Diễn Đàn » Thú Tiêu Khiển

Câu Lạc Bộ TRI ÂM 🔒

1.075 trả lời, 180.997 lượt xem — Trang 32 / 36
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-06 22:04:35Trúc Lan>
Chào chị Ct.Ly và cả nhà...

Khoảng năm 2002 bên Đức có rộ lên một phong trào uống "trà đinh".
Năm đó một người quen của TrúcLan về VN mang trà đinh sang, có cho
TrúcLan chừng 100gr để uống thử... TrúcLan đã lấy chừng 3 cọng cho
vào cái chén nhỏ và đổ nước sôi vào... chừng 3 phút thấy chén trà nổi
váng đen, thấy dơ quá TrúcLan đổ chén trà đó đi và pha lại chén khác,
lần nào cũng có váng đen, nên không dám uống, cất vào góc tủ... thế rồi
quên đi mất... chừng 2 năm sau TrúcLan tình cờ đọc được trên internet
về những tác hại của trà đinh ...hoảng quá ngó lại gói trà hôm nào còn nằm trong
góc tủ, TrúcLan vội ném ngay vào thùng rác...

Ngày xưa còn ở VN, TrúcLan thích uống trà tươi, lá trà hái trực tiếp từ cây
trà, rửa sạch và vo cho lá trà hơi nát, nấu một ấm nước sôi (chừng 1 lít) rồi
cho lá trà vào, để nguội uống... đó là kiểu uống nhà quê mình gọi là "trâu uống
nước
", bởi vì cuộc sống bận rộn sáng tối nên uống ực một hơi no bụng không
có thời giờ nhâm nhi thưởng thức theo kiểu trà đạo Trung Hoa hay Nhật Bản.

TrúcLan đã ở Blao (trước 1975 có tên là Bảo Lộc hay Lâm Đồng) cùng quốc
lộ đó đi thêm chừng 50km (nhớ mang máng vậy) thì đến Di-Linh...
Vườn café, trà và mít ở Lâm Đồng không biết có phải là do người Pháp trồng hay
không nhưng hồi đó thấy bỏ hoang... Nhớ ngày ở Lâm Đồng TrúcLan còn bé đi học
về thấy trái mít rụng, vỡ toang, nằm lăn lóc trên đường mà người qua lại không
ai thèm lượm... con bé TrúcLan ngồi ngay xuống bóc từng múi mít... ăn đã đời.
Ba cuả TrúcLan thấy con bé đi học chưa về hoảng hồn đánh xe đi tìm... ông cụ
thấy con bé ngồi bên vệ đường đang ăn mít, tay dính đầy nhựa... Thời thanh bình,
no ấm đó đã mất và không bao giờ tìm lại được dưới thời chụp giựt của chủ nghĩa
xã hội.

Rau răm nhà Trúc Lan cao gần 1,50m cũng trồng trong chậu như chị...
Người Trung Hoa gọi cây rau răm là Thủy Biển, là loài sống trên đất nhưng rất cần
nước, vì vậy đất phải luôn ẩm ướt thì cây sẽ lên nhanh và tốt như bụi tre...
Về mùa lạnh TrúcLan không bưng nguyên chậu rau răm vào trong nhà như chị,
TrúcLan cắt gốc bỏ đi, lấy ngọn dài cỡ chừng 2 hoặc 3 gang tay, làm thành một bó
rồi ngâm vào xô nước và để trong nhà nơi có nhiều ánh sáng mặt trời.... cọng rau răm
hút nước nhanh dễ sợ, hễ xô cạn nước lại đổ nước vào... chừng 2-3 tuần, rễ bắt đầu
mọc xoắn chặt vào nhau, lá rau răm trong nhà hơi quăn.
Khoảng giữa tháng 5 năm sau cầm nguyên bó đem trồng vào trong chậu, đất trong chậu
lúc ban đầu là bùn, chừng 2-3 tuần cây bắt đầu cứng cáp thì tháo nước trong chậu
ra để cho bùn thành đất... tưới nước mỗi ngày, cây mọc nhanh như thổi...

Còn tía tô phần trồng ngoài đất hột rơi xuống năm sau tự động mọc lên... phần trồng
trong chậu thì TrúcLan bưng nguyên chậu vào nhà để phòng hờ mất giống, hột rơi xuống
nền nhà hót bỏ vào gốc cây...
Có 2 loại tía tô, loại lá trên xanh dưới tím ngon hơn loại lá tím cả hai mặt

Ở Đức về mùa hạ thỉnh thoảng mới thấy con ong, con bướm cho nên bầu-bí-mướp khó
ra trái, vì thế sáng nào TrúcLan cũng phải ra chấm hoa. Năm nay TrúcLan trồng được
20 trái bầu, 10 trái bí và 5 trái mướp... Tháng 9 bắt đầu vào mùa thu, ban đêm trời lạnh cỡ
3° Celsius những trái non không phát triển được... bèn hái hết trái non nấu canh tôm khô,
đọt bầu và hoa bí xào thịt bò lăn... ngon "rên mé đìu hiu" luôn...

Chúc cả nhà cuối tuần an vui nha...
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-12-06 21:19:06dzuylynh>
Em ơi ! Tự nhiên nhạc cảm biến mất ? Tại sao vậy nhỉ ? Em có biết không ! Hay là Sầu Rơi Trên Lá Thu Phai ?
Nhiều khi cả tuần lễ TrúcLan cũng không có cảm xúc để làm thơ.
Nhưng đôi khi lại tuôn ra ào ào... Thật đúng là tâm hồn người nghệ sĩ sáng nắng chiều mưa đó ...
Anh cũng cần nghỉ ngơi
Nghỉ ngơi vài ngày thì dòng nhạc sẽ trở lại thôi mà,
Mouahhhhhhhhh
-Làm sao tôi có thể nghỉ ngơi một phút giây nào? Khi dòng thơ mượt mà TrúcLan cứ như con suối trầm luân ngọt lịm tuôn mãi chưa bao giờ ngưng nghĩ ?
Chương Trình Văn Nghệ CLB.TÂ Cuối Tuần thân mời các bạn cùng thưởng thức một khúc tình ca phổ thơ với hòa âm "sầu rơi trên lá chưa phai".



https://www.box.com/shared/q6lpr2c0z88ozc42ihub

Sầu Rơi Trên Lá Thu Phai
thơ TrúcLan | phổ nhạc & trình bày Dzuylynh
album Ở giữa là mùa thu | Sep.6.2012

Em về thu cũng vừa sang
Lá rơi trên tóc điểm trang cuộc tình
Môi thơm nở nụ đồng trinh
Từ trong đáy mắt lung linh sao trời
Rừng xưa vàng lá thu rơi
Lối mòn rêu phủ xanh ngời gót chân
Bước em rón rén ngại ngần
Đường về thiên lý trầm luân gót hài
Sầu rơi trên lá thu phai
Lạc hồn xiêu phách vì ai thương thầm
Mảnh tình vọng mãi dư âm
Trăm năm là vết lăn trầm ưu tư
Em ngồi đếm lá vàng thu
Rừng cây lá đổ hoang vu gió đùa
Thu phong mấy bận trái mùa
Sầu rơi trên lá cho vừa tình phai...
Cung Điệu Phù Trầm 
0
OngLynh: Xời, bài thơ hay vậy, nhạc hay vậy mà đem cái cô này, bộ cổ đang nghe ông hát mà đau đầu hay sao vậy OngLynh [8D]

Trúc Lan: Mỗi năm dân nhà nông " tơ lơ mơ công tử Lỳ " này trồng cái gì mà .... đẹp vậy là mừng, hay là năm nay Ly đi bụi nhiều quá, ít tưới nước, nên cây lẫn cỏ khg được đẹp lắm , cà trồng 12 cây, chỉ có hơn 10 mấy trái, trồng 3 dây bí lại có 1 trái to tướng ... còn bạc hà, tíc tô, rau quế , rau răm cùng dấp cá thì ... chắc tụi nó thương nên cũng cho .. xực lai rai

Còn bầu bí thì khg lên nỗi 1 cây thì làm sao mà có đem ra rao hàng.

