<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-02-10 12:44:29chuonggio_ngaytrove0>

LẶNG LẼ NHỮNG GIỌT ĐỜI
( Bài viết trong những cơn đau của tôi)
Anh Trần Quang Dũng Chủ tịch Hội người khuyết tật ở tỉnh Hà Nam bản thân anh cũng là một người khuyết tật đã nói với tôi qua tin nhắn điện thoại: - "Cám ơn em Phong Linh cg vì tập thơ ''Giọt lệ đơn Côi'' em tặng! Anh đang đọc nó. Chúc em luôn tự tin hơn nữa trong cuộc sống. - Anh thấy ấn tượng với mấy bài thơ của em, anh luôn cười nhưng lại thích buồn, em hãy cười lên nhé! Cứ cười cho lòng thoải mái, ít nhất cũng làm người khác thấy vui. - Chúc em làm được nhiều việc cho mọi người vui, có chị lễ tân ở khách sạn KHĂN QUÀNG ĐỎ nói; (Nơi đón khách mời của tạp trí Thanh Niên lên nhận trao giải VƯỢT LÊN SỐ PHẬN lần 3) khi đọc thơ của em chị ấy đã khóc''. Tôi đã nói lại với anh; "Anh chúc em làm được nhiều việc cho mọi người vui vậy mà em đã làm cho bao người buồn và khóc khi đọc thơ của em". Như chị lễ tân ở khách sạn KHĂN QUÀNG ĐỎ đã phải khóc. Anh Trần Quang Dũng đã an ủi tôi; ''Em không tin có những niềm vui đến từ những giọt nước mắt sao? Ai bảo khóc là buồn? Ai nói cười là vui! Em giúp mọi người hiểu giá trị cuộc sống! Em hãy mạnh mẽ lên. Chúc em khỏe, và có những bài thơ hay thật hay nhé Phong Linh''.
Tôi đã khóc khi đọc những lời tâm tình thật sự của anh. Tuy là một người khuyết tật nhưng anh đã là một tấm gương mà bao người lành lặn như tôi không thể nào với tới được. Có những điều anh làm mà những người lành lạnh như tôi không thể nào làm nổi. Anh thật mạnh mẽ, nụ cười luôn nở trên môi, tự tin đến không ngờ. Làm tôi không thể không ngưỡng mộ anh. Con người ta không chỉ có đầy đủ mọi thứ mới là hoàn hảo, không phải thiếu đi đôi chân tật nguyền là thiếu đi cảm xúc. Tôi đã nói với anh; ''Em rất thích nụ cười của anh nó làm em thấy tự tin hơn trong cuộc sống này''. Dũng rất dễ hòa đồng với những người xung quanh, giọng nói rắn giỏi của anh làm người ta hình dung ra mình đang nhỏ bé trước anh, trước một trái tim tàn nhưng không phế.
Con người ta sống không chỉ có những ước mơ mà cần giám ước giám làm, giám nghĩ giám thực hiện. Nhìn anh, tôi mới hiểu được không có việc gì là khó tới mức không thể làm được, quan trọng là cách nhìn và làm như thế nào của từng người...
Nếu con người ai cũng biết vươn lên số phận, không bị gục ngã trước cám dỗ thì cuộc sống này sẽ hoàn hảo biết bao nhiêu.
Tôi đã đọc ở đâu đó: ''Cuộc đời của mỗi con người là khoảng thời gian từ lúc sinh ra cho đến khi trở về cát bụi ai cũng mong muốn có thể cảm nhận được cuộc sống một cách đầy đủ được sống một cách bình yên và hạnh phúc. Nhưng vẫn còn những con người kém may mắn, thiệt thòi từ lúc mới sinh ra, tuy nhiên, cuộc sống của họ vẫn tràn đầy nhiều ý nghĩ và cả những niềm hạnh phúc, bởi họ biết nỗ lực vượt khó để vươn lên trong cuộc sống.
