mùa xuân kìa vừa chớm
Giữa nắng ngày lung linh
Mùa xuân mãi đẹp xinh
Qua những khung cửa nhỏ.

Mùa xuân khắc thắm đỏ
Có nụ cười của em
Mùa xuân đến gần bên
Xuân trong em đã rớt.


 
MÁI TÓC EM

Tóc em dài quá ngang mông
Anh thương anh bao tơ hồng trời ban. ( ST)

Anh chêu đùa bảo tóc ngàn
Cho anh xin chút gió ngàn khi xa.
 
Sợi bay tơ dối lòa xòa
Mùi thơm bồ kết ngọt ngào thoảng qua

Em gội mái tóc mượt mà
Mơn man anh bảo để vào anh hong.

Tóc dài... mái tóc qua mông
Quấn vào anh đó bóng hồng tóc em.

Bén duyên tự dạo mới quen
Thương em từ dạo nhìn em chải đầu.

Cả đời đẫu bước đi đâu
Nhớ mãi mái tóc trên đầu em tôi ...
               (2009)
 
 
 
TIẾNG YÊU ĐÓ CÒN ĐÂY

Một ngày nói tiếng yêu
Vẫn còn lưu ở đó
Giờ thì không còn nữa
Mộ anh đã xanh cỏ.

Lời yêu nào vừa ngỏ
Giờ còn lại nỗi đau
Anh ơi! Em vẫn khóc
Cho đến tận ngày sau ...

Em vẫn nhớ trong lòng
Từ ngày đó anh đi
Chưa ngày nào bình lặng
Lệ em ướt nhoè mi.

Em vẫn nhớ một ngày
Tiếng yêu em trỗi dậy
Anh thì đã đi mất
Tiếng yêu đó còn đây.
05.04.09


EM... MỘNG TÌNH

Em đi trời chợt đổ mưa
Em về trời bỗng cả trưa nắng đầy
Trời quang gió thoáng hết mây
Chúng ta kề má để xây mộng tình .

 
TÌNH EM BAO GIỜ?...

Bao giờ anh nói yêu em
Để trái tim thấy thân quen trong lòng
Mình cùng bước phố mùa đông
Cho má em ấm môi hồng anh hôn.


MÙA ĐÔNG LẠNH

Mùa đông lạnh còn đó
Cả một khoảng trời đi
Tuyết vẫn còn li ti
Rơi trong cuối đông lạnh.

Mùa đông này em vẫn
Còn mãi ở nơi này
Cái lạnh làm em say
Tuyết rơi còn nhung nhớ !

Mùa đông em vẫn đợi
Vài sợi nắng mênh mông
Nhưng cả một khoảng không
Tuyết rơi đầy trắng xóa.

Đông lạnh không mầu hoa
Chỉ có mầu nhung nhớ
Trong lạnh đông vẫn ở
Cả một trái tim đầy.

Mùa đông lạnh còn đây
Không một bàn tay ấm
Không một chút ái ân
Chỉ lặng lẽ đơn côi.

Mùa đông lạnh xa xôi
Của những ngày viễn xứ
Sao lòng em vẫn cứ
Nhớ người mùa đông ơi !!!

Tuyết trắng phủ rơi rơi
Chút thêm vào lòng trống
Một khoảng lặng mênh mông
Mùa đông lạnh ngóng trông

Tha hương ... mùa đông lạnh.
29.03.2009


LỜI HỨA?...

Lời hứa của anh ở nơi đâu
Em vẫn nhớ lắm lời nói đầu
Anh còn giữ nữa hay quên mất
Tim em nước lũ chợt dâng sâu.


GIỌT LỆ RƠI

Chiều nay giữa dòng đời
Giọt lệ em tuôn rơi
Trong nỗi nhớ mồ côi
Bóng anh mãi xa rồi !!!

Nơi nào anh đang ở
Nơi nào mình đã đi
Giọt lệ khóc chia ly
Biết bao giờ khô cạn?

Bản tình ca xưa hát
Vẫn còn gợn xào xạt
Nỗi nhớ nào khô cạn
Chôn cùng lệ nhỏ rơi.


KHOẢNG LẶNG ĐÃ QUA

Khoảng
 trời em dấu vào anh
Lặng nghe tiếng thở lòng xanh thắm đầy
Đi cùng theo gió vờn mây
Qua bao gió thác đổ đầy bước chân.
 
 
NGÀY MƯA và NGÀY NẮNG

Em sợ lắm ngày mưa
Và cả những ngày nắng
Em sợ sự trống vắng
Trong tâm hồn cô đơn.

Em trong mưa lơn mơn
Bước trong nắng dìu dịu
Nhưng đời em chưa chịu
Một bàn tay nâng niu. (... )

Em sợ mưa hắt hưu
Bởi mưa làm lòng lạnh
Em sợ ngày nắng hanh
Bởi vì em thấy nóng !!!

Lòng em vẫn lạnh cóng
Dù nắng hay là mưa
Em buồn giữa trời trưa
Không một ai gần gũi .

Lòng buồn chất như núi
In vào tim trống vắng
Trong hồn em bình lặng
Ở giữa đời không ai???


DÁNG XƯA

Liễu kia chải tóc bên thềm
In soi bóng nước ở bên mặt hồ
Dáng nào ngồi đó mộng mơ
Ghi vào câu chữ một bờ yêu thương
Liễu rủ như tình còn vương
Cho lòng viễn xứ tha hương hết buồn
Đêm nao lệ nhỏ mưa tuôn
Lúc nào thao thức đêm trường thở than.

 
ĐÊM VIỄN XỨ ĐỔ MƯA

Đêm nay viễn xứ trời đỗ mưa, bỗng dưng con nhớ mẹ vô cùng, nhớ những ngày tuổi thơ con còn bên mẹ. Nhớ mùa nước lũ đổ từ miền ngược về. Chiều chiều, từng chiều con vẫn từng ngóng mẹ về trong những cơn mưa ướt áo mẹ ....

o0o

Tuổi thơ còn lắng đọng
Mùa nước lên mưa lũ
Mẹ ra sông vớt củi
Tôi trong đám cỏ lau.

Trời tối cơn mưa mau
Mẹ ướt sườn áo rủ
Đêm khuya mẹ ru ngủ
Có tí tách mưa rơi !

Cả tuổi thơ trong tôi
Mẹ tảo tần mưa - nắng
Bây giờ thành xa vắng
Bởi tôi đã xa nhà.

Tôi đi xa! thật xa!...
Nơi tha hương ... viễn xứ
Mỗi đêm giật mình cứ
Thấy bóng mẹ trong mơ.

Nếu ngoài trời đổ mưa
Mẹ về nhà mẹ nhé
Thời gian rồi con sẽ
Về thăm mẹ dấu yêu.
* Con rất nhớ mẹ
(13/04/2009)

 
VẪN NHỚ NGƯỜI XƯA

Ba mươi xuân đến kề bên
Mà sao em vẫn chưa quên tình đầu
Tình đầu đã rớt từ lâu
Đi theo cơn gió phủ mầu thời gian
Nay tuổi ba mươi đã sang
Mà sao em vẫn mơ màng tình xưa
Một ngày không nắng, không mưa
Hồn em lạc bước giữa trưa không người
Em vẫn thoáng nói, thoáng cười
Với đời hiện tại - giũa người năm xưa
Một ngày chợt đổ cơn mưa
Thân cô lẻ... chẳng ai đưa em về(!...)

Cuộc sống những bước mải mê
Nên còn xa lắm bóng kề gần bên
Giờ thì lúc nhớ, lúc quên
Trong mơ vẫn ngụ - gọi tên một người.

 
GIỌT SƯƠNG TRÊN MI MẮT

Sáng ra có giọt sương
Đọng lại thành giọt nước
Chẳng có ai hẹn trước
Tự rơi thấm đất sâu .

Chiều nay trên mắt nâu
Có nỗi buồn trong đó
Có lẽ tại cơn gió
Làm đọng lại giọt sương.

Đêm nay trong đêm trường
Có tiếng gào xa biệt
Chẳng thể nào hay biết
Giọt sương đọng trên mi !

Thế là có người đi
Và một người ở lại
Chẳng ai vui được mãi
Giọt sương chảy trong đêm.


TÌNH ANH - TÌNH EM

Em giận hờn vu vơ
Thôi anh đừng đợi chờ
Thế là anh không ở
Để em đứng một mình

Em trách anh vô tình
Thế mà anh nổi nóng
Lòng em buồn gợn sóng
Mắt lệ gửi gió hong !!!

Hết ngày rồi em mong
Bóng anh vẫn không thấy
Tình em còn đứng đấy
Anh đã vẫy tay chào


SẮP XUÂN BA MƯƠI

Tuyết tan rồi người có biết không?
Lòng em bớt giá - má đỏ hồng
Em vui anh đến ... tình anh đến
Bỗng cười với nắng... cuối mùa đông.

Thêm một xuân nữa đủ ba mươi
Mà sao em vẫn chửa lấy chồng
Điểm hồng trên má dần phai nhạt
Em chửa lấy chồng... vẫn còn không.


NHỚ...

Anh nhớ bóng nắng bên thềm
Em nhớ một ánh trăng bên mặt hồ

Chữ nhớ ảo mộng và mơ
Lòng nhớ thoáng cũng đợi chờ người đi

Hàng đêm lệ nhỏ nhoè mi
Khóc nhiều như thế chờ hy vọng gì?

Nhớ nhung gõ tiếng thầm thì
Của lòng chợt vỡ... của mi chợt nhoè ...


KHÔNG ĐỀ

Buồn như mắt lệ mi nhầu
Òa như tiếng vỡ nỗi sầu giăng tim
Chiều nào đôi mắt lim dim
Môi nào vụng dại - để tìm môi hôn
Ngày nào tâm trạng bồn chồn
Đợi chờ đợi mãi - cô đơn trong chiều.
 
 
THU MÙA SANG ĐÔNG

Cuối thu trong dạ xốn xang
Chút thương, chút nhớ vương mang trong lòng
Hết thu là sẽ đến đông
Vắng bao tia nắng, mênh mông... ru hồn
Đông đến thu bỗng dỗi hờn
Ra đi để lại đông mòn tái tê.
Thu đến, hoán chuyển thu về...
Đông trong cái lạnh ê chề thê lương
Hồn thu còn thoảng vấn vương
Giao mùa đông đến - thu nhường mùa sang.


TRỜI MƯA TRÊN PHỐ và EM

Chiều nay đi trên phố
Mưa về lất phất bay
Em còn mãi ngất ngây
Với sợi mưa âu yếm.

Tình không cần dấu diếm
Chẳng sợ mưa tủi hờn
Phút chốc hết cô đơn
Vì chiều mưa đang đến.

Niềm vui không có tên
Nỗi lòng không có tuổi
Cả chiều em rong duổi
Bước duới làn mưa tuôn.


ANH ĐÃ ĐI XA... XIN LỖI ANH

Trái tim yêu vô tội
Giờ anh đã đi xa
Tâm trạng thật khó tả
Rất buồn những ngày qua !

Còn gì ngoài xót xa
Em biết mình có lỗi
Ngàn vạn lần xin lỗi
Không thể mang anh về.

Nhiều đêm trong cơn mê
Em giật mình thức giấc
Bỗng trong lòng tiếng nấc
Bóng anh đã tan rồi !!!

Gửi vạn lời xin lỗi
Theo cơn gió chiều nay
Nỗi buồn nào chợt say
Anh đã xa ! Mất rồi !

* Gửi Nam ngày cũ


 
 LỆ CUỘC ĐỜI

Đời tôi chỉ có lệ rơi
Với bao năm tháng cứ trôi trong đời
Giờ ngồi ngẫm nghĩ xa xôi
Mải mê tôi ở cuộc chơi nào ngừng.

Chiều nay lệ nhỏ rưng rưng
Rơi trong lầm lỡ đã từng bước đi
Lệ nào mà chẳng nhoè mi
Bước chân... đi mãi còn gì mà mong?

Trong đời tôi vẫn đứng trông
Ước cho cuộc sống đừng mong đợi gì!
Còn đâu vương lại bước đi
Có chăng chỉ rớt lại mi giọt buồn...

Trong đời sóng gió mưa tuôn
Lầm lỡ đã trải - gian truân đã từng
Bao giờ hóa kiếp vui mừng
Cho mình thỏa mãn - để dừng bước đi.
(10/04/2009)

 
ĐỢI RU CÔ ĐƠN

Bao giờ cho tới mùa thu
Ru anh ở lại cho dù cách ngăn
Giờ này anh ở xa săm
Đi rồi em vẫn đêm nằm đợi ru!

Đợi ru trong gió mùa thu
Đợi anh trong tiếng vi vu đường đời
Nay yêu mãi vắng xa rồi
Mình em cô lẻ cả trời... cô đơn.

 
MẦU THỜI GIAN


Thời gian trôi nhanh quá
Như Tưởng mới hôm qua
Sợi tóc nào lòa xòa
Còn in hình nỗi nhớ !

Thời gian như mắc nợ
Tuổi dậy thì trong em
Thời gian nào thoáng quen
Xuân ba mươi gần đến.

Thời gian xưa chìu mến
Của những đợi và mong
Cuộc đời chữ trắng trong
Thời gian nào mờ lấp.

Vòng quay làm tiếng nấc
Của những tình đã đi
Lệ luôn ứa tràn mi
Vì những gì nhanh vội.

Thời gian nào vô tội
Thoáng chốc đã vụt qua
Đi trong đời thiết tha
Vừa mới đó đã già.

Ngày qua nào xa lạ
Phủ mờ nhớ miên man
Nỗi niềm xa chứa chan
Mầu thời gian phai úa.


 
NHỚ ANH

Em rất là nhớ anh
Những ngày nơi xa xứ
Không có anh tâm sự
Những nỗi buồn em mang.

Nỗi nhớ anh miên man
Trong khung trời trống vắng
Nhìn xuyên qua sợi nắng
Thấy nụ cười khuất xa !

Anh ơi! Nơi xứ lạ
Trời giá - lòng lạnh thêm
Không có anh gần bên
Nên em buồn nhung nhớ !

Tình yêu! Anh cứ ở
Quê nhà đợi chờ em
Rồi một ngày đúng hẹn
Nhớ anh em sẽ về ...


MƯA LÒNG...

Ngoài phố tuyết chẳng còn rơi
Nắng vương cây cối đâm chồi xanh tươi
Trong lòng bão táp biển khơi
Lòng mưa đâu đó chút tôi lạc hồn.

Mưa lòng réo rắt rơi tuôn
Cho lòng trống vắng - cho hồn viễn du
Rồi xuân qua hạ vào thu
Đời hoài vẫn thấy sương mù giăng giăng...

Ngoài trời gió thổi nắng hong
Mà lòng thì đã mưa giăng kín lòng.

 
 
NHỚ ANH ĐÃ ĐI

Nhớ chi tiếng vọng ân tình
Anh đi ta đứng một mình đợi trông
Nhớ ngày đêm vẫn còn mong
Anh đâu để lại nỗi lòng đang đau

Nhớ anh nguyện đến ngày sau
Để hồn không lạc bởi câu lỡ lời
Nhớ thương như sóng biển khơi
Anh xa mình hết một đời tri âm

 
NHỚ ANH CHIỀU XƯA
Gửi N ngày cũ

Bến sông khuất bóng anh rồi
Cho em nhớ mãi một thời trôi đi
Lệ nào không thấm qua mi
Anh về nơi đó nhớ chi gian trần...?

Nơi đây em vẫn rất cần
Bóng anh ngự mãi một phần tim yêu
Xa anh giờ mới chợt hiểu
Tình anh còn mãi những chiều bên anh.



KỶ NIỆM BẰNG LĂNG
Gửi Huy bạn học cũ

Sắc tím trời trưa thật mến thương
Bằng lăng nở rộ cả con đường
Tà áo nghiêng bay theo nhịp gió
Cánh hoa rơi rụng quyện vấn vương

Kỷ niệm xưa cũ thời đến trường
Cho ta kết nối những yêu thương
Ngày qua xa rồi còn lưu nhớ
Khi nhin từng cánh tím bằng lăng.

 
 
NGHĨA TRANG HÔM NAY
*Gửi N ngày cũ - Em vẫn nhớ anh

Giữa nghĩa trang hôm nay
Hương tàn khói ngút ngây
Lòng ai đang gào thét
Một người theo gió mây.

Mộ xanh cỏ tháng ngày
Em giữa trời hôm nay
Ước trở về ngày ấy
Để nỗi lòng ngừng cay.

Thời gian vẫn cứ xoay
Lệ em nhỏ vơi đầy
Giữa nghĩa trang cô quạnh
Em vẫn còn mãi đây.

Anh đã hòa mây tối
Em vẫn còn nơi đây
Gió vờn mây trôi nổi
Không một phút đắm say.

Mộ bia mưa đẫm lầy
Khói hương còn đang cháy
Gửi về anh tất cả
Vẹn nỗi nhớ... bao ngày.
 
 
BÊN SÔNG KHUẤT BÓNG ANH
Xin chia sẻ cùng chị KN.

Một bóng một mình trên bến sông ( KN)
Nỗi buồn nỗi nhớ quyện vào lòng
Gió vờn sóng nước vào thăm hỏi
Thi sĩ đang buồn hay đợi mong

Thuyền đi còn lạc giữa bến sông
Có người thiếu nữ khóc tiễn chồng
Vòng hoa, hương đốt nghi ngút khói
Anh đã ra đi được nhiều đông.

Một bóng - một mình tủi phận không
Tóc ướt chiều nay để ai hong
Hồng nhan bạc phận vì sương gió
Bao năm lẻ bóng khóc nhớ chồng.

Một bóng - một mình trên bến sông
Lá thu đang rụng ở ngoài song
Nỗi đau chưa thể nào hằn vết
Bao năm chị khóc ướt má hồng ...


TUỔI ĐỜI TRONG THU


Lặng lẽ chiếc lá thu rơi
Lạc trong khoảnh khắc gió vờn cành đưa
Lá rơi trong nắng trời trưa
Vương thềm kỷ niệm thời xưa nào gần.

Bàn chân ai đó tần ngần
Lựa trên lá đổ ngại ngần bước đi
Lá thu báo mộng xuân thì
Tàn phai sắc thắm còn gì mộng mơ.

Bao thu qua vẫn đợi chờ
Tuổi xanh cũng rớt ... ngây thơ qua rồi
Nụ hôn còn nhạt bờ môi
Đón thu vương lá tuổi trôi nào ngờ.

Lá rụng trong gió thờ ơ
Còn ta trong gió ... còn chờ đợi ai !?


ĐỢI CHỜ KHOẢNG YÊN


Sao anh thoáng đến vô hình
Để cho nỗi nhớ vô tình mồ côi
Anh như khoảng đợi xa xôi
Cho tôi bị lụt trong trời bão giông

Anh luôn về trong đợi trông
Để lòng tôi đó mênh mông một thời
Anh là tất cả khoảng trời
Tình yêu... thương mến... góc đời bình yên.

Anh như đôi mắt ngoan hiền
Đốt trong tôi cháy hồn nhiên thẹn thùng
Anh như sóng biển muôn trùng
Gào thét dữ dội lúc dung hiền hòa.

Anh cho tôi những u hoài
Mà tình tôi đó... để ngoài đáy tim
Anh là khoảng lặng im lìm
Cho tôi gõ cửa đi tìm tình anh.

Anh như cả bầu trời xanh
Soi trong đôi mắt long lanh dại khờ
Anh là những giấc đêm mơ
Cả đời tôi vẫn nguyện chờ khoảng yên.


DÁNG NAY - EM XƯA

o0o
Em xưa - em vẫn còn đây
Chỉ khác một chỗ lòng đầy nỗi đau
Dòng đời xuân đã qua mau
Rớt lại năm tháng nhạt mầu thời gian
Lòng đau trống vắng đa mang
Anh xưa em vẫn nhớ mang trong lòng
Phút xưa đã hết cả mong
Nhưng em vẫn đấy... đứng trong ngày dài.

 
 
NHỚ MÙA PHƯỢNG ĐỎ

Phượng vỹ ngoài kia đã rộ rồi
Cho ta nhận thấy sắp xa xôi
Khoảng trời mênh mông sao rất vội
Làm chi cho phượng đỏ đầy... vơi !


Mùa hè mỗi độ đã đến rồi
Lòng ta mãi nhớ cánh phượng ơi!
Tháng năm mùa hoa về nở rộ
Để lòng còn nhớ phút buông lơi !


Ta ghét rất nhiều cánh phượng rơi
Chia tay áo trắng của một thời
Nắm vào ký ức của niềm nhớ
Còn nằm đâu đó cánh phượng rơi !



 
CHO DÙ LÀ GIẤC MƠ

Từ ngày ấy anh đi
Em vẫn còn hoài đợi
Trái tim yêu vô tội
Vẫn thổn thức theo mùa.

Kỷ niệm của ngày xưa
Theo vòng quay trái đất
Nay trong đêm chợt... mất
Muốn bóng anh trở về !!

Nhiều khi trong cơn mê
Say ngủ vùi mộng mị
Anh ơi em năn nỉ
Hãy về giấc mơ em (...)

Đã nhiều lần trong đêm
Nỗi nhớ anh da diết
Anh mất rồi đâu biết
Em đợi chờ từng đêm.

Từng đêm rồi từng đêm
Nỗi nhớ nhung cứ mở
Cho dù là giấc mơ
Mong gặp anh một lần.

 
MƯA SẦU NHỚ ANH
Gửi N ngày cũ

o0o
Mưa vương trên ánh mắt sầu
Để cho ta nhớ lần đầu gặp nhau
Ngày đó cả phố mưa ngâu
Mưa làm ướt cả khoảng đầu tóc em

Âm vang phút ấy êm êm
Còn lưu đâu đó lại đêm bắt đầu
Tình yêu - nỗi nhớ muôn mầu
Giờ anh đi mất trái sầu rụng rơi.

Em còn bước mãi bên đời
Chưa quên hình bóng một người năm xưa
Chiều nay đứng giữa cơn mưa
Hình bóng anh đó còn đưa về đầy...

 
MÙA PHƯỢNG CHIA XA


Anh cho ánh nắng môi hồng
Hè cho khoảnh khắc phượng hong đỏ trời
Mùa thi chia rẽ xa rời !
Không gian cất tiếng ve mời hè sang.
Tuổi tin cho những lỡ làng
Để trang nhật ký những hàng chữ thương
Phượng rộ báo phút tan trường
Cho nhau thơ thẩn vấn vương ... học trò


EM LÀ...

Em là sợi nắng mong manh
Em là hè rực trưa lành mùa đông
Em là cơn gió lông bông
Thổi đi ru lạc - dòng mộng - dòng mơ

Em là cả nỗi mong chờ
Một câu thơ cũng thờ ơ đôi vần
Em là men say rượu cần
Cho anh ngây ngất một phần về đâu?

Em là vực thẳm cách sâu
Ngăn bờ tim - lẫn lòng đau vạn trường
Em là cô gái đời thường
Biết thương, biết nhớ, vấn vuơng, êm đềm...

Em là... em mãi là em !
Tồn trong cuộc sống những đêm một mình

 
 
XUÂN ĐỜI...


Xuân đi báo mộng trong tôi
Nhành hoa chưa hái tả tơi mất rồi !

Xuân về báo mộng nửa đời
Tàn phai sắc thắm đơn côi não nề.

Xuân qua những nỗi ê chề
Cho ta biết đến đường về hết xuân.

Xuân đời trong nỗi gian truân
Tuổi xuân qua ngõ rớt tuôn giọt buồn.


 
NỖI ĐAU NĂM THÁNG VẪN CÒN

Em còn một nỗi đau
Hằn sâu theo năm tháng
Trong tâm hồn lai láng
Vết xẹo lòng còn mang.

Em chưa thể sẵn sàng
Yêu một người hiện tại
Trong lòng em còn mãi
Bóng dáng của người xưa!

Đường về chẳng ai đưa
Không một ai tiễn bước
Có lẽ ở phía trước
Nơi góc lòng còn đau.

Không biết về ngày sau
Có còn thương ai nữa
Khi nỗi đau một nửa
Vẫn nằm trong đáy tim.
 

THIẾU VẮNG... BỐN MÙA

Gió chiều nay hoang vu
Quyện trong từng kẽ lá
Vương qua đây nắng hạ
Làm phút chốc mê say.

Ta muốn vờn gió mây
Muốn tỏ cùng sợi nắng
Trong khoảng chiều vắng lặng
Bỗng thấy mình đắm say.

Ta đứng giữa chiều nay
Phố hạ dài thương nhớ
Chưa có gì vương nợ
Nên ta mãi ngất say.

Qua rồi xuân tháng ngày
Hạ về trong khoảng đợi
Thu vương lá buộn vội
Trên lối bờ đông sang.,..

Lòng vẫn chưa thể mang
Một chút gì thương nhớ
Có thể ta sẽ sợ
Vì thiếu vắng... vầng trăng.


VÔ ĐỀ...


Đông về lại nhớ đông xưa
Tuyết rơi thêm lạnh lòng thừa ngóng trông
Giá như đừng có đợi mong
Tim kia đâu lạnh khi đông... lại vệ

 
 
MỘT MÌNH

Đời vui những lúc một mình
Đời buồn những lúc không tình vấn vương.

Một mình những lúc mến thương
Người đi với bạn ta vương sầu đầy.

Một mình với gió cùng mây
Thôi đành đặt bút ghi đầy vào thơ !

Một mình chẳng phải đợi chờ
Thao hồ thoải mái mà mơ chốn nào.
 
 
 
NGƯỜI RA ĐI


Anh đã đi đương khác
Không còn anh đón đưa
Giọt mưa lạnh lưa thưa
Anh bước đi rất vội


Không biết em vẫn đợi
Với nỗi buồn vẩn vơ
Tâm hồn nhỏ ngây thơ
Em cười cho hết nhớ

Sao em mãi thẫn thờ
Với bóng hình xa khuất
Anh đi ta lạc mất
Lời xưa nói đợi chờ

 
 
MƯA XUÂN NHỚ NGƯỜI


Xoe tay đón giọt mưa xuân
Bàn tay thấm lạnh tân ngần nhớ ai?

Xuân về đôi lứa xum vầy
Mà người đơn chiếc tháng ngày ngóng trông.
 
 
 
GIẬN HỜN

Trong mơ ta có giật mình
Hãy cố quên nhé bóng hình người dưng
Dù một phút nhớ xin đừng
Kẻo ta lại tủi bởi lòng đơn côi
Nỗi nhớ đường về xa sôi
Làm sao biết được một thời còn không?
Hay sông chót lỡ đổi dòng
Lòng anh hết nhớ - xa lòng - hết mong.


 
MƯA TRỜI VIỄN XỨ

Hôm nay mưa rả rít
Giữa xứ người cô đơn
Tâm trạng bỗng bồn chồn
Thôi mưa ơi! Đừng đến.

Hôm nay mưa trong nhớ
Bóng quê - của ngày xưa
Gợi về giữa trời trưa
Trong mưa phồng bong bóng...

Mưa rơi... lẫn mưa... lòng
Trong lẻ loi sầu khắc
Xa nhà... "ta phiêu lạc..."
Buồn giữa trời tha hương...
(21/06/09)
 


VƯƠNG SẦU...

Hôm nay tôi thấy buồn
Một nỗi buồn khó tả
Trong đêm trời xứ lạ
Vương sầu bởi người... ta.


THUYỀN ĐỜI
 
Dòng xanh còn nhớ, còn chờ
Con thuyền rẽ sóng lìa bờ ra khơi
Cánh buồm căng gió lướt trôi
Giữa dòng đơn bóng thuyền đời lênh đênh.


 
EM...

Em vẫn bước bên đời
Gần anh nhưng không nói
Tiếng yêu em xin gọi
Thành những vần thơ ca

Thời xa xưa đã qua
Chỉ còn là thương nhớ
Những gì mà ta chờ
Cũng chỉ còn phút giây.

Em ước là vầng mây
Khi nào anh cũng thấy ...
Nhưng em là cỏ sậy
Một mình đứng ngóng trông

Vầng mây hồng em ước
Không còn khi trời đêm
Anh đâu... thôi đã quên
Em đứng giữa trời ... quen.

Hạnh phúc nào mà nhớ !

(29/08/2008)
 
 
 
MƯA LỆ...

Mưa nước Nga dai dẳng
Phập phồng mưa bong bóng
Hiện tiềm thức giữa lòng
Những ngày nơi đất mẹ.

Tuổi trôi qua đâu trẻ
Bao khoảnh khắc mưa rơi
Bao nỗi hẹn đợi chờ
Cùng hòa theo sợi nhớ.

Nhìn mưa lòng chợt vỡ
Lẫn tiếng ào ạt tuôn
Bỗng thèm được dỗi hờn
Như những ngày bên mẹ...
 
 
 
EM SẮP VỀ BÊN ANH


Em vẫn giữ những gì xót lại
Của tình anh năm tháng chưa nguôi
Tuổi đời sang chưa tới tuổi ba mươi
Vẫn thèm được một bàn tay gần mãi.

Em vẫn bước những bước đi vững chãi
Không ngại ngùng dù vẫn vướng tình anh
Hôm nay gió đến làm em lạnh....
Anh không về mang theo chút nắng hanh.

Giọt lệ nào nhỏ... giọt lệ nhớ anh
Không thể quên dù qua mau năm tháng
Trời bình minh như trời chiều chạng vạng
Sau hoàng hôn là đêm tối bao quanh...

Em luôn mơ những giây phút yên lành
Nên tâm trí luôn trở về ngày đó
Để hơi ấm còn xót trên môi đỏ 
Bờ môi anh còn phảng lại quanh đời.

Năm tháng qua nỗi đau chưa thể vơi
Đợi em nhé! Em sắp về chốn ấy !...
Người ngủ say bao giờ mới thức dậy
Chết... chết... đi rồi ngủ trọn giấc thiên thu.

Trời mới bình minh đã bao phủ sương mù
Nỗi nhớ anh nào trong lòng thấy đủ
Cây trên cành như gọi gió mùa thu
Anh hãy đợi... đợi em về chốn ấy.
* Gửi N ngày cũ đã xa!


NỬA ĐỜI

Nửa đời mơ những khát khao
Bạc cả má thắm - môi đào nhạt phai
Nửa đời vẫn còn tìm mãi
Cho dù biền biệt sông dài... ngàn năm.


 
MẸ ƠI CON NHỚ NHÀ
*Gửi mẹ của con:

Mẹ ơi! Trong chiều nay
Giữa biển đời xứ lạ
Ngày tháng đã đi qua
Bao nhiêu nỗi nhớ nhà.

Ngày, trôi đi vội vã
tháng, thoáng qua tầm tay
Năm, rơi vào thầm lặng
Tất cả lạ lẫm xa !...

Con nhớ nhà thiết tha
Khi nhìn khung trời tím
Hòang hồn về chết lịm
Cả tâm hồn còn mơ.

Mẹ hãy gắng đợi chờ
Một ngày gần con sẽ
Về trong niềm lặng lẽ
Bên mẹ - ôm tháng năm.

Nỗi nhá nhà lặng câm !
Trong muôn mầu đất Mát...
Cơn mưa về nặng hạt
Để ngày đi... hóa say.

Mẹ ơi! Trong chiều nay
Quê nhà mẹ có hay
Buồn thương nhớ tháng ngày
Con tuôn trào châu sa.
(29/07/08 )
 
 

THU VỀ - NƠI XỨ LẠ

Thu đến, thu lại đi
Tôi như chiếc lá rơi
Nửa vẹn, nửa tơi bời.
Trong gió chiều thu cuối.

Thu đến, rồi lại đi
Niềm xưa lối thu rủ
Nỗi nhớ vẫn còn giữ
Của mùa trước đã qua!

Thu đến, đi vội vã
Tôi như lá bay xa!
Còn nằm nơi xứ lạ
Đón thu lòng nhớ nhà.


PHONG BA TÌNH ĐỜI:
 
 HÔM NAY

Hôm nay trong cuộc đời
Nhiều đêm trong cô đơn
Lòng đau hết dỗi hờn
Bỗng nghe mi lệ ướt.

Lối nhỏ em vẫn đi
Không có người thân thiết
Bước đường thật mỏi mệt
Chẳng một ai kề bên.

Hôm nay trong cuộc đời
Niềm đau cũ chưa vơi
Bao giờ qua khoảng đợi
Cho hồn hết xa xôi!



TÌNH ANH
Gửi T

Tình anh là gió ngút ngàn
Bỗng dưng ập đến ngập tràn hồn yêu.

Tình anh như gió trong chiều
Vừa thoáng đến mà trăm điều xốn sang.

Tình anh em đã chót mang
Con tim khát vọng sẵn sàng đón yêu.

Tình anh mang đến yêu chiều
Làm cho say ngất lòng siêu ái tình.

Tình anh hai đứa ... chúng mình
Mãi kề má ghép thành hình trong tim.



ĐỪNG ĐỂ EM MỘT MÌNH

Đừng để em một mình
Trong bóng tối cô đơn
Em sẽ thấy lạnh hơn
Khi không anh bên cạnh

Đêm đông lòng rất lạnh
Nơi viễn xứ xa xa
Trong em nỗi nhớ nhà
Anh ở đâu quên đến?

Em khát tình yêu mến
Trong lối bước không tên
Anh hãy ở kề bên
Đừng để em một mình...





LỜI CHIA TAY

Em cảm thấy boàng hoàng
Khi lời anh vừa nói
Chia tay chỉ một lời
Chẳng xứng đáng với em

Biết không mắt em lem
Sau lời anh vừa nói
Em giật mình vội gọi
Sao anh chẳng trả lời ?

Anh cũng chẳng thèm ơi !
Em hoảng lên níu giữ
Nhưng mà anh vẫn cứ
Không trả lời lại em.

Thôi thì thành không quen
Từ giây phút này nhé
Bao nhiêu lời ước hẹn
Phút chốc tan biến mau.

Anh hãy cứ bước đi đâu
Em không cần níu giữ
Bao ngày mình gần gũi
Giờ trả lại hư không?

Đôi mắt em mầu nâu
Gợi lên vài giọt nước
Có lẽ tại phía trước
Làn gió nào vừa thổi ...

Làm mắt lệ vương rồi!


EM ĐÃ KHÓC

Em đã khóc rất nhiều
Trong nhiều đêm viễn xứ
Sao mà đời vẫn cứ
Để em lẻ một mình.

Em đón gió bình minh
Trong tuổi đã xế chiều
Và cũng đã yêu nhiều
Nhưng đời vẫn lẻ bóng.

Em cũng đã thật lòng
Mà tình đời luôn phụ
Tình em dù như núi
Vẫn chỉ là còn mong.

Em đã sầu đã khóc
Trong đường tình đã đi
Lệ nhỏ ướt sầu bi
Trong đời em đã khóc !



THÁC NHỚ

Trời chiều đã tắt nắng
Nỗi nhớ em vẫn còn
Cứ réo rắt mỏi mòn
Trong lòng yêu da diết.

Anh ơi! Anh có biết
Nỗi nhớ đầy trong em
Như thác lũ bên ven
Của chút bầu tâm sự !!!

Nỗi nhớ như thác lũ
Đang ồ ạt chảy xuôi
Nỗi nhớ chẳng hề nguôi
Lòng em thành thác nhớ (...)


TRÁI YÊU

Tình yêu đến bên em
Tựa như vài trái đắng
Tình tựa rất sâu nặng
Mà đượm nỗi ê chề.

Em cứ mãi mải mê
Trong đời danh và vọng
Anh cứ mãi lật lõng
Trong cuộc tình em trao.

Tìm mãi trái yêu đào
Nên tình em tuyệt vọng
Để lại vết thương lòng
Trong trái yêu... nên khóc.



QUA LỐI NHỎ NGÀY YÊU

Em vẫn qua lối nhỏ
Của một ngày không xa
Của mối tình đã qua
Còn vương lối lòa xòa!

Em vẫn qua lối nhỏ
Ánh nắng nào vừa đây
Vẫn cứ làm em say
Nụ hôn xưa vụng dại.

Em vẫn qua lối nhỏ
Một chiều anh với em
Có lẽ anh đã quên
Nhưng em còn nhớ mãi.


CÁCH XA


Anh về theo gió theo mây
Để em ở lại đêm ngày ngóng trông
Anh đi để bạc má hồng
Mười thương... chín nhớ... mà không còn gì !
Anh đi để ướt bờ mi
Đêm về mơ vẫn còn đi cùng người
Thấy anh còn nói còn cười
Mà sao hiện thực ngoài đời cách xa !


DỖI HỜN TÌNH EM

Anh đang giận dỗi hờn ghen
Câu thơ em viết làm quen một người
Anh giận ánh mắt thôi cười
Tình em đâu chỉ buông lời gẹo chơi!

Bóng anh em dấu một nơi
Từ trong tim thẳm trời ơi ghen gì?
Anh đừng ở đó so bì
Chỉ là vài chữ làm gì giận em...?


ĐỪNG GIẬN

Bỗng dưng người lại giận tôi
Trời đang nắng ấm tối trời đổ mưa
Sót vài tia sáng lưa thưa
Để tôi đi lạc ai đưa tôi về!...



TÓC TƠ HỒNG

Tóc em chớm ở ngang vai
Anh thương anh bảo giống vài sợi tơ
Tơ hồng như chốn mộng mơ
Tóc em gần mãi kề bờ môi hôn.


CÁNH CHIM CÔ LẺ

Cánh chim bạt gió muôn phương
Chim bay mỏi cánh biết đường về đâu
Cô đơn bạc phận má hồng
Lẻ loi ước được một vòng tay ôm .




TIẾNG YÊU


Cám ơn anh nhé hỡi người yêu
Đã đến bên em trong buổi chiều
Từ đó về đây lòng luôn mở
Cho em rạo rực biết tiếng yêu

MƯA THU

Trời mưa trên lá thu vàng
Bóng ai còn đó ngỡ ngàng dưới mưa
Mưa rơi lất phất lưa thưa
In vào lòng dạ không trưa nắng đầy
Hạt mưa lạnh má hết hây
Lạnh lòng em đó những ngày vắng xa !!!


LỜI YÊU


Em nhận lời yêu anh
Sau bao ngày suy nghĩ
Lẽ nào hạnh phúc chỉ
Sau khi em gật đầu?

Với ánh mắt nhìn sâu
Anh đặt vào trong đó
Trên bờ môi vừa ngỏ
Vị ngọt nụ hôn đầu!

Mình bên nhau từ đấy
Chẳng bao giờ lìa xa
Bao ngày tháng đã qua
Giờ thì em đã chịu

Mình bên nhau khắng khít .
Hạnh phúc tràn qua môi
Hơi ấm anh nóng hổi
Những phút mình ái ân ...


NỤ CƯỜI

Nhìn anh môi nở nụ cười
Làm em một thoáng đánh rơi tâm hồn
Khi về nhớ lắm bờ môi
Hình dung ra mãi... nụ cười của anh.



EM ĐỂ

Em để nhớ vào tim
Em để yêu vào đợi
Lời anh tuy nói vội
Cứ nhớ mãi không thôi.

Em để anh bên đời
Qua ngày cũ ngày mới
Ý thơ em viết đấy
Ngay từ thủa sơ đầu.

Em để lại tuổi xuân
Rớt lại theo từng ngày
Trôi đi trong lặng lẽ
Để lại hồn cô đơn.

Em để gọn một bên
Chút tình ai vừa đến
Để tim yêu còn đấy
Không rớt lại cùng ngày.





NGƯỜI ĐÀN ÔNG ĐA TÌNH

Đa tình người nói yêu tôi
Rồi mai người lại bỏ tôi giữa đời
Tình yêu đâu phải cuộc chơi
Xin người đừng có mượn lời trêu hoa.



VÔ ĐỀ

Anh về đi với người ta
Để em ngồi đó xót xa tim mình
Ước sao thủa ấy chúng mình
Đừng có gặp gỡ để tình khỏi đau.



SỰ VÔ TÌNH

Anh đã đến rồi đi
Không nói được điều gì
Làm cho em phải đợi
Anh vô tình vậy sao?



BƯỚC ĐƯỜNG KHÔNG CÒN ANH

Em đang trong cuộc đời
*
Nay bước đường không anh
Chỉ có buồn trống vắng
Với trái tim chết lặng
Vì tình ta mất đi

*
Đường đời làm chia ly
Khi tình đang chất ngất
Giờ không còn thân mật
Vì hai chữ hợp tan.

*

Tình yêu còn chứa chan
Mà em xa rời anh
Lòng em như băng lạnh
Đứng giữa đời ... không anh!



Khi một người mất đi người thương ai cũng đau buồn, xin đừng buồn nữa, mong cho năm tháng nỗi buồn của ta sẽ nguôi ngoai.



ĐÃ QUA RỒI

Qua rồi ân ái tháng năm
Qua rồi những lúc mình nằm bên nhau
Bao năm chữ nghĩa để mong
Tình xưa, nghĩa cũ giờ xong còn gì!
Qua rồi giờ khắc biệt "ly"
Tạ từ phút ấy anh đi mau rồi
Hết là! giờ lẻ đơn côi
Đã qua tất cả giờ ngồi nghĩ suy.


CÓ LỜI HỨA
Gửi N

Không có điều gì đến
Sau lời hứa của anh
Chỉ là lời mong manh
Nên không thành ... tan vỡ.

Lời hứa anh không ở
Vội bay theo gió mây
Anh ơi! Ai sẽ lấy
Cho em lời đã qua !?

Lời hứa như nhụy hoa
Sớm nở tối lụy tàn
Hy vọng em từng mang
Giờ thì thành tan ... vỡ.





HAI NỬA NHỎ - TO
Gửi T

Anh cậu bé học yêu
Em đã yêu rất nhiều
Có khi nào chịu hiểu
Tình anh còn trẻ con.
*
Nhìn anh chạy lon ton
Giống như một đứa trẻ
Lời nói thương rất lẹ
Đúng là tình trẻ con...
*
Em hết thời gái son
Còn anh thì mới lớn
Tình đôi mình cụt cỡn
Như hai nửa nhỏ ... to !!!
* T kém PL 6 tuổi



ANH LÀ CẬU BÉ

Trong đôi mắt của em
Anh chỉ là cậu bé
Bởi em không còn trẻ
Để nhận lời ái ân.
Trong đôi mắt phân vân
Em mang theo nỗi sợ
Trái tim mình nứt vỡ
Bởi anh vẫn trẻ con
Ánh mắt em mỏi mòn
Nhìn đôi ta khập khiễng
Đành dấu kín lòng riêng
Vì anh là cậu bé !!!


TÌNH ANH XA QUÁ
Gửi T

Em đang rất nhớ anh
Một nỗi nhớ vô hình
Sao anh nỡ vô tình
Làm tim em chợt nhớ !?

Mỗi đêm trong giấc mơ
Nụ cười anh có đó
Gữi tất cả theo gió
Chút tình em trao anh.

Trái đất quay vòng quanh
Một chục trong quỹ đạo
Lòng em đang thét gào
Bởi tình anh ... xa quá !!!


QUAY VỀ ĐÂY

Nếu không có cuộc sống
Sẽ không kiếp lang thang
Những cuộc tình trái ngang
Sẽ chẳng thể lỡ làng.

Nếu tình yêu không mang
Em sẽ chẳng buồn vậy
Má nào sẽ hết hây
Khi dòng lệ tuôn trào.

Sẽ chẳng có thét gào
Nếu đại dương ngưng sóng
Nếu như đã hết mong
Sẽ chẳng thể đợi chờ

Người yêu ơi !!! ...
Quay về đây bên em.


CUNG ĐIỆU NỖI NHỚ
Gửi T:


Em đang rất nhớ anh
Một nỗi nhớ vu vơ
Lẫn một chút đợi chờ
Trong lòng đang khó ở.

Em đang rất nhớ anh
Một nỗi nhớ mong manh
Em lạc hoài xứ lạnh
Có anh vỗ giấc mơ.

Em đang rất nhớ anh
Một nỗi nhớ vô hình
Sao lời yêu lặng thinh
Để lòng vương sầu nhớ?