Truc Lan xem bụi rau răm của nhà Lỳ nà, trông vẫn còn xanh tươi và đẹp giai , nhưng sắp bị cho vào lãnh cung ...hết mùa đông rồi [:D]



📎 rauram
0
Trích đoạn: Ct.Ly

OngLynh: Xời, bài thơ hay vậy, nhạc hay vậy mà đem cái cô này, bộ cổ đang nghe ông hát mà đau đầu hay sao vậy OngLynh [8D]


bố lynh để tấm hình chị Trúc Lan đang bức tóc nhắm mắt tìm thi hứng để mần thơ ah [sm=doh.gif] còn bố lynh thì bức tóc mở mắt há miệng ngắm ngừ đẹp đó công tử Lỳ ơi [sm=so_funny.gif]




[themNhac]http://vnthuquan.net/user/dzuylynh/sauroitrenlathuphai_dzuylynh.mp3[/themNhac]

https://www.box.com/shared/q6lpr2c0z88ozc42ihub


Sầu Rơi Trên Lá Thu Phai

thơ TrúcLan | phổ nhạc & trình bày Dzuylynh
album Ở giữa là mùa thu | bccb | Sep.6.2012

Em về thu cũng vừa sang
Lá rơi trên tóc điểm trang cuộc tình
Môi thơm nở nụ đồng trinh
Từ trong đáy mắt lung linh sao trời
Rừng xưa vàng lá thu rơi
Lối mòn rêu phủ xanh ngời gót chân
Bước em rón rén ngại ngần
Đường về thiên lý trầm luân gót hài
Sầu rơi trên lá thu phai
Lạc hồn xiêu phách vì ai thương thầm
Mảnh tình vọng mãi dư âm
Trăm năm là vết lăn trầm ưu tư
Em ngồi đếm lá vàng thu
Rừng cây lá đổ hoang vu gió đùa
Thu phong mấy bận trái mùa
Sầu rơi trên lá cho vừa tình phai...


0
[embed]http://tranclan.dyndns.org/Truclan/SWF/SauRoiTrenLaThuPhai.swf[/embed]
Đa tạ nLynh đã bỏ nhiều công sức phổ nhạc và trình bày bài thơ của TrúcLan.
Một bản nhạc được nLynh trình bày rất tha thiết, trìu mến.

Chị TrúcLan cám ơn cô em khả ái ThiênThanh đã cặm cụi làm cho chị tấm poster rất đẹp.

Đa tạ Công Tử Lỳ đã cho TrúcLan thưởng thức chậu Rau Răm rất "xanh tươi và đẹp giai"

TrúcLan MƯỢN HOA HIẾN PHẬT xin gửi đến ba vị một THANH NHẠC với hình nền là poster của ThiênThanh

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-08 18:52:38SongHuong>
CHÚT TÌNH THU




Chút tình thu đã sang sông
Giờ em tay bế tay bồng phương xa
Lá vàng phố nhỏ chiều qua
Đèn lồng như hạt mưa sa lưng trời

Chút tình thu muộn người ơi
Bên kia bến mộng còn lời hôm nao ?
Biển chiều nắng gọi lao xao
Giưã muôn trùng sóng cồn cào... em tôi

Chút tình thu đã xa xôi
Đếm từng chiếc lá rơi rơi ngập lòng
Hỏi ai còn nhớ hay không
Chuyến tàu đưa tiễn giữa dòng mưa nghiêng

Chút tình thu rẽ tơ duyên
Người đi chiều lạc về miền hư không
Ừ thôi tay bế tay bồng
Chiều... ta với ngọn đèn lồng tri âm

Huế 8/10/2012
Sông Hương
Nén lòng tôi với tri âm
Nén thương nhớ gởi xa xăm một người
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-09 18:48:10dzuylynh>
Trích đoạn: SongHuong


CHÚT TÌNH THU




Chút tình thu đã sang sông
Giờ em tay bế tay bồng phương xa
Lá vàng phố nhỏ chiều qua
Đèn lồng như hạt mưa sa lưng trời

Chút tình thu muộn người ơi
Bên kia bến mộng còn lời hôm nao ?
Biển chiều nắng gọi lao xao
Giưã muôn trùng sóng cồn cào... em tôi

Chút tình thu đã xa xôi
Đếm từng chiếc lá rơi rơi ngập lòng
Hỏi ai còn nhớ hay không
Chuyến tàu đưa tiễn giữa dòng mưa nghiêng

Chút tình thu rẽ tơ duyên
Người đi chiều lạc về miền hư không
Ừ thôi tay bế tay bồng
Chiều... ta với ngọn đèn lồng tri âm

Huế 8/10/2012
Sông Hương



[sm=10_point.gif]

CLB.TÂ Chào mừng Thuyền Thi thi sĩ đất thần kinh Sông Hương Núi Ngư trở về bến xưa...

[sm=a%20flower%20for%20her.gif]
 
...thuyền xưa dẫu đã sang sông
heo may gió vẫn hòai mong lá về
chiều qua phố cũ lê thê
mưa sa ướt vạt tóc thề cố tri
thu về có đợi người đi
tým hòang hôn tým hồn vì nhớ ai
chừng nào lá nhạt màu phai
đèn lồng mới tỏ lòng ai đợi người...
 
lanchy
 
Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-11 15:38:56dzuylynh>
 





   CON BÉ LÀM NGHỀ BÁN NƯỚC MIẾNG

 con bé lăng xăng quá thể, lanh, lanh lắm.
lần đầu tiên khi tôi hỏi bé tuổi con gì, nó bảo tuổi con lật đật.
tôi biết đã gặp đúng người mình muốn chọn .
nó gọi tôi bằng chú. trời đất !
không phải là không có lý do để nó gọi tôi là chú. 
thà như thế, còn đỡ thê thảm hơn bị nó gọi bằng bác!
thực ra cô bé chững chạc và rất đĩnh ngộ, nhỏ hơn em trai út tôi hai tuổi chớ mấy.
nó biết làm thế nào có thể vừa phùng vừa há mà không cho thiên hạ biết lúc nào nó cạp ngừi ta.
nhìn cái mỏ nó cong cớn chu lên mới biết nó hiền lành duyên dáng cỡ nào !
tôi thương nó lắm . bởi vì nó thực thà ... tùy đối tượng và dễ thương vừa phải.
cô bé làm nghề bán nước miếng !
chọn con bé ngồi bô chưa vững làm người thông dịch là biết chọn vàng gửi mặt .
thường khi, mặt tôi thuộc lọai dầy hơn mặt thớt, cà mãi chẳng ra mùn, thế mà hôm nay sao mỏng như tờ giấy
hoa tiên.

