Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Những Giai Thoại Hay Nhất Về Tình Yêu(Nguyễn Viết Thắng Biên Soạn)HẾT

168 trả lời, 17.386 lượt xem — Trang 5 / 6
Mong Ước Hiểu Theo Nghĩa Đen [/align]



Một người bảo vệ ngồi trong bục gác buồn bã đuổi những con ruồi. Một lần người này giơ tay chộp được một con ruồi biết nói.
- Anh đừng bóp chết tôi, tôi sẽ thực hiện những điều ước muốn của anh!
- Ta muốn ở trên một hòn đảo không người giữa đại dương - người bảo vệ nói.
- Đấy, anh đang ngồi trên hòn đảo giữa đại dương.
- Ta muốn có cô gái đẹp ngồi bên cạnh và một chai rượu.
- Có tất cả cho anh đấy.
- Còn bây giờ mi hãy làm cho ta không cần làm việc gì cả mà vẫn có tiền.
Thế là người bảo vệ lại trở về ngồi trong bục gác đuổi ruồi.
Đăng nhập để trả lời
0
Quyết Định Lạ Lùng [/align]



Một bác sĩ của phòng vệ sinh dịch tễ quận xuống một xí nghiệp sản xuất. Người này thấy trong các phân xưởng quá nhiều ruồi đã nói với giám đốc:
- Các anh cần có biện pháp để hạn chế ruồi, có thể chỉ cần mua băng dính thôi cũng được.
- Làm thế thì tôi sẽ phá sản - vị giám đốc trả lời.
- Tại vì sao?
- Ruồi là thứ duy nhất làm cho công nhân của tôi không ngủ được trong khi làm việc.
Đăng nhập để trả lời
0
Bài Học Về Đạo Đức [/align]



Một người đàn ông đến tìm vua Solomon khi ông đang chơi với những đứa con. Người đàn ông hỏi:
- Nhà vua làm ơn giúp cho chuyện này. Tôi sống đủ đầy, có nhà to, có nhiều nô lệ nhưng tôi thấy những ý nghĩ của mình chỉ hướng về những cái nhất thời và nhỏ nhặt chứ không phải những cái vĩnh cửu và đạo đức.
Solomon hỏi người đàn ông:
- Thế đạo đức là gì?
- Đạo đức - là cái đi đến cái cao thượng, bỏ qua cái thấp hèn, đạt được cái chính yếu của mình và coi khinh những điều vặt vãnh. - Người đàn ông trả lời.
Nhà vua chau mày:
- Ta hỏi lại anh lần nữa: đạo đức là gì?
- Là con đường để đạt đến Thượng Đế.
Nhà vua càng chau mày nhiều hơn nữa.
- Ta hỏi anh lần thứ ba: đạo đức là gì?
- Đạo đức - là những gì làm cho tâm hồn thanh sạch hơn, sáng sủa hơn.
Vua Solomon nói chậm rãi:
- Ta hỏi anh ba lần, còn anh là người suốt ngày suy nghĩ về đạo đức mà không thể trả lời chính xác. Anh muốn đạt đến cái cao cả, bỏ qua cái thấp hèn, nhưng anh làm sao có thể đi lên bậc thang cao mà không đi qua bậc thấp? Anh muốn đạt đến Thượng Đế nhưng không biết điều gì đợi anh ở chốn trời xanh. Anh muốn trở nên sáng sủa hơn nhưng ánh sáng là gì nếu như không có bóng đêm?
Và nói thêm:
- Đêm thay cho ngày, và không có gì lâu dài - không ánh sáng, không bóng tối. Làm sao ta có thể nhận biết được ngày nếu không biết - đêm? Bởi thế, những ý nghĩ thấp hèn luôn đi cùng với những nghĩ suy cao thượng. Anh hãy yêu mến những người vợ của mình, những nô lệ của mình, những người hàng xóm của mình, hãy làm gương cho họ, mỗi buổi chiều trước khi đi ngủ hãy tự hỏi mình: hôm nay ta đã làm gì để hạnh phúc hơn, liệu ta có lấy đi quá nhiều thứ mà làm hại cho người khác? Chỉ có như vậy thì cuộc đời anh mới trở nên có ích, và chỉ như vậy, sau khi chết người đời mới gọi anh là người có đạo đức.
Người đàn ông cảm tạ nhà vua và trở về nhà của mình, cứ tiếc rằng sao không đến hỏi nhà thông thái sớm hơn.
Đăng nhập để trả lời
0
Vong Ân [/align]



Khi vị thần tối cao của Magadha tạo xong trời đất và vạn vật, tạo xong phụ nữ và đàn ông, Ngài đi xuống mặt đất để xem những thành quả của mình. Bên một bụi hoa tím trên cánh đồng hoa Ngài nhìn thấy đàn ông đang âu yếm và vuốt ve phụ nữ, bèn hỏi:
- Ngươi có hài lòng với hạnh phúc mà ta dành cho ngươi không? Màu thanh thiên của trời, sóng rì rào của biển, hoa huệ trắng, hoa hồng đỏ và những cây cọ như cúi mình khi ngươi đang hạnh phúc cùng người đẹp?
Người đàn ông cảm thấy ngạc nhiên, không biết rằng đấy là thần của Magadha, bèn trả lời:
- Ngươi là ai? Tại sao ngươi lại hỏi ta? Việc gì đến ngươi ta hài lòng hay không rằng ta tồn tại?
Khi đó Magadha nói:
- Ta là kẻ đã tạo ra ngươi. Ta là kẻ tạo nên đất trời, rải hoa lên đồng cỏ, làm cho những ngôi sao lấp loá, là kẻ tạo nên những cây cọ và những giàn hoa tím ngát hương. Ta là kẻ tạo ra ngày và đêm, tạo nên oi nồng và lạnh lẽo, tạo cho ngươi người bạn đời yêu dấu. Ngươi mang ơn ta vì tất cả những điều này.
Người đàn ông ngạc nhiên:
- Mang ơn? Vì tất cả những gì ngươi tạo ra? Tại vì sao ta lại phải mang ơn? Ta nhìn thấy tất cả đều tốt đẹp nhưng tại sao ta lại phải quan tâm vì sao như thế. Ngươi hãy đi đi cùng với những ý nghĩ của mình, đừng làm phiền đến ta đang hạnh phúc cùng người đẹp.
Vẻ ngạc nhiên cũng lộ ra trên gương mặt vị thần:
- Lòng ngươi không muốn cúi mình trước ta, kẻ đã tạo ra ngươi, không muốn cầu khấn và tạ ơn ta vì những gì mà ngươi có?
- Cầu khấn ư? - người đàn ông kêu lên - phí thời gian đi cầu khấn một khi cuộc đời đẹp như vậy? Khi trời xanh, biển xanh và người đẹp chung tình? Và ngươi muốn ta bớt thời gian của hạnh phúc để mà đi cầu khấn ư? Không. Cuộc đời đẹp tuyệt trần, chẳng còn thời gian để mà cầu với khấn. Ta cần tận hưởng tất cả cho mình chứ không phải phí thời gian để mà đi cầu khấn hay tạ ơn chi hết.
Thế là trên cõi đời sinh ra lỗi lầm thứ nhất. Những bông hoa tái nhợt, những cây cọ rì rào trách móc. Ngọn gió thì thầm bên giàn hoa tím về chuyện lầm lỗi và gọi tên. Trên thế gian vang lên một lời mới: vong ân.
Đăng nhập để trả lời
0
Điều Khác Nhau [/align]



Người ta hỏi một ông già:
- Giữa sự thật và giả dối có gì khác nhau?
- Cũng giống như sự khác nhau giữa tai và mắt vậy - ông già trả lời - những gì mắt ta nhìn thấy là sự thật, còn những gì tai nghe thì không phải lúc nào cũng đúng.
Đăng nhập để trả lời
0
Chẳng Để Làm Gì [/align]



