Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

PHỐ NHỎ XA

375 trả lời, 46.075 lượt xem — Trang 5 / 13
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 02.08.2014 17:15:34 bởi JENIFER>


 
BẰNG KHÔNG

Lang thang qua lại phố nhỏ xa
Chẳng thấy dáng xưa hong tóc ngà
Ở nơi khung cửa lầu gát tía
Mà ngày thơ ấy ai từng qua

Bước tới phố xa nhìn cổng nhà
Dáng người thấp thoáng hổng phải hoa
Đưa đưa cành trúc nghiêng bóng ngã
Chỉ thấy dáng ai tưởng ai mà

Đông đã qua thềm phố nhỏ xa
Bước chân dò dẫm gần tới nhà
È dè len lén nhìn qua cổng
Dáng ai chẳng phai ai kia mà

Từ xa vẳng tiếng đàn khúc ca
Quạnh vắng chiều Đông tuyết la đà
Bay vào nỗi nhớ thành băng tảng
Lạnh giá hồn thơ lạnh buốt da

JENIFER
 
JENIFER
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-13 15:07:00Viet duong nhan>


EM CÓ VỀ

(Thương về Galaxies hiền lành nhất trong các đứa em THƠ thân yêu)

Em về chưa mà mùa Đông vẫn giá
Rét nỗi niềm rét cả lá hoa rơi
Em có hay Đông nay tuyết vẫn đầy
Cho trời nhớ quắt quây sầu viễn xứ

Ta quê hương với những chiều tư lự
Dõi mắt tìm nơi ấy có sao em
Những cánh chim non giông bão có nhiêu còn
Lòng chim mẹ héo hon rét mướt

Ta hàng ngày dõi theo từng bước
Cánh nhạn xa trở ngược tìm thương
Đây vần thơ em để lại góc vườn
Ta về nhặt lệ vương đôi mi mỏng

Hơi thở yếu em còn trên giường mộng
Có hay không tha bổng những linh hồn
Khiến em buồn khi những lúc chiều hôm
Gây bão tố oán hờn bầy chim lẻ

Ta nhớ lắm tiếng thơ khe khẽ
Đám học trò nhí nhố gọi trong mơ
Ta dìu em từng đứa vào đường thơ
Và ta cũng ơ hờ nhìn chim non lẻ bạn

Lòng rưng rức mắt lệ cay lênh lán
Tỉnh chưa em trong giấc mộng mây ngàn
Em có về nhặt lại tuyết Đông tàn
Ghép nối vần vào góc thơ dàn trải

Cho mùa Đông...
thêm chút hồng nắng lại
Ấm tình thơ...
và ấm cả nỗi ai chờ

Dạ Lan

@ khóc Galaxies

R
DẠ LAN
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-02 02:14:13Dạ Lan>


MẶC NIỆM CUỐI

Hay tin em cũng là mùa Đông cuối
Xuân chẳng về em lạnh giá chiều Đông !
Nắng không hồng làm buốt mãi cõi lòng !
Đong tuyết trắng thành băng vào góc nhớ !
Ta gửi em vần thơ loang lở...
Em có về kịp chuyến trở về thăm ?
Hay vẫn là kỉ niệm mãi ngàn năm !
...
Phút mặc niệm cho tình thâm một thuở !

Dạ Lan

DẠ LAN
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-05 03:30:40poem>



EM CÓ VỀ

(Thương về Galaxies hiền lành nhất trong các đứa em THƠ thân yêu)

Em về chưa mà mùa Đông vẫn giá
Rét nỗi niền rét cả lá hoa rơi
Em có hay Đông nay tuyết vẫn đầy
Cho trời nhớ quắt quây sầu viễn xứ

Ta quê hương với những chiều tư lự
Dõi mắt tìm nơi ấy có sao em
Những cánh chim non giông bão có nhiêu còn
Lòng chim mẹ héo hon rét mướt

Ta hàng ngày dõi theo từng bước
Cánh nhạn xa trở ngược tìm thương
Đây vần thơ em để lại góc vườn
Ta về nhặt lệ vương đôi mi mỏng

Hơi thở yếu em còn trên giường mộng
Có hay không tha bổng những linh hồn
Khiến em buồn khi những lúc chiều hôm
Gây bão tố oán hờn bầy chim lẻ

Ta nhớ lắm tiếng thơ khe khẽ
Đám học trò nhí nhố gọi trong mơ
Ta dìu em từng đứa vào đường thơ
Và ta cũng ơ hờ nhìn chim non lẻ bạn

Lòng rưng rức mắt lệ cay lênh lán
Tỉnh chưa em trong giấc mộng mây ngàn
Em có về nhặt lại tuyết Đông tàn
Ghép nối vần vào góc thơ dàn trải

Cho mùa Đông...
thêm chút hồng nắng lại
Ấm tình thơ...
và ấm cả nỗi ai chờ

Dạ Lan

@ khóc Galaxies



Về đi Em...
 
Về chưa em hay vẫn còn viễn xứ
Hay còn sầu lữ thứ lúc chiều buông
để dòng thơ ngơ ngẩn với nỗi buồn
Nằm sướt mướt khi chiều sương lạnh buốt
 
Về chưa em để nhìn nhau lần cuối
Ta vẫn đây thoi thóp ngóng tin hồng
Em xinh tươi về giữa một ngày đông
Bao ước mộng vui trong từng nhịp thở
 
Về đi em vì chẳng bao lâu nữa
Ta sẽ đi về nơi rất xa xăm
Theo mây trời phiêu bạt suốt ngàn năm
Bỏ lại những yêu thương và kỷ niệm
 
Về đi em mang theo ngàn ước nguyện
đường tương lai chờ em chuyển gót chân
Bạn bè xưa chờ em biết bao lần
Hâm ấm lại góc vườn thơ tri kỷ
 
Về nghe em, về không cần suy nghĩ
Tết năm nay chờ chỉ mỗi mình em
Cả vườn xuân đang trổ nụ âm thầm
để vui đón bước chân từng rộn rã.
 
