Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

PHỐ NHỎ XA

375 trả lời, 46.072 lượt xem — Trang 2 / 13
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-25 14:39:19galaxies>
Ác Mộng
 
Ta về từ cõi xa xăm
Vui thơ giây lát rồi nằm ngủ quên
Ngỡ về giấc mộng ấm êm
Ngờ đâu mộng ác hằng đêm lại về
Thấy em dưới gốc bồ đề
Tay lần chuỗi hạt, tóc thề trả ai
Mắt xưa thoáng nét u hoài
Môi hồng nay đã nhạt phai sắc tàn
Tự ta để ước nguyện tan
Tự ta đem lại em ngàn nỗi đau
Tự ta mình phải xa nhau
Em giờ "Vô Ảnh" ta vào "cõi Không"
 
Nếu đạt được ước nguyện, thì chú cháu mình phải mừng cho Galaxies
Cháu không nên buồn

Cội Thông




NGUYỆN CẦU

Áo hồng em trả cho ai
Cả màu áo tím mơ phai hẹn thề
Tóc dài rủ cội bồ đề
Nâu sòng chuông mõ kinh kệ nguyện cầu
Cầu cho nhân thế mạnh giàu
Cầu cho tình ái người lâu vững bền
Cầu cho vui vẻ mông mênh
Tiếng cười vui rộn tâm hồn thảnh thơi
Cầu cho anh chị sống đời
Bên nhau hạnh phúc gia ngơi tuyệt vời
Nguyện cầu Phật độ y lời
Thành tâm khấn vái vạn đời yên vui

Galaxies

@ Cháu cảm ơn chú đã nhín chút thời gian bận rộn của chú mà hoạ thơ cùng cháu ! Kính chú lời chúc vui ! Cháu sẽ hoạ thơ cùng chú theo ý thơ chú , chứ không có ý gì khác ! Chú thư dãn thoải mái ạ ! Rỗi thì thả thơ cho vui, còn như bận rộn thì cứ lo làm việc chú nhé ! Chú đã khỏi bệnh chưa ạ ! Giữ gìn sức khoẻ để làm việc tốt đấy chú kính yêu ! Hi hi hi...


galaxies
Đăng nhập để trả lời
0
Galaxies ơi ! Xem này, hình trong tranh rất giống Galaxies đấy ka ka ka


Hình này rất giống Ngân Hà
Dải sao xa thẵm tận là trời cao
Mắt to má phấn hồng đào
Nhu mì dịu nhẹ thanh tao dáng hình

Tranh thơ ai đẹp bằng Rdinh
Sống động thư pháp nét tình tranh tươi
Nhìn tranh...đọc thơ hay ơi
Ta nhìn ngắm nghía mắt ngời theo thơ

HRPT

( Cháu ghiền đọc tranh thơ chú đấy ! Nhưng lâu nay cháu thấy chú bận Thư Pháp Phật pháp hay quá, cháu mê nghe mà quên hoạ thơ luôn ) Ka ka ka
HRPT
Đăng nhập để trả lời
0




LÁNH XA CÕI TẠM

Thiên Hà một dải sao xa
Dương trần nhân thế biết là là đâu
Non xanh biển nước một màu
Dã Tràng xe cát tháp lầu mơ duyên
Thuyền Trăng vỡ mộng bờ liền
Sóng nghiêng rời bến về miền hư không
Sắc - không...không sắc biển lòng
Từ bi thiền viện tâm thông tịnh thần
Sắc không...không sắc nhẹ bông
Chuông chùa - hồi vọng...hư không - tham thiền
Rủ trần - phủi bỏ nghiệp duyên
Lánh xa cõi tạm gần miền Như Lai
Nam Mô A Di Đà Phật
Thiện tai
...

Galaxies






Vào Chùa
A Di Đà Phật thiện tai
Duyên trần chưa tận oán ai còn nhiều
Trời thu "Không" "sắc" đìu hiu
"Tâm" thông chưa "tịnh" chiều chiều nhớ em
Chuông chùa sớm tối dịu êm
Chuông lòng chua chát trắng đêm vấn sầu
"Nghiệp duyên" đã đến từ đâu?
Nếu từ "cõi tạm" làm sao "rũ trần
Thôi về treo áo phong trần
Vào chùa quét lá để gần ni cô
 
Ha Ha Ha
 
Cô H là ai, sao hỏng biết ta

Cội Thông


@ Cháu biết cô H là cô NCTD ( Cháu chỉ viết ra tên thôi nha, còn họ thì chú tự biết - " Q Hương" còn gọi là Thu Dung" )

Tiếng chùa vừa điểm công phu
Áo nâu tụng niệm lệ ru sương chiều
Lá vàng Thu rớt đìu hiu
Cảnh trần tục vãn gió hiu hắt buồn
Bâng khuâng Điệp khẽ dây chuông
Lan đành khép cổng mưa tuôn đôi lòng
Áo hồng thay áo nâu sòng
Điệp nhìn mà xót xa lòng _ "Thương ôi !"

X _ X

( Cháu hoạ cùng cho vui nha chú Cội Thông kính yêu ơi !  Ka ka ka...)





KHÔNG ĐỀ

Ngày thơ người xây lầu mơ
Em viên gạch nối vòng bờ lầu hoang
Anh xây đỉnh tháp cung hoàng
Ngày thơ rất đẹp...ngỡ ngàng...chia xa
Bây giờ lầu cát tan ra
Sóng vồ vỡ vụn bọt oà biển reo
Gió vi vút oán sườn đèo
Mây tuôn mưa lệ Thông reo lá sầu
Suối nguồn chảy xiết về đâu
Ai sầu...ai nhớ...xa nhau...bến bờ
Lục bình trôi mãi lững lờ
Dật dờ nước xoáy lơ thơ theo dòng
Ai về chốn cũ còn trông !
Hư không _ Vô ảnh _ Trống lòng _ Hư vô

X _ X

( Vui thơ với chú giây lát ! Chúc chú vui ạ !)

Bỗng dưng nhìn hình hoa khôi trường Y - Dược Galaxies mặc áo nâu sòng...cháu lại buồn...hổng hiểu vì sao !



CÒN KHÔNG LẦU MỘNG NGÀY THƠ

Khi xưa ta bé ta chơi
Ta chơi xây tháp lầu đời
Cung hoàng nhung gắm cao tới
Vút xa lên mãi tận trời

Một ngày ta lớn như người
Trò chơi lầu mộng xa vời
Thời gian có nhớ ai hỡi
Tất bật công việc buông trôi

Chiều nay sực nhớ một thời
Trẻ thơ ta bày trò chơi
Lầu hoàng xây vút lên trời
Bây giờ...còn không...người ơi !