Ngày xưa có một người đàn ông và một người phụ nữ đến xin Đức Chúa Trời cho họ thông minh và sắc đẹp. Đức Chúa Trời nói:
- Ta sẽ cho các con như vậy. Ta cho đàn ông thông minh và ta cho phụ nữ xinh đẹp.
Nghe tin này, nữ thần may mắn cảm thấy mình bị xúc phạm, vì hai người kia không quan tâm gì đến số phận của họ.
- Cứ đợi đấy rồi sẽ biết - nữ thần may mắn nói - ta xem họ sẽ đạt được những gì. Cho dù đàn ông thông minh còn phụ nữ xinh đẹp nhưng nếu không có hạnh phúc thì thông minh, sắc đẹp hay giàu có cũng chẳng để làm gì.
Đăng nhập để trả lời
0
Câu Hỏi Quan Trọng Nhất [/align]



Đầu những năm 50 nhà bác học Einstein tránh xa công luận để tập trung làm việc ở nhà riêng của mình ở New York. Quãng thời gian còn lại không nhiều nên nhà bác học quí trọng từng giờ phút. Những người phục vụ rất nghiêm khắc thực hiện một yêu cầu của ông là tuyệt đối không được cho một người khách nào đến nhà.
Một hôm, không hiểu bằng cách nào, có một chàng trai trẻ tự giới thiệu là nhà báo, đột nhập được vào phòng làm việc của ông và xin phỏng vấn. "Thật láo xược quá mức." - nhà bác học nghĩ bụng và đã định mời anh ta bước ra. Nhưng, nghĩ lại, quả anh ta là một phóng viên cừ khôi - biết cách vượt qua mọi trở ngại để thực hiện nghĩa vụ của mình.
- Tôi bằng lòng trả lời phỏng vấn với một điều kiện là anh chỉ hỏi có một câu. - Nhà bác học nói với nhà báo.
- Vâng, chỉ xin hỏi bác một câu! - Chàng trai sung sướng kêu lên - câu hỏi của cháu sẽ là như vậy: Thưa Albert Einstein kính mến, nếu như bác là người hỏi thì câu hỏi nào cho mình?
Nhà bác học ngồi xuống ghế bành đắm chìm trong suy tưởng. Tẩu thuốc của ông tắt ngấm, hai con mắt ông lim dim. Nhà báo cảm thấy khó xử vô cùng: có điều gì xảy ra với nhà bác học vĩ đại, hay đi gọi bác sĩ? Nhưng Einstein từ từ mở mắt nhìn thẳng vào chàng trai và nói:
- Câu hỏi quan trọng nhất mà tôi hỏi chính bản thân mình đó là: Liệu vũ trụ có hòa thuận với con người? Bởi vì phụ thuộc vào câu trả lời mà chúng ta sẽ xây tường hay xây cầu cống.
Đăng nhập để trả lời
0
Nhà Thơ Vĩ Đại [/align]



Nhà thơ Rabindranath Tagore của ấn Độ là một nhà thơ huyền thoại. Ông sáng tác hơn 6000 bài thơ. Khi cảm hứng đến là nhà thơ đóng cửa ngồi viết trong suốt ba, bốn ngày liền không ăn uống. Những người sống gần ông nói rằng, sau những ngày như vậy trông ông có vẻ như người vừa từ một thế giới nào khác trở về: đôi mắt sáng như sao, dáng điệu to cao mà trang nhã. Từ người ông toát ra mùi hương. Có khi hàng nửa năm ông ở trong tình trạng như vậy.
Chuyện kể rằng trong giờ phút sắp lâm chung có người bạn ông - là một nhà văn nổi tiếng đến thăm. Người này nắm tay ông và nói:
- Anh có thể ra đi với sự mãn nguyện vì đã để lại cho đời bao nhiêu rồi. Thế gian này chưa có ai viết được nhiều như vậy. Không Kalidasa, không Shelley, không ai có thể sánh được với anh.
Khi người bạn nói xong những lời này, những giọt nước mắt bỗng trào ra từ đôi mắt nhà thơ vĩ đại. Người bạn cảm thấy không tin ở đôi mắt mình, đã nói:
- Sao anh khóc? Anh sợ cái chết chăng? Con người đã từng ca ngợi cuộc sống hết mình lại sợ cái chết? Cái chết cũng là một biểu hiện của cuộc sống đấy thôi.
Tagore trả lời:
- Không, tôi không sợ cái chết? Cái chết cũng tuyệt vời như cuộc sống vậy. Nhưng tôi khóc là bởi vì những bài thơ hay nhất chỉ đến cách đây chưa lâu. Từ đấy đến giờ tôi là con trẻ. Bây giờ tôi lớn thì Thượng Đế càng cho nhiều hơn. Chỉ bây giờ tôi mới lớn lên thì lại đến lúc phải từ giã. Đấy là điều bất công!
Đăng nhập để trả lời
0
Nhà Doanh Nghiệp Và Người Đánh Cá [/align]



Một nhà doanh nghiệp đứng trên cầu đá của làng chài quan sát một người đàn ông trên chiếc thuyền nan đang câu cá. Người đàn ông câu được con cá ngừ rất to và chuẩn bị đi về nhà. Nhà doanh nghiệp bước đến chúc mừng và hỏi người đàn ông rằng cần bao nhiêu thời gian để câu được con cá như vậy.
- Hai giờ, không hơn - người đàn ông trả lời.
- Thế sao anh không ở lại lâu hơn để câu thêm mấy con nữa? - Nhà doanh nghiệp ngạc nhiên.
- Một con là đủ cho cả nhà trong ngày mai rồi.
- Thế anh làm gì đến hết ngày?
- Tôi ngủ gần trưa mới dậy, sau đó ra biển chừng hai tiếng đồng hồ rồi về chơi với con trẻ, rồi ngủ trưa với vợ. Xế chiều đi dạo chơi trong làng, chiều tối uống rượu, chơi đàn ghi ta và hát hò với bạn bè vui vẻ. Anh thấy đời như thế có sướng không?
- Tôi là nhà kinh tế, tốt nghiệp Đại học Harvard - nhà doanh nghiệp nói - tôi khuyên anh làm theo cách khác. Anh hãy ở lại biển câu cá cả ngày để sau này mua một chiếc thuyền lớn.
- Thế sau đó làm gì? - người đánh cá hỏi.
- Sau đó, có thuyền lớn anh sẽ câu được nhiều cá hơn, anh sẽ đi ra đại dương, rồi anh sẽ mua được thêm thuyền, thậm chí cả tàu thủy, và đến một ngày anh sẽ có một đội tàu.
- Thế sau đó thì sao?
- Sau đó anh bỏ ngôi làng này mà chuyển lên thành phố lớn, anh có thể lập công ty, mở văn phòng và làm giám đốc.
- Tốn bao nhiêu thời gian để làm được những việc như vậy?
- Chừng 15-20 năm.
- Thế rồi sau đó?
- Thế rồi sau đó - nhà doanh nghiệp cười - sau đó sẽ đến lúc sướng. Anh sẽ bán toàn bộ công ty của mình, ôm vài trăm tỉ đồng, trở thành một người giàu có.
- Thế sau đó nữa?
- Sau đó nữa là anh không cần phải làm gì cả Anh lại chuyển về ngôi làng nhỏ ngày xưa, lại ngủ đến gần trưa, đi câu cá vài giờ rồi về chơi với trẻ nhỏ, ngủ trưa với vợ, rồi đi dạo quanh làng, buổi tối lại chơi đàn và uống rượu với bạn bè vui vẻ...
Đăng nhập để trả lời
0
Cô Gái Và Nhà Doanh Nghiệp [/align]



