Diễn Đàn » Thú Tiêu Khiển

Câu Lạc Bộ TRI ÂM 🔒

1.075 trả lời, 181.017 lượt xem — Trang 10 / 36


MÓN NGON QUÊ NHÀ

xin giới thiệu món ngon quê nhà với các Vịt Kìu xa xứ.


Cơm tấm bì sườn
thành phố Hồ chí Minh



[/align][/align]
Bác Sĩ VN bó tay khi điều trị những chứng bệnh lạ, nguyên nhân vấn đề thực phẩm do các con buôn dùng nhiều chất hóa học trộn vào trong thực phẩm những người ăn vào sanh ra nhiều chứng bệnh nan y.
[/align]
[/align][/align]
[/align]
[/align][/align]

Những đống bì bốc mùi hôi thối, được tẩy trắng bằng nước ôxy già và hóa chất trong các thùng chậu cáu bẩn ... là quang cảnh tại hai cơ sở sản xuất bì lợn ở TP HCM, bị Thanh tra Sở Y tế thành phố phát hiện trưa nay.

Khai nhận với đoàn thanh tra Sở Y tế và Phòng Cảnh sát môi trường (Công an TP HCM), chủ cả hai cơ sở ở phường Bình Tri Đông A, quận Bình Tân và bến Bình Đông, phường 16, quận 8, đều cho biết, quy trình sản xuất gồm những nguyên liệu như thế này được duy trì từ nhiều năm nay.

Tại thời điểm kiểm tra, bì lợn nguyên liệu được chất thành đống dưới nền đất hoặc trong các thùng chứa cáu bẩn. Nhiều mảng bì lợn chứa trong thùng xốp chờ chế biến đang phân hủy bốc mùi hôi nồng nặc, các thùng nhựa ngâm da có màu vàng ố, sủi bọt bẩn.



[/align]

Tại cơ sở sản xuất ở bến Bình Đông, phường 16, quận 8, bì lợn chất thành đống, bốc mùi hôi thối. Nhân viên đang làm việc cởi trần trùng trục. Sự việc được Thanh tra Sở Y tế phát hiện trưa nay sau khi đột xuất thâm nhập vào cơ sở này.




[/align][/align]
[/align][/align]Theo chủ cơ sở, đây là bước đầu tiên khi vào chế biến. Bì lợn sẽ được lấy hết mỡ và cạo lông. Ngoài chất đống trên quầy, bì lợn còn được đặt luôn xuống nền nhà bám đầy ruồi nhặng.


[/align][/align]
Bì lợn được ngâm trong ôxy già và hóa chất tẩy trắng. Ảnh: Thiên Chương.


[/align][/align]
Bì lợn nguyên liệu trước khi chế biến được chất đống, đặt luôn dưới nền đất.


[/align][/align]
Số khác ngả màu bốc mùi hôi vì bắt đầu bị phân hủy.


[/align][/align]
Sau khi được lấy mỡ thừa, bì được luộc và ngâm vào ôxy già đồng thời tẩy trắng bằng hóa chất công nghiệp.


[/align][/align]
Thùng ngâm cáu bẩn, bốc mùi hôi thối.


[/align][/align]
Nồi luộc bì đặt luôn ngoài trời, cạnh bãi rác.


[/align][/align]
Khung cảnh khu vực ngâm bì lợn






[/align][/align]
Số khác được phơi khô luôn trên bãi rác.


[/align][/align]
Sau khi xử lý, bì được đưa vào máy cán sợi.


[/align][/align]
Sau khi thành sợi, bì được ngâm một lần nữa vào ôxy già và hóa chất để tẩy trắng và khử mùi.


[/align][/align]
Và thành phẩm.

[/align][/align]
Cũng trưa 13/11, tại một cơ sở khác ở phường Bình Trị Đông A, quận Bình Tân, bì thối cũng chất đầy trong các thùng xốp. Chủ cơ sở cho hay, chúng sẽ mất mùi sau khi được ngâm ôxy già và hóa chất.


[/align][/align]
Sau khi tẩy lông và mỡ, bì bắt đầu đưa vào luộc và ngâm. Tại mỗi cơ sở, đoàn kiểm tra ghi nhân hàng chục thùng nhựa chứa đầy nước pha hóa chất và bì lợn. Để bì được giòn, phèn chua là thứ được cho thêm vào và ngâm trong
nhiều ngày.


[/align][/align]
Khu ngâm ủ bì của cơ sở ở quận 8 như một kho chứa rác. Thùng chứa cáu bẩn không che đậy,đặt chồng lên nhau.



[/align][/align]
Bằng chứng của hóa chất. Nhiều thùng chứa hóa chất ngâm bì đã được Thanh tra Sở Y tế TP HCM và phòng cảnh sát môi trường - Công an TP HCM phát hiện.


[/align][/align]

Còn đây là bình chứa ôxy già.


[/align][/align]
Chảo nấu bì lợn.


[/align][/align]
Sau khi được ngâm tẩy, bì được xắt thành sợi.


[/align][/align]
 Sợi bì sau đó được tiếp tục ngâm vào ôxy già và hóa chất tẩy trắng.


[/align][/align]

Nhìn bì lợn thành phẩm, hầu như không ai có thể nhận ra được trước khi được chế biến chúng như thế nào.





Trở thành món ăn tại một quán cạnh nơi sản xuất.


[/align][/align]
0



LÂM NGỐ - CHƯƠNG HAI MƯƠI


[size="2"]Diễn đọc: Dzuylynh [/size]
  Chú thích:
 
 
Phước Quyên = Fort Wayne, một thành phố ở Indiana (“Ấn Bang”)
 
(Chương 20) 


Tui đấu thiêm khoản hai trận nửa sau lần đó, và đương nhiên, tui thắng hết hai trận này, rồi ông Mạnh kiêu ông Dân dới tui tới văn phòng của ổng rồi nói, “Chú Lâm nè, tuần này chú sẻ vật lộn dới Ông Giáo Sư.”
 
 
“Ổng là ai dậy?” ông Dân hỏi.
 
 
“Tay này từ Cali tới,” ông Mạnh nói, “cái môn thể thao này đang rất được ưa chuộng ở Cali. Ông Giáo Sư này là tay hạng nhì  trong Vô Địch Đấu Vật Miền Tây.”
 
 
“OK. Tui đấu với hắn liền,” tui nói.
 
 
“Nhưng mà còn một điều nửa,” ông Mạnh nói. “Lần này, chú Lâm, chú phải thua.”
 
 
“Phải thua sao?” tui nói.
 
 
“Ừa, phải thua,” ông Mạnh nói. “Chú Lâm nè, chú đả thắng mổi tuần và điều này sảy ra nhiều tháng rồi. Chú hổng thấy là thỉnh thoản chú phải thua ngừi ta mới thương chú hay sao?”
 
 
“Sao lại có chiện đó được?”
 
 
“Đơn dản thui. Con ngừi ta thường thương nhửng ngừi bị thua thiệt. Chú bị thua, lần sau thiên hạ thương chú hơn.”
 
 
“Tui hổng thích bị thua,” tui nói.
 
 
“Ông trả bao nhiêu tiền?” ông Dân hỏi.
 
 
“Hai ngàn.”
 
 
“Tui hổng thích,” tui nói lần nửa.
 
 
“Hai ngàn là số tiền rất lớn,” ông Dân nói.
 
 
“Tui vẩn hổng thích,” tui nói.
 
 
Nhưng mà tui đả chấp nhận cái dao kèo này.
 
 
Gần đây, tính tình của Duyên hơi kỳ cục, nhưng tui cứ cho là cô nàng bị căng thẳn hay đại loại như dậy. Nhưng rồi một hôm, Duyên dìa nhà rồi nói, “Anh Lâm, em đả chịu hết nổi rồi. Anh đừng đi tới vỏ đài để vật lộn nửa nha.”
 
           
“Anh phải tới đó, em à,” tui nói. “Dù sao, lần này anh phải thua.”
 
 
“Thua?” Duyên hỏi. Tui dải thích cho Duyên nghe y như là ông Mạnh đả dải thích cho tui, và cổ la lên, “Thiệt là quá cở thợ mộc, anh Lâm, em hổng thể nói dì thiêm được nửa!”
 
 
“Đời là dậy đó,” tui nói – câu này có ngỉa gì củng được.
 
 
Dù xao, khoản một ngày hôm sau hay trể hơn, ông Dân trở dìa nhà sau khi ổng đi tới một chổ nào đó, rồi ổng nói là ổng có chiện cần bàn dới tui. “Chú Lâm, tui nghỉ là tui đả kiếm được dải pháp cho vấn đề rùi.”
 
 
Tui mới hỏi cái giải pháp đó là dì dậy. Và ông Dân nói, “Tui nghỉ là tốt nhức tụi mình nên thoát ra khỏi cái bít dì nượt vật lộn này thiệt là sớm. Tui biết là Duyên hổng thích nó, và niếu tụi mình muốn bắc đầu dô cái thương nghiệp tôm thì tụi mình nên tập trung dô nó. Nhưng,” ông Dân nói, “Tui  đả nghỉ ra một cách để ra khỏi cái nghề dật lộn một cách nhanh lẹ, gọn gàng và sạch sẻ.”
 
 
“Cắch nào dậy?” tui hỏi.
 
 
“Tui mới nói chiện dới một tay này dưới phố. Hắn có cái thương nghiệp cá độ và hắn cho biết là ai củng hùa dới nhau cá là chú sẻ thua tay Giáo Sư trong thứ bảy tới.”
 
 
 “Vậy thì xao?” tui nói.
 
 
“Nếu chú thắng thì sao?”
 
 
“Tui thắng hả?”
 
 
“Chú cứ goánh cho dăng cái tên Giáo Sư đó.”
 
 
“Tui sẻ có dấn đề lớn dới ông Mạnh,” tui nói.
 
 
“Kệ mẹ cái tên Mạnh,” ông Dân nói. “Chú coi nè, mình cứ thỏa thuận như dầy. Giả xử tụi mình lấy mười nghàn đồng đả để dành đem đi cá độ là chú sẻ thắng? Cá một ăn hai. Rồi chú goánh dăng cái tên Giáo Sư đó là tụi mình sẻ có hai chục ‘kí’.”
 
 
“Nhưng rồi sẻ có đủ thứ dấn đề xảy ra dới tui,” tui nói.
 
 
“Tụi mình ôm hai chục ngàn đô rồi bỏ mẹ luôn cái phố này,” ông Dân nói. “Chú có biết là tụi mình có thể làm được cái gì dới hai chục ‘cây’ hông?  Tụi mình có thể mở cái thương nghiệp tôm bự vỉ đại mà vẩng còn một đống tiền để xài. Tui cũng đang nghỉ là, dù xao, chúng ta đả đến lúc phải bỏ cái khỉ vật lộn này rồi.”
 
 
Thôi thì, tui nghỉ ông Dân là quản lý của tui, và tui củng thấy là Duyên củng muốn tui ra khỏi cái khỉ vật lộn này, và hơn nửa, có hai chục ngàn thì thiệt là hổng có tệ chúc nào.
 
 
“Chú nghỉ thế nào?” ông Dân hỏi.
 
 
 “OK,” tui nói. “Đồng ý!”
 
 
Cái ngày mà tui phải vật lộn Ông Giáo Sư đả tới. Trận đấu sẻ được diển ra ở thành phố Phước Quyên, ông Mạnh đả ghé tới để chở tụi tui đi, và ổng đang nhấn kèn xe ở bên ngoài, tui hỏi Duyên đả chửng bị xong chưa.
 
 
“Em hổng đi,” Duyên nói. “Em xẻ coi trên TV được rồi.”
 
 
“Nhưng em phải đi mới được,” tui nói, rồi tui nhờ ông Dân dải thích cho Duyên hiểu tại sao cổ phải đi theo.
 
 
Ông Dân nói cho Duyên nghe cái kế goạch của tụi tui, theo đó, Duyên phải đi cùng, bởi dì hai đứa tui hổng lái xe được, tụi tui phải trở dìa Ấn Thành sau khi goánh gục cái tên Giáo Sư.
 
 
“Hai đứa tui hổng có đứa nào lái xe được hết,” ông Dân nói, “và tụi tui cần có một chiếc xe thiệc mạnh và nhanh chờ ở bên ngoài khi trận đấu xong xuôi để đưa tụi tui trở lại đây để lảnh hai chục ngàn ở chổ cá độ và rồi tụi mình cuốn gói ra khỏi cái vùng này.”
 
 
“Hừ, tui hổng có ăn nhậu dì hết với cái kiểu làm ăn như vậy,” Duyên nói.
 
 
“Nhưng mà mình xẻ kiếm được hai chục ngàn đô lận,” tui nói.
 
 
“Đúng rồi, và kiếm bằng cách dan lận nửa!” Duyên nói.
 
 
“Ừa, nhưng mà gian lận là cái trò mà Lâm đang làm từ trước tới dờ,” ông Dân nói, “với cái kiểu thắng thua  đả được tính trước ngay từ đầu như dậy.”
 
 
“Tui sẻ hổng bao dờ làm mấy chiện dống dậy,” Duyên nói, và ông Mạnh nhấn kèn xe nửa, rồi ông Dân nói, “Thôi, tụi tui phải đi. Tụi tui sẻ gặp lại thím ở đây lát nửa, sau khi trận đấu kết thúc – bằng cách này hay cách khác.”
 
 
“Đàn ông mấy ông phải tự biết xấu hổ dới chính mình,” Duyên nói.
 
 
“Thím sẻ hổng nói chiện đạo đức như dậy khi tụi tui trở dìa dới hai chục ngàn đô la xanh rờn trong túi đâu,” ông Dân nói.
 
 
Dù xao đi nửa, tụi tui phải đi thôi.
 
 
Tui hổng có nói nhiều trên chiến xe đi tới Phước Quyên bởi vì tui, như là xấu hổ, bởi dì tui có ý tưởng gạt ông Mạnh.  Ổng đối sử dới tui hổng đến nổi tệ lắm, nhưng mặc khác, như ông Dân đả dải thích cho tui nge, tui củng đả làm ra rất nhiều tiền cho ông Mạnh, như vậy thì củng công bằng thui.
 
 
Khi tụi tui tới vỏ đài thì trận đấu đầu tiên đả xảy ra rồi – Đại Gian Đồ Cổ đang bị đập và bị đá tơi bời bởi Tiên Nga.  Và trận kế là trận đấu vật đồng đội của mấy nữ đô vật lùn. Tụi tui dô phòng thay đồ và tui mặc tả và đội nón ngố. Ông Dân nhờ ai đó kiêu điện thoại tới một hảng tắc xi để xắp xiếp một chiếc tắc xi chờ tụi tui ở bên ngoài và bảo đảm xe nóng máy khi trận đấu kết thúc.
 
 
Ngừi ta gỏ cửa phòng tui khi tới giờ tui phải đấu. Tui và Ông Giáo Sư là cái màn chính của tối nay.
 
 
Ông Giáo Xư đả đứng sẳn ở trong vỏ đài khi tui đi ra. Cái tên Ông Giáo Sư là một tên nhỏ con nhưng thân người chắc chắn như kẻm gai, tên này để râu cằm và đeo cái kiếng dày, mặc bộ áo dài đen và đội mảo giáo sư tiến sỉ đại học.  Trời sập niếu tên này nhìn hổng dống giáo sư với cách ăn mặc và tướng mạo như dậy. Tui quyết định ngay lúc đó là sẻ bắt tên Giáo Sư này ăn cái mão của hắn.
 
 
Rồi thì tui leo dô dỏ đài và tên Em Xi ở đó nói, “Thưa quý bà và quý ông.” Lúc này thì đủ tiếng la hét chọc guê nổi lên, rồi hắn nói tiếp, “Chúng tui rất hảnh diện được tổ chức màn đấu hấp dẫn nhứt của Hội Đô Vật Bắc Mỹ với hai vỏ sỉ sừng xỏ nổi tiếng nhức của Hoa Kỳ – Ông Giáo Sư và Cán Ngố!”
 
 
Tên đó nói tới đó thì có góa nhiều tiếng hoang hô và tiếng hú chọc guê lẩn lộn cùng nhau nổi lên, hổng có cách nào để biết được cái đám đông đó đang dui hay đang tức giận nửa. Dù xao, điều đó hổng thành vấn đề nửa, bởi dì tiếng chuông đả reo và trận đấu bắc đầu.
 
 
Ông Giáo Sư cởi cái áo dài của ổng, cùng dới cặp mắc kiếng dày và cái mão tiến sỉ và bắc đầu đi lòng dòng quanh tui,  hắn chỉ ngón tay dô mặt tui, ngón tay hắn run lên như là hắn đang rày la hay dậy dỗ tui cái gì đó. Cái khỉ này kéo dài một hai phút rồi rồi Ông Giáo Sư đả phạm một lổi. Hắn chạy dòng ra phía sau lưng tui và tính đá dô đít tui, nhưng tui đả chụp cánh tay của hắn rồi quay hắn dô mấy sợi dây rào vỏ đài. Tên Giáo Sư trúng mấy sợi dây rồi tưng ra như trái banh, và khi hắn tưng ra tui gạt cho hắn té xuống, tui chuẩn bị bằm tên này bằng chiến thuật Rớt Dô Bụng, nhưng khi tui rơi xuống, tên Giáo Sư đã lăn ra tới cái góc của hắn trên vỏ đài, và khi tui nhìn lên, tên Giáo Sư đả cầm trong tay hắn một cái thước cây củ kỷ.
 
 
Tên Giáo Sư guơ cây thước trong tay như là hắn sắp xửa quất dô mông tui, nhưng khi tui chụp tay hắn, hắn lại dùng cây thước này chọt dô mắc tui, như là muốn móc mắt tui dậy. Tui phải nói là cái cú này thiệc là đau, tui choán ván mặc mày, tui lảo đảo và hổng thấy được cái gì hết, tui còn đang lảo đảo thì tên này chạy ra phía sau tui rồi bỏ cái khỉ gì đó dô trong tả lót của tui. Và hổng bao lâu, tui biết được đó là cái gì – cái đó là kiến! Có trời mới biết cái tên này kiếm bầy kiến này từ đâu ra, nhưng đám kiến này bắc đầu cắn tui và tui thiệc là đau đớn khổ sở.
 
 
Ông Dân ở đó và ổng la lên kiêu tui dức đẹp cái tên Giáo Sư đi, nhưng mà chiện đó hổng dể làm chúc nào bởi dì tui còn phải đấu với đám kiến trong quần tui nửa. Dù xao, chuông đả reo và cái vòng đấu này chấm dứt, tui trở dìa góc của tui và ông Dân đang cố gắng dẹp đám kiến trong quần tui.
 
 
“Cái trò này dơ bẩn quá,” tui nói.
 
 
“Chú dứt điểm hắn đi,” ông Dân nói, “tụi mình hổng thể làm hư việc được.”
 
 
Vòng hai bắc đầu và Ông Giáo Sư đi tới nhăng mặc chọc guê tui. Rồi khi ổng tới gần tui tui chụp ổng rồi nâng ổng lên khỏi đầu tui và tui bắc đầu chơi trò Quay Máy Bay.
 
 
Tui quay tên này tới bốn chục hay năm chục vòng cho tới khi tui chắc chắng là hắn đả chóng mặc, rồi tui liệng hắn thiệt mạnh qua khỏi hàng rào của vỏ đài tới đám khán dả. Hắn rớt xuống chổ hàng thứ năm ở khán đài và rớt dô đùi một bà già đang móc áo len, và bà này bắc đầu lấy cây giù của bả quất Ông Giáo Sư mấy cái.
 
 
Vấn đề là cái trò Quay Máy Bay củng làm tui choáng ván. Mọi thứ quanh tui quay mòng mong nhưng tui nghỉ là điều đó hổng sao bởi dì tui sẻ hết chóng mặc, và dù sao, tên Giáo Sư, chắc chắn là đả tiêu tùng rồi. Nhưng mà tui đả lầm.
 
 
Tui đả gần hết chóng mặc thì bắc thình lìn, tui thấy cái dì đó đụng mắc cá chưng tui. Tui nhìn xuốn, và trời sập niếu Ông Giáo Sư đả hổng có leo lên vỏ đài trở lại. Lần này hắn đem theo cuộn len hắn lấy của bà già đan áo, và bây giờ hắn lấy giây len quấn quanh hai bàn chưng của tui.
 
 
Tui ráng vặng vẹo để thoát ra, nhưng tên Giáo Sư chạy lòng dòng quanh tui dới cuộn chỉ đan trên tay hắn, hắn quấn tui như là quấn một xác ướp Ai Cập.  Hổng bao lâu, tay tui bị cột, bàn chưng tui hổng nhúc nhích, tui hổng làm được cái khỉ dì hết. Ông Giáo Sư cột dây len thành một cái nơ ở ngay ngực tui rồi đứng trước tui cúi đầu chào – y như ổng là một nhà ảo thuật mới làm song một màn hô biến hay đại lọi như dậy.
 
 
Rồi tên Giáo Sư này đi tà tà tới góc của hắn, lấy một cuốn xách bự - chắc là một cuống tự điển – rồi hắn trở lại chổ tui, cúi đầu chào nửa. Xong rồi hắn lấy cuốn tự điển bự này dọng dô đầu tui. Tui hổng làm được cái dì hết. Tên này có lẻ đả đập tui mười tới mười hai lần trước khi tui té xuống. Tui nằm một đống hổng nhúc nhích được và tui nghe mọi ngừi hoang hô trong lúc Ông Giáo Sư ngồi lên vai tui để đè tui xuốn – và Ông Giáo Sư đả thắng trận đấu.
 
 
Hai ông Mạnh và Dân chui dô vỏ đài để cởi trói cho tui và dúp tui đứng dậy.
 
 
 “Thiệt là hết xảy!” ông Mạnh nói, “hổng thể nói gì hơn là hết xảy! Ngay cả tui, tui củng hổng thể nào xắp xếp trận đấu hay như dậy nổi!”
 
 
“Ông im cái miệng được hông?” ông Dân nói. Rồi ổng quay qua tui. “Hoàn cảnh của chú hay thiệt! Thua trí Ông Giáo Sư,” ông Dân nói.
 
 
Tui hổng nói dì hết. Tui cảm thấy tệ hại lắm. Tui đả mất tất cả và một điều tui biết chắc chắng là tui sẻ hổng bao giờ vật lộn nửa.
 
 
Tụi tui hổng cần cái xe tắc xi để tẩu thoát sau chiện đó, bởi dậy ông Dân và tui đi cùng với ông Mạnh trở dìa Ấn Thành.  Trong suốt chiến đi, ông Mạnh nói tui đả thua ông Giáo Sư một cách tiệt vời bằng cái kiểu đó, và lần tới tui sẻ thắng như thế nào và sẻ tui sẻ biến mổi người khán giả thành một đống bạc trị giá hàng ngàn đô la.
 
 
Khi xe ông Mạnh dừng dô lề ở căn chung cư của tụi tui, ổng quay người ra xau đưa ông Dân một bao thơ trong đó có hai ngàn đô mà ông đả hứa trả tui cho trận đấu dới Ông Giáo Sư.
 
 
“Đừng lấy,” Tui nói.
 
 
“Cái gì?” ông Mạnh nói.
 
 
“Ông nghe đây,” Tui nói, “tui phải nói dới ông điều này.”
 
 
Ông Dân xen dô. “Chú Lâm muốn nói là, chú sẻ hổng vật lộn nửa.”
 
 
“Ông đang nói chơi phải hông?” ông Mạnh hỏi.
 
 
“Hổng có nói chơi,” ông Dân nói.
 
 
“Tại sao dậy?” ông Mạnh hỏi. “Chiện dì xảy ra dậy, chú Lâm?”
 
 
Trước khi mà tui có thể mở miệng, ông Dân nói, “Chú Lâm hổng muốn nói chiện đó bây giờ.”
 
 
 “Thôi thì,” ông Mạnh nói, “Tui nghỉ là tui hiểu chú Lâm. Chú ngủ ngon tối nay nhe. Việc đầu tiên tui làm vào ngày mai là tới đây lúc sáng, rồi tụi mình cùng nói chiện, OK?”
 
 
 “Ô Kê,” ông Dân nói, và tụi tui ra khỏi se.  Khi ông Mạnh đi rồi, tui mới nói, “Đúng ra ông đừng nhận xố tiền đó.”
 
 
“Nhưng mà, Lâm, nó là tòn bộ xố tiền mà chúng ta còn lại bây giờ đó!” ổng nói. Tất cả đả biến mất hết rồi. Sau một dài phút tui mới hiểu được điều ông Dân nói thiệc là chính xác.
 
 
Tụi tui dô nhà và, ôi trời ơi, Duyên củng đả biếng mất luôn. Toàn bộ đồ đạc của Mỷ Duyên đả mất tiêu, ngoại trừ mấy tấm trải dường sạch và mấy tấm khăn đả giặt sạch sẻ và nồi niêu xoong chảo cổ để lại cho tụi tui. Trên bàn, trong phòng khách là một tờ giấy có chử viết của Duyên. Ông Dân thấy cái thơ này trước, rồi ổng đọc lớn cho tui nghe.  Cái thơ nói như dầy:
 
 
 
Anh Lâm yêu,
 
Em chỉ không còn chịu đựng nổi nữa. Em đã cố gắng thổ lộ với anh những cảm xúc của em, nhưng anh đã có vẻ không màng tới. Có một cái gì đó xấu xa một cách đặc biệt trong cái việc mà anh đã làm tối nay, bởi vì nó không lương thiện, và xin anh hãy tha thứ cho em bởi vì em không thể với anh được nữa.
 
 
Có lẽ là lỗi tại em, một phần, bởi vì em đã đến cái tuổi mà em cần dịu xuống. Em nghĩ về việc có một căn nhà và một mái ấm gia đình và bắt đầu đi lễ nhà thờ, đi chùa hay làm những chuyện như vậy. Lâm, em đã biết anh từ hồi mình còn học lớp một – gần ba mươi năm – và em đã được nhìn anh lớn lên, cao lớn, khỏe mạnh và hiền lành.  Và cuối cùng khi em hiểu rằng em đã yêu anh và cần anh bao nhiêu – khi anh lên tới tận Bót Tân để gặp em – em đã là một cô gái hạnh phúc nhất trên quả địa cầu này.
 
 
Và rồi anh hút quá nhiều cần sa, rồi anh đã lăng nhăng với mấy cô gái ở Tỉnh Phố, và ngay cả sau chuyện đó, em đã nhớ anh nhiều lắm, nên em đã thật mừng khi anh đi tới Hoa Thịnh Đốn để gặp em trong lúc tụi em đang biểu tình cho hòa bình.
 
 
Nhưng khi anh được phóng lên vũ trụ rồi bị mất tích trong rừng gần bốn năm trời, em nghĩ có lẽ em đã thay đổi.  Em không còn hy vọng một cách hão huyền như ngày xưa, và em nghĩ là em sẽ thật hài lòng với một cuộc sống giản dị ở một nơi nào đó. Cho nên bây giờ em phải đi kiếm cái nơi này.
 
 
Có cái gì đó cũng thay đổi trong anh, anh Lâm yêu của em. Em không nghĩ chính xác là tại anh hay tại ai cả, bởi vì anh lúc nào cũng là một con người “đặc biệt”, nhưng mà đôi ta đã không còn có vẻ cùng hướng về một hướng nữa.
 
 
Em viết cho anh trong nước mắt, nhưng mà bây giờ chúng mình phải chia tay. Mong anh đừng cố gắng đi tìm em. Em chúc anh khỏe mạnh, anh yêu – tạm biệt anh.
 
 
Em yêu
 
Duyên
 
 
Ông Dân đưa tôi tờ dấy nhưng tui đả để nó rơi xuốn sàn và tui chỉ đứng đó, và lần đầu tiên trong đời tui niếm được cái mùi vị thiệc sự của cái xự việc tui là một thằng ngố.
 
 
(Hết Chương 20)
 
Hoa tím học trò
Đời là
Bốn  mùa thương và nhớ
Nghịch ngợm
Góp nhặt dịch thành thơ (Từ Tiếng Anh) 
Repost – Kho Thơ Lưu Trữ của dohop
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-18 23:48:54dohop>






LÂM NGỐ - CHƯƠNG HAI MƯƠI MỐT


[size="2"]Diễn đọc: Dzuylynh [/size]
 Chú thích:

   
ắc sân = action, một trong những mệnh lệnh của đạo diễn khi quay phim
cắt = cut, một trong những mệnh lệnh của đạo diễn khi quay phim
John Wayne = Tài tử, đạo diễn, nhà sản xuất phim nổi tiếng và được nhiều người ngưỡng mộ của Hoa Kỳ. Người cao lớn, im lặng và được xem là rất nam tính.
Lê Trí = Mister Tribble
Lữ Duy Viên = Louisville, một địa danh ở Hoa Kỳ.
Nữ Sỉ Viên = Nashville, một địa danh ở Hoa Kỳ.
Phan Đệ = Mr Felder, nhà làm phim ở Hồ Ly Vọng (Hollywood)
tếch oăn = take one, một trong những mệnh lệnh của đạo diễn khi quay phim
Tiên Thành = Los Angeles, một thành phố nổi tiếng ở Hoa Kỳ, ở bang California, là thành phố đông dân cư vào thứ nhì, chỉ đứng sau Nữu Ước.
Xẹc kẹc = SAG card, Screen Actors Guild. Thẻ hội viên Hội Diễn Viên Màn Ảnh Rộng
 


(Chương 21)
 
 
Rồi thì, sau cái việc đó, tui trở thành một tên khốn nạn đáng tội nghiệp.
 
