Blue Hawaii (1961)

Blue Hawaii (1961) thật đậm chất Elvis: nhiều bài hát, nhiều thiếu nữ đẹp, và một bối cảnh làm nổi bật cả hai yếu tố trên. Lần này, khung cảnh diễn ra ở Oahu và Kauai cùng người tình trong mộng (do Joan Blackman thủ vai ), một giáo viên trung học xinh đẹp (do Nancy Walters thủ vai ) cùng bốn sinh viên tuổi teen. Bộ phim còn cho thấy một trong những sự thành công của sự hợp tác lâu dài giữa nhà sản xuất quyền lực Hal B. Wallis ở Hollywood và Presley.
Huyền thoại Wallis (phim Casablanca 1942, phim Rooster Cogburn 1975) đã lần đầu gặp mặt Presley trong một chương trình truyền hình của Tommy và Jimmy Dorsey vào năm 1956 và ông đã dự đoán với vợ mình rằng “Elvis sẽ nhanh chóng trở thành nhân vật mới đến được đề cập nhiều nhất trong ngành”. Ông đã gọi điện cho Colonel Tom Parker vào ngày hôm sau và bảo rằng ông muốn ký hợp đồng làm phim với Elvis. “Tôi đã biết bằng trực giác rằng Colonel rất hứng thú nhưng còn tìm cách chơi khăm. Anh ấy là một thiên tài trong việc tận dụng mọi khả năng lợi nhuận tài chính có thể từ nhà bảo trợ kỳ lạ của mình,” Wallis viết trong cuốn tự truyện Starmaker của mình. Sau khi làm phiền Parker, Wallis sau cùng cũng thành công trong việc đưa Elvis đến Hollywood cho một cuộc gặp mặt và kiểm tra hình ảnh và kết quả đã trở nên rất sôi nổi:
Huyền thoại Wallis (phim Casablanca 1942, phim Rooster Cogburn 1975) đã lần đầu gặp mặt Presley trong một chương trình truyền hình của Tommy và Jimmy Dorsey vào năm 1956 và ông đã dự đoán với vợ mình rằng “Elvis sẽ nhanh chóng trở thành nhân vật mới đến được đề cập nhiều nhất trong ngành”. Ông đã gọi điện cho Colonel Tom Parker vào ngày hôm sau và bảo rằng ông muốn ký hợp đồng làm phim với Elvis. “Tôi đã biết bằng trực giác rằng Colonel rất hứng thú nhưng còn tìm cách chơi khăm. Anh ấy là một thiên tài trong việc tận dụng mọi khả năng lợi nhuận tài chính có thể từ nhà bảo trợ kỳ lạ của mình,” Wallis viết trong cuốn tự truyện Starmaker của mình. Sau khi làm phiền Parker, Wallis sau cùng cũng thành công trong việc đưa Elvis đến Hollywood cho một cuộc gặp mặt và kiểm tra hình ảnh và kết quả đã trở nên rất sôi nổi:
Dưới sự giám hộ của Wallis’ – và sự chấp thuận của Parker – máy quay tiếp tục chăm sóc cho Elvis trong suốt chín tác phẩm của họ hợp tác cùng nhau, từ phim Loving You (1957) đến phim Easy Come, Easy Go (1967).
Nhà viết kịch bản phim Allan Weiss, người đã viết kịch bản phim Blue Hawaii từ tác phẩm truyện ngắn của mình mang tên “Beach Boy”, cũng ghi nhớ rõ cuộc kiểm tra hình ảnh đầu tiên của Elvis. “Trong lúc xem xét cuộc kiểm tra, có một điều rất rõ ràng: Sẽ là một sai lầm nếu cố gắng ép buộc tính cách mạnh mẽ này vào một vai được định sẵn. Các vai của anh ấy cần phải được đo đạc riêng cho anh ấy, cần được thiết kế để khai thác việc mà anh ấy làm tốt nhất – ca hát… anh ấy sẽ thoải mái và thành công hơn nhiều trong các bộ phim nhẹ nhàng phân vai cho anh ấy với một tính cách yêu ca hát,” Weiss nhận định trên The Entertainers.
Sau đó Weiss đã viết thêm năm tác phẩm cho Presley, ông đã học cách lắp ghép các nhân vật chính của mình sao cho tốt nhất đối với tính cách và phong cách của Presley. Trong Blue Hawaii, nhân vật Chad, theo ông hồi tưởng, “cần thiết phải là một anh chàng cô đơn biết trân trọng sự yêu thích của phụ nữ nhưng chỉ về mặt số lượng – bên dưới là thái độ trơ tráo và ngạo mạn, thậm chí còn có một chút khinh người. Presley phù hợp với vai diễn nhân vật này một cách dễ dàng và tốt đẹp. Có thể một số yếu tố của vai diễn gần gũi với con người thật bên dưới.”
