Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

TÌNH BẤT TỬ

361 trả lời, 47.038 lượt xem — Trang 3 / 13
SỔ ĐỎ HAY SỔ HỒNG
 
Quyên sở hữu em trao,anh tìm nơi cất giữ!
Đang phân vân,giữa két sắt và trái tim!
Cất ở nơi nào mà có thể mỗi đêm
Lấy ra ngắm,ôm hôn,rồi cất lại!!
 
Thời gian em cấp,có ghi là mãi mãi!?
Duy có một điều:Cấm chuyển nhượng hay tặng cho!!
Giữ gìn suốt đời,được phép ngắm để làm thơ!
Trên Thư Quán,chỉ mình em,duy nhất!!
 
Quyền sở hữu,ướp mùi hương thơm ngát!!
Nếu nhớ nhiều,anh có thể được hôn!
Lúc gió mưa,lòng cảm thấy cô đơn
Anh được bảo: “Về với anh em nhé”!!
 
Âm thanh ấy,dù thốt ra rất khẽ!
Bến sông Tiền,em vẫn thấy nôn nao!!
Em sẽ về Phố Núi để gặp nhau!
Biến Sổ Đỏ,thành Sổ Hồng duyên nợ!!!
                                      Tiền Giang






Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
KHÔNG CÓ NẾU...
 
Ngày ấy lỡ em đi láy chồng!
Anh về dọn sạch tuyết mùa Đông!
Cánh Hoàng lan đó,đem chôn kín!
Tình phụ,sao anh phải bận lòng??
 
Ai bảo tình thơ đã nhạt nhòa?
Đừng đem mai táng chuyện tình ta!
Xe hoa không thể qua cầu đó!
Người mất,nhưng lòng chẳng cách xa!!
 
Em đã trao anh chiếc áo hồng!(1)
Làm sao lấy lại mà em mong?
Thu đi,Thu đến,tình không chết!
Em vẫn chờ anh,sưởi ấm lòng!!
 
Lời nguyền trên đá,làm sao phai?
Tình ta đẹp tựa giấc mơ dài!
Chờ mùa Đông đến không sai hẹn!
Lòng vẫn yêu người,sao phải say??
 
Đừng nói làm chi chuyện dở dang!
Tình thơ vĩnh viễn chẳng úa tàn!
Lập Đông,anh sẽ về nơi ấy!
Dang tay ôm chặt,đóa Hoàng Lan!!
 
Em chỉ mới dùng nhữ “NẾU” thôi!
Anh nghe đã muốn điên cái đầu!
Nếu lỡ tình mình tan vỡ thật!
Không thèm ăn thịt,chỉ ăn rau!!!(2)
                                Tiền Giang
1.Trong bài"Áo Hồng Trao Anh"em đã giao anh làm chủ chiếc áo ấy rồi!
2.Ý nói đi tu đấy!



Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
TRƯỚC CỔNG THIÊN ĐƯỜNG
 
Tình em,sóng cuộn Sông Tiền cũ!
Thơ anh mây che Phố Núi xa!
Tình em ngây ngất hồn lữ thứ!
Thơ anh tô hồng thêm dáng hoa!!
 
Cố viết cho xong chuyện chúng mình!
Hoa lồng với bóng dưới trăng thanh!
Sông xưa hát khúc ca tương họp!
Hai trái tim yêu,khắc chữ tình!!
 
Mái tóc em hong dưới nắng vàng!
Môi hồng,má thắm,đóa Hoàng Lan!
Anh về gom hết bao thương nhớ!
Trả lại cho người,lúc Đông sang!!
 
Ngày tháng đi qua,em cứ chờ!
Tình ta làm chứng bỡi trang thơ!
Yêu anh,em giấu giòng dư lệ!
Chỉ mới gần nhau,trong giấc mơ!!
 
Ngày ấy không còn xa lắm đâu!
Vườn yêu hoa lá sẽ xanh màu!
Nụ hôn dồn nén bao thương nhớ!
Trước cổng Thiên Đường,ta có nhau!!!
                                    Tiền Giang



Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
NHỚ VÀ MƠ
Em nhớ!Anh nào ngủ được đâu?
Chỉ mong nghe thấy tiếng em cười!
Điện thì máy bảo:em đang bận!
Xa mới mấy giờ,đã nhớ nhau!!
 
Mưa vẫn xạc xào,bên mái hiên!
Nụ hôn giờ thiếu cánh môi mềm!
Gió mang hơi lạnh vào phòng vắng!
Lòng bỗng ngập tràn,thương nhớ em!!
 
Mong được vùi trong giấc ngủ say!
Yêu anh,em đắp tấm chăn này!
Hương thơm quyện lấy làn tóc rối!
Em vẫn gối đầu,trên cánh tay!!
 
Đêm cứ bập bùng,trong dấu yêu!
Tình lên như ngọn sóng xô chiều!
Nụ hôn xóa hết,mong và nhớ!
Em chỉ gọi thầm một tiếng:YÊU!!
 