 
Ông Dân và tui ở căn nhà chung cư tối hôm đó, nhưng sáng hôm xau, tụi tui bắc đầu thu xếp mấy thứ khỉ của tụi tui và mọi thứ, bởi dì hổng còn cái lý do gì để mà tụi tui nán lại Ấn Thành nửa.  Ông Dân lết tới tui rồi nói, “Đây nè chú Lâm, chú dử số tiền này đi,” rồi ổng đưa tui hai ngàn đô la mà ông Mạnh đả trả cho tui để tui vật lộn với Ông Giáo Sư.
 
 
“Tui hổng muốn nó,” tui nói.
 
 
“Chú Lâm nên giữ số tiền này,”  ông Dân nói, “bởi vì đó là tất cả nhửng gì mà chúng ta có.”
 
 
“Ông giử nó đi,” Tui nói.
 
 
“Ít nhức, chú nên lấy phân nửa,” ông Dân nói. “Chú nghe nè, chú phải cần có tiền để làm lộ phí. Chú cần nó để đi tới chổ mà chú mún tới, chổ nào củng được.”
 
 
“Ông hổng đi dới tui sao?” tui hỏi.
 
 
“Tui xin lỗi chú, chú Lâm, tui hổng thể đi chung với chú được nửa,” ổng nói. “Tui nghỉ là tui đả đem đủ tai họa tới cho chú rồi. Tối hôm goa tui hổng thể chợp mắc được. Tui nghỉ dìa cái diệc mà tui đả thuiết phục chú cá độ toàn bộ số tiền có được, và tui đả làm cho chú dính dới cái nghề vật lộn này khi mà sự thực quá rỏ là Duyên đả bắt đầu ngán ngẩm và chịu đựng hết nổi rồi. Và chú đả hổng có lổi dì hết khi bị cái tên Ông Giáo Sư hạ gục. Chú đả làm hết xức của chú. Tui là ngừi nên biết nhận phần lổi. Tui thiệt là góa tệ.”
 
 
“Thôi mà ông, đó củng hổng phải lổi tại ông đâu,” tui nói. “Dá mà tui hổng có ham mê làm thằng Cán Ngố, hổng có tin mù goáng vào mấy lời tân bốc của cái đám khán giả ‘hâm mộ’, tui đả hổng có bị vướn dô cái nạn này ngay từ lút đầu rùi.”
 
 
“Vì lí do nào củng dậy,” ông Lâm nói, “Tui cảm thấy mình hổng phải khi mà cứ tiếp tục bám vô chú nửa. Bây giờ chú còn nhiều chiện phải làm nửa. Hảy làm nhửng chiện cần làm. Chú đừng để ý tới tui nửa.  Tui hổng còn giúp ích được gì cho chú nửa.”
 
 
Và chiện là như dậy đó, tui dới ông Dân nói chiện dới nhau rất lâu, nhưng mà tui hổng còn cách nào để thiết phục ổng được nửa, và sau một hồi lâu, ổng gom hết mấy thứ khỉ của ổng và tui dúp ổng đem đồ xuống bậc thang, và lần chót tui thấy ổng, ổng tự đẩy ổng đi trên chiếc xe cây nhỏ đó, dới tất cả quần áo và mấy thứ khỉ của ổng chất đống trên đùi.
 
 
Tui đi xuốn bến xe đò và mua một vé xe đi Mỏ Bài. Bình thường, đó là một chiến đi kéo dài hai ngày hai điêm, đi qua Lữ Duy Viên, xuống Nữ Sỉ Viên, tới Bờ Minh Hẩm rồi mới tới Mỏ Bài, và tui là một tên ngốc khốn khổ khốn nạn, chỉ biết ngồi một chổ khi xe đò lăng bánh.
 
 
Chiếc xe đò đi xiên goa Lữ Duy Viên trong đêm tối, và ngày hôm sau, tụi tui cập bến Nử Sỉ Viên để đổi qua chiếc xe khác. Hành khắch phải chờ cở ba tiếng, bởi dậy, tui quyết định đi bộ goanh phố chúc xíu. Tui tự mua một ổ bén mì để ăn trưa, cùng dới một ly trà đá rồi tui đi bộ xuống đường khi tui thấy một cái bảng thiệc bự ở trước một khách sạng, cái bảng đó ghi “Chào mừng các Kiện Tướng đã được mời – Giải Cờ Tướng Đặc Biệt.”
 
 
Cái bản đó làm tui nổi hứng tò mò, bởi dì tui đả chơi bao nhiêu dán cờ trong rừng rậm dới Sâm Mập, và bởi dậy, tui đi dô khách sạng.  Người ta đang chơi cờ tướng trong một cái phòng khiêu vủ và có một đám đông đang coi, nhưng mà có một tấm bản ghi, “Ghi danh tham dự - 5 đô la,” nhưng tui hổng muốn xài đồng nào hết, tui chỉ nhìn goa cửa một hồi, rồi tui đi tới hành lang rồi ngồi xuốn một mình ên.
 
 
Có một cái ghế đối diện dới tui và có một ông già nhỏ con đang ngồi. Ông dà có vẻ nhăn nhó và gắt gỏng, ổng mặc một bộ côm lê đen, đi dày da, và đeo một cái cà vạt nơ và có một bàn cờ bày trên bàn trước mặt ổng.
 
 
Trong lúc tui ngồi đó, lâu lâu, ông già di chiển một con cờ, và sau một hồi thì tui thấy là hình như ổng tự chơi cờ một mình.  Tui tính là còn một tiếng đồng hồ nửa xe đò mới đề pa, bởi dậy, tui mới hỏi ổng có muốn ai đó chơi cờ dới ổng hông. Ổng chỉ nhìn tui rồi nhìn xuống bàng cờ của ổng và hổng có nói cái dì hết.
 
 
Một lác sau, sau gần nửa tiếng nhìn và nghiên cứu thế cờ, ổng mới đẩy con giám mục trắng lên cái ô vuông số 7, và ngay lúc ông này định lấy cái tay của ổng lên thì tui nói, “Ơ nè bác.”
 
 
Ông già nhảy tửng lên như là ổng ngồi trúng cái kim, rồi nhìn trừng trừng tới tui.
 
 
“Bác mà đi như dậy,” tui nói, “là bác để chổ hở thiệt bự cho người ta đớp con hiệp sỉ, rồi mất luôn con hoàng hậu, rồi cái đít của bác bị kẹt cứng luôn.”
 
 
Ông già nhìn xuốn bàn cờ, tay ổng vẩn hổng thả con giám mục ra, nhưng rồi ổng kéo con cờ ngược lại rồi nói dới tui, “Có lẻ là cậu em đúng đó.”
 
 
Rồi thì ổng bắt đầu lại cái diệc nghiên cứu thế cờ, và tui củng nghỉ là đả tới lúc tui phải trở lại bến xe, nhưng ngay lúc tui bắc đầu dở cái đích để đi, ông già nói, “Tui xin lổi cậu, quả là cậu có một quan sác hết sức nhạy bén.”
 
 
Tui chỉ gật đầu, nhưng rồi ổng nói, “Thôi nè, rỏ ràng là cậu đả có chơi cờ, sao cậu hổng lại đây ngồi chơi tiếp ván cờ này dới tui?  Cậu nhận cái đám quân cờ trắng với cái vị trí hiện tại nghe.”
 
 
“Hổng được,” tui nói, bởi dì tui phải trở dìa bến xe đò và đại lọi như dậy.  Bởi dậy, ông già chỉ gật gù rồi đưa tay chào tui, và rồi tui đi trở lại bến se.
 
 
Tới lúc tui tới bến se thì cái chiếc xe khỉ đó đả chiển bánh và bỏ tui ở lại, và tui đứng chưng hửng ở đây, hổng có chiếc nào nửa cho tới ngày mai. Tui hổng thể đứng đực ở đó luôn. Rồi thì tui phải tìm cách diết thời gian – cả ngày trời, bởi dậy, tui đi bộ dìa lại cái khách sạng chổ ông già, và ổng vẩn còn ngồi đó, chơi cờ một mình, ổng có dẻ đang thắng. Tui đi tới ổng, ổng nhìn lên rồi ra dấu cho tui ngồi xuốn. Thế cờ của tui bây dờ thiệt là tệ hại – phân nửa đám chốt trắng đả bị làm thịt, tui hổng còn gì hết ngoại trừ một giám mục và tui củng hổng còn cái tháp nào hết, bạch hoàng hậu của tui củng sắp được dô học tập cải tạo luôn.
 
 
Hết gần một tiếng đồng hồ trôi goa tui mới lấy lại được thế cân bằng dới cái ông già này, và ổng bắt đầu càu nhàu và lắc đầu mổi lần tình huống của đám quân của tui khá hơn tí xíu.  Cúi cùng, tui bắc đầu âm mưu của tui bằng cách thí một con cờ. Ông già này nhậu con cờ này liền, và chỉ ba nước cờ sau, tui chiếu tướng ổng.
 
 
“Tui tiêu tùng rồi!” ông già nói. “Nhưng mà, cậu là ai dậy?”
 
 
Tui nói tên tui, và ông già này nói, “Không, ý tui muốn nói là cậu đả chơi cờ ở giải nào rồi? Ngay cái việc nhận diện ra cậu, tui thiệc sự đả hổng làm nổi nửa.”
 
 
Khi tui nói cho ổng nghe là tui học chơi cờ ở Tân Ghi Nê, ông già mới nói, “Úi trời! Cậu nói thiệc đi, cậu chưa bao giờ thi đấu cờ tướng ở giải địa phương nữa sao?”
 
 
Tui lắc đầu, và ông già nói, “Thôi thì, hổng biết cậu có biết hay hông, tui chính là cựu vô địch quốc tế, từng là một kiện tướng thứ dữ, và cậu mới bước dô một thế cờ cậu hổng thể thắng nổi, dậy mà cuối cùng cậu đả làm tui tiêu tán thòn luôn!”
 
 
Tui mới hỏi tại sao ổng hổng chơi cờ trong phòng như mấy người kia, thì ổng nói, “À, cậu hổng biết, tui đả chơi ở trỏng rùi. Tui đả gần tám mươi tủi rồi, và người ta củng có giải cho mấy ông già. Nhưng mà cái vinh quang chính là cho mấy kiện tướng trẻ hơn – đầu óc của họ thiệt đúng là bén nhạy hơn.”
 
 
Tui gật gù rồi cám ơn ổng đả cho tui goánh cờ dới ổng và tui đứng dậy để đi, nhưng ông già nói, “Cậu em, cậu đả ăn tối chưa?”
 
 
Tui nói cho ổng nghe là tui đả ăn một ổ bánh mì cách đây dài tiếng, rồi ổng nói, “Hay là cậu cho phép tui bao cậu bửa ăn tối nha? Dù sao đi nửa, cậu đả cho tui thấy một trận đấu thiệc là tuyệt dời.”
 
 
Và tui nhận lời mời của ông già, tụi tui dô phòng ăn của Khách sạng. Ông già thiệt là tử tế. Tên của ổng là Lê Trí.
 
 
 “Cậu nge nè,” Ông Lê Trí nói khi tụi tui ăn tối, “Có lẻ tui nên chơi dới cậu mấy bàn nửa để biết chắt chắn, nhưng mà trừ khi cậu hoàng toàn quá may mắn hồi chiều, có lẻ cậu là một trong nhửng tài năng sáng giá nhức mà hổng ai biết tới trong cái bộ môn cờ tướng này. Tui muốn bảo lảnh cậu dô dự một hay hai giải cờ tướng, rồi tui coi cậu chơi ra làm sao.”
 
 
Tui mới nói cho ổng nghe là tui đang hướng dìa quê, và tui đang tìm cách tạo nên cái thương nghiệp tôm và đại loại như dậy, nhưng rồi ổng nói, “Lâm, cậu nên nghỉ lại, đây là cơ hội cả đời mới có. Cậu có thể kiếm ra rất nhiều tiền trong bộ môn này, cậu biết hông.” Ổng kiêu tui suy nghỉ kỷ trong điêm nay, rồi cho ổng biết quiết định của tui vào sáng mai. Và rồi tui bắc tay ông Lê Trí, rồi tui bước ra ngoài đường.
 
 
Tui lang thang một hồi ở ngoài đường phố, nhưng mà hổng có nhiều thứ để ngắm ngía ở Nữ Sỉ Viên, cuối cùng tui ngồi suống một băng ghế trong công viên. Tui đang ráng si nghỉ tui sẻ phải làm dì, và điều này thiệc hổng có dể dàng đối dới tui. Đầu óc của tui vẩn còn lẩn quẩn dìa Mỹ Duyên và thắc mắc hổng biết cổ ở đâu. Duyên đả nói đừng có ráng tìm cổ hay đại loại như dậy, nhưng mà tui có cái cảm giác, ở chổ nào đó sâu trong tui, là Duyên chưa có quên tui.  Tui đả quá ngu lúc tui ở Ấn Thành, và tui biết là tui nghu. Tui nghỉ là tui đả hổng có cố gắn làm theo lẻ phải khi tui ở Ấn Thành. Còn bây dờ, tui hổng chắc tui phải làm gì cho đúng lẻ phải. Ý tui muốn nói là bây giờ ngay cả tiền bạc tui củng hổng có, làm sao tui có thể bắc đầu cái thương nghiệp tôm, mà ông Lê Trí nói là tui có thể thắng một số tiền kha khá trong cái màn thi đấu cờ tướng. Nhưng mà có dẻ như cứ mổi lần tui làm cái gì đó ngoài cái diệc đi dìa quê và bắc đầu cái thương nghiệp tôm tép thì cái đích mập địch của tui có dịp rớt dô cái chảo dầu sôi – và bây giờ, một lẩn nửa, tui hổng biết phải làm cái khỉ dì.
 
 
Tui hổng có suy nghỉ luẩn quẩn được bao lâu thiêm thì có một ông cảnh xát đi tới hỏi tui đang làm cái dì dậy.
 
 
Tui nói là tui chỉ ngồi ở đây si nghỉ, rồi ổng nói hổng có ai được phép ngồi ở công diên si ngỉ gì ráo trọi trong đêm tối như dầy và kiêu đi chổ khác đi. Tui mới đi xuốn đường, và tay cảnh xát đi theo tui. Tui hổng biếc đi đâu nửa, bởi dậy, một hồi sau, tui thấy một con hẻm nên tui đi dô trong đó, rồi tui kiếm một chổ để ngồi xuốn nghỉ chưn. Tui ngồi đó chưa tới hơn một phút bao nhiêu thì củng cái tay cảnh sát đó đi tới gặp tui.
 
 
“Được rồi,” ổng nói, “anh đi ra ngoài này cho tui.” Khi tui tới đường, tay cảnh sát nói, “Anh làm dì ở trỏng dậy?”
 
 
Tui mới nói, “Hổng có làm cái dì hết,” và tay cảnh xát nói, “Đúng ngay chóc như tui đả nghỉ – anh đả bị bắt vì cái tội lảng vảng.”
 
 
Rồi thì cái tay cảnh sác này đưa tui dô tù rồi nhốt tui ở trỏng,  cho tới sáng, ngừi ta nói tui muốn gọi điện thoại thì gọi. Dỉ nhiên là tui hổng biết ai khác để gọi tới ngọi trừ ông Lê Trí, bởi dậy, tui gọi cho ổng. Khoản nửa tiếng sau, ổng xức hiện ở Trạm cảnh sát và đưa tui ra khỏi tù.
 
 
Rồi ổng kiêu thiệt nhiều đồ ăn cho tui ăn điểm tâm tại cái khách sạn hôm trước rồi ổng nói, “Cậu nghe tui đi, cậu cứ để tui ghi tên cậu dô giải vô địch cờ tướng liên khu vào từng tới tại Tiên Thành. Giải nhứt là mười ngàn đô. Tui sẻ lo mọi chi phí, và nếu cậu thắng, cậu chia phân nửa số tiền thắng đó cho tui.  Tui thấy là có lẻ là cậu nên có một số tiền để mà làm vốn, và, nói thiệc cho cậu nge, chính bản thân tui, tui tui sẻ rất khoái làm cái diệc này. Tui sẻ là huấn liện viên cho cậu, là cố vấn của cậu. Cậu thấy thế nào?”
 
 
Tui dẩn còn chút ít nghi nghờ, nhưng mà tui nghỉ là tui cứ thử cái dụ này, chắc là hổng có hại gì. Bởi dậy, tui trả lời là tui làm theo nhửng gì ổng nói trong một thời giang thôi. Cho tới khi tui có đủ tiền để bắc đầu cái thương nghiệp tôm của tui. Và bởi dậy, tui và ông Lê Trí bắc tay, chúng tui trở thành đối tác trong cái thương nghiệp chơi cờ.
 
 
Tiên Thành thiệt là đẹp và bắc mắt. Tụi tui tới đó sớm một tuần và ông Lê Trí giành hầu hết thời giang hôm đó để luyện cho tui thêm trong cái trò chơi này, nhưng mà hổng bao lâu, ổng lắc đầu rồi nói cái diệc luyện cho tui hổng còn có ý nghỉa dì nửa, bởi gì tui đả “có hết các chiến lược chiến thực trong bách khoa cờ tướng” rồi. Bởi dậy, tụi tui quyết định đi phố.’’
 
 
Ông Lê Trí đưa tui tới Disneyland và cho tui chơi một số trò chơi ở đó, rồi ổng xắp xiếp cho tui đi du ngoạn ở Hồ Ly Vọng, nơi người ta làm phim. Có đủ thứ phim đang quay, dà ngừi ta chạy lòng dòng la hét “tếch oăn,”  và “cắt,” rồi “ắc sân,”  và mấy thứ khỉ như dậy. Một trong nhửng phim ngừi ta đang làm là phim Miền Tây, và tụi tui thấy có một anh chàng phải bị ném qua cái cửa xổ bằng kiếng tới cả chục lần – cho tới khi nào làm đúng mới thôi.
 
 
Dù xao đi nủa, tụi tui chỉ đứng đó coi thui, nhưng một tay đi tới tui rồi nói, “Xin lổi ông, nhưng mà ông là diển diên phải hông?”
 
 
Tui nói, “Hả?” Rồi ông Lê Trí, ổng nói, “Hông, tụi tui là dân chơi cờ tướng.”
 
 
Rồi cái anh chàng đó nói, “Thiệc là uổng quá, bởi dì cái anh chàng đô con này, ảnh có dẻ rất lý tưởng cho một vai trong cái phim mà tui đang làm.” Rồi tay này quay qua tui, rồi sờ nắn cánh tay cuả tui, rồi hắn nói, “Tuyệt, tuyệt thiệc, anh rất bự con và khỏe nửa – anh có chắt là anh hổng có đóng kịch hông?”
 
 
“Tui có đóng một lần,” tui nói.
 
 
“Thiệt vậy à! Anh chàng đó nói. “Mà kịch gì dậy?”
 
 
“Vua Lia.”
 
 
“Thiệc là tuyệt, cưng ơi là cưng,” tay này nói, “hổng còn chử gì để nói ngoài chử “tuyệt!” – anh có Xẹc kẹc hông?”
 
 
“Tui… xẹc… cái gì?”
 
 
 
“Thẻ hội diên hội Diễn Viên đó – nhưng mà, kệ mẹ,” tay này nói.  “thôi nè, cưng nghe đây, tụi tui sẻ lấy cái thẻ đó cho cưng, hổng thành dấn đề gì hết. Cái mà tui muốn biết là, hổng biết là ngừi ta đả dấu cục cưng ở chổ nào trong thời giang goa? Ý tui nói là, nhìn cục cưng kìa! Một thân thể cao lớn, cường tráng, và thuộc cái típ ngừi ít nói – đúng là một John Wayne thứ hai.”
 
 
 
“Ảnh hổng có dống John Wayne,” ông Lê Trí nói một cách chua chát, “ảnh là tay chơi cờ tướng hạng quốc tế.”
 
 
“Tuyệt, tuyệt, lại càng tốt hơn nửa,” tay đó nói, “Một người cao lớn, tráng kiện, ít nói, và uyên bác. Hết sức là hiếm có.”
 
 
“Tui hổng có thông minh như ông tưởng đâu,”  Tui nói, và tui ráng thành thậc, nhưng mà cái tay này nói là cái điều đó, dù sao, hổng có quang trọng, bởi dì diển diên hổng cần thông minh hay thiệt thà, và thường  thường họ củng hổng có thông minh hay thiệc thà hay đại loại như dậy – họ chỉ cần có khả năng bước lên sàn kịch và nói mấy câu viết sẳng là được rồi.
 
 
“Tên tui là Phan Đệ,” hắn nói, “và tui làm phim. Tui muốn anh dự dô cái tét để thủ một vai trong phim của tui.”
 
 
“Ảnh phải thi đấu cờ tướng vào ngày mai,” ông Lê Trí nói. “Ảnh hổng có thời giang để đóng phim hay tét cho phim.”
 
 
“Thôi mà, thời giờ là giây thung, co dản được mà, cứ nhét thiêm một chiện nửa đâu có chết chóc dì? Dù sao, biết đâu đây là cơ hội ngàn năm một thuở mà ảnh đang cần. Ông Lê Trí, ông củng nên tới dự cái tét luôn, tụi tui sẻ sắp xiếp cho ông một vai luôn.”
 
 
“Tụi tui sẻ cố gắng,” ông Lê Trí nói.  “Chúng ta phải đi thôi, Lâm, chúng ta còn một chúc ít diệc phải làm.”
 
 
“Lát nửa mình gặp lại nghe cưng,” Phan Đệ nói, “nhớ đừng có quên nha.”
 
 
Và rồi tụi tui bước đi ra khỏi phim trường.
 
(Hết chương 21)
 
Hoa tím học trò
Đời là
Bốn  mùa thương và nhớ
Nghịch ngợm
Góp nhặt dịch thành thơ (Từ Tiếng Anh) 
Repost – Kho Thơ Lưu Trữ của dohop
0
VÔ TÌNH

Em mang heo may cuối thu Hà Nội
Thả thành mưa trên sóng nước sông Hàn
Ta một mình vượt Hải Vân quan
Chợt bắt gặp chút hững hờ se lạnh

Giọt cà phê rùng mình sóng sánh
Thoáng vô tình cô đặc cả vành môi
Đêm sông Hàn con nước mãi trôi
Dường nơi ấy ... phía Tây Hồ gợn sóng

Đêm chia tay ta về nơi lạc lõng
Lạnh trong lòng hay chớm lạnh đầu đông ?
Ta tự hỏi giữa hai bờ thương nhớ
Ừ thôi thì ... ta với chỉ riêng ta

Em đi về phía ấy thật xa
Lòng tự nhủ .... như chưa hề gặp mặt
Sao vẫn nhớ chiều Tây Hồ se thắt
Cánh chim trời phương bắc chở mùa sang

Ta một mình ngược Hải Vân quan
Tạm biệt nhé chút vô tình nông nổi
Chút heo may chiều cuối thu bối rối
Mai có thành hoài niệm gởi Hồ Tây ?

Huế 18/10/2011
Sông Hương
[/align]
Nén lòng tôi với tri âm
Nén thương nhớ gởi xa xăm một người
0
Nhân ngày phụ nữ Việt nam 20/10 Sông Hương chúc chị em thật nhiều hạnh phúc, vui vẻ
Nén lòng tôi với tri âm
Nén thương nhớ gởi xa xăm một người
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-20 02:21:14THƯƠNG GIANG>
quote:

Trích đoạn: dzuylynh

Rau Muống có nhà không?
Ký nhận quà nhé !

Anh Tư


      
http://www.box.net/shared/6sqspsr65z81zg21hjek

Đừng...

thơ: thương giang _ phổ nhạc & trình bày: Dzuylynh

album " Giọt Buồn " Oct.19.2011


Tháng ngày qua như vạt nắng tinh khôi,
Bao kỷ niệm đẹp một thời mơ mộng.
Thi nhân ơi! Vẫn biết người trông ngóng,
Bước chân về nghe biển động sóng xô...

Chẳng cần đâu lục ký ức bây giờ.
Bởi gối mộng với chăn thơ còn ấm.
Dẫu chập chờn...Đêm vẫn còn say đắm
Giấc mơ hoang nơi cung cấm địạ đàng...

Mình vẫn còn nhiều duyên nợ trần gian,
Vai trĩu nặng nỗi đa đoan...đành chịu.
Với thi nhân câu thơ còn dan díu,
Lẽ nào xa khi còn thiếu nợ người?

Thương Giang




Anh Tư ơi! Cám ơn anh dành tặng em món quà đặc biệt nhân ngày 20/10!




Anh luôn tạo cho người khác những điều bất ngờ và thú vị!
Cám ơn anh thật nhiều!
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-24 14:34:00dohop>



LÂM NGỐ - CHƯƠNG HAI MƯƠI HAI


[size="2"]Diễn đọc: Dzuylynh

[/size]


 
Chú Thích: 
Bỏ Bà Gà Lôi = Popagallo
Hoàng Hôn = Sunset Boulevard, tên một con đường ở Hollywood.
Phà Ra Phô Xét = Farrah Fawcett
Quíu Sờ = Wilshire Boulevard, tên một con đường ở Hollywood.
Rẹc-Cao Goeo-Sờ, Ria Cong Goeo, Rẹc Cao Queo, v.v. = Raquel Welch, nữ minh tinh điện ảnh nổi tiếng đẹp, quyến rũ, một biểu tượng tình dục của Hoa Kỳ.
Rõ Đẽo =  Rodeo Drive, tên một con đường ở Hollywood.
Sẳn Ta Mò Nị Cà = Santa Monica Freeway, tên một xa lộ cao tốc ở Hollywood.
Sô Phia Lò Rèn = Sophia Loren
Tặc Răng = Tarzan
 

(Chương 22)


Sáng hôm sau, giải vô địch cờ tướng được tổ chứt tại Khắch sạn Bí và Lỳ Hiu. Tui và bác Lê Trí tới đó sớm bởi dì ổng phải ghi danh cho tui dô hết các ván cờ trong ngày.


Căn bản là hổng có trở ngại gì hết. Tui bỏ ra bảy phúc để dức đẹp đối thủ đầu tiên, ông này là dô địch của một dùng và củng là một giáo xư của một đại học, đìu này làm tui khoái trong lòng. Cuối cùng thì tui củng thắng được một ông dáo sư. 
 

Ván kế tui phải đấu dới một tên nhóc khoản 17 tủi, và tui hạ gục tên này trong vòng hổng tới nửa tiếng đồng hồ. Tên này nổi cơn ăng vạ, la hét rồi khóc hu hu, má của nó phải tới lôi đầu nó ra chỗ khát.
  

Có đủ lọi người chơi cờ dới tui trong ngày đầu và ngày kế, nhưn mà tui hạ họ khá nhanh và điều này làm tui thỏi mái bởi dì khi tui goánh cờ dới cái tên Sâm mập tui phải ngồi một chổ luôn nên hổng thể đi đái hay đại loại như dậy, bởi dì niếu tui đi cái tên mập sẻ dời một con cờ để ăn giang. 
  

Dù sao, tui đả tìm cách dô được nhửng ván cờ tứ kết, bán kết, chung kết, và giửa nhửng trận đấu tui có một ngày được ngỉ. Tui trở dìa khách sạng dới bác Trí, rồi tụi tui thấy một tờ nhắn tin từ cái tên Phan Đệ. Hắn nhắn là, “Xin vui lòng liên lạt dới văn phòng của tui để được sắp xiếp dô một cái tét cho phim vào sáng mai,” và trong tờ dấy có khi số điện thọi cho tụi tui gọi tới.
 

“Cậu Lâm nè,” Bác Trí nói, “Tui hổng biếc dì hết dìa chiện này. Cậu nghỉ thế nào?”
 

“Tui củng hổng biết,” tui nói, nhưng mà nói thiệt cho bạn nghe, cái đề nghị này coi bộ củng hấp dẩn, tự nhiên mình được thành diễn viên trong phim, và đại lọi như dậy, nghe củng hay. Biết đâu tui được đóng chung dới nữ tài tử Raquel Welch, Kìu Chinh, Đỉnh Cao Kỳ Dị hay mấy minh tinh điện ảnh dống dậy.
 

“Cậu Lâm, tui nghỉ là hổng sao, hổng có chết chóc dì hết,” Bác Trí nói. “Tui nghỉ là tui sẻ điện thọi cho họ để lấy cái hẹn.” Rồi bác Trí gọi cho văn phòng Phan Đệ để biết tụi tui phải tới lúc nào và tới chổ nào, và bấc thìn lình, bác Trí bịt cái ống nói điện thọi rồi hỏi tui, “Lâm, cậu bơi được hông?” Rồi tui trả lời, “Được,” rồi ổng trả lời dô điện thoại, “Được, ảnh bơi được.”
 