Weiss đã bị ấn tượng bới khả năng bẩm sinh của Presley trong việc phán đoán khán giả và ông đã học cách lắng nghe điều đó:” Nếu anh ấy yêu cầu tôi giải thích một trò đùa trong kịch bản, tôi học được rằng không phải vì anh ấy không hiểu nó, nhưng bởi vì anh ấy cho rằng nó mơ hồ và không hài hước. Trước tiên, khi không biết điều này, tôi giải thích và để yên trò đùa – đến khi chiếu thử thì chẳng ai cười cả.”
Dù Elvis có thể tiến xa hơn hay không, các vai diễn sâu hơn sẽ không bao giờ được biết đến. Parker đã giữ một ngôi vị chắc chắn trên các dự án của ông để đảm bảo sự thành công lớn nhất về mặt tài chính. Nhiều người tranh cãi rằng phim King Creole (1958), phim thứ hai của Presley với Wallis, vốn kéo dài vai diễn của anh ấy nhiều hơn hầu hết các vai diễn khác mà anh từng thực hiện, đã thể hiện diễn xuất tốt nhất của anh. Nó được ghi nhận là bô phim yêu thích nhất của nam tài tử.
Elvis bị bao quanh bởi rất nhiều tài năng kỳ cựu trong Blue Hawaii, bao gồm Angela Lansbury ( phim The Manchurian Candidate, 1962) trong vai mẹ của anh ấy và Roland Winters, diễn viên thứ ba đóng vai Charlie Chan, trong vai ba của anh. Howard McNear, mãi được nhớ đến với vai Floyd người thợ cắt tóc trong chương trình The Andy Griffith (1960), xuất hiện với vai ông chủ của Maile và Chad, ngài Chapman bị bối rối một cách dễ thương.
Nhân vật của Maile (do Blackman thủ vai) nguyên đã được đề cử cho Juliet Prowse, người đã từng là tình yêu của Elvis trong phim G.I.Blues (1960). Nhưng theo như Reel Elvis! Pauline Bartel viết, các yêu cầu của cô ấy đã làm hỏng thỏa thuận. Prowse muốn sử dụng người trang điểm từ phim trường chính của cô ấy, hãng Twentieth Century-Fox, và đã nài nỉ cho thư ký của cô ấy đi theo, với mọi khoảng chi phí cần được chi trả. Cô ấy cũng muốn có một sự thay đổi trong điều khoảng thanh toán của mình. Wallis sau cùng đã trả lời “Không, cảm ơn” và đã thông báo cho Prowse rằng cô ấy đã bị loại khỏi bộ phim. Trong vòng 48 giờ, Blackman, người vốn trở lại với vai diễn tình yêu của Elvis vào năm kế tiếp trong phim Kid Galahad, (1962) đã được chọn.
Mặc dù Wallis đã tuyên bố mối quan hệ lâu dài với Colonel Tom Parker, người quản lý của Elvis không phải luôn luôn dễ dàng chấp thuận mọi việc. Trong một ngày quay đặc biệt rắc rối, Parker xâm nhập thẳng vào trong cảnh quay từ chiếc xe cẩu của mình, phá tan cảnh quay. Elvis đang mang chiếc đồng hồ của anh ấy trên máy quay, mặc dù hợp đồng của anh ấy cấm sử dụng phục trang cá nhân. “Nếu anh muốn mang chiếc đồng hồ đó, anh phải trả cho chúng tôi thêm 25.000 USD” Parker cảnh báo với Wallis, người đã bình tĩnh yêu cầu Elvis cởi nó ra.
Không có buổi thảo luận nào về phim của Elvis được hoàn tất mà không nhắc đến nhạc phim và nhạc phim của phim Blue Hawaii là một điển hình thành công, kéo dài hai mươi tuần liên tiếp trên đỉnh bảng xếp hạng Billboard LP (1961 – 1962) và nhận được một đề cử giải thưởng Grammy. Ca khúc “Can’t help falling in love”, được hát với bà của Maile (do Flora K. Hayes thủ vai, một Cựu Đại Biểu Quốc Hội của Vùng Lãnh Thổ Hawaii), đã trải qua mười bốn tuần trong danh sách Billboard Hot 100 và cũng là một ca khúc thành công tại Anh Quốc. Nó trở thành ca khúc gắn liền với tên tuổi Elvis mà anh dùng để kết thúc các buổi hòa nhạc trong suốt thập niên 70 của mình.
Theo Emily Soares (Precious Stone dịch).






LT cũng khoái phim mà không có thời gian ngồi lọc, nên nghe nói phim nào hay thì tìm.
. Có một dạo mình cũng hay đi thuê phim kinh điển về coi, giờ thì chỉ xem trên HBO hay Star Movies thôi.