Em đang rất nhớ anh
Có lẽ nào giả dối
Nỡ nào tình vô tội
Để nỗi nhớ răng răng...



SẼ CHẲNG CÒN

Rồi đông sẽ qua mau
Trả lại xuân và nắng
Tuyết lạnh sẽ vắng lặng
Thôi kín cả bầu trời

Sẽ chẳng còn đêm đông
Lạnh hồn người nữ khách
Chẳng còn nước tí tách
Của dư âm tuyết tan

Sẽ chẳng còn mưa dầm
Rơi lạnh buốt đêm thâu
Thế gian sẽ nhuộm mầu
Của lá xanh và nắng

NGƯỜI GIỐNG NGƯỜI


Chiều nay trên phố Mát
Điểm dừng ngay trước mặt
Lòng chợt về réo rắt
Bởi gặp người thoáng qua!

Bốn mắt nhìn giao hòa
Sao giống người xưa cũ
Nỗi niềm nào vừa đủ
Làm sống mũi chợt cay.

Phố rộng trời chiều nay
Hình bóng ai lưu ở
Đang bước đi trên phố
Ngỡ người xưa trở về.

Rồi sẽ qua cơn mê
Trong cuộc đời đi mãi
Người mất rồi đâu lại
Chỉ người giống người thôi.

Làn run nhẹ bờ môi
Giữa nghẹn ngào xa vắng
Hồn thoáng chết im lặng
Trong chiều nay ... vì ai?!
* Nhớ về Nam thuở cũ



TÂM HỒN BÌNH LẶNG

Em hồn nhiên ngây ngô
Êm dịu như ánh trăng
Thức dậy mỗi buổi sáng
Thấy tâm hồn sốn sang
Trong em còn ngỡ ngàng
Với tuổi đời trong trắng
Trái tim vẫn bình lặng
Chưa một chút xuyến sao
Tiết thu bắt đầu vào
Lá rơi từng cung điệu
Hồn lả lướt như liễu
Thả bay như cánh diều ...

híc!!!
Vui ghê đi...




YÊU ANH MỘT NỬA - CÒN NỬA KIA NÓI DỐI


Tặng người đàn ông yêu tôi

o0o
Dù năm tháng có qua
Em vẫn yêu anh như lời em nói
Sao bỗng dưng anh cứ đòi hỏi
Chuyện đâu đâu làm em thấy ngượng ngùng
Hai ta xa cách dặm muôn chùng
Yêu mới đó biết ngày mai có ngộ
Có lẽ nào tình yêu rất vội
Nên chia xa bởi hai chữ tình yêu
Anh nói: Em nhõng nhẽo... em lại điêu !
Em xinh thế mà nói toàn giả dối
Xin anh đấy lòng em rất dại dột
Điêu một chút mới được gọi là yêu.
Em đã nói: Yêu anh rất là nhiều
Là sự thật một nửa ... còn nửa kia nói dối
Anh ơi! Tình yêu nào có tội
Phải chăng có tội chỉ mình em...


TÌNH NHỚ
Gửi T

Hôm nay phone cho anh
Lòng em vui biết mấy
Bờ môi hồng run rẩy
Lẫn nhịp đập con tim.

Đôi lúc lại lặng im
Chỉ muốn nghe anh nói
Giọng anh vang lời hỏi
Lòng rộn rã bổn chồn !

Nhớ anh nên gọi phôn
Tiếng anh cười trong trẻo
Trái tim bớt lạnh lẽo
Mãi say lời anh trao.

Tự dưng em ước ao
Bên cạnh luôn có anh
Để tâm hồn bớt lạnh
Nhận hơi ấm anh trao...
23/05/2009

LÒNG TRỐNG KHÔNG

Lang thang phố cuối đông
Lòng mang buồn mênh mông
Hỏi vì sao lại thế
Thì ra lòng trống không !!



LỜI YÊU CUỐI

Lời yêu cuối cùng này
Em viết gửi lại anh
Vì vỡ mộng mầu xanh
Nên duyên mình lỡ hẹn !

Từ ngày mình chót quen
Chưa bao giờ bình lặng
Bởi vì anh sâu lắng
Trong tình cảm lứa đôi !

Mình lại quá xa xôi
Nên lời yêu không thật
Mới đó rồi sẽ mất
Gửi tất cả lại anh.

Lời yêu cuối cùng này
Xin anh hãy lưu lại
Chẳng có gì trọn mãi
Lời yêu cuối về anh.

*****
Em một mình xứ lạnh
Nhận những lời anh trao
Giờ gom tất cả vào
Trả lại lời yêu cuối.
 
NGÀN CON HẠC GIẤY


Gấp ngàn con hạc giấy
Ước được ở bên anh
Vậy mà rất mong manh
Vỡ nhanh như giọt lệ.

Điều ước này vô tội
Chỉ tại em có lỗi
Tình yêu nào quá vội
Nên tình mình li xa !

Những ngày đã thoáng qua
Chẳng ai còn nhớ nữa
Kể cả những lời hứa
Cũng mờ dần không lưu.

Ngàn con hạc hẩm hưu
Cho lòng em tê tái
Tình anh còn xa mãi
Ước nguyện nào gần đây ?

Em muốn anh là mây
Ngày ngày khi thấy nhớ
Nhìn mây em đỡ sợ
Khi xa cách anh rồi !

Lệ em chảy mồ côi
Chỉ vì lời đã ước
Nếu mà em biết trước
Sẽ chẳng thể biết đau.

Ngàn con hạc về sau
Mờ dần theo lời hứa
Chuyện tình của hai đứa
Rồi mãi là hư vô...

Ngàn con hạc vu vơ
Tựa như ngàn nỗi nhớ
Hai đứa mình không nợ
Mang theo lời ước tan.

Hạc giấy đã úa vàng
Vì một lời không thật
Tình mình giờ còn hận
Xin mang lời hứa đi...

 
TAY TRONG TAY
Gửi Thịnh yêu dấu

Anh nói rất yêu em
Từ khi mới chót quen
Tâm hồn em trong trắng
Nên anh rất yêu em.

Mình tay nắm trong tay
Anh ví em là mây
Có ngày ta xa cách
Anh vẫn nhìn mây bay.

Gần nhau phút đắm say
Cho phút yêu cuồng nhiệt
Có khi nào hay biết
Anh thấy mình rất may.

Thế giới đang cuồng quay
Chuyện tình yêu đôi lứa
Hai ta tìm một nửa
Giờ cùng tay... trong tay.
09.05.2010



KỶ NIỆM LẠC MẤT

Lạc mất kỷ niệm rồi
Của một thời xa xôi
Vẫn còn hằn trong tôi
Một chút gì thương nhớ.

Kỷ niệm không còn ở
Trong kỷ niệm nào xa
Tất cả đã thoáng qua
Kỷ niệm giờ xa vắng.

Trong nỗi lòng bình lặng
Còn bóng dáng ai lưu
Kỷ niệm thoáng hắt hiu
Hóa ra ta lạc mất.

LẠC ĐƯỜNG TÌNH YÊU

Em lạc đường xứ lạ
Trong tình cảm hai ta
Mãi chỉ là thoáng qua
Tìm yêu nào còn lại?

Em vẫn mơ hồ mãi
Chuyện tình cảm riêng tư
Tình mình như hoa sứ
Thoáng nhẹ rồi tàn phai.

Có lẽ em đã sai
Trong tình yêu đã có
Chỉ là như cơn gió
Hóa ra em lạc đường.
11/05/2009


ĐỢI ANH

Em vẫn còn đợi anh
Trong ngày dài nhung nhớ
Tất cả ghi vào vở
Những nỗi đợi và mong.

Nỗi đợi thật trắng trong
Trong khung trời xứ lạ
Tất cả những vất vả
Phút chốc tan biến đi.

Chỉ có trên bờ mi
Niềm đợi vương lạnh giá
Em đợi trời nắng hạ
Xin ấm về bên anh


YÊU NGƯỜI TRONG MƠ

Đêm qua ta nằm mơ
Gặp và yêu một người
Anh vừa thoáng môi cười
Làm tim ta sét đánh.

Trong đêm buồn xứ lạnh
Thấy ân tình anh trao
Tình ta thoáng rạt rào
Trái tim mơ thổn thức.

Em giật mình tỉnh giấc
Giữa bóng tối bao la
Lòng bồn chồn thấy lạ
Hóa ra là giấc mơ!


NẾU EM RA ĐI, ANH SẼ LÀ NGƯỜI HẠNH PHÚC
Gửi NT

Nếu bây giờ em đi
Anh sẽ rất hạnh phúc
Luôn luôn em cầu chúc
Anh hạnh phúc bên người!

Em không thể vương cười
Vì tình mình tan vỡ
Mình chẳng có duyên nợ
Thôi hãy bước chia xa!

Anh vui bên người ta
Em vội vùi tiếng nấc
Hy vọng bỗng hụt hẫng
Em lạc loài xứ xa.

Tình mình giờ đã qua
Phút chia tay nhung nhớ
Mà tim em đã vỡ
Hình bóng anh còn lưu.



BIỂN HẸN CỦA MỘT NGÀY

Biển hẹn chiều nay nhẹ du dương
Cho em nhớ đến phút tan trường
Mình đi nhìn lại về ngày ấy
Em vẫn còn đây chút nhớ thương.

Biển hẹn chiều nay nhẹ du dương
Lòng yêu xót lại vẫn vấn vương
Anh nỡ đi rồi tan giấc mộng
Sóng trào dĩ vãng khóc thê lương.

Biển hẹn chiều nay nhẹ du dương
Tình mình xưa ấy thật mến thương
Anh đi thật rồi... nay mới hiểu
Tình chỉ phút chốc lạc muôn phương.


THAY LỜI ANH:

Anh nói: Mùi thơm trên tóc em
Gần gũi sao thấy thật thân quen
Mùi thơm con gái thoảng trên tóc
Làm anh nhớ mãi phút mới quen.

Chiều nay em chải mái tóc mềm
Sợi dây em cột tóc một bên
Làm sao có thể anh hết nhớ
Mái tóc em dầy... không thể quên!


 
EM YÊU ANH MỘT NỦA - CÒN NỬA KIA NÓI DỐI
Tạng người đàn ông tôi yêu:

o0o
Dù năm tháng có qua
Em vẫn yêu anh như lời em nói
Sao bỗng dưng anh cứ đòi hỏi
Chuyện đâu đâu làm em thấy ngượng ngùng.
Hai ta xa cách dặm muôn chùng
Yêu mới đó biết ngày mai có ngộ
Có lẽ nào tình yêu rất vội
Nên chia xa bởi hai chữ tình yêu
Anh nói: Em nhõng nhẽo... em lại điêu!
Em xinh thế mà nói toàn giả dối
Xin anh đấy lòng em rất dại dột
Điêu một chút - mới được gọi là tình yêu.
Em đã nói: Yêu anh rất là nhiều
Là sự thật một nửa... còn nửa kia nói dối
Anh ơi! Tình yêu nào có tội
Phải chăng có tội chỉ mình em...
14.05.2009



SẼ... NẾU ANH KHÔNG KỀ BÊN

Em rất là cần anh
Như cỏ ngải xanh rờn
Cần những cơn mưa hơn
Trong những ngày cháy lửa.

Sẽ thiếu vắng trời trưa
Khi mưa không về nữa
Sẽ mãi tìm một nửa
Nếu anh không kề bên.

Sẽ mãi là lãng quên
Khi đường không trung bước
Sẽ mãi chỉ nguyện ước
Khi tình không về đầy.

Em như loài cỏ sậy
Mọc ven bờ kênh xanh
Ước vọng rất mong manh
Nếu như không tồn tại ...

Sẽ không là sớm mai
Nếu thiếu những ngày dài
Đời em sẽ đi mãi
Nếu không anh kề ... bên.


ĐỢI ANH

Em vẫn còn đợi anh
Trong ngày dài nhung nhớ
Tất cả ghi vào vở
Những nỗi đợi và mong.

Nỗi đợi thật trắng trong
Trong khung trời xứ lạ
Tất cả những vất vả
Phút chốc tan biến đi.

Chỉ có trên bờ mi
Niềm đợi vương lạnh giá
Em đợi trời nắng hạ
Xin ấm về bên anh




BỐN MÙA GIOT NHỚ
CÒN BÓNG NGƯỜI XƯA

Trên con đường em đi
Của bốn mùa thương nhớ
Em lưu vào trang vở
Giữa mùa hè đơn côi.

Tiềm thức cũ xa xôi
Trong lòng em rớt lại
Đã xa rồi còn mãi
Trang sách của một thời.

Em đã chót yêu người
Của một ngày xưa ấy
Giờ đường đi .. em đấy
Bóng dáng nào còn lưu ...[/


ĐỢI TRÁI TIM YÊU

Em vẫn còn hồn yêu
Một con đường hoa nắng
Du trong em rất vắng
Một khoảng đợi nào xa!

Em lạc trong mùa hoa
Em buồn trong mùa hạ
Em mãi còn xứ lạ
Cả bốn mùa trôi đi

Em lệ ướt nhoè mi
Trong đêm dài nhung nhớ
Em mãi đợi mãi chờ
Một người đàn ông thật .

Bỗng một ngày đánh mất
Cả tuổi trẻ hồn nhiên
Tiếng thét gào triền miên
Gọi tuổi xuân trở lại.

Em vẫn còn yêu mãi
Một thoáng hình đâu đâu
Em đã đợi từ lâu
Trái tim yêu thật sự !!!


 
 
NỖI NHỚ MÙA THU

Mùa thu ghé lại đây rồi
Lá vàng xanh thắm, rụng rơi rối bời
Thu về nhắc nhở tim tôi
Bao mùa thu trước, bên đời đã qua.

 
MẤT NHAU LẦN NỮA

Đường đời muôn ngả muôn nơi
Thế là ta lại mất nhau thật rồi
Giữa mùa đông tuyết trắng rơi
Cõi buồn vô tận lòng mang nhớ đầy .



ĐÊM MƠ - GIẤC MƠ DẦY

Anh đã đến từ trong giấc mơ
Chỉ thoáng vào thôi nhưng không ở
Giấc mơ đêm một thời còn đợi
Anh về hiện tại ngỡ giấc mơ

Đi nhé giấc mơ đêm bỏ dở
Không duyên không nợ chẳng hẹn chờ
Đêm buồn ngơ ngác thao thức nhớ
Về tròn giấc ngủ để tròn mơ


VÔ ĐỀ

Tuyết tan trong phố mùa đông
Câu thơ ướt át má hồng tái tê
Tuyết tan, xuân hạ sẽ về
Ấm lòng nữ khách mải mê chốn này.



BỐN MÙA LẺ LOI

Mùa thu về lá nào ép trang vở
Đông tuyết rơi lạnh lẽo mong chờ
Xuân sắc thắm muôn hoa đua nở
Hạ về đấy vàng trói ánh trăng mơ

Qua bốn mùa nhiều năm vẫn ở
Giữa xứ lạnh một mình lẻ bơ vơ
Chỉ biết viết ghi chằng chịt vào thơ
Sống mải miết trong dòng đời trôi vôi.


ÁNH MẮT VÔ TÌNH


Chiều đông ánh mắt vô tình
Làm ta quên mất rằng mình đi đâu
Vô tình nỗi nhớ buông sầu 
Để lại trong mắt giọt sầu dưng dưng.



SỢI TÓC TRONG TRANG THƠ BA VIẾT

Mỗi năm tết đến
Tóc gió phai xương nhiều
điểm thêm những sợi bạc
người cha gia bên quán cóc làm thơ
Sợi tóc trắng sáng một góc vở

in vào tâm hồn
Mỗi ý thơ cha thêm cằn cỗi
không vội
cha viết từng lời
mỗi ý thơ cha chứa cả bầu trời
có tất cả vui, buồn,
trong cuộc đời rớt lại .

Cha năm mới đã sang
Con bới nhổ từng sợi tóc bạc
trong câu thơ ba viết...
còn nồng nàn tha thiết
đêm qua!
*Tăng ba yêu của con


KHOẢNG KHÔNG... YÊU

Nắng xòa nghịch gió ngọn cây
Tiếng reo vờn lá nhìn mây lững lờ
Hoa đang khép nép thờ ơ
Gió qua tán chuyện giả vờ yêu đương
Huwơng bay tỏa ngát vấn vương
Làm dung nhẹ cả khoảng không lững lờ
Hẹn mây nên gió đợi chờ
Để cùng gặp gỡ quyện bờ ái ân.
30/05/2009

SANG THU CŨ...

Mùa thu đã về trên ngọn cây
Đi theo năm tháng dáng em gầy
Mảnh mai trong gió như hơi nước
Bao mùa rụng lá em còn đây.

o0o

Mùa thu đã sang trên ngọn cây
In trong mắt ngọc gió thu đầy
Hương tình chia cắt về hai ngả
Tình đi kỷ niệm vẫn còn đây.

o0o

Mùa thu đã hằn trên ngọn cây
Ước cho thời gian bừng ngất ngây
Để không mờ phai theo năm tháng
Chút nhớ ngày nào gửi treo mây.


NỬA ĐỜI ĐƠN CÔI

Em buồn gửi gió mây
Những nỗi đau năm tháng
Còn trong lòng lai láng
Vẫn chưa thể mờ phai

Vẫn bước tới ngày mai
Đường đời chia nhiều mảnh
Lòng luôn còn rất lạnh
Bởi tình còn phiêu du

Em đón gió mùa thu
Trong nỗi lòng câm nín
Em đón xuân bịn rịn
Trong khoảnh khắc xa quê

Trong đường dài lê thê
Không có ai trung bước
Nên trong đông không được
Một hơi ấm bàn tay.

Giữa mùa hè như say
Của ngày dài hoa nắng
Nửa đời em trống vắng
Vì vẫn mãi đơn côi


HOA MUA

Rừng xuân thắm nở hoa mua
Rung rinh khoe nắng bướm đùa nhụy hoa
Hoa mua giản dị thiết tha
Không chưng hương sắc như là Ngọc Lan
Cả rừng mua mọc tràn lan
Đua nhau nở rộ bạt ngàn đong đưa
Mầu tím phơn phớt hoa mua
Làm nhớ năm tháng mẹ đưa đến trường.



CƠN MƯA TRÊN PHỐ

Mưa chợt về đến bên
Có chút gì bẽn lẽn
Bao mùa rồi lỡ hẹn
Vẫn nhớ bóng người đi.

Mưa ơi đến làm chi
Cho ta hoài bỡ ngỡ
Cơn mưa chiều dang dở
Có một mình hồn mơ.

Cơn mưa không đợi chờ
Mà về ngay giữa phố
Nỗi lòng nào chợt vỡ
Giữa chiều mưa về đầy.

 
PHAI ÚA...

Lá vàng rơi rớt bên thềm
Mầu phai úa lá cho mền bước đi
Tàn tạ thu đó chia ly
Cho em ở lại còn chi đợi chờ
Thân đi thoáng đó đôi bờ
Còn trông ở lại vần thơ dại khờ
Một thủa xưa đó như mơ
Lá vàng phai úa giữa mưa rối bời
Lời nào đã nói qua môi
Để người ở lại giữa trời tàn phai.



Người Đàn Ông Không Thật:


LỜI HỨA ĐÃ QUA


Anh nói đến tháng tư
Em có thể về nhà
Anh đặt vé mua quà
Cho em về thăm mẹ .

Thế mà anh lỡ hẹn
Hờn giận kiểu đâu đâu
Em thấy mình ngu lâu
Nên tin lời anh hứa !!!

Bao giờ mới gặp nữa
Để nói chuyện đã qua
Sẽ chẳng có vé quà
Vì lời anh nói dối ...

Em khóc cả buổi tối
Thấy lòng mình chơi vơi
Sao em lại tin lời
Từ một người không thật!

Trong tình có yêu - hận
Nhưng em mãi chỉ yêu
Và yêu anh rất nhiều
Tiền bạc là vô nghĩa.

Thôi anh đừng hứa nữa
Tất cả cũng sẽ qua
Em không thể về nhà
Vì lời hứa đã qua (!!!)


TIN LỜI HỨA ĐÃ QUA

Dù lời hứa đã qua
Em biết anh không thật
Nhưng trong lòng không giận
Bởi em chót tin anh ...

Mình tan giấc mơ xanh
Chỉ vì anh không thật
Đường đời này sao vẫn
Còn em với nỗi đau ?!

Anh hãy bước đi mau
Đừng chần chừ thêm nữa
Tình đôi ta chợt vữa
Như giọt lệ đang rơi.

Anh chỉ ở trong mơ
Coi như người không thật
Sau giấc mơ tỉnh giấc
Chỉ còn em với đời !

Câu hứa nào lỡ lời ?
Để cho em hy vọng
Nay thành chuyện lật lọng
Không anh ... lời hứa đi...

*****

Lệ nhỏ tràn bờ mi
Cho ai hết kiêu kỳ
Giờ còn lại những gì ?!
Thành giấc mơ tan ... biến !!!



HẠT BỤI TRÊN PHỐ


Anh đã hẹn em rồi
Chiều nay anh sẽ đến
Thế mà khi chiều hết
Chẳng thấy bóng anh đâu.

Ngoài phố đèn muôn mầu
Khi hoàng hôn say giấc
Trong em bỗng tiếng nấc
Của nỗi đợi chờ mong.

Cho đến ngày hôm sau
Cũng vào chiều đông ấy
Vô tình em nhìn thấy
Bóng anh nắm tay ai!!!

Hai bóng lặng in dài
Cùng bước đi giữa phố
Mắt em mờ bỡ ngỡ
Lẽ nào mình nhìn sai (... )

Nhưng rồi lại ngày mai
Nối tiếp trên phố dài
Vô tình em gặp lại
Bóng anh bước cùng ai.

Giờ thì em không sai
Anh thành kẻ phản bội
Hạt bụi nào gió thổi
Vô tình vướng mắt em


CHIA XA

Hôm nay rồi lại ngày mai
Anh về phương đó em dài nỗi đau
Buồn lòng em dấu vào đâu
In hằn lên mắt buồn nâu giọt sầu
Nỗi đau vị đắng muôn mầu
Hồn tha thẩn đáy lòng sâu buồn dầu
Rồi mai ta bước qua cầu
Để rớt lại hết tình đầu tương tư.








ANH VUI ĐÙA TÌNH EM

Tình anh đến rồi đi
Để mi nhoè lệ ướt
Nếu mà em biết trước
Ngày đó chẳng tin lời

Ở phương đó anh ơi !
Có bao giờ anh biết
Nơi đây tình em chết
Một khoảng lặng tim yêu .

Sao anh nỡ nói điêu
Vài lời yêu trao gửi
Tình yêu ai nỡ thử
Giết chết cả đời em!

Phút gần gũi thân quen
Có lẽ nào là giả
Ngày quấn quýt hai ta
Có lẽ nào quên hết ?

Em vẫn còn mải miết
Níu giữ lời đã đi
Biết sẽ chẳng nghĩa gì
Nhưng sao lòng còn đợi?

Có phải chăng quá vội
Khi ta nói lời yêu
Giờ thì em chợt hiểu
Tình anh có thể đùa ...

* Gửi người phương đó !



TÌNH LÀ HẠT BỤI


Tình là bụi - phủi là bay
Yêu ngày yêu tối - tháng ngày vẫn không.
Nên tình chỉ mãi lông bông
Phủi đi một cái là không thấy gì! (...)





NGƯỜI ĐÀN ÔNG KHÔNG THẬT

Người ơi! Thương nhớ nữa không ?
Đàn chim tung cánh sổ lồng bay đi
Ông trời nỡ cắt chia ly
Không cho mình đến và tìm về nhau .
Có mong một ngày mai sau
Thật người sẽ đến hết sầu tái tê !
Người đâu có thật mà về
Chỉ là một bóng... cơn mơ hoang đường
TÌNH TUYẾT TRẮNG


Tuyết trắng bụi rơi rơi
Lạnh lẽo rớt thờ ở
Bước chân nhỏ dạo bờ
Lặng bước đi không ở .

Mầu trắng như giấc mơ
Đêm qua vừa chợt thức
Lòng lâng lâng rạo rực
Đốt cháy cả đêm sầu .

Trong ánh mắt muôn mầu
Nhìn tuyết rơi ngoài phố
Một người đi còn nhớ
Tuyết lặng lẽ phủ rơi !!!

********

Tình anh đến rồi đi
Như giấc mơ riệu kỳ
Tình đến ... tình lại đi
Như tuyết về ngang phố.



ANH ƠI!...

Anh ơi! có bao giờ
Khi một mình đâu đó
Còn nhớ lời anh ngỏ
Từ một ngày xa xưa!

Anh ơi! Còn nhớ nữa?
Phút mặn nồng đã trao
Giờ này có khát khao
Nụ hôn em vụng dại !

Anh ơi! Đời này mãi
Vẫn chỉ nghĩ đến anh
Ước có mộng mầu xanh
Mình bên nhau trọn kiếp.


CHỜ NGƯỜI DƯỚI MƯA

Anh đã hẹn chiều nay anh đến
Để em buồn đứng đợi bên hiên
Anh đâu rồi mưa cứ triền miên
Em ngóng đợi nhìn mưa nhung nhớ.


CÒN ĐÂU GIẤC MỘNG XANH


Giấc mộng tình không thành
Bởi vì rất mong manh
Khi anh còn bên ấy
Phụ tình em để dành...

Giấc mộng xanh không thành
Tình ta chia hai mảnh
Anh qua trời tây sống
Chút tình vỡ tan tành.

Giấc mộng đã không thành
Mi lệ chảy vòng quanh
Dư âm vương chút nhớ
Còn đâu giấc mộng xanh?...

KẺ ĐA TÌNH DỐI GIAN

Những lời anh nói đợi chờ
Bao nhiêu ước hẹn bây giờ tàn phai
Anh nói gần bên em mãi
Sao mà tình đã nguôi ngoai đi rồi !
Những lời chót nói qua môi
Giờ thì chợt hiểu ... lời trôi được mà
Anh hãy đi với người ta
Em là một kẻ qua phà đó thôi
Niềm yêu ước hẹn có đôi
Cũng là của kẻ ... buông lơi đa tình.

ANH CHỢT ĐẾN
Gửi T 

Anh chợt đến bên em
Để lại bao thương nhớ
Sao giờ này anh nỡ
Bỏ em đứng bơ vơ !!!

Tất cả gửi vào thơ
Vạn lời thương nhắn nhủ
Chiều nay lòng vần vũ
Đứng giữa trời không anh.

Hồn viễn Xứ chợt lạnh
Giữa phố lệ lên đèn
Tìm đâu nữa chút men
Trong vòng tay ân ái.

Anh chợt đi ... chợt lại
Như trời chợt đổ mưa
Em như cỏ dư thừa
Đang đứng giữ trời ... trưa.
26/09/2009


KẺ DỐI GIAN

Anh dối gian làm chi
Sao mà anh ác thế
Em xuốt kiếp xin thề
Không bao giờ tha thứ.

Em buồn nơi viễn xứ
Anh cười trọn niềm vui
Sao anh nỡ dập vùi
Một tình yêu chân thật?

Lòng em trào sóng hận
Có lẽ tại cả hai
Không bước trung ngày mai
Thôi anh đừng gian dối!

Cho anh nhiều cơ hội
Vậy mà vẫn dối gian
Bóp nát cả tâm can
Đi đi kẻ phản bội.

Em hận anh xuốt kiếp...
08/05/09


ANH BỎ EM RỒI CÓ PHẢI KHÔNG?

Anh bỏ em rồi có phải không?
Tim đau, tan nát cả cõi lòng
Từ đây đôi mình không chung bước
Chẳng còn chút nhớ... Lẫn chút mong.

Anh bỏ em rồi có phải không?
Buổi chiều chẳng còn ai đợi trông
Trọn kiếp không thành thôi lỡ bước
Lòng em tê tái thật mênh mông.

Anh bỏ em rồi có phải không ?
Bỗng nhiên tan đi bao giấc nồng
Giữa trời chiều cô đơn lồng lộng
Mi hiền dâng lệ ướt ngóng trông.
14.05.2009








Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
Ru âm chuông gió giữa trưa lành
Ký ức tràn lan lòng nữ khách
Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
Đăng nhập để trả lời
0
NHỚ BÓNG NGƯỜI DƯNG

Cả đêm thao thức nhớ đến người
Nhớ người chưa gặp rất xa xôi
Vầng mây lặng lẽ bên khung cửi
Giống hệt nàng bân đan áo chồng

Xin một chút mây trắng mênh mông
Ghép lại để đông đỡ lạnh lùng
Gửi xa người nhận trong niềm nhớ
Hình người tưởng tượng vậy là mơ

Cả đêm thao thức nhớ ! Ta nhớ
Có người ru mộng để ta say
Mong cho giấc mơ mau tỉnh lại
Giữa đêm đừng mộng bóng người dưng
 
 
 TẾT VỀ NƠI XA XỨ

Tết quê hương in đượm mầu dân tộc
Nơi đất người tết vắng gió đừu hưu
Chẳng thể ghép một chút niềm vui
Đêm giao thừa nhớ nhà... kìm khóc

Mấy đứa bạn cùng phòng bên khung cửa
Nhìn mãi một mầu trắng tuyết rơi rơi
Nhớ nhà lắm trong nỗi đơn côi
Nồi bánh chưng - mẹ ngồi bên bếp lửa

Nơi xứ lạ nỗi buồn một thuở
Nhớ quê nhà trong ánh mắt dõi trông
Nhìn màn đêm cùng khoảng trống mênh mông
Tết đến rồi! Nhớ mẹ, cha bật khóc

Thân cây lạnh như khô - lộc chưa mọc
Chỉ có tuyết trắng đậu cành trơ
Ta đang mơ về một ngày xum họp
Khi tết về quê mẹ ... nhớ trong tim
(10/02/2009) - Tặng cả phòng 6 đứa
 
 
ANH VÀ MÙA XUÂN


Mùa xuân vương đến thắm tình
Còn anh vương đến tim xinh rộn ràng
Dẫu mai mình có đôi đàng
Lòng em mãi mãi mơ mà mùa xuân !


CHO XIN MỘT CHÚT...


Cho xin chút nắng Sài Gòn
Để lòng bớt lạnh chẳng còn giá đông.

Cho môi em thắm nụ hồng
Trái tim ấm áp giữa dòng trời đông.

Cho xin thêm chút nắng hong
Xua tan tuyết phủ khỏi lòng mộng mơ.

Cho xin một chút đợi chờ
Từ phương xa ấy qua bờ môi xinh.
 


 


NGHĨA TRANG BUỒN...


Chiều nay giữa cuộc đời
Em trở về nơi ấy
Nghĩa trang buồn sao vậy?
Khói hương tiễn biệt ly

Vọng tiếng anh thầm thì
Như làn gió bên tai
Anh ơi ! Em đã lại
Nơi anh ngủ vạn thu...

Nghĩa trang lạnh hoang vu
Trong chiều thu vương lạnh
Làn gió lướt mong manh
Nhắc tình em vương nợ

Anh ơi ! Thôi hãy ở
Nơi quạnh vắng hoang tàn
Tình em có ngập chàn
Nói ra giờ ai hiểu
.........................

*Tặng NAM gày cũ

 
BÂY GIỜ MẤT NHAU



Anh chỉ đến rồi đi
Thoang thoảng như cơn gió
Tình yêu em vẫn ngỏ
Mà bỏ quên nơi đâu

Nếu tình yêu muôn mầu
Khắc vào trong cuộc sống
Sẽ chỉ là gió lộng
Thì tình chỉ trò đùa

Trời lúc nắng lúc mưa
Biển bão hòa... giông tố
Tình yêu luôn lừa dối
Nên giờ đành mất nhau
27.01.09

LỜI THỀ MÙA THU

Lá vàng rơi rớt bên thềm
Nhớ ai em vội ngồi nhìn lá rơi
Trong lòng nỗi nhớ đầy vơi
Gom vài chiếc lá vỗ lời êm êm .

Chiều thu nhẹ lướt bên thềm
Giá lạnh xa khuất mà đêm đông về...
Lạnh lòng réo gọi tái tê!
Người đi mang cả lời thề mang theo.

Lá vàng rơi đó reo neo
Hồn em nửa mất vờn theo bóng người
Tình yêu đâu phải cuộc chơi
Lời thề rơi rớt như trời lá thu...


 
NHỚ QUÊN - QUÊN NHỚ



Hồn tôi in lại hồn tôi
Cánh đời cay đắng - nụ cười héo khô.
Một phần sống cứ nhởn nhơ
Giả quên - giả nhớ - nên giờ nhớ quên!
Sánh cùng ai bước cạnh bên
Mà quên đi mất xuân vờn tầm tay .
Thế rồi không biết - chẳng hay
Lau nhanh giọt lệ, gái thời hết son.
Những mong, những muốn mỏi mòn
Giờ quên, chợt hỏi... mình còn nhớ chi!
Sầu nào làm ướt cọng mi
Buồn nào lắng lại hồn đi hả buồn?
09/02/09

 
XA MẸ SÁU MÙA ĐÔNG

Nắng trải phố đông - nắng rực hồng
Bước đi trên phố nỗi trống không
Xuân về báo mộng cùng sắc thắm
Con nhớ quê nhà mẹ biết không ?

Con xa đông này đủ sáu đông
Mẹ già năm tháng đang ngóng trông
Xuân vương gửi lại niềm mong nhớ
Phố ở còn đây bóng con gầy!

Mẹ ơi! xin gửi qua gió mây
Hình mẹ trong tim vẫn in đầy
Lung linh tuyết trắng lòng thức dậy
Con khóc chiều đông - ướt má hồng !


MƯA LÒNG

Bỗng dưng trời chuyển cơn giông
Giọt mưa như chút vọng trong cõi lòng
Mong sao hiện hữu cầu vồng
Để ngăn trong dạ một dòng đang tuôn


KHOẢNG LẶNG ĐÃ QUA

Khoảng
 gì xưa cũ đã xa 
Lặng nhìn còn lại mình ta với đời! 

Đã đi khắp chốn mọi nơi 
Qua rồi năm tháng... nay thời mình ta.


TÌNH MÙA ĐÔNG

Cuối đông tuyết vẫn một mầu
Lung linh trên phố đượm mầu thời gian
Nhìn tuyết nỗi nhớ miên man
Bóng người xưa cũ còn tràn hồn mơ
Cho đông nằm ở vần thơ
Còn người lưu lại ở bờ con tim
Trời đông con phố im lìm
Tình người còn đó chút tim nghẹn ngào.
                   (04.03.09)


BỐN MÙA THƯƠNG NHỚ


Bốn
 năm xa cách quê nhà
Mùa xuân này nhớ mẹ cha lòng buồn
Thương thân viễn xứ lệ tuôn
Nhớ về quê mẹ chảy nguồn trong tim.


KỶ NIỆM ĐÓ CÒN ĐÂY
Gửi Cường hàng xóm - Chúc bạn an giấc ngàn thu.


Kỷ niệm đó còn đây
Lưu nhớ của mọi ngày
Hai ta cùng đùa giỡn
Lẽ nào lại quên ngay!

Kỷ niệm đó còn đây
In vào em đã lớn
Tuổi thơ thì đã nhỡ
Thiếu nữ đầy mộng mơ.

Kỷ niệm đó còn đây
Theo trong em từng giờ
Tuổi thơ ta còn đấy
Thoáng thấy ở vần thơ...
 
Anh đã xa thật xa!


ĐI QUA BỐN MÙA


Đi
 rồi anh đã đi đâu
Qua nhanh để lại tình đầu là em
Bốn mùa lui trở than quen
Mùa đông sao nỡ ... để em một mình.
              (09.03.09)

 
XIN ANH ĐỪNG

Xin anh đừng nói tiếng yêu
Tình duyên em đã chịu nhiều nỗi đau

Xin anh đừng có nhìn lâu
Cháy lòng em đó để sầu tái tê

Xin anh hãy đứng lên về
Đừng nhìn em nữa kẻo quên mất đường

Xin anh đừng có vấn vương
Hồn em sẽ lạc lòng thương... xin đừng.

 
SỢ...

Em sợ những ngày mưa
Vì gợi len nỗi nhớ nhớ
Bởi vì em đang ở
Tận viễn xứ xa nhà!

Sợ ngày tám tháng ba
Sẽ chẳng ai tặng hoa
Cũng sẽ không có quà
Chỉ một mình em khóc!

Em sợ lắm một góc
Đáy tim nhỏ giá băng
Trong lòng đeo khăn trắng
Viếng cuộc đời cô đơn.

Em sợ lắm cuộc đời
Không có ai hờn dỗi
Em vẫn còn ngồi đợi
Mà hồn vẫn không ai!!!
(2009)

 
NHỮNG VẦN THƠ TRONG NIỀM NHỚ

Những gì ta viết vào đây
Lời thơ in lại gió mây hững hờ
Ý tuôn tôi viết từng giờ
Trong thơ chứa cả vô bờ thương đau
Niềm riêng trả lại ngày sau
Nhớ nhung để lại mắt nâu giọt buồn
Vần thơ tôi viết trào tuôn
Tâm hồn đau muốn... quên luôn cuộc đời !!!
                   (2008)
 
 
 
MÙA XUÂN RỚT...

Mùa xuân về ngang phố
Tà áo mầu trắng bay
Mùa xuân làm ngất ngây
Bao lộc non mơn mởn.

Mùa xuân kìa vừa chớm
Giữa nắng ngày lung linh
Mùa xuân mãi đẹp xinh
Qua những khung cửa nhỏ.

Mùa xuân khắc thắm đỏ
Có nụ cười của em
Mùa xuân đến gần bên
Xuân trong em đã rớt.


 
MÁI TÓC EM

Tóc em dài quá ngang mông
Anh thương anh bao tơ hồng trời ban. ( ST)

Anh chêu đùa bảo tóc ngàn
Cho anh xin chút gió ngàn khi xa.
 
Sợi bay tơ dối lòa xòa
Mùi thơm bồ kết ngọt ngào thoảng qua

Em gội mái tóc mượt mà
Mơn man anh bảo để vào anh hong.

Tóc dài... mái tóc qua mông
Quấn vào anh đó bóng hồng tóc em.

Bén duyên tự dạo mới quen
Thương em từ dạo nhìn em chải đầu.

Cả đời đẫu bước đi đâu
Nhớ mãi mái tóc trên đầu em tôi ...
               (2009)
 
 
 
TIẾNG YÊU ĐÓ CÒN ĐÂY

Một ngày nói tiếng yêu
Vẫn còn lưu ở đó
Giờ thì không còn nữa
Mộ anh đã xanh cỏ.

Lời yêu nào vừa ngỏ
Giờ còn lại nỗi đau
Anh ơi! Em vẫn khóc
Cho đến tận ngày sau ...

Em vẫn nhớ trong lòng
Từ ngày đó anh đi
Chưa ngày nào bình lặng
Lệ em ướt nhoè mi.

Em vẫn nhớ một ngày
Tiếng yêu em trỗi dậy
Anh thì đã đi mất
Tiếng yêu đó còn đây.
05.04.09


EM... MỘNG TÌNH

Em đi trời chợt đổ mưa
Em về trời bỗng cả trưa nắng đầy
Trời quang gió thoáng hết mây
Chúng ta kề má để xây mộng tình .

 
TÌNH EM BAO GIỜ?...

Bao giờ anh nói yêu em
Để trái tim thấy thân quen trong lòng
Mình cùng bước phố mùa đông
Cho má em ấm môi hồng anh hôn.


MÙA ĐÔNG LẠNH

Mùa đông lạnh còn đó
Cả một khoảng trời đi
Tuyết vẫn còn li ti
Rơi trong cuối đông lạnh.

Mùa đông này em vẫn
Còn mãi ở nơi này
Cái lạnh làm em say
Tuyết rơi còn nhung nhớ !

Mùa đông em vẫn đợi
Vài sợi nắng mênh mông
Nhưng cả một khoảng không
Tuyết rơi đầy trắng xóa.

Đông lạnh không mầu hoa
Chỉ có mầu nhung nhớ
Trong lạnh đông vẫn ở
Cả một trái tim đầy.

Mùa đông lạnh còn đây
Không một bàn tay ấm
Không một chút ái ân
Chỉ lặng lẽ đơn côi.

Mùa đông lạnh xa xôi
Của những ngày viễn xứ
Sao lòng em vẫn cứ
Nhớ người mùa đông ơi !!!

Tuyết trắng phủ rơi rơi
Chút thêm vào lòng trống
Một khoảng lặng mênh mông
Mùa đông lạnh ngóng trông

Tha hương ... mùa đông lạnh.
29.03.2009


LỜI HỨA?...

Lời hứa của anh ở nơi đâu
Em vẫn nhớ lắm lời nói đầu
Anh còn giữ nữa hay quên mất
Tim em nước lũ chợt dâng sâu.


GIỌT LỆ RƠI

Chiều nay giữa dòng đời
Giọt lệ em tuôn rơi
Trong nỗi nhớ mồ côi
Bóng anh mãi xa rồi !!!

Nơi nào anh đang ở
Nơi nào mình đã đi
Giọt lệ khóc chia ly
Biết bao giờ khô cạn?

Bản tình ca xưa hát
Vẫn còn gợn xào xạt
Nỗi nhớ nào khô cạn
Chôn cùng lệ nhỏ rơi.


KHOẢNG LẶNG ĐÃ QUA

Khoảng
 trời em dấu vào anh
Lặng nghe tiếng thở lòng xanh thắm đầy
Đi cùng theo gió vờn mây
Qua bao gió thác đổ đầy bước chân.
 
 
NGÀY MƯA và NGÀY NẮNG

Em sợ lắm ngày mưa
Và cả những ngày nắng
Em sợ sự trống vắng
Trong tâm hồn cô đơn.

Em trong mưa lơn mơn
Bước trong nắng dìu dịu
Nhưng đời em chưa chịu
Một bàn tay nâng niu. (... )

Em sợ mưa hắt hưu
Bởi mưa làm lòng lạnh
Em sợ ngày nắng hanh
Bởi vì em thấy nóng !!!

Lòng em vẫn lạnh cóng
Dù nắng hay là mưa
Em buồn giữa trời trưa
Không một ai gần gũi .

Lòng buồn chất như núi
In vào tim trống vắng
Trong hồn em bình lặng
Ở giữa đời không ai???


DÁNG XƯA

Liễu kia chải tóc bên thềm
In soi bóng nước ở bên mặt hồ
Dáng nào ngồi đó mộng mơ
Ghi vào câu chữ một bờ yêu thương
Liễu rủ như tình còn vương
Cho lòng viễn xứ tha hương hết buồn
Đêm nao lệ nhỏ mưa tuôn
Lúc nào thao thức đêm trường thở than.

 
ĐÊM VIỄN XỨ ĐỔ MƯA

Đêm nay viễn xứ trời đỗ mưa, bỗng dưng con nhớ mẹ vô cùng, nhớ những ngày tuổi thơ con còn bên mẹ. Nhớ mùa nước lũ đổ từ miền ngược về. Chiều chiều, từng chiều con vẫn từng ngóng mẹ về trong những cơn mưa ướt áo mẹ ....

o0o

Tuổi thơ còn lắng đọng
Mùa nước lên mưa lũ
Mẹ ra sông vớt củi
Tôi trong đám cỏ lau.

Trời tối cơn mưa mau
Mẹ ướt sườn áo rủ
Đêm khuya mẹ ru ngủ
Có tí tách mưa rơi !

Cả tuổi thơ trong tôi
Mẹ tảo tần mưa - nắng
Bây giờ thành xa vắng
Bởi tôi đã xa nhà.

Tôi đi xa! thật xa!...
Nơi tha hương ... viễn xứ
Mỗi đêm giật mình cứ
Thấy bóng mẹ trong mơ.

Nếu ngoài trời đổ mưa
Mẹ về nhà mẹ nhé
Thời gian rồi con sẽ
Về thăm mẹ dấu yêu.
* Con rất nhớ mẹ
(13/04/2009)

 
VẪN NHỚ NGƯỜI XƯA

Ba mươi xuân đến kề bên
Mà sao em vẫn chưa quên tình đầu
Tình đầu đã rớt từ lâu
Đi theo cơn gió phủ mầu thời gian
Nay tuổi ba mươi đã sang
Mà sao em vẫn mơ màng tình xưa
Một ngày không nắng, không mưa
Hồn em lạc bước giữa trưa không người
Em vẫn thoáng nói, thoáng cười
Với đời hiện tại - giũa người năm xưa
Một ngày chợt đổ cơn mưa
Thân cô lẻ... chẳng ai đưa em về(!...)

