Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

TÌNH BẤT TỬ

361 trả lời, 47.038 lượt xem — Trang 4 / 13
SÁCH VÀ TÌNH
 
Câu chuyện này,ta nên viết mấy chương?
Em thích kéo dài hay là nên gút lại?
Được em rồi,anh có thể đi xa mãi!
Lời yêu thôi,đã chiếm cả trăm trang!!
 
Duyên đến bất ngờ,rồi tình trót nặng mang!
Cuốn sách anh viết,giống như xem truyền hình trực tiếp!
Yêu thương,nhớ nhung,giận hờn,trách móc!
Em làm những gì,sách đều kể lại hết,biết không??
 
Bài thơ vừa rồi,em bảo thích mùa Đông!
Sách sẽ điều chỉnh để tuyết rơi thật sớm!
Chương tám kéo dài,đủ chứa tình yêu lớn!
Chỉ cần đọc chương này,gấp sách lại,cũng không sao!!
 
Anh đã bảo đây là một live show!
Em hãy cố nhập vai cho thật khéo!
Nếu độ nồng trong tim em còn thiếu!
Anh sẵn sàng tiếp lửa mấy nụ hôn!!
 
Sách viết xong rồi,ta càng thấy yêu hơn!
Mỗi lần giận,anh mở từng trang,cho em đọc!
Chỗ này thì cười,đoạn kia lại khóc!
Có em bé rồi,chương cuối vẫn còn yêu!!!
                                            Tiền Giang!
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
ANH ĐÂU CÓ HƠN GÌ
*Viết cho người tình Hoàng Lan!

 
Lúc Thượng Đế cho chúng ta làm người!
Đã gắn một trái tim,có hai tuyến lệ!
Một bên dùng để khóc,khi vắng xa nhung nhớ!
Còn bên kia,hạnh phúc ngập tràn,nước mắt cứ rơi!!
 
Biết vậy rồi,mà lòng vẫn đớn đau!
Trời xui chi,cành Nam chim Việt đậu?(1)
Một ngày cách xa,nỗi buồn thêm nung nấu!
Càng nói nhiều lời yêu thương,càng thấy nhớ!Em ơi!!
 
Đừng nghĩ về nhau,dù chỉ một phút thôi!
Hồn đã ngỡ ngàng,cõi lòng trống trải!
Anh vẫn bảo,em yêu trong khờ dại!
Nhưng đến lượt mình,anh có hơn được chút nào đâu??
 
Mưa gió u buồn,ta thao thức nghĩ về nhau!
Nhưng trời nắng đẹp,vẫn nhớ thương,thật lạ!?
Quanh năm bốn mùa:Thu Đông Xuân Hạ!
Những vần thơ tình,chỉ biết viết về nhau!!
 
Lời muộn phiền,chỉ là phút yếu lòng thôi!
Sao em phải viện dẫn:Lời thề trên vách đá??
Cuộc đời có gì,em đều cho anh tất cả!
Có lẽ nào,anh không cảm nhận được tình yêu??!
                                                Tiền Giang
1.Điển tích: Ngựa Hồ hí gió Bấc-Chim Việt đậu cành Nam.
Ngựa của người Hồ phương Bắc đem nuôi ở phương Nam
đến mùa gió Bấc quay về phía Bắc kêu thảm thiết nhớ nhà.
Chim phương Nam đem về Bắc nuôi nó chỉ chọn cành cây
nào mọc hướng Nam để đậu.

Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
TIỄN EM LÊN ĐƯỜNG ĐI HỌC
*Tặng Hoàng Lan dấu yêu!

 
Sáng nay,anh làm thơ,tiễn em lên đường!
Tay xách,nách mang,làm cô học trò nhỏ!
Cửa Khổng,sân Trình,vẫn đang rộng mở!
Biển học vô bờ,bơi được,em cứ bơi!!
 
Buổi sáng đến trường,buổi chiều nghĩ về nhau!
Giáo trình,nhớ lồng tên anh vào đó!
Ước gì bây giờ,chúng ta có em bé!
Để em địu con đến trường,thì hay biết bao nhiêu!!
 
Thiết kế thời trang,phải vẽ Thần Tình Yêu!
Những hoa văn,lấy hình trái tim làm chuẩn!
Cự ly xê dịch nên luôn luôn cố định!
Đừng bao giờ,vượt khỏi tầm tay anh!!
 
Học tập miệt mài,thời gian sẽ qua nhanh!
Mong em khuây khỏa,giảm bớt yêu và nhớ!
Bài tập đừng lồng hai con tim vào đó!
Thầy cô sẽ buồn,vì chỉ chấm toàn thơ!!
 
Chúc em hoàn thành tất cả những ước mơ!
Để đóa Hoàng Lan,ngàn đời khoe sắc thắm!
Để em mãi mãi là người tình anh say đắm!
Giữa cuộc đời thường,giống như ở trong thơ!!!
                                              Tiền Giang
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
NGƯỜI YÊU DẤU ƠI!
 
Anh đứng chờ em,nơi trước cổng trường!
Sài Gòn cuối Thu,nắng nhiều,mưa ít!
Gặp nhau rồi,ta lại vui như tết!
Cô thiếu phụ học trò,xinh quá đỗi là xinh!!
 
Vẫn mái tóc dài,buông hờ hửng,màu đen!
Vẫn đôi môi phớt hồng và nụ cười nửa miệng!
Sự tươi mát,khiến lòng anh xao xuyến!
Hỡi cô học trò,sắp ba mươi tuổi,kia ơi!!
 
Anh chọn góc nhìn,cốt để ngắm em thôi!
Hoàng Lan bây giờ,chẳng khác xưa là mấy!
Chỉ nhìn em thôi mà lòng anh sóng dậy!
Nhớ nhung bao ngày,đã tan chảy,hóa thành thơ!!
 