Về đi em trước khi ta gục ngã
Ta xin em và xin chỉ một lần

Cạn Nguồn



NÉN HƯƠNG LÒNG


Đọc vần thơ ướt mi tràn khóc ngất
Lời gọi buồn vọng đến đất trời mơ
Em đi rồi lạc phím cung đàn chờ
Vần thơ nhớ bao canh trường vắng bặt

Em ra đi để trang thơ sầu quặn thắt
Máu tim hồng đong đặc đóng thành băng
Lùa tuyết về phủ kín cả cung Hằng
Dải Ngân mộng trăm năm giờ u tối

Em ra đi để vần thơ hấp hối
Hơi tàn rồi mà thơ vẫn vương mang
Hai nửa Trăng xa mãi dặm non ngàn
Bên hai nửa dải Ngân Hà xa vời vợi

Vần thơ đây mà người xưa không tới
Để thơ buồn chới với những ngày Đông
Em không về trải nắng ... mơ buốt lòng
Trang thơ lạnh máu hồng tim tan vỡ

Em ra đi để vần thơ ai nhớ
Người về rồi khóc lịm trước hồn thơ
Em khép hờ mi mộng lặng như tờ
Đành không thức để tỉnh mơ trăn trở

Đốt nén lòng hương bay về một thuở
Ngày vào thơ tập tãnh ý mong chờ
Vần thơ đây mà tình cũ biệt xa mờ
Để người khóc nửa Trăng sầu mãi nhớ

Poem

poem
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-13 15:25:57Viet duong nhan>


PHỐ NHỎ MƠ XA


Ta trở về phố cũ chiều mưa giăng
Qua lối nhỏ âm thầm nghe bước gợi
Em thơ nay trùng khơi xa vời vợi
Hương trắng bay lan toả lên vòm trời

Em là mây gió thoảng ngàn nơi
Vần thơ mộng biển trời em lưu lại
Bước lang thang ta đi và đi mãi
Tìm ảnh hình ngày cũ mộng xa xăm

Giấc mơ hoa vần thơ đọng trăm năm
Lời hẹn ước một ngày về còn xa thẳm
Lời hẹn xưa nay quấn đầu khăn trắng
Tùng trơ cành liễu rũ nghẹn ngào thương

Hoa tím mộng giọt sương lệ đổ
Em ra đi để đây vần thơ nhớ
Nhói lòng sầu thơ thẩn nhịp tim đau
Em xa rồi vần thơ mãi thắm màu

Rừng Thu nhớ trăm năm lưu giữ
Ta gửi em lệ nhoà theo con chữ
Mây gió ngàn linh hiển em nhận cho
Tình thơ xưa mực tím chưa phai nhoà !!!
Sao em nỡ ra đi không chờ đợi

Từ trùng khơi vượt đường xa vời vợi
Ta về đây thắp muộn nén hương lòng
Cầu mong em vui về chốn hư không
Chẳng buồn bã chẳng nhớ mong viễn vọng
Sắc không...không sắc...sắc không...không
Từ bi tịnh độ trong trắng lòng

R
langyen
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-08 15:54:02suongthu_99>



Sầu Cũ

Nắng bỗng dưng buồn như mắc mưa
Người đi còn lại chút âm thừa
Hương xưa ngày cũ sầu da diết
Em bóng xa vời như tích xưa

Cổ tích em về nghe giá buốt
Dù thu vừa chớm vẫn chưa đông
Đời ta như gió đùa theo áo
Áo lạc về đâu chốn bụi hồng

Mây nổi trăng chìm bao cách biết
Quê người xa quá cố nhân ơi
Trăng thu ví có lần ta cõng
Cũng lạc đời nhau mấy kiếp rồi

Bao giờ cho hết chia phôi
Thu cười trước ngõ em cười trong thơ ...?

gqm

R



GIAO MÙA

Trời Thu bỗng tiết giao sang mùa
Đông kéo lạnh về ủ buốt mưa
Mây bướng bỉnh tràn lan nỗi nhớ
Gió sầu đàn tích tụ âm thừa

Khung cửa tình thơ ướt mảnh nhoà
Cho hồn phiến đá lạnh trơ vơ
Sầu đong đưa nhịp thời gian dở
Mơ lững lơ hoài giấc mộng thưa

Trăng không về nữa Thu buồn thiu
Hiu hắt rừng thông bóng ngã chiều
Bãng lãng sương mờ nhoè nhoẹt lối
Bâng khuâng khói quyện mảng đìu hiu

Em bước về đây trở lại đây
Để nghe rừng vẳng tiếng đong đầy
Gọi Trăng tròn vạnh ngàn sao mộng
Em ở nơi nào... em có hay

Chiều sương tìm mộng trời mây
Bao giờ về lại em xây ước nguyền...?

Sương Thu



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-13 15:30:54Viet duong nhan>


ĐÀN TRONG MƠ

Em hãy lắng nghe Ta dạo đàn
Khúc sầu chất chất chứa mộng li tan
Dây tơ se thắt chùng phím nhạc
Lạc dấu nhịp thơ giấc mơ vàng

Em thức hay chưa mà mi buồn
Khép hờ lờ lững tựa mây buông
Chùn ngăn tim lại lòng ta thắt
Chặt mối đường thơ có tương phùng

Sao em không tỉnh để nghe đàn
Mà cớ mơ vào mộng tóc tang
Bờ mi em khép dòng khô lệ
Cạn nguồn về với chiều hư vô

Em có hay không tiếng ai đàn
Giọng từ tình ý hát hoà sang
Cho em tất cả niềm lai láng
Tình khúc muôn đời vẫn chứ chan

Em tỉnh trong mơ...tình bẽ bàng
Mi hờ khép lại ... lệ miên man...

