Chương 450 [/align]
Không biết có phải do Hồ Kinh Vĩ mời kì nhân dị sĩ về bảo vệ hay không mà Vi gia cũng không có tiếp tục phát động công kích đối với Hồ gia. Liên Đảo bị thế cục duy trì lâu dài, tựa hồ cũng dần dần yên ổn.
Tổng giám đốc khu du lịch Duy Ni, Hồ Tinh khẽ thở một hơi dài. Hắn mặc dù quyền cao chức trọng, nhìn thì phong quang vô hạn. Nhưng chính là cái chức nghiệp này cũng vô vàng nguy hiểm.
Đặc biệt, dưới tình huống khẩn trương như hiện tại, sòng bạc rất có thể lại bị tập kích, thậm chí chính bản thân hắn cũng có thể trở thành đối tượng tập kích.
Hồ Tinh định nếu hắn có thể bình yên vượt qua trường phong ba này, hắn nhất định sẽ hảo hảo buông lỏng một chút. Cái cuộc sống mỗi ngày đều phải lo lắng, đề phòng như hiện tại quả thật ức chế thần kinh quá mức.
Bất quá, hắn cảm giác được chính mình không phải là không có được chỗ tốt, trong đoạn thời gian này số lần hắn tiếp kiến tổng giám đốc Hồ Kinh Vĩ đã vượt qua cả năm ngoái. Hồ Tinh cho rằng hắn càng ngày càng có cân lượng trong mắt tổng giám đốc, thậm chí nếu hắn có biểu hiện tốt, có lẽ hắn còn có thể bay cao hơn nữa trong tập đoàn.
Buổi sáng hôm nay, hắn đã bị Hồ Kinh Vĩ gọi vào biệt thự gặp mặt. Hồ Tinh được người hầu dẫn đến hoa viên, Hồ Kinh Vĩ đang nằm trên ghế phơi nắng đọc sách.
“Tổng giám đốc, ngài tìm ta có chuyện gì sao?” Hồ Tinh đứng ở trước người Hồ Kinh Vĩ, cung kính hỏi.
Hồ Kinh Vĩ cũng không đứng dậy, chỉ nhìn hắn một cái, sau đó hỏi: “Mấy ngày hôm trước, ta bảo ngươi tiếp cận Triệu Thụy, ngươi làm ra sao rồi?”
Hồ Tinh vội vàng đáp: “Thưa tổng giám đốc. Trong khoảng thời gian này, ta chiếu theo ngài phân phó, đối với hắn đặc biệt chiếu cố, tận lực tiếp cận. Quan hệ quả thật đã kéo gần không ít, thế nhưng nếu muốn tiếp tục tiến thêm thì quả thật là rất khó.
Triệu thụy người này nhìn ở ngoài thì ôn hòa, ấm áp. Thế nhưng trên thực tế, rất khó kết giao. Nếu muốn từ miệng hắn hỏi thăm thì quả thật lại càng khó hơn. Mỗi lần ta mở lời đều bị hắn nhanh chóng chuyển hướng, căn bản là không hỏi được cái gì?”
Hồ Kinh Vĩ cũng không có trách cứ Hồ Tinh. Điều này tựa hồ đã nằm trong dự liệu của hắn. Trên thực tế hắn đã cử người điều tra về lai lịch của Triệu Thụy, hơn nữa cũng biết được rất nhiều tin tức liên quan tới Triệu Thụy.
Tỷ như, Triệu Thụy đã từng nhiều lần chuyển đổi công tác, từng cùng Vân Phương dạy học tại một cái trường trung học. Từ mấy tin tức này mà xem thì Triệu Thụy tựa hồ chỉ là một người bình thường có tình cảm với Vân Phương trong khoảng thời gian làm việc chung mà bồi dưỡng thành. Thế nhưng Hồ Kinh Vĩ thủy chung cảm nhận được tựa hồ tên Triệu Thụy này không giống như tin tức tình báo là một kẻ bình thường.