Tin nhắn nhận rồi,mới biết mơ!
Mộng thôi!Nhưng đẹp đến không ngờ!
Đành ôm gối chiếc,như em vậy!
Yêu dấu chìm trong,những ý thơ!!!
                                      Tiền Giang


Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
ANH SẼ VỀ CƯỚI EM
 

ANH biết mùa Đông,sắp về trước ngõ!
Lời hẹn hôm nào,ta vừa mới GẶP NHAU!
Sách viết đã nửa đường,anh sẽ chẳng sai đâu!
Vì anh biết,em đang chờ nơi đó!!
 
SẼ không còn cảnh,gửi nụ hôn cho gió!
Mỗi khi đêm về,ta tha thiết NHỚ NHAU!
Anh và em,tuy không phải tình đầu!
Nhưng anh đoan chắc,đó chính là tình cuối!!
 
VỀ với anh nhé?Em thẹn thùng bối rối!
Cầm tay anh đặt nơi tim,em khẽ nói YÊU NHAU!
Dù mai này,đời đưa đẩy về đâu!
Em nguyện theo anh,đến chân trời góc biển!!
 
CƯỚI xin là thủ tục,nhưng em không đưa điều kiện!
Vì trái tim hồng,ta đã trót TRAO NHAU!
Gắn bó rồi,nếu trời bắt khổ đau!
Cùng gánh vác,tuyệt đối không hối hận!
 
EM đã trao,anh dang tay đón nhận!
Tình yêu của em,và thêm cả CUỘC ĐỜI!
Đóa Hoàng Lan yêu quý của anh ơi!
Hứa rồi nhé!Đây chính là Tình Cuối!!!
                                      Tiền Giang


Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
KHI CON TIM LÀM THƠ
 
Người ta làm thơ bằng đầu,em sử dụng con tim!
Các con chữ xếp hàng,chờ trong đó!
Bàn phím và tay ngà,chúng chỉ mong em gõ
Là ào ra,ráp lại,để thành thơ!!
 
Giữa đời thường,em vẫn cứ mộng mơ!
Quyết đem tình yêu chúng mình làm nên cổ tích!
Muốn đến Đào Nguyên,hãy vượt qua thử thách!
Em cần một người,có trái tim biết yêu!!
 
Một lòng đợi chờ!Thương em quá đi thôi!!
Tình yêu ấy,anh biết lấy gì đền đáp??
Hoa Lý Trí,tỏa mùi hương thơm ngát!
Phúc phận nào,trời trao em đến cho anh??
 
Đôi bờ sông Tiền,giờ rợp một màu xanh!
“Cây Tình Ái”,đã không hề mọc chậm!
Thơ giống như mưa,đã làm cho đất thấm!
Để giờ này,trĩu nặng quả tình yêu!!!
 
Sẽ không bao giờ,anh dùng chữ “bao nhiêu?”
Để hỏi về đại lượng của một Tình Yêu Lớn!
Trái tim em,chẳng khác gì biển rộng!
Chỉ chở một con thuyền bé nhỏ,chính là anh!!!
                                                Tiền Giang


Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
Cái ổ khoá mang tên "Trái Tim Hoàng Lan" nằm kề bên cái chìa khoá có tên "Tiền Giang" ,chính là em đã mang chìa khoá tặng cho anh rồi,từ chìa khoá trang thơ đến chìa khoá trái tim,tại anh không thấy hay cố tình không thấy?Em coppy cái ảnh đó xuống để anh nhìn rõ hơn!Anh yêu!


HOÀNG LAN
Đăng nhập để trả lời
0
CẤP SỔ ĐỎ
 
Chìa khoá em tặng,giờ anh còn muốn trả?
Vì hoang mang, biết mở đuợc hay không?
Nên từ từ thôi,anh đừng quá nóng lòng!
“Dục tốc bất đạt”,hãy nằm lòng ,anh nhé!
 
Mối tình của chúng ta,em không hề xem nhẹ!!
Nhưng chìa khóa anh cầm,chưa mở gấp đuợc đâu!
Phải tìm ra phương pháp thật thâm sâu!
Bé mới phục,và…không còn Lì nữa!
 
Anh không thể nhốt em bằng khoá cửa!
Con tim bị giam,nó chết ngạt,thì sao?
Em trong ngục tù,lòng anh chắc không đau?
Hay anh thích như thời xưa:”Chiếm hữu”
 
Tình tự nguyện, đó mới là vĩnh cữu
Bé bướng một chút thôi ,nhưng tình cảm chân thành
Quyền sở hữu này,bé chuyển nhượng cho anh!
Có muốn nhận,thì mau mau ký nhận!!
                                      HOÀNG LAN
1.Kể cả cuốn sổ đỏ em cũng giao cho anh rồi đấy!
 

HOÀNG LAN
Đăng nhập để trả lời
0
HỜI HẠN

Sổ trao anh ,thì sẽ là vĩnh cữu!
Thời hạn là:Trăm ngàn kiếp mai sau!
Hết kiếp này , vẫn còn muốn bên nhau!
Sang kiếp khác,mình yêu nhau nữa nhé!!!

Trên Thư Quán,một mình em,duy nhất!?
Giữa cuộc đời,anh còn muốn tìm thêm?
Em không chịu,anh chỉ đuợc yêu em!
Dù Thư Quán,hay ngoài đời cũng vậy!!!

Anh yêu ơi!Thương anh nhiều biết mấy!
Tim nhận rồi ,mà không biết cất ở đâu?
Hãy lồng hai con tim,cho hơi thở cùng nhau!
Không cần khoá,nó vẫn theo anh mãi!