tôi cần một người thông dịch, nói giúp với người ta là tôi yêu nàng.
nàng da vàng mũi tẹt sống bằng nghề bỏ mối rau muống cho các sạp thơ bên cái xứ sở mà con người biết cách vừa     hít vừa le .
tôi yêu nghề bỏ thơ cho các sạp rau muống của tôi.
từ khi hít phải bả thơ rau muống của nàng tôi đâm ra thích trồng rau muống, chờ ngày đơm hoa . nghĩ cũng lạ.
nói chung là nàng khéo xoay sở và biết cách khổ sở trước để sung sướng sau.
nói chung nàng cao hơn tôi nếu đứng trên ghế nhìn xuống tôi.
nói chung nàng thấp hơn tôi nếu ngồi bệt dưới đất nhìn lên tôi.
 nói riêng khi nàng và tôi nằm ôm nhau dưới địa ngục nhìn trời xanh mây trắng trên thiên đàng thì hai đứa như nhau.
có đi rửa tội cũng không hết. có đâu mà hết .
cô bé thông dịch tiếng việt mến yêu cho hai người việt yêu mến đã bỏ đi từ lâu...
chỉ còn lại cái bô lăn lóc chỏng chơ ở một góc phố, phía đối diện với miền tao ngộ.
tôi thương cái bô như thương người làm nghề bán nước miếng.
một cái gì thật cao quý và đáng yêu.

phùdungsydney


 ngủ đi m

khi mình gặp nhau lần thứ nhất 
ở một nơi có hai người
bên anh mặt trời đang leo lên đỉnh núi
hòang hôn đang dốc xuống chân đồi phía bên em
mặt trời đen như ly cà phê 
mặt trăng đỏ như đầu điếu thuốc 
anh không nhìn thấy em mà bỗng dưng đỏ mặt
ngôn từ chạy ngược về tim
bên kia bức tường em dựng lên vây kín đời mình
anh làm sao thấy được mắt em buồn
chúng ta đôi khi cũng cần người thông dịch
vì ngôn ngữ tình yêu thực là khó hiểu
một phần mình còn bận ướm thử lòng nhau
bên có bụng mà không biết dạ 
đàng biết vâng mà chẳng biết lòng...
hay là em vết xước hãy còn đau
bây giờ, ngủ đi em.
anh sẽ thức chờ em một kiếp
chỉ cần em ngon giấc điệp đêm nay
mai anh gặp con bé nhiều chuyện
sống bằng nghề bán nước miếng
nó sẽ kể lại giấc mơ em đêm trước nghĩ về anh.

phùdungsydney. 2012 [/align]
Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-09 22:55:18thiên thanh>
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-11 15:26:18dzuylynh>


H Ẹ N N H A U S À I G Ò N 2 0 1 2

Dzuylynh tùy bút | Trích Hồi Ký " Cò Bồng Dấu Ngựa "



Bềnh bồng quán tưởng
Chiếc phản lực cất cánh từ phi trường Taiwan Taoyuan International Airport rùng mình, gầm lên rồi thoắt biến mất trong làn mây trắng. Mây xây thành. Những cụm mây giành nhau trôi ngược về phía sau lưng, như từng vạt đậu hũ trên chiếc thìa bềnh bồng trong chiếc nồi nhôm, miếng gừng nướng, đập dập là tôi, và em Saigon là hũ nước đường thẻ thắng kèo kẹo, ngọt lịm đầu lưỡi.
Saigon ơi ! ta lại trở về đây !
Tôi chồm sát đầu vào khung cửa, theo thói quen cố hữu nhìn xuống dãy nhà chen chúc đủ hình dạng kích thước mọc san sát vô trật tự trên đảo, nơi người anh hùng mạt vận Tưởng Giới Thạch cùng những hào kiệt sinh bất phùng thời chọn làm chốn dung thân cuối cùng. Làn sóng đỏ tanh hôi đã ngập ngụa tràn Hoa Lục, và đang nhuộm đỏ cả quê hương Nam Việt, nơi cuống rốn bọc nhau tôi bỏ lại hơn nửa thế kỷ trước.
Phi cơ đang bay ngang trên dãy núi đồi trùng điệp, làm tôi nhớ Trường Sơn muốn khóc. Nhớ bạn bè đồng đội, nhớ gạo sấy thịt hộp, nhớ cá khô rau tàu bay. Nhớ gió Lào khắc nghiệt ngày thổi lửa rát mặt, đêm thốc tháo băng khí lạnh buốt thấu xương,.Nhớ tiếng thét xung phong vọng về từ căn cứ tiền phương Barbara, Phượng Hòang, Ái Tử, động Ông Đô. Nhớ mùi máu tanh của nguời ngã xuống mắt còn mở lớn căm hờn, không biết tại sao mình phải từ giã cuộc đời giữa tuổi thanh xuân. Nhớ mùi thuốc súng hăng hăng khen khét, nhớ đạn bom rền như pháo Tết, nhớ hỏa châu lập lòe pháo hoa tháng tám Trung Thu, nhớ tiếng hải pháo hạm đội chi viện rót từng đêm vào mặt trận Cửa Việt, và tự nhiên nhớ cả người đàn anh quân chủng Hải Quân chưa từng gặp mặt mà tôi đã hóa thân thay anh kể lại một giai đọan của đời mình trong một vở thọai kịch truyền thanh. Anh ấy là anh của một cô em gái cùng cha Lạc Long Quân và mẹ Âu Cơ với tôi, đang sống xa tôi cả một đại dương, sẽ không hẹn mà gặp,
Trái đất thật tròn ! Tròn thật. Tròn như tuổi thơ ngày trước!Tròn như bụng Mẹ lúc cưu mang tôi chín tháng mười ngày. Tròn như bát hương Cha tôi an vị trên bàn thờ Tổ Quốc từ một dạo tháng Tư huyết lệ.
Và cũng tròn như chiếc vòng kim cô mà hơn 80 triệu đồng bào Việt Nam đang phải bị mang trên đầu sau ngày "giải phóng miền Nam" vậy !


Hẹnnhausaigon2012
Những giòng sông như bầy rắn màu xanh uốn éo làm dáng một lúc rồi cuối cùng cũng đâm đầu về biển lớn .
Máy bay đã ra khỏi không phận Đài Loan, và chỉ vài tiếng đồng hồ nữa thôi, người chiến binh thất trận năm nào lại sa chân một lần nữa vào cổng trại trừng giới. Rồi đây, cánh cổng sẽ hẹp dần, dẫn vào sào huyệt bọn ma đầu thổ phỉ thái thú buôn dân bán nước mà đồng vốn chẳng có một xu teng nào, ngoai trừ cái tài khoác lác, bịp bợm.
Thèm quá một hơi thuốc lá... mới kéo một lúc bốn điếu ở phòng hút Tapei rồi còn gì. Cổ họng khô khốc đắng nghét, giống như cảm giác trước giờ xung trận ngày nào. Như có uất khí chạy ngược lên đầu, nghèn nghẹn hồng cầu.
Áp suất thay đổi, tai bắt đầu có tiếng vo ve râm ran khi con chim sắt tăng nhanh tốc độ xé nát không gian vốn đã chưa bao giờ lành lặn vì sự chiếm đọat và nỗi thách thức chinh phục của con người. Mây rách từng mảng, và ký ức tôi vỡ toang hóac bởi vết thương chiến tranh của người lính chưa bao giờ giải ngũ.
Máy bay đang hạ dần cao độ, lướt vào không phận ViệtNam.
Hình chữ S sau 37 năm, cực bắc có vẻ như phình to hơn lúc trước bởi nhồi nhét của cải cướp lấy từ miền nam sung túc, miền trung thít lại gần đứt khúc vì đói nghèo hơn, dân cư hầu hết tha phương cầu thực trong thủ đô Saigon và các tỉnh miền tây. Đối với tôi, hànôi chưa bao giờ là thủ đô cả ! Chỉ là sào huyệt của đám sơn tặc và thổ phỉ cướp cạn miền Nam.