 
Bác Trí gác điện thoại rồi tui mới hỏi tại xao ngừi ta muốn biết tui biết bơi hông, ổng nói là ổng hổng biết nhưng mà ổng nghỉ là tụi tui sẻ biết khi tụi tui tới đó.
 

Cái chổ đóng phim tụi tui tới lần này là chổ khác dới chổ hôm trước, một nhân diên bảo vệ gặp tụi tui ở cổng rồi đưa tụi tui tới chổ đóng phim. Phan Đệ đang bận cải lộn dới một cô gái nhìn dống Rẹc-Cao Goeo-sờ thiệc, nhưng mà khi hắn thấy tui, hắn nở một nụ cười thiệt bự.  
 
 
“A, anh Lâm,” Phan Đệ nói, “Anh tới rồi, thiệt là tuyệt. Bây giờ tui muốn anh đi dô cái cửa đó để tới phòng góa trang và trang điểm, rồi ngừi ta sẻ đưa anh ra ngoài khi làm xong.”
 
 
Bởi dậy, tui đi dô cái cửa đó, trong phòng có hai cô gái đang đứng, và một trong hai cô nói, “OK, anh cởi đồ ra đi.”  Ủa, lại cái chiện khỉ này nửa sao, nhưng mà tui đả làm theo lịnh của cổ. Khi tui đả cởi đồ ra hết, cô gái kia đưa cho tui một bộ đồ dống như một đống cao su, có vẩy cá và mấy thứ khỉ như dậy trên bộ đồ, và bàn tay bàn chưng thì có cái màng như mấy chưng con dịt. Cổ kiêu tui mặc dô. Hai cô này phải phụ tui mặc cái khỉ này dô người, nhưng sau khoản một tiếng thì tụi tui làm xong. Rồi hai cổ chỉ tui đi dô cái hướng đi tới chổ Trang Điểm, rồi người ta kiêu tui ngồi xuốn ghế trong lúc một cô gái và một anh chàng bắc đầu bịt cái đầu của tui dới một cái mặc nạ bằng mủ che kín bộ đồ rồi ngừi ta sơn vẻ lên mặt nạ và bộ đồ nơi mấy cái mép bị lộ ra. Khi làm song cái dụ này, người ta kiêu tui đi ra ngoài tới chổ đóng phim.
 
 
Tui đi hổng muốn nổi bởi dì cái chưng dịt và với cái tay vịt tui mở cửa củng rất khó, nhưng cuối cùng khi mà tui mở được cái cửa thì tui thấy tui dống như đang đứng ở dửa thiên nhiên, với một cái hồ thiệc bự và đủ thứ mấy cây chuối, và mấy cái khỉ của vùng nhiệc đới.  Phan Đệ đang ở đó và khi hắn thấy tui, hắn nhảy tưng lên rồi nói, “Hết xảy, cưng ơi là cưng! Cưng thiệt là vẹn toàn cho cái vai này!”
 
 
“Cái vai dì dậy?” tui hỏi, và rồi hắn nói, “Ủa, tui chưa nói cho anh biết hả?  Tui đang làm lại cái phim Quái Vật từ Phá Đen.”  Ngay cả một thằng ngu củng biết là cái tên khỉ này dự tính cho tui đóng cái vai dì.
 

Ảnh Googled: Nữ Minh Tinh Điện Ảnh Raquel Welch (Rec Cao Goeo, Râu Cong Queo, v.v.)

Phan Đệ ra dấu cho một cô gái bước tới, củng là cái cô cải lộn với hắn lúc nảy.
 
 
“Anh Lâm,” hắn nói, “Tui muốn anh gặp người mà anh sẻ đóng chung, cô Raquel Welch.”
 
 
Ối trời, mới nghe dậy thui là tui đả muốn rụng rời tay chưng liền!  Đúng là Rẹc-Cao Goeo, và cổ đang mặc một cái áo đầm củn cởn hở ngực hớ hên, đại loại như dậy. “Rất hân hạnh được gặp cô, cô có khỏe hông vậy?” tui nói chiện goa cái mặc nạ, nhưng mà Raquel Welch quay qua Phan Đệ dới cái mặc tức tối, nhìn cổ giống như một con ong dử dằn sắp sửa chích tui.
 

“Ảnh nói cái dì dậy?  Liên quang tới cái háng hay cái vú của tui phải hông?”
 

“Hổng phải, cưng, hổng phải đâu,”  Phan Đệ nói. “Ảnh chỉ nói là ảnh rất vui khi thấy cô. Cô hổng thể nghe ảnh rỏ được bởi dì ảnh đang đeo cái cái mặt nạ cao su đó.”
 
 
Tui đưa cái tay vịt của tui ra để bắc tay dới cổ, nhưng cô nhảy ngược ra sau cả thước, rồi cô nói, “Thấy ớn! Đóng, diển gì đó, lẹ lẹ cho qua cái khỉ này đi.”
 
 
Dù xao, Phan Đệ nói tui phải làm như dầy: Raquel Welch sẻ như đang ngụp lặn trong nước, rồi cô xỉu, rồi tui phải xức hiện từ bên dưới của cổ và nâng cổ lên rồi đưa cổ ra khỏi cái hồ nước. Nhưng mà khi cổ tỉnh dậy, cổ nhìn lên sẻ thấy tui, cổ sẻ hoảng sợ rồi bắc đầu la lên, “Thả tui xuống! Bớ người ta cứu tui! Tui bị hiếp dâm!” và đủ thứ khỉ như dậy.
 
 
Nhưng mà, như Phan Đệ nói, tui hổng được thả cổ ra, bởi dì có mấy tên mấc dạy sẻ dí tụi tui; bởi dậy, tui phải đem cổ đi dô rừng.
 
 
Rồi thì, tụi tui thử cái màn này, lần đầu tui nghỉ là tụi tui đóng thiệt hay, và tui thiệt khoái bởi dì tui được ôm Raquel Weo trong tay, mặc dù cổ la om xòm, “Thả tui ra, thả tui ra! Cứu tui dới! Bớ Cảnh sác!” và đủ thứ.
 
 
Nhưng mà cái tay Phan Đệ nói là tụi tui vẩn đóng chưa có tốt lắm, và kiêu tụi tui đóng lại. Và lần sao củng chưa tốt, bởi dậy, tụi tui phải làm đi làm lại cái màn này tới mười hay mười lăm lần.  Mổi khi bắt đầu diển lại, Raquel Weo chưởi bới chửi thề và chửi dô mặc Phan Đệ nhưng hắn cứ tiếp tục nói, “Tuyệt vời, cưng ơi, tuyệt vời!” và đại lọi như dậy.
 
 
Dù dậy, bảng thân tui, tui bắt đầu có vấn đề. Bởi dì tui mặc cái đồ goái vật đó đả gần 5 tiếng đồng hồ rồi, và nó hổng có cái phẹc ma xi hay cái khỉ dì hết cho tui tè, và tui bắc đầu muốn bể bong bóng. Nhưng mà tui hổng muốn nói cái khỉ dì hết dìa cái dụ này, bởi vì tui đang đóng phim thiệc, và nhiều thứ khác nửa, và tui củng hổng muốn mọi ngừi nổi khùng lên.
 
 
Nhưng mà tui phải làm cái dì đó, bởi dậy, tui quiyết định là lần xau được xuốn nước, tui sẻ chỉ cần tè trong cái bộ đồ khỉ này.  Rẹc Cao Goeo đang lặng ngụp lòng dòng trên mặc nước rồi cổ bất tỉnh, tui lặn xuống dưới cổ, đở lấy cổ rồi đưa cổ dô bờ.
 
 
Cô tỉnh dậy rồi bắc đầu goánh dô tui và rống lên, “Cứu tui! Có ngừi diết tui! Bỏ tui xuốn!” đại loại như dậy, nhưng bấc thình lình cổ hổng có la nửa mà cổ nói, “Cái mùi gì dậy?”
 
 
Phan Đệ la lên, “Cắt!” rồi hắn đứng lên rồi nói, “Cưng nói cái dì dậy cưng? Cái đó hổng có trong bản viết.” Và Rẹc Cao nói, “Bản viết cái cục kức! Có cái gì đó thúi goắc ở lòng dòng chổ này!” Rồi bấc thình lình cổ nhìn tui rồi nói, “Ê, anh – anh là ai củng được – có phải anh đái hông?”
 
 
Tui góa là mắc cở, tui hổng biếc phải làm dì. Tui chỉ đứng yên một giây, ôm cổ ở trong lòng tui, rồi tui mới lắc đầu rồi nói, “Đâu có.”
 
 
Đó là câu nói dóc đầu tiên trong đời tui.
 

“Như dậy thì ai đái,” cổ nói, “bởi dì tui biết chắc chắng đó là nước đái, bởi dì tui đả hửi rồi! Và tui hổng có đái! Và như dậy, chỉ có anh đái thui chứ hổng còn ai khác! Sao dám đái dô ngừi tui, cái đồ quỷ khổng lồ!”  rồi cổ bắc đầu goánh tui, đấm tui và la làng lên “Bỏ tui xuống!” và “Hổng được lại gần tui!” và đủ thứ như dậy, nhưng tui chỉ nghỉ là tui phải tiếp tục đóng phim nên tui bắc đầu rinh cổ đi ngược dô rừng.
 

Phan Đệ la lên, “Ắc sần!” Mấy cái máy quay phim bắt đầu lăn bánh xe một lần nửa, và Raquel Weo đang goánh tui và cào cấu tui và bắc đầu la hét như là cổ chưa từng la hét bao dờ. Phan Đệ vẩn đứng ở ngoài đó rống lên, “Đúng rồi, cưng, như dậy đó – tuyệt quá! Ráng làm như dậy nửa đi!” Tui liếc thấy bác Trí đang ở đó luôn, bác đang ngồi ghế, hình như là bác đang lắc đầu và ráng nhìn qua chổ khác.
 

Rồi thì khi mà tui đi dô rừng một hồi, tui ngừng lại rồi tui quay lại coi có phải là cái chổ mà Phan Đệ sẻ nói “cắt,” như là mấy lần trước hông, nhưng mà tui thấy hắn nhảy tưng tưng như một thằng điên, và ra dấu cho tui tiếp tục, và hắn rống lên, “Tuyệt quá, cưng ơi! Quá hoàn hảo! Tui muốn như dậy đó! Tiếp tục đưa cổ dô rừng đi!”
 
 
Raquel Weo vẩn tiếp tục cào cấu tui, hổng ngừng goánh tui và la hét, “Thả tui ra, tránh ra chổ khác, cái đồ thú vật tục tiểu!” đại loại như dậy, nhưng mà tui vẩn tiếp tục ôm cổ và chạy bởi vì ngừi ta ra lệnh như dậy.
 
 
Bấc thình lình, cổ ré lên, “Ối trời ơi! Cái áo đầm của tui!”
 
 
Hồi nảy giờ tui hổng có để ý, nhưng bây dờ tui nhìn xuốn, và trời sập niếu cái áo đầm củn cởn của cổ hổng có vướn dô mấy cái bụi cây rừng, và bởi dậy, quần áo của cổ đả bị tuộc ra hết từ hồi nào rồi, Raquel Welch đang trần truồng như em bé trong tay tui! Tui ngừng lại rồi nói, “Thấy mẹ,” và rồi tui bắc đầu quay đầu lại để đưa cổ trở lại nhưng mà cổ rít lên nửa, “Hổng được! Đừng quay lại! Anh ngốc góa! Tui hổng thể trở lại dô trong đó được, dới cái kiểu để hở Bác và… Tô Chén tầy hầy ra như dầy!
 
 
Tui mới hỏi cổ muốn tui làm cái dì bi giờ, rồi cổ nói là tụi tui phải kiếm chổ nào để trốn cho tới khi cổ nghỉ ra cách. Bởi dậy tui tiếp tục ẳm cổ đi dô rừng, và khi đó, bất thình lìn, hổng biết từ đâu hiện ra một cái gì đó thiệc bự bay xuyên goa mấy lùm cây, lượn qua lượn lại tới tụi tui trên một sợi dây rừng. Cái khỉ này bay rẹt goa tụi tui, và tui có thể đoán là nó là một loại khỉ hay đại loại như dậy, và rồi cái khỉ này bay ngược lại tới tụi tui rồi rớt xuống đất gần chưng tụi tui. Tui gần như té xỉu. Cái khỉ đó chính là Thu Sương, đúng là hắn!
 
 
Rẹc Cao Queo bắc đầu rống lên và la hét om xòm và Thu Sương thì ôm chưng tui rồi ôm ngừi tui. Tui hổng biết làm cách nào mà cái tên khỉ này có thể nhận diện ra tui khi mà tui mặc cái bộ đồ khỉ quái vậc này, trừ khi hắn ngửi được mùi gì hay sao đó. Dù xao đi nửa, Rẹc Cao Queo, cuối cùng cổ nói, “Đéu, bộ anh biết cái con khỉ chó này hả?”
 
 “Nó hổng phải là con khỉ chó, nó là tinh tinh có tên là Thu Sương.”
 
Cổ nhìn tui ngộ nghỉnh rồi nói, “Mà anh nè, nó là khỉ đực mà, sao mà nó lại tên là Thu Sương?”
 
 
“Cái chiện đó dài lắm,” tui nói.  
 
 
Dù xao đi nửa, Rẹc Cong Weo đang ráng lấy tay che Tô Chén hay bác, đủa, muổn gì đó của cổ, nhưng mà Thu Sương, nó biết cách phải làm cái gì. Nó lấy cho Rẹc Râu Ria Cong Queo gì đó mấy cái lá thiệc bự từ mấy cây chuối và nhờ dậy cổ có thể che cho cổ được phần nào.
 
 
Một hồi sau tui mới biếc là tui đả đi qua tới cái khu rừng nơi mà người ta đang quay một phim khác, phim Tặc Răng, và Thu Sương đang đóng trong phim đó. Hổng bao lâu sau khi tụi tui được cứu ra khỏi cái đám Bích My ở Tân Ghi Nê, mấy thợ săn da trắng củng tới và bắc được Thu Sương rồi đưa cái đít hắn tới Tiên Thành để được huấn luyện. Và từ đó nó thành diển diên chiên nghiệp luôn.  
 
 
Dù xao đi nửa, tui hổng còn thời dan để mà tán dóc hay ngắm cảnh nửa, và bởi dì cái cô nàng Ria Cong Queo bắc đầu nhằng nhì nửa, cổ nói, “Anh phải đưa tui tới một chổ để tui có thể có quần áo để mặc dô!” Thiệt tình mà nói, tui hổng biết bạn có thể kiếm quần áo ở chổ nào trong rừng nửa, cho dù rừng của Hồ Ly Vọng củng vậy, bởi dậy, tụi tui phải tiếp tục đi bộ nửa, cùng lúc hy vọng là cái khỉ gì đó sẻ sảy ra.
 
 
Và cái khỉ đó đả xảy ra. Bất thình lìn, tụi tui tới một chổ có cái bức tường rào thiệt là bự, và tui nghỉ là ở bên kia bức tường có thể có chổ có quần áo cho Râu Ria Queo.  Thu Sương tìm ra được một chổ trên tường, nơi một mảnh ván bị hở ở hàng rào và hắn dở lên cho tụi tui chui goa, nhưng mà khi tui chui ra thì bên đó hổng có chổ để mà đặc cái bàn chưng lên, bởi dậy tui và cô nàng Ria Cao Queo lộn cù mèo và tụi tui té lăn xuốn triền đồi. Và cuối cùng tụi tuôn lăn tới chưn đồi, lúc đó tui nhìn chung goanh tui, trời sập niếu tụi tui hổng có ở ngay bên lề đường bên tay mặc của một con lộ thiệt là bự.
 
 
“Lạy chúa!” Raquel Weo la lên. “Tụi mình đang ở xa lộ cao tốc Sẳn Ta Mò Nị Cà!”
 
 
Tui nhìn lên, Thu Sương đang trượt xuống con dốc. Cuối cùng thì hắn củng tới chổ tụi tui, và ba đứa tụi tui đứng ở đây. Râu Cong Weo dời mấy lá chuối lên xuốn để ráng che Chén Bác gì đó của cổ nửa.
 
 
“Tụi mình phải làm cái dì bi dờ?” Tui hỏi. Xe chạy qua dèo vèo, và mặc dù ba đứa tui có cái bộ dạng rất kỳ dị, hổng có ai để ý nhìn tới tụi tui một chúc nửa.
 
 
“Anh phải đưa tui tới một chổ nào khác!” Cổ la lên. “Tui phải kiếm quấn áo để mặc dô!”
 
 
“Chổ nào?” Tui hỏi.
 
 
“Chổ nào củng được!” Cổ tru lên, và bởi dậy, tụi tui bắc đầu đi xuống dọc theo xa lộ Sẳn Ta Mò Nị Cà.
 
 
Sau một hồi tụi tui đi bộ được một khoản đường, tụi tui thấy một cái bảng trắng thiệt là bự dựng ở trên một con đồi với chử “HOLLYWOOD” hay là “HỒ LY VỌNG,” lúc này cô nàng Ria Cao Queo mới nói, “Tụi mình phải ra khỏi cái xa lộ mất nết này rồi đi tới đường Rõ Đẽo, ở chổ đó tui có thể mua ít quần áo để mặc.” Cô nàng khá bận rộn dới cái việc che tô kiểu bát kiểu hay muổn nỉa gì đó của cổ – cứ mổi lần có một chiếc xe đi tới, cổ phải kéo lá chuối che phía trướt, rồi khi mà có chiếc xe chạy tới xau tụi tui, cổ kéo lá chuối che đít. Tới cái chổ mà có xe phía trước lẩn phía sau thì cổ làm rất ngoạn mụt – y như là vủ nử múa quạt dậy đó.  
 
 
Bởi dậy, tụi tui đi ra khỏi xa lộ rồi băng goa một cắnh đồng thiệt bự. “Cái con khỉ dâm tặc đó còn theo tui hông?” Rẹc Cao Goeo nói. “Hổng có cái con khỉ chó đó, tụi mình củng đủ thấy quá kỳ khôi rồi!”  Tui hổng nói gì hết, nhưng khi tui quay lại nhìn, tội ngiệp Thu Sương, nó có một khuôn mặc khá đau khổ. Nó củng chưa từng thấy Raquel Weo, tui nghỉ là nó hơi tự ái.
 
 
Dù sao, tụi tui vẩn tiếp tục đi chung, và củng hổng có con ma nào để ý tới ba đứa tụi tui. Cuối cùng tụi tui tới một con đường củ kỷ nhưng khá đông, và Ria Cong Goeo nói là, “Cám ơn Trời Phật – tới Đại Lộ Hoàng Hôn rồi! Làm cách nào tui có thể giải thích được cái diệc tui trần truồng băng qua con đường này dửa bang ngày bang mặc bây dờ!” Dìa cái diệc này tui có phần hiểu cái quan điểm của cổ, tui có lẻ mừng thầm là tui có cái bộ đồ quái dật cho nên hổng ai có thể nhận ra tui – cho dù tui đang đi dới cô đào nổi tiếng Ria Mép Thưa Leo Weo này.  
 
 
Tụi tui tới một cái đèn giao thông xanh đỏ vàng, và khi nó nổi đèn xanh, ba đứa tụi tui băng goa đường, Raquel Welch vẩn tiếp tục cái màn múa quạt và tụi tui trông dống y như là cái đám Sơn Đông Mải Vỏ, cổ cười dới mấy người trong se hơi và làm đủ thứ khỉ y như cổ đang đóng phim dậy. “Tui bị bẻ mặc hoàng toàn!” Cô xù xì dới tui trong hơi thở. “Tui cảm thấy quá bị xúc phạm! Anh cứ chờ cho tới khi tui thoát khỏi cái khỉ này.  Tui sẻ nướng cái đít của anh, cái đồ dăm tặc ngu xửng trời đánh!”
 
 
Có mấy ngừi trong xe hơi đang chờ đèn xanh, họ bắc đầu nhấng kèn inh ỏi và đưa tay vảy vẩy, bởi dì chắc chắn là họ đả nhận ra được cô đào điện ảnh Rạc Cao Goeo, và khi tụi tui băng qua đường, một vài chiếc se đả quẹo lại để đi dìa phía tụi tui và bắc đầu bám theo tụi tui.  Tới lút tụi tui tới Đại Lộ Quíu Sờ, tụi tui đả thu húc được một đám đông có hạng; người ta ra khỏi nhà và bước ra ngoài cửa tiệm và tất cả đang chim ngưởng tụi tui y như là trong chiện cổ tích một bày con nít đi theo anh chàng thổi sáo, hay đại lọi như dậy – và cái mặc của cô nàng Ria Leo Queo bây dờ đả đỏ như củ cải đỏ.
 
“Anh sẻ hổng bao dờ được làm diệc ở cái phố này nửa!” cổ nói dới tui, cùng lúc nhe răng cười dới đám đông, nhưng mà hàm răng của cổ hình như đang nghiến chặc.
 
 
Tụi tui đi bộ một chúc nửa, và rồi cổ nói, “Ha – cuối cùng củng tới được chổ này – đường Rỏ Đếo đây nè.” Tui nhìn tới một góc đường, thiệc đúng như dậy, có một cửa hàng thời trang phụ nử. Tui dổ vai Raquel và chỉ chổ đó, nhưng cổ nói, “Ối trời – cái tiệm bán đồ thời trang Bỏ Bà Gà Lôi. Thời nay, hổng có ai muốn chết trong cái áo đầm hiệu Gà Lôi hết.”
 
 
Bởi dậy, tụi tui đi thiêm nửa, rồi cổ nói, “Kìa – Gia Ni kìa – chổ này có nhiều quần áo đẹp,” và bởi dậy tụi tui bước dô trong.
 
 
Có một nhân diên báng hàng đang đứng ở cửa, tay này có một bộ ria mép nhỏ nhỏ và mặc côm lê trắng có một cái khăn tay chìa ra ở túi áo khoát, tay này nhìn tụi tui thiệc kỷ khi tụi tui bước dô cửa.
 
 
“Tui có thể xin được giúp cô, được hông?” hắn hỏi.
 
 
“Tui muốn mua một áo đầm,” Rẹc Cào nói.
 
 
“Cô định mua cái áo đầm kiểu như thế nào?” tên bán hàng hỏi.
 
 
“Anh ngu góa dậy, kiểu dì củng được hết, bộ anh hổng thấy cái khỉ dì đang xảy ra sao!”
 
 
Rồi thì tay này chỉ dô một vài cái xào đồ áo đầm rồi nói là mấy cái này sẻ vừa vặng dới cổ, bởi dậy Raquel tới đó coi mấy cái áo đầm.
 
 
“Còn quý ông, tui có thể giúp được dì hông?” tên này nói dới tui và Thu Sương.
 
 
“Tụi tui chỉ đi chung dới cổ thôi,” tui nói. Tui nhìn ra đàng sau tui, cái đám đông đang tập chung ở bên ngoài, mấy cái mủi của họ đang ịnh dô cửa kiếng.
 
 
Raquel Queo lấy ra khoảng tám, chín bộ áo đầm rồi bước ra phía sau để mặc thử. Sau một hồi cổ đi ra rồi nói, “Ông thấy cái này tui mặc coi được hông?” Đó là một cái áo đầm màu nâu nâu dới một nùi dây thắc lưng và mấy vòng dây đủ chổ và cái cổ để hở thiệt thấp.
 
“Ồ, tui hổng có sua lắm, thưa tiểu thơ,” cái tay bán hàng nói, “vì sao đó mà – cái áo này, nó chỉ hổng có hợp dới cô.” Bởi dậy, Raquel đi ngược dô và thử cái khác và tay đó nói, “Ồ, đẹp lắm! Cô nhìn hết sức quý phái trong bộ này.”
 
 
“Tui lấy bộ này,” Raquel Weo nói, và tay bán hàng nói, “Tốt lắm – cô tính trả tiền bằng cắch nào?”
 
 
“Ông nói cái gì?” cổ hỏi.
 
 
“Hmmm, tiền mặc, ngân phiếu, hay thẻ tín dụng?” hắn nói.
 
 
“Coi nè Anh Hề – bộ ông hổng thể thấy là tui hổng có mấy thứ đó trên người tui sao? Ông đả nghỉ là tui có thể nhét mấy thứ đó dô chổ nào, hả? Cái đồ dâm tặc!”
 
 
“Xin lổi cô – xin cô đừng để tụi tui phải dùng nhửng lời lẻ thô tục,” cái tay bán hàng đó nói.
 
 
“Tui là Rec Cao Weo,” cô nói cho hắn biết. “Tui sẻ cho người lòng dòng ở đây thôi đi tới tiệm của ông để trả tiền sau.”
 
 
“Tui thiệt là xin lổi, thưa cô chủ,” hắn nói, “nhưng mà tụi tui hổng có làm ăn kiểu này.”
 
 
“Nhưng mà tui là Rec Cao Weo Sờ mà!” Cổ la lên. “Bộ ông hổng nhận ra tui sao?”
 
 
“Cô nghe nè, cô nương,” tên này nói, “hết phân nửa mấy cô tới đây điều nói họ là nữ tài tử Râu Ria Cong Queo, Ria Mép Quăn Tít gì đó, hổng thôi thì củng là Phà Ra Phô Xét hay Sô Phia Lò Rèn, hay ít ra củng là cháu ngoan Heo chủ tịm dì đó. Cô có thẻ căn cước, thẻ ID gì hông?"
 

“ID!” Cổ rống lên. “Đéu mẹ, tụi bay nghỉ bà nhét nó dô chổ nào hả?”
 
 
“Hổng có ID, hổng có thẻ tín dụng, hổng có tiền thì – hổng có áo đầm,” cái tên bán hàng nói.
 
 
“Hừ, bà sẻ chứng minh bà là ai,” Raquel Welch vừa nói xong, bất thình lìn, cổ kéo cái phần trên của áo đầm của cổ xuốn. “Còn ai khác có cái cặp vú như vầy ở trong nguyên cái làng chỉ có một cặp vú này, hả?” cổ rít lên. Ở bên ngòi, cái đám đông đang la hò hoang hô khoái chí và gỏ rầm rầm lên cửa kiếng của tiệm. Nhưng mà cái tên bán hàng, hắn nhấn một cái nút nhỏ trên bàn và một tên bự khổng lồ, tên này là cái tên bảo dệ chìm đi tới tụi tui, rồi hắn nói, “OK, toàn bộ mấy cái khỉ tụi bay bị bắc hết. Khôn hồn thì ngoan ngoảng im lặng đi theo tao thì mọi chiện sẻ iêm suôi.”
 
(Hết chương 22)
 
Hoa tím học trò
Đời là
Bốn  mùa thương và nhớ
Nghịch ngợm
Góp nhặt dịch thành thơ (Từ Tiếng Anh) 
Repost – Kho Thơ Lưu Trữ của dohop
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-11-02 02:01:35dohop>



LÂM NGỐ - CHƯƠNG HAI MƯƠI BA


[size="2"]Diễn đọc: Dzuylynh [/size]
[size="2"] [/size]




Chú thích:
 
À Le Khai = Alekhine’s Defense, Alekhine's Defense, chiến thuật đánh cờ được dùng bởi Alexander Alekhine
Be Tróp  = Gọng Kìm Be Tróp. Một chiến thuật cờ tướng dùng bởi Alexander Petrov
Bẹn Nỏn Nà = The Benoni Counter. Một chiến thuật cờ tướng.
Bon Dà Nị  =  Ponziani Opening, một bước đi đầu cổ điển trong cờ tướng bằng những bước như sau: 1. e4 e5 2. Nf3 Nc6 3. c3
Chết Điếng Tim Gan - The Fried Liver Attack.  Một chiến thuật cờ tướng.
Clint Eastwood = tài tử điện ảnh Hoa Kỳ, thường hay đóng vai cảnh sát.
Hổ Mang  = Thủ Đoạn Hổ Mang. The Hoffman Maneuver. Một chiến thuật cờ tướng.
Hoàng Phi Chà Và = Phòng Ngự Hoàng Phi Chà Và. The Queen's Indian Defense, lối đi cờ bắt đầu bằng những bước như sau : 1. d4 Nf6  2. c4 e6  3. Nf3 b6
Nô A  = Bắc Tàu vượt Biển Nô A. Noah’s Ark Trap
Phèo Bia = The Falkbeer Countergambit, một lối chơi cờ bắt đầu bằng những bước như sau: 1. e4 e5  2. f4 d5
Rờ Ti = the Réti Opening, một lối chơi cờ xuất hiện sau Thế Chiến I, thường bắt đầu bằng những bước như sau : 1. Nf3 d5 2. c4
Sờ Vén Nị Gần =  Scheveningen Variation. Chiến thuật chơi cờ nổi tiếng từ sau trận thi đấu ở làng Scheveningen, năm 1923.
Te Rẹt = Siegbert Tarrasch (1862 –1934), một tay chơi cờ tướng và một bậc thầy cờ tướng nổi tiếng vào cuối thế kỷ 19 và đầu thế kỷ 20.
Y Vân Bê Thui Kỳ Vịt = Ivan Petrokivitch, một tên tiếng Nga. Tay đánh cờ với Ngô Lâm trong trận chung kết.
 