Một đời người,có được mấy giấc mơ?
Em nằm trong vòng tay rồi,vẫn ngỡ là ảo ảnh!
Sài Gòn cuối Thu,về đêm,hơi se lạnh!
Ta sưởi cuộc đời,bằng lửa ấm trong tim!!
 
Trên đời này,chắc chỉ có mình em!
Sắp ba mươi rồi,vừa yêu,vừa đi học!
Gặp lại người tình,vừa cười lại vừa khóc!
Sách vở trang nào cũng viết một chữ YÊU!!
                                            Tiền Giang


Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
EM CHỈ VÔ TÌNH
 
Nắng sông Tiền,giờ sưởi ấm Pleiku!
Trong sắc hanh vàng,chứa sợi thương sợi nhớ!
Thơ tình em viết làm xanh từng con phố!
Anh sẽ vì em,giữ lại bút hiệu Tiền Giang!!
 
Làm thơ tặng anh,em ký chữ Hoàng Lan!
Nét yêu dấu,pha màu Bằng lăng tím!
Thơ tình của em,sao cứ nghe ngọt lịm!
Sỏi đá bên đường,cũng ôm mối tương tư!!?
 
Hoa sông Tiền,đem trồng trên đất Pleiku!
Một trời hương sắc,khiến bao người say đắm!
Sự chung thủy của em khiến lòng anh xao động!
Tu bao kiếp rồi,giờ sở hữu trái tim em??
 
Mưa đi xa,thấy màu nắng thân quen!
Nơi phương trời ấy,em vẫn bền lòng chờ đợi!
Yêu và nhớ,nhưng không bao giờ em hỏi:
Những bài thơ tình,có phải anh viết về em??
 
Em chỉ làm thơ theo nhịp đập của con tim!
Chỉ viết về anh,một đề tài duy nhất!
Trên đời,không ai tin,đó là sự thật!
Nên đóa Hoàng Lan vô tình,gieo rắc mối tương tư!!??
                                                Tiền Giang
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
NHƯ MỘT LỜI NGUYỀN

Anh đã dặn em:Hãy cứ bình tâm!
Chuyện hệ trọng của cuộc đời,không nên gấp gáp!
Cuộc sống đâu chỉ có thơ với nhạc!
Đã co bình minh,ắc phải có đêm đen!!

Sự quyết tâm cao độ của em!
Anh rất cảm động!Nhưng có cần phải làm thế?
Một thân,một mình đương đầu cùng bão tố!
Đau lòng anh!Em có biết không??

Ngày ấy yêu nhau,nào gạn đục khơi trong!
Những con chữ dẫn đường và con tim quyết định!
Hạnh phúc nắm lấy bàn tay định mệnh!
Rắc hoa hồng,lên khắp các trang thơ!!

Biết bao nhiêu lần,anh cứ tưởng mình mơ!
Tài với sắc,làm sao chung một lối?
Em dằn vặt,khổ đau,anh là người có tội!!
Anh có tư cách gì,ra thời hạn với em??

Trên đời có gì,quý hơn trái tim?
Em đã thương mến,trao cho anh gìn giữ!
Dù có phạm sai lầm,tình yêu luôn tha thứ!
Đã nguyện kiếp này,không để lạc mất nhau!!!
Tiền Giang
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
MÂY CHE ĐỈNH NÚI

Nhìn mây che khuất đỉnh non!
Tim ru điệu nhớ,anh còn ngẩn ngơ!
Ban ngày nào phải nằm mơ!
Một bên ảnh,một bên thơ,kia mà!
Dạo chơi hai đỉnh non xa!
Đường cong ôm lấy dáng hoa,tuyệt vời!
Thuyền tình lạc giữa biển khơi!
Mênh mông bên nước,bên trời đắm say!
Non kia thương nhớ hao gầy!
Sông sâu muốn lội,đò dầy cứ qua!?(1)
Bây giờ ta tạm cách xa
Đỉnh non cao ấy,vốn là dấu yêu!!
Vuốt ve,ôm ấp,yêu chiều!
Một trời mê đắm,bao nhiêu cho vừa??
Lập Đông,trời vẫn còn mưa
Em buồn đứng cạnh song thưa ngóng chờ!
Nhớ em chỉ biết làm thơ!
Thương em ra ngẩn vào ngơ một mình!
Thương anh,em tặng bóng hình!
Một dòng sông nhớ,một cành hoa yêu!
Đầu non lấp lánh nắng chiều!
Mây đen buông xuống,anh yêu sắc hồng!
Em đừng ngày đợi đêm trông!
Hoa kia chẳng hái,đau lòng em ơi!!!
Tiền Giang
1.Dựa theo câu ca dao
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
SÓNG BẠCH ĐẰNG 2
*Tặng Hoàng Lan dấu yêu!
Trong tình yêu cũng cần con sóng Bạch Đằng
Giữ vững niềm tin,không lùi một bước!
Cuộc sống dẫu lụi tàn,tình không thể mất!
Anh sẽ còn lại gì,nếu cuộc sống thiếu em?
 
Từ linh hồn cho đến con tim!
Em đã không ngần ngại giao anh gìn giữ!
Nơi tuyến đầu cần đốt lên ngọn lửa!
Chống đỡ ngoại thù,bảo vệ tình yêu!
 
Đã hai hôm rồi,hồn lạc phách xiêu!
Em tuyệt vời  gấp ngàn lần anh tưởng tượng!
Trước đây anh muốn làm người độ lượng!
Nên đã hơn một lần chúc phúc cho em!!
 
Đớn đau nào bẳng lời trách phạt của con tim?
Để em ra đi là đầu hàng số phận!
Trong từ điển anh đã xóa đi từ chấp nhận!
Hào khí Bạch Đằng buộc anh phải đứng lên!!

