Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Những Giai Thoại Hay Nhất Về Tình Yêu(Nguyễn Viết Thắng Biên Soạn)HẾT

168 trả lời, 17.387 lượt xem — Trang 2 / 6
8 Ý Nghĩ Hoang Đường Về Phụ Nữ [/align]



Đàn ông bao giờ cũng là người nuôi dưỡng gia đình. Từ xưa đến nay chúng ta vẫn biết rằng đàn ông là người kiếm tiền, phụ nữ là người nuôi dạy con cái. Nhưng các nhà khảo cổ học đã chứng minh rằng: chính phụ nữ mới là người nuôi dưỡng cả gia đình. 80% thực phẩm nuôi gia đình là do phụ nữ mang về. Họ không có cách nào khác. Vì đa số đàn ông chỉ có thể săn được thú chỉ sau rất nhiều ngày đuổi bắt. Kết luận của các khoa học: tổ tiên chúng ta sống bằng săn bắn và hái lượm đã từng sống trong một xã hội rất bình đẳng.
Những người mẹ nhận ra con nhỏ của mình bằng mũi còn những ông bố thì không. Luận điểm này đã lạc hậu: người mẹ, như động vật, qua mùi có thể nhận biết đứa trẻ nào là con mình. Các nhà khoa học Thụy Điển đã tiến hành nghiên cứu đề tài này từ năm 2001. 24 đứa trẻ sơ sinh từ 1 đến 4 tuần; 24 đứa trẻ từ 2 đến 4 tuổi được cho ngủ trong những bộ áo quần đặc biệt. Sau đó người ta cho bố mẹ của chúng ngửi mùi để nhận con. Mùi của trẻ chỉ có các ông bố nhận ra. Phụ nữ không cảm nhận ra sự khác nhau trong mùi của con trẻ chứ nói gì đến chuyện ngửi mùi để nhận ra con mình.
Phụ nữ đối xử với trẻ con tốt hơn đàn ông. Đấy là điều hoang tưởng đáng yêu. Ross Parke ở Đại học California đã nghiên cứu về các ông bố. Kết luận: cũng như các bà mẹ, ngay sau khi sinh con, người bố đã có sự tiếp xúc tình cảm với đứa bé. Những ông bố cũng chuyện trò, chơi với con trẻ và cũng thường xuyên hôn chúng. Họ cũng xác định được tín hiệu từ con trẻ: đói, sợ, buồn. Chỉ phản ứng của tiếng cười con trẻ thì các ông bố có phần chậm hơn.
Linh cảm ở phụ nữ phát triển hơn ở đàn ông. Phụ nữ nhạy cảm hơn nhiều vì linh cảm ở phụ nữ phát triển hơn. Phụ nữ thường nói như vậy. Từ vài ba chục năm nay các nhà khoa học đã tiến hành nghiên cứu đề tài này. Những bài viết được công bố từ năm 1983 cho biết: đấy là cứ ngỡ như vậy. Trên thực tế không phải thế. Trong các cuộc thử nghiệm, kết quả ở phụ nữ và đàn ông như nhau. Kết luận của các nhà khoa học: chuẩn mực văn hóa cho phép phụ nữ tin rằng họ nhạy cảm hơn đàn ông nhưng khả năng di truyền đã không xác định được điều này.
Phụ nữ ít gây gổ hơn đàn ông. Đàn ông là những kẻ ưa gây gổ, phụ nữ - dịu dàng và mềm mỏng. Tuy nhiên, hàng chục công trình nghiên cứu đã chứng minh rằng không hẳn đơn giản thế. Nếu nói về những biểu hiện gây gổ bằng chân tay trong số trẻ vị thành niên thì quả là các cậu bé dẫn đầu. Tuy nhiên, xem xét sự gây gổ trong tất cả các trường hợp thì thấy rõ sự khác biệt của giới tính. Các cô bé thích gây gổ một cách gián tiếp: vu khống, từ chối kết bạn hay nhiều mánh khoé khác. Những điều này không phải là lý lẽ để khẳng định rằng họ ít gây gổ hơn. Hơn nữa, đàn ông theo tuổi tác, sự vượt trội về sức mạnh tay chân sẽ mất đi.
Phụ nữ đi làm bao giờ cũng có thu nhập ít hơn đàn ông. Viện Soziookonomische Panel (SOEP) thường xuyên tiến hành nghiên cứu ở Đức từ năm 1984 cho thấy những kết quả bất ngờ: 35% phụ nữ có thu nhập nhiều hơn chồng của họ. Nghiên cứu của Richard Freeman ở Đại học Harvard cũng có kết quả tương tự: 30% phụ nữ làm việc ở Mỹ có thu nhập cao hơn chồng. Còn theo số liệu của Quĩ Virpul thì ở châu âu con số này thậm chí là 59%.
Đa số phát minh là của đàn ông. Phin pha cafe, áo ngực của phụ nữ, tã lót dùng một lần... Những thứ này chẳng lẽ là phát minh của đàn ông? Có rất nhiều thứ làm cho cuộc sống chúng ta trở nên nhẹ nhàng hơn do phụ nữ nghĩ ra. Trong y học, kỹ thuật máy tính hay các môn khoa học tự nhiên phụ nữ có nhiều phát minh quan trọng. Dorothy Hodgkin Crowfoot (giải Nobel hoá học 1964) là người phụ nữ tìm ra hơn 100 phân tử hóa học. Ada Lovelace Byron (con gái của nhà thơ Anh Byron) - là người phát minh ra công nghệ tin học. Stephanie Kwolek phát minh ra chất cực nhẹ, cứng như thép dùng để làm áo che đạn.
Phụ nữ không thích xem phim khiêu dâm. Hơn một nửa phụ nữ thích xem phim khiêu dâm, còn đàn ông là 73%. Đấy là kết quả thăm dò của Viện Xã hội học Gewis-institut (Đức). Vào thời gian trên truyền hình có chiếu phim tươi mát phụ nữ xem còn nhiều hơn đàn ông.
Đăng nhập để trả lời
0
Omar Khayyam Về Tình Yêu Và Phụ Nữ [/align]