HRPT
HRPT
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-09 07:59:50khucniemtu>


LÁNH XA CÕI TẠM

Thiên Hà một dải sao xa
Dương trần nhân thế biết là là đâu
Non xanh biển nước một màu
Dã Tràng xe cát tháp lầu mơ duyên
Thuyền Trăng vỡ mộng bờ liền
Sóng nghiêng rời bến về miền hư không
Sắc - không...không sắc biển lòng
Từ bi thiền viện tâm thông tịnh thần
Sắc không...không sắc nhẹ bông
Chuông chùa - hồi vọng...hư không - tham thiền
Rủ trần - phủi bỏ nghiệp duyên
Lánh xa cõi tạm gần miền Như Lai
Nam Mô A Di Đà Phật
Thiện tai
...

Galaxies






Vào Chùa
A Di Đà Phật thiện tai
Duyên trần chưa tận oán ai còn nhiều
Trời thu "Không" "sắc" đìu hiu
"Tâm" thông chưa "tịnh" chiều chiều nhớ em
Chuông chùa sớm tối dịu êm
Chuông lòng chua chát trắng đêm vấn sầu
"Nghiệp duyên" đã đến từ đâu?
Nếu từ "cõi tạm" làm sao "rũ trần
Thôi về treo áo phong trần
Vào chùa quét lá để gần ni cô
 
Ha Ha Ha
 
Cô H là ai, sao hỏng biết ta

Cội Thông


@ Cháu biết cô H là cô NCTD ( Cháu chỉ viết ra tên thôi nha, còn họ thì chú tự biết - " Q Hương" còn gọi là Thu Dung" )

Tiếng chùa vừa điểm công phu
Áo nâu tụng niệm lệ ru sương chiều
Lá vàng Thu rớt đìu hiu
Cảnh trần tục vãn gió hiu hắt buồn
Bâng khuâng Điệp khẽ dây chuông
Lan đành khép cổng mưa tuôn đôi lòng
Áo hồng thay áo nâu sòng
Điệp nhìn mà xót xa lòng _ "Thương ôi !"

X _ X

( Cháu hoạ cùng cho vui nha chú Cội Thông kính yêu ơi !  Ka ka ka...)






Ka ka ka aaa
Cháu mang giày boot thôi mà
Có lẽ phu nhân bác nhà guốc dông
Bác "be he" khắp xa gần
Nên phu nhân bác guốc ăn bay vèo

Í e...cháu chỉ trêu theo
Vần thơ bác Luyến một lèo vui chơi
Đừng mắng nhóc nhí cà khơi
Nói nhảm mà đúng...cái đời bác đau

Galaxies

( Trêu xong phải chạy mau kẻo bị đòn ! Hic...he he he hi hi hi ha ha ha Bye nha ! [sm=chay.gif])



Đính kèm (1)



Ăn...Giày Boot
 
Ái chà giày boot đẹp ghê nha
Nếu lỡ ăn vô chắc bỏ nhà
Mũi vểnh một bên hồng sắc phượng
Mắt sưng hai phía tím hoa cà
Lỡ mang cái tiếng hay dê bậy
Đành chịu lưu danh thích bẻ hoa
Bồ biết tiếc chi lời năn nỉ
Nếu không "hia" bổ mạng theo tà
 
Ha ha ha, Đội nón bảo hộ và mặc áo giáp mới dám vào đây.

Lưuluyen


TIỂU PHẨM NHẬP VAI

Cõi tu pháp lý Tây Thiên
Tiểu phẩm bé đóng ăn tiền đó nha
Sắm vai Tiểu Ni thật là
Giống sao giống quá lòng ta nhói lòng
Bây giờ bé đóng vai xong
Nhí nha nhí nhót lông nhông vui cười
Đồ Tây ăn vận xinh tươi
Môi hồng má phấn rạng ngời ai trông
Có chàng thắp thỏm cả lòng
Sợ mất bóng hồng ngồi đứng không yên

Khúc Niệm Từ

Hi hi hi ... Galaxies ơi là Galaxies ... Ka ka ka...

( Trường của nhóc liên hoan văn nghệ xong rồi phải mang đồ nâu sòng trả cho nhà chùa đấy ! Nhớ cúng giường nhé Nhóc ơi ! He he he...Tiểu phẩm Tiểu Ni thì Nhóc post lên, còn tiết mục biểu diễn thời trang áo cưới sao không post lên. Cô dâu nhí sánh vai cạnh chú rể đẹp trai trông tuyệt vời luôn ! Ka ka ka... Tội cho ai đang than vắn thở dài kìa !)
KHÚC NIỆM TỪ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-09 17:38:00trần như chuyên>
[color=#FF0000][size=4]Thấy các bạn cười vui
thấy nở người ra nên
cho mình góp vui với;

VÒNG HẬN


- Đừng ló đầu khỏi tổ
Khi mẹ vắng nhà
Lũ quạ già độc ác
Sẽ tha con đi ngay!

Chớp mi mắt thơ ngây
Chèo bẻo mơ khôn lớn...
Nghe luật rừng rùng rợn
Giữa hẻm núi hoang vu.

Vẫn trong vòng thù hận
Kẻ còn, kẻ mất
Giành giật sinh tồn...
Giữa thế gian mãi mãi vẫn còn... Oán giận!!!
,,,,,,,,,,,,,,,,

Công bằng mà nói trong kiếp mưu sinh khó có thể
oán trách ai, bởi quy luật sinh tồn là không có tình
thương. Chèo bẻo chửi lũ quạ, các loài nhỏ hơn như
chim sẻ, chim ri, sâu bọ... Lại oán lũ chèo bẻo. Cứ
thế mà suy thì bọn người bị nhiều loài chửi hơn cả, bởi
bọn người là loài ăn tạp nhất.