"Ta muốn đêm nay tổ chức một cái yến hội. ” Hồ Kinh Vĩ đột nhiên không đầu không đuôi nói ra một câu. “Ta cũng muốn Triệu Thụy đến tham dự yến tiệc”
Hồ Tinh thật vất vả lắm mới làm chính mình đuổi kịp lối suy nghĩ của Hồ Kinh Vĩ. Vội vàng nói: “Cái chủ ý này quả thật không sai, ngài cũng nên gặp hắn một lần. Chỉ là … nếu muốn lôi kéo Triệu Thụy này, mời hắn dự tiệc tựa hồ không đủ lắm. Cần phải có một thứ mới được. ”
"Nga? Ngươi biết hắn yêu thích cái gì à?”
"Cá nhân ta cảm giác được hắn đối với đàn bà tựa hồ có hứng thú”.
"Tại sao?”
"Hắn không chỉ cùng Vân phu nhân có quan hệ thân mật, hơn nữa cùng mĩ nữ chia bài có quan hệ mập mờ. Mặc khác, hắn cùng Lâm tiểu thư quan hệ cũng phi thường không sai …”
"Hắn bản lãnh không nhỏ, cư nhiên có thể làm cho Lâm Lâm đối với hắn sinh hứng thú”. Hồ Kinh Vĩ kép sách đứng lên.
Hồ Lâm tính cách đặc biệt, làm hắn vẫn luôn rất đau đầu. Nếu Triệu Thụy có thể có thể uốn nắn Hồ Lâm điểm này, hắn ngược lại còn lấy làm mừng. Nếu Triệu Thụy thật sự bất phàm, hơn nữa Hồ Lâm thật sự có tình ý, Hồ Kinh Vĩ cảm giác được đem Hồ Lâm gả cho Triệu Thụy cũng không phải là không thể. Đương nhiên nói chuyện này quả thật là còn quá xa vời, hiện tại tối trọng yếu là tìm hiểu rõ về Triệu Thụy, đồng thời hảo hảo lợi dụng hắn.
"Ngươi đã cho rằng Triệu Thụy thích nữ sắc, vậy ngươi đã chọn lựa nhân tuyển phù hợp chưa?” Hồ Kinh Vĩ nhàn nhạt hỏi một câu.
Hồ Tinh trong lòng thầm nói “Nữ nhi của ngươi không phải là nhân tuyển thích hợp nhất sao! ”
Bất quá lời này của hắn chỉ dám để trong lòng, cũng không dám nói ra trừ phi hắn không muốn sống nữa.
Vắt óc nghĩ một hồi lâu, hắn mới dám nói: “ Tổng giám đốc, ta nghĩ có một người thích hợp. ”
“Nói đi. ”
“Diệp Minh! ”
“Diệp Minh, chính là minh tinh điện ảnh nổi tiếng nhất hiện giờ?”
“Đúng vậy, chính là nàng. Nguyên lai Tổng giám đốc cũng nghe nói tới nàng”.
“Đúng vậy, ta có nghe nói, Diệp Minh nữ nhân này, mặc dù quyến rũ phong lưu, nhưng chuyện xấu đầy trời, ai đến cũng không cự tuyệt, nhưng chân chính đem nàng ăn đi lại chưa thấy. Nàng tại phương diện kia vấp phải trắc trở không ít. Ta chỉ sợ đến, lúc đó lợi dụng không thành, ngược lại phá hủy chuyện tốt của ta".
Hồ Tinh hắc hắc cười, nói: “Ăn không được, mới là tốt nhất. Nàng ở nơi nhiều nam nhân như vậy thành thạo hẳn có bản lãnh. Mặt khác, ta cũng sẽ đặc biệt dặn dò nàng một chút. Dù sao, nàng cũng là muội muội bà con xa của lão bà ta, hơn nữa thời điểm nàng mới xuất đạo ta cũng tận tình chiếu cố. Như thế nào thì nàng hẳn cũng cấp cho ta ít mặt mũi”.
Hồ Kinh Vĩ vuốt cằm, nói: “Hảo. Việc này giao cho ngươi đi làm”.
Hồ Tinh lĩnh mệnh rời khỏi.
Xế chiều ngày hôm đó, Triệu Thụy liền tựu nhận được lời mời của Hồ Kinh Vĩ. Triệu thụy lúc đầu cũng không có ý nghĩ đi dự yến tiệc, định tìm cái lý do thoái thác. Chính là tổng giám đốc khu du lịch Hồ Tinh lại đi tìm hắn, muốn hắn đi dự tiệc, hắn chung quy không thể không nể tình, hắn cuối cùng vẫn đáp ứng.