Trong các nhà thơ cổ phương Đông nổi tiếng thế giới, nhà thơ Ba Tư Omar Khayyam chiếm vị trí số 1. Hàng triệu quyển thơ ông được in ra đều đặn từ hơn 100 năm nay cho đến bây giờ vẫn thế. Thơ Rubaiyat của Khayyam về ý nghĩa cuộc đời người, về sự bất lực của con người trước số phận và thời gian, về những sung sướng và đau khổ của kiếp người, về tuổi trẻ và tình yêu, tuổi già và cái chết, về những lời khuyên răn mà trong đó mỗi người có thể tìm thấy cho mình một điều gì thầm kín chưa từng được nói ra - tất cả đã trở thành tài sản tinh thần của toàn nhân loại.
Dưới đây là một đối thoại giữa Khayyam với cô người tình trong một cuốn truyện viết về ông. Đoạn đối thoại này thể hiện đầy đủ cái nhìn của ông về cuộc đời, về tình yêu và phụ nữ.
"- Thưa ông, trà đã chuẩn bị xong và món ăn mà ông thích: bánh và mật.
- Thế con có nhớ không, có lần ta đã bảo con rồi, tốt hơn trà là rượu...
- Vâng, và tốt hơn rượu là phụ nữ, còn tốt hơn phụ nữ là chân lý.
- Ừ, ta đã từng nói vậy. Nhưng hôm nay ta đi dạo trong vườn chợt hiểu ra rằng: tất cả đều nhảm nhí, vớ vẩn hết. Tất cả mọi thứ trên đời đều có khối lượng, trọng lượng, thể tích và thời gian tồn tại nhưng không có thước đo của một thứ - chân lý. Điều mà hôm qua tưởng đã đúng rành rành thì hôm nay lại hoá thành sai. Điều mà hôm nay người ta cho rằng giả dối thì ngày mai em trai con sẽ học trong nhà trường. Không phải lúc nào thời gian cũng là thước đo mọi khái niệm. Ta đã từng nghe bao nhiêu lời đồn đại của người đời về ta. Khayyam - người chứng minh chân lý, Khayyam - người keo kiệt, Khayyam - nghiện rượu, Khayyam - mê gái, Khayyam - vô thần, Khayyam - thần thánh... Thế mà ta chỉ là ta.
- Thế còn con thì sao, thưa ông?
- Con tốt hơn rượu và quan trọng hơn chân lý. Từ lâu ta đã muốn cho con tiền để mua cái dây chuyền vàng có đeo một cái chuông nhỏ để khi con đang đi từ xa ta đã biết rằng con đang đi đến".
Đăng nhập để trả lời
0
Miễn Là Đừng Đau ốm [/align]



Hai người bạn gái lâu ngày gặp nhau.
- Chồng mày dạo này ra sao? - một người hỏi.
- Vẫn thế! Xưa hay uống rượu thì giờ vẫn uống, xưa hay đánh vợ thì giờ vẫn đánh.
- Thế là may, miễn là đừng đau ốm!
Đăng nhập để trả lời
0
Cuộc Hôn Nhân Hạnh Phúc [/align]