_____________________________

Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)
Đăng nhập để trả lời
0
Em Về
 
Em về có nắng hồng theo
Có trời xanh biếc, chim trên cành chờ
Có mây trắng dệt vần thơ
Hoa vàng trải gót, mộng mơ đưa đường
Em về theo lối yêu thương
Chân chim sáo dạo phố phường đông vui
Cây xuân tươi nụ đâm chồi
Hoa phượng đỏ cánh lên môi em hồng
Ta về từ đỉnh mùa đông
Mang theo hoa tuyết, hoa lòng tặng em
Đăng nhập để trả lời
0

MÂY LÃNG DU

Ta trở về khi màn sương giăng lối
Bước suy tư muôn nỗi đường chiều
Gió chờ ai mà bước nhỏ liêu xiêu
Làm ngọn cỏ ngã bên chiều gió lộng
Ta bâng quơ nhìn biển trời xa rộng
Trời cũng xanh màu nước biển cũng xanh
Chim líu lo trở về tổ dưới Trăng Rằm
Trăng non mộng _ Trăng chưa tròn vì còn khuyết
Lá vàng Thu bay rơi như mưa tuyết
Mây lảng du có biết được điểm nào dừng
Ta bâng khuâng bước nhỏ mãi bâng khuâng
Vẫn lãng du và mải miết xa dần
Mây trong ta cứ bay về trong tiềm thức
Cứ lãng du vì không biết bến bờ nào là hư thực

Galaxies





VỀ THÔN QUÊ

Ta theo sau áng mây chiều
Cánh mơ chấp chới đàn diều bay xa
Vờn quanh hoa cúc là đà
Sương về tươi ngọn vườn cà ao trong
Cánh đồng vàng lúa nặng bông
Cô thôn nữ bước bờ đê lối về
Xa đưa thoang thoảng hương quê
Bắp, xoài, nhản, mít, dâu, lê, lựu, hồng
Cánh cò bay trắng ruộng đồng
Cây đa vươn ngọn trời trong mây lành
Con sông nước ngọt xanh dòng
Câu hò bến nớ đáp lòng bờ ni
Hai bờ tràm đước xanh rì
Vi vu gió thổi xuân thì tươi vui
Những ngày vất vả đẩy lùi
Vụ mùa gặt hái vạn mười mươi cân
Xóm xa cho tới xóm gần
Hân hoan chào đón tình thân mọi miền

Lặng Yên

langyen
Đăng nhập để trả lời
0


BẺ KHÓA



Trách

Trách làn mây trắng lững lờ trôi
Chẳng để cho ta gửi mấy lời
Trách cơn gió thoảng không xuôi hướng
Để những yêu thương không đến nơi

Trách nắng không vàng trên lối cũ
Để hàng liễu rũ bóng chơi vơi
Trách nguồn suối chảy không chờ đợi
Để mảnh tình xưa vẫn xa vời

Trách nước xuôi dòng tới đại dương
Để thuyền ta lạc bến muôn phương
Trách đồi núi chắn đường ta bước
Để giấc mộng theo ngõ bất tường

Trách lúc biệt ly chẳng nắm tay
Để ta say, lạnh suốt đêm ngày
Trách tình mớj chớm còn xa xách
Để cõi sầu dâng ngập chốn này

Tinhkhngbiengoi




KHOÁ CHẶT

Mỗi chiều mưa đổ hạt rây
Chuông chùa vẳng tiếng tầng mây tím sầu
Buồn lên ngọn cỏ dầu dầu
Sương sa điểm chắn rừng sâu ngỏ vào
Nai ngơ ngác mắt phương nao
Mõ khua đều nhịp kinh xao xuyến lòng
Cổng chùa khép lại chiều đông
Câu A Di Đà khoá lòng từ lâu
Trăng lên đỉnh núi ngàn dâu
Còn tìm chi nữa tình sầu thiên thu
Sáo dìu vằn vặc vi vu
Cửa thiền khoá chặt cõi tu tịnh thần
Lắng nghe suối nước trong ngần
Lòng trần theo suối ra dần biển khơi
Em đi bỏ lại cuộc chơi
Mong anh ngày tháng với đời luôn vui
Mình em giữ mối ngậm ngùi
Mồ hoang chôn chặt tình vùi giá băng
Rồi ngày mai về vĩnh hằng
Có còn đâu hỡi Nửa Trăng ai tìm
Cổng chùa đóng kín im lìm
Về đi anh nhé _ Em thiền tịnh tâm
Chuông chùa vọng tiếng xa xăm
Vì anh lỗi hẹn _ tình căm huyệt mồ
Cánh Lan chôn cạnh bướm khô
Hết rồi một thuở tình chờ về nhau
Sương khuya rơi hay lệ ai trào
Mà sao vọng mãi tiếng nao nao buồn
Ngoài trời tí tách mưa tuôn
Trong lòng giọt thảm về nguồn biển mơ
Còn gì đâu nữa mà chờ
Anh về _ Em khép cổng thơ lịm tình

Galaxies

( Theo ý thơ của "ANH" Hi hi hi ...nên "EM" cũng nhập vai luôn đấy anh ơi ! Hic... Buồn theo thơ...khóc rồi ! Hu hu hu... )

galaxies
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: trần như chuyên

Tranh thơ anh vẻ thật xinh
Tan giờ học cuối lén nhìn chút thôi
Em còn về nhà anh ơi
Bố mẹ đợi sẵn cơm...rồi học thêm
Bài tập nhiều khít như nêm
Nhưng thơ anh tuyệt đêm đêm em vào
Cái NÉT đọc thơ nháo nhào
Đọc nhanh cấp tốc em ào (out) ra ngay
Để em còn học , làm bài
Sáng mai thầy giáo kiểm bài gắt gao
Mê thơ nhưng phải học nào
Để được điểm giỏi và cao nhất trường
Để cha mẹ thầy cô thương
Con ngoan, trò giỏi, nêu gương bạn bè

Galaxies
[/size][/color][/align]

............
LƯỠNG

Chiếc lá thu rơi động trời vàng
Giữa dòng trôi, lặng, gió quay ngang
Aó ai chấm lệ - Con đò quyện
Nửa muốn lang thang, nửa muốn dừng.

Đậu bến tương lai - Đâu bỗng dưng
Mơ ước chớ nên bước lưng chừng
Cầm, kỳ, thi, hoạ... Khao khát cháy
Quyết giữ song hành - Chớ tượng trưng.

Hãy chọn cơn gió mát sau lưng...
Vươn tới tương lai - Ngọn lửa bừng
Vầng dương chói lọi đang chờ đấy
Thơ vẫn mê say - Học chẳng ngừng.
[/color]
Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-30 08:14:56Tinhkhgbiengioi>
Trích đoạn: galaxies



BẺ KHÓA



Trách

Trách làn mây trắng lững lờ trôi
Chẳng để cho ta gửi mấy lời
Trách cơn gió thoảng không xuôi hướng
Để những yêu thương không đến nơi

Trách nắng không vàng trên lối cũ
Để hàng liễu rũ bóng chơi vơi
Trách nguồn suối chảy không chờ đợi
Để mảnh tình xưa vẫn xa vời

Trách nước xuôi dòng tới đại dương
Để thuyền ta lạc bến muôn phương
Trách đồi núi chắn đường ta bước
Để giấc mộng theo ngõ bất tường

Trách lúc biệt ly chẳng nắm tay
Để ta say, lạnh suốt đêm ngày
Trách tình mớj chớm còn xa xách
Để cõi sầu dâng ngập chốn này