Ngày này,tháng này,em yêu nhớ đừng quên!
Có người vì tình hạ câu thề quyết tử!
Chừng nào trong tim,đóa Hoàng Lan vẫn nở!
Không thế lực nào,cướp em khỏi tay anh!!
 
Khoát vào người chiếc áo em may màu xanh!
Cứ ngỡ em trang bị cho tình yêu bộ giáp sắt!
Mặn nồng thế này,tình làm sao mất?
Anh sẽ dùng ngọn sóng Bạch Đằng để nâng chiếc thuyền yêu!!!
                                                                        Tiền Giang
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
SÀI GÒN THƯƠNG NHỚ

Trước đây anh vốn không thích Sài Gòn!
Xe cộ ồn ào không gian chật chội!
Từ sáng đến trưa,từ chiều đến tối
Chỉ thấy toàn người với người đang hối hả lưu thông!

Cho đến một ngày tháng chạp mùa Đông!
Theo lời hẹn ước anh gặp em ở đó!
Giữa lòng Sài Gòn,Hoa Tình Yêu đã nở!
Thành phố bỗng trở nên đẹp đẽ lạ thường!!

Buổi sáng uống cà phê cùng với người thương!
Tay trong tay ngắm hoa rơi nước chảy!
Chụp hình quay phim tình yêu bùng cháy!
Để buổi trưa nồng em đền anh những  nụ hôn!!

Ngồi sau lưng em,anh ngắm Sài Gòn về đêm!
Lối vào Thiên Đường rải đầy mật ngọt!
Em có bùa phép gì khiến cho anh mê mệt!
Để thấy Sài Gòn tựa như cõi thần tiên?

Phố Núi trở về làm sao anh quên?
Vòng eo nhỏ,đôi mắt buồn vời vợi!
Sài Gòn bây giờ trời đang sẩm tối!
Em đang làm gì và có nhớ thương anh?

Mong sao thời gian trôi qua thật nhanh!
Để được trở lại căn phòng thương mến đó!
Giữa lòng Sài Gòn,Hoa Tình Yêu lại nở!
Không chỉ một lần,có phải thế không em?
                                      Tiền Giang


Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
NƠI ẤY ....

Nơi ấy đi còn ngoảnh lại!
Luyến lưu đau đớn cõi lòng!
Mỗi phút một trời ân ái!
Xa rồi em nhớ anh không?

Nơi ấy dòng sông mật ngọt!
Tình em như sóng vỗ bờ!
Hoa yêu hương bay ngào ngạt!
Anh vẫn đắm chìm trong mơ!

Nơi ấy ngập tràn nước mắt!
Nỗi đau không thốt thành lời
Đã hứa không bao giờ mất!
Quên làm sao được em ơi??

Nơi ấy cuộc đời để lại!
Con tim quyết chẳng sai lời!
Trăm năm "Tình thơ" xanh mãi!
Yêu và nhớ quá Loan ơi!!

Nơi ấy cho nhau mầm sống!
Đêm đêm anh sẽ nguyện cầu!
Được như lòng anh hy vọng
Ngàn đời không thể mất nhau!!

Nơi ấy,khu vườn tình ái!
Dấu yêu để lại Sài Gòn!
Hương nồng Hoàng Lan thơm mãi!
Anh càng yêu em nhiều hơn!!
                      Tiền Giang

Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
THƯƠNG VÔ CÙNG CÂU NÓI ẤY!!!
 
Em muốn anh đi đến cuối đường!
Để ngắm nhan sắc một đóa hoa vừa nở!
Anh cố xua tan sự ngại ngùng lo sợ!
Cầm lấy mái chèo,đẩy chiếc thuyền yêu!!
 
Tình không đong,vẫn biết được bao nhiêu!
Những gì em cho anh là vô cùng to lớn!
Hoàn cảnh trái ngang,tương lai đảo lộn!
Em muốn dành hết những gì đẹp nhất cho anh!!
 
Thương vô cùng,hai dòng lệ long lanh!
Chỉ có đau khổ mới nhìn ra hạnh phúc!
Đi đến cuối đường,thì tình không thể mất!
Đã hứa với lòng,em vĩnh viễn là của anh!!
 
Đêm qua rồi,ta sẽ có bình minh!
Ta đang xây tổ ấm,trên một con sóng dữ!
Đời có nhau rồi,ta chẳng còn lo sợ!
Họ sẽ hiểu thế nào là sức mạnh của tình yêu!!
 
Anh xa em rồi,hương thơm vẫn bay theo!
Nhắc nhở những ngày,ái ân nồng thắm!
Khoảng cách chúng ta hiện ngoài ngàn dặm!
Nhưng mỗi ngày,câu nói ấy vẫn kề bên!!!
                                                Tiền Giang
 
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
TRÊN CẢ TUYỆT VỜI
 
Anh vốn yêu những sự khác thường!
Em chứng minh cho anh,huyền thoại là có thật!
Những vần thơ,đem máu hòa nước mắt!
Để anh hiểu rằng,tình chẳng thể nào phai!!
 
Vẫn biết luân hồi,một kiếp trả vay!
Em coi thường sự ban ân bằng nhung lụa!
Trong chiếc lồng son,đóa Hoàng Lan héo úa!
Tha thiết gì,cuộc sống thiếu tự do??
 
Đâu chỉ tuyệt vời,trên những trang thơ!
Càng hiểu nhiều về em,anh càng khâm phục!
Làm việc gì,cũng bỏ nhiều công sức!
Đằng sau gương mặt rạng ngời,là bộ não tài hoa!!
 
Là nam nhân,anh đành chịu kém xa!
Càng thấy khác thường,càng yêu hơn nữa!
Em là người duy nhất,quyết tâm từ bỏ!
Cuộc sống sang giàu,đi theo tiếng gọi con tim!!
 