Dòng sông xưa,em chờ anh trở lại!
Hong tóc mềm,hôn lên má mỗi đêm!
Bàn tay anh,hãy nắm lấy tay em!
Dìu em bước,suốt đời em,anh nhé??


Hoàng Lan


HOÀNG LAN
Đăng nhập để trả lời
0
HOA TÓC TIÊN

Hoa xinh nép dậu rào thưa!
Li ti sao đỏ giữa trưa khoe mình!
Tóc Tiên,bé bé ,xinh xinh!
Đong đưa trong gió,thả mình thảnh thơi

Hoàng Lan



HOÀNG LAN
Đăng nhập để trả lời
0
MONG

Hoàng Lan gửi nụ hôn nồng
Gửi bao nhung nhớ đem lồng áng mây
Bao lời trao gửi đó-đây
Đầu nguồn cuối bãi,mỗi ngày gần thêm
Nhạc tình trổi lúc về đêm
Thoảng nghe khúc nhạc êm đềm tình ca
Nơi này ong bướm lại qua
Mà sao vắng bóng người hoa đang chờ
Hoàng Lan thầm gọi trong mơ!
Người xa xôi ấy,ai chờ ai mong
Em chờ cho tiết lập Đông
Trời trong buốt giá mà không lạnh lùng
Anh ru giấc mộng tương phùng
Chuyền nhau hơi ấm ,lửa lòng ngày qua
Xoá dần khoảng cách vắng xa
Trăng về sưởi ấm hồn hoa,mỗi ngày!!!

Hoàng Lan



HOÀNG LAN
Đăng nhập để trả lời
0
NẾU

Nếu biết rằng em phải theo chồng?
Người nơi Phố Núi có buồn không
Nhặt cánh Hoàng Lan vừa rơi xuống
Người hỡi!Trút dòng dư lệ không?

Nếu biết tình thơ sẽ nhạt nhoà!
Vành tang ai để mãnh tình ta?
Xe hoa một chuyến,tình ta chết!
Góc bể chân trời,xa cứ xa!

Nếu biết mai em khoát áo hồng!
Đi bên người khác,hết chờ mong
Người ơi!muôn thuở tình Thu chết!!
Xác pháo rơi rơi,nát cõi lòng!

Nếu lỡ lời nguyền trên đá phai!
Dỡ dang mộng đẹp,dệt tương lai!
Mai kia Đông đến,ta lỡ hẹn!
Người sẽ tìm quên bên men say??

Nếu biết tình ta sẽ dỡ dang!!
Giấc mộng tình thơ sẽ úa tàn!
Người có về không khi Đông đến!
Để ôm một lần đoá Hoàng Lan??

Tấc cả chỉ là “Nếu” mà thôi!
Tim em rối nhịp, đập liên hồi!
Nếu lỡ tình ta tan vỡ thật!
Đấp mộ Hoàng Lan cũng đuợc rồi!!!

Hoàng Lan



Viết vui thôi nha!Không có vậy đâu nha anh yêu!!


HOÀNG LAN
Đăng nhập để trả lời
0
TÌM LỜI NGƯỜI RA ĐI?
* Anh yêu ơi!Bài này viết lúc giận anh,sáng nay dọn dẹp mấy thư mục trong laptop thấy,nên post cho anh xem,đố anh em viết lúc nào?Trả lời đúng có thưởng nha,sai thì bị phạt!!!

Đưa tay vớt lấy ánh trăng
Mặt sông gợn sóng,lăn tăn dáng hình
Dòng sông nối một chữ tình
Tên Sông bắc nhịp cho mình quen nhau
Lời yêu làm ửng má đào
Bao câu thương nhớ làm xao xuyến lòng
Mỗi ngày,sáng nhớ,chiều trông
Trưa mòn mỏi đợi, nụ hôn cuối ngày
Tình thơ nồng đượm, đắm say
Bỗng đâu một thoáng,người quay lưng rồi?
Bao lời xao động hồn tôi
Bao câu thề hẹn quên rồi hay sao?
Người quên lời hứa hôm nào
Nhìn con sông đó mà đau đớn lòng
Thôi thì không đợi,chẳng trông
Thôi thì chôn giấc mộng lòng sông ơi!
Thôi thì nhung nhớ đầy vơi
Gửi theo con sóng bao lời yêu thương
Ai làm hoa tím sầu vương!
Ai gieo hy vọng sông Tương,nhịp cầu!
Bao lời yêu gửi về đâu?
Nắng mưa khó nhạt niềm đau hôm này
Trông theo làn gió heo may
Tình tôi người để gió bay mất rồi!
Lòng tôi lệ mặn bờ môi!
Tim tôi tím tái bồi hồi quặn đau
Tình kia nếu đã nhạt màu!
Người đi cũng để cho nhau mấy lời!?
Lệ hoa ướt cả góc trời
Giận người đi chẳng gửi lời từ ly!
Lời yêu tiếng nhớ còn chi!
Người xa ,xa mãi,một đi…không về!