Sương Thu

R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-15 10:39:35suongthu_99>



TIỄN BIỆT


Em về bên ấy có gặp người thương
Và nắm lấy tay nhau suốt dặm đường
Phố qua âm cảnh vui ngày Xuân mới
Hội ngộ tương phùng dệt mộng ngàn thương

Em có vẽ tranh thơ tô màu đợi chờ
Màu tình màu nghĩa màu hồng giấc mơ
Có đôi bướm mộng quanh bên giường mộng
Lập loè trước nến bay lộng vào thơ

Em đến hay chưa cánh cổng thiên đàng
Bồ câu cánh trắng xếp dàn hàng ngang
Đón em từng bước du tiên vườn ấm
Và nồng hương thắm ngan ngát quỳnh hương

Người đã theo em đến cuối đoạn đường
Yêu thương dấu ái mộng thuở chung trường
Đến nay vẫn mãi yêu thương ngần ấy
Vẫn mãi dìu nhau đến chốn vô thường

Ta thắp nén hương để tiễn đưa người
Về cùng bên ấy với vạn niềm vui
Dù là ảo vọng nhưng lòng vẫn thắm
Tình thơ vẫn mãi đậm sắc màu hồng
Sương Thu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-17 08:14:21khucniemtu>


 


MỜI NGHE ĐÀN

Lắng nghe Khúc Niệm Từ đàn
Trúc tơ lả ngọn Trăng vàng mộng mơ
Đàn Từ dệt mối đường thơ
Thu màu mắt biếc, Hạ chờ Xuân sang
Thiên nhiên cảnh thực mơ màng
Lung linh sao chớp nhẹ nhàng mi em
Đây này mười ngón tay tiên
Đưa qua nhẹ lướt dây hiền trầm tơ
Để tình Xuân mãi như mơ
Vần thơ em thấm lên tờ hồng xinh
Gửi anh nơi ấy chung tình
Bên đây vẫn mãi nguyên hình dáng thơ

Khúc Niệm Từ




TRỞ GIẤC MÙA SANG

Thu trở mình mơ tiết về nguồn
Rừng chiều đổ xuống màn mưa tuôn
Rì rào lá trĩu nghiêng vành nhớ
Rỏ dốc triền ngơ ngác lặng buồn

Thu trắng sương sầu liễu rủ buông
Bên hàng dương thẳng tắp im lìm
Chịu tang quấn mảnh sầu mây bạc
Cánh lạc về đâu nhạn mỏi tìm

Mùa Trăng thức dây tỉnh mơ hài
Về rừng Thu ngẩn ngơ mắt nai
Vài cành lá muộn khua xào xạc
Gió lùa cánh hạc bước sải dài

Mộng chửa mơ tròn giấc ngủ say
Đàn ai ru mộng vọng thiên thai
Nghê Thường vũ điệu ngàn bướm lộng
Dạ khúc tương sầu dáng liễu mai

Chỉ là mộng mị vờn bướm hoa
Cung thương lỗi nhịp tiếng giao hoà
Phím chùng sợi nhớ tơ lòng khúc
Đoạn trường khoảnh khắc nhạc xưa nhoà

Khúc Niệm Từ

KHÚC NIỆM TỪ
Đăng nhập để trả lời
0




 


MỜI NGHE ĐÀN

Lắng nghe Khúc Niệm Từ đàn
Trúc tơ lả ngọn Trăng vàng mộng mơ
Đàn Từ dệt mối đường thơ
Thu màu mắt biếc, Hạ chờ Xuân sang
Thiên nhiên cảnh thực mơ màng
Lung linh sao chớp nhẹ nhàng mi em
Đây này mười ngón tay tiên
Đưa qua nhẹ lướt dây hiền trầm tơ
Để tình Xuân mãi như mơ
Vần thơ em thấm lên tờ hồng xinh
Gửi anh nơi ấy chung tình
Bên đây vẫn mãi nguyên hình dáng thơ

Khúc Niệm Từ




TRỞ GIẤC MÙA SANG

Thu trở mình mơ tiết về nguồn
Rừng chiều đổ xuống màn mưa tuôn
Rì rào lá trĩu nghiêng vành nhớ
Rỏ dốc triền ngơ ngác lặng buồn

Thu trắng sương sầu liễu rủ buông
Bên hàng dương thẳng tắp im lìm
Chịu tang quấn mảnh sầu mây bạc
Cánh lạc về đâu nhạn mỏi tìm

Mùa Trăng thức dây tỉnh mơ hài
Về rừng Thu ngẩn ngơ mắt nai
Vài cành lá muộn khua xào xạc
Gió lùa cánh hạc bước sải dài

Mộng chửa mơ tròn giấc ngủ say
Đàn ai ru mộng vọng thiên thai
Nghê Thường vũ điệu ngàn bướm lộng
Dạ khúc tương sầu dáng liễu mai

Chỉ là mộng mị vờn bướm hoa
Cung thương lỗi nhịp tiếng giao hoà
Phím chùng sợi nhớ tơ lòng khúc
Đoạn trường khoảnh khắc nhạc xưa nhoà

Khúc Niệm Từ





ĐÀN VƯƠNG SUỐI THƠ

Ai gửi vào thơ khúc nhạc buồn
Đưa ngàn thác núi mộng tình buông
Sương Thu ướt đầm bờ vai tím
Trong lắng tâm tư vợi nỗi buồn

Người ở nơi nào sao đến đây
Thác núi dừng chân đàn khúc này
Vương cành liễu rủ bên bờ nhớ
Tỉnh giấc Thu vàng ngơ ngác lay

Có phải người về tìm dáng Thu
Rừng chiều gió trễ vờn mây mù
Tiếng đàn sầu trĩu hồn phiêu bạt
Mơ về quá khứ nhạc vi vu

Ai lắng cung tơ lắng đợi chờ
Lắng về sâu thẫm lời non thề
Lộng màu sương bạc choàng lên tóc
Tiếng ngọc trong veo lòng vọng quê