Xế chiều tan tầm, Triệu Thụy về nhà thay đổi quần áo, liền trực tiếp đi tới nơi tổ chức buổi tiệc. Khi hắn tới đại sảnh yến hội, đã có không ít người, không ít người hắn đã thấy trên TV. Tân khách đa phần đều là quan chức cao cấp, hoặc là ngôi sao điện ảnh và truyền hình nổi tiếng, mỗi người đều là nhân vật nổi tiếng trong xã hội hoặc có ít nhiều danh khí. Nếu nói về địa vị xã hội, đại khái Triệu Thụy hẳn là thấp nhất.
Vân Phương phái tới bảo vệ Hồ gia là năm gia tộc đệ tử. Chỉ có một người ở tại đại sảnh, những người khác tựa hồ phân tán ở các tòa nhà cao cấp khác. Linh lực ba động trên người bọn họ tựa hồ như ánh đèn trong bóng đêm, muốn không nhìn thấy cũng khó.
Ở trong đại sảnh, một tên Thi gia đệ tử mặt chữ điền, mày đậm, một thân cơ nhục rắn chắc, đại khái độ trung niên, thực lực chắc chắn rất mạnh, ánh mắt cao ngạo. Hắn một mình đứng một góc, trên người tỏa ra khí thế sắc bén, tựa hồ khinh thường cùng người khác làm bạn. Hồ gia bảo tiêu đứng cách hắn xa xa không dám đứng gần. Đám bảo tiêu này cũng rõ ràng ông chủ của bọn hắn đối với tên lai lịch thần bí này cũng cung cung kính kính. Thì bọn họ tốt nhất là kinh nhi chi viễn.
Triệu Thụy xem xét tên kia, tựa hồ cũng không quá để tâm, hắn chuẩn bị lấy ly rượu.
Tên Thi gia đệ tử kia cũng cầm một ly đi tới. Đem ly rượu đưa cho Triệu Thụy, hắn cũng thu hồi ngạo khí. Cung kính hỏi:
"Ngài chính là Triệu Thụy tiên sinh sao?”
"Di? Ngươi nhận thức được ta?” Triệu Thụy cũng không khách khí nhận ly rượu, uống một ngụm, sau đó hỏi lại.
Người nọ đáp: “Đã nhìn thấy ngài trên ảnh. Bất quá Vân phu nhân trước khi đi từng lệnh cho chúng tôi, nhất định phải khách khí với tiên sinh. Mặt khác ba lão tổ tông từng dặn dò nếu có ngày nào đó gặp ngài nhất định không được có nửa phần bất kính”.
Triệu Thụy biết rằng tên đệ tử Thi gia này biết rõ một ít chi tiết về hắn. Vì vậy cười cười nói: “Không cần phải cung kính như thế?” Ngươi tên là gì?
"Thi Long” Tên gia tộc đệ tử kia đáp.
"Tu vi của ngươi đã đạt tới Dung Hợp Kì mà bị phái đi làm bảo tiêu thật sự là đại tài tiểu dụng”.
Thi Long nhún vai: “Hoàn hảo, nhiệm vụ tương đối dễ dàng. Hồ gia chiêu đãi cũng tương đối chu toàn, coi như đi du lịch vậy”.
Triệu Thụy cười nói: “Đúng vậy, có tu vi Dung Hợp Kỳ như ngươi ở đây tọa trấn, không ai dám tới đây phá phách”.
Thi Long gật đầu, tựa hồ chính mình cũng cho rằng như thế.
Đúng lúc này, Triệu Thụy tâm vừa động, hắn cảm giác được một cỗ linh lực ba động cỗ quái, chớt lóe lên bên ngoài.
Triệu Thụy biết rằng đây là thời kì phi thường nhạy cảm, trong lòng cảnh giác, vội vàng đem thần thức tản mát ra, giống như Radar cẩn thận tìm tòi từng gốc cây, ngọn cỏ cũng không bỏ qua.
Song, hắn cảm giác được linh lực ba động kia tựa hồ như chưa từng tồn tại.
Triệu Thụy quan sát một chút vẻ mặt của Thi Long, hình như hắn cũng không cảm giác được một chút kì dị nào.
Triệu Thụy nhấp một ngụm rượu, có chút nhíu mày, cảm giác được chính mình có lẽ quá nhạy cảm, vừa rồi có thể là ảo giác cũng nên.