Hoàng Lan

HOÀNG LAN
Đăng nhập để trả lời
0
NHỚ ANH
*Đêm không ngủ,em nhớ anh!Thơ không hay nhưng em vẫn tặng anh!Thương tặng anh Tiền Giang

Đêm qua thao thức nhớ về anh!
Trằn trọc ,nhớ thương,giấc chẳng thành!
Bóng ai thấp thoáng,dìu em bước!
Tay nắm tay nhau dưới trăng thanh!!!

Môi hôn anh làm ,ửng má đào!
Thẹn thùng,e ấp nép vào nhau!
Chung bóng bên nhau ,dòng sông ấy!!!
Đôi tim chung nhịp,tự thuở nào!??

Chẳng biết anh giờ đã ngủ chưa?
Ai kéo chăn anh,lúc gió lùa?
Hay đang thao thức ,nơi phương ấy!!
Cũng nhớ về em,nghe tiếng mưa??!!

Mưa Thu tuy lạnh,hồn không lạnh!
Sưởi ấm lòng em,trái tim anh!
Lời yêu anh đó là ngọn lửa!!
Đêm vắng ,canh dài ,em nhớ anh!!

Hoàng Lan


HOÀNG LAN
Đăng nhập để trả lời
0
CON TIM VÀ LÝ TRÍ

Trời An Hữu nhớ anh giăng mây tím!
Biết giờ này Phố Núi nhớ ai chăng?
"Anh yêu em"!Lời đó khiến băn khoăn!
Cánh hoa nhỏ,trói chân người lãng tử??

Mắt em buồn,không phải Thu quyến rũ!
Hoàng Lan sầu,có gì để anh yêu?!
Dáng hao gầy,bóng nhỏ đổ liêu xiêu!
Anh đã yêu!còn bảo là “ Tình Cuối”???

Là cánh bướm,trên bước đuờng gió bụi!
Xung quanh anh,không thiếu những Lan ,Hồng!
Lại nặng lòng,đóa hoa nhỏ ven sông?
Lời yêu đó,sao mông lung,huyền ảo?!

Cây Hoàng Lan , vừa qua cơn giông bão!
Hoa nép mình,còn sợ ngọn đông phong!
Hẹn gặp nhau,trong gió bấc,mùa Đông!
Tim mong đợi,lý trí còn lo sợ!!

Bốn mắt nhìn nhau,chắc là còn bỡ ngỡ!
Sợ tình người,không thắm như trang thơ!
Sơ tình yêu sẽ tan vỡ bất ngờ!
Sợ cánh bướm,không bao giờ về nữa!!!

Hoàng Lan


HOÀNG LAN
Đăng nhập để trả lời
0
DUYÊN PHẬN


Thu sắp qua! Đông sắp về rồi đó!
Anh có về? Và ta sẽ GẶP NHAU???
Đem lời nguyền trên vách đá hôm nào
Trải trên sóng ,sông Tiền Giang yêu dấu???

Cho Hoàng Lan khỏi gửi hương theo gió!!
Không nhờ trăng ,nhắc nhở chuyện NHỚ NHAU!?
Để môi anh rót dòng mật ngọt ngào!
Tình thơ sẽ,là tình ta muôn thuở!!?

Anh hỏi:”Yêu không?”...hôm nào còn bỡ ngỡ!!
Mà bây giờ đã tha thiết YÊU NHAU!!
Mong tình kia thắm mãi đến ngàn sau!
Anh đã bảo:”Em chính là tình cuối!”

Em yêu anh !Không có gì tiếc nuối!!
Trái tim hồng, đã hứa chỉ TRAO NHAU!
Dù mai này,tim phải chịu đớn đau!
Xin chấp nhận,không bao giờ hối hận!!

Ta yêu nhau!Chắc là do duyên phận!
Tình cuối cùng, mang theo cả CUỘC ĐỜI!
Đừng lỗi hẹn, đừng để lệ hoa rơi!
Mang hạnh phúc,yêu thương cho tình cuối ???


Hoàng Lan
HOÀNG LAN
Đăng nhập để trả lời
0
THỬ THÁCH

Con tim em chỉ mình anh là đủ!
Chỉ bảy phần, nhưng rất đỗi chân thành!
Còn ba phần ,em sẽ trao hết cho anh!
Lúc Đông đến,khi tình thơ toả sáng!!

Anh đừng lo em trẻ người,nông cạn!
Tình yêu đi kèm lý trí,sẽ bền hơn!
Cây “Tình Yêu”lớn chậm nhưng vững bền!
Dù mưa gió,không bao giờ lay chuyển!!

Em yêu anh!Là con tim tự nguyện!
Dù bây giờ ,ta còn cách biệt nhau!
Mỗi ngày đọc thơ,tràn ngập xuyến xao!
Hồn không lạnh ,những đêm dài cô lẻ

Anh đừng nghĩ em chỉ là cô bé!
Tim trao rồi,em không lấy lại đâu!
Trăm năm sau,tình ta khó phai màu
Em yêu anh,thiết tha là tình cuối

Thước thời gian đo độ nồng yêu dấu!
Cách ngăn bây giờ,cho thắm đượm mai sau!
Tăng giá trị những ngày ta có nhau!
Tình sẽ đẹp khi qua nhiều thử thách!