Cuộc sống những bước mải mê
Nên còn xa lắm bóng kề gần bên
Giờ thì lúc nhớ, lúc quên
Trong mơ vẫn ngụ - gọi tên một người.

 
GIỌT SƯƠNG TRÊN MI MẮT

Sáng ra có giọt sương
Đọng lại thành giọt nước
Chẳng có ai hẹn trước
Tự rơi thấm đất sâu .

Chiều nay trên mắt nâu
Có nỗi buồn trong đó
Có lẽ tại cơn gió
Làm đọng lại giọt sương.

Đêm nay trong đêm trường
Có tiếng gào xa biệt
Chẳng thể nào hay biết
Giọt sương đọng trên mi !

Thế là có người đi
Và một người ở lại
Chẳng ai vui được mãi
Giọt sương chảy trong đêm.


TÌNH ANH - TÌNH EM

Em giận hờn vu vơ
Thôi anh đừng đợi chờ
Thế là anh không ở
Để em đứng một mình

Em trách anh vô tình
Thế mà anh nổi nóng
Lòng em buồn gợn sóng
Mắt lệ gửi gió hong !!!

Hết ngày rồi em mong
Bóng anh vẫn không thấy
Tình em còn đứng đấy
Anh đã vẫy tay chào


SẮP XUÂN BA MƯƠI

Tuyết tan rồi người có biết không?
Lòng em bớt giá - má đỏ hồng
Em vui anh đến ... tình anh đến
Bỗng cười với nắng... cuối mùa đông.

Thêm một xuân nữa đủ ba mươi
Mà sao em vẫn chửa lấy chồng
Điểm hồng trên má dần phai nhạt
Em chửa lấy chồng... vẫn còn không.


NHỚ...

Anh nhớ bóng nắng bên thềm
Em nhớ một ánh trăng bên mặt hồ

Chữ nhớ ảo mộng và mơ
Lòng nhớ thoáng cũng đợi chờ người đi

Hàng đêm lệ nhỏ nhoè mi
Khóc nhiều như thế chờ hy vọng gì?

Nhớ nhung gõ tiếng thầm thì
Của lòng chợt vỡ... của mi chợt nhoè ...


KHÔNG ĐỀ

Buồn như mắt lệ mi nhầu
Òa như tiếng vỡ nỗi sầu giăng tim
Chiều nào đôi mắt lim dim
Môi nào vụng dại - để tìm môi hôn
Ngày nào tâm trạng bồn chồn
Đợi chờ đợi mãi - cô đơn trong chiều.
 
 
THU MÙA SANG ĐÔNG

Cuối thu trong dạ xốn xang
Chút thương, chút nhớ vương mang trong lòng
Hết thu là sẽ đến đông
Vắng bao tia nắng, mênh mông... ru hồn
Đông đến thu bỗng dỗi hờn
Ra đi để lại đông mòn tái tê.
Thu đến, hoán chuyển thu về...
Đông trong cái lạnh ê chề thê lương
Hồn thu còn thoảng vấn vương
Giao mùa đông đến - thu nhường mùa sang.


TRỜI MƯA TRÊN PHỐ và EM

Chiều nay đi trên phố
Mưa về lất phất bay
Em còn mãi ngất ngây
Với sợi mưa âu yếm.

Tình không cần dấu diếm
Chẳng sợ mưa tủi hờn
Phút chốc hết cô đơn
Vì chiều mưa đang đến.

Niềm vui không có tên
Nỗi lòng không có tuổi
Cả chiều em rong duổi
Bước duới làn mưa tuôn.


ANH ĐÃ ĐI XA... XIN LỖI ANH

Trái tim yêu vô tội
Giờ anh đã đi xa
Tâm trạng thật khó tả
Rất buồn những ngày qua !

Còn gì ngoài xót xa
Em biết mình có lỗi
Ngàn vạn lần xin lỗi
Không thể mang anh về.

Nhiều đêm trong cơn mê
Em giật mình thức giấc
Bỗng trong lòng tiếng nấc
Bóng anh đã tan rồi !!!

Gửi vạn lời xin lỗi
Theo cơn gió chiều nay
Nỗi buồn nào chợt say
Anh đã xa ! Mất rồi !

* Gửi Nam ngày cũ


 
 LỆ CUỘC ĐỜI

Đời tôi chỉ có lệ rơi
Với bao năm tháng cứ trôi trong đời
Giờ ngồi ngẫm nghĩ xa xôi
Mải mê tôi ở cuộc chơi nào ngừng.

Chiều nay lệ nhỏ rưng rưng
Rơi trong lầm lỡ đã từng bước đi
Lệ nào mà chẳng nhoè mi
Bước chân... đi mãi còn gì mà mong?

Trong đời tôi vẫn đứng trông
Ước cho cuộc sống đừng mong đợi gì!
Còn đâu vương lại bước đi
Có chăng chỉ rớt lại mi giọt buồn...

Trong đời sóng gió mưa tuôn
Lầm lỡ đã trải - gian truân đã từng
Bao giờ hóa kiếp vui mừng
Cho mình thỏa mãn - để dừng bước đi.
(10/04/2009)

 
ĐỢI RU CÔ ĐƠN

Bao giờ cho tới mùa thu
Ru anh ở lại cho dù cách ngăn
Giờ này anh ở xa săm
Đi rồi em vẫn đêm nằm đợi ru!

Đợi ru trong gió mùa thu
Đợi anh trong tiếng vi vu đường đời
Nay yêu mãi vắng xa rồi
Mình em cô lẻ cả trời... cô đơn.

 
MẦU THỜI GIAN


Thời gian trôi nhanh quá
Như Tưởng mới hôm qua
Sợi tóc nào lòa xòa
Còn in hình nỗi nhớ !

Thời gian như mắc nợ
Tuổi dậy thì trong em
Thời gian nào thoáng quen
Xuân ba mươi gần đến.

Thời gian xưa chìu mến
Của những đợi và mong
Cuộc đời chữ trắng trong
Thời gian nào mờ lấp.

Vòng quay làm tiếng nấc
Của những tình đã đi
Lệ luôn ứa tràn mi
Vì những gì nhanh vội.

Thời gian nào vô tội
Thoáng chốc đã vụt qua
Đi trong đời thiết tha
Vừa mới đó đã già.

Ngày qua nào xa lạ
Phủ mờ nhớ miên man
Nỗi niềm xa chứa chan
Mầu thời gian phai úa.


 
NHỚ ANH

Em rất là nhớ anh
Những ngày nơi xa xứ
Không có anh tâm sự
Những nỗi buồn em mang.

Nỗi nhớ anh miên man
Trong khung trời trống vắng
Nhìn xuyên qua sợi nắng
Thấy nụ cười khuất xa !

Anh ơi! Nơi xứ lạ
Trời giá - lòng lạnh thêm
Không có anh gần bên
Nên em buồn nhung nhớ !

Tình yêu! Anh cứ ở
Quê nhà đợi chờ em
Rồi một ngày đúng hẹn
Nhớ anh em sẽ về ...


MƯA LÒNG...

Ngoài phố tuyết chẳng còn rơi
Nắng vương cây cối đâm chồi xanh tươi
Trong lòng bão táp biển khơi
Lòng mưa đâu đó chút tôi lạc hồn.

Mưa lòng réo rắt rơi tuôn
Cho lòng trống vắng - cho hồn viễn du
Rồi xuân qua hạ vào thu
Đời hoài vẫn thấy sương mù giăng giăng...

Ngoài trời gió thổi nắng hong
Mà lòng thì đã mưa giăng kín lòng.

 
 
NHỚ ANH ĐÃ ĐI

Nhớ chi tiếng vọng ân tình
Anh đi ta đứng một mình đợi trông
Nhớ ngày đêm vẫn còn mong
Anh đâu để lại nỗi lòng đang đau

Nhớ anh nguyện đến ngày sau
Để hồn không lạc bởi câu lỡ lời
Nhớ thương như sóng biển khơi
Anh xa mình hết một đời tri âm

 
NHỚ ANH CHIỀU XƯA
Gửi N ngày cũ

Bến sông khuất bóng anh rồi
Cho em nhớ mãi một thời trôi đi
Lệ nào không thấm qua mi
Anh về nơi đó nhớ chi gian trần...?

Nơi đây em vẫn rất cần
Bóng anh ngự mãi một phần tim yêu
Xa anh giờ mới chợt hiểu
Tình anh còn mãi những chiều bên anh.



KỶ NIỆM BẰNG LĂNG
Gửi Huy bạn học cũ

Sắc tím trời trưa thật mến thương
Bằng lăng nở rộ cả con đường
Tà áo nghiêng bay theo nhịp gió
Cánh hoa rơi rụng quyện vấn vương

Kỷ niệm xưa cũ thời đến trường
Cho ta kết nối những yêu thương
Ngày qua xa rồi còn lưu nhớ
Khi nhin từng cánh tím bằng lăng.

 
 
NGHĨA TRANG HÔM NAY
*Gửi N ngày cũ - Em vẫn nhớ anh

Giữa nghĩa trang hôm nay
Hương tàn khói ngút ngây
Lòng ai đang gào thét
Một người theo gió mây.

Mộ xanh cỏ tháng ngày
Em giữa trời hôm nay
Ước trở về ngày ấy
Để nỗi lòng ngừng cay.

Thời gian vẫn cứ xoay
Lệ em nhỏ vơi đầy
Giữa nghĩa trang cô quạnh
Em vẫn còn mãi đây.

Anh đã hòa mây tối
Em vẫn còn nơi đây
Gió vờn mây trôi nổi
Không một phút đắm say.

Mộ bia mưa đẫm lầy
Khói hương còn đang cháy
Gửi về anh tất cả
Vẹn nỗi nhớ... bao ngày.
 
 
BÊN SÔNG KHUẤT BÓNG ANH
Xin chia sẻ cùng chị KN.

Một bóng một mình trên bến sông ( KN)
Nỗi buồn nỗi nhớ quyện vào lòng
Gió vờn sóng nước vào thăm hỏi
Thi sĩ đang buồn hay đợi mong

Thuyền đi còn lạc giữa bến sông
Có người thiếu nữ khóc tiễn chồng
Vòng hoa, hương đốt nghi ngút khói
Anh đã ra đi được nhiều đông.

Một bóng - một mình tủi phận không
Tóc ướt chiều nay để ai hong
Hồng nhan bạc phận vì sương gió
Bao năm lẻ bóng khóc nhớ chồng.

Một bóng - một mình trên bến sông
Lá thu đang rụng ở ngoài song
Nỗi đau chưa thể nào hằn vết
Bao năm chị khóc ướt má hồng ...


TUỔI ĐỜI TRONG THU


Lặng lẽ chiếc lá thu rơi
Lạc trong khoảnh khắc gió vờn cành đưa
Lá rơi trong nắng trời trưa
Vương thềm kỷ niệm thời xưa nào gần.

Bàn chân ai đó tần ngần
Lựa trên lá đổ ngại ngần bước đi
Lá thu báo mộng xuân thì
Tàn phai sắc thắm còn gì mộng mơ.

Bao thu qua vẫn đợi chờ
Tuổi xanh cũng rớt ... ngây thơ qua rồi
Nụ hôn còn nhạt bờ môi
Đón thu vương lá tuổi trôi nào ngờ.

Lá rụng trong gió thờ ơ
Còn ta trong gió ... còn chờ đợi ai !?


ĐỢI CHỜ KHOẢNG YÊN


Sao anh thoáng đến vô hình
Để cho nỗi nhớ vô tình mồ côi
Anh như khoảng đợi xa xôi
Cho tôi bị lụt trong trời bão giông

Anh luôn về trong đợi trông
Để lòng tôi đó mênh mông một thời
Anh là tất cả khoảng trời
Tình yêu... thương mến... góc đời bình yên.

Anh như đôi mắt ngoan hiền
Đốt trong tôi cháy hồn nhiên thẹn thùng
Anh như sóng biển muôn trùng
Gào thét dữ dội lúc dung hiền hòa.

Anh cho tôi những u hoài
Mà tình tôi đó... để ngoài đáy tim
Anh là khoảng lặng im lìm
Cho tôi gõ cửa đi tìm tình anh.

Anh như cả bầu trời xanh
Soi trong đôi mắt long lanh dại khờ
Anh là những giấc đêm mơ
Cả đời tôi vẫn nguyện chờ khoảng yên.


DÁNG NAY - EM XƯA

o0o
Em xưa - em vẫn còn đây
Chỉ khác một chỗ lòng đầy nỗi đau
Dòng đời xuân đã qua mau
Rớt lại năm tháng nhạt mầu thời gian
Lòng đau trống vắng đa mang
Anh xưa em vẫn nhớ mang trong lòng
Phút xưa đã hết cả mong
Nhưng em vẫn đấy... đứng trong ngày dài.

 
 
NHỚ MÙA PHƯỢNG ĐỎ

Phượng vỹ ngoài kia đã rộ rồi
Cho ta nhận thấy sắp xa xôi
Khoảng trời mênh mông sao rất vội
Làm chi cho phượng đỏ đầy... vơi !


Mùa hè mỗi độ đã đến rồi
Lòng ta mãi nhớ cánh phượng ơi!
Tháng năm mùa hoa về nở rộ
Để lòng còn nhớ phút buông lơi !


Ta ghét rất nhiều cánh phượng rơi
Chia tay áo trắng của một thời
Nắm vào ký ức của niềm nhớ
Còn nằm đâu đó cánh phượng rơi !



 
CHO DÙ LÀ GIẤC MƠ

Từ ngày ấy anh đi
Em vẫn còn hoài đợi
Trái tim yêu vô tội
Vẫn thổn thức theo mùa.

Kỷ niệm của ngày xưa
Theo vòng quay trái đất
Nay trong đêm chợt... mất
Muốn bóng anh trở về !!

Nhiều khi trong cơn mê
Say ngủ vùi mộng mị
Anh ơi em năn nỉ
Hãy về giấc mơ em (...)

Đã nhiều lần trong đêm
Nỗi nhớ anh da diết
Anh mất rồi đâu biết
Em đợi chờ từng đêm.

Từng đêm rồi từng đêm
Nỗi nhớ nhung cứ mở
Cho dù là giấc mơ
Mong gặp anh một lần.

 
MƯA SẦU NHỚ ANH
Gửi N ngày cũ

o0o
Mưa vương trên ánh mắt sầu
Để cho ta nhớ lần đầu gặp nhau
Ngày đó cả phố mưa ngâu
Mưa làm ướt cả khoảng đầu tóc em

Âm vang phút ấy êm êm
Còn lưu đâu đó lại đêm bắt đầu
Tình yêu - nỗi nhớ muôn mầu
Giờ anh đi mất trái sầu rụng rơi.

Em còn bước mãi bên đời
Chưa quên hình bóng một người năm xưa
Chiều nay đứng giữa cơn mưa
Hình bóng anh đó còn đưa về đầy...

 
MÙA PHƯỢNG CHIA XA


Anh cho ánh nắng môi hồng
Hè cho khoảnh khắc phượng hong đỏ trời
Mùa thi chia rẽ xa rời !
Không gian cất tiếng ve mời hè sang.
Tuổi tin cho những lỡ làng
Để trang nhật ký những hàng chữ thương
Phượng rộ báo phút tan trường
Cho nhau thơ thẩn vấn vương ... học trò


EM LÀ...

Em là sợi nắng mong manh
Em là hè rực trưa lành mùa đông
Em là cơn gió lông bông
Thổi đi ru lạc - dòng mộng - dòng mơ

Em là cả nỗi mong chờ
Một câu thơ cũng thờ ơ đôi vần
Em là men say rượu cần
Cho anh ngây ngất một phần về đâu?

Em là vực thẳm cách sâu
Ngăn bờ tim - lẫn lòng đau vạn trường
Em là cô gái đời thường
Biết thương, biết nhớ, vấn vuơng, êm đềm...

Em là... em mãi là em !
Tồn trong cuộc sống những đêm một mình

 
 
XUÂN ĐỜI...


Xuân đi báo mộng trong tôi
Nhành hoa chưa hái tả tơi mất rồi !

Xuân về báo mộng nửa đời
Tàn phai sắc thắm đơn côi não nề.

Xuân qua những nỗi ê chề
Cho ta biết đến đường về hết xuân.

Xuân đời trong nỗi gian truân
Tuổi xuân qua ngõ rớt tuôn giọt buồn.


 
NỖI ĐAU NĂM THÁNG VẪN CÒN

Em còn một nỗi đau
Hằn sâu theo năm tháng
Trong tâm hồn lai láng
Vết xẹo lòng còn mang.

Em chưa thể sẵn sàng
Yêu một người hiện tại
Trong lòng em còn mãi
Bóng dáng của người xưa!

Đường về chẳng ai đưa
Không một ai tiễn bước
Có lẽ ở phía trước
Nơi góc lòng còn đau.

Không biết về ngày sau
Có còn thương ai nữa
Khi nỗi đau một nửa
Vẫn nằm trong đáy tim.
 

THIẾU VẮNG... BỐN MÙA

Gió chiều nay hoang vu
Quyện trong từng kẽ lá
Vương qua đây nắng hạ
Làm phút chốc mê say.

Ta muốn vờn gió mây
Muốn tỏ cùng sợi nắng
Trong khoảng chiều vắng lặng
Bỗng thấy mình đắm say.

Ta đứng giữa chiều nay
Phố hạ dài thương nhớ
Chưa có gì vương nợ
Nên ta mãi ngất say.

Qua rồi xuân tháng ngày
Hạ về trong khoảng đợi
Thu vương lá buộn vội
Trên lối bờ đông sang.,..

Lòng vẫn chưa thể mang
Một chút gì thương nhớ
Có thể ta sẽ sợ
Vì thiếu vắng... vầng trăng.


VÔ ĐỀ...


Đông về lại nhớ đông xưa
Tuyết rơi thêm lạnh lòng thừa ngóng trông
Giá như đừng có đợi mong
Tim kia đâu lạnh khi đông... lại vệ

 
 
MỘT MÌNH

Đời vui những lúc một mình
Đời buồn những lúc không tình vấn vương.

Một mình những lúc mến thương
Người đi với bạn ta vương sầu đầy.

Một mình với gió cùng mây
Thôi đành đặt bút ghi đầy vào thơ !

Một mình chẳng phải đợi chờ
Thao hồ thoải mái mà mơ chốn nào.
 
 
 
NGƯỜI RA ĐI


Anh đã đi đương khác
Không còn anh đón đưa
Giọt mưa lạnh lưa thưa
Anh bước đi rất vội


Không biết em vẫn đợi
Với nỗi buồn vẩn vơ
Tâm hồn nhỏ ngây thơ
Em cười cho hết nhớ

Sao em mãi thẫn thờ
Với bóng hình xa khuất
Anh đi ta lạc mất
Lời xưa nói đợi chờ

 
 
MƯA XUÂN NHỚ NGƯỜI


Xoe tay đón giọt mưa xuân
Bàn tay thấm lạnh tân ngần nhớ ai?

Xuân về đôi lứa xum vầy
Mà người đơn chiếc tháng ngày ngóng trông.
 
 
 
GIẬN HỜN

Trong mơ ta có giật mình
Hãy cố quên nhé bóng hình người dưng
Dù một phút nhớ xin đừng
Kẻo ta lại tủi bởi lòng đơn côi
Nỗi nhớ đường về xa sôi
Làm sao biết được một thời còn không?
Hay sông chót lỡ đổi dòng
Lòng anh hết nhớ - xa lòng - hết mong.


 
MƯA TRỜI VIỄN XỨ

Hôm nay mưa rả rít
Giữa xứ người cô đơn
Tâm trạng bỗng bồn chồn
Thôi mưa ơi! Đừng đến.

Hôm nay mưa trong nhớ
Bóng quê - của ngày xưa
Gợi về giữa trời trưa
Trong mưa phồng bong bóng...

Mưa rơi... lẫn mưa... lòng
Trong lẻ loi sầu khắc
Xa nhà... "ta phiêu lạc..."
Buồn giữa trời tha hương...
(21/06/09)
 


VƯƠNG SẦU...

Hôm nay tôi thấy buồn
Một nỗi buồn khó tả
Trong đêm trời xứ lạ
Vương sầu bởi người... ta.


THUYỀN ĐỜI
 
Dòng xanh còn nhớ, còn chờ
Con thuyền rẽ sóng lìa bờ ra khơi
Cánh buồm căng gió lướt trôi
Giữa dòng đơn bóng thuyền đời lênh đênh.


 
EM...

Em vẫn bước bên đời
Gần anh nhưng không nói
Tiếng yêu em xin gọi
Thành những vần thơ ca

Thời xa xưa đã qua
Chỉ còn là thương nhớ
Những gì mà ta chờ
Cũng chỉ còn phút giây.

Em ước là vầng mây
Khi nào anh cũng thấy ...
Nhưng em là cỏ sậy
Một mình đứng ngóng trông

Vầng mây hồng em ước
Không còn khi trời đêm
Anh đâu... thôi đã quên
Em đứng giữa trời ... quen.

Hạnh phúc nào mà nhớ !

(29/08/2008)
 
 
 
MƯA LỆ...

Mưa nước Nga dai dẳng
Phập phồng mưa bong bóng
Hiện tiềm thức giữa lòng
Những ngày nơi đất mẹ.

Tuổi trôi qua đâu trẻ
Bao khoảnh khắc mưa rơi
Bao nỗi hẹn đợi chờ
Cùng hòa theo sợi nhớ.

Nhìn mưa lòng chợt vỡ
Lẫn tiếng ào ạt tuôn
Bỗng thèm được dỗi hờn
Như những ngày bên mẹ...
 
 
 
EM SẮP VỀ BÊN ANH


Em vẫn giữ những gì xót lại
Của tình anh năm tháng chưa nguôi
Tuổi đời sang chưa tới tuổi ba mươi
Vẫn thèm được một bàn tay gần mãi.

Em vẫn bước những bước đi vững chãi
Không ngại ngùng dù vẫn vướng tình anh
Hôm nay gió đến làm em lạnh....
Anh không về mang theo chút nắng hanh.

Giọt lệ nào nhỏ... giọt lệ nhớ anh
Không thể quên dù qua mau năm tháng
Trời bình minh như trời chiều chạng vạng
Sau hoàng hôn là đêm tối bao quanh...

Em luôn mơ những giây phút yên lành
Nên tâm trí luôn trở về ngày đó
Để hơi ấm còn xót trên môi đỏ 
Bờ môi anh còn phảng lại quanh đời.

Năm tháng qua nỗi đau chưa thể vơi
Đợi em nhé! Em sắp về chốn ấy !...
Người ngủ say bao giờ mới thức dậy
Chết... chết... đi rồi ngủ trọn giấc thiên thu.

Trời mới bình minh đã bao phủ sương mù
Nỗi nhớ anh nào trong lòng thấy đủ
Cây trên cành như gọi gió mùa thu
Anh hãy đợi... đợi em về chốn ấy.
* Gửi N ngày cũ đã xa!


NỬA ĐỜI

Nửa đời mơ những khát khao
Bạc cả má thắm - môi đào nhạt phai
Nửa đời vẫn còn tìm mãi
Cho dù biền biệt sông dài... ngàn năm.


 
MẸ ƠI CON NHỚ NHÀ
*Gửi mẹ của con:

Mẹ ơi! Trong chiều nay
Giữa biển đời xứ lạ
Ngày tháng đã đi qua
Bao nhiêu nỗi nhớ nhà.

Ngày, trôi đi vội vã
tháng, thoáng qua tầm tay
Năm, rơi vào thầm lặng
Tất cả lạ lẫm xa !...

Con nhớ nhà thiết tha
Khi nhìn khung trời tím
Hòang hồn về chết lịm
Cả tâm hồn còn mơ.

Mẹ hãy gắng đợi chờ
Một ngày gần con sẽ
Về trong niềm lặng lẽ
Bên mẹ - ôm tháng năm.

Nỗi nhá nhà lặng câm !
Trong muôn mầu đất Mát...
Cơn mưa về nặng hạt
Để ngày đi... hóa say.

Mẹ ơi! Trong chiều nay
Quê nhà mẹ có hay
Buồn thương nhớ tháng ngày
Con tuôn trào châu sa.
(29/07/08 )
 
 

THU VỀ - NƠI XỨ LẠ

Thu đến, thu lại đi
Tôi như chiếc lá rơi
Nửa vẹn, nửa tơi bời.
Trong gió chiều thu cuối.

Thu đến, rồi lại đi
Niềm xưa lối thu rủ
Nỗi nhớ vẫn còn giữ
Của mùa trước đã qua!

Thu đến, đi vội vã
Tôi như lá bay xa!
Còn nằm nơi xứ lạ
Đón thu lòng nhớ nhà.


PHONG BA TÌNH ĐỜI:
 
 HÔM NAY

Hôm nay trong cuộc đời
Nhiều đêm trong cô đơn
Lòng đau hết dỗi hờn
Bỗng nghe mi lệ ướt.

Lối nhỏ em vẫn đi
Không có người thân thiết
Bước đường thật mỏi mệt
Chẳng một ai kề bên.

Hôm nay trong cuộc đời
Niềm đau cũ chưa vơi
Bao giờ qua khoảng đợi
Cho hồn hết xa xôi!



TÌNH ANH
Gửi T

Tình anh là gió ngút ngàn
Bỗng dưng ập đến ngập tràn hồn yêu.

Tình anh như gió trong chiều
Vừa thoáng đến mà trăm điều xốn sang.

Tình anh em đã chót mang
Con tim khát vọng sẵn sàng đón yêu.

Tình anh mang đến yêu chiều
Làm cho say ngất lòng siêu ái tình.

Tình anh hai đứa ... chúng mình
Mãi kề má ghép thành hình trong tim.



ĐỪNG ĐỂ EM MỘT MÌNH

Đừng để em một mình
Trong bóng tối cô đơn
Em sẽ thấy lạnh hơn
Khi không anh bên cạnh

Đêm đông lòng rất lạnh
Nơi viễn xứ xa xa
Trong em nỗi nhớ nhà
Anh ở đâu quên đến?

Em khát tình yêu mến
Trong lối bước không tên
Anh hãy ở kề bên
Đừng để em một mình...





LỜI CHIA TAY

Em cảm thấy boàng hoàng
Khi lời anh vừa nói
Chia tay chỉ một lời
Chẳng xứng đáng với em

Biết không mắt em lem
Sau lời anh vừa nói
Em giật mình vội gọi
Sao anh chẳng trả lời ?

Anh cũng chẳng thèm ơi !
Em hoảng lên níu giữ
Nhưng mà anh vẫn cứ
Không trả lời lại em.

Thôi thì thành không quen
Từ giây phút này nhé
Bao nhiêu lời ước hẹn
Phút chốc tan biến mau.

Anh hãy cứ bước đi đâu
Em không cần níu giữ
Bao ngày mình gần gũi
Giờ trả lại hư không?

Đôi mắt em mầu nâu
Gợi lên vài giọt nước
Có lẽ tại phía trước
Làn gió nào vừa thổi ...

Làm mắt lệ vương rồi!


EM ĐÃ KHÓC

Em đã khóc rất nhiều
Trong nhiều đêm viễn xứ
Sao mà đời vẫn cứ
Để em lẻ một mình.

Em đón gió bình minh
Trong tuổi đã xế chiều
Và cũng đã yêu nhiều
Nhưng đời vẫn lẻ bóng.

Em cũng đã thật lòng
Mà tình đời luôn phụ
Tình em dù như núi
Vẫn chỉ là còn mong.

Em đã sầu đã khóc
Trong đường tình đã đi
Lệ nhỏ ướt sầu bi
Trong đời em đã khóc !



THÁC NHỚ

Trời chiều đã tắt nắng
Nỗi nhớ em vẫn còn
Cứ réo rắt mỏi mòn
Trong lòng yêu da diết.

Anh ơi! Anh có biết
Nỗi nhớ đầy trong em
Như thác lũ bên ven
Của chút bầu tâm sự !!!

Nỗi nhớ như thác lũ
Đang ồ ạt chảy xuôi
Nỗi nhớ chẳng hề nguôi
Lòng em thành thác nhớ (...)


TRÁI YÊU

Tình yêu đến bên em
Tựa như vài trái đắng
Tình tựa rất sâu nặng
Mà đượm nỗi ê chề.

Em cứ mãi mải mê
Trong đời danh và vọng
Anh cứ mãi lật lõng
Trong cuộc tình em trao.

Tìm mãi trái yêu đào
Nên tình em tuyệt vọng
Để lại vết thương lòng
Trong trái yêu... nên khóc.



QUA LỐI NHỎ NGÀY YÊU

Em vẫn qua lối nhỏ
Của một ngày không xa
Của mối tình đã qua
Còn vương lối lòa xòa!

Em vẫn qua lối nhỏ
Ánh nắng nào vừa đây
Vẫn cứ làm em say
Nụ hôn xưa vụng dại.

Em vẫn qua lối nhỏ
Một chiều anh với em
Có lẽ anh đã quên
Nhưng em còn nhớ mãi.


CÁCH XA


Anh về theo gió theo mây
Để em ở lại đêm ngày ngóng trông
Anh đi để bạc má hồng
Mười thương... chín nhớ... mà không còn gì !
Anh đi để ướt bờ mi
Đêm về mơ vẫn còn đi cùng người
Thấy anh còn nói còn cười
Mà sao hiện thực ngoài đời cách xa !


DỖI HỜN TÌNH EM

Anh đang giận dỗi hờn ghen
Câu thơ em viết làm quen một người
Anh giận ánh mắt thôi cười
Tình em đâu chỉ buông lời gẹo chơi!

Bóng anh em dấu một nơi
Từ trong tim thẳm trời ơi ghen gì?
Anh đừng ở đó so bì
Chỉ là vài chữ làm gì giận em...?


ĐỪNG GIẬN

Bỗng dưng người lại giận tôi
Trời đang nắng ấm tối trời đổ mưa
Sót vài tia sáng lưa thưa
Để tôi đi lạc ai đưa tôi về!...



TÓC TƠ HỒNG

Tóc em chớm ở ngang vai
Anh thương anh bảo giống vài sợi tơ
Tơ hồng như chốn mộng mơ
Tóc em gần mãi kề bờ môi hôn.


CÁNH CHIM CÔ LẺ

Cánh chim bạt gió muôn phương
Chim bay mỏi cánh biết đường về đâu
Cô đơn bạc phận má hồng
Lẻ loi ước được một vòng tay ôm .




TIẾNG YÊU


Cám ơn anh nhé hỡi người yêu
Đã đến bên em trong buổi chiều
Từ đó về đây lòng luôn mở
Cho em rạo rực biết tiếng yêu

MƯA THU

Trời mưa trên lá thu vàng
Bóng ai còn đó ngỡ ngàng dưới mưa
Mưa rơi lất phất lưa thưa
In vào lòng dạ không trưa nắng đầy
Hạt mưa lạnh má hết hây
Lạnh lòng em đó những ngày vắng xa !!!


LỜI YÊU


Em nhận lời yêu anh
Sau bao ngày suy nghĩ
Lẽ nào hạnh phúc chỉ
Sau khi em gật đầu?

Với ánh mắt nhìn sâu
Anh đặt vào trong đó
Trên bờ môi vừa ngỏ
Vị ngọt nụ hôn đầu!

Mình bên nhau từ đấy
Chẳng bao giờ lìa xa
Bao ngày tháng đã qua
Giờ thì em đã chịu

Mình bên nhau khắng khít .
Hạnh phúc tràn qua môi
Hơi ấm anh nóng hổi
Những phút mình ái ân ...


NỤ CƯỜI

Nhìn anh môi nở nụ cười
Làm em một thoáng đánh rơi tâm hồn
Khi về nhớ lắm bờ môi
Hình dung ra mãi... nụ cười của anh.



EM ĐỂ

Em để nhớ vào tim
Em để yêu vào đợi
Lời anh tuy nói vội
Cứ nhớ mãi không thôi.

Em để anh bên đời
Qua ngày cũ ngày mới
Ý thơ em viết đấy
Ngay từ thủa sơ đầu.

Em để lại tuổi xuân
Rớt lại theo từng ngày
Trôi đi trong lặng lẽ
Để lại hồn cô đơn.

Em để gọn một bên
Chút tình ai vừa đến
Để tim yêu còn đấy
Không rớt lại cùng ngày.





NGƯỜI ĐÀN ÔNG ĐA TÌNH

Đa tình người nói yêu tôi
Rồi mai người lại bỏ tôi giữa đời
Tình yêu đâu phải cuộc chơi
Xin người đừng có mượn lời trêu hoa.



VÔ ĐỀ

Anh về đi với người ta
Để em ngồi đó xót xa tim mình
Ước sao thủa ấy chúng mình
Đừng có gặp gỡ để tình khỏi đau.



SỰ VÔ TÌNH

Anh đã đến rồi đi
Không nói được điều gì
Làm cho em phải đợi
Anh vô tình vậy sao?



BƯỚC ĐƯỜNG KHÔNG CÒN ANH

Em đang trong cuộc đời
*
Nay bước đường không anh
Chỉ có buồn trống vắng
Với trái tim chết lặng
Vì tình ta mất đi

*
Đường đời làm chia ly
Khi tình đang chất ngất
Giờ không còn thân mật
Vì hai chữ hợp tan.

*

Tình yêu còn chứa chan
Mà em xa rời anh
Lòng em như băng lạnh
Đứng giữa đời ... không anh!



Khi một người mất đi người thương ai cũng đau buồn, xin đừng buồn nữa, mong cho năm tháng nỗi buồn của ta sẽ nguôi ngoai.



ĐÃ QUA RỒI

Qua rồi ân ái tháng năm
Qua rồi những lúc mình nằm bên nhau
Bao năm chữ nghĩa để mong
Tình xưa, nghĩa cũ giờ xong còn gì!
Qua rồi giờ khắc biệt "ly"
Tạ từ phút ấy anh đi mau rồi
Hết là! giờ lẻ đơn côi
Đã qua tất cả giờ ngồi nghĩ suy.


CÓ LỜI HỨA
Gửi N

Không có điều gì đến
Sau lời hứa của anh
Chỉ là lời mong manh
Nên không thành ... tan vỡ.

Lời hứa anh không ở
Vội bay theo gió mây
Anh ơi! Ai sẽ lấy
Cho em lời đã qua !?

Lời hứa như nhụy hoa
Sớm nở tối lụy tàn
Hy vọng em từng mang
Giờ thì thành tan ... vỡ.





HAI NỬA NHỎ - TO
Gửi T

Anh cậu bé học yêu
Em đã yêu rất nhiều
Có khi nào chịu hiểu
Tình anh còn trẻ con.
*
Nhìn anh chạy lon ton
Giống như một đứa trẻ
Lời nói thương rất lẹ
Đúng là tình trẻ con...
*
Em hết thời gái son
Còn anh thì mới lớn
Tình đôi mình cụt cỡn
Như hai nửa nhỏ ... to !!!
* T kém PL 6 tuổi



ANH LÀ CẬU BÉ

Trong đôi mắt của em
Anh chỉ là cậu bé
Bởi em không còn trẻ
Để nhận lời ái ân.
Trong đôi mắt phân vân
Em mang theo nỗi sợ
Trái tim mình nứt vỡ
Bởi anh vẫn trẻ con
Ánh mắt em mỏi mòn
Nhìn đôi ta khập khiễng
Đành dấu kín lòng riêng
Vì anh là cậu bé !!!


TÌNH ANH XA QUÁ
Gửi T

Em đang rất nhớ anh
Một nỗi nhớ vô hình
Sao anh nỡ vô tình
Làm tim em chợt nhớ !?

Mỗi đêm trong giấc mơ
Nụ cười anh có đó
Gữi tất cả theo gió
Chút tình em trao anh.

Trái đất quay vòng quanh
Một chục trong quỹ đạo
Lòng em đang thét gào
Bởi tình anh ... xa quá !!!


QUAY VỀ ĐÂY

Nếu không có cuộc sống
Sẽ không kiếp lang thang
Những cuộc tình trái ngang
Sẽ chẳng thể lỡ làng.

Nếu tình yêu không mang
Em sẽ chẳng buồn vậy
Má nào sẽ hết hây
Khi dòng lệ tuôn trào.

Sẽ chẳng có thét gào
Nếu đại dương ngưng sóng
Nếu như đã hết mong
Sẽ chẳng thể đợi chờ

Người yêu ơi !!! ...
Quay về đây bên em.


CUNG ĐIỆU NỖI NHỚ
Gửi T:


Em đang rất nhớ anh
Một nỗi nhớ vu vơ
Lẫn một chút đợi chờ
Trong lòng đang khó ở.

Em đang rất nhớ anh
Một nỗi nhớ mong manh
Em lạc hoài xứ lạnh
Có anh vỗ giấc mơ.

Em đang rất nhớ anh
Một nỗi nhớ vô hình
Sao lời yêu lặng thinh
Để lòng vương sầu nhớ?

Em đang rất nhớ anh
Có lẽ nào giả dối
Nỡ nào tình vô tội
Để nỗi nhớ răng răng...



SẼ CHẲNG CÒN

Rồi đông sẽ qua mau
Trả lại xuân và nắng
Tuyết lạnh sẽ vắng lặng
Thôi kín cả bầu trời

Sẽ chẳng còn đêm đông
Lạnh hồn người nữ khách
Chẳng còn nước tí tách
Của dư âm tuyết tan

Sẽ chẳng còn mưa dầm
Rơi lạnh buốt đêm thâu
Thế gian sẽ nhuộm mầu
Của lá xanh và nắng

NGƯỜI GIỐNG NGƯỜI


Chiều nay trên phố Mát
Điểm dừng ngay trước mặt
Lòng chợt về réo rắt
Bởi gặp người thoáng qua!

Bốn mắt nhìn giao hòa
Sao giống người xưa cũ
Nỗi niềm nào vừa đủ
Làm sống mũi chợt cay.

Phố rộng trời chiều nay
Hình bóng ai lưu ở
Đang bước đi trên phố
Ngỡ người xưa trở về.

Rồi sẽ qua cơn mê
Trong cuộc đời đi mãi
Người mất rồi đâu lại
Chỉ người giống người thôi.

Làn run nhẹ bờ môi
Giữa nghẹn ngào xa vắng
Hồn thoáng chết im lặng
Trong chiều nay ... vì ai?!
* Nhớ về Nam thuở cũ



TÂM HỒN BÌNH LẶNG

Em hồn nhiên ngây ngô
Êm dịu như ánh trăng
Thức dậy mỗi buổi sáng
Thấy tâm hồn sốn sang
Trong em còn ngỡ ngàng
Với tuổi đời trong trắng
Trái tim vẫn bình lặng
Chưa một chút xuyến sao
Tiết thu bắt đầu vào
Lá rơi từng cung điệu
Hồn lả lướt như liễu
Thả bay như cánh diều ...

híc!!!
Vui ghê đi...




YÊU ANH MỘT NỬA - CÒN NỬA KIA NÓI DỐI


Tặng người đàn ông yêu tôi

o0o
Dù năm tháng có qua
Em vẫn yêu anh như lời em nói
Sao bỗng dưng anh cứ đòi hỏi
Chuyện đâu đâu làm em thấy ngượng ngùng
Hai ta xa cách dặm muôn chùng
Yêu mới đó biết ngày mai có ngộ
Có lẽ nào tình yêu rất vội
Nên chia xa bởi hai chữ tình yêu
Anh nói: Em nhõng nhẽo... em lại điêu !
Em xinh thế mà nói toàn giả dối
Xin anh đấy lòng em rất dại dột
Điêu một chút mới được gọi là yêu.
Em đã nói: Yêu anh rất là nhiều
Là sự thật một nửa ... còn nửa kia nói dối
Anh ơi! Tình yêu nào có tội
Phải chăng có tội chỉ mình em...


TÌNH NHỚ
Gửi T

Hôm nay phone cho anh
Lòng em vui biết mấy
Bờ môi hồng run rẩy
Lẫn nhịp đập con tim.

Đôi lúc lại lặng im
Chỉ muốn nghe anh nói
Giọng anh vang lời hỏi
Lòng rộn rã bổn chồn !

Nhớ anh nên gọi phôn
Tiếng anh cười trong trẻo
Trái tim bớt lạnh lẽo
Mãi say lời anh trao.

Tự dưng em ước ao
Bên cạnh luôn có anh
Để tâm hồn bớt lạnh
Nhận hơi ấm anh trao...
23/05/2009

LÒNG TRỐNG KHÔNG

Lang thang phố cuối đông
Lòng mang buồn mênh mông
Hỏi vì sao lại thế
Thì ra lòng trống không !!



LỜI YÊU CUỐI

Lời yêu cuối cùng này
Em viết gửi lại anh
Vì vỡ mộng mầu xanh
Nên duyên mình lỡ hẹn !

Từ ngày mình chót quen
Chưa bao giờ bình lặng
Bởi vì anh sâu lắng
Trong tình cảm lứa đôi !

Mình lại quá xa xôi
Nên lời yêu không thật
Mới đó rồi sẽ mất
Gửi tất cả lại anh.

Lời yêu cuối cùng này
Xin anh hãy lưu lại
Chẳng có gì trọn mãi
Lời yêu cuối về anh.

*****
Em một mình xứ lạnh
Nhận những lời anh trao
Giờ gom tất cả vào
Trả lại lời yêu cuối.
 
NGÀN CON HẠC GIẤY


Gấp ngàn con hạc giấy
Ước được ở bên anh
Vậy mà rất mong manh
Vỡ nhanh như giọt lệ.

Điều ước này vô tội
Chỉ tại em có lỗi
Tình yêu nào quá vội
Nên tình mình li xa !

Những ngày đã thoáng qua
Chẳng ai còn nhớ nữa
Kể cả những lời hứa
Cũng mờ dần không lưu.

Ngàn con hạc hẩm hưu
Cho lòng em tê tái
Tình anh còn xa mãi
Ước nguyện nào gần đây ?

Em muốn anh là mây
Ngày ngày khi thấy nhớ
Nhìn mây em đỡ sợ
Khi xa cách anh rồi !

Lệ em chảy mồ côi
Chỉ vì lời đã ước
Nếu mà em biết trước
Sẽ chẳng thể biết đau.

Ngàn con hạc về sau
Mờ dần theo lời hứa
Chuyện tình của hai đứa
Rồi mãi là hư vô...

Ngàn con hạc vu vơ
Tựa như ngàn nỗi nhớ
Hai đứa mình không nợ
Mang theo lời ước tan.

Hạc giấy đã úa vàng
Vì một lời không thật
Tình mình giờ còn hận
Xin mang lời hứa đi...

 
TAY TRONG TAY
Gửi Thịnh yêu dấu

Anh nói rất yêu em
Từ khi mới chót quen
Tâm hồn em trong trắng
Nên anh rất yêu em.

Mình tay nắm trong tay
Anh ví em là mây
Có ngày ta xa cách
Anh vẫn nhìn mây bay.

Gần nhau phút đắm say
Cho phút yêu cuồng nhiệt
Có khi nào hay biết
Anh thấy mình rất may.

Thế giới đang cuồng quay
Chuyện tình yêu đôi lứa
Hai ta tìm một nửa
Giờ cùng tay... trong tay.
09.05.2010



KỶ NIỆM LẠC MẤT

Lạc mất kỷ niệm rồi
Của một thời xa xôi
Vẫn còn hằn trong tôi
Một chút gì thương nhớ.

Kỷ niệm không còn ở
Trong kỷ niệm nào xa
Tất cả đã thoáng qua
Kỷ niệm giờ xa vắng.

Trong nỗi lòng bình lặng
Còn bóng dáng ai lưu
Kỷ niệm thoáng hắt hiu
Hóa ra ta lạc mất.