(Chương 23)




Và một lần nửa tui bị liệng dô tù.
 

Sau khi cái tên bảo dệ chìm tóm gọn tụi tui ở tiệm Gia Ni, hai se đầy nhốc cảnh xát rụ còi tấp dô, một tên cảnh sát chạy tới hỏi nhân viên bán hàng, “Sao, chiện gì xảy ra ở đây dậy?”
 
 
“Cái con nhỏ này nói nó là Rẹc Cao Queo,” tên bán hàng nói. “Nó dô tiệm hổng mặc dì hết ngoài mấy miếng lá chuối rồi còn muốn mua áo đầm để mặc mà hổng chịu trả tiền. Tui hổng rỏ dìa hai tên kia – nhưng mà theo tui, bọn chúng có bộ dạng rất đáng ngi ngờ.”
 
 
“Tui là Rẹc Cao Goeo Sờ!” cổ rống lên.
 
 
“Đúng dậy, cô nương,” tên cảnh sát nói. “Còn tui, tui là Clint Eastwood. Hay là cô đi theo hai anh cái chàng đẹp chai lịch xự kia nghe.” Hắn chỉ dô hai cảnh sát khác.
 
 
 “Còn hai anh,” tên cảnh sát chóp bu này nói, cùng lúc hắn nhìn tui và Thu Sương. “Hai anh có dì để nói hông?”
 
 
“Tụi tui đang đóng phim,” tui nói.
 
 
“Tại dậy mà anh đang mặc cái bộ đồ thú vật đó phải hông?” Hắn hỏi.
 
 
“Ừa,” tui nói.”
 
 
“Còn cái anh kia thì xao?” hắn chỉ dô Thu Sương và nói, “Anh hóa trang dống y như thiệc, tui phải khen anh, thiệt đúng là hổng chê chổ nào được.”
 
 
“Hổng phải hóa trang đâu,” tui nói. “Hắn là một con khỉ thiệt đó.”
 
 
“Dậy sao?” tên cảnh sác này nói. “Để tui nói cho anh nghe. Tụi tui có một anh bạn ở sở cảnh sác củng chiên làm phim ảnh, và ảnh chắc chắn sẻ khoái chụp hình làm phim của hai anh, thiệt đúng là cái trò hề. Hai anh đi theo tui – và hổng được làm tụi tui dực mình hay làm cái trò gì ngu xuẩn nge chưa.”
 
 
Dù xao đi nửa, một lần nửa bác Lê Trí phải tới bảo lảnh tui ra ngoài. Cái tay Phan Đệ củng tới cùng dới một trung đội luật xư để đưa Raquel Weo ra khỏi khám, lúc này cổ đang lên cơn kích động la hét tùm lum hết.
 
 
“Anh chờ coi!” cổ hét dô tui khi mà ngừi ta mới thả cô ra. “Khi mà tui làm xong xui mọi diệc thì ngay cả cái công việc vác cuốc xẻng trong ác mộng anh củng hổng thể kiếm được ở Hồ Ly Vọng nửa!”
 
 
Dìa cái dụ này thì chắc là Rẹc Cong Queo nói đúng. Cái sự nghiệp đóng phim của tui có vẻ coi như là hổng còn nửa.
 
 
“Đời là thế đó, cưng – nhưng mà sẻ có lúc tui sẻ điện thọi cho cưng và mời cưng đi ăn trưa,” Phan Đệ nói dới tui khi hắn chuẩn bị lên xe của hắn. “Tụi tui sẻ cho ngừi tới gặp cưng để xin lại cái bộ đồ quái dật đó.”
 
“Mình đi đi, Lâm,” Bác Trí nói, “Cậu Lâm còn có việc khác phải làm đó.”
 
 
Trở dìa khách sạn, bác Trí, tui và Thu Sương ngồi ở phòng để bàn luận.
 
 
“Sẻ có vấn đề với Thu Sương,” Bác Trí nói. “Ý tui muốn nói là, mình phải tìm cách dấu Thu Sương chổ khác, ở trên lầu, hay giống như dậy. Mình đi lại rất khó khi có con khỉ đi chung, phải giải quyết cái chiện này.”
 
 
Tui kể cho bác Trí nghe dìa mối thâm tình của tui với Thu Sương, và cho ổng biết là hắn đả cứu cái mạng ngố của tui hơn một lần trong rừng rậm, và nhiều chiện khác nửa.
 
 
“Tui nghỉ là tui hiểu được tâm trạng của cậu,” bác Trí nói. “Nên tui mới sẳn sàng để cho Thu Sương đi chung thử coi sao. Nhưng mà hắn phải ngoan ngoản mới được, niếu không thì tụi mình chắc chắng sẻ bị nhiều thứ phiền toái lắm.”
 
 
“Thu Sương sẻ rất ngoan,” tui nói, và Thu Sương củng gật đầu nhe răng cười như một con khỉ.
 
 
Dù sao, ngày hôm sau là trận đấu vỉ đại giửa tui và đương kim vô địch quốc tế Đại Sư Phụ Y Vân Bê Thui Kỳ Vịt, tay này còn có cái tên là Y Vân Thiệt Thà.  Bác Trí đưa tui dô một tiệm âu phục và mướn cho tui một bộ đồ côm lê thiệc bảnh bao, bởi dì đây là một sự diệc khá trọng đại và sẻ có rất nhiều nhân dật quang trọng tham dự. Hơn nửa, ngừi thắng cuộc sẻ được thưởng mười ngàn đô la, và phân nửa số tiền đó củng đủ cho tui bắc đầu cái thương nghiệp tôm, bởi dậy, tui hổng thể mắc một lổi nhỏ nào hết. 
 
 
Rồi thì tụi tui vô một cái hội trường thiệt bự, nơi cuộc đấu sẻ xảy ra, và có khoản một ngàn người còn đang chen lấn dô coi, còn Y Vân Thiệt Thà đả ngồi tại bàn rồi, hắn nhìn trừng trừng dô tui y như là hắn là tay đô vật Muhammad Ali hay đại loại như dậy.
 
 
Y Vân Thiệc Thà là một tay người Nga bự con dới cái trán thiệt là cao, giống như cái tên quái vật Phan Kinh Tài, hắn có mái tóc quăng đen mà bạn hay thấy ở nhửng tay chơi đờn vỉ cầm.  Khi tui tới chổ của hắn và ngồi xuống, tay này gầm gừ cái dì đó dới tui, rồi một tay khác nói, “Chúng ta hảy bắc đầu trận thi đấu,” và tụi tui bắc đầu. 
 
 
Y Vân Thịt Thà được lảnh đám cờ trắng và hắn phải đi cờ trước, bắc đầu bằng cái điệu cờ mở đầu gì đó kiêu là “Bon Dà Ni”.
 
 
Tới tui, tui dùng đòn mở đầu “Rờ Ti”, và mọi thứ trôi qua thiệc im ả.  Hai đứa tui đi thêm vài nước nửa, lúc này Y Vân Thiệc Thà  thử dùng cách “Phèo Bia” Thí Tép, hắn đẩy con hiệp sỉ lòng dòng coi thử coi hắn có nhậu được cái tháp của tui hông.
 
 
Nhưng mà tui thấy âm mưu của hắn, tui bày mu gọi là “Bắc Tàu vượt Biển Nô A”, và tui túm gọn con hiệp sĩ của Y Vân. Y Vân Thiệc Thà hổng có dui chúc nào, nhưng mà hắn có dẻ như muốn tính đường dài, và dùng chiến lượt hù “Te Rẹt” để hăm dọa con giám mục của tui. Nhưng mà tui cóc có sợ, tui dùng chiến thực Phòng Ngự “Hoàng Phi Chà Và” để ép hắn dùng chiêu pháp gỏa mù “Sờ Vén Nị Gần”, và vì dậy, tui áp dụng chiến lược phản công “Bẹn Nỏn Nà”.
 
 
Y Vân Thiệt Thà có dẻ như đang bực bội, và hắn vặn vẹo mấy ngón tay, cùng lúc hắn cắng cái môi dưới của hắn, rồi hắn thử một nước cờ liều lỉnh gọi là tấn công “Chết Điếng Tim Gan” – và tui phản công bằng À Le Khai Thủ làm tê cứng cái đít của Y Vân.
 
 
Trong một hồi lâu tưởng chừng là hắn đã bị kẹt cứng, vậy mà cái tên Liên Xô này, hắn đả dùng Thủ Đoạn “Hổ Mang” để thoát thân! Tui liếc tới bác Lê Trí, bác có dẻ như mỉm cười, và bác nhép miệng, tui có thể đoán được bác nói chử “Dức đẹp hắn!” và tui biếc ngay bác Trí muốn tui làm gì. 
 
 
Bạn biếc hông, có một vài cái mánh mà tên Sâm Mập đả dạy tui lúc còn trong bụi rậm mà hổng có sách vở nào có hết, và bây giờ là cái lúc tui cần xử dụng nó – đó là chiêu “Chiển Hóa Nồi Thịt” từ chiêu “Dừa Khô” thí tép, bằng cái chiêu này, tui đưa hoàng phi của tui ra để làm mồi nhử cái tên hiệp sỉ dâm tặc của Y Vân.
 
 
Xui cho tui, cái chiêu này hổng thành công. Cái tên Liên Xô này chắc là ngửi được cái dì đó và hắn hạ đẹp hoàng phi của tui, và đẩy cái đít của tui vô lò luôn! Kế tới, tui chơi cái màn gọi là “mánh khóe xóm nhà lá”, tui dú dí cái tháp cúi cùng của tui ra để đánh lừa hắng, nhưng mà tên này củng cáo lắm, hổng dể gì mà dụ hắn được. Hắn xơi tái cái tháp của tui, và ăn luôn con giám mục kia của tui luôn, và hắn đang sẳng sàng ủi sập hàng rào tiến dô dinh độc lập để dức điểm tui bằng “Gọng Kìm Be Tróp” khi mà tui rút lui và bắc đầu chiến thực “Bích My”.
 
 
Tấn công kiểu Bích My là cái chiêu đặc biệt của Sâm Đại Ca, và hắn đả dạy tui cái chiêu này kỷ lắm. Nó dùng chiến thực làm đối phương ngạt nhiên, và dùng nhiều quân cờ để làm mồi nhử, như là dùng mỷ nhân kế nhưng giống như là dùng một đám mỷ nhân để dụ một bù đốp từ cái xứ tủ lạnh chạy đầy đường mới dô nam, nhưng mà khi đối phương đả bị mắc bẩy Bích My rồi thì chỉ có nước ở truồng trở dìa miền bắt trở lại, hổng còn cơ hội mặc xà lỏn dô nửa. Tui đang vái trời vái ông địa để cái chiến thực này thành công, bởi dì niếu cái tên bù đốp này hổng mắc dô cái bẩy này, tui hổng còn cái sáng kiến nào nửa để thử và niếu như dậy thì tui sắp sửa được tổ quốc Liên Xô ghi công rồi.
 
 
Rồi thì, cái tên khỉ Liên Xô này, nó gầm gừ hai ba lần rồi cầm con hiệp sỉ của hắn lên rồi đưa dô ô số 8, và như dậy thì hắn sẻ lọt dô cái bẩy Bích My sau hai nước cờ, và tui sẻ chiếu tướng hắn và hắn sẻ hổng làm dì được nửa!
 
 
Nhưng mà cái tên Bù Đốp Thiệc Thà này hình như ngửi được mùi dì đó, hắn cứ đưa con cờ đó lên xuống từ ô số  5 tới ô số 8 tới chín, mười lần luôn mà hổng thèm thả tay ra cho xong nước cờ.
 
 
Đám đông đang im lặng hoàng toàn, tui có thể nghe được một sợi lông bị rụng, tui dô cùng hồi hộp và nóng lòng, tui muốn nổ tung luôn. Tui liếc tới bác Trí, ổng đang trợn mắt lên trên dống như ổng đang vái Trời vái Phật cái gì đó trong lúc tên Liên Xô này cau có như đang bị thiến bởi mỹ nhân. Hắn đưa con cờ đó dô ô số 8 hai ba lần nửa, nhưng rồi hắn vẩn kéo nó dìa ô số 5. Cuối cùng, có vẻ như là hắn tính làm cái chiện gì khác, nhưng rồi hắn nhấc cái con hiệp sỉ đó lên một lần nửa và để lảng vảng ở ô số 8 trong lúc tui nín thở và cái phòng thì im lặng như một nấm mồ. Cái con cờ của tên Bù Đốp này tiếp tục phập phồng ở ô số 8, còn trái tim của tui thì goánh ịch ịch như cái trống, rồi bất thình lìn, hắn nhìn thẳng dô mặc tui – tui hổng biếc chiện dì đả xảy ra, tui nghỉ là tui quá kích động hay đại loại như dậy – nhưng mà bất thìn lình, tui địch một cú thiệt là bự như sấm hột mít nghe giống như một đám quần chúng cùng một lúc xé lá cờ máu đỏ lòm của tên Bù Đốp này ra làm hai vậy!
 
 
Khuôn mặc tên Bù Đốp này bổng dưng đầy dẻ ngạt nhiên, rồi bấc thình lình, hắn thả con cờ của hắn ra rồi đưa hai tay lên rồi la lên “Ối Tổ Quấc ơi!” rồi bắc đầu quạt không khí, rồi ho, rồi bịt mủi.  Cái đám người chung goanh tụi tui củng dời ra xa và hậm hực gì đó và bắc đầu lấy khăn mù xoa ra, hay đại lọi như dậy, và cái mặc của tui bây dờ đỏ như trái cà chua.
 
 
Nhưng khi mà mọi chiện im xuôi trở lại, tui nhìn xuống bàng cờ, và trời xập niếu cái tên Bù Đốp Liên Xô này hổng có để con cờ của hắn ngay trong ô số 8. Bởi dậy, tui để cho con hiệp sỉ của tui dứt đẹp nó, rồi tui hạ sát hai con chốt của hắn, rồi ẳm luôn hoàng hậu quốc doanh của hắn, và cuối cùng là tới luôn tên vua bù nhìn – và chiếu tướng! Tui đả thắng trận đấu và thắng năm ngàn đô la!  Cuộc tổng tấn công Bích My đả thành công vỉ đại một lần nửa.
 
 
Trong lúc này, Y Vân Thiệc Thà đang guơ tay quơ chưng lắc đầu phản đối, và đủ thứ, rồi cái tên đi chung dới hắn ngay tức khắc chính thức đấu tố tui với ban tổ chức.
 
 
Cái ông giám đốc chịu trách nhịm dìa cuộc thi đấu đang dò dô nhửng hàng chử trong cuốn sách luật thi đấu cờ tướng tới cái chổ “Hổng được cố ý làm đối phương dực mình khi trận đấu đang diển ra.” 
 
 
Bác Trí đứng lên nói, “Theo tui, tui hổng nghỉ quý vị chứng minh được là cậu Ngô Lâm đả cố ý làm chiện đó. Tui dám chắc là chính cậu ta củng hổng có muốn chiện đó xảy ra nửa.”
 
 
Rồi ông giám đốc lướt tiếp dô cuốn sách đó nửa để kiếm thiêm, rồi tới chổ “Hổng được cư xử bấc lịch sự hay xúc phạm với đối phương.”
 
 
“Ông giám đốc nghe đây,” Bác Trí nói, “Có ai mà không bao giờ đánh rắm hông? Cậu Lâm hổng cố ý xúc phạm ai khi làm như dậy. Chắc ai củng hiểu là cẩu đả ngồi một chổ khá lâu rồi.”
 
 
“Tui hổng biết,” ông giám đốc nói, “nhưng mà nếu cứ xét theo bìa ngoài thì tui sẻ phải loại cậu ta.”
 
 
“Thôi thì, sao ông hổng cho cậu ấy ít nhức là một cơ hội nửa?” Bác Trí yêu cầu. Ông giám đốc gải cằm ổng một hồi. “Có lẻ là được,” ổng nói, “nhưng mà cậu ta phải ráng giử mình bởi dì tụi tui hổng thể khoan dung cho mấy cái cử chỉ như vậy ở đây, ông hiểu chớ?”
 
 
Và rồi tui coi như sắp xửa được tiếp tục trận đấu, nhưng mà bất thình lìn, có đủ thứ tiếng lộn xộn xảy ra ở cuối phòng, có đủ thứ tiếng la hét và tiếng khóc của đàn bà con gái, và khi tui nhìn qua chổ đó thì thấy Thu Sương đang đu tới chổ tui, hắn đang đu tòn ten trên cái đèn chúc đài.

 
Và rồi khi tới tui, hắn thả tay ra và rớt dô ngay chóc bàn cờ làm mấy quân cờ dăng tùm lum tám phương mười hướng hết. Cái tên Nga Sô này bậc ngửa qua cái ghế, và khi hắn té xuốn, hắn níu cái váy của một phụ nử phốp pháp đeo vàng bạc kim cương thiếu điều còn nhiều hơn lông tóc của bả làm cho cái váy của bả bị xé rách ra phân nửa. Bà này rống lên và guơ tay túi bụi trúng dô cái mủi của ông giám đốc, Thu Sương thì nhảy cà tưng la hét khỉ khọt, người ta hốt hoảng chạy té rầm rầm có tiếng ai đó thét lên “Kiêu cảnh sát! Kiêu cảnh xát!”
 
 
Bác Trí chụp tay tui rồi nói, “Mình đi ra khỏi chổ này đi Lâm – cậu đã thấy quá đủ cảnh sát trong cái phố này rồi.”
 
 
Bác Trí nói quá đúng, tui hổng thể phủ nhận cái điều này được.
 
 
Rồi thì tụi tui trở dìa khách sạng, và bác Trí nói là tụi tui cần bàn luận một chuyện nửa.
 
 
“Lâm,” ổng nói, “tui hổng thể tin là cái dụ goánh cờ này có thể tiếp tục được nửa. Cậu có thể chơi cờ như hàng triệu ngừi mơ mộng, nhưng ngoài cái chiện đó ra, mọi thứ đả trở nên góa phức tạp rồi. Tất cả mấy chiện xảy ra chiều nay thiệt là, quái dị, nếu mà  dùng lời lẻ hết sức nhẹ nhàng đó.” 
 
 
Tui gậc đầu, và Thu Sương thì củng đang buồn ủ rủ.
 
 
 “Bởi dậy, cậu nghe tui nói tui sẻ làm chiện gì. Cậu là ngừi hiền lành, Cậu Lâm, tui hổng thể để cậu bị bỏ rơi hay mắc kẹt ở cái bang Gia Châu này. Bởi dậy, tui sẻ sắp xiếp cho cậu và Thu Sương trở dìa A La Ba Má hay chổ nào đó là quê của cậu một cách an toàn. Tui biết là cậu cần được giúp đở dìa tài chánh để mà mở cái thương nghiệp tôm của cậu, cái phần hùn của cậu, sau khi trừ hết các phí tổn thì còn lại ít hơn năm ngàn đô một chút.”
 
 
Bác Trí đưa tui một phong thơ, tui nhìn trong đó thấy có một xấp tiền 100 đô la.  Tui chúc cậu mọi điều tốt lành trong công diệc làm ăn của cậu,” ổng nói. Bác Trí điện thọi cho một công ty xe Tắc Xi rồi đưa tụi tui tới ga xe lửa.  Ổng củng xắp xiếp cho Thu Sương được dô một cái toa hành lý, trong một cái chuồng, và ổng nói là tui có thể đi xuống cái toa này bấc cứ lúc nào để đem đồ ăn thức uống tới cho Thu Sương. Ngừi ta đem cái chuồng tới, Thu Sương mở cửa đi dô trỏng, rồi người ta đưa hắn tới một toa xe phía sau.
 
 
 “Thôi thì tui chúc cậu may mắn, cậu Lâm,” Bác Trí nói, và ổng bắc tay tui. “Đây là danh thiếp của tui – cậu giử liêng lạt nghe, và nhớ cho tui biết công diệc làm ăn của cậu ra sao, nhớ nhe Lâm?”
 
 
Tui cầm cái cạc của ổng và bắc tay ổng lần nửa, tui rất tiếc vì phải xa bác Trí bởi dì ổng là ngừi rất tốt bụng, mà tui đã làm ổng thất dọng. Tui dô xe lửa ngồi nhìn ra cửa sổ, bác Trí vẩn còn đứng ở ga. Xe lửa lăn bánh, bác đưa tay vẩy tay chào.
 

Và một lần nửa, tui lại tiếp tục cuộc hành trình, từ lâu rồi, đầu óc của tui có đầy nhốc nhửng giấc mơ – giấc mơ hồi hương, gặp Má, gặp thằng Bửu với cái tàu đánh Tôm và, dĩ nhiên, tui mơ dìa Mỹ Duyên nửa. Một điều ước lớn nhức của tui, lớn hơn mọi thứ trên đời này là, ước dì tui hổng phải là một tên ngố như bây giờ.
 
(hết chương 23)
Hoa tím học trò
Đời là
Bốn  mùa thương và nhớ
Nghịch ngợm
Góp nhặt dịch thành thơ (Từ Tiếng Anh) 
Repost – Kho Thơ Lưu Trữ của dohop
0

[/align] THƠ và EM...

[/align]thơ Dzuylynh_ tác giả phổ nhạc & trình bày

[/align]Album " Như Giọt Buồn Nhung "_ Half Moon Bay.Nov.1.2011

[/align]( tặng ThươngGiang.TócNâu.TàÁoXanh )


[/align] [/align]có cần thiết để em ngồi xuống họa một vần thơ?

[/align]lúc đã mòn hơi buông nửa đời ra ngòai cửa sổ...

[/align]khung cửa hẹp,

[/align]gió đời chập chùng thương nhớ

[/align]vẫn khép hờ... vẫn khép hờ...

[/align] [/align]vật vã vì con chữ em vùi mình dưới trầm tích biển thơ !

[/align]những vần thơ không gói đủ nghĩa mộng mơ

[/align]tôi vẫn bảo là ...

[/align]là nghiệp vướng cung tơ !

[/align]con chữ ban đầu là khởi nguồn hơi thở

[/align]từ trong tim òa vỡ : máu đọng lại thành thơ!

[/align] [/align]hãy để nguyên thơ, cảm xúc thuở ban sơ

[/align]bởi ngôn ngữ âm giai không thờ ơ vần điệu

[/align]tiếng hát hoang tiêu sương khói quyện đôi bờ liễu

[/align]là xa tít tắp mấy trùng dương bời bời sóng vỗ

[/align] [/align]tiếng đàn tôi,

[/align]là chiếc thìa mớm cho em từng hơi thở

[/align]sông nhỏ phù sa ơi ! trôi nổi giữa đời thường...

[/align] [/align]nỗi nhớ niềm thương ngày tháng cũ còn thơ

[/align]chỉ là gót trở về miền tâm thức khói sương

[/align]là ngân vọng trùng dương nhỏ từng giọt tan nhanh

[/align]vào cuộc vô thường nhân thế !

[/align] [/align]sao cứ mãi vấn vương với một thời dâu bể?

[/align]dòng sông nhiêu khê dẫn con sóng nhỏ đi, về

[/align]dòng sông nhiêu khê

[/align]dẫn con sóng nhỏ

[/align]đi...

[/align]về...


[/align][/align]
Cung Điệu Phù Trầm 
0





Anh Tư ơi!

Em đã nhận được Quà anh gửi! Cám ơn anh Tư!
Tuyệt vời ! Em hiểu ý anh Tư...[;)][:D][:D]
Chúc anh thành công!

Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-11-03 18:31:47dzuylynh>


                                                                                                Photo Bình Yên

http://www.box.net/shared/vq9hnb11on481182fyxj
[/align]CHO TÌNH ẤM MÙA ĐÔNG
[/align]
[/align]Sángtác: LinhVũ.Dzuylynh
[/align]Trình bày: BăngTâm.Dzuylynh


[/align]
[/align]Hãy lấy chút tình người
 
[/align]Làm thành hoa nhân ái
 
[/align]Hãy lấy chút tình người
 
[/align]Nối mạch sống yêu thương
 
[/align][/align]Vì cuộc đời vô thường
 
[/align]Chẳng còn gì giữ lại...
 
[/align]Vì cuộc đời khác gì
 
[/align]Cát bụi chốn hư vô ?
 
[/align][/align]Hãy lấy chút tình người
 
[/align]Làm thành tia nắng ấm
 
[/align]Tỏa xuống những cuộc đời
 
[/align]Bất hạnh ở quanh ta !
 
[/align][/align]Ấm áp những phận người
 
[/align]Còn vương nhiều khốn khổ...
 
[/align]Hãy lấy chút tình nồng
 
[/align]Hóa thành đóa thương yêu !
 
[/align][/align]Hãy đến tay trong tay
 
[/align]Với tình yêu nhân lọai
 
[/align]Đến với trái tim đầy
 
[/align]Lòng nhân ái người ơi !
 
[/align][/align]Hãy thương cuộc đời này
 
[/align]Dẫu còn nhiều bất hạnh
 
[/align]Hãy nối vòng tay người
 
[/align]Cho tình ấm mùa đông ...


[/align][/align][/align][/align][/align][/align]

[/align]
Cung Điệu Phù Trầm 
0

[/align]
TIẾNG ĐÀN ĐÊM, EM VÀ TRĂNG
[/align]
sáng tác & trình bày Dzuylynh


Album " Như giọt buồn nhung " . Half Moon Bay Nov7.2011




http://www.box.net/shared/cjxgvi4kokhv8fjf2n9b



( tặng Triều Âm )

[/align]ánh trăng hoang dại quá . biển đêm thật êm đềm

[/align]sóng vẫn vỗ mạn thuyền . bản trường ca bất diệt

[/align]có nghe niềm da diết . trỗi điệp khúc cô miên...

[/align]biển đêm nay diệu huyền . vỹ cầm buông tha thiết

[/align]điệu trầm buồn sóng âm...sợi tơ mềm suố i tóc .

[/align]réo rắt hòa thinh không . ngủ trên mảnh trăng ngà .

[/align]tiếng đàn nghe xa lạ . vỹ cầm buồn trong đêm...

[/align]bóng em dài cuối bãi . mây không còn thướt tha.

[/align]và trong đôi mắt trăng . ta hóa thành xa lạ

[/align]tiếng đàn đêm trăn trở . biển xô sóng xa bờ

[/align]trăng đêm nay buốt giá . như mộ phần trong ta

[/align]trăng đêm nay buốt giá ...như mộ phần trong ta ![/align]
[/align]
Cung Điệu Phù Trầm 
0

ĐỌC BÁO GIÙM BẠN

MÓN NGON HÀ NỘI

Nhậu... chuột cống!

[/align]Chuột cống hôi hám, đem theo ngàn vạn thứ mầm bệnh dịch hạch, thổ tả chết người. Nó ở dưới đáy của cống ngầm, ăn cặn bã thối tha. Ấy vậy mà có làng ở Hà Nội chuyên đi bắt chuột cống để chế biến nó thành... đặc sản![/align]Chuột rán, xào, nấu đông, giả cầy, luộc rắc lá chanh, rang muối trắng, nướng trên than hoa dìu dịu. Chuột cống biến thành thịt thú rừng, thịt thỏ quay, thịt lợn sữa chiên giòn, có khi hầm rinh rượp trong nồi nước phở ngọt lừ. Thật vậy không?

[/align] [/align]

Chúng tôi đã đi theo thợ săn chuột và chứng kiến họ tóm được con chuột cống khổng lồ này ở gần chợ Châu Long (Hà Nội).