Cô gái đi tàu trong toa hai người cùng với một nhà doanh nghiệp. Người này rủ cô gái cùng tham gia một trò chơi cho khỏi buồn. Cô gái từ chối vì muốn đi nằm ngủ nhưng nhà doanh nghiệp năn nỉ:
- Trò chơi đơn giản thôi em ạ. Anh sẽ ra cho em câu hỏi, nếu em không trả lời được thì phải trả cho anh 5 ngàn đồng và ngược lại.
Cô gái vẫn một mực từ chối.
- Thôi được - nhà doanh nghiệp xuống giọng - nếu anh không trả lời được câu hỏi của em thì anh phải trả cho em 500 đô la, còn ngược lại - em chỉ phải trả cho anh 5 ngàn đồng.
Thế là cô gái đồng ý. Nhà doanh nghiệp hỏi cô gái độ dài giữa trái đất và mặt trăng là bao nhiêu km. Cô gái không trả lời được, đành móc ví lấy 5 ngàn đồng và hỏi nhà doanh nghiệp:
- Cái gì đi lên bằng ba chân còn khi xuống bằng bốn chân?
Nhà doanh nghiệp nghĩ mãi không ra, bèn lấy điện thoại di động vào mạng tìm rồi gọi hỏi bạn bè. Không một ai biết cả. Một giờ sau, cô gái đã ngủ. Nhà doanh nghiệp đánh thức cô gái, đưa cho cô 500 đô la. Cô gái lấy tiền và nằm ngủ tiếp. Nhà doanh nghiệp lại đánh thức cô gái và nói:
- Thế đáp án của em?
Cô gái im lặng, móc ví lấy 5 ngàn đồng đưa cho nhà doanh nghiệp và ngủ tiếp.
Đăng nhập để trả lời
0
Vì Tình [/align]



Ngày xưa ở một xóm đạo có chàng trai con nhà giàu yêu một cô gái xinh đẹp nhưng nhà rất nghèo. Họ yêu nhau tha thiết, một hôm chàng trai nói với cô gái:
- Anh yêu em.
- Em cũng yêu anh như vậy - cô gái trả lời.
- Nhưng chúng mình không thể lấy được nhau.
- Em biết - cô gái nói - nhưng em yêu anh nên điều này không quan trọng. Chúng mình không thể thành chồng vợ vì em nghèo nhưng em có thể trao anh tất cả.
- Không được em ạ - chàng trai trả lời - Trước tiên anh phải xin phép bố mẹ, rồi làm đám cưới ở nhà thờ, chỉ sau đó mình mới có thể với nhau được.
- Nhưng chuyện này không bao giờ có - cô gái kêu lên - Bố mẹ anh sẽ không bao giờ đồng ý. Em thà chết còn hơn là sống mà chẳng có anh!
- Biết làm sao được, vậy thì chúng mình sẽ chết cùng nhau.
Họ tìm đến một vách núi và nhìn xuống vực sâu.
- Em sợ lắm - cô gái nói với chàng trai - anh hãy ôm hôn em lần cuối cùng và hãy nhảy xuống cùng em.
Chàng trai ôm hôn người yêu rồi đẩy cô rơi xuống trước. Sau đó nhìn xuống vực, đầu óc quay cuồng và không hiểu tại sao lại cảm thấy không muốn tự tử nữa. Chàng trai quay bước trở về nhà, sau đó cưới vợ và sống đến già mới chết.
Ngày phán xét, Đức Chúa Trời hỏi hai linh hồn:
- Ai là người đã nhảy xuống đầu tiên?
- Dạ, phụ nữ đi trước ạ. - Linh hồn chàng trai ngày trước trả lời.
Đức Chúa Trời quay sang hỏi linh hồn cô gái:
- Có phải con đã cố tình lầm lỗi và đã lôi kéo người yêu của mình?
- Dạ thưa vâng, nhưng con làm thế vì tình.
- Con xem thường Giáo luật phải không?
- Dạ, nhưng vì tình.
- Con không muốn nghe lời bố mẹ, không kính trọng bố mẹ của mình?
- Dạ, nhưng mà vì tình...
- Con mắc vào tội lỗi rất nặng là quyên sinh và muốn cho cả người yêu của mình cũng vậy?
- Dạ, nhưng mà chúng con...
- Con bắt người yêu cùng tự tử bởi vì con không thể một mình và như thế là làm cho người con yêu trở thành kẻ có tội?
- Dạ, nhưng...
- Về địa ngục!
Lời phán xét vang lên và quỉ sứ đến bắt linh hồn cô gái đi về địa ngục.
Đến lượt linh hồn chàng trai.
- Con không nghe lời bố mẹ và coi thường Giáo luật?
- Dạ, con không muốn thế, bởi vì Đức Chúa Trời và bố mẹ là trên hết - linh hồn chàng trai trả lời.
- Con đã từ chối cùng phạm tội với người yêu phải không?
- Dạ thưa, con đã làm như vậy.
- Nhưng mà con đã giết người con yêu.
- Dạ, tự người yêu của con muốn chết và yêu cầu con làm theo. Lỗi lầm là do cô ấy. Hơn nữa, con đã sám hối về việc đã làm.
- Thế thì được. Lên thiên đàng! - Lời phán xét vang lên.
Đăng nhập để trả lời
0
Cái Chết Và Cái Không Bao Giờ Chết [/align]



Một người phụ nữ có đứa con trai duy nhất bị chết bèn tìm đến nhờ Đức Phật. Người phụ nữ khóc lóc thảm thiết vì đứa con trai đối với bà là tất cả tài sản, là tình yêu, là sự quan tâm hàng ngày. Đức Phật nói với người phụ nữ:
- Ta sẽ giúp con. Nhưng trước hết con hãy đi khắp tất cả các làng tìm về đây cho ta một thúng gạo nếp. Gạo nếp này xin ở các nhà không bao giờ có người chết.
Người phụ nữ ra đi tìm hết làng này đến làng khác, nhà này đến nhà khác. Những nơi mà người phụ nữ đến người ta đều nói:
- Chúng tôi không tiếc gạo nhưng điều kiện của bà không thực hiện được. Nhà chúng tôi trước đây có người chết.
Người phụ nữ lại ra đi và vẫn hy vọng: "Có thể ở đâu đó có những nhà không bao giờ có người chết". Cứ thế, hết ngày này qua ngày khác.
Đến một hôm, người phụ nữ chợt hiểu ra: Cái chết - đó là một phần của cuộc sống, là mặt trái của cuộc đời và xảy ra thường xuyên, ở khắp nơi. Cái chết không phải là điều bất hạnh chỉ xảy ra với mình. Khi đã hiểu ra như vậy, người phụ nữ quay trở lại. Đức Phật hỏi:
- Thế nào, con có xin được thúng gạo nếp không?
Người phụ nữ mỉm cười lặng lẽ rồi quì xuống năn nỉ:
- Con muốn biết Cái không bao giờ chết. Con không xin Ngài trả lại cho con đứa con trai, vì dù có xảy ra điều này thì rồi đứa con lại chết. Con chỉ xin Ngài tìm ra Cái không bao giờ chết.
Đăng nhập để trả lời
0
Mười Một Câu Hỏi



Đức Phật giải thích với tất cả mọi người, ở những nơi mà Ngài đến:
- Các con chớ đi hỏi mười một câu hỏi. Những câu hỏi này là những khái niệm: Thượng Đế, Linh hồn, Cái chết, Cuộc sống, Chân lý, v.v...
Khi người ta hỏi "Tại vì sao?", Ngài trả lời:
- Bởi vì những câu hỏi này không thể có câu trả lời. Không phải vì ta không biết trả lời nhưng, thứ nhất: những điều này không thể hiện được bằng lời nói, thứ hai: nhận thức những khái niệm này không làm cho cuộc đời trở nên tốt đẹp hơn, không dẫn về Nguồn sáng, thứ ba: những câu hỏi này tạo ra lòng tin cản trở các con nhận biết thực tại. Hãy đi hỏi về nỗi khổ và sự giải thoát. Hỏi về lòng tham, về dục vọng, về sự biến đổi. Hỏi về cách đạt đến trạng thái thiền.
Đăng nhập để trả lời
0
Đối Thoại Với Tình Yêu [/align]