Có những hoàn cảnh sống làm xúc động lòng người, trước nghị lực, họ có ý trí mãnh liệt vươn lên trên nỗi bất hạnh, trong tật nguyền, những mất mát đớn đau phấn đấu vươn lên để khẳng định mình trở thành những người có ích trước hết là cho bản thân, cho gia đình, thứ hai là cho cộng đồng, cho xã hội. Những con người ấy thật đáng khâm phục và trân trọng biết bao.
Những con người vượt lên số phận trong nhiều hoàn cảnh khác nhau. Họ là ai? Họ làm gì? Và họ làm được những gì? Đôi lúc những việc họ làm những thành tích, thành công của họ mang lại cho chính cá nhân hay những đoàn thể cộng đồng, những thành công ấy, nhiều người cầm bút lành lặn hẳn hoi cũng không dám mơ tới, cũng không thể sánh bằng.
Họ cho chúng ta nhận biết thêm về sức mạnh tinh thần tiềm ẩn trong mỗi một con người thật mạnh mẽ biết bao nhiêu.
Đôi khi nghe những câu chuyện mà hình dung như đang nghe một chuyện cổ tích.
Chuyện về những người khuyết tật là những câu chuyện cổ tích có thật về những ý trí, nghị lực vươn lên chiến thắng hoàn cảnh, chiến thắng bản thân, đẩy lùi số phận, và điều đáng quý là họ đã giám đối diện với những mất mát, thiệt thòi để vượt qua số phận nghiệt ngã, ở những con người ấy đáng để chúng ta học tập lẫn khâm phục.
Những con người vượt lên số phận: ''Cổ tích thời hiện đại'':
Tôi đã từng nghe tới nhà thơ viết nằm Đỗ Trọng Khơi trên 50 tuổi anh mới được làm cha, và nhà văn Trần Văn Thước nhà văn viết đứng, một tấm gương sáng về nghị lực, tinh thần lao động nghệ thuật.
Trần Văn Thước bị tai nạn lao động hỏng cả hai chân bại liệt nửa người. Ông đã cho ra đời nhiều tác phẩm văn với đủ thể loại
Trần Văn Thước đã đạt được nhiều giải thưởng từ những tác phẩm của mình hiện ông đang là hội viên Hội nhà văn Việt Nam. Lời của Trần Văn Thước: ''Tôi rất buồn vì chưa đủ tài viết nhiều về nông dân, nông thôn, chừng nào còn đứng lên ngồi xuống mà viết được nữa chừng ấy tôi không rời cây bút. Một từ một câu tôi viết là một sự chứng tỏ tôi đang còn tồn tại, tôi đang còn hạnh phúc được phục vụ con người''.
Qua đây tôi xin nói về hai cậu học trò một đôi chân. Nói về hai cậu học trò ở trường Thó Ya Chim, thành phố Kon Tum, tỉnh Kon Tum, khiến ai cũng mủi lòng cho đôi bạn ấy.
Trong suốt nhiều năm liên tục A Trâm đến trường bằng đôi chân của A Pyĩưh. Nói về A Trâm một đứa trẻ hiếu học em không chịu cảnh nhìn những đứa trẻ hiếu học trong làng đến lớp nên cũng thèm muốn được đi học. A Trâm nói với bà, với mẹ: ''- Con muốn đến trường đi học cái chữ như các bạn trong buôn làng, mai bà và mẹ mua sách vở cho con... - Bà mẹ ơi thà con nhịn ăn chứ đừng bắt con phải nghỉ học''.
Rồi thương con chị Y Tranh mẹ A Trâm cũng đến trường xin cho con đi học cái chữ. Đôi chân tật nguyền không đi được A Trâm đi bằng hai đầu gối, mỗi ngày đến trường, đến lớp là cả một cực hình. Kể từ năm học lớp ba A Trâm đến trường trên đôi chân của bạn A Pyĩưh dù trời mưa tầm tã hay trời nắng vẫn hàng ngày cõng bạn đến trường. A Pyĩưh là một tấm gương sáng đã không quản ngại khó khăn, vất vả.