[/align] [/align]Bắt chuột Hà Nội, hái ra tiền![/align] [/align]Một lần, gặp anh chàng bắt chuột cống ở Hà Nội, tôi bèn bám theo. Lúc đầu anh ta đề phòng, giấu nhẹm đàn chuột bằng cách dùng nilon bịt kín phần lồng sắt buộc sau chiếc xe máy cà tàng. Hỏi gì cũng không biết. Rồi thỉnh thoảng lại có cậu đồng nghiệp vác vợt cán dài rèo rèo xe đạp lượn qua, có cậu vè vè xe máy ghé lại ngó nghiêng.[/align] [/align]Giời Hà Nội khuya khoắt, phố Hàng Bún đượm buồn trong ánh đèn vàng vọt. Đó là giờ các thợ săn chuột cống xuất hiện, đàn chuột bẩn thỉu, ướt át, to sù cũng từ cống ngầm, các vỉa chợ rác rưởi và các vở hồ như Trúc Bạch, hồ Tây... rồng rắn kéo ra. Trong chớp mắt, lưới được dựng ở cửa, cống, xuỵt! Tiếng đuổi như đuổi chó. Rào! Tiếng sào tre chọc xuyên lòng cống. Oé! Nó mắc lưới. Chân chuột có móng dài, đã bám vào lưới là có giời chạy. Tóm gọn, dùng kìm (là một mẩu sắt uốn tròn gắn trên đầu cây gậy gỗ) để bẻ răng. Chuột ta ngoan hiền nằm trong rọ sắt.[/align] [/align]Thấy chúng tôi chăm chú, lại ra chiều là nhà nghiên cứu phát triển đàn mèo để diệt chuột, một thợ săn chuột có thâm niên gần 10 năm tên là Nguyễn Thạc Cường - quê ở Đình Bảng, tỉnh Bắc Ninh - chấp nhận nói chuyện. Một thợ chuột vùng Thanh Trì lượn qua, thợ chuột nữa ở Thạch Thất ngó lại. Họ cạnh tranh và cạnh khoé nhau lắm. Họ chia lãnh địa, ai có đất người đó kiếm ăn. Mỗi cân chuột cống bán cả trăm nghìn, đụng đến miếng cơm manh áo sao mà nhường được.[/align] [/align]“Bọn kia nó cũng ở làng chuột đấy. Làng chuyên ăn và bán thịt chuột ở Hà Nội, Hà Tây cũ. Nó bắt ác lắm. Em không đi nhanh là hết!” - Cường dè bỉu. Mấy thợ chuột đi xe đạp vòng vèo cũng lít chít cả đàn chuột cống rồi, có khi họ còn chõ sang phía chúng tôi, nói với Cường: “Người ta mà đưa lên báo thì mày chết”. Rồi họ phóng vù đi. Mỗi lần vòng đi vòng lại, thợ chuột gọi là “quẹt”. “Thôi, đừng chụp ảnh nữa, em đi làm một quẹt đây - Cường vồi vội như muốn lảng tránh - Hôm nay, 12 giờ rồi mà Hà Nội còn đông, chứ mọi hôm, giờ này em đi mãi chưa hết một “quẹt”. Quẹt nào lâu mới đủ vòng quanh hết hồ Tây, tức là quẹt ấy gặp nhiều chuột để bắt. Hà Nội đông người, chuột không ra, thì đi nó nhanh hết quẹt”.[/align] [/align]Nhìn những con chuột 7-8 lạng bị tóm ra khỏi cống ngầm, khỏi khu chợ Châu Long bẩn thỉu, bạn tôi đã bỏ chạy tán loạn. “Nước đái chuột cống độc lắm. Nó đái mù mắt. Mà chúng nó chính là thủ phạm từng gây nên bệnh dịch hạch - cái bệnh suýt xoá sổ cả thế giới hồi nọ đấy”. Vài người bán hàng khuya thở dài: “Gớm, ai ăn dính cái giống chuột này trên bàn đặc sản thì có mà... chết sớm. Nó giả làm lợn sữa quay, giả làm chuột đồng, giả làm đặc sản thú rừng ở trên Hoà Bình đấy, chú ạ”. Cường nghe chúng tôi nói, chỉ cười hiền khô: “Ăn chả sao đâu, ngon lắm. Chính nhà em cũng toàn ăn cái chuột Hà Nội này. Có khi người Hà Nội lên nhà em ăn cả vài mâm cỗ, có khi em bán buôn một lúc cả yến chuột này, người Hà Nội, người Bắc Ninh, cả người Lạng Sơn cũng về mua mà”.[/align] [/align]Hôm sau chúng tôi lên thăm nhà Cường ở Đình Bảng. Ông nội Cường là cụ Suốt, mẹ Cường là bà Cử, đều khoe “chuột Hà Nội”, chuột nói chung ngon lắm, bổ lắm. Cường khẽ khọt tiết lộ: Như đêm qua mưa to quá, em chỉ bắt được 9 cân chuột Hà Nội, mỗi cân em bán 100 nghìn đồng.[/align] [/align]Nhiều hôm chịu khó đi xa, đi mãi tỉnh lỵ Hải Dương, Phú Thọ (chỉ bắt ở thành phố!), có thể được tới 30kg chuột một đêm. Vị chi là 3 triệu một buổi nhé. Mà cái nghề này chả mất vốn mất lãi gì, đêm đi, sáng có tiền, người Hà Nội và các nơi họ về họ đặt hàng, có mà chả đủ sức đi bắt cho đủ lời hứa hẹn với người ta. Gớm, mấy khi còn chuột để bán ra chợ làng Đình Bảng đâu! Bà Cử chỉ rõ: “Con này là con dúi, con này là chuột đồng, còn đây là chuột cống. Hôm nay nhà tôi mổ toàn chuột cống. Có hôm làm dăm mâm cỗ, thanh niên Hà Nội về ăn chật nhà, uống hết mấy lít rượu, họ vui vẻ nhảy nhót đến gãy cả bàn ghế...”.


[/align] [/align]


[/align]Thịt những con chuột cống khổng lồ (chặt đầu, làm sạch vẫn còn 5 lạng) được chế biến, bày bán để... làm món nhậu. Ảnh: P.T.T.G

[/align] [/align]Nỗi ám ảnh đem cống rãnh vào... dạ dày

[/align] [/align]Trao đổi với chúng tôi, Phó Chủ tịch UBND phường Đình Bảng bảo: “Tôi chỉ biết, bà con có nhiều gia đình dùng chó săn, bẫy đi bắt chuột đồng về ăn và bán cho người làng ăn. Nhưng, ở cái phường có tới 1,8 vạn dân này, tôi chưa bao giờ nghe nói đến chuyện người ta đi bắt chuột cống về làm cỗ, bán đi các nơi làm “đặc sản”. Nhóm phóng viên chúng tôi giả làm thực khách đặt cỗ ở quán T.P ở Từ Sơn - nơi mà các thợ chuột cống cho biết vẫn thường “đổ buôn thịt chuột” cho họ “làm hàng”, chúng tôi đều nhận được câu trả lời ráo hoảnh: “Chúng em bán chuột đồng ngô, chuột đồng thóc, ngon lắm, chuột làm gần chục món...”.[/align] [/align]Đình Bảng là miền quê văn hiến. Với tất cả sự thận trọng của mình, chúng tôi đã tiếp tục trở lại thăm một số hộ đi bắt và bán thịt chuột... phố, chuột Hà Nội. Thì bất ngờ thay, trước chứng cứ của chúng tôi, bà con cũng chả nói thác chuột cống thành chuột đồng làm gì nữa. Gia đình ông Suốt một mực nói rằng: Thịt chuột cống ngon và bổ lắm, nó không mang lại dịch hạch hay bệnh tật gì đâu(?).[/align] [/align]Khi chúng tôi bảo chuột cống ăn kiểu gì cũng độc, các nhà khoa học nói rõ như vậy và kể cả có trói cổ lại bắt ăn thử một miếng thịt chuột cống bắt được ở Hà Nội thì chúng tôi cũng không dám ăn; thì bà Cử rành rọt: “Tôi hỏi, có phải con chó vẫn thường ăn... phân người không? Thế sao thịt chó được người ta ăn và khen ngon khắp cả nước? Chuột cống nó ăn ở cống, ở bệnh viện Hà Nội, nhưng (cũng như con chó ăn bẩn) nó ăn nó có lựa chọn, nó phải tiêu hoá chứ. Chúng tôi ăn chuột đã bao năm. Nếu có dịch hạch thì làm sao chúng tôi béo khoẻ thế này”.[/align] [/align]Bà Cử còn chì chiết: Ăn chuột ngon, chứ ăn lợn, gà, bò, cá, chim cút - bây giờ người ta toàn cho chất tăng trọng với lại chất kích thích tăng trưởng, độc hại lắm. “Làm gì có ai chui vào cống để bón chất tăng trọng độc hại cho chuột”(?) - một người góp chuyện. “Thịt chuột còn hơn thịt chó ở chỗ nó có tính mát, thịt chó ăn nhiều rất nóng. Tôi chỉ sợ chuột lắm đạm quá, ăn vào béo” - bà Cử thở dài rồi chỉ vào cơ thể phây phây nục nạc của mình.[/align] [/align]Cụ Suốt từ bấy giờ im lặng, giờ mới vuốt râu: “Nhà tôi 3 đời bắt chuột rồi”, bà Cử chen ngang: “Người ta còn mời vợ chồng tôi về Hà Nội, mang theo một lồng chuột cống to đùng để đóng phim về... thành phố sống trong bãi rác cơ mà. Được trả công bao nhiêu là tiền”. Còn Cường thì lẩm bẩm: “Bây giờ chán quá, Hà Nội người ta xây bít hết cả cống rãnh lại, mặt đường cứ phẳng lỳ, thế là chuột cống không có lối lên để bắt. Có khi, trời mưa, nước dềnh lên, chuột trong cống không có lối ra bị chết đuối sạch, tiếc lắm...”.[/align] [/align]Khi chúng tôi ra về, bà Cử cũng không quên cho số điện thoại, dặn bất cứ khi nào muốn ăn thịt chuột, có thể đặt một lúc mười mâm, thì cứ “phôn” một cái là xong phắt. Cái mùi chuột sống đã sợ, lại thêm chuột chết bị dội nước sôi, chặt đầu, phanh thây nó càng lợm lợm. Tôi chạy khỏi ngôi nhà đó, ra đến gần đình làng, lại vớ phải cái mùi đó, khi gặp chợ chuột với dăm bảy người đàn bà mỗi người quản lý vài cái... chậu thau chuột đã mổ. Trắng tinh![/align] [/align]Dường như, mùi chuột đã tanh lắm, nhưng khi bạn biết chắc chuột đó là chuột cống ở phố thị bẩn thỉu thì cái tanh tưởi nó càng ám ảnh hơn.

[/align] [/align]Theo Phạm Thị Thảo Giang[/align]
0



NỖI LÒNG

thơ Dấu Lặng_phổ nhạc & trình bày Dzuylynh

http://www.box.net/s...6phcaut8j03vaay


còn lại nơi đây một giấc mơ
đem lòng trang trải với vần thơ
niềm thương nỗi nhớ làm sao hết?
làng cũ quê xưa khuất bụi mờ...

nắng ấm lòng người nơi xứ xa
đâu bằng hương gió ở quê nhà
cánh đồng lúa chín thơm mùi mạ
lũy tre xanh ngát mát lòng ta

có phải thời gian là thuốc tiên ?
cũng không xóa hết nỗi ưu phiền!
tháng tư một thuở màn đen tối
quá khứ còn đây khắp mọi miền

vẫn ở nơi này những ước mơ
đặt hết niềm tin để đợi chờ
chờ một ngày mai trời tươi sáng
đứa con lưu lạc trở về bờ ...


thunglũnhhoavàng.california .nov.10.2011
Dzuylynh
Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-11-07 05:10:59dohop>



LÂM NGỐ - CHƯƠNG HAI MƯƠI BỐN


[size="2"]Diễn đọc: Dzuylynh


[/size]
 
Chú thích:

ba con = thịt heo ba con, thịt bacon, thịt heo miếng hong khói.
Lê Phát Thông = Tom LeFarge.


(Chương 24)
 
Cuối cùng tui đả về quê lần nửa. 
 
Xe lửa tới ga Mỏ Bài lúc ba giờ sáng, nhân diên hỏa xa khiên cái chuồng khỉ ra rồi để xuốn, và rồi xe lửa dọt mất để lại tụi tui chơ vơ. Hổng có ai chung quanh ngoài một phu quét nền ga và một gả đàn ông đang ngủ gục trên một băng ghế, bởi dậy, tui dới Thu Sương đi bộ xuốn phố và tụi tui cuối cùng củng kiếm được một chổ ngủ ở một cái nhà bỏ hoan.
 
 
Sáng hôm sau, tui mua ít trái chuối cho Thu Sương ở bến tàu, tui củng kiếm được một quán cóc có bán đồ ăn trưa, tui mua một phần điểm tâm thiệt bự dới trứng, thịt heo ba con, bánh xèo, và đủ thứ, và tui củng tìm cách làm cái gì đó cho có thứ tự đàng hoàn, bởi dậy, tụi tui đi bộ đến chổ các bà sơ, cái chổ Nhà Tế Bần của các Sơ Nhỏ.  Trên đường đi, tụi tui đi ngang goa cái chổ mà trước đây có cái nhà của tụi tui, bây giờ thì hổng còn dì nửa ngoài một cánh đồng cỏ và một số cột và cây đả cháy đen đủi.  Tui có một cảm dác thiệc là lạ khi thấy cảnh vật như dậy, bởi dậy, tui tiếp tục bước đi.
 
 
Khi tui tới nhà tế bần, tui kiêu Thu Sương chờ tui ở ngoài sân hổng thôi thì, tui hổng muốn mấy bà sơ bị dực mình, tui đi dô nhà tế bần và hỏi dìa Má.
 
 
Bà sơ trưởng ở đó, bả rất là tốt, bà nói là bả hổng biết má tui đang ở đâu, ngoại trừ Má trốn đi dới một người đạo Tin Lành, nhưng mà tui có thể thử hỏi mấy người ở ngoài công viên bởi dì Má thường tới đó vào buổi chiều với mấy phụ nử khác. Bởi dậy, tui và Thu Sương đi tới đó.
 
 
Có mấy bà đang ngồi ở băng ghế nên tui nói dới một bà trong đám tui là ai, bà này nhìn dô Thu Sương rồi nói, “Đúng ra là tui nên đoán ra được cậu là ai.” 
 
 
Nhưng rồi bả nói bả có nghe má tui làm nghề ủi quần trong một cái tiệm giặc ủi ở mé bên kia của cái làng này, và bởi dậy, tui và Thu Sương đi tới đó và đúng ngay chóc, Má đang mồ hôi nhể nhại và đang ủi một cái quần trong tiệm giặc ủi.
 
 
Khi Má thấy tui, Má bỏ hết mọi thứ xuống rồi chạy thẳng dô vòng tay của tui. Má khóc thút thít, rồi vặn vẹo tay chùi mắc y chang như ngày nào. Tội nghiệp Má quá. 
 
 
“Lâm ơi, con của Má.” Má nói. “Cuối cùng con đả dìa nhà! Hổng có ngày nào mà Má hổng nghỉ tới con, từ lúc con đi lính, tối nào mà củng khóc cho tới khi ngủ mới thôi.”  Dù dậy, cái điều Má nói hổng làm tui ngạc nhiên chúc nào hết, và tui hỏi dìa cái ngừi đạo Tin Lành.
 
 
“Hắn là một tên chồn cáo hèn hạ,” Má nói. “Má nên đoán được điều đó ngay từ đầu để đừng có chạy theo tên Tin Lành nào hết. Hổng đầy một tháng dới Má, tên đó đá đít Má ra để cặp dới một con nhỏ mười sáu tủi – mà lúc đó hắn đả gần sáu mươi rồi. Má phải nói cho con biết, cái đám Tin Lành đó hổng biết đạo đức là dì hết.”
 
 
Đúng ngay lúc đó, có một dọng nói từ tiệm giặc ủi, “Ê cái bà già, có phải bà để cái bàn ủi ở trên cái quần của ai đó hông?”
 
 
“Thôi, chết rồi!” Má la lên, rồi chạy ngược dô trỏng. Bất thình lìn, một cuộn khói đen bốc ra từ cửa sổ và ngừi ta la hét chửi thề om xòm ở trong đó, và sau đó, Má bị một tên phì lủ xói đầu lôi ra ngoài, cái tên này la hét và mạnh tay dới Má.
 
 
“Đi đi!  Đi luôn đi!” hắn rống lên. “Tao chịu hết nổi rồi!  Đó là cái quần cúi cùng mà bà đốt đó!” 
 
 
Má khóc hu hu, còn tui thì bước tới cái tên này rồi nói, “Tui nghỉ là tốt hơn hết ông hổng được đụng tới Má tui.”
 
 
“Mày từ đâu tới và mày là cái con khỉ gì hả?” hắn hỏi.
 
 
“Ngô Lâm,” tui trả lời hắn, rồi hắn nói, “Như dậy thì mày củng cút ra khỏi chổ này luôn và đem cái con gái mẹ mày theo luôn bởi dì bả hổng được làm diệc ở đây nửa!”
 
 
“Tốt nhức ông hổng nên nói chiện dới má tui cái kiểu như dậy,” tui nói, rồi hắn trả lời, “Rồi sao? Rồi mày sẻ làm cái dì hả?”
 
 
Và bởi dậy tui phải cho hắn một bài học.
 
 
Đầu tiên, tui túm lấy hắn, rồi tui nâng hắn lên thiệt cao. Rồi tui đưa hắn dô cái chổ ngừi ta dặt đồ trong một cái máy giặc bự thiệt bự, cái loại để giặc mấy cái mền và thảm, tui mở cửa máy giặt và tống hắn dô trỏng, xong rồi tui đóng cửa lại, rồi tui vặn và nhấn nút cho nó “quay.” Lần cúi cùng tui thấy hắn, hắn sắp được dô cái vòng “Xả Nước”. 
 
 
Má vẫn còn khóc và quẹt nước mắc dới cái khăn tay, “Lâm ơi, bây giờ má mất việc làm thiệc rồi!”
 
 
“Đừng lo, Má,” tui nói dới Má, “mọi chiện rồi sẽ iêm xuôi, bởi dì con đả có kế goặch rồi.”
 
 
“Lâm, làm xao mà con có kế hoặch được?” Má nói. “Con là một tên khờ. Làm sao mà một tên ngốc làm ra được cái kế hoặch gì được?”
 
 
“Thì Má cứ chờ coi,” tui nói. Dù sao, tui đả mừng bởi dì tui đả có kế hoặch đúng là trở dìa nhà gặp má, ngay cái ngày đầu tiên.
 
 
Tụi tui đi bộ tới nhà trọ nơi Má ở. Tui giới thiệu Má dới Thu Sương và má nói Má rất mừng vì ít nhức tui có một ngừi bạn – cho dù bạn của tui là một con khỉ củng được.
 
 
Dù sao, Má và tui ăn bửa tối ở nhà trọ, má cho Thu Sương một trái cam từ nhà biếp, và sau đó, tui với Thu Sương đi tới bến xe đò để đi tới Bải Dầu Lá Ba Tre, nơi mà gia đình của thằng Bửu sinh sống. Và chắc chắng như mưa, hình ảnh cuối của Má, má đứng ở hành lang ở nhà trọ lau nước mắc khóc khi tụi tui bước đi. Nhưng mà tui có cho má phân nửa của số tiền năm ngàn đô tui đả có để giúp đở má trả tiền mướn nhà và chi tiêu nhiều chiện khác cho tới khi tui có thể ổn định được, bởi dậy, tui hổng có cảm thấy tệ lắm. 
 
 
Dù sao, khi xe đò tới Bải Dầu Lá Ba Tre, tụi tui hổng bị gặp trở ngại dì hết trong diệc tìm ra nhà của thằng Bửu. Lúc đó khoản 8 giờ tối, tui gỏ cửa, có một ông già ra mở cửa hỏi tui muốn gì. Tui nói dới ổng tui là ai, và tui đả biết thằng Bửu từ lúc chơi banh cà na, rồi lúc trong quân đội, ông già có dẻ hồi hộp nhưng ổng mời tui dô nhà.  Trước đó tui đả nói dới Thu Sương để cho hắn đứng ở ngoài và đừng để ai thấy bởi dì có lẻ là ngừi ở đây chưa từng thấy cái gì giống như hắn từ trước tới giờ.
 
 
Dù xao đi nửa, ông này là ba của thằng Bửu, ổng mời tui một ly trà đá và bắc đầu hỏi tui thiệc là nhiều thứ. Ổng muốn biết thiêm dìa chiện thằng Bửu, nó chết như thế nào, và tui đả dùng hết khả năng của tui để
 kể lại cho ổng nghe.
 
 
Cuối cùng, ổng nói, “Có một điều mà bác cứ thắc mắc hoài, trong bao nhiêu năm qua, Lâm – theo cháu nghỉ thì, vì sao mà thằng Bửu phải chết dậy?”
 
 
“Bởi dì nó bị bắn trúng,” tui nói, nhưng mà ổng nói, “Hông, hổng phải bác hỏi như dậy. Ý bác muốn hỏi là, tại sao?  Tại sao chúng ta phải qua tới Việt Nam?” 
 
 
Tui nghỉ một phút rồi nói, “Cháu nghỉ là tụi cháu chỉ ráng làm theo lẻ phải, cháu đoán như dậy. Tụi cháu chỉ làm theo lệnh trên mà thôi.”
 
 
Rồi ổng nói, “Rồi, cháu nghỉ điều đó có đáng hông? Nhửng thứ mà chúng ta đả làm? Mấy thằng con trai bị giết theo kiểu thằng Bửu?”
 
 
Rồi tui mới nói, “Bác thấy đó, cháu chỉ là một thằng khờ thôi.  Nhưng mà niếu bác muốn biết ý kiến thiệc sự của cháu thì, cháu nghỉ là, đó là một đống kức.”
 
 
Ba thằng Bửu gật gù. “Bác cũng nghỉ y chang như cháu,” ổng nói. 
 
 
 
Dù sao, tui nói cho ổng nghe lý do tui tới gặp ổng. Tui kể cho ba thằng Bửu nghe dìa cái kế hoặch của tui và thằng Bửu, dìa diệc mở cái thương nghiệp tôm nho nhỏ, và tui kể dìa ông Chí, cái ông ngừi Việt nhỏ con tui gặp khi tui còn ở bệnh viện và ông Chí đả chỉ tui chăn nuôi Tôm như thế nào, và ba thằng Bửu khoái lắm, ổng hỏi tui nhiều thứ nửa, khi đó bất thình lìn có tiếng quác quác thiệt là lớn ở ngoài sân.
 
 
“Có cái khỉ gì đó muốn bắc gà nhà bác!” ba thằng Bửu la lên, rồi ổng tới sau cửa lấy la một khẩu súng rồi đi ra sân.
 
 
“Có một điều cháu phải nói cho bác biết,” tui nói, rồi tui nói cho bác ấy nghe là Thu Sương đang ở ngoài sân nhưng mà tụi tui kiếm hổng ra Thu Sương, và củng hổng nghe cái tiếng gì của hắn hết.
 
 
Ba thằng Bửu đi dô nhà lấy cái đèn pin rồi ổng rọi đèn lòng dòng ở ngoài sân. Ổng rọi dô một cái cây bự, và dưới gốc cây là một con dê – một con dê xồm bự và già đang đứng ở đó và đang cào đất. Ổng chiếu cái đèn lên trên cao thì thấy Thu Sương đang ngồi trên đó và Thu Sương đang sợ gần chết.
 
 
“Lần nào củng là cái con dê đó,” ba thằng Bửu nói. “Đi chỗ khác chơi, đò dê xòm!”  ổng la lên, rồi ổng liệng một khúc cây dô con dê. Sau khi con dê đi rồi, Thu Sương mới đi xuống, và tụi tui cho hắn dô nhà.
 
 
“Nó là lọi khỉ gì vậy?” ba thằng Bửu hỏi.
 
 
“Nó là con tinh tinh,” tui nói.
 
 
“Nhìn nó giống dã nhân quá!”
 
 
“Nó có giống dã nhân một chút xíu,” tui nói, “nhưng mà nó hổng phải là dả nhân.”
 
 
Dù sao đi nữa, ba của Bửu nói là tụi tui có thể ngủ lại tối hôm đó, và sáng hôm sau, ổng sẻ đi dới tụi tui để kiếm chổ cho cái thương nghiệp tôm. Có một ngọn dó nhẹ thổi qua nhánh sông và bạn có thể nghe tiếng ếch nhái và dế và ngay cả tiếng của một con cá thỉnh thoản nhảy lên khỏi mặc nước. Chổ này thiệc là đẹp và iêm đềm, và tui đả quyết định chọn nó và tui nghỉ là tui sẻ hông gặp trở ngại dì ở chổ này.
 
 
 
Sáng tinh sương ngày hôm sau, tụi tui dậy sớm cùng dới ba thằng Bửu và cùng ăn một bửa điểm tâm thiệt bự, với xúc xích do ổng làm, cùng với trứng gà chạy rông còn tươi mát, và dới bánh quy và đường mật, rồi ổng đưa tui và Thu Sương đi trên chiếc ghe nhỏ, với cây xào, và đẩy tụi tui đi xuống tới Bải Dầu. Mặt nước thiệt iêm, và có một lớp sương mờ phủ nhẹ.  Thỉnh thoảng, một con chim bay ra khỏi đầm lầy.
 
 
“Chổ này đây,” ba thằng Bửu nói, “Chổ này là chổ nước mặn thủy triều trào dô,” và ổng chỉ dô một chổ đất bùn chạy dài dô trong đầm lầy. “Có khá nhiều ao bự ở đây, niếu bác là cháu, bác sẻ sẻ chọn chổ này, theo như kế hoặch của cháu.”
 
 
Bằng cây sào, ổng đẩy chiếc ghe dô chổ đất bùn. “Cháu nhìn chổ đó kìa,” ba thằng Bửu nói, “đó là một khoảnh đất cao, cháu chỉ có thể thấy cái mái nhà của một túp liều nhỏ ở đó.”
 
 
“Hồi trước, có một ông già tên là Lê Phát Thông sống ở đó, nhưng mà ổng chết bốn năm năm nay rồi. Chổ đó bỏ hoan. Nếu cháu thích, cháu có thể nộp đơn xin làm chủ chổ đó và sống ở đó.  Lần chót bác tới đây, ông Thông còn để hai chiếc ghe chèo ở trên bờ. Chắc là hổng có đáng dá một xu teng, nhưng mà niếu cháu trám mấy chổ hở thì nó có thể nổi được và xài được.”
 
 
Ba thằng Bửu đẩy tụi tui đi xa hơn, rồi ổng nói, “Ông Thông ổng thả mấy tấm ván chạy từ đầm lầy cho tới mấy cái ao. Bác từng câu cá và săn vịt ở đó. Cháu có thể sửa lại cái lối đi này. Và mình sẻ có cách đi lại trong cái vùng này.”
 
 
Ái chà, tui phải nói cho bạn nge, cái chổ này có vẻ thiệt là lý tưởng. Ba thằng Bửu nói là lúc nào củng có trứng tôm trào dô vủng lầy và những con rạch nhỏ, và tui có thể quơ một mớ để bắt đầu cái thương nghiệp tôm, thiệc sự là hổng khó. Một điều nửa ổng nói là kinh nghiệm của ổng là tôm sẻ ăn bã hạt bông vải, thải ra khi người ta ép dầu cô tông, mà cái thứ này thì thiệc là rẻ. 
 
 
Cái việc chánh mà tụi tui phải làm là phải chận mấy cái ao bằng lưới, và làm một cái chòi nhỏ để ở, và mua mấy thứ đồ ăn khô dự trử như là bơ đậu phộng, mức, khô cá, bánh mì và đại lọi mấy thứ khỉ dống dậy. Và tụi tui có thể sẳn sàng cái diệc chăn nuôi tôm.
 
 
Bởi vậy, tụi tui bắc đầu ngay ngày hôm đó.  Ba thằng Bửu đưa tụi tui trở dìa nhà ổng, rồi tụi tui đi dô phố và bắc đầu mua đồ. Ổng nói là tụi tui có thể dùng cái xuồng của ổng cho tới khi tụi tui xửa xong mấy cái xuồng của tụi tui, và tối hôm đó, tui và Thu Sương sống trong cái chòi câu cá nho nhỏ đó lần đầu. Trời đổ mưa nên cái chòi dột như điên nhưng mà tụi tui hổng màng tới. Sáng hôm sau, tụi tui mới xửa cái mái chòi cho hết bị dột.
 
 
Tốn gần một tháng mọi thứ mới goạt động tốt – tụi tui sửa cái chòi cho đẹp, sửa mấy cái xuồng và mấy tấm ván vịt làm đường đi ở đầm lầy, và đặc mấy cái lưới chung goanh mấy cái ao.  Cuối cùng củng tới cái ngày mà tụi tui sẵng sàng thả tôm dô ao. Tui mua một cái lưới bắt tôm rồi tui và Thu Sương ở trên cái ghe chèo kéo cái lưới này qua lại lòng dòng suốt ngày. Tới tối, tụi tui có lẻ kiếm được khoản 20 kí tôm, rồi tụi tui chèo tiếp để bỏ tôm dô ao. Mấy con tôm bơi lội, búng, nhảy nhót trên mặc ao. Ối trời ơi, đó là một cảnh hết sức dễ thương và đẹp mắc.
 
 
Sáng hôm sau, tụi tui gom hơn hai trăm kí lô bã dầu cô tông và thả chừng 40 ký lô dô ao cho tôm ăn, rồi tới trưa, tụi tui đi săn tôm trong một cái ao khác. Hết cả bốn mùa hè, thu đông, tụi tui làm diệc như dậy, nhưng tới mùa xưng, tụi tui đả có bốn cái ao tôm đang hoạt động và mọi thứ coi bộ sáng sủa tươi rói như hoa hồng.  Tối tối, tui ngồi ở mái hiên của cái chòi chơi ác-mô-ni-ca, và mổi thứ bảy, tui đi bộ xuống phố thỉnh bộ sáu chai bia về để tui và Thu Sương cùng say dới nhau. Cuối cùng tui cảm thấy tui tìm được cái không gian của chính tui, và mổi ngày trôi qua là mổi ngày tui làm ăn lương thiện, và tui nghỉ là sau khi tui thu hoạch cái mùa tôm đầu tiên và bán hết, có thể tui cảm thấy mình có đủ tư cách để cố gắng tìm kím Duyên lần nữa, và coi thử coi cổ có còn giận tui hông.
 