Tinhkhngbiengoi




KHOÁ CHẶT

Mỗi chiều mưa đổ hạt rây
Chuông chùa vẳng tiếng tầng mây tím sầu
Buồn lên ngọn cỏ dầu dầu
Sương sa điểm chắn rừng sâu ngỏ vào
Nai ngơ ngác mắt phương nao
Mõ khua đều nhịp kinh xao xuyến lòng
Cổng chùa khép lại chiều đông
Câu A Di Đà khoá lòng từ lâu
Trăng lên đỉnh núi ngàn dâu
Còn tìm chi nữa tình sầu thiên thu
Sáo dìu vằn vặc vi vu
Cửa thiền khoá chặt cõi tu tịnh thần
Lắng nghe suối nước trong ngần
Lòng trần theo suối ra dần biển khơi
Em đi bỏ lại cuộc chơi
Mong anh ngày tháng với đời luôn vui
Mình em giữ mối ngậm ngùi
Mồ hoang chôn chặt tình vùi giá băng
Rồi ngày mai về vĩnh hằng
Có còn đâu hỡi Nửa Trăng ai tìm
Cổng chùa đóng kín im lìm
Về đi anh nhé _ Em thiền tịnh tâm
Chuông chùa vọng tiếng xa xăm
Vì anh lỗi hẹn _ tình căm huyệt mồ
Cánh Lan chôn cạnh bướm khô
Hết rồi một thuở tình chờ về nhau
Sương khuya rơi hay lệ ai trào
Mà sao vọng mãi tiếng nao nao buồn
Ngoài trời tí tách mưa tuôn
Trong lòng giọt thảm về nguồn biển mơ
Còn gì đâu nữa mà chờ
Anh về _ Em khép cổng thơ lịm tình

Galaxies

( Theo ý thơ của "ANH" Hi hi hi ...nên "EM" cũng nhập vai luôn đấy anh ơi ! Hic... Buồn theo thơ...khóc rồi ! Hu hu hu... [sm=mecry.gif])




Hết Rồi
 
Hôm nay ta lại về đây
Lá vàng úa đổ rơi đầy sân ai
Năm dài tháng giãn miệt mài
Ngỡ về sẽ nối lại giây tương phùng
Giữa chiều mưa bụi mịt mùng
Không còn ngưới ấy bước chung lối về
Người đi quên vội lời thề
Để bao lá rụng trên lề yêu thương
Chuông chùa đổ lúc trăng buông
Chuông lòng vang dội cõi buồn riêng mang
Đã gần ngưỡng cửa địa đàng
Sao người lỡ bỏ đi ngàn cuộc vui
Là thôi vì thế đành thôi
Cổng chùa đã khép, đôi môi biếng cười
Vẳng nghe kinh niệm xa xôi
Lồng tiếng nức nở gọi đời mưa ngâu
Người về khoác áo sòng nâu
Ta đi khoác lại áo màu phong sương
Cành lan rũ cánh bên đường
Bướm xưa gục ngã hồn vương sân chùa
Rồi mai giữa những cơn mưa
Một linh hồn lỗi gió đưa về ngàn
Đăng nhập để trả lời
0

Tình Lỡ
 
Thuyền rời bến đã ra đi biền biệt
Mãi trôi đi không thiết lối quay về
Khóa ái ân, khép lại mảnh tình quê
Vui sông nước, xuôi theo dòng định mạng
 
Những truyện lòng giờ chỉ là dĩ vãng
Yêu làm gì? rồi hoang phế đời nhau
Tình là chi? chỉ là những niềm đau
Duyên không phận sẽ đem về đổ vỡ
 
Ta và em đã từng chung nhịp thở
Như lá mùa thu say ngủ dưới cội thông
Ôi lỡ làng về lại một mùa đông
Khi tỉnh giấc, chỉ toàn màu tang trắng
 
Góp bao nhiêu nắng lấp lòng trống vắng
Nhưng chỉ như mưa vào cõi hư không
Ta đã xuôi đi hết mấy dòng sông
Em khoác áo nâu sòng che kỷ niệm
 
Tiếng chuông chùa ngân, hồn ta chết lịm
Cổng chùa nào khép kín những yêu thương
Gốc bồ đề ta làm những hạt sương
Sống vôi vã rồi tan trong nắng sớm
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-01 16:25:13galaxies>
Hết Rồi
 
Hôm nay ta lại về đây
Lá vàng úa đổ rơi đầy sân ai
Năm dài tháng giãn miệt mài
Ngỡ về sẽ nối lại giây tương phùng
Giữa chiều mưa bụi mịt mùng
Không còn ngưới ấy bước chung lối về
Người đi quên vội lời thề
Để bao lá rụng trên lề yêu thương
Chuông chùa đổ lúc trăng buông
Chuông lòng vang dội cõi buồn riêng mang
Đã gần ngưỡng cửa địa đàng
Sao người lỡ bỏ đi ngàn cuộc vui
Là thôi vì thế đành thôi
Cổng chùa đã khép, đôi môi biếng cười
Vẳng nghe kinh niệm xa xôi
Lồng tiếng nức nở gọi đời mưa ngâu
Người về khoác áo sòng nâu
Ta đi khoác lại áo màu phong sương
Cành lan rũ cánh bên đường
Bướm xưa gục ngã hồn vương sân chùa
Rồi mai giữa những cơn mưa
Một linh hồn lỗi gió đưa về ngàn

T K B G



XA XÔI

Bước ra đi bao giọt sầu
Thôi đành dở mộng vần câu thơ buồn
Chiều nay mưa vẫn mãi tuôn
Cho màu tím nhớ mắt buồn mi ai
Sương rơi phủ trắng gót hài
Cho dài đường nhớ cho ray rức lòng
Thuyền ai thấp thoáng bên sông
Có còn bến đậu hay chông chênh về
Cánh chim tìm lại hương quê
Vào mùa hoa trái bên lề vườn thơm
Sáo dìu bảng lảng chiều hôm
Tiêu sầu trổi khúc mây buồn bơ vơ
Nhớ ai Trăng viết thành thơ
Để lên gối ước mộng chờ thâu canh
Giang đầu chờ từ tóc xanh
Sương phai muối tuyết tóc mành phai phôi
Cung đàn lỗi nhịp phím rời
Nhạc sầu đứt đoạn mồ côi chuyến tàu
Tương cầu gãy khúc còn đâu
Buồn dâng trời tím nguyệt lầu vọng xa
Nửa Trăng lơ lửng bóng ngà
Sầu dâng điệp khúc tan ra bọt bèo
Chuông chùa vang đỉnh cheo leo
Linh hồn theo gió lá vèo rơi xa
Niệm Từ một khúc ngân nga
Mõ khua canh vắng sương sa lặng thầm
Màn đêm tĩnh mịt xa xăm
Cuốc kêu khàn giọng nguyệt trầm hồ tan
Sao băng xuống chốn nhân gian
Chôn vùi hồn mộng bên đàng hư vô

Galaxies

( Hi hi hi ... Thơ "ANH" hay và buồn quá ! Nên "EM" cũng hoạ buồn theo cho vui ạ ! )
galaxies
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-01 20:54:40Tinhkhgbiengioi>
Ta Về Thôi...
 