LẠC ĐƯỜNG TÌNH YÊU

Em lạc đường xứ lạ
Trong tình cảm hai ta
Mãi chỉ là thoáng qua
Tìm yêu nào còn lại?

Em vẫn mơ hồ mãi
Chuyện tình cảm riêng tư
Tình mình như hoa sứ
Thoáng nhẹ rồi tàn phai.

Có lẽ em đã sai
Trong tình yêu đã có
Chỉ là như cơn gió
Hóa ra em lạc đường.
11/05/2009


ĐỢI ANH

Em vẫn còn đợi anh
Trong ngày dài nhung nhớ
Tất cả ghi vào vở
Những nỗi đợi và mong.

Nỗi đợi thật trắng trong
Trong khung trời xứ lạ
Tất cả những vất vả
Phút chốc tan biến đi.

Chỉ có trên bờ mi
Niềm đợi vương lạnh giá
Em đợi trời nắng hạ
Xin ấm về bên anh


YÊU NGƯỜI TRONG MƠ

Đêm qua ta nằm mơ
Gặp và yêu một người
Anh vừa thoáng môi cười
Làm tim ta sét đánh.

Trong đêm buồn xứ lạnh
Thấy ân tình anh trao
Tình ta thoáng rạt rào
Trái tim mơ thổn thức.

Em giật mình tỉnh giấc
Giữa bóng tối bao la
Lòng bồn chồn thấy lạ
Hóa ra là giấc mơ!


NẾU EM RA ĐI, ANH SẼ LÀ NGƯỜI HẠNH PHÚC
Gửi NT

Nếu bây giờ em đi
Anh sẽ rất hạnh phúc
Luôn luôn em cầu chúc
Anh hạnh phúc bên người!

Em không thể vương cười
Vì tình mình tan vỡ
Mình chẳng có duyên nợ
Thôi hãy bước chia xa!

Anh vui bên người ta
Em vội vùi tiếng nấc
Hy vọng bỗng hụt hẫng
Em lạc loài xứ xa.

Tình mình giờ đã qua
Phút chia tay nhung nhớ
Mà tim em đã vỡ
Hình bóng anh còn lưu.



BIỂN HẸN CỦA MỘT NGÀY

Biển hẹn chiều nay nhẹ du dương
Cho em nhớ đến phút tan trường
Mình đi nhìn lại về ngày ấy
Em vẫn còn đây chút nhớ thương.

Biển hẹn chiều nay nhẹ du dương
Lòng yêu xót lại vẫn vấn vương
Anh nỡ đi rồi tan giấc mộng
Sóng trào dĩ vãng khóc thê lương.

Biển hẹn chiều nay nhẹ du dương
Tình mình xưa ấy thật mến thương
Anh đi thật rồi... nay mới hiểu
Tình chỉ phút chốc lạc muôn phương.


THAY LỜI ANH:

Anh nói: Mùi thơm trên tóc em
Gần gũi sao thấy thật thân quen
Mùi thơm con gái thoảng trên tóc
Làm anh nhớ mãi phút mới quen.

Chiều nay em chải mái tóc mềm
Sợi dây em cột tóc một bên
Làm sao có thể anh hết nhớ
Mái tóc em dầy... không thể quên!


 
EM YÊU ANH MỘT NỦA - CÒN NỬA KIA NÓI DỐI
Tạng người đàn ông tôi yêu:

o0o
Dù năm tháng có qua
Em vẫn yêu anh như lời em nói
Sao bỗng dưng anh cứ đòi hỏi
Chuyện đâu đâu làm em thấy ngượng ngùng.
Hai ta xa cách dặm muôn chùng
Yêu mới đó biết ngày mai có ngộ
Có lẽ nào tình yêu rất vội
Nên chia xa bởi hai chữ tình yêu
Anh nói: Em nhõng nhẽo... em lại điêu!
Em xinh thế mà nói toàn giả dối
Xin anh đấy lòng em rất dại dột
Điêu một chút - mới được gọi là tình yêu.
Em đã nói: Yêu anh rất là nhiều
Là sự thật một nửa... còn nửa kia nói dối
Anh ơi! Tình yêu nào có tội
Phải chăng có tội chỉ mình em...
14.05.2009



SẼ... NẾU ANH KHÔNG KỀ BÊN

Em rất là cần anh
Như cỏ ngải xanh rờn
Cần những cơn mưa hơn
Trong những ngày cháy lửa.

Sẽ thiếu vắng trời trưa
Khi mưa không về nữa
Sẽ mãi tìm một nửa
Nếu anh không kề bên.

Sẽ mãi là lãng quên
Khi đường không trung bước
Sẽ mãi chỉ nguyện ước
Khi tình không về đầy.

Em như loài cỏ sậy
Mọc ven bờ kênh xanh
Ước vọng rất mong manh
Nếu như không tồn tại ...

Sẽ không là sớm mai
Nếu thiếu những ngày dài
Đời em sẽ đi mãi
Nếu không anh kề ... bên.


ĐỢI ANH

Em vẫn còn đợi anh
Trong ngày dài nhung nhớ
Tất cả ghi vào vở
Những nỗi đợi và mong.

Nỗi đợi thật trắng trong
Trong khung trời xứ lạ
Tất cả những vất vả
Phút chốc tan biến đi.

Chỉ có trên bờ mi
Niềm đợi vương lạnh giá
Em đợi trời nắng hạ
Xin ấm về bên anh




BỐN MÙA GIOT NHỚ
CÒN BÓNG NGƯỜI XƯA

Trên con đường em đi
Của bốn mùa thương nhớ
Em lưu vào trang vở
Giữa mùa hè đơn côi.

Tiềm thức cũ xa xôi
Trong lòng em rớt lại
Đã xa rồi còn mãi
Trang sách của một thời.

Em đã chót yêu người
Của một ngày xưa ấy
Giờ đường đi .. em đấy
Bóng dáng nào còn lưu ...[/


ĐỢI TRÁI TIM YÊU

Em vẫn còn hồn yêu
Một con đường hoa nắng
Du trong em rất vắng
Một khoảng đợi nào xa!

Em lạc trong mùa hoa
Em buồn trong mùa hạ
Em mãi còn xứ lạ
Cả bốn mùa trôi đi

Em lệ ướt nhoè mi
Trong đêm dài nhung nhớ
Em mãi đợi mãi chờ
Một người đàn ông thật .

Bỗng một ngày đánh mất
Cả tuổi trẻ hồn nhiên
Tiếng thét gào triền miên
Gọi tuổi xuân trở lại.

Em vẫn còn yêu mãi
Một thoáng hình đâu đâu
Em đã đợi từ lâu
Trái tim yêu thật sự !!!


 
 
NỖI NHỚ MÙA THU

Mùa thu ghé lại đây rồi
Lá vàng xanh thắm, rụng rơi rối bời
Thu về nhắc nhở tim tôi
Bao mùa thu trước, bên đời đã qua.

 
MẤT NHAU LẦN NỮA

Đường đời muôn ngả muôn nơi
Thế là ta lại mất nhau thật rồi
Giữa mùa đông tuyết trắng rơi
Cõi buồn vô tận lòng mang nhớ đầy .



ĐÊM MƠ - GIẤC MƠ DẦY

Anh đã đến từ trong giấc mơ
Chỉ thoáng vào thôi nhưng không ở
Giấc mơ đêm một thời còn đợi
Anh về hiện tại ngỡ giấc mơ

Đi nhé giấc mơ đêm bỏ dở
Không duyên không nợ chẳng hẹn chờ
Đêm buồn ngơ ngác thao thức nhớ
Về tròn giấc ngủ để tròn mơ


VÔ ĐỀ

Tuyết tan trong phố mùa đông
Câu thơ ướt át má hồng tái tê
Tuyết tan, xuân hạ sẽ về
Ấm lòng nữ khách mải mê chốn này.



BỐN MÙA LẺ LOI

Mùa thu về lá nào ép trang vở
Đông tuyết rơi lạnh lẽo mong chờ
Xuân sắc thắm muôn hoa đua nở
Hạ về đấy vàng trói ánh trăng mơ

Qua bốn mùa nhiều năm vẫn ở
Giữa xứ lạnh một mình lẻ bơ vơ
Chỉ biết viết ghi chằng chịt vào thơ
Sống mải miết trong dòng đời trôi vôi.


ÁNH MẮT VÔ TÌNH


Chiều đông ánh mắt vô tình
Làm ta quên mất rằng mình đi đâu
Vô tình nỗi nhớ buông sầu 
Để lại trong mắt giọt sầu dưng dưng.



SỢI TÓC TRONG TRANG THƠ BA VIẾT

Mỗi năm tết đến
Tóc gió phai xương nhiều
điểm thêm những sợi bạc
người cha gia bên quán cóc làm thơ
Sợi tóc trắng sáng một góc vở

in vào tâm hồn
Mỗi ý thơ cha thêm cằn cỗi
không vội
cha viết từng lời
mỗi ý thơ cha chứa cả bầu trời
có tất cả vui, buồn,
trong cuộc đời rớt lại .

Cha năm mới đã sang
Con bới nhổ từng sợi tóc bạc
trong câu thơ ba viết...
còn nồng nàn tha thiết
đêm qua!
*Tăng ba yêu của con


KHOẢNG KHÔNG... YÊU

Nắng xòa nghịch gió ngọn cây
Tiếng reo vờn lá nhìn mây lững lờ
Hoa đang khép nép thờ ơ
Gió qua tán chuyện giả vờ yêu đương
Huwơng bay tỏa ngát vấn vương
Làm dung nhẹ cả khoảng không lững lờ
Hẹn mây nên gió đợi chờ
Để cùng gặp gỡ quyện bờ ái ân.
30/05/2009

SANG THU CŨ...

Mùa thu đã về trên ngọn cây
Đi theo năm tháng dáng em gầy
Mảnh mai trong gió như hơi nước
Bao mùa rụng lá em còn đây.

o0o

Mùa thu đã sang trên ngọn cây
In trong mắt ngọc gió thu đầy
Hương tình chia cắt về hai ngả
Tình đi kỷ niệm vẫn còn đây.

o0o

Mùa thu đã hằn trên ngọn cây
Ước cho thời gian bừng ngất ngây
Để không mờ phai theo năm tháng
Chút nhớ ngày nào gửi treo mây.


NỬA ĐỜI ĐƠN CÔI

Em buồn gửi gió mây
Những nỗi đau năm tháng
Còn trong lòng lai láng
Vẫn chưa thể mờ phai

Vẫn bước tới ngày mai
Đường đời chia nhiều mảnh
Lòng luôn còn rất lạnh
Bởi tình còn phiêu du

Em đón gió mùa thu
Trong nỗi lòng câm nín
Em đón xuân bịn rịn
Trong khoảnh khắc xa quê

Trong đường dài lê thê
Không có ai trung bước
Nên trong đông không được
Một hơi ấm bàn tay.

Giữa mùa hè như say
Của ngày dài hoa nắng
Nửa đời em trống vắng
Vì vẫn mãi đơn côi


HOA MUA

Rừng xuân thắm nở hoa mua
Rung rinh khoe nắng bướm đùa nhụy hoa
Hoa mua giản dị thiết tha
Không chưng hương sắc như là Ngọc Lan
Cả rừng mua mọc tràn lan
Đua nhau nở rộ bạt ngàn đong đưa
Mầu tím phơn phớt hoa mua
Làm nhớ năm tháng mẹ đưa đến trường.



CƠN MƯA TRÊN PHỐ

Mưa chợt về đến bên
Có chút gì bẽn lẽn
Bao mùa rồi lỡ hẹn
Vẫn nhớ bóng người đi.

Mưa ơi đến làm chi
Cho ta hoài bỡ ngỡ
Cơn mưa chiều dang dở
Có một mình hồn mơ.

Cơn mưa không đợi chờ
Mà về ngay giữa phố
Nỗi lòng nào chợt vỡ
Giữa chiều mưa về đầy.

 
PHAI ÚA...

Lá vàng rơi rớt bên thềm
Mầu phai úa lá cho mền bước đi
Tàn tạ thu đó chia ly
Cho em ở lại còn chi đợi chờ
Thân đi thoáng đó đôi bờ
Còn trông ở lại vần thơ dại khờ
Một thủa xưa đó như mơ
Lá vàng phai úa giữa mưa rối bời
Lời nào đã nói qua môi
Để người ở lại giữa trời tàn phai.



Người Đàn Ông Không Thật:


LỜI HỨA ĐÃ QUA


Anh nói đến tháng tư
Em có thể về nhà
Anh đặt vé mua quà
Cho em về thăm mẹ .

Thế mà anh lỡ hẹn
Hờn giận kiểu đâu đâu
Em thấy mình ngu lâu
Nên tin lời anh hứa !!!

Bao giờ mới gặp nữa
Để nói chuyện đã qua
Sẽ chẳng có vé quà
Vì lời anh nói dối ...

Em khóc cả buổi tối
Thấy lòng mình chơi vơi
Sao em lại tin lời
Từ một người không thật!

Trong tình có yêu - hận
Nhưng em mãi chỉ yêu
Và yêu anh rất nhiều
Tiền bạc là vô nghĩa.

Thôi anh đừng hứa nữa
Tất cả cũng sẽ qua
Em không thể về nhà
Vì lời hứa đã qua (!!!)


TIN LỜI HỨA ĐÃ QUA

Dù lời hứa đã qua
Em biết anh không thật
Nhưng trong lòng không giận
Bởi em chót tin anh ...

Mình tan giấc mơ xanh
Chỉ vì anh không thật
Đường đời này sao vẫn
Còn em với nỗi đau ?!

Anh hãy bước đi mau
Đừng chần chừ thêm nữa
Tình đôi ta chợt vữa
Như giọt lệ đang rơi.

Anh chỉ ở trong mơ
Coi như người không thật
Sau giấc mơ tỉnh giấc
Chỉ còn em với đời !

Câu hứa nào lỡ lời ?
Để cho em hy vọng
Nay thành chuyện lật lọng
Không anh ... lời hứa đi...

*****

Lệ nhỏ tràn bờ mi
Cho ai hết kiêu kỳ
Giờ còn lại những gì ?!
Thành giấc mơ tan ... biến !!!



HẠT BỤI TRÊN PHỐ


Anh đã hẹn em rồi
Chiều nay anh sẽ đến
Thế mà khi chiều hết
Chẳng thấy bóng anh đâu.

Ngoài phố đèn muôn mầu
Khi hoàng hôn say giấc
Trong em bỗng tiếng nấc
Của nỗi đợi chờ mong.

Cho đến ngày hôm sau
Cũng vào chiều đông ấy
Vô tình em nhìn thấy
Bóng anh nắm tay ai!!!

Hai bóng lặng in dài
Cùng bước đi giữa phố
Mắt em mờ bỡ ngỡ
Lẽ nào mình nhìn sai (... )

Nhưng rồi lại ngày mai
Nối tiếp trên phố dài
Vô tình em gặp lại
Bóng anh bước cùng ai.

Giờ thì em không sai
Anh thành kẻ phản bội
Hạt bụi nào gió thổi
Vô tình vướng mắt em


CHIA XA

Hôm nay rồi lại ngày mai
Anh về phương đó em dài nỗi đau
Buồn lòng em dấu vào đâu
In hằn lên mắt buồn nâu giọt sầu
Nỗi đau vị đắng muôn mầu
Hồn tha thẩn đáy lòng sâu buồn dầu
Rồi mai ta bước qua cầu
Để rớt lại hết tình đầu tương tư.








ANH VUI ĐÙA TÌNH EM

Tình anh đến rồi đi
Để mi nhoè lệ ướt
Nếu mà em biết trước
Ngày đó chẳng tin lời

Ở phương đó anh ơi !
Có bao giờ anh biết
Nơi đây tình em chết
Một khoảng lặng tim yêu .

Sao anh nỡ nói điêu
Vài lời yêu trao gửi
Tình yêu ai nỡ thử
Giết chết cả đời em!

Phút gần gũi thân quen
Có lẽ nào là giả
Ngày quấn quýt hai ta
Có lẽ nào quên hết ?

Em vẫn còn mải miết
Níu giữ lời đã đi
Biết sẽ chẳng nghĩa gì
Nhưng sao lòng còn đợi?

Có phải chăng quá vội
Khi ta nói lời yêu
Giờ thì em chợt hiểu
Tình anh có thể đùa ...

* Gửi người phương đó !



TÌNH LÀ HẠT BỤI


Tình là bụi - phủi là bay
Yêu ngày yêu tối - tháng ngày vẫn không.
Nên tình chỉ mãi lông bông
Phủi đi một cái là không thấy gì! (...)





NGƯỜI ĐÀN ÔNG KHÔNG THẬT

Người ơi! Thương nhớ nữa không ?
Đàn chim tung cánh sổ lồng bay đi
Ông trời nỡ cắt chia ly
Không cho mình đến và tìm về nhau .
Có mong một ngày mai sau
Thật người sẽ đến hết sầu tái tê !
Người đâu có thật mà về
Chỉ là một bóng... cơn mơ hoang đường
TÌNH TUYẾT TRẮNG


Tuyết trắng bụi rơi rơi
Lạnh lẽo rớt thờ ở
Bước chân nhỏ dạo bờ
Lặng bước đi không ở .

Mầu trắng như giấc mơ
Đêm qua vừa chợt thức
Lòng lâng lâng rạo rực
Đốt cháy cả đêm sầu .

Trong ánh mắt muôn mầu
Nhìn tuyết rơi ngoài phố
Một người đi còn nhớ
Tuyết lặng lẽ phủ rơi !!!

********

Tình anh đến rồi đi
Như giấc mơ riệu kỳ
Tình đến ... tình lại đi
Như tuyết về ngang phố.



ANH ƠI!...

Anh ơi! có bao giờ
Khi một mình đâu đó
Còn nhớ lời anh ngỏ
Từ một ngày xa xưa!

Anh ơi! Còn nhớ nữa?
Phút mặn nồng đã trao
Giờ này có khát khao
Nụ hôn em vụng dại !

Anh ơi! Đời này mãi
Vẫn chỉ nghĩ đến anh
Ước có mộng mầu xanh
Mình bên nhau trọn kiếp.


CHỜ NGƯỜI DƯỚI MƯA

Anh đã hẹn chiều nay anh đến
Để em buồn đứng đợi bên hiên
Anh đâu rồi mưa cứ triền miên
Em ngóng đợi nhìn mưa nhung nhớ.


CÒN ĐÂU GIẤC MỘNG XANH


Giấc mộng tình không thành
Bởi vì rất mong manh
Khi anh còn bên ấy
Phụ tình em để dành...

Giấc mộng xanh không thành
Tình ta chia hai mảnh
Anh qua trời tây sống
Chút tình vỡ tan tành.

Giấc mộng đã không thành
Mi lệ chảy vòng quanh
Dư âm vương chút nhớ
Còn đâu giấc mộng xanh?...

KẺ ĐA TÌNH DỐI GIAN

Những lời anh nói đợi chờ
Bao nhiêu ước hẹn bây giờ tàn phai
Anh nói gần bên em mãi
Sao mà tình đã nguôi ngoai đi rồi !
Những lời chót nói qua môi
Giờ thì chợt hiểu ... lời trôi được mà
Anh hãy đi với người ta
Em là một kẻ qua phà đó thôi
Niềm yêu ước hẹn có đôi
Cũng là của kẻ ... buông lơi đa tình.

ANH CHỢT ĐẾN
Gửi T 

Anh chợt đến bên em
Để lại bao thương nhớ
Sao giờ này anh nỡ
Bỏ em đứng bơ vơ !!!

Tất cả gửi vào thơ
Vạn lời thương nhắn nhủ
Chiều nay lòng vần vũ
Đứng giữa trời không anh.

Hồn viễn Xứ chợt lạnh
Giữa phố lệ lên đèn
Tìm đâu nữa chút men
Trong vòng tay ân ái.

Anh chợt đi ... chợt lại
Như trời chợt đổ mưa
Em như cỏ dư thừa
Đang đứng giữ trời ... trưa.
26/09/2009


KẺ DỐI GIAN

Anh dối gian làm chi
Sao mà anh ác thế
Em xuốt kiếp xin thề
Không bao giờ tha thứ.

Em buồn nơi viễn xứ
Anh cười trọn niềm vui
Sao anh nỡ dập vùi
Một tình yêu chân thật?

Lòng em trào sóng hận
Có lẽ tại cả hai
Không bước trung ngày mai
Thôi anh đừng gian dối!

Cho anh nhiều cơ hội
Vậy mà vẫn dối gian
Bóp nát cả tâm can
Đi đi kẻ phản bội.

Em hận anh xuốt kiếp...
08/05/09


ANH BỎ EM RỒI CÓ PHẢI KHÔNG?

Anh bỏ em rồi có phải không?
Tim đau, tan nát cả cõi lòng
Từ đây đôi mình không chung bước
Chẳng còn chút nhớ... Lẫn chút mong.

Anh bỏ em rồi có phải không?
Buổi chiều chẳng còn ai đợi trông
Trọn kiếp không thành thôi lỡ bước
Lòng em tê tái thật mênh mông.

Anh bỏ em rồi có phải không ?
Bỗng nhiên tan đi bao giấc nồng
Giữa trời chiều cô đơn lồng lộng
Mi hiền dâng lệ ướt ngóng trông.
14.05.2009








Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
Ru âm chuông gió giữa trưa lành
Ký ức tràn lan lòng nữ khách
Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-26 00:52:10chuonggio_ngaytrove0>
Xin anh đừng chồng cây si





Em đâu phải đất ngoài sông
Để cho anh đứng _ anh chồng cây si.

Em đâu phải gái nhu mì
Cớ sao anh lại muốn đi chung đường?

Em là phận gái gió sương
Mà sao anh lại nói thương xuốt đời?

Em chỉ là phận chơi bời
Đâu phải là chỗ đặt nơi chung tình !

Chuyện tình duyên nợ chúng mình
Cho duyên tự đến ... cho tình tự đi.

Xin anh chớ chồng cây si
Đất em sỏi đá làm chi nẩy mầm.

Tình em chỉ mãi lặng câm
Lạnh lẽo băng giá ai sâm chiếm hồn !

Bờ môi chưa một lần hôn
Bờ vai chưa một lần hồn run run ....
23.04.09

]Lời cám ơn





Cám ơn du khách viếng thăm
Nhà ta chỉ có một căn tâm tình
Thơ ai viết đó dập dình
Thơ ai bày tỏ cả tình mến yêu
Trong thơ có chút yêu chiều
Yêu nhau tình gửi thật nhiều trong thơ
Trang thơ cho phút mộng mơ
Trong thơ có cả hẹn chờ gặp nhau
Thơ qua ... thơ lại rất lâu
Biết ai sẽ gửi một tâm thật lòng
Trong thơ có chút gì mong
Có lẫn chút nhớ ... chút xa cuộc tình
Trong thơ đón ánh bình minh
Cám ơn nhiều lắm người tình qua thơ
Vần thơ chỉ thoáng vẩn vơ
Nhưng cho nhau những phút chờ hẹn nhau
Thơ đây ta hẹn cho mau
Viếng thăm Hằng đó lần sau mời vào
Bài thơ thay vạn lời chào
Thay lời cảm tạ ... người vào trang thơ !

Hịc !!!

THU SẦU CHIẾC LÁ


Ai vứt chiếc lá bỏ vào đây
Bàn phím còn in đôi tay gầy
Bao nhiêu nhớ nhung vẩn quanh đó
Viết lên thơ mộng vầng trời mây.

Ai mang chiếc lá... vứt cho đầy !
Trang tình dang dở - bỏ câu thơ
Ai đốt cho tàn lời hứa đợi...
Lá khô rớt rụng bỗng ngẩn ngơ.

Chiếc lá thu vàng đang chơi vơi
Sầu vương trong gió bỗng xa vời
Bao nhiêu ý thơ tuôn viết vội
Thả cả giấc mơ giọt lệ đời...!

Ai làm nỗi buồn chưa thể vơi
Một mình cô lẻ giữa đường đời
Trở lui - lui trở sầu đơn chiếc
Thu sầu trong gió lá chơi vơi.


HAI ĐỨA GIẬN NHAU
Gửi T

Hôm qua ta giận nhau
Chỉ vì em không hiểu
Nói những lời hờn dỗi
Có lẽ nào hết... yêu !?

Hôm qua ta giận nhau
Anh vô tình để lại
Một chút gì tê tái
Lộ trên cặp mắt nai !

Hôm qua ta giận nhau
Anh ơi! Hãy hiểu thấu
Tình yêu thường mâu thuẫn
Em không muốn vậy đâu.

Hôm qua ta giận nhau
Vì hai mình ngang bướng
Thôi xin đừng như vậy
Giận hờn lệ em vương...

Hôm qua ta giận nhau
Chẳng hợp ý, tâm đầu
Em còn nơi viễn xứ
Buồn lòng biết để đâu?...

Hôm qua ta giận nhau
Mong thời gian quay đầu
Lúc hai ta cự cãi
Hỏi giận nhau vì đâu ?

o0o

Hôm nay _ ngồi online đợi
Vắng anh lòng thoáng sầu
Đợi anh vì muốn nói
Hết giận anh từ lâu.
1/07/09


THIẾU NỮ BA MƯƠI TUỔI THU

Thu đến lòng không vui
Thu đi chợt hụt hẫng
Hồn bỗng dưng đi lạc
Giữa giao mùa thu sang.

Mầu vàng hết lá xanh
Chiếc lá rơi nhẹ nhàng
Tiếng thở lòng rất khẽ
Của nỗi niềm đang mang.

Mùa thu... đang thay áo
Đổi lớp lá xanh tươi
Sầu vào lòng thiếu nữ
Đang đứng tuổi ba mươi.

SÓNG THƯƠNG

Tương tư đổ giữa trời trưa
Bờ môi thương nhớ dư thưa bởi đâu
Tháng sáu chưa có mưa ngâu
Người đi bên đó - em sầu nơi đây
Nhớ ai đôi má đỏ hây
Kiếm đâu khoảng đợi... như đầy sóng thương.


TIẾNG NGÂN LÒNG

Vắng anh chiều thấy buồn
Bỗng gì đó rớt tuôn
Hóa ra là tiếng nấc
Cho dòng lệ trào tuôn.

Chiều đã về rất muộn
Màn tối đã chực buông
Sao thấy lòng cô lẻ
Tiếng chuông hồn ngân buông.

O0O

Những đêm thân tha hương
Quen có tình anh vương
Nay anh đi xa mất
Lòng đau nỗi xót thương.


NỬA ĐỜI ĐƠN CÔI

Em buồn gửi gió mây
Những nỗi đau năm tháng
Còn trong lòng lai láng
Vẫn chưa thể mờ phai

Vẫn bước tới ngày mai
Đường đời chia nhiều mảnh
Lòng luôn còn rất lạnh
Bởi tình còn phiêu du

Em đón gió mùa thu
Trong nỗi lòng câm nín
Em đón xuân bịn rịn
Trong khoảnh khắc xa quê

Trong đường dài lê thê
Không có ai trung bước
Nên trong đông không được
Một hơi ấm bàn tay.

Giữa mùa hè như say
Của ngày dài hoa nắng
Nửa đời em trống vắng
Vì vẫn mãi đơn côi

KHOẢNG LẶNG ĐI TÌM TÌNH AI

Vương trong ánh mắt u hoài
Bao nhiêu khắc khoải để ngoài trái tim
Thương ai ... đôi mắt lặng im
Nhìn vào khoảng lặng đi tìm tình ai (!)
Trong đường bước tới ngày mai
Đôi chân mệt mỏi... bờ vai phai mầu
Tìm người còn mãi nơi đâu
Để cho khoảng lặng in mầu mắt nai

Hương dịu ngọt


Lê thị Như Hằng
o0o
Lê cho mát dịu ngày nào
Thị cho hương thoảng ngọt ngào dịu êm
Như thể ta đã chót quên
Đêm nay lặng lẽ trăng lên một mình.
Lê thê đón đợi bình minh
Thị ngoài kia đã chuyển mình vàng cây
Như thị / hương tỏa ngất ngây
Mầu vàng thị ngỡ trăng ngày đang lên


HỒN QUÊ


Hồn quê hai chữ thoi đưa
Năm tháng sớm nắng chiều mưa tảo tần
Hồn quê bước mẹ gian truân
Dòng sông trong tiếng đêm xuân à ời !

Hồn quê vọng mãi một thời
Gửi vào trang sách viết lời cho thơ
Hồn quê trong nỗi mong chờ
Bao nhiêu thương nhớ trên bờ môi xinh !

Hồn quê bát ngát thắm tình
Ru ta năm tháng một mình xứa xa !

Hồn quê năm tháng đã qua
Mỗi bước chân nhỏ theo ta đến "trường"
Hồn quê trăm nỗi mến thương
Vọng trong hơi thở ... đêm "trường" xứ xa !

NẾU NGÀY MAI...
Gửi THINH của em

Nếu ngày mai vắng em
Anh có buồn không vậy
Có khi nào tình lấy
Lời nói gửi gió mây.

Nếu trong ngày mai đây
Không còn em kề cận
Có khi nào anh vẫn
Đợi chờ trong giấc mơ ?

Nếu tình chỉ trong thơ
Hiện thực nào đợi chờ
Trong thơ tình sẽ vỡ
Giấy nát mực sẽ phai !

Nếu trong một sớm mai
Hết đường ta chung bước
Có khi nào quên được
Hình bóng một thời... yêu.
Nếu một mai trong chiều
Anh bên ai hạnh phúc
Có khi nào còn lục
Lại dĩ vãng có em?

o0o
Biển khi nào sóng êm
Trong cuộc tình đôi lứa
Thôi ta đùng yêu nữa
Sợ ngày mai mất nhau....

Như Hằng
27/05/2009


MỚ ĐỜI!

Mớ đời em chợt thoáng đau
Bao nhiêu vị đắng ở đâu rã rời !

Mớ đời lệ nhỏ mồ côi
Trái tim để ngỏ cho người đi qua.

Mớ đời tưởng như đóa hao
Sáng vừa chúm chím chiều là tàn rơi !!!

Trong đời nỗi cực chưa vơi
Tàn hương phai sắc mà trôi trong đời.

ANH VÀ EM NHƯ BỐN MÙA

Anh chợt đến - chợt đi
Làm lệ nhỏ tràn mi
Biết nơi đâu yên ả
Cho em hết sầu bi !
***

Em lúc mưa lúc nắng
Cho hồn thiếu trong lành
Có khi nào được biết
Tình anh rất mong manh.
***

Anh như hương mùa thu
Rơi sầu trên phiến lá
Mầu vàng như xa lạ
Của cuộc tình đôi ta.
***

Em như mùa đông lạnh
Giữa biển trời tuyết bay
Lung linh mầu trắng lạnh
Đứng giữa trời bỗng say.
***

Anh như mùa xuân về
Cây nẩy lộc đâm trồi
Đến một ngày xanh tốt
Mầu xanh hóa xa xôi!
***

Em như mùa hạ vàng
Trải theo từng sợi nắng
Giữa trưa nào im lặng
Của mối tình đang hong.
***


Anh như bốn mùa rộng
Trở lui... hết dậy thì
Em vô tư đâu biết
Tình hai đứa chia ly ...

NẾU...

... Nếu không có đám mây
Cơn mưa nào về đấy
Rừng sâu buồn biết mấy
Nếu không có bóng cây.

Tình còn lạc nơi đây
Anh ở nơi xa vắng
Trời hè nào không nắng
Nên không thể thiếu ... anh (!)

Nếu thiếu gió trong lành
Thế gian buồn lắm đấy
Anh nỡ nào như vậy
Mãi đi em... vắng anh?

Nếu không có cây xanh
Mùa thu nào vàng lá
Em còn nơi xứ lạ
Bước đường cần em đi.

. Nếu không có chia "ly"
Bờ mi nào lệ chảy
Chia xa rồi xin hãy
Mang bóng hình anh... theo.



NẾU YÊU EM
Gửi THINH

... Nếu yêu em xin anh nguyện giữ mãi
Đừng giận hờn khi em chót làm sai
Hãy chờ em tất cả ở tương lai
Em sẽ đến mang tình yêu bù lại

... Nếu yêu em xin anh yêu mãi mãi
Đừng qua đường như người khách qua sông
Hãy nghĩ đến em trong những đêm đông
Sẽ thấy ấm khi trái tim... gợn sóng (!)

... Nếu yêu em xin hãy thật trong lòng
Dành tất cả phút nhớ để mà mong
Đừng viển vông nhé! lúc quên - lúc nhớ !
Em sẽ về cho ngày dài nhân rộng.

... Nếu yêu em...


TIẾNG YÊU ANH

Một ngày em yêu anh
Nguyện muôn ngày giữ mãi
Cuộc đời này làm lại
Có anh đến yêu chiều.

Khi anh nói tiếng yêu
Em cúi đầu đã nhận
Mình dành lòng kiên nhẫn
Cho đôi nửa trái tim.

Mình dành lúc lặng im
Trong vòng tay ân ái
Cuộc đời này xin mãi
Dành trọn tiếng yêu anh.


TÌNH PHAI...

Một thủa ngày ấy vu vơ
Giờ nay thôi ngóng, thôi chờ người ơi !
Hoa tàn một thoáng thôi rồi
Ngày yêu xưa ấy chia đôi hai đàng
Ta mang lời hứa ngút ngàn
Bờ vai xưa đã thôi van tâm tình
Hỏi mà sao cứ lặng thinh
Tim yêu còn ngự bóng hình thương xưa
Người xa giờ lòng rã thưa
Hay sao tình đó còn chừa đáy tim
Nơi xa thôi chớ truy tìm
Xa mặt, cách dáng, lặng im... phai tàn.



ANH NHƯ...

Anh như thu uá không lời
Cho em nửa kiếp nhặt rơi lá vàng
Anh như mây gió trôi ngang
Nửa vần vân vũ hoang mang đông sầu


oAnh ... Tình ... Em !


Anh như mây gió ở trên trời
Nửa vần vũ ... nửa vân tơi bời.

Anh như mùa thu chẳng vơi
Cho em nửa kiếp nhặt rơi lá vàng.


Em chợt chút lỡ làng
Khi tình anh loãng tan
Thức dậy mỗi buổi sáng
Thấy hồn thôi hoang mang

Thu mùa em rẽ lối sang ngang
Vàng cả trên lối lá thu vàng
Cả thời em vẫn còn ngóng đợi
Thôi lạnh băng giá khi đông sang.

Em ghét mùa đông vì lạnh giá
Con tim không chút ấm trong lành
Qua bao ngày rồi lỡ hẹn
Em vẫn sẵn sàng đợi tình anh.


THÁC LÒNG...

Bạch dương soi nước đứng im
Mình tôi vẫn bước đi tìm tình yêu
Tìm đi, tìm sớm, tìm chiều
Tình duyên chưa ngộ _ chữ yêu chưa vần
Hôm nay tuổi xế tần ngần
Giữa bạch dương đứng phân vân sợi buồn
Trong lòng thác lũ chợt tuôn
Cả đời ghép lại thành vườn bão giông
Tuổi đời chót lỡ lông bông
Cùng bạch dương đứng bên sông u hoài
Thác lòng chưa có nguôi ngoai
Bao nhiêu thác lũ đổ ngoài biển khơi
Hồn tim mỗi nỗi một trời
Ghép thành con thác nằm nơi đầu nguồn.


NHƯ THÂN LỤC BÌNH


Thân em như cọng lục bình
Lênh đênh sóng nước biết mình về đâu
Kể cả những chỗ nông sâu
Lục bình vẫn vững trong mầu bôn ba
Thân em như của loài hoa
Lụy tàn trong chốn phong ba tình đời
Lục bình khắp chốn mọi nơi
Và em cũng vậy cứ trôi trong đời !!!


ANH...

o0o
Anh như ánh trang dịu hiền
Soi cả nhân thế bốn miền đó đây
Em là bóng mát hàng cây
Đón gió xào xạc nhìn mây trên trời
Anh là hồ nước không vơi
Cho em khoảng đợi ... soi đời em đi
Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
Ru âm chuông gió giữa trưa lành
Ký ức tràn lan lòng nữ khách
Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-08 23:38:12chuonggio_ngaytrove0>
AAAAAAA
 
Người Đàn Ông Không Thật:


LỜI HỨA ĐÃ QUA

Anh nói đến tháng tư
Em có thể về nhà
Anh đặt vé mua quà
Cho em về thăm mẹ .

Thế mà anh lỡ hẹn
Hờn giận kiểu đâu đâu
Em thấy mình ngu lâu
Nên tin lời anh hứa !!!

Bao giờ mới gặp nữa
Để nói chuyện đã qua
Sẽ chẳng có vé quà
Vì lời anh nói dối ...

Em khóc cả buổi tối
Thấy lòng mình chơi vơi
Sao em lại tin lời
Từ một người không thật!

Trong tình có yêu - hận
Nhưng em mãi chỉ yêu
Và yêu anh rất nhiều
Tiền bạc là vô nghĩa.

Thôi anh đừng hứa nữa
Tất cả cũng sẽ qua
Em không thể về nhà
Vì lời hứa đã qua (!!!)


TIN LỜI HỨA ĐÃ QUA

Dù lời hứa đã qua
Em biết anh không thật
Nhưng trong lòng không giận
Bởi em chót tin anh ...

Mình tan giấc mơ xanh
Chỉ vì anh không thật
Đường đời này sao vẫn
Còn em với nỗi đau ?!

Anh hãy bước đi mau
Đừng chần chừ thêm nữa
Tình đôi ta chợt vữa
Như giọt lệ đang rơi.

Anh chỉ ở trong mơ
Coi như người không thật
Sau giấc mơ tỉnh giấc
Chỉ còn em với đời !

Câu hứa nào lỡ lời ?
Để cho em hy vọng
Nay thành chuyện lật lọng
Không anh ... lời hứa đi...

*****

Lệ nhỏ tràn bờ mi
Cho ai hết kiêu kỳ
Giờ còn lại những gì ?!
Thành giấc mơ tan ... biến !!!



HẠT BỤI TRÊN PHỐ


Anh đã hẹn em rồi
Chiều nay anh sẽ đến
Thế mà khi chiều hết
Chẳng thấy bóng anh đâu.

Ngoài phố đèn muôn mầu
Khi hoàng hôn say giấc
Trong em bỗng tiếng nấc
Của nỗi đợi chờ mong.

Cho đến ngày hôm sau
Cũng vào chiều đông ấy
Vô tình em nhìn thấy
Bóng anh nắm tay ai!!!

Hai bóng lặng in dài
Cùng bước đi giữa phố
Mắt em mờ bỡ ngỡ
Lẽ nào mình nhìn sai (... )

Nhưng rồi lại ngày mai
Nối tiếp trên phố dài
Vô tình em gặp lại
Bóng anh bước cùng ai.

Giờ thì em không sai
Anh thành kẻ phản bội
Hạt bụi nào gió thổi
Vô tình vướng mắt em


CHIA XA

Hôm nay rồi lại ngày mai
Anh về phương đó em dài nỗi đau
Buồn lòng em dấu vào đâu
In hằn lên mắt buồn nâu giọt sầu
Nỗi đau vị đắng muôn mầu
Hồn tha thẩn đáy lòng sâu buồn dầu
Rồi mai ta bước qua cầu
Để rớt lại hết tình đầu tương tư.








ANH VUI ĐÙA TÌNH EM

Tình anh đến rồi đi
Để mi nhoè lệ ướt
Nếu mà em biết trước
Ngày đó chẳng tin lời

Ở phương đó anh ơi !
Có bao giờ anh biết
Nơi đây tình em chết
Một khoảng lặng tim yêu .

Sao anh nỡ nói điêu
Vài lời yêu trao gửi
Tình yêu ai nỡ thử
Giết chết cả đời em!

Phút gần gũi thân quen
Có lẽ nào là giả
Ngày quấn quýt hai ta
Có lẽ nào quên hết ?

Em vẫn còn mải miết
Níu giữ lời đã đi
Biết sẽ chẳng nghĩa gì
Nhưng sao lòng còn đợi?

Có phải chăng quá vội
Khi ta nói lời yêu
Giờ thì em chợt hiểu
Tình anh có thể đùa ...

* Gửi người phương đó !



TÌNH LÀ HẠT BỤI


Tình là bụi - phủi là bay
Yêu ngày yêu tối - tháng ngày vẫn không.
Nên tình chỉ mãi lông bông
Phủi đi một cái là không thấy gì! (...)





NGƯỜI ĐÀN ÔNG KHÔNG THẬT

Người ơi! Thương nhớ nữa không ?
Đàn chim tung cánh sổ lồng bay đi
Ông trời nỡ cắt chia ly
Không cho mình đến và tìm về nhau .
Có mong một ngày mai sau
Thật người sẽ đến hết sầu tái tê !
Người đâu có thật mà về
Chỉ là một bóng... cơn mơ hoang đường
TÌNH TUYẾT TRẮNG


Tuyết trắng bụi rơi rơi
Lạnh lẽo rớt thờ ở
Bước chân nhỏ dạo bờ
Lặng bước đi không ở .

Mầu trắng như giấc mơ
Đêm qua vừa chợt thức
Lòng lâng lâng rạo rực
Đốt cháy cả đêm sầu .

Trong ánh mắt muôn mầu
Nhìn tuyết rơi ngoài phố
Một người đi còn nhớ
Tuyết lặng lẽ phủ rơi !!!

********

Tình anh đến rồi đi
Như giấc mơ riệu kỳ
Tình đến ... tình lại đi
Như tuyết về ngang phố.



ANH ƠI!...

Anh ơi! có bao giờ
Khi một mình đâu đó
Còn nhớ lời anh ngỏ
Từ một ngày xa xưa!

Anh ơi! Còn nhớ nữa?
Phút mặn nồng đã trao
Giờ này có khát khao
Nụ hôn em vụng dại !

Anh ơi! Đời này mãi
Vẫn chỉ nghĩ đến anh
Ước có mộng mầu xanh
Mình bên nhau trọn kiếp.


CHỜ NGƯỜI DƯỚI MƯA

Anh đã hẹn chiều nay anh đến
Để em buồn đứng đợi bên hiên
Anh đâu rồi mưa cứ triền miên
Em ngóng đợi nhìn mưa nhung nhớ.
 
 
CÒN ĐÂU GIẤC MỘNG XANH


Giấc mộng tình không thành
Bởi vì rất mong manh
Khi anh còn bên ấy
Phụ tình em để dành...

Giấc mộng xanh không thành
Tình ta chia hai mảnh
Anh qua trời tây sống
Chút tình vỡ tan tành.

Giấc mộng đã không thành
Mi lệ chảy vòng quanh
Dư âm vương chút nhớ
Còn đâu giấc mộng xanh?...

KẺ ĐA TÌNH DỐI GIAN

Những lời anh nói đợi chờ
Bao nhiêu ước hẹn bây giờ tàn phai
Anh nói gần bên em mãi
Sao mà tình đã nguôi ngoai đi rồi !
Những lời chót nói qua môi
Giờ thì chợt hiểu ... lời trôi được mà
Anh hãy đi với người ta
Em là một kẻ qua phà đó thôi
Niềm yêu ước hẹn có đôi
Cũng là của kẻ ... buông lơi đa tình.

ANH CHỢT ĐẾN
Gửi T 

Anh chợt đến bên em
Để lại bao thương nhớ
Sao giờ này anh nỡ
Bỏ em đứng bơ vơ !!!

Tất cả gửi vào thơ
Vạn lời thương nhắn nhủ
Chiều nay lòng vần vũ
Đứng giữa trời không anh.

Hồn viễn Xứ chợt lạnh
Giữa phố lệ lên đèn
Tìm đâu nữa chút men
Trong vòng tay ân ái.

Anh chợt đi ... chợt lại
Như trời chợt đổ mưa
Em như cỏ dư thừa
Đang đứng giữ trời ... trưa.
26/09/2009

 
KẺ DỐI GIAN

Anh dối gian làm chi
Sao mà anh ác thế
Em xuốt kiếp xin thề
Không bao giờ tha thứ.

Em buồn nơi viễn xứ
Anh cười trọn niềm vui
Sao anh nỡ dập vùi
Một tình yêu chân thật?