Thời xưa con người cố gắng tạo ra sự hòa hợp trong hôn nhân bằng sự cưỡng bức. Bằng cách này, hàng thế kỷ phụ nữ bị chèn ép. Người ta nghĩ đơn giản rằng bắt phụ nữ phục tùng đàn ông thì sẽ không có vấn đề gì xảy ra. Nhưng đấy không phải là quan hệ. Khi phụ nữ không còn là một con người độc lập thì mọi vấn đề biến mất, nhưng con người phụ nữ cũng không còn. Khi đó phụ nữ chỉ là đồ vật, khi đó không còn niềm vui, và đàn ông bắt đầu đi tìm người phụ nữ khác.
Dưới đây là một câu chuyện về cuộc hôn nhân ở ấn Độ ngày xưa:
Một chàng trai con nhà địa chủ giàu có đến tuổi lấy vợ. Chàng đi tìm vợ bằng cách cưỡi một con la ra thành phố. Sau một thời gian chàng tìm được cô gái ưng ý để cưới làm vợ. Họ cùng cưỡi la đi về quê. Đi được mấy cây số con la đứng lại, không chịu đi tiếp.
Chàng trai nhảy xuống đất tìm cây gậy đánh con la.
- Một - chàng trai hô to.
Con la bước đi nhưng sau mấy cây số nữa lại không chịu đi và chàng trai lại nhảy xuống.
- Hai.
Một thời gian sau cảnh cũ lặp lại. Chàng trai nhảy xuống đất và ra lệnh cho vợ cùng nhảy xuống rồi rút súng bắn con la vào tròng mắt.
- Tại sao anh ngu ngốc như vậy - người vợ kêu lên - con vật quí như thế, còn anh đi giết nó chỉ vì bực bội. Tàn nhẫn quá... người vợ cứ tiếp tục bằng những lời như thế. Khi vợ bắt đầu nghỉ để lấy hơi, chàng trai nhìn vào vợ:
- Một.
Và nghe nói rằng sau cái lần như vậy họ sống với nhau hạnh phúc đến hết đời.
Kể lại câu chuyện này, tôi nhớ một bức thư của Hegel gửi cho người phóng viên của mình, trong đó có đoạn: "Phụ nữ Nga thường than phiền rằng tại sao các đức ông chồng lại không đánh họ. Không đánh thì có khác gì không yêu. Đấy cũng là lịch sử Thế giới. Mọi dân tộc đều cần roi vọt". Những lời trên đây nói về một đặc điểm của phụ nữ và, thậm chí, là một đặc điểm của lịch sử. Theo Hegel thì lịch sử cũng cần một sự kích thích để phát triển.
Đăng nhập để trả lời
0
Sinh Ra Làm Phụ Nữ [/align]



Một người phụ nữ than thở với nhà thông thái về số phận của mình. Nhà thông thái nói:
- Tự con là câu trả lời cho số phận của con.
- Nhưng chẳng lẽ con phải trả lời về việc rằng con sinh ra làm phụ nữ?
- Sinh ra làm phụ nữ - đấy không phải là số phận. Đấy là sự tiền định của con. Còn số phận của con phụ thuộc vào việc con sử dụng sự tiền định ấy như thế nào.
Đăng nhập để trả lời
0
Phút Cuối Của Cuộc Đời [/align]



Mỗi khoảnh khắc, mỗi giây phút trong đời ta cần sống hết. Hãy sống sao từng giờ có vẻ như là giờ cuối. Hãy nhớ rằng cái chết có thể đến bất cứ lúc nào.
Ngày xưa có một vị tướng ở Hy Lạp bị ông vua của nước này thù ghét vì một việc gì đấy. Một hôm, đúng vào ngày sinh nhật của mình, vị tướng này đang cùng bạn bè kỷ niệm vui vẻ thì có một người của triều đình đến báo rằng nhà vua đã quyết định đúng 6 giờ chiều sẽ treo cổ người này và dặn vị tướng hãy lo chuẩn bị.
Tất cả mọi người đều trở nên buồn bã không thể nói hết nhưng vị tướng nói với mọi người:
- Các bạn chớ có buồn, vì đây là những giờ phút cuối của cuộc đời tôi. Các bạn đừng tiễn biệt tôi trong không khí buồn bã như thế, kẻo đầu óc của tôi lại cứ khát khao cuộc sống. Xin các bạn hãy vui vẻ và nhảy múa cùng với tôi.
Mọi người nghe theo, lại tiếp tục uống rượu và nhảy múa vui vẻ, còn vị tướng là người vui nhất. Mặc cho người vợ ngồi khóc lóc, vị tướng vẫn hết mình vui vẻ và cảm thấy hạnh phúc. Người của triều đình quay về tâu với nhà vua:
- Con người này quả là lạ lùng. Hắn nghe tin nhưng không một chút buồn, mà ngược lại, hắn càng vui vẻ với bạn bè. Hắn nói rằng: vì đây là những giờ phút cuối cùng, tương lai phía trước đã không còn nên không cho phép mình sống vô nghĩa mà phải tận hưởng những giây phút cuối của cuộc đời.
Nhà vua nghe vậy đã tự mình đến xem điều gì đang xảy ra. Tất cả bạn bè đều buồn bã và khóc lóc. Duy nhất có vị tướng này vẫn uống rượu và hát. Nhà vua hỏi:
- Ngươi làm gì thế này?
Vị tướng trả lời:
- Thưa, đấy là nguyên tắc sống của tôi - luôn luôn ý thức rằng cái chết có thể đến bất cứ lúc  nào. Nhờ nguyên tắc này mà tôi sống mỗi giờ phút cảm thấy được nhiều hơn và tất nhiên, hôm nay tôi thể hiện điều này rõ ràng. Trước đây tôi có tương lai nhưng ngài đã quyết định lấy nó đi. Buổi chiều này là những giờ phút cuối. Cuộc đời ngắn ngủi, tôi không thể để dành.
Nhà vua cảm thấy hạnh phúc khi nghe những lời này, bèn nói với vị tướng:
- Ngươi đã dạy cho ta! Chính phải biết sống như vậy. Đấy là nghệ thuật. Ta sẽ không treo cổ ngươi, mà ngươi hãy làm thầy cho ta, dạy cho ta biết sống trong từng khoảnh khắc.
Đăng nhập để trả lời
0
Suốt Đời Yêu Chỉ Một [/align]