Sương Thu

Đính kèm (1)
Sương Thu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-20 21:10:59suongthu_99>
Sương Thu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-21 16:23:55khucniemtu>


Đính kèm (1)


MỘNG

Em khép mi rồi mộng tím lan
Đồi thông băng tuyết mơ chưa tàn
Sắc phai màu nhớ Thu buồn lắng
Nặng trĩu mắt sầu sương giọt tan
Em ngủ sâu dài giấc mộng hoang
Cội buồn trắng xoá màu sầu mang
Xa xa Trăng nhạt còn chia mảnh
Nửa mảnh ẩn sầu đêm trắng dang

Sương Thu



VẮNG BÓNG NGƯỜI XƯA

Người đi khúc hát tiễn lên đàng
Màn sương buông trắng sầu li tang
Hồn thơ còn quyện trời sương gió
Vần buồn nặng trĩu lòng vương man

Người đã đi xa không trở về
Buồn tím trời mây dạ tái tê
Cung oán ngân nga sầu cách biệt
Hết đợi chờ trông hồn phách về

Lữ thứ bước nhân mơ trở về
Xuân hồng hoa nở khắp đường quê
Chừ nay vắng bóng người xưa ấy
Lỗi ước trăm năm quên hẹn thề

Em đã xa rồi khuất dấu xa
Trăng khuya le lói ánh sao ngà
Thẫn thờ băng vội qua triền nhớ
Chết lịm hồn thơ tang tóc oà

Mưa khóc hay lòng thổn thức Sa
Bụi mù tuyết phủ trắng lòng ta
Tim đong giá lạnh sầu nhân thế
Ứớt đẫm lệ sương mi thấm nhoà
KHÚC NIỆM TỪ
Đăng nhập để trả lời
0




MỘNG RU


Ta ru ta vào giấc mơ vội vã
Gác muộn phiền ra rả tiếng mưa rơi
Những bao đêm sương nặng vẫn không ngơi
Vạn vật ngủ say , riêng ta còn thức

Đêm lại đêm cứ moi trong tiềm thức
Giấc mơ nào còn thắm mộng đam mê
Trằn trọc mãi chỉ là nỗi ê chề
Vờn vất vưởng lê thê trong dĩ vãng

Ru giấc ngủ để quên đời phiêu lãng
Ngược thời gan năm tháng kiếm tìm
Bóng hình ai hoà đậm máu về tim
Em gái nhỏ hằng đêm về báo mộng

Từ giấc mơ về như cơn sóng
Ta cố ru cho trọn giấc vào bờ
Tiếng ru hời lạc lõng giữa cơn mơ
Vì chỉ thấy ơ hờ đêm mộng tưởng

Ta ru ta vào giấc mơ âm hưởng
Note nhạc lòng mộng em bước xa xăm
Chờ cuộc tình bao thế kỷ lặng thầm
Trong giấc mơ em về thăm một dạo

Tiếng kinh cầu vọng vang từ xóm đạo
Ta ru hoài khan dòng máu về tim
Ta ru ta Trăng chênh chếch qua thềm
Em về lại... Ta nỗi niềm ngưng đọng


KHÚC NIỆM TỪ
Đăng nhập để trả lời
0







ĐÀN THƯƠNG

Ta về nắn phím so dây
Cung thương điệu nhớ theo mây về nguồn
Đàn rung tơ mộng nhẹ buông
Áo thơ trắng quá ngỏ đường ước mơ
Ngân lên khúc hát đợi chờ
Mùa Xuân gặp lại bên bờ Quê Hương

JENIFER




NGẨN NGƠ NGHE TIẾNG AI ĐÀN

Trông hình...
rất giống là...là...
Nhưng tóc chưa đủ dài ra như người

Trông đàn...
lòng thấy chơi vơi
Ngày ấy... Ấy cũng đương thời so dây

Trong tranh...
hình ảnh ai đây
Sao mà giống quá...lòng ngây ra nhìn

Miệng cười...
Mủm mỉm xinh xinh
Má lún đồng tiền bên phải như Thiên (...)

Mắt tròn...
to mộng mơ xa
Khép hờ mi...ước lòng sa chín chiều

Vương tơ...
mười ngón thần yêu
Mềm như lụa thảm nhạc dìu dặt khoan

Ngẩn ngơ nghe tiếng ai đàn !

Khúc Niệm Từ


KHÚC NIỆM TỪ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-23 14:44:00khucniemtu>








Ta đốt giáng sinh tìm đến này
Vui nào Galaxies tận trời mây
Cội thông ngàn nến sao loè bạc
Nhìn nhé cháy nào vút tận mây
KHÚC NIỆM TỪ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-31 05:59:56vtglcn>



EM CÓ VỀ

(Thương về Galaxies hiền lành nhất trong các đứa em THƠ thân yêu)

Em về chưa mà mùa Đông vẫn giá
Rét nỗi niềm rét cả lá hoa rơi
Em có hay Đông nay tuyết vẫn đầy
Cho trời nhớ quắt quây sầu viễn xứ

Ta quê hương với những chiều tư lự
Dõi mắt tìm nơi ấy có sao em
Những cánh chim non giông bão có nhiêu còn
Lòng chim mẹ héo hon rét mướt

Ta hàng ngày dõi theo từng bước
Cánh nhạn xa trở ngược tìm thương
Đây vần thơ em để lại góc vườn
Ta về nhặt lệ vương đôi mi mỏng

Hơi thở yếu em còn trên giường mộng
Có hay không tha bổng những linh hồn
Khiến em buồn khi những lúc chiều hôm
Gây bão tố oán hờn bầy chim lẻ

Ta nhớ lắm tiếng thơ khe khẽ
Đám học trò nhí nhố gọi trong mơ
Ta dìu em từng đứa vào đường thơ
Và ta cũng ơ hờ nhìn chim non lẻ bạn

Lòng rưng rức mắt lệ cay lênh lán
Tỉnh chưa em trong giấc mộng mây ngàn
Em có về nhặt lại tuyết Đông tàn
Ghép nối vần vào góc thơ dàn trải

Cho mùa Đông...
thêm chút hồng nắng lại
Ấm tình thơ...
và ấm cả nỗi ai chờ

Dạ Lan

@ khóc Galaxies

R



TIẾNG NGHẸN


Em như tiên thánh giáng thế nhân gian
Lâng lâng thiên hạ đặt tên cho nàng
Galaxies hương trời sắc nước trong như suối
Vờn quanh gợn sóng dìu mơ bến lòng

Hảo cầu quân tử hảo tấm lòng trong
Thiên Hà Ta mãi mộng neo bến lòng
Mà sao vằn vặc bóng hình thiên vạn lý
Chốn nao công chúa mới gieo cầu hồng?