(Hết Chương 24)
Hoa tím học trò
Đời là
Bốn  mùa thương và nhớ
Nghịch ngợm
Góp nhặt dịch thành thơ (Từ Tiếng Anh) 
Repost – Kho Thơ Lưu Trữ của dohop
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-11-11 04:22:55dohop>



LÂM NGỐ - CHƯƠNG HAI MƯƠI LĂM - PHẦN 1


[size="2"]Diễn đọc: Dzuylynh [/size]
[size="2"]
[/size]

Chú thích:

Bắc Cà Rô Li Na = North Carolina
Min Nẹt Xổ Tà = Minnesota
Vái Kinh  = giải túc cầu banh bầu dục Vái Kinh ở Min Nẹt Xổ Tà,  the Minnesota Vikings game.

 
(Chương 25 – phần 1)
 
Vào một ngày trời thiệc đẹp trong tháng sáu, tụi tui quyết định đả tới lúc tụi tui thu goặch vụ mùa tôm đầu tiên.  Tui và Thu Sương thức dậy sớm cùng lúc dới mặt trời, và tụi tui đi xuống ao đẻ kéo lưới qua ao cho tới khi cái lưới bị kẹt bởi cái khỉ dì đó. Thu Sương thử kéo nhẹ nhẹ trước, tới tui, tui kéo mạnh hơn cũng bị kẹt, và cúi cùng thì cả hai tụi tui cùng kéo, và lúc này tụi tui hiểu được là cái lưới hổng có bị kẹt gì hết mà tụi tui kéo hổng được bởi dì nó có đầy tôm trong đó!
 
 
Tới chiều hôm đó, tụi tui đả kéo lên khoản một trăm rửi ký tôm, và tụi tui dành nguyên tối hôm đó để phân loại tôm theo kích thướt. Sáng hôm sau tụi tui bỏ tôm dô mấy cái thúng rồi đưa nó dô cái xuồng của tụi tui. Cái xuồng chở nặng quá, tụi tui mém chúc nửa bị lật dù trên đường lên Bải Dầu Lá Ba Tre.
 
 
Có một công ty đóng gói đóng thùng hải sản ở đây, Thu Sương dới tui cẩu đám tôm từ bến tàu tới chổ cân đong. Sau khi tổng cộng mọi thứ lại, người ta trả cho tụi tui một một cái séc tám trăm sáo mưi lăm đô la! Đây là số tiền làm ăn lương thiện đầu tiên của tui kể tử lúc tui chơi ác mô ni ca cho Băng Nhạc Trứng Nức.
 
 
Trong hai tuần lể kế, gần như ngày nàu Thu Sương dới tui củng thu hoặch tôm rồi đem tới chổ đóng gói. Khi tụi tui thu hoặch song hết đám tôm, tụi tui kiếm được tổng cộng là chính ngàn bảy trăm đô dới hai mưi sáu xu lẻ. Cái thương nghiẹp tôm đả thành công!
 
 
Các bạn cho phép tui nói nhe – đó là một sự việc hết xức dui.  Tụi tui mang một thúng chừng một giạ tôm tới cho ba thằng Bửu, ổng rất mừng, ổng nói ổng rất tự hào dìa tụi tui, mà giá mà có thẳng Bửu ở đây thì hay góa. Xong rồi tui dới Thu Sương đi se đò lên Mỏ Bài để ăn mừng chiến thắng. Diệc đầu tiên mà tui làm là thăm Má ở nhà trọ, và khi tui nói cho Má biết dìa số tiền kiếm được và nhiều thứ khác nửa, đúng ngay chóc, Má dui và mừng dử lắm. “Ôi, Lâm của Má,” Má nói, “Má thiệc là hảnh diện dìa con – con làm thiệc là giỏi, và làm được đủ thứ, một thằng khờ mà làm được như dậy!”  
 
 
Dù sao đi nửa, tui nói cho má biết dìa kế goặch của tui, như là năm sau tụi tui sẻ tăng số ao tôm lên gấp ba lần, và tui sẻ cần ngừi để coi chừng tiền bạc và để ý những chi phí, và đại loại như dậy, rồi tui hỏi Má coi Má có chịu làm diệc này hông.
 
 
“Bộ con muốn Má dọn xuống tận Bải Dầu Lá Ba Tre hả?” Má nói. “Hổng có cái dống dì ở dưới đó hết. Rồi suống dưới đó Má làm cái dì?”
 
 
“Điếm tiền,” tui nói.
 
 
Sau đó, tui và Thu Sương đi xuốn phố và tụi tui ăn một bửa thiệt no. Tui đi xuốn bến tàu mua cho Thu Sương một nải chuối thiệc bự, tui củng mua cho tui một miếng thịt bò bít tết bự nhức mà tui thấy, dới khoai tây nghiền nát và đậu pi và đủ thứ hết. Rồi tui quyết định đi kiếm chổ mua bia, và tui mới đi ngang qua một cái khách sạng đèn mờ củ kỷ gần ven sông thì tui nghe đủ thứ tiếng la héc và chưởi thề thiệt là lớn và dù đả bao nhiêu năm qua tui vẩn nhớ được cái giọng nói đó. Tui đút đầu tui dô cửa sổ, và đúng như vậy, chính là thằng Cường bạn củ của tui ở Đại Học!
 
 
Thằng Cường rất mừng vì gặp lại tui, hắn kiêu tui đủ thứ tên như là cái thằng lổ đích, cái thằng Tư Lù, Bắc Cựu, Bù Đốp ăn Bô Xít, cái thằng đá mụ gì đó, và đủ thứ danh từ động từ hoa mỷ mà hắn có thể nghỉ ra được.  Thì ra, thằng Cường đả thành cầu thủ đá banh nhà nghề cho đội Da Đỏ Hoa Thạnh Đốn sau khi hắn rời đại học, cho tới một hôm, trong một bửa tiệc của đội banh, hổng biết dì sao hắn nhe răng cắn dô đích bà vợ của ông chủ đội bóng, và người ta từ chối hổng cho nó đá banh nửa. Nó chơi banh cho một dài đội banh khác được vài năm, nhưng sau đó, nó kiếm được việc làm phu khiêng vác cho bến tàu mà hắn nói là rất thích hộp cho trình độ học vấn của hắn với kiến thức hắn học được từ đại học.  
 
 
Dù sao đi nửa, thằng Cường mua cho tui vài lon bia tụi tui cùng nốc bia và kể lại kỷ niệm xưa. Thằng Cường nói thằng Mảng Xà, thằng Tỵ, trở thành tiền vệ cho đội Công Nhân Đóng Gói Cảng Xanh cho tới lúc nó bị bắt gặp nốc cạn một lít rựu Vốt Kà của Ba Lan trong một hiệp đá banh của giải Vái Kinh ở Min Nẹt Xổ Tà. Sau đó nó chơi cho đội Khổng Lồ Nủ Ướt cho tới khi nó chơi cái trò “Tượng Nữ thần Tự Do” trong hiệp thứ ba giải túc cầu Rams. Huấn liện diên của đội Khổng Lồ nói là hổng có cầu thủ nhà nghề nào chơi cái trò này kể từ năm 1931, và nói nó hổng có lý do gì để mà làm cái trò này nửa. Nhưng mà thằng Cường nói thiệt sự là thằng Tỵ hổng có chơi cái mánh Tượng Nữ thần Tự do đâu. Theo thằng Cường, sự thực là thằng Tỵ bị phê cần sa, đúng ra nó đang chửng bị liệng trái cà na đi mà nó quên liệng, rồi cái thằng bên mép bên trái chỉ chạy tới coi chiện khỉ gì xảy ra, và tên này chạy ra phía sau của hắn rồi lấy banh luôn.  Dù xao đi nửa, thằng Cường nói thằng Tỵ bây dờ là huấn liện diên phụ cho một đội banh nhỏ nào đó ở Gió Già.
 
 
Sau khi nốc hết vài lon bia, tui có một ý trong đầu, rồi tui nói cho thằng Cường nghe.
 
 
“Mày có muốn xuống làm diệc cho tao hông?” tui hỏi.
 
 
Thằng Cường chửi thề om xòm rồi la hét cái dì đó mà sau một hai phút, tui hiểu là nó muốn hỏi tui muốn nó làm cái gì, bởi dậy, tui nói cho nó nghe dìa cái thương ngiệp tôm, và cái kế hoặch mở rộng quạt động. Nó chửi thề tùm lum tà la nửa và rống lên cái gì đó một hồi luôn, nhưng mà, chung quy là nó “chịu” làm cho tui.
 
 
Vì dậy, xuốt mùa hè đó, xuốt mùa thu cho tới mùa Xuân, tụi tui làm diệc hết cở, tui dới Thu Sương, dới Má và thằng Cường – và tui phải mướn luôn ba thằng Bửu. Năm đó, tụi tui kiếm gần được ba chục ngàn đô la và thương nghiệp càng lúc càng bự ra. Thiệt là mọi thứ hổng thể nào tốt hơn được nửa – Má hổng còn than trời trắch đất nửa, và có một hôm tụi tui còn thấy thằng Cường cười – mặc dù dậy, khi biết tụi tui thấy nó cười,  nó ngưng liền và bắc đầu chửi thề nửa. Tuy dậy, đối dới tui, tui hổng có vui hoàng toàn, bởi dì, tui nghỉ dìa Duyên thiệt là nhiều, hổng biết cổ bây dờ ra sao rồi.
 
 
Một hôm, tui quyết định phải làm chiện dì đó.Hôm đó là Chủ nhựt, tui mặc đồ đàng hoàn rồi đón xe đò lên Mỏ Bài, rồi tui đi tới nhà của má của Duyên. Má của Duyên đang ngồi bên trong coi TV khi tui gỏ cửa. 
 
 
Khi tui nói tui là ai, bác nói, “Ngô Lâm?  Thiệt là hổng thể tin nổi. Dô nhà đi con!”
 
 
Rồi thì tụi tui ngồi ở phòng khách một hồi, bác hỏi thăm Má và hỏi tui đang làm gì, và đủ thứ hết, rồi cuối cùng, tui hỏi dìa Duyên.
 
 
“Ồ, sau này bác hổng có có nghe hay biết gì nhiều dìa nó,” Má của Duyên nói. “Bác nghỉ là nó đang sống ở chổ nào đó ở Bắc Cà Rô Li Na.”
 
 
“Duyên có ở chung dới ai hông, Bác?” tui hỏi.
 
 
“Ủa, con hổng biết sao Lâm?” bác nói. “Con Duyên nó lập gia đình rồi.”
 
 
“Lập gia đình rồi hả?” tui nói.
 
 
“Cách đây hai năm. Lúc đó nó ở Ấn Bang. Rồi bác biết nó tới Hoa Thịnh Đốn rồi kế tới, bác được một cái cạc pót tan báo cho biết là nó có chồng, rồi tụi nó dọn tới Bắc Cà Rô Li Na hay sao đó. Con có muốn nhắn dì hông nếu bác được tin của Duyên?
 
 
“Dạ hông, bác,” tui nói, “hổng cần đâu bác. Chắc là bác chỉ cần nói là con gửi lời chúc mừng và chúc may mắn là được rồi.”
 
 
“Bác sẻ nói dới tụi nó như dậy,” Má của Duyên nói, “bác thiệt sự rất mừng dì có con ghé thăm bác.”
 
 
Tui hổng biết, tui đả nghỉ là tui đả sẳng sàng để nghe tin Duyên có chồng, nhưng mà bây dờ tui biết là tui đả chưa sẳng sàng.
 
 
Tui có thể nghe tiếng đập của trái tim của tui, hai bàn tay của tui bổng dưng lạnh và ẩm thấp, tui chỉ có thể nghỉ tới cái diệc đi tìm một chổ nào đó để cuộn tròn lại giống như cái lúc thằng Bửu bị diết chết, bởi dậy tui đả làm cái diệc này. Tui kiếm được một bụi cây trong sân sau nhà của ai đó, rồi tui ngồi xuốn, ôm chưng tui rồi rúc đầu dô đùi gối như một con sâu cô đơn đang làm tổ. Tui nghỉ là tui còn bắc đầu ngậm và nút ngón tay cái bự của tui nửa, tui đả hổng có làm cái trò này từ lâu lắm rồi, từ lúc mà Má lúc nào củng nói đó là cái dấu hiệu cho biết một người nào đó là một thằng ngố, trừ khi ngừi đó là đứa nhỏ chưa biết đi. Dù xao, tui hổng biết tui đả cuộn tròn như dậy trong bao lâu. Tui đoán là hơn một ngày rưởi.
 
 
Tui cảm thấy là tui hổng thể đổ lổi cho Duyên được, cổ chỉ làm cái diệc phải làm thui. Dù sao hết, tui là một thằng ngố, mặc dù có nhiều người nói là họ đả lấy một thằng ngố làm chồng, họ hổng thể tưởng tượn ra nổi cái hoàn cảnh có thể xảy ra niếu chồng của họ thiệc sự là một tên ngố.  Tui nghỉ, có lẻ, phần chánh là tui chỉ cảm thấy xót sa cho bản thân tui, khi mà tui đả thiệc sự đạt được cái vị trí mà tui tin là Duyên dới tui có thể chung đôi dới nhau. Và bởi dậy, khi tui nghe má của Duyên nói là cổ đả có chồng, tui có cảm dác như là phân nửa của tui đả chết và không còn tồn tại nửa, bởi dì, lập gia đình hổng có giống như là bỏ nhà ra đi. Lập gia đình là một cái giao kèo hết sức ngiêm chỉn. Trong điêm đó, hổng biết tui đả khóc được lúc nào, nhưng tui hổng cảm thấy thoải mái hơn dù nước mắc đả trào ra.
 
(Hết phần một, chương 25)
Hoa tím học trò
Đời là
Bốn  mùa thương và nhớ
Nghịch ngợm
Góp nhặt dịch thành thơ (Từ Tiếng Anh) 
Repost – Kho Thơ Lưu Trữ của dohop
0
 
Một bóng đổ dài trên Huế xưa
Đường vô Thành Nội ngủ êm trưa
Mưa Huế nhẹ bay trên tàng khế
Hoa tím rơi rơi ngập lối về
Trời mưa da diết suốt cả ngày
Bên song ngồi tưởng cánh hoa bay
Khơi bao thương nhớ cay đôi mắt
Chạm nổi tận cùng sầu quắt quay
Xa Huế khi tuổi mới mười lăm
Mang theo màu tím Huế xa xăm
Hành trang là bài thơ thầm lặng
Trải nhẹ dòng hương dáng dịu nằm
Anh hỏi tôi về thăm Huế chưa
Anh ơi thương nhớ mấy cho vừa
Bao năm viễn xứ hồn nức nở
Tím cả mưa sầu tím Huế xưa !!!...

 [/align]
Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-11-14 22:23:03dohop>



LÂM NGỐ - CHƯƠNG HAI MƯƠI LĂM - PHẦN 2


[size="2"]Diễn đọc: Dzuylynh [/size]
[size="2"]
[/size]  
Chú Thích:

 
Sà Van Na = thành phố Savannah
Tôn Đắc Cực =  Mister Claxton
 
 

 
(Chương 25 phần 2)
 
 
Và mải tới chiều hôm đó, tui mới bò ra khỏi bụi rậm rồi trở dìa Bải Dầu Lá Ba Tre. Tui hổng có nói cho ai nghe hết dìa chiện đả xảy ra, bởi dì tui nghỉ là nó hổng có giúp ít được gì hết. Có một số diệc tui cần làm chung quanh mấy cái ao tôm, sửa mấy cái lưới, đại loại như vậy, và tự tui làm mấy diệc này. Khi mà tui làm xong thì trời đả tối, và tui đả quyiết định một chiện – tui sẻ bỏ hết thời gian của tui dô cái thương nghiệp tôm, và tui sẻ làm tới khi nào cái đít xức ra tui mới ngưng. Đó là tất cả nhửng gì mà tui có thể làm được trong hoàn cảnh này.
 
 
Và tui đả làm như vậy.
 
 
Năm đó tụi tui kiếm được bảy mươi lăm ngàn đô trước khi trừ đi các phí tổn, và cái bí dì nượt của tui đả trở nên bự quá, tui phải mướn thiêm người để phụ tui điều hành nó. Một người tui mướn được là thằng Tỵ Mảng Xà, tiền vệ củ của tui ở Đại Học. Nó hổng có hài lòng dìa cái việc làm của nó hiện tại trong cái đội banh nhỏ xíu íu xìu, bởi dậy tui sắp xiếp cho thằng Tỵ làm chung dới thằng Cường và lo việc quản lý ao và đê.  Rồi tui biết được ông Té, huấn liện diên của tui ở trung học đả dìa hươu nên tui mời ổng làm diệc cho tui, cùng dới hai tên khủng bố của ổng, họ củng đả dìa hưu, bây giờ họ lo dìa tàu thuyền và bến cảng.
 
 
Hổng bao lâu sau, báo chí địa phương bắc được chiện của tui và họ gửi một phóng diên tới để phỏng vấn tui cho một bài viết thuộc loại câu chuyện “một cậu bé địa phương thành công.”
 
 
Và bài viết được đăng trong số báo tới, số báo chủ nhựt, cùng với tấm hình của tui, Má và Thu Sương, với cái tít thiệt bự nói là, “Khờ Chính Tông Tìm Tương Lai trong Một Thí Nghiệm Hải Sản Mới.”
 
 
Dù xao đi nửa, hổng bao lâu sau, Má nói dới tui là tụi tui cần ngừi để phụ giúp má trong vấn đề xổ sách và cố vấn dìa tài chánh, bởi dì tụi tui kiếm được nhiều tiền quá. Tui nghỉ dìa vấn đề này một hồi, rồi tui quyết định liên lạc dới ông Lê Trí, bởi dì ổng đả kiếm được một mớ tiền trong công diệc làm ăn của ổng trước khi về hưu. Ổng rất dui khi tui điện thoại tới ổng, và ổng nói là ổng sẻ đáp chiến bay kế để gặp tui.
 
 
Một tuần sau khi ổng tới gặp tui, bác Trí nói là tụi tui cần ngồi lại bàn chiện dới nhau.
 
 
“Cậu Lâm,” ổng nói, “nhửng gì mà cậu đả làm ở đây thiệt là quá phi thường, nhưng mà cậu đả đạt tới cái mốc mà cậu cần phải có cái kế hoặch tài chánh cho thiệc là chắc chắn.”
 
 
Tui hỏi ổng đó là cái dì vậy, thì ổng nói điều này: “Đầu tư! Đa dạng hóa kinh doanh! Cậu coi nè, tui thấy là trong cái năm tài chánh kế, cậu sẻ có tiền lời khoản một trăm chín chục ngàn đô la. Năm kế tới nửa con số này sẻ tới xấp sỉ một phần tư của một triệu. Dới mấy con số tiền lời như vậy, cậu phải tái đầu tư nó, hổng thôi là Sở Ngân Khố Quốc Gia sẻ goánh thuế cho cậu tan nát luôn. Tái đầu tư là cái cốt lỏi chánh của Thương Nghiệp Hoa Kỳ!”
 
 
Và bởi dậy, tụi tui đả làm theo sự cố vấn của bác Trí.
 
 
Bác Lê Trí trực tiếp điều hành mấy công diệc này, và tụi tui tạo ra vài cái tập đoàn. Một cái tên là “Công Ty Ngô Ốc.” Một cái nửa tên là “Tập Đoàn Cua Nhồi Thu Sương,” và một cái nửa có tên là “Công Ty Trách Nhiệm Hữu Hạn Ma Ma Tôm Đồng.”
 
 
Rồi thì một phần tư của một triệu đó đả thành nửa triệu sau cái năm đó, rồi thành một triệu đô la, và cứ tiếp tục như dậy, cho tới bốn năm sau, việc kinh doanh của tụi tui đả trở thành năm triệu đô la một năm. Lúc này, tụi tui có gần ba trăm nhân diên, trong đó có cả Cục Kức Vỉ Đại, Rau Muốn, khi mà họ hổng còn làm cái nghề đô vật được nửa, và họ giúp tụi tui khiên kiện hàng tại nhà kho.
 
 
Tụi tui cố gắng muốn điên khùng trong diệc tìm kiếm ông Dân, nhưng mà ổng đả mất tích, hổng tìm ra được một dấu vết.  Tụi tui kiếm được ông Mạnh, ông bầu đô vật, và giao cho ổng phụ trách văn phòng quan hệ dới khách hàng và quảng cáo. Và nhờ bác Lê Trí gợi ý, ông Mạnh còn mướn Raquel Welch để quảng cáo cho thương nghiệp của tụi tui trên vô tuyến – người ta cho Rẹc Cao Weo ăn mặc giống như con cua, và cổ vừa nhảy múa vừa hát, “Nếu bạn chưa nếm cua của Thu Sương thì coi như bạn chưa từng ăn cua!”
 
 
Dù sao, mọi thứ trở nên thành công tiệt đỉnh. Tụi tui có một đoàn xe tải lạnh để chở tôm, nghiu sò ốc hến, và một đoàn tàu đánh cá. Tụi tui có nhà kho, đóng gói, đóng thùng riêng, và một trụ sở văn phòng lớn, tụi tui đầu tư hết cở dô địa ốc như là các tòa cao ốc, các chung cư lớn và các trung tâm, các làng thương mại, và tụi tui cũng đầu tư dô các hợp đồng khoáng chất, dầu hỏa và khí đốt.  Tụi tui mướn luôn giáo sư Bùi Việt Quát, ông giảng sư môn Anh Văn tại Đại Học Há Vợt, ổng bi đuổi cổ khỏi trường đại học bởi vì đả lở sờ hến của một sinh viên, và bây giờ ổng trở thành đầu bếp của chi nhánh Ma Ma Tôm Đồng. Tụi tui cũng mướn Trung Tá Giao, ổng bị ép ra khỏi quân đội sau cái chiến đi tua liên quan tới Huân Chương Danh Dự của tui. Bác Trí xắp xiếp cho ổng phụ trách những “hoạt động ngầm” của công ty. 
 
 
Má đả bắc tụi tui xây một cái nhà thiệt bự bởi dì theo má một cớm điều hành một tập đoàn như tui hổng thể sống trong một cái chòi rơm được. Má nói là Thu Sương có thể ở lại cái chòi đó để canh chừng mọi thứ.
 
 
Bây giờ thì mổi ngày tui phải mặc đồ côm lê và xách cặp táp dống như tui là luật xư. Tui phải tham dự mít tinh liên miêng, và phải nghe một đống ngôn ngữ tầm bậy tầm bạ như là tiếng Bích My vậy, rồi ngừi ta kiêu tui là “Ông Lâm,” “Tổng Giám Đốc Ngô,” và mấy thứ khỉ như dậy. Tại Mỏ Bài, ngừi ta còn trao cho tui những chiếc chìa khóa danh dự của thành phố và mời tui vào ban điều hành của bệnh diện, và đại bang nhạc dao hưởng.
 
 
Rồi một hôm một vài người tới văn phòng của tui và nói họ muốn tui ra tranh cử Thượng Viện Hoa Kỳ.
 
 
“Ông có tài tự nhiên, tuyệt đối là như dậy,” một ông nói.  Tay này mặc bộ côm lê sọc rằng và ngậm một điếu xì gà thiệc bự. “Một cựu cầu thủ nổi tiếng của Huấn liện diên nổi tiếng Trần Bá Gáo, một anh hùng chiến tranh, một cựu phi hành gia dủ trụ có tiếng tăm, và củng là bạn tâm tình của các Tổng Thống Hoa Kỳ – còn gì để nói nửa? Còn hơn là Cớm hay Cọp nửa!” ổng nói. Tên của ổng là ông Tôn Đắc Cực.
 
 
 “Ông coi nè,” tui nói cho ổng nghe, “tui chỉ là một thằng khờ. Tui hổng biết khỉ dì hết dìa chính chị.”
 
 
“Như vậy là ông thích hợp nhứt!” Ông Đắc Cực nói. “Ông nghe tui nói nè, tụi tui chỉ cần những ngừi tốt như ông. Muối khoáng của địa cầu, tui phải nói, ông là Muối Khoáng của Địa Cầu!”
 
 
Tui hổng thích cái ý kiến này củng như mấy cái ý kiến khác người ta đưa ra dìa tui, bởi dì, ý kiến của người ta thường chỉ đưa tui tới nhửng chiện lộn xộn mà thôi. Nhưng mà đúng ngay chóc, khi tui kể cho Má nghe, má thiệt tự hào và nước mắt rưng rưng rồi Má nói là coi như mọi giấc mơ của Má đả thành hiện thực khi con trai của Má trở thành một Thượng Nghị Sĩ của Hiệp Chủng Quấc Hoa Kỳ.
 
 
Rồi thì tới cái ngày mà tụi tui phải tiên bố ra ứng cử. Tôn Đắc Cực và mấy tay khác mướn một cái giảng đường ở Mỏ Bài và đưa tui lên khán đài trước mặt một đám đông, mổi ngừi đả bỏ ra năm mươi xu để tới nghe tui nói mấy thứ khỉ bậy bạ. Người ta bắt đầu bằng một diễn văng thiệt dài và vặn vẹo, rồi tới phiên tui phải nói.
 
 
“Này các bạn Hoa Kỳ của tui,” tui bắc đầu. Tôn Đắc Cực và cái đám đó đả viết một bài cho tui đọc, và sau đó sẻ có phần trả lời câu hỏi của thính giả. Máy quay phim TV quay rào rào, máy chụp hình củng chớp liên tục, và mấy phóng diên cầm viết quẹt quẹt tùm lum trong mấy cuốn sổ của họ. Tui đọc toàn bộ bài viết, củng hổng có dài lắm và tui củng hổng thấy có cái khỉ dì trong đó hết – nhưng mà tui có biết cái dì đâu? Tui chỉ là một thằng ngốc.
 
 
Khi tui nói xong, một nữ phóng diên làm diệc cho một tờ báo đứng dậy và nhìn dô cuốn tập của cổ.
 
 
“Chúng ta đang ở bên bờ vực thẳm của một thảm họa hạt nhưn,” cổ nói, “kinh tế thì bị hư hại, đất nước chúng ta đang bị cả thế giới chửi rủa, các thành phố và các tỉnh thì đầy dẩy tội phạm, loài người thì chết đói mổi ngày, gia đình thì bỏ xa tôn giáo, ở mọi nơi trong nước người ta chỉ tham lam, và nghỉ tới lợi lộc cá nhân, nông dân thì chết đói và bị phá sản nhưng mà người ngoại quấc thì tràn dô nước ta lấy đất, lấy tài nguyên, lấy công ăn diệc làm của nhân dân, công đoàn công đảng thì thối nát và chỉ biết ăn hối lộ, trẻ sơ sinh thì chết dần chết mòn trong các khu dân nghèo ổ chuột, thuế vụ thì hổng công bằng và như ăn cướp, học đường thì lộn xộn như mắm, giáo dục thì mắc mỏ, bịnh dịch và chiến tranh lúc nào củng lửng quẩng dới cuộc sống như là một đám mây u ám – với cái nhìn dìa mọi thứ là như dậy, thưa ông Lâm,” cổ hỏi, “trong ý nghỉ của ông, cái dấn đề gì ông thấy cấp bách nhức, ở ngay tại cái thời điểm này?”  Cái dảng đường thiệc là im lặng, bạn có thể nghe được một sợi lông rụng xuống.
 
 
“Tui phải đi đái,” tui nói.
 
 
Ngay lúc này, cái đám đông la hét muốn điên khùng luôn. Người ta bắc đầu la hò, hoan hô, và hét tùm lum hết và đưa tay lên, quơ tay qua quơ tay lại. Từ phía sau, ai đó bắc đầu hát lên một cách hùng hồn, và hổng bao lâu, mọi người điều làm y như dậy.  
 
 
“CHÚNG TA PHẢI ĐÁI! CHÚNG TA PHẢI ĐÁI! CHÚNG TA PHẢI ĐÁI! ĐÁI! ĐÁI! ĐÁI!” Người ta hô lớn lên.
 
 
Má tui ở ngồi phía sau lưng tui trên sân khấu, má đứng dậy rồi kéo tui ra khỏi cái bục giảng.
 
 
“Con hổng biếc xấu hổ sao,” má tui nói, “nói chiện như dậy ở công cộng.”
 
 
“Hông!” Lão Tôn Đắc Cực nói. “Pạc Phê! Bơ Phết! Khán giả khoái lắm. Nó sẻ là khẩu hiệu của chiến dịch tranh cử của chúng ta!”
 
 
“Cái gì là khẩu hiệu?” Má hỏi. Đôi mắc của Má nheo lại như hai hột đậu phộng.
 
 
“Chúng Ta Phải Đái!” Tôn Đắc Cực nói, “Bác nghe người ta đang hô lên kìa! Từ trước tới dờ chưa có ứng cử diên nào có được cái quan hệ thân thiết như dậy dới cái đám dân nghu ku đen như là ông Lâm đây!”
 