Biển ơi cho ta gởi một lời buồn
Phía dưới là biển xanh, lạnh tanh.
Đại dương kia vẫn mênh mông thăm thẳm
Hỏi nơi nào liệm tẩm xác em tôi
Mũi thuyền nan di chỉ của sơn hà
Là ngọn bút ghi lời nguyền trên đá
Nào ai biết tìm đâu ra gia phả
Các oan hồn uổng tử biển Nam ta?
Cảm giác xót xa thương tiếc lẫn căm hờn dai dẳng theo tôi đến tận cuối phi đạo, để còn kịp nhìn thấy hai chiếc trực thăng UH 1B ngày cũ im lìm trơ gan cùng tuế nguyệt bạc màu mưa nắng, nằm phơi mình chịu đưng nỗi nhục mất nước bên góc trái đường băng.
Biết đâu đơn vị tôi,hay Anh, vị hôn phu của người em gái Trưng Vương đang sống quay quắt lạc lòai trên hoang tàn vôi vữa bức tường BáLinh hoài niệm? Cũng đã từng có lần nhảy xuống núi rừng Trường Sơn bởi chiếc máy bay hai cánh quạt này trong mùa Hè đỏ lửa 1972 ?


Cô nhân viên cửa khẩu dễ thương!?
Có một nụ cười xã giao hiếm hoi hiền hậu nở trên môi người mặc áo Hải Quan Phi Trường Tân Sơn Nhất khi cô hỏi tôi với giọng miền nam :
- Anh... sinh tại Sàigòn hả? "
- Ừ !
- Anh về chơi?
- Không, ở đây có gì để chơi em gái! Anh về thăm gia đình, đã lâu chưa về... đang thất nghiệp thấy mồ, hứng thú gì mà chơi em !
Thốt nhiên, câu hỏi : "Anh, Chị, Bác. Chú... sinh tại Sàigòn hả? " nghe râm ran như điệp khúc một bài ca quen thuộc. Tôi liếc nhanh mắt nhìn chung quanh các "quầy kiểm tra" kế cận, vừa kịp thấy những anh chị bác chú kia vui vẻ nhét tờ giấy bạc in hình vị nguyên thủ quốc gia Hoa Kỳ vô sổ thông hành, và nụ cười rạng rỡ như hoa đào Nguyên Đán của cô em đối diện có đôi mắt lá răm giống một người "làm thơ" quen khiến tôi có chút thiện cảm với cô gái sắp làm mẹ này. Thuận tay làm nghĩa cử "tình thương mến thương" từ tốn kẹp tờ 5 đồng vào sổ thông hành :
- Cất mua đậu đen hầm giò heo ăn cho có sữa mà nuôi cháu ! Hải Quan ta dạo này khó khăn lắm phải không ?
Câu hỏi có chút xỏ xiên thân mật không cần thiết này không mua nổi một tiếng cám ơn ! Đã bảo là tôi xưa nay không biết làm duyên với phụ nữ mà. Tuy nhiên, không thấy có dấu hiệu trở mặt hình sự ! ( vậy mà có người nói tôi là người dễ thương, ga lăng... xăng và rộng lượng kia đấy! )
- Anh xong ! ( chìa tiền rồi là phải xong chứ em )
- Cám ơn em nghen !
...
- Chú ơi ! một cô khác réo tôi.
- Có gì không cô?
- Chú có mang theo dollar không?
- Trời đất ! Không mang lấy gì xài?
- Chú mang bao nhiêu?
- Vài ngàn bạc à .
- Lúc về chú có mang về không ?
- Ừ, nếu còn, mà chắc là không còn đâu cô .
- Cô còn cần hỏi gì thêm không?
Chắc thấy tôi ù lỳ tình vờ chuyện "xã giao", nàng xua tay:
- Dạ không ạ ! Chú về chơi vui vè nhé !
Thiệt là "dễ thương" hết sức, các cô nhân viên cửa khẩu ViệtNam !? Thời điểm năm 1980, giá cả để chạy chọt vào làm việc ở Hải Quan là 6 cây vàng cộng thêm lý lịch 3 đời là con nhà cách mạng. chỉ cần lao động... tốt trong vòng 6 tháng là lấy vốn lại như không! Bây giở thì lạc hậu và hẻo rồi ! Ôi thời oanh liệt nay còn đâu?
Quan Thuế Cộng Hòa Xã hội Chủ Nghĩa Việt Nam là một cơ quan độc nhất vô nhị trên thế giới có nghiệp vụ moi tiền, tống tiền đồng hương, đồng bào hải ngoại đểu cáng nhất. Đi khắp năm châu bốn bể, không có quốc gia thứ hai nào được như vậy !

( còn tiếp )
Cung Điệu Phù Trầm 
0
Trích đoạn: dzuylynh

 
   CON BÉ LÀM NGHỀ BÁN NƯỚC MIẾNG


nhìn cái mỏ nó cong cớn chu lên mới biết nó hiền lành duyên dáng cỡ nào !



phải con nhỏ này hong bố [:D] [sm=so_funny.gif]

0
Con bé mỏ cong lên trông dễ thương quá TT hén

Lâu ngày nghe tt đọc lại thấy buồn man mác, khg như cá tánh của cô tt chút nào nhen [:D]
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-09-21 04:31:46dzuylynh>
Trích đoạn: Huyền Băng

Chào thiên thanh,


Rất vui được biết em qua ông Lynh, các poster em làm rất đẹp, vừa có mắt thẩm mỹ, vừa có tài ca hát nữa làm người ta ganh tị ... ah.

Chị đùa thôi, cảm ơn em đã đóng góp công sức vào diễn đàn, giúp câu lạc bộ của ông Lynh thêm phần xinh xắn, xôm tụ .

Uống nửa chai Chateau Margaux mà ca được như vậy, nếu uống nước chanh nóng thì chắc ca xịn hơn áh . Ông Lynh, làm ơn xuống bếp pha giùm ly nước chanh cho bé Bo đi nà , để mọi người được thưởng thức tiếp giọng ca của thiên thanh .

Chúc mọi người đều vui

Huyền Băng





HAY LÀ MAI HÃY VẪN CÒN MAI

ơn bằng hữu về những ngày vui
một trùng phùng quê nhà ngắn ngủi
ngày hạnh ngộ mừng mừng tủi tủi
bốn mươi năm một giấc ngủ vùi
MAI, mai nữa , mai, rồi MAI nữa!
vàng sắc xuân nhạt lửa phong trần
thiên thanh em một đoá phù vân
chào khuê các tri âm bạn nhỏ
một cánh MAI nở rộ ngày mai
mai thiên tuế, MAI đài dư lệ
mai, mai dẫu mai còn dâu bể
mai , MAI ơi ở lại, mai về...

lanchy

Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-08-03 23:09:10Cao Nguyên Việt>


Cám ơn Thiên Thanh và Dzuy Lynh
đã gọi ta đến với tình Tri Âm

thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
0
giòng sông cũ




nếu em khơi được giòng sông cũ
anh dốc vào mấy vụ phù sa
lấp sạch hết rác mùa cuồng lũ
cho rong rêu kết tụ đơm hoa

từ thuở nhận quê người lưu trú
giòng sông xưa buồn rũ bến bờ
còn mấy vụ phù sa thừa tự
cũng đành phong kín ủ trong thơ

nhiều lúc mơ nghe giòng sông hát
lòng xôn xao như thủy triều dâng
thuở hùng khí nhấn chìm Thát Đát
dưới bùn đen nơi đáy trùng dương

vẫn biết mơ chỉ là ảo ảnh
mà thơ còn sóng sánh vung lời
bởi tha thiết khơi giòng sông cũ
mà nuôi lời bất tử Việt Nam

nếu em khơi được giòng sông cũ
anh dốc vào mấy vụ phù sa
sông núi đẹp màu hoa lá mới
người hân hoan trở lại quê nhà!