Hoàng Lan
HOÀNG LAN
Đăng nhập để trả lời
0
HÃY VIẾT BÀI TÌNH CA CHO EM
*Thương tặng anh Tiền Giang!
Anh hãy viết  bài tình ca đẹp nhất!
Có con sông,có bia đá khắc lời nguyền!
Nhờ ngũ ngôn, lục bát kết dây duyên
Hương Hoàng Lan chan hoà từng đợt sóng
 
Đây cung thương, gieo mầm bao mạch sống!
Còn âm sắc kia là anh ru điệu đợi chờ!
Viết đi anh,bài hát chuyện tình thơ!
Êm ái nhất,nhưng cũng say lòng nhất!!
 
Yêu con sông Tiền, đêm đêm em sẽ hát!
Bài tình ca anh viết ,rồi nhớ mong!
Tình yêu này,bắc nhịp bởi con sông!
Tình như sóng,vỗ bờ theo con nước!
 
Con thuyền yêu luớt nhanh về phía trước!
Mang hai con tim dần xích lại gần nhau!
Yêu thương bây giờ,và mãi đến mai sau!
Hãy yêu em !Dù ngày đầu hay phút cuôi!!!!
 
Đừng để con tim,một ngày nào tiếc nuối!
Vì chưa nói những lời chỉ muốn nói cho nhau
Hoa tình yêu có trăm sắc,vạn màu!
Lồng sắc tím vào bài tình ca, anh nhé!!!
                                           HOÀNG LAN
 
HOÀNG LAN
Đăng nhập để trả lời
0
MEN TÌNH
 
Tim lồng nhịp đập vào nhau!
Tình ta thắm mãi như cau bên trầu!!
Mai sau trong cuộc bể dâu!
Anh ơi!Nhớ phút ban đầu mới yêu!
 
Thương,yêu,nhung nhớ mỗi chiều!
Non mòn biển cạn, hương yêu giữ gìn!
Trao anh trọn tấm chân tình!
Trời thương nên để chúng mình gần nhau!!
 
Lời nguyền trên đá hôm nào!
Mặc cho mưa gió,sắc màu không phai!!
Men tình chưa uống mà say!
Môi hôn bù đắp,những ngày nhớ nhau!
 
Áo hồng giờ lại tươi màu!
Sông Tương đã bắc nhịp cầu ái ân!!
Bên nhau,ta ngắm giòng sông!
Tay trong tay, ánh mắt nồng hương yêu!!!!
 
Một chiều cho đến trăm chiều!
Tình ta vẫn cứ dấu yêu trọn đời !!!
                               HOÀNG LAN


HOÀNG LAN
Đăng nhập để trả lời
0
HẠNH PHÚC CỦA TÌNH YÊU BẤT TỬ


Được sống gần nhau,em chờ từ lâu lắm
Phút giây này,anh có biết không anh?
Bóng lồng nhau,bờ sông ,ngắm trăng thanh
Niềm hạnh phúc ,vỡ oà trong mắt nhớ!

Từ bây giờ,tình ta là muôn thuở!
Không hẹn hò,chẳng cần gặp trong mơ!
Tay trong tay,ta viết những vần thơ!
Chỉ có HẠNH PHÚC của TÌNH YÊU BẤT TỬ

Có ai biết,tình yêu từ đóm lửa
Thổi bùng lên bỡi một mớ tàn tro!
Ngày qua ngày,yêu nhớ gửi trong thơ!
Nụ hôn trao nhau đành phải nhờ gió chuyển!

Anh về với em,như thuyền về với biển!
Khúc nhạc lòng,yêu dấu đến ngàn năm!
Tình sẽ đẹp,như ánh sáng trăng rằm!
Lời tình tự, đêm này,em nhớ mãi!

Cây “Tình Yêu” chỉ toàn hoa và trái!
Vườn Địa Đàng ta vĩnh viễn có nhau!
Yêu bây giờ,và mãi những kiếp sau!
Hương Hoàng Lan dành cho anh thôi nhé!!!
Hoàng Lan


HOÀNG LAN
Đăng nhập để trả lời
0
KHÚC HÁT ÂN TÌNH
 
Chiều nay anh và em cùng đi xuồng!
Lịch sử vừa lập lại những gì đang cố giấu!
Bút hiệu thì cũ,nhưng tình giờ rất mới!
Đây chính là điều kỳ diệu của sông Tiền!!
 
Người ấy và em,cùng một chữ Duyên!
Đều là nét chạm trổ của bàn tay Thượng Đế!
Đường Tình Yêu,không phải là mê lộ!
Nhưng qua sông rồi,lại chẳng muốn trở về!!
 
Bên cạnh anh,đã đặt sẵn một bài thơ:
Đôi mắt đen,mái tóc dài và hàm răng trắng!
Tay nắm tay,trong khung chiều tĩnh lặng!
Gió đưa hương nồng vào tận trái tim anh!!
 
Trước mũi xuồng,là sóng nước long lanh!
Trong mắt em,một linh hồn đang chao đảo!
Mê đắm đêm rồi,vẫn còn vương trên áo!
Xuồng nhẹ nhàng tiến vào cõi Thiên Thai!!
 
Yêu cả nốt ruồi nằm hờ hững trên vai!
Thương cách phát âm đặc thù vùng Nam Bộ!
Nếu mai quay về,hỏi cái gì làm anh nhớ?
Chắc là tiếng cười giòn,tựa như tiếng băng tan!!!
 