Một người đàn ông tâm sự với người bạn:
- Cậu biết không, tớ yêu vợ, yêu người tình nhưng hễ thấy cô gái xinh xinh là con mắt lại thích nhìn ngó. Hay tớ là kẻ mê gái?
Người bạn trả lời:
- Cậu không phải là kẻ mê gái. Cậu là người suốt đời yêu chỉ một với sự phân chia nhân cách!
Đăng nhập để trả lời
0
Bắc Cầu Cho Vợ Đến Thiên Đường [/align]



Có hai người phụ nữ quyết định đi tìm thiên đường. Suốt hai ngày họ đi qua rất nhiều đồi núi, cuối cùng họ gặp một dòng sông chảy xiết. Bên kia con sông chảy xiết là thiên đường. Người thứ nhất lạy trời:
- Xin cho con được đến thiên đường! Hãy cho con những tấm ván làm cầu qua sông bằng với số người tình của chồng con.
Ông trời cho người này một tấm ván. Người phụ nữ bước lên tấm ván này, đến giữa sông tấm ván lật úp làm người phụ nữ rơi xuống sông chìm nghỉm.
Người thứ hai lạy trời:
- Xin cho con những tấm ván làm cầu bằng với số người tình của chồng con.
Trước mặt người phụ nữ hiện ra vô vàn những tấm ván, kết thành một cây cầu bắc qua sông. Người này đi qua dòng sông chảy xiết rồi bước vào thiên đường.
Xin chúc mừng những người đàn ông trong đời mình đã bắc cầu cho những người vợ đi đến thiên đường!
Đăng nhập để trả lời
0
Tình Bạn Của Đàn Ông [/align]



Bản vùng cao có một cô sơn nữ xinh đẹp, xưa nay chưa từng có ai xinh như thế. Yêu nàng có hai chàng trai. Một hôm có chàng trai  đến tỏ tình, cô gái bảo:
- Anh có thấy ngọn núi cao nhất kia không? Nếu trên đỉnh núi này có đống lửa cháy suốt đêm nay thì em đây sẽ là của anh.
Chàng trai vội vàng ra đi. Đến chiều một chàng trai khác đến tỏ tình và cô lại bảo:
- Trên đỉnh núi cao nhất kia sẽ có một đống lửa cháy suốt đêm nay. Nếu anh dập tắt được nó thì em đây sẽ là của anh.
Chàng trai này lại vội vàng ra đi. Gần sáng, lên đến đỉnh núi chàng nhìn thấy đống lửa đã sắp tàn, còn bên cạnh, một chàng trai khác đang ngủ say. Khi đó chàng lấy củi chất tiếp vào đống lửa và nói: "Cậu cứ việc ngủ ngon!"
Đăng nhập để trả lời
0
Người Đàn Ông Đặc Biệt [/align]



Một người đàn ông hỏi Thượng Đế.
- Sao Ngài tạo ra phụ nữ xinh đẹp mà lại dại dột như vậy?
- Xinh đẹp là để cho đàn ông yêu họ - Thượng Đế trả lời - còn dại dột là để họ có thể yêu được đàn ông. Bởi vì nếu như phụ nữ vừa xinh đẹp vừa thông minh thì khó mà yêu đàn ông được. Nếu yêu thì phải là người đàn ông rất đặc biệt.
Đăng nhập để trả lời
0
Đi Tìm Hạnh Phúc [/align]