Cao Nguyên
thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-08-04 21:49:13Phù Vân>



HOA PENSÉE CHO EM


https://www.box.com/shared/763879657a60e1372a45


thơ đônghương|nhạc & trình bày dzuylynh
album Cánh Thiên Di|bccb|( đến m )
thunglũngtìnhyêunhâmthìncuốihạ August 4.2012.4:12am



Em vẫn đi? Có bao giờ trở lại?
Em đâu rồi? cô bé của nhành soan
Chân không vững, anh say vầng trăng dại
Tuy bên ni, chiều rất Huế ,thênh thang

Hoa pensée , anh lang thang Bầu Vá
Hoa cúc vàng , anh nôn nức qua sông
Đêm Thượng Tứ, mưa khóc trên vành lá
Chiều trời thu, áo luạ tím hoàng hôn

Vòng tay anh , chừ nằm mơ giấc lạ
Hoa sầu đông mấy nhánh nhớ em đây !
Tóc yểu điệu chảy trên vai, nghiêng ngã
Tình yêu ơi giờ qua sáng chưa ngày ?

Thiếu chiếc nón, thiếu mắt nai huyền hoặc
Anh qua cầu, trường Đồng Khánh bên tê
Anh theo gió, hỡi mây ngàn xa lắc
Rặng thông sầu dọi mãi bóng cơn mê

Mưa muà đông, sẽ bao giờ dứt hạt ?
Em muà đông, sao chẳng nhớ sân trường
Màu mực tím chúng mình dần phai nhạt
Anh muà đông, còn lại phượng em thương

đônghương
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-08-09 23:47:27Phù Vân>
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-08-06 22:28:20thương yêu>
EM CHÔN HƯƠNG GIỮA ...

em làm quen chỗ ngày mai
có đàn tuổi nhỏ ngồi mài mực thơ
biết đâu tìm thấy đợi chờ
của người hay viết lời thơ rất tình
@
hôm nay chọn lọc làm thinh
sợ mai con chữ đang trình từ chương
tứ em không ý bình thường
nghĩ gì viết vậy nên dường ngây ngô
@
muốn qua mượn áo mơ hồ
lần về . đi giữa mập mờ tương lai
nhớ thơ , em chấp cánh bay
làm con chim hải âu dài trùng dương
@
mênh mông biển lặng như thường
chỗ vào ngõ có ngôi vườn lệ lưu
thoảng mi chút bụi vô ưu
ngón đan ngón , chợt tượng trừu phiến ngôn
@
hỏi mình có thấy linh hồn
hết chưa . hay vẫn dỗi hờn với thơ
không . ngay từ kiếp nào xưa
em chôn hương giữa anh từ khởi nguyên

đông hương




📎 xuanthi[1]
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-08-07 16:42:28thương yêu>
NHỮNG CON ĐƯỜNG CUẢ HUẾ
[/color]

Đi trên lá giữa những đường cuả Huế
Ghé quê nhà cảm xúc run đôi bai
Miền ký ức từ từ thu nhận đủ
Những con đường cuả anh em mình đây

Tuổi dậy thì vừa mười ba, mười bốn
Vẫn những đường đẹp nhất Huế xa xôi
Đó Lê Lợi qua trường em phượng thắm
Gắn bó hoài dù năm tháng phôi phai

Đường tình yêu chị tôi chiều thứ bảy
Lên muộn màng, nắng trở lại ven sông
Dốc Bến Ngự, bên vườn cau sai trái
Anh biên thơ trên giấy trắng chờ mong

Đường lên ga, và lối mòn Đại Nội
Đang ngủ yên trong tầm thức ngày thơ
Nay trở dậy lang thang về Gia Hội
Lá me xanh chiều Vỹ Dạ đón đò

Ôi !những đường, những đường thành phố Huế
Ngõ ngách nào kỷ niệm cũng song đôi
Trần Hưng Đạo hay Huyền Trân công chuá
Nón nghiêng vành , tà áo trắng tinh khôi

Huế ơi Huế, về rồi đi lại tiếc
Trời hạ nhìn trường cũ nắng chang chang
Chưa quên được tiếng anh cười giòn giã
Bóng chân tình thuở em tóc mười lăm

đông hương

gửi một người rất có duyên với Huế


📎 3ydpmbl
quê hương em là Huế
quê tim em là anh
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-08-07 21:36:10Cao Nguyên Việt>




ta mở cửa ta

diễn đọc: nghệ sĩ Thiên Thanh
https://www.box.com/shared/8fa38606eb434d750ce6

(viết trong thời điểm ánh sao Huy Quang vừa chợt tắt
để tưởng nhớ những người Anh, người Bạn đã ra đi)


ta mở cửa ta, để nhìn được mất
được không nhiều mà mất đếm hụt hơi
bằng hữu cũ vơi dần hơn quá nửa
mỗi một ngày thêm một ánh sao rơi

ta mở cửa ta, vào cuộc vui dang dở
rượu cạn khô, bình vỡ giữa thềm hoang
chỉ những đóa hoa, trên điêu tàn vẫn nở
nhờ thấm dòng nước mắt tưới quanh năm

ta mở cửa ta, tạ ơn người thiếu phụ
bền lòng ru tình ngủ cõi thiên thu
lời nồng thắm sâu tận cùng vũ trụ
mặc nhân gian mưa lũ hận cuồng quay

ta mở cửa ta, thêm ngày buồn mới tới
một vì sao thương mến đã vừa sa
nỗi khắc khoải trong ta đầy quá đỗi
vỡ bờ tim, đời giá lạnh tràn qua

ta mở cửa ta, thấy mình ngồi khóc
mà chẳng còn nước mắt tưới cho hoa
rồi mai mốt trên điêu tàn không cỏ mọc
cuộc vui xưa cô độc một hồn ta!


Cao Nguyên
VA 121205

thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-08-09 23:46:49Phù Vân>
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-08-09 23:34:43thiên thanh>
tt cảm ơn chị Ct_Ly [sm=40.gif]
tt cảm ơn chú Cao Nguyên [sm=40.gif]
tt cảm ơn tỷ tỷ Phù Vân [sm=40.gif]




https://www.box.com/shared/3e565c7e2cef96d0d895

MỘNG

thơ Cao Nguyên | diễn ngâm nghệ sĩ lanchy
August.7.2012

Mộng đưa ta đến Triều Nghi
xem vua quan đứng lệ bi đôi hàng
lửng cao danh vọng thếp vàng
nhấp nhô hậu cảnh bàng hoàng võng ngai
Rời nghinh cung dạo phượng đài
hoa son phấn trỗ sóng soài bão giông
biệt Triều Nghi. lữ Phương Đông
bước trên sóng vỡ lệ hồng đẫm sa

Cuồng ca ngạo khí Sơn Hà
vỗ thân nhiên tịnh giữa ha hả đời
niệm tâm quét cạn bụi rời
nhặt bia sỏi vá ngắm lời ngụ ngôn
Rằng đời sinh tử quay tròn
lưỡng nghi nhất điểm thổi hồn lã bay
Hốt nhiên vãi cuộc chơi này
thắp hương tuế nguyệt chau mày sử thi!