Lòng em trào sóng hận
Có lẽ tại cả hai
Không bước trung ngày mai
Thôi anh đừng gian dối!

Cho anh nhiều cơ hội
Vậy mà vẫn dối gian
Bóp nát cả tâm can
Đi đi kẻ phản bội.

Em hận anh xuốt kiếp...
08/05/09

 
ANH BỎ EM RỒI CÓ PHẢI KHÔNG?

Anh bỏ em rồi có phải không?
Tim đau, tan nát cả cõi lòng
Từ đây đôi mình không chung bước
Chẳng còn chút nhớ... Lẫn chút mong.

Anh bỏ em rồi có phải không?
Buổi chiều chẳng còn ai đợi trông
Trọn kiếp không thành thôi lỡ bước
Lòng em tê tái thật mênh mông.

Anh bỏ em rồi có phải không ?
Bỗng nhiên tan đi bao giấc nồng
Giữa trời chiều cô đơn lồng lộng
Mi hiền dâng lệ ướt ngóng trông.
14.05.2009
 
 
 
 
 
Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
Ru âm chuông gió giữa trưa lành
Ký ức tràn lan lòng nữ khách
Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-26 00:51:46chuonggio_ngaytrove0>









THƠ GỬI ANH XA!


Một chiều bên nhau
Em hỏi anh: yêu em nhiều không?
Anh không nói, chỉ âu sầu im lặng
Em ngây thơ, anh người lớn bao dung
Em hạnh phúc khi có anh bên cạnh

Nhưng đời chỉ một chữ quẩn quanh
Anh đi mất, xa vời em... không nói
Tự giật mình không còn ai thăm hỏi
Chỉ mới yêu thôi nên cứ mãi tin lời.

Em đã cố cười mà lệ lại cứ rơi
Anh xa rồi những lời cũ buông lơi
Mang đi mất đáy tim em thổn thức
Lời nói xưa, lời nào là trung thực?
Để em tự an ủi lòng những lúc xa anh
Để em qua lối cũ,
hy vọng những mong manh
Giờ xa quá! vắng anh trên... lối cũ .

Nhớ những lời xưa ấy
Em hỏi anh: có giấc mộng mầu xanh
Anh cười nhìn vào đáy mắt em sao xuyến

Rồi đợi anh một ngày anh không đến
Tự an ủi lòng mình, có lẽ tại trời mưa .

Đến một ngày chẳng ai đón - ai đưa
Rồi bỗng một chiều anh đến hỏi
Nếu một ngày kia tình hai ta xa cách
Em có hờn, hận anh rồi có trách?
Em chỉ cười... anh đang đùa

Nhưng rồi một chiều, không nắng, không mưa
Anh đi bên ai kia, bàn tay nắm bàn tay
Em cứ ngỡ là mình đang say
Nên nhìn ai đó tưởng anh đang ở đó ...
Nhưng em giật mình đã nhìn rõ
Đúng anh rồi - Anh đã phụ tình em.

Thôi thế là hết, dẫu có buồn có trách
Anh cũng xa em không từ giã một lời
Em lang thang...
Đường cũ trong chiều một mình trên lối
Anh và em... tình yêu nào có tội.

Gửi anh một lời :
Dù lời xưa, không làm anh thấy đủ
Những yêu xưa, em dành cả tặng anh
Anh ơi! làm gì có giấc mộng mầu xanh
Em mong chi nữa, khi bóng anh hoài mờ khuất.

Tình tan vỡ :
Em xin nguyện gửi lại anh tất
Những dấu đi trên lối cũ ngày nào
Dù nhớ nữa xin anh đừng bảo
Vì hết rồi tình đã vỡ tan.




TUỔI BA MƯƠI ĐỢI NGƯỜI

Tuổi đời ta đã ba mươi
Quên cười, quên khóc, quên người năm xưa
Qua cả những lúc đón đưa
Mộng mơ tan hết giữa mưa cuộc đời
Ba mươi bước dạng sáng ngời
Khoảng khắc xưa ấy nào vơi mà chờ
Ba mươi như gió vu vơ
Đưa ta bay đến giấc mơ đợi người !!







DĨ VÃNG MỘT NỬA TÌNH YÊU

Theo thời gian năm tháng
Một nửa tình trao ai
Còn nằm trong dĩ vãng
Vẫn chưa hề nguôi ngoai.


Chưa vơi buồn thương nhớ
Trong mỗi giấc đêm mơ
Vẫn giật mình thức giấc
Nửa hiện tại vẫn chờ !

Một nửa tình trông đợi
Dành cho người đến sau
Gửi về trong dĩ vãng
Một nửa hồn thương đau.

Xin người tình xa xứ
Khi đã đến gần bên
Đừng ghen về quá khứ
Dĩ vãng tình chưa quên.

Tình đầu em đã hứa
Nỗi đau nào khắc tên
Nên chỉ yêu một nửa
Giờ này mãi chưa quên..



XIN ANH HÃY ĐỢI


Em nói sẽ trở về
Gặp nhau mình tâm sự
Sao mà anh mãi cứ
Chẳng chịu tin lời em.

Từ ngày mình chót quen
Rồi bao nhiêu ước hẹn
Hãy tin lời đi nhé
Một ngày về bên anh.

Ơ kìa sao rất hay
Em nói rồi không hiểu
Đã khi nào nói chêu
Cớ sao lại nghi ngờ.

Thì xin anh hãy chờ
Rồi một ngày đúng hẹn
Trong bất ngờ em sẽ
Đứng ngay trước mặt anh.




LỜI NHƯ

Em sẽ cố tìm quên
Nơi mà em từng đến
Em sẽ không còn hẹn
Những người đã ra đi

Cuộc đời thật lâm ly
Hợp tan - Hợp rồi vơi
Hết thương rồi lại đợi
Mà sao mãi cách xa!

Những người đã thoáng qua
Nhớ làm gì cho sầu
Đợi làm chi để nẫu
Sầu làm gì phải khổ.

Cứ vui đi mà bước
Để đời mãi xanh tươi
Hồn nhiên dạng sáng ngời
Để trong đời vui mãi !!!
5/06/2007









MƠ BÓNG HÌNH

Thướt tha như liễu mặt hồ
Đêm về để nhớ bỗng mơ bóng hình
Nhớ lắm lời của môi xinh
Ánh mắt tha thướt trong hình đáy tim
Hồn mộng bỗng chốc ngủ im
Gọi tình yêu ngự đáy tim mơ hồ
Mơ hồ tình đến hững hờ
Cuộc đời ảo mộng cho mơ bóng hình.
Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
Ru âm chuông gió giữa trưa lành
Ký ức tràn lan lòng nữ khách
Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-26 00:51:13chuonggio_ngaytrove0>
BỐN MÙA GIOT NHỚ
CÒN BÓNG NGƯỜI XƯA

Trên con đường em đi
Của bốn mùa thương nhớ
Em lưu vào trang vở
Giữa mùa hè đơn côi.

Tiềm thức cũ xa xôi
Trong lòng em rớt lại
Đã xa rồi còn mãi
Trang sách của một thời.

Em đã chót yêu người
Của một ngày xưa ấy
Giờ đường đi .. em đấy
Bóng dáng nào còn lưu ...[/


Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
Ru âm chuông gió giữa trưa lành
Ký ức tràn lan lòng nữ khách
Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-25 12:51:40chuonggio_ngaytrove0>
Phong Linh cg Gửi em,
1-       Bỏ bớt những dấu chấm câu không cần thiết ở giữa và ở cuối câu thơ.
2-       Chỉnh lại một số lỗi chính tả do cách phát âm mà viết sai.
3-       Lượt bỏ bớt một ít câu và từ không cần thiết dễ làm loãng tứ thơ. Bỏ bài “Yêu thầm”. Em xem lại, có thể bỏ bớt đôi bài khác bị trùng lặp nội dung và câu chữ.
4-       Sửa một ít từ ngữ cho rõ ý hơn.
5-       Chỉnh lại cách trình bày văn bản, có dòng in đậm, có dòng in nghiêng, các ngày tháng sáng tác đều để vào dấu ngoặc đơn…
(Những chỗ có cụm dấu (…) mầu đỏ là đề nghị bỏ đi, nếu đồng ý thì em bấm xóa cụm dấu ấy đi là xong).
Chúc em sức khỏe và vui vẻ. Có gì cần trao đổi thì liên lạc với anh nhé.
 
          
Đạt à, đây là một phần bản thao của em, đã biên soạn rồi, bây giờ anh có thể xem qua cho em, và nếu có thể được thì hãy gửi cho ai đó biên tập nhé, em sẽ gửi phần còn lại sau nhé, em vẫn đang soan mà, cám ơn anh nhiều. 
           CHUÔNG GIÓ


Tiếng chuông ngân thuở sơ đầu
Vọng theo năm tháng đi đâu vẫn còn
Chuông gió ngân... dạ héo hon
Người từ viễn xứ mỏi mòn... tình quê.
                 (20/06/2010)


     Mỗi con người đều có một giấc mơ. Khi khoẻ mạnh người ta ước mơ nhiều lắm. Khi ốm đau, mất mát con người ta càng mơ ước nhiều hơn!
Tôi mới học làm thơ từ khi cuộc sống này mỗi ngày cho tôi nhận ra rằng, tất cả không đẹp như gấm hoa... không thể hiện hữu điều gì vĩnh hằng, vĩnh cửu!
  Tôi đã đọc ở đâu đó: ''Kiếp con người giống như những ngọn nến, có ngọn cháy sáng, có ngọn lập loè, có ngọn le lói và có những ngọn âm ỉ cháy khá lâu. Nhưng khi cơn gió ập đến, có mấy ngọn còn có thể cháy được mãi như mong muốn? Nến tắt có thể đốt lại, nhưng... kiếp người, tắt rồi có thể thắp lại được không?...


  Con người ta trong cuộc sống đôi khi cần phải quên đi! Quên đi cho qua những khoảnh khắc đau buồn; quên đi một cái gì đó không thể nói thành lời; quên đi những phút giây không làm chủ mình, quên đi chính mình là ai.

  Có dòng thác nào không chảy, có mùa thu nào không trút lá vàng rơi, có mùa hè nào không vương nắng, có mùa đông nào ngưng những cơn gió đong đưa... Đã là con người không ai là chưa khóc, ít nhất cũng một lần, biết khóc là biết cảm nhận buồn vui, hạnh phúc, thương nhớ, chia ly... 
    Mấy ai đủ mạnh mẽ, đủ lý trí kiên cường để sáng suốt?
   Sống ở kiếp này mấy ai hoàn toàn suôn sẻ, êm trôi?...

   Tôi hiện tại đã trải qua nhiều lần vật lộn với lí trí trong cơn đau bệnh dày vò, nén từng viên thuốc đắng. Những lúc đó tôi không đủ mạnh mẽ để có thể vực mình dậy thoát khỏi cảm giác tái tê. Nhưng tôi cũng có ước mơ! Chính ước mơ ấy làm tôi đủ lớn,đủ mạnh mẽ mà an ủi lòng, để giữ gìn lý trí trong tôi.

  Tôi soi mình vào gương tự nói chuyện với chính mình: Đừng bao giờ nghĩ đến cái chết, đừng bao giờ đầu hàng trước cuộc sống dù hạnh phúc nhỏ bé mong manh như tiếng heo may rất lạ.

   Ước mơ! Thử hỏi con người ai mà không có ước mơ? Nhưng tôi nhỏ bé quá, trước bệnh tật nào đâu tôi dám nghĩ nhiều tới tương lai! Tôi cũng chỉ là một hạt cát nằm trên bờ biển cả bao la, ngàn con sóng dữ. Giấc mơ bị nhấn chìm trong biển nước, sóng đưa đẩy vào bờ rồi lại dạt ra xa, hạt cát cứ phiêu du trong đại dương không biết bến bờ nào.
  Tôi chỉ sống qua ngày! Chưa thể sống với giá trị đầy đủ nghĩa vị của con người!
 


GIỌT LỆ ĐƠN CÔI


Người đi để lại nơi này
Dáng em thuở ấy còn đây theo đời

Bao nhiêu khát vọng chưa vơi
Bao nhiêu nhung nhớ theo lời hứa xưa
Hôm nay trời điểm giao mùa
Lạnh tan trên má sớm trưa đất người

Vì đâu chưa thể mỉm cười
Em muốn ôm lấy cả trời gió mây
Để gom thương mến cho đầy
Níu anh trở lại cõi này cùng em.

Nhiều năm chưa thể nào quên
Tim hằn nỗi nhớ thành quen mất rồi
Bao mùa giọt lệ đơn côi
Thành nguồn rơi rớt bên đời ngược xuôi.
                  (10.04.2010) 
 


     Tôi được sinh ra và lớn lên ở một vùng quê dân tộc thiểu số miền núi phía Bắc Tuyên Quang. Ngay từ nhỏ tôi đã thích tiếng ngân của chuông gió. Chính vì vậy bạn bè gọi tôi là Phong Linh theo âm Hán Việt và tôi lấy tên này làm bút danh của mình, mong cho những vần thơ cũng rộn ràng như những tiếng chuông ngân. Tôi là con út trong gia đình có bốn anh chị em, hai trai hai gái. 
  Tôi đến với nguồn thơ rất tự nhiên. Cảm xúc mỗi con người có giới hạn, cũng như mỗi cuộc đời có một số phận không thể giống nhau. Cuộc sống này có những bài thơ làm cho tâm hồn ngời sáng hơn. Có những buồn đau không thể thốt thành lời nhưng có thể gửi vào thơ. Tôi cũng là một trong những số phận không được may mắn trong kiếp này. Những vần thơ có thể giúp chúng ta gần nhau hơn, hòa nhập với cộng đồng văn học. Tôi ước mong sao những trang viết của mình may mắn tồn tại, một dư âm nhỏ bé bổng lên hòa với cuộc đời.
  Đối với tôi thơ là một phần tất yếu không thể thiếu trong cuộc sống giúp tôi hạnh phúc mỉm cười mặc dù đang có rất nhiều đớn đau thể xác lẫn tâm hồn. Tôi hay vào những diễn đàn thơ sau những mất mát trong cuộc sống. Rồi bỗng một ngày, sau khi đọc xong một cuốn sách, tôi bị lạc vào một thế giới thơ! Đó là trang Website lucbat.comm. Cứ thế, tôi chìm đắm trong những bài thơ như nhảy nhót nhiều âm hưởng du dương đưa tôi vào một chốn nào đó xa lạ, phong phú và đa dạng đến không ngờ. 
  Và tôi mới học làm thơ lục bát từ ấy. 
  Khi tôi làm thơ tôi có thể trút đi những tâm tư mà có lẽ ở ngoài thực tại không thể nói cùng ai. Tuy chưa sâu sắc nhưng chúng rất chân thành mộc mạc. Tôi sống rất giản dị nên những câu chữ cũng trở nên giản dị chân thành không trau chuốt. Cảm xúc của mỗi con người đều khác nhau, có lẽ ai đó sẽ cười khi đọc tác phẩm của tôi, nhưng những bài thơ chân thành nào có lỗi? 
   Thơ như một giấc mơ hư ảo. Tôi có thể yêu, có thể thương nhớ, hẹn hò, chờ đợi! Thật nhiều cung bậc. 
  Thơ giúp tôi như trẻ lại, hồn nhiên hơn so với tuổi ba mươi.Tôi lạc quan và tin vào cuộc sống này biết nhường nào. Tôi thấy nhẹ nhàng mặc dù trong tôi đang đeo mang căn bệnh hiểm nghèo với những cơn đau nén trong từng viên thuốc đắng. 
  Trong thơ tôi thấy lòng mình rực rỡ thăng hoa, tôi mặc sức lặn ngụp trong đó để quên đi cơn đau bệnh, quên thời gian cho ngày tháng trôi mau trong những nỗi buồn trống vắng, cô đơn. 
  Những ngày tháng nơi đất người tôi luôn lấy những câu chữ làm bạn tâm giao chia sẻ mọi buồn vui trong cuộc sống. Tôi yêu những vần thơ tôi đã viết ra từ tâm hồn mình.Chính điều giản đơn đó giúp tôi nhận ra chính mình.

                                           GIỌT LỆ ĐƠN CÔI


MẸ ƠI! KHÓC CHO ĐỜI CON

Mẹ ơi! ''u não'' trong con
Ngày đêm giằng xé héo hon thân gầy
Giờ này con vẫn còn đây
Nửa hồn rữa mất theo mây ngút ngàn

Bao nhiêu mơ ước chứa chan
Tan cùng hoa lệ theo đàn cò bay
Rồi mai bỏ lại phương này
Mẹ già đơn chiếc tháng ngày héo hon

Sang xuân hai chín tuổi tròn
Đò ngang chưa đỗ, vẫn còn một thân
Tiếng yêu tim vọng vang ngân
Nhưng nào đâu dám dù cần thương yêu

Dáng son mất bóng yêu kiều!
Vì đau, mơ ước thành điều... mơ hoang
Kiếp này con trót đa mang
Căn bệnh ''u não''... tâm can khóc đời!...

Chỉ mai thôi.... đã xa rời...
Lạy mẹ... con phải về nơi thiên đàng
Con đi cung nhịp bẽ bàng
Lệ lòng tuôn mãi dạ càng cuộn đau

Mẹ ơi! Tóc mẹ bạc mầu
Thời gian sương khói... mẹ sầu bởi con
Lỡ mãi con mất không còn
Mẹ đừng ôm sốc mỏi mòn... mẹ ơi...!

Hôm nay khoé lệ con rơi
Thành dòng thác chảy cuốn đời mù tăm!

BIẾT CÓ NGÀY MAI KHÔNG?

Ngày mai bến đợi không lời
Đuổi theo năm tháng ở đời đeo mang
Lá xanh thoáng chốc úa vàng
Để cho em thấy bẽ bàng tỏa lan

Tuôn đôi dòng lệ chứa chan
Kiếp ơi xin nhé em van tháng ngày
Hôm nay em vẫn còn đây
Từng cơn đau thắt mang đầy thương mong.

Tuổi đang giữa độ gió đông
Toàn thân tê tái má hồng nhạt phai
Ngày mai rồi lại ngày mai
Liệu đời còn được ngày mai mấy lần.

Em  ước muốn, em rất cần
Bước cùng năm tháng tình thân vui cười.
Bệnh đau "u não" trời ơi!
Cớ sao bám lấy cuộc đời của ta!

Em thương cha yếu mẹ già
Giờ vì con trẻ mắt lòa thêm nhăn
Em thương định số đôi phân
Thương cha - thương mẹ mười phần vẹn nguyên

Ngày mai biết có bình yên
Ngày mai em có đứng lên trong đời
Bao giờ khoé lệ ngừng rơi
Hồn đau - thể xác đổi trời - lệ hoa

Một ngày em sẽ đi qua
Chỉ còn để lại mẹ già buồn đau
Lá xanh chưa độ - đổi mầu
Đã rơi rớt rụng u sầu - nhạt phai

Nếu giờ đổi kiếp thiên thai
Biết đời em có mai này nữa không ?
                (10/02/2010)

KÍNH TẶNG CHA

Bao năm con sống xa quê
Vẫn chưa có thể tìm về thăm cha
Tuổi thơ con đã đi qua
Giờ thành khôn lớn thế mà tha hương
Lòng con vọng giữa đêm trường
Để hồn hoang vắng kết vương xứ người
Cha ơi! Cha hãy mỉm cười
Để con năm tháng trong đời lớn hơn
Đêm đông gợi nhớ cô đơn
Thủa xưa nhỏ bé con hờn bên cha
Thời gian như nước chảy qua
Thoi đưa song cửa đã là mười năm
Lòng cha ví ánh trăng rằm
Gian nan cơ cực vẹn chăm mẹ già

Bởi con còn ở xứ xa
Làm sao chăm sóc ''như bà chăm ông''
Mùa mưa lũ trắng xóa đồng
Bắt tôm, bắt tép cha không ngại ngần
Trưa trời phơi lúa ngoài sân
Bàn tay thô ráp, bàn chân lấm phèn
Giờ con khôn lớn nào quên
Cha thời gian khổ... con bên xa vời
Lênh đênh phiêu bạt xa khơi
Không quên cha đã cả đời vì con

Hôm nay viễn xứ cô đơn
Rưng rưng giọt lệ mỏi mòn nhớ cha. 



XIN MẸ ĐỪNG BUỒN

Xin đừng buồn nữa mẹ ơi
Vì con còn ở một nơi xa nhà
Bao năm con vẫn xứ xa
Để mẹ đơn chiếc, cửa nhà trống không

Đông về mẹ có lạnh không
Hai mùa cày cấy cánh đồng hoang sơ
Con thường thấy mẹ trong mơ
Nơi quê mẹ vẫn đợi chờ bên hiên

Tuổi già lúc nhớ lúc quên
Bao năm cơ cực ruộng vườn dầm mưa 
Mẹ còn đó thuở xa xưa
Con nay đã lớn ca đưa xứ người

Con luôn muốn mẹ mỉm cười
Giấu bao nhung nhớ đã mười năm nay
Tuổi già đã đến nào hay
Mầu đen mái tóc đã nay trắng rồi

Gian nan cực khổ cả đời
Cho con thơ được thành người lớn khôn
Con chưa trả được nghĩa ơn
Mẹ ơi, có hiểu nguồn cơn những ngày...

Nhớ mẹ đôi mắt nhoè cay
Xin mẹ đừng khóc những ngày xa con...
               (11/11/2009)



MÙA ĐÔNG ĐẾN CON NHỚ MẸ

Đêm đông đang ở đất người
Bao năm viễn xứ nhớ lời mẹ ru
Cuối chiều nắng sót âm u
Bóng đêm chậm choạng buông dù viếng thăm
Nơi xưa... còn ấm chỗ nằm
Hơi con thơ ấu bao năm còn chừa
Thời gian thấm thoát thoi đưa
Ước về bên mẹ cho vừa nhớ mong
Xin mẹ bên ấy đừng trông
Để con thôi xót mùa đông bên này.
                 (24/11/2009)



KHÓC GIỮA ĐỜI HÔM NAY

Mẹ ơi! U não trong con
Nỗi đau dầy xéo héo mòn tấm thân
Thương con giữ lại một phần
Thương mẹ đến tận mười phần còn dư.

Hôm nay con viết lời thư
Bằng bài thơ gửi sầu tư phận người
Mẹ thời vất vả cả đời
Con đau bệnh nặng rã rời tâm can?

Đêm đêm ứa lệ ngập tràn
Nhớ thương chĩu nặng dặm ngàn xa săm.
Quê nhà gió tạt căm căm
Năm canh mẹ thức chỗ nằm lạnh lưng
Con nay tuổi mới lưng chừng
Bệnh mang - thứ lỗi mẹ đừng buồn đau

Mệnh đời ai biết được đâu
Con nào có muốn mẹ đau thế này
Bệnh tình tự đến nào hay
Thương đau lệ nhỏ giọt cay u buồn

Dẫu rằng mắt mẹ đang tuôn
Bao nhiêu sợi nhớ cả vườn lệ hoa
Từ nay mắt mẹ nhạt nhòa
Khóc con gái nhỏ sẽ xa... cuộc đời

Số con đã gắn mệnh trời
Con đau khóc giữa cõi người hôm nay.
                (13/04/2010)



DỊU LẮNG NIỀM ĐAU

Xương rồng mạnh liệt bao nhiêu
Như em chịu được bao điều đắng, đau

Hoa khoe, tấc dạ đơm sầu 
Lòng đau em cũng trỗi màu đong đưa

Mất rồi từ một thoáng xưa
Biết bao cho đủ, cho vừa niềm đau

Mong cho ngày tháng trôi mau
Lắng vơi nỗi nhớ, niềm đau tâm hồn.
                      (2009) 


GIỜ ĐÂY

Giờ đây khoảng trống hoang sơ
Nửa mơ, nửa nhớ, nửa khờ về đâu

Giờ đây hồn thoáng vương sầu
Vì tình lỡ bước quay đầu bỏ đi ...

Giờ đây hoen úa bờ mi
Chạy trên má thắm còn gì đợi mong.

Xa thương ... để lại cõi lòng
Câu yêu, câu kính, xoay vòng bừng sôi.
                             (2009)



LÒNG MÌNH LẺ LOI
 
Lòng buồn nương tựa gió mây
Lòng sầu vì lỡ đong đầy tình anh 

Lòng vương chút nhớ mong manh
Đau lòng để lại hồn lành tái tê 

Lòng rơi vơi bớt đê mê
Lòng thương chỉ đứng bên lề ngó sang 

Lòng đau nay trót đa mang
Anh đâu để ngỏ lỡ làng tình em

Còn đâu những lúc lòng êm
Để mơ hạnh phúc những đêm ân tình

Lòng nay bỗng chốc bất bình
Ngoảnh đi, ngoảnh lại ... chỉ mình lẻ loi.
             (2009)


CON THÁC NHỚ

Nhớ như con thác đầu nguồn
Trút như đang đổ, đang tuôn xuống đời
Nhớ ai hết đứng rồi ngồi
Như con thác mãi ở nơi đầu nguồn
Nỗi nhớ ồ lúc chợt tuôn
Cuốn đi thơ mộng hồn nhiên, tươi cười
Bao giờ nỗi nhớ mới vơi
Cho con thác lớn ... cạn nơi đầu nguồn. 
                              (2009)



BAO GIỜ... 

Bao giờ hết gió mùa đông
Bao giờ em mới lấy chồng anh ơi!
Bao giờ hết nước trên trời
Cho em hết bạc phận đời trắng đen

Bao giờ nỗi nhớ thành quen
Nỗi đau hằn vết để quên tháng ngày

Bao giờ khoé mắt ngừng cay
Để em khỏi khóc những ngày không anh ....
                          (2009)



THU TƯƠNG TƯ

Mùa thu lá trút đổi mầu
Lòng em cũng đổi lòng sầu tương tư
Lá nào cũng rớt vào thu
Kiếp nào cũng vướng tương tư ... vì tình.
                                  (2008)

THIÊN ĐƯỜNG NGÀN SAO
*Gửi chị Jenny

Chị đi theo gió mây đi
Để em ở lại hàng mi nhạt nhòa
Trong đời năm tháng đã qua
Quen đã có chị... giờ là niềm đau

Chị xa ngấn lệ... lòng sầu
Vương trong khoảng lặng cả mầu xót thương
Chị đi trong lối lạc đường
Trần ai bước lỡ thiên đường... ngàn sao!
                   (08/09/2009)

EM LỤC BÌNH MỎNG MANH

Phiêu du như cánh lục bình
Lênh đênh khắp chốn một mình lẻ loi
Chân đi gần nửa cuộc đời
Tự  tâm nay thấy rã rời tấm thân

Sinh ra trong cõi gian truân
Nhớ thương dang dở mấy lần đã qua
Giờ chia hai nửa quê nhà
Nửa muốn giữ lại, nửa xa theo đời

Hồn như vương gió chơi vơi
Người còn rớt lại từ thời xa xưa
Tuyết giăng trắng xóa trời trưa
Lục bình quê cũ nay vừa đổi thay

Thời gian còn mãi đâu đây
Tấm thân héo úa ngậm đầy vết thương.
Tình bay theo gió bốn phương
Mây trôi, bèo dạt, ngả đường về đâu?
(Saint-Peterburg, 17-02-2010)   
 


MƯA LỆ NHỚ
 
Anh ơi chiều đã buông rồi
Em còn đẫm lệ giữa trời lệ tuôn
Biết bao nhiêu giọt đau buồn
Bao nhiêu nỗi nhớ cứ tuôn ào ào
Anh xa đi đến nơi nao
Để tình em lại ghi vào đầy thơ
Vắng anh bóng dáng còn chờ
Lạnh lòng em lắm hững hờ khoảng không
Hôm nay khoảng trống mênh mông
Anh còn đâu nữa mà mong hỡi trời
Năm tháng giọt lệ nào vơi
Em còn tiếc nuối nửa đời... còn đau
Thế gian cuộc sống muôn mầu
Anh đi xa mãi để sầu cho em
Chết đi là hết... là quên...
Chiều nay viếng mộ bắt đền trời xanh
Anh ơi! Chốn ấy có lành
Cầu anh an giấc yên anh... ngàn thu.  
(Ngày không anh - 13/11/2009)  

TẾT NGÀY VIỄN XỨ

Tết nơi viễn xứ rất buồn
Tim hồng se thắt rớt tuôn giọt sầu
Niềm thương hằn đọng mắt nâu
Tiếng lòng lưu lại ở đầu bờ môi

Nghẹn ngào chẳng thốt lên lời
Vắn dài - giọt đọng giọt rơi buốt lòng
Phải chăng giá lạnh mùa đông
Hóa ra chẳng phải, tại lòng đơn côi.

Xuân này chỉ tuyết với tôi
Nhìn qua khung cửa cả trời trắng trong
Quê nhà nỗi nhớ niềm mong
Lời ru của mẹ trong lòng còn ngân.
...

Mẹ ơi! Xin lỗi vạn lần...
Đêm nằm thao thức tần ngần con mơ
Biết rằng quê mẹ mong chờ
Mà con biết đến bao giờ về quê?

Đón xuân đất khách tái tê
Cơm bưng nghẹn đắng tràn trề lệ hoa
Ôi trời - tuyết lạnh phương xa!
Tết này viễn xứ nhớ nhà... tràn mi.
(Ngày valentis 14/02/2010 - 
01/01/2010 Tết)


KHOẢNG VẮNG TÂM HỒN

Trời ơi! Tết đã về rồi
Mà sao ta vẫn phương trời xứ xa
Xuân nồng lộc biếc đơm hoa 
Lữ khách ngồi đếm giọt lòa vừa rơi.

Tuyết vương - thân gái rã rời
Cho tâm gục ngã chẳng lời thương yêu (!)
Phố buồn - bóng gục liêu xiêu
Một mình với bóng trong chiều tha hương.

Hoàng hôn dẫn đến đêm trường
Tâm tư giá lạnh vấn vương... ngày về
Nhiều năm cách biệt duyên quê
Bước đi khắc khoải bốn bề lạnh mang

Thâu canh lẻ bước lang thang
Tuyết vương hay nhỏ đôi hàng lệ tuôn
Đêm đông cả phố thêm buồn
Bạc Dương phủ trắng, thả hồn đứng trông.
Than ôi đáng ghét mùa đông
Giờ lòng trống vắng khoảng không tâm hồn.
                            (2010)



XUÂN NÀY CON CHƯA VỀ

Xuân này đã sáu sắc xuân
Con chưa về được cha buồn lệ rơi
Quê nhà mai thắm muôn nơi
Con thời xa xứ rối bời... tái tê.

Sáu xuân lẳng lặng xa quê
Nhìn theo năm tháng ủ ê dạ buồn
Rưng rưng nỗi nhớ trào tuôn
Mũi cay nhỏ giọt một vườn lệ hoa.
 
Cha ơi con ở xuân xa!...
Nhớ từng ký ức chợt nhòa... còn vương
Tóc cha điểm bạc gió sương
Bao ngày đứng đợi đầu làng đón con.

Nếp nhăn khoé mắt bào mòn
Cho từng giọt lệ lăn tròn xuống chân
Xuân này cha mong tết đến 
Cả nhà đông đủ vui buồn có nhau.

Con xin khất hẹn năm sau
Sẽ về quê cũ từ đầu mùa xuân...
                  (12/02/2010)



CON CHƯA VỀ ĐƯỢC

Mẹ ơi! Xuân viếng quê nhà
Mùa đông giá lạnh xứ xa ngập tràn
Bao giờ tuyết trắng mới tan
Cho cây nẩy lộc hàng ngàn lá non.

Quê nhà mẹ nhớ thương con
Con thời thương mẹ mỏi mòn đợi trông
Mẹ ơi viễn xứ còn đông
Lòng run rét buốt má hồng chua ê.

Bao năm con vẫn chưa về
Biết mẹ trông đợi tràn trề lệ rơi
Một đời vất vả đầy vơi
Giờ đây chẳng thể mỉm cười vì con.

Cạn khô giọt lệ - héo hon
Mong ngày được đón gót son trở về
Gửi mẹ đang ở nơi quê
Nơi đây lạnh lắm bốn bề tuyết băng.

Đêm khuya khuất dạng ánh trăng
Một mầu trắng xóa thể thân hoa gầy
Đông này con vẫn còn đây
Con chưa về được xuân này mẹ ơi!
    (Mátxcơva, 02/02/2010)



TÌNH XƯA
 
Anh ơi! Đừng khổ vì yêu
Đừng hứa - đừng đợi - một chiều có nhau
Giây phút ngộ nhận qua mau
Để lòng thoáng chốc vương sầu tái tê

Bao giờ mới tỉnh cơn mê
Cho đường tình ái chung kề mai sau
Trót trao tình chẳng phai mầu
Cớ sao duyên số lạc đâu không chừa

Hôm nay đứng giữa cơn mưa
Mà mong trong dạ người xưa... quay về!
              (17/06/09) 



ANH LÀM...

Anh làm tan vỡ giấc mơ
Để bao năm tháng đợi chờ nhạt phai
Anh làm em bước nhịp sai
Trái tim run đập lòng này đớn đau

Anh làm má thắm nhạt mầu
Bờ môi lạnh ngắt tim sầu bởi anh
Anh làm ngấn lệ vòng quanh
Chảy theo hơi thở sẵn dành vì yêu!


Anh làm em đứng giữa chiều
Ấp ôm dĩ vãng bao điều vấn vương
Anh làm thao thức đêm trường
Bởi đâu giám vì hết thương... giận hờn

Anh làm khoảng đợi cô đơn
Tự em trót dại - giờ hờn chi đây
Anh làm buồn vướng vào mây
Bỗng dưng lệ đổ lòng đầy vết thương.


Anh làm hai đứa tơ vương
Còn đâu hò hẹn yêu thương nồng nàn
Anh làm hy vọng vỡ tan
Vì bao lời hứa ngập tràn đã qua.

Anh làm năm tháng trôi xa
Trái tim rỉ máu xót xa bao điều... 

Ngày nay em đứng giữa chiều
Còn hằn những nỗi ngày yêu anh làm!
                (30/07/2009)



ĐƠN CÔI TRỐNG VẮNG
 
Chiều nay ứa lệ không lời
Cho lòng trống vắng đơn côi một mình
Nửa đời vẫn thiếu chữ tình
Để bờ môi thắm mắt xinh vương buồn
Chiều nay sầu muộn chợt tuôn
Chảy trên má thắm hết xuân bạc hồng
Tim lạnh trong gió vào đông
Để lòng phiêu bạt cho lòng đơn côi.     


LỜI HỨA DỐI GIAN

Trước anh tôi hứa rất nhiều
Sau anh tôi lại nói yêu bao người
Gian nan tình cảm trong đời
Mấy ai làm được như lời đã buông

Mang theo tình cảm mến thương
Một, hai, ba, bốn tình trường... chông gai
Anh đừng đợi nhé ngày mai
Tôi còn trót hẹn với hai - ba người

Thôi anh đứng đó... hãy cười
Đừng vương lệ khóc bởi đời trắng đen
Tôi yêu như một thói quen
Như một ''ốc vít'' cần ren mới vào

Lỡ bao lời thốt hôm nào
Cho anh... Ai nữa... mà nào biết đâu
Sông bể đo được nông sâu
Còn tôi đo đếm được đâu bao giờ

Anh nhé tình mãi dại khờ
Lời hứa gian dối... lẳng lơ bên người.
               (03/07/2009)
 


MỘT MÌNH NGẮM TRĂNG
 
Trăng đang lững thững ngang trời
Sao tôi vẫn lẻ một thời cô đơn
Bao giờ có thể vui hơn
Để tôi ngồi ngắm trăng lên không buồn

Lòng nào tiếng vỡ chợt tuôn
Vương lại tiềm thức xót xuân một ngày
Hôm nay trong gió bỗng say
Ngắm trăng mà thấy tủi cay cuộc đời.

MÂY LANG THANG VIỄN XỨ

Thân em như một đám mây
Lang thang khắp chốn đong đầy cô đơn
Ước gì em hóa thành cơn
Giông mưa bão táp để tuôn xuống đời

Vầng mây vần vũ chơi vơi
Lẻ loi cô độc không lời yêu thương
Mây bay nào biết lối đường
Bến đậu không có tình trường cũng không

Giờ này đang giữa mùa đông
Em mây ảm đạm ước mong nắng vàng
Nhưng rồi vẫn cảnh lang thang
Trong đời lộng gió mơ màng hư không

Cuối trời biển động mênh mông
Ước mơ có chút ánh hồng... bình yên
Thế rồi bỗng nhớ - chợt quên
Giật mình trống vắng bắt đền ai đây

Mùa đông lạnh giá hao gầy
Mùa xuân chớm đến còn đây đợi người
Hạ này tuổi chớm ba mươi
Mùa thu gõ cửa tiếng cười héo đi

Mây ơi! Còn ước mơ chi
Khi đời phiêu bạt không gì luyến lưu?
               (18-12-2009)


 


NGÀY KHÔNG ANH
*Gửi N ngày cũ.

Anh ơi! Anh đã đi đâu
Để em ôm giữ nỗi đau tâm hồn
Còn đâu những nỗi dỗi hờn
Và đâu còn nữa môi vờn môi hôn

Giờ này em tủi cô đơn
Trông về ngày cũ... tâm hồn tái tê
Phút ân ái đắm đê mê
Anh đi bỏ hết... ê chề vang ngân.
        (03.07.2009)



ĐI QUA BAO MÙA 

Mây hồng quận ánh nắng hanh
Say trong ngày mới bên anh sớm chiều
Vầng mây cũng biết thương yêu
Biết mơ biết mộng bao điều ái ân

Gom bao thương nhớ ân cần
Chia đôi nhật nguyệt hai vầng tương tư
Cuối trời viễn xứ âm u
Mải mê tìm kiếm ngàn thu giao mùa

Thế rồi mùa hạ kéo mưa
Lá thu rơi rớt giữa trưa lạnh tràn
Mây đành trốn dưới gió ngàn
Để hồn trống vắng ngập tràn mơ hoa

Trăng đêm loang lổ bỗng lòa
Mây lang thang mãi trôi qua bao mùa.
           (10/12/2009)



VẦNG KHUYẾT

Cầu vồng thả chắn cơn mưa
Còn anh tự chắn lòng thừa trong em
Cung đàn cho những phút êm
Còn anh cho cả những đêm ân tình

Hạnh phúc vương lộ mắt xinh
Những đêm hò hẹn chúng mình yêu nhau
Mất mát cho những cơn đau
Mất anh em lỡ ngàn sau nhớ hoài.
             (17/06/2009)


DÁNG XƯA NGÀY KHÔNG ANH
*Gửi N.T.

Chiều qua có đáng thon thon
Bước đi trên phố thân mòn đi đâu
Em sưởi nắng sớm ban đầu
Nắng về trên phố mà sầu... còn đông

Chỉ buồn em giấu bên sông
Dòng Ne-Va chảy mà lòng chơi vơi
Nỗi nhớ chợt đến anh ơi
Sầu nghe ngơ ngác một trời bão giông

Bao giờ sông mới đổi dòng
Mùa kia đổi gió cho lòng có anh
Em ước có giấc mơ xanh
Bên anh được sống trong vành ấm êm.
(Mùa xuân thành Sani Petersburg, 2007)



CUNG NHỚ

Cung nhớ lỡ nhịp đầy vơi
Ẩn trái tim nhỏ ở nơi tâm hồn
Cung nhớ gọi dạ cô đơn
Tiếc cho một phút dỗi hờn tình anh

Cung nhớ da diết quẩn quanh
In sâu tâm trí bóng anh một ngày
Cung nhớ thoáng đến nào hay
Nhận ra mới biết hồn bay mất hồn.


SỐ KHÔNG CHÍN NĂM ĐỢI NGƯỜI

Tình duyên em vẫn còn đây
Gần nhà xa ngõ bùn lầy tơ duyên
Hẹn thề em vẫn chính chuyên
Đợi người năm tháng còn bên đất người

Anh đi em tuổi hai mươi
Giờ em hai chín tuổi vơi xế tà
Tình ta quá lứa đã già
Trẻ trung rớt lại đi qua lời thề

Chín năm anh chẳng chịu về
Em vì trông đợi tái tê cõi lòng
Thôi rồi qua chín mùa đông
Mùa thu lắng tụ trong lòng mình em

Hạ lui - hạ trở êm đềm
Mùa thu ngồi nhặt bên thềm lá rơi
Chín năm qua bao mùa rồi
Em qua bao tuổi xuân vơi mỏi mòn

Sục sôi nỗi nhớ héo hon
Biết anh bên ấy có còn về không
Trưa trời đứng giữa ngày đông
Bao giờ em mới lấy chồng anh ơi!

Hai ta sao mãi xa vời
Anh thời lấy vợ bên trời... không em
Tủi lòng mắt ướt lấm lem
Lời thề xưa cũ anh đem đốt rồi

Chín năm chờ đợi vỡ đôi
Giật mình mới biết bên đời không anh.
(13/04/2009)

LỜI THỀ MÙA ĐÔNG   

Nắng về trên thành Petersburg
Có ta vẫn đợi một mùa đông qua

Nhìn sông nước chảy về xa
Mắt cay nhớ bóng nhạt nhòa người dưng

Người thay lòng vội quay lưng
Lời yêu xưa nói ngập ngừng viễn vông

Tim ta thắm đượm máu hồng
Đang đau cơn thắt bởi lòng trót xa

Sao người trót lỡ quên ta
Mây tan - mưa tạnh - lòng xa lạnh tràn

Lời thề theo nước vỡ tan
Trời đông cuốnn lấy sợi tuôn... khóc thầm.
(28.03.2008)



TÌNH XA...
 
''Vầng trăng ai xẻ làm đôi''
Nỗi nhớ em có sao vơi bây giờ?

Đời em như sóng vỗ bờ
Chỉ dào dạt vậy - dật dờ lại xa!

Trách ai sao viết câu ca
Mà em lại ví mình là hoa rơi!

''Đàn bà như cánh hoa tươi
Nở ra chỉ được một thời mà thôi"

Nay em xa tuổi xuân rồi...
Tim vẫn ôm lấy một thời cô liêu

Ngày qua vướng lại một chiều
Tình ta lại nỡ như diều bay đi.
(Mockba - 13.06.2008)



MIÊN MAN ĐỜI BUỒN

Tuổi xuân em sắp qua rồi
Còn đây năm tháng đất người buông xuôi
Lòng đau nỗi nhớ chưa nguôi
Chạy theo tham vọng đổi đời vinh quang.

Tâm hồn còn lại chút loang
Cho em năm tháng vẫn đang cô sầu
Chút xuân tuổi trẻ còn đâu
Chỉ sót lại chút men mầu thời gian.

Bước đường không ai hỏi han
Một mình lẻ bóng miên man đời buồn
Cô đơn lặng kín tâm hồn
Giọt rơi - giọt đọng vẫn còn tràn mi.

Nửa đời ta vẫn còn đi
Mang đầy nỗi nhớ chỉ vì... đa mang. 
               (18.06.2009)



MONG SỢI NẮNG MÙA ĐÔNG
 
Vương trong tuyết trắng mênh mông
Nắng vàng tỏa khắp giăng mùng chói chang
Bao giờ hè mới đưa ngang
Cho tuyết tan hết cho quang cung đường

Mùa đông lạnh kiếp tha hương
Nắng về đốt cả lạnh vương đầy hồn
Gió như gội tuyết dỗi hờn
Tỏa vương sợi nắng giữa vườn tuyết mây

Đông đi - đông trở về đây
Người đi không lại, tim đầy niềm mong
Trái tim từ đó như đông
Nắng anh đâu nữa đem hong tim hồng.