Một ông già cảm thấy mình đã đến ngày gần đất xa trời bèn cho gọi đứa con trai đến và bảo:
- Con ạ, bố sắp về với ông bà tổ tiên rồi. Bố chỉ mong sao cho đời con sẽ hạnh phúc.
Người con trai hỏi:
- Bố ơi, thế bố có biết phải làm gì để trở thành người hạnh phúc không?
- Con hãy đi chu du thiên hạ, người ta sẽ nói cho con biết.
Sau khi ông bố mất, người con trai ra đi. Người này đi đến một con sông, thấy một con ngựa già xơ xác đi bên bờ sông.
- Chàng trai đi đâu đấy? - con ngựa hỏi.
- Tôi đi tìm hạnh phúc. Ngươi có biết tìm nó ở đâu không?
- Ta kể cho anh nghe câu chuyện này - con ngựa trả lời. - Ngày xưa ta còn trẻ, người ta cho ta ăn uống mà không bắt ta làm gì cả, ta nghĩ rằng trên đời không có ai hạnh phúc bằng ta. Thế mà bây giờ ta già cả thì không một ai quan tâm. Bởi thế, ta khuyên anh đừng như ta, mà hãy giữ gìn tuổi trẻ của mình. Đừng mong chờ ở người khác mà phải tự thân làm việc. Biết vui với cái vui của người và hãy lo làm việc của mình. Khi đó, tình yêu, tình bạn sẽ đi theo anh suốt cuộc đời. Có nghĩa là hạnh phúc luôn ở với anh.
Chàng trai ra đi tiếp và nhìn thấy bên đường một con rắn.
- Chàng trai đi đâu đấy? - con rắn hỏi.
- Tôi đi tìm hạnh phúc. Ngươi có biết nó ở đâu không?
- Anh hãy nghe ta đây. Ta cả đời vẫn tự hào với nọc độc của mình. Ta nghĩ rằng ta mạnh hơn tất cả bởi vì ai cũng sợ ta. Hóa ra, không phải thế. Tất cả đều ghét ta. Ai cũng muốn đập ta chết, ta phải tránh xa tất cả, sợ tất cả. Còn anh cũng có nọc độc đấy - cái lưỡi của anh. Anh phải làm sao những lời nói của mình không làm hại những người khác. Khi đó anh sẽ sống không sợ hãi, không phải lẩn tránh ai thì anh sẽ tìm ra hạnh phúc.
Chàng trai lại đi tiếp và khi đi qua khu rừng nhìn thấy một con công.
- Chàng trai đi đâu đấy? - con công hỏi.
- Tôi đi tìm hạnh phúc. Ngươi có biết hạnh phúc ở đâu không?
- Anh hãy nghe tôi nói đây. Nhìn anh, tôi biết ngay là anh đã đi đường nhiều ngày. Gương mặt anh đầy bụi, quần áo tả tơi. Anh đã không còn giống với mình như ngày trước. Người đi đường gặp sẽ quay mặt với anh. Anh hãy nghe lời tôi khuyên: hãy cố gắng sao cho mọi thứ trong mình đều tốt đẹp. Khi đó, anh sẽ hạnh phúc.
Chàng trai quay trở về nhà. Và bây giờ chàng hiểu rằng không cần đi tìm hạnh phúc ở đâu xa xôi cả.
Đăng nhập để trả lời
0
Ai Là Chủ [/align]



Hai người bạn lâu ngày gặp nhau. Người này hỏi người kia:
- Trông mày bơ phờ thế. Công chuyện làm ăn ra sao?
- A, lằng nhằng vậy...
- Sao thế?
- Cả vợ lẫn bà nhạc ăn hiếp.
- Thế mày chịu à? Hễ người ta lấn lướt thì mày hãy đập bàn mà hỏi: "Ai là chủ trong nhà này?". Còn nếu mày nhút nhát thì hãy uống chén rượu vào.
Người bạn trở về nhà thấy vợ càu nhàu còn bà nhạc thì lên giọng dạy bảo bèn uống mấy chén rượu rồi đập bàn quát:
- Ai là chủ trong nhà này?
Vợ từ từ đứng dậy:
- Cái gì?...
Mẹ vợ tay chống nạnh đứng bên bàn:
- Cái gì?.. .
Người đàn ông lại thấy sợ, giọng nhẹ dần:
- Thế cái gì... không được hỏi hay sao?
Đăng nhập để trả lời
0
Cổng Thiên Đàng Và Địa Ngục [/align]



Một võ sĩ Samurai có lần đến hỏi một nhà sư tu theo giáo phái Thiền:
- Thưa nhà sư, có thiên đàng không? Có địa ngục không? Nếu có thiên đàng, địa ngục thì cổng vào ở đâu? Ở đâu tôi có thể bước vào?
Đấy là câu hỏi của một võ sĩ. Mà võ sĩ thì luôn đơn giản. Họ chỉ biết hai thứ: cuộc sống và cái chết, ngoài ra, họ không cần thứ triết học nào khác. Võ sĩ này chỉ đơn giản muốn biết cổng vào ở đâu để tránh địa ngục. Nhà sư cũng trả lời theo lối đơn giản nhất để võ sĩ có thể hiểu được.
- Anh là ai? - nhà sư hỏi.
- Tôi là Samurai.
Samurai ở nước Nhật là một danh hiệu cao quý. Điều này có nghĩa là một người lính hoàn hảo mà không bao giờ suy nghĩ về cuộc sống. Võ sĩ Samurai nói: "Tôi là thủ lĩnh của Samurai. Nhật Hoàng cũng kính trọng tôi". Nhà sư mỉm cười trả lời:
- Anh mà là Samurai ư? Trông anh có vẻ như một kẻ hành khất!
Câu nói này động chạm đến lòng tự hào của Samurai. Người võ sĩ đã quên mất rằng mình đi đến đây để làm gì, liền rút kiếm để giết chết nhà sư. Nhà sư cười bảo:
- Đấy chính là cổng vào Địa ngục. Với kiếm trong tay, trong cơn giận dữ - anh sẽ mở được nó.
Điều này thì võ sĩ có thể hiểu ra và nhận thức ngay được. Samurai đút kiếm vào bao, còn nhà sư bảo:
- Còn đây là cổng vào Thiên đàng.
Thiên đàng và Địa ngục ở trong mỗi con người, và những cánh cổng - ở trong mỗi con người. Nếu ta không nhận thức được - đấy là cổng vào địa ngục. Còn nếu ta tỉnh táo và nhận thức được - đấy là cổng vào thiên đàng. Trí tuệ là thiên đàng, trí tuệ là địa ngục và trí tuệ là phương tiện để trở thành địa ngục hoặc thiên đàng. Người ta vẫn thường nghĩ rằng mọi thứ đều ở đâu đó bên ngoài mình. Địa ngục và thiên đàng không phải ở bên kia thế giới, địa ngục và thiên đàng ở đây, ngay lúc này. Những cánh cổng luôn luôn mở. Trong mọi khoảnh khắc bất kỳ ta có thể tự lựa chọn giữa địa ngục và thiên đàng.
Đăng nhập để trả lời
0
Khu Vườn Của Epicurus [/align]