Điều ước của A Trâm: ''Em ước sau này trở thành một thầy giáo, để dạy chữ cho các em nhỏ trong buôn làng
Tôi gặp hai em trong phòng số 106 khi đi cùng Nguyễn Hữu Thịnh (một bạn thơ cũng bị tật nguyền do chất độc mầu da cam) của khách sạn Khăn Quàng Đỏ, hai em là nhân vật ra nhận giải thưởng viết ''vượt lên số phận lần ba'' do tạp chí thanh niên tài trợ. Hai em ít nói, hỏi em bao tuổi học đến lớp mấy rồi em A Trâm nói em 14 tuổi học lớp 8. Thế bây giờ A Pyĩưh còn phải cõng bạn đến trường có xa và mệt không? A Pyĩưh nói: Không chị ơi bây giờ em không phải cõng bạn nữa bởi vì em đã có chiếc xe đạp của chủ tịch nước trao tặng đã đưa hai em đến trường mỗi ngày. Hai em có vẻ ít nói. Thịnh hỏi thế hai bạn đạt giải gì trong bài viết đợt này. Hai em im lặng khá lâu rồi A Trâm mới nói được; Hai đứa em là nhân vật trong bài viết đạt giả A.
Nấn ná một lúc tôi và Thịnh chào tạm biệt đôi bạn và không quên tặng hai em hai tập thơ của tôi và Thịnh mới được xuất bản. ''Giọt Lệ Đơn Côi'' và ''Thương Lắm Mai Sau''
- Người tiếp theo tôi muốn nói đó là nói về trách nhiệm và tâm huyết của một đại biểu quốc hội đi nghiêng chị là Thạch Thị Dân đại biểu quốc hội tỉnh Trà Vinh dân tộc Khơme, giảng viên trường cao đẳng sư phạm Trà Vinh.
Chị là con út trong gia đình có 5 chị em, mồ côi mẹ năm Dân lên 8 tuổi, chân của chị bị tật từ nhỏ. Lúc mẹ đang bế kẹp sườn thì người anh nô đùa kéo mạnh chân trái em làm chật khớp xương. Sau tai nạn ấy gia đình không ai biết cho đến khi chị tập đi khó nhọc, cuối cùng chị mang tàn vĩnh viễn. Mồ côi mẹ, bố gà trống nuôi năm người con, cái nghèo cứ đeo đẳng
Cho dù vừa khuyết tật, vừa mồ côi con nhà nghèo nhưng với bản tính ham học cộng thêm ý trí quyết tâm Dân học rất giỏi là một tấm gương sáng cho các bạn noi theo.
Lời của chị: ''Em biết mình là người khuyết tật nhưng chính vì điều đó mà em luôn nỗ lực phấn đấu để biến điểm yếu thành điểm mạnh của mình''.
Vì khuyết tật nên phải học, khi học lên càng cao càng tốt để dù trong hoàn cảnh nào cũng phải ngẩng cao đầu, tự tin mình đứng vững trên đôi chân không lành. Và thật không hổ thẹn với lời nói của mình chị đã tốt nghiệp thạc sĩ ở Hà Nội. Sau khi tốt nghiệp thạc sĩ chị Dân về làm giảng viên dạy ở trường cao đẳng sư phạm Trà Vinh.
Chị có một tấm lòng và nghị lực. Chị hiện giờ đã trở thành Đại Biểu Quốc Hội.
Tôi có đọc bài viết của mình về chị, một bài viết thật sự làm tôi xúc động chan chưa cảm xúc của người viết khuyết tật có một đoạn: ''Bây giờ tôi đã là Đại Biểu Quốc Hội khuyết tật, tôi rất hạnh phúc càng hạnh phúc hơn khi tôi có tổ ấm gia đình và một con trai khoẻ mạnh''.
- Chuyện tiếp theo xin nói về một cậu bé không có hai tay từ bả vai xuống mọi sinh hoạt đều nằm trên đôi chân kỳ diệu của em đó là Nguyễn Minh Trí sinh 11/12/1992 ở tổ 14 Ấp Tây A ( bên bờ kinh Bà Dậu) Thạch Mỹ Tây - Huyện Châu Phú - Tỉnh An Giang.