MƯA NỖI NHỚ
 
Mưa trong nỗi nhớ vu vơ
Sợi mưa như đợi - như chờ tình ai
Mưa sầu bong bóng trôi dài
Nhớ anh - nỗi nhớ u hoài đáy tim.
(16.06.2009)


GỬI ANH BÊN ẤY

Đôi lời gửi nhắn đến anh
Em còn lưu giữ mộng xanh đầu đời
Tình yêu thuở cũ chưa vơi
Gửi anh bên ấy đôi lời thật tâm

Tình em trao mãi lặng câm
Tình anh níu giữ em cần khắc ghi
Kỷ niệm nhoè ướt bờ mi
Gửi anh bên ấy đã đi quên lời

Trách anh hay trách tại trời
Ông tơ bà nguyệt buông lời ghẹo duyên
Giờ đây em nhớ anh quên
Xuân phai năm tháng bắt đền ai đây

Anh xa - xa hẳn nơi này
Theo anh tất cả... tháng ngày mộng xanh
Giữa trời dĩ vãng không anh
Rưng rưng ngấn lệ vòng quanh tâm hồn

Gửi anh bên ấy cô đơn
Gửi anh xót chút dỗi hờn còn dư 
Trưa trời lòng thoáng âm u
Em còn yêu mãi cho dù anh xa


Khóc cho năm tháng cứ qua
Anh đi vướng lại chỉ là niềm đau
Anh vui hạnh phúc nơi đâu
Chỉ em còn lại ôm sầu... tái tê.
              (15.09.2009)
  


CHIA XA ĐỂ MÌNH EM ĐAU 

Giờ thì em đã không anh
Không tiền không bạc không danh phận gì
Bao lời ước hẹn làm chi
Bao lời gian dối còn gì để yêu.

Xa nhau giờ hiểu một điều
Không lời nào giữa lời yêu trọn đời
Vắng anh lòng thoáng chơi vơi
Từ khi ly biệt nụ cười em quên.

Giờ đây em hận phút quen
Hận tình gian dối anh hèn phụ em
Hận bao lời ngỏ êm đềm
Bao lời thương mến những đêm tâm tình

Hận bao ước hẹn đinh ninh
Hận anh gian dối để mình em đau.
               (22.11.2009)


GỬI CÁNH CHIM BAY

Cánh chim bạt gió đi đâu
Cho ta gửi chút buồn sâu nỗi lòng
Nén đi nỗi đợi trông mong
Ở trong giây phút thật lòng vì yêu.

Nửa yêu lạc xứ cô liêu
Đêm đêm lẻ bóng bao điều cô đơn
Cho tôi ngày tháng dỗi hờn
Cho thành khoảng lặng để quên ân tình.
                (17.06.2009)
       
HỌA THƠ
*Gửi bạn tâm giao Phong Linh cg
 
Chim trời báo hiệu bình minh
Nàng ơi tỉnh giấc chúng mình dạo nha
Hãy quên cuộc sống xa nhà
Tình thơ trao gửi để mà dịu xoa

Tình trường xe lửa nhiều toa...
Tủi sầu má nhạt tóc xòa - thương thay
Bàn tay tôi hãy nắm ngay
Ta đi dạo phố đêm nay tâm tình.
                  (17.06.2009)
Sĩ Đoan
 

AI MANG…

Ai mang nỗi nhớ bẻ đôi
Chất vào lối bước bên đời đang đi

Ai mang chút vọng tình si
Cho ta mỏi mắt bờ mi bơ phờ

Ai mang nửa kiếp dại khờ
Để nghe nhạc điệu lòng mơ đang sầu

Ai còn bước vội đi đâu
In vào khoảng nhớ đượm mầu gió sương

Ai mang cho chút vấn vương
Để ta thôi lỡ yêu thương đượm mầu.
             (14.06.2009)

 
NGẮM TRĂNG NƠI VIỄN XỨ
 
Ngắm trăng viễn xứ nhớ anh
Hồn em trống vắng yên lành biến đâu
Lòng thương đêm nhớ không mầu
Anh ơi trăng đã lên bầu trời quê

Bao giờ em mới trở về
Cùng anh ngồi ngắm trăng quê hai người
Đêm nay trăng tỏ sáng ngời
Viễn xứ ngồi nhớ tới người nơi xa

Ân tình có đượm thiết tha
Hai trời nỗi nhớ quê nhà - trời tây
Ước gì anh hóa đám mây
Kề bên trăng tỏ nơi này... thấy anh.
(11.06.2009)


(Họa Thơ:  
TRĂNG QUÊ NHÀ  
Gửi PL:
 
Nhớ em ngắm ánh trăng quê
Một mình lẻ bóng quả là cô đơn
Nhìn mây trêu gió dỗi hờn
Nhớ em da diết - nguồn cơn là gì?...
Tự dưng nhung nhớ làm chi
Ngồi buồn thơ thẩn sầu bi não lòng
Đêm nay em có biết không
Có người vẫn mãi ngóng trông một người.
(Minh Tuấn - HKBT) 

 

GIẤC MƠ ĐỂ DÀNH

Để dành một tiếng yêu anh
Cho tròn mộng thắm trong lành trao ân
Lòng yêu không chút phân vân
Nhìn anh ánh mắt tần ngần ấp e.

Nỗi lòng sao giấu - sao che?
Chỉ còn mong ước mang về gửi anh
Hàng đêm thao thức năm canh
Thôi em đành giấu để dành yêu anh.

Tình yêu có giấc mơ xanh
Có em đợi đấy có anh mong chờ
Phải chăng tình thắm vô bờ
Lòng yêu để lại vật vờ tương tư.

Tình đời nào có mà dư
Để dành cũng vậy cho dù là không!
Yêu em yêu thật trong lòng
Dù là hai đứa giờ không hẹn chờ

Bao lần tình vẫn thờ ơ
Thôi cất để đấy dành... mơ ngày về. 


MỘT NỬA EM DẠI KHỜ
 
Anh đi - anh đã đi đâu
Để em ở lại âu sầu ngóng trông
Đông về cây cối trơ không
Hồn em ở lại cùng lòng nhớ thương
Anh ơi nhung nhớ kết vương
Dạ mài điệp khúc đêm trường lẻ loi
Tim run lạnh vắng bên đời
Nửa hồn lạc mất... nửa vơi dại khờ. 



QUA ĐỦ BỐN MÙA
 
Hạt mưa vướng lại trên cành
Rung rinh chiếc lá giọt đành rụng rơi
Giọt xa khắc lại lòng tôi
Bao ngày xứ lạ cả trời bão giông
Qua rồi xuân, hạ, thu, đông
Môi hồng nhạt nhẽo má hồng nhạt phai
Qua rồi ngày tháng mơ dài
Nửa kiếp chưa có một ai cận kề

Bao xuân ta vẫn chưa về
Đêm đông giá lạnh môi kề lệ rơi
Mặn đắng thổn thức đầy vơi
Bốn mùa qua đủ... cả trời cô đơn. 

 
EM CHƯA CHỒNG!
 
Bước đi dong duổi đường dài
Bao năm lưu lạc còn nơi xứ người
Cô đơn lệ tủi quên cười
Ân tình xa vắng ở đời còn chi

Tuổi xuân cũng rớt còn gì
Nếp nhăn khoé mắt... hằn mi thâm cuồng
Gian truân khắp nẻo vạn đường
Bến đỗ chưa gặp... tình trường vẫn không

Tâm trạng luôn chan chứa mong
Bao giờ có thể gặp chồng người ơi!
Mới đó tuổi đã ba mươi
Kiếp này có lẽ... hẹn người kiếp sau.
                 (10.09.2009)



HƯƠNG THU DANG DỞ

Mùa thu hương sữa trắng mầu
Lá xanh thay áo chuyển mầu vàng rơi
Thu về lặng lẽ bên đời
Bóng anh xa vắng đơn côi một mình

Gió đưa lá rụng lặng thinh
Du dương âm hưởng chút tình lạc nhau
Cây còn cho lá hai mầu
Tình cho: Tình cuối - tình đầu... vẫn không!

Thân em lạnh lẽo bao đông
Ước mơ có chút nắng hồng ấm môi
Bao năm viễn xứ xa xôi
Chữ tình chữ nghĩa bên đời vẫn mong

Ba mươi thu chửa lấy chồng
Ngồi đây đếm lá thu nồng đang rơi
Xốn xang lòng rối bời bời
Hương sữa ngát cả lối đời dở dang.
             (14/09/2009) 


 
EM YÊU ANH TRỌN KIẾP

Em yêu anh, nguyện là mãi mãi
Để suốt đời giữ lại trong tim
''Nửa đời'' ơi, em cố công tìm
Giờ đã gặp, thỏa lòng mong ước

Em yêu anh, sẽ không quên được
Bao ân tình êm ái du dương
Môi hôn anh, em phút lạc đường
Quấn lấy cả bao lời thương mới gửi

Em yêu anh, cả đời này xin giữ
Đi cùng anh cho đến cuối cuộc đời
Lòng yêu anh chưa một phút cạn vơi
Nguyện gần mãi... Yêu anh "trọn kiếp''!
           (01/08/09)


VÔ ĐỀ

Phút buồn lặng lẽ... tái tê !
Bao giờ có thể trở về thăm quê?
Bước đi "định mệnh" mải mê...
Gian truân cũng chịu ê chề đớn đau!

NHỚ THỜI ÁO TRẮNG

Em đây rồi, ôi một thời áo trắng  
Trước sân trường thuở khoảnh khắc chia xa
Nhuộm khung trời phượng đỏ đã đơm hoa
Rơi cánh mỏng rụng vương trong thầm lặng
Ve ngân vang giữa trưa hè đầy nắng
Rộn sân trường, đọng lưu bút ngày xanh
Mãi xa rồi khoảnh khắc ấy và anh
Trĩu nặng mãi trùm cõi lòng nhung nhớ.

QUA...

Mùa đông tuyết cũng qua rồi
Sao ta vẫn mãi ru đời cô đơn
Anh xa - hết phút dỗi hờn
Trôi nhanh năm tháng dạ còn đam mê.
                     (10/07/09) 


BIỂN CHIỀU NAY VẮNG ANH

Biển chiều nay vắng anh
Lòng em buồn biết mấy
Nỗi nhớ nào đong đầy
Lưu ngập cả giấc mơ.
 
Biển chiều nay vẫn chờ
Ngày xưa không quay lại
Em vẫn hoài tìm mãi
Âm thầm những bước chân

Biển chiều nay vắng anh
Hàng thông như chết lịm
Em trong hoàng hôn tím
Thả tâm hồn như mây

Biển, anh... và em nay
Nhưng tình không ở nữa
Thiếu bờ môi rực lửa
Khi vắng bóng anh rồi!

Biển chiều sóng đơn côi
Gợi lên từng cung nhớ
Anh ơi sao mình nỡ
Hai nửa chẳng ghép đôi?

Giờ em nghẹn không lời
Khi đường về xứ lạ
Bao ân tình xa quá
Biển và em phương này.
           (30/08/09)



NHỚ LỜI GIAN DỐI

*Gửi T. 

Đêm nay em đặt tay
Lên bức tường, anh ạ!
Nhớ về một lời hứa
Tựa như gió thoảng qua

Đêm nay em đã khóc
Cả lòng trống lạnh đầy
Vì sao lời gian dối
Phủ mờ như đám mây

Em vẫn còn nơi đây
Trong khoảng lặng lúc này
Đêm đông về chợt nhớ
Tình anh làm mắt cay


Bàn tay trong đêm nay
Run run vì cái lạnh
Lòng mơ hồ mỏng mảnh
Thế là em mất anh!

Ôi bàn tay! Bàn tay.
       (12/11/2009)
 

NGÀY ĐANG VÀO TỐI

Một ngày bước qua phố
Hoàng hôn tím nhạt phai
Rong ruổi sợi nắng dài
Để cuối ngày bối rối

Một chiều tà vô tội
Của tâm hồn cô đơn
Thèm khát phút dỗi hờn
Trong những ngày xứ lạ

Phố triệu người vào ra
Ngược xuôi theo dòng chảy
Có mình ta ngồi đây
Quên ngày đang vào tối.

Trong dòng người sôi nổi
Có ta đang dỗi hờn
Với bao nỗi cô đơn
Vương theo ngày sắp hết...

NHỚ NGƯỜI XA


Ngồi lặng trong đêm tối
Mà nước mắt em rơi
Mặc cho làn gió thổi
Làm lạnh lòng đơn côi


Em không thể... không thể!...
Dặn lòng cố quên người
Nhưng rồi sao vẫn nhớ
Người xa lâu lắm rồi


Nỗi buồn cô đọng lại
Lời ai xưa chưa nhòa
Hơi ấm còn quanh đấy
Mà người xa quá xa!
(17/06/2008)



NGƯỜI KHÁCH CŨ

Anh đang hỏi về ai
Về em hay về chị?
Sao anh cứ lầm lũi
Giữa ngày dài nhớ mong

Anh đã từng yêu chị
Một chuyện tình như mơ
Giờ hết hẹn thôi chờ
Bởi chị rời nhân thế!

Chiều nay em về trễ
Thấy bóng anh ngập ngừng
Anh hỏi em hay chị?
Sao lặng lẽ quay lương?...
(31/08/2009 - Sau khi chị Jenny mất).


EM NHỚ ANH
*Gửi T.

Đêm nay em nhớ anh
Đặt bàn tay đơn lạnh
Trên bức tường khô quạnh
Lòng nhung nhớ bơ vơ.

Đêm nay, nhớ vô bờ
Tương tư không bến đỗ
Ý nghĩ nào nức nở
Tràn ngập cả giấc mơ

Đêm nay, em đang ở
Nơi xứ lạnh mong chờ
Hồn dường như bay bổng
Về tận bến mơ xưa


Đêm nay, em ngồi đây
Nghĩ về tình hai đứa
Em còn nơi xứ lạ
Nên tình mình hóa xa.
(11/08/2009)



SINH NHẬT BUỒN

Hôm nay sinh nhật mình
Bước sang hai chín tuổi
Sao lòng buồn thế nhỉ
Tâm trạng đầy chơi vơi

Hai chín năm trong đời
Nhiều buồn vui ngọt đắng
Trong ngã rẽ cuộc đời
Giờ lòng ta trĩu nặng


Mừng sinh nhật hai chín
Một mình nơi xứ xa
Một mình ôm tiếc nuối
Bao tháng ngày đã qua

Sinh nhật ta không quà
Không người thân, bè bạn
Sinh nhật buồn vô hạn
Sinh nhật mình... mình ơi!
(15/11/2009 - Đêm Mátxcơva sinh nhật buồn!)



CHIỀU VIẾNG CHỊ
*Viếng chị Jenny

Chiều nay bóng xế tà
Em mang một bó hoa
Viếng chị bằng nỗi nhớ
Chân thành hương bay xa...
 
Chiều về vương theo gió
Hơi lạnh của một ngày
Chị đi em đau – khóc
Bao ngày mắt còn cay.


Chị đi bỏ nơi này
Cha mẹ và em đây
Cùng người yêu đang đợi
Không có ngày xum vầy.
 
Hoa hương lòng em đấy
Mong chị ngủ giấc say
Quên đi bao mộng ước
Trong bóng chiều mờ phai…
*Chiều viễn xứ viếng chị - 22/8/2009)
 
 
CƠN MƯA XỨ LẠ

Sao mà mưa mãi thế
Lòng em chợt nhớ quê
Bao giờ mới trở về
Ôi lòng buồn vì nhớ

Sao mà em thấy sợ
Trời mưa nơi đất người
Lệ tha hương phương trời
Trên mắt buồn rớt lại


Gần nửa đời vẫn mãi
Lạc hoài nơi xứ xa
Nhìn ngày tháng đi qua
Kỷ niệm đầy khoảng trống


Không thể nào mơ mộng
Lòng hóa thành hư không!
(07/10/2009)

GỬI ANH NỖI NHỚ

Em luôn nhớ về anh
Để quên đi cái lạnh
Tình em như biển quạnh
Thét gào... hòa trong xanh

Em luôn nghĩ về anh
Trong hơi thở yên lành
Gửi đời này mãi mãi
Nguyện không xa rời anh.
 
Em luôn nhớ về anh
Một nỗi nhớ vô hình
Luôn trong tim hạnh phúc
Ngập tràn ánh bình minh.
              (26/06/09)

CÁM ƠN ANH ĐÃ XA

Cám ơn anh đã đến
Cho dù trong phút giây
Bao hương tình để lại
Làm đau trái tim này

Bao nhớ thương còn đây
Mà người xa xa biệt
Giờ này em mới biết
Mình mong gì ngày mai


Cám ơn! Cám ơn anh
Của những ngày quá khứ
Giờ thì tình hai đứa
Đã thành hai, xa vời.
(15/12/2009)

NHỮNG NGÀY LẠNH KHÔNG ANH
*Gửi N. ngày cũ

Ngoài trời tuyết nhẹ rơi
Lòng em rối tơi bời
Trong lòng hoài vẫn đợi
Một người đã xa xôi

Ngoài trời tuyết rơi rơi
Lặng im trong khoảng đợi
Trái tim nào có lỗi
Mà đã đớn đau rồi!...

Bao giờ tuyết ngừng rơi
Cho ngã rẽ cuộc đời
Lệ không sầu; nỗi nhớ
Những ngày lạnh, anh ơi!
(17/08/2009)

THUYỀN ĐỜI LẠC BẾN

Em chưa gặp tình đầu
Cũng chưa có tình cuối
Sao lòng tràn tiếc nuối
Những ngày đã qua đi!

Danh vọng để làm chi
Tiền bạc có nghĩa gì
Khi mà trong năm tháng
Cô đơn hằn buớc đi


Mùa đông em lạnh giá
Mùa hè ngập đơn côi
Mùa thu buồn xa xôi
Mùa xuân không có tết

Bước chân đã mỏi mệt
Lối đi còn kiếm tìm
Chút ấm áp trái tim
Đang ngóng trong đêm lạnh...

Nửa còn lại nơi đâu?
Trong cuộc sống muôn mầu
Biết chốn nào bến đậu
Thuyền tình em lênh đênh.


THÂN EM....

Thân em như chiếc bóng
Đứng bên đời chơi vơi
Em chiếc thuyền bé bỏng
Sóng xô dạt muôn nơi

Em lang thang trong gió
Một mình lối không ai
Tìm đâu hơi thở ấm
Để bớt lạnh đông dài

Em như hạt mưa nhỏ
Rớt xuống dòng đời xanh
Phiêu du trong trời bể
Thân nhỏ bé mong manh

Em như hoa xuân nở
Một ngày héo úa tàn
Bốn mùa luôn trăn trở
Bao mong ước vỡ tan

Thân em còn rong ruổi
Lạnh tràn đầy vai xuôi
Năm tháng tha hương mãi
Bóng với em: Bạn đời!
(11/03/2010)

  LỜI HỨA DỐI GIAN
*Gửi T.

Em vẫn thầm dở đọc
Trang thơ viết cùng nhau
Lặng vỡ một niềm đau
Trong nhiều đêm em khóc


Gió thu về từng đợt
Thấm lạnh kiếp tha hương
Hai đứa mình hết thương
Lời anh thành gian dối!

Hai mình ai phản bội?
Cho lời hứa chia phôi
Bao ước hẹn chung đôi
Sao giờ tan bọt sóng?

Đêm gió thu lồng lộng
Như se trời sang đông
Lòng em thành khoảng trống
Mênh mông và... mênh mông.
(25/09/2009)



NỖI BUỒN MÊNH MÔNG

Ta rất ghét nỗi buồn
Cứ sôi sục rớt tuôn
Giọt sầu rơi lã chã
Ta quên chính mình luôn

Bao giờ quên năm tháng
Với buồn đau đa mang
Bao giờ ta hết tủi
Nửa đời còn lang thang

Muộn phiền bao giờ hết
Cho năm tháng lãng quên
Đứng giữa đời lồng lộng
Nỗi buồn càng mông mênh.
(30/11/2009)


TRÁI TIM YÊU

Em trao anh trái tim
Mới bắt đầu rực đỏ
Bởi tình yêu lấp ló
Từ ngày em gặp anh

Trái tim em trinh nguyên
Gửi về anh tất cả
Mong tình đừng... vội vã
Kẻo giọt lệ rớt rơi

Một trái tim tinh khôi
Mơ về mầu xanh lá
Trái tim em, tất cả
Ấm tình khi có anh.
(06/03/2010)



ANH NGỌN GIÓ
TRÊN ĐỈNH PHÙ VÂN
*Gửi người quản lý của em.

Anh thoáng đến - thoáng đi
Y như là cơn gió
Em bà già lọ mọ (!)
Vơ gió vào lòng yêu

Anh thoáng đến trong chiều
Hòa tan em ân ái
Chợt đi - rồi chợt lại
Tơ vương rối đam mê

Em mơ ngày trở về...
Bên anh cùng sánh bước
Nhưng nào đâu biết được
Có cận kề bên anh?

Anh cơn gió mộng lành
Đến bên như vị thánh
Mang theo vòng tay ấm
Ru lòng em từng đêm


Anh cơn gió phiêu du
Bốn mùa lui tới đủ
Anh như cây cổ thụ
Mạnh mẽ và chở che


Hôm nay hạ giao mùa
Em phai nhòa thân cỏ
Anh đúng là ngọn gió
Thổi trên đỉnh phù vân.
(22/04/2010)


EM YÊU...

Em yêu mùa đông đầy
Lung linh bông tuyết trắng
Cho em trời… mong ngóng
Đôi gò má ửng hồng

Em thích cả mùa đông
Với giá lạnh không mầu
Mùa đông trốn đi đâu
Cho ngày ngày mong nhớ

Cái lạnh em đâu sợ
Chỉ ngại lòng trống không
Trong mầu trắng mênh mông
Hồn hóa thành tuyết lạnh

Em yêu sự hiu quạnh
Của phố thiếu nắng hồng
Có chút gì thầm mong
Một bàn tay thật ấm.
(07/09/2009)


CÁM ƠN ANH
*Gửi Người quản lý của em .

Cám ơn anh đã đến
Dù chưa hẹn một lần
Anh ôn tồn, da diết
Ngày tháng dần thân quen

Từ khi anh đến bên
Em thấy hết cô đơn
Cám ơn anh nhiều lắm
Cả đời nguyện không quên


Anh - ông tiên hiện đại
Chỉ cho em đúng sai
Cho hồn thêm sức sống
Hướng mãi về tương lai

Nỗi đau bệnh hao mòn
Anh vỗ về an ủi
Nỗi đau nhẹ từng cơn
Cám ơn anh đã đến.
(21/04/2010)



NGƯỜI RA ĐI

Anh đã đi đường khác
Không còn ai đón đưa
Giọt mưa lạnh lưa thưa
Anh bước đi rất vội

Không biết em đứng đợi
Với nỗi buồn vẩn vơ
Tâm hồn nhỏ ngây thơ
Em cười… cho vơi nhớ

Sao em mãi thẫn thờ
Với bóng hình xa khuất
Anh đi, đành lạc mất
Lời yêu: hứa đợi chờ!
(08/08/2007)



BA ƠI! HÃY VỀ
*Gửi Tặng ba nuôi Vũ Hoàng Phong

Ba ơi! Hãy về nhé
Nơi ta đã sinh ra
Cuộc đời ba gần cuối
Kết thúc đời sắp qua

Ba hãy trở về nhà
Quê Việt Nam yêu dấu
Cả đời nơi xứ lạ
Cuối đời còn đi đâu

Tóc ba điểm bạc màu
Qua sương trời gió nắng
Tuổi già giờ gần lắm
Với mây trời gió trăng

Ba ơi! Hãy về nhé!...
Nơi cắt rốn, chôn nhau
Quê hương đang chờ đón
Ba ơi!... Hãy về mau.
(17/11/2009)

SẼ CHẲNG CÒN...

Rồi đông sẽ qua mau
Trả lại xuân và nắng
Tuyết lạnh rơi cũng vắng
Thôi giăng kín bầu trời

Sẽ chẳng còn đêm đông
Lạnh hồn người lữ khách
Chẳng còn nước tí tách
Dư âm mùa tuyết tan

Sẽ chẳng còn mưa dầm
Đêm thâu rơi buốt lạnh
Thế gian sẽ nhuốm mầu
Của trời xanh hòa nắng.
(04/04/2008)



TUỔI BA MUƠI
 
Thu đến lòng không vui
Hè qua chợt hụt hẫng
Hồn bỗng dưng nhẹ bẫng
Giữa giao mùa thu sang

Sắc xanh chuyển gọi vàng
Nhìn lá rơi lặng lẽ
Tiếng thở lòng rất khẽ
Của nỗi niềm đa mang

Mùa thu đang thay áo
Đổi màu lá xanh tươi
Sầu vào lòng thiếu nữ
Đang tuổi đời ba mươi.

ANH QUÊ NHÀ
*Gửi T.

Quê nhà anh có biết
Em luôn nghĩ về anh
Bên khung trời xứ lạnh
Ước mộng đời mầu xanh

Quê nhà anh có hay
Từng đêm trong nỗi nhớ
Trong giấc ngủ em mơ
Được bên anh hạnh phúc


Quê nhà anh hãy đợi
Người em ở xa quê
Hứa một ngày sẽ về
Cùng bên anh trọn kiếp

Quê nhà anh có nhớ
Ánh mắt - nụ cười em
Bao lời dịu êm đềm
Mình trao nhau... hạnh phúc.
(26/06/2009)

... Giờ đây, nằm đây, cận kề ngày phẫu thuật, tôi thấy mình giống như một chiếc lá trong mùa thu vàng. Một chiếc lá cuối cùng sắp rời cành trong những ngày thu cuối sắp tàn. Chỉ cần một cơn gió nhẹ thổi qua thôi, tôi có thể rời cành...

CHIẾC LÁ CUỐI CÙNG

Em như chiếc lá vàng
Cuối mùa thu thay áo
Giữa trời bên xứ lạ
Từng mùa lá bay xa! 

Em giống như chiéc lá
Còn xót lại trên cành
Một ước muốn mong manh
Mong sao đừng gặp gió...

Em đang nằm đợi đó
Nghĩ về điều… rất xa
Ví mình như chiếc lá
Một chiếc lá cuối cùng

Hai khoé mắt lệ rưng
Chảy dài theo ý nghĩ
Bao điều ước giản dị
Bên người thân... tan đi.
(2009)


ĐIỀU ƯỚC CỦA EM

Ai cũng có điều ước
Những điều thật xa hoa
Còn em ước về nhà
Từ quê người, bệnh tật

Không ai hẳn biết trước  
Sức khoẻ sẽ đổi thay
Em ước có một ngày
Được trở về quê mẹ

Tiếng thầm thì thật khẽ
Trong bệnh viện lặng yên
Một mình em chưa quên
Có bao điều đang đợi


Em đã nhạt má đào
Đôi môi hồng khô khát
Âm ru như điệu hát... 
Baođiều ước trong em.
(15/07/09 - Lần nằm viện đợi phẫu thuật)

EM BIẾT ĐI VỀ ĐÂU

Em biết đi về đâu
Khi trời chiều đã hết
Những bước chân mỏi mệt
Cùng sắc đèn muôn mầu

Em biết đi về đâu
Trong đường đời muôn ngả
Bao nhiêu là nghiệt ngã
Của thời gian trôi mau

Em biết đi về đâu
Chỉ một mình đơn lẻ
Bước qua tình lặng lẽ
Chẳng biết đi về đâu?!...
 
KHOẢNG CÁCH
*Gửi T.

Khoảng cách của hai ta
Là cả ngàn nỗi nhớ
Anh giấu ẩn trong mơ
Bao ngày dài nhung nhớ

Khoảng cách anh và em
Là nửa vòng trái đất
Tình yêu em chân thật
Mong muốn gần nhau hơn.
 
Khoảng cách em và anh
Là hơn anh mấy tuổi
Trong em luôn tiếc nuối !
Cho một trái tim yêu.

Khoảng cách trong buổi chiều
Là hoàng hôn vào tối
Anh cho em cơ hội
Để khoảng cách gần hơn.

Tuy ta có xa xôi
Nhưng ý nghĩ rất gần
Em nguyện đời trao, nhận
Hết khoảng cách trái tim.




LẠC BƯỚC GIỮA GIẤC MƠ

Đêm nay nơi viễn xứ
Lạc bước trong giấc mơ
Thấy anh nói đợi chờ
Ôi, giấc mơ hạnh phúc

Trong mơ còn náo nức
Chạy về gần bên anh
Để hòa giấc mơ xanh
Cùng anh bao nguyện ước

Giật mình em chợt thức
Hóa ra là giấc mơ
Sầu dâng đầy tiếng vỡ
Bên giấc mơ.... giấc mơ.

XIN LỖI TÌNH YÊU

Em xin gửi tới anh
Một ngàn lời xin lỗi
Mình chẳng có cơ hội
Để có thể gần nhau


Trời vạn vạn ngôi sao
Thế gian triệu triệu người
Vậy mà ở đường đời
Hai đứa mình lại gặp

Xin anh nhận nơi em
Ngàn vạn lời xin lỗi
Triệu triệu lời thú tội
Vì chúng mình cách xa  

Thôi, em nơi xứ lạ
Anh ở tận quê nhà
Xin tình đừng phai nhạt
Vì hai mình rất xa !...

SAO ANH KHÔNG GỌI EM TỈNH GIẤC?

Như trong chuyện cổ tích
Công chúa ngủ trong rừng
Đợi một chàng hoàng tử
Đánh thức cùng hòa chung

Giờ em đang ngủ mê
Đợi hình bóng anh về
Gọi cho em thức giấc
Để rời xa cơn mê...

Em đang ở xa quê
Sao tình anh không thể
Đến gần em gọi khẽ
Cho tỉnh cơn mê này.


Ngày rồi lại qua ngày
Anh đi đâu không thấy
Không gọi em thức dậy
Để em còn nằm đây !...

XIN HÃY QUÊN EM

Em gọi thầm tên anh
Trong mê man bất tỉnh
Xin anh hãy bình tĩnh
Nếu như em không còn

Xin chớ buồn anh nhé!
Khi ngày tháng đợi chờ
Có khi em ngừng thở
Sau hàng tuần mê man

Chuyện tình mình dang dở
Đừng hỏi câu: vì sao…
Thượng Đế ơi! nỡ nào
Bắt em rời nhân thế

Tình em anh hãy để
Vào một góc con tim
Mai sau có kiếm tìm
Xin quên em anh nhé !

Tình em - anh hãy để
Vào quên lãng một ngày
Em không còn nơi đây
Hồn hòa theo mây gió. 

(29/07/09 - Sau ca phẫu thuật)



CƠN MƯA MÙA HẠ

Gió thổi, mưa tầm tã
Tâm trạng em nhớ quê
Một ngày sẽ trở về
Chứa đầy khoang ký ức

Nhớ sợi mưa quê nhà
Dai dẳng - bong bóng trôi
Mưa viễn xứ rất vội
Cùng giọt lệ ngắn dài.

Bao mùa nối bao mùa
Của ngày cứ trôi qua
Em vẫn nơi xứ lạ
Lòng nhớ về phương xa!

Cơn mưa chiều nay đã
Gợi lên từng cung mơ
Tiềm thức tràn vô bờ
Trong sợi mưa mùa hạ

Cơn mưa đến, đi vội vã
Làm lòng em bồi hồi
Nhìn mưa lệ đơn côi 
Trút lên ngàn sợi nhớ !!!



CHUYỆN HAI CHÚNG TA
*Gửi T.

Chuyện tình hai chúng ta
Rất mong manh dễ vỡ
Chắc mình không duyên nợ
Xin anh đừng để tâm

Một năm - hay nhiều năm
Tình mình sẽ phai nhạt
Em phương trời xa ngát
Biết đâu ngày trở về. 

Nhiều lúc tỉnh và mê
Em thấy mình hư thực
Nơi đây em chúc phúc
Anh êm ấm trăm năm

Đôi lúc em xa xăm
Nghĩ về lời đã hứa
Xin anh đừng tin nữa
Hai đứa mình chia tay.


ĐÊM NHỚ ANH

Đêm nay em nhớ anh
Đặt tay lên bức tường
Trong em luôn tưởng tượng
Anh đang nắm bàn tay.

Nỗi nhớ anh đêm nay
Cứ in vào ý nghĩ
Bao nhiêu điều giản dị
Mà Thượng Đế lấy đi...

Nước mắt vòng quanh mi
Tay hững hờ lạnh giá
Em còn lạc xứ lạ
Biết ngày nào đoàn viên?

Sao hai ta lại nỡ
Mỗi đứa ở một phương?
Mặc dù đã yêu thương
Mà lòng hoài xa cách...


Anh ơi! đêm xứ lạ
Bao nỗi nhớ đậm đà
Em hẹn anh mùa hạ
Mà không thể về nhà...


XIN TRẢ...

Xin trả lại anh tất
Những lời hứa bên nhau
Khi xa rồi đừng đau
Dù con tim hằn vết

Xin trả bao mỏi mệt
Của ân tình chưa quên
Trả lại phút ấm êm
Hai tâm hồn hòa một

Xin trả phút dại dột
Khi hai nửa gần bên
Trả hết để mau quên
Bao lời yêu say đắm.

Xin trả lời thật - giả...
Dối gian thoảng đầu môi
Chừa lại một mình tôi
Tháng ngày dài nhung nhớ!
(22/07/09)

MÙA THU, NHỚ KHÔNG ANH

Mùa thu về như gọi
Một thoáng nhớ trong em
Giữa khung trời đêm đêm
Ước vòng tay êm ấm


Mùa thu về không ở
Như bóng dáng người đi
Trong lòng nhớ nhung gì
Một chuyện tình ngang trái

Mùa thu còn trở lại?
Phút chạnh hồn tái tê!
Người đi chẳng thể về
Chỉ mùa thu trở lại.

Mùa thu vàng xa cách
Từng lá rớt mỏng manh
Mùa thu này không anh
Nhưng em còn hoài nhớ.
(31.07.09)  


EM YÊU ANH

Em yêu anh, một tình yêu như thể
Trong trái tim vùi dấu đã từ lâu
Một tình yêu không dễ phai mầu
Nguyện tất cả dành để thương anh mãi

Em yêu anh, trong lòng luôn sợ hãi
Bởi hai mình có khoảng cách anh ơi
Em nguyện bên anh đi suốt cuộc đời
Mà lo sợ chuyện hai mình xa cách

Em yêu anh, chưa một giây hờn trách
Hay giận anh làm em đợi rất lâu
Tự hỏi lòng không biết anh đi đâu
Để em đợi vương sầu lên đôi mắt


Em yêu anh, dù tình anh đến muộn
Vướng vào nhau lời đã hẹn từ lâu
Thời gian trôi chảy chẳng phai mầu
Xin nguyện cả đời yêu anh mãi mãi.


NIỀM KHAO KHÁT

Em lặng im nhìn dòng đời vội vã
Trong lặng thầm muôn ngả đã đi qua  
Em hãy còn lưu lạc tận nước Nga
Khoảng cách quê nhà ôi xa... xa quá

Ở quê nhà trời đang điểm mùa hạ
Em chốn này lạnh giá đông sang
Đến bao giờ thu mới heo vàng
Em ngồi nhặt, đếm thời gian lá rụng

Ai đi xa dẫu một ngày rồi cũng:
Trở về nhà trong tiếng gọi yêu thương
Lòng khát khao... thổn thức giữa đêm trường
Em vẫn đấy... tâm tư dường chết lặng...
(29/07/09)
 


CHỈ CÓ ANH ĐÃ CHO EM TẤT CẢ

Chỉ có anh, một tình yêu kỳ diệu
Anh cho em phép mầu nhiệm thời gian
Em đang nằm trong viện thiếp miên man
Miệng vẫn gọi trong mê tên anh đó...

Chỉ có anh, tâm hồn em lấp ló
Ánh sáng hồng, một ánh sáng thiên thu
Đang che khuất bởi những đám mây mù
Chờ quang đãng như mặt trời ló rạng

Chỉ có anh, trong đêm trường quạnh vắng
Giữa bóng đêm em nép ẩn tình anh
Ngọn lửa ấm trái tim nơi xứ lạnh
Có tình anh - có tất cả tâm hồn


Chỉ có anh, khoan dung và rộng rãi
Khi em sai, khi phạm lỗi rất nhiều
Bước chân em còn viễn xứ mù phiêu
Hẹn một ngày em trở về đoàn tụ...

Chỉ có anh, tình yêu như cơn lũ
Cuốn em xa những khoảng trống vô hình
Cho cuộc đời mãi mãi thắm tươi xinh
Để bên anh chung mái nhà hạnh phúc...  
(24.07.09)
Viết khi tỉnh dậy sau cơn mê man lần phẫu thuật đầu tiên.


TRĂNG VIỄN XỨ

Nhìn trăng nơi viễn xứ
Thấy lòng rộn xốn xang
Nỗi nhớ nhà đa mang
Dệt lên từng sợi sáng

Gió đùa mây lãng đãng
Trong màn đêm trăng mờ
Lòng cô đơn trống vắng
Nơi viễn xứ mong chờ

Không lời nào nói được
Im lặng cùng trăng thinh
Viễn xứ lòng trĩu nặng
Ngắm trăng lên một mình.


ANH BỎ EM RỒI CÓ PHẢI KHÔNG

Anh bỏ em rồi có phải không
Cho vương ngấn lệ trên má hồng
Tình đời đôi lúc nhiều cay đắng
Cho ta sầu khắc thật mênh mông....

Anh bỏ em rồi có phải không
Còn đâu giây phút từng đợi mong
Hãy đi, đi hẳn, em không giữ
Hết ước chung tên trên thiệp hồng...

Anh bỏ em rồi có phải không
Lệ đắng chảy dài để ai hong
Quên đi năm tháng ta vụng dại
Xa nhau rồi đó anh tiếc không...


Anh bỏ em rồi có phải không?
Gửi tình đã chết cuối mùa đồng
Kết đủ hai mươi vòng thương nhớ
Để viếng tình ta thành... hư không!


AI?...

Ai sẻ trái tim ra làm hai
Cho vương mắt lệ đang chảy dài
Một ngày xa cách vì sương gió
Giấu kín bình minh một sớm mai

Ai sẻ trăng vàng ra làm hai
Bờ khuya trăng vỡ dưới gót hài
Trăng lên tỏa sáng rồi trăng xế
Như ta khuyết dở chẳng ai hay.


NGỌN GIÓ ĐÔNG

Ngọn gió mùa đông thổi
Vương vào nỗi nhớ ai
Ngày mai rồi ngày mai
Vẫn kiếm tìm một nửa (!)

Ngọn gió đông ngày xưa
Đã vương vào hiện tại
Sao đời ta còn mãi
Lạnh lẽo trước đông tràn

Ngọn gió đông miên man
Thổi qua từng hơi thở
Bước con đường lầm lỡ
Lạnh lẽo trước mùa đông.

ĐÊM LANG THANG

Đêm buồn viễn xứ lang thang
Cho vơi sầu muộn lỡ làng tuổi hoa
Bước chân còn lạc xứ xa
Yên nguyên giấc mộng đêm qua vừa về.

SAY ÁNH TRĂNG GIỮA MƠ

Hôm nay ta đang say
Giữa trăng vàng mười sáu
Trăng vô tình ẩn náu
Ảo huyền sau đám mây

Đêm nay ta ngồi đây
Giữa nỗi niềm vời vợi
Cố nhìn về phương ấy
Sao lòng say ánh trăng
 
Thương vầng trăng dở dang
Như bài thơ viết giở
Nhìn trăng khuya ai nỡ
Để sầu giữa trăng mơ.
(20/06/2009)

CÁNH HOA RƠI

Đã qua rồi không nhớ
Cánh hoa buồn rớt rơi
Vương cả lối ngang đời
Trong bước đường sót lại

Cánh hoa nào mềm mại
Rớt giữa lối không ai
Cánh hoa xưa đã hái
Bỏ lại đây xa vời

Cánh hoa rụng tả tơi
Vương trên thềm đầy nắng
Cánh mỏng manh sâu nặng
Nằm bên đời chơi vơi.
(19/06/2009)



MIÊN MAN DÒNG ĐỜI

Tuổi xuân em sắp qua rồi
Còn đây năm tháng đất người buông xuôi
Lòng đau, nỗi nhớ chẳng vơi
Chạy theo tham vọng đổi đời vinh quang
Tâm hồn còn lại mảnh loang
Cho em năm tháng vẫn đang cô sầu
Chút xuân tuổi trẻ còn đâu
Chỉ còn sót lại trong mầu thời gian
Bước đường không kẻ hỏi han
Một mình lẻ bóng miên man dòng đời.


CHIỀU ĐÔNG

Tuyết phủ chiều đông về
Lòng buồn trong cơn mê
Lạnh lòng, bông tuyết trắng
Vì trót lỡ mải mê…

Trong thương xót ê chề
Giữa đông về giá buốt
Bờ môi run rét ngọt
Mắt buồn vương lệ nhòa

Giữa chiều đông nhớ nhà
Những ngày xủa - một thủa
Ôm nỗi niềm hoài nhớ
Bao giờ về lại quê

LANG THANG TUỔI BA MƯƠI

Hôm nay bước lang thang
Trong trời chiều lộng gió
Mây bay tràn khắp ngõ
Giữa lối về thênh thang...

Lòng chưa hết xốn sang
Khi một mình cô lẻ
Hồn trơ vơ, lặng lẽ
Với nỗi buồn đang mang

Lệ thôi vương hai hàng
Mà lòng còn quặn thắt
Bước về đường trước mặt
Muôn lối rẽ lỡ làng

Chiều nay mãi lang thang
Bao đoạn đường còn lại
Muộn màng, và mãi mãi
Tuổi ba mươi đang gần!...
(25/06/2009)

ĐỢI TÌNH ANH NƠI VIỄN XỨ
*Gửi T

Em vẫn đợi tình anh
Gửi về nơi viễn xứ
Để lòng hoài ấp ủ
Một bóng hình chốn quê

Năm tháng em chưa về
Dạ hoài ôm dĩ vãng
Mong tình anh ngời sáng
Soi bước đường em đi

Viễn xứ lòng vẫn đợi
Đón nhận tình anh trao
Bao mùa qua khát khao
Tình anh nơi đất mẹ.
(29/06/2009)



GỬI NGƯỜI ĐÃ HỨA YÊU EM
Gửi T:



Thu vừa đến bên em
Anh cũng vừa đi khuất
Con đường tình tất bật
Giờ thiếu vắng bóng anh.

Tình mình vốn mong manh
Em lạc hoài xứ lạ
Mình yêu bao ngày qua
Giờ tình thành gian dối!...

Em khóc cả buổi tối
Cho chuyện tình đôi ta
Chỉ vì em ở xa...
Nên hai mình ngăn cách.

Anh ơi! Thu về lạnh
Thiếu hơi ấm ái ân
Em ăn năn hối hận
Xin anh hãy quay về.

Em sẽ về thăm quê
Vào ngày lễ tình nhân
Hai đứa mình quấn riết
Niềm hạnh phúc ái ân.
24/09/2009


MUỐN LÀM

Muốn làm gió vô tình
Chợt đi rồi chợt đến
Cho những mối tình si
Ôm trong đời mộng ảo.

Muốn làm một cơn bão
Buông thả xuống thế gian
Cho mọi vật vỡ tan
Tuôn theo dòng đời chảy.

Muốn làm mùa đông đầy
Lung linh toàn tuyết trắng
Cho cuộc đời bình lặng
Cùng dấu bước chân đi.

Muốn làm lệ trên mi
Chảy theo gò má đỏ
Cho cuộc tình bước lỡ
Thôi hết nỗi lâm ly.

Muốn... muốn làm tất cả
Trong thế giới bao la
Cho những ngày sắp qua
Sống để lòng... thê thỏa!

Em muốn làm tất cả.
____02/09/2009______


NỖI BUỒN MÊNH MÔNG

Ta rất ghét nỗi buồn
Cứ sôi sục rớt tuôn
Giọt sầu rơi lã chã
Ta quên chính mình luôn.

Bao giờ quên năm tháng
Với buồn đau lỡ mang
Bao giờ ta hết tủi
Nửa đời còn lang thang?

Buồn bao giờ hết đến
Cho năm tháng ta quên
Sầu đau theo ngày cứ
Rả rích càng tăng lên.