Ngày xưa ở ấn Độ có một cô gái nghèo nhưng xinh đẹp sống ở một ngôi nhà nhỏ ven sông. Có rất nhiều chàng trai tỏ tình nhưng cô gái đều từ chối. Một hôm, cô gái đang tưới hoa trong vườn thì có một chàng trai đi ngang qua đấy. Chàng trai bước vào vườn hoa nói với cô gái:
- Em đẹp lắm, anh chưa biết tên em và tên bố mẹ em nhưng con tim anh như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực. Cho anh làm người yêu em. Anh sẽ tặng cho em những gì anh có thể nhưng quan trọng nhất là anh tặng cho em tình yêu.
Cô gái từ chối và chàng trai thất vọng ra đi. Lúc này có một ông già bước vào. Đôi mắt ông già ánh lên một thứ ánh sáng rất lạ lùng. Ông già bảo cô gái:
- Già xin lỗi vì đã vô tình nghe câu chuyện của hai người, già không hiểu tại sao con từ chối? Chàng trai hứa với con điều mà mọi phụ nữ trên đời đều ao ước - chàng hứa với con tình yêu.
Cô gái trả lời:
- Con không hiểu được những người phụ nữ đi tìm tình yêu mà không tìm thấy. Tình yêu ở khắp nơi. Tình ở trong những bông hoa, trên đồng cỏ, tình ở trong gió, trong mây. Con đây không cần người ta cho con tình yêu bởi vì tình yêu ở trong trái tim con. Con là một phần của Tình yêu với Thượng Đế và không cần một tình yêu nào nữa. Cứ để cho chàng trai mang tình yêu của mình tặng cho người cần đến nó.
- Con nói rằng tất cả đều là tình yêu. Con cho rằng ta đây cũng là tình yêu? Nhưng mà ta đã già, bây giờ ta chỉ suy nghĩ về cái chết.
- Vâng, già cũng là tình yêu, bởi vì ngay cả cái chết cũng là tình yêu.
Sau những lời này, cô gái cảm thấy đầu óc mình choáng váng và tựa hồ như nhìn qua màn sương, cô nhìn thấy không phải ông già mà là một người phụ nữ đẹp đứng trước mặt. Người phụ nữ nói:
- Đúng thế, ta là Tình yêu. Con nhận được tình yêu từ mọi thứ mà tay con chạm vào, mọi thứ mà mắt con nhìn thấy. Nhưng sự thử thách lớn nhất trong tình yêu - đó là cái chết thì con chưa biết đến. Có muốn không?
Cô gái trả lời:
- Vâng ạ.
Người phụ nữ cầm tay cô gái dẫn về trời. Ở đâu đấy nàng nhìn xuống thấy vườn hoa và xác của mình. Nhưng nàng đã không cần. Linh hồn nàng đi theo người phụ nữ - Tình yêu.
Đăng nhập để trả lời
0
Tương Lai Là Sự Tiếp Tục Của Quá Khứ [/align]



Nhà thần học Osho viết: "Dù bạn có làm gì nữa trong tương lai thì điều này cũng chỉ là sự tiếp tục của quá khứ. Bạn có thể thay đổi ít nhiều - vá chỗ này, đắp vào chỗ khác nhưng phần chính nhất vẫn như xưa".
Có ai đấy từng hỏi một nhà thông thái khi người này đã gần chết:
- Giá như trời cho ông sống thêm một cuộc đời nữa thì ông có muốn thay đổi điều gì?
Nhà thông thái nhắm nghiền mắt suy tư rồi mở mắt ra và nói:
- Giá như được sống một cuộc đời nữa thì tôi sẽ chải tóc theo ngôi thẳng. Tôi bao giờ cũng muốn như vậy nhưng bố tôi luôn bảo rẽ theo ngôi lệch. Khi bố tôi chết thì tóc tôi đã quen như vậy nên tôi không thể rẽ theo ngôi thẳng.
Nếu như người ta hỏi bạn rằng bạn sẽ làm gì trong cuộc đời mới thì bạn cũng chỉ có thể thay đổi chút chút như câu chuyện kể trên. Chồng với sống mũi một chút cao hơn, vợ với làn da một chút trắng hơn, ngôi nhà to hơn hoặc bé hơn - nhưng điều này cũng không nhiều hơn "ngôi tóc thẳng", chỉ là vớ vẩn, không đáng kể gì. Về bản chất, cuộc đời của bạn vẫn như trước.
Đăng nhập để trả lời
0
Sếp Và Lập Trình Viên [/align]



Một người đàn ông bay trên một khinh khí cầu bỗng nhận ra mình bị mất phương hướng. Người này hạ thấp độ cao và nhìn thấy một người phụ nữ. Hạ xuống thấp chút nữa, người đàn ông hỏi:
- Xin lỗi chị cho tôi hỏi. Tôi hẹn với anh bạn gặp nhau một giờ trước đây nhưng tôi không biết được mình đang ở đâu.
- Anh đang ở trong không khí, cách mặt đất 30 foot, giữa 40 và 41 độ vĩ bắc, giữa 59 và 60 độ kinh tây.
- Chị chắc là một lập trình viên?
- Vâng, nhưng sao anh đoán giỏi thế?
- Chị trả lời hoàn toàn chính xác và rất chi tiết nhưng tôi không hình dung được những thông số này. Và nói thật là chị cũng chẳng giúp được điều gì cả.
- Thế anh chắc là sếp bự?
- Vâng, nhưng sao chị đoán giỏi thế?
- Anh không biết được mình đang ở đâu và đi đâu. Anh bay lên cao là nhờ không khí. Rồi anh hứa mà không hình dung sẽ phải thực hiện ra sao, anh chỉ biết chờ những người dưới quyền sẽ giải quyết vấn đề của mình. Và cuối cùng, bây giờ anh đang ở vị trí mà trước khi gặp tôi, nhưng tại vì sao trong chuyện này tôi là người có lỗi.
Đăng nhập để trả lời
0
Lửa Địa Ngục [/align]



Một ông quan ở Ba Tư đi trên đường gặp một người đàn ông đã hỏi người này:
- Kẻ lãng du, anh đi đâu về vậy?
- Tôi từ địa ngục về - người đàn ông trả lời.
- Thế anh làm gì ở chốn ấy?
- Tôi cần lửa hút thuốc nhưng không ai có, thế là tôi quyết định xuống địa ngục để xin lửa.
- Thế anh có xin được không?
- Không, ông quan ở dưới đó nói địa ngục không có lửa. Tôi hỏi tại sao lại như vậy thì ông trả lời: "Ở đây không có lửa. Mọi người đi đến đây mang theo lửa của mình".
Đăng nhập để trả lời
0
Lòng Tin Và Sự Tò Mò [/align]



Một chàng trai theo giáo phái Tình yêu Thượng Đế ở Ba Tư muốn đi qua biển. Chàng trai hỏi nhờ một giáo sĩ giúp đỡ. Người này đưa cho chàng trai một lá cọ nhỏ, trên lá cọ này viết tên Thượng Đế và nói:
- Con hãy cầm lấy cái này và nịt vào trong quần áo của mình. Cái này sẽ giúp con thoát mọi nguy hiểm để đi qua biển. Nhưng hãy nhớ là không được mở xem bên trong, kẻo con sẽ bị chìm.
Chàng trai tin theo những lời trên và bắt đầu đi qua biển. Nhưng khi được nửa đường thì sự tò mò trỗi dậy trong lòng. Chàng muốn xem bên trong lá cọ có điều gì mà có thể giúp chàng đi qua biển như đi trên đất liền. Chàng mở chiếc lá, nhìn thấy tên Thượng Đế và nghĩ: "Chẳng lẽ chỉ có thế thôi ư? Điều vớ vẩn thế mà có khả năng diệu kỳ đến vậy ư?" Khi ý nghĩ này bắt đầu xuất hiện trong đầu thì cũng là lúc chàng trai bị chìm sâu vào nước.
Đăng nhập để trả lời
0
Cô Gái Đẹp Nhất [/align]