Thiên Hà em hỡi có còn hay không?
Nay ta trở lại mấy kiếp tang bồng
Tìm em chẳng thấy tim lòng đau nhói
Em còn hay đã hồn về hư không ?

Mỗi bước chân sao dồn dập cả lòng
Máu hồng rối nhịp nỗi nhớ thương mong
Đôi chân khuỵu xuống mắt hoa đầu gục
Ứa mi, tràn lệ lai láng chảy ròng

Trước bóng hình mờ hương khói màu mây
Dư ảnh em thơ vẫn mãi đong đầy
Tình yêu mộc mạc tâm lòng tinh khiết
Yêu học, quê hương, thích lắm việc làm

Nhìn hình em khói vờn mây sắc lam
Tiếng anh nghèn nghẹn đờ cứng quai hàm
Không kêu lên được cái tên luôn nhớ
Thiền tâm hồn nhỏ ẩn tịnh thiên am ?

Chuông chùa vang vọng lệ lòng chứa chan !

vtglcn


vtglcn

Vần thơ gửi lại cho người
Hằng bao thế kỉ còn đời nhớ ta
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-31 18:53:39khucniemtu>


KHÚC NIỆM TỪ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-01-09 19:15:11khucniemtu>


GỌI

Nhỏ có nghe chăng tiếng ai sầu
Năm canh trằn trọc suốt đêm thâu
Hồn thơ có lắng niềm tâm sự
Hay mãi hững hờ hồn về đâu

Khúc Niệm Từ


ĐÊM KHÔNG NGỦ

 
Suốt đêm anh chỉ đọc mãi một bài thơ
Lòng nghẹn ngào nên không viết được từ nào thành thơ cả
Trái tim anh nếu có là sỏi đá
Cũng rụng mềm rồi rướm lệ trước lời thơ
Đêm nay anh cảm thấy thật bơ vơ
Như chơi vơi lạc xa bờ không định hướng
Máu chảy về tim hay nghẹn dòng lưu lượng
Giọt thương nào đọng mắt ai lại cay cả mắt nam nhi
Ta yếu mềm làm rớt giọt lệ tình si
Vì được em gửi sầu từ ngàn xa biến tim ta thành bão lữa
Nếu không còn em thì mỗi chiều anh sẽ không về nữa
Tìm cơn say để quên hết chuyện ngày xưa
Anh sẽ dầm mình cho tím ngẳt những cơn mưa
Để “không ngoái lại vì tháng năm xa vắng
Chiều mù sương em không tìm được nắng
Nên tím lòng xa mãi mãi ngàn năm!”(KNT)
Anh lặng thầm trong bóng vắng tối tâm
Tim anh hóa đá đến ngàn thu vĩnh biệt!
...
 
Nguyễn Nguyên Thanh


TRẮNG ĐÊM

Trắng đêm thao thức trắng thâu canh
Vẳng nghe mưa rớt rơi bên mành
Sầu dâng lòng lạnh buồn sâu lắng
Hồn thẩn thơ buồn thức trắng canh...

Ai để vần thơ ướp lá sầu
Để màu Thu tím rừng xa nhau
Nai vàng ngơ ngác trông ngỏ vắng
Thổn thức gió hờn oán canh thâu

Ai lỡ nhịp thơ vần không thành
Để cho suối lệ buồn chảy quanh
Để cho màu mắt vương sầu tím
Để vần thơ nhớ không lối tìm

Trở giấc canh khuya đèn lụn tàn
Sao xa lẩn khuất Trăng bạt ngàn
Trắng canh màu tối không ngỏ thấy
Mờ lối Thu xưa mưa lệ tràn

Thu khóc Trăng xa Sao chia đàng
Để không hợp nhất dải mơ quang
Ngân Hà băng lạnh Đông rừng tuyết
Lá rơi đáy huyệt mộ hoang...tàng

Lưu dấu tình thơ sau xa mơ
Mấy ai trở lại đếm Thu chờ
Và ai còn nhớ Thu xưa tím
Đậm khắc trong vần dệt tứ thơ

Tiếng gió vi vu thổi nhạc buồn
Hàng ngàn sương trắng nhoà lệ vương
Đọng trong khoé mắt Thu ngày nhớ
Đọng mãi vần thơ để mãi tìm

Vần thơ ai khóc giấc mộng sai
Tiếng sầu đọng lại bờ mắt cay
Nghìn trùng xa cách xa...ngăn cách
Đông lạnh ngỏ nào tìm nắng mai

Thì thôi để lạc mấy vần bay
Về chốn hư không chẳng đoạ đày
Đến nơi trống vánh hư vô lạnh
Một kiếp phù sinh mỏi chân ngày

Khúc Niệm Từ
 
 


 
THẪN THỜ

Hóa đá cho rồi một trái tim
Không còn thổn thức không kiếm tìm
Không sợ thu đi rừng hoang lạnh
Ngơ ngác nai vàng trông lá xanh
 
Tạo hóa sinh chi Nguyễn Nguyên thanh
Nửa đời một vết tim không lành
Đêm nay được ướp thêm tuyết trắng
Tim sẽ muôn đời trong giá băng
 
Thổn thức hồn sâu một vết hằn
Trắng đêm sầu đọng vách tim ngăn
Làm sao để biết em còn nhớ
Để biết hồn thơ không trái ngang!
 