Đời ta thân... nữ khách
Lệ sầu ai hớt hong
Đứng trong gió lồng lộng
Nỗi buồn càng mênh mông.
___30/11/2009______
 Mátxcơva buồn


EM KHÔNG VỀ HẠ VÀNG THÁNG TÁM
Gửi T:


Anh của em - quê nhà anh có biết ?
Em vẫn thường mải miết lúc đêm đêm
Đặt bàn tay lên bức tường không êm
Hình dung ra bàn tay anh nơi ấy!

Sao hai mình lại xa nhau quá vậy?
Xa muôn trùng, xa khoảng cách trong nhau
Xa lĩnh vực, xa cả những chung, riêng (!)
Nên tình yêu hai đứa mình khập khiễng.

Anh ơi! Quê nhà hè đã vương !
Em hẹn anh sẽ về trong tháng tám
Trời nước Nga còn lạnh lùng, ảm đạm
Nên em quên bên ấy... hạ đã đầy.

Viễn xứ… rét mặc dù đã tháng bảy
Cảm giác như tuyết đang vướng trên cây
Bóng em gầy gió se lạnh má hây
Sắp tháng tám, biết có về nơi ấy?

Nước Nga mùa hè trời vẫn lạnh
Nên em quên hạ đang "nóng" quê nhà
Bước chân em còn lạc hoài xứ lạ
Biết có về trong tháng tám hay không?

Bên anh hạ vương - đây vẫn đông
Cây đổi xanh - gió vẫn về lồng lộng
Có chút nhớ thoảng vào lòng hoang trống
Bóng anh đang đợi mãi bóng em... về !

Đôi khi nghĩ chợt vương dòng lệ
Khoảng cách hai mình không thể gần hơn
Kệ, cho anh nơi ấy cứ giận hờn
Xin lỗi nhé!!!... Em không về... tháng tám.
13/07/09

THÁNG TÁM ĐÃ ĐẾN RỒI
              Gửi T:


Tháng tám đã đến rồi
Ở nhà anh đang đợi...
Em vẫn còn hôn mê
Tháng ngày không thể tới.

Ngày vẫn trôi trong đợi
Thời gian vẫn cứ quay
Còn em trong tháng ngày
Vẫn nằm im ở đấy....

Trái đất không đổi thay
Vươn trong bầu không khí
Trái tim em vẫn đập
Sao hồn chút đã đi !...

Tháng tám đến lỡ thì
Mang theo lời đã hứa
Em về để hai đứa
Tình yêu đượm... cho vừa.

Bao tình anh đẩy đưa
Vẹn tròn em nằm đó
Không thức dù ai gọi
Anh ơi! Có buồn lo...?

Tháng tám đã đến rồi
Hai mình chưa có đôi
Vẫn biết rằng anh đợi
Không thể nói thành lời.
      06/08/09


LỆ ĐƠN CÔI

Thấy trong đôi mắt em
Có nỗi buồn để ngỏ
Sầu vương hay tại gió
Làm mi mắt cay cay.

Em giống như người say
Giữa phố đêm hồn... trống
Cả biển người mênh mông
Không có anh trong đó!

Chỉ có nhẹ cơn gió
Thổi miên man tóc quen
Đường xưa thoáng lỗi hẹn
Làm sầu lên chơi vơ.

Giọt lệ buồn đơn côi
Trong khoé mắt... vương sầu
Giữa phố đêm muôn mầu.
Em thành người lạc lõng

Không biết đi về đâu
18/04/2008


NỤ HÔN XƯA CŨ
Ngày đó…
Anh đã trao nụ hôn
Bỡ ngỡ thuở ban đầu
Giờ nụ hôn ấy đâu
Chỉ mình em còn nhớ.

Nụ hôn xưa... giờ ở
Tận tiềm thức gần, xa!
Hơi thở ấm thoáng qua
Giờ tan như bọt sóng.

Em vẫn hoài đợi mong
Mọi ngày quay trở lại
Sao đời em còn mãi
Dấu tình dưới bước đi.

Nụ hôn xưa nghĩ gì...
Khi hai ta hai nửa?!
Anh quên rồi!... lần nữa
Em nhớ nụ hôn xưa.
01/08/09
EM...

Em vẫn bước bên đời
Gần anh nhưng không nói
Tiếng yêu em xin gọi
Thành những vần thơ ca.

Thời xa xưa đã qua
Chỉ còn là thương nhớ
Những gì ta đợi chờ
Cũng chỉ là phút giây.

Em ước là vầng mây
Khi nào anh cũng thấy
Nhưng em là cỏ sậy
Một mình đứng ngóng trông.

Vầng mây hồng em ước
Không còn khi trời đêm
Anh đi theo ấm êm
Em đứng giữ trời quen.

Hạnh phúc nào còn nhớ 
07/07/2007


NHỚ LỜI GIAN DỐI
Gửi T: 
Đêm nay em đặt tay
Lên bức tường anh ạ!
Nhớ về một lời hứa
Tựa như gió thoảng qua.

Đêm nay em đã khóc
Cả lòng trống: lạnh đầy
Vì sao lời gian dối
Phủ mờ như đám mây.

Em vẫn còn nơi đây
Trong khoảng lặng chốn này
Đêm đông về chợt nhớ
Tình anh làm mắt cay.

Bàn tay trong đêm nay
Run run vì cái lạnh
Lòng mơ hồ; mỏng mảnh
Thế là em mất anh.

Bàn tay trong đêm nay
Hết tình anh vơi đầy
Làm cho em đau đớn
Không men rượu mà say.

Ôi! Bàn tay!... Bàn tay!...
12/11/2009
NGÀY ĐANG VÀO TỐI

Một ngày bước qua phố
Hoàng hôn tím nhạt phai
Rong ruổi sợi nắng dài
Để cuối ngày bối rối.

Một chiều tà vô tội
Của tâm hồn cô đơn
Thèm khát phút dỗi hờn
Trong những ngày xứ lạ.

Một chiều cũng sắp qua
Chợt đôi mi nhạt nhòa
Rơi tan trong vội vã
Hoang vu giữa bóng tà.

Phố triệu người vào ra
Ngược xuôi theo dòng chảy
Có mình ta ngồi đây
Quên ngày đang vào tối.

Trong dòng người sôi nổi
Có ta đang dỗi hờn
Với bao nỗi cô đơn
Vương theo ngày sắp hết....

 
TÔI ĐANG CÔ ĐƠN

Tôi đang rất cô đơn
Mãi đi tìm một nửa
Đi hoài rồi đi mãi
Vẫn mang theo chữ chưa.

Tôi vẫn tìm một nửa
Còn rớt lại bên đời
Lạc đi đâu hỡi bạn
Đã kiếm tìm khắp nơi...?

Nửa hồn đang đơn côi
Trong dòng đời rất vội
Bạn là ai trong số
Ngả người bước muôn nơi?

Tôi vẫn rất cô đơn
Một bóng hình lạc lõng
Hồn hòa cùng với bóng
Đứng giữa lạnh trời đông.

Trong cuộc sống mênh mông
Lòng trống không lồng lộng
Bờ mi nhàu rơi rớt
Giọt ngắn dài đợi mong.
26/12/09


HAI ĐỨA GIẬN NHAU

Hôm qua ta giận nhau
Chỉ vì em không hiểu
Nói những lời hờn dỗi
Có lẽ nào hết... yêu?

Hôm qua ta giận nhau
Anh vô tình để lại
Một chút gì tê tái
Lộ trên cặp mắt nai.

Hôm qua ta giận nhau
Anh ơi! Hãy hiểu thấu
Tình yêu thường mâu thuẫn
Em không muốn vậy đâu.

Hôm qua ta giận nhau
Vì hai mình ngang bướng
Thôi xin đừng như vậy
Giận hờn lệ em vương.

Hôm qua ta giận nhau
Chẳng hợp ý tâm đầu
Em còn nơi viễn xứ
Buồn lòng biết dấu đâu?...
___01/07/2009____

BIỂN TRƯỜNG ÁI ÂN

Biển xanh em và anh
Hòa cùng sóng dào dạt
Đại dương trùng vãy gọi
Hai tâm hồn xuyến sao.

Sóng hòa nhịp ra vào
Hân hoan cùng đôi lứa
Hai hồn hòa làm một.
Như sóng - cát đẩy đưa.

Phút gần gũi ban trưa
Tha thiết đôi tình nhân
Cười vui đầy hanhj phúc
Trong biển trường ái ân.
___03/07/2009____

 
Tôi vẫn thường nghe bà nội tôi nói khi tôi nói với bà :
- Lớn lên con ước muốn được làm cô giáo dạy văn hay sẽ trở thành một nhà thiết kế thời trang thật giỏi, làm việc thật tốt để cho nội tự hào về con. Lúc đó bà nội của tôi đang bị bệnh (ốm) vì tuổi già. Nội xoa đầu tôi và nói: 

-  Khi ta còn trẻ và mạnh khoẻ ta ước muốn nhiều thứ lắm thậm trí ước muốn cả những thứ thật xa hoa cao cả, ước muốn thì như cánh diều con à! Nếu ta biết cách, cánh diều sẽ bay cao, bay xa, còn nếu ta không biết cách thì cánh diều đó chẳng thể nào bay được, nó chỉ thành một vật vô tri vô giác mà thôi. Khi nào con thực sự lớn khôn con sẽ hiểu những gì bà vừa nói, bà chỉ mong sao con lớn khôn và khoẻ mạnh. Thực sự ước muốn thì nhiều, nhiều hoài bão lắm, còn như bà nội bây giờ bà nội chỉ ước có sức khoẻ, được sống để nhìn con lớn trưởng thành và làm cô giáo như thế nào...

Bà nội tôi mất một tuần sau đó. Lúc nội mất chỉ có mình tôi đang ngồi bên bà nội, nội nói thèm ăn một miếng trầu không, sau đó bà nội đi xa thật xa mà không thể nào trở về bên tôi nữa. Lúc đó tôi còn nhỏ quá chưa hiểu được những gì mà bà nội đã nói với tôi. Cho đến tận bây giờ tôi mới hiểu hết câu nói ấy của nội. Quả thật khi ta sống và tồn tại ai cũng có những ước mơ hoài bão thật lớn lao, cao cả... Nhưng khi đứng giữa sự sống và tử thần (cái chết) lúc đó người ta sẽ hình dung "ví như người liệt không có đôi chân sẽ hình dung ra mình có thể chạy nhảy, ước muốn mình sẽ có thể tự đi lại trên đôi chân của mình như bao người... "vì vậy người ta sẽ hình dung sẽ ước ngay đến sự sống, giống như đang nằm ở nhà thương điều tôi ước muốn đầu tiên sẽ là sức khoẻ và ước trên đôi mắt long lanh, hồn nhiên của em gái Linh Phương không ngấn những giọt lệ to tròn. Tôi biết đôi khi em dấu đi giọt nước mắt vừa rơi vội, rơi rất vội vã lăn nhanh" vội như một người hành khất sau bao ngày đi xa muốn trở về nhà thật nhanh...




ĐIỀU ƯỚC CỦA EM

Ai cũng có điều ước
Những điều thật xa hoa
Còn em ước về nhà
Từ nhà thương - sặc thuốc!

Không ai hẳn biết trước ?
Sức khoẻ sẽ đổi thay...
Em ước có một ngày
Được trở về quê... mẹ!

Tiếng thầm thì thật khẽ
Trong bệnh viện lặng yên
Một mình em chưa quên
Có bao điều đang đợi.

Sức khoẻ của em hỡi
Đang lạc bước nơi nào
Giờ em đang ước ao
Có sức khoẻ dạt dào.

Không còn đỏ má đào
Đôi môi hồng khô nhạt
Âm ru như điệu hát...
Trong điều ước của em.
____15/07/09

* Lần nằm viện đợi phẫu thuật

 
ĐÊM NHỚ ANH


Đêm nay em nhớ anh
Đặt tay lên bức tường
Trong em luôn tưởng tượng
Anh đang nắm bàn tay.

Nỗi nhớ anh đêm nay
Cứ in vào ý nghĩ
Bao nhiêu điều giản dị
Mà Thượng Đế lấy đi...

Nước mắt vòng quanh mi
Tay hững hờ lạnh giá
Em còn lạc xứ lạ
Biết ngày nào đoàn viên?

Cơn mưa buồn chợt đến
Làm em nhớ anh hơn
Bao ý nghĩ dỗi hờn
Chợt tuôn theo sợi nhớ !

Sao hai ta lại nỡ
Mỗi đứa ở một phương?
Mặc dù đã yêu thương
Mà lòng hoài xa cách...

Nỗi nhớ rơi tí tách
Từng cung điệu nở hoa
Anh đừng yêu em quá
Em sợ ngày... cứ xa !

Anh ơi! đêm xứ lạ
Bao nỗi nhớ đậm đà
Em hẹn anh mùa hạ
Mà không thể về nhà...


XIN TRẢ...

Xin trả lại anh tất
Những lời hứa bên nhau
Khi xa rồi đừng đau
Dù con tim hằn vết...

Xin trả bao mỏi mệt
Của ân tình trong đêm
Trả lại phút ấm êm
Hai tâm hồn hòa một.

Xin trả phút dại dột
Khi hai nửa gần bên
Trả hết để mau quên
Bao lời yêu say đắm.

Xin trả lời thật - giả...
Dối gian thoảng đầu môi
Chừa lại một mình tôi
Bao ngày dài không phai !...

22/07/09



PHONG LINH cg 
 
Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
Ru âm chuông gió giữa trưa lành
Ký ức tràn lan lòng nữ khách
Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
Đăng nhập để trả lời
0
Chào bạn
Bạn có biết rằng, biển rất êm, rất đẹp, thậm trí rất thơ mộng khi mỗi chiều hoàng hôn về mặt trời trốn tìm chỗ ngủ... nhưng ngoài những thứ đẹp đẽ ấy, biển cũng giống như đời thường rất nghiệt ngã, giông tố, hiền hòa là vậy nhưng cũng rất... Nói chung không có gì là đẹp toàn diện nếu đã là cuộc sống " Nếu cái gì cũng trở nên đẹp đẽ, êm đềm, phẳng lặng thì cuộc sống này sẽ không còn được gọi là cuộc sống nữa''. Quan trọng là ta biết chấm nhận nó, và tiếp nhận nó như thế nào, một bức tranh đời, mỗi người muốn vẽ lên đó một mầu, mỗi hình, mỗi dạng, phong phú.
Cuộc sống này nếu nói không thể nào quên, cái đẹp đẽ mà không hể nào quên cũng có nhưng khía cành đó ít lắm, chỉ có những nỗi buồn đau là không thể nào quên thôi.
Chưa ai tự làm việc gì mà khẳng định trăm phần trăm là mình đang đúng
Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
Ru âm chuông gió giữa trưa lành
Ký ức tràn lan lòng nữ khách
Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
Đăng nhập để trả lời
0
Sự vô tình 
 
 
 
 
Anh đã đến rồi đi
Không nói được điều gì
Làm cho em phải đợi
Anh vô tình vậy sao ?
 
 
HÀ NỘI PHỐ 
  
  Anh ơi Hà Nội phố
Còn em những mùa qua
Không còn gió thu xa
Vì trời đông đang lại


Anh ơi Hà Nội phố
Không còn anh - còn em 
Không còn gió thu quen
Vì trời đông đang lại


Anh ơi những buổi tối
Dạo con đường Nguyễn Du
Hoa sữa  - gió vi vu
Cả một dãy phố nhỏ
 
Anh ơi Hà Nội đó
Vẫn in lời anh ngỏ
Sao anh lại nỡ bỏ
Chỉ còn em bên đời
 
Anh ơi Hà Nội phố
Những cơn mưa rất vội
Em xa rồi mong đợi
Ngày về bên phố quen !
 
               Phong Linh cg 
                16/10/08

 
 
 
 Em ...   


  
                                                          Em vẫn bước bên đời
                                                  Gần anh nhưng không nói
                                        Tiếng yêu em xin gọi
                              Thành những vần thơ ca
 
                                                          Thời xa xưa đã qua
                                                  Chỉ còn là thương nhớ
                                          Những gì mà ta đợi
                               Cũng chỉ còn phút giây.
 
                                                          Em ước là vầng mây
                                                  Khi nào anh cũng thấy ...
                                          Nhưng em là cỏ sậy
                                 Một mình đứng ngóng trông
 
                                                           Vầng mây hồng em ước
                                                  Không còn khi trời đêm
                                        Anh đâu... thôi đã quên
                               Em đứng giữa trời ... quên.


                                                                      Phong Linh

          29/8/2008
                               Hạnh phúc nào còn nhớ !
 
Trái tim vỡ đá
 
 
" Trái tim vỡ đá biết yêu "
Khi anh đến làm 'trái tim' em 'vỡ đá'
Em biết yêu và nhớ rất nhiều
Anh đến bên rực hồng như đống lửa
Hơi ấm nồng chao gửi trái tim yêu
 
Trái tim biết yêu là 'trái tim vỡ đá'
Biết lang thang / thơ mộng / hết buồn
Biết kết nối tiếng gọi yêu thương
Hờn / giận / khóc / vì tình gợn sóng
 
'Trái tim hóa đa' bỗng nhiên sống dậy
Má hây hây / môi thắm / mắt mộng mơ
Đôi lúc lại buồn _ nhung nhớ _ vu vơ
Hóa ra ta đã biết yêu trở lại
 
Trái tim mở hết còn hóa đá
Ấm dần lên bởi tiếng gọi tình yêu
Ấm áp nhiều trong phút yêu chiều
Gần gũi / thì thầm lời yêu ngượng nghịu
 
'Trái tim vỡ đá ' giờ đã chịu
Kết nối lòng cho ghép lại trái tim
Hơi ấm nồng môi hôn mắt lim dim
Trong hạnh phúc được 'trái tim vỡ đá '
 
'Trái tim vỡ đá ' bỗng nhiên thấy lạ
Biết cười thầm chờ đợi ngày xa
Biết mơ một giấc mơ màu xanh lá
Giá lạnh tim tan hoa nở bốn mùa
 
Trái tim vỡ đá say tình một thủa
Trong hương nồng nàn hơi ấm gửi chao
Giờ còn gì mà niềm đợi khát khao
Khi tình yêu đã kề bên cuộc sống
 
'Trái tim vỡ đá ' giờ rộn ràng / sống động
Lồng lộng / say sưa / êm đềm dòng sông
Hồn hé mở như một nụ hoa hồng
Hạnh phúc đến trong ' trái tim vỡ đá '




 
 
Nhớ và quên


Matxcova em buồn em nhớ
Nhớ tới anh từng phút từng giây
Nhớ nên quên... hồn nhiên thơ ngây
Nhớ anh nhiều... và chưa quên gì cả.

Chiều gió lạnh trong mùa hè đất Mát ... 
Em thấy mình trống vắng ngu ngơ
Thấy lòng buồn mà không sao cởi mở
Nhờ gió kia gửi lời nhắn đến anh.

Xưa kia em ở thành Sani_Petersburs
Em đã quen anh mà không sao quên nổi
Anh nơi xa sao anh nỡ vội
Bỏ quên rồi một kỷ niệm đáng yêu?

Nay em đa đến đất Matxcova rồi!
Nơi anh đã ở và làm thơ em đọc
Thơ xưa kia không cò trăng... anh viết
Em vẫn nhớ!... và giọt lệ dã rơi.

Chiều Matxcova nhớ anh 14/6.2008
 
 
 
 Trong đôi mắt .. 
 
 

 
           Trong đôi mắt mơ màng
           Hiện lên rát dìu rặt
           Những giấc mơ réo rắt 
  
           Giọt sầu vương mắt nai.
 
                        ....o...
  
           Trong sâu thẳm tâm hồn
            Không ai không biết nhớ
            Chỉ có điều hết đợi 
  
            Và tim thắt cơn đau.
 
                          ...o...  

            Sao ta chẳng còn ai ? 
            Cho mắt mãi mơ màng 
            Để con tim quên lãng
  
             Đường dài lắm trông gai.
 
                   Tg; PHONG LINH_NHƯ HẰNG
                        14/03/2008


Vô đề

                     Nghĩ suy đôi mắt âu sầu 
          Mũi cay nhỏ lệ ta dầu vì đâu?
 
                 Thời gian như nước qua cầu
           Quấn trôi ký ức trong mầu chia ly.





Đợi người không thật 


Em thấy mình giống con thiêu thân
Cứ lao vào tình yêu không biết đường biết lối
Cứ lao thật nhanh trong bóng tối
Cố tìm riêng một ánh sáng cho mình.


     Ánh sáng kia chỉ là sự vô tình
     Là ảo ảnh giống như ngoài sa mạc
     Em đang khát ai là người cho nước?
     Bóng cây nào sẽ che nắng cho em?


Anh nơi xa _ anh chỉ ghé qua đường
Chân hết mỏi anh lại đi sao nhớ
Hồ nước đầy hạn lâu sẽ cạn
Như tình em và anh xa cũng nhạt phai dần.


Đời sống này em vẫn rất cần anh
Giống hoa hồng cũng đang cần tưới nước
Những người đàn ông đã đến rồi đi lần trước
Ôi đàn ông sao họ thật giống nhau !

            7/06/2008
 
 
Phút...
                                              Yêu !
                                                        buồn 
   
                                                   Kia ánh mắt nhìn em
                                                   Sao mà yêu đến thế
                                            Nhưng xin anh đừng để
                                    Lòng em rối tơi bời. 
  
  
                                                 Em chỉ thương anh bởi 
                                             Lòng yêu luôn đầy ắp 
                                              Từ lần đầu ta gặp 
                                     Yêu nhưng mà chưa chắc. 
  
  
                                               Lòng yêu đã chân thành
                                                   Anh đi nỡ sao đành 
                                              Chỉ còn trái tim lạnh 
                                       Để buồn lại cho em.
 
                                               Thơ;    Phong Linh  
 


 
 K
                                    H
                                       Ó
                                          C
 
                                         
                                Ô kìa giọt nước mắt
                                       Lăn trên má lạ lùng 
                                           Giọt nước nhỏ trắng trong  
                                               Rơi lặng thầm em khóc.
 
 
                         Mắt chớp chớp vương buồn
                         Mắt nhoè đi mi ướt
                         Giọt nước mãi ướt rượt 
                         Rơi lặng lẽ đêm thâu. 
  
  
                                                  Hỏi lòng sầu bở đâu
                                                   Trời đông đã xa rồi
                                           Giọt nước nhỏ thôi rơi
                                     Em cũng thôi hết nấc.



 
 
   Vô đề 
  
                                        Đêm nay ta khóc một mình 
                            Tâm tư chợt hỏi khóc tình hay ta?
                                        Hóa ra ta khóc chia xa
                                Hỏi người có nguyện đợi  ta trọn đời.
                                         Hẹn ngày ta sẽ có đôi
                                Mong đời đừng để chia phôi nỗi chờ .
                                         Nỗi nhớ cứ mãi vẩn vơ
                                Ước sao giữ lại tình thơ trọn đời.
 
                                                Phong Linh 
  


                                              Có thể nào

  
                             Ta nâng niu mùa đông
                                      Cho bớt lạnh trong lòng 
                                            Chân lựa trên tuyết trắng  
                                             Để không nghe tuyết tan
                              Ta nhìn hoa tuyết rơi
                                       Trong ánh mắt xa vời 
                                               Cuộc chia ly rất vội  
                                            Vẫn nhớ người khuôn nguôi

                                Có thể nao giử được
                                          Cả mùa đông bên người 
                                                 Rồi mùa xuân phấp phới  
                                          Cây nẩy trồi xanh tươi. 
  
                                                                 Phong Linh  
   
   
 
Không đề






  
                                            Thư mà em gửi bữa tối
                                   Đợi mãi không thấy anh hồi âm em 
                                             Thư em gửi anh có xem?
                                   Sao mà không thấy chữ êm đợi mòn.
 
                                              Tâm tình một chút lòng son
                                   Giờ đây em đã... chút hờn  chơi vơi
                                               Chắc chắn anh đã đọc rồi !
                                    Chẳng qua không muốn trả lời đó thôi.
 
                                                Để cho nỗi tủi đơn côi 
                                    Xa mặtt nên cũng chia đôi lời đầu 
                                                 Tình đời là những hố sâu
                                     Không sây , không đắp, có nhau bao giờ?
 
                                                   Em chỉ ước nguyện một đời 
                                           Có ngày gặp gỡ ngỏ lời chi ân  
                                       

Thôi thì tin gửi phân vân
Em xin gửi chút ân cần đợi
mong                                          
                           Phong Linh 
                                                               28/08/2008
 
 
 
     CÒN TA Ở LẠI
 
 
                                Trách ngọn gió vô tình
                                Làm thấm lạnh tim ta
                                Ngày tháng cũ đã qua
                                Lòng vươg sầu ngu muội


 
                                Sao ta còn tiếc nối
                                Những gì đã xa sôi
                                Thoáng nhẹ trên bờ môi
                                Mấy lời yêu đâu thực 
 
                                
                                Ngày xưa đó chót quên
                                Vương sầu chi tê tái
                                Mình ta còn ở lại
                           Giữa tiềm thức thời hẹn
 
 
                                Mơ một ngày sẽ quên
 
 
  Buồn xa ......
 
 
Đêm nay sao có một mình
 
Nhớ ai ta bỗng lặng thinh nỗi lòng
 
Bao ngay ngóng đợi chờ mong
 
Giờ thì khóc lệ bởi trông một người
 
 
Lòng ôm dĩ vãng thoáng cười
 
Có ai lưu luyến một thời đã xa
 
Duy nay chỉ có mình ta
 
Sầu vương ta khóc ngày qua buồn buồn
 
 
 
Người đã xa
 
                                        
 
                                          Người đã xa!
                        Dẫu nói gì người cũng không quay trở lại
                                          Con phố xưa
                                  Đã nhuộm lá mầu xanh
                       Thay vào cả một vùng tuyết trắng tỏa bay
                                       Là những ngọn gió ...
                              Đùa reo quyện vào từng lá nhỏ
                         Lối xưa kỷ niệm, ánh đèn đường vẫn tỏ
                       Những nỗi buồn cùng cô gái mỏi mòn trông
                              Hai bên đường hoa đã đơm bông 
                                 Chỉ có nỗi nhớ mênh mông...
                                     Không nở một nụ cười.
                         Em hỏi :
                                      Bao giờ anh quay lại ?
                                        Để ta hết xa  ! ...
                                      Cùng anh trở về nhà .
09/09/07


 
 
  TÌNH NƠI ĐÂU
 
 
 
                               Thu về đôi lứa có đôi
                        Chỉ ta vẫn ở bên trời xứ xa 
                                Sầu buồn cứ bám ngày qua
                        Người đi thu đến _ giữa ta tình về
                                Tâm can hàng vạn não nề
                        Mà hồn còn thắm phút mê  lạc hồn
                                Thu đi ẩn náu dỗi hờn                       
                        Tình xưa hiện hữu vẫn còn nguyên tim ?





 

 



Hóa kiếp
 
 
                                             Một nụ hoa mới nở
                                      Tròn chúm chím rễ thương
                               Qua mấy đoạn gió thường
                        Hoa dần dần bừng nở
 
 
                                              Rồi một sớm một chiều
                                        Hoa úa tàn rơi rụng
                                Hỏi vì đâu như thế
                         Thời gian đốt thời gian
 
 
                                               Hoa rơi xuống đất gầy
                                        Làm tốt tươi cây lá
                                Rồi mai hoa trở lại
                         Hóa kiếp nở giữa đời 
 
(20/09/2008)
 
 
Xin anh hãy bước đi
 
 
              ***
 
Em đang về qua ngõ
Trên lối vắng lạnh lùng
Khắc khoải nỗi mông lung
Mong sao từng sợi nhớ
Gửi lại vào hư vô
 
               ***
 
Em vẫn về qua ngõ
Không có anh đón chờ
Hồn sao lại thẩn thơ
Kiếm người xưa trong mộng
Hư không nhưng vẫn muốn
 
               ***
 
Em vẫn qua lối cũ
Liễu vẫn rủ buồn buồn
Lệ em tuôn ai biết
Dù tình yêu đã hết ...
Xin anh hãy bước đi .
 
             ***
 
Em vẫn về qua ngõ
Sầu vương nhoè đôi mi
Tình yêu chao bất kỳ
Nên anh đi đi mãi
Làm hồn em ngây dại 
 
Buồn !
 
 
                  Ai biết tôi buồn trong đêm nay
                       Thu về xa vắng lá rơi đầy
                     Kỷ niệm ngày cũ còn in mãi
                      Giận dỗi nỗi buồn ai có hay ! 
 
(25.09.2008)
 
BUỒN ...
 
Nỗi buồn ơi! đừng có vào đây nữa
Hãy đi đi không có chỗ cho mi
Ta đã tránh _ né_ thế mà vô vị
Vì buồn kia có tính thích phưu du
 
Buồn ơi! Tránh xa hãy bỏ lại ta
Ngày tháng dài mi cứ theo ta mãi
Ta sợ lắm một ngày mi cứ lại
Làm mắt ta, giọt ngắn, nối giọt dài
 
Buồn ơi! Xin đừng trở lại ngày mai
Ta sợ không muốn nhìn mi thêm nữa
Lời ta nói bao giờ mi mới hiểu
Sao lại đến _ ở trọn mãi trong ta .
(16.06.2008)
 
 
 TÌNH TƯƠNG TƯ
 
                                       Nhìn em anh thấy hay
                                       Nên anh về thương nhớ
                                       Hỏi tình yêu đã mở
                                       Để anh xin phép vào
 
                                       Má em rực lửa đào
                                       Thẹn thùng sao không nói
                                       Tình yêu anh xin gọi
                                       Một tiếng yêu tương tư

Vầng trăng nửa tình
 
Vầng trăng sẻ được làm đôi
Tình duyên ai sẻ được đôi bao giờ
Anh đi tình thắm nửa thì
Thôi cũng đành hết nửa tình hợp tan
 
Anh mong chi nữa có hai
Trăng rằm mười sáu về rồi lại đi
Thôi mình đã lỡ tức thì
Yêu nhanh tróng vội... nên giờ mình anh ....
 
Phong Linh
 
9/10/08

 Tình anh không thật
 
 
   Bao nhiêu ngày xa anh
          Là bấy nhiêu nỗi nhớ
                   Bao nhiêu thơ em viết
                            Là bấy nhiêu đợi chờ
 
 
   Anh ở đâu vắng bóng
           Em ngóng mãi vần thơ
                    Lòng anh đùa vu vơ
                             Sao em tin là thật
 

    Anh đi rồi đâu thấy
             Hồn thơ buồn như vậy
                      Một bóng mây tím sẫm
                                Bấy lâu nay ơ hờ
(14.10.2008)
 
 
 VÔ ĐỀ
 
                           Thu sang đã cuối mùa rồi
                    Sao ta vẫn nhớ _ lòng ngồi đợi trông
                            Nửa kiếp ta đã lông bông
                    Mong chi có một _ tình nồng ấm êm

 
ANH KHÔNG PHẢI DÀNH CHO EM :
 
 
         ANH THÌ KHÔNG
 
 
Anh trao cho em những nụ cười
Niềm vui và khát vọng đầy vơi
Hương tình những lúc xa và nhớ
Ánh mắt thương yêu ... anh thì không !
 
Anh tặng cho em những đóa hồng
Cả một thời vô định mênh mông
Những lời thương yêu kết mật ngọt
Rạo phố cùng anh ... anh thì không !
 
Anh cho em tất cả thơ mộng
Lời yêu trái tim trong lồng ngực
Những lời nói rất chi trung thực
Săn se đón đưa ... anh thì không !
 
Anh có thể cho em tất cả
Không quên _ không thiếu một điều gì
Không sợ cả tiếng nói thị phi
Thời trẻ lãng mạn ... anh thì không !
          .........................
Sắp qua thu 30
 

Thu về còn đơn côi
Khi ta buồn lạc lõng
Còn chi đâu mà ngóng
Bóng người khuất _ thôi chờ
 
Một mình ta ra phố
Nhớ tiềm thức đầy vơi
Sao vương nhớ  một thời
Nên tim đau thầm lặng
 
Sao ta vẫn mơ màng
Giọt sương rơi lãng đãng
Không quên được dĩ vãng
Má hồng giờ nhạt phai
 
Một ngày sẽ có hai
Biết bao giờ sẽ ngỏ
Tuổi ba mươi sắp ngó
Đón ta về lòng lo
 
        Phong Linh
         15/10/08

VÔ ĐỀ
 
Em vẫn chờ anh một sớm mai
Dưới con đường nhỏ nắng vương dài
Lối bước chung đôi còn xót lại
Giọt lệ to tròn trong mắt nai

 
 
 
 

  VÔ TÌNH

   Vô tình yêu nhớ một người
Nên giờ ta khổ một mình đơn côi
   Vô tình nên mới xa xôi
Quen không đúng dáng _ yêu không đúng tình
  Giờ ngồi ta lại lặng thinh
Vô tình nhìn thấy anh vui bên người
  Rồi ta giả bộ cười cười
Hỏi người xưa cũ anh về với ai ?
   Vô tình giờ không có hai
Ta lau lệ xuốt những đêm canh dài

Phong Linh
MÙA ĐÔNG MATXCOVA
 
 
Mùa đông về trên đất Matxcova
Hoa đã hết nhưng ta còn hoa tuyết
Mùa hè qua giờ thành xa lạ
Lung linh một mầu hoa tuyết tỏa bay
 
Bước giữa phố thấy lạnh đôi tay
Mơ có thoảng hơi ấm xa chạy lại
Mong có một đôi tay nào ... đỡ lạnh
Để sưởi ấm ngày xứ lạnh mênh mông
 
Phong Linh
26/11/08
Mùa đông trên đất Mat xco va
Trắng xóa con đường bụi tuyết hoa
Mây pha sắc lạnh hoàng hôn tái
Từng nhịp trong tim nỗi nhớ nhà
 
Âm thầm ta đếm  bước cô đơn
Nghe nhói trong tim những dỗi hờn
Phố vắng chiều nay sao lặng lẽ
Nổi buồn len nhẹ lén môi hôn
 

&lt; Sửa đổi bởi: khanhchan -- 26.11.2008 14:11:56 &gt;


Thay lời anh :
 
 
              ĐÊM ĐU _ BAI ...
 
Đêm Đu_Bai lòng bồn chồn khó ngủ
Không có em đến mở lời du
Ngoài kia thì gió vẫn vi vu
Lòng không thể vơi chút niềm mong nhớ
 
Thôi anh ơi! Đêm Đu_Bai không ngủ
Làn gió em sẽ hát một tiếng ru
Thật nhẹ nhàng như cuối mùa thu
Và mạnh mẽ trói trang như sợi nắng
 
Đu_Bai buồn nên hồn anh vắng lặng
Mong một ngày em sẽ đến thăm anh
Ta cùng vun đắp một giấc mơ xanh
Sẽ có anh _ có em trong đó
 
Mình sẽ cùng vượt bao thác đổ
Bao mưa gầm bão táp biển xa
Hạnh phúc đến kề bên chân thật thiết tha
Sẽ sớm nở những mầm xanh chúm chím

Đu_Bai buồn lòng anh khó ngủ
Nghĩ tới em mơ đến một ngày vui

Phong Linh
25/11/08
*Tặng anh Đubai buồn  

 
 
Anh... mùa thu trốn
 
 
Anh hệt như mùa thu vô tình
Êm dịu lắm ánh nắng lung linh
Mùa thu về mãi thắm đẹp xinh
Làn gió nhẹ _ không vướng chung tình
 
Anh như mùa thu đến một mình
Rồi chợt đi khi mùa đông gõ cửa
Anh ra đi để buồn một thủa
Hỏi mùa nào chung thủy với thời gian
 
Em khóc nấc run nhẹ bờ vai
Anh là ngọn gió thu qua thổi vào
Em buồn nhớ mong muốn khát khao
Anh đừng giống mùa thu về rồi trốn
 
Vốn tình cảm trong em từ tốn
Anh ào đi lòng nghẹn tổn thương
Em vẫn giữ mãi chút vấn vương
Thương nhớ ! Anh trốn em mãi thế?
 
Em ước mùa thu kia lại về
Để tình cảm trong em cặp kê
Ngày tháng xa hết dài lê thê
Trốn em nhé ! ... mùa thu đi vội.
 
Phong Linh
25/11/08
VÔ ĐỀ 
  Matxcova thương nhớ người ơi !
Một người đã từng đến trong đời
Sao giờ này mong ngóng chưa vơi
Em đã đợi qua bao mùa rồi ... 
 

Tuyết đã rơi phủ trắng trời
Lòng  buồn thấy lạc đơn côi
Thương những ngày dài còn đợi
Niềm vui trôn dấu một ngày ... 
 
KHÔNG NHỚ
 
Nhớ hay không ...
Em vẫn đang còn đợi
Niềm tâm can cũng chẳng hề vơi
Lai láng buồn _ thơ thẩn đơn côi
Thương hay nhớ không còn lưu lại
Tuyết đã rơi _ phủ trắng bờ vai
Hơi lạnh chàn qua buốt đôi tay
Xa vắng lắm một chiều cuồng quay
Trong tình ái mội phút ngây dại ...

Nhớ hay không cố tình lưu lại
Khoảnh khắc chờ thương nhớ về ai?
Ai chẳng có những lần bước sai
Không nhớ nữa niềm đau phai dấu
Không nhớ được ngày gặp buổi đầu
Quên hay nhớ hóa ra ta thơ thẩn
Trên phố những bước đi lạc lẫn
Mà trong ta hơi ấm vẫn còn lưu
Làn gió lạnh thổi làm hắt hưu
Vương sâu thẳm ... bình yên không nhớ nữa
 
Phong Linh
28/11/08

TRONG MƠ ĐI TÌM ...
 

Giữa đêm mộng ta ảo
Ta đi tìm tình yêu
Tìm sớm lại tìm chiều
Tình yêu sao chẳng thấy
 
Đêm chiêm bao ngọ nguậy
Giấc ngủ chẳng tròn canh
Thao thức giữa năm canh
Giấc mơ không tìm thấy
 
Đêm nào cũng như vậy
Rất nhiều ngày qua đi
Chuyện tình rất lâm li
Người phụ nữ đi tìm
 
Nửa còn vuơng còn xót
Mà vẫn luôn được gọi
Nửa đời lạc trong ai
Mơ sẽ thấy một ngày
 
Phong Linh
  1/12/08

HẾT NHỚ NGƯỜI DƯNG
 
 
Người dưng xin đừng nhớ nữa
Xin đừng nhìn / ta thắt niềm đau
Xin đừng vương ánh mắt thương sầu
Tim đau lắm / còn gi để nhớ
 
Người dưng đừng ghé qua đây nữa
Vì hết rồi tình đã vỡ tan
Tình chao anh gửi lẫn gió ngàn
Bên tuyết lạnh / chiều đông / ta lạnh
 
Rồi một ngày ta sẽ hết nhớ
Đừng cười cởi mở bắt lời ta
Ánh mắt cũ đừng có nhìn qua
Không sưởi nổi trái tim ta lạnh giá
 
Anh đã đi qua một nửa đời ta đợi
Còn nửa hồn ta lạc trốn người dưng
Xin hay quên một lối nhỏ ta về
Tim hết lạnh / ta không còn thương nhớ
 
Hết nhớ về anh
Phong Linh
2/12/08

 
 ĐẮM SAY
 
 
Tôi đang say trong men chảy cuộc đời
Say trong em / say trong vần thơ đợi
Em bước vội con đường giờ than thở
Lẫn cả vào hồn sâu lắng trong tôi
 
Chưa bao giờ tôi chìm đắm / vu vơ
Tam rất thật / lòng chịu đau vô cớ
Em đang đi con đường xưa lạc lối
Đừng đày mình kẻo tôi lạc bóng thơ
 
Em đó nhé ! đứng nơi nào hết đợi
Lạc vào kìa chìm đắm nỗi đam mê
Em quên là mỗi lúc lạc tìm về
Vẫn có tôi in hằn trong trang viết
 
Vẫn làm tôi say vần thơ tha thiết
Tìm yêu riêng / kết trái / dịu ngon lành
Em lẳng lặng quay về trong quá khứ
Làm cuộc đời tôi mãi ... / đắm say em !
 
Phong Linh
11/12/08 
 

Em bước một mình
 
 
Chiều còn xót mong manh
Bóng em buồn cô lẻ
Lang thang trong hoang lạnh
Bước giữa đời không anh
 
Có phải tim thấy lạnh
Không có hơi ấm lan
Suy nghĩ cứ miên man
Qua con đường không nắng
 
Phải chăng là xa vắng
Một cuộc tình sâu nặng
Trăng không soi vằng vặc
Lặng lẽ bóng buồn hưu
 
Em chịu cảnh chia ly
Bởi vì anh đâu thật
Dù lòng không có giận
Buồn một mình lang thang
 
Những bi đát trái ngang
Em vẫn thường vấp phải
Những ân tình cay đắng
Cứ in hằn vào tim
 
Những nỗi đau triền miên
Bao giờ lành da được
Cuộc tình đời không thực
Thôi em bước một mình
 
                                       Chuông Gió 

11.12.08

  Sao không thấy
 

Tiếng thở than lạnh lùng phố vắng
Bước chân đi trên phố mùa đông
Em còn đó anh nhớ nữa hay không
Sao không thấy một lần anh ghé đến
 
Phong Linh
11/12/08 


                                       


 
Cuộc đời nhanh vội
 
 
Giữa cuộc đời hôm nay
Tuổi xuân qua đâu hay
Bóng xế tà đã đổ
Lỗi bước giữa dòng đời
 
Vẫn còn bước đơn côi
Tuổi xuân đi quá vội
Chẳng có chờ _ có đợi
Nhìn ngước lại _ xốn sang
 
Thì ra đã lỡ làng
Tình đời vẫn dở dang
Nhỏ lẽ tuôn hai hàng
Khóc cuộc đời nhanh vội

Đông về nhớ anh 1 ;
 
 
         Anh qua đi
 
Anh qua đi / mùa thu cũng qua
Con đường xưa hết vương cả nắng vàng
Phố vắng lặng vào đông giá rét
Hơi ấm anh vẫn tỏa vướng đâu đây
 
Anh qua đi còn mùa đông ở lại
Em ngóng trông  tuyết đã về con phố
Lối cũ đó / mầu trắng hoa tuyết phủ
Có mùi nồng nàn hơi ấm vẫn tỏa lan
 
Anh qua đi / gió ghé đùa mơn man
Se se lạnh má hây hồng lạnh cóng
Sờ lên đó / nụ hôn nào còn nóng
Để đêm về em vẫn nhớ và mong
Đông về nhớ anh 2 :
 
 
    Nỗi nhớ vỡ vụn
 
Anh đi _ còn mùa đông ở lại
Em lạnh lòng giá buốt tim mơ
Hồn lang thang _ đêm vắng ơ thờ
Qua đêm lạnh thấy lòng vẫn nhớ
 
Anh ra đi mùa đông vẫn ở
Bên em cùng tuyết trắng tả tơi
Hồn muốn vỡ thành trăm mảnh nhỏ
Hòa vào trời đêm _ lẫn tuyết rơi

(24.12.2008)
 
 

 
Bài thơ tặng Hàn Hân :
 
 
 
   Nỗi tủi cuộc đời
 
 
Nhìn em nằm như con chó cún
Mắt vô hồn nửa tỉnh / nửa mơ
Ý nghĩ em đang ' tư lự ' mong chờ
Hồn lặng lẽ không về đâu nhung nhớ
 
Em nằm đó / mớ đời làm em khổ
Giọt lệ rơi trong vương vấn thờ ơ
Mơ thêm nữa / mà đời dừng lại
Một quãng đời in dấu ấn tim ai ?
 