Mưa đã tạnh về thôi, chờ gì nữa
Dốc núi trơn, đã trượt bóng thu sang
Khúc niệm xưa không mở lối thiên đàng
Đường trần tục ngõ nào vào quên lãng
 
Tình thơ ấy đã lần theo dĩ vãng
Suối tóc mây xuôi chảy hết một dòng
Mắt thu mơ giờ như lạnh mùa đông
Môi hồng thắm nhạt màu rêu hoang phế
 
Cổng chùa khép, tình tàn theo bóng xế
Lòng ta ơi hãy mở cánh từ bi
Nhiều lối về, sao chẳng một nơi đi
Để ta mãi loanh quanh vùng bóng tối
 
Xin em niệm giùm ta lời xám hối
Đôi chân hoang lỡ dẵm triệu lỗi lầm
Để kiếp sau ta còn được hóa thân
Làm chiếc áo nâu sòng em vẫn mặc
 
Ta muốn biến sương khuya làm nước mắt
Giữa muôn trùng, nhòa phai bóng người xưa
Ta sẽ về làm chiếc lá đong đưa
Theo ngọn gió vô thường bay xa mãi
Đăng nhập để trả lời
0



Ta Về Thôi...

Mưa đã tạnh về thôi, chờ gì nữa
Dốc núi trơn, đã trượt bóng thu sang
Khúc niệm xưa không mở lối thiên đàng
Đường trần tục ngõ nào vào quên lãng

Tình thơ ấy đã lần theo dĩ vãng
Suối tóc mây xuôi chảy hết một dòng
Mắt thu mơ giờ như lạnh mùa đông
Môi hồng thắm nhạt màu rêu hoang phế

Cổng chùa khép, tình tàn theo bóng xế
Lòng ta ơi hãy mở cánh từ bi
Nhiều lối về, sao chẳng một nơi đi
Để ta mãi loanh quanh vùng bóng tối

Xin em niệm giùm ta lời xám hối
Đôi chân hoang lỡ dẵm triệu lỗi lầm
Để kiếp sau ta còn được hóa thân
Làm chiếc áo nâu sòng em vẫn mặc

Ta muốn biến sương khuya làm nước mắt
Giữa muôn trùng, nhòa phai bóng người xưa
Ta sẽ về làm chiếc lá đong đưa
Theo ngọn gió vô thường bay xa mãi

T K B G



VỀ

Em theo anh về khi cơn mưa đã tạnh
Ngày còn thơ đứng cạnh mái hiên trường
Anh đón em chờ mãi trận mưa tuôn
Chờ mưa dứt ta cùng về anh nhé

Trong tĩnh mịch trông mưa rơi...thuở bé
Kí ức về kĩ niệm...giờ phôi phai
Khúc niệm xưa bám bụi hồng áo trang đài
Ai quên lãng để em thay màu nâu sòng cửa phật

Tình thơ ấy bên bờ hư hay thật
Mà Niệm Từ một khúc mãi tơ vương
Tiếng chuông chùa mõ gõ kiếp vô thường
Cành Lan mỏng chôn mồ cùng Bướm mộng

Cổng chùa khép...tình thơ giờ đã đóng
Anh về đi...lòng em đã lạnh cóng như mùa Đông
Anh đoạn đành bứt đứt sợi tơ hồng
Em không nối và mặc gió hờn bão nổi

Về đi anh kẽo trời trùm màn mây tối
Nơi nhân gian gửi lại anh - Em về chốn địa đàng
Hồn em tan tắt lịm mộng thiên quang
Về đi nhé với tình sang biên giới

Anh đi đi... Em không cần anh lời sám hối
Triệu vạn lời xin lỗi tội em tha
Khiếp phù du...em làm khiếp người ta
Lỡ đã hứa hẹn chờ anh...nên lệ sa...duyên dang dở

Em hấp hối hơi mòn không còn thở
Trút hơi tàn...em vẫn ngỡ anh sang
Nhưng bên anh ai đứng cạnh tay quàng
Ôi hạnh phúc...Điệp phụ tình Lan...đã hết

Về đi anh...tình ta giờ đoạn kết
Còn luyến lưu chi phút giây thừa
Hồn em tan...ngoài trời bão vũ cuồng mưa
Ai có khóc tiễn đưa người xấu số !

Galaxies
galaxies
Đăng nhập để trả lời
0
Nhắm Mắt Lại
 

Nhắm mắt lại tìm trong màu kỷ niêm
Một cuộc tình dài hơn mấy mùa xuân
Hồn phong sương giờ đã nhuốm bụi trần
Yêu thương đó vẫn nằm trong niệm khúc
 
Nhắm mắt lại để nghe lòng thổn thức
Bản tình ca đứt đoạn mấy trăm lần
Mổi khi nghe hồn như thủy triều dâng
Ướt ngực áo ai như sau chiều ly biệt
 
Nhắm mắt lại cố tìm trong mắt biếc
Tóc mây xưa giờ quyện một vũng sầu
Đôi tay ngà hứng trọn mấy niềm đau
Môi đào mọng khô nhàu theo tình lỡ
 
Nhắm mắt lại để quên đi nỗi nhớ
Bóng người xưa vào một buổi chiều xưa
Những ngày mưa lòng ướt mấy cho vừa
Khi đọc được môi em lời từ tạ
 
Nhắm mắt lại thấy tình mình tan rã
Như mây ngàn về lại những cuồng phong
Mảnh yêu thương theo sóng lạc giữa dòng
Chỉ còn những dư âm truyền vách núi
 
Nhắm mắt lại cố xóa tan hờn tủi
Ngậm thương đau đi hết quãng đời sau
Đăng nhập để trả lời
0
Bài họa từ trang thơ Cội Thông

Trích đoạn: poem






BÃO ĐỜI

Đường đi không đoạn cuối
Em về chốn xa xôi
Anh quay lưng trở gót
Bên đời bão tơi bời

Poem


Tranh Poem đẹp quá đi thôi
Thanh nhìn đến ngẩn ngơ người Poem ơi

Lý Thanh Thanh


Hình này đẹp nhất trên đời
Có rừng Thông đứng sững trời reo vui
Có cô giận dỗi bước lùi
Có chú tức tối bơi bơi lên đàng
Hai người ngoảnh mặt ngó ngang
Poem chộp một ảnh mang sang tặng người