Đên nay ngoại trời không có trăng
Không có lời ru của chị hằng
Chỉ có gió lùa qua cử sổ
Quá bộ vào tim đang lạnh băng
 
Vì ai làm lạc mấy vần thơ
Mang sầu gọi nhớ đến vô bờ
Ta lạc vào trong chân mây tím
Tím phủ hồn thơ tím ước mơ
 
Nguyên Thanh



VỜ

Ai để cho thơ lạc mấy vần ?
Vào khung trời tím khó phân vân
Tím phủ hồn thơ mơ tím ước
Thì tình có được !...

Thôi đừng chờ !

Bến mộng bờ mơ tím đủ đầy
Thì còn mộng ước chi thơ ngây
Hồn nhiên tóc xoã bên bờ suối
Thiên nhiên cảnh tĩnh không buồn vây

Hãy để lặng yên ở chốn này
Mây xanh nhẹ nhõm cánh trời bay
Vô tư không chút sầu nhân thế
Ngàn sao nho nhỏ sáng đêm dày

Người hãy tròn mơ giấc tím say
Ngủ ngon tình chứa chan đong đầy
Đừng về chốn cũ thơ ngây mộng
Chẳng còn đôi mắt Nhỏ thơ ngây

Nhỏ đã đi xa trần thế nay
Không còn ước vọng bờ mi cay
Đắng lên môi nhớ màu hồng thắm
Ly biệt trần gian nhân thế này

Tức tửi làm chi tiếng thơ buồn
Vờ gì những mảnh trăng vỡ buông
Về đi bến mộng chân trời tím
Hãy để linh hồn Nhỏ ngủ yên

Khúc Niệm Từ



...


📎 dan ben suoi
KHÚC NIỆM TỪ
Đăng nhập để trả lời
0


TRỐNG VẮNG

Có những lúc gục đầu trên giáo án
Ta thẫn thờ và viết mãi tên em
Có những lúc nhìn cánh chim lẻ bạn
Ta lại buồn khi Hạ đến phải li tan

Rồi bâng khuâng đứng dưới tán cây bàng
Mắt nặng trĩu dõi về ngàn xa nỗi nhớ
Hãy hồi sinh em tôi từng hơi thở
Cho Xuân về còn đẹp mãi những vần thơ

Chiều nay giông gió lại trờ về
Mưa bụi bay rớt trĩu mi sầu trăn trở
Và còn đây trang thơ màu tím dở
Lỡ phần vần chưa ráp trọn phụ âm đầu...

Nên dòng thơ chưa tròn vẹn thành câu
Để trống vắng trang sầu vì đứt đoạn

Dạ Lan

DẠ LAN
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-01-10 17:36:36NGUYỄN NGUYÊN THANH>


THƯƠNG TIẾC MỘT NGƯỜI
 
Em ra đi giữa đông buốt giá
Khi tuổi xuân còn nguyên dáng ngọc ngà
Em mang theo cả những ước mơ
Bỏ lại bên đời nghìn trùng nổi nhớ
 
Đành sao em... trần gia còn nặng nợ
Công sinh thành dưỡng dục- cưu mang
Tình người nghĩa nặng nhân gian
Tình yêu chưa ngỏ đành buông xuôi nhắm mắt
 
Về đi em! thế gian nhiều hoa thơm trái ngọt
Có vầng trăng, có nhạc, có thơ
Có bạn bè và những ước mơ
Bao người tiếc nhớ! em đành đi đi mãi
 
Trời mùa đông mà lá xanh rụng dại
Để lá vàng... ngơ ngác xót đau
Em ra đi bầu trời vắng vì sao
Sao toả sáng cho đời hạnh phúc
 
Hỡi Trời cao người nhẫn tâm thúc dục
Cướp mất em tôi đang tuổi xuân thì
Tạo hoá bất công gieo rắc phân ly
Khép đời con gái bao ước mơ, hoài vọng
 
Thôi từ nay...
vắng xa rồi hình bóng
Em của tôi...
đã nhắm mắt ngàn thu
Ngủ đi em...
gió mãi cất tiếng ru
Em hảy ngủ...
theo lờ ru của gió!
 
Nguyên Thanh
Nguyễn Nguyên Thanh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-01-15 17:40:16khucniemtu>







TUYẾT TRẮNG

Tuyết trắng xoá
đóng thành băng tảng

Nhộm sắc màu
bảng lảng trời hoàng hôn

Gió vi vu
Tiếng rít mãi gọi hồn

Xa xôi quá
buốt dồn nơi tim nhỏ

Khúc Niệm Từ



GỌI HỒN


Hồn ai đấy
dựa cội thông giá buốt

Lạnh hồn thơ
lạnh cả nỗi người chờ

Đã xa rồi
không trở lại giấc mơ

Người vào mộng
ai ơ thờ phiêu lảng

Tiếng gà gáy
không thể chờ đợi sáng

Nương gió mây
hồn tản mạn khói bay

Vần thơ xưa
còn đọng vết hình hài

Ngàn năm nhớ
tình thơ ai bỏ dở

Người đứng ngắm
vầng Trăng than thở

Dải ngân hà
sao vẫn biệt mù xa

Để tình thơ
người cứ mãi lệ nhoà

Năm canh trắng
oán ca lời thổn thức

Trăng về đâu
Ta ngồi bên bờ vực

Chờ đợi hoài
tiềm thức chẳng hề quên

Trăng nghiêng nghiêng
chênh chếch ngã bên thềm

Hồn về lại
vần thơ ta nối nhịp

Chờ một ngày
số người vừa hết kiếp

Cùng bềnh bồng
quyện mãi làn khói mây

Đốt nén hương
Phút niệm cuối rơi đầy
Ngàn giọt lệ thắm giấc mơ ảo mộng

Khúc Niệm Từ



NGƯỜI ĐI

Người đi để lại bao sầu
Mà sông nhật lệ mưa ngâu tuôn tràn
Ngân Hà nay về thiên đàng
Vần thơ chưa trọn dở dang lòng người