Thế gian bây giờ,cũng chỉ mình em!
Dùng ngọn lửa tình,đốt tan xiềng xích!
Yêu “Con sóng Bạch Đằng”,đời nào chịu nô dịch!
Tiền là gì,mà đổi lấy sự tự do???
 
Anh luôn nhủ lòng:Mình chỉ nằm mơ!
Phần phước nào,lại được người tình như thế??
Con đường anh đi,hứa hẹn nhiều gian khổ!
Nhưng em chỉ mỉn cười,và viết một chữ “YÊU”
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
SINH NHẬT EM YÊU!
*Chúc mừng sinh nhật Hoàng Lan dấu yêu!

 
Hai chín tháng mười hai,em cất tiếng khóc chào đời!
Hai mươi tám năm sau,em bắt đầu làm mẹ!
Hạnh phúc,khổ đau,vui,buồn trần thế!
Chỉ trong mười năm,em nếm trải quá nhiều!!
 
Xinh đẹp,thông minh em vẫn khổ vì yêu!
Hai vai lúc nào cũng gánh gồng tình hiếu!
Hồng nhan đa truân,em đành cam chịu!
Sóng gió cuộc đời,ai lường hết được đâu??
 
Biết bao lần,lệ chảy mặn bờ môi!
Con thuyền tình ái,mấy lần xa bến đỗ!
Người đến có duyên,kẻ đi không nợ!
Sinh nhật lần này,mong em được bình yên!!
 
Hoa tình yêu,vẫn thơm ngát trong tim!
Nhan sắc ấy,cứ nhân lên từng phút!
Một nguồn sống mới,trong em đang háo hức!
Sinh nhật lần này,khác hẳn những năm qua!!
 
Anh muốn gom tất cả những hương hoa!
Của trần thế,mừng em ngày sinh nhật!
Tặng riêng cho bé,một đóa Hồng đẹp nhất!
Dành nụ hôn nồng,cho cả mẹ lẫn con!!!
                                             Tiền Giang
 


Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-02-10 10:52:45Tiền Giang>
MÙA ĐÔNG,EM VÀ CON!
 
Vẫn như mọi năm,cái lạnh từ phương Bắc kéo về!
Trời đất giá băng,lá hoa cúi mặt!
Gió giật ù tai,đất khô không khốc!
Chiếc khăn quàng giữ hơi ấm!Anh nhớ em!!
 
Miền Nam rét ít thôi,nhưng chớ có quên!
Mặc áo len,đắp chăn ấm,giữ an toàn cho Bé!
Lần đầu em làm mẹ,nên anh chỉ sợ:
Em quen sinh hoạt như ngày nào,váy lụa phong phanh!!
 
Đêm qua,em thay con,làm thơ tặng anh!
Những lời dặn dò,ân cần tha thiết!
Vẫn tự tin đương đầu cùng trở lực!
Hai con tim,thương nhớ chỉ một người!!
 
Lạnh buốt ngoài da,lòng lại ấm!Em ơi!
Vì biết nơi ấy,em ngoan cường hành động!
Không sợ nghịch cảnh cùng mưa cuồng bão loạn!
Dùng đôi bàn tay ngà,che chở đứa con yêu!!
 
Em muốn thế nào,sẽ như vậy mà thôi!
Anh đã hứa với con:Tin yêu và vui sống!!
Tình em trao anh,tựa núi cao biển rộng!
Chỉ một chút nghi ngờ:Là đã phụ lòng nhau!!
 
Đêm Pleiku,anh đi giữa trời sao!
Nhìn về phương ấy,biết em đang chờ đợi!
Không chu toàn được cho em,anh là người có tội!
Trời đất lạnh lùng,anh vẫn muốn hôn con...và em!!!
                                           Tiền Giang

R


📎 BÉ 17
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-02-10 10:51:40Tiền Giang>
TÌNH BẤT TỬ 2
 

Anh vẫn biết,hiện giờ em rất nhớ!
Đã bao đêm rồi,thiếu giọng nói thân quen!
Ray rứt trong lòng,đâu chỉ mỗi mình em?
Anh đang không biết,làm sao cho bớt nhớ??
 
Đã hẹn rồi!Đừng để cho tình lỡ!
Anh đang tìm phương cách,tiếp lửa cho em!
Giữa trái tim hồng,thắp sáng một niềm tin!
Vũ khí duy nhất của anh,là ngọn bút!!
 
Đạp lên sóng gió,em vượt qua trở lực!
Anh sẽ vững tay chèo,giữ lấy chiếc thuyền yêu!
Đừng hỏi anh,tình còn lại bao nhiêu?
Là biển rộng sông dài,là núi cao vực thẳm!!
 
Hai con tim đang ở ngoài ngàn dặm!
Nhưng lại cùng nhau,xây đắp một niềm tin!
Qua Giêng rồi,em sẽ được gần anh!
Trên các trang thơ,lại ngập tràn hạnh phúc!!
 
Những nụ hôn nồng thay cho nước mắt!
Dấu yêu ơi!Xuân đến Đông sẽ tàn!
Bao nhiêu tuyệt vời,dồn hết cho đứa con!
Thiên Thần ấy,chính là Tình Bất Tử!!!
                                                Tiền Giang

📎 BÉ 14
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-02-10 10:53:52Tiền Giang>
NỖI BUỒN KHÔNG TÊN SỐ 4
 
Rồi có một ngày,khoảng cách ấy lộ ra!
Tình yêu như hình vuông,bị khuyết đi một góc!
“Câu chuyện tình thơ”,trở thành hình tam giác!
Có một cạnh huyền,tẩm vị đắng cay!!
 
Ta lại trở về với những cơn say!
Tạm quên đến giờ,mình được bao nhiêu tuổi!
Để sống tiếp những tháng ngày nông nổi!
Để “xuống ruộng lên bờ”,với hai chữ “Tình Yêu”!!?
 