( Tặng chú CT đấy ! He he he - Hổng có ai như bọn cháu mình à - chú đang buồn vì... mà bọn cháu mình cứ trêu chọc mãi - Đúng là mấy "THẰNG QUỶ NHỎ" mà ! )






Gặp Lại Nhau
 
Ta giáp mặt một chiều trên đường cũ
Trời lập đông cây trụi lá lặng sầu
Trước chia tay không nghĩ gặp lại đâu
Để bất chợt nhìn nhau trong lặng lẽ
 
Ta cúi mặt, mắt em hai dòng lệ
Trôi nhạt nhòa trên đôi má gầy hao
Vóc thu sương rung từng chập nghẹn ngào
Tình xưa cũ bỗng dưng bừng dậy sóng
 
Nói gì đây? khi lòng tràn xúc động
Những lời yêu đã tỏ tự lâu rồi
Đã bao năm sầu khô đắng bờ môi
Những câm lặng biến tim thành cằn cỗi
 
Ta và em đường giờ chia hai lối
Em về đâu? và ta sẽ về đâu?
Gặp lại chi để khơi dậy niềm đau
Tình đã hết tặng nhau câu "Vĩnh biệt"
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-03 09:45:36galaxies>





BÃO ĐỜI

Đường đi không đoạn cuối
Em về chốn xa xôi
Anh quay lưng trở gót
Bên đời bão tơi bời

Poem


Tranh Poem đẹp quá đi thôi
Thanh nhìn đến ngẩn ngơ người Poem ơi

Lý Thanh Thanh


Hình này đẹp nhất trên đời
Có rừng Thông đứng sững trời reo vui
Có cô giận dỗi bước lùi
Có chú tức tối bơi bơi lên đàng
Hai người ngoảnh mặt ngó ngang
Poem chộp một ảnh mang sang tặng người

( Tặng chú CT đấy ! He he he - Hổng có ai như bọn cháu mình à - chú đang buồn vì... mà bọn cháu mình cứ trêu chọc mãi - Đúng là mấy "THẰNG QUỶ NHỎ" mà ! )

Poem



Gặp Lại Nhau

Ta giáp mặt một chiều trên đường cũ
Trời lập đông cây trụi lá lặng sầu
Trước chia tay không nghĩ gặp lại đâu
Để bất chợt nhìn nhau trong lặng lẽ

Ta cúi mặt, mắt em hai dòng lệ
Trôi nhạt nhòa trên đôi má gầy hao
Vóc thu sương rung từng chập nghẹn ngào
Tình xưa cũ bỗng dưng bừng dậy sóng

Nói gì đây? khi lòng tràn xúc động
Những lời yêu đã tỏ tự lâu rồi
Đã bao năm sầu khô đắng bờ môi
Những câm lặng biến tim thành cằn cỗi

Ta và em đường giờ chia hai lối
Em về đâu? và ta sẽ về đâu?
Gặp lại chi để khơi dậy niềm đau
Tình đã hết tặng nhau câu "Vĩnh biệt"

TKBG




XÂY LẦU MỘNG


Anh hãy cùng em đem câu "vĩnh biệt"
Lịm huyệt mồ - vẫn giữ lại mãi tim thơ
Màu mực tím em thay màu xanh mơ
Đầy hy vọng cho anh đến bờ hạnh phúc
Lên thuyền nhé ta về nơi trần tục
Thiên Hà sa đáp xuống cõi nhân gian
Áo nâu sòng em gửi lại thiên đàng
Vì anh đấy - em về xây lầu hoàng thuở bé
Anh và em bày trò chơi tuổi trẻ
Em đắp tường - anh chất gạch thành tháp đôi
Cung điện nguy nga cao ngất chạm mây trời
Ta gọi gió đưa thuyền nơi Cung Quế
Em đóng vai Hằng Nga - Còn anh là Hậu Nghệ
Và ngắm nhìn trần thế mỗi độ Rằm sáng Trăng
Đàn trẻ thơ cứ thích gọi mãi tên " Chị Hằng"
Anh đứng cạnh em vui cầm cung oai hùng đấy
Trò chơi tiên ngày thơ giờ vẫn mơ hiền như vậy
Và em mong anh vẫn mãi mãi sống tràn đầy
Như thân tùng em nương tựa không lay
Bên anh em vững như nhành mai anh nhé !

Galaxies


galaxies
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-05 06:57:26galaxies>

TIỄN THU


Gió về đưa tiễn một chiều Thu
Lá rụng đường hoang sương dốc mù
Mây tím lảng lờ buông lối nhớ
Bước chân lữ khách về trong mơ

Ai nhặt giùm tôi cánh lá thơ
Gửi về chiều cũ ngõ Thu chờ
Xa xa ngõ vắng Nai ngơ ngác
Nhìn sương bàng bạc phủ tang mờ

Điệp khúc mùa thu điệp khúc buồn
Sầu lên mắt biếc lệ trào tuôn
Ai chờ ai đợi Trăng tròn...khuyết
Mồ lịm tình thu huyệt mộ buồn

Mưa chiều rả rít mưa sầu buông
Hoang vắng tâm tư khúc nhạc buồn
Như khóc như than tràn ngấn lệ
Ai trả cho ai lời hứa suông

Dìu dặt cung buồn tiếng ai bi
Phím sầu ai dạo nhịp chia li
Lời ca ai oán hờn bao kiếp
Trả nợ thương vay mấy phân kỳ

Thu về rồi lại tiễn Thu đi
Áo trắng thư sinh ước những gì
Hoa Phượng, cành Bàng , Lăng tím mộng...
Dòng sông mấy khúc trôi thuyền đi

Mưa chiều rớt đọng trĩu bờ mi
Biết nói gì đây phút phân kỳ
Ai đem nhung nhớ rồi li biệt
Ai đón Thu về ai tiễn đi...

Biệt li

!
!
!

Galaxies
 
R


&lt; Sửa đổi bởi: Viet duong nhan -- 4.10.2010 19:07:28 &gt;

galaxies
Đăng nhập để trả lời
0
Cám Ơn Đã ghé thăm. tặng bạn bài thơ này

📎 girl
Từ xa ta em khuất bóng ngàn khơi
Để ta mãi chơi vơi đời chiếc bóng
Lưu Luyến
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-05 07:01:10galaxies>

Cảm ơn chú Lưu Luyến tặng bức chân dung của phu nhân chú ! Hi hi hi... Cô Cô đẹp quá ! Ước gì chú tặng luôn hình cưới của chú với Cô Cô ! Cháu thích ngắm hình Cô Dâu Chú Rể lắm lắm cơ !
galaxies
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-05 09:32:32LưuLuyen>
Giống không?