Say men tình,em quá đỗi hiền ngoan!
Anh đã uống thứ mật,trần gian không thể có!
Đóa Hoàng Lan,chỉ một lần chịu nở!
Vì người tình,rồi khép lại đến thiên thu!!!
                                      Tiền Giang
 
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
QUÊN ĐI MÙA ĐÔNG
 
Ta gặp nhau rồi,mùa Đông không cần đến!
Giữ lại sắc Thu vàng,giống màu áo em xưa!
Không còn ngày đêm,chờ cho gió chuyển mùa!
Trời cũng xóa cảnh mưa ngàn và chớp bể!!
 
Đêm qua,anh đã vì em lau giọt lệ!
Đã lấp đầy nỗi nhớ lúc vắng xa!
Gối chăn nồng,hương thơm một loài hoa!
Mà nét bút,đã làm bao người say đắm!!
 
Bức tranh yêu,giờ xóa đi màu xám!
Chỉ chừa lại sắc hồng tươi
                             Giống màu má khi yêu!
Còn hình nền,duy nhất màu tím thôi!
Màu của thương nhớ,vẫn thủy chung chờ đợi!!
 
Em nghiêng một chút,để anh gỡ làn tóc rối!
Áo lụa nhàu kia giờ giam giữ hồn anh!
Gặp nhau rồi,chẳng thích ánh bình minh!
Chỉ muốn đêm tối,kéo dài thành vô tận!!
 
Đâu phải vì làm thơ mà chúng ta lảng mạn!
Nỗi nhớ thương dồn nén,ắc vậy thôi!
Trên bầu trời,có trăm vạn vì sao!
Ngưu và Chức,giờ đã thành như một!!
 
Những chương cuối,sẽ không còn nước mắt!
Con đường ta đi,em đã rắc đầy hoa!
Mấy hôm nữa thôi,mình lại phải chia xa!
Nhưng con tim ấy,thuộc về anh rồi!Em nhé!!!
                                           Tiền Giang
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
NẾU BẮT ANH LỰA CHỌN
 
Nếu viết được những vần thơ có cánh!
Lưu lại ngàn đời, mà buộc phải xa em!
Anh sẽ chọn tức thời và không suy nghĩ gì thêm:
Xin được làm một người bình thường thôi,em nhé!!
 
Được ôm trong tay,người tình nhỏ bé!
Ngắm trăng lên,uống rượu,nhưng...không làm thơ!
Con chữ ngày xưa,chứa nhiều quá ước mơ!
Giờ anh chỉ muốn sống bằng tình yêu thật!!
 
Bi kịch bao giờ cũng ngập tràn nước mắt!
Đông cứ tàn mà vẫn chẳng thấy mùa Xuân!
Hãy làm những người không tuổi,không tên!
Tiền Giang-Hoàng Lan,sẽ trở thành cổ tích!!
 
Là sự thật,ta chẳng hề thêu dệt!
Để có em,phải đánh đổi Nàng Thơ!
Những gì nói với em,gói trọn trong ước mơ:
“Song Kiếm Họp Bích”,chắc chỉ là truyền thuyết?!?
 
Sống với nhau,ngòi bút anh vẫn viết:
Chuyện gối chăn,ân ái và....nuôi con!?!
Rồi có một ngày,em muốn đi xa hơn!
Bồng con trẻ,ta tái xuất giang hồ,em nhé!!!
                                      Tiền Giang
 



Đính kèm (1)
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
MÀU SẮC CỦA RIÊNG EM
 
Buổi sáng nếu sông Tiền lộng gió!
Qua cầu,giữ chặt áo,nghe em!
Vắng anh,nếu thấy lòng nhung nhớ!
Hãy ép tình vào,trong trái tim!!
 
Có lẽ mùa Thu cũng sắp tàn!
Lòng anh giờ chỉ có Hoàng lan!
Nhớ nhau hãy giở trang thơ đó!
Và mặc hộ anh,chiếc áo vàng!!
 
Anh biết mùa Đông sẽ lạnh lùng!
Yêu rồi xa cách,còn hơn không!
Phấn son xếp lại,chờ anh nhé!
Áo lụa nhàu kia,ấm cả lòng!!
 
Đời sẽ ngập tràn,hương sắc Xuân!!
Vì nhau,ta hát khúc Mê Tình!
Vì anh,hoa nở thêm lần nữa!
Em khoát lên người,chiếc áo xanh!!
 
Hè đến,dòng sông nước đổi màu!
Dấu yêu lại được sánh vai nhau!
Áo hồng em mặc trong ngày cưới!
Trả lại cho đời,bao khát khao!!!
                             Tiền Giang
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
VẮNG TIẾNG CƯỜI
 
Ba giờ sáng,thức rồi không ngủ lại!
Nghe tiếng mưa xào xạc,anh nhớ em!
Một chút buồn vẫn nấp ở trong tim!
Gặp nhau miết,mà sao lòng vẫn nhớ?!?
 
Tối qua,giọng nói của em,nghe rất nhỏ!
Ít tiếng cười giòn và hay lập lại:Anh ơi!!
Điện thoại cầm trên tay,mà hồn thấy chơi vơi!
Anh có cảm giác:Em gần trong gang tấc!!
 