Lấy cái cảm giác nhạy cảm của hắn, nếu có kẻ địch xuất hiện khẳng định lập tức bị phát hiện. Triệu Thụy tạm yên lòng, tiếp tục cùng Thi Long nói chuyện phiếm một hồi. Hai người nói chuyện một hồi, đột nhiên, trước cửa của buổi tiệc vang lên một trận xôn xao.
Triệu Thụy quay đầu nhìn lại chỉ thấy một người hơn hai mươi tuổi, mặc bộ đồ lễ phục màu đỏ thâm, một cực phẩm mĩ nhân đi vào trong yến hội.
Nữ nhân này mặt trái xoan, mắt hạnh, mày ngài, da tay trắng nõn nhẵn nhụi, giống như một mỹ nhân Trung Quốc cổ điển. Thế nhưng mặt mày nàng lại hàm ẩn một mị thái mê người, toát ra muôn vàn quyến rũ, phong tình vạn chủng, làm người khác giới phải ‘điên đảo thần hồn’.
Ngay cả Thi Long, tâm trí kiên định của người tu chân cũng bị hấp dẫn. Mặc dù miệng vẫn cùng Triệu thụy nói chuyện nhưng con mắt vẫn như cũ dính trên cơ thể người đàn bà kia.
Người đàn bà kia vừa xuất hiện thì nam nhân trong bữa tiệc tựu đều đặt lên trên người nàng, lũ lượt bên cạnh, vây nàng vào giữa, giở hết thủ đoạn cố gắng đến gần nàng. Người đàn bà kia lại còn bắt chước như một con bướm xinh đẹp, giữa rừng người mà như không có ai, biểu hiện ra một thủ đoạn trong giao tiếp.
Triệu Thụy từng nhìn thấy qua rất nhiều quảng cáo của nàng tại quốc nội, cũng như quốc tế. Thế nhưng, đây là lần đầu tiên nhìn thấy chân thân của nàng.
Nữ nhân này chính là minh tinh điện ảnh nổi tiếng nhất hiện tại – Diệp Minh.
Cũng là thần tượng của Mễ Văn.
Không biết có phải do Hồ Kinh Vĩ mời kì nhân dị sĩ về bảo vệ hay không mà Vi gia cũng không có tiếp tục phát động công kích đối với Hồ gia. Liên Đảo bị thế cục duy trì lâu dài, tựa hồ cũng dần dần yên ổn.
Tổng giám đốc khu du lịch Duy Ni, Hồ Tinh khẽ thở một hơi dài. Hắn mặc dù quyền cao chức trọng, nhìn thì phong quang vô hạn. Nhưng chính là cái chức nghiệp này cũng vô vàng nguy hiểm.
Đặc biệt, dưới tình huống khẩn trương như hiện tại, sòng bạc rất có thể lại bị tập kích, thậm chí chính bản thân hắn cũng có thể trở thành đối tượng tập kích.
Hồ Tinh định nếu hắn có thể bình yên vượt qua trường phong ba này, hắn nhất định sẽ hảo hảo buông lỏng một chút. Cái cuộc sống mỗi ngày đều phải lo lắng, đề phòng như hiện tại quả thật ức chế thần kinh quá mức.
Bất quá, hắn cảm giác được chính mình không phải là không có được chỗ tốt, trong đoạn thời gian này số lần hắn tiếp kiến tổng giám đốc Hồ Kinh Vĩ đã vượt qua cả năm ngoái. Hồ Tinh cho rằng hắn càng ngày càng có cân lượng trong mắt tổng giám đốc, thậm chí nếu hắn có biểu hiện tốt, có lẽ hắn còn có thể bay cao hơn nữa trong tập đoàn.
Buổi sáng hôm nay, hắn đã bị Hồ Kinh Vĩ gọi vào biệt thự gặp mặt. Hồ Tinh được người hầu dẫn đến hoa viên, Hồ Kinh Vĩ đang nằm trên ghế phơi nắng đọc sách.
“Tổng giám đốc, ngài tìm ta có chuyện gì sao?” Hồ Tinh đứng ở trước người Hồ Kinh Vĩ, cung kính hỏi.