 
Ha ha ha..... chú rể có rồi nhưng cô dâu chưa có. Đang chờ ai đó đó
Gọi bằng "Chú" cũng chưa đúng lắm thêm chữ "Rể" hay hơn
 
Em cô dâu
Anh chú rể
Em qua cầu
Anh theo sau
Em nghiêng vai
Anh lé mắt
Em quay mặt
Anh dỗ dành
 
📎 dog
Từ xa ta em khuất bóng ngàn khơi
Để ta mãi chơi vơi đời chiếc bóng
Lưu Luyến
Đăng nhập để trả lời
0


Tớ và Ấy

Ấy giận hờn tớ buồn ngun ngút
Tập dỗ dành không được sẽ không xong
Ấy đi rồi đời tớ sẽ long đong
Không thế được ngàn lần không thế được

Tớ theo mãi muôn đời không để trượt
Một người tình có mái tóc thu phong
Một người yêu môi đỏ cánh phượng hồng
Một cô bé đôi mắt màu ngọc bích

Tay tớ đây nhéo đi khi ấy thích
Xác thịt đau đâu ví vết thương lòng
Tớ chỉ xin ấy sẽ bước song song
Về bên suối xây túp lều lý tưởng

ghẹo kiểu này sẽ có ngày ăn guốc

Lưuluyen






Ka ka ka aaa
Cháu mang giày boot thôi mà
Có lẽ phu nhân bác nhà guốc dông
Bác "be he" khắp xa gần
Nên phu nhân bác guốc ăn bay vèo

Í e...cháu chỉ trêu theo
Vần thơ bác Luyến một lèo vui chơi
Đừng mắng nhóc nhí cà khơi
Nói nhảm mà đúng...cái đời bác đau

Galaxies

( Trêu xong phải chạy mau kẻo bị đòn ! Hic...he he he hi hi hi ha ha ha Bye nha ! )



Đính kèm (1)
galaxies
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-05 19:53:53LưuLuyen>
Trích đoạn: galaxies






Ka ka ka aaa
Cháu mang giày boot thôi mà
Có lẽ phu nhân bác nhà guốc dông
Bác "be he" khắp xa gần
Nên phu nhân bác guốc ăn bay vèo

Í e...cháu chỉ trêu theo
Vần thơ bác Luyến một lèo vui chơi
Đừng mắng nhóc nhí cà khơi
Nói nhảm mà đúng...cái đời bác đau

Galaxies

( Trêu xong phải chạy mau kẻo bị đòn ! Hic...he he he hi hi hi ha ha ha Bye nha ! [sm=chay.gif])



Đính kèm (1)



Ăn...Giày Boot
 
Ái chà giày boot đẹp ghê nha
Nếu lỡ ăn vô chắc bỏ nhà
Mũi vểnh một bên hồng sắc phượng
Mắt sưng hai phía tím hoa cà
Lỡ mang cái tiếng hay dê bậy
Đành chịu lưu danh thích bẻ hoa
Bồ biết tiếc chi lời năn nỉ
Nếu không "hia" bổ mạng theo tà
 
Ha ha ha, Đội nón bảo hộ và mặc áo giáp mới dám vào đây.
Từ xa ta em khuất bóng ngàn khơi
Để ta mãi chơi vơi đời chiếc bóng
Lưu Luyến
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-03 04:42:22galaxies>
Nhắm Mắt Lại
 

Nhắm mắt lại tìm trong màu kỷ niêm
Một cuộc tình dài hơn mấy mùa xuân
Hồn phong sương giờ đã nhuốm bụi trần
Yêu thương đó vẫn nằm trong niệm khúc
 
Nhắm mắt lại để nghe lòng thổn thức
Bản tình ca đứt đoạn mấy trăm lần
Mổi khi nghe hồn như thủy triều dâng
Ướt ngực áo ai như sau chiều ly biệt
 
Nhắm mắt lại cố tìm trong mắt biếc
Tóc mây xưa giờ quyện một vũng sầu
Đôi tay ngà hứng trọn mấy niềm đau
Môi đào mọng khô nhàu theo tình lỡ
 
Nhắm mắt lại để quên đi nỗi nhớ
Bóng người xưa vào một buổi chiều xưa
Những ngày mưa lòng ướt mấy cho vừa
Khi đọc được môi em lời từ tạ
 
Nhắm mắt lại thấy tình mình tan rã
Như mây ngàn về lại những cuồng phong
Mảnh yêu thương theo sóng lạc giữa dòng
Chỉ còn những dư âm truyền vách núi
 
Nhắm mắt lại cố xóa tan hờn tủi
Ngậm thương đau đi hết quãng đời sau

TKBG



GIẤC MƠ ĐẸP

Nhắm mắt lại đi rồi anh sẽ thấy
Vòm trời thanh biêng biếc một màu mây
Cả vùng biển cũng một màu xanh như vậy
Nội em bảo màu xanh là màu hy vọng
Em ước theo những bảy sắc cầu vòng
Anh sẽ khoẻ như những giọt sương trong
Rất lành lặn như ánh vầng hồng buổi sáng
Em sẽ hát ru khi anh còn chìm trong giấc mơ hoang
Anh thẳng đứng hiên ngang như núi non hùng vĩ
Vùng băng tuyết giá băng nhưng anh vẫn bền bĩ
Nhắm mắt đi anh và nghe em hát khẻ ru hời
Em trở về đời với ngày tuổi nhỏ rong chơi
Trong sân rộng ta nhặt cánh phượng hồng rơi kết bướm
Em giả cô dâu - anh kết hoa cài tóc em vương miện
Chú rể trò chơi - anh tủm tỉm cười vui
Em cũng cười và nói áo cưới giả xinh quá đi thôi
Anh nhắm mắt sẽ thấy ngày thơ ta rất đẹp
Anh dìu em đi trên đường thênh thang đừng vào ngỏ hẹp
Hít khí trời và trông mây ghép thành đôi tim
Màu hồng thắm cho trọn giấc mơ hiền
Nhắm mắt lại anh sẽ thấy thiên nhiên vĩnh cửu

Galaxies

( Chú ơi ! Chú chỉ bị mưa ướt cảm xoàng thôi mà ! Đừng bi quan chú nhé ! Cháu sẽ hoạ thơ với chú đấy ! Hi hi hi... Cười vui như cháu đây này ! Chú không được buồn nữa nha ! Cố gắng giữ gìn sức khoẻ chú ạ !)
galaxies
Đăng nhập để trả lời
0