Ngày xưa có hai chàng thủy thủ đi chu du thiên hạ bằng thuyền để tìm vợ. Họ đi đến một hòn đảo. Ông vua xứ đảo này có hai cô con gái. Cô chị xinh đẹp sắc nước hương trời, còn cô em thì không được đẹp lắm.
Một chàng thủy thủ nói với bạn:
- Tớ tìm được rồi đấy. Tớ sẽ ở lại đây xin làm đám cưới với con gái của vua.
- Được đấy cô chị xinh đẹp và thông minh quá.
- Không phải đâu. Tớ sẽ cưới cô em.
- Cậu có điên không đấy? Cô em... không được xinh lắm.
- Nhưng mà tớ đã quyết như vậy, tớ yêu cô ta.
Thế là người bạn lên thuyền đi tiếp, còn chàng rể chuẩn bị để làm đám hỏi. Theo tục lệ của đảo, chàng rể phải nộp cho gia đình cô dâu mười con bò. Cô dâu xinh đẹp đáng giá mười con bò. Chàng trai đi khắp đảo tìm về được mười con bò và đem đến nhà cô dâu.
- Thưa nhà vua, con muốn cưới con gái của ngài và con đã chuẩn bị mười con bò.
- Cô con gái lớn của ta xinh đẹp và thông minh, đáng giá mười con bò. Ta đồng ý.
- Không phải đâu ạ. Con muốn cưới cô em.
- Ngươi có đùa không?
- Dạ, con đã chọn cô ấy.
- Được Nhưng ta là người chính trực, ta không thể nhận cả mười con bò. Ta chỉ lấy của ngươi ba con.
- Ngài cho phép con nộp cả mười con.
Thế là họ cưới nhau.
Mấy năm sau đó, người bạn kia trên đường quay trở lại đã ghé thăm người bạn cưới vợ ngày nào. Vừa ghé vào cầu tàu, chàng nhìn thấy một phụ nữ vô cùng xinh đẹp. Chàng hỏi thăm nhà người bạn và đến nơi thấy bạn đang chơi với mấy đứa con.
- Cậu sống ra sao?
- Tớ đang rất hạnh phúc.
Lúc này người phụ nữ xinh đẹp bước ra.
- Giới thiệu với cậu, đây là vợ tớ.
- Sao, cậu cưới vợ lần nữa à?
- Không, vẫn là cô gái ngày xưa đấy chứ.
- Không thể tin được!
- Thì cậu hãy đi mà hỏi nàng.
Người bạn bước đến bên người vợ:
- Tớ xin lỗi vì câu hỏi thiếu tế nhị. Có điều gì đã xảy ra, tại vì sao em bây xinh đẹp hơn ngày trước?
- Chỉ vì đơn giản là em luôn nhớ một điều rằng em đáng giá mười con bò.
Đăng nhập để trả lời
0
Vô Vọng [/align]



Ngày xưa ở Vương quốc Ba Tư có nàng công chúa xinh đẹp tuyệt trần. Diễm phúc cho những ai được nhìn thấy nàng.
Một hôm có vị quan trẻ đẹp trong triều chuẩn bị ăn bánh. Đang giơ miếng bánh đưa vào miệng thì nhìn thấy công chúa đi qua đã ngạc nhiên rồi tỏ ra thờ thẫn. Công chúa mỉm cười với vị quan, làm cho người này cả thân thể run lên và cảm thấy bị mất lý trí. Vị quan kia bị rơi vào tình trạng như thế trong suốt bảy năm. Đối với chàng: đường sá là nhà, những con chó hoang là bạn. Công chúa cảm thấy bực mình và những người vệ sĩ của nàng quyết định giết chết chàng trai.
Một hôm công chúa cho gọi chàng trai đến và bảo:
- Giữa tôi và anh không có tình cảm gì cả. Anh phải đi khỏi nơi đây ngay lập tức, người ta muốn giết anh.
Chàng trai bất hạnh trả lời:
- Kể từ ngày nhìn thấy em, cuộc đời đối với anh không còn giá trị. Người ta muốn giết anh - một người vô tội thì anh sẽ chết. Nhưng trước khi chết em hãy thực hiện một điều mong muốn duy nhất của anh, vì rằng em là nguyên nhân của cái chết. Em hãy nói với anh tại vì sao ngày đó em mỉm cười với anh?
- Đồ ngốc! - công chúa trả lời - ngày đó nhìn thấy anh rất buồn cười nên tôi mỉm cười là vì lòng thương hại.
Nói xong câu này nàng công chúa bỏ đi.
Đăng nhập để trả lời
0
Bằng Trái Tim [/align]



Chàng trai chuẩn bị cưới vợ đến hỏi một thầy đồ:
- Con muốn lấy vợ thầy ạ, nhưng con chỉ muốn cưới một cô gái trinh. Thầy cho con hỏi như vậy có phải là khôn không?
Thầy đồ hỏi lại:
- Thế tại sao cứ phải là gái trinh?
- Chỉ khi đó con mới tin tưởng rằng vợ con là người phẩm hạnh.
Thầy đồ trèo lên cây ổi hái hai quả ổi: một quả còn nguyên, quả thứ hai đã bị chim mổ ăn rồi đưa cho chàng trai nếm thử. Chàng trai nếm quả ổi còn nguyên: quả ổi chát. Chàng nếm quả đã bị chim mổ: lại cũng chát như vậy.
- Thế thì con phải chọn vợ bằng cách nào?
- Bằng trái tim! - thầy đồ trả lời.
Đăng nhập để trả lời
0
Cậu Bé Và Cây Khế [/align]



Ngày xưa có cây khế ngọt mọc ở trong một cánh rừng. Cây khế yêu một cậu bé chăn trâu. Cậu bé ngày ngày trèo lên cây khế hái quả và lấy lá khế kết thành chiếc mũ giống như vương miện của ông vua rừng. Sau đó cùng cây khế chơi trò ú tim và cây khế cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
Thời gian trôi đi, cậu bé ít đến chơi với khế như trước. Một hôm gặp nhau, cây khế bảo:
- Chàng trai hãy trèo lên đây, ăn những quả khế này và hãy cùng vui với em như ngày trước.
- Tôi bây giờ là người lớn rồi - chàng trai trả lời - tôi cần những trò vui khác. Nhưng tôi cần tiền, chẳng lẽ em có thể cho tôi tiền?
- Em chẳng tiếc gì với chàng - cây khế thở dài - nhưng em không có tiền, em chỉ có lá và quả. Chàng hãy bứt quả mang đi bán mà lấy tiền.
Chàng trai bứt hết quả khế mang về còn cây khế cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Sau đó rất lâu chàng trai không đến, cây khế cảm thấy buồn. Một hôm chàng đến, cây khế sung sướng reo lên:
- Chàng hãy leo lên cành, hãy đùa vui với em!
- Tôi quá nhiều việc - chàng trai trả lời - tôi muốn có ngôi nhà. Chẳng lẽ em giúp được cho tôi?
- Em chẳng tiếc gì với chàng - cây khế trả lời buồn bã - nhưng em không có nhà. Nhà của em là rừng. Nhưng mà em có cành, chàng hãy chặt cành mà làm nhà. Và chàng sẽ hạnh phúc.
Chàng trai chặt cành khế mang về làm nhà, còn khế cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Sau đó rất lâu chàng trai không đến, cây khế cảm thấy buồn. Một hôm chàng đến, cây khế lại sung sướng reo lên:
- Chàng hãy chơi trò chơi gì với em?
- Tôi già rồi, không còn chơi trò chơi nữa - chàng trai trả lời - tôi muốn đóng một chiếc thuyền để bơi đi thật xa. Nhưng chẳng lẽ em có thể cho tôi được chiếc thuyền?
- Chàng hãy cưa thân của em mà đóng thuyền - cây khế trả lời - chàng có thể bơi đi thật xa, và chàng sẽ hạnh phúc.
Thế là chàng trai cưa cây khế đóng thành chiếc thuyền bơi về chốn xa xăm, còn cây khế cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Sau đó rất nhiều năm, chàng trai năm xưa lại tìm đến gốc cây khế.
- Em xin lỗi chàng - khế thở dài - bây giờ em không còn gì để trao chàng nữa, không còn những quả khế ngọt nữa.
- Tôi cần nó để mà làm gì, không còn chiếc răng nào nữa.
- Và cũng đã không còn cành lá, thân cây để chàng trèo lên đó nữa.
- Tôi đã quá già để mà đi trèo cây.
- Em muốn trao chàng một thứ gì đó nhưng chẳng còn lại gì. Em bây giờ chỉ còn lại gốc cây già, xin lỗi!
- Còn tôi cũng chẳng cần gì nữa. Tôi chỉ muốn có một chỗ yên lặng để ngồi nghỉ ngơi mà thôi. Tôi đã quá mệt mỏi.
- Vậy thì gốc khế này sẽ hợp với chàng. Chàng hãy ngồi lại đây.
Ông già ngồi lên gốc khế và khế cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
Đăng nhập để trả lời
0
Hoa Thủy Tiên Và Hoa Hồng [/align]