Ngày xưa nhà triết học Epicurus có một khu vườn ở gần Athen. Epicurus là người không tin ở Đức Chúa Trời, ông không tin thứ gì trên đời, huống hồ, tín ngưỡng chỉ là trò vớ vẩn. Tin tưởng chỉ những người dại khờ, mù quáng. Con người chỉ có sự hiểu biết là lòng tin chứ không phải tín ngưỡng. Lòng tin, nghĩa là tin tưởng vào cuộc sống.
Epicurus sống ở khu vườn cùng với các học trò của mình. Ông không tin Đức Chúa Trời, không tin những gì viết trong Kinh, ông là người vô thần nhưng ông sống rất hạnh phúc, mặc dù ông và các học trò của mình sống rất đạm bạc.
Một ông vua nghe tin này bèn quyết định tìm đến xem làm sao họ có thể sống hạnh phúc mà không cần tín ngưỡng. Người ta tin tưởng còn sống không hạnh phúc thì tại sao những người này có thể sống hạnh phúc mà không tin?
Một buổi chiều nhà vua đến khu vườn và vô cùng ngạc nhiên: họ chẳng có gì nhưng họ sống như hoàng đế. Cả cuộc đời họ là một ngày lễ. Đồ ăn của họ chỉ có bánh mì và muối nhưng họ cảm thấy đầy đủ, không cần gì hơn.
Nhà vua ngạc nhiên hỏi Epicurus:
- Lần sau đến đây ta sẽ mang theo quà tặng. Nhà ngươi muốn thứ gì?
Epicurus trả lời:
- Hãy cho chúng tôi suy nghĩ thêm, vì rằng chưa bao giờ chúng tôi nghĩ rằng có ai lại có thể tặng quà cho chúng tôi. Bởi vì chúng tôi có vô vàn quà tặng của thiên nhiên rồi. Nhưng nếu ngài dứt khoát như vậy thì chỉ xin một ít bơ, và chỉ thế.
Cuộc sống có thể trở thành một ngày hội nếu ta biết cách sống mà không lo lắng. Bởi vì ngược lại thì cuộc sống sẽ trở thành một căn bệnh và đau khổ triền miên, và chỉ kết thúc sau khi ta chết.
Đăng nhập để trả lời
0
Vàng Hay Đá Chôn Dưới Đất Đều Như Nhau [/align]



Một người chôn cục vàng dưới đất rồi hàng ngày lại ra ngó thăm kho báu của mình. Có người hàng xóm tinh ranh đã để ý nhìn thấy hết. Người này đã đào lấy đi cục vàng rồi thay vào đó là một hòn đá. Đến một hôm người chủ của cục vàng đào đất lên thấy hòn đá thì ngồi khóc nức nở. Người hàng xóm chạy sang hỏi tại vì sao.
- Tôi chôn cục vàng ở đây. Cả đời dành dụm không dám tiêu. Thế mà có kẻ đào trộm mất rồi thay vào hòn đá.
Người hàng xóm tinh ranh kia nói:
- Anh khóc lóc mà làm gì. Với anh thì vàng hay đá chôn dưới đất mà chẳng thế nếu như anh không có ý định sử dụng nó.
Đăng nhập để trả lời
0
Trình Độ Tay Nghề [/align]



Một họa sĩ nói với người bạn:
- Tớ vẽ xong bức tranh trong một ngày nhưng bán được tranh mất một năm.
- Thế sao cậu không vẽ trong một năm mà bán chỉ trong một ngày?
Đăng nhập để trả lời
0
Nhà Doanh Nghiệp Là Ai [/align]



Một người đàn ông hỏi người bạn:
- Mày có biết quả kiwi là gì không?
- Thế mày có biết quả cam không, biết quả hanh không, biết quả hồng, quả na, quả dưa, quả chuối không? Đấy, quả kiwi không giống những quả ấy.
- Thế tao hỏi mày: nhà doanh nghiệp là ai? - Rồi người này tự trả lời: - mày biết người hèn nhát không, biết người dốt không, biết người chậm chạp, lười biếng không? Đấy, nhà doanh nghiệp là người ngược lại thế!
Đăng nhập để trả lời
0
Ba Điều Cần [/align]