Em nằm đó khẽ nhẹ run bờ vai
Tủi quãng đời trôi đi không trở lại
Quãng đời ấy cũng chẳng hề có bạn
Chia sẻ chung tình cùng lối bước trông gai
 
Nhìn em nằm / cảnh đang nhớ thương ai
Hồn lặng lẽ / giọt lệ buồn rơi mãi
Hãy để tâm cho chút lòng nhẫn nại
Trong cuộc đời in hằn vết thương đau
 
Em nằm đó / giọt lệ nhỏ không lau
Rơi thầm lặng / như lời em ngượng nghịu
Đã xa rồi sao lòng đau không rịu
Hãy mỉm cười đời còn dấu tương lai
 
*******************************
 
Mọi chuyện buồn rồi cũng sẽ qua
Mọi nỗi đau cũng có ngày phai dấu
Em đừng khóc / quãng đời tủi / buồn dầu
Mạnh bước nhé ! trong bước đời cam chịu
 
                             Matxcova 23/12/08
                              Tặng em Hàn Hân
                                  Ký túc xá trường Tầu
Điều em ước trong mùa đông
 
 
Em chầm mình vào nàng gió lạnh
Quấn luôn cùng ánh / hoa tuyết rụng rơi
Em bên đời trong ngày lạnh đơn côi
Không ai biết ... kể cả em không biết
 
Giữa đường đi qua nhiều cái rét
Đón bao mùa xuân / hạ / gió vi vu
Vẫn mãi mình đơn lẻ với thu
Trong bước lỡ khi đông về đủ
 
Em tắm gió / đu cành không lá
Chẳng hạ vương vì giá lạnh mùa đông
Em có thể ước một điều được không ?
Cho đỡ bớt trong lòng trống trải
 
Ước có một hơi ấm nào sẽ lại
Để hồn sưởi nồng bù lại những ngày đông
Bước giữa phố lòng em vẫn trống không !
Hãy đến nhé! như điều em đã ước.
Tuổi 30 trong đời phưu bạt
 
 
  Tủi khóc tuổi 30
 
Mới thoáng đó ta đã ba mươi
Quãng đời đi chân nào đã mỏi
Bước ta đi / vấp ngã / lảo đảo
Như biển khơi cơn bão mênh mông
 
Ba mươi đến rồi ta vẫn lông bông
Chẳng thành công tình yêu trong cuộc sống
Biển đời vẫn đi cơn giông lồng lộng
Gió thét gào bám giữ quanh ta
 
Ba mươi tuổi ta mới nhận ra
Đã qua rồi một thời yêu và nhớ
Qua cả quãng đường đi lầm lỡ
Nợ tình duyên cũng chất đống / cao đầy
 
Ba mươi tuổi  / má hồng nhạt hết hây
Mây đã xế trời chiều / hoàng hôn tím
Ba mươi rồi tình yêu nào thầm kín
Bỏ lại ta ... rơi rớt bên đời .
 
Ba mươi tuổi / ta hết còn giận dỗi
Mải miết tìm hoàn lại vẫn trắng tay
Sống cuộc đời cứ như cánh chim bay
Nhiều khi gục xuống giống cơn say / chất ngất
 
Mơ hay tỉnh vẫn thấy mình lạc bước
 
Ba mươi rồi vẫn còn dài phía trước
Mỉm cười nhìn ba mươi sắp vươn lên
Ba mươi tuổi / chẳng một ai thấp thoáng ở bên
Ngoảng lại thấy mình cô đơn ... tủi khóc

 
  Ta đang muốn
 
Ta đang muốn một điều gi đó
Một lời thương ai gửi gió phương nam
Một nỗi buồn cứ theo bám miên man
Trong tâm hồn không cò trong sạch
 
Ta đang muốn điều gì giữa xứ lạnh
Một chút nồng nàn hơi ấm thoảng qua
Một ánh mắt của một người xa lạ
Gửi tình nồng lan hơi ấm nở hoa
 
Ta đang muốn một lần hồn thanh tọa
Thoát trốn phàm trần đày đọa tấm thân
Bước mãi rồi đường đi chẳng ngại ngần
Ngồi đây khóc _ khấn trời ban phước đến 
 
10.01.09
 
Người đàn ông không thật:
 
 
Khoảng không
 
Anh hẹn em mà có đến đâu
Đôi mắt em nhìn sâu
Cứ ngóng ra ngoài cửa
Chỉ có khoảng trống không
Mênh mông / mênh mông / không bóng hình
 
Anh hẹn em giờ thì một mình
Chờ anh không đến bóng lặng thinh
Niềm mong / niềm đợi / niềm khao khát
Anh có ghé qua / em đợi hoài
 
Cả một ngày dài / đêm vẫn đợi
Ngoài cửa vẫn lặng / gió vờn reo
Không dứt được hình anh thay con chữ
Cứ nhảy múa ngự trong lòng ngủ
 
Vùi vào thơ in lặng vào tim
Có lẽ nào anh đã chót quên
Đã hẹn em chiều nay anh đến
Có tiếng gió ngỡ là anh gõ cửa
Vội vàng ra hóa chỉ khoảng không
 
Tình em đó sao anh không thật lòng
Em vẫn đợi mà bóng anh không ghé
Thôi đành vậy bởi anh lỡ hẹn
Bận bên người nên không đến thăm em
 
                                Phong Linh  
                                  Tặng người lỡ hẹn


Những ngày qua
 
Qua bốn mùa nhung nhớ
Em vẫn lẻ đơn côi
Anh đã xa thật rồi
Nhưng vẫn còn đáy tim
 
Lâu anh có thể quên
Em vẫn còn nhớ mãi
Qua đi ngày tháng dài
Nỗi niềm còn rớt lại
 
Hai mùa đông xứ lạnh
Hai mùa hè hết vương
Em vẫn còn tơ vương
Một người đi không lại
 
Qua cả mùa lá rụng
Mùa xuân lộc nẩy  / hoa
Mắt vẫn lệ lòa xòa
Lặng thầm nhìn ngày qua 
 
19.01.2009
 
 
Đời cô lạnh
 
Tuyết trắng trên cành tuyết trắng bay
Vướng víu cành nâu _ vướng víu đời
Bước chân nào đi _ nhanh quá vội
Nên đành cô lạnh _ một mình tôi 
Gửi người dưng:
 
    Không đề
 
...
Ai ghép được chữ không mầu
Mà sao nỡ chỉ giả vờ yêu nhau ?
Mấy ai nhớ mãi về sau
Một câu nói chỉ thoảng đôi ba lời
Chẳng ai có thể ghép đôi
Khi chưa thể có / một lần gặp nhau
Ngày dài phía ấy nơi đâu ?
Không duyên /không phận / kiếp này không nhau

Khoảnh khắc đánh mất 
 
 
Đã có lần trên đường đời tấp nập
Anh đã đi qua hơi thở em chao
Lòng yêu nhẹ nhàng cứ nôn / xốn sang
Rớt nhẹ trên con đường không lá đổ
 
Đã có lần ta gặp nhau bỡ ngỡ
Nhưng vô tình ta chẳng giữ thương yêu
Rồi một ngày trong đường lệ cô liêu
Vô tình đó giờ thì thành đánh mất
 
Đã có lần trong bước đi lận đận
Ta đã ngang vướng víu bước chân đi
Tất cả lưu trên đó còn lại gì
Vô tình đấy trong đường không vết dấu
 
Thơ tặng mẹ :
 
Xin mẹ chút niềm nhớ 
 
 
 
Xin một chút xuân nơi đất mẹ
Để xua tan hơi lạnh lùng / giá lạnh
Xin chút nắng vay làn gió mong manh
Cho tim con ấm dần khi xuân đến
 
Mẹ ơi! Nơi xứ lạnh xuân vương đâu về kịp
Gió lao sao tuyết phủ trắng trời
Con ngồi nhìn thương nhớ lắm quê hương
Mẹ hãy gửi chút xuân nhà con đón
 
Mẹ gửi cho con một chút lộc non
Con sẽ gắn lên cành cây thay tuyết
Để phố mùa đông rực hồng thắm thiết
Của hơi mẹ gửi nơi đó cho con
 
Mẹ hãy gửi cả con đường mòn
Nơi góc núi phố nhà ta đất đỏ
Thủa thơ ngây con bước mòn trênn đó
Mà giờ đây con nhớ quá mẹ ơi!
 
Tựa đề 
 
 
 
Giá lạnh / tuyết về / phố vắng lặng
Cây trơ / hưu hắt / đứng hững hờ
Mơ mơ / tỉnh tỉnh / trong đêm nhớ
Người nay / nhớ mãi / dáng người xưa
 
Thơ
Tuyết lòng
 
 
 
Tuyết trắng chiều nay phủ vào lòng
Cho ta dạ thấy nỗi trống không
Làn gió chêu đùa đi ngang ngõ
Vờn liễu / lộc non / chạm nỗi lòng
 
Trong ta nỗi nhớ chẳng còn mong
Tình yêu ngày ấy cũng bạc mầu
Gửi gắm tình thương cũng chao trả
Giờ lòng mầu trắng phủ bao la
 
Tương tư không nở nỗi nhớ hoa
Ta đã hết tình ngày yêu anh
 
Thời thủa ấy _ tình chẳng còn xanh
Nên lạnh lòng ta _ phủ tuyết lòng
  Không đề
 
 
Giữ lại tình anh bằng cả trái tim
Mối tình đầu như gió rất mong manh
Anh có biết bao đêm buồn cô lẻ
Em nhớ anh tê tái cả tâm hồn
Gửi người tôi yêu :
 
Hết yêu rồi 
 
 
 
Hết yêu rồi sao anh còn bỡn cợt
Nhìn em nói lời hờn dỗi làm chi
Tình cảm xưa em đã quên tức thì
Khi anh mang chao cho người con gái khác
 
Hết yêu rồi dù có buồn man mác
Có nhớ nhung sau mỗi lúc đêm về
Có thầm khóc nhìn anh cười hả hê
Giờ thì hết tình mình _ tan hết
 
Hết yêu rồi anh một kẻ phản bội
Còn tình _ còn nghĩa đâu mà giận
Anh đã mang tình em đi _ trái tim em vô tội
Hằn vết dài đau nhói những ngày qua
 
Đã hết yêu rồi cái nhìn vương lòa xòa
Đừng nhìn nữa cõi lòng thêm lạnh giá
Hãy coi nhau như người xa lạ
Đừng có giận hờn trách móc làm quà
Có và không ! 
 
[sm=40.gif][sm=40.gif][sm=40.gif][sm=40.gif][sm=40.gif]
 
Chỉ là hai chữ không !
Anh đã hỏi em cả chục lần
Rằng em  chịu hay không chịu
Làm vợ anh đi _ em cứ im
 
Chỉ là hai chữ không
Mà sao anh cứ mãi phải sợ / lo
Sợ mai sương gió em đi mất
Lo lắng phận mình kém tài cao.
 
Chỉ duy hai chữ không !
Anh mang _ anh ghép lại cho tròn
 
Có không _ không có em cũng bỏ
Để lại mình anh con số không !
 
Trò trốn tìm ... 

 
 
[sm=rose.gif][sm=rose1.gif][sm=rose.gif][sm=rose1.gif][sm=rose.gif][sm=rose1.gif][sm=rose.gif]
 
 
Hãy đến đây gần em nữa đi anh
Đừng có chạy có trốn em như thế
Anh như thế làm mắt em vương lệ
Đừng trốn tìm mình đã lớn anh ơi !
 
Em vẫn nhớ trò chơi thời thơ ngây
Em trốn chạy _ anh tìm hoài mới thấy
Ngày hôm nay ta đã lớn như vậy
Ngược lại đời anh lại trốn em đi
 
Hãy đến đây em sợ lắm chia ly
Cho ta thỏa một khoảng trời mơ ước
Trò trốn tìm thủa thơ ngây thôi thuộc
Của một ngày _ đừng giữ với thời gian
 
Anh đi em nát _ vỡ vụn tâm can
Em sợ lắm trò trốn tìm thủa nhỏ
Em sẽ thua vì chẳng kiếm ra anh
Thôi anh nhé! trò trốn tìm thủa đó
 
Hãy để quên ! Hãy để quên ! Quên đi !
 
Phong Linh
Hic có lẽ em đã sai !
Lời cám ơn
 
       Cám ơn bạn tới xa xôi
Tôi đây cũng nhận một lời bạn trao
        Phong là cơn gió lao xao
Linh về báo mộng có người viếng thăm
        Bạn ơi phương ấy xa xăm
Gửi tôi chút nắng để hong đông buồn
         Cho tôi bao chút gió xuân
Để tôi lau lệ đêm trường ... không ai !
 
 
 
Buồn gì !   
 

 
 
[sm=rose.gif][sm=rose1.gif][sm=rose.gif][sm=rose1.gif][sm=rose.gif][sm=rose1.gif][sm=rose.gif][sm=rose1.gif][sm=rose.gif]
 
Ai biết trong tâm đang buồn gì !
Chỉ thấy dạ khúc cứ nao nao
Lòng vương gì đó ta đang nhớ
Kìa giọt lệ dài trên mắt nai
 
 
 
 
 
Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
Ru âm chuông gió giữa trưa lành
Ký ức tràn lan lòng nữ khách
Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
Đăng nhập để trả lời
0
Cho xin ...
 
[sm=rose.gif][sm=rose1.gif][sm=rose.gif][sm=rose1.gif][sm=rose.gif][sm=rose1.gif][sm=rose.gif][sm=rose1.gif]
 
Xin anh chút nắng Sài Gòn
Cho lòng bớt lạnh chẳng còn giá đông
Cho môi tươi thắm nụ hồng
Cho tim ấm áp giữ trời mùa đông
Xin anh gửi chút nắng hồng
Để tuyết tan hết trên cành cây trơ
Cho xin một chút đợi chờ
Gửi từ nơi đó qua dòng thơ anh
 
Phong Linh
 
 
Cho xin một chút ... 

 
[sm=rose.gif][sm=rose1.gif][sm=rose.gif][sm=rose1.gif][sm=rose.gif][sm=rose1.gif][sm=rose.gif][sm=rose1.gif]
 
 
Cho xin chút nắng Sài Gòn
Cho lòng bớt lạnh chẳng còn giá đông
Cho môi em thắm nụ hồng
Cho tim ấm áp giữa dòng trời đông
Cho xin thêm chút nắng hong 
Xua tan tuyết phủ khỏi lòng mộng mơ
Cho xin một chút đợi  chờ
Gửi từ nơi ấy qua bờ môi xinh
 
Phong linh
Đã được sửa bởi một người bạn
Lá thư gửi chồng tương lai 
 

 
 
[sm=rose.gif][sm=rose1.gif][sm=rose.gif][sm=rose1.gif][sm=rose.gif][sm=rose1.gif][sm=rose.gif][sm=rose1.gif][sm=rose.gif]
 
 
Anh ở đâu trên phía trước cuộc đời ?
Em đang kiếm đang tìm khắp muôn nơi
Nói trước nhé ! Một ngày nào anh lại
Đừng có ghen với dĩ vãng em mang .
 
Anh ! Chồng không hiện tại của em !
Sẽ là ai trong đường đời muôn ngả
Giờ này chúng ta vẫn còn xa lạ
Biết đâu đấy ngày mai ta sánh đôi !
 
Tuổi xuân em đã đi qua rồi
Ở bên em đừng chê cười anh nhé ?
Dẫu biết rằng tuổi đời đi đã muộn
Nhưng tình yêu / hạnh phúc muộn bao giờ !
 
Anh chồng tương lai của em ơi !
Sẽ hạnh phúc lắm khi có anh bên cạnh
Bởi chúng ta một khoảng dài cô lạnh
Đi tìm nhau và thành vợ / thành chồng.
 
Anh chồng tương lai giờ đang ở nơi đâu ?
Ở hai đầu chúng ta cùng tìm kiếm
Đến ngày mai một ngày ta sẽ thuộc
Em gọi anh là chồng ... trọn đủ trăm năm.




 
Gửi người dưng :
 
Sợi nắng trên phố mùa đông 
 
 
Sợi nắng nào qua đây
Rơi rớt lại bên thềm
Đông tránh sang một bên
Nhường vương vài sợi nắng !
 
Qua mùa đông vắng lặng
Gió nhẹ khẽ thì thầm
Lộc xuân đang nảy mầm
Kết thân đùa cùng nắng !
 
Cả phố buồn lẳng lặng
Bỗng rộn ràng nắng vương
Hết hồn lạnh tha hương
Ấm khăn quàng sợi nắng
 
 
Hơi ấm vá trời đông 

 
 
Em nói anh :
Giá em / sẽ vá được trời
Để mùa đông trong lạnh đơn côi
Không có tuyết vương bớt lạnh lùng / tê tái
 
Em nói với anh :
Lời vẫn còn ái ngại
Trong đông về hơi ấm thiếu anh trao
Chỉ là một chút nhỏ khát khao
Anh hãy đến ban cho em điều lạ
 
Xin đừng đến / chỉ qua rồi đi mãi
Người ngóng chờ thêm tủi lạnh đêm đông
Bước bên lề hạnh phúc cứ trống không
Thôi cái rét / rách trời ai vá nổi
 
Em nói anh rồi :
Lời nói rất xa xôi
Qua tất cả bẩy mùa vương tuyết vội
Đứng đây này / giờ thì vẫn đợi
Anh mang nồng hơi ấm vá trời đông
 
Khoảng lặng mùa đông  

 
 
Lặng nhìn tuyết rơi hồn viễn xứ
Chợt buồn réo rắt giữa trời trưa
Bước đi tha nhân lại lần nữa
Dừng lại khoảng lặng trước hiên thừa.
 
 
Vô tình đến ... vô tình đi   

 
 
 
Vô tình bạn đến bên tôi
Bỗng dưng thân thiết như mình quen lâu.
Chúng ta hợp ý tâm đầu
Như tình nhân thế _ như là tâm giao.
 
Vô tình để lại khát khao
Cho hồn thơ thấy hết ngày mộng mơ ...
Ta trao viết gửi vần thơ
Tình thơ kết dính hai mình với nhau !
 
Tạm quên hết vạn ngày sầu
Thời gian đánh đổi thành mầu thương yêu.
 
Vô tình xứ lạnh cô liêu
Mường vương lệ khóc ... khi người viếng thăm.
Viễn xứ vẫn lạnh căm căm
Tình thơ bạn đến làm tôi ấm lòng .
 
Vô tình dù thật hay không !
Tôi đây xin nhận ngàn lời bạn trao
Tâm hồn vướng chút nao nao
Vô tình bạn đến ... Vô tình bạn đi.
[align=center]Thảnh thơi _ ngồi buồn   

 
 
 
Ngồi buồn mượn gió bẻ chơi
Mượn mây làm áo _ ru đời ấm êm
 
Cho buồn gạt gọn một bên
Ơ kìa sợi nắng _ trải rơi bên thềm.
 
 
[align=center]Tình cách xa   

 
 
 
Anh thoảng đến rồi đi
Nhẹ nhàng như cơn gió
Em vẫn còn ở đó
Mà tình anh đã xa !
 
Sao chỉ nỡ thoáng qua
Để mắt lệ lòa xòa
Anh qua đùa cợt nhả
Nên giờ thôi ... cách xa !
 
[align=center]Vô đề   

 
[align=center]
 
 
Ngày nay _ nối tiếp ngày mai
Tâm tư chút đổ u hoài đi đâu
Cuộc đời lắm nỗi bể dâu
Ngồi lau lệ khóc _ đêm sầu cô đơn !
 
Gửi anh _ Người đàn ông ở phía trước cuộc đời :
 


Anh là ai ? 
 
 
 
 
Anh là ai ? Sẽ đến bên em  !
Trong tương lai không là hiện tại
Em vẫn tìm _ vẫn mơ hoài mãi
Hẹn gặp anh ở phía trước ngày mai .
 
Anh là ai ? Trong dòng đời muôn ngả
Chắc có ngày mình sẽ nhận ra nhau
Em đã mong phút ấy từ rất lâu
Trong giấc mộng hòa đời thường em bước .
 
Anh là ai ? Đứng đoạn nào phía trước ?
Hãy đợi em _ em sẽ bước tới bên
Giấc mộng đêm qua phút thoán quên
Đúng anh rồi ! Anh kề bên em đó .
 
Đi tìm tình yêu
 
Đừng yêu người bằng cái nhìn... vội
Mà hãy yêu người bằng cả trái tim
Em khó tính, tuổi xuân vẫn đi tìm
Qua hết cả một thời con gái trẻ.
 
Qua rồi đấy mùa xuân còn bẽn lẽn
Mùa hạ vương nắng trói hắt hiu
Mùa xuân về, tuổi vẫn ngủ lưu
Chợt thức dậy khi đông tìm đến.
 
Cả một thời, gái xuân chưa hẹn
Bạn bè cùng lứa đã kết đôi
Em mãi sống một mình chỉ đơn côi
Trong thầm lặng thấy lòng hoài mong đợi !
 
Đã xa lắm rồi một thời yêu vội
Bằng cái nhìn, không bằng cả trái tim
Yêu không thật , nên chân tình không đến
Tủi cho em ôm nỗi khổ một mình .
[align=center]Anh có nhớ hình bóng em 
 
 
 
Anh ở bên người ta
Có bao giờ chợt nghĩ
Chỉ một lần thôi nhỉ
Thoáng nhớ hình bóng em !
 
 
[align=center]Người đàn ông đa tình 
 
 
 
Đa tình người nói yêu tôi
Rồi mai người lại bỏ tôi giữa đời
Tình yêu đâu phải cuộc chơi
Xin người đừng có mượn lời trêu hoa .
 
[align=center]Xin ai một chút
 
 
Xin ai một chút dại khờ
Cho vào nỗi nhớ hát tình ru dương
Xin ai một chút vấn vương
Để về thao thức giữa đêm canh dài
 
Xin ai một chút nắng mai
Để sưởi phố nhỏ lạnh đầy mùa đông.
Xin ai một cánh môi hồng
Trao cho một phút nồng nàn ngất ngây
Xin ai một chút để đấy
Mang về ghép lại kết hành vần thơ
Xin ai một chút đợi chờ
Để mà mong nhớ vu vơ cả ngày .
 
Xin ai men rượu tình say
Để về ngây ngất quên ngày buồn theo  !
Bước đi khắp nẻo muôn phương
Xin ai một chút tình thương để dành .
[color=#990000][size=6]Người đàn ông không thật :
[font="times new roman"] 
 

[align=center]Cuộc tình đã vỡ 
 
 
 
 
Chân bước đi lòng còn ở lại
Giữa ân tình anh đã chót trao ai
Có lẽ nào tình cảm đó là sai ?
Nếu sai em đi con đường khác.
 
Chân bước đi lòng buồn man mác
Cố giữ lòng không dối trá về sau
Đã bước rồi mong bước qua mau
Em cam chịu nhìn tình trôi qua vội !
 
Chân bước đi trái tim vô tội
Trong tình cảm vừa mới chớm vỡ đôi
Em run khóc /cắn nhẹ bờ môi
Anh đi rồi ! Thôi tình ta đã vỡ  !
 
Lối em về chỉ lặng một mình thôi...
[align=left][size=6][font="times new roman"][color=#660099]Mùa đông không có ai 
 
Em thấy lạnh trong mùa đông đất Mat
Thấy đêm dài khi chỉ có mình em
Bước vào đời sao cứ mãi lấm lem
Giống cô lọ lem , mới bước ra thành phố .
 
Đêm hàng đêm một mình trong bóng tối
Ngước nhìn đời tội lỗi trong tâm
Những bước đi không nói cứ lặng câm
Sâu nỗi nhớ mong chờ niềm khát đợi .
 
Ôi những bước chân đi vội
Đầy đạo thân  như _ kẻ tù đày biên ải
Vẫn bước mãi dù biết là dại
Trong cuộc đời nhìn lại chẳng có ai !
 
* Có lẽ em đã sai .........
 
 
[/align]
 
[/align][/align][/align]
Bước đường ... 
 
 
 
 
Đời buồn những bước cô đơn
Bỏ quên tuổi trẻ _ bỏ quên lối về !
 
Chân đi những bước mải mê
Cuộc sống vấp ngã / ê chề đớn đau .
 
Suy nghĩ đường bước thật lâu
Vẫn không tránh khỏi / bể dâu buồn lòng.
 
Bao điều khao khát ước mong
Giờ là trống vắng _ chỉ còn trắng tay .
 
Cuộc sống lúc tỉnh _ lúc say
Lúc yêu / lúc nhớ / vẫn hay dối lòng.
 
Bước đi vội vã vẫn mong
Đời long đong đợi / thuyền tình cặp kê ....
 
[/align][/align][/size][/color][/font]
[/align]
Người quay bước
 

                            Đôi mắt người nhìn ta ái ngại
                           Ta dấu đi giọt lệ ngu ngơ
                           Lòng ta bỗng thấy nhẹ như tờ
                           Chờ mong mãi _ cũng _ rồi xa biệt.
 
                           Những giọt lệ thôi rơi ta viết
                           Gửi gắm vào đây... nỗi tức tưởi
                           Người đến đây ta buồn _ ta tủi
                           Khóc có rồi ! người hãy bước đi.
 
                           Xin người đừng... Thôi hãy chia ly.
                           Không YÊU THƯƠNG xin người quay bước.
                           Kỷ niệm thoáng qua của ngày trước
                           Đừng nhớ nghe _ dĩ vãng đau thương.
 
                           Ta lặng lẽ bước lẻ đêm trường
                           Mối tình xưa ... từ nay chấm hết
                           Thôi tiếng yêu từ đây giã biệt
                            Hết rồi ! ... Người quay bước đi đi.
 
                                                       Phong Linh
                                                          25/08/2008
 
 
Người đã ra đi
 

                                              Anh đã đi về rồi
                                              Sẽ chẳng còn nhớ em
                                              Lòng em vẫn khát thèm
                                              Vòng tay anh nồng thắm.
 
                                              Em bồi hồi lưu luyến
                                              Giây phút đầu mới quen
                                              Giờ đây anh sẽ quên
                                              Ngày qua vừa chìu mến.
 
                                              Anh đi sẽ không đến
                                              Nơi đây em vẫn chờ
                                              Hồn em bỗng ngẩn ngơ
                                              Như người say nắng mới.
Mong anh trở lại


 
         Anh đi anh có nhớ em?
Nhớ thành Len vắng, gặp em êm đềm
         Nhớ lúc thơ thẩn cùng xem?
Nhớ người con gái trong đêm mơ màng
        Nhớ không mái tóc bênh bồng?
Miệng cười duyên thế, má hồng hây hây
        Nhớ với ánh mắt thơ ngây
Mắt long lanh thế, mà buồn người thương.
       Hỏi em có chuyện buồn gì?!
Em cười cho đỡ bơ vơ xứ người!
       Anh đi em sẽ đợi chờ
Đợi sau một tháng anh về thăm em
       Lời anh nói xin chớ quên
Cho em vỡ mộng_ Anh ơi! em chờ.

                                    20/08/2008
                                  Tặng người đã đi


Đêm nay ta thức nhớ người
                                 Có ai mà biết ở đời đang say?
                                  Người về, theo gió, theo mây
                            Làm sao nhớ nổi, ta đây nhớ người.

 
MONG BÀN TAY MẸ
 
 
 
                                    Hôm nay hai mươi bẩy tháng ba
                                    Đã tròn năm năm con phiêu bạt xa nhà
                                    Thời gian trôi mau không trở lại
                                     Làm con nhớ hơn với cảm giác xa quê
                                    Sao không thương lấy thân con thường buồn tủi
                                    Sống bơ vơ cùng những kẻ tha hương
                                     Không biết đường biết lối chốn thị trường
                                    Chẳng biết lo biết nghĩ khóc đêm xương.
 
 
 
                                                                   [X(][X(][X(]
 

 
  Ôi! Nơi con đến, trời lạnh, tâm hồn con cũng lạnh
  Lạnh bởi cô đơn, lạnh bởi thiếu tình người
  Con vẫn thường cười rồi lại khóc nhớ thương
  Thân cô quạnh sống vất vương xứ lạ.
 
 
 
                                     [:(][:(][:(]
 
 
 
                                       Nhiều lúc môi cười mà dòng lệ mặn đắng
                                       Trong sâu thẳm thấy hồn con chết lặng
                                        Hãy về thôi , về lại quê hương sâu lắng
                                        Có người mẹ già tóc đã ngả bạc mầu
                                        Vì ngóng trông người con gái ở nước Nga xa
                                        Với những lo lắng như ngày con còn nhỏ
                                        Và tâm hồn bé ngây thơ không sóng gió
                                         Con đã đến nước Nga, nơi đã muốn tìm quên
                                         Nhưng chẳng có gì con gửi gắm nơi này
                                        Chỉ có nỗi nhớ nhà trong đêm lạnh khôn nguôi
                                        Với những khát thèm một vòng tay ấm
                                        Trở về nơi con đã sống với mẹ hiền.
 
 
 
                                                                    [X(][:(][X(][:(]
 
 
 
         Mẹ hãy đợi con sẽ về mẹ nhé
         Bởi đã lâu con nhớ mẹ vô cùng
         Mẹ hãy mắng và quát nạt yêu thương
         Như những ngày thơ trẻ còn hồn nhiên bên mẹ
         Để con biết, mẹ luôn còn thương còn nhớ
         Con gái nơi xa mà chẳng chịu về nhà.
 
 
 
                                       [:(][:(][:(]
 
 
 
                                            Mẹ ơi! Xin lỗi mẹ vạn lần vì đã làm mẹ khóc
                                            Bình tâm đi mẹ và lau khô dòng nước mắt
                                            Trên đời này có ai đi mãi được đâu
                                             Con biết rằng mẹ đã mong rất lâu
                                             Nhưng con không thể về ngay... vì con không thể
                                             Dù con vẫn biết, ở vùng sâu thẳm xa xa
                                             Mẹ đang mong con gái mẹ trở về nhà
                                             Con ở nơi xa với bốn bề vắng lặng
                                             Muốn khóc thật to mà có khóc được đâu.
 
 
 
                                                                                [X(][X(][X(][X(]
 
 
 
  Con vẫn thường giật mình trong đêm ngủ không sâu
  Và mơ thấy đôi mắt mẹ âu sầu
  Choàng tỉnh dậy thấy bóng mẹ khuất đâu
  Con lặng im trong bóng đêm ngơ ngác
   Nghĩ về nhà với lòng con khao khát
   Những nỗi nhớ vất vửng và buồn tủi xứ người
   Chiều! Chiều tàn về bóng mẹ dưới mái hiên
   Thương con nhỏ còn đâu là tuổi trẻ
   Tiếng nói ngây thơ với tiêng cười trong trẻo
   Con đâu nữa sự ngây ngô trong trắng ở đời
   Bước vào đời như bão táp biển khơi
   Cuộc sống mong manh con lẻ loi trới với
   Đã năm năm rồi con phải về thôi
   Từ biệt nước Nga con trở lại quê nhà
   Mẹ ơi! Con sẽ trở về bên mẹ dấu yêu !....
 
                  nỗi buồn xa xứ ! 
                  Phong Linh
                        27/03/08 

_____________________________

PHONG PHONG LINH
Đừng làm thương điều mà mình không muốn giết chết.
Cảm giác sợ chết còn đáng sợ hơn chính cái chết.


*******************************************


Thơ buồn :
 
 
         SẮP XA ANH RỒI
 
 
   Sắp đi rồi anh còn lo lắng chi
   Cho người thân và cho em gái nhỏ
   Đang phiêu bạt ở nước Nga xa thẳm
   Có kịp về thăm anh lân cuối.
   Niềm tia nắng cả đời ai chẳng muốn
   Nhưng mây đen cứ kéo đến mưa xa
   Nước không nhiều nhưng trời không thể nắng
   Có phải chăng mùa giông tố hay bóng mây
   Anh cười đi, cười gượng nốt quang đời
   Không còn chút nắng, chỉ có mây vần vũ
   Anh đang nghĩ gì mà môi cười khô héo
   Tím thắt tim em, người em gái nhỏ xa nhà
   Anh xa rồi, hồn, lòng người thân chết lặng
   Xa vắng anh với tiếng khóc đêm dài
   Anh còn đó, anh sắp xa, lòng anh có tủi ?
   Cho thân mình ngắn ngủi quá không anh?
   Em sẽ về cố ngăn lại cơn bão xa
   Và chắc chắn chẳng bao giờ có thể
   Dẫu cuộc đời anh chỉ một phần đời dang dở
   Hãy cố vui và niềm nở nốt quãng đời
   Anh đợi , em sẽ về trước khi trời tắt nắng
   Để mãi thấy nụ cười trên môi anh còn thắm
    Để anh vui yên lòng và nhắm mắt ...
   Để em được nhìn anh lần cuối anh thương.
 
                                                               23/02/2008
                        Tặng anh trai sắp xa ! 

THU SANG
 
 
 
                                       NỖI NHỚ
 
 
 
                              Ngân nga nỗi nhớ ngoài ra
                       Giọt nắng vương xuống làm ta nhớ nhà
                              Thơ ghi ta mãi xứ xa
                       Mùi hoa sữa thoảng, gió là đìu hưu
                              Vui chi giọt nắng vào thu
                       Cô đơn hiu quạnh mây mù đa mang
                              Thu sang lòng vẫn rộn dàng
                       Nhớ mùa thu cũ ta đàng lệ rơi
                              Tâm can chợt thấy chơi vơi
                       Thu về trong gió lệ rơi não nùng
                               Lá thu chưa thắm mầu hung
                       Nhưng mà nỗi nhớ lạnh lùng đi hoang
                               Thu sang còn đợi lá vàng
                       Má ta cũng đợi một hàng lệ tuôn
                               Người đi cách biệt muôn trùng
                       Nỗi nhớ cứ mãi lung tung đổi mùa .
 
                                                                    Phong Linh
7/9/2008

Dứt ...
 


   Dứt một ngày ta tình cờ gặp nhau
   Rồi trong em bỗng trở nên cắn dứt
   Chiều chưa hết là lòng em cũng hết
   Những ngu ngơ, khờ dại thấy yêu yêu
   Thôi cũng chấm dứt một buổi chiều
   Em lang thang trên con đường vắng
   Mắt sững sờ nhìn cuối phố xa xa
   Bóng anh, tay trong tay bên người con gái khác
   Chiều bỗng nhiên trở nên ngơ ngác
   Dấm dứt tuôn rơi những giọt lệ ngu ngơ
   Thôi chấm dứt những nỗi nhớ mong chờ
   Và con đường vắng ta đã tình cờ gặp
   Cả kỷ niệm một chiều vương hạ nắng
   Sao anh lại nỡ dứt tình mà đi ?...

 
Chiều nay  


                             Chiều nay mưa về trên phố
                         Có nỗi nhớ cứ lắng đọng trog tim
                 Những giọt mưa rơi trên mắt buồn rớt xuông
                             Ôi thời gian có lấy lại bao giờ  
           
MƯA MOCKBA BUỒN
 
 
 
                                Mockba chìm trong mưa lạnh
                                Cây và lá ướt sũng im lìm
                                Hồn mông lung, lòng tôi chết lịm
                                Nhìn trong mưa cảnh cũng buồn buồn
 
 
                                Mưa cứ tuôn, tuôn rơi ra rích
                                Gió quyện vào mưa lạnh lẽo tê người
                                Ta không thể cười vì thiếu niềm vui
                                Nước mắt nhỏ hai hàng trên má
 
 
                                Mockba trời mưa ảm đạm
                                Cái lạnh nào làm thấm lạnh hồn ta
                                Và cơn mưa nào làm ta viết lời ca
                                 Những sợi nhớ gửi vào cơn mưa nhỏ
 
 
                                 Lối đi về không tình vương bỏ ngỏ
                                 Ngõ đi chung cũng chẳng có bạn hiền
                                 Cho dù tình gửi vẫn là vô biên
                                 Không lời hen, ngập ngừng , không thương nhớ
 
 
                                 Mockba mưa buồn lòng bỡ ngỡ
                                 Hồ hởi chi _ cây lá reo mừng ?
                                 Hồn lâng lâng _ buồn không tên _ không tuổi
                                 Tái tê lòng héo hắt con tim . 
  
                                                                  
9/9/08



[/size][/color][/font][/align][/align]
Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
Ru âm chuông gió giữa trưa lành
Ký ức tràn lan lòng nữ khách
Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-28 04:58:07chuonggio_ngaytrove0>
ĐỢI CHỜ KHOẢNG YÊN Sao anh thoáng đến vô hình Để cho nỗi nhớ vô tình mồ côi Anh như khoảng đợi xa xôi Cho tôi bị lụt trong trời bão giông Anh luôn về trong đợi trông Để lòng tôi đó mênh mông một thời Anh là tất cả khoảng trời Tình yêu... thương mến... góc đời bình yên. Anh như đôi mắt ngoan hiền Đốt trong tôi cháy hồn nhiên thẹn thùng Anh như sóng biển muôn trùng Gào thét dữ dội lúc dung hiền hòa. Anh cho tôi những u hoài Mà tình tôi đó... để ngoài đáy tim Anh là khoảng lặng im lìm Cho tôi gõ cửa đi tìm tình anh. Anh như cả bầu trời xanh Soi trong đôi mắt long lanh dại khờ Anh là những giấc đêm mơ Cả đời tôi vẫn nguyện chờ khoảng yên.
Ngay Moi: day

 
 
 
 
 
 
TRẢ LỜI THƯ EM
 


Nắng chứa chan mang mùa xuân đến
Đẹp lạ lùng buổi sớm tinh mơ
Nhưng em ơi anh vẫn cứ chờ
Một người mãi không bao giờ đến.
 
Hạ đến, thu qua, đông lại tàn
Mùa xuân tiếp đến lại lang thang
Vì người tôi nhớ còn xa lắm
Sao chẳng kịp về… mùa xuân sang..
 
Người yêu nhỏ thương em nhiều lắm đó
Nhớ vô vàng trong gió lạnh đêm thâu
Ước gì nghe em nói chỉ một câu
“Anh yêu hỡi, em nhớ anh nhiều lắm”
 
Một câu thôi mà lòng anh say đắm
Một câu thôi đủ sưởi ấm chiều đông
Em yêu ơi dù ngăn núi cách sông
Mình nguyện sống mãi vì nhau em nhé!  
 





 
Em đã khóc trong những ngày xứ lạ -
Lệ em rơi đâu chỉ có đêm nay -
Chị ơi ! hạnh phúc hay nỗi đắng cay -
Đều trải cả, chỉ đêm nay em khóc.


 
Tặng em gái :
 
Những bài thơ về MAI EM ĐI
 
                  MAI EM ĐI 1
 
Mai em đi : lệ em có nhoè hoen mi
Khi qua vùng trời tây bên nước Mỹ
Em mới lớn / tuổi dậy thì vừa chớm
Đã kết hôn bóng chạy theo chồng
 
Mai em đi : về con đường nắng rộng
Ở bên anh chỉ mầu tối / chông gai
Em hãy đi nhé ! vào cuối ngày mai
Riệu nồng uống / chia tay / tiễn biệt
 
Mai em đi : tình anh giờ tan hết
Để lại lòng một vết sướt / đớn đau
Nếu một ngày trong tương lai về sau
Đau  khổ khóc / anh vẫn chờ em quay lại 
 
Mai em đi : lòng anh đau quằn quại
Nỗi đau nào bằng khi mất ngươi yêu
Em đi anh sẽ nhớ em nhiều
Mang tấm lòng / chúc em luôn hạnh phúc
 
Mai em đi : hãy nhận lời cầu chúc
Của một kẻ thua / đứng bên lề / ngã gục
Trái tim đàn ông có thể chia thành chục
Nhưng anh chỉ một lòng với bóng dáng em xưa
 
Mai em đi : trời xót anh đổ mưa
Tiếc cho tình hai ta vừa vỡ
Mưa xối xả / tình nồng hết rực lửa
Nay lạnh lòng bởi / tiễn biệt / người đưa

Mai em đi : ngoảnh lại nhìn lần nữa
Một bóng hình thường rủ rỉ những giấc mơ
Em đi đi / anh nhớ lắm vô bờ
Không khóc đâu / xót dạ lòng thẫn thờ
Chỉ có anh là người trông ở lại


Mai em đi : xa quê / về một nơi xa lạ
Qua ngày dài / nhung nhớ cũng tiêu tan
Em bên chồng dù một phút nghĩ miên man ...
Nhớ đến anh / xin em đừng như thế
Tình gian truân / xa rồi / muôn bể


Mai em đi : mang theo cả lời thề
Anh đứng lại quay đầu chào không tiễn
Mình bên nhau chưa bao giờ em biết
Lòng anh yêu em sâu lắng / thiết tha


Mai em đi : quên hết những ngày qua
Có hai đứa bước qua nhiều con phố
Gió thê lương qua đùa bỡn cợt
Vui mừng reo hai đứa bên nhau ...

Mai em đi : hay vui nhé theo chồng
Anh đứng lặng trông theo hình mờ khuất
Trời vẫn còn đổ mưa lất phất
Thương em kìa mái tóc ướt hạt mưa / rơi
 
Mai em đi : nếu lòng còn tức tưởi
Hãy mỉm cười bước tới ngày mai
Giờ xa rồi hai đứa hai nơi
Anh gục xuống / quỳ trong vô vọng
 
Mai em đi : gió tiễn thổi lồng lộng
Xót cho anh người yêu bước theo chồng
Anh ở lại chỉ một con số không
Hận kiếp nghèo / nên tình mình tan vỡ 
  Mai em đi : nợ tình xin em hãy trả
Theo chồng rồi em mang tiếp làm chi
Yên tâm nhé sống nơi đất Mỹ
Chúc em tròn mộng đẹp cao sang
 
Mai em đi : anh không còn gì để nói
Phận nghèo hèn đâu dám trèo cao
Ước mơ nhỏ bé / nhưng / sáng như muôn vì sao
Chỉ biết gửi tủi hờn vào trang viết
 
Mai em đi : em đã đi thật
Hãy dừng chân cho anh hỏi đôi điều
Em ra đi lấy chồng việt kiều
Anh nghèo khổ nên đành ngọt / đắng

      ***********************

Thế là tình mình hết sâu nặng
Chúc em mãi dành hạnh phúc của riêng em



                       Phong Linh
                      19/12/2008
 
                   ************** 

Anh ơi Hà Nội phố
Còn em những mùa qua
Không còn gió thu xa
Vì trời đông đang lại




Trích đoạn: Lê Thị Như Hằng




NHỮNG CHÚ CHÓ, MÈO CÓ KỶ LUẬT
 
 
 

Những chú chó, mèo có kỷ luật
Những con vật ngộ nghĩnh này trông càng đáng yêu trong tư thế say ngủ hay đi ăn theo hàng.









































































(Theo Tân Hoa Xã)



[/align][/align]
KHOẢNH KHẮC NGỘ NGHĨNH CỦA ĐỘNG VẬT



Khoảnh khắc ngộ nghĩnh của động vật

Chú cún mải ngáp, con sên bám trên đầu chú ếch, chú voi đánh đu trên khúc gỗ, đàn chồn nấp dưới nắp cống... Các con vật thực sự rất đáng yêu trong môi trường tự nhiên của chúng.






















(Theo Tân Hoa Xã)



[/align][/align]

SƯU TẦM



[/align][/align][/align]
Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
Ru âm chuông gió giữa trưa lành
Ký ức tràn lan lòng nữ khách
Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-04 05:54:38chuonggio_ngaytrove0>
MỘT SỐ QUY ĐỊNH VỀ TIÊU CHÍ  BIÊN TẬP,
TÁC GIẢ, TÁC PHẨM,
VÀ  PHÂN CÔNG PHỤ TRÁCH CHUYÊN MỤC
CỦA WEBSITE
Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
Ru âm chuông gió giữa trưa lành
Ký ức tràn lan lòng nữ khách
Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
Đăng nhập để trả lời
0
Hello

I am very happy to receive email notification of lottery prizes. Please thank a lot.

This is a copy of my passport, they are slightly blurred, if not standard and quality I would like to return


  Dear
Hang
 
 
(3) BANK ACCOUNT NAME: LÊ THỊ NHƯ HẰNG
(4) BANK ACCOUNT NUMBER: 2020306-001
(5) BANK NAME:IVB INDOVINABANK
(6) BANK ADDRESS: 88 Hai Bà Trưng - Hà Nội - Việt Nam
7)BANK SWIFT CODE: SWIFT: IABBVNVX
(8)TELEPHONE NUMBER: 01218249296
(9)FAX NUMBER: (04) 39366478
 
 
 
 
 
Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
Ru âm chuông gió giữa trưa lành
Ký ức tràn lan lòng nữ khách
Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 » »»