Sầu Viễn Xứ
 
Khi ta đi mùa thu nhìn theo bóng
Giữa muôn ngàn mây ngóng buổi biệt ly
Suối nguồn kia không biết mộng ước gì
Trôi lặng lẽ giữa nỗi buồn của đá
 
Hướng dương vàng còn say ngày chưa ngả
Mưa trong lòng không ngăn buỗi chia xa
Thầm lặng đi hồn đề lại quê nhà
Nửa túi hành trang nỗi sầu viễn xứ
 
Kể từ đó trong hồn người lữ thứ
Nắng không vàng như nắng ở quê hương
Hạ không vui, xuân chẳng gói yêu thương
Khi thu đến võ vàng chiều tưởng nhớ
 
Ánh bình minh không mang màu sặc sỡ
Mưa rất buồn cọng cỏ cũng cô đơn
Lạnh mùa đông cây lá đứng dỗi hờn
Ta đã khóc những khi chân trời tím
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-06 07:56:15galaxies>


Sầu Viễn Xứ
 
Khi ta đi mùa thu nhìn theo bóng
Giữa muôn ngàn mây ngóng buổi biệt ly
Suối nguồn kia không biết mộng ước gì
Trôi lặng lẽ giữa nỗi buồn của đá
 
Hướng dương vàng còn say ngày chưa ngả
Mưa trong lòng không ngăn buỗi chia xa
Thầm lặng đi hồn đề lại quê nhà
Nửa túi hành trang nỗi sầu viễn xứ
 
Kể từ đó trong hồn người lữ thứ
Nắng không vàng như nắng ở quê hương
Hạ không vui, xuân chẳng gói yêu thương
Khi thu đến võ vàng chiều tưởng nhớ
 
Ánh bình minh không mang màu sặc sỡ
Mưa rất buồn cọng cỏ cũng cô đơn
Lạnh mùa đông cây lá đứng dỗi hờn
Ta đã khóc những khi chân trời tím

TKBG



KHOẢNG SẦU VÔ TẬN

Khi người khóc rừng thông vang tiếng nấc
Tuyết băng sầu đong lạnh cả tim son
Cội Thông buồn lặng lẽ nhìn Trăng non
Sương ướt đẫm lệ lăn còn trên lá
Mưa ào rơi trĩu lòng sầu lả tả
Mạch máu nào còn đỏ ngách tim xa
Ngày qua ngày bóng ngả dưới chiều tà
Lá lại tím vùng trời băng vắng lịm

Galaxies
galaxies
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-06 12:25:43trần như chuyên>
Trích đoạn: galaxies



Sầu Viễn Xứ
 
Khi ta đi mùa thu nhìn theo bóng
Giữa muôn ngàn mây ngóng buổi biệt ly
Suối nguồn kia không biết mộng ước gì
Trôi lặng lẽ giữa nỗi buồn của đá
 
Hướng dương vàng còn say ngày chưa ngả
Mưa trong lòng không ngăn buỗi chia xa
Thầm lặng đi hồn đề lại quê nhà
Nửa túi hành trang nỗi sầu viễn xứ
 
Kể từ đó trong hồn người lữ thứ
Nắng không vàng như nắng ở quê hương
Hạ không vui, xuân chẳng gói yêu thương
Khi thu đến võ vàng chiều tưởng nhớ
 
Ánh bình minh không mang màu sặc sỡ
Mưa rất buồn cọng cỏ cũng cô đơn
Lạnh mùa đông cây lá đứng dỗi hờn
Ta đã khóc những khi chân trời tím

TKBG



KHOẢNG SẦU VÔ TẬN

Khi người khóc rừng thông vang tiếng nấc
Tuyết băng sầu đong lạnh cả tim son
Cội Thông buồn lặng lẽ nhìn Trăng non
Sương ướt đẫm lệ lăn còn trên lá
Mưa ào rơi trĩu lòng sầu lả tả
Mạch máu nào còn đỏ ngách tim xa
Ngày qua ngày bóng ngả dưới chiều tà
Lá lại tím vùng trời băng vắng lịm

Galaxies



BUỒN Ở LẠI!

Ta chưa từng đi xa quê hương
Nghe tiếng buồn bơi khắp nẻo đường
Cảm thông nỗi lòng người viễn xứ
Hai nửa con tim rung động lòng đời.

Còn đâu nữa giọt lệ đầy vơi
Lặn trong gối dành phần ở lại...
Đau ở tâm can nơi thơ dại
Khi nằm mơ thấy mẹ bên mình.

Đâu phải chỉ một phía hy sinh
Dấu xa cách hằn vầng trán nhỏ
Màu khát khao vẫn còn bỏ ngỏ
Băng giá tan rồi, nước mắt còn rơi...!
...................

Đọc thơ các bạn, nghĩ đến những trẻ
thơ phải xa mẹ; Không phải đi học tập
,công tác mà vì cuộc sống còn khó khăn
phải đi làm việc ở nước ngoài nên viết
mấy lời góp...buồn nhé!
Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-06 16:43:11galaxies>



Cảm ơn bác ghé qua nhà
Không trà thì nước đây là rượu vang
Cạn ly bốn bể hồ tang
Tỷ huynh đệ muội vần vàng thi thơ

Galaxies
galaxies
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: galaxies




Cảm ơn bác ghé qua nhà
Không trà thì nước đây là rượu vang
Cạn ly bốn bể hồ tang
Tỷ huynh đệ muội vần vàng thi thơ

Galaxies

 

Sao chẳng mời ta uống rượu nho
Nhìn sao thèm quá không ai cho
Chắc vì ta phá nên lờ tịt
Thôi hỏng thèm xin, đỡ phải lo
Từ xa ta em khuất bóng ngàn khơi
Để ta mãi chơi vơi đời chiếc bóng
Lưu Luyến
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-07 07:17:26galaxies>



Cảm ơn bác ghé qua nhà
Không trà thì nước đây là rượu vang
Cạn ly bốn bể hồ tang
Tỷ huynh đệ muội vần vàng thi thơ

Galaxies



Sao chẳng mời ta uống rượu nho
Nhìn sao thèm quá không ai cho
Chắc vì ta phá nên lờ tịt
Thôi hỏng thèm xin, đỡ phải lo

luu luyen


Rượu nhà anh chất một bàn đầy
Mỗi ngày anh uống thật ngon say
Khách qua ghé chút em mời tí
Anh về tiếp khách em đi đây !

Galaxies

( Vài vần vui với ý "ANH" ạ .... Hi hi hi...)

@ Hôm nay chú khoẻ chứ chú thân yêu ơi ! He he he...( cười giống chú hông nào ! )
galaxies
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»