Nhà văn Vladimir Klassovaky viết: "Tất cả những gì có thể gọi là an khang, thịnh vượng, hạnh phúc được chế định bởi ba điều: cần làm một việc gì đấy, cần yêu một cái gì đấy và cần hy vọng vào một cái gì đấy".
Đăng nhập để trả lời
0
Lo Giữ Gìn Sức Khỏe [/align]

Một nhà thông thái khuyên con trai: "Nếu muốn hạnh phúc một ngày - hãy uống rượu. Nếu muốn hạnh phúc một tuần - hãy ốm. Nếu muốn hạnh phúc một tháng - hãy cưới vợ. Nếu muốn hạnh phúc một năm - hãy kiếm một cô người tình. Còn nếu muốn hạnh phúc suốt cuộc đời mình thì hãy lo giữ gìn sức khỏe".
Đăng nhập để trả lời
0
Trình Độ Chuyên Môn [/align]



Rắn nước hỏi rắn hổ mang:
- Tại sao mày cắn người thì người chết mà nếu ong cắn người thì ong chết?
- Điều này phụ thuộc vào trình độ nghề nghiệp. Ong - chỉ là kẻ tài tử còn ta là người chuyên nghiệp.
Đăng nhập để trả lời
0
Không Còn Là Vấn Đề [/align]



Một luật sư bào chữa đã giúp được cho một nhà doanh nghiệp thắng kiện trong một vụ tranh chấp.
- Tôi quả thực không biết bằng cách gì để tạ ơn anh đây? - nhà doanh nghiệp nói.
- Đơn giản thôi anh ạ. Kể từ khi loài người nghĩ ra tiền thì điều này không còn là vấn đề.
Đăng nhập để trả lời
0
Ai Là Dê [/align]



Con đầu đàn của một bầy sói chết đột ngột, không kịp để lại lời di chúc. Cả bầy sói tìm một con khác cầm đầu. Suốt mấy ngày tranh cãi và cắn xé nhau, vì con nào cũng sợ con cầm đầu mới sẽ trả thù nếu kẻ nào từng nói xấu nó. Khi cả đàn sói đã im lặng, một con sói già nói:
- Chúng ta nên tìm một kẻ ngoài để lãnh đạo cho công bằng.
Cả bầy sói đồng ý và hỏi nên tìm ở đâu. Sói già đề nghị bầu một con dê cầm đầu đàn sói, rồi giải thích:
- Mặc dù nó là dê nhưng có một điều lợi: nếu nó tỏ ra bừa bãi thì có thể trị được nó.
Những con sói cảm thấy buồn cười nhưng cũng đồng ý gọi đến một con dê và bảo:
- Chúng tao bầu mày làm người lãnh đạo bọn tao nếu mày chịu từ bỏ cuộc đời dê.
Khi đó dê mới cảm thấy hết sợ và trả lời:
- Vâng, tôi là dê nhưng tôi sẽ từ bỏ quá khứ của mình và xin thề không bao giờ là dê nữa!
Cả đàn sói vẫy đuôi tán thành, một con sói bảo dê:
- Từ nay mày là con đầu đàn, số phận bọn tao ở trong tay mày đấy. Hãy nói điều gì với cả đàn.
Dê bước lên hòn đá cao, thả bộ râu, giang rộng hai chân và hỏi:
- Thế trong chúng ta ai là "dê"?
Đăng nhập để trả lời
0
Người Lạc Quan [/align]



Trong những thời buổi khác nhau người ta gọi người lạc quan cũng rất khác nhau. Có một thời người ta gọi người lạc quan là người chôn vùi tài năng của mình vào đất vì cho rằng mình đang gieo rắc điều tốt đẹp, khôn ngoan; người lạc quan là người cho rằng chợ đen là dấu hiệu của tương lai tươi sáng; là người biết rằng mặt trời chiếu sáng cho tất cả mọi người, ngay cả những ai đã muôn đời không thể nào sáng nữa; người lạc quan là người cảm thấy mình giàu có vì làm chủ được bản thân mình; người lạc quan chúi mặt vào bùn vì cho rằng bùn có chức năng chữa trị ... và còn vô vàn những cái tương tự.
Đăng nhập để trả lời
0
Cuộc Đời Như Vốn Có [/align]



Trong một quyển sách triết học cổ có những lời như thế này: "Khi đứa con nhỏ sinh ra thì cuộc sống của người mẹ sẽ nguy hiểm. Nếu anh tích gom thật nhiều tiền thì kẻ trộm sẽ tìm đến. Không hề có niềm vui nào mà không hứa hẹn một nỗi buồn. Sự bần cùng dạy cho con người biết kiềm chế và chừng mực; bệnh tật - sự quan tâm đến sức khỏe của mình. Không có sự bất hạnh nào mà không báo trước một niềm vui sẽ đến. Bởi vậy, người đạt đến chân lý không tách niềm vui khỏi nỗi buồn và luôn quan tâm đến cả điều này điều nọ".
Đăng nhập để trả lời
0
Lựa Chọn Con Đường Riêng [/align]