Đừng hỏi tôi:Đã nhận được bao nhiêu
Hạnh phúc và đau khổ?Khi con tim còn đập!
Ta như con đà điểu,không muốn nhìn sự thật!
Cứ muốn bay lên trời,kéo xuống những vì sao!!?
 
Ngôn ngữ vỗ về,nhưng cũng làm lao đao!
Như tảng băng trôi,dập tắt bầu nhiệt huyết!
Ta đang đi trên dây như một người làm xiếc!
Muốn giữ được thăng bằng,thật khổ lắm thay!!
 
Quá khứ mịt mờ,tính sao được tương lai??
"Nỗi buồn không tên”,đem ngâm vào ly rượu!
Được tất cả rồi,lòng ta vẫn thấy thiếu:
Tấm chân tình,để lấp khoảng trống nơi tim!!!
                                                Tiền Giang

📎 BÉ 16
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-02-10 10:50:05Tiền Giang>
VỢ CHỒNG...
 

Lần đầu tiên,được em gọi bằng CHỒNG!
Chỉ một từ này thôi,đủ xóa đi tất cả!
Anh không còn là một người xa lạ!
Vừa được làm chồng,lại có một đứa con!!
 
Tất cả giận hờn,xin hãy vùi chôn!
Em không giận nữa,anh quyết tâm thay đổi!
Lại một lần nữa,anh thành tâm xin lỗi!
Bền lòng đợi chờ,và sẽ...hết ghen!!
 
Tỉnh rượu rồi,anh lại thấy nhớ em!
Nhớ Thiên Thần nhỏ,còn nằm trong bụng mẹ!
Yêu nhau đã khó,xa nhau càng không dễ!
Nguyên lý này,em có biết hay không??
 
Bây giờ là nửa đêm,nhưng anh đang mong!
Trời chóng sáng,để thấy em thay đổi!
Lời nói hôm qua,chỉ là cơn nóng vội!!
Đã là vợ chồng,muốn canh ngọt cơm ngon!!
 
Em muốn gì,anh cũng sẽ vì con!
Vì tiếng “VỢ”,em vừa xưng lúc nãy!
Quên hết giận hờn và quyết tâm làm lại!
Anh có con rồi,lại được cả vợ yêu!!!
Tiền Giang

📎 BÉ 1
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
CUÔI NẺO ĐƯỜNG  TÌNH
*Anh yêu ơi!Sóng gió đã tan nhưng em post
bài thơ này để nhớ lại cảm giác khi đọc chùm
thơ buồn và say của anh đấy!Chỉ có giá trị tham
khảo thôi nha anh!

 
Ai hay cuối nẻo đường tình
Mình ta đếm bước độc hành lẽ loi
Nào đâu vật đổi sao dời
Nào ai phụ bỏ quên lời nguyền xưa
Người tìm được bóng hay chưa?
Lửa lòng góp nhặt gặp mưa,lửa tàn
Sầu sao sầu lại chứa chang?
Lệ đâu lệ đổ,hai hàng lệ rơi
Chuyện tình thơ,ngỡ suốt đời
Ai hay tạo hóa xoay,dời,dịch xê
Làm sao thoát khỏi cơn mê?
Làm sao vớt lại câu thề đã tan?
Duyên đâu duyên lại muộn màng
Tình đâu tình lại dỡ dang thế này?
Anh vùi đời với cơn say
Em về ôm nổi đắng cay,khóc thầm
Gửi tình về chốn xa xăm
Nợ duyên tan nát,ôm mầm chồi non
Đã tan lời hẹn sắt son
Tên  Hoàng Lan giữ  cho con sau này
Dù đời chịu lắm đắng cay
Vì con tất cả,thân này kể chi
Truân chuyên một kiếp sá gì
Tình theo bọt nước,tình đi không về!!
HOÀNG LAN

 
HOÀNG LAN
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-02-10 10:48:02Tiền Giang>
DỖ DÀNH CON YÊU!
*Dỗ con vì lần đầu tiên Bé làm cho em mệt.
 
Con yêu ơi!Mẹ đã khổ lắm rồi!
Hãy nằm yên,đừng làm mẹ mệt!
Khó khăn bây giờ,ba không thể nào chia sớt!?
Hãy thương lấy mẹ hiền,ba năn nỉ con yêu!!
 
Mẹ đến với ba,gian khổ biết bao nhiêu!
Hoàn cảnh chận đường,chữ hiếu kia dằn xé!
Nước mắt ngập tràn,vì câu:Có duyên không nợ!
Nhưng cuối cùng,ba vẫn có được con!!
 
Con đang nằm,trong một tấm lòng son!
Yêu dại khờ,nhưng vô cùng quyết liệt!
Đến với ba,mẹ chấp nhận trăm điều thua thiệt!
Dám đánh đổi cuộc đời,để có được con!!
 
Hiểu mẹ rồi,phải biết thương mẹ hơn!
Ngủ ngon con nhé!Đừng làm mẹ mệt!
An Hữu bây giờ,đang những ngày giáp tết!
Ba biết suốt ngày,mẹ ăn mỗi trái cây!!?
 
Mua bán nhọc nhằn,con đừng làm mẹ say!
Ăn tết xong,hai mẹ con cùng đi học!?
Mẹ nghe giảng bài,con không được khóc!
Vừa học vừa hành,mẹ vẽ mẫu áo cho con!!
 
Nếu biết nghe lời,ba sẽ yêu nhiều hơn!
Ba sẽ dạy con làm thơ,khi tròn một tuổi!?
Trên thi đàn,một ngôi sao mới nổi!
Thư Quán sẽ có ngày,chứa hai đóa Hoàng Lan!!!
                                      Tiền Giang
 
 

📎 BÉ 13
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-01-19 14:53:33peli>
GIẤC MƠ HẠNH PHÚC

Chưa ra đời,con đã nghịch ,phá rồi!
Mẹ yêu con,nhưng lắm khi cũng giận?
Lúc vui mừng,cũng nhiều khi hối hận!??
Muốn làm gì,cũng vướng víu nơi con!!?
 