 
Nhưng mà Má hổng có khoái cái khẩu hịu đó chúc nào hết. “Có ai nghe người nào dùng cái khẩu hiệu tranh cử như dậy bao giờ chưa?" Má nói. “Cái khẩu hịu gì mà thiệt là tục và gớm thấy ớn – hơn nửa, nó hổng có nghỉa dì hết!”
 
 
“Nó là một biểu tượng, thưa bác,” Tôn Đắc Cực nói.  “Chúng ta hảy si nghỉ thử coi, chúng ta sẽ cho làm những bích chương, nhửng bảng quản cáo thiệt lớn, mấy miếng dán cửa sổ, se ô tô, xe đạp, xe gắn máy, túi xách in chữ CHÚNG TA PHẢI ĐÁI. Chúng ta sẻ đưa khẩu hiệu lên đài truyền hình và phát trên đài phát thanh. Đây là một đòn hết sức độc đáo. Cái giá trị của câu đó là như dậy. Chúng Ta Phải Đái là một cái biểu hiệu của cái châm ngôn Tức Nước Vỡ Bờ, để lật đổ ắch thống trị đàn áp của nhà nước – là dẹp bỏ hết tấc cả những cái sai cái trái và ngu xửn của đất nước này…Quần chúng đã quá tức dận, đả chịu hết nổi rồi, cách di nhức để xì bớt quấc ức là phải đập bể bờ đê!”
 
 
“Cái gì?” Má hỏi và trợn mắc ngi ngờ. “Ông có điên hông?”
 
 
“Ông Lâm,” Tôn Đắc Cực nói, “ông đang trên con đường tới Hoa Thịnh Đốn đó.” Và có dẻ như là tay Đắc Cục này hổng có nói sai.
 
 
Chiến dịch dận động tranh cử của tụi tui diển ra hết sức là tốt và “Chúng Ta Phải Đái” đả trở thành câu nói trên vành môi của mổi người trong một ngày bình thường. Người ta la “Chúng Ta Phải Đái” trên đường phố, trên xe hơi và xe đò, xe buýet. Các nhà bình luận trên TV và các cột bình luận trên báo chí lúc nào củng phân tích giải thích cho khán thính giả và độc giả biết cái ý nghỉa thâm sâu của nó. Các mục sư, linh mục và các nhà truyền đạo hô khẩu hiệu này cùng dới dáo giân, và trẻ em khắp nơi, trong các trường học củng hát “Chúng Ta Phải Đái.”  Và mọi thứ coi như chắc ăn như bắp, tui sẳng sàng như để bước lên bục ứng viên, và thiệc sự như dậy, một ứng diên đối thủ của tui trong cuộc bầu cử này, hắn bị thua tui và quá kẹt đến nổi hắn phải ra cái khẩu hiệu “Tui Cũng Phải Đái!” và dán nó tùm lum trong toàn bang.
 
 
Nhưng rồi cuộc vận động của tui bị dăng ra từng mảnh, y như là tui đả lo sợ.
 
 
Chiến dịch “Tui Phải Đái” đả làm cho báo chí trong nước chú ý, và hổng bao lâu, tờ báo Post ở Hoa Thịnh Đốn và tờ Nủ Ướt Times gửi phóng diên điều tra tới chiến dịch của tụi tui. Cái đám này hỏi tui nhiều câu hỏi, họ có dẻ hết sức là dể thương và thân thiện, dậy mà họ đi đâu đó moi móc mấy quá khứ của tui ra. Một hôm, có đủ thứ chiện đăng trên trang đầu tiên của hết mấy tờ báo ở Hoa Kỳ. “Ứng Cử Viên Thượng Viện Từng Có Một Sự Nghiệp Rằn Ri,” đó là một cái tít trên báo.
 
 
Đầu tiên, người ta diết là tui bị thi rớt ở đại học năm thứ nhứt.  Rồi người ta đào ở đâu ra cái chiện thúi goắc dìa tui dới Duyên khi mấy tên cảnh sát tới cẩu tui đi từ một cái rạp chiếu phim. Ngày hôm sau, họ lôi ra cái hình tui khoe nguyên cái đít của tui cho Tổng Thống Doãn Sơn coi ở tại Vườn Hồng của Tòa Bạch Ốc. Đám phóng viên hỏi lòng dòng nhửng người biết tui lúc tui ở Bót Tân trong Ban Nhạc Trứng Nứt, và trích ra những câu mà ngừi ta nói dìa tui, và nói là tui có hút cần xa và nói là “có thể tui là đả cố ý nổi lửa đốt cháy” một lớp học ở Đại Học Há Vợt.
 
 
Cái điều tệ hại nhứt – người ta moi ra cái tội hình sự dìa tui liệng Huân Chương tại tòa nhà Cạp Thồ Hoa Kỳ và ghi là một thẩm phán đã ra lệnh nhốt tui trong một nhà thương điên.  Ngòi ra, ngừi ta củng biết tui từng làm nghề vật lộn, và tui đả tự xưng mình là Cán Ngố.  Báo chí còn đăng hình tui bị Ông Giáo Sư trói cứng ngắc nửa. Cuối cùng, báo chí ghi là có “một số nguồn” còn cho biết tui có bị dính trong một dụ xì-căng-đan tình dục lăng nhăng dới một “cô đào minh tinh điện ảnh nổi tiếng của Hồ Ly Vọng.”
 
 
Và điều này đánh gục hết mọi thứ. Tôn Đắc Cực chạy dô bộ chỉ huy chiến dịch vận động tranh cử và la lên, “Chúng ta tiêu tùng rồi! Chúng ta bị đâm dô xau lưng!” và đủ thứ khỉ thúi goắc như dậy. Như dậy, mọi thứ coi như song. Tui hổng còn chọn lựa nào khát ngoài việc rúc ra khỏi cuộc tranh cử, và ngày hôm sau, Má, tui và bác Lê Trí cùng ngồi xuống nói chiện với nhau.
 
 
“Cậu Lâm,” bác Trí nói, “Tui nghỉ có lẻ sẻ tốt cho cậu niếu cậu chịu im hơi lặng tiếng một thời gian.” Tui biết là Bác Trí nói phải. Hơn nửa, có nhiều thứ khác làm tui bận tâm lâu lắm rồi, mặc dù tui chưa bao giờ nói dìa mấy thứ này.
 
 
Khi mà cái thương nghiệp tôm mới bắc đầu, tui coi như khoái công diệc lắm, tui thức dậy từ lúc bình minh và đi xuống mấy cái ao coi mấy cái lưới rồi thu hoạch tôm, đại lọi như dậy, và tui dới Thu Sương thường ngồi ban điêm dưới cái chòi câu cá để chơi ác mô ni ca, rồi thỉnh bộ sáu chai bia vào thứ bảy và uống tới say với Thu Sương. Bây giờ thì mọi thứ hổng còn dống như dậy nửa.
 
 
Tui phải đi dự đủ thứ tiệc tùng dào buổi tối, nơi mà ngừi ta cho tui ăn đủ thứ món nhìn rất là kỳ bí, nơi đó có nhiều đàn bà con gái đeo bông tai thiệc bự, và đủ thứ khỉ như dậy. Xuốt ngày, cái điện thoại reo hổng dứt và người ta muốn hỏi tui đủ thứ chiện dưới ánh mặt trời này.  Trong thượng viện, mấy thứ này chỉ ẹ thiêm nửa mà thôi.  Bây giờ, tui hổng còn thời gian dành cho tui, và mọi thứ như là bay rẹc rẹc qua tui.
 
 
Hơn nửa, tui nhìn dô kiếng và tui đả thấy những dết nhăn hằn trên mặc của tui, tóc tui đả đổi màu xám ở đường viền, và tui hổng còn nhiều năng lượng như tui đả từng sở hủ. Tui biết là mọi thứ tiến triển hết sức trôi chảy, nói dìa cái thương nghiệp của tui, nhưng mà riêng bản thân tui, tui có cảm dác như là tui chỉ quay dòng vòng ở một chổ.  Tui thắc mắc tại sao tui làm nhửng thứ mà tui đả làm, và làm để làm gì?  Lâu lắm rồi, tui dới thằng Bửu có một kế hoặch, bây giờ cái kế hoặch đó đả vượt qua khỏi nhửng gì tui tui đả từng mơ mộng cho dù là tụi tui điên cách mấy, nhưng rồi sao? Cuột sống hổng còn vui bằng phân nửa những ngày tui chơi banh cà na, goánh dới cái đám lột bắp quậy phá Ne Bơ Rát Ca ở Giải Cam Cuối Mùa, hay là như nhửng lút tui như đang cởi cái ác mô ni ca ở Bót Tân dới ban nhạc Trứng Nứt, và chắc chắn hổng có dui bằng cái lúc tui ngồi coi TV chương trình “Dân Nẩu Bí và Lỳ Hiu” dới Tổng Thống Doản Sơn kính yêu.
 
 
Và tui đoán là nổi buồn của tui có liên quang gì đó dới Mỷ Duyên nửa, nhưng bởi dì hổng có ai có thể làm cái gì hết dìa chuyện đó, tui củng hổng muốn nhắc tới nó làm gì. 
 
 
Dù xao, tui nghỉ là tui phải trốn xa cái hoàn cảnh hiện tại. Má khóc và than trời trắch đất rồi chậm nước mắt bằng khăn mù soa như tui có thể tưởng tượng ra, nhưng bác Trí thì hiểu hết sự việc.
 
 
“Tại sao chúng ta hổng tuyên bố là cậu Lâm đang nghỉ mát dài hạng, Cậu Lâm, chúng ta chỉ cần làm như dậy,” bác Trí nói. “Và đương nhiên là phần hùn của cậu Lâm lúc nào củng còn ở đây, cậu muốn nó lúc nào củng được.”
 
 
Và bởi dậy, tui làm theo lời bác Trí. Chỉ dài bửa sau thôi, vào buổi sáng,  tui lấy một chút ít tiền và quẳng một vài thứ dô một cái bị rồi tui đi xuống xưởng tôm. Tui chào tạm biệt Má và bác Lê Trí rồi tui tới bắc tay dới từng ngừi – ông Mạnh và Giáo Sư Bùi Việt Quát, Cục Kức Vỉ Đại, Rau Muốn, Thằng Tỵ Mảng Xà, Huấn liện diên Té và hai tên khủng bố của ổng, ba thằng Bửu, thằng Cường, và dới hết mấy người khác.
 
 
Xong rồi tui đi tới cái chòi câu cá và tìm Thu Sương.
 
 
“Chú mày tính làm cái dì?” tui hỏi. 
 
 
Thu Sương nắm tay tui rồi hắn sách cái bị của tui đem ra cửa. Tụi tui leo dô một cái xuồng và chèo lên Bải Dầu Lá Ba Tre, rồi tụi tui đón xe đò đi Mỏ Bài. Cô gái bán vé ở phòng vé hỏi tui, “Chú muốn đi đâu?” Tui nhúng dai, lắc đầu, bởi dậy cổ nói, “Hay là chú đi Sà Van Na đi, cháu tới đó một lần, đó là một phố đẹp và dể thương lắm.”
 
 
Và bởi dậy, tụi tui mua vé đi Sà Van Na.
 
(Hết chương 25)
Hoa tím học trò
Đời là
Bốn  mùa thương và nhớ
Nghịch ngợm
Góp nhặt dịch thành thơ (Từ Tiếng Anh) 
Repost – Kho Thơ Lưu Trữ của dohop
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-11-21 22:34:40dohop>





LÂM NGỐ - CHƯƠNG HAI MƯƠI SÁU (CHƯƠNG KẾT)


[size="2"]Diễn đọc: Dzuylynh [/size]
[size="2"]
[/size]  

Chú thích:

Át Lan Ta = Atlanta
Cái Đêm Người Ta Đuổi Dân Miền Nam Đi = “The Night They Drove Ole Dixie Down”, bài nhạc của nhạc sĩ Gia Nã Đại Robbie Robertson, viết về chiến tranh dân sự của hai miền trước đây của Hoa Kỳ.
Chát Ta Nữ Ga = Chattanooga
Chúc Lệ Tân = Charleston
Đỗ Uyên = Wanda, tên một cô gái quen với Lâm, ông Dân và Thu Sương
Đông = Donald, tên chồng của Duyên.
Giác Sơn = Quảng trường Giác Sơn, Jackson Square
Mem Phi = Memphis
Phi Ngựa trong Thành Tân Ô Lan = bài hát “Ridin on the City of New Orleans”, bài nhạc dân gian bởi nhạc sĩ Steve Goodman mô tả chuyến xe lửa từ Chicago tới New Orleans.
Rít Mồng = Richmond

 
 
Tụi tui xuốn xe đò ở Sà Van Na, trời mưa đổ xuống như múa lân. Thu Sương dới tui đi dô bến xe, tui mua một tắch cà phê rồi uống ở mái hiên gần máng xối, tụi tui đang tính coi kế tới tụi tui phải làm cái dì.
 
 
Tui hổng có kế hoặch dì ráo trọi, thiệt tình là như dậy, bởi dậy, sau khi tui uống xong ly cà phê, tui móc ác mô ni ca rồi bắc đầu chơi nhạc. Tui thổi vài bài hát, chèn đéc ơi, có một anh chàng đi ngang qua rồi thảy hai mươi lăm xu dô cái ly cà phê của tui. Tui chơi thiêm mấy bản nửa, và hổng bao lâu, phân nửa của cái ly cà phê của tui đả đầy tiền cắc.
 
 
Trời đả tạnh mưa nên Thu Sương dới tui đi bộ tiếp và rồi từ từ tụi tui ra tới một công viên ở giửa phố. Tui ngồi xuống một băng ghế và tiếp tục chơi ác mô ni ca, và chắc ăn như bắp, ngừi ta bắc đầu bỏ tiền 25 xu, 10 xu và 5 xu dô cái ly cà phê. Và rồi ngừi ta củng khoái Thu Sương, khi mà có người đi ngang, hắn thường lấy tách cà phê đưa ra cho người ta bỏ tiền dô. Đến cuối ngày hôm đó, tui kiếm được gần năm đô la.
 
 
Tối hôm đó, tụi tui ngủ trong công diên trên băng ghế, hôm đó trời thiệt đẹp và trong, với nhửng vì tinh tú tỏa xáng cùng dới chị Hằng. Tụi tui ăn điểm tâm vào buổi sáng và tui chơi ác mô ni ca nửa khi dân làng bắc đầu đi tới sở làm. Tụi tui kiếm được tám đồng bạc hôm đó, và hôm sau là chín đô la, và tới cuối tuần đó, tụi tui coi như làm ăn khấm khá. Sau cuối từng đó, tui tìm được một cái tiệm bán nhạc cụ nhỏ, nên tui dô đó coi tui có thể mua thiêm một cái ác mô ni ca khác hông, tông Son chẳng hạn, bởi dì tui chơi tông Đô nhiều quá rồi và tui thấy là âm thanh đả hơi nhàm. Tui thấy trong một góc kẹt ở trong tiệm có một cây đờn ki bô củ củng được bán. Nhìn nó khá giống cái cây ki bô mà thằng Dũng chơi trong ban nhạc Trứng Nức, thằng Dủng có dạy tui chơi một vài hợp âm trên cây đờn ki bô của hắn.
 
 
Tui mới hỏi cây đàn đó bao nhiêu tiền, anh chàng này nói là hai trăm đô, nhưng mà y sẻ giảm giá cho tui. Bởi dậy, tui mua cây đàn củ này, cái anh chàng báng hàn còn gắn thiêm một cái giá trên cái ki bô để tui có thể cùng một lúc chơi ác mô ni ca luôn. Và chắc chắng nhờ dậy mà nhiều người biết tui hơn. Tới cuối tuần kế, tụi tui kiếm được gần mười đô mổi ngày, bởi dậy, tui tới cái tiệm nhạc cụ đó và mua thiêm một bộ trống củ. Sau vài ngày dợt trống, tui đả đạt được cái trình độ chơi trống củng khá. Tui bỏ cái ly cà phê bằng mốp đả củ và thay nó bằng cái ly bằng thiếc cho Thu Sương chiền tới các khán thính giả của tụi tui, và hai đứa tụi tui làm ăn coi bộ được. Tui chơi đủ thứ bài hết, từ bài “Cái Đêm Người Ta Đuổi Dân Miền Nam Đi” tới bài “Sông Lô,” và tui kiếm được một cái nhà trọ mà người ta chịu cho Thu Sương ở đó, và người ta còn có làm bửa ăn điểm tâm cho tụi tui nửa.
 
 
Một buổi sáng, Thu Sương dới tui đi dô công viên thì trời đổ mưa nửa. Một điều dìa Sà Van Na – cách một bửa hổng mưa thì có một bửa mưa như mấy xô nước xối dô đầu, hay đại loại như dậy. Tụi tui đi xuống đường lộ ngang qua một văn phòng thì bất thình lìn tui nhìn thấy cái dì đó vẻ hơi quen quen.
 
 
Có một người đàn ông đang mặc côm lê đứng trên lối đi bộ và đang cầm một cây dù và người này đứng ngay trước một cái bịch rác bự bằng mủ. Có ai đó đang núp ở dưới cái bịch rác này để trú mưa, tui chỉ có thể thấy một đôi bàn tay ló ra từ phía dưới bịt rác, đang đánh bóng đôi dài của người đàn ông mặc côm lê. Tui băng qua đường và tới gần để thấy rỏ hơn, trời đất quỷ thần ơi, tui có thể đóan được là dứi cái bịt rác đó còn có mấy cái bánh xe gắn dô một cái thùng bằng cây. Tui mừng guá tui muốn nổ banh luôn, tui đi tới rồi giựt phăng cái bịt rác dục qua một bên, và đúng ngay chóc, chính là ổng, ông Dân, ổng đang đánh giày để kiếm sống!
 
 
“Trả lại cái bịch đó lại cho tui, cái đồ mập địch,” ông Dân nói, “tui đang bị ước nhẹp ở đây nè.” Rồi ổng nhìn thấy Thu Sương. “Như dậy là cuối cùng chú mày củng lấy dợ rồi phải hông à?” ông Dân nói.
 
 
“Nó là con khỉ đực!” tui nói cho ổng nghe. “Ông nhớ hông – con khỉ đi dô dủ trụ dới tui đó.”
 
 
“Ông có đánh dày cho tui hông, hay tính làm cái khỉ gì hả?” cái tên mặc côm lê la lên.
 
 
“Cái Đ.M. mày, ra chổ khác chơi,” ông Dân la lên, “hổng thôi là tao cắn dô chưng mày cho đứt ra làm hai luôn.” Cái tên này sợ góa bỏ đi liền.
 
 
“Ông làm dì ở đây dậy, ông Dân?” tui hỏi.
 
 
“Chú mày nghỉ là tao đang làm cái dì, hả?” ổng nói. “Chú mày hổng thấy là tao đả trở thành một tên Cộng Xản rồi hay sao?”
 
 
“Ông nói là ông đang dống như cái đám dịt con tụi mình bắn lộn dới tụi nó trong chiến tranh phải hông?” tui hỏi.
 
 
“Còn khuya,” ổng nói, “cái đám đó là Cộng sản tầm phào bá láp. Tao mới là Cộng Sản thứ thiệt – Cộng Sản Mác, Lê Nin, Trót Xì Ki – toàn bộ mấy thứ khỉ bullshịt như dậy.”
 
 
“Nhưng mà ông đánh dày để làm chi dậy?” tui hỏi.
 
 
“Để cho cái bọn đế quốc tay sai phải xấu hổ,” ổng trả lời. “Tao đả rút tỉa ra được là, bấc cứ cái tên nào mà đi đôi dày bóng lưởn thì cái tên đó hổng đáng dá một cục kức, bởi dậy, tao đánh cho bóng càng nhiều giày càng tốt, để tao gửi cái đám người đó xuống địa ngục cho tụi nó gặp Xít Ta Lin càng sớm càng tốt.”
 
 
“Thôi thì, nếu ông nói như dậy,” tui nói, rồi ông Dân liệng đám đồ của ổng rồi tự đẩy ổng dô một mái hiên để trốn mưa.
 
 
“Ối ma quỷ ơi, chú Lâm tin thiệt hả, tui đết là một tên Cộng Sản thúi,” ổng nói. “Dù xao, cái đám đảng đó củng hổng có muốn có một đảng viên như tui, với cái tình trạng của tui bây dờ.”
 
 
“Chắc chắn họ sẻ chịu kết nạp ông dô Đảng mà, ông Dân,” tui nói. “Ông đả từng lúc nào củng khuyên tui là tui có thể trở thành bất cứ cái dì mà tui muốn, và tui có thể làm bấc cứ cái gì mà tui muốn – và như vậy, ông củng làm được mà.”
 
 
“Bộ chú Lâm vẩn còn tin cái điều bullshịt rác rưởi đó hả?” ổng hỏi.
 
 
“Tui còn gặp được Raquel Weo đang ở trần ở truồng đó,” tui nói.
 
 
“Thiệc dậy sao?” ông Dân nói, “nó dống cái gì dậy?”
 
 
Rồi thì từ đó, ông Dân dới tui xem như trở thành một đội. Ông Dân hổng muốn ngủ ở nhà trọ, bởi dậy, ổng ngủ ở bên ngoài vào ban đêm, dưới cái bịt rác của ổng, để mà “xây dựng cá tánh,” ổng dải thích cho tui nghe như dậy đó. Ổng kể cho tui nghe ổng đả làm nhửng dì kể từ khi ổng rời khỏi Ấn Thành. Đầu tiên, ổng cá độ toàn bộ số tiền kiếm được từ cái thương nghiệp vật lộn ở một trường đua chó và thua hết, còn bao nhiêu tiền còn lại của ổng, ổng mua rượu uống hết luôn. Xong rồi ổng kiếm được một diệc làm ở một ga ra xửa xe ô tô, bởi dì ổng có thể chui dưới gầm xe một cách dể dàng trên chiếc xe cây của ổng, nhưng rồi ổng nói ổng quá chán cái diệc đó bởi dì dầu nhớt và mở bò lúc nào củng chảy và rớt dô ổng. “Tui có thể là một thằng hổng có chưng, một tên ăn hại, một tên say hổng nhà cửa,” ổng nói, “nhưng tui sẻ hổng bao dờ trở thành một tên Cu Ba, cu má gì đó sống trong dầu nhớt được.”
 
 
Kế tới, ổng trở dìa Hoa Thịnh Đốn khi mà người ta xây một tượng đài lớn để tỏ lòng biết ơn mấy người đả tham chiến dô Chiến Tranh Việt Nam như tụi tui, rồi khi người ta thấy ổng và biết ra được ổng là ai, người ta mời ổng đọc diển văn. Nhưng mà tại bửa tiệc, ổng uống say mèm nhẹp luôn, ổng hổng còn nhớ ổng sẻ phải nói cái dì nửa. Bởi dậy, ổng chôm chỉa một cuốn kinh thánh tại khách sạn mà người ta cho ổng ở, rồi tới lược ổng phải đọc diển văng, ổng đọc nguyên cái phần Sáng Thế Ký của Kinh Cựu Ước, và ổng đang đọc phần truyện kể trong Dân Số Ký của kinh thánh ở phần thứ tư thì người ta tắc mi cờ rô rồi kéo cái đích của ổng ra chổ khác. Sau đó, ổng thử đi xin ăn một thời giang rồi bỏ nghề ăn xin bởi dì nó “hổng có phẩm cách.”
 
 
Tui kể cho ổng nghe dìa chiện tui chơi cờ dới bác Lê Trí, rồi dìa cái thương nghiệp tôm đả thành công như thế nào, và đủ thứ đại lọi như dậy, rồi dìa chiện tui tham da tranh cử Thượng Viện Hoa Kỳ, nhưng mà ổng có vẻ chỉ quang tâm tới Raquel Goeo nhiều hơn.
 
 
“Chú có nghỉ là cái cặp trái đào, hay bưởi gì đó, của con nhỏ đó là thiệt hông? Có bơm hông?” ổng hỏi.
 
 
Tụi tui đả ở Sà Van Na được khoản một tháng, tui nghỉ là tụi tui khá thành công. Tui làm cho cái ban nhạc một người của tui, Thu Sương là thu ngân diên của tui, còn ông Dân thì đánh giày cho đám đông.
 
 
Một hôm, có một tay từ tòa soạn báo tới chụp hình tụi tui rồi cho đăng lên ở trang đầu.
 
 
“Nhửng Kẻ Bị Bỏ Rơi đang Lảng Vảng ở Công Viên,” đó là cái tựa đề của bài báo.
 
 
Một buổi chiều, tui đang ngồi chơi nhạc mà đang nghỉ là có lẻ tụi tui phải dời đi chổ khác, có lẻ đi lên tới Chúc Lệ Tân thì tui thấy một thằng nhỏ đang đứng trước dàn trống, và chú bé này chỉ nhìn tui. Tui đang chơi bài “Phi Ngựa trong Thành Tân Ô Lan,” nhưng mà chú bé này cứ nhìn dô tui, hổng cười, hổng nói dì hết, nhưng có cái dì đó trong ánh mắc của thằng nhỏ, nó sáng rực và lóe ra tia sáng một cách kỳ dị làm tui phải nhớ đến một cái dì đó. Rồi tui nhìn lên, đứng ở rìa của đám đông là một phụ nử, và tui thấy cổ, tui thiệc sự muốn xỉu.
 
 
Chèn đéc ơi, người phụ nử này chính là Mỹ Duyên.

 
Mái tóc của cổ được giử gọn trên đầu bởi mấy cây cuộn tóc, cổ củng nhìn lớn tuổi hơn, và có nét mệt mỏi, nhưng đúng là Duyên, hổng sai. Tui quá là ngạc nhiên, tui thổi hư mấy nốt nhưng tui củng thổi xong bài nhạc, và Duyên bước tới nắm tay thằng bé.
 
 
Mắt của Duyên sáng rực và cổ nói, “Ồ, Anh Lâm, em biết hổng phải ai khác hết ngoài anh ra khi em nghe tiếng nhạc ác mô ni ca. Hổng có ai có thể chơi ác mô ni ca giống như anh được.”
 
 
“Em làm gì ở đây?” tui hỏi.
 
 
“Tụi em ở đây,” Duyên nói. “Anh Đông là phụ tá trưởng phòng cho một chổ làm gạch ngói. Tụi em sống ở đây ba năm rồi.”
 
 
Bởi dì tui hổng chơi nửa, đám đông đả dạt đi chổ khác, Duyên ngồi xuống băng ghế kế bên tui. Thằng bé con đang nghịch cái gì đó với Thu Sương, còn Thu Sương, hắn đang làm trò trồng cây chuối cho thằng bé cười.
 
 
“Sao mà anh chơi trong ban nhạc có một người dậy?” Duyên hỏi tui. “Má có viết thơ cho em nói là anh đả lập nên một thương nghiệp Tôm lớn dưới Bải Dầu Lá Ba Tre, và đả là một triệu phú.”
 
 
“Câu chiện đó dài lắm,” tui nói.
 
 
“Anh hổng có bị dính dô trở ngại nào nửa chứ, anh Lâm?” Duyên hỏi.
 
 
“Hông, lần này thì hông,” tui nói. “Còn em thì sao? Cuộc sống của em ổn chứ?”
 
 
“Ồ, em nghỉ là ổn, anh à,” Duyên nói. “Em nghỉ là em đả đạt được nhửng gì em đả muốn.”
 
 
“Con trai của em phải hông?” tui hỏi.
 
 
“Ừa,” Duyên nói, “anh thấy nó dễ thương ghê hông?”
 
 
“Hổng chê dô đâu được hết – em đặc tên cháu là gì?”


“Lâm.”
 
 
“Lâm?” tui nói, “Em lấy tên anh đặc cho cháu hả?”
 
 
“Phải như dậy chứ,” Duyên nói thiệt nhỏ. “Dù sao, phân nửa của cháu là của anh đó.”
 
 
“Phân nửa cái gì?”
 
 
“Cháu là con trai của anh đó, Lâm.”
 
 
“Cái gì của anh?”
 
 
“Con trai của anh. Là Lâm Con đó.”
 
 
Tui nhìn về phía thằng bé, nó đang cười và dổ tay bởi vì Thu Sương đang làm trò đi bằng hai tay.
 
 
“Em nghỉ là đúng ra em phải cho anh biết,” Duyên nói, “khi mà em rời Ấn Thành, anh biết hông, em đả có bầu. Em đả hổng muốn nói cái gì hết, em củng hổng biết tại sao em hổng nói nữa. Lúc đó em lo lắng, có lẻ là dậy, em lo hông biết con của tụi mình ngày mai sẻ ra sao.”
 
 
“Có phải em nói là, hổng biết là nó có trở thành… ngố hông?”
 
 
“Ừa, dống như dậy đó,” Duyên nói. “Nhưng mà anh coi thử coi, anh Lâm, anh hổng thấy sao! Nó hổng có khờ chúc nào hết! Cháu nó thông minh và sắc bén như con dao – Lâm sẻ học lớp hai năm nay. Năm rồi, cháu lấy A hết trong mọi môn. Anh tin nổi hông!”
 
 
“Em có chắc chắn Lâm là con của anh hông?” tui hỏi.
 