Hồ Kinh Vĩ cũng không đứng dậy, chỉ nhìn hắn một cái, sau đó hỏi: “Mấy ngày hôm trước, ta bảo ngươi tiếp cận Triệu Thụy, ngươi làm ra sao rồi?”
Hồ Tinh vội vàng đáp: “Thưa tổng giám đốc. Trong khoảng thời gian này, ta chiếu theo ngài phân phó, đối với hắn đặc biệt chiếu cố, tận lực tiếp cận. Quan hệ quả thật đã kéo gần không ít, thế nhưng nếu muốn tiếp tục tiến thêm thì quả thật là rất khó.
Triệu thụy người này nhìn ở ngoài thì ôn hòa, ấm áp. Thế nhưng trên thực tế, rất khó kết giao. Nếu muốn từ miệng hắn hỏi thăm thì quả thật lại càng khó hơn. Mỗi lần ta mở lời đều bị hắn nhanh chóng chuyển hướng, căn bản là không hỏi được cái gì?”
Hồ Kinh Vĩ cũng không có trách cứ Hồ Tinh. Điều này tựa hồ đã nằm trong dự liệu của hắn. Trên thực tế hắn đã cử người điều tra về lai lịch của Triệu Thụy, hơn nữa cũng biết được rất nhiều tin tức liên quan tới Triệu Thụy.
Tỷ như, Triệu Thụy đã từng nhiều lần chuyển đổi công tác, từng cùng Vân Phương dạy học tại một cái trường trung học. Từ mấy tin tức này mà xem thì Triệu Thụy tựa hồ chỉ là một người bình thường có tình cảm với Vân Phương trong khoảng thời gian làm việc chung mà bồi dưỡng thành. Thế nhưng Hồ Kinh Vĩ thủy chung cảm nhận được tựa hồ tên Triệu Thụy này không giống như tin tức tình báo là một kẻ bình thường.
"Ta muốn đêm nay tổ chức một cái yến hội. ” Hồ Kinh Vĩ đột nhiên không đầu không đuôi nói ra một câu. “Ta cũng muốn Triệu Thụy đến tham dự yến tiệc”
Hồ Tinh thật vất vả lắm mới làm chính mình đuổi kịp lối suy nghĩ của Hồ Kinh Vĩ. Vội vàng nói: “Cái chủ ý này quả thật không sai, ngài cũng nên gặp hắn một lần. Chỉ là … nếu muốn lôi kéo Triệu Thụy này, mời hắn dự tiệc tựa hồ không đủ lắm. Cần phải có một thứ mới được. ”
"Nga? Ngươi biết hắn yêu thích cái gì à?”
"Cá nhân ta cảm giác được hắn đối với đàn bà tựa hồ có hứng thú”.
"Tại sao?”
"Hắn không chỉ cùng Vân phu nhân có quan hệ thân mật, hơn nữa cùng mĩ nữ chia bài có quan hệ mập mờ. Mặc khác, hắn cùng Lâm tiểu thư quan hệ cũng phi thường không sai …”
"Hắn bản lãnh không nhỏ, cư nhiên có thể làm cho Lâm Lâm đối với hắn sinh hứng thú”. Hồ Kinh Vĩ kép sách đứng lên.
Hồ Lâm tính cách đặc biệt, làm hắn vẫn luôn rất đau đầu. Nếu Triệu Thụy có thể có thể uốn nắn Hồ Lâm điểm này, hắn ngược lại còn lấy làm mừng. Nếu Triệu Thụy thật sự bất phàm, hơn nữa Hồ Lâm thật sự có tình ý, Hồ Kinh Vĩ cảm giác được đem Hồ Lâm gả cho Triệu Thụy cũng không phải là không thể. Đương nhiên nói chuyện này quả thật là còn quá xa vời, hiện tại tối trọng yếu là tìm hiểu rõ về Triệu Thụy, đồng thời hảo hảo lợi dụng hắn.
"Ngươi đã cho rằng Triệu Thụy thích nữ sắc, vậy ngươi đã chọn lựa nhân tuyển phù hợp chưa?” Hồ Kinh Vĩ nhàn nhạt hỏi một câu.
Hồ Tinh trong lòng thầm nói “Nữ nhi của ngươi không phải là nhân tuyển thích hợp nhất sao! ”
Bất quá lời này của hắn chỉ dám để trong lòng, cũng không dám nói ra trừ phi hắn không muốn sống nữa.