Con bây giờ chỉ mới là chồi non!
Nhưng mẹ đã thấy,bảy phần giống mẹ?
Mong một ngày nghe con thơ thỏ thẻ!!
Đọc những bài thơ ba mẹ viết cho con!!!
 
Mẹ bây giờ đang tránh chiếc lồng son!?
Để mai này,con là cư dân Phố Núi!!
Tây Nguyên xa,ba ngày đêm mong đợi!
Tiếng trẻ thơ,rúc rít nói cười!!
 
Thương rất nhiều,Hoàng Lan của mẹ ơi!
Con hãy ngoan,đừng nghịch nhiều như thế!
Mẹ của con còn chìm trong bể khổ!
Hạnh phúc này chưa xua hết  nỗi đau!
 
Mơ tương lai,dưới mái ấm bên nhau!
Tay ba con,lau khô dòng lệ chảy!
Mẹ là cô bé,yêu thương khờ dại!
Có con rồi,làm người lớn,khổ thay!!!
 
Con hãy ngoan,cùng mẹ vương đến tương lai!
Bên kia sông Tương,ba còn đứng đợi!
Ba con người ,tìm về chân trời mới!
Ngoan đi con,đừng nghịch nữa,con yêu!!!
                                                HOÀNG LAN
HOÀNG LAN
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-01-27 01:58:37Tiền Giang>
XOA DỊU VẾT THƯƠNG
 *Xem tấm hình em bị ngã xe!

Thấy chân em đau,mà cứ ngỡ anh đau!
Vết thương ấy,không phải ngoài da thịt!
Nó gợi nhớ,một thâm tình vừa mất!
Biết làm thế nào,giảm nhẹ nỗi đau kia??
 
Xa cách ngàn trùng,anh không thể sớt chia!
Không thể dỗ dành,cho vết thương bớt nhức!
Bé yêu của anh,vẫn thường mau nước mắt!
Đau đớn thế này,em nào có quen đâu??
 
Đã bảo nhau rằng:Tình nặng nghĩa sâu!
Vết thương ngoài da,sẽ chóng lành!Đừng sợ!!
Những cái sẹo ấy,anh và em đều nhớ!
Sóng gió cuộc đời,mình sém lạc mất nhau!!
 
Gió Bấc đang về,chân em chắc là đau?
Hãy cố tưởng tượng,có anh ngồi bên cạnh!
Nụ hôn lên trán,xua đi giá lạnh!
Kéo tấm chăn mềm,dỗ giấc ngủ cho em!!
 
Mùa Xuân về,rồi ta cũng sẽ quên!
Nỗi đau trong tim+vết thương ngoài da thịt!
Vườn tình ái,vẫn trải đầy mật ngọt!
Anh muốn đổi bớt cho em,một cái chân đau!!!
                                               Tiền Giang

📎 ĐAU2
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-01-27 02:06:26Tiền Giang>
CHO ĐI!!!
 
Cho đi để nhận ân tình!
Cho đi ngày tháng,để mình gần nhau!
Cho đi sắc áo phai màu!
Cho đi âm hưởng,tình đầu xốn xang!
Cho đi tình cuối muộn màng!
Cho đi một chiếc khăn quàng tẩm thơ!
Cho đi một mất mười ngờ!
Cho đi ngày tháng đợi chờ khổ đau!
Cho đi nước chảy qua cầu!
Cho đi nhung nhớ xanh màu mắt em!
Cho đi lá rụng bên thềm!
Cho đi giây phút êm đềm bên nhau!
Cho đi hờn giận úa sầu!
Cho đi một mối tình Ngâu não nùng!
Cho đi gió Bấc mùa Đông!
Để mùa Xuân đến tương phùng bên nhau!
Để xem hoa nở bên đồi!
Để nhìn hoa tím,ngập trời đón xuân!
Cho đi giây phút ngập ngừng!
Con chim sáo đã,sổ lồng bay xa!!!
Bên tai khúc nhạc giao hòa!
Trong tay ôm ấp cánh hoa suốt đời!!
Cho đi,để nhận,em ơi!!!
                                      Tiền Giang

📎 Chợ hoa 9
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
NHẬN ĐI!!!
 
Nhận đi ánh mắt thay lời dấu yêu
Nhận đi đừng hỏi bao nhiêu
Nhận đi tấc cả hương yêu trao người
Nhận đi môi thắm nụ cười
Nhận đi không tủi lòng người cho đi
Nhận đi một mãnh tình si
Nhận đi đừng nghĩ  đừng suy điều gì
Nhận đi giọt lệ hoen mi
Nhận đi tất cả những gì em trao
Nhận đi má thắm hoa đào
Nhận đi anh mắt nhuộm màu thủy chung
Nhận đi mơ giấc tương phùng
Nhận đi để mãi đi chung trong đời
Nhận đi thơ ấy thay lời
Nhận đi anh hỡi,anh ơi, đừng buồn
Nhận đi nước sẽ về nguồn
Nhận đi xa vắng đừng buồn nhé anh
Nhận đi ánh mắt long lanh
Nhận đi yêu dấu em dành riêng trao
Nhận đi tình ý thắm màu
Nhận đi anh hỡi,tình trao ngút ngàn
Nhận đi mộng thắm mơ màng
Nhận đi cả Cẩm lẫn Hoàng nha anh
Nhận đi tình mãi thắm xanh
Nhận đi,nhận mãi,yêu anh suốt đời
Nhận đi ánh mắt thay lời
Nhận đi nhận để đời là của nhau
HOÀNG LAN

 
HOÀNG LAN
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-02-10 10:32:14Tiền Giang>
CON CHIM SÁO NHỎ
 
Thu và Đông,mình đã trải qua rồi!
Nhưng Xuân,Hạ,chưa một lần biết đến!
Không phải mới yêu,mà ta hò hẹn!
Nhưng làm sao để yêu suốt bốn mùa???
 