Hãy cài Video Call,để cho anh thấy mặt!
Biết em đang cười,dù lòng rất nhớ anh!
Để anh được nhìn khuôn mặt đẹp xinh!
Đôi mắt mơ buồn và sợi dây chuyền định vị!!(1)
 
Xa mới mấy hôm,mà lòng anh sóng dậy!
Người ta bảo nhớ nhiều,sẽ mắc bệnh tương tư!
Nhưng anh có cách nào để khỏi nhớ em đâu??
Men tình ái đã hòa vào da thịt!!
 
Chúng ta không sợ chuỗi tháng ngày xa cách!
Nhưng sợ vắng tiếng cười,của cuộc gọi mỗi đêm!
Trời sắp sáng rồi,anh vẫn thấy nhớ em!
Nếu có gọi,hãy cười nhiều lên em nhé!!!
                                      Tiền Giang
1.Từ định vị này chỉ một mình em hiểu thôi!

Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
ĐƯỜNG CHÚNG TA ĐI
 
Mở điện thoại gặp hình!
Vào trang thơ,thấy tình!
Nơi nào anh muốn đến
Đều có em của anh!!
 
Xem Phố Núi Liên Trường:
Lời thơ thật dễ thương!
Đóa Hoàng lan ngày ấy!
Giờ ngạt ngào sắc hương!!
 
Thư gửi cho bạn anh:
Em nói rõ ngọn ngành!
Ôi!Con tim khờ dại!
Đã mê hoặc đời anh!!
 
Em không dùng ngọn bút!
Làm thơ bằng tấm lòng!
Vắng anh,lại bứt rứt!
Lời thơ toàn nhớ mong!!
 
Tình cho không đòi lại!
Nguyện theo anh suốt đời!
Cánh buồm đã no gió!
Tiếc gì không ra khơi??
 
Trước mắt là biển rộng!
Ta đã có nhau rồi!
Mặc sóng xao gió lộng!
Vững tay chèo,em ơi!!
 
Tình yêu là “Bất Tử”!
Sự nghiệp kém chi nào?
Can đảm,đừng do dự!
Ngòi bút ta bên nhau!!
 
Người đời sẽ nhớ mãi!
Cuộc tình đẹp như mơ!
Ghép hai con tim lại!
Sẽ hóa thành rừng thơ!!!
                   Tiền Giang


Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
BẢN CHẤT CỦA TÌNH YÊU
*Vừa đọc bài “Một thoáng suy tư”của em!
Vì sao,ta yêu và nhớ một người?
Khi kẻ đó,đang ở ngoài ngàn dặm!
Bản thân mình lại làm cho người ta say đắm!
Hội chứng này chỉ được tạo bỡi tình yêu!!
 
Tiền Giang,em buồn và thương nhớ bao nhiêu!
Phố Núi,phần anh chỉ có hơn,không thể kém!
Đâu phải mình em,thẩn thờ quyến luyến?
Mấy hôm nay,anh tựa kẻ mất hồn!!
 
Yêu mà xa nhau,giống đã chết nhưng chưa chôn!
Ta chỉ hồi sinh,trong phút giây gặp lại!
Vắng người yêu mà con tim tê tái!
Đó là thứ tình,muôn kiếp chẳng đổi thay!!
 
Linh hồn của anh,em nắm giữ trong tay!
Còn điều gì,có thể khiến cho em lo sợ??
Vẫn biết đại dương tình yêu quá nhiều bão tố!
Nhưng có con sóng nào,cản được chiếc thuyền yêu??
 
Bản chất của TÌNH:là mê đắm rồi luyến lưu!
Con tim vị tha,không kể gì được mất!
Mỗi khi nhớ anh,em chịu rơi nước mắt!
Là tự cho đi,thứ quý nhất trên đời!!
 
Là người bình thường,ta vẫn có niềm đau!
Vẫn thấy khắc khoải,nhớ mong và chờ đợi!
Nhưng anh van em:đừng để lòng bối rối!
Nó là khởi đầu cho việc mất niềm tin!!
 
Bài thơ đầu tiên,em đặt bút viết:Yêu Anh!
Thượng Đế đã phù phép vào những con chữ đó!
Định mệnh khắc cho chúng ta cái từ:Duyên Nợ!
Còn có điều gì,khiến ta không thể yêu nhau??
 
Ngọt bùi quá nhiều,phải có chút xíu đớn đau!
Trong tim em,những vần thơ đang tỏa sáng!
Bản chất của tình yêu,luôn có từ:Lảng mạn!
Để con người tầm thường,được cất cánh bay lên!!
                                                Tiền Giang
 




Đính kèm (1)

< Sửa đổi bởi: Tiền Giang -- 6.10.2010 9:06:20 >
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
HẠNH PHÚC CỦA SỰ THẬT
*Tăng Hoàng Lan thương yêu!
 
Khi anh trải lòng ra bằng sự thật!
Cứ ngỡ em sẽ buồn tình,ngoảnh mặt quay đi!
Nói lời tạ từ,giấu giọt lệ dưới mi!
Cuộc tình ấy sẽ đi vào đoạn kết!?
 