Vắt óc nghĩ một hồi lâu, hắn mới dám nói: “ Tổng giám đốc, ta nghĩ có một người thích hợp. ”
“Nói đi. ”
“Diệp Minh! ”
“Diệp Minh, chính là minh tinh điện ảnh nổi tiếng nhất hiện giờ?”
“Đúng vậy, chính là nàng. Nguyên lai Tổng giám đốc cũng nghe nói tới nàng”.
“Đúng vậy, ta có nghe nói, Diệp Minh nữ nhân này, mặc dù quyến rũ phong lưu, nhưng chuyện xấu đầy trời, ai đến cũng không cự tuyệt, nhưng chân chính đem nàng ăn đi lại chưa thấy. Nàng tại phương diện kia vấp phải trắc trở không ít. Ta chỉ sợ đến, lúc đó lợi dụng không thành, ngược lại phá hủy chuyện tốt của ta".
Hồ Tinh hắc hắc cười, nói: “Ăn không được, mới là tốt nhất. Nàng ở nơi nhiều nam nhân như vậy thành thạo hẳn có bản lãnh. Mặt khác, ta cũng sẽ đặc biệt dặn dò nàng một chút. Dù sao, nàng cũng là muội muội bà con xa của lão bà ta, hơn nữa thời điểm nàng mới xuất đạo ta cũng tận tình chiếu cố. Như thế nào thì nàng hẳn cũng cấp cho ta ít mặt mũi”.
Hồ Kinh Vĩ vuốt cằm, nói: “Hảo. Việc này giao cho ngươi đi làm”.
Hồ Tinh lĩnh mệnh rời khỏi.
Xế chiều ngày hôm đó, Triệu Thụy liền tựu nhận được lời mời của Hồ Kinh Vĩ. Triệu thụy lúc đầu cũng không có ý nghĩ đi dự yến tiệc, định tìm cái lý do thoái thác. Chính là tổng giám đốc khu du lịch Hồ Tinh lại đi tìm hắn, muốn hắn đi dự tiệc, hắn chung quy không thể không nể tình, hắn cuối cùng vẫn đáp ứng.
Xế chiều tan tầm, Triệu Thụy về nhà thay đổi quần áo, liền trực tiếp đi tới nơi tổ chức buổi tiệc. Khi hắn tới đại sảnh yến hội, đã có không ít người, không ít người hắn đã thấy trên TV. Tân khách đa phần đều là quan chức cao cấp, hoặc là ngôi sao điện ảnh và truyền hình nổi tiếng, mỗi người đều là nhân vật nổi tiếng trong xã hội hoặc có ít nhiều danh khí. Nếu nói về địa vị xã hội, đại khái Triệu Thụy hẳn là thấp nhất.
Vân Phương phái tới bảo vệ Hồ gia là năm gia tộc đệ tử. Chỉ có một người ở tại đại sảnh, những người khác tựa hồ phân tán ở các tòa nhà cao cấp khác. Linh lực ba động trên người bọn họ tựa hồ như ánh đèn trong bóng đêm, muốn không nhìn thấy cũng khó.
Ở trong đại sảnh, một tên Thi gia đệ tử mặt chữ điền, mày đậm, một thân cơ nhục rắn chắc, đại khái độ trung niên, thực lực chắc chắn rất mạnh, ánh mắt cao ngạo. Hắn một mình đứng một góc, trên người tỏa ra khí thế sắc bén, tựa hồ khinh thường cùng người khác làm bạn. Hồ gia bảo tiêu đứng cách hắn xa xa không dám đứng gần. Đám bảo tiêu này cũng rõ ràng ông chủ của bọn hắn đối với tên lai lịch thần bí này cũng cung cung kính kính. Thì bọn họ tốt nhất là kinh nhi chi viễn.
Triệu Thụy xem xét tên kia, tựa hồ cũng không quá để tâm, hắn chuẩn bị lấy ly rượu.
Tên Thi gia đệ tử kia cũng cầm một ly đi tới. Đem ly rượu đưa cho Triệu Thụy, hắn cũng thu hồi ngạo khí. Cung kính hỏi:
"Ngài chính là Triệu Thụy tiên sinh sao?”
"Di? Ngươi nhận thức được ta?” Triệu Thụy cũng không khách khí nhận ly rượu, uống một ngụm, sau đó hỏi lại.