Khi tròn 5 tuổi Nguyễn Minh Trí đã biết bơi rất giỏi. Hành trình đến với con chữ của Trí là một kỳ tích. Trí phải học kẹp một vật gì đó vào giữa hai ngón chân cái và ngón chân trỏ, việc học viết bằng chân thật khó khăn nhưng cuối cùng Trí cũng viết được khi mười tuổi em bắt đầu xin đi học vào lớp một. Hiện Nguyễn Minh Trí đang là học sinh lớp 9 trường THCS Thạch Mỹ Tây - Huyện Châu Phú - Tỉnh An Giang của vùng sông nước Tây Nam Bộ.
Sau khi siêu thị thành phố Long Xuyên tặng em một máy tính giúp em học tập trên bước đường lập thân, lập nghiệp. Sau khi học lớp tin học hè năm 2007 em đã sử dụng thuần thục máy vi tính bằng chân như những người bình thường. Nguyễn Minh Trí ước mơ trở thành kỹ sư tin học và ước mơ ấy đối với em bây giờ chỉ còn là vấn đề thời gian.
Sau đây tôi muốn nói tới một nghị lực phi thường của cô giáo cao 65 cm Huỳnh Thanh Thảo Áp Ròng - Xã Trung Lập Thượng - Huyện Củ Chi TP. HCM. Sinh năm 1986 năm nay 25 tuổi nhưng chỉ cao 65 cm. Ngồi trên chiếc xe lăn nhưng cô có một lớp học đặc biệt vẫn diễn ra vào mỗi buổi sáng Thảo tự bạch: ''Ước mơ của mình, mong muốn lớn nhất của em là sẽ mãi mãi được làm cô giáo dạy dỗ cho các em học sinh nghèo''.
- Còn đây là Trần Minh Hoàng chiến thắng số phận nghiệt ngã. Sinh năm 1981 ngụ tại Ấp Dốc Mơ 2 - Xã Gia Tân - Huyện Thống Nhất - Tỉnh Đồng Nai. Hoàng đã làm được bằng ý chí, nghị lực kiên cường, niềm tin vào cuộc sống Hoàng cố gắng tập luyện những bước đi tập tễnh với sự hỗ trợ của đôi nạng bằng gỗ nhưng đó là niềm hạnh phúc.
Hoàng đi học nghề với bao vất vả khó khăn, ý chí vươn lên. Giờ Hoàng đã là một chủ cửa hàng sửa chữa điện cơ có tiếng ở xã Gia Tân 1.
Câu nói của Hoàng làm cho bao người tâm huyết: ''Dường như tạo hóa luôn đặt ra những khó khăn trong cuộc sống để thử thách lòng người''.
Trong cuộc sống này có biết bao nhiêu những người tàn tật nghị lực, mạnh mẽ, tự tin... như vậy. Họ luôn làm nên những điều kỳ diệu mà theo tôi cứ như phiên bản của chuyện cổ tích vậy. Họ là những con người tàn mà không phế khiến nhiều người khoẻ mạnh, lành lặn phải ngước mắt dõi trông và thèm muốn.
- Và cuối cùng là tôi tuy là một con người lành lặn nhưng tôi đã phải vượt qua những cơn đau sau lần phẫu thuật u não. Giờ trí nhớ của tôi đã giảm đi rất nhiều, hàng ngày vật lộn trong những cơn đau do triệu chứng của u não để lại, tái tê, giá buốt quá, nhiều lúc thấy mình không thể nào sống được nhưng nhờ những tấm gương ở trên hay như Nguyễn Hồng Công, Nguyễn Hữu Thịnh... mà tôi thấy mình thật hèn nhát. Tôi cố lần mò viết, nhất là trong lúc đau để quên đi cơn đau như muốn nổ tung đầu tôi dày vò trong những đêm thức trắng.