 
“Chắc như đinh đóng cột,” Duyên nói. “Cháu nó muốn trở thành cầu thủ túc cầu khi lớn lên – hoặc là một phi hành gia vủ trụ.”
 
 
Tui nhìn dô thằng nhóc lần nữa, nó là một chú bé khỏe mạnh, mặt mủi sáng xủa. Mắc của nó thiệt trong sáng và nó có vẻ hổng có sợ cái gì hết. Nó đang chơi ca rô trên nền đất dới Thu Sương.
 
 
“Còn….” Tui nói, “còn… anh Đông của em thì sao?”
 
 
“Anh Đông?” Duyên nói. “À, ảnh hổng biết gì dìa anh hết. Anh biết hông, em gặp ảnh sau khi em rời Ấn Thành. Bụng em đả bắt đầu lú ra và nhiều thứ khác nữa, và em hổng biết phải làm gì lúc đó. Ảnh là người đàng hoàn, tử tế. Ảnh chăm sóc em và chăm sóc bé Lâm tốt lắm. Tụi em có một cái nhà và hai chiếc xe, và mổi thứ bảy, ảnh đưa tụi em đi chơi nhửng chổ như là bải biển hay là nơi thôn quê. Tụi em đi lễ ngày chúa nhựt, anh Đông đang để dành tiền để cho bé Lâm học ở Đại Học và cho nhửng chiện như dậy.”
 
 
“Anh gặp con được hông – ý anh nói là, chỉ một vài phút thôi củng được?” tui hỏi Duyên.
 
 
“Được chứ,” Duyên nói, rồi Duyên kiêu thằng bé lại. “Lâm,” Duyên nói, “Má muốn con gặp một người cũng tên Lâm. Chú Lâm là bạn cũ của Má – và Má đã lấy tên của chú đặt cho con đó.”
 
 
Chú bé chạy lại kế bên tui rồi nói, “Chú có con khỉ vui quá.”
 
 
“Nó là một con tinh tinh,” tui nói. “Tên của nó là Thu Sương.”
 
 
“Tại sao chú đặt tên nó là Thu Sương dậy, nó hổng phải là con trai sao?”
 
 
Tui biếc ngay lúc đó là con trai tui hổng phải là một tên ngốc. “Má cháu nói là khi lớn lên, cháu muốn trở thành cầu thủ túc cầu, hay là phi hành gia,” tui nói.
 
 
“Chắc chắn như dậy, thưa chú.” Chú bé nói, “Chú có biết gì về túc cầu hay phi hành gia vũ trụ hông?”
 
 
“Có,” tui nói, “chú biết chúc chúc, nhưng chắc là cháu phải hỏi ba của cháu nha. Chú biết chắc chắn ba của cháu biết nhiều hơn chú nhiều lắm.”
 
 
Rồi tôi ôm chú bé vào lòng. Tui hổng ôm chặt lắm, nhưng củng vừa đủ cho tui. “Cháu muốn chơi dới Thu Sương nửa,” thằng bé nói, rồi nó nhảy xuống, còn Thu Sương, nó đang xắp xiếp trò chơi gì đó để cho bé Lâm thảy một đồng cắc dô cái ly bằng thiếc, còn Thu Sương thì hứng đồng tiền đó trên không.
 
 
Duyên tới gần rồi ngồi kế bên tui, cổ đưa tay vuốt nhẹ chưng tui, rồi cổ thở dài.
 
 
“Thỉnh thoảng em không thể tin nổi,” Duyên nói. “Tụi mình đã quen nhau đả gần ba mươi lăm năm rồi – ngay từ lớp đầu tiên của tiểu học.”
 
 
Ánh nắng đi xuyên qua lá cây và rọi vào khuôn mặt của Duyên, có lẽ có một giọt nước mắt đang long lanh trong mắt nàng, nhưng nó không bao giờ chịu lộ diện, chắc chắn có gì đó trong Duyên, tui cảm nhận được, có thể là một nhịp tim, tui không thể biết rõ hơn nữa, mặc dù tui biết nó đang hiện diện ở đó.
 
 
“Em chỉ thật sự không thể tin được, chỉ như vậy thôi,” Duyên nói, rồi nàng nghiêng người tới tôi và hôn vào trán tôi.
 
 
“Cái gì vậy em?” tui hỏi.
 
 
“Mấy tên khờ,” Duyên nói, và môi nàng đang run run. “Có ai mà không khờ?” Và rồi Duyên xa tui. Cổ đứng dậy rồi nắm tay bé Lâm, rồi hai má con cùng bước đi.
 
 
Thu Sương đi tới tui rồi ngồi xuống, rồi nó vẽ mấy cái ô ở trên nền đất dưới chưn tui để chơi ca rô kiểu Mỹ dới tui. Tui đánh dấu X trên ô trên cùng, góc bên phải, rồi Thu Sương để dấu O ở chính giửa, rồi tui biết ngay tức khắc là trong hai tụi tui, hổng có ai có thể thắng được hết.
 
 
Rồi thì sau đó, tui làm một vài chuyện. Đầu tiên, tôi gọi điện thoại cho bác Trí để nhờ bác làm chuyện này: từ nay toàn bộ lợi tức từ phần hùn của tui trong hảng tôm, tui cho Má mười phần trăm, ba thằng Bửu mười phần trăm, và phần còn lại gửi hết cho Duyên để lo cho bé Lâm.
 
 
Sau bửa ăn tối, tui đả ngồi suốt đêm để si nghỉ, mặc dù suy nghỉ là một thứ tui hổng có giỏi một cách đặc biệt lắm. Nhưng mà những gì tui nghỉ là như vầy: Ở đây, tui đả gặp lại Duyên sau bao nhiêu năm xa vắng. Và Duyên cũng có con chung dới tui, và có lẽ, bằng cách này hay cách khác, tụi tui có thể biến đổi lại hoàn cảnh của tụi tui.
 
 
Nhưng mà tui càng nghỉ nhiều dìa chiện này thì tui càng thấy là hổng thể được, và cuối cùng tui chấp nhận là không thể làm như vậy được. Và hơn nửa, tui cũng không thể chỉ đổ thừa cho cái sự ngu ngốc của tui – mặc dù, tui ước gì tui có thể đổi thừa là tại tui khờ, tại tui ngố. Không đâu, đó chỉ là một nhịp điệu trong bản nhạc đời. Thỉnh thoảng, đời là như vậy đó, hơn nửa, sau khi suy tính hết mọi thứ, tui nhận thức ra là sẻ tốt hơn cho bé Lâm nếu nó sống với Duyên và chồng của Duyên, để mà bé Lâm có được một mái ấm gia đình êm đẹp và được giáo dục đàng hoàng, và để mà bé Lâm sẻ không phải có một người cha có một bộ óc chỉ to bằng hạt đậu.
 
 
Rồi thì vài ngày sau, tui dọn đi dới Thu Sương và ông Dân. Tụi tui đi tới Chúc Lệ Tân, rồi tới Rít Mồng rồi tới Át Lan Ta, rồi Chát Ta Nữ Ga, rồi tới Mem Phi, rồi Nữ Sĩ Viên, và cuối cùng, tụi tui đi xuống Tân Ô Lan.
 
 
Ở Tân Ô Lan, bạn làm cái khỉ dì củng được, hổng ai để ý tới bạn, và ba đứa tụi tui tha hồ hưởng thụ cuộc sống, chơi nhạc mổi ngày ở quảng trường Giác Sơn và coi mấy tay khùng điên khác làm công chiện của họ. Tui mua một chiếc xe đạp có gắn hai cái xe nhỏ ở hai bên để cho Thu Sương và ông Dân cùng đi dới tui, mổi chủ nhựt, tụi tui đạp xe xuống bờ sông và đi câu cá. Cở mổi tháng, Duyên viết cho tui một lá thơ, và gửi hình bé Lâm cho tui coi. Lần chót, tui có được tấm hình bé Lâm mặc bộ đồ cầu thủ đá banh. Có một cô gái làm bồi bàn mà tụi tui đả gặp trên một đoạn đường nối tiếp trong bước đường của tụi tui, và từ đó thỉnh thoản tụi tui gặp nhau để trò chuyện. Tên của cô gái là Đỗ Uyên. Nhiều lúc, tui, Thu Sương và ông Dân chỉ đi phà vòng quanh khu phố Pháp và ngắm cảnh, và bạn tin tui đi, ngoài tụi tui ra còn có nhiều ngừi nhìn củng rất kỳ dị – họ nhìn giống như mấy người còn sót lại từ Cách Mạng Nga hay đại loại như dậy.
 
 
Một hôm, có một tay từ báo chí địa phương tới gặp tui và nói là hắn muốn viết một câu chiện dìa tui bởi dì tui là cái “ban nhạc độc nhân bang hay nhức” mà hắn từng nghe. Tay này bắc đầu hỏi tui đủ thử câu hỏi dìa đời tui, bởi dậy, tui bắc đầu tính kể cho hắn nghe hết mọi thứ. Nhưng mà tui kể chưa tới phân nửa nửa thì hắn đả bỏ đi; hắn nói là hắn hổng đăng cái chiện như dậy được bởi dì sẻ hổng có ai tin nổi.
 

Nhưng mà cho phép tui nói dới bạn điều này: thỉnh thoảng vào đêm, khi tui nhìn lên bầu trời dới muôn vàn vì tinh tú, tui thấy nguyên một bầu trời phơi bày trước mắt, bạn đừng có nghỉ là tui hổng nhớ tất cả. Tui vẩn có những giấc mơ như mọi người, và thỉnh thoảng tui củng nghĩ vìa viễn ảnh của sự việc, niếu đả xảy ra một cách khác. Và rồi bất thình lình, tui bốn chục tuổi, năm chục tuổi, sáu chục tuổi, bạn biết hông?


Rồi như vậy thì sao? Tui có thể là một tên ngố, nhưng mà dù sao đi nửa, gần như lúc nào tui củng đả ráng làm theo lẻ phải – và những giấc mơ vẩn chỉ là giấc mơ, phải hông? Bởi dậy, cho dù chiện dì có sảy ra đi nửa, tui rút tỉa ra điều này: Tui luôn luôn có thể nhìn ngược dìa quá khứ và nói rằng, ít ra tui đả hổng có sống một cuộc đời buồn chán.


Chắc là bạn hiểu tui nói gì?
 

(Hết)
 
Dịch xong lúc 4 giờ chiều ngày 15 tháng 11 năm 2011 từ truyện Forrest Gump của Văn Hào Winston Groom.

dohop, Macquarie Viên , Úc Đại Lợi


Phụ Lục:
 

Có người cho rằng cục đất hiền nhất… Có người nói “hiền như cục bột”…

Thầy thấy là cái toilet nó hiền nhất và dễ thương nhất. Lúc nào nó cũng an phận, vui vẻ, hạnh phúc. Cả đời phục vụ mọi người một cách âm thầm, không kỳ thì và không vụ lợi; nó chấp nhận mọi thứ người ta đổ vào nó mà không hề than vãn…

Chúng ta có thể… học theo gương của toilet.

(Phỏng theo lời dạy của một giáo sư tiến sĩ)



Ca ngợi toa-lét
 

Anh yêu em lắm cục đất hiền
Anh mến em lắm viên bột ngoan
Anh trọng quý bé, em Toa-lét
Bé yêu ai chưa? (Bé cười duyên!)
 
Em xinh em trắng như trang giấy
Em tròn em đẹp tựa trái soan.
Em ngọc ngà như thân con gái
Nhưng em cứng cáp như võ quan.
 
Em đã sanh ra để hầu chàng
Không hờn không trách mọi nỗi oan
Con tim chân chính không nói dối
Mặc kệ thị phi có phũ phàng.
 
Là hoa là ngọc ở trên đời
Không là sở hữu của riêng ai.
Anh yêu bé quá em Toa-lét
Với anh, em đẹp hơn Sao Mai*.
 
   
dohop 23-03-05
 
* Danh ngôn(?): tôi yêu đôi mắt em vì mắt em dậy sớm hơn sao mai và ngũ trễ hơn sao hôm.




Ảnh Google - Nữ tài tử Raquel Welch
Hoa tím học trò
Đời là
Bốn  mùa thương và nhớ
Nghịch ngợm
Góp nhặt dịch thành thơ (Từ Tiếng Anh) 
Repost – Kho Thơ Lưu Trữ của dohop
0
Sau mấy tháng, ngồi cắn bút, uống mấy chục ly cà phê giờ dohop bắt đầu phẻ gồi hén




📎 bravo
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-11-17 10:19:47Ct.Ly>

 


[themNhac]http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/musique/ChapNga.mp3[/themNhac]



album trởvềtĩnhthức . nov.16.2011
        
ngày em đi mây không về nữa !
con chim chiều buồn lạc lối ăn năn
đêm dãy chết bên sân chùa úa lạnh
tháng năm dài phổ độ mối tình câm ...

ngày em đi mưa không về nữa !
nhóm hương tàn ta đốt cạn ngàn sau
những bài kinh đã lâu ta chưa đọc
đến bây giờ không nhớ nỗi một câu...
trong tâm tư tiếng em cười hư ảo
thấm ngọc ngà son phấn với tả tơi
dáng em qua còn buốt cháy chỗ ngồi
thân chấp ngã còn chi đời hạnh ngộ ?

ngày em đi ta không về nữa ...
áo nâu sòng xin đốt trả nhân duyên
đem tâm tướng ra phơi ngoài sân vắng
rồi thật thà ngồi ngóng dáng trăm năm !
📎 chapnga
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-11-18 01:11:58dohop>
dohop cám ơn chị ct Ly.

Kính gửi tặng chị một cảnh quen thuộc của mùa Xuân Xít-Ni (chụp bằng iPhone cũ)... Chị có thể thấy bóng dáng của nàng đồ hộp trong đó.

Qua câu chuyện Lâm Ngố, chị cũng thể nghe được những câu nói thường ngày của dohop - dohop đọc lại sao mà thấy ngôn ngữ của Lâm giống dohop quá, nhiều lúc cứ tưởng mình là Lâm...


dohop sẽ cố gắng tập làm thơ lại, hay đại loại như vậy... Nếu không được thì chắc là kiếm bài nào hộp chưa đăng ở VNTQ, nhưng mà lâu lâu cho dohop copy từ những nơi khác (trong VNTQ) để spam vào đây để "sống lại" quá khứ nhen.

Chúc chị cuối tuần vui vẻ và thoải mái.

hộp




Trói em

Trói em bằng những sợi thơ
Nhân gian tỉnh hết mình mơ vườn tình
Nhà em mây tím lung linh
Tóc em buông lửng tình anh quyện vào
Thương sao hoa tím ngọt ngào
Thương sao môi đỏ má đào tóc mây
Nghìn năm quyến luyến hương ai
Cho trăm mảnh vụn tình xây nên tình
Yêu cho môi ngọt má xinh
Cho em tròn giấc suối tình mãi reo!


dohop 8/6/07
📎 auburn_doh..ep11_sml
Hoa tím học trò
Đời là
Bốn  mùa thương và nhớ
Nghịch ngợm
Góp nhặt dịch thành thơ (Từ Tiếng Anh) 
Repost – Kho Thơ Lưu Trữ của dohop
0
dohop nói có chút hình ảnh bé họp, nhg tìm tới sông cũng chưa thấy nữahih

vậy đem theo tấm nữa xem sao dohop
hihì
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-11-19 22:24:14Ct.Ly>
..nỗi nhớ hằng da diết trong con ...
Giọt nước mắt lăn dài rơi trong giấc ngủ cô miên....thầm ..mơ mẹ về ..
Mẹ ơi ! sao Mẹ không về bên con ...


http://www.box.net/s...h05nhrffzk4skio


thơ Bóng Mây
diễn ngâm Dzuylynh
album " Mây Bốn Phương "


[themNhac]http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/audio/MoMeVe_Hieu_BongMay.mp3[/themNhac]






📎 mơ|Hiếu
0
Anh Tư ơi!

Mạng nét rồi đến máy tính gặp sự cố bị virut làm hỏng.Loay hoay gọi thợ đến chỉnh sửa mất cả tuần.Hôm nay em mới vào được thăm anh Tư nhưng không thấy bóng ông chủ mà chỉ thấy  bà chủ trông nhà...Hổng hiểu anh Tư bận hay có chuyện gì không hả chị Tư C.Ly? Hy vọng mọi chuyện bt chỉ có điều anh Tư ẩn cư để sáng tác thôi nghe...[:D][:D][:D]
Mong một ngày cuối tuần  vui vẻ cho anh chị Tư và mọi người!

Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-11-21 00:34:51dzuylynh>
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Anh Tư ơi!

Hôm nay em mới vào được thăm anh Tư nhưng không thấy bóng ?  anh Tư ẩn cư để sáng tác nghe...[:D][:D][:D]

 
Rau Muống huyên thuyên gì đấy nhỉ?
thế cô nào xúi anh giai lang thang thất thểu ngòai đồng rau muống mà nhặt ngẫu hứng sáng tác nhỉ?
giời trở rét bên Kiev đấy !
ra ngõ nhớ thắng bộ cánh len vào nhé em !

ơi ! anh Tư đây này...   




 
                                                thi sĩ thươnggiang

         http://www.box.com/s/ye8q5u3jki5h6v8s15tv

         BẾN VẮNG CHIỀU ĐÔNG
sáng tác & trình bày Dzuylynh _Album " Như Giọt Buồn Nhung "
( tặng ThươngGiang )
 

chiều trên bến sông Thương
sương khói vương đôi bờ
cánh buồm em bỡ ngỡ
câu Quan Họ bơ vơ...
 
Đông đã về bên nớ
mây giăng sầu bên ni
tha hương nghe câu ví
dặm nghìn thiên lý thương!
 
chiều loang bến sông Thương
mây nước chia đôi đường
câu Quan Họ vấn vương
nghe như trách như hờn?
 
gió rét xô từng cơn
cô đơn ngồi một mình
sóng rì rào bến vắng
điệu buồn chia nhánh sông
 
chạy vòng quanh nỗi nhớ...
quê hương chừ xa xăm
bến vắng ai lặng trông
dòng Thương rẽ đôi dòng
 
bến vắng một chiều Đông
con đò in chiếc bóng
xa quê lòng tê tái
hỏi em có hòai mong?


mùađôngthahương Nov20.2011




Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-12-19 20:06:01dzuylynh>
Trích đoạn: Ct.Ly

..nỗi nhớ hằng da diết trong con ...
Giọt nước mắt lăn dài rơi trong giấc ngủ cô miên....thầm ..mơ mẹ về ..
Mẹ ơi ! sao Mẹ không về bên con ...


http://www.box.net/s...h05nhrffzk4skio


thơ Bóng Mây
diễn ngâm Dzuylynh
album " Mây Bốn Phương "


[themNhac]http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/audio/MoMeVe_Hieu_BongMay.mp3[/themNhac]







[/color]http://www.box.com/s/kmcb80iddrvfxoa0rpbu[/color]

MỘT CHÚT PHÙ HƯ
[/align]

Thơ Sương Mai . phổ nhạc & trình bày Dzuylynh
[/align]Album Trên Phiến Tình Buồn _ Dec.2011
[/align] 
[/align] 
[/align]Chút sương, chút gió gọi là hương thơ.
Chỉ là chút mộng, chút mơ
Chút thương, chút nhớ, chút chờ, chút mong.
Chỉ là chút nắng rất trong,
Chút mưa rất nhẹ mà lòng xôn xao.
Chỉ là chút nắng dọi vào,
Bên khung cửa sổ nghe sao bồi hồi.
Chỉ là một chút gió thôi,
Mà sao biển của lòng tôi sóng tràn.
Chỉ là một chút sương tan,
Mà sao cây cỏ vội vàng trổ hoa.
Chỉ là một chút trăng xa,
Mà nghe buồn thể như là... tương tư.
Chỉ là một chút phù hư...
[/align]

[/align]
Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-11-22 00:52:13dohop>

 Getty Images/iStockphoto
 
 
con cóc
 
con cóc trong hang
con cóc nhảy ra
con cóc nhảy ra
con cóc ngồi đó
con cóc ngồi đó
con cóc nhảy đi
 
(Thơ dân gian)
 
 
 
Dịch xong truyện Forrest Gump (Lâm Ngô), bé hộp thực sự nhận thức ra cái hay của bài thơ dân gian nổi tiếng, “Con Cóc”. Xin cám ơn tác giả hay các tác giả của bài thơ này.
 
Bài thơ thật hay với từ ngữ đơn giản, thật thà chân chất, thấy sao viết vậy, nghĩ sao viết vậy. Bài thơ hay hơn vạn lần những bài thơ “xạo xự” ca tụng ngoại bang hay ca tụng những tên đồ tể của nhân loại, thí dụ như cái tên “Tướng Lâm Nã Thần Bách Phổ”. dohop xin lỗi, tuy là không có “tiếc” chút xíu nào, vì đã không nhớ mấy bài thơ như vậy.
 
Hay nhất là bài thơ con cóc của tiền nhân đã khuyến khích, chắc là phải đến hàng triệu người, làm thơ. Chắc chắn là trong số hàng triệu đó cũng có những tác giả thơ ca ngợi đồ tể / ngoại bang đã tự vểnh mặt nghĩ là thơ của mình hay, có giá trị hơn, ít nhất là bài thơ con cóc. Thật xấu hổ.  Thôi thì cứ để nhân quả làm cái việc của nó vậy.
 
Hôm nay, dohop tập làm thơ lại. Để tỏ lòng biết ơn tiền nhân, dohop làm thơ con cóc, tuy biết chắc là bài thơ của mình không thể nào đạt được cái mức hay như bài thơ con cóc nguyên thủy.
 
dohop rất mong có độc giả tiếp nối làm thơ con cóc.
 
Mong lắm.
 
 
 
c
on cóc 1
 
bé ơi con cóc trong hang đó
vì sao con cóc nó nhảy ra?
con cóc nhảy ra ngồi một xó?
con cóc ngồi đó nó có lo?
con cóc ngồi đó, anh suy nghĩ
ôi tình ơi! con cóc nó nhảy đi!
 

dohop 20/11/2011 – Canley Vale, Úc
 



con cóc 2
 
bé ơi có biết con cóc ở trong hang
con cóc nhảy ra ôi trong phũ phàng
con cóc nhảy ra rồi ai luyến tiếc?
con cóc ngồi đó nhưng em đã sang ngang
anh đã ngồi đó và con cóc ngồi đó
con cóc nhảy đi tình yêu
ơi lỡ làng
 
dohop 20/11/2011 – Canley Vale, Úc
 
 



Chị Ct Ly ơi, chắc là chị cần mượn cặp kính lão của... chị Huyền Băng.  Có bóng dáng cô bé hộp mặc áo trắng, và bóng trong mặt nước nữa đó.





Ảnh dohop - Macquarie Viên Mùa Xuân 2011.
📎 creekinn..ryde_sml
Hoa tím học trò
Đời là
Bốn  mùa thương và nhớ
Nghịch ngợm
Góp nhặt dịch thành thơ (Từ Tiếng Anh) 
Repost – Kho Thơ Lưu Trữ của dohop
0
Trích đoạn: dohop


 Getty Images/iStockphoto
 Dịch xong truyện Forrest Gump (Lâm Ngô), bé hộp thực sự nhận thức ra cái hay của bài thơ dân gian nổi tiếng, “Con Cóc”. Xin cám ơn tác giả hay các tác giả của bài thơ này.
 Hay nhất là bài thơ con cóc của tiền nhân đã khuyến khích, chắc là phải đến hàng triệu người, làm thơ. Chắc chắn là trong số hàng triệu đó cũng có những tác giả thơ ca ngợi đồ tể / ngoại bang đã tự vểnh mặt nghĩ là thơ của mình hay, có giá trị hơn, ít nhất là bài thơ con cóc. Thật xấu hổ.  Thôi thì cứ để nhân quả làm cái việc của nó vậy.
 
dohop rất mong có độc giả tiếp nối làm thơ con cóc.
 
Mong lắm.


 
cám ơn béhộp và dì chín bánh mì cathyly chăm sóc Câu Lạc bộ Tri Âm bấy lâu nhen !
hehe, anh tư đi bắt cóc đã về rùi !
mới vồ được một bầy CÓC đây ! sẽ thả ra từ từ nhen !
Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-11-21 00:58:12triart>
  Quý Khách và các Thân hữu CLBTA

Ẹc vào "Mùa vụ " cày cuối năm nên lặn hơi bị sâu ! [:&#39;(][:D],bửa ni nhân thưỡng lãm :

Càna có nhà hông? đi đâu biền biệt dị cà? Có ông tư ghé thăm nhen ! bển mùa đông dìa rồi hen / làm một ly nghe nhạc Jazz Blue đở bùn nhen nhỏ !

  GIAI ĐIỆU MÙA ĐÔNG http://www.box.net/s/jzjc56lbpzhmltvrndu1

   Album " Như Giọt Buồn Nhung " sángtác & trìnhbày : Dzuylynh .Nov17.2011


chia xa từ dạo đông sang sân ga tuyết trắng ngập tràn điệu Jazz, Starbuck cà phê đắng hỏi lòng có chút bâng khuâng ? hỏi lòng có chút bâng khuâng ! tiếng Saxo gào thâu đêm người kỹ nữ đã say mèm chết lịm bên ly rượu vang điệu kèn băng ngang vực sâu tiếng nhạc ... khúc sầu .. em đâu ? rồi mùa đông có qua mau ! tóc xanh đã chớm bạc đầu thời gian nước chảy qua cầu tìm đâu tháng ngày xưa cũ ? điệu Jazz chìm trong mắt nhau điệu Jazz buồn ... ta mất nhau ! ................................................................................................. một thuở hồn nhiên tuổi ngoan hiền một thời mơ mộng chuyện thần tiên một sớm bình minh nhìn én liệng một chiều ngồi ngóng chuyện huyên thuyên một trưa trông nhạn về cuối biển  một tối phôi phai lọn tóc huyền một thuở hồn nhiên như thoắt hiện một thời luyến tiếc tuổi hồn nhiên


Rất là du dương Jazz Blue lãng mạn..tuổi Thần Tiên                

Nên giới thiệu một thú chơi cũng " Blue Thần tiên lãng mạn " ! [8D]


Triart xin chia sẻ với các bạn một thú vui tao nhã  "Suiseki" nghệ thuật chơi đá cảnh[từSUISEKI tiếng Nhật mà dân chơi đá cảnh ưa gọi].Vậy đá cảnh là gì?mình xin giải thích nôm na tóm lượt [bài chỉ dành cho các bạn chưa quen,hiểu về đá cảnh]

- Đá cảnh là loại đá có hình thù do thiên nhiên tạo ra dưới sự tác động của nước,gió,cát và những ảnh hưởng khác[biến động địa chất]mà tạo nên những hình thù kỳ bí,một vẻ đẹp lạ thường với vô vàn mảnh lực ẩn tàng ở trong nó,tất cả chỉ chứa đựng trong vài cm.[theo SUISEKI Đá đẹp Đông,Nam,Á,bài:NGUYEN QUOC THANG/tạp chí HOA CẢNH số 9/2001]

- Đá cảnh là 1 cục[viên] đá mà nhìn qua ta thấy nó có hình thù kỳ dị gây ấn tượng cho ta ở cái nhìn ban đầu, và khi đã "thấm" thì nó thu hút ta đến nỗi" ngày quên ăn,đêm không ngủ "và đó là MA LỰC "HỒN CỦA ĐÁ !" ,thú chơi này phát xuất ở Trung Hoa khoãng 2000 về trước và khoãng thế kỷ thứ 6 đã lan truyền tới Nhật,Hàn và VN ta,khi qua VN,ban đầu các Tiền nhân gọi là đá kỳ,đà quái[kỳ dị,quái đản].  - Phong trào chơi Suiseki đã rộ lên lại ở nước ta từ năm 2000 năm trở lại đây và đến giờ có rất nhiều "cao thủ "sở hửu từ cả trăm đến hàng ngàn TÁC PHẨM CỦA TẠO HOÁ!

Trong thú chơi Suiseki này ,giới Hội họa thích thú với những bức "Tranh của Tạo hóa " , đó là những vân ,sắc màu ửng trong viên đá ,như những bức tranh trừu tượng do "Họa Sĩ Ông Trời "  tạo nên :





Đây là một viên Suiseki ,Size 30-20 cm ,các tinh thể đá bán quý  Mã Nảo [Agate] tạo hình  "Tô Vũ " chăn dê [tích Trung Quốc ] ,đang tìm ý Thơ !

Đặc biệt Viên đá quý Saphia [Saphiaus] size 14-10 mm dưới đây có vân ,sắc màu khi nhìn dưới nắng ,ra dáng một cô bé đang ngồi xoải chân rất dễ thương :






"Tác phẩm nghệ thuật của Tạo hóa " này thêm phần giá trị vì nhỏ và chất liệu là Ngọc Saphia !


Thân chúc Quý khách và Thân hữu  một ngày đầu tuần nhiều an vui


triart-mrec-ec
📎 CANA NGOI CHOI
Dừng bước giang hồ
Dâng Đời nét quẹt !
0
«« « 8 9 10 11 12 » »»