Khúc Niệm Từ


📎 baccuccopy
KHÚC NIỆM TỪ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-01-13 11:33:16khucniemtu>


📎 dansaycopy
KHÚC NIỆM TỪ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-01-13 16:40:58NGUYỄN NGUYÊN THANH>
Trích đoạn: khucniemtu







DỪNG LẠI THỜI GIAN
 
Thời gian ơi đừng để mùa đông tan
Xin dừng lại không khẽ khàng trăn trở
Cho không gian đọng nguyên tình thương nhớ
Để còn nghe vọng mãi tiến ai đàn
Hảy lắng nghe tiếng thu rớt lá vàng
Nghe đàn trổi nhịp khúc mùa sang
Nghe lòng rưng rức trông hình bóng
Dáng ngọc ngày xưa một chiều vàng
Người ở mù sương người đợi chờ
Nghe long thổn thức mộng mơ vơ
Trời Nam đơn lẻ uyên trông bạn
Tiêu tương tình khúc lệ ngàn tràn
 
Nguyên Thanh
Nguyễn Nguyên Thanh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-01-14 04:48:54khucniemtu>


ráp từng mảnh nhớ




cái nhớ ngày xưa điên cuồng vụng dại
cái nhớ bây giờ khao khát , chờ mong !
làm sao ngăn con sóng ở trong lòng ...
hay lặng thầm nhìn mây - nắng đi rong
em với tay, ngàn sao xa tít tắp
em mơ anh, anh hoá khói sương mờ
con nắng rớt bên hiên chiều một thuở
em nhặt về , cho một kiếp tình vương
này yêu thương ơi ...bao giờ đời cạn !
em nhớ anh , em yêu đến vô vàn
trăng bên cửa em mơ gì trăng tỏ
nỗi nhớ em- anh còn ở ngày mai
cho tình yêu mình mãi với thời gian …
cho tình yêu mình mãi chẳng lìa xa
mai không biết lạc về đâu nỗi nhớ ?
hay để ta _mình thôi những chờ mong !
hỏi kiếp người ngắn hay dài anh nhỉ ?
mà sao em nghe năm tháng long đong !
ngày đông lạnh ,vòng tay cho không tới
ráp từng mảnh nhớ nối lời yêu thương …  


 Dec.24.Noel.2010.dzuylynh


Bài thơ này của anh dzuylynh hay quá, mình đem vào đây cho NHóc Galaxies đêm về hiện hồn đọc nhé, nhưng Nhóc phải đi ngay khi tiếng gà gáy sáng đấy. Nếu cứ mê thơ đọc mãi, quên đi , hồn sẽ phi tán. Hic...hu hu hu
KHÚC NIỆM TỪ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-13 15:20:08Viet duong nhan>
Về đi Em...
 
Về chưa em hay vẫn còn viễn xứ
Hay còn sầu lữ thứ lúc chiều buông
để dòng thơ ngơ ngẩn với nỗi buồn
Nằm sướt mướt khi chiều sương lạnh buốt
 
Về chưa em để nhìn nhau lần cuối
Ta vẫn đây thoi thóp ngóng tin hồng
Em xinh tươi về giữa một ngày đông
Bao ước mộng vui trong từng nhịp thở
 
Về đi em vì chẳng bao lâu nữa
Ta sẽ đi về nơi rất xa xăm
Theo mây trời phiêu bạt suốt ngàn năm
Bỏ lại những yêu thương và kỷ niệm
 
Về đi em mang theo ngàn ước nguyện
đường tương lai chờ em chuyển gót chân
Bạn bè xưa chờ em biết bao lần
Hâm ấm lại góc vườn thơ tri kỷ
 
Về nghe em, về không cần suy nghĩ
Tết năm nay chờ chỉ mỗi mình em
Cả vườn xuân đang trổ nụ âm thầm
để vui đón bước chân từng rộn rã.
 
Về đi em trước khi ta gục ngã
Ta xin em và xin chỉ một lần

Cạn Nguồn

R
Nhạc Sáng Tác http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=646342
Nguồn Thơ Chưa Cạn http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=641533
Ru Ta Một đời http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=657364

Cạn Nguồn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-13 15:22:23Viet duong nhan>


Hai Trái Tim Vỡ...
 
Một dải Ngân Hà hai trái tim
Gặp nhau không đặng mãi đi tìm
Một đời một kiếp...bao ngàn kiếp
Vẫn mãi như hai chiếc bóng chìm
 
Một lần nào đó kiếp mai sau
Ta sẽ về chung một chuyến tàu
Kể lại nhau nghe câu chuyện cũ
Tình ta hẳn giống thuở ban đầu
 
Em vẫn lạnh lùng như gió đông
Và anh cũng băng giá tâm hồn
Dĩ vãng nào trao tình khắc nghiệt
để giờ xa cách mấy con sông
 
Còn lại cho nhau được những gì
Mấy dòng thơ nhuộm nét sầu bi
Hay là nửa khúc ca dang dở
để giữ trong nhau sau biệt ly
 
Gợi lại đi em kỷ niệm vui
Cười tươi trong những giấc ngủ vùi
Tưởng tượng đôi ta tình vẫn thắm
Vẫn yêu vẫn nhớ mãi không thôi


Cạn Nguồn



NỬA MẢNH TRĂNG BUỒN

Một dải Ngân Hà hai trái tim
Xa rồi khuất dấu biết đâu tìm
Nghiêng vành Trăng mộng còn chăng nửa
Một nửa trơ vơ dõi im lìm ...