@

Xuất thần lời ý duy nghi
cõng tâm bay vút vào truy vấn mờ
xếp thân nghiền ngẫm huyền cơ
mới hay tạo hóa trêu ngơ Mộng vào
Tạ ơn thời đoạn chiến bào
mời ta cất giọng ca trào máu thơ
thế gian nhân ảnh mơ hồ
chỉ còn sáng mỗi sắc cờ tôn nghiêm!

Thiền ư! Cõi ấy vô biên
nào ta đâu dám tựa biên mạn đàm
còn dăm chữ nghĩa đoan trang
dựa hơi Mộng phất cho sang nghĩa đời
Ngẩng lên bút chạm đêm rơi
lộ ngày xoay bóng Mộng rời bước qua
thả hơi hớp ngọn hương trà
mừng ta còn trụ giữa tha thiết tình!

Cao Nguyên
Cuối đêm August 08, 2012
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-08-09 21:59:30thiên thanh>


***




T ì m v ề n g u ồ n c ộ i
( tặng bé sentrắng.bíchhiên.đônghương )

phiêu bạt tha hương nhận chốn tạm dung nơi đất khách phương người
chiếc rốn cọng nhau con Mẹ dứt ra từ hải ngọai
bên kia nửa quả địa cầu xa lắc xa lơ
con chỉ biết Việt Nam trên giấy trắng mực đen
và chưa biết thủ đô Saigon còn hay mất
mà trong mơ ao ước có một lần tay nắm chặt Hòn Ngọc Viễn Đông, nhớ lời Cha kể
con, nơi này, nước Mỹ xa xôi
nhận diện như thể quê mình tổ quốc
nơi cho con cuộc sống an bình vĩnh cửu
chốn an cư lạc nghiệp của con người
nơi cho những bậc mẹ cha đã thí mạng trên thuyền, vượt thóat cõi điêu linh quên đi cơn ác mộng hôm qua
vững lòng tin để để làm lại kể từ khởi điểm
nơi cho con biết nói lời yêu thương nhân lọai
và cho con hành trang kiến thức đủ vừa đầy buớc xuống cuộc đời ngẫng cao đầu hãnh diện
nơi áo cơm đi sau đạo đức làm Người
nhỏ giọt mực thiện tâm thay lời kinh buồn hờn vong quốc vong nhân
con vẫn ngỡ như giọt nước cam bóp vỡ trên tay Trần quốc Tuấn đang rướm vào tim
Hội Nghị Diên Hồng lời quyết chiến cuồng thét oang oang đuổi ngọai xâm luôn âm đọng
con đứng thẳng vươn vai Phù Đổng
con bay lên theo tiếng trống Mê Linh
nhận tiếng voi gầm Trưng,Triệu làm gối lót ca dao
khắc ghi lời Cô Bắc Cô Giang, vẳng bên tai tiếng bom Sa Điện Phạm hồng Thái khách anh hùng
nếm ngọt Hồ Trường chén đắng uất khí Nguyễn bá Trác tiền nhân đất Ngũ Phụng Tề Phi
Mẹ Việt Nam ơi !
con những muốn
bơi ngược Thái bình Dương trong chuyến lữ hành không đơn độc
bởi tay chèo là thế hệ hậu Âu Cơ
bởi con thuyền nan là giống giòng Bách Việt ngàn sau
trong tay chiếc hải bàn thế hệ
được mang tên hậu duệ thứ hai,thứ ba và sẽ mãi dài thêm hơn thế nữa
mơ ước một ngày về
nghe sáo diều xoắn xít trên không, phả xuống đồng quê hương lúa thơm nồng
nong tằm vàng tơ óng ả trong sân
mạ xanh, phù sa đỏ quyện chặt lời ru bên cánh võng
mơ nghe tiếng mục đồng khản cổ hét hò bản đồng dao xưa cũ, hả hê bày trận Cờ Lau mơ làm người Đinh bộ Lĩnh
và âm kêu nghé ngọ rất thân quen của lũ trâu tơ vô tư vục đầu bên vú mẽ, trong lời Ngọai kể
nhìn xác ve khô héo miền Nam lấp sâu dưới cánh hoa gạo nham nhở màu máu tanh hôi giặc Bắc tham tàn
con muốn qùy cúi hôn đất Mẹ tanh thơm mùi cỏ mục
tắm dưới dòng sông Thạch Hãn, Bạch Đằng không còn tanh máu giặc
con muốn khóc để tang cho Quảng Trị Thừa Thiên mùa hè đỏ lửa, Tết Mậu Thân
thắp nén nhang dâng hương linh chiến sĩ đồng bào đã tuẫn nạn bời kẻ thù bán nước
chất rạ rơm cùng xương trắng tiền nhân mà tái trúc những tầng lầu mang tên Hùng Sử Việt phục hưng
con sẽ về
con sẽ về
tìm về Nguồn Cội, để nhớ đời đời gốc tích bản thân con
để biết rằng cuối cùng lá rụng về cội, nước chảy về nguồn
trăm sông rồi sẽ cùng xuôi về biền lớn
nơi một ngày về con gọi Tiếng Quê Hương!

đấtthahương.ngàychínthángbảynămmườihai.lanchy
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-08-09 21:53:28thiên thanh>


https://www.box.com/shared/d01ec5210b4968aad082

đừng nói gì dù một lời. hãy im lặng.hãy ngồi yên.rồi sẽ thấy tâm hồn bình an

p h ù t r ầ m

thơ phùvân | nhạc dzuylynh
trình bày thiênthanh.dzuylynh | album Bài Thiền Ca Cho Em

( tặng tym.hoacanguyen.trieuam.sentrang.trucchilan.bongmay.cathyly.suonganh.tnnguyen.dohop.caonguyen )
[ bccb ] August 9.2012.hòanghoalũng


hãy như ngọn triều âm
âm thầm và lặng lẽ...
phủ mình lên cát nghe lời sóng vỡ
biển hanh hao không còn hát ru
đá xanh xao muối trở ngọt ngào
mật ngọt trở thốt nhiên đắng ngét
dưới đáy phù trầm bão tâm gào thét !
phi lao rì rào chênh chao con gió
em !
đừng nói gì lời thương khó
thập tự giá đóng đinh niềm tin?
an bình và vĩnh cửu?
lời vô ngôn
sao niệm bời bời khởi?
ngã tâm hư
sao điệp điệp trùng trùng !
đáy vực rì rầm vọng âm lời sóng
biển vỗ về kể lể thong dong

lắng lòng...
ngồi yên như đá
lặng lẽ như nhiên
nghe
sương rơi
từng giọt ngoan hiền
ngòai hiên vắng
tým nở hoacà một đóa
nâng trên tay
ngỡ cánh trúcchilan
tam muội hỏa thay củi tùng hiển hóa
cũng thay trà tỉnh thức mấy lần đêm
ngồi gật gù, chờ tiếng chim gọi sáng
để giật mình
bàng hòang
thấy sao mai rụng ngã bên thềm
sao đã tắt !
và đêm đã tận!
gió caonguyên nhắn lời mách bảo
phù trầm phù trầm... rong tảo trăm năm
uyên nguyên ẩn tàng hóa hiển
em
biển
cát
đá
rong tảo
hư hao...
phù trầm…phù trầm...phù trầm...
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-08-09 22:29:49thương yêu>

BỖNG CHỢT LỜI RU ..