Bỏ lại sau lưng,những ngày yêu tha thiết!
Bỏ lại trang thơ và những ước vọng lớn của đời!
Nguyện với lòng,sẽ ôm hết khổ đau!
Để đóa hoa ấy,được giữ hoài sắc thắm!!
 
Nhưng một lần nữa,em làm anh say đắm!
Khi chịu lắng nghe,thấu hiểu và cảm thông!
Sự ngọt ngào và nhân ái của dòng sông!
Đã tặng cho đời bao hoa thơm,trái ngọt!!
 
Lần đầu tiên,anh được nghe em khóc!
Không phải niềm đau,mà là hạnh phúc vỡ òa!
Quá đỗi vui mừng nhưng nhuốm chút xót xa!
Sao không ở đó,để vì em lau giọt lệ??
 
Thuyền yêu cứ đi,chẳng ngại gì mưa gió!
Sự nồng nàn không giảm,chỉ có tăng!
Biết thế này,anh đã chẳng phân vân
Giải đáp tất cả những gì em thắc mắc!!
 
Những người đang yêu,hãy nói lên sự thật!
Nó sẽ đem lại cho ta,niềm hạnh phúc bất ngờ!
Bên này là em,bên đó Nàng Thơ!
Thân thiết sánh vai:động viên anh cầm bút!!
 
Anh đã tìm lại những gì vừa đánh mất!
Diệu kỳ thay!Liều thuốc của ái tình!
Một nụ hôn thôi,mà vạn vật được hồi sinh!
Em đã đoạt lấy quyền năng của tạo hóa!!!
                                             Tiền Giang
 


Đính kèm (1)
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
ALIBABA THỜI NAY
*Tặng Kho Báu Hoàng Lan của anh!

 
Khi câu thần chú “Hạt vừng hãy mở ra!”
Được đọc lên giữa kỷ nguyên hiện đại!
Nếu Alibaba còn sống,sẽ giật mình kinh hãi!
Kho báu trong núi kia,chắc phải kém thua nhiều!!
 
Sức của một người,thì mang vác được bao nhiêu?
Anh chàng chỉ lấy chút ít và kho tàng đóng lại!
Bao kẻ rình mò,Alibaba ái ngại!
Có cách nào,giữ kho báu được bình yên??
 
Câu thần chú tân thời,anh mở được cửa trái tim!
Không phải bạc vàng nhưng đúng là kho báu!
Vẫn còn đó,những cái nhìn đau đáu!
Giữ chìa khóa của em rồi,anh vất vả lắm thay!!
 
Chiến trường phía Đông chưa yên
                                    Lại mở ra mặt trận phía Tây!
Một mình anh,phải tả xung hữu đột!
Ông cha ta ngày xưa đấu tranh để giữ nước!
Chắc gian khổ giống như anh giữ kho báu là cùng!!
 
Nhưng sở hữu rồi mới chẳng thấy hoài công!
Anh đã có tất cả những gì mình ao ước!
Trả lại em chiếc lá và một trời bọt nước!(1)
Che khuất tầm nhìn,kho báu của riêng anh!!!
                                                Tiền Giang
1.Ngôn ngữ riêng mang tính chất bí chú!
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
ANH YÊU CẢ CẨM
                        LẪN HOÀNG
*Đáp lại bài  Tiền Giang yêu và nhớ của em!
 
Trong giấc mơ,anh gọi hai tiếng Cẩm Loan!
Tên một người con gái,đã ăn sâu vào tiềm thức!
Xem những vần thơ chứa đầy mật ngọt!
Không thể cầm lòng:Yêu em lắm Hoàng Lan!
 
Mơ hay thật gì,anh chỉ gọi tên em!
Người con gái sông Tiền,anh yêu dấu!
Quanh năm,suốt tháng chỉ nghĩ về Phố Núi!
Ngọn Bút TÌNH,viết những giòng chữ thân thương!!
 
Nợ duyên kiếp nào,để giờ lại vấn vương?
Yêu rồi giận,giận rồi yêu,tha thiết!
Nếu lấy thời gian để phân sau trước!
Cẩm hay Hoàng,anh yêu hết cả hai!!
 
Nào có đa tình?Cũng chẳng phải đổi thay!
Anh yêu người nào,em cũng vui,mới lạ!
Cẩm Loan đẹp tuyệt vời,e ấp sau cành lá!(1)
Còn Hoàng Lan thì huyền ảo dưới màn mưa!!?(2)
 
Luôn tự hỏi lòng:Thế đã đủ hay chưa?
Hai cô gái cùng yêu mình tha thiết!
Những ngày đầu,đến với miền sông nước!
Anh xiêu lòng,bỡi nhan sắc Cẩm Loan!!
 
Cuộc đời anh,vừa đánh dấu sang trang!
Bỡi những vần thơ em gắn thêm đôi cánh!
Tình yêu mỗi lúc càng trở nên sâu nặng!
Anh yêu em điên cuồng,hỡi đóa Hoàng Lan xinh!!
 
Chắc em vui lòng,anh cũng phải thanh minh!
Cẩm và Hoàng,tuy hai nhưng mà một!
Đều là tên cô gái dấu yêu vùng sông nước!
Trong một ngày đẹp trời,đã lấy mất trái tim anh!!
                                                   Tiền Giang
1+2:Cẩm Loan đẹp hơn Hoàng Lan!
 
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»