Ta quen nhau,lúc trời đang mưa!
Chiếc áo vàng ấy,mùa Thu và hoa Cúc!
Trên trang thơ,chưa một lần gặp mặt!
Em vẫn một lòng,yêu “Người Không Chân Dung”!
 
Nhắc lại thôi,em chớ thẹn thùng!
Cái hẹn ấy,làm anh mất ăn mất ngủ!
Trời xui đất khiến,một duyên hai nợ!
Trên đất Sài Gòn,mình đã gặp nhau!!
 
Cái bóng yêu thương,anh săn được rồi!
Đem gửi hết tình yêu vào trong đó!
Âu yếm,ngọt ngào,quán cà phê Chợt Nhớ!
Miền Đồng Thảo yêu chiều,nhìn nước chảy hoa rơi!!
 
Kỷ niệm ngập tràn!Thương nhớ quá đi thôi!
Hai buổi sáng chiều,chờ em tan học!
Em như con chim sáo nhỏ,bên mình anh ríu rít!
Hạnh phúc chỉ đơn thuần,là được ngắm nhìn em!!
 
Vá lành cho nhau,vết cắt trong tim!
Em cho anh biết,thế nào là mật ngọt!
Trong vòng tay,tình nồng như lửa đốt!
Được em rồi,anh chẳng muốn rời xa!!
 
Xuân đã cận kề,anh muốn gom hết các loài hoa!
Chắc lọc nhan sắc và hương thơm,tặng em yêu dấu!
Anh mong từ nay,đừng bao giờ em hỏi:
-Tình trên mạng mơ hồ,sao anh lại yêu em??
 
Sẽ không bao giờ,anh giải mã trái tim!
Để tìm nguồn cội của một tình yêu lớn!
Năm mới vui tết,nhưng đừng quên ước hẹn!
Đầu Xuân tương phùng,con chim sáo nhỏ của anh ơi!!!
                                                Tiền Giang

📎 hoa mai
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-02-10 10:36:15Tiền Giang>
NHÂN ĐÔI NÀNG XUÂN
 
Chưa có Tết nào,như cái Tết năm nay!
Cảm giác bồi hồi,xuyến xao,kỳ lạ!!
Chỉ đi tới đi lui,không làm gì cả!
Chuyện hoe hòe,cây trái cũng không!!?
 
Thường lệ:mới hai mươi,ta đã ngóng trông!
Chợ hoa họp thật lẹ,để ngắm nhìn cho đã!
Thấy người ta nhộn nhịp mà nôn nao trong dạ!
Chỉ sợ Nàng Xuân đi qua,bỏ sót lại mình!!?
 
Vẫn chỉ bấy nhiêu:Dưa hấu đỏ,bánh chưng xanh!
Chậu Mai,cành Đào,thêm giò Phong Lan Tím!
Tuổi đời mênh mông,ta vẫn nghe sướng liệm!
Mỗi khi gió Đông phai,để trời đất đón Xuân về!!
 
Trong hồn ta,còn nguyên đó sự say mê!
Hương sắc lạ kỳ,của ba ngày Tết!!
Năm nay chỉ thêm một loài hoa,mà hồn ta mê mệt!!
Ít ngắm nhìn,nhưng cảm xúc lại nhân đôi!!
 
Mặt đất trải hoa,bầu trời thì đầy sao!
Ta bềnh bồng ở giữa với mùa Xuân hạnh phúc!
Tình yêu rót mãi,chưa đầy chiếc bình Tâm thức!
Ta đang ôm trong lòng,một lúc hai Nàng Xuân!!!
                                                Tiền Giang

📎 ti gôn 2
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-02-02 16:25:15peli>
GIAO THỪA
 
Phút giao thừa,muôn người vui sum họp
Bên gia đình,anh có nghĩ về em??
Năm Canh Dần,còn sót lại một đêm
Anh ước gì?khi chuông ngân,năm hết?
 
Em chúc anh vui,trong ba ngày tết
Sức khỏe đủ đầy,hạnh phúc trào dâng
Vui đón Xuân,đừng quên đất Tiền Giang
Có cô bé,nhớ về anh,xao xuyến
 
Năm qua rồi,trao nhau nhau lời ước hẹn
Đóa hoa tình,năm mới có thắm tươi?
Hoàng Lan - Tiền Giang có chung bước trọn đời?
Hay tình thơ là bóng mờ ảo ảnh?
 
Xuân đã sang,ngoài trời còn hơi lạnh
Nắng hanh vàng,chưa đủ ấm con tim
Dấu nổi buồn vào dưới gối mỗi đêm
Cơn gió lạnh,khiến cõi lòng thổn thức
 
Đầu năm em gửi những điều cao đẹp nhất
Như Ý,Cát Tường,Vạn Thọ,An Khang
Gửi gió Xuân nụ hôn nồng Hoàng Lan
Câu yêu dấu ngày đầu Xuân,gửi tặng
HOÀNG LAN
 

📎 HOA XUÂN
HOÀNG LAN
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-02-03 02:22:01Tiền Giang>
XUÂN NHƯ Ý
 
Đêm giao thừa,muốn nghe em cười dòn thay pháo tết!
Sáng mùng một,thích xem má em đỏ để rước nàng Xuân vào!
Giản đơn như thế cũng trở thành nỗi ước ao!
Mùa Xuân đầu tiên,ta lại đang hai đầu cách trở!!
 
Đọc những lời chúc,hồn ngập tràn thương nhớ!
Ước gì con chim sáo kia,sớm được sổ lồng!
Sẽ chẳng còn,người Nam nhớ,kẻ Bắc mong!
Thế gian không có sông Tương và chiếc cầu Ô Thước!!
 