ghép vài con chữ vào thân lá
giữa thảo nguyên xanh một sớm mai
thấy bốc đồng reo vui .tâm thả
một mảng đời hoang đã miệt mài

tôi làm con sâu về gốc ngủ
thân già cây cổ thụ ngàn năm
nằm bươi móc mãi tìm vô chủ
đất phả thời gian . bạc tóc trần

tôi đua đòi với loài chim lạ
hình như mấy cánh vạc trở ngàn
hình như mấy chú di vội vã
cày xới mùa thu . đám cỏ hoang

tôi vội ép tim tôi vào nhánh
quanh thân chùm gửi chẳng buồn vui
gặp mảnh linh hồn tôi đứng cạnh
tìm chi . chẳng biết tuổi trong đời

tôi thiêm thiếp . mắt chưa tròn giấc
bỗng chợt lời ru trong lá bay
tiếng hồn thơ lạc làm thao thức
con tim một dạo chịu lưu đày

tôi ướm thơ Rừng trên vai nhỏ
thì thầm kể lại chuyện ngày xưa
có ông trăng sáng đêm mơ đó
đã níu hồn tôi . bỏ ngục tù

đông hương

📎 luthien2
quê hương em là Huế
quê tim em là anh
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-08-10 00:40:05thương yêu>
HUẾ NGẨN NGƠ SẦU


đêm đêm Huế ngẩn ngơ chờ
anh về viếng lại con đò năm xưa
À ơi ! em bổ trái cau nho nhỏ
dưới gốc cây cừ
hẹn thề còn đấy như vừa khắc giây

đò đưa lữ khách , niệm hoài
em treo thương nhớ trên ngày không vơi
À ơi !
lá trầu xanh giữa trắng vôi
chớm lòng theo Bước xa xôi cuối trời

đêm ngang Huế trả nụ cười
Đông Ba Gia Hội chỉ tôi nghiêng sầu
À ơi ! Vỹ Dạ , Văn Lâu
buồn hàng long não mắt chào trỏm lơ

Hoàng Thành Vua ngự giấc trưa
buồn buồn, quận chúa ôm thơ gối đầu

Ạ ơi ời ! khi mô đêm mới thôi sâu
cho tim bớt lạnh , nồng câu : Anh về !
Anh về ! trên sóng mắt mi
của Tôn Nữ Thở Dài se tím lòng

đông hương

gửi một người rất có duyên với Huế

quê hương em là Huế
quê tim em là anh


📎 quiet_beauty
quê hương em là Huế
quê tim em là anh
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-08-11 16:35:41thương yêu>
THỜI ÔM VÚ MẸ


đã xa quá thời nằm ôm vú mẹ
tuổi ngây thơ con cũng chẳng quay về
đường đời con tháng ngày chừ chẳn lẻ
có thương buồn,mẹ cũng đã ra đi

con trở lại vài lần thăm nhà cũ
chỗ mẹ ngồi tấm phản tróc màu sơn
lu nước mưa tắm con và giặt giũ
bể lâu rồi , trong năm tháng chiến tranh

may còn giữ chiếc áo dài hoa khế
mẹ may cho dịp Tết ngỡ chưa lâu
rách vài chỗ , vẫn quấn hương tóc mẹ
tối chong đèn, lựa nút đẹp ngồi khâu

hai bàn tay ngọc ngà như công chúa
thời tiểu thư kiều diễm mới theo chồng
ngày gặp lại , nổi gân và đen đúa
mắt bồ câu sau gọng kính đèo bòng

chan nước mắt vào chén cơm ngày một
nuốt không vào , dư vị muối , gừng cay
con tưởng lại thời nằm ôm vú nút
giòng sữa tràn, chảy trắng , giọt trên tay

tuổi qua chiều , thiếu mẹ , mới vừa hay !

TY

(cảm ơn người cho cảm hứng bài thơ)
📎 metoi|metoi
quê hương em là Huế
quê tim em là anh
0
Huyền Chi [/align]
Tác giả bài thơ "Thuyền Viễn Xứ" là ai?

[/align][/align]
[/align][/align]

Ở đây chúng tôi không đề cập đến kỹ thuật âm nhạc và kết cấu bài thơ Thuyền Viễn Xứ, chỉ nên một chi tiết chưa minh bạch về tác giả bài thơ.

Tạp chí Sông Hương số 273 tháng 11-2011, trang 62-69 có bài “ Phạm Duy: thơ phổ nhạc “của Đặng Tiến. Tác giả có nói đến bài thơ Thuyền Viễn Xứ của Huyền Chi nhưng chỉ với vài lời, vừa thuật, vừa trích lẫn lộn”…khi Phạm Duy phổ nhạc bài Thuyền Viễn Xứ, 1953, thuyền ơi viễn xứ xa khơi…sóng Đà giang…thơ của Huyền Chi, một cô hàng vải trong chợ Bến Thành không mấy ai biết đến”. Như vậy, tác giả chứng tỏ không biết Huyền Chi là ai, lại còn có ý chê thể thơ lục bát khi ông viết :” Anh (tức Phạm Duy) đã biến nhịp lục bát đơn điệu, tẻ nhạt thành những tiết tấu sinh động, tha thiết, phong phú”.

Để bạn đọc biết thêm Huyền Chi là ai, ở đây chúng tôi xin phác họa đôi nét về tác giả:

Vào khoảng trước và sau 1954-1957, hầu hết học sinh, sinh viên miền Nam đều thích nhạc của Phạm Duy, trong đó có bài Thuyền Viễn Xứ, loại thơ phổ nhạc. Bài này được các ca sĩ nổi tiếng như Thái Thanh, Lệ Thu…thể hiện rất truyền cảm. Bọn trẻ chúng tôi lúc đó đang học Trường Trung ho5cPhan Bội Châu –Phan Thiết. Không ai bảo ai. Đứa nào cũng “ mê “, cứ lải nhải hát Thuyền Viễn Xứ, như ngầm chứng tỏ với nhau ta đây là dân…sành điệu. Dần dần, tác giả bài thơ là Huyền Chi trở thành thần tượng của tuổi trẻ trường Phan Bội Châu-Phan Thiết. Không đứa nào không biết Huyền Chi bằng xương, bằng thịt, chính là vợ của thầy giáo dạy tiếng Pháp cho mình. Và tất nhiên, chúng tôi phải gọi nhà thơ, vợ của thầy mình bằng cô. Hơn nữa, cô Huyền Chi là người phụ nữ đẹp, tài sắc vẹn toàn. Cô có nước da trắng khỏe, dáng người cao, gương mặt tươi, miệng cười hiền hậu, dễ mến, tà áo dài màu thiên thanh đài các trong những chiều lộng gió, khi thầy cô sánh đôi giữa thành phố Phan Thiết, đã làm xao xuyến tâm hồn bao nữ sinh thời bấy giờ. Dưới mắt họ, đó là cặp đôi hoàn hảo. Chúng tôi còn biết cha chồng của cô-cụ Đức Huy, cũng là một người yêu văn thơ trong nhóm Liên Thành Thi xã, đã cùng các cụ Phú Khê, Phú Sơn, An Bình…xướng họa. Nhóm của các cụ cùng với nhóm Hương Bình Thi xã ở Huế thường trao đổi thi bài.

Cô Huyền Chi tên thật là Hồ Thị Ngọc Bút, sinh năm 1934, quê ở Bắc Ninh. Năm 1948-1949, cô ở Đà Lạt với người chị ruột. Năm 1950, 16 tuổi, cô về Sài Gòn ở với mẹ. Mẹ cô có sạp vải bán ở chợ Bến Thành, mỗi sáng cô thường giúp mẹ dọn hàng. Dọn hàng xong mới về đi học, có lúc vừa đi học vừa đi làm.