Ba tráng sĩ đứng giữa một ngã ba đường và nhìn thấy trên một phiến đá có dòng chữ đề: "Đi về bên phải - tìm thấy cái chết; đi về bên trái - bỏ đầu lại trên đường; đi thẳng - trở thành thằng ngốc".
Ba người chọn ba hướng đi. Người thứ nhất chọn bên phải rất ngạc nhiên khi không thấy cái chết. Người thứ hai chọn hướng bên trái gặp một cái đầu to trên đường, người này muốn vần nó sang một bên nhưng không thể nên đành để như vậy. Còn người thứ ba đi thẳng gặp một con quái vật ba đầu. Một đầu đang nhìn anh ta còn hai đầu kia đang ngủ. Tráng sĩ rút kiếm chặt cái đầu đang nhìn thì hai đầu đang ngủ kia rên hư hử: "Mày là thằng ngốc!"
Đăng nhập để trả lời
0
Hy Sinh Vì Danh Dự [/align]



Con sói đuổi một con bê non. Bê chạy trốn vào một ngôi đền. Sói tìm mọi cách dụ dỗ bê ra khỏi ngôi đền và dọa:
- Người tư tế nhìn thấy sẽ bắt mày làm vật hiến sinh.
Bê trả lời sói:
- Tao thà bị bắt làm vật hiến sinh cho thần thánh cũng còn hơn là bị chết vì sự sung sướng của mày!
Đăng nhập để trả lời
0
Tại Vì Thèm Quá [/align]



Tôi có người bạn đi du lịch Ấn Độ, được đến xem và cùng tập yoga. Chủ nhà đặt giữa sàn nhà một chai rượu, tất cả mọi người nhìn chằm chằm vào chai rượu và bị say lâng lâng. Anh bạn tôi rất mừng. Khi về nhà cũng thử tập theo cách ấy: đặt một chai rượu giữa sàn nhà và khoanh chân ngồi ngắm. Chỉ mới hôm đầu tiên đã bị ngất xỉu. Người hàng xóm không hiểu gì đã bế anh ta lên giường và hỏi người vợ nguyên nhân tại vì sao. Người vợ trả lời:
- Tại vì thèm quá!
Đăng nhập để trả lời
0
Khôn Lõi [/align]



Hai người hàng xóm rủ nhau nấu rượu chung. Một người nói:
- Mày góp gạo, tao góp nước .
Người kia trả lời:
- Nếu tất cả gạo của tao thì rồi chia làm sao?
Người thứ nhất nói:
- Khi nấu xong, mày trả nước cho tao còn tất cả là của mày!
Đăng nhập để trả lời
0
Hy Vọng [/align]



Một người đi săn bị lạc trong rừng sâu. Suốt ba ngày người này không gặp ai để hỏi đường và đã cảm thấy tuyệt vọng, đã ba ngày không ăn uống, ba ngày lo sợ. Người này ngồi trên cây cao vì sợ rắn độc, sợ hổ, sư tử và những loài thú dữ khác. Sang buổi sáng ngày thứ 4, người này nhìn thấy một người ngồi dưới gốc cây liền nhảy xuống đất và kêu lên:
- Trời ơi, may quá!
Người kia cũng nhảy cẫng lên ôm chầm lấy người này, cả hai đều cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Sau đó họ hỏi nhau:
- Sao anh vui sướng vậy?
Người thứ nhất nói:
- Tôi bị lạc đường và cứ hy vọng gặp được ai đấy.
- Tôi cũng bị lạc đường và cũng hy vọng gặp được ai đấy. Nhưng nếu hai ta đều lạc đường thì có gì mà vui. Cả hai cùng nhau lạc.
Câu chuyện này nhắc ta một điều: đừng hy vọng gì ở sự giúp đỡ từ bên ngoài. Ai đấy mong đạt đến điều mình hy vọng, hãy thực hiện bằng khả năng ở trong chính mình.
Đăng nhập để trả lời
0
Ước Mơ [/align]



Một phi công bay trên bầu trời California nói với người bạn ngồi bên cạnh:
- Cậu nhìn cái hồ tuyệt đẹp kìa. Tớ sinh ra ở gần hồ này, kia là làng của tớ.
Người phi công chỉ ngôi làng nhỏ cách không xa hồ, và nói:
- Ngày xưa tớ thường câu cá ở hồ này. Câu cá là thú say mê của tớ. Ngày xưa tớ ngồi câu cá bên hồ thì trên trời cũng thường xuyên có  máy bay bay lượn. Chúng bay trên đầu tớ, tớ mơ ước một ngày được trở thành phi công, ước mơ ấy đã thành. Giờ đây, cứ mỗi lần nhìn xuống hồ là tớ lại ước mơ đến ngày về hưu, lại được ngồi bên hồ câu cá...
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»