Người nọ đáp: “Đã nhìn thấy ngài trên ảnh. Bất quá Vân phu nhân trước khi đi từng lệnh cho chúng tôi, nhất định phải khách khí với tiên sinh. Mặt khác ba lão tổ tông từng dặn dò nếu có ngày nào đó gặp ngài nhất định không được có nửa phần bất kính”.
Triệu Thụy biết rằng tên đệ tử Thi gia này biết rõ một ít chi tiết về hắn. Vì vậy cười cười nói: “Không cần phải cung kính như thế?” Ngươi tên là gì?
"Thi Long” Tên gia tộc đệ tử kia đáp.
"Tu vi của ngươi đã đạt tới Dung Hợp Kì mà bị phái đi làm bảo tiêu thật sự là đại tài tiểu dụng”.
Thi Long nhún vai: “Hoàn hảo, nhiệm vụ tương đối dễ dàng. Hồ gia chiêu đãi cũng tương đối chu toàn, coi như đi du lịch vậy”.
Triệu Thụy cười nói: “Đúng vậy, có tu vi Dung Hợp Kỳ như ngươi ở đây tọa trấn, không ai dám tới đây phá phách”.
Thi Long gật đầu, tựa hồ chính mình cũng cho rằng như thế.
Đúng lúc này, Triệu Thụy tâm vừa động, hắn cảm giác được một cỗ linh lực ba động cỗ quái, chớt lóe lên bên ngoài.
Triệu Thụy biết rằng đây là thời kì phi thường nhạy cảm, trong lòng cảnh giác, vội vàng đem thần thức tản mát ra, giống như Radar cẩn thận tìm tòi từng gốc cây, ngọn cỏ cũng không bỏ qua.
Song, hắn cảm giác được linh lực ba động kia tựa hồ như chưa từng tồn tại.
Triệu Thụy quan sát một chút vẻ mặt của Thi Long, hình như hắn cũng không cảm giác được một chút kì dị nào.
Triệu Thụy nhấp một ngụm rượu, có chút nhíu mày, cảm giác được chính mình có lẽ quá nhạy cảm, vừa rồi có thể là ảo giác cũng nên.
Lấy cái cảm giác nhạy cảm của hắn, nếu có kẻ địch xuất hiện khẳng định lập tức bị phát hiện. Triệu Thụy tạm yên lòng, tiếp tục cùng Thi Long nói chuyện phiếm một hồi. Hai người nói chuyện một hồi, đột nhiên, trước cửa của buổi tiệc vang lên một trận xôn xao.
Triệu Thụy quay đầu nhìn lại chỉ thấy một người hơn hai mươi tuổi, mặc bộ đồ lễ phục màu đỏ thâm, một cực phẩm mĩ nhân đi vào trong yến hội.
Nữ nhân này mặt trái xoan, mắt hạnh, mày ngài, da tay trắng nõn nhẵn nhụi, giống như một mỹ nhân Trung Quốc cổ điển. Thế nhưng mặt mày nàng lại hàm ẩn một mị thái mê người, toát ra muôn vàn quyến rũ, phong tình vạn chủng, làm người khác giới phải ‘điên đảo thần hồn’.
Ngay cả Thi Long, tâm trí kiên định của người tu chân cũng bị hấp dẫn. Mặc dù miệng vẫn cùng Triệu thụy nói chuyện nhưng con mắt vẫn như cũ dính trên cơ thể người đàn bà kia.
Người đàn bà kia vừa xuất hiện thì nam nhân trong bữa tiệc tựu đều đặt lên trên người nàng, lũ lượt bên cạnh, vây nàng vào giữa, giở hết thủ đoạn cố gắng đến gần nàng. Người đàn bà kia lại còn bắt chước như một con bướm xinh đẹp, giữa rừng người mà như không có ai, biểu hiện ra một thủ đoạn trong giao tiếp.
Triệu Thụy từng nhìn thấy qua rất nhiều quảng cáo của nàng tại quốc nội, cũng như quốc tế. Thế nhưng, đây là lần đầu tiên nhìn thấy chân thân của nàng.
Nữ nhân này chính là minh tinh điện ảnh nổi tiếng nhất hiện tại – Diệp Minh.
Cũng là thần tượng của Mễ Văn.