Em đã xa rồi xa thật xa
Chỉ còn vương víu dải Ngân Hà
Trên vòm sao sáng em có thể
Khe khẽ mi hờ giấc mộng hoa ?

Ta đứng mãi mong bóng nguyệt ngà ?
Dáng hồ liễu rủ chiều sương sa
Hạt trong ngọc bích soi sáng dạ
Bao lòng thổn thức mùa Thu qua !

Em về trong bóng chiều Đông buông
Vóc liễu hình mai ngã nắng hường
Còn chăng dư ảnh đong phong lạnh !
Dĩ vãng về đâu kiếp vô thường ?

Tìm đâu một dải Ngân Hà thương ?
Em giờ như gió mây màn sương
Hồn qua bao suối mơ ghềnh thác
Đàn vương khúc hát về vô thường ...

Nắn phím so dây ta dạo đàn
Cung sầu, lời oán bản nhạc thương
Đôi tay mười ngón ta lướt phím
Vỡ oà sóng nhạc lạc lệ trường

Tiết trời Đông khóc trắng màn sương
Quấn vội khăn tang gió lên đường
Mây trôi đưa tiễn linh hồn nhỏ
Lệ đổ ngoài trời nhói tơ vương

Trập trùng tiếng sóng nhạc tang thương
Khói biếc màu lam phả ngập đường
Quyện quanh hồn khóc xa xôi chảy
Thời gian khắc khoải ngược dòng Tương

Để em trở lại ngày thơ mộng
Để dáng nhỏ thương nhộn bước hồng
Để tình thơ mãi luôn tươi tắn
Để cho giọt oán vơi ngấn lòng

Một dải Ngân Hà hai trái tim
Xa rồi khuất dấu biết đâu tìm
Nghiêng vành Trăng mộng còn chăng nửa
Một nửa trơ vơ dõi im lìm ...

JENIFER

R
JENIFER
Đăng nhập để trả lời
0



PHỐ NHỎ EM XA


Ta về trong kí ức chiều nay
Gió bụi đường xưa dấu mệt nhoài
Phố đông nhưng vắng người tri kỷ
Nên mưa giọt buồn lệ rức ray

Ta vượt đường xa lấm bụi hài
Vết sầu lữ thứ về Xuân nay
Tìm về dĩ vãng xưa thân ái
Bên cổng trường thơ tóc em dài

Ta trở về thăm phố nhỏ đây
Mà em đâu vắng để mưa hoài
Ngoài trời mưa lệ lòng ta khóc
Trong mạch máu tim đọng hình hài

Em đi phố cũ chiều mây giăng
Khuất dải Ngân Hà mờ bóng Hằng
Vần thơ buồn rướm tim chi lệ
Đàn xưa tuyết phủ đong thành băng

Poem
poem
Đăng nhập để trả lời
0



Xa_xăm
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-01-02 07:56:46vtglcn>



THƠ VÀ GIAI NHÂN


Xuân sang trăng sáng đường mây ngang
Cảnh cũ xa xưa khuất tận lối đàng
Lờ mờ sông nước triều lên rồi xuống
Để lại sau lưng mảng sóng gợn tàn

Xuân đã chớm về gió đông lạnh mang
Chưa đi còn níu lấy cảnh chiều hoang
Mù sương phủ tuyết băng dầy sa mạc
Chảy lạc dòng thơ dở muộn mấy hàng

Hồn em có về lại chốn nhân gian
Để đêm ngồi lại ngắm mãi trăng vàng
Gom vài con chữ ghi trên mảnh nhớ
Góc nhỏ vườn thơ câu vần lỡ làng

Nụ cười còn đó - em giờ xa xăm
Tình thơ ta hẹn ước lời trăm năm
Mà sao dư ảnh mờ nhoà hương khói
Hoà quyện tim anh thổn thức cõi lòng

Em còn xinh mãi nụ cười trăm năm
Em còn sống mãi thơ tình vạn năm
Em vầng Trăng sáng ngàn đời mơ ước
Là ánh sao đêm soi giấc anh nằm

Ta là thi sĩ - em giai nhân
Vần câu trút cạn dưới Trăng Rằm
Hồn thơ hoà quyện vào mây gió
Để tình bay bổng từ xa xăm

Thơ ta đã đến cùng giai nhân
Hẹn ước Xuân nay tình ấm nồng...
Dù đường xa mấy ta hoài ngóng
Dương gian âm cảnh về bên lòng


vtglcn

Vần thơ gửi lại cho người
Hằng bao thế kỉ còn đời nhớ ta
Đăng nhập để trả lời
0


NGƯỜI ƠI!

Em ơi! Em ở đâu rồi
Nhìn tà áo tím lòng tôi thấy buồn
Saigon nắng đổ mưa tuông
Người đi lòng vẫn nhớ thương một người

Tiếng lòng gọi dấu yêu ơi
Đời cơn gió thoảng đưa đời về đâu
Thơ đan nghĩa nặng tình sâu
Nằm trong quạnh quẽ phủ màu sầu bi

Đêm nay gió thổi rầm rì
Cuộc vui chờ bóng bóng khi nào về
Trời đen ác mộng kéo lê
Xác thân bủn rủn bốn bề hoang vu

Vẳng trong giấc ngủ ngàn thu
Ai thương ai tưởng ai ru kiếp tàn
Ôi ngày mai nghĩ xốn xang
Đất chờ bia dựng... nối hàng...mời đi...

Thanh Huy





Ba cô nhẹ gót du xuân
Áo cam, trắng, tím huynh nhìn một thôi
Huynh gọi tím hỡi tím ơi
Làm đệ nhớ quá người ơi tím cùng

Hic

@ Tâm sự của Tiểu đệ cũng giống như Huy huynh đấy !


vtglcn

Vần thơ gửi lại cho người
Hằng bao thế kỉ còn đời nhớ ta
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 3 4 5 6 7 » »»