Năm 1950-1952, cô làm thư ký tòa soạn tạp chí Phụ Nữ của bà Nguyễn Thị Lan Phương, chuyên trách mục thơ, cũng là phó nhóm Thơ-Văn-Nhạc Chim Việt. Cũng năm này, cô in tập thơ đầu tiên của mình là tập Cởi Mở tại nhà in Sống Chung của bà Đào. Theo lời cô kể: “Khi tập thơ mới hoàn thành, tôi sđang giở xem bản in đầu tiên thì ông Phạm Duy đến. Có lẽ ông này quen biết với chủ nhân nhà in. Qua lời giới thiệu của bà Đào, ông biết tôi là tác giả tập thơ, ông đến bên tôi và nói: “Tôi là nhạc sĩ Phạm Duy, có thể nào cô cho tôi một quyển, nếu tôi thấy có bài nào hay, tôi sẽ phổ nhạc“. Ông còn yêu cầu tôi viết lời ký tặng. Đó là lần duy nhất tôi gặp nhạc sĩ Phạm Duy“.

Sau này, dường như năm 1953, bản nhạc Thuyền Viễn Xứ được in ra, thâu băng và phát hành ra nước ngoài. Thời ấy, cô Huyền Chi có người anh là một kỹ sư hàng không ở Pháp, có lúc ông anh gởi thơ nói với cô: “Anh không ngờ thơ em qua tân Paris”.

Năm 1954, Huyền Chi lấy chồng. Chồng cô là người Huế, dạy học ở Phan Thiết. Lúc này, cô có mở một hiệu sách mang tên Bút Hoa tại nhà và vẫn cộng tác thơ với tạp chí Tiền Phong ở Sài Gòn. Nhưng về sau, cô không còn tiếp tục nữa. Tập thơ Cởi Mở bị thất lạc vào năm 1975, khi cô dọn nhà về Sài Gòn, do cuộc mưu sinh.

Trở lại câu chuyện hiện nay. Năm 2005, chúng tôi được biết nhạc sĩ Phạm Duy về nước và qua anh bạn Linh Phương, tác giả bài thơ Kỷ Vật Cho Em cũng được Phạm Duy phổ nhạc- chúng tôi mới gợi ý với cô: nên chăng, cần cho Phạm Duy và bạn đọc hiện nay biết về tác giả Thuyền Viễn Xứ. Sau đó, chúng tôi và Phạm Duy trao đổi vắn gọn bằng thư. Nhạc sĩ Phạm Duy có trả lời, nhưng riêng Huyền Chi thì giữ ý không muốn gặp nhạc sĩ. Những năm gần đây, cô gởi cho chúng tôi một số bài thơ cô mới sáng tác.

Bây giờ tác giả Thuyền Viễn Xứ chẳng còn trẻ. Chồng nữ sĩ đã mất, nữ sĩ đang sống với các con ở Sài Gòn, hằng ngày dạy kèm tiếng Anh cho các cháu trong xóm. Nhạc sĩ Phạm Duy vừa ăn mừng lễ khánh thọ cửu tuần. May mắn là những người trong cuộc vẫn còn tại thế, nhưng hai người gặp nhau chỉ một lần qua tinh thần tập thơ Cởi Mở, chứng tích là bài Thuyền Viễn Xứ. Nhắc lại chuyện này chỉ để giúp bạn đọc biết thêm đôi nét đan thanh của một tác phẩm, qua hơn nửa thế kỷ chưa nhuốm bụi thời gian.

Nhân đây, chúng tôi cần xác minh: Huyền Chi và Hà Huyền Chi là hai nhà thơ riêng biệt. Người ta hay nhầm lẫn vì trong bút danh, có trùng hai chữ “Huyền Chi“. Ông Hà Huyền Chi là tác giả nhiều bài thơ trong quân đội Sài Gòn, thuộc chế độ cũ. Còn Huyền Chi, tác giả bài thơ Thuyền Viễn Xứ là phụ nữ.

Vừa qua, có người nghe ca sĩ Ánh Tuyết hát bài Thuyền Viễn Xứ, mà MC giới thiệu là thơ của Hà Huyền Chi (!).

Bài viết này đã được tác giả Thuyền Viễn Xứ thông qua và nhất trí. Xin cám ơn nữ sĩ Huyền Chi.
[/align]

[/align][/align]
(Để tưởng nhớ các thầy cô Trường Trung học Phan Bội Châu - Phan Thiết, niên khóa 1954-1957).
Nguyễn Phước Thị Liên
Source: "Nguyễn Phước Thị Liên, My.Opera.Com"[/align][/align]
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-08-13 10:06:56thiên thanh>
tt xin gửi đến O đông hương [sm=40.gif]



[themNhac]http://vnthuquan.net/user/dzuylynh/huenganngosau_donghuong.mp3[/themNhac]

thiênthanh diễn đọc

HUẾ NGẨN NGƠ SẦU

đêm đêm Huế ngẩn ngơ chờ
anh về viếng lại con đò năm xưa
À ơi ! em bổ trái cau nho nhỏ
dưới gốc cây cừ
hẹn thề còn đấy như vừa khắc giây

đò đưa lữ khách , niệm hoài
em treo thương nhớ trên ngày không vơi
À ơi !
lá trầu xanh giữa trắng vôi
chớm lòng theo Bước xa xôi cuối trời

đêm ngang Huế trả nụ cười
Đông Ba Gia Hội chỉ tôi nghiêng sầu
À ơi ! Vỹ Dạ , Văn Lâu
buồn hàng long não mắt chào trỏm lơ

Hoàng Thành Vua ngự giấc trưa
buồn buồn, quận chúa ôm thơ gối đầu

Ạ ơi ời ! khi mô đêm mới thôi sâu
cho tim bớt lạnh , nồng câu : Anh về !
Anh về ! trên sóng mắt mi
của Tôn Nữ Thở Dài se tím lòng

đông hương

gửi một người rất có duyên với Huế
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-08-14 06:44:53Tóc nâu>
TN xin chào các Tao nhân Mặc khách của Câu lạc bộ Tri Âm và kính chúc quý vị luôn có thơ hay, nhạc đẹp, giọng ngâm, hát thu hút nha ...

Nhân nghe nhắc có chị Phù Vân nào đó chào xa mình nên TN vào đáp lễ, mà quanh đi đọc lại mấy lần thấy chị Phù Vân đăng bài thiệt, nhưng nói tới mình thì tuyệt nhiên không, chắc lầm lẫn chi đây hay bài đã xóa(?!). Không hề hấn gì , TN vẫn xin để lại một khóm hoa chào ra mắt chị ấy tuy không quen và chưa biết .. hừa hừa !


ta đã quen, hay chưa hề biết
một lời chào cứ thiệt thiệt, không không
nơi này trình giải nỗi lòng
nghiêm trang, thi vị ...
thôi... xin dông ra ngoài!
trả người hương vị thiên thai
tôi về góp nhặt lá gai, nghiệm đời
chốn nào đủ một cuộc chơi
chốn nào...
ừ nhỉ, mình chơi với mình...


Tóc nâu


hì hì, TN phá thơ chút, xin các nhà thơ, nhà văn niệm tình đừng giũa đẹp TN nha!
hoàn lại không khí an tịnh đó...



PS: TN xin lỗi đã gọi nhầm tên của topic, đã sửa lại




📎 003a
Thơ rơi
[link=http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=787518]Trang chính
0