<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-24 16:36:16khucniemtu>
XUÂN ĐÃ VỀ - EM GÁI THƯƠNG ƠI!
Xuân đã về rồi, em gái thương
Xuân nay ta chợt cảm thấy buồn
Xuân nào em chúc mùa xuân đến
Giờ đây đã đôi ngã, đôi đường
Có chăng thể giới của bên kia
Để em từ ấy hãy dõi về
Vui xuân cùng những người thương mến
Cùng ta - chút kỷ niệm quê hương
Sài Gòn vào xuân rực ngàn hoa
Thiếu nữ đón xuân dáng mượt mà
Ta dõi hồn mình nơi vô định
Cùng em, ơi em gái Ngân Hà
Quang Hiển
XUÂN ĐẾN ĐÂY RỒI - EM Ở ĐÂU
Xuân đến đây rồi, em ở đâu
Mà Xuân mưa trĩu nhánh mai sầu
Đào quằn cánh rủ buồn trong gió
Xuân đã tới rồi ... em ở đâu ???!!!
Trần gian Xuân thắm tươi đường phố
Thế giới bên kia em có về
Cùng hát vang câu Xuân hội ngộ
Bên nhau ta bước trên đường quê
Phố hoa Sài Gòn đua màu nở
Vệt nắng ửng hồng lên má thơ
Ai dõi tình xa còn kỉ niệm ? !
Vần thơ mực tím ý Xuân chờ ?!
HRPT
Xuân đã về rồi, em gái thương
Xuân nay ta chợt cảm thấy buồn
Xuân nào em chúc mùa xuân đến
Giờ đây đã đôi ngã, đôi đường
Có chăng thể giới của bên kia
Để em từ ấy hãy dõi về
Vui xuân cùng những người thương mến
Cùng ta - chút kỷ niệm quê hương
Sài Gòn vào xuân rực ngàn hoa
Thiếu nữ đón xuân dáng mượt mà
Ta dõi hồn mình nơi vô định
Cùng em, ơi em gái Ngân Hà
Quang Hiển
XUÂN ĐẾN ĐÂY RỒI - EM Ở ĐÂU
Xuân đến đây rồi, em ở đâu
Mà Xuân mưa trĩu nhánh mai sầu
Đào quằn cánh rủ buồn trong gió
Xuân đã tới rồi ... em ở đâu ???!!!
Trần gian Xuân thắm tươi đường phố
Thế giới bên kia em có về
Cùng hát vang câu Xuân hội ngộ
Bên nhau ta bước trên đường quê
Phố hoa Sài Gòn đua màu nở
Vệt nắng ửng hồng lên má thơ
Ai dõi tình xa còn kỉ niệm ? !
Vần thơ mực tím ý Xuân chờ ?!
HRPT
@ Thơ Sư Quang Hiển đọc nghe muốn khóc quá đi ! Tiểu đệ xin hoạ cùng cho vui nhé !
XUÂN VUI LẠI NHỚ MỘT NGƯỜI
Người đi từ ấy không về nữa
Bên cõi mây mù chỉ gió mưa
Nơi sương còn đọng trên đầu cỏ
Đêm nghe tiếng dế buồn sao vừa
Hồn người trinh nữ nghe lời nhớ
Của người năm cũ một thời thơ
Em xưa sẽ nhớ về kỷ niệm
Nơi anh xây ước vọng tôn thờ
Ngày ấy vần thơ màu mực tím
Gửi anh theo cả lời trong tim
Nay cách xa rồi miền âm cảnh
Tiếc thương hãy nhỏ lệ… mơ tìm
Ngọc Duy Thanh
Người đi từ ấy không về nữa
Bên cõi mây mù chỉ gió mưa
Nơi sương còn đọng trên đầu cỏ
Đêm nghe tiếng dế buồn sao vừa
Hồn người trinh nữ nghe lời nhớ
Của người năm cũ một thời thơ
Em xưa sẽ nhớ về kỷ niệm
Nơi anh xây ước vọng tôn thờ
Ngày ấy vần thơ màu mực tím
Gửi anh theo cả lời trong tim
Nay cách xa rồi miền âm cảnh
Tiếc thương hãy nhỏ lệ… mơ tìm
Ngọc Duy Thanh
VIẾNG
(Galaxies)
Đông gọi xuân về tuyết vẫn rơi
Ve sầu im tiếng từ lâu rồi
Chuông canh vừa điểm buồn heo hút
Bóng mây mờ khuất dần sau đồi
Đâu đó còn rơi chiếc lá thu
Vài tiếng vi vu… làn sương mù
Em ngày xưa đó hay thơ mộng
Nhặt từng xác phượng gọi hồn thu
Em đi từ ấy quên ngõ phố
Về chốn hư không miền vĩnh hằng
Trơ vơ nắm mộ đồi hoang vắng
Đêm về sương xuống hồn lạnh băng
Nến trắng ta cầm trước mộ em
Xua tan bóng tối phủ bên thềm
Thấp nén hương trầm bay nghi ngút
Hồn em bớt lạnh lúc về đêm…
Ngọc Duy Thanh
18/01/2012
XUÂN CA...
Tuyết đong thành mộng hoa Xuân cười
Giao mùa thay áo màu tươi mới
Xuân có về đâu mà ai đợi
Trắng hương lan toả hồn chơi vơi
Rừng Thu mơ ... ướt lá sương mù
Cánh hạc Xuân thì rớt cội Thu
Liễu rủ tóc buồn trông bóng lạc
Dáng Thu khuất dấu hồn Thu du
Thu đi từ dạo trời đong lá
Mưa buốt vào hồn lạnh tím da
Khoắc khoải hồn Thu sương trắng xoá
Lệ hờn run rẩy giọt châu sa
Hương cao khói ngút luồn trong gió
Người có về Xuân kịp chuyến phà
Và thổn thức hồn nghe tiếng gọi
Ai sầu ai oán nhạc Xuân ca ...
Khúc Niệm Từ
24.1.2012
KHÚC NIỆM TỪ