Không có loài hoa nào đẹp hơn hoa hồng nhưng gai của hoa hồng làm cho đau đớn...
Không có ai tự yêu mình bằng hoa thuỷ tiên nhưng vẻ dịu dàng của hoa bù lại...
Trong một khu vườn có rất nhiều loại hoa. Tất nhiên trong đó có hoa hồng và hoa thuỷ tiên. Tất cả hoa đều đẹp nhưng người ta để ý nhất đến hai bông hoa hồng. Chúng mọc ở giữa vườn và nổi trội hơn những bông hoa khác. Một bông to hơn - giống như một chàng trai, còn bông kia bé hơn - giống như một cô gái.
Hai bông hoa cùng một cội nên chúng luôn ở bên nhau. Chàng trai thì thầm những lời tình yêu còn cô gái đáp lời nhưng cứ sợ gai làm chàng trai đau đớn. Đôi khi chúng cãi lộn, quay mặt lại với nhau, nhưng cuối cùng vẫn làm lành, cũng tha thứ và vẫn sống bên nhau.
Ở luống hoa bên cạnh có những bông hoa thủy tiên rất đẹp. Trong số này có một bông cao hơn, đẹp hơn những bông hoa khác. Bông hoa này rất kiêu hãnh, không thèm để ý đến một ai xung quanh. Thủy tiên là loài hoa chỉ yêu mình nhưng bông hoa này yêu mình hơn hết. Một hôm có cơn gió mạnh thổi đến làm cho tất cả đều rung rinh, bông thuỷ tiên này rời ánh mắt khỏi mình, nhìn sang bên cạnh thấy bông hoa hồng tuyệt đẹp. Thủy tiên ngắm hoa hồng và quên đi sự hãnh diện của mình. Hoa hồng đã thuộc về bông hoa hồng khác nhưng thủy tiên không ngại. Kể từ ngày ấy thủy tiên chỉ ngắm hoa hồng và cảm thấy rằng có một thứ tình cảm mà trước đây chưa bao giờ có.
Một hôm hai bông hoa hồng cãi nhau. Nàng quay sang nhìn hoa thủy tiên còn chàng lấy gai đâm làm cho nàng khóc. Thủy tiên an ủi hoa hồng, thì thầm những lời yêu thương và tin rằng sẽ đến một ngày chúng sẽ được sống bên nhau.
Một buổi sáng người thợ làm vườn đến cắt hoa đem bán. Người này đi vào giữa vườn, ngắm nghía hai bông hồng rồi cắt chúng. Nhìn bông hoa yêu dấu nằm dưới đất, thủy tiên cúi mình về phía hoa hồng. Bỗng một cơn gió mạnh nổi lên làm cho hoa thủy tiên rơi xuống bên cạnh hoa hồng. Chỉ bây giờ, chỉ trong những giây phút cuối cùng, chúng được ở bên nhau. Chúng nằm ôm lấy nhau trong cơn hấp hối, nhưng đến giây phút cuối vẫn nhắc mãi một lời: I Love You!!
Đăng nhập để trả lời
0
Xin Tiền Của Bố [/align]

Ông bố đi làm về nhà muộn, với vẻ mệt mỏi nhìn thấy thằng con trai 5 tuổi đợi trước cửa.
- Bố ơi, cho con hỏi bố một câu nhé?
- Có chuyện gì vậy con?
- Bố ơi, bố đi làm được bao nhiêu tiền?
- Đấy không phải là việc của con - ông bố ngạc nhiên - con hỏi mà làm gì?
- Con muốn biết. Bố nói đi, một giờ làm việc của bố được bao nhiêu?
- Khoảng 10 ngàn. Mà sao thế?
- Bố ơi - thằng con trai ngước nhìn bố với vẻ mặt rất nghiêm túc - bố cho con xin hai ngàn được không?
- Mày lại xin tiền đi chơi điện tử hả - ông bố kêu lên - đi vào nhà ngay. Tao làm việc cả ngày, còn mày thì ích kỷ thế hả?
Thằng bé lặng lẽ đi vào phòng của mình và đóng cửa. Còn ông bố tiếp tục bực bội vì thằng con trai. Nó dám hỏi bố làm được bao nhiêu để xin tiền. Một lúc sau, ông bố nghĩ lại: biết đâu hôm nay nó cần mua cái gì đấy. Thôi thì cho nó hai ngàn, đã bao giờ nó xin tiền như thế đâu. Ông bố đi vào phòng thằng bé.
- Con ngủ hả? - ông bố hỏi.
- Không bố ạ. Con chỉ nằm vậy thôi - thằng bé trả lời.
- Có lẽ bố đã nặng lời với con. Hôm nay bố làm việc nhiều quá. Bố xin lỗi, còn đây là tiền cho con.
Thằng bé ngồi dậy mỉm cười:
- Hoan hô bố!
Sau đó, nó lấy từ trong gối ra mấy tờ tiền lẻ đã nhàu nát. Ông bố nhìn thấy thằng con có tiền lại tỏ ra giận dữ, còn thằng bé đặt tất cả số tiền của nó rồi nhìn bố.
- Con xin tiền mà làm gì nữa nếu đã có tiền rồi? - ông bố làu bàu.
- Tại vì không đủ ạ. Nhưng bây giờ thì đủ - thằng bé trả lời - Bố ơi, đây là 10 ngàn. Con muốn mua 1 giờ làm việc của bố. Ngày mai bố về nhà sớm hơn nhé, con muốn bố về ăn cơm tối với chúng con.
Đăng nhập để trả lời
0
Tình Yêu Và Lời Cầu Nguyện [/align]