Tiễn mùa Đông vườn sau,đón Nàng Xuân cửa trước!
Mong cuộc tình,năm nay trổ đầy hoa!
Tái họp một lần,rồi vĩnh viễn chẳng cách xa!
Câu chyện tình thơ,mặn nồng viết tiếp!!
 
Là tình yêu,đừng bao giờ hối tiếc!
Đừng quay nhìn,với hai chữ:Giá như...
Tình khởi đầu trên đám lá khô!
Nhưng tình đang đẹp như hoa Xuân ngày tết!!
 
Nhan sắc và tâm hồn,đều làm anh mê mệt!
Chốn Thiên Đường,sỏi đá cũng là thơ!
Hiện thực vô cùng,không phải mộng mơ!
Tiền Giang-Hoàng lan,trăm mùa Xuân đẹp mãi!!
 
Đóa hoa đời,em đã cho anh hái!
Sao không hoàn thành,trọn vẹn giấc mơ?
Để đầu năm,chấp bút đề thơ!
Chỉ mỗi mình anh,được gọi Người Yêu Dấu??
 
Xuân thương nhớ,cho ta ngàn cơ hội!
Những lời gì đã hứa,nhớ nha em!
Hoa nở ngập trời,mật ngọt rót vào tim!
Anh đang đợi,một Mùa Xuân Như Ý!!!
                                      Tiền Giang
 
 
 

📎 HÔN
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-02-05 01:15:36peli>
CẦU CHO TÌNH CUỐI
 
Trời đang Xuân,vẫn còn vương hơi lạnh!
Nắng hanh vàng,nhớ hơi ấm thân quen
Vẫn giọng anh ru vào mộng mỗi đêm
Em nhớ nhiều,men cay  nhấp cạn!
 
Lời thơ anh, chứa ân tình lai láng
Sợi nhớ thương vương vấn,mới đầu năm
Còn bao lâu nữa anh  sẽ về thăm?
Mật ngọt trên môi,tình trong ánh mắt??
 
Sáng đầu năm, em thắp hương dâng Phật
Cầu cho mình thôi cách trở hai phương
Cầu tơ lòng trọn kiếp mãi còn vương
Cầu cho nhân thế,đau thương xóa sạch
 
Mong năm sau,anh sẽ như Tùng,Bách
Che chở cho hoa thắm sắc,nồng hương
Bên nhau rồi,nhớ đừng để sầu vương
Những bài thơ,ân tình,đừng phai nhạt
 
Xuân đến rồi đi,tình đừng để mất
Cánh hoa đời,chỉ nở để trao anh
Thời gian đợi chờ,rồi sẽ qua nhanh!
Tình cuối cùng,thời gian đừng xóa dấu!!!
 

📎 LE CHUA 4
HOÀNG LAN
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-02-07 14:40:56peli>
QUY LUẬT
 
Được và mất,cũng nằm trong quy luật
Buồn hay vui là tâm trạng con người
Có khi cười,rồi có lúc lệ rơi!
Vì máu trong tim,luôn luôn di chuyển!!
 
Đã biết  ở đời,có đi có đến
Mai nở rồi tàn theo quy luật tự nhiên
Người với người cũng một chữ duyên
Nếu phải chia ly là do định số!!
 
Đã hẹn rồi, ta chờ ngày tương ngộ
Sao anh còn buồn?nghĩ ngợi xa xôi??
Còn tìm vui với men đắng trên môi!?
Làm người say để được quên lời hứa??
 
Câu chuyện nào là chuyện tình viết dỡ??
Hơi ấm còn đây,sao anh vội thở than?
Lẫn lộn tình yêu và những cánh mai vàng?
Hay tìm lý do để vui bên men rượu??
 
Khúc nhạc hay,đâu phải toàn cung mi thứ?
Tình có vui buồn,tình ấy mới bền lâu!
Anh đã bảo:”Dù hoàn cảnh nào,ta  chẳng mất nhau”!
Sao lại để sầu dâng đêm Xuân mới!??
 

📎 Hoa mai 14
HOÀNG LAN
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-02-10 10:58:34Tiền Giang>
LỜI YÊU ĐẦU NĂM
 
Đây không biết là bài thơ thứ mấy trăm?
Nghĩ và viết về em:Mối tình sâu đậm!
Yêu thương dạt dào,ái ân nồng thắm!
Em giữ hết nguồn vui và sự hưng phấn của anh!!
 
Mỗi lần giận hờn,thấy tình khá mong manh!
Đâu biết Ông Tơ,đã cố tình buộc chặt!
Em vốn bé bỏng,lại hay mau nước mắt!
Anh chẳng chịu dỗ dành,lại cứ hờn giận vu vơ!!
 
Yêu em vô cùng,lại thêm tội mê thơ!
Thích làm em buồn,để được xem Tuyệt Phẩm!
Ngòi bút em,khiến cho anh hưng phấn!
Nhưng cũng có bài,đọc xong lại thấy đau!!?
 
Có cả ngàn lý do để mình xa nhau!
Nhưng tất cả đều bị con tim đánh bại!
Không còn ở tuổi yêu đương khờ dại!
Tình yêu của em,hút chặt lấy hồn anh!!
 
Một phần nhỏ thôi:Em có khuôn mặt xinh!
Lại một phần nhỏ:Giọng cười quyến rủ!
Biết bao lần,trong đôi mắt buồn tư lự!
Anh muốn vớt lại linh hồn,nhưng nào có được đâu???
 
Hạnh phúc tuyệt vời,xen chút xíu khổ đau!
Em là trái cấm,vườn Địa Đàng còn sót lại!
Nguyện với lòng,ngàn kiếp yêu em mãi!
Mối tình thơ này:Sẽ Bất tử!Nhưng còn em???
                                                Tiền Giang

📎 ghen 6
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 2 3 4 5 6 » »»