Tôi cần học tính kiên cường để có nghị lực lý chí sống như bao người. Họ tật nguyền nhưng không khuyết, không lẽ tôi lành lặn lại để mình bị khuyết dở không tròn hay sao.
Tôi về Việt Nam đã gặp gỡ nhiều người khuyết tật, họ thật nghị lực, trong sáng... Tôi thoảng thốt nhận ra ở cõi đời này còn bao tấm lòng nhân ái, còn bao cảnh đời tật nguyền hay bất hạnh, thống khổ đang ngày đêm phấn đấu vượt khó vươn lên hướng tới ngày mai.
Vẫn biết rằng cuộc sống này còn lắm gian truân vất vả nhưng tương lai phía trước đã hứa hẹn bao điều tươi sáng. Tôi là một con người đã vơi đi gần nửa cuộc đời lệ tuôn chảy, nỗi xót xa cuộn tròn niềm đau nỗi nhớ trong tôi khi tôi mở ra trang Website www.thuhoiquan.net nó là nguồn an ủi một phần trong cuộc sống của tôi. Nơi giao lưu, chia sẻ của những tâm hồn bay bổng văn, thơ. Mà ở chính nơi đây tôi muốn làm từ thiện cùng bao bạn trẻ sinh viên làm tình nguyện viên, họ tâm huyết, yêu cuộc sống, cảm xúc cũng có ý trí mong muốn được làm việc gì đó giúp ích cho đời... Đôi khi từ viện trở về vì viện phí trong người chẳng còn lấy một đồng xu nhỏ nhưng tôi vẫn thấy vui.
Tôi không sợ nghèo, sợ khổ trên đời này không còn gì làm tôi sợ bằng những cơn đau. Nó làm tôi như chết đi phân nửa trong hồn tôi. Cái đau như nặng chĩu đang nằm trong đầu tôi tê tê buốt buốt. Tôi luôn chỉ có một mình, cô đơn trong căn phòng trống cùng với giọt lệ đơn côi chảy dài theo quỹ thời gian tôi sống.
Hôm nay tôi còn ở đây nhưng không biết tôi có ngày mai nữa không. Trong lúc đau tôi hình dung ra nụ cười của anh Trần Quang Dũng, hình bóng cô giáo chỉ cao 65 cm, nghị lực kiên cường của Nguyễn Minh Trí, rồi Nguyễn Hữu Thịnh một thân thể tật nguyền do chất độc mầu da cam di chứng của thời chiến tranh để lại, với nghị lực Thịnh đã viết lên những bài thơ làm thắm đượm lòng người, và còn nhiều lắm những nghị lực phi thường.
Rồi trong cơn đau tôi chìm dần lịm đi sau khi uống vài viên thuốc an thần. Trong cơn mộng mị tôi còn thấy những tấm gương khuyết tật cứ ngời sáng trong tôi, họ thật đáng cho tôi chân trọng nể phục và noi theo.
thân thể họ tàn mà không phế, họ khuyết nhưng không khuyết dở, vậy tôi đừng là một vầng nhật khuyết giữa những cơn đau do di chứng của lần phẫu thuật u não để lại.
Lặng Lẽ Những Giọt Đời
Bao nhiêu số phận hiểm nghèo
Tật nguyền, khiếm thị đã đeo theo người
Cuộc đời thấy họ vẫn cười
Vượt lên số phận làm người tài năng.
Tài ba ý trí ai bằng
Kiên cường nghị lực mọi đằng vện nguyên
Vượt lên số phận để quên
Tàn mà không phế đứng lên trong đời!
Họ là ai?
Họ là tấm gương cho bao người.
Tg: - Phong Linh cg -

Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
Ru âm chuông gió giữa trưa lành
Ký ức tràn lan lòng nữ khách
Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
Ru âm chuông gió giữa trưa lành
Ký ức tràn lan lòng nữ khách
Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=


![[X(]](/images/smiley/s11.gif)
![[:(]](/images/smiley/s7.gif)