Nhà thần học Osho viết: "Đừng bao giờ can thiệp vào tình yêu và lời cầu nguyện của người khác. Bạn hãy quên đi ý nghĩ rằng bạn biết cách cầu nguyện và bạn biết cách yêu. Chỉ đơn giản một điều là hãy tôn trọng người khác, dù họ có làm điều này như thế nào đi nữa, thì tình yêu và lời cầu nguyện của họ chỉ dành cho họ".
Một lần trưởng lão Mose đến gần một người đàn ông đang cầu nguyện những người này nói những điều rất vớ vẩn, nhảm nhí làm cho trưởng lão đứng ngây người. Người đàn ông cầu như thế này: "Xin Ngài cho con được đến gần Ngài, con xin hứa là sẽ tắm cho Ngài khi Ngài bẩn, nếu Ngài gặp tai nạn thì con sẽ khâu lại vết thương. Con sẽ đóng cho Ngài đôi giày đẹp tuyệt trần. Con biết nấu ăn và con sẽ chăm sóc Ngài khi Ngài ốm..."
Mose kêu lên:
- Này, anh kia, anh cầu cái gì thế hả? Tại sao lại Ngài gặp tai nạn? Tại sao Ngài bẩn và anh sẽ tắm cho Ngài? Tại sao anh lại nấu ăn và chăm sóc Ngài? ... Anh học ai cách cầu nguyện như thế hả?
Người đàn ông thất vọng trả lời:
- Con chẳng học ai cả. Con là kẻ nghèo hèn, vô học, con chỉ biết những thứ mà con hiểu. Tai nạn luôn ám ảnh con thì chắc cũng sẽ ám ảnh Chúa Trời. Còn nấu ăn thì đôi khi bị đau bụng nhưng mà Chúa Trời có lẽ cũng có khi đau. Tất cả những gì trong cuộc sống của con đi vào lời cầu nguyện của con. Nếu Ngài biết cách cầu nguyện cho đúng thì ngài làm ơn chỉ giùm con.
Thế là trưởng lão Mose dạy cho người đàn ông biết cách cầu nguyện cho đúng. Người đàn ông chùi nước mắt, cúi xuống lạy Mose. Khi người đàn ông đã đi về nhà, trưởng lão Mose cảm thấy hạnh phúc vì đã làm một việc thiện. Ông ngước nhìn lên trời để xem Chúa Trời nghĩ gì về ông. Nhưng Chúa Trời bảo:
- Ta phái ngươi đi để dẫn mọi người về với ta nhưng bây giờ ngươi đã làm cho xa một người mà ta yêu dấu. Lời cầu nguyện "đúng" mà ngươi dạy cho người đàn ông đâu phải là lời cầu nguyện, bởi vì cầu nguyện không hề có qui tắc nào cả.
Lời cầu nguyện - đó là tình yêu. Mà tình yêu có qui luật trong mình, tình không cần đến qui tắc nào nữa cả.
Đăng nhập để trả lời
0
Những Phương Pháp Đo Độ Cao [/align]



Một giảng viên Đại học ở Anh đã nhờ nhà bác học Ernest Rutherford (1781 - 1937 - Giám đốc Viện hàn lâm Khoa học Hoàng gia, giải Nobel Hóa học năm 1908) đứng ra làm trọng tài cho một việc. Người giảng viên này định cho một sinh viên của mình điểm thấp về môn vật lý nhưng cậu sinh viên khẳng định rằng câu trả lời xứng đáng đạt điểm cao nhất. Cả hai người - thầy và trò - nhất trí mời trọng tài làm chứng. Người được mời là Rutherford.
Câu hỏi thi như sau: "Anh (chị) hãy giải thích, bằng cách nào có thể đo được chiều cao của ngôi nhà, sử dụng khí áp kế?"
Câu trả lời của sinh viên như sau: "Cần đem khí áp kế lên mái nhà, buộc khí áp kế vào một sợi dây dài thả xuống đất, sau đó kéo lên đo độ dài sợi dây thì sẽ biết chính xác độ cao của ngôi nhà".
Trường hợp này quả là phức tạp, vì rằng câu trả lời hoàn toàn chính xác. Mặt khác, đây là câu hỏi thi môn vật lý nhưng câu trả lời không hề sử dụng kiến thức của vật lý.
Rutherford đề nghị cậu sinh viên trả lời một lần nữa. Nhà bác học cho 6 phút chuẩn bị và báo trước rằng, câu trả lời cần sử dụng kiến thức của môn vật lý. Năm phút trôi qua nhưng cậu sinh viên không viết gì lên tờ giấy chuẩn bị cả. Rutherford hỏi liệu có trả lời được không thì cậu sinh viên trả lời rằng có nhiều cách giải đề thi này nhưng chỉ đơn giản là cậu đã chọn cách tốt nhất.
Thế là nhà bác học đề nghị sinh viên trả lời, không đợi hết thời gian chuẩn bị. Câu trả lời mới như sau: "Cầm khí áp kế trèo lên mái nhà, ném khí áp kế xuống đất, đo thời gian rơi, sau đó dùng công thức tính ra độ cao ngôi nhà".
Rutherford hỏi người đồng nghiệp giảng viên có hài lòng với câu trả lời như vậy không. Người này trả lời: được. Tuy vậy, cậu sinh viên nói rằng còn nhiều cách giải khác, và họ đề nghị sinh viên trả lời tiếp.
- Có nhiều cách để đo độ cao một ngôi nhà dùng khí áp kế - cậu sinh viên trả lời - Thí dụ, ta có thể chọn ngày trời nắng đo độ cao của khí áp kế và bóng của nó, đo độ dài bóng của ngôi nhà. Sau đó tìm tỉ lệ, xác định ra chiều cao của ngôi nhà.
- Tốt - Rutherford nói - còn cách nào nữa không?
- Có một cách rất đơn giản, em tin là các thầy sẽ thích. Ta trèo lên theo thang, áp khí áp kế vào tường và đánh dấu. Sau đó đếm số dấu, nhân với độ dài của khí áp kế sẽ có độ cao của ngôi nhà.
- Một cách khác phức tạp hơn - cậu sinh viên tiếp tục - ta buộc vào khí áp kế một sợi dây rồi lắc như quả lắc, xác định sức hút ở dưới móng ngôi nhà và ở trên mái nhà. Từ sự khác nhau về độ lớn của sức hút có thể tính được độ cao của ngôi nhà.
- Trong số vô vàn những phương pháp để giải quyết vấn đề trên - cậu sinh viên kết luận - theo em, có một cách đơn giản nhất: ta đem theo khí áp kế, tìm người quản lý ngôi nhà và nói với người này: "Thưa ông, tôi có một khí áp kế rất tuyệt. Tôi xin tặng nó cho ông nếu ông làm ơn nói cho tôi biết độ cao của ngôi nhà này".
Nhà bác học Rutherford hỏi cậu sinh viên rằng quả thực có phải cậu không biết cách giải phổ biến của câu hỏi này. Cậu sinh viên thú thực rằng biết nhưng mà đã chán đến tận cổ cái cảnh ở trường nào thầy giáo cũng gán cho sinh viên cách tư duy của mình.
Cậu sinh viên trên là Niels Henrik David Bom (1885 - 1962) - nhà vật lý Đan Mạch, giải Nobel Vật lý năm 1922.
Đăng nhập để trả lời
0
Cái Ác Có Tồn Tại Không? [/align]



Một giảng viên Đại học dạy môn triết học hỏi các sinh viên của mình:
- Theo các em, có phải tất cả những gì tồn tại trên đời là do Thượng Đế tạo ra?
Một sinh viên trả lời:
- Vâng ạ. Do Thượng Đế tạo ra.
- Thượng Đế tạo ra tất cả? - thầy giáo hỏi.
- Đúng thế ạ.
Thầy hỏi tiếp:
- Nếu Thượng Đế tạo ra tất cả, thì có nghĩa là Thượng Đế tạo ra cái ác. Và theo nguyên tắc rằng mọi công việc, hành động của ta xác định con người ta, nghĩa là, Thượng Đế là cái ác.
Tất cả sinh viên im lặng. Thầy giáo tiếp tục chứng minh rằng lòng tin vào Thượng Đế chỉ là điều hoang tưởng.
Lúc này, một sinh viên giơ tay hỏi:
- Thưa thầy, em có được phép ra câu hỏi cho thầy không ạ?
- Tất nhiên - thầy giáo trả lời.
Cậu sinh viên đứng dậy hỏi:
- Thưa thầy, cái lạnh có tồn tại không ạ?
- Em hỏi thật buồn cười, tất nhiên là cái lạnh tồn tại. Em không bao giờ cảm thấy lạnh hay sao?
Cả lớp học cười ồ, nhưng cậu sinh viên tiếp tục:
- Thưa thầy, trên thực tế cái lạnh không tồn tại. Theo những qui luật của vật lý học thì cái mà ta cho là lạnh, thực ra là do không có nóng. Người hay vật chỉ có thể trở thành đối tượng để nghiên cứu với điều kiện có hay không năng lượng. Độ không tuyệt đối (460 độ âm) là hoàn toàn không có cái nóng. Tất cả vật chất trở thành trơ, không có khả năng phản ứng trong nhiệt độ này. Cái lạnh không tồn tại. Chúng ta dùng khái niệm này để mô tả trạng thái không có nóng.
Cậu sinh viên tiếp tục:
- Thưa thầy, bóng tối có tồn tại không ạ?
- Tất nhiên! - Thầy giáo trả lời.
- Thầy lại hiểu không đúng. Bóng tối không tồn tại. Bóng tối, trên thực tế là do thiếu ánh sáng. Ta có thể nghiên cứu, có thể đo được ánh sáng chứ không phải bóng tối. Ta có thể dùng lăng kính Newton để phân giải ánh sáng thành nhiều màu và tìm hiểu những độ dài khác nhau của luồng sáng. Nhưng ta không thể đo được bóng tối. Một luồng sáng bất kỳ có thể thâm nhập vào bóng tối và chiếu sáng nó. Ta không xác định được một khoảng không nào đấy tối đến mức nào? Ta chỉ có thể đo được độ sáng thôi, phải không ạ? Bóng tối là khái niệm mà con người dùng để mô tả trạng thái không có ánh sáng.
Cuối cùng, cậu sinh viên hỏi thầy giáo:
- Thưa thầy, cái ác có tồn tại không ạ?
Thầy giáo trả lời mà đã không còn chút nào tự tin:
- Tất nhiên, như đã nói từ đầu. Chúng ta nhìn thấy nó hàng ngày. Sự nghiệt ngã giữa con người với con người, tội ác và bạo lực ở khắp nơi. Tất cả những điều này là sự biểu hiện của cái ác.
Cậu sinh viên lại tiếp tục:
- Thưa thầy, cái ác không tồn tại, hoặc ít ra là không tồn tại đối với chính nó. Cái ác có mặt chỉ đơn giản là vì không có mặt thần thánh. Cái ác cũng như cái lạnh và bóng tối - chỉ là những khái niệm mà con người dùng để mô tả tình trạng không có Thượng Đế. Thượng Đế không tạo ra cái ác. Cái ác không phải là tình yêu hay lòng tin - là những thứ tồn tại như ánh sáng hay sức nóng. Cái ác là kết quả của sự thiếu vắng trong trái tim con người một tình yêu thần thánh. Cái ác, cũng giống như cái lạnh, ập đến khi không có nóng, hay như bóng tối, ập đến khi không có ánh sáng.
Thầy giáo không nói gì và cậu sinh viên ngồi xuống.
Đăng nhập để trả lời
0
Một Câu Trả Lời Cho Ba Câu Hỏi [/align]



Một chàng trai tìm câu trả lời cho những câu hỏi của mình. Chàng gặp rất nhiều người nhưng không ai trả lời được cả. Một hôm chàng trai gặp một giáo sĩ Hồi giáo và hỏi người này những câu hỏi sau:
1. Có Thượng Đế không? Nếu có thì làm ơn chỉ giùm đường nét của Ngài?
2. Số phận là gì?
3. Tại sao, nếu quỉ sứ được tạo ra từ lửa và quỉ sứ ở địa ngục, nơi mọi thứ đều trong lửa thì quỉ sứ sẽ không đau. Chẳng lẽ điều này do Thánh Ala nghĩ ra?
Vị giáo sĩ bất ngờ tát cho chàng trai một cái tát rất mạnh. Chàng trai không hiểu gì, hỏi:
- Tại vì sao ngài lại giận con?
Giáo sĩ trả lời:
- Ta không hề giận con. Đấy là câu trả lời cho những câu hỏi của con.
- Thế nghĩa là sao?
- Con cảm thấy điều gì sau khi ta tát con?
- Tất nhiên là cảm thấy đau.
- Nghĩa là con tin rằng cái đau tồn tại?
- Vâng.
- Thế con làm ơn chỉ giùm đường nét của nó?
- Con không thể!
- Đấy là câu trả lời cho câu hỏi thứ nhất. Còn bây giờ con hãy trả lời ta, hôm qua con có mơ thấy rằng ta sẽ tát con?
- Không.
- Con có bao giờ nghĩ rằng hôm nay bị cái tát?
- Không.
- Đấy là số phận. Bên ngoài bàn tay tát vào con là gì?
- Da.
- Thế bên ngoài mặt của con?
- Da.
- Con đau lắm à?
- Đau lắm?
- Đấy là câu trả lời cho câu hỏi thứ ba.
Đăng nhập để trả lời
0
Chinh Phục Cả Thế Giới [/align]



Chuyện kể rằng: vào ngày Alexander Đại đế trở thành người chinh phục được cả thế giới, ông đã đóng cửa phòng ngồi khóc.
Nhưng tướng lĩnh của ông rất lấy làm lo lắng. Điều gì đã xảy ra? Họ chưa từng thấy ông khóc bao giờ, ông đâu phải là người như vậy. Họ đã sát cánh cùng ông trong những giờ phút hiểm nghèo nhất. Đôi khi cái chết đã kề bên nhưng họ không hề thấy trên gương mặt của ông lộ vẻ tuyệt vọng. Ông luôn là tấm gương về sự dũng cảm. Thế mà bây giờ điều gì đã xảy ra, khi mà cả thế giới đã bị ông chinh phục?
Họ gõ cửa phòng ông và hỏi:
- Thưa ông, tại sao ông lại khóc, điều gì đã xảy ra với ông?
Alexander Đại đế trả lời:
- Bây giờ, khi ta trở thành người chiến thắng thì ta hiểu ra rằng ta đã thất bại. Bây giờ trong lòng ta sự chinh phục vô nghĩa đang trỗi dậy. Điều này chỉ bây giờ ta mới biết, bởi vì trước đây ta luôn ở trên đường, ta có mục đích. Còn bây giờ ta không còn biết đi đâu, chinh phục ai nữa. Ta cảm thấy bên trong mình có một sự trống rỗng khủng khiếp. Ta đã thất bại.
Alexander Đại đế chết vào năm ông 33 tuổi. Khi người ta đưa ông đến nơi mai táng, hai cánh tay của ông thò ra và đung đưa theo hai phía của quan tài. Đấy là người ta làm theo lời di chúc của ông. Ông muốn cho người đời nhìn thấy rằng mình từ giã cõi đời với hai bàn tay trắng.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-24 19:35:02bevanng>
Những Nhà Thông Thái Cởi Trần



Alexander Đại đế hỏi Hoàng đế Ấn Độ Paras:
- Ngài học sự khôn ngoan ở đâu?
Hoàng đế ấn Độ trả lời:
- Những nhà thông thái cởi trần dạy cho tôi.
Alexander Đại đế muốn gặp họ. Ngài gửi cho họ một bức thư, các nhà thông thái đồng ý tiếp và trả lời những câu hỏi của ông.
Alexander Đại đế hỏi 10 câu hỏi và nhận được 10 câu trả lời.
Câu thứ nhất:
- Ở đời ai nhiều hơn: người sống hay người chết?
- Người sống, bởi vì người chết đã không còn nữa.
Câu thứ hai:
- Cái gì nuôi động vật nhiều hơn: đất liền hay biển?
- Biển. Bởi vì đất liền chỉ là hòn đảo trên đại dương.
Câu thứ ba:
- Con vật nào khôn ranh nhất?
- Con vật chưa lọt vào mắt người.
Câu thứ tư:
- Các ngài khuyên Paras đấu tranh với tôi để làm gì?
- Để ông ấy sống vinh quang và chết vinh quang.
Câu thứ năm:
- Cái gì có trước: ngày hay đêm?
- Ngày có trước một ngày.
- Câu trả lời khó quá - Alexander bảo.
- Trả lời cho câu hỏi khó. - Các nhà thông thái trả lời.
Câu thứ sáu:
- Như thế nào thì xứng đáng được yêu?
- Hãy là người mạnh nhất, nhưng không phải là người đáng sợ nhất.
Câu thứ bảy:
- Cái gì mạnh hơn: cuộc sống hay cái chết?
- Cuộc sống. Cuộc sống nhiều đau khổ hơn.
Câu thứ tám:
- Khi nào thì con người nên chết?
- Khi cái chết đối với người này tốt hơn cuộc sống.
Hai câu cuối lịch sử đã không còn giữ lại được.
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 2 3 